ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 776 - Chương 780

Chương 777: Thì ra là Túc Nhưỡng

Phòng Huyền Linh thở phào, thế là tốt, triều đình không tổn thất gì, Nhạc Châu phá sản chẳng sao, xưa nay Nhạc Châu đã bao giờ giàu có đâu, nhưng nghĩ tới nơi đó sắp xuất hiện hơn vạn nạn dân, Phòng Huyền Linh đành mệnh lệnh Giang Nam tây đạo sẵn sàng cứu tế. Nạn dân toàn do tự mình gây ra, nếu không tham tiền, bán đất cho Quan Đình Lung, tân thành xây xong thì đi làm công, chẳng những có thể nuôi cả nhà, còn có chút tích góp, tân thành xây xong thành dân thành thị rồi.

Một tòa thành lớn không thể không có mấy sinh kế lớn chống đỡ, thậm chí Vân Diệp bàn bạc xong với thương gia Trường An, chuẩn bị trồng trà quy mô lớn ở đó. Vân gia thậm chí phái quản sự tới, trồng trà khắp Quân Sơn, hiện giờ hủy hết rồi, người Nhạc Châu tự hủy sinh kế của mình, hủy tương lai của mình, khai phát Lưỡng Hồ không nhất định phải xây thành ở đó, đổi nơi khác cũng không sao, thủ đoạn lãnh khốc của Vân Diệp làm Phòng Huyền Linh ớn lạnh.

Chỉ là y muốn một đảo cát làm gì? Vì sao cấp bách như thế? Một trăm quan một mẫu? Cái đảo nhỏ mà tìm trên bản đồ cũng chẳng thấy lại đáng tiền thế à? Cho dù ở đó có vàng cũng chẳng có giá như vậy, không được, hòn đảo đó chỉ có chu vi mười mấy mẫu, triều đình không thiếu hơn nghìn quan tiền, phải nghe ngóng kỹ.

Lúc này Vân Diệp đang cùng Địch Nhân Kiệt đang bàn chuyện Nhạc Châu, khi nó nói lúc mình đi có vô số người đứng bên bờ, có người cầu khẩn nó đừng đi, họ sẵn lòng bán lại đất với với giá hiện hành, nó cười cực kỳ thống khoái.

- Sư phụ, nếu như hiện giờ đồ nhi mua đất nơi đó, xem có thể mua giá nơi khác với giá trấn Vi Thủy hay không, đồ nhi tính, ba vạn quan là đủ, nơi đó không tệ, chỉ cần nối nó với Nhạc Châu là làm ít hưởng nhiều.

Vân Diệp định xoa đầu Địch Nhân Kiệt, nó quay đầu đi không cho xoa, cười lớn:

- Không thể, chỉ cần con mua đất, đám người kia sẽ lại đẩy nó lên, chúng ta cứ đợi, dù sao xây một tòa thành cần nhiều thời gian, không khởi động thì chúng ta không hao phí, còn đám người kia áp tiền ở trấn Vi Thúy ngày nào là tổn hại ngày đó, theo tính toán, Tứ Hải hiệu bỏ vào đó hơn năm mươi vạn quan, còn có một số phú thương ở Giang Nam nữa, bọn họ cũng có hai mươi vạn quan. Những hương dân mới đầu bán đi với giá thấp, sau này mua vào với giá cao lần này sẽ thành lưu dân, triều đình một tháng trước ra chính lệnh, không được mua bán nhi đồng, Giang Tây đạo phải cho bọn họ cái ăn. Bọn họ chính là cư dân đầu tiên của tân thành, chuyện tốt thường nhiều gian truân, họ chịu đựng một chút vậy, vi sư đảm bảo, lần sau có đánh chết bọn họ cũng không dám bán đất nữa đâu.

Quan Đình Lung đứng trên cổng tây Nhạc Châu, nhìn hương dân la khóc rầm trời bị chủ nợ đuổi ra khỏi nhà của mình, chỉ còn cách đi tới thành Nhạc Châu, bọn họ tới giờ cũng không hiểu sao mấy ngày trước mình còn là phú ông, sao chớp mắt đã thành nợ chồng nợ chất, bán thân làm nô người ta còn chê, chẳng có việc gì để làm, bị người ta đuổi ra khỏi nhà còn phải cảm tạ người ta miễn nợ cho mình.

Nhà có nữ nhi xinh đẹp còn lo con mình bị người ta chiếm mất, ai ngờ lần này quan phủ quản rất nghiêm, thiếu niên đồng tử không được làm nô, còn về phần bao nhiêu tuổi tính là thiếu niên và đồng tử thì Quan Đình Lung cho rằng cứ chưa lập gia đình là tính, có điều này, đám chủ nợ dù thèm khát khuê nữ của con nợ cũng chỉ đành trơ mắt nhìn mỹ nhân theo cả nhà bình an rời đi.

Nhạc Châu rất nhiều người chết, ngày nào cũng có xác chết nổi lên ở Động Đình hồ, toàn là người y phục sang trọng, bọn họ tới Duyệt Quân lâu ăn no, sau đó đâm đầu xuống hồ.

Thời gian qua Vân Diệp bận rộn giao tế với người lại bộ, giở đù trò cả cứng lẫn mềm muốn mua đảo cát ở cửa Trường Giang, y đã bắt đầu không từ thủ đoạn rồi. Hiện người của hộ bộ thấy bóng dáng Vân Diệp là trốn cho xa, vì Vân Diệp cực kỳ nhiệt tình, cứ mời thị lang đi ăn cơm, sau đó tới Yến Lai lâu, làm thanh danh Vân Diệp thối hoắc, tể tướng không lên tiếng, ai dám bán đảo cát cho y chứ.

Thuyền đội của thủy sư Lĩnh Nam neo ở đảo cát, lập rất nhiều lều vải, xua đuổi tất cả thuyền bè tới gần, nói đây là cấm địa quân sự, người thường không được tự ý ra vào.- Đó là một hòn đảo biết lớn lên, nhất định là đất lành thần linh ban cho nhân gian, nghe nói liên quan tới tới Tức Nhưỡng.

Ngư dân đương địa mau chóng tự có tin đồn, bách tính thích nhất chỗ mình ở là đất lành:

- Năm năm trước không có hòn đảo này, lão hán tận mắt nhìn thấy một hòn đá lớn từ trời rơi xuống, sau đó mặt nước có bãi cát nhỏ, chỉ một trượng thôi, năm năm đã biến thành thế này. Ông trời ạ, một năm sinh ra mấy mẫu đất, chỉ Tức Nhưỡng của thần tiên có năng lực đó, thứ khác sao giải thích nổi.

Tin tức phát hiện Tức Nhưỡng ở cửa Trường Giang không chân mà đi, Vân Diệp phái binh trú trên đảo là tìm Tức Nhưỡng, có thứ này đầm lầy Giang Nam sẽ mau chóng thành ruộng tốt, đó là nguyên nhân vì sao Vân Diệp bỏ trấn Vi Thúy, chỉ cần có Tức Nhưỡng, Vân Diệp muốn bao đất mà chẳng có? Cần gì bỏ tiền mua?

Viên Thiên Cương làm như vô ý nhắc tới với Vân Diệp chuyện này, một số đại hòa thượng cũng tới nghe ngóng, cuối cùng hoàng hậu cũng không nhịn được tới hỏi rốt cuộc trên đời có Tức Nhưỡng hay không?

- Toàn là nói bậy, trên đời này đâu ra thứ đó, tin đồn không thể tính, thần sở dĩ phái binh lên đó là lập trạm trung chuyển hàng hóa, giảm bớt cái khổ bôn ba.
Vân Diệp nói chém đinh chặt sắt, nhưng hòn đảo đó lại to lên rất nhiều, chỉ cần người sáng suốt nhất định phát hiện ra, Tức Nhưỡng đó chính là một đại lục, thiên hạ phân làm Đông Thắng Thần Châu, Nam Chiêm Bộ Châu, Tây Ngưu Hạ Châu, Bắc Câu Lô Châu, đó là điều đã định, nhưng ngũ hành thiếu một thì không hoàn thiện, nên trời giáng Tức Nhưỡng, hi vọng thêm một khối đại lục để đủ năm châu, hiện Tức Nhưỡng còn nhỏ, đợi nó nối với địa mạch, vậy không ai làm gì được nữa, Tức Nhưỡng đang di chuyển dần ra biển, một tháng không gặp sẽ thấy nó đi ra biển thêm mấy trượng.

Nói xuông thì chẳng ai tin, nhưng hòn đảo đó ngay cửa Trường Giang, đang dần bò ra biển, Vân Diệp dù quyền thế ngợp trời cũng không thể bịp miệng tất cả, huống hồ quan viên địa phương đích thân lên đảo, chứng minh hòn đảo đó đang lớn lên, cũng đang đi ra biển, một đạo tấu chương dâng lên, cả Trường An quay cuồng.

Phòng Huyền Linh chẳng kịp đi giày đã chạy vào hoàng cung, thấy Vân Diệp đang xúi hoàng đế bán đảo cho y, giá tới mười vạn quan, tiền cũng đưa vào hoàng cung, hoàng đế chấp thuận, chuẩn bị viết chiếu thư thì Phòng Huyền Linh quát lớn:

- Chậm đã.

Hại hoàng đế run tay, mực nhỏ lên giấy.

- Bệ hạ, chuyện Tức Nhương đã được xác nhận, thứ sử Tùng Châu lên đảo, phát hiện hòn đảo đang to ra, đang di chuyển, tuy chưa thể xác định chính là Tức Nhưỡng, nhưng lão thần cho rằng, hòn đảo này không thể đem bán.

- Phòng tướng, ta với ông xưa không thù, nay không oán, vì sao phá hỏng chuyện của ta, phu tử nói, kính quỷ thuần nhưng tránh xa, ông là đệ tử nho gia chính tông, vì sao tin lời đồn tức cười về Tức Nhưỡng? Ta chỉ mua một cái đảo cát không bóng người, kiếm thêm thu nhập cho nhà ta, ông cứ gây khó dễ là nguyên cớ gì?

Nhìn Vân Diệp tức xì khói, trong lòng Phòng Huyền Linh thư thái như uống mật ngọt, vỗ vai Vân Diệp cười:

- Lão phu biết, chẳng qua là đảo cát thôi mà, nhiều lắm, đừng nói là đảo cát, mà đảo lớn hoang vu cũng vô số, Vân hầu muốn xây biệt viện, thỏa lòng ẩn sĩ thì lão phu nhất định tương trợ, chậc chậc, mười vạn quan, thật hào phóng. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Đỗ Như Hối ở bên vuốt chòm râu dài nhìn Vân Diệp phất tay áo bỏ đi, bội phục chắp tay với Phòng Huyền Linh, hiện giờ đã tới lúc triều đình thể hiện rồi, lệnh thủy sư Lĩnh Nam phong tỏa mặt sông, không cho bất kỳ ai lấy bất kỳ cớ gì lên đảo, một khi phát hiện ra giết không cần hỏi, tất cả người của Vân gia không được lên đảo, Ngũ lễ giáo úy phụ trách việc này, nếu có lòng riêng, sẽ không khoan thứ.

*** Tức Nhưỡng: Di tích khi Đại Vũ trị thủy ở cổ thành Kinh Châu, là đất đai có thể tự sinh trưởng.

Chương 778: Vân Diệp Bị Điên

Đứng ở cửa điện nhìn Phòng Huyền Linh và Vân Diệp tranh chấp, Lý Thái quay đầu hỏi phụ thân:

- Sao không bán cho y, mấy năm qua tên này nhúng tay vào đủ chuyện, giàu hơn cả hài nhi, kiếm về mười vạn quan là chuyện tốt, một hòn đảo nát, có cần làm trí giả như Phòng tướng thân bại danh liện không?

Trường Tôn thị tát yêu Lý Thái một cái:

- Con biết cái gì, Vân Diệp xưa nay không thấy lợi không ra tay, lần này vội vàng bỏ ra mười vạn mua đất, nhất định có điều cổ quái, nói không chừng có Tức Nhưỡng thật.

Lý Thái bất lực nói với mẫu thân:

- Chắc chắn có điều cổ quái, nhưng hài nhi lấy đầu bảo đảm Tức Nhương là chuyện bịa đặt, tuy hài nhi không đoán ra y định làm gì, nhưng có thể xác định được một điểm, với tính tham tiền của y, đánh chết cũng không bỏ tiền ra mua một hòn đảo nát.

Lý Nhị thấy Lý Thái khẳng định như thế thì cười hỏi:

- Tại sao?

- Mọi người bị mười vạn quan làm hoa mắt rồi, không nhìn Vân Diệp mang vào hoàng cung chỉ có ba cái rương, làm sao chứa được mười vạn quan. Hoàng kim ư? Phụ hoàng nhìn xem hai thị vệ là có thể khiêng được, chứng tỏ bên trong đó không phải là vàng bạc gì hết, những thứ bảo bối khác không thể dùng làm tiền tệ, phụ hoàng nhìn thấy cái rương đầu chất đầy kim tệ, cùng lắm chỉ có một hai nghìn thôi, hài nhi dám cược, đáy rương trống.

- Hơn nữa rõ ràng y có thể xin phụ hoàng hạ chỉ sớm, vì sao cứ nói lăng nói nhăng cả buổi, đợi khi Phòng tướng vào mới nói, rõ ràng là muốn đẩy Phòng tướng vảo lò lửa.

- Vẫn còn, hì hì, phụ hoàng trở nên dễ tính từ bao giờ thế? Phối hợp với Vân Diệp rất đúng lúc, quân thần hai người rõ ràng muốn hại Phòng tướng.

Lý Nhị ngửa mặt cười dài, cười xong đi tới đá Lý Thái một cái, chắp tay sau đít bỏ đi, tâm tình tựa hồ cực kỳ khoan khoái, bộ dạng mọi sự trong lòng bàn tay, nhìn mà buồn nôn!

Trường Tôn thị xúc động nắm tay Lý Thái:

- Thanh Tước, con nói cho mẫu thân nghe, Tức Nhưỡng thực sự không tồn tại à? Nếu thế thì tiếc quá, có nói quốc lực Đại Đường sẽ như mặt trời giữa trưa.

- Mẫu hậu, đừng nghĩ tới nó nữa, không có đâu, Đại Đường muốn như mặt trời giữa trưa phải dựa vào lương thực ở ruộng, hàng hóa ở tác phường, hoành đao trong tay binh sĩ, còn cái khác thì bỏ hết.

- Nhưng hòn đảo đó thực sự đang lớn lên bò ra biển, công văn viết thế nhất định không thể nghi ngờ, quan địa phương có hồ đồ đến mấy cũng không dám lấy chuyện này ra nói bừa. Thứ sử Tùng Châu đưa lên văn thư chẳng những có con dấu của ông ta mà còn có cả trưởng sử và tư mã, không thể làm giả được.

Lý Thái nhìn bầu trời âm u bên ngoài, đấm đầu phiền muộn nói:

- Nhất định có chỗ nào đó không ổn, nhưng không ổn ở đâu thì hài nhi chưa nghĩ thông mà thôi, đợi con nghĩ ra là biết Vân Diệp muốn làm gì.

Nói xong ngồi bệt xuống bậc thềm bạch ngọc, tay chống cằm tới xuất thần, Trường Tôn thị sai người mang hai cái đệm tới, ngồi xuống cùng nhi tử, hai mẹ con cùng chống cằm nhìn ra ngoài.

Vân Diệp nổi giận đùng đùng rời cửa cung, lập tức lệnh một đám hộ vệ đón lấy rương, gian nan khiêng lên xe, về trang, người ta xui xẻo thì làm chuyện gì cũng không thuận lợi, xe đi được mấy bước, rắc một tiếng, trục xe gãy, rương bị bật ra, một đống kim tệ đổ xuống ào ào, lăn khắp đường phố, Vân Diệp càng điên tiết, vung roi quất túi bụi mã phu và hộ vệ trông rương, vàng rơi trên mặt đất cũng không quản.

May là đầu lĩnh hộ vệ Vân gia biết phải làm gì, quát lệnh toàn bộ hộ vệ đi nhặt vàng, bản thân rút đao khỏi vỏ, hung ác nhìn chằm chằm đám người xem náo nhiệt, kẻ nào dám nhặt vàng nhà mình, dứt khoát sẽ chém chết.

Vân Diệp dùng mười vạn quan mua đảo cát, bị tể tướng đại nhân trí tuệ phá vỡ gian mưu, đành tức tối mang tiền về nhà, tức thì thành đề tài nóng nhất của đường phố Trường An, thậm chí có cả đoạn kịch tể tướng trí phá quyền gian lưu hành trong dân gian.

Chính thức đẩy sự kiện lên cao trào là tin khẩn tám trăm dặm của thứ sử Tùng Châu, Hồng linh cấp sứ ngày đêm không nghỉ từ Tùng Châu về cấp báo, hạ du của hòn đảo đó lại có một đảo cát nhỏ sắp nổi lên mặt nước, xem chừng hai tháng nữa thôi là nổi lên.

Trường An sôi sùng sục, toàn thiên hạ cũng sôi sùng sục theo, thần vật trong truyền thuyết không ngờ đã thực sự xuất hiện tại nhân gian, có nó làm chứng cứ, thế là thần tiên khắp nơi sống lại.

Ngươi dám nói không có Chúc Dung à? Ngươi dám nói không có Ứng Long à? Ngươi dám nói Đại Vũ không biến thành búa lớn phá núi đá à? Ai bảo nam nhân không thể sinh con? Đại Vũ chính là do cha ông ta sinh ra sau khi chết ba năm, người ta nhảy ra từ trong đá, mặc dù khối đá đó là do lão nương ông ta hóa thành.

Có sự tồn tại của Tức Nhưỡng, những truyền thuyết liên quan tới nó liền thành sự thực, Vân Diệp trốn trong phòng nghe Lão Tiền kể chuyện lưu truyền trong dân gian, nước dãi chảy dài cũng chẳng biết, người có sức sáng tạo, sức tưởng tượng chân chính là nhân dân lao động quảng đại, người khác tin hay không thì Vân Diệp mặc kệ, ít nhất lúc này thì y tin rồi, Tức Nhưỡng, nó phải là Tức Nhưỡng. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt tới nhà thăm Vân Diệp nằm trên giường đắp khăn ướt thở vắn than dài:

- Tiểu tử cũng to gan quá đấy, loại thần vật như Tức Nhưỡng cũng dám mưu đồ? Mau mau bỏ ý nghĩ đó đi, về nhà trồng cây, đừng nghĩ tới Tức Nhưỡng nữa, thứ đó chỉ quốc gia mới được sở hữu, hoàng để sở hữu cũng coi là bất kinh với trời cao rồi, tìm được là phải thờ trên Thần Nông đàn, phàm nhân đừng nhĩ tới.

- Không có Tức Nhưỡng, đó chỉ là một hòn đảo nát mà thôi.

Vân Diệp bật dậy, rống vào mặt Trình Giảo Kim và Ngưu Tiến Đạt, gân xanh trên cổ nổi lên, vẻ mặt khủng bố hung tàn.

Ngưu Tiến Đạt buông một tiếng thở dài, nói thuận theo y:

- Được được, không có không có, toàn là do bọn chúng bố láo bố lếu, cứ nằm xuống đi, bá bá đi đánh đám khốn kiếp nói năng lung tung đó, cháu ngủ đi, đừng nóng.Dỗ Vân Diệp yên tĩnh lại, Lão Trình Lão Ngưu rời phòng ngủ của Vân Diệp, tới đại sảnh, Trình Giảo Kim vỗ đầu:

- Lão Ngưu, bệnh điên của thằng bé này càng ngày càng nặng, có điều toàn là vì Tức Nhưỡng cả, đó là thần vật thượng cổ, sư môn của nó lai lịch quỷ dị, nói không chừng đã biết được điều gì đó, ông xem, một đứa bé chưa bao giờ thèm để ý tới kỳ vật bảo bối, giờ bị Tức Nhưỡng làm nổi điên, phát hiện ra bảo bối mà không lấy được, nếu là ta cũng chẳng chịu nổi.

- Nói lăng nhăng gì đó, bệ hạ vốn đồng ý bán đảo cát cho Tiểu Diệp, bị Phòng Huyền Linh phá hoại, không được, chúng ta đi tìm Phòng Huyền Linh lý luận, tăng thêm năm vạn nữa, nếu không bán, chớ trách lão phu thất lễ, thằng bé này chưa bao giờ muốn một món bảo bối như thế, được hay không phải xem mới rõ.

Trình Giảo Kim tán thành, cùng Ngưu Tiến Đạt đánh tời nhà Phòng Huyền Linh, kết quả không bắt được người, Lão Phòng đi rồi, lão bà của ông ta cũng không biết đi đâu, Phòng Di Ái chưa nói hết lời đã bị Lão Ngưu kéo ra chuồng súc sinh, hai lão tướng sát khí đằng đằng làm bà nương đanh đá của Phòng Huyền Linh nấp vào nội trạch không dám ho he gì, không tìm được chính chủ, hai vị lão soái đánh quay về, bắt Tôn Tư Mạc tới khám bệnh cho Vân Diệp.

Tôn Tư Mạc tới nhà, liếc Vân Diệp một cái, không khám bệnh mà bảo gia tướng lục soát phòng ngủ từ trong ra ngoài, sai người canh giữ nghiêm ngặt, không được lệnh không được tự ý ra vào. Xong việc kệ hai lão tướng đang đứng ngồi không yên, tự ngồi xuống pha trà uống, uống chán rồi mới gõ bàn nói với Vân Diệp:

- Tiểu tử, đóng kịch tiếp đi, trêu đùa trưởng bối vui lắm à? Có biết hôm nay Trình bá bá, Ngưu bá bá của ngươi đại náo phủ tể tướng, lật đổ cả sư tử đá không, chuyện gì ép ngươi phải làm điều khốn kiếp như thế?

Vân Diệp vẫn đạp giường rầm rầm, nhưng tay chấm nước trà viết ba chữ " ao Khúc Giang", sau đó tiếp tục lên cơn.

Tôn Tư Mạc không hiểu chuyện gì, nhưng nhìn hai vị lão tướng câm nín là biết xảy ra chuyện lớn rồi, định hỏi thì Trình Giảo Kim cắt ngang:

- Tôn tiên sinh, chuyện này càng ít người biết càng tốt, thằng bé này muốn tất cả mọi người biết nó nổi điên vì Tức Nhưỡng, điều chúng ta có thể làm là giúp nó tuyên truyền, mai lão phu lên điện xin ân điển.

Tôn Tư Mạc gật đầu, cầm bút kê một đơn thuốc dài, đưa cho Trình Giảo Kim, đây là thuốc trị bệnh điên thực sự, sắc hàng ngày, không uống là được.

Trình Ngưu gật đầu, sau đó ba người vội vã rời Vân gia, một người về dược lữ nghĩ phương thuốc, h ai về nhà thảo bản tấu, đều rất bận rộn.

Triều đình muốn tập trung toàn bộ sức lực xây thành ở Tùng Giang để trông coi Tức Nhưỡng, đây là một tòa quân thành, trừ quân sĩ thủ vệ ra thì không cho người không liên quan vào đảo cát, chỉ cần đợi khai xuân là lập tức thi hành.

Chẳng có ai kêu gào bán đất ở Tùng Giang, đất đai nơi này đều là của quốc gia, sỏ dĩ các phú thương chỉ đành trơ mắt nhìn nhân viên khám trắc của thư viện ngồi thuyền thuận dòng đi ra đảo, Hi Mạt Đế Á tiên sinh và thị nữ chiếm một gian thuyền, nàng cực kỳ say mê thần thoại, từ vị thần không mặc quần áo của phương tây tới ma quái thích nuốt mây phun khói của phương đông, nàng đều cực kỳ hứng thú.

Các quý phụ Trường An gửi gắm hi vọng lớn vào chuyến hành trình của Hi Mạt Đế Á, hi vọng chuyện nam nhân không làm được, cuối cùng do một nữ tử hoàn thành, cho nên hành trang của nàng nhét đầy vàng bạc, so ra thì Kim Trúc tiên sinh nghèo khó hơn nhiều, một phó một lừa một thư sinh mà thôi.

Ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, Kim Trúc nhíu mày, ông ta xưa nay luôn ngứa mắt với sự xa hoa của Hi Mạt Đế Á, một người làm học vấn, thanh tâm quả dục là yêu cầu cơ bản, khoe khoang ầm ĩ thế này đâu phải là thái độ đoan chính, nhưng quan chức của Hi Mạt Đế Á bằng ông ta, nên đành ngậm miệng không nói gì.

- Kim Trúc tiên sinh, nay chủ nhân của thư viện nổi điên ở nhà, thư viện cũng không được yên, chúng ta phải mau chóng lấy được Tức Nhưỡng, nói không chừng có thể giúp y tỉnh táo lại.

Kim Trúc tiên sinh nhẹ nhàng lùi ra sau một bước, thói quen tới sát người ta nói chuyện của Hi Mạt Đế Á làm ông ta chịu không thấu:

- Đính chính một chút, thư viện là của hoàng gia, không liên quan tới Vân hầu, Vân gia chỉ là nhà tài trợ tư nhân, đồng thời Vân hầu là viện chính, có những lời không thể nói lung tung được.
- Thứ hai, Tức Nhưỡng có tồn tại hay không còn phải đợi khảo chứng, là một học giả tối kỵ là nghe tin đồn, đôi khi chính mắt chúng ta nhìn thấy còn chưa đáng tin nói gì tới lời đồn thổi, lần này nếu không có công văn của quan nha, ta chẳng buồn đi một chuyến, so ra thành cổ Lâu Lan còn có sức hấp dẫn hơn.

- Thứ ba, Vân hầu không điên, ngài ấy chỉ không khống chế được cảm xúc của bản thân mà thôi, một người tính cách quá phong phú sẽ có tâm tình quá khích này, chỉ cần yên tĩnh vài ngày là ổn, đó là phiền não của người thông minh.

- Thứ tư, chúng ta chỉ có mười ngày khảo sát, ta hi vọng có thể lập tức tập trung vào nghiên cứu, không phí tâm thần vào việc dư thừa, nếu Hi Mạt Đế Á tiên sinh còn việc khác phải làm, ta sẽ không đợi đâu, một khi lên đảo là ta sẽ làm việc ngay.

Kim Trúc tiên sinh nói liền một hơi xong xoay người bỏ đi, lại thấy không ổn, quay lại chắp tay thi lễ với Hi Mạt Đế Á, sau đó vào khoang thuyền nghỉ ngơi.

- Quái vật, quái vật, một tên ngốc chỉ biết làm việc, sớm nghe nói tới Giang Nam mỹ cảnh, không đi xem sao được, nghe bằng hữu ở Giang Nam nói, hạnh hoa xuân vũ của Giang Nam ướt áo mềm, mỹ nhân tha thướt cầm ô lướt trên phố, mỹ nhân như mình không tới đó, há chẳng phải uổng phí chuyến đi? Hừm, thư viện chẳng có mấy kẻ bình thường.

Nhìn nàng õng ẹo bước đi trên mạn thuyền mà ảo tưởng như đi trong hạnh hoa xuân vũ, học sinh thư viện trừng mắt nhìn đám thuyền công, mỹ cảnh này chỉ có mình xứng đáng thưởng thức.

Khi Lý Thừa Càn tới thăm Vân Diệp phát hiện ra y rất bình thường, trừ thích dùng bát sứ to uống trà thì đi lại hành động không khác gì người thường, vui mừng nói:

- Diệp Tử, ngươi khỏi bệnh rồi à?

Vân Diệp lườm hắn:

- Đúng thế, bệnh của ta khỏi rồi, nhưng bệnh của ngươi chưa khỏi, ta muốn một hòn đảo nát, vì sao các ngươi không cho ta, ta đã bỏ ra mười lăm vạn quan rồi, các ngươi còn chút lương tâm nào không? Một hòn đảo nát thôi mà muốn ta phải bỏ bao tiền đây? Ngươi nói xem, ngươi nói xem...

Lý Thừa Càn luống cuống nhìn Vân Diệp lên cơn mà không biết làm sao, nhưng phát hiện Tân Nguyệt rất thuần thục lấy cái bát to nhét vào tay trượng phu, chỉ thấy Vân Diệp ném vỡ liền bốn cái bát mới yên tĩnh lại, có điều vẫn thở phì phì..

- Thế là sao?

Lý Thừa Càn kinh ngạc hỏi Tân Nguyệt:

- Thái tử không biết, chuyết phu trước kia có thói quen đập đồ khi nổi giận, chỉ cần có thứ cho chàng đập sẽ đỡ hơn.

Tân Nguyệt buồn bã nói:

- Vì sao phải đập loại bát này, đồ gốm sứ khác trong nhà bị y đập hết rồi à?

- Không phải, loại bát này rẻ tiền, thứ đồ khác đều là sứ mảnh đắt tiền, vỡ thì tiếc lắm, chuyết phu thấy vừa xót của vừa đập đồ thì không phát tiết được, thế này thoải mái hơn.

Lúc này Vân Diệp như mới tỉnh lại:

- Thừa Càn, đến bao giờ đấy, gần đây ta không được bình thường, lòng cứ rối loạn, ngươi đừng trách.

Lý Thừa Càn khiếp hãi ngồi xuống nói chuyện với Vân Diệp, chỉ sợ làm y kích động lại lên cơn, cứ lúc tỉnh táo, lúc hồ đồ thế này làm hắn lo lắm.

- Hai vị Trình Ngưu sáng nay ở đại điện cầu xin phụ hoàng ban đảo cát cho ngươi, đồng thời sẵn sàng trả hai mươi vạn quan, kết quả không ăn thua, bị đám Phòng tướng uyển chuyển từ chối, nói nơi khác không thành vấn đề, chỉ có đảo cát không được, tiên sinh của thư viện đang ngày đêm tới đảo cát, chỉ cần nghiên cứu kết thúc sẽ công bố với toàn quốc, chuyện này liên quan tới quốc thể, không phải vấn đề tiền bạc.

- Thôi, bỏ đi, các ngươi không hiểu chuyện ở đó là thế nào, làm thế là bình thường, Phòng tướng một lòng vì nước, ta không thể chỉ trích, nói cho cùng là do tâm tư của ta gây chuyện, khiến bệ hạ khó xử, đây là cái sai của thần tử, mai sẽ đi xin bệ hạ thứ tội, từ nay không nhắc tới đảo cát nữa.

Lý Thừa Càn nói chuyện có tình có lý, mặt cũng sáng, cuối cùng không kìm được tò mò, lén hỏi:

- Diệp Tử, rốt cuộc có phải là Tức Nhưỡng hãy không, ngươi nói cho huynh đệ biết đi, ta nói giúp ngươi.

- Không có, không có, nói lăng nhăng.

Vân Diệp lại trở nên kích động:

- Ai bảo có Tức Nhưỡng, thứ đó có khả năng xuất hiện ở thế gian à? Trước kia nghe nói Bạch Ngọc Kinh...

Nói tới đó kinh hoàng bịt miệng lại, thi lễ qua loa với Lý Thừa Càn, chui vào phòng mình, đóng cửa lại, ai gõ cũng không mở.

Thái tử không phải đi một mình, tùy viên rất đông, loại bái phỏng chính thức này không thể thiếu quan viên ghi chép, vệ quan nghi trượng, ánh mắt của rất nhiều người trở nên kỳ dị, bọn họ không phải lần đầu nghe tới Bạch Ngọc Kinh.

Chương 779: Kẻ ác thật sự

Lúc này một bầu không khí u ám lan khắp Nhạc Châu, Quan Đình Lung mặc áo gai, không ngừng lấy bánh báo trong sọt học sinh khiêng, phân phát cho nạn dân, Giang Nam tây đạo cứu tế không nhiệt tình lắm, một vì những người này không phải là nạn dân thực sự, bọn họ có nạn ngày hôm nay là do bản t hân gây ra, nên chỉ cung cấp điều kiện sinh hoạt cơ bản nhất, thứ khác không ngó ngàng tới.

Quan Đình Lung kiệt lực cung cấp vật phẩm sinh hoạt cho nạn dân, nhưng mùa xuân tới, Nhạc Châu chẳng còn nhiều tiền tài giúp đỡ nạn dân thêm nữa.

Tới bước đường cùng không chỉ có hương dân, đám thương hộ đầu cơ cũng ngày càng khánh kiệt, trấn Thúy Vi trước kia tấp nập là thế giờ như bãi tha ma, tới tối chỉ nghe thấy tiếng chó hoang sủa ăng ẳng.

Tùng Giang phát hiện Tức Nhưỡng, Vân Diệp trở nên điên khùng, khai phát Lưỡng Hồ bị trì hoãn vô hạn, trên triều đình không còn ai nhắc tới Nhạc Châu nữa, tới tháng tư Quan Đình Lung cũng phải đi.

Hàn Thành, Tiền Thăng cũng toàn thân áo gai, già đi tới tận hai mươi tuổi, Hàn Thăng mới trên bốn mươi mà tóc đã hoa râm, Tiền Thăng lưng lom khom, vừa ho khù khụ vừa phân phát lương thực gom được, đáng tiếc chẳng ai cảm kích, lương thực vẫn lấy, nhưng nhổ nước bọt vào mặt không ít, phụ nhân mất nhà cửa còn lôi kéo họ đòi nhà. xem tại TruyenFull.vn

Trước kia chính bọn họ xúi bẩy hương dân, nói đất đai có thể bán với giá cao, ai ngờ giá đất vừa tăng lên, hương dân đã vội bán đi, nghĩ có số tiền này dễ dàng xây nhà ở nơi khác, cả nhà sẽ được giàu có, nhưng chuyện không như suy nghĩ của bọn họ, giá nhà tiếp tục tăng lên, cứ như không có điểm tận cùng, bị thương nhân xúi bẩy, lại đem tiền mua đất... Nay giá đất tụt xuống, tiền của mình bị hố đen nuốt chửng.

Hàn Thành và Tiền Thăng nghĩ thế nào cũng không ra, tiền đi đâu mất rồi? Tiền đi đâu rồi? Tiền bằng đồng sao có thể bốc hơi khỏi nhân gian?

Bọn họ không biết, tiền bị Vân Diệp lấy đi rồi, không những tiền của hương dân bị Vân Diệp lấy đi, mà tiền của đám thương nhân bất lương cũng bị Vân Diệp lấy đi. Đương nhiên quốc gia cũng lấy một bộ phận, đó là thương thuế. Vân Diệp tay trắng lấy của Nhạc Châu bốn mươi vạn, địa ốc thiếu tài chính duy trì, không có người liên tục tham gia vào, sụp đổ là chuyện sớm muộn.

Thua lỗ trên sổ sách và thua lỗ trên thực tế là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, tiền trang có công năng bảo toàn kéo dài thời hạn, từ Nhạc Châu tới Trường An đi lại mất ba tháng, chỉ cần trong ba tháng này Vân Diệp lấp được lỗ hổng là y không tổn thất xu nào, cho Thích Đại Lễ xem sổ sách ở Trường An chỉ có chi ra, nhưng thời gian sinh hiệu lực là ba tháng, mà ba tháng đủ để Vân Diệp xoay vòng rồi, trước kia Quan Đình Lung mua đất tốn có chút tiền chẳng qua là một phần Vân gia vay ở tiền trang thôi.

Xây thành trì mà ngay cả nhân tố đẩy giá lên cũng không xét tới thì còn xây dựng gì nữa, huống hồ chuyện giải tỏa thê thảm ở đời sau làm Vân Diệp ý thức được sự mạnh mẽ của bách tính, không cần dùng tới thành phòng, để thương gia bất lương và Địch Nhân Kiệt làm việc này là thỏa đáng nhất, bách tính Đại Đường chắc chắn sướng hơn đời sau nhiều, chỉ cần ngồi bên đường khóc lóc là có vố số quan viên tới hỏi ngươi có oan khuất gì, ở thời đại này, kẻ không cần quan chức, chỉ cần đòi lẽ công bằng cho bách tính không ít.

Không nỡ nhìn cảnh tượng bi thảm, không chịu được bách tính khổ nạn, Vân Diệp lo mình không kiềm được nói thẳng sự việc ra, tuy có hiềm nghi nước mắt cá sấu, nhưng nguyên nhân y lề mề không chịu đi nhậm chức chính là ở đó, vì quá xa, nên không dễ khiến người ta hận, hiện quan viên Nhạc Châu từ trên xuống dưới đều bị bách tính coi là kẻ xấu, bất kể bọn họ nói gì, bách tính đều cho rằng họ đang lừa mình, nên đợi tới khi mọi người biết Vân hầu xin triều đình cho bọn họ vô số vật tư, lương thực làm lại chỗ chú thân, những lời ca tụng công đức vang lên trong dân gian, dù nhà mới cách châu thành rất xa.Nói rất rõ ràng đây là chính sách triều đình cung cấp cho bách tính gặp tai ương, còn về phần thương nhân, chẳng ai bận tâm, trong tay chúng có đất mà, bán đi là có tiền cần gì cứu tế.

Vậy là việc giải tỏa khó khăn nhất tiến hành xong, rất nhiều người tốt mang tiếng xấu, người bị hại lại cảm kích người hại mình...

- Phụ thân, Vân Diệp đã bỏ tân thành, y làm còn tuyệt tình hơn chúng ta, chúng ta cùng lắm là làm hại người không lợi mình, còn tên này làm chuyện hại người lợi mình mà không có sơ hở nào, chúng ta tổn thất ba mươi vạn quan, tuy chuyện tân thành chúng ta đã thắng, nhưng hài nhi không sao vui nổi.

Một bàn tay thiếu hai ngón bóp vai cho một lão già, nói với ông ta:

- Con chưa thắng đâu, trước kia vi phụ và y giằng có trong mưa xuân hai canh giờ, y ngồi trên bậc thềm nhìn phụ thân quét lá rụng, còn thăm dò vô số lần, nói nhiều lời cao thâm. Tiểu Triệt, Vân Diệp có sức kiên nhẫn vượt tuổi tác, lần này nếu như không phải chuyện Tức Nhưỡng làm y khốn đốn thì ta thấy phần thắng của con không lớn.

Lời của lão giả tức thì khơi lên hứng thú của người trẻ tuổi, vội hỏi:
- Phụ thân, chẳng lẽ chuyện Tức Nhưỡng không phải khói mù do Vân Diệp tung ra hòng di chuyện tầm mắt của chúng ta? Chẳng lẽ có chuyện này thật.

Lão giả hoang mang:

- Con cũng xem cấp báo tám trăm dặm của quan phủ rồi, văn thư tuyệt đối không phải giả, người đi Tùng Giang về bẩm báo, người của thủy sư Lĩnh Nam lắp lều cực lớn trên đó, ngày đêm đào đất, tiếc là toàn đào ra suối phun, nhất thời chưa thể làm được gì. Hòn đảo đó đúng là ngày càng to ra, di chuyển ra biển, như ở dưới đáy biển có thần vật mang nó đi, tuy chậm, nhưng không ngơi nghỉ giây phút nào.

- Chẳng lẽ là người làm? Hài nhi thấy Lý Thái làm thí nghiệm, hai cái bình rỗng, chỉ cần rút không khí ra thì hai bốn con ngựa cũng không tách nổi, phải chăng lần này là một cái bẫy?

- Nếu như có người kéo được một hòn đảo, chúng ta dù mắc bẫy có sao? Chuyện Nhạc Châu gác lại đi, Vân Diệp muốn xây thành vào năm nay không kịp nữa, trước tiên xử lý chuyện Tức Nhưỡng, con đem Nham Ưng tới Tùng Giang đi, cẩn thận một chút, đừng để đứt ngón tay nữa, nếu không bóp chết ta chỉ là hi vọng xa vời, ta cũng phải tới chỗ nên tới.

Cha con nói chuyện đầy tình cảm, nhưng tay Tiểu Triệt luôn lượn quanh cổ phụ thân, tựa hồ chỉ cần có nửa cơ hội, hắn sẽ bóp gãy cổ phụ thân không chút do dự.

Hàn Thành, Tiền Thăng thề phải lấy lại nhà cho bách tính, cho nên tới từng nhà cùng thương hộ thương lượng, chuẩn bị chuộc lại nhà của bách tính với giá rẻ, đây là lỗi của bọn họ, nên bọn họ nguyện có khuynh gia bại sản cũng phải làm được. Hàn Thành đã bán hết gia sản, Tiền Thăng ngay cả ngọc bội tổ truyền cũng đem cầm, Thích Đại Lễ ở kinh thành bán mọi thứ có thể bán, đưa tiền tới nhờ Hàn Thành làm chuyện này, trấn Thúy Vi đã không còn giá trị gì nữa, thương nhân lòng nguội lạnh, mang tâm thái thu được đồng nào hay đồng đó, nửa bán nửa tặng cả nhà lẫn đất cho Hàn Thành và Tiền Thăng.

Chỉ có thương gia ở tây trấn chẳng hề để ý, Tứ Hải hiệu kệ bọn họ cầu khẩn, Hàn Thành đã khóc ngất đi tới mấy lần rồi, Tiền Thăng còn buộc thòng lọng trên cây trước cửa Tứ Hải hiệu, đỏ mắt nói:

- Các ngươi không chấp nhận cũng được, thời gian qua lão phu sống không bằng chết, nay coi như tận lực rồi, trấn Thúy Vi đã chẳng còn giá trị gì mà các ngươi vẫn giữ rịt lấy, cố ý nhìn bách tính lâm nạn, lão phu tự tận trước cửa các ngươi, xem sau này các ngươi đứng chân ở Đại Đường ra sao, thứ gian thương như các ngươi, lão phu không tin thương hiệu của các ngươi ở nơi khác sẽ được quan phủ che chở, đây là do các ngươi ép ta.

Nói xong không chút do dự cho đầu vào thòng lọng, chân đạp ghế phía dưới, tự sát một cách hết sức dứt khoát.

Chương 780: Phân tích của Địch Nhân Kiệt

Nhìn lưỡi Tiền Thăng lè ra sắp tắt thở tới nơi, chưởng quầy trẻ chỉ biết lắc đầu, bảo hộ vệ chém đứt giây thừng cứu ông ta, nói với Hàn Thành đang thắt thòng lọng ở bên cạnh:

- Được rồi, được rồi, các ngươi mang hết tiền tới đây mà đổi, lão tử không muốn ở chốn quỷ quái này thêm một khắc nào nữa.

Hàn Thành và Tiền Thăng cuối cùng cũng chiến thắng, ôm chồng khế ước dày khóc như con nít, chưởng quầy Từ Hải hiệu cũng thấy mũi cay cay, chuẩn bị rời đi, dù sao nơi này không phải chỗ mình nên ở lâu, mình hiện thân cũng chỉ là xem Hàn Thành và Tiền Thăng rốt cuộc là diễn trò hay là hối lỗi thật. Hiện tại chứng minh rồi, người ta đang chuộc tội, có điều tên tiểu tử kia tới làm gì?

Địch Nhân Kiệt cười hì hì đi tới, cung kính vái hai người Hàn Tiền:

- Hai vị tiên sinh nay đã hoàn thành toàn bộ lời hứa của mình, thật là đáng mừng, Thích công lần này không cần đi Âm Sơn là nhờ công hai vị, hiện giờ chỉ cần đưa khế ước cho vãn bối, là có thể vô ưu vô lo về Trường An chúc thọ Thích công, hai vì bù đắp xong sai lầm của mình, là quà mừng Thích công thích nhất.

Hàn Thành cứ như thấy quỷ nhét khế ước trong tay cho Địch Nhân Kiệt, lớn tiếng nói: xem tại TruyenFull.vn

- Trả lại ba vạn quan tiền bán nhà của bách tính Nhạc Châu ta, đòi nhà chỉ là việc đầu tiên, ta còn muốn giá nhà cao trước kia hứa với bách tính, ba vạn quan, không được thiếu một xu.

- Đương nhiên rồi, hai vị xem, ở Duyệt Quân lâu có đỗ một chiếc thuyền lớn, trên chở đầy tiền, ước chừng ba vạn sáu nghìn quan, ba vạn quan là tiền bán nhà của bách tính, sáu nghìn quan là bồi t hương gia sản của ba vị. Tiền tiên sinh, đây là ngọc bội tổ truyền của ngài, thời gian qua tiểu tử luôn để trong lòng, chỉ sợ bị mất.

Tiền Thăng cướp ngay lấy ngọc bồi, lau thật kỹ:

- Ngọc bội này là của hồi môn của khuê nữ nhà ta, một tên tiểu tử thối môn đệ phú quý cho vào lòng làm gì, khuê nữ nhà ta sẽ không gả cho loại người như ngươi.

Câu nói này làm một lòng sùng kính của Địch Nhân Kiệt tan biến sạch sẽ, sầm mặt tiễn hai người họ lên xe, đi tới trước mặt chưởng quầy Tứ Hải hiệu đang nghiến răng nghiến lợi, lịch sự thi lễ nói:

- Gia sư muốn tiểu tử chuyển lời cho tiên sinh, xây dựng tân thành sắp bắt đầu rồi, cảm tạ tiên sinh vì tân thành cung cấp tài chính, còn di chuyển toàn bộ hương dân đi, triệu tập đủ lao lực cho tân thành, tiểu tử thay gia sư cảm tạ, sau khi tân thành xây dựng xong, sự khảng khái của tiên sinh nhất định được lập bia truyền tụng.

- Làm sao ngươi xác định ta chính là đối thủ của sư phụ ngươi? Ta chỉ là một chưởng quầy thôi.Địch Nhân Kiệt cười:

- Thời khắc mấu chốt, đầu mục chịu trách nhiệm nhất định tận mắt nhìn chuyện mình muốn làm rốt cuộc là thành hay bại, thành thì tiến tới, bại thì rút kinh nghiệm, đây là thói quen tốt, tiểu tử nhìn khắp người ở đây, trừ chưởng quầy thì không thấy ai có tư cách làm đối thủ của gia sư.

- Chưởng quầy nhìn người cẩm bào kia, tuy trên người toàn là trang sức giá trị không nhỏ, nhưng nhìn kiểu cách thì biết là một hạ nhân thấp kém, mặc áo gấm mà người vẫn hơi ngả về phía trước, mắt nhìn xuống đất, đó là thói quen của nô phó, nên không thể là hắn.

- Lại nhìn vị bên cạnh có vẻ khí vũ hiên ngang, được coi là đấng trượng phu, nhưng vai trái cao, vai phải thấp, chứng tỏ chân trái ngắn hơn một đoạn, tuy đi lại không nhìn ra, đó là vì hắn dùng nghị lực cực lớn sửa dáng vẻ của mình, nhưng dừng lại là thói quen xuất hiện. Quan trọng nhất là tay hắn có một thanh đoàn mâu, với vóc người hùng tráng của hắn thì đoản mâu này quá ngắn, nên hắn chỉ là một hộ vệ cầm vũ kí cho người ta.

- Thật ra mấy thứ đó đều chẳng là gì cả, chủ yếu là vì chưởng quầy thiếu hai ngón tay, tuy đeo găng tay nhưng nhìn kỹ vẫn nhận ra, hai ngón tay của ngài chắc bị mất khi đấu với gia sư, gia sư về sau tìm rất lâu không thấy hai ngón tay này, chỉ còn xương, nói với tiểu tử rằng rất có thể ngài đã ăn mất khi trúng thuốc mê rồi. Vì thế mới khẳng định chưởng quầy là người đứng đầu, tất nhiên phải tới chào hỏi.

Chưởng quầy nhìn bàn tay trái của mình, mặt hiện vẻ thống khổ, hộ vệ hung hăng nói:

- Thiếu chủ, để tiểu nhân chém tên tiểu tử này tiết hận cho người.
Địch Nhân Kiệt vừa lui vừa nói với trên tráng hán:

- Có biết vì sao ta nói thừa với các ngươi nhiều như thế không? Vì nỏ tám trâu lắp tên phí thời gian lắm.

Nói xong lăn vào hồ đất bên cạnh.

Chưởng quầy mặt đại biến, ngã ngay xuống đất, cố gắng co mình lại nhỏ hết mức có thể, vì đây là thủ đoạn ứng phó với nỏ tốt nhất, bốn hộ vệ của hắn cũng học theo y hệt, nhưng hồi lâu không nghe thấy tiếng kêu khiến người ta phát cuồng của nỏ tám trâu, ngẩng đầu lên mới phát hiện Địch Nhân Kiệt đã chạy tới bên xe ngựa, trước khi lên xe còn hét:

- Các ngươi đừng đuổi theo, có nỏ tám trâu thật đấy, lần này là gia sư ta nói nể ngươi lần trước tha cho gia sư một lần, nếu các ngươi còn đuổi theo thì ta không khách khí nữa.

Một tên hộ vệ ở lại bảo vệ thiếu chủ, ba tên khác đuổi theo xe ngựa của Địch Nhân Kiệt, chưa chạy được mấy bước đã thấy người bay lên, ngực tê dại không còn cảm giác gì, lúc này mới nghe thấy tiếng nỏ dời dây.

Nỏ tám trâu xưa nay luôn là sát khi làm người ta nghe tên mà vỡ mật trên chiến trường, tầm bắn xa, lực lớn, độ chính xác sao, từ khi Vân Diệp thêm cho nỏ tám trâu hệ thống bánh xe răng cưa, trước kia cần một đoàn thể mới sử dụng được, nay chỉ cần hai người thao tác, một phủ trách lên dây, một phụ trách ngắm bắn. Nếu trước kia nỏ tám trâu một khắc bắn ba mũi tên, thì bây giờ một khắc bắn tận hai mươi mũi tên, huống hồ Công Thâu Mộc còn cải tạo thành một lượt ba phát hoặc từng phát một, với Vân Diệp, thứ này chẳng kém gì súng ống đời sau.

Địch Nhân Kiệt được Vân Diệp dạy dỗ, cái đạo quân tử không đứng dưới tường đổ của nho gia phát huy cực điểm, vào xe ngựa lắp tấm sắt, là lập tức lệnh xạ kích, còn về phần lời tha cho vừa nói thì ngài cứ coi như chưa nghe thấy nhé.

Sáu cỗ nỏ tám trâu luân phiên xạ kích, mũi tên to bằng tay trẻ con bay cuồng loạn, xuyên qua hộ vệ cùng tới phó dịch ngụy trang, ghim ngay xuống đất, kẻ bị t hương đưa tay muốn rút tên trên người ra, động tác vô ích này tới lần thứ ba mới kết thúc.

Địch Nhân Kiệt bịt miệng nôn khan, tên hộ vệ bị bắn trúng đầu, não bắn tung tóe, thật là kinh tởm, thực ra cũng chỉ có dạ dày khó chịu thôi, lòng thì hả lắm. Mạch truyền thừa của Vân Diệp, nó mới là đệ tử khai sơn, còn về phần Tiểu Vũ và Thì Thì, chẳng ai coi ra gì, đeo danh nữ đệ tử tương lai kiếm trượng phu địa vị cao, nhân mạch rộng mà thôi, từ tiền hàng tháng trong nhà là nhìn ra khác biệt rồi.

Khi nhỏ thì phát theo tuổi, Thì Thì nhiều nhất, Địch Nhân Kiệt ít nhất. Hiện giờ vẫn thế, vấn đề là Địch Nhân Kiệt có quyền tới trướng phòng lấy tiền, không quá ba trăm quan thì sư phụ không hỏi tới. Mà Thì Thì, Tiểu Vũ không có quyền lợi này, không chỉ chúng mà đám Tiểu Nha, Đông Tây Nam Bắc cũng không có, đây là quyền lợi riêng của nam tử trong nhà đại hộ, tương lai Lý Dung, Vân Bảo Bảo sẽ có, nhưng Vân nha đầu không có. Quy củ này tới cả Tiểu Vũ kiêu ngạo nhất cũng không có ý kiến gì, điều duy nhất nó có thể làm là cùng Tiểu Nha ăn cướp của Địch Nhân Kiệt.

Mỗi khi Địch Nhân Kiệt cười toe toét nhận năm quan tiền từ tay quản gia là đã chuẩn bị bị cướp rồi, chỉ mong họ lúc đánh trộm đừng đánh vào đầu. Bất kể là bị đả kích thế nào, Địch Nhân Kiệt đều sùi bọt mép ngã ngay ra đất, tiền bạc rơi một bên, đến khi hai tên cường đạo bịt mặt cầm tiền đi mới ung dung đứng dậy phủi đất cát trên người, nên làm gì thì làm nấy.

Chương 781: Ưng chiến (1)

Mặc dù Địch Nhân Kiệt chẳng bận tâm tới những chuyện nhỏ nhặt đó, nó là đấng nam nhi, ai lại chấp mấy tiểu cô nương, tuy suy nghĩ đó có phần tự an ủi, chịu đựng hết năm này tới năm khác, tất nhiên cũng có chút uất ức, cho nên phải tìm chuyện phát tiết một chút, ví như bây giờ, nghe tiếng nỏ tám trâu bắn điên cuồng, nhìn tên chưởng quầy làm các động tác né tránh độ khó cao, Địch Nhân Kiệt cũng kinh hãi, lâu như vậy rồi mà tên này trừ bị thương đợt đầu còn không bị thương thêm nữa, giỏi thật!

Nhưng không thể thế này được, Địch Nhân Kiệt biết sáu cái nỏ này mang đủ tên, luân phiên bắn, tên chưởng quầy kia muốn sống không phải dễ, huống hồ đám xạ thủ đã bắt đầu phóng tên lửa rồi.

Mặt đất cắm đầy nỏ như mũi lao, với Tiểu Triệt mà nói, những mũi lao này như lao ngục giam hắn trên mặt đất, phạm vi hoạt động của hắn đã rất nhỏ rồi, đang tuyệt vọng một một đàn ngựa trong thương hiệu chạy qua, đuôi đốt lửa, phóng như điên, ngựa không nhiều, chỉ mười một mười hai con, nhưng đủ để Tiểu Triệt rút khỏi hiểm địa, đoàn ngựa không ngừng hí vang ngã xuống đất, khói bụi mù mịt.

Nụ cười trên mặt Địch Nhân Kiệt biến mất, đợi đám ngựa ngã xuống, chưởng quầy Tứ Hải hiệu cũng biến mất tăm tích.

Chuyện còn lại không liên quan tới Địch Nhân Kiệt, ba nghìn binh mã của Trường Tôn Xung mai phục ở đây, nếu không bắt được phạm nhân là vấn đề của bọn họ, mình chỉ tới chuyển lời, ra tay công kích là vì buồn chán, đội thuyền sẽ nối nhau mang vật liệu xây dựng từ Ba Châu tới, từ ba tháng trước nơi này đã dựng lò xi măng, gạch tất nhiên bị thương hội gạch ngói kinh thành lũng đoạn, Quan Đình Lung lập bến tàu là để cho đội thuyền này.

Địch Nhân Kiệt vặn mình, định nhảy từ trên xe xuống, nhưng nghĩ tới tên chưởng quầy khủng bố kia liền bỏ ý định này, sư phụ nói, tên đó có hai con chim ưng lớn, biết bay.

Bách tính Nhạc Châu kinh khủng nhìn đại đội giáp sĩ lùng sục khắp nơi, tất cả đường nhỏ đều có đội ngựa phóng như vậy, chỉ cần nhìn thấy trên trời có cột khói là tất cả đều hướng về phía đó.

Chỉ cần không phải là hương nông của Nhạc Châu, không có chứng nhận của huyện nha, lý chính là bị Trường Tôn Xung cuồng bạo đưa vào quân doanh, lần này hắn nhận lệnh của hoàng đế, thà giết nhầm trăm người chứ không để một người thoát.

Đó không phải là mệnh lệnh mà một vị quân chủ nhân từ nên đưa ra, sau khi hỏi qua phụ thân, Trường Tôn Xung làm việc nghêm ngặt theo đúng ý chỉ không hợp quy củ này, đạo ý chỉ này không có văn thư tiếp nối của cấp sự trung, nói lên nó không qua trung thư tỉnh, ba vị tể tướng Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Ngụy Trưng đều không biết sự tồn tại của đạo thánh chỉ này.

Trường Tôn Xung đốt ý chỉ trước mặt thái giám mặt mày âm trầm, không nói một lời, dẫn đại quân hợp vây trấn Thúy Vi, nếu như không phải Quan Đình Lung lấy cái chết ép buộc, hắn sẽ không để bất kỳ một người không quen nào ở trấn Thúy Vi còn sống.

- Quân gia, mỗ là thương phiến ở Trừ Châu, tới trấn Thúy Vi buôn bán, không phải kẻ gian, mỗ không phải kẻ gian. Truyện được copy tại
Nge đám thương phiến gào khóc thảm thiết, mặt Trường Tôn Xung vẫn âm lãnh, Quan Đình Lung cúi đầu không nỡ nhìn, tên đầu lĩnh bị thương kia tới giờ vẫn chưa bắt được, làm lửa giận trong lòng Trường Tôn Xung cao tới cực điểm.

Từ trong hành lý lục ra được đao kiếm mà còn nói mình vô tội, tuy thương nhân ra ngoài mang theo đao kiếm là chuyện thường, nhưng Trường Tôn Xung không cho là thế, chỉ cần là người phạm lệnh cấm, nếu không thành thực khai ra thì khó tránh được cái chết.

Hành động lùng sục tiến hành mười ngày, trừ một số quản sự và hoạt kế của Tứ Hải hiệu, những người khác đều không tìm ra, Động Đình Hồ mênh mông, thủy đạo chằng chịt, chỉ cần một cái thuyền nhỏ là sẽ biến mất trong vạn dặm sóng nước.

Đám quản sự và hỏa kế đều bị cho vào lồng giam, bị viên thái giám kia mang về Trường An, Trường Tôn Xung uổng phí thời cơ tốt, bị một tên thái giám trách mắng, làm hắn bẽ mặt lắm, huống hồ Địch Nhân Kiệt ngồi ở bên cạnh, tuy không thấy mặt nó, nhưng nhìn hai bờ vai co giật không ngừng là biết thằng tiểu tử này cười khoái trá thế nào.

Vì Trường Tôn Xung bị ngự sử đàn hặc, phải về kinh diện thánh, Địch Nhân Kiệt theo sát bên cạnh, mình vừa mới giết chết nhiều người của địch, lúc này phải có lá chắn phía trước, nói không chừng người ta càng hận Trường Tôn Xung hơn, mình chỉ là con tép, ở cạnh con lợn béo Trường Tôn Xung, nhất định rất an toàn.

Đứng trên Duyệt Quân lâu luôn cho người ta một cảm giác về quê, song lửa giận của Trường Tôn Xung lại bốc ngùn ngụt, trong đó người mình xử tử nhất định có đại nhân vật của địch, vì một cỗ thi thể vẽ mặt quỷ đóng trên ván thuận dòng chảy xuống, xuất hiện ở trước đại thuyền của mình, người chết là bộ hạ của mình, khuôn mặt bị đao rạch thành mặt quỷ, ngực bị khắc chữ thập rất sâu.

Phúc họa là do người ta tự rước lấy, nhìn thấy thi thể của đồng bạn, quân sĩ nổi giận, đưa tay ra muốn khôi phục lại khuôn mặt cho huynh đệ, Địch Nhân Kiệt vừa qua cửa nhìn thấy cảnh này, phản ứng đầu tiên là chui ngay xuống gầm bàn, Trường Tôn Xung chẳng chậm trễ, tung người nhảy khỏi Duyệt Quân lâu, chỉ nghe thấy tiếng lò so bật ra, vô số độc châm xanh rì rì bắn bốn phương tám hướng, quân sĩ trên cùng bị chăm bắn kín mặt, kêu thảm ngã ra đất, người không ngừng co giật.Địch Nhân Kiệt lúc này mới nhảy ra, nhìn thấy quân sĩ trúng châm là không chút do dự lấy đao lóc cả châm lẫn thịt, Trường Tôn Xung học theo, chẳng bao lâu lầu Duyệt Quân tanh mùi máu.

Quân sĩ bị trúng châm nhiều nhất đã biến thành người da đen, cơ thể cứng như đá, Trường Tôn Xung cởi áo choàng phủ lên người bộ hạ, không nói một lời.

Hồi lâu sau mới quay sang nói với Địch Nhân Kiệt:

- Tiểu Kiệt, giờ ngươi phải dựa vào sức mình để trở về rồi, ở cùng bá bá sẽ càng thêm nguy hiểm, bá bá chuẩn bị cho ngươi một đội quân tốt, ngươi ngồi thuyền nhẹ mau rời khỏi đây, bá bá muốn xem lũ khốn này rốt cuộc lợi hại chừng nào.

- Không được, sư phụ nói rồi, bá bá phải ở cùng tiểu chất, nếu không sẽ chết chắc, bá bá nghĩ rằng sư phụ sẽ ném đệ tử khai sơn của người ra ngoài mà không quan tâm à? Bá bá là võ tướng, đối phó với thủ đoạn ma quỷ không phải sở tường, nhưng có một số người rất am hiểu, cả đời bọn họ làm những chuyện này, chúng ta lên chiếc thuyền kia là ổn.

Trường Tôn Xung nhìn một chiếc thuyền nhỏ không đáng chú ý dưới lầu, lại nhìn ngư ông tuổi cao trên thuyền, mày nhíu lại định nói thì một nông gia tiểu tử thanh tú từ khoang thuyền đi ra, dìu ngư ông ngồi xuống, tự mình quỳ một bên pha trà cho ngư ông.

Hành trình quay về của Trường Tôn Xung cực kỳ quỷ dị, hắn tựa hồ quên Địch Nhân Kiệt còn lởn vởn xung quanh, ung dung ngồi ở chiếc thuyền nhỏ theo đội thuyền về kinh, các hộ vệ ngồi ở thuyền lớn theo sát.

Mỗi tối trên thuyền lớn đều có tiếng kêu thảm truyền ra, luôn có hộ vệ gặp họa, trong đó có một tên chết cực thảm, cả đầu lâu bị móng vuốt mãnh thú cào nát...

Trường Tôn Xung ngồi trong khoang thuyền uống từng ngụm trà đặc, hắn đã hai ngày không ngủ rồi, trên đại thuyền chỉ cần có tiếng kêu thảm là khóe miệng hắn giật một cái, sau đó tiếp tục uống trà.

Thuyền nhỏ cũng không yên ổn, vỏ ngoài làm bằng trúc bị thứ gì đó cào đi rồi, lộ ra lưới sắt, Cẩu Tử cười gian bôi đầy thuốc vào lưới sắt, đồng thời nơi lỏng thừng thừng cổ định lưới sắt ra, cả đêm ôm nỏ nằm ngửa mặt trên thuyền, kết quả không có chuyện gì xảy ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau