ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 771 - Chương 775

Chương 772: Hoàng gia không nói lý

Tiết Vạn Tiệt vô tình kiếm lời lớn ở địa ốc Ngọc Sơn, năm xưa nể tình huynh đệ, thấy Vân Diệp đáng thương, cắn răng mua lấy một gian nhà, nay nhà thành nơi tụ hội của các công chúa, không phải công chúa phủ ở Trường An, mà biệt thự ở Ngọc Sơn làm Lão Tiết hài lòng nhất, giấy chứng minh nhà ở mà thư viện Ngọc Sơn phát ghi chỉnh tề ba chữ Tiết Vạn Triệt mà không phải là công chúa gì đó.

Đơn Dương công chúa thấy mình là chủ nhà, bên trên phải viết tên mình mới đúng, lấy giấy chứng minh của Tiết Vạn Triệt, tới thư viện muốn sửa tên, kết quả bị Hứa Kính Tông đưa cho Lý Cương, Lý Cương là tiên sinh của Đơn Dương, sớm cực kỳ bất mãn với hành vi ngang ngược của các công chúa, cho rằng năm xưa mình không dạy bảo tốt, nay mới có hậu quả này. Không những không trả giấy chứng minh nữa, mà còn lệnh Đơn Dương chép ( nữ giới) mười lần ở trong phòng mình, cuối cùng bắt Tiết Vạn Triệt tới tận nơi lĩnh về dạy bảo.

Lão Tiết chưa bao giờ có thể diện như thế, mắng chửi Đơn Dương một trận trước mặt Lý Cương, trong ánh mắt khẩn cầu của nàng, cáo từ lão tiên sinh, vênh vào dẫn Đơn Dương về.

Mãnh tướng sa trường bị công chúa vu cáo ngay cả hành phòng cũng không hiểu hạ triều gặp được Vân Diệp, không nói một lời kéo ngay tới Túy Tiên lâu, cứ thế cười ngây ngốc uống hết bát này tới bát khác, làm Vân Diệp chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, khó khăn lắm mới nhân lúc hắn nghỉ mà hỏi, vì sao lại hưng phấn thế, kết quả Tiết Vạn Triệt nói nhỏ:

- Bàn tay Đơn Dương bị đánh thành móng lợn rồi.

Nói xong cười lớn, tiếp tục uống tới khi say khướt, Vân Diệp chả hiểu câu này có gì buồn cười.

Giờ Tiệt Vạn Tiệt lại kéo Vân Diệp tới Túy Tiên lâu. Thành lệ rồi cứ uống ba chén trước mới nói sau, một cái hộp đẩy tới trước mặt Vân Diệp, thì thầm:

- Huynh đệ, mấy năm qua ta tích góp được chút tiền này thôi, để ở nhà không an toàn, đại ca ta cũng không chịu bảo quản giúp, ngươi biết tính Đơn Dương rồi đấy, làm ầm lên hai lần, ta nghe nói huynh đệ định xây tòa thành lớn ở Lương Hồ, nơi đó nhất định có rất nhiều nhà đợi mua, ngươi bố trí giúp ca ca, ta tin tầm nhìn của ngươi. Tiết Vạn Triệt này tuy thô, nhưng năm xưa dựa vào đôi mắt đục này mà kiếm miếng lớn, vậy tòa thành kia không thể kém được.

- Thật không muốn giấu, ta còn có hai đứa con bên ngoài, phu nhân là nha hoàn thiếp thân của ta trước kia, Đơn Dương vừa tới là đuổi đi, cho nên họ sống rất khổ. Ta còn không thể đi thăm, đi thăm là hại chết bọn họ, Đơn Dương không dám giết ai chứ giết một nô tỳ không phải đắn đo gì.

- Cho bọn họ một phần sản nghiệp, đi thật xa sống cho tốt, ngươi viết tên nàng vào chủ sở hữu, nếu nàng hỏi tới, ngươi nói một người chết cho là nàng hiểu.

Một đại hán râu quai nón nói lời nhũn nhặn, nước mắt ào ào, Vân Diệp biết mình không từ chối được, mở hộp ra đếm phiếu bên trong, Vân Diệp thiếu điều rớt cằm, tên khốn này bản lĩnh tích tiền tư gớm thật tới một vạn ba nghìn quan, với giá cả Vân Diệp mới định ra, đây dứt khoát là một sản nghiệp lớn.

Viết phiếu nhận Tiết Vạn Triệt không cần, vo viên ném vào lò, uống một hơi hết sạch vò rượu mạnh, phanh áo ra, cứ thế đội gió tuyệt bỏ đi, con mẹ nó, ngươi đi oai phong lắm, nhưng ít ra cũng phải trả tiền rượu rồi hẵng đi chứ.

Khi bản vẽ cực lớn được Tiểu Vũ, Địch Nhân Kiệt thêm vào Thì Thì mở ra, hoàng đế đội mũ ấm ngồi xuống ghế, lấy gậy trúc chỉ đông hỏi tây, lúc hỏi tường thành chính diện vì sao lại lồi lồi lõm lõm, lúc hỏi suối trên núi có đủ cho năm mươi vạn người ở không? Còn hỏi vì sao bến tàu làm ở ngoài thành chứ không phải trong thành.

- Kỳ thực theo vi thần thứ vô dụng nhất của tòa thành này là tường thành, nếu như kẻ địch có thể đánh tới đây, có tường thành hay không chẳng quan trọng, sớm muộn gì cũng thất thủ, vi thần thêm tường thành vào là cho con cháu chút hi vọng, vi thần còn bảo họ dựa theo lý giải của thần, chế tạo công sự phòng ngự khủng bố nhất, gọi là lăng bảo.

- Trẫm xem rồi, loại tường thành này khi phòng ngự đúng là có chỗ độc đáo, hai bộ phận lồi ra ở cổng thành một khi bị công kích, sẽ tiếp nhận đả kích từ ba phía, không tệ, nhưng trẫm hứng thú với đoạn ngươi nói về tường thành, nói nữa đi.- Vậy vi thần nói, nói không đúng bệ hạ đừng giận.

- Nghe có lý thì trẫm không bao giờ giận.

Nói thế cũng bằng không, ông họ Lý mà, nhưng vẫn phải nói:

- Từ xưa tới nay chúng ta xây nhà, một là vì che mưa chắn gió, nó còn có một công năng nữa là phòng ngự, thời thượng cổ chúng ta dựa vào công cụ đơn giản đấu tranh tàn khốc, đấu với trời, với đất, với dã thú, lúc nào cũng ở trong nguy hiểm, khi chúng ta ngủ cần chỗ an toàn, nên nhà ngày càng cao, càng chắc chắn, khi mọi người tụ tập với nhau, lại thấy một tường thành cao lớn càng thêm an toàn, nên tường thành ra đời, cuối cùng có công trình hùng vĩ như Trường Thành.

- Đại Tần xây nó đã diệt vong, công năng chủ yếu của nó là đề phòng ngoại tộc, nhưng đầu thời Hán, nó chẳng có công năng nên có, tới Quan quân hầu khắc bia Yến Nhiên, Vệ Thanh đuổi giặc nghìn dặm, cái loạn biên cương của thời Hán mới thôi. Sau khi Hán diệt vong, dân tộc thảo nguyên lại tới Trung Nguyên, có thể nói sóng máu ngợp trời, thây chất như núi, nên vi thần xem thường giá trị của Trường Thành, thần tán thành cách làm của bệ hạ, là dùng đại quân càn quét thảo nguyên, diệt trừ nguy hiểm trong trứng nước. Thần không có bản lĩnh của Quan quân hầu, nhưng mà bệ hạ biết, thần thèm tước vị đó lâu rồi.

Lý Nhị cười rất cổ quái:

- Đại Đường không có tước vị Quan quân hầu, nên ngươi ngoan ngoãn làm Lam Điền hầu đi.

Nói xong phất tay bỏ đi, Trường Tôn thị đi tới chỉ tay vào mặt Vân Diệp rồi đi nốt, làm Vân Diệp đầu óc mù mịt.
- Sư phụ, sao lại quên mất những chuyện xấu người nói có một phần của tổ tông bệ hạ, theo Nhan lão tiên sinh nói Đại Đường sở dĩ không có Quan quân hầu là vì Hoắc Khứ Bệnh giết Hồ tử quá thảm.

Nghe Tiểu Vũ nhắc nhở, Vân Diệp vỗ đầu, sao quên béng mất, tự nhiên chọc vào nỗi đau của người ta làm cái gì, có tổ tiên là Hồ tử giết người vô số có là gì, lão tử có kỳ thị đâu.

Lý Thừa Càn rất thoải mái chiếm một mảnh đất lớn ở tân thành:

- Đây là vị trí của Ly Cung hoàng gia, phân ra sớm, khi nào phụ hoàng ta nam tuần sẽ dùng.

- Không vấn đề, tiền! Cấp tiền cho ta, chỉ cần có tiền, cho phụ hoàng ngươi cả tòa thành cũng được, không có tiền thì chỉ có đất, còn ta không phụ trách xây dựng.

- Thiên hạ đều của hoàng gia, tiền của quốc gia và của phụ hoàng ta có gì khác nhau?

- Khác biệt lớn chứ, tiền của hoàng gia từ quốc khố, có tỷ lệ nhất định, số còn lại là của quốc khố, ngươi thử đem lời này nói với cữu cữu của ngươi xem, nhất định bị ông ta nhổ bãi nước bọn vào mặt. Tòa thành này từ thiết kế tới xây dựng là do quốc khố bỏ tiền, có thể nói là mồ hôi nước mắt của dân, ngươi muốn hút máu của dân à?

Lý Thừa Càn mặt sầm xuống, tức giận nói:

- Có chút tiền thôi, có cần nói ác liệt vậy không, vả lại mỗi tòa tân thành hoàng gia muốn ở đâu là ở đó, đấy là quyền lợi của hoàng gia.

- Ta biết, nên ta mới phân ra một mảnh đất lớn, nơi đó gần Động Đình Hồ, tối có thể gối sóng mà ngủ, dễ đạt tới cảnh giới thiên nhân hợp nhất, người thường ta không cho đâu.

- Hừm, hừm, gần Động Đình Hồ tức là ẩm ướt, nước ngầm phong phú, cuốc một cái có khi trúng suối ngầm, ngươi nói xem phụ hoàng, mẫu hậu ta nếu ở trong căn phòng khắp nơi có suối phun còn tính tới thăng quan tiến chức cho ngươi à?

Lý Thừa Càn quá quen với kiểu cách của Vân Diệp rồi, đất tốt nhất đem đi bán lấy tiền, chỗ tệ nhất dùng để ứng phó với quân đội và hoàng gia, hắn đã xem bản đồ ba lần, lấy ra đối chiếu với bản vẽ của Vân Diệp, nghiên cứu rất lâu, nên hiểu rõ vùng đất đó thế nào.

- Chúng ta ở đất hạn, hiếm lắm mới thấy nhiều nước như thế, ngươi nghĩ mà xem, cải tạo nơi đó thành vùng sông nước, trồng thêm hoa, tới mùa hè nóng nực, thuyền nhỏ đi trong đó, nhìn cung nữ mỹ lệ nghịch nước ở suối phun, nước thấm ướt y phục, bệ hạ ngồi dưới làn ngửi hương hoa, ngâm câu thơ, ngắm mỹ nhân ướt áo, đó là hưởng thụ của thần tiên. Nếu bệ hạ không rảnh thì chúng ta bổ mắt cũng không tệ.

- Ha ha ha, như thế thì ta bị phế, còn ngươi bị chặt đầu, một kẻ ngắm trăng trong ngục, một kẻ đầu đung đưa trước gió, đúng là kỳ quan nhân gian.

Chương 773: Đối thủ thật sự

Nhiều tiền rồi phải dẫn dắt chi tiêu, đem toàn bộ tiền ném vào khai phát Lưỡng Hồ tốt hơn là vứt cho Yến Lai lâu, một có thể để lại cho con cháu, một ngày đêm chinh phạt chỉ tổ hại người.

Tiền chôn dưới đất thì phải không ngừng đề phòng bị trộm, khi dùng còn phản đem ra rửa, bạc xám đen, tiền trang không nhận, rất nhiều lão tài chủ hò hét yêu cầu tiền trang phải đổi những đồng tiền rỉ loang lổ, hoạt kế ( giúp việc) cao ngạo lấy từ sau quầy ra một đồng nguyên tinh xảo, đặt trước mặt lão tài chủ:

- Đây là do triều đình nhân nghĩa, sợ các người tổn thất, chứ theo cách nói của chưởng quầy của bọn ta, số tiền của ngươi phải ném hết vào lò nung đồng, lưu thông trên thị trường làm mất mặt triều đình. Ông có đổi không, dựa tỉ lệ ông cũng không thiệt đâu, qua năm nay, ông xem xem còn ai lấy thứ tiền mốc meo của ông.

Hộ bộ đã phát công báo, dựa theo lương thực tính tỉ lệ chuẩn, bắt đầu đổi tiền quy mô lớn, tiền thu về đem hết tới lò luyện đồng, luyện xong trừ tạp chất, luyện lại thành đồng, cuối cùng máy ép biến thành đồng nguyên, tiếp tục đem đổi.

Chỉ trong nửa năm ngẵn nủi tình trạng thiếu tiền của Đại Đường được làm dịu bớt rất nhiều.

Chẳng biết quan phủ chấp hành thế nào, mấy đồng tiền của nông gia lấy một đổi một, nửa đồng nát cũng đổi được thành tiền mới, còn về tiền tài của đại hộ, ai mà kiên nhẫn đếm từng đồng, nèm lên cân, kéo quả cân bừa một cái, báo số rồi đổi.

Quỷ cũng biết phân lượng tiền đồng đúc ra khác nhau, quan phủ khi đúc tiền, đồng nào thừa phân lượng bị chọn ra, đồng nào thiếu phân lượng đem lưu thông, thế nên khó tránh khỏi bị tổn thất.

Tân Nguyệt ngồi dưới mái hiên chửi mắng nửa ngày rồi, bỗng nhiên thiếu mất mấy trăm quan, chẳng lẽ đám người hộ bộ lấy tiền đi đắp mộ.

Trường Tôn Vô Kỵ đúng là thất đức, định ra thiết luật hoán đổi, phải dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành công tác đổi tiền, tiểu hộ thừa tiền còn có thể tới nông hộ nhờ đổi giùm, đại hộ như Vân gia, tiền hàng xe đi tìm ai mà đổi.

Trường Tôn Xung nhăn mày nghe Lý Hoài Nhân chửi mình, khó lắm mới xem miệng vào được:

- Nhà ngươi bị thiếu tiền thì tìm cha ta mà nói, quát tháo trước mặt ta cái gì, nhà ta cũng thiếu gần hai nghìn quan, cha ta cũng không nói gì nữa là, lần này đổi theo phân lượng, ai cũng như ai.

Lý Hoài Nhân không tiện lấy nông hộ ra nói, thể diện vẫn cần có, chỉ xả giận chút thôi, các châu quận khắp Đại Đường đều đổi như vậy, tư mã trong quân tới mỗi tiền trang đóng giữ, có chút bất thường nào là chém luôn. Còn quân tư mã mà phạm pháp thì giết cả nhà, cả nhà ở trong quân doanh, muốn chạy cũng không được.

Thủy sư lĩnh nam bị hộ bộ đuổi chạy khắp nơi như lừa, toàn bộ thuyền bị phái đi, đem tiền mới du đãng khắp nội hà.

Vân Diệp giao Hà Thiệu bán đất ở tân thành, hai thị lang của hộ bộ bám sát hắn, làm Hà Thiệu bất tri bất giác gầy đi mười cân, bất kể là ai ngày nào cũng nghe thấy chém đầu, xét nhà, diệt tộc cũng ăn không ngon, ngủ không yên.

Hộ bộ còn cho rằng lần này chẳng thu được bao tiền, dù sao nhà còn trên giấy, đất thì còn là đầm lầy, tù nhân đi đày còn đang trên đường, mấy đầm lấy lấp trước đó còn chưa khô, giờ đã bán nhà đúng là trò cười. xem tại TruyenFull.vn

Mới sáng sớm lại bộ thị lang Thích Đại Lễ tới nhà bái phỏng, trực tiếp yêu cầu Vân Diệp tha cho nguyên tư mã và trưởng sử Nhạc Châu, vẻ mặt còn vô cùng ác liệt:

- Vân hầu, mã giám và mã thừa ở mã trường dưới Âm Sơn xin cáo lão về quê, ngài thấy sao?

- Vì sao, hai vị đó thăng quan một cấp có gì không hay, năm mươi mấy tuổi đầu còn được ra sức vì nước phải thấy vinh hạnh mới đúng, vì sao phải cáo lão? Đây không phải thời Tấn, không thích thì cứ từ chức, cáo lão về quê thì cần triều đình lên tiếng mới được.

Vân Diệp cũng chẳng thèm nể nang gì, hai lão già đó mà không tới thảo nguyên chăn ngựa thì có lỗi với bản thân, vì bọn họ mà mình phí mất nửa năm và bao nhiêu tiền của, rất nhiều tiền mượn từ đại hộ Trường An, tiền trang cũng phải trả lợi tức, hai lão già đó bị người ta xúi bẩy, vì chút lợi nhỏ của mình, làm mất hơn nửa năm, nghĩ tới tiền, lòng Vân Diệp như bị dem rán mỡ.

- Hàn Thành là công thần khai quốc, năm xưa khi bệ hạ chinh phạt Lôi Đại Bằng, mở cửa Nhạc Châu chính là Hàn Thành, ông ta không muốn làm quan, chỉ muốn làm dân, do ta đích thân bái phỏng mời ông ấy xuống núi, ông ta mới hạ mình làm tiểu lại, nay Vân hầu vì chuyện cá nhân mà đầy ông ấy đi mạc bắc, chẳng lẽ đây là đạo quân tử của ngài à?

Thách Đại Lễ lớn tiếng chất vấn Vân diệp, nếu không phải sợ quyền thế của y, e rằng xông vào đánh đập rồi.

- Ai bảo ngươi đó là đi đầy? Bọn họ tới thảo nguyên nhậm chức, một chính lục phẩm, một tòng lục phẩm, đó là ân điển của bệ hạ, tới miệng ngươi sao thành đi đày? Uổng cho ngươi là lại bộ thị lang mà không hiểu vấn đề này.

Thích Đại Lễ cười thảm:

- Hàn Thành có lỗi gì, Tiền Thăng có tội gì mà bị quyền quý xỉ nhục như thế, nếu vậy Thích Đại Lễ ta không thèm đứng cùng hạng người lòng lang dạ thú như thế trên triều đường nữa, giờ xin từ chức với bệ hạ, làm người nhà nhãn, tới Âm Sơn chăn ngựa với hai lão hữu.

- Ngươi có từ chức hay không ta mặc xác, nhưng ta phải nói cho ngươi biết vì sao ta đưa họ tới Âm Sơn, nếu chẳng phải hai người bọn họ cứng miệng gánh hết tội của ngươi, cả nhà ngươi đã tới Âm Sơn chăn ngựa rồi.

Thích Đại Lễ cuồng nộ cười như điên dại, tựa hồ chẳng hề bận tâm, chỉ mặt Vân Diệp mắng:
- Lão phu cả đời thanh liêm, sản nghiệp có sáu trăm mẫu ruộng trung, còn là quan điền, nhà chỉ có lão thê mà một nhi tử một khuê nữ, ngày ba bữa đạm bạc, hạng ăn lụa mặc là như ngươi làm gì nổi ta?

- Hừ, ta thèm vào làm gì ngươi, đánh giá mình quá cao rồi đấy! Chỉ cần ngươi bỏ ra ba mươi vạn quan tiền đền bù chỗ thiếu, ta chẳng những lập tức thỉnh cầu đưa hai bọn họ về, còn khấu đầu xin lỗi bọn họ trước mặt bách tính Trường An, ngươi thấy sao?

Vân Diệp lạnh nhạt nói:

- Nói láo, tài sản cả nhà Hàn Thành cộng lại cũng chưa được nghìn quan, Tiền Thăng càng ăn ngày nào biết ngày đó, bổng lộc tới tay chia cho cô nhi quả phụ, phú thuế mười năm cũng không tới ba mươi vạn quan, ngươi hãm hại bọn họ.

- Nếu chẳng phải thấy con người bọn họ không tệ, chẳng qua ngu xuẩn một chút, nếu không chém cả nhà rồi, ngươi xem cái này thì rõ, Thích Đại Lễ, ngươi cáo lão đi, nếu không dạng người như ngươi càng nhiều, Đại Đường càng gặp họa.

Vân Diệp đem văn thư vay mượn, còn sổ tiền trang đưa cho Thích Đại Lễ xem, còn đẩy cả bàn tính tới, thứ này quan viên Đại Đường đều biết dùng.

Thích Đại Lễ càng xem mặt càng tái, tay run run, tờ giấy kêu phần phật, Vân Diệp nói không sai, theo tính toán của ông ta, tổn thất của nửa năm qua là ba mươi vạn quan, đó là ít nhất.

- Bọn... Bọn ta chỉ chỉ muốn kiếm thêm ít bồi thường cho hương dân, đâu đâu ngờ lại tổn thất lớn như thế?

- Hiện giờ ngươi hài lòng rồi chứ? Hương dân của ngươi đều đang đợi hút máu của triều đình đấy, các triều đại xưa nay không hề có chuyện bồi thường mà vẫn tốt đấy sao, lần này triều đình không muốn tổn hại tới dân nên đề xuất bồi thường, vậy mà sinh ra bao nhiêu chuyện. Nếu như ngươi chỉ trồng thêm vài cái cây, xây thêm vài cái nhà nát, khai khẩn mấy mấu ruộng hoang lấy thêm bồi thường thì ta chỉ cười bỏ qua, nhưng các ngươi yêu cầu xây lại trong thành mới, mới y như đúc, thiếu một ngọn cỏ cũng không được, vậy thì quá đáng lắm rồi, các ngươi muốn sống điền viên trong thành à?

- Đó, đó chỉ là điều kiện thôi, mọi người có thể thương lượng.

Mồ hôi trên trán Thích Đại Lễ chảy xuống ròng ròng, chẳng mấy chốc ướt cả áo mùa đông.

- Không cần thương lượng nữa, ngươi nhìn đi tân thành vừa vặn đi qua bên cạnh thôn của các ngươi, có điều đại môn sẽ không mở ở chỗ đó, mười sáu thôn trại, mấy nghìn người ven sông, sau này muốn vào thành phải chèo thuyền đi một ngày, từ Ba Châu tới tân thành còn dễ dàng hơn các ngươi. Cho nên ngươi mở to mắt nhìn tân thành xây dựng lên, hương dân phụ cận Ba Châu mau chóng trở nên giàu có, còn hương dân chỗ các ngươi càng ngày càng nghèo khó, một tòa thành lớn xuất hiện, thế nào cũng có góc khuất, lưu manh, cường đạo sẽ tụ tập ở quê các ngươi, không tới mười năm ta tin chắc nơi đó là trọng điểm tiễu phỉ của quan phủ, muốn giữ hương phong dân tục thuần phác à, nằm mơ.

Lấy dự toàn kinh tế từ chỗ Hà Thiệu, Vân Diệp thiếu chút nữa điên cuồng muốn giết người, nửa năm qua là thời cơ tốt nhường nào, đất đai vốn chỉ tốn năm đồng là mua được, bị đám thương cổ ngửi thấy mùi máu đẩy lên tới hai mươi quan, Quan Đình Lung ngu xuẩn không ý thức được điều này, đi giằng có với trưởng sử, tư mã nửa năm, đợi khi đoàn khảo sát của Hà Thiệu truyền tin về, Vân Diệp mới phát hiện điều Thôi Cửu nói chỉ là vấn đề nhỏ, làm sao giảm giá đất, không thể để tài sản quốc gia bị đám thương nhân kia cướp đi mới là vấn đề thực sự Vân Diệp cần đối diện.

Đó mới là một đám đối thủ giỏi, không có liêm sỉ, không biết cố kỵ, năng lực học tập siêu cường, Vân Diệp chỉ bán đất hai lần đã bị bọn họ học mười phần mười, tân thành đã thành sách lược của triều đình, tất nhiên không thể sửa đổi, Lý Nhị sau khi biết tin ngửa đầu cười lớn, nói với Vân Diệp, tiền đầu tư sẽ không có thêm một xu nào.

- Vân hầu, chuyện này do lão phu mà ra, vậy để lão phu gánh vác, ba mươi vạn quan, cho dù lột da lóc xương lão phu cũng chẳng bán được với giá đó. Ngài xem không bằng thế này, lão phu tự xin tới Âm Sơn chăn ngựa, Hàn Thành và Tiền Thăng ở lại lập công chuộc tội, dù sao so với Quan Đình Lung bọn họ cũng quen thuộc hơn, làm việc thuận lợi hơn.
Thích Đại Lễ vừa vái dài vừa nói:

- Ta biết vừa rồi ngài nói chỉ là lời tức giận, những người đó cũng là con dân Đại Đường, triều đình xây tân thành là để khai phát Lưỡng Hồ, thay đổi diện mạo nghèo khó, để phương nam và phương bắc giàu có như nhau. Chắc hầu gia cũng không đành lòng nhìn họ thành tiện dân, cứ thế đi, lão phu làm sai, không còn mặt mũi nào ở lại Trường An nữa, giờ đi thỉnh tội với bệ hạ, còn về tổn thất gây ra, xin Vân hầu nghĩ cách, lão phu vô dụng, chỉ biết tự phạt mình thôi.

Nhìn Thích Đại Lễ lom khom rời đi, Vân Diệp bực tức chỉ muốn hét thật to, kẻ nào cũng thế, làm sai chỉ biết bày ra bộ dạng mặc người đánh người mắng, hoàn toàn không nghĩ chùi đít cho ngươi vất vả thế nào.

Giá đất đai của bách tính thực sự quá cao rồi, nếu mua hết thì không tiền nữa.

Bản vẽ của Quan Đình Lung nhất định có rất nhiều người tới tham quan, lão già đó chắc chắn đem nó đi nói với bách tính tương lai tươi đẹp ra sao, thế là đám thương cổ có thể đoán được tám chín phần mười rằng ông muốn xây thành ở đâu

Không có sức tưởng tượng, có lẽ đó là ưu điểm duy nhất của Quan Đình Lung, bản vẽ giả này là thuyền cỏ mượn tên, trò vặt, hiện giờ làm sao vận dụng bản vẽ giả này tới cực hạn mới là quan trọng, đợt giao phong đầu tiên không thể sai sót, các ngươi thích vơ đất, vậy cùng vơ.

- Vân Diệp dùng sai người, không biết cái đạo lý thần bất tri quỷ bất giác, nay thương cổ chiếm tiên cơ, không biết y ứng phó ra sao, tin tức bộ mặt khóc thứ hai đã xuất hiện ở Nhạc Châu có cần nói cho y biết không?

Trường Tôn thị day huyệt thái dương cho Lý Nhị, khẽ hỏi:

- Cho y biết đi, địch bất minh mà tùy tiện ra tay là đại kỵ binh gia, nếu như người đó muốn đấu với Vân Diệp một lần nữa ở tân thành, vậy cứ tới đi, dũng sĩ chân chính dám đối diện với nguy hiểm, trẫm tin vào thuật kiếm tiền của Vân Diệp, ít nhất ở phương diện này trẫm không phải là đối thủ của y, cũng không phát hiện ra ai có thể làm đối thủ của y. Đám người đó ở thời gian không đúng, địa điểm không đúng, gặp phải nhầm đối thủ, nhất định sẽ lỗ nặng.

- Lần trước thị vệ lấy bản thảo từ trên nóc điện Vạn Dân xuống làm trẫm xem mà kinh hãi, trẫm, Dương Quảng, đều giành được giang sơn từ tay đại ca mình, trẫm rất lo Thanh Tước sẽ bị bọn chúng lợi dụng, một khi chúng dẫm vào vết xe đổ đó, trẫm chết cũng không nhắm mắt. Quan Âm tỷ, hãy giúp trẫm, chúng ta cùng vượt qua cửa ải khó khăn này.

Nói tới đó nắm lấy tay hoàng hậu như để lấy thêm sức mạnh.

- Không có chuyện đó đâu, Nhị lang, hiện Thừa Càn và Thanh Tước tình cảm rất tốt, bọn chúng sẽ không xảy ra chuyện đó, nếu có chút mầm mống thôi, thiếp thà chưa từng sinh ra chúng chứ không để chúng vấy bẩn tôn nghiêm của hoàng gia. Nhị lang, thiếp cũng biết giết người, hơn nữa đã giết rất nhiều người.

Điện Lưỡng Nghi trống trải, gió lạnh lay động rèm, đế hậu cao cao tại thượng của Đại Đường cảm thấy cái rét vô tận, Lý Nhị không sợ kẻ địch ngoài sáng, dù thân trong hiểm cảnh, ông ta cũng tự tin đột vây, nhưng ông ta gặp phải một lũ điên thích đùa bỡn lòng người, người khác không làm cái chuyện hại người mà chẳng lợi mình, nhưng bọn chúng thì có, bọn chúng dốc hết tâm lực là vì nhìn thấy từng thảm cảnh tương tàn, mình bị dã tâm bành trướng, rơi vào bẫy của chúng mà không biết.

Lý Nhị luôn cho rằng mình sinh ra là để làm hoàng đế, không có khả năng thứ hai, dẫn mười vạn đại quân tung hoành thiên hạ, quần hùng quỳ gối, mỗi khi nhìn thấy một cường địch ngã xuống, dã tâm càng lớn, ông ta thích cuộc sống đó, còn thể sẽ làm tới cùng.

Nhưng có một người đột nhiên nói với ông ta, thành tựu ngươi có được là do bọn ta giúp, nếu không ngươi đi hỏi Thường Hà cho ngươi qua Huyền Vũ môn, hắn là người của ta, nếu không ngươi làm sao thành công được.

Kết quả thẩm vấn là người ta không nói dối, Thường Hà là nội gián, là một con tốt người ta vứt đi, nghiêm hình thẩm vấn, tình hình tiết lộ làm hoàng đế vô cùng chán chường, đã ba ngày rồi ông ta không gặp bất kỳ ai, chỉ nằm trong điện Lưỡng Nghi hồi ức lại quá khứ, mỗi lần nghĩ tới lại thấy nhiều chuyện quá trùng hợp, nhiều người đáng hoài nghi, ông ta biết đó không phải vì tâm thái đế vương, nhưng bất giác dùng ánh mắt thận trọng nhìn thần tử của mình, Vân Diệp nói tới Trường Thành, ông ta cũng thấy y đang mỉa mai tổ tiên người Hồ của mình.

Trường Tôn thị liếc nhìn điện Lưỡng Nghi trống trải, đột nhiên nói:

- Nhị lang, hay là chúng ta đi chơi đi, xem xem Thừa Càn làm gì, Thanh Tước làm gì, Vân Diệp làm gì, người trẻ tuổi trong ngày tuyết rơi này luôn có hành động khó hỏi, chúng ta đi xem để giải khuây.

Lý Thừa Càn đang nổi cơn lôi đình, chỉ Dương Viên thái tử tẩy mã, quát:

- Ngươi là ai? Là tẩy mã của đông cung, có ba mươi quan tiền khiến ngươi ngang ngược ở tiền trang à? Ai đổi tiền không lỗ chứ? Cô vương tổn thất không dưới ba nghìn quan, ta có oán trách câu nào không, năm xưa phân lượng tiền không đủ, đó là do quốc gia quá nghèo, chúng ta thản nhiên hưởng thụ bao năm rồi, sao chịu thiệt một chút lại không được.

Dương Viên run rẩy xin thái tử thứ tội, đảm bảo sau này không tái phạm nữa, mới nghe thái tử hòa nhà nói:

- Trong nhà ngươi đông người, mấy năm qua đổi bạc thành tiền đồng, nên lần này thiệt nhiều hơn, ba mươi ngân nguyên này coi như bồi thường cho ngươi, nhưng ngươi phải đích thân tới tiền trang tạ tội, đây là tôn nghiêm việc đổi tiền lần này, không cho xúc phạm.

Trường Tôn thị che miệng cười, bà và Lý Nhị đứng ở cổng vòm, thái tử phi Tô thị ở bên, Hầu thị thì ưỡn bụng lên thật cao, chỉ sợ hoàng đế, hoàng hậu không thấy.

- Bệ hạ xem, đó là đại nhi tử của người, không mất nguyên tắc lại rộng rãi với người, đúng là phiên bản của bệ hạ, có thái tử thế này còn lo cái gì? Mấy mánh mung không đáng kể dù đắc ý nhất thời khó mà đắc ý cả đời, thiên hạ Đại Đường sẽ kéo dài vạn thế.

Chương 774: Tâm Kết Khó Giải

Lý Nhị gật đầu, không để ý tới Lý Thừa Càn nữa, hai phu thế lại ngồi kiệu tới điện Vũ Đức, trong mưa tuyết thị vệ nơi này vẫn đứng nghiêm, thấy đế hậu tới, chỉ vỗ giáp ngực, mắt vẫn nhìn phía trước. Trường Tôn thị nghe thấy tiếng cơ quan thả lỏng ở trên cao, đó là do nhìn thấy hoàng đế, nỏ tiễn lơi ra.

Men theo cầu thang soắn ốc đi xuống, Trường Tôn thị rất tò mò với nơi này, ngọn đèn được chụp trong pha lê, chiếu sáng cả đường hầm, một quan viên mặc lục bào vội chạy tới bái kiến đế hậu.

Nhìn khuôn mặt trắng nhợt của người này, hoàng đế cười nói:

- Hoàng hậu e không biết người này, tên hắn là Tiếu Thương Sinh, vì tính bảo mật của thuốc nổ, phu phụ hắn thề cả đời không rời điện Vũ Đức, nhưng trẫm cho con cháu hắn một công việc tốt, tiếc là tới giờ hắn chưa sinh được nhi tử, khuê nữ lại có hai đứa rồi.

Hoàng hậu nghiêm nghị nói:

- Bệ hạ, đây là nghĩa sĩ, sao bệ hạ lại dùng giọng điệu đùa cợt trêu hắn? Tiếu Thương Sinh, nếu ngươi không có nhi tử, bản cung làm chủ cho ngươi, chọn cho khuê nữ ngươi một chàng rể tốt tới ở rể, đảm bảo hương hỏa không tắt.

Nghe hoàng hậu nói, Tiếu Thương Sinh quỳ rạp xuống, khóc không ra lời.

Nếu như điện Vũ Đức là mạng nhện thì Lý Thái là con nhện hình người ở chính giữa, chuông báo động chi chít, đế hậu vừa quá cửa là hắn đã biết, mặc áo gai đơn giản từ phòng thí nghiệm đi ra, tay còn dính bùn.

- Thanh Tước, con đang làm cái gì, lớn tướng rồi con nghịch bùn, thật nghịch ngợm.

Trường Tôn thị cưng chiều lấy khăn tay lau bùn trên mặt hắn, nhỏ giọng mắng:

- Hoàng hậu không biết rồi, Thanh Tước đang thí nghiệm dưới tình huống thuốc nổ được phong kín thì uy lực có tăng lên không, nghe nói lần trước đã thí nghiệm ra rồi, có phải thế không Thanh Tước?

- Phụ hoàng nói rất đúng, hiện giờ hài nhi đang thử xem xem giá trị cực đại của nó là gì, loại cơ mật này không tiện qua tay người khác, đành do một mình hài nhi hoàn thành.

Nói xong mời cha mẹ tới văn phòng của mình ngồi.

Nhìn văn phòng ngay chỗ đứng cũng không có, Trường Tôn thị vừa buồn cười vừa giận, hoàng gia trú trọng nhất là quy củ và sạch sẽ, giờ hay rồi, trên cuốn ( trúc lâm kỷ niên) đặt nửa con gà quay gặm dở, bào phục của Lý Thái ném bừa bãi khắp bàn, trong phòng có mùi quai quái.

- Mẫu hậu đừng trách.
Lý Thái xấu hổ giấu con gà đi, không biết để ở đâu, đành đưa ra sau lưng. Truyện được copy tại

Lý Nhị cười ha hả nói với hoàng hậu:

- Lần trước Vân Diệp xuống đây, nhìn thấy phòng của Thanh Tước nói đây mới là phòng của người làm việc, sách vở là công cụ, tất nhiên để làm sao thuận tay là được, tuy loạn nhưng là loạn có đạo lý, trẫm rất tán thành.

- Vân Diệp là đứa thường có lý, cái gì cũng bị y nói hết, theo cách nói của y, tốt nhất mỗi câu có thể hiểu hai kiểu, như vậy thành thế ngoại cao nhân, nếu hai kiểu mà ai cũng không hiểu thì thành tông sư một đời.

Trường Tôn thị nhận ra Vân Diệp nói rất có lý, ít nhất lúc này tâm kết của trượng phu bớt đi một nửa, nếu như lúc này Vân Diệp đang làm một việc có ý nghĩa, tin rằng tâm kết sẽ được giải hoàn toàn.

Gần đây Vân Diệp luôn ở căn nhà tại phường Hưng Hóa, chỉ có Tiểu Linh Đang mang theo bảy tám phó dịch ở cùng, Địch Nhân Kiệt, Tiểu Vũ, Thì Thì cũng ở đây, sư phụ hiện rất bận rộn, người ngoài không tiện xen vào, chỉ ba đứa có thể giúp sư phụ, còn Tân Nguyệt, Lý An Lan rúc trong Vân gia trang ngủ đông, nơi dễ chịu nhất trong mùa đông là Vân gia trang, không có một trong số gì hết, mà là số một tuyệt đối, hoàng cung cũng chẳng có thiết bị giữ ấm sánh được với Vân gia.

Cửa sổ bày một hàng dài lê lạnh tới thâm đen, gần đây Vân Diệp bị nhiệt, chỉ ăn thứ này mới giải nhiệt được, Tiểu Linh Đang làm cho mỗi quả lê một cái lồng, trông rất đáng yêu, Vân Diệp luôn muốn hỏi vì sao không làm một cái lồng lớn treo hết lê lên, lời ra tới miệng thì thấy Tiểu Linh Đang nhíu mày đếm lê, nàng đặt tên cho từng quả một, ví dụ quả Vân Diệp ăn hôm qua tên là Tiểu Hoa Cẩu, vì quả lê đó để lạnh cả đêm vẫn quật cường giữ được chút màu vàng, nên có tên ấy.

Tối hôm qua nhìn bộ dạng thê lương của Tiểu Linh Đang, Vân Diệp thiếu chút nữa không ăn nổi, cắn một miếng nàng lại thét lên, như cắn nàng vậy, nếu đã ăn rồi thì không lý nào dừng lại, cắn vài miếng nuốt sạch Tiểu Hoa Cẩu, còn lõi lê giao cho Tiểu Linh Đang tưởng niệm.

Hôm nay Vân Diệp nhìn trúng Con Béo, đó là quả lê to nhất, bảo Tiểu Linh Đâng rửa sạch Con Béo, rồi lột y phục, phu quân muốn cắn cho đã, hôm qua Tiểu Hoa Cẩu quá gầy, không có thịt, ăn không sướng mồm.
Tiểu Linh Đang là nữ nhân sinh ra để cho người ta vừa yêu thương vừa ức hiếp, nhưng khoái lạc luôn ngắn ngủi, nhìn bản vẽ treo trên tường, Vân Diệp lại đau đầu, tin tức phản hồi còn tệ hơn dự tính, không chỉ đất đai bị tranh mua, hiện ngay cả sơn lâm trong tay tư nhân cũng thuộc vào hàng ngũ tranh cướp, nếu không phải hồ nước thuộc về quốc gia, nói không chừng cũng có người mua lấy.

Vân Diệp đối chiếu với bản đồ dánh dấu, giá tăng theo một con đường vô cùng rõ ràng, giá cao nhất khỏi phải nói là trấn Thúy Vi vốn chuẩn bị xây thành, trong tay Quan Đình Lung có chưa tới ba phần đất đai nơi đó, nhưng hiện giờ muốn mua hết số đất còn lại, tiêu tốn sẽ rất khủng khiếp.

Địch Nhân Kiệt mang tới một tờ giấy:

- Sư phụ, hiện giá đất của trấn Thúy Vi cao quá đáng, chúng ta muốn xây thành bất kể thế nào cũng không thể vòng qua trấn Thúy Vi, chỉ nơi đó mới đủ đất trống dung nạp tân thành, mà chúng ta phải tính tới công năng của tân thành, nó phải là chốt giao thông, địa thế phải hiểm yếu, một người trông cửa, vạn người khó địch. Nó trái dựa Hắc Hổ Sơn, phải gần Động Đình Hồ, dựa núi hướng sông là nhân tố hàng đầu của kiên thành, giờ xem ra chúng ta không thể xây thành ở đó, chi phí quá cao, một mẫu đất hoang mà mười lăm quan, hay chúng ta xin triều đình trưng thu, cho chút bồi thường là được, đảm bảo không ai dám nói gì.

- Không được, triều đình trưng thu đất ở Quan Trung đều bồi thường tương ứng, dù không xây thành, tín nghĩa của triều đình cũng không thể mất, đó là cơ sở tồn tại của một quốc gia, cơ sở này phải không ngừng tăng cường, không thể đụng chạm vào. Tín nghĩa là thứ gây dựng khó khăn, nhưng hủy đi chỉ trong chóp mắt, lật hết sử thư, quốc gia vì tăng cường tín nghĩa mà chết bao nhiêu hảo hán, đa phần tín nghĩa lấy máu tươi nhuộm đỏ.

- Đệ tử hiểu, nhưng chúng ta phải bỏ trấn Vi Thủy sao?

- Ai nói bỏ, hai tháng sau hẳn là lúc giá đất cao nhất. Tiểu Kiệt, con xuất phát đi, tới nói với Quan Đình Lung bán toàn bộ đất ra trước khai xuân, giá đất cao như thế, chúng ta không kiếm thì để ai kiếm?

- Sư phụ, chẳng lẽ bỏ xây thanh thật à?

Địch Nhân Kiệt cuống lên, thời gian qua nó bỏ bao công sức vào tòa thành này, muốn biến thành bài kiểm tra xuất sư của mình.

- Vì sao tráng sĩ chặt tay lại được coi là một loại mỹ đức, biết không thể mà cứ cố làm là ngu xuẩn, chúng ta bán hết đất, đem tiền lãi bù lỗ hổng ba mươi vạn kia.

- Ngươi làm thế đúng là có thể rút lui an toàn, nhưng tiểu dân ném tiền vào há chẳng phải mất trắng, chỉ cần ngươi rút vốn của mình, Nhạc Châu sẽ thành địa ngục nhân gian, thảm cảnh bán con bán cái là chuyện có thể thấy trước.

Một giọng nói êm ái mang theo chút bùi ngùi vang lên đằng sau.

Vân Diệp chẳng ngạc nhiên nhiên chuyện đế hậu tới, từ lâu họ thích là tới, chán là đi không biết phép lịch sự với y từ lâu rồi, mời hai người ngồi xuống, đưa trà nước lên:

- Bệ hạ, loại thương chiến quy mô này bọn họ vốn không thể xen vào, đã xen vào kiếm tiền là chuẩn bị đón nhận nguy hiểm, đây là đạo lý kẻ ngốc cũng biết, chẳng lý do gì họ cũng biết, đúng là bội phục bọn họ, làm ăn nguy hiểm như thế vẫn dám tham gia.

Chương 775: Sở Thích Quái Đản Của Nam Nhân

Lý Nhị nhíu mày không nói, Trường Tôn thị tiếp lời:

- Với người như ngươi mà nói, làm gì cũng là đáng, vì ngươi có trí tuệ tương ứng với hành động, nhưng hương dân vô tri, chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt, không thấy lâu dài, đấu với ngươi, họ sẽ tan xương nát thịt, ngươi nhẫn tâm thế sao?

Vân Diệp ngồi xuống đất gãi đầu:

- Ngu xuẩn thì có lý, còn người thông minh phải nhường nhịn sao? Nương nương xem đi, đây là cách mà một đám hương dân vô tri có thể nghĩ ra ư?

Vân Diệp lấy báo cáo của thương đội Vân gia đưa cho Lý Nhị, hậm hực nói:

- Bắt đầu từ trấn Thúy Vi, bọn chúng đã dần mua đất đai một cách có quy mô có cổ chức, trước mặt kim tiền cực lớn, đất công của bốn huyện đều bán, mua là ai? Là hương dân, họ lấy đâu ra tiền tài? Thương đội Vân gia ngầm điều tra một thương gia của Tứ Hải hiệu đang ngầm thao túng, chỉ cần hương dân ấn dấu tay, Tứ Hải hiệu sẽ bỏ tiền mua giúp hương dân, vi thần đã tính rồi Tứ Hải hiệu không kiếm được đồng lợi nhuận nào, mục đích của chúng là không cho thần xây thành, hại người không lợi mình tới mức này thật khiến người ta ghê rợn.

Nói tới đó cười khổ:

- Bệ hạ, cái giá đám người này xin bệ hạ không quản tới chuyện Nhạc Châu là gì?

- Thường Hòa!

Lý Nhị chẳng hề ngạc nhiên, bình đạm nói ra nguyên nhân.

Vân Diệp chà tay đi quanh phòng, cấp bách nói:

- Bệ hạ bọn chúng yêu cầu người không được can thiệp vào tất cả chuyện liên quan tới xây thành?

Lý Nhị gian nan gật đầu, nếu không lôi cái họa tâm phúc này ra, mặc cho chúng thống lĩnh các vệ nội cung, sẽ xảy ra chuyện kinh thiên động địa, so ra Nhạc Châu là mụn ngoài da thôi.

Sắc mặt Trường Tôn thị cũng khó xử, định an ủi Vân Diệp, nhưng thấy mặt y tràn ngập nhiềm vui, xoa tay đi vòng tròn, hết nhìn bản vẽ lại nhìn bản đồ, rồi bất chấp lễ nghi cười lớn, cười cực kỳ thống khoái, hàn băng trên mặt Lý Nhị cũng dần tan đi, cười lớn cùng Vân Diệp, bao nhiêu buồn bực thời gian qua tan biến sạch trong tiếng cười.

- Bệ hạ, quả lê này tên là Tiểu Hồng Quả, do Linh Đang đặt tên, hôm qua treo ở cửa sổ cả đêm, giờ băng vừa tan, ăn ngon nhất, bệ hạ thử đi.Lý Nhị nhận lấy quả lê đen xì, bóc vỏ, cắt một miếng, gật đầu liên hồi, xem ra loại lê này rất hợp khẩu vị của ông ta, Trường Tôn thị cũng cầm lấy một quả lê, hồ nghi nhìn quân thần họ, rõ ràng vừa rồi con rất đau đầu, nhất là lần này Vân Diệp không được dùng tới quyền uy triều đình, thiếu đi chỗ dựa lớn, tình hình Nhạc Châu lại ác liệt, không có tiên cơ, lại mất cường quyền, lấy gì tranh đấu? Vậy mà giờ bọn họ như quên mất chuyện này, bình luận cách ăn lê.

Bất tri bất giác ăn hết sạch quả lê, Lý Nhị lau mồm, vỗ vai Vân Diệp rồi vén rèm đi trước, Trường Tôn thị vội chạy theo, phát hiện trượng phu không ngồi kiệu, mà đi trong gió tuyết, lại đi rất nhanh, tư thế oai hùng, lưng thẳng tắp, chớp mắt đã tới hoa viên, như trước kia mặc giáp nghênh địch vậy, Trường Tôn thị mắt ướt nhòe, đã nhiều năm không thấy trượng phu lộ ra khí khái này, bà biết hoàng đế rung trời chuyển đất đã quay về.

Ổn định lại tâm tình, cũng không lên kiệu, nhấc váy đuổi theo trượng phu, đất phủ một lớp tuyết, rất trơn, Vân gia không bao giờ dọn tuyết, nghe nói vì Vân Diệp thích nhất là dẫm tuyết.

Suýt nữa thì trượt ngã, mội cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy bà, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt ấm áp của hoàng đế nhìn chăm chăm lên người mình, mặt ửng hồng, đứng lên hỏi nhỏ:

- Bệ hạ không phiền não nữa à?

- Làm tướng quân mong đợi có chiến trận, làm hoàng đế mong đợi có đối thủ, Vân Diệp vừa rồi phát ra hào khí bất chấp đã cảm nhiễm trẫm, đám người kia muốn thống khoái đấu với Vân Diệp một trận, ngờ đâu Vân Diệp càng mong đợi được mặc sức phá phách một phen, chúng nghĩ trẫm không can thiệp vào là Vân Diệp bất lợi, nhưng cũng có nghĩa là y muốn làm gì thì làm, Nhạc Châu thành nơi hai bên tranh đấu, xem ai thủ đoạn cao hơn, trẫm ngồi ngoài xem, đám người kia chỉ cần bị Vân Diệp ép lộ ra sở hở, là lúc trẫm rửa hận.

Lý Nhị phủi tuyết hoa trên người, rũ ảo choàng, ôm Trường Tôn thị đi về hoàng cung.

Giao thừa năm Trinh Quan thứ chín lặng lẽ tới trong ngày mưa tuyết đan xen, tới khi chuông tối vang lên, Trường Tôn Thị, Tần Quỳnh vốn phải chết năm nay lại ở nhà mình nâng chén mừng năm mới, còn Vân Diệp lại nhốt mình trong phòng, dâng một nén hương vì tâm nguyệt của mình, bên cạnh đầu lâu của Tham Qua có một chậu rượu, Vân Diệp vùi đầu vào đó, đấy là cách uống rượu y thích nhất.Mùng sáu Tết, Vân gia đóng cửa, từ chối tất cả khách khứa, mới sáng sớm, Tân Nguyệt và Lý An Lan đã vác cái bụng bầu to tướng bận rộn tíu tít, hôm qua thương đội cuối cùng từ thảo nguyên về đã vào trang. Tết, chợ nghỉ ba ngày, ba ngày này, Vân gia cũng không tiếp người ngoài.

Bảo nha hoàn treo thẳng lại đèn lồng hết lần này tới lần khác, trán Tân Nguyệt đã lấm tấm mồ hôi, hôm nay không thể qua loa, kiểm tra xong đại sảnh, còn phải xuống bếp xem, trù nương trong thành trong sơn trang đã triệu tập về nhà hết là vì chuẩn bị bữa tiệc hôm nay.

Cứ ba năm Vân gia lại triệu hồi toàn bộ gia tướng, chưởng quầy bên ngoài, báo cáo thành tích ba năm, đồng thời ghi chép lại dân tình phong vật các nơi, lần trước Vân Diệp không có nhà, lão nãi nãi thay gia chủ cảm tạ ba năm vất vả của họ, tuy cũng náo nhiệt, nhưng vẫn có chút tiếc nuối vì không gặp được gia chủ.

Năm nay thì khác, gia chủ không phải xuất chinh, đợi mọi người ở nhà, có thể thành cung phụng hay không cần hầu gia lên tiếng.

Chưởng quầy Lĩnh Nam Lưu Đức Công đang trò chuyện với hầu gia, Lưu Tiến Bảo canh ngoài cửa, Lão Giang cầm nỏ ngáp ngắn ngáp dài trên nóc nhà, toàn thân quấn trong áo lông cừu dày, trông có vẻ lười nhác, nhưng hai cái tai thì cảnh giác nghe ngóng động tĩnh bốn phương. Bạn đang đọc chuyện tại

- Lão Lưu, mấy năm qua vứt ông ở vùng hẻo lánh Lĩnh Nam, vất vả cho ông rồi, không ngờ ông lại mang về nhiều lợi nhuận như thế, thực ngoài dự liệu của ta.

- Hầu gia, đây là điều lão nô nên làm mà, ở nhà không bạc đãi lão nô chút nào, sao không dốc sức làm việc.

- Ông cũng là đại chưởng quầy uy trấn một phương, nô tịch cũng bỏ rồi, sao còn luôn miệng xưng lão nô, nghe mà sởn gai ốc.

Ghét nhất cái bệnh của đám người này, làm người tự do không thích, nhất quyết làm nô bộc, mình làm nô bộc đã đành, nguyệt vọng lớn nhất còn là muốn con cái cũng thành nô bộc của Vân gia, chả hiểu trong đầu chứa cái gì.

- Hầu gia, lão nô ở Trường An có thể nói là không thân không thích, trong nhà chỉ có lão thê và nhược tử, thằng bé Tình Nhi này thiên tính nhu nhược, nếu không có trong nhà chống lưng cho, dù lão nô kiếm gia sản vạn quan thì cũng chẳng giữ nổi, nói không chừng còn là nguồn tai họa, hầu gia thương lão nô chỉ có chút cốt nhục này mà thu lấy nó.

- Được rồi, được rồi, trong nhà đâu thiếu cái ăn, có điều cái tính của hắn chẳng làm nổi việc gì, để hắn tới hiệu làm hỏa kế, bị đám bà nương mua hàng mắng cho khóc thút thít, thật không biết người kiên cường như ông sao lại sinh ra đứa con như nhược như vậy. Để hắn ở lại nhà chiếu cố hoa phòng vậy, ta bảo đám Tiểu Nha không được bắt nạt hắn.

Lão Lưu mừng rỡ muốn quỳ xuống bái tạ thì bị Vân Diệp kéo lên, đột nhiên Vân Diệp nhớ ra một chuyện, hỏi:

- Lão Lưu, xây trạm trung chuyển trên hòn đảo cát ở cửa Trường Giang là ý của ông à?

Chương 776: Lão tử không chơi nữa

- Hầu gia, lão nô đang định nói chuyện này đây, nơi đó tốt lắm, lần trước lão nô đi qua nơi đó, đảo chỉ có chu vi mười trượng, chẳng thể coi là đảo, chỉ tính là đống cát, nhưng lần thứ hai đi qua, hòn đảo đó đã có trăm trượng, lần này về lão nô chuyên môn đi xem, nó lại to ra không ít. Hầu gia, đây là bảo bối, bốn năm đã lớn lên mười mấy lần, cứ thế này trăm năm sau lớn thế nào?

Lão Lưu gật đầu phấn chấn báo cáo:

- Giờ hầu gia xin ân điển với bệ hạ, lấy hòn đảo đó, biến thành sản nghiệp của nhà ta, dù sao nơi đó cũng hoang vu, đảo chỉ có lau sậy, với thể diện của hầu gia, muốn không khó, đợi tới Bảo Bảo thiếu gia lớn lên rồi, hòn đảo đó làm bến tàu hải vận không vấn đề, chủ yếu là vị trí tốt, ngay cửa Trường An, ngày kiếm đấu vàng cũng là ít.

Vân Diệp nghe mà ngây người, con mẹ nó đây là người triều Đường à? Họ đã chuẩn bị cho sản nghiệp đời hai của Vân gia rồi, ai hiểu đảo Sùng Minh hơn mình, hơn nghìn năm sau nó biến thành đảo to bằng một huyện, được xưng là " Trương Giang môn hộ, Đông Hải doanh châu", là đảo phù sa bồi đắp lớn nhất thế giới, khắp đảo địa thế bằng phẳng, cây cối tươi tốt, sản vật phong phú, có nên ra tay ngay bây giờ không? Cho hòn đảo đó chữ Vân thật to.

Nhưng Lão Lưu suy nghĩ quá đơn giản, hiện giờ ra tay không phải muộn mà là quá sớm, mặt đối diện với sông sẽ không ngừng sụp xuống, bị nước đưa tới mặt đằng sau, nhìn hòn đảo này không ngừng lớn lên, nhưng vị trí của nó liên tục biến hóa, không ngừng chạy ra biển, hôm nay xây ở giữa đảo một gian nhà, mai đã bị cuốn ra biển cùng cát, chuyển nhà hàng năm không phải cách hay.

Nhưng nghĩ tới đất đai không ngừng tăng giá, Vân Diệp đột nhiên thấy có thể lấy hòn đảo này ra dùng, Tứ Hải hiệu không phải đang đối đầu với mình sao? Vì sao phải cùng chúng liều mạng ở Nhạc Châu?

Thấy hầu gia chìm vào trầm tư, Lão Lưu cười híp mắt đặt chén trà xuống, đi ra bảo Lưu Tiến Bảo, hầu gia đang suy nghĩ, không gọi không được vào.

Vân Diệp không ngẩn ra lâu lắm, khi tỉnh lại thì trong sân đèn lồng đã treo lên, Tân Nguyện đi bên lão nãi nãi không ngừng chào hỏi các chưởng quầy, mọi người thấy Vân Diệp đi ra đều tới thỉnh an, đâu ra đấy cực kỳ quy củ.

Đợi mọi người ngồi xuống, Vân Diệp đứng dậy nhìn mười bốn vị đại chưởng quầy, thêm vào Lão Tiền, Lão Phương, mười sáu vị đại quản sự có vai vế, ngồi quanh cái bàn lớn, đợi Vân Diệp huấn thị.

- Chẳng có gì để nói, mọi người đều rất giỏi, phí tâm phí lực nuôi tên bại gia tử nổi danh này, Lĩnh Nam thu lợi hàng đầu, lần này Lão Lưu giành phần thắng, trong nhà có năm loại ngọc bội này, cho Lão Trang một cái, ông cái thứ hai, lần sau ai muốn lấy phải vượt qua Lão Lưu mới được...

Vân Diệp nói rất thoải mái, nhưng mặt nghiêm túc, thấy Vân Diệp lấy bạch ngọc hoa văn hình mây ra, khom người dùng hai tay đưa Lão Lưu, Lưu Đức Công môi run lẩy bẩy, lau tay lên áo rồi mới nhận lấy, giơ lên cao, khoe với mọi người một lượt, sau đó do Tân Nguyệt đích thân buộc lên hông ông ta, Lão nãi nãi khom người cảm tạ ba năm vất vả.

Phát ngọc bội xong, Vân Diệp phủi tay nói:

- Đồ các ngươi nhiều hơn của Lão Lưu, toàn là vàng, ta chuyên môn đổi lấy kim tệ ở hộ bộ, đây là số kim tệ đầu tiên của triều Đường, gia công tinh xảo, không giống cái ngọc bội của Lão Lưu do ta chẳng có việc gì làm khắc ra, không đáng tiền.

Lão Lưu mặt hồng hào:

- Đúng đó chư vị ca ca, tiểu đệ ba năm nỗ lực đổi được cái ngộc bội giá năm quan, nhìn mọi người, chậc chậc, những một trăm kim tệ.- Lão Lưu chó má, được lợi còn làm bộ, lão tử dùng một trăm kim tệ, thêm vào năm trăm quan tiền đổi đấy, chơi không?

Cao Ly Lão Thôi thèm lắm, vờ đưa tay lấy ngọc bội của Lão Lưu, Lão Lưu ôm ngọc bội chạy thật xa, làm mọi người cười rộ lên.

Tây Vực Lão Lý cúi đầu uống rượu chẳng nói chẳng rằng, hết chén này tới chén khác, gần như say ngất, Vân Diệp đi tới bên cạnh, vỗ vai hỏi:

- Ngày vui thế này sao lại rầu rĩ?

Lão Lý cười hổ:

- Hầu gia, lão nô xem sổ người khác, hổ thẹn không nói lên lời, ai cũng kiếm đầy chậu đầy bát, lão nô không mặt mũi nào đối diện với già trẻ trong nhà, hầu gia cho lão nô nhân thủ tốt nhất, hộ vệ mạnh nhất, nhưng thu lợi chẳng bằng hai phần Lão Lưu. Hầu gia không trách còn vỗ về, đúng là thẹn chết thôi.

- Bảo ông đi tây vực không phải là kiếm tiền, mỗi lần ông dùng nửa đội lạc đà vận chuyển sách vở mà không lỗ là nhờ năng lực của ông cao rồi, ông tìm được cổ thành Lâu Lan là phát hiện lớn, Kim Trúc tiên sinh muốn lên đường cùng thương đội để khảo sát, cả một đế quốc to lớn biến mất trong sa mạc, thế nào cũng phải tìm ra nguyên nhân, chẳng may chúng ta cũng gặp phải tai nạn như thế cũng có phòng bị trước, đây là môn học vấn cao thâm, đừng lấy tiền tài ra so sánh, nào, cạn chén. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Lão Lý cuối cùng cũng vui lên, cùng Vân Diệp uống cạn chén lớn, mau chóng hòa vào đám đông hoan lạc, lão nãi nãi cười rất vui, lần đầu uống tới hai chén rượu, làm mọi người hò reo không ngớt.Vân Diệp xong việc bên này, rửa mặt đi thẳng tới tửu phường, nơi này cũng hò reo nói cười, thấy Lão Giang cùng Vân Diệp tới, lập tức quỳ xuống nghênh tiếp gia chủ.

Xé một cái đùi gà, vỗ bàn bảo mọi người ngồi xuống, nơi này dễ nói chuyện hơn, toàn là gia thần, là những người thân thiết nhất trừ huyết thống ra, chẳng phải nói gì hết. Lão Giang lôi từ trong phòng một cái rương sắc, bên trong toàn là kim tệ, đổ một cái, kim tệ đầy bàn, Vân Diệp cầm cái xương gà chỉ đống kim tệ:

- Ai cũng có phần, nhiều ít thế nào các ngươi tự xem lấy mà làm, không hỏi thì bảo ta, toàn là người nhà cả, không cần nói nhiều, tóm lại Vân gia còn có cơm ăn thì các ngươi không chết đói, thói đời này không đoàn kết với nhau không sống nổi, nhà ta không mong có địa vị cao hơn, chỉ mong mọi người sống bình an cả đời.

Lão Giang quỳ xuống nói lớn:

- Thề chết bảo vệ gia viện.

Võ nhân không có mấy thứ màu mè khách sáo, gia chủ thưởng thì lấy, chẳng ai đếm, mỗi người một nắm, cuối cùng còn rất nhiều, Lão Giang là đầu lĩnh, lấy thêm nắm nữa, bấy giờ những người còn lại mới chia nhau. Cân lớn chia vàng, bát to uống rượu, bọn họ thích thế.

Vân Diệp uống liền ba bát, ngã vật ra đất, miệng nôn ra cao tới ba xích.

Qua Nguyên Tiêu, quan phủ khai ấn làm việc, công văn đầu tiên Phòng Huyền Linh nhìn thấy không phải là chuyện tân thành Nhạc Châu đang xôn xao ở Trường An, cho dù ông ta chuẩn bị phí đầu óc cho chuyện này, Vân Diệp nổi tiếng khó dây, nhưng Vân Diệp dâng biểu mừng xuân hoàng đế chỉ nói muốn mua bãi cát ngoài cửa Trường Giang, chuyện Nhạc Châu không nói tới một chữ.

Quan Đình Lung lòng như tro tàn, vì bù đắp lại thiệt hại ba mươi vạn quan, cắn răng bán mấy vạn mẫu đất ở trấn Vi Thủy trên tay mình, có được bốn mươi vạn quan, đây là giao dịch nhà đất lớn nhất Đại Đường, nộp hết thuế má xong, trơ mắt nhìn quản sự tiền trang lấy đi ba mươi tư vạn quan, chỉ đưa cho ông ta một tờ giấy đã thanh toán, Nhạc Châu phá sản rồi.

Tất cả trở về con số không, nghe nói Quan Đình Lung trốn trong quan nha không ra nữa, tất cả mọi việc giao cho thằng nhóc mười ba mười bốn tuổi làm, nghe nói tên tiểu tử mặt tròn đó là đệ tử của Vân Diệp, chuyện đầu tiên nó tới Nhạc Châu là bán đất trả nợ, vô số tiền nhàn rỗi tập trung ở mảnh đất thưa thớt bóng người này, chỉ cần có người bán đất ở trấn Vi Thúy là lập tức có người mua, toàn với giá cao.

Mới đầu bán một ít, mọi người còn mang tâm tình xem náo nhiệt, quan phủ vốn không biết làm ăn, thất bại là trong dự liệu, nhưng bán liền một hơi toàn bộ đất đai đi thì khả nghi quá, nếu thong thả bán ít nhất bán được sáu mươi vạn quan, nhưng bán nhanh chóng thế này là hoàn toàn không quản tới khiến giá đất hạ xuống, cứ như bán tháo giữ mạng làm người ta khiếp hãi, giá đất cứ xuống mãi, cuối cùng một nghìn hai trăm mẫu, thậm chí đạt tới giá ban đầu.

Làm xong việc này, Địch Nhân Kiệt bắt đầu chuẩn bị hành trang, mua ít thổ sản Lạc Châu chuẩn bị về Trường An, ngay cả nơi chuẩn bị xây thành cũng chẳng thèm nhìn, trước khi đi làm một việc rất kỳ quái, tới lầu duyệt quân cao nhất ở cửa tây thành Nhạc Châu, làm một bàn rượu t hịt, một tấm vải lớn buông xuống, bên trên viết tám chữ " ngươi thắng rồi, lão tử không chơi nữa."

Địch Nhân Kiệt ngồi tới chiều, thấy không có động tĩnh, thức ăn trên bàn còn nguyên, liền lên thuyền lớn của thủy sư Lĩnh Nam nghênh ngang bỏ đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau