ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 781 - Chương 785

Chương 782: Ưng chiến (2)

Sau khi thuyền nhỏ theo đội thuyền vào vận hà, chuyện tập kích mới dần lắng xuống, hộ vệ nhà Trường Tôn xung tổn thất cực nặng, nhưng không ai biết bị cái gì làm bị thương, chỉ cần không có cách nào giải thích, người ta sẽ nghĩ tới quỷ quái, ác quỷ chết thảm ở Nhạc Châu tới báo thù thành lời giải thích duy nhất.

Trường Tôn Xung ban ngày lên thuyền lớn thăm hộ vệ, ông già đột nhiên hỏi Địch Nhân Kiệt đang nướng cá ăn:

- Tiểu tử, rõ ràng ngươi biết là thứ gì vì sao không nói cho hắn biết, để hắn trơ mắt nhìn thị vệ nhà mình tử thương thảm trọng, hình như quan hệ giữa sư phụ ngươi và hắn không tệ.

- Vô Thiệt gia gia, vì quan hệ không tệ nên mới không nói được, nếu không thì bọn họ sẽ không chết, không chết thì thù hận không sâu, không thành kẻ địch với kẻ xấu kia, vậy sẽ thành kẻ địch của bệ hạ. Người cho rằng nên lựa chọn ai là kẻ địch? Dù sao sư phụ tiểu tử không chút do dự đứng bên phía bệ hạ, tiểu tử cho rằng cách làm của sư phụ không thể sai, đây là chuyện vô cùng phiền toái, phải làm thù hận lớn lên, có lúc giúp để người ta chết là giúp đỡ, có khi cửu người lại là hại người ta.

Vô Thiệt đẩy cá của mình tới trước mặt Địch Nhân Kiệt, bảo nó ăn, thấy nó ăn hết mới vuốt râu:

- Sau khi lão phu chết rồi ngươi để ý tới Cẩu Tử nhiều một chút, đừng để nó bị người ta lợi dụng.

- Cẩu Tử ca rất thông minh, đâu cần tiểu tử giúp.

- Thông minh cái gì? Việc làm của nó thời gian qua đã ngu xuẩn tới hết thuốc chữa rồi, một đại nam nhân mà để mình dễ dàng lún vào lưới tình không thoát ra được, rõ ràng biết cùng là một khuê nữ, chẳng qua là gầy đi mấy chục cân mà làm hồn phách nó bay lên trời, hừ hừ, gầy tới mông chẳng còn nữa, làm sao sinh nở được, không thuận mắt như lúc béo.

Cùng Trường Tôn Xung lên thuyền lớn, Cẩu Tử quan sát kỹ dấu vết, cuối cùng nói, giết người không phải là quỷ quái, móng vuốt kia không phải là của khô lâu, mà hẳn là một loại chim.

Hắn lấy tay của mình so với dấu vết trên mạn thuyền, nói với Trường Tôn Xung:

- Là một loại chim rất to, có vẻ là chim ưng, nhưng chưa bao giờ thấy chim ưng to như thế.

Ma quỷ làm người ta sợ hãi, nhưng một con chim ưng cực lớn thì chẳng có gì đáng sợ hết, Trường Tôn Xung đánh chết cũng không chịu về thuyền nhỏ, dù đám hộ vệ quày xuống cầu khẩn cũng không về. Một mình ngồi trong khoang thuyền điều chỉnh nỏ tám trâu, hắn lắp cho nỏ tám trâu mũi tên mang móc ngược, đuôi buộc thừng, đây vốn là thứ dùng săn cá voi. Truyện được copy tại

Ai là con mồi tốt nhất, đương nhiên là Địch Nhân Kiệt không làm, lúc ra khỏi nhà sư phụ dặn, ai chết cũng được, mình phải sống trở về nhà lành lặng mới là thượng sách. Xưa nay Địch Nhân Kiệt rất nghe lời sư phụ, nhất là loại chuyện này, lời dạy của sư phụ phải quán triệt nghiêm khắc, một thiên tài đem đi làm con mồi bắt chim ưng, Địch Nhân Kiệt nghĩ thấy không đáng, mình còn có hoài bão vĩ đại chưa thi triển, chẳng may có chuyện đi tìm ai mà khóc?Không thuyết phục nổi Địch Nhân Kiệt, Trường Tôn Xung phải tự mình làm mồi, mặc áp giáp ngồi trên sàn thuyền, nhìn hoàng hôn buông xuống, mồ hôi đẫm lưng, Cẩu Tử ôm nỏ tám trâu, mắt nhìn bầu trời không chớp.

Địch Nhân Kiệt cẩn thận nấp trong khoang kín trên thuyền nhỏ, chỉ lộ ra đôi mắt nhìn thuyền đối diện, nó cũng cực kỳ hứng thú với chim ưng lớn, cảnh trí đó đâu phải ai cũng thấy được.

Sau khi mặt trăng lên, bầu trời biến thành màu lam mỹ lệ, vầng trăng tròn treo trên mặt nước phẳng lặng, đội thuyền lặng lẽ đi về phía trước, trừ thi thoảng có vài con cá nhảy khỏi mặt nước thì không có động tĩnh gì, các thuyền phu đều biết đêm nay rất nguy hiểm, cho nên rúc vào khoang thuyền không dám ra.

Trường Tôn Xung lần đầu tiên nổi lên sự bi tráng, từ nhỏ tới lớn mình luôn là đứa con cưng của Trường An, năm tuổi ngâm thơ, tám tuổi làm phú, nếu không có sự xuất hiện của Vân Diệp, nhất định mình là tài tử tài hoa nhất, đôi khi hắn vô cùng ghen ghét Vân Diệp, vì dường như y là đứa con cưng của trời đất, dường như y có mọi thứ trên đời.

Khi hắn không nhìn thấy tiền đồ của mình đâu thì Vân Diệp đi chệch hướng, bỗng nhiên thành kẻ đứng đầu Trường An tam hại, còn mình vẫn là đại tài tử được quân quý tán tụng, còn về Vân Diệp, đó là một tên bại hoại, là sỉ nhục trong giới sỉ tử, là sâu bọ trong người đọc sách.

Chuyện trên đời này lạ ở chỗ đó, thứ sâu hại như Vân Diệp bất kể làm gì hình như hoàng đế đều không giận, hoàng hậu cũng luôn thân thiết với y, chiếu cố y, nếu như không phải Trường Tôn Xung chắc chắn Vân Diệp và hoàng đế không chút quan hệ huyết thống nào thì hắn cho rằng tên này là sản vật của hoàng đế và hoàng hậu trước khi thành thân.

Hoàng hậu là thân cô cô của mình, vì sao lại đối xử với người ngoài như Vân Diệp còn tốt hơn cả đứa cháu ruột này? Cùng công chúa làm chuyện trái lễ pháp, bằng vào cái gì nhi tử của y còn thống trị tám trăm dặm đất phong? Nay công chúa còn danh chính ngôn thuận ở trong nhà y như tỳ thiếp, bằng vào cái gì?Vân gia và nhà mình cùng phát tài, bằng vào cái gì Vân gia quang minh chính đại mang bạc ra phơi dưới ánh mặt trời? Còn nhà mình phải ngâm nước thuốc dưới ánh nến? Bằng vào cái gì xe đổ trên đường phố, kim tệ lăn lông lốc mà người Trường An đều coi là chuyện cười truyền nhau, đám ngự sự ngôn quan chết sạch rồi à? Vì sao đút tay trong ống tay áo cười mà không ai nghĩ tới đi tìm hoàng đế cáo trạng.

Nghĩ tới đó Trường Tôn Xung chột dạ nhìn quanh, mặt thẹn đỏ bừng, đưa tay che cái má nóng rang, đập đầu lên mạn thuyền mấy cái, hắn thấy mình lúc này rất giống một tên tiểu nhân vô sỉ.

Định đứng dậy liền nghe thấy Cẩu Tử nói nhỏ:

- Tới rồi.

Trường Tôn Xung rùng mình, ngẩng đầu lên chỉ thấy một con chim ưng cực lớn cứ như từ mặt trăng bay ra, nhào bổ vào hắn như tia chớp, khí áp làm hắn ngạt thở.

Đao ở đầu gối, nhưng Trường Tôn Xung không kịp lấy, chỉ kịp nghiêng người lăn đi, nỏ tám trâu trong tay Cẩu Tử rung lên mãnh liệt, ba mũi tên lóe lên, con chim ưng kêu thảm, bay vọt lên trời, thừng bên cạnh Cẩu Tử kéo lên vùn vụt, chớt mắt đã căng chặt, két môt tiếng, thừng đã thả hết. Cẩu Tử cười cuồng dại, chuẩn bị kéo chim ưng xuống chơi. Trường Tôn Xung vứt đi tâm tư hỗn độn, cùng Cẩu Tử xoay bánh răng, con chim bay không được kêu lên thê thảm, hộ vệ cũng cầm nỏ bắn liên hồi.

Nỏ tựa hồ không có mấy tác dụng với con chim ưng, đôi cánh lớn của nó vỗ tên bay tứ tán, nhìn cảnh nhân ưng đại chiến hấp dân, Địch Nhân Kiệt suýt nữa nhảy lên reo hò, mở vách kín muốn chạy ra chúc mừng nhưng bị Vô Thiệt nhét vào, chỉ nghe thấy một tiếng ứng kêu, gần như ngay bên tai mình, như muốn đâm thủng tai, cảm giác khó chịu đó chui vào tận não.

Lại một con chim ưng lướt qua thuyền nhỏ, nhưng không thèm để ý tới thuyền nhỏ, lao tới thuyền lớn, Địch Nhân Kiệt không ngờ cánh của chim ưng có thể hất văng người ta, móng vuốt tóm lấy một người quắp lên rồi buông ra, nó nhìn thấy đầu người kia rơi xuống đống loạn thạch bên sông.

Con ưng đến sau mổ đứt ba sợi dây thừng chắc chắn, con chim ưng được giải thoát kêu lớn bay đi xa, con ưng còn lại vừa muốn bay lên, khi qua thuyền nhỏ, Vô Thiệt quát lớn, trong tay ném ra một thứ giống như cái chập cheng, vừa vặn chém đứt một chân của con ưng, bộp một cái rơi ngay trước mắt Địch Nhân Kiệt.

Con chim ưng lộn vòng trên không, thiếu chút nữa rơi xuống sông, miễn cưỡng ổn định lại thân hình, loạng choạng bay vào rừng cây đen xì.

Địch Nhân Kiệt cẩn thận thu lại móng ưng, xác nhận mấy lần là không còn nguy hiểm nữa mới từ khoang ngầm bò ra, nó rất lo vừa rồi rơi xuống bãi loạn thạch là Cẩu Tử.

Chương 783: Xuân ấm

Cẩu Tử quay về thuyền nhỏ, cầm một cái lông ưng lớn, đưa cho Vô Diệt như hiến của báu, nói mùa hè làm quạt cũng không tệ, có thể tính là bảo bối, một sợi lông này là đủ so với cái quạt thuần lông ngan trắng của Ngọc Sơn tiên sinh, Vô Thiệt vuốt cằm rất tán đồng.

- Tiểu tử, chuyện vừa rồi lão phu ra tay ngươi chớ có nhắc tới, dù sao đều là giúp Trường Tôn gia, chúng ta giúp triệt để một chút, hai con dị ưng này coi như vứt đi rồi, bất kể là ai có hai thứ bảo bối này đều coi như tính mạng, Trường Tôn gia coi như đã kết thù tới cùng với người ta, ha ha ha, như thế chút thù oán của Vân gia có là gì, chỉ cần cẩn thận một chút, nói không chừng người ta quên mất Vân gia.

- Không thể nào đâu Vô Thiệt gia gia, sư phụ vừa mới lừa của người ta ba mấy vạn quan, tiểu tử ở Nhạc Châu còn thiếu chút nữa giết chết chủ mưu, thuận tay giết vài thủ hạ của hắn, Trường Tôn gia chỉ bị liên lụy.

Địch Nhân Kiệt có chút xấu hổ:

- Sư đồ các ngươi làm được chuyện gì tốt đẹp cả, đúng là lo không hết, kẻ lớn còn chưa làm người ta yên tâm thì đứa bé đã nối gót. Có điều chẳng sao, chỉ cần lạ dị nhân sẽ chẳng để ý tới mạng người, đám người đó trước nay coi mạng người như cỏ rác, bao gồm cả bản thân, nhưng mà hai con ưng thì... Khửa khửa, tiểu tử, ngươi xem đi, mục tiêu báo thù hàng đầu của người ta nhất định là Trường Tôn gia, lão phu cũng có thể tính là dị nhân, ít nhất thì lão phu nghĩ thế.

Từ sau khi con ưng bị trọng thương, dọc đường không còn bị tập kích nữa, tới khi Địch Nhân Kiệt đến Lạc Dương đợi Hoàng Hà tan băng về về Trường An thì đã là mùa xuân tháng ba rồi.

Vân gia hôm nay không khí cực kỳ nghiêm trang, nhưng vẻ vui sướng thì không sao che giấu được, Tân Nguyệt là tiêu điểm, vì Vân gia đại phu nhân hôm nay sẽ lâm bồn.

Nhà phú quý sinh con khác với nhà bình thường, sinh con cũng cần hai ngày, nếu như chỉ sinh một làm sao thể hiện được sự khác biệt của cáo mệnh phu nhân, sinh liền hai đứa mới là đại phu nhân.

Như sấm nổ trên đất bằng, cả nhà reo hò, Vân gia lại thêm đinh rồi, một tiểu thiếu gia, một khuê nữ, đều là do Đại phu nhân sinh ra, nhưng lạ lắm, hoàng gia theo thông lệ ban thưởng, lạ cái là khuê nữ được thưởng nhiều hơn hẳn tiểu thiếu gia.

Vân Diệp ở trong phòng bế hai đứa con mừng tới không khép miệng lại được, người không dám mảy may nhúc nhích, nãi mụ cẩn thận đặt hai đứa bé vào lòng hầu gia, còn cẩn thận nâng đầu, chỉ sợ có sơ xảy gì.

Trong phòng đặt hai cái giường, một là Tân Nguyệt, một là Lý An Lan, so với Lý An Lan, sắc mặt Tân Nguyệt tốt hơn nhiều, lại sinh ra một nhi tử, đây là phúc lớn bằng trời, ông trời cũng chiếu cố mình, Lý An Lan sinh khuê nữ, Tân Nguyệt tức thì thấy lo lắng trước kia của mình thật nực cười, sinh khuê nữ còn phải nói là từ bụng mình bò ra, nghĩ thôi đã thấy vui.

- An Lan muội tử, đây là chuyện chẳng đặng đừng, đứa bé này phải cho vào tộc phổ Vân gia, chỉ có thể dùng cách ấy, con do muội sinh, cả nhà đều biết, nhưng những chuyện quanh co của người lớn quá nhiều, chỉ đành ủy khuất muội.

Vân Diệp mong đợi con sinh ra, nhưng không tán đồng sự ép buộc của Trường Tôn thị, một nữ nhân sinh con gian nan vất vả thế nào, sao nhất định nói là người khác sinh, không cho ai vui vẻ, dù có lý do to bằng trời.

- An Lan, con là của nàng, không ai đoạt đi được, ở nhà ta ai sinh là của người đó, không có cái chuyện gửi nuôi, sinh con chỉ là một phần, dạy dỗ sau này càng quan trọng, hiện giờ nàng đem con cho khỉ, mấy năm sau nó nhất định coi khỉ là mẹ, cho nên không thể xem thường tự mình nuôi dạy.

Nghe vây khuôn mặt nhợt nhạt của Lý An Lan mới có chút sắc máu, đưa tay đón lấy khuê nữ, dùng mũi cọ vào làn da non mềm, vô cùng yêu thương.

Tân Nguyệt cũng bế một đứa, nhưng nàng lại không ngừng nhìn khuê nữ trong lòng Lý An Lan, nàng cũng muốn khuê nữ, có điều bảo nàng đổi với Lý An Lan, nàng sẽ điên ngay.

- Đừng nhìn nữa, có thích mấy cũng là con người ta, trông con mình cho tốt, nàng nhìn xem, bế con kiểu gì thế, con trớ ra rồi.

Phụ nhân ở cữ Vân Diệp không dám trêu chọc, mấy phó phụ nhón chân nhón tay đào lỗ trên trường, chuẩn bị đưa Lý An Lan sang phòng khác, phụ nhân ở cữ không được dời ổ, nên đả thông hai gian phòng thành một là chuyện duy nhất có thể làm.

Địch Nhân Kiệt mặc áo lông điêu ngồi xe ngựa về nhà, thấy cửa treo đèn lồng liền cười vui vẻ, biết sư mẫu lại sinh rồi, vội vội vàng vàng chạy vào nhà, làm Lão Tiền đuổi theo mệt hơi, người bên ngoài về không được vào phòng cữ, tránh mang về thứ không lành.

Không cần Lão Tiền ngăn cản, Tiểu Vũ và Tiểu Nha khoanh tay trước ngực ở hành lang, chặn đường Địch Nhân Kiệt, cằm hếch cao, bộ dạng như sơn tặc đại vương.

- Tiểu Nha cô cô, sư tỷ, tiểu đệ lần này rảnh rỗi ở Lạc Dương chuyên môn tới chợ trên sông mua bánh hạnh hoa cho hai người, còn có kẹo mạnh nha. Tiểu Ưng thúc thúc, Đại Nha cô cô cũng có quà, ở khoang xe bên ngoài, đệ chỉ muốn đi thăm tiểu sư đệ, mong hai vị nhường cho.

Nghe thấy có lễ vật sắc mặt hai "đại vương" ấm áp hơn nhiều, Tiểu Nha định tránh đường thì Tiểu Vũ nói:

- Nghe nói lần này ngươi giết người ở Nhạc Châu, cho nên không được vào thăm tiểu sư đệ, phải tắm rửa, trừ tà mới được vào trong, lớn chừng đó rồi mà còn không hiểu quy củ.

Lão Tiền vội nói:

- Kiệt thiếu gia, lão nô đã chuẩn bị nước tắm cho thiếu gia rồi, quả tùng bách, lá bạc hà đều được ngâm trong nước, chỉ cần tắm xong, bước qua bồn lửa là có thể vào thăm tiểu thiếu gia, tiểu nương tử, nhà ta năm nay toàn chuyện tốt.
Địch Nhân Kiệt miễn cưỡng tới phòng mình tắm rửa, nhà tắm trong nhà chưa bao giờ có phần của nó và sư phụ.

Vân Diệp ở thư phòng nghe Địch Nhân Kiệt kể chuyện Nhạc Châu từ đầu tới cuối, thở phào nói:

- Chúng ta làm việc tốt đôi khi chưa chắc đã khiến người ta chịu ơn, giờ con làm việc cũng tính là hiểu một vài cái lý rồi, vi sư rất yên tâm, mười ngày sau thư viện khảo hạch con cũng tham gia đi, thứ con học được ở Vân gia đã vượt xa người cùng tuổi, cho nên khiêm nhường là thứ con phải học, tới thư viện là muốn con quan hệ với người khác nhiều hơn, chuyện chín xác đón khách không cần xen vào nữa, đặt tâm tư vào đọc sách, đợi nghỉ hè thì tới nhà con ở, phụ thân con mấy tháng nữa là tiến kinh rồi.

Nghe Địch Nhân Kiệt đối đáp đâu ra đó, Vân Diệp chẳng biết phải đánh giá học sinh của mình ra sao nữa, thông tuệ, cơ biến đều thuộc hàng thượng thừa, thiếu sót duy nhất là chưa nắm vững được lòng người, tới thư viện ở cùng đám cùng tuổi nói không chừng tốt hơn, dù sao trong nhà âm khí quá nặng.

Bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì thì xuân canh luôn là đại sự hàng đầu, không thể xem nhẹ, toàn bộ nam đinh Vân gia ra ruộng, năm nay Vân gia đại thiếu gia Vân Bảo Bảo Vân Thọ khiêu vũ, trên người mặc y phục khắp nơi là túi và túi, đầu buộc bông hoa lớn, nhảy nhót mấy cái trong ruộng coi như xong, Lưu Tiến Bảo cướp cho nhà một cái sừng trâu đất, Lão Tiền phủ vải đỏ lên, mời lão nãi nãi đưa tới nhà thở tổ, đây là thể diện.

Cảnh tượng tương tự diễn ra ở khắp nơi trên Quan Trung, vạn vật phục sinh, nhân tâm cũng phục sinh, khi những vũng nước nhỏ dưới mái hiên vang lên tiếng tí tách, tin báo Hầu Quân Tập xuất một van binh từ Ân Sơn, cùng mười vạn quân thảo nguyên diệt chín họ Chiêu Vũ báo về kinh sư.

Cùng lúc này hai người Trương Kiệm, Khế Bật Hà Lực thừa lúc Cao Ly nội loạn mà tiến binh, đẩy chiến tuyến tới Liêu Thủy, nếu chẳng phải mùa xuân nước lên thì Khế Bật Hà Lực đã đẩy chiến tuyến tới Áp Lục Thủy.

Thành Đại Vương đã được tu sửa, nhưng thủy đạo bị phong kín, muốn học Vân Diệp đốt thành là không thể, tường thành màu sanh qua hai năm tu sửa vẫn đèn xì xì, nghe nói nước múc trong giếng ra tới nay vẫn còn múi khói lửa.

Thương đội Vân gia xuất phát tới Cao Ly, Vinh Hoa mang nhi tử rời đi, không biết khi nàng gặp lại Uyên Cái Tô Văn thì tâm tình sẽ phức tạp thế nào. "Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ, thì sao có chuyện gió thu làm chiếc quạt đau lòng; Bỗng dưng cố nhân đổi lòng, lại nói là tình người luôn dễ đổi thay." Vân Diệp thêm vào vô vàn đoạn động lòng người cho câu chuyện tình đẹp thê lương của bọn họ, sinh và tử, sinh ly và tử biệt, niềm tin và trung thành, lừa gạt và phản bội, thật và giả, hư vào ảo, muốn nhìn thấu tất cả cần sự tín nhiệm chân chính.

Vinh Hoa nhìn thấu cõi đời, lấy thần kinh kiên cường nhất của mình giành lấy chiến thắng cuối cùng, chỉ là cái giá sau thắng lợi quá thảm, không biết Cao Sơn Dương Tử đang ở Cao Ly giúp Uyên Cái Tô Văn đoạt quyền sẽ dùng ánh mắt thế nào đánh giá tình cảm này thế nào, có lẽ tình cảm chưa từng có trên người ả, sự thành công của chế độ khiển Đường sử khiến địa vị ả ở nước Oa tăng vọt, chỉ kém Uyển Tuyền Nam hoàng tử, một nữ nhân có dục vọng quyền lực cực lớn muốn dùng cơ thể công chiếm Cao Ly khả năng rất khó, vì thứ duy nhất Uyên Cái Tô Văn có hiện giờ là quyền lực, hắn sẽ không cho ai hết.

Bất kể thái độ của Vân Diệp với người Cao Ly ra sao, nhưng y hâm mộ và khâm phục Vinh Hoa, đó là sự thực.

Người Đường đã quen với tiệp báo rồi, cho nên giết bao địch chỉ là con số khô khan, chỉ có từng xe kim ngân tài bảo đưa về Trường An mới khiến bọn họ vây quanh xem.

Hầu Quân Tập mang về Trường An chỉ có châu báu, không có con tin vương tộc, chín họ Chiêu Vũ đã thành truyền thuyết.

Quan Trung trở nên ngày càng chật chội, chẳng phải vì gần đây sinh nở quá nhiều, mà là trong Tần Lĩnh luôn có người chạy ra tìm quan phủ, hi vọng cấp hộ tịch cho họ.

Quan viên huyện Lam Điền vừa mừng rỡ, vừa đau khổ, vì khi những người ăn mặc rách nát, quý trước huyện nha của mình, hắn thậm chí tìm thấy mấy người quen cũ trong số đám người như ác quỷ đó.Toàn dân chạy nạn, lâu nhất thậm chí tới tận năm Đại Nghiệp, thật không biết những người này tranh giành thức ăn với dã thú ra sao.

Hoàng đế chẳng quan tâm còn đất không, ông ta cho rằng cương vực mình khai phá được đủ cho bách tính, nếu cần, ông ta thấy mình vẫn có thể cầm đao kiếm đi mở mang cương vực, một đạo thánh chỉ ( thu long lưu dân thư) miễn toàn bộ tội trạng của lưu dân, bọn họ khóc lóc cảm tạ sự nhân từ của hoàng đế, huyện lệnh Lam Điền lại thầm rầu rĩ vì đất đai ngày càng ít.

Xuân ấm hoa nở, cảnh thái bình thịnh thế khắp nơi, âm nhạc mới của Quy Tư liên tục xuất hiện ở Trường An, rất nhiều điệu múa mỹ lệ chưa từng có được biểu diễn ở Trường An, kịch viện phường Hưng Hóa mỗi ngày đều biểu diễn một tiết mục khác nhau. Phường Hưng Hóa thời khắc hoa Lê đua nở vốn là lúc đẹp nhất, chẳng biết từ khi nào du khách thịnh hành chuyện cắm ô, nằm dưới hoa lê phiêu linh, hoặc thương cảm hoặc vui mừng, hoặc mang chút mong đợi.

Thiếu niên lang phía đối diện sao không nhìn qua đây? Mình đã dùng tư thế uyển chuyển nhất thể hiện vóc dáng mỹ miều của mình, vì sao chàng nổi giận với hoa lê?

Tiểu Vũ mặc nam trang trở thành mỹ nam hiếm có trên đời, có điều nàng không vui chút nào, thư viện đại khảo, Địch Nhân Kiệt đã tham gia khảo thí, sư phụ lại đuổi mình tới phường Hưng Hóa xem vũ kịch, còn nói nữ hài tử phải như thế, ngửi hương hoa, học vũ đạo, cho dù vào bếp học mấy món ăn mới cũng tốt, không cần chen lấn với một đống nam nhân thối. Thư viện tới nay vẫn chưa có nữ học sinh, trước kia nghe nói tới câu chuyện Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, một câu truyện ngu ngốc, nếu ba năm mà không ai nhận ra Chúc Anh Đài là nữ thì bộ dạng nữ nhân đó làm người ta hãi hùng thế nào? Bạn đang đọc chuyện tại

Tiểu Vũ là tiểu mỹ nữ, có là kẻ mù cũng nhận ra được là nữ tử, sư phụ không muốn đưa con vào bày sói, con cứ ở hậu viện cùng sư nương học tập quản gia hoặc thuê hoa mới là chuyện nên làm.

- Sư phụ lừa con, con đứng ở đây bao lâu như thế, đám nữ nhân ngu xuẩn kia có ai nhận ra con là nữ tử đâu, còn đánh mắt với người ta tới sắp lác rồi, dạng ngu ngốc thế mà cũng xứng làm nữ tử à?

Tiểu Vũ làu bàu ngắt đóa hoa lê cuối cùng trên cành xuống, ném bừa đi, tìm một nữ tử xinh đẹp nhất, đi tới bên cạnh, đẩy nha hoàn đi, hôn chụt lên má tiểu nương tử đó, cắn vành tai tiểu nương tử, nói nhỏ:

- Từ nay về sau nàng là của ta.

Nói xong buông tiểu nương tử toàn thân mềm nhũn đó đặt xuống bãi cỏ, chỉnh trang lại y phục của mình, lấy cái quạt cực lớn ra thong thả bước vào rừng lê.

- Ngươi là ai?

Tiểu nha hoàn kinh hoàng cố lấy dũng khí hướng về phía Tiểu Vũ hô to:

- Nhớ kỹ, tên của ta là Vân Ngũ.

Giọng Tiểu Vũ từ xa truyền tới, khiến các thiếu nữ khác ré lên, tiểu nương tử ngã trên bãi cỏ thẹn thùng lấy khăn tay che mặt.

- Nữ nhân ngu xuẩn.

Tiểu Vũ phẫn nộ đi ra khỏi rừng lê, muốn ngửa mặt lên trời cười thật lớn, đó là nữ nhân đấy hà? Sư phụ nói trong rừng lê luôn có nhân duyên tốt, những tên đầu heo nhìn nữ nhân chảy nước dãi kia là nhân duyên tốt của mình à? Quá đáng nhất là đám khốn nạn đó nhìn nữ nhân chảy nước dãi cũng đành đi, nhưng nhìn bản thiếu gia cũng chảy nước dãi là sao? Buồn nôn, đúng là đáng chết, thôi, về nhà, chẳng may không tìm được nam nhân thích hợp thì dùng tạm Tiểu Kiệt, chỉ nó mới khiến mình cảm thấy còn giống nam nhân.

Hầu Kiệt nhìn thấy Tiểu Vũ rồi, nhưng không dám tới gần, vừa rồi mình nghe thấy cái gì vậy? Không có nam nhân tốt thì dùng tạm Tiểu Kiệt? Trời ơi mình nghe thấy cái gì thế?

Hầu Kiệt run rẩy dựa vào cây lê trượt xuống đất, lẩm bẩm:

- Lấy Tiểu Kiệt dùng tạm? Ta là Hầu Kiệt, các tiên sinh luôn gọi là ta là Tiểu Kiệt, trừ mẹ ta gọi ta là bảo bối, tỷ phu, tỷ tỷ, các huynh đệ đều gọi là là Tiểu Kiệt, Tiểu Kiệt kia chính là ta? Ha ha ha, chính là ta.

Tiểu Vũ chẳng hề bận tâm vừa rồi vô tình gây ra hiểu lầm, cưỡi lên lưng lão đại của nhà Vượng Tài, phóng như bay về Vân gia trang tử, vũ kịch trong kịch viện chỉ lừa được loại không có óc như Thì Thì, xem kịch mà còn nước mắt giàn giụa đúng là vớ vẩn, tởm nhất là Lý Ảm ngổi bên cạnh đưa cho khăn tay, như tên ngu xuẩn.

Sư phụ nói, ngu xuẩn là một loại bệnh, có thể truyền nhiễm, tránh kẻ ngu càng xa càng tốt, tránh một ngày mình cũng là đồ ngu xuẩn xem kịch chảy nước mắt.

Lão đại nhà Vượng Tài năm nay vừa trưởng thành, vóc dáng còn cao hơn phụ thân, nhất là lông trông thế nào cũng thấy cao quý, không giống như Vượng Tài, suốt ngày làm lông mình rối bù, dáng vẻ bê tha, giống tên nghiện rượu hơn giống ngựa, chẳng hiểu vì sao sư phụ thích Vượng Tài, khi thay lông chỉ cần cưỡi một cái là toàn thân đầy lông ngựa, thế còn không cho người ta cưỡi, làm như mình thèm lắm ấy.

Nha hoàn Bính Đầu của Tiểu Vũ cũng cưỡi ngựa rất tốt, chủ tỳ buông dây cương, mặc chiến mã mang mình phi nước kiệu, dọc đường có vô số sĩ tử đang tới Ngọc Sơn, nhìn thấy kỵ thuật của chủ tỳ bọn họ, người vỗ tay, người huýt sáo, người Đại Đường, dù nữ tử cũng nên có kỵ thuật tốt.

Chương 784: Con tiện dân đi thi

Mức độ nghiêm ngặt của khảo thí ở thư viện Ngọc Sơn ở một số phương diện còn hơn cả đại khảo của triều đình, là cuộc thi chọn hiền tài cho quốc gia, ít nhiều còn giữ chút thể diện cho sĩ tử, nhưng thư viện Ngọc Sơn thì không, thoát y kiểm tra là bắt buộc, khủng bố nhất còn có kiểm tra y liệu. Học sinh do Tôn Tư Mạc đào tạo ra sẽ là y quan tương lai, mỗi khóa đều có học sinh bị quân đội cướp đi, thậm chí đại khảo cũng chẳng có, chỉ cần vào quân ngũ thì thấp nhất làm Tuyên tiết giáo úy chính bát phẩm, phải biết rằng bác sĩ của thái y thự cũng chỉ là tòng thất phẩm.

Dựa theo luật của Đại Đường, người có tật kín, bệnh nan y không được làm quan, cho nên học sinh của thư viện phải qua được cửa ải này. Vân Diệp chỉ đám khảo sinh đi vào lều, nói với Tiểu Vũ đang kéo áo mình làm nũng:

- Con xem đi, chỉ cần ải n ày là con không qua được rồi, cởi sạch y phục kiểm tra, đi ra rồi con còn làm người được không?

- Có gì đâu, con đi mời Tôn gia gia kiểm tra là không ai dám gièm pha nữa, dám nói láo sẽ bị bệnh nhân khác đánh chết, sư phụ cho con vào thư viện đi, Tôn gia gia thương con lắm, con đi nói nhất định sẽ đồng ý.

- Không được, năm xưa Đại Nha cô cô của con cũng muốn vào thư viện, cuối cùng không vào được, đành phải làm việc pha trà rót nước cho các lão tiên sinh, chuyện này con chẳng làm nổi, ngay cả nội y của mình cũng do Bính Đầu giặt cho, đừng tưởng vi sư không biết, vào thư viện rồi con xem có ai còn mang theo phó dịch? nguồn TruyệnFULL.vn

Tiểu Vũ do dự nhìn Bính Đầu theo sau mình, rất không nỡ, nhưng nghĩ tới lý tưởng của mình, cắn răng nói:

- Không sao, Bính Đầu có thể ở nhà, cứ năm ngày con về nhà một chuyến.

- Mang theo một đống y phục bẩn bắt Bính Đầu giặt cho à? Vào thư viện là phải tự lập, phải biết rằng mỗi tháng con chỉ có mười đồng nguyên, phải tự ăn, tự mua đồ dùng sinh hoạt, tiền trong nhà sẽ ngừng phát. Con tiêu pha hoang phí quen rồi, không làm được đâu, thôi cứ ở nhà hại sư phụ là được rồi.

Vân Diệp tán gẫu câu được câu chăng với Tiểu Vũ, đột nhiên nghe thấy đằng trước tiếng người huyên náo, có vẻ xảy ra chuyện gì, đó là chỗ của quan lại lễ bộ, chẳng biết lên cơn gì, chỉ cần thư viện chiêu sinh là đám người này tới thư viện đặt một cái bàn, kiểm tra những học sinh được thư viện kiểm tra, nhất định là giờ bới bèo tìm được ra bọ rồi.

- Con của tiện dân mà cũng dám nhòm ngó thần khí của Đại Đường ta, người đầu lôi đi, tránh vấy bẩn chốn văn hoa bảo địa.

Nghe câu này Vân Diệp nhíu mày lại, đi tới xem xảy ra chuyện gì.

Khảo sinh vây quanh thấy tiên sinh đi tới đồng loạt nhường đường, đám quan viên lễ bộ đang quát tháo học sinh, thấy Vân Diệp nói ngay:

- Vân hầu tới đúng lúc lắm, các tiên sinh của ngài sao để con của tiện tỳ vào thư viện, đây là xỉ nhục Đại Đường, mong Vân hầu lập tức sai người đuổi kẻ này khỏi Ngọc Sơn.

Vân Diệp không thèm nhìn mấy tên quan đó, mà cầm lý lịch trên bàn lên hỏi khảo sinh mặc áo vải gai mới:

- Đừng sợ, nói cho ta biết tịch quán của ngươi.

Khảo sinh bị quát mắng đó vẫn cắn răng kiên trì, nghe Vân Diệp hỏi, lập tức chắp tay đáp:

- Bẩm tiên sinh, tiểu sinh là người huyện Mạnh Dương Kim Châu.

Vân Diệp gật đầu:

- Cha ngươi chức gì? Mẹ ngươi làm nghề gì?Khảo sinh mặt xám như tro, siết chặt tay lí nhí nói:

- Tiểu sinh sinh ra không biết phụ thân là ai, gia mẫu năm xưa là ca kỹ, hiện dệt vải kiếm sống.

Đám quan viên lễ bộ cười nhạo báng, các khảo sinh khác xôn xao, chỉ có Vân Diệp tiếp tục lật xem lý lịch hỏi:

- Thư viện chỉ mở cho người Đại Đường, làm sao ngươi có thể chứng minh mình không phải là người nước khác.

Quan viên lễ bộ và các khảo sinh khác cười rống lên, nhi tử của ca kỹ làm sao đảm bảo huyết mạch chính tông của con mình đúng là vấn đề lớn, mẫu thân của hắn năm xưa còn chẳng biết ai gieo mầm vào bụng mình nữa là.

Thiếu niên đó mặt đanh lại, hai tay ấn xuống đất đã lún sâu vào trong rồi, có thể nhìn ra hắn đang cực lực nhẫn nại không để mình bỏ đi, muốn ngoi lên phải vào thư viện, nhưng sự hổ thẹn ăn vào cốt tủy đó làm hắn thống khổ vô cùng.

Vân Diệp thấy hắn cắn khóe miệng tới bật máu, mặt vẫn tỉnh bơ hỏi lại một lần nữa, thiếu niên ấy ngẩng mạnh đầu lên, trừng đôi mắt nói từng chữ một:

- Mẫu thân ta năm xưa làm quan kỹ.

Gật đầu, mang thân phận này đi học cần phải có quyết tâm, nhân nại vượt xa người thường mới được, che che giấu giấu không phải là cách, chỉ có nói thẳng ra mới được, đặt lý lịch xuống, nói với quan viên lễ bộ:

- Hắn không có vấn đề gì, có thể tham gia khảo thi, đóng dấu làm thủ tục cho hắn đi.
Quan viên lễ bộ tưởng mình nghe nhầm, từ xưa tiện dân không được vào cao đường, đây là tổ lệ, chẳng lẽ thư viện Ngọc Sơn muốn phá vỡ thông lệ này, tự ý cho tiện dân một con đường sống.

Khảo sinh vừa rồi vì là tiện dân nên phải quỳ trên mặt đất không sao tin nổi, hắn không biết vì sao vừa rồi mình bị xỉ nhục, vậy mà chớp mắt cái đã xoay chuyển? Hắn có chuẩn bị tâm lý bị xỉ nhục rồi, mang hi vọng mong manh nhất đi thi, mẫu thân trước khi mình tới còn ôm mình khóc, nói con mình tài học đủ rồi, nhưng không thể vượt qua khoảng cách không thể vượt qua, sẽ bị đối đãi bất công, vừa rồi mình gần như định bỏ đi, sao thoáng cái đã được tham gia khảo thí?

Vân Diệp vừa đốc thúc quan viên lễ bộ làm việc, vừa hỏi:

- Chưa hiểu à?

Khảo sinh hoang mang lắc đầu, Vân Diệp lại nói:

- Đại trượng phu không chuyện gì không thể nói ra, vừa rồi ta hỏi ngươi là muốn xác nhận tình huống thực tế của ngươi, so với che che đậy đậy để rồi cuối cùng bị người ta phát hiện ra, làm bản thân thân bại danh liệt, không bằng quang minh chính đại thổ lộ ra, dùng nỗ lực của mình giành lấy sự tôn trọng của người khác. Nhìn ra được, ngươi là người có nghị lực, nếu thi được vào thư viện, sẽ là người tài hữu dụng cho quốc gia, thi cho tốt, vào thư viện rồi ngươi sẽ thấy mình bỏ ra nỗ lực thế nào cũng không phải là quá, những lời này coi như bài học đầu tiên ta dạy ngươi khi tới thư viện.

Nói xong Vân Diệp lạnh lùng nhìn các khảo sinh khác vừa rồi cười nhạo hắn:

- Hiện giờ các ngươi chưa phải học sinh của thư viện, cho nên thư viện không thể quản tới các ngươi, nhớ kỹ, một khi may mắn tiến vào thư viện thì tốt nhất bỏ cái tâm tư xỉ nhục người khác đi, nếu không kỷ luật của thư viện sẽ cho các ngươi biết thế nào là hối hận.

Lời nói lạnh như băng của Vân Diệp làm đám thiếu niên kia ớn lạnh, nhớ tới những hình phạt mà các học trưởng tốt nghiệp ở thư viện truyền ra, kẻ nào kẻ nấy im như thóc, không dám ho he gì nữa.

- Tạ ơn tiên sinh, học sinh Trương Gián Chi cả đời không quên lời dạy bảo của tiên sinh.

Vân Diệp đứng đó nhận đại lễ ba lạy của hắn, sau đó kéo Tiểu Vũ quệt cái môi minh xắn về nhà, con của một kỹ nữ còn được thi vào thư viện, mình lại không được, Tiểu Vũ không chịu nổi bất công này.

Khi Vân Diệp bế tiểu nhi tử, tiểu khuê nữ, Tiểu Vũ theo bên cạnh, Vân Diệp tới thỉnh an nãi nãi, Tiểu Vũ cũng ở bên, tóm lại Vân Diệp đi đâu, Tiểu Vũ đi đó. Vân Diệp không chịu nổi phiền phức, cuối cùng nói:

- Muốn vào thư viện học không phải là không được, nhưng con phải dùng cách khác không phiền tới ta đạt được mục đích, giở trò vô lại thế này không tính.

Tiểu Vũ khó lắm mới được lời hứa, ôm choàng sư phụ một cái, mừng rỡ đi tìm Tiểu Nha, thương lượng đối sách. Thì Thì khỏi tính, rất nghe lời sư phụ, bảo không cho tới thư viện là không tới.

Tiểu Vũ có mấy hảo hữu khuê phòng, Tiểu Nha càng giao du rộng rãi, ép Lý Ảm luôn quấn lấy Thì Thì đưa mình và một đám "đồng bọn" vào hoàng cung, danh nghĩa là thỉnh an hoàng hậu, đó là chính sự, có điều bọn chúng đã thông đồng với Cao Dương và Lan Lăng, thành vở kịch một đám tiểu cô nương khóc trước điện.

***

Xem phim Thái Bình Công Chúa có tên Trương Gián Tri này, chỉ nhớ hắn tham gia lật đổ Võ Tắc Thiên.

Chương 785: Phân viện nữ tử

Trường Tôn thị cũng đau đầu, ba bốn chục tiểu nương tử yêu kiều quỳ khóc đứt gan đứt ruột trước điện Lưỡng Nghi, bản thân cũng mủi lòng, toàn khuê nữ nhà huân quý, tuổi tử mười tới mười bốn, khó lắm mới vỗ về được thì nghe thấy bọn chúng kiến nghị tới thư viện Ngọc Sơn học.

- Không được!

Trường Tôn thị từ chối ngay, thư viện đã thành một cơ cấu quan trọng của Đại Đường, Đại Đường mong đợi nhân tài liên miên đi ra từ đó, sao có thể đồng ý cho mấy nha đầu tới nghịch ngợm, nữ hài tử biết chữ đọc được sách là tốt rồi, chỉ cần biết quản gia, tính toán sổ sách, nếu khọc được chút thi ca cũng không sao, còn về học vấn kinh thế trong thư viện, nữ tử không biết thì hơn, biết càng nhiều càng không có lợi, phu quân tương lai của chúng sau này sẽ là nhà phú quý, nữ tử xen vào chính vụ không tốt, không đồng ý.

Cao Dương không ngờ lấy tai lừa Vân Diệp tặng nàng đeo lên, khóc nói:

- Cổ nhân nói tri thư mới có thể đạt lý, trong ( Tam Tự Kinh) mà Vân Diệp thuật lại cũng có " người không học, không bằng vật", hài nhi vì không có học vấn mới bị Vân Diệp dùng tai lừa xỉ nhục, hài nhi không muốn sống vô tri như vậy nữa. Mẫu hậu cũng biết, Phòng Di Ái thô lỗ là vậy mà học ở thư viện vài năm liền biết hơn hài nhi rất nhiều, thế này hài nhi là hoàng gia nữ còn chút thể diện nào nữa.

Các tiểu cô nương mười mấy tuổi đã được trong nhà định hôn sự rồi, phu quân của chúng tám phần xuất thân từ thư viện, nghĩ tương lai sẽ bị lừa như lũ ngốc liền khóc chết đi sống lại.

Trường Tôn thị mày nhíu lại thành cục rồi, nữ tử quá nhu nhược không phải là chuyện hay, Thanh Tước hiện giờ và thê thiếp của mình không biết nói chuyện gì, thê thiếp không hiểu trượng phu làm gì, đôi khi vì quan tâm mà khiến trượng phu bất mãn, vì quan tâm sai chỗ.

Đuổi đám nha đầu đi, hoàng hậu triệu tập rất nhiều cáo mệnh phu nhân, trong đó có cả Tân Nguyệt vừa rời phòng cữ, đám phụ nhân đó thăm dò chuyện riêng tư của Vân gia từ nhỏ tới lớn, nhất là lời phu thê nói với nhau trong đêm càng hứng thú.

Tân Nguyệt thẹn tới mức mặt hấp được bánh bao, những câu hỏi của đám phụ nhân đó chẳng những lớn gan còn cổ quái.

Một lão phu nhân tóc bạc gõ quải trượng nói:

- Nơi này toàn người có gia thất cả rồi, việc gì phải ngại, chuyện liên quan tới cả đời đám khuê nữ, chúng ta phải cẩn thận, đừng nói chúng cật lực, ngay lão phụ đối diện với hai đứa tôn tử vừa ở thư viện ra cũng không hiểu tâm tư của chúng, phải biết hai đứa bé đó được lão phụ nuôi từ nhỏ tới lớn, giữa phu phụ mà chẳng thể nói với nhau sao có thể mỹ mãn.

Tức thì có không ít người hùa theo, nhưng nhìn mặt hò là biết quan tâm tới con cái là chuyện nhỏ, hóng chuyện kín của Vân gia mới là chuyện lớn.

Tân Nguyệt cúi đầu nói:- Chuyết phu chưa bao giờ nói chuyện kỳ quái ở nhà, cũng chưa bao giờ nói lời mà thiếp thân không hiểu, chuyện trong khuê phòng vẫn tốt...

- Vân Diệp nổi danh tâm tư linh hoạt, tất nhiên không làm ngươi thấy bị ghẻ lạnh, nam tử trên đời được mấy người tinh tế như thế, ngươi được xem như gả vào nhà tốt, dù muội tử nhiều quá, phí hồi môn....

Tân Nguyệt chẳng còn nhớ mình từ hoàng cung đi ra thế nào, chỉ nhớ hình như mình đồng ý lập một phân viện nữ tử trong thư viện, đám quý phụ kia hiếm có cơ hội tham dự đại sự, tất nhiên người hăng hái bày mưu tính kế, người khảng khải móc hầu bao, người ra sức tuyên truyền, đến cả Trường Tôn thị cũng phải kinh ngạc.

Hứa Kính Tông cầm văn thư xem mà mặt đen như đít nổi, trước mặt là một nữ quan trong cung xinh đẹp, sau lưng có một hàng dài ma ma, ai nấy mặc áo xanh gọn gàng, bộ dạng tinh minh mẫn cán, chỉ là hơi chút sợ hãi với chốn văn hoa như thư viện, cúi đầu không dám nói gì.

- Hạ quan hiểu thượng dụ của nương nương rồi, không biết vị nội quan này xưng hô ra sao?

- Bản quan Lai Anh, nhậm chức cục lệnh trong cung, lần này tới đây là khảo sát xem an bài phân viện nữ tử ở đâu thì tốt, đợi ngày thư viện khai giảng, những tiểu nương tử cũng vào học, an bài khóa trình, yêu cầu ăn ở đều do chúng tôi quy định, cần tiên sinh nào, sẽ phải tới thư viện, hiện an bài chỗ ở cho những ma ma này, không được trì hoãn.

Hứa Kính Tông tức thì bị lửa giận xộc lên đầu, mình đường đường là tứ phẩm viện giám, bị một nữ tử tòng thất phẩm sai bảo còn ra thể thống gì nữ? Đây là thư viện, là địa bàn của lão tử, không phải cục dịch đình, một nữ quan dám cáo mượn oai hùm như thế là sao?
- Thư viện chưa nhận được ý chỉ của bệ hạ, dù nhận được cũng phải nghiên cứu rồi mới xem có thỉnh cầu bệ hạ thu hồi mệnh lệnh hay không, từ xưa lệnh ban bừa không nhận, nữ tử chăm chồng dạy con là được, học cái gì, vớ vẩn.

- Thư viện là của hoàng gia, nương nương là mẫu nghi thiên hạ, an bài mấy tiểu nương tử vào học có gì to tát? Quan viên như ông, ta thấy nhiều rồi, có cần ta đi báo với nương nương rằng thư viện không nhận chỉ dụ của nương nương không?

Hứa Kính Tông đột nhiên không giận nữa, mình là một nhân vật lớn, cãi nhau với một nữ tử miệng lưỡi chua ngoa mất cả thể diện, cẩn thận cuộn chỉ dụ lại, đặt vào tay Lai Anh, phất ống tay áo bỏ đi, ta không nhận chỉ, làm gì được nào?

- Hì hì, Hứa viện giám suy nghĩ cho kỹ, nương nương có lẽ không làm gì được ông, nhưng những tiểu nương tử muốn tới thư viện học, ông không đắc tội được với một ai đâu, chuyện này do các tiểu nương tử khóc lóc cầu xin được, ông làm hỏng chuyện của chúng, hậu quả thảm hơn đi đầy. Cho ông biết, tổng cộng là sáu mươi tiểu nương tử, đứng đằng sau là hai mươi sáu vị huân quý, chỉ cần một vị nổi giận là ông nếm đủ.

Hứa Kính Tông suy nghĩ rất lâu, buông một tiếng thở dài quay về ghế, cầm bút phê một viện tử trước kia phong bế cho Lai Anh, sai phó dịch mở cửa quét dọn, chuẩn bị tiếp đón các bà cô. 

Lai Anh giành được thắng lợi cuối cùng, đắc ý lắc mông tới tiểu viện đó, cực kỳ hài lòng với hoàn cảnh khép kín này, học theo thư viện đánh số mỗi phòng, làm xong yêu cầu xây nhà ăn, nhà tắm cho nữ tử, thứ gì nam có là nữ phải có.

Có điều lần này người tiếp đãi ả đã thay đổi, là Vân Diệp, cầm lấy xem bản kế hoạch của ả xong xé tan nát, trừ chỗ ở, còn lại phủ định hết.

Muốn ăn cơm? Tới nhà ăn xếp hàng. Muốn tắm? Tới nhà tắm của Hoàng Thử. Muốn chơi? Xin lỗi, thư viện không cung cấp, chỉ cung cấp chạy bộ buổi sáng, luyện công buổi tối, vào thư viện là học sinh thư viện, không ai có thể là ngoại lệ, khóa trình do thư viện an bài, tiên sinh do thư viện bố trí, gọi Hi Mạt Đế Á tới, bảo nàng kiêm nhiệm viện trưởng phân viện nữ tử.

- Vân hầu, ngài nhất định không tiện dạy các tiểu nương tử môn thể dục, hay là hạ quân mời mấy nữ thị vệ trong cung tới, ngài thấy sao?

Lai Anh là một trong trong hai tỳ nữ được Trường Tôn thị tín nhiệm nhất, sớm quen thói mắt chó khinh người, có thể coi thường Hứa Kính Tôn, nhưng không dám coi thường Vân Diệp, chọc giận y, mình không có kết quả tốt.

- Không cần, thứ thư viện ít thiếu nhất là người, những tiểu nương tử này đều chưa gả, nam tử dạy chiến đấu, thể dục không thích hợp, ta nghĩ Vô Thiệt tiên sinh dạy sẽ không thành vấn đề. Còn về phần chạy bộ buổi sáng do Hồng Thành dẫn đội, hai vạy này ở trong hoàng cung quen rồi, hơn nữ thị vệ nhiều. Cứ thế đi, mai vào thư viện trước khi mặt trời lặn phải vào thư viện, không tới đúng giờ là hủy bỏ tư cách.

Vân Diệp phất tay nói rất dứt khoát.

Chương 786: Trương Gián Chi đi lấy cơm

Vân gia có hai người phải vào thư viện, một vui mừng hớn hở, một ủ rũ buồn bã, Tiểu Nha sở dĩ giúp Tiểu Vũ hoàn toàn là vì nghĩa khí, nay ván đã đóng thuyền, đành ngậm trái đắng vào thư viện học tập, với hiểu biết của nàng với thư viện thì đó là bể khổ, ăn không ngon bằng ở nhà, ở không sướng bằng ở nhà, muốn tự do theo Thiên Ma Cơ học bản lĩnh là không được nữa.

Tiểu Vũ không thích cách làm của Thiên Ma Cơ, nàng cho rằng kẻ lấy sắc đẹp thành sự, khi sắc suy thì ân tình cũng tuyệt, dung nhan diễm lệ của nữ tử thì liệu giữ được bao lâu? Chỉ có tìm được người thực sự thích mình, cho dù mà Vô Diệm, Mô Mẫu cũng sống bên nhau tới đầu bạc, ân ái mãi mãi.

Có điều lời này chỉ đứng ngoài mà nói được thôi, thiên hạ này kẻ có tiền tài mới nói có tiền hay không chả sao, người xinh đẹp mới nói xinh hay xấu không quan trọng. Con người đều không quá coi trọng thứ mình có, Vân Diệp mắng nàng mấy lần rồi, muốn nàng trân trọng thứ mình đang có. Nhưng Tiểu Vũ luôn bị sự hiếu kỳ chi phối, lên ngọn núi này lại muốn xem ngọn núi khác, còn ngọn núi dưới chân bị nàng vứt ra sau đầu rồi, người như thế có lẽ phải trải qua nỗi đau lớn mới tỉnh ngộ được.

Trương Gián Chi một mình tới cổng thư viện, đây là lần đầu tiên hắn tới gần tòa thần điện trong lòng như thế, trước kia hắn cũng đã tới Ngọc Sơn, nhưng vì hạn chế thân phận, tự giác đứng xa nhìn mái ngón cong cong sau tường bao, luôn thấy đẹp vô cùng. 

Nay tới tới gần mới biết suy nghĩ trước kia của mình nực cười ra sao, thư viện chẳng thèm hỏi thân phận của ngươi, chỉ cần ngươi không mang dấu hiệu đặc trưng của ngoại tộc thì chẳng ai ngó tới.

Trong túi còn một đồng nguyên, đó là do mẫu thân cho mình khi rời nhà, vì nhi tử luôn nói thịt kho tàu của thư viện ngon thế nào, Đại Đường giàu có không có nghĩa là ai cũng giàu có, là tiện dân thân phận thấp hèn, hiện giờ chỉ cần làm việc chăm chỉ là có thể no bụng, còn về phần có tiền trong túi là điều trước kia không dám tưởng tượng.

Trương Gián Chi làm thư đồng cho người ta sáu năm, thứ thiếu gia không học được thì hắn học tinh thông, đôi khi Trương Gián Chi thấy tiên sinh như giảng bài cho mình, cuối năm, tiên sinh muốn hắn bỏ làm thư đồng, công việc khiến hắn và mẫu thân có đủ cơm ăn, nói với hắn, nếu thực sự muốn mẫu thân có cuộc sống tốt thì phải tới thư viện Ngọc Sơn tham gia khảo thí, chỉ vào đó thân phận tiện dân mới không bị để ý, tốt nghiệp thư viện, mọi người sẽ quên hắn là nhi tử của ca kỹ, đồng thời tiên sinh còn viết thư tiến cử cho hắn, đó là ân nhân đầu tiên trong đời hắn.

Những năm đầu Đại Đường chiến tranh liên miên tạo ra vô số cô nhi quả phụ, những người đó tới giờ vẫn được quan phủ cứu tế, nhưng quan phủ sẽ không bỏ một xu cho mẹ con mình, Trương Gián Chi có giác ngộ này lâu rồi.

Đây là một một nơi như thiên đường, nó không làm mình thất vọng, tiên sinh nghiêm khắc mà công chính, nhớ tới vị thanh y tiên sinh mặt lạnh tanh, giọng nghiêm khắc, Trương Gián Chi cảm thấy thật hạnh phúc, còn chưa vào thư viện đã được một bài học, mang tới chút ánh sáng cho thế giới bóng tối trong đáy lòng hắn.

Tòa kiến trúc màu trắng kia là đồ thư quán, nghe nói trong đó sách nhiều như hải dương, căn phòng đá màu xanh kia chắc là nơi đặt đầu rồng, xương cá lớn ở đâu nhỉ? Bươm bướm ở đâu? Lệ Sơn, Hãn Sơn chắc ở phía sau, giả sơn chảy nước mắt đắp lên là Lệ Sơn, còn đổ mồ hôi đắp lên là Hãn Sơn, Trương Gián Chi được được nghe điển cố này vô số lần rồi, hắn rất muốn đi xem mê trận, rồi xem mê lâm, có điều hình như hiện giờ mê lâm hơi mất kiểm soát, luôn tìm thấy xương cốt kẻ gian, bảo bối của thư viện đều ở trong đó, không có trộm mò tới mới lạ.

Trương Gián Chi đã nghe ngóng rõ trình tự lấy cơm ở nhà ăn rồi, trước tiên là lấy khay trên giá, cho bát vào chỗ để bát, rồi đũa, thìa, chén đĩa.
Bát để bên trái, đĩa ở bên phải, thìa đặt ở chỗ trên cùng khay, đũa ở cuối cùng, thư viện là nơi chú trọng quy củ, không được sai chút nào, Trương Gián Chi chỉnh mãi mới xong, trông rất đẹp, cẩn thận bê khay tới cuối đội ngũ lấy cơm.

Khi hắn nhìn thấy học sinh mồm ngậm đũa, tay cầm bát, kêu gào đòi đầu bếp cho thêm thịt, giảm khoai tây liền biết bị người ta lừa rồi, mặt đỏ lên, muốn làm loạn cái khay cơm trông rất ngu ngốc kia, cuối cùng vẫn nhịn được.

Đặt khay ở cửa sổ, đầu bếp đội mũ trắng nhìn thấy sự sắp xếp trên khay cười hì hì, môi múc cho hắn một khay thịt ê hề, gần như chẳng thấy khoai đâu, cơm gạo trắng tinh đắp tới tận ngọn, trước khi đi còn kiếm một cái bát, múc cho hắn bát canh trứng.

Trương Gián Chi muốn nhảy dựng lên, hắn chỉ có một đồng nguyên, còn là đồng giá trị thấp nhất, không mua được nhiều cơm như thế, đành cúi mặt đưa đồng nguyên tới.

- Ngươi là tiểu tướng công tới khảo thí phải không, xem ra gia cảnh ngươi cũng không giàu có, chỉ cần thi đỗ vào bếp giúp, mỗi ngày được ba đồng, không lỡ dở việc học, chỉ phải thức khuya dậy sớm hơn người khác, trưa cũng ăn muộn hơn người khác, một ngày chỉ được nghỉ hai canh giờ, thế nào? Quan trọng nhất là không phải trả tiền cơm, tiền còn lại đưa cho cha mẹ, nuôi sống bọn họ không thành vấn đề.

Trương Gián Chi miệng há hốc tới đút cả nắm đấm vào được, ấp úng hỏi:

- Đại ca, vào thư viện còn được làm công à?Đầu bếp thấy đằng sau không còn ai xếp hàng nữa, thò cái đầu béo tốt ra ngoài cửa sổ:

- Đương nhiên là được, làm công trong thư viện sẽ ghi vào hồ sơ, khi tốt nghiệp không có mục này sẽ bị đánh giá kém, đừng thấy những tướng công kia đều là công tử ca, chèo thuyền, quét sân, nuôi lợn, giúp tiên sinh làm thí nghiệm, ai cũng làm rồi. Thục vương, Tề vương phải tỉa hoa kiếm học phần, làm công ở thư viện không mất mặt.

Trương Gián Chi hiện đã nhận định đây là thiên đường thực sự, mỗi ngày ba đồng nguyên, mỗi tháng thư viện còn phát hai mươi đồng nguyên, như vậy ba năm mình chẳng những có thể nuôi được mẫu thân, còn có thể xuất sĩ, ngủ ít đi một chút có sao? Chịu khổ chút có sao? So được với lúc mình suốt ngày vất vả khi làm thư đồng không? Chết cũng phải thi vào thư viện.

Khi Trương Gián Chi đang ăn ngấu ăn nghiến hắn không biết trong nhà bếp, đều bếp béo nói với một đầu bếp khác:

- Hôm nay thật may mắn, có một tiểu tướng công xuất thân cùng khổ bị ta thuyết phục, định thi vào thư viện xong tới bếp làm công, viện giám tiên sinh nói chúng ta càng ăn càng béo, không chịu thuê thêm nhân thủ, lần này ông ấy không thể ngăn tiểu tướng công làm công, chúng ta được nhẹ nhàng một chút.

- Mơ à, ngươi tưởng ai cũng thi vào được thư viện chắc? Chúng ta hầu hạ toàn là tinh quân lão gia, trên trời đã an bài sẵn rồi, hai ta chỉ có số cầm thìa, bớt than vãn đi, mau mau làm việc, cho số bánh bao này vào lồng hấp.

Đầu bếp béo vừa cho bánh bao vào lồng, vừa lẩm bẩm:

- Ta thấy vị tiểu tướng công đó lanh lợi lắm, nói không chừng khi đỗ được đấy, ôi thần phật phù hạ, nhất định phải đỗ nhé.

Trương Gián Chi nhìn cái khay trống không mà hối hận, tát mình một cái, sao tham ăn như thế, rõ ràng định ăn một nửa, một để cho mẫu thân, vậy mà ăn hết sạch, đến một hạt gạo cũng không còn.

Hối hận tới bên ao, trong ống trúc nước chảy liên miên, hắn rửa sạch dụng cụ, đặt vào chỗ cũ, khi rời đại môn thư viện, Trương Gián Chi vỗ mạnh tảng đá lớn, sáu năm khổ công, sáu năm học tập, kết quả xem vào ngày mai, tiên sinh nói ta có cơ sở vững vàng, thoải mái mà thi, sẽ có hi vọng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau