ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 786 - Chương 790

Chương 787: Khảo thí nhập học

Tiểu Nha giờ là đại cô nương mười ba tuổi, ngực nhú lên hai trái đào xinh xinh, mái tóc đen óng mượt, tuy chẳng phải mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng có vẻ đẹp hoạt bát khỏe khoắn, chỉ có điều vẫn làm nũng như trước, dụi đầu vào ngực ca ca, dũi đi dũi lại như cái mũi khoan, hi vọng thuyết phục được ca ca cho ở nhà, không tới thư viện ở, vào thư viện rồi, y phục phải tự giặt, ăn cơm phải tự ra nhà ăn lấy, mỗi ngày phải chạy bộ, tối phải luyện công, Vô Thiệt công công thật biết hành hạ người ta, học hai ngày sắp gãy lưng rồi, ai mà luyện được tới đặt mông để lên đầu.

Lời thô tục vừa ra khỏi miệng đã bị nãi nãi đánh, nãi nãi tức giận mắng:

- Là ân điển cháu tự đi xin, giờ lại không muốn, ông trời ơi, những tiểu tướng công bên ngoài vì tranh hạn ngạch vào thư viện mà đánh nhau nhau vỡ đầu, cháu còn kén cá chọn canh, có phúc mà không biết phúc, ông trơi sai thiên lôi đánh thứ lười biếng như cháu.

Vân Diệp ôm lấy Tiểu Nha, gõ nhẹ lên đầu nàng:

- Tới thư viện phải quy củ, không được ức hiếp đồng học, không được vứt sâu vào cổ áo người ta, không được thả chuột vào chăn người ta. Một khi bi bắt sẽ phạt nặng, lần trước theo ca ca tới thư viện, muội cũng thấy cảnh Hầu Kiệt đắp giả sơn rồi, ta không muốn muội bị cha Hồng Quả Nhi bắt đi đắp giả sơn, muội biết đó, cha Quả Nhi gần đây sắp điên rồi.

Tiểu Nha lè lưỡi, Hồng Thành điên cỡ nào nàng biết rất rõ.

Nhà ai mà luôn có kẻ dạ hành xuất hiện thì đều sẽ nổi điên, trước kia chỉ có một tên, hiện giờ hay rồi, liền một lúc xuất hiện hai tên, chó trong nhà cứ tối tối là chui vào phòng Hồng Thành không dám ra nữa, ngày đầu tiên chỉ sủa một tiếng miệng chó suýt bị người ta dùng đá ném vẹo luôn, ngày thứ hai còn chưa kịp sủa đã bị người ta buộc mõm, bốn chân bị trói gô lại ném bên ổ gà, con chó không dám nữa, ở cùng chủ nhân an toàn hơn.

Hồng Thành mặc khôi giáp đứng cả đêm trong sương lạnh cũng không phát hiện ra kẻ dạ hành, nhưng sáng sớm nhìn thấy khuê nữ bế con búp bê cực lớn mặt mày hớn hở, lửa giận bốc từ lòng bàn chân lên, nữ nhi ở tại Vân gia có ba tháng liền biến thành đại mỹ nhân thiên kiều bá mỵ, khuê nữ thế này đưa vào cung cũng đủ tư cách.

Nay Hồng Thành không còn là người cha xui xẻo vác cái mặt đưa đám đi khắp nơi cầu xin người ta cưới con mình, mà là vênh váo đi khắp nơi khoe con mình đẹp ra sao, không tin à? Bá tước phu nhân đã tổ chức tám lần gia yến rồi, tới tham gia toàn là phu nhân nhà huân quý, có ai lúc đi không khen nữ nhi xinh đẹp?

Biết hắc y nhân là ai, Hồng Thành không đồng ý hôn sự này, trước kia chỉ cần tìm cho khuê nữ một chàng trai có tiền đồ là được, hiện chỉ riêng tiền đồ là không được, thế nào cũng phải có gia sản hùng hậu, tài cao chí lớn nữa, còn Cẩu Tử ấy à? Bằng vào cái gì cưới khuê nữ xinh đẹp của mình, đại gia khinh.

Đến nhà tìm Vô Thiệt lý luận, kết quả bị người ta uy hiếp một chập đuổi đi, nếu đồng ý hôn sự này thì thôi, nếu không đừng trách lão phu dẫn đồ tôn đi cướp, có bẩm báo với bệ hạ cũng vô dụng, lão phu hầu hạ bệ hạ bao năm, không có công lao cũng đã vất vả, ngươi nghĩ bệ hạ sẽ giúp ai? Tới khi đó chiếu thư hạ xuống, cẩn thận Cẩu Tử mang khuê nữ của ngươi đi, còn không nhận ngươi là lão trượng nhân.

Muốn giữ được chuồng dê trước tiên phải đảm bảo chuồng dê nhà mình không thủng, những ngày qua Hồng Thành đến khổ, rồi sau khi xuất hiện hai hắc y nhân, hắn hết cách rồi, một kẻ dụ hắn đi khắp nơi, kẻ còn lại len len gặp gỡ khuê nữ của mình.

Hồng Thành tức bể phổi, trước kia khuê nữ béo ú thì ngươi trốn thật xa, giờ trở nên xinh đẹp rồi thì bám dính như kẹo kéo, khuê nữ cũng chẳng có chí khí gì, quên hết khổ sở trước kia, cười như hoa vậy. - Vân hầu, ngài cho ta mượn nỏ tám trâu, nếu có bốn bộ thì tốt nhất.

Hôm nay là ngày thư viện nhập học khảo thí, từ sáng sớm Vân Diệp đã dậy, ăn mặc gọn gàng, chuẩn bị mang Vượng Tài tới thư viện, ai ngờ Hồng Thành mặt mày tang thương tới mượn nỏ tám trâu.

- Nỏ tám trâu là trọng khí quốc gia, là yếu vật của binh gia, há có lý nào tự ý đem dùng. Huống hồ...

Vân Diệp nói tới quốc pháp nửa ngày, Hồng Thành như chẳng nghe thấy hỏi lớn:

- Có cho mượn không?

- Ở hậu viện, do Lão Giang quản, chỉ lấy một cỗ được không?

- Ít nhất phải có hai, có hai tên tiểu tặc, một cỗ bắn không chết, lão phu muốn hai cỗ bắn một tên là tốt nhất.Nói xâu tới hậu viện tìm Lão Giang.

- Lão Tiền, ông đi bảo Cẩu Tử và Tiểu Ưng, tối nay đừng tới Hồng gia, nguy hiểm lắm.

Vân Diệp dặn dò xong nhảy lên lưng Vượng Tài, dẫn đám hộ vệ tới thư viện.

Mặt trời vừa mọc, trước cửa thư viện đã nườm nượp người, quảng trường rộng rãi chật kín đủ các loại xe ngựa, xe trâu, xe lửa, sân bóng cũng thế, cứ như toàn bộ xe cộ ở Trường An kéo hết tới đây vậy. Chào bạn gọi bè, xưng huynh kêu đệ khắp nơi, tiểu viên đeo giỏ trúc lên cổ, cầm thanh la không ngừng chen qua chen lại trong đám đông, chào hàng ầm ĩ, đằng xa dưới lán, rượu nếp nhà Hoàng Thử bán hết bát này tới bát khác, chồng bát ở bên sắp cao bằng lán rồi, bốn hỏa kể ngay thời gian thở cũng chẳng có. Cửa bên thư viện mở rộng, mười sáu võ sĩ võ trang đầy đủ, cầm đao đứng hai bên, không một ai dám bướt qua tảng đá lớn viết Hoàng gia Ngọc Sơn thư viện.

Hôm nay là ngày Lý Cương tiên sinh thể hiện quyền uy, mặc bào phục màu thiên thanh, ngồi ngay ngắn ở đại môn, mái tóc trắng trải chuốt chỉnh tề, mặt nghiêm trang. Vân Diệp, Nguyên Chương đứng sau, Hứa Kính Tông, Ly Thạch cùng với Kim Trúc vừa mới trở về, Hi Mạt Đế Á đều đợi ở đại môn, bọn họ là giám khảo, trang trọng nghiêm túc, tới ngay Hi Mạt Đế Á cũng quy củ mặc thanh sam thùng thình, búi tóc, trên chỉ có một cái kim trâm, không có bất kỳ trang sức nào.

Lý Cương đưa mắt nhìn mặt trời, được Vân Diệp dìu đứng dậy từ xe lăn, tới trước tượng phu tử, rửa tay, vái ba vái, sau đó quay người lại, quát lớn:

- Trời cao làm chứng, thư viện Ngọc Sơn ta công bằng vô tư, đất dày chứng giám, thư viện Ngọc Sơn ta coi mọi người như một, bất kể con cháu quan gia hay hàn môn sĩ tử, chỉ cần có thành tích kiệt suất là có thể vào thư viện học. Đây là lời thế Ngọc Sơn, nếu làm trái, người và thần phỉ nhổ.

Lý Cương đọc một câu, các tiên sinh thư viện đọc theo, tới khi đọc xong, tất cả cùng bái thiên địa, một nén hương siêu lớn được đốt lên, tán lễ quan của lễ bộ kéo dài giọng hô:

- Mở long môn. 

Đại môn thư viện ken két mở ra, nếu như có ai tự nhân hơn người, hoặc thấy khảo thí bình thường không đủ thể hiện tài hoa của mình, có thể vào mê trận thử vận may, chỉ cần an toàn rời khỏi đại môn, thư viện xếp hàng hoan nghênh, khi ấy ngươi không phải là học sinh nữa, mà là tiên sinh của thư viện rồi.

Đáng tiếc ngoài Hi Mạt Đế Á ra thì chưa có ai thành công hết. Khảo sinh đều rất hiểu chuyện, mỗi người đi qua trước mặt Lý Cương đều khom lưng hành lễ rồi mới đi vào cửa bê, lấy giấy dự thi ra để học sinh lớp trên dẫn vào trường thi, kiểu thi lộ thiên trước kia bị thư viện hủy bỏ.

Chương 788: Khống chế kỹ thuật

Lý Nhị hôm nay tới sớm, Phòng Huyền Linh, Trường Tôn Vô Kỵ tháp tùng đứng xa quan sát, đều mặc thường phục, mỗi người một cái quạt to, nay nó đã thành vật tiêu chí của người đọc sách, trên tay không có thứ này thì đừng xưng là người đọc sách.

- Ồ, luật định nghiêm ngặt, so với cuộc thi đầu tiên thì giống đại khảo quan gia hơn rồi, tốt lắm, chỉ là không biết đề thi năm nay có khó hơn không? Ta nghe Vân Diệp nói Lý Cương tiên sinh không cho y tham dự ra đề, nói y quan hệ giao tế hỗn loạn, tham gia khó đảm bảo tính công bằng khảo khí, nên y không biết gì cả.

Phòng Huyền Linh cảm khái:

- Tên tiểu tử đó bận lấy hòn đảo cát ra lừa người ta, đâu có thời gian để ý chuyện lặt vặt này, cho nên y không biết lão thần chẳng lạ.

- Nói thế chuyện Tức Nhưỡng chỉ là đồn thổi bậy bạ? Chẳng trách y một mực quả quyết không có Tức Nhưỡng, đó là để lại đường lui cho mình, chỉ là vì sao chớp mắt cái y đã lấy được đất ở Nhạc Châu, trẫm rất hiếu kỳ, nghe nói tốn hơn ba vạn quan, tương đương với giá đất ngoại ô Trường An, liệu có hơi đắt không?

Thư viện tổ chức khảo thí chu đáo hơn xa đại khảo của triều đình, hiện giờ tất cả mọi người chỉ cần đợi kết quả là được, Lý Nhị tới thư viện là để hỏi Vân Diệp chuyện đất ở Nhạc Châu và Tức Nhưỡng, ông ta chưa bao giờ tin chuyện Tức Nhưỡng, đoán có tám phần liên quan tới Nhạc Châu, làm rõ thì hơn.

Trường Tôn Vô Kỵ lắc đầu:

- Không thể xác định được, nhưng hiện tượng thần kỳ đó vẫn tồn tại, hải đảo vẫn đi ra biển, đó là sự thực, nhiều phương diện xác nhận, chứng tỏ chuyện này không phải giả, nhưng không thể xác định là Tức Nhưỡng. Đảo cát vẫn là đảo cát, quan phủ huy động nhân lực vật lực đào bới trên đảo, chưa tới một trượng có suối phun ra, phía dưới toàn bùn cát, không thể tìm ra vị trí Tức Nhưỡng, muốn tìm thần vật trong truyền thuyết không khác gì mò kim đấy biển.

Lý Nhị cười khà khà, chỉ Phòng Huyền Linh:

- Khi đó ái khanh nên bán đảo cát cho Vân Diệp mới đúng, bất kể y tìm được cái gì trên đảo cuối cùng đều vào tay trẫm, đó là sự tự giác của kẻ làm thần tử mà Vân Diệp chưa bao giờ thiếu, mười vạn quan thế là bay mất, ha ha ha...

- Lão thần ngu muội, mong bệ hạ thứ tội.

- Chỉ nói đùa thôi, Vân Diệp chẳng tặng triều đình mười vạn quan miễn phí đâu, với cái tính yêu tiền như mạng của y, nói không chừng sớm định làm chuyện này xôn xao để thừa nước đục thả câu. Thôi kệ, dù sao triều đình cũng chẳng tổn thất gì, chúng ta vào thư viện xem khảo sinh thi cử.

Lý Nhị và hai vị đại lão cùng đi vào thư viện, không ai hiểu rõ mọi chuyện hơn Lý Nhị, đám người kia thua cuộc, tổn thất thảm trọng, nhưng cực kỳ phong độ, rất nhiều nghi hoặc quấn quanh Lý Nhị được làm rõ, xác mặt cười an tâm, xác mặt khóc tỉnh ngộ, hai cỗ thi thể này làm Lý Nhị lợi ích không nhỏ, chỉ là không biết tiếp theo là thi thể nào xuất hiện.

Lý Cương, Nguyên Chương đã vào trường thi, chỉ còn Vân Diệp ở cửa đợi hoàng đế, hoạn quan thông báo từ hôm qua rồi, nên Vân Diệp phải đứng dưới ánh mặt trời, không được đi đâu.

Thấy Lý Nhị, nhưng không cần hành lễ, hoàng đế mặc thường phục tất nhiên không muốn người ta nhận ra, Phòng Huyền Linh giọng điệu không có chút tử tế nào:

- Vân hầu, lão phu cho ngươi một tin tức tốt, triều đình cho phép Vân gia mua hòn đảo kia rồi, lát nữa mang tiền tới hộ bộ, văn thư sẽ được làm nhanh chóng.

Vân Diệp trừng mắt lên:

- Phòng tướng vì sao nói lời ấy, mấy người trước hạ quan nghĩ không thông nên bị điên, người trong thành có ai không biết, giờ đầu óc tỉnh táo rồi, sao có thể làm chuyện ngu muội tranh giành Tức Nhưỡng với quốc gia nữa, vạn vạn lần không được, đây là thần vật, chỉ bệ hạ mới được sở hữu, người khác có trong tay, theo ý hạ quan là phải giết không tha.

Phòng Huyền Linh biết hi vọng gỡ gạc không lớn, xua tay cho qua, khỏi chuốc thêm xấu hổ. 

Bốn người nói cười đi vào thư viện, Lý Nhị nhìn xa xa:

- Lâu rồi không tới thư viện, thay đổi không nhỏ, mỗi lần tới đều có cảnh trí mới, trẫm không dám tưởng tượng mười năm sau vào thư viện sẽ hùng vĩ thế nào, trước kia ngươi vẽ một bức tranh, ai cũng cho rằng nằm mơ nói mộng, giờ nhiều thứ trên bức tranh đó đã hiện ra sống động trước mắt, quả nhiên lòng rộng bao nhiêu thì thế giới lớn bấy nhiều, chỉ cần dám nghĩ, dám làm thiên hạ không còn chuyện gì khó.

Đây là cơ hội tốt, có thủ tướng, có đại thần tài chính, không khóc lóc chút thật dại.

- Bệ hạ, người chỉ nhìn thấy bề ngoài thôi, bệ hạ có biết mảnh đất này còn cần xây dựng kiến trúc khổng lồ, bệ hạ xem, cái hố sau kia chính là tầng hầm, rất nhiều nghiên cứu của thư viện có trách nhiệm với quốc gia, một môi trường nghiên cứu nghêm ngặt là không thể thiếu, vì sao Thanh Tước phải đào hầm ở điện Vũ Đức, nói thẳng ra là vì an toàn, hai là vì bảo mật.

- Ví dụ thư viện đã nghiên cứu ra một cách luyện thép mới, nhưng vì bảo mật, vi thần đành cất tài liệu vào tủ sắt mê lâm, đợi thiết kế thư viện tới mức độ nhất định mới có thể làm lò luyện sắt mới, giờ lấy ra chỉ trăm hại mà không có lợi.

Sắc mặt Trường Tôn Vô Kỵ đại biến, gốc của Trường Tôn gia là luyện sắt, nay nghe nói thư viện có cách luyện mới, sao không thất kinh, hiện giờ không ai trên triều bài xích thư viện nữa, vì nơi đó luôn đưa ra những thứ tiên tiến hoàn mỹ.

Lý Nhị nhìn Vân Diệp với ánh mắt quỷ dị, Phòng Huyền Linh cười khổ, Trường Tôn Vô Kỵ nói thẳng:

- Vân hầu, ra giá đi, chỉ cần hàn gia trả được sẽ không nói hai lời.

Vân Diệp đợi một chút, thấy hoàng đế không nói gì là biết ân điển của Trường Tôn gia chưa dứt, cười nói:

- Trường Tôn tiên sinh nói không sai, thứ này Trường Tôn gia không mua nổi đâu.

Lý Nhị mắt lóe lên một cái, Phòng Huyền Linh quay đầu đi, như đang ngắm cảnh, Trường Tôn Vô Kỵ mặt tối sầm hỏi:

- Không biết Vân hầu muốn giá thế nào mà Trường Tôn gia không trả nổi.

- Không nhiều, chỉ một vạn hai nghìn quan thôi.

Cái giá này làm Trường Tôn Vô Kỵ ngớ người, đây không phải là con số quá đáng, nếu đúng như lời Vân Diệp nói cách luyện sắt mới có tác dụng thúc đẩy sản lượng thì thậm chí có thể nói là một cái giá phải chăng.

- Vân Diệp, đừng giấu đầu lòi đuôi nữa, có gì nói thẳng đi, trẫm cũng muốn nghe vì sao Trường Tôn gia không trả nổi.

- Nếu Trường Tôn gia muốn tài liệu này thì tám nghìn quan cũng được, nhưng cho thần nói rõ đã, đây là kết quả nghiên cứu nửa năm trước.

- Thế thì sao? Chẳng lẽ cách nửa năm trước bây giờ không dùng được nữa?
Vân Diệp nhún vai:

- Tất nhiên là dùng được, không vấn đề gì cả, nhưng nửa tháng trước bọn họ lại nghiên cứu ra một cách còn tốt hơn, loại này thư viện muốn ba vạn quan, một xu cũng không thiếu.

- Lão phu hiểu rồi, ý ngươi là sau này thư viện sẽ nghiên cứu vô hạn, không ngừng xuất hiện công nghệ luyện sắt mới, mỗi lần có cải tiến, Trường Tôn gia lại phải bỏ tiền ra, mà lần sau nhiều hơn lần trước, đúng là Trường Tôn gia không mua nổi.

Nghe Phòng Huyền Linh giải thích, Trường Tôn Vô Kỵ khiếp sợ, lời này không sai chút nào, ba vạn quan cũng không là gì với Trường Tôn gia, nhưng một khi cứ mua mãi như thế, Trường Tôn gia có nhiều tiền đến mấy cũng bị khoét sạch, mà không mua thì không được, một khi công nghệ cao hơn rơi vào tay kẻ khác, Trường Tôn gia sẽ sụp đổ, chẳng lẽ Trường Tôn gia đời đời bị thư viện xỏ mũi dắt đi?

Lý Nhị lại lần nữa cảm thấy sự anh minh thần vũ của mình, trước kia đồng ý xây dựng thư viện Ngọc Sơn chỉ coi như trò đùa là tầm nhìn xa trông rộng cỡ nào, vốn ông ta lo nghiệp luyện sắt do Trường Tôn gia khống chế không hay, giờ xem ra cũng chỉ đến thế, hoàng gia, triều đình đều có xưởng luyện thép, một khi Trường Tôn gia muốn làm gì, chỉ cần đầu tư cải biến công nghệ hai xưởng này là bóp chết Trường Tôn gia, hơn nữa cơ bản là không hóa giải được, chỉ cần nhìn sắc mặt Trường Tôn Vô Kỵ là rõ lúc này ông ta rối loạn thế nào.

Lý Nhị có lối tư duy mở rộng, lập tức liên tưởng tới nghành nghề khác, muối, vải, trâu, bò, chỉ cần triều đình tăng cường đầu tư cho thư viện nghiên cứu là nắm hết mạch máu kinh tế.

Không còn ai có tâm tư tới trường thi xem khảo sinh nữa, tới văn phòng của Vân Diệp, Lý Nhị nằm trên ghế tựa của Vân Diệp, nói với Trường Tôn Vô Kỵ:

- Đừng khẩn trương, Vân Diệp chỉ trình bày một phương thức, có lợi lớn với quốc gia, thậm chí có thể nói là một sách lược tốt, bất kể ngành nghề nào nếu triều đình không có cách áp chế đều nguy hiểm, đó là khiêu chiến uy nghiêm quốc pháp.

Ba người đồng loạt khom người, Vân Diệp đã nói thẳng ra, đạt được mục đích xin thêm đầu tư, liền ngầm miệng lại, đợi Phòng Huyền Linh, Trường Tôn Vô Kỵ đưa ra biện pháp khả thi.

Trong thời gian ngắn chẳng nghĩ ra được cách vẹn toàn, điều này cần đưa lên triều đường mọi người cùng tranh luận tới khi ra kết quả, nhưng tài chính đầu tư vào thư viện hẳn sẽ mau chóng gửi tới, dựa vào mỗi Vân gia thực sự không thể duy trì được chi tiêu ngày càng lớn của thư viện, cần nguồn tài chính lớn hơn, hoàng gia là lựa chọn hàng đầu.

Trường Tôn Vô Kỵ đột nhiên nói với Vân Diệp:

- Lão phu nhiều năm qua chỉ chú ý tới chính sự, chuyện nhà ít hỏi tới rồi, những chuyện này ngươi đi tìm Xung nhi bàn bạc đi, lần này từ Nhạc Châu về, nó hơi sa sút, các ngươi là hảo hữu, phải khuyên nhủ nhau.

Vân Diệp cười:

- Tất nhiên ạ, Xung huynh dù không muốn, tiểu chất cũng phải làm huynh ấy phấn chấn lại, bị ưng lớn tập kích, đây là chuyện thần thoại mới có, huynh ấy không cần hối hận.

Trường Tôn Vô Kỵ bấy giờ mới cao hứng, Vân Diệp nói đi thăm Trường Tôn Xung là tới nhà nói với mình làm sao đối diện với khốn cảnh này, Vân Diệp đã bẩm báo kế sách này với hoàng đế trước mặt mình chứng tỏ y không coi Trường Tôn gia là người ngoài, còn về khó khăn thế nào cũng có cách giải quyết, trên đời này gian mưu âm độc vô vàn, có xuất chiêu ắt có cách phát chiêu, chẳng có gì lạ, chẳng qua mình không nghĩ ra thôi. Ông ta thấy đủ mọi phong vân biến ảo trên triều, chiêu số quỷ dị gặp không ít, vẻ mặt vừa rồi chỉ là để cho hoàng đế xem, mọi người đều có thói quen này.

Chuẩn bị rời đại môn thư viện, Vân Điệp bị xa giá đi tới làm giật mình thiếu chút nữa ngã ra đất, liền một lúc có sáu vị quý nhân trong cung tới, đi đầu là hoàng hậu, nếu hoàng hậu không đi, các phi tần khác không có tư cách chạy lung tung.

Liễn giá trong cung khỏi nói, đằng sau còn hàng dài xe của quan gia, nhìn cờ, xa giá Vân gia cũng có trong đó, toàn là người đưa khuê nữ đi học.

- Bệ hạ, làm thế này có phô trương quá không?

Vân Diệp hỏi hoàng đế cũng đang sững sờ:

- Ừm, uy vũ lắm, hoàng hậu, Vi phi, Y phi cũng tới? Không phải Cao Dương, Lan Lăng đi học thôi sao? Tấn An, An Khang, Tân Hưng, Thành Dương cũng tới sao? Vân Diệp, trông coi tốt nữ nhi của trẫm, chúng bị ủy khuất, trẫm lột da ngươi.

- Oan thần quá, tới thư viện là chịu ủy khuất, không mặc cả gì hết, bệ hạ xem, họ mang cái gì tới thế kia, giường? Chăn gấm? Bàn? Bồn tắm? Bồn cầu sơn đỏ? Nha hoàn? Bệ hạ, những thứ đó làm sao mang vào thư viện được? Lý Cương tiên sinh nhìn thấy còn không tức chết à?
Lý Nhị nói rất vô trách nhiệm:

- Đó là chuyện của ngươi, trẫm chỉ cần khuê nữ học thật tốt, còn lại kệ ngươi, ngươi còn mặt mũi nào nói hoàng gia, phu nhân ngươi cũng mang bao lớn gói nhỏ tới, giải quyết xong chuyện nhà hẵng bình luận hoàng gia.

Phòng Huyền Linh chờ chuyện làm Vân Diệp đau đầu xuất hiện, hể hả nói:

- Thế này tốt lắm, thư viện luôn làm những chuyện người khác không làm được, đám tiểu khuê nữ này đồng loạt tới thư viện cầu học, Vân hầu, chuyện giữa tiểu nhi nữ với nhau phải trông coi cho kỹ, nếu để xảy ra chuyện xấu, ha ha ha, dù ngươi có mười tám cái miệng cũng không nói rõ được, khuê nữ có chuyện, cha mẹ người ta đánh tới nhà đập bài vị tổ tông, ngươi cũng chẳng thể nói gì, thong thả thưởng thức tư vị làm cha mẹ đi nhé.

- Khuê nữ của lão phu nhát gan, khi sét đánh cần chiếu cố, Vân hầu trông coi cho kỹ, xảy ra chuyện ta không tha đâu.

Trường Tôn Vô Kỵ yêu thương nhìn con mình từ trên xe xuống, xách một cái bọc lớn xếp hàng, chuẩn bị tiếp nhận kiểm tra.

Lai Anh như ăn phân chim khách, miệng ngoạc tới tận mang tai, đám tiểu nương tử yểu điệu đó rì rầm với nhau, còn không ngừng chỉ chỉ trỏ trỏ Vân Diệp, giống cáo trạng hơn giống giới thiệu.

Đợi Vân Diệp tỉnh lại thì Lý Nhị đã chui vào xa giá của hoàng hậu, Trường Tôn Vô Kỵ cũng vào xe nhà mình, thò đầu ra ngoài cửa sổ xem Vân Diệp xử trí thế nào, còn Phòng Huyền Linh chắp tay sau lưng ung dung đi dọc tường bạch ngọc, quan sát khắc đá trên đó, thi thoảng còn ngâm nga, quyết định không xen vào việc này. 

- Bẩm Vân hầu, các tiểu nương tử đã tới đủ rồi, nô tỳ vừa kiểm tra qua, bảy bảy vị, không thiếu một ai, mời Vân hầu kiểm tra.

- Ta nhớ chỉ có sáu hai người, vì sao thêm ra mười lăm người.

- Úi chao, là nô tỳ nhớ nhầm, vốn có bảy bảy người, nô tỳ thiên sinh ngu độn đếm sai, về sau nô tỳ cũng phải học cho tốt ở thư viện mới được.

Nếu như tư mã Tả Vũ vệ dám dùng cái lý do này, đầu của hắn sẽ bị treo lên cán để cánh cáo, nếu như tư mã Cấm Vệ dám lấy lý do này, cả nhà nhất định không ai còn sống, cả thủy sư Lĩnh Nam coi trọng tình người nhất, tư mã mà nói câu này cũng bị phạt một trăm quân côn, sau đó cách chức đuổi về quê, đó là xử phạt nhẹ nhất, còn nhất định có tư mã quân đàn hặc Vân Diệp phạm pháp.

Hiện Vân Diệp rất muốn chặt đầu Lai Anh treo ở đại môn thư viện, làm thế không chừng khiến đám tiểu nương tử sợ chết khiếp, mọi người hết phiền phức, tiếc là mong muốn và hiện thực luôn có khác biệt.

- Vân hầu, lúc này chuyện Tôn Vũ thao diễn hậu phi lập trận pháp hẳn không dùng được?

Trường Tôn thị cực kỳ hiểu Vân Diệp nói vọng từ trong xe ra, còn có tiếng cười cố kìm nén của Lý Nhị.

Nhìn đám tiểu cô nương cười nói ríu rít xuất hiện trước mặt mình, còn khoe nhau hành trang, thì thầm bàn tán y phục, đầu Vân Diệp như muốn nổ tung, hô lớn:

- Yên lặng.

Khả năng là quát hơi to, xung quanh yên tĩnh ngay, nhưng có một vài tiếng khóc thút thít từ trong đám tiểu nương tự truyền ra, Vân Diệp chẳng an ủi, lại nói:

- Lý Linh, Lý Thục, Vũ Mị, Vân Nha rời hàng!

Tất cả mọi người ngớ ra, Tiểu Vũ, Tiểu Nha sớm quen rồi, vì thế mau chóng đứng ra, mỗi nàng đeo cái bọc cao hơn đầu, trông rất buồn cười. Nhìn đám Tiểu Nha rời hàng rồi, Cao Dương và Lan Lăng cũng ra theo, bọc to không kém.

- Bỏ hành lý xuống, chuẩn bị chỉnh đội, xếp bốn hàng dọc đứng nghiêm, nhanh, không được chần chừ.

Tiểu Vũ rất thông minh, lập tức kiếm mười tám người trong đám đông xếp chúng thành hàng đứng sau lưng mình, Tiểu Nha không lạ gì, cũng làm xong, tới Cao Dương thì phiền rồi, nàng chuyên môn chọn tiểu nương tử mình thích, lại còn xinh đẹp, không ngờ kéo mấy người từ đội của Tiểu Nha, Tiểu Vũ. Thế là đội ngũ loạn lên, Tiểu Nha không chịu, cãi nhau với Cao Dương, cả đám hùa theo, người giúp, người can.

Vân Diệp không lên tiếng, lạnh lùng nhìn đội ngũ rối loạn, mấy năm qua cũng luyện ra chút sát khí, vô tình nhìn thấy ánh mắt lạnh băng của Vân Diệp, một tiểu cô nương lập tức ngoan ngoãn vào hàng, đứng sau Tiểu Vũ từ đầu tới cuối không hề nhúc nhích, có người thứ nhất có người thứ hai, Tiểu Nha biết tính khí ca ca lập tức ngừng cãi nhau chỉnh đội ngũ của mình. Cao Dương công chúa Lý Linh nói một lúc phát hiện không có đối thủ, lúc này muốn về đội, phát hiện xung quanh đã xếp thành bốn hàng dài, mỗi hàng mười chín người, một mình lẻ loi, lúng túng không biết phải làm sao.

- Vân Diệp, ta phải đứng đâu?

- Từ giờ trở đi gọi ta là tiên sinh, vì môn toán học của các ngươi do ta dạy, còn về ngươi, đứng đâu à? Bốn hàng đã đủ, ngươi hàng thứ năm.

- Chỉ một mình ta sao?

Giọng Cao Dương vút lên:

- Ngươi có thể chọn rời đi, hoặc tự thành một hàng.

Vân Diệp nói không có sắc thái tình cảm nào, lúc này mà mềm lòng thì về sau đừng hòng quản lý được đám tiểu cô nương này.

Cao Dương vốn sắp bật khóc, nghe vậy cố kìm nước mắt, trừng mắt hầm hầm nhìn Vân Diệp, đứng một mình ở bên, lớn tiếng nói;

- Ta sẽ không bị ngươi ép bỏ đi đâu, tuyệt đối không.

****

Vân Nha chắc con của tác giả

Chương 789: Những con ếch

Vân Diệp chỉ liếc Cao Dương một cái, tới trước mặt đám tiểu nương tử:

- Từ xưa tới nay "nữ tử vô tài mới là đức", câu nói này đã lưu truyền rất lâu, rất nhiều người tôn sùng nó, ta vốn cũng nghĩ như vậy, về sau được hai người giáo huấn, một là hoàng hậu nương nương, một là Nhan Chi Thôi lão phu tử. Hoàng hậu cho rằng nữ tử phải hiền lương thục đức tuệ, không thể thiếu cái nào, tuệ là quan trọng nhất, một nữ nhân ngu xuẩn có thể hủy hoại một gia đình, một tòa thành, thậm chí là cả quốc gia, tuy ta có nghi vấn với câu này, nhưng ta rất tán đồng với một câu nói của nương nương, đó là một nữ tử có trí tuệ có thể hưng gia, an ban định quốc, đó là lý do vì sao ta cho các ngươi một cơ hội trở nên thông minh, trí tuệ.

- Kỳ thực ở thư viện thêm vào phân viện nữ tử vô cùng phiền toái, các ngươi khác nam tử, nam tử không nghe lời, ta có thể dùng các loại thủ đoạn giáo huấn, như tay không đắp giả sơn, các ngươi rảnh rỗi ra sau thư viện xem Lệ Sơn và Hãn Sơn có khắc tên, trên những tảng đó vẫn còn vết máu.

- Các ngươi thì khác, thư viện không có nhiều biện pháp trừng phạt, nhưng ta cho các ngươi biết, mọt khi các ngươi bị trừng phạt sẽ càng khủng khiếp hơn.

- Tôn chỉ của thư viện là dạy tất cả mọi người, nên các ngươi mới dễ dàng mở cửa thư viện, nhưng nếu các ngươi rút lui, cảnh cửa thư viện sẽ vĩnh viễn đóng lại với tất cả nữ tử, vì từ các ngươi, thư viện đưa ra kết luận, nữ tử không thể dạy nổi. Các ngươi có van nài, khóc lóc cũng không mở ra nữa, tất cả những nử tử đời sau muốn đi học sẽ nhớ tên các ngươi, chính các ngươi chặt đứt con đường cầu học của họ, dù các ngươi đã chết, ta tin lời nguyền rủa của bọn họ, các ngươi ở địa ngục cũng nghe thấy.

Vân Diệp nói xong những lời này, khung cảnh tức thì im phăng phắc, bao gồm trong xa giá của Trường Tôn thị cũng không có âm thanh truyền gia, một số xa giá có tiếng khóc nho nhỏ.

- Hiện giờ nói cho ta, có ai không gánh được trách nhiệm này, rút lui vẫn còn kịp, các ngươi chỉ có một tuần hương, hết thời gian này, các ngươi phải gánh trách nhiệm. 

- Nói thật, ta không xem trong các ngươi, sinh hoạt thư viện rất gian khổ, có lẽ các ngươi nghe từ miệng phụ huynh rồi, cho các ngươi biết, họ thương các ngươi cho nên còn chưa nói hết đâu, chỉ còn chuyện vui vẻ mà nói, nam nhân là thế, hắn đấm người khác một cái có thể kể nhiều lần, còn mũi mình bị đấm hộc máu sẽ không kể với ai.

- Các ngươi nhìn đi, xe nhà các ngươi ở đó, chỉ cần quay về là xong, về nhà tiếp tục được phụ huynh sủng ái, trốn trong tú lâu mơ nước về phu tế tương lai có tốt hơn không?

Nói xong quay đầu đi nhìn trụ hương.

Cực kỳ im ắng, không ai nói một lời, đám tiểu thư xinh xắn thở dồn dập, mồ hôi ướt sũng, các nàng có bao giờ phải lựa chọn như thế, cũng không ai cho các nàng quyền lựa chọn.

Cuối cùng có một tiểu cô nương mười tuổi khóc lóc chạy về, nó chịu không nổi không khí quỷ dị này, trong xe nhà nó đồng thời có tiếng thở dài nuối tiếc, có người đầu tiên là có người tiếp theo, khi Vân Diệp quay lại thì đội ngũ thưa thớt đi nhiều, Vân Diệp lệnh các nàng chỉnh hàng ngũ lần nữa, lần này rất nhanh, đếm số, phát hiện ra chỉ còn sáu mươi người, một con số chẵn. Lúc này Vân Diệp không còn ánh mắt lạnh lùng nữa, hòa nhã nói:

- Vừa rồi ta chỉ nói ảnh hưởng của nương nương với ta, các ngươi có biết Nhan lão tiên sinh nói gì khi ta nói câu "nữ tử vô tài mới là đức" không?

Đám tiểu cô nương lắc đầu, Vân Diệp cười khổ:

- Chỉ có một động tác, ông cụ đang ăn sủi cảo, nghe ta nói câu đó, phun hết vào mặt ta, còn là sủi cảo rau tỏi, sau đó lại tiếp tục gắp sủi cảo ăn, không thèm nhìn ta, ta rửa mặt hai lần mới hết mùi.

Nghe Vân Diệp nói tới đó, các tiểu cô nương cười ầm lên, mấy nàng cười lăn ra đất. Vân Diệp đợi họ ngừng cười mới nói tiếp:

- Ông cụ không thể sai được, cho nên tất nhiên là ta sai, sai thì phải sửa, cho nên thư viện hoan nghênh các ngươi.
- Hoan nghênh các ngươi tiến vào một thế giới mới, ở đây tất cả mộng tưởng của các ngươi sẽ được chắp thêm đôi cánh, khi các ngươi phát hiện mình vào thế giới hoàn toàn mới thì đừng ngạc nhiên, vì nơi này tất cả đều là của các ngươi, các ngươi sẽ biết trời cao bao nhiêu, đất rộng bao nhiêu, các ngươi biết bí mật của hải dương, biết thần tiên trên núi. Từ lúc các ngươi đưa ra lựa chọn này, các ngươi khác với tất cả nữ tử trên lịch sử, Trác Văn Quân, Thái Văn Cơ, Tạ Đạo Uẩn chẳng qua chỉ là con sâu đáng thương với các ngươi thôi.

Lại im lặng, chỉ còn lời diễn thuyết hùng hồn của Vân Diệp, nhưng không khí đã thay đổi, rất nhiều tiểu cô nương kích động không nói lên lời nữa, tay ôm tim nhìn Vân Diệp, Tiểu Vũ mắt sáng long lanh, Cao Dương hoang mang, Tiểu Nha và Lan Lăng thì mong đợi.

- Các ngươi sẽ thành những nữ tử có t hành tựu nhất, thành tiên sinh như Hi Mạt Đế Á cũng không phải là không thể, ta không biết cha mẹ các ngươi muốn dạy dỗ các ngươi thành lời thế nào, nhưng ta nghĩ một nữ tử bề ngoài hiền thục, bên trong mạnh mẽ, tôn kính kẻ mạnh, bảo vệ kẻ yếu, thành kính song thân, yêu thương tiểu bối, thế là rất tốt rồi. Huống hồ trong quá trình học tập các ngươi sẽ phát hiện ra năng lực mới của mình. Xong rồi, hiện giờ vứt hành lý của các ngươi đi, để lại nội y là được, những thứ khác đều vô dụng, chỉ cản trở các ngươi, thư viện đã chuẩn bị tất cả cho các ngươi rồi, theo ta vào thế giới mới.

Đám tiểu nương tử kích động ném hết bọc lại, không để ý người nhà có nhặt hộ không. Nhìn Vân Diệp như con ngan đầu đàn dẫn đãm tiểu cô nương vào thư viện, Trường Tôn thị lo lắng nhìn Lý Nhị:

- Bệ hạ, liệu có vấn đề không, nghe Vân Diệp nói thiếp thấy rất sợ, Cao Dương và Lan Lăng đều kiêu ngạo, nếu bị dạy thành không biết trời cao đất dày thì làm sao?

- Vân Diệp rất giỏi đầu độc lòng người, nhưng nàng nhìn môn học của những đứa bé này là hiểu là mình lo lắng uổng phí, nông nghệ, công nghệ, gia chính, quản lý, giáo dục trẻ nhỏ, quản lý công thương, toán học, vật lý, còn có trang điểm cũng là môn học, nàng cho rằng học những môn này có thể làm gì? Đó là nhân tuyển tuyệt vời cho chủ phụ. Nàng nghĩ Vân Diệp lại tự đẩy mình vào chỗ nguy hiểm à, bớt lo đi.

Lý Nhị lật xem môn học của đám tiểu nương tử là biết tâm tư của Vân Diệp rồi.

Chỉ có những nữ tử ưu tú nhất mới học tốt được những thứ này, hẳn là không nhiều, mỗi khóa có một hai người là được rồi, ba bốn là giới hạn, Đại Đường tuấn tài lớp lớp, có mấy đóa hoa tài sắc song toàn sánh đôi cũng không tệ.

Thực ra ý định của Vân Diệp là muốn mọi người quen thấy có nữ tử ưu tú xuất hiện, hiện giờ có một hai người không đáng chú ý, mười năm sau, hai mươi ngươi không phải lạ, trăm năm sau có nghìn người là bình thường, ếch cần phải đun trong nước ấm.

Nữ tử tới thư viện vốn là trò cười lớn, các lão tiên sinh như Lý Cương và cả Hứa Kính Tông đều hiểu tâm tư các quý phụ, học được cái gì hay không không quan trọng, chỉ cần khuê nữ lượn một vòng quanh thư viện, sau khi trở về có thể nói với nhà chồng rằng khuê nữ mình là nữ tử giỏi có học có hành, được giáo dưỡng giống công chúa.

Còn về tiên sinh là ai? Lý Cương tiên sinh, bậc đại nho đức cao vọng trọng, Vân Diệp và Hi Mạt Đế Á, kỳ tài bất thế, đều cầm tay dạy dỗ khuê nữ của mình, xuất thân như thế, dù không phải đại gia khuê nữ cũng thành khuê nữ đại gia rồi, còn về học cái gì, ai thèm quan tâm?

Chương 790: Mỹ nam tử của phân viện nữ tử

Vân Diệp thì chẳng bận tâm, chỉ cần vào thư viện là phải chặt đứt ảnh hưởng của gia đình với các nàng, còn về phần sau này đám tiểu nương tử có thành ngang ngược kiêu ngạo hành không thì liên quan chó gì tới mình, xưa nay ai chẳng biến người có học vấn đề kiêu ngạo, các người đã đưa khuê nữ tới thì đừng nên mong thư viện dạy ra phế vật, năm xưa khi lập thư viện, Ngưu Tiến Đạt nói, cho dù là nắm bùn vào thư viện cũng bị rèn thành sắt.

Lý Cương, Nguyên Chương không muốn chuốc bực vào thân, nên giao toàn quyền cho Vân Diệp, mình thì làm chính sự của thư viện, hơn một nghìn bảy trăm đứa trẻ đang thi, ai thèm quan tâm tới chuyện nhỏ kia. Vả lại tuổi cao rồi, không chịu nổi chuyện bực tức, tĩnh tâm tu dưỡng mới là vương đạo, tới trường thi xem đám trẻ khảo thí còn hơn nhìn đám tiểu nương tử yểu điệu làm dáng. Với Hứa Kinh Tông, nếu vào thư viện, vậy không thể thiếu tiền, đòi mỗi tiểu nương tử năm trăm ngân tệ, hơn nữa đây là kết quả sau khi trưng cầu ý kiến của Lý Cương.

Theo cái nhìn của Lý Cương, thanh danh của thư viện ta rất trân quý, nếu các ngươi muốn mượn cái danh này dát vàng lên mặt nhà mình vậy đừng trách thư viện tham lam, năm trăm ngân tệ này thư viện còn chẳng muốn thu, nếu đuổi được hết đám tiểu nương tử đi mới là tốt nhất, có đám tiểu nương tử ở đây, ảnh hưởng tới c huyện học tập của những học sinh khác.

Lý Nhị từ khe rèm nhìn đám tiểu cô nương nối nhau vào viện tử, quay lại nói với Trường Tôn thị:

- Nàng xem đi, cuộc sống sung sướng của những đứa nhỏ đó kết t húc rồi, vào thư viện không thể đi ra là kẻ thầm thường nữa. Lý Cương, Nguyên Chương, Vân Diệp cả Hứa Kính Tông, những người này đều không ai chấp nhận học sinh cẩu thả. Trẫm dám cược, Cao Dương, Lan Lăng sẽ được dạy thành nhân vật không kém cô cô Bình Dương của chúng, trẫm đợi xem ba năm sau chúng sẽ như thế nào.

- Bệ hạ vừa rồi còn nói Vân Diệp tính kiếm chút tiền, đối phó cho xong chuyện, sao chớp mắt lại thành thế này?

- Vừa rồi nếu y cho những đứa nhỏ đó mang hòm lớn rương nhỏ vào, trẫm sẽ giữ nguyên ý kiến, nhưng giờ nàng xem đi, trừ y phục còn những thứ khác đều không được mang theo, trẫm bất giác nhớ tới đám Thanh Tước nhập học, cũng như thế, xem ra Vân Diệp không định cho đám khuê nữ này sống thoải mái, hoàng hậu, ba năm sau nàng đợi yêu nghiệt sinh ra đi.

Nói xong chẳng đợi Trường Tôn thị ý kiến, bảo xa giá quay về thành, khuê nữ giao cho thư viện thì chẳng còn gì phải lo, hối hận không phải thứ tình cảm mà Lý Nhị có.

Đám phụ nhân nhìn khuê nữ của mình đi qua đại môn, cánh cửa đỏ thắm bị hai ma ma lực lưỡng đóng lại, có người rưng rưng nước mắt, không biết khuê nữ ở trong đó có được sống thư thái không?

Vân Diệp thấy đại môn đóng rồi cũng chắp tay về đi xem đám khảo sinh thi cử thế nào, có tiến bộ hơn khóa trước không, làm Vân Diệp vui mừng nhất là đề toán học khó hơn năm ngoái, nhưng đám khảo sinh này hình như quen rồi, theo kịp bước tiến của thư viện.

Cao Dương nắm tay muội tử của mình, mem theo hành lang tới nhị môn, nhìn thấy một phụ nhân quỷ dị, đeo một mặt nạ vỏ cây, chỉ có đôi mắt sáng lộ ra ngoài.

Nhìn nữ nhân có đẹp hay không là một môn học vấn của hoàng gia, nam nữ đều biết, Cao Dương chỉ cần nhìn vóc dáng thướt tha của nữ nhân này, lại nhìn đôi tai như trong suốt đó là biết đó là mỹ nữ tuyệt sắc, còn là mỹ nữ đã chín mọng, Cao Dương bất giác hơi cúi xuống, bộ ngực mới phát dục của mình làm nàng bực tức.

- Từ nay trở đi các ngươi do ta quản lý, các ngươi có thể gọi ta là Ma Cơ, hiện giờ các ngươi bỏ tất cả trang sức trên đầu xuống, cho vào giỏ trúc trước mặt, thư viện sẽ giữ cho các ngươi, tới ngày nghỉ có thể xin lại để đeo, có điều ta cho rằng không cần, vì các ngươi không có thời gian.

Cao Dương sắp xỉu rồi, một mỹ nam tử đẹp tới mức quá thể đáng mang theo nụ cười ấm áp như gió xuân đặt giỏ trúc trước mặt các nàng, động tác văn nhã mà đầy nhịp điệu, mỗi cử động như làm một bài thơ, hơn nữa còn là thơ cần kỹ xảo của Vân Diệp mới làm ra được, nghe giọng nói êm ái đầy sức hút của hắn, đến khi Cao Dương tỉnh lại thì mới phát hiện mình đã giao toàn bộ trang sức ra rồi, bao gồm ngọc bài mẫu thân để lại. - Công chúa, vật đeo người này hẳn là do trưởng bối công chúa ban cho, không tiện rời người, cứ đeo thì hơn.

Xứng Tâm đưa giỏ tới trước mặt Cao Dương, ôn tồn nói:

Cao Dương cảm thấy máu toàn thân đang chảy ầm ầm lên đầu, mặt đỏ dừ, lấy ngọc bài trong giỏ ra như đang ở trong mơ, đồng thời đeo ngọc bài lên ngay trước mặt Xứng Tâm.

Tiểu cô nương bị mỹ nam tử mê hoặc không phải chỉ Cao Dương, vẻ đẹp mang chút âm nhu này hoàn toàn phù hợp gu thẩm mỹ của các nàng, chứ không phải đám mãnh tướng cơ bắp râu ria, hình ảnh tình lang trong mơ trước kia vừa thấy Xứng Tâm đã trở nên cụ thể.

Vốn tưởng rằng phải phí một phen nước bọt, ai ngờ lại diễn ra thuận lợi như thế, đương nhiên có người không bị mê hoặc, như Tiểu Nha, ngang nhiên nói với Xứng Tâm:

- Ngươi đi chọn giường cho ta, ta muốn cái ở dưới, đệm phải trải thật dày, mỗi ngày phải mang đệm của ta ra phơi, ngươi biết ta sợ nhất là chăn đệm âm ẩm.

Tiểu Nha tức thì rước lấy vô số ánh mắt hung tợn, Cao Dương chỉ muốn lao vào cắn xé Tiểu Nha, mỹ nam tử như vậy mà sai bảo như phó dịch, phí của trời.

Tiểu Vũ ngẩng đầu nhìn trời, thuận tay rút trâm ném vào giỏ, còn về thứ như kẹp tóc thì nàng không định bỏ, Xứng Tâm vừa mới định nói những thứ khác cũng phải tháo ra thì nghe thấy Tiểu Vũ khẽ hừ một tiếng, vội vàng cúi đầu xuống tránh xa Tiểu Vũ, hắn không chỉ một lần bị Tiểu Vũ cho nếm mùi đau khổ.Lai Anh sợ tới mức toàn thân run rẩy, chân đã nhũn tới mức không chống đỡ nổi cơ thể, là người trưởng thành, giây phút ả nhìn thấy Xứng Tâm cũng thất thần, đám tiểu nương tử chưa tiếp xúc mấy với đời này làm sao kháng cự nổi sự quyến rũ đó, thư viện sao lại để một nhân vật như thế trong phân viện nữ tử? Mà xem ra còn ở lâu dài.

Chẳng may xảy ra chuyện thì mình khỏi phải sống nữa, bất kể ai xảy ra chuyện, thì chết chắc chắn là mình, vừa mở miệng thì Xứng Tâm tới bên cạnh, nắm tay ả thì thầm bên tai:

- Đây là do hầu gia an bài, cô đừng làm hỏng chuyện, yên tâm là người thụ hình, không ảnh hưởng tới thanh danh các tiểu nương tử.

Hiện rõ ràng biết Xứng Tâm là thái giám, Lai Anh vẫn bị luồng hơi ấm áp bên tai làm choáng váng, suýt đứng không vững, tới khi Xứng Tâm đi sang bên đánh dấu từng món trang sức, hồn vía vẫn chưa về, tỉnh lại rồi tức tối dậm chân, thái giám đẹp đẽ trong cung còn ít à? Sao hôm nay kém cỏi như vậy.

Đám tiểu nương tử tò mò vào phòng, phát hiện mỗi gian phòng có giường đôi, Tiểu Vũ và Tiểu Nha rất thuần thục tới giường dưới gần cửa sổ, nói với tiểu nương tử khác:

- Hai cái giường này đều có người rồi, muốn nằm giường dưới thì sang phòng khác, thích nằm giường trên thì ở lại.

- Vũ Mị, Vân Nha, ta là công chúa, ta đương nhiên ở phòng này, các ngươi đi phòng khác, ta thích cây thạch lựu ngoài cửa sổ.

Cao Dương là loại xưa nay không biết tới hai chữ "lý lẽ".

Tiểu Vũ vẫn trải đệm chẳng thèm ngẩng đầu lên, cười khẩy:

- Lý Linh, ngươi không biết nơi này là đâu à? Đây là thư viện, ở ngoài kia ngươi là công chúa Cao Dương, ta tất nhiên sẽ hiểu đạo tôn ti, nhưng tới thư viện, cái danh hiệu công chúa không ăn thua nữa, đừng nói công chúa, cả thân vương đã tỉa hoa ngoài vườn, ca ca ngươi không nói cho ngươi những quy củ này à?

- Bỏ đi Cao Dương, cô không đánh nói Tiểu Vũ đâu, nó học được rất nhiều thủ đoạn từ Thì Thì tỷ tỷ, nam tử bình thường còn không đánh nổi, cô đi tìm phòng khác, tránh cái giường cuối cùng cũng không có.

Tiểu Nha thấy Cao Dương nắm tay lại tựa hồ muốn đánh nhau, vội vàng khuyên, Lan Lăng cũng vội đẩy tỷ tỷ mình ra ngoài, tìm phòng khác.

Chương 791: Quân tử và tiểu nhân

Cuối cùng cũng dàn xếp xong, Cao Dương lúc này mới phát hiện trên mỗi cái giường đều có một cái áo bào màu thiên thanh, cầm lên xem, đúng rồi, đây là áo bào của thư viện, vừa rồi những ma ma kia xem vóc người của họ rồi mang tới, loại y phục nam tử này thi thoảng mặc một lần không thành vấn đề, nhưng luôn phải mặc thì Cao Dương không muốn tẹo nào.

Đang làu bàu thì thấy Tiểu Vũ mặc đồng phục tay cầm khay cơm ngân nga tiểu khúc cùng Tiểu Nha đi lấy cơm, cười đùa ríu rít, lúc này mới nhớ ra mình hưng phấn cả ngày, tới giờ chưa ăn cơm.

Không có cung nhân hầu hạ, mình ngay cả ăn cơm cũng quên, lại nhìn ba đứa muội muội, đoán chùng chúng cũng đói rồi, đang định đi thì thấy mỹ nam tử kia mang hộp cơm to vào.

Hắn chỉ mỉm cười với Cao Dương, không nói một lời, bày từng món ăn lên bàn, làm động tác mời rồi xoay người rời đi đóng cửa lại.

- Tỷ tỷ, nam tử đó thật đẹp quá, giống như mỹ nam tử trong tranh vậy.

Thành Dương tuổi nhỏ nhất mặt hồng hồng nói nhỏ với Cao Dương.

Tức thì mấy nàng công chúa ngây cả ra chìm vào mộng đẹp.

Cả thư viện đều chấm bài thâu đêm suốt sáng, chen lấn trong đồ thư quán, cửa đóng chặt, tới khi bài thi tháo phách đọc tên thì tất cả những người ở đây đều không được ra ngoài, bài thi là lấy ngẫu nhiên, không ai biết là của ai, vốn Vân Diệp chép bài thi lại một lượt, Hứa Kính Tông cũng đồng ý, kết quả bị Lý Cương mắng một trận, phòng người như phòng trộm, sỉ nhục của quân tử.

Trong thư viện chỉ có hai tên tiểu nhân vô sỉ, cho nên tiểu nhân vô sĩ không được chấm bài, hai người đành bày một cái bàn ngoài đồ thư quán, bảo nhà bếp mang tới vài món ăn, uống chút rượu chống lại cái lạnh đầu xuân.

- Lão Hứa, mấy năm qua may nhờ có ngươi, ta thường không có nhà, nếu không có ngươi ở thư viện thì đã chẳng có ngày nay, công ngươi không thể bỏ qua, nào cùng uống một chén.

Hai người uống một hơi cạn sạch, úp chén xuống, cười ha hả, lấy đũa gắp thức săn, ăn được vài miếng Hứa Kính Tông cười khổ:

- Vân hầu, ngài nói xem, hai ta tận tụy vì thư viện, vì sao giờ mang cái tiếng tiểu nhân, người khác bận rộn, chỉ hai ta ngồi uống rượu.

- Vì hai ta đúng là tiểu nhân, Lão Hứa, chớ không phục, ta suốt ngày tính kế, vơ vét tiền khắp nơi, ngươi cả ngày tính toán cái nọ cái kia, chẳng bỏ sót cái gì. Ta ở ngoài đấu với người ta, ngươi ở trong gần như nhẫn nhục chịu đựng, ngươi nói xem, hai chúng ta có tí khí độ quân tử nào không?

- Nói thì nói thế, nhưng ta không cam lòng, ai chẳng muốn có thanh danh tốt, lúc nào mang tiếng xấu ai chịu nổi.

Hứa Kính Tông khổ não vùi đầu uống rượu.

Vân Diệp bóc quả trứng mặn cho vào bát Hứa Kính Tông:

- Lễ bộ thị lang là chức quan thanh quý, Lão Hứa vì sao không đi? Còn từ chối ba lần, lần này quyết tâm không đi.

Hứa Kính Tông uống một chén rươu, gõ bàn:

- Thanh quý ư? Vân hầu, ngài trong vòng tròn đó chém giết như thù còn chưa rõ sao? Làm gì có quan thanh quý thực sự? Một hầu gia nhàn tản như ngài còn thiếu chút nữa mất mạng trong vòng xoáy, ta không có chỗ dựa, không có thế lực, nhảy vào đó không tan xương nát thịt mới lạ. Ngài xem, mấy năm qua quan viên triều đình đổi liên tục, ai cũng nơm nớp lo sợ, ta có chỗ tốt không phiền toái, vì sao lại vào vũng bùn? Nhìn thư viện dần trở nên hùng vĩ là ta thỏa mãn rồi, ở đây cả đời cũng không tệ, chết rồi kiếm lấy pho tượng trong thư viện, xem như không có lỗi với cuộc đời.

Vân Diệp gãi đầu:

- Hiện giờ triều đường đúng là không cho người sống, trừ mấy vị lão đại không thay đổi thì còn lại luân chuẩn như đèn kéo quân, nay là quan công bộ, mai đã thành thứ sử bên ngoài, không có sáu bảy năm không yên tĩnh lại.- Quên đi, ta nhìn thấu rồi, nay đại tiểu tử đi Vân châu, nghe nói không tệ, có nhân mạch thư viện thế nào cũng nở mày nở mặt, tí tuổi đã là quan thất phẩm, ta ở đuổi nó không có bản lĩnh ấy.

- Đại nhi tử ngươi không tệ, nhưng so với ngươi thì kém xa lắm, mười tám học sĩ Tần vương phủ năm xưa có ai giá áo túi cơm? Ta coi trọng bản lĩnh của ngươi nên mới tính đủ kế đưa ngươi tới thư viện, nói thật, năm xưa nghe ngươi tới thư viện, ta như gặp đại địch.

- Lại còn cho học sinh nghỉ phép nữa, làm ta đứng ngây ra trước thư viện trống bao lâu.

Hứa Kính Tông lẩm bẩm, cảm thấy chuyện hết sức thú vị, cầm đũa chỉ Vân Diệp cười nghiên ngả.

Quân tử có lạc thú của quân tử, tiểu nhân cũng có lạc thú của tiểu nhân, hai người chén qua chén lại, chẳng bao lâu đã hết một vò rượu, vừa cầm vò thứ hai lên, Hứa Kính Tông ngăn lại:

- Hôm nay hứng trí cao, đã uống một vò rồi, thư viện có việc, không thể uống thêm, con người nên biết tích phúc, đó là đạo lý ta ngộ ra hai năm qua, hứng trí cao nhất là lúc khoái lạc nhất, tận hưởng hết thành không hay.

Vân Diệp chắp tay thụ giáo, bảo phó dịch dọn bàn, một đông một tây đi kiểm tra phòng, các tiên sinh khác hôm nay không rảnh, đành do hai tên tiểu nhân làm.

Ánh trăng lành lạnh, Vân Diệp chùm áo choàng lên người, dẫm trên ánh trăng đi trên đòn nhỏ, phòng nào còn ánh nến mắng tới tới tắt nến mới thôi, chẳng mấy chốc tới phân viện nữ tử, Lai Anh đang gác cửa, đầu ngoẹo sang bên ngủ gật, Xứng Tâm ngồi đối diện say sưa thêu hoa, thi thoảng quệt trâm lên đầu cho trơn, cảnh quỷ dị vô cùng.

Gõ bàn, Lai Anh giật mình tỉnh lại, thấy Vân Diệp xấu hổ cúi đầu xuống.

- Sao, ngày đầu của bọn nhỏ vào ở, có quen không?

- Hầu gia, không tệ, các tiểu nương tử chơi đùa rất lâu mới ngủ, cao hứng lắm, chỉ là hay lén chạy ra nhìn Xứng Tâm.

Nói xong che miệng cười, như con gà mái vừa đẻ được một quả trứng.Xứng Tâm chẳng xấu hổ, chỉ cần kiếm được đất dụng võ là hắn rất vui, mấy năm ở Vân gia là ngày tháng vui vẻ nhất trong đời, không ai ức hiếp, không ai kỳ thị, cho dù mấy tiểu nương tử hay trêu ghẹo thì là vì còn nhỏ.

Rảnh thì điều phối hương liệu, thuê hoa, thời gian trước không biết hầu gia kiếm đâu ra một bản mẫu đơn cát tường muốn hắn thêu, nói là lễ vật mừng thọ Tần lão công gia, hắn vui lắm, thời gian qua luôn nghĩ làm sao thuê cho ra thần vận.

- Xứng Tâm làm tốt lắm, thong thả thôi, từng bước hóa nhập vào cuộc sống, từ nhỏ thân thế ngươi gập ghềnh, bị xem thường nhiều rồi, nhưng trời sinh ra ta ắt sẽ dùng, ngươi luôn tìm kiếm lối thoát cho mình, rất tốt, ta thấy ngươi ở đường thêu thùa có phát triển lớn, không kém thủ đoạn điều chế hương liệu đâu.

Xứng Tâm vui sướng tạ ơn, Lai Anh bấy giờ mới phát hiện ra Xứng Tâm đang thêu bức tranh cực lớn, chỉ nhìn đóa mẫu đơn tươi đẹp ướt át là lòng ngứa ngáy, cầm lấy xem, phải thừa nhận Vân Diệp nói có lý.

Lưu Tiến Bảo cầm đèn lồng chiếu vào lầu gác, tên đó lập tức xuất hiện hai thanh y nữ tử, đó là nữ thị vệ hoàng cung, có tám người. Thấy mọi thứ bình thường Vân Diệp mới đi, y không định vào nội viện.

Nghe thấy tiếng chuông canh ba, thư viện vẫn bận rộn, phó dịch ra vào đưa nước, Hứa Kính Tông an bài nhà bếp làm đồ ăn khuya, người cao tuổi còn có canh sâm, xa xa nhìn thấy Lý Cương ngồi trên giường nói chuyện với Ngọc Sơn, trước mặt là đống bài thi, tuổi cao như thế mà vẫn còn vất vả mãi.

Bình yên, ổn định là dấu hiệu của thịnh thế, trước kia Vân Diệp luôn quy tội diệt vong cho một triều đại vào hoàng đế, nhưng tới đây mới hiểu, thực ra quân vương chịu trách nhiệm rất nhỏ, nguyên nhân một đế quốc to lớn diệt vong vô cùng phức tạp, quy tội cho hoàng đế là bất công.

Cho dù là kẻ ngốc cũng biết chỉ cần giảm lao dịch phú thuế, để bách tính có cơm ăn, áo ấm là khiến vương triều của mình kéo dài vô hạn, cái tư tưởng ăn chơi cho đã mặt kệ sau này hồng thủy ngập trời như Louis 15 không có thị trường ở nơi này, bởi vì suy nghĩ gia thiên hạ ăn sâu vào xương tủy họ, ai cũng muốn để lại thứ tốt nhất cho con cháu, mình được làm thánh vương hậu thế hoài niệm mãi mãi.

Thực tế tác dụng gia chủ không khác mấy hoàng đế, đều chịu trách nhiệm gia tộc của mình, chỉ khác nhau lớn hay bé mà thôi, hoàng đế hiểu, chủ yếu thần mạnh, thiên địa biến sắc, nên đế vương lo nhất là quyền thần, mà không phải bách tính, lấy lợi ích bách tính làm lớn mạnh bản thân là lựa chọn duy nhất.

Trăng xuống, không khí ấm thấp của mùa xuân thấm vào gan, Vân Diệp chẳng biết mình đứng trong sương bao lâu, trời đã sáng, hoa xuân của thư viện đang nở rộ, hoạt động cơ thể cứng đờ của mình ở sân rộng trước đồ thư quán, một ngày bận rộn đã kết thúc, hôm nay được ngủ ngon rồi.

Không biết Hứa Kính Tông từ đâu chui ra, nói:

- Các tiên sinh xong việc, giờ tới chúng ta, không biết bao nhiêu người cao hứng, bao nhiêu người thất vọng. Hai ta nhất định sẽ nhận được vô số thiếp mời, đây là lúc oai phong nhất của ta, hầu gia nói xem năm nay chúng ta có bao nhiêu hạn nghạch để thương lượng?

Vân Diệp cười khổ:

- Trong thư viện chỉ có hai ta đi làm chuyện hèn hạ vô sỉ, Lý Cương tiên sinh nói rồi, ba mươi mốt, không thêm, ta muốn loại bỏ hết những người không hợp cách, nhưng không thực tế, người sống ở nhân gian, sao có thể tránh được bụi trần.

- Hoàng gia tám người, do nương nương muốn, Phòng tướng muốn bốn, Đỗ tướng muốn mười một cho quân đội, hai ta chỉ còn tám hạn ngạch, quy củ cũ, mỗi người một nửa.

Hứa Kính Tông rầu rĩ:

- Có tám thôi à, chưa luận quen biết cũ, riêng quan nha địa phương đã không đủ ứng phó.

- Hết cách rồi, chỉ có tám thôi, hiện làm chút việc cũng khó, ba một người này còn do Lý Cương tiên sinh độc đoán bác bỏ ý kiến mọi người mới kiếm được, thêm một người sẽ bị các tiên sinh chửi bới, còn uy hiếp ta, nếu để hạng ngu dốt không biết chữ trà trộn vào, sẽ đuổi ngay không nể nang gì hết.

Hứa Kính Tông ngửa mặt thở dài:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau