ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 761 - Chương 765

Chương 762: Phải làm kẻ ngốc

Con ngươi Đại trưởng lão rụt lại thành mũi châm, mấy kẻ bên cạnh phẫn nộ xông ra muốn ra tay, quản sự không hiểu gì hốt hoảng nấp sau lưng hộ vệ, hộ vệ rút loan đao ra, quát:

- To gan, tối hôm trước ta đã nói với hầu gia, đám Hồ tử không thể tin được, phải giết sạch bọn chúng, làm gì có chuyện đem bảo bối nhà mình tặng người. Hiện giờ quả nhiên như thế, hừ hừ, các ngươi có gan thì động thủ đi, gia gia chết rồi, các ngươi cũng bồi táng theo.

Đại trưởng lão tấn an đám giáo chúng, trầm thanh hỏi:

- Tối hôm trước xảy ra chuyện gì?

- Bảy trên trộm nhãi nhép lẻn vào phủ, bị huynh đệ của gia gia bắt sống sáu tên, một tên thương quá nặng mà chết, hầu gia vốn định xử tử hết các ngươi, kết quả một lão già râu trắng nói sẵn sàng bỏ ba nghìn lượng hoàng kim và hai mươi xử nữ đổi lấy một cái đĩa đồng, nếu không đổi, về sau Vân gia chớ mong được yên bình.

Hộ vệ mắt gườm gườm nói:

- Ba nghìn lượng hoàng kim không phải là số nhỏ, hầu gia nói không đáng đối đầu với Áo giáo, nên đồng ý. Lão già kia nhất định muốn lấy đĩa đồng trước, còn để lại lệnh bài gỗ thế chấp, nói hôm nay tới lấy tiền, đám vương bát các ngươi dám quịt nợ.

Áo giáo là cách gọi của người TQ, Hồi giáo gọi mỉa mai là Bái Hỏa giáo, từ "Áo" không hẳn là từ chính xác, nhưng quan trọng gì ai cũng biết nó là Minh giáo là đủ.

Đại trưởng lão nghi ngờ hỏi lại:

- Ngươi nói những người đó khi rời Vân gia vẫn còn sống, mang đi cả đĩa đồng?

- Hắc, sống sáu tên, chết một tên là do gia gia giết, chém một phát, lưng cũng rơi ra rồi, còn sống được mới là lạ.

Đại trưởng lão quay đầu hỏi thủ hạ, rồi tiếp tục hỏi hộ vệ:

- Ngươi nói là thật cả chứ?

Hộ vệ cười gằn:

- Còn giả được à, chúng ta đã trở mặt rồi, gia gia chẳng có lý do gì lừa ngươi, biết ngay Hồ tử các ngươi nói không giữ lời, hầu gia quá tin người. Ra tay không? Ngươi không ra tay thì gia gia không khách khí nữa.

Nói xong tuốt đao bổ tới Đại trưởng lão, tính dung chiêu bắt giặc bắt vua trước.

Một đại hán vạm vỡ sau lưng Đại trưởng lão vung chùy lên, đập văng cả hộ vệ lẫn đao về, ngã ra đất hộc máu tươi.

Đại hán định vung chùy đập nát hộ vệ, nhưng Đại trưởng lão ngăn lại, đi tới bên hộ vệ nhìn vào mắt hắn:

- Người tới Vân gia đều đã chết trên con con thuyền bên sông, đĩa đồng bị vỡ làm đôi, nói cho ta biết, ngươi biết do ai làm?
Hộ vệ nghe tin những người kia chết rồi thì ngớ ra, sau đó cười hả hê, chỉ Đại trưởng lão:

- Đáng đời!

Đại trưởng lão mặt mày hiền từ, thân thể suy nhược đá hộ vệ bay đi, không thèm nhìn hắn sống hay chết, nói với một trưởng lão khác:

- Trả hắn ba nghín lượng hoàng kim, chúng ta phải hoàn thành lời hứa của Da Sa.

Nói xong lui vào sau màn không ra nữa.

Quản sự vội đỡ hộ vệ lên, hỏi:

- Lão Trương, sao rồi, còn đứng được lên không, chúng ta không cần vàng nữa, đi thôi.

Một người râu ria xách hai cái rương lớn đặt trước mặt quản sự, không nói không rằng đi vào hậu điện, cả đại điện chỉ còn lại hai bọn họ.

Hộ vệ nằm ngửa ra sàn nhà đá:

- Dư quản sự, số tiền này không vội lấy, chúng đã trả tiền thì không quịt nợ, vả lại nợ nhà ta đâu dễ quịt, việc gấp bây giờ là ông mau về nói với hầu gia, những kẻ kia chết cả rồi, có kẻ muốn hãm hại nhà ta, bảo hầu gia cẩn thận, đừng lo vàng, ta canh không mất được đâu, việc chính quan trọng hơn.

Quản sự mặt biến sắc, lấy trong lòng ra một bầu rượu nhỏ nhét cho hộ vệ, vội vàng tháo ngựa kéo xe ra, nhảy lên lưng ngựa không yên, phóng như bay ra ngoài thành.
Nhìn quản sự đi rồi, hộ vệ dựa lưng vào rương, đao đặt trước mặt, trừng mắt nhìn quanh, như sắp có người lao ra cướp vàng vậy.

Sát bên đại điện có một cái phòng nhỏ, Đại trưởng lão và mấy trưởng lão khác đều có mặt, thông qua một cái ống đồng, nhìn hết động tĩnh ở đại điện, thấy tệ hộ vệ một lòng trung thành liều mạng bảo vệ tiền cho chủ, Đại trưởng lão thở dài:

- Chuyện này có uẩn khúc, lời người này nói khả năng là thật, cái chết của Sa Da không phải do Vân gia gây ra, không ai vô sỉ tới mức giết người xong còn đến đòi tiền, chuyện xử nữ trong giáo chỉ có có trưởng lão biết, ba nghìn lượng hoàng kim và hai mươi xử nữ là quyền hạn tối cao của trưởng lão.

- Chúng ta đã nghiên cứu con người của Vân Diệp, là kẻ được chăng hay chớ, chỉ cần không chọc giận y thì y là kẻ vô hại.

- Huống hồ đĩa Quang Minh bị hủy chứ không bị cướp đi, càng nói rõ Vân gia không liên quan, nếu không còn đĩa Quang Minh nữa, bất kể Vân gia giải thích thế nào cũng đều khả nghi nhất. Đĩa Quang Minh xuất hiện, Khổng Tước Minh vương nhất định biến mất khỏi thế giới này, chúng ta phải phát động giáo chúng tìm nửa còn lại của đĩa Quang Minh, ai có nó, ai là hung thủ là kẻ thù không đội trời chung, ta lấy danh nghĩa thần Quang Minh thề, dù chúng ta có chết sạch cũng phải truy sát kẻ hủy đĩa Quang Minh, chỉ có lửa mới rửa sạch tội lỗi.

Tất cả trưởng lão đều ôm hai vai, lớn tiếng thề thù này không báo không thôi.

Trương Xuyên cảm giác ngực đau rát, không dám mở miệng, mở miệng là máu phun ra, trong khoang miệng còn vị mặn của máu, mở bầu rượu, uống một ngụm lớn, rượu cay xè vào bụng áp xuống nhộn nhạo ở ngực.

Mắt nhìn trần đại điện, nhớ tới lời hầu gia, gan phải to, tính phải kỹ, Vân gia muốn tránh khai chiến phải xem biểu hiện của ngươi ra sao, Lão Dư không biết gì cả, nên ngươi không phải lo ông ta, chỉ cần ngươi phát huy ba phần sự tinh minh thường ngày là nhà ta không những có ba nghìn lượng hoàng kim, còn có thể tọa sơn quan hổ đầu, thưởng thức mưu kế của bệ hạ, ngu xuẩn khai chiến là hạ sách, Vân gia không làm.

Hẳn là thành công tám phần rồi, hầu gia nói thành bại nằm ở chi tiết nhỏ, hiện không phải lúc lơi lỏng, còn ba canh giờ nữa, chỉ cần cầm cự tới khi đại đội nhân mã của Lý gia tới là xong.

- Phụ hoàng, vì sao lấy một nửa để lại một nửa.

Lý Thừa Càn đứng bên cạnh phụ thân, vừa mài mực vừa hỏi, hoàng đế đang xem bản vẽ thong thả nói:

- Để giúp Vân Diệp thoát thân, tính toán ban đầu của y quá sơ sài, muốn thoát được kiếp nạn phải đủ cẩn thận.

- Hừ, trẫm dám cược chủ ý này là do tên tiểu tử ấy đột xuất nảy ra, lời y nói với Hạ Thiên Thương nửa giả nửa thật, mới đầu nhất định bị lửa giận làm mê muội chém đĩa Quang Minh, sau mới nghĩ cách bù đắp, trong chớp mắt nghĩ ra biện pháp này không dễ, nể tình y cần cù vì sự phồn vinh của Đại Đường, phụ hoàng xử lý hậu quả cho y, vừa khéo nhà ta cũng có phiền toái cần xử lý, hoàng gia không tiện ra mặt, để đám người này làm vậy, xong chuyện lại giết người của Áo giáo trả thù cho hắn.

Lý Thừa Càn không biết kẻ thù của Lý gia là ai, phụ hoàng không nói, tức là mình không nên biết, nên hắn không hỏi, mài mực xong đặt ở vị trí thuận tiện cho phụ hoàng, về chỗ của mình tiếp tục xem tấu chương.

Lật xem hai bản tấu chương, vẫn không nhịn được, mấp may môi hỏi:

- Phụ hoàng, Phòng tướng định để hài nhi vạch trần Đạo môn, tuy đây là điều hài nhi nên làm, nhưng trong lòng không thoải mái, bọn họ coi hài nhi là kẻ ngốc sao?

Lý Nhị đặt bút xuống, cười chảy nước mắt, vỗ bàn nói:

- Không tệ, nhìn ra rồi à? Cảm giác bị người ta ép làm kẻ ngốc thế nào? Phụ hoàng con bị ép làm kẻ ngốc vô số lần rồi, ha ha ha.

Chương 763: Lại bị cấm túc

Hai trăm gia tướng võ trang của Vân gia bị quan trông cổng thành ngăn bên ngoài, bất kể Vân Diệp nổi trận lôi đình thế nào, viên quan cổ hủ kia vẫn không có đi, còn nằm ngang cổng thành, bảo Vân Diệp dẫm chết mình rồi hẵng qua cổng.

- Hay, toàn thân giáp trụ, kẻ nào mù mắt chọc giận ngươi thế? Lão phu xem nào, thiết giáp, mã sóc, nỏ cứng, phi trảo, trùy xích, í, tiểu tử không muốn sống nữa à? Nỏ tám trâu cũng dám tùy tiện kéo ra khỏi quân doanh, ngươi định làm gì? Muốn đánh chiếm hoàng thành thì hai trăm người hơi ít đấy.

Lưu Hoằng Cơ già mặt dày hôm nay trực, dẫn mười mấy tên nanh vuốt từ cuối đường đủng đỉnh đi tới, lấy tay gõ giáp trên người gia tướng, cuối cùng đập lên mũ trụ của Vân Diệp quát:

- Xéo ngay, nếu dám nói nửa chữ không, lão phu lệnh Kim Ngô vệ cho đám binh tôm tướng cá của ngươi vào nồi hết, chỉ có bệ hạ một lần dẫn binh xông qua cổng Chu Tước, về sau không ai dám nữa, ngươi chán sống rồi à?

Vân Diệp mặt âm trầm cởi giáp ra, ném bừa trên mặt đất, các gia tướng khác cũng làm theo, chẳng bao lâu thành bách tính mặc áo cộc.

- Thế này đã vào Trường An được chưa?

- Đương nhiên là không thành vấn đề, phải rồi, có thể mang đao theo, ngươi là hầu tước, phải có uy nghi. Tiểu tử nói cho lão phu biết ngươi vào thành định kiếm chuyện với ai, nếu là Phòng Huyền Linh thì cho ngươi mang cả mã sóc theo.

Vân Diệp suýt trượt chân ngã, khó lắm mới giữ được mặt ngầu:

- Tiểu tử đi bái thần tiên, một vị thần tiên lừa của Vân gia ba nghìn lượng hoàng kim.

Nói xong để lại quản sự trông binh khí, còn mình dẫn người tới thẳng chùa Áo giáo ở phường Sùng Ninh.

Huyện lệnh Trường An sợ vỡ mật, điểm toàn bộ bộ khoái theo sau Vân Diệp, không ngừng van lơn, đánh người một trận là được, đừng để xảy ra án mạn, không ai được lợi hết.

Về sau thấy Vân Diệp đi vào chùa Áo giáo mới lau mồ hôi trán thở phào, kiếm sạp bán bánh bột lọc ngồi xuống chuẩn bị xem kịch hay, chỉ cần Vân Diệp không kiếm bách tính Đại Đường là được, ông ta chẳng quản chuyện của Hồ tử, xen vào làm gì.

Cách làm của Vân gia quả nhiên bách tính Trường An thích xem nào nhiệt phải thất vọng, chỉ cần là người trong chùa Áo giáo, thấy kẻ nào đánh kẻ đó, kẻ nào còn chạy được là còn đánh tiếp.

Lão Trương nửa sống nửa chết nằm trong đại điện, nghe thấy bên ngoài gào khóc, tức thì phấn chấn, ngồi dậy cười ha hả, chỉ đám người chạy vào đại điện tìm ẩn nấp, chửi bới luôn mồm, bộ dạng ngông nghênh làm người ta ghét.

Nghe tin Vân Diệp dẫn người ngang nhiên tới đánh đập giáo chúng, chẳng những Đại trưởng lão, ngay cả trưởng lão khác cũng thở phào, Vân Diệp dám làm càn như thế, chứng tỏ đĩa Quang Minh mất tích không liên quan tới Vân gia, thực ra phải đối đầu với một vị hầu tước có thực quyền, bọn họ cũng băn khoăn lắm chứ.

- Chúng ta ra gặp vị hầu tước nổi tiếng hoàn khố này xem, ta tin, phương pháp giải quyết cuối cùng chẳng qua là tiền mà thôi.

Các vị trưởng lão theo Đại trưởng lão rời mật thất, đứng trước đèn Quang Minh hừng hực cháy, đợi Vân Diệp tới, Lão Trương định mỉa mai mấy câu, bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Đại trưởng lão, tự giác ngậm miệng, ngoan ngoãn canh vàng.Vân Diệp được hộ vệ xúm quanh vào đại điện, nhìn đèn Quang Minh, bảo mọi người vứt gậy gỗ, cho đao vào vỏ, gác bên ngoài đại điện, một mình đi vào.

Sự tôn kính tối thiểu Vân Diệp giành cho thần Quang Minh được thiện cảm của Đại trưởng lão, cũng từ đám đông đi ra, ôm hai tay thi lễ.

Vân Diệp học theo, tuy không tiêu chuẩn, Đại trưởng lão vẫn hài lòng mỉm cười:

- Vân hầu vì sao nổi giận như thế?

- Ta tới lấy vàng của ta, thuận tiện đem tên phế vật vô dụng về xử lý, nhưng trưởng lão ngài không cho ta lý do đánh hộ vệ của ta sao?

- Hầu gia tôn kính, Sa Da đã chết, tùy tùng của ông ấy cũng chết, đĩa Quang Minh trân quý bị hung thủ vạn ác chém làm hai, dưới tình huống đó, có hai người tới miếu của ta chấp hành ước định với người chết. Vân hầu trí tuệ, giả sử là ngài, ngài sẽ làm gì?

- Hai kẻ đó nhất định bị băm vằm nuôi chó, ta là hầu tước, tất nhiên có thể làm thế, ông là người ngoại quốc, dựa vào cái gì mà dám động vào người của ta, ông nói xem tên Sa Da đó, là kẻ mang người nửa đêm đột nhập vào nhà ta, tuy ta giết một tên, nhưng vẫn nhân từ tha cho số còn lại, vì tôn kính với thần linh, ta đồng ý với sự thỉnh cầu của ông ta. Nhưng đại trưởng lão nghĩ chuyện này dễ dàng cho qua được à?

Đại trưởng lão quay đầu ra lệnh, cự há xách một cái rương nặng nề ra, đặt dưới chân Vân Diệp rồi lui lại.

- Hầu gia, chính tên này đánh tiểu nhân bị thương.Lão Trương mặt nịnh bợ hết cỡ làm người ta nhìn chỉ muốn đánh thêm.

Tiền bao giờ cũng là thuốc tốt trị thương, Vân Diệp mở rương ném cho Lão Trương hai đĩnh vàng, hắn lập tức thấy bách bệnh tiêu tan, không nhắc tới chuyện bị đánh nữa.

- Vân gia cần thể diện.

Vân Diệp chỉ bên ngoài, Đại trưởng lão gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.

- Biết ai làm không? Ta rất muốn biết, người của Vân gia đã đi khắp nơi điều tra, Vân gia không sợ gánh tội thay người khác, nhưng ghét bị người ta lợi dụng, nếu ông biết ai làm, mong nói cho ta một tiếng. Bạn đang đọc chuyện tại

Đại trưởng lão cười càng thêm vui vẻ, lại gật đầu, tiếp đó Vân Diệp không nói thêm gì nữa, phất tay, ba hộ vệ đi vào, mỗi người xách một cái rương theo y rời đại điện.

Người của Vân gia tới nhanh, đi cũng nhanh, chỉ mất một tuần hương, huyện lệnh Trường An thấy Vân gia không làm lớn chuyện, chỉ đánh mấy chục người rồi mang ba cái rương đi, liền biết Áo giáo đền bù rất lớn cho Vân gia, tuy thèm ba cái rương, nhưng cũng thấy nhẹ nhõm, thêm một việc chẳng bằng bớt một việc.

- Đại trưởng lão, bốn nghìn năm trăm lượng hoàng kim với chúng ta mà nói cũng không phải là ít, vì sao dễ dàng giao cho y?

Một tế ti trẻ hỏi:

- Người trẻ tuổi, đừng quá coi trọng tiền tài, ngươi không ngờ tới được tác dụng số tiền tài này đâu, ít nhất Vân gia đã đứng cùng một phía với chúng ta, kẻ giết người hủy đĩa Quang Minh sớm muộn cũng lộ tẩy, chúng ta chỉ cần kiên nhân chờ đợi, tới khi đó mượn sức Vân gia hoàn thành mục đích của chúng ta là tốt nhất. Đây là Đường quốc, không phải quê hương chúng ta, tuy Mặc Hãn Mặc Đức đã chết, nhưng lại xuất hiện một tên Cáp Lý Phát tàn ác, hi vọng quay về quê hương của chúng ta rất mong manh, Đường quốc là nơi trú thân cuối cùng của chúng ta, không cần nghênh ngang, đừng có nghênh ngang.

Lưu Hoằng Cơ vẫn canh trước cổng Chu Tước, thấy Vân Diệp về, là lão tặc độc nhãn năm xưa làm đại đạo lục lâm khét tiếng, chỉ nhìn mấy cái rương, bước chân nặng nề của hộ vệ là biết Vân gia lại phát tài lớn rồi, còn về gia tương bị thương với Lưu Hoằng Cơ chẳng là cái gì.

- Tiểu tử, phát tài rồi hả, một tuần hương ngươi đã cướp của người ta chừng ấy? Hơn bốn ngàn lượng hoàng kim à, chặc cái miếu nát đó lắm tiền quá nhỉ? Lão phu cũng tính xem có làm một chuyến không, dù sao bị quyển cấm hơn hai tháng, dẫn mấy mỹ nữ vào, khi ra nói không chừng thêm mấy nhi tử, lãi to.

Coi như lão ta đánh rắm, lời khác không nghe thấy, nhưng quển cấm hai tháng thì Vân Diệp nghe rõ ràng:

- Lưu thúc, đừng trêu tiểu chất nữa, tiểu chất chỉ vào đòi chút nợ, trước sau hơn nửa canh giờ, có trêu chọc ai đâu, thúc thúc khoan hồng độ lượng bỏ qua tiểu chất đi.

- Lão phu bỏ qua ngươi không thành vấn đề, nhưng hoàng hậu nương nương biết ngươi dẫn người xông qua cổng Chu Tước, đánh quan coi thành không chỉ một hai lần nữa, lần trước lão phu coi như không thấy, nhưng lần này thì khác, Vương lão đầu đi sau ngươi, người ta tới thẳng hoàng cung, cáo trạng ngươi ngang ngược, nương nương nổi giận, ý chỉ đây này, cấm túc hai tháng đọc sách, không đọc thuộc Lễ ký không cho ra.

Chương 764: Bóng ma vườn hoang

Lại cái trò này, bị cấm túc không phải chỉ một lần, về nhà không ra nữa là được, vừa định dẫn hộ vệ rời thành về nhà, Lưu Hoằng Cơ đưa tay ngăn lại:

- Ngươi đi đâu?

- Cấm túc, đâu phải lần đầu, về nhà nhốt mình hai t háng trong thư phòng là được.

Vân Diệp nhởn nhơ nói:

- Tiểu tử, lần này không có chuyện hay vậy đâu, có biến vườn hoang ở Khúc Giang không? Chính là vườn hoàng gia mà phòng ốc đổ một nửa ấy, đó là nơi ngươi bị cấm túc. Chà chà, thị vệ hoàng gia gác cửa, trừ sách, một ngày hai cái bánh, trà nước chẳng có, tiểu tử, nương nương giận lắm đó.

Thấy Đoàn Hồng chẳng có gì hay ho, chỉ cần nhìn thấy cái mặt muốn ăn đòn của hắn là Vân Diệp sẽ xui xẻo, Lưu Hoằng Cơ lách người, tên đó liền xuất hiện, trong góc còn có bốn năm tên đại hán mặt lạnh, Đoàn Hồng chỉ cầm ý chỉ huơ huơ rồi nhét vào lòng Vân Diệp, cười híp mắt sai hộ vệ dùng hoàng lăng trói y.

- Đoàn Hồng, con mẹ nó ngươi dùng cách trói bốn vó này với lão tử à? Đây cũng là do nương nương bảo sao?

- Không phải, nương nương chỉ nói trói ngài đưa tới viện tử Khúc Giang, không nói trói thế nào, nhưng nô tài đương nhiên hiểu ý, thấy trói bốn vó chặt nhất, hiếm khi dùng một lần, muốn thử xem.

Lưu Tiến Bảo mới tới gần đã bị Đoàn Hồng đá ngã lăn, chỉ dám theo xa xa, tới khi hầu gia bị người ta khiêng vào vườn hoang mới bảo hộ vệ tán ra xung quanh, sai Dư quản sự mang vàng về báo tin.

Vào rồi Vân Diệp mới biết vì sao nó được gọi là vườn hoang, trên lớp tuyết mỏng khắp nơi là dấu chân động vật không rõ tên, có vài vết cào lớn, Vân Diệp không cho rằng đó là dấu vết chó hoang để lại.

- Vân hầu may mắn quá, nơi này nó hồ ly, có chó hoang, chậc chặc, không ngờ có sói, không biết từ đâu chui vào, nương nương nói, một ngày hai cái bánh, hầu gia xem đã có quản sự dọn phòng cho ngài rồi, ài, không biết sao chưa kịp quét mạng nhện, hầu gia dùng tạm, trời lạnh thế này không có nhện chạy khắp nơi đâu.

Dọa ai, lão tử một mình vượt rừng nguyên thủy còn chẳng sợ, vênh mặt đi vào.

Hầu gia bá đạo vừa rồi còn tiền hô hậu ủng oai phong lẫm nhiệt, chưa tới một canh giờ đã biến thành thư sinh nghèo bị nhốt trong thư trai, Vân Diệp ngồi trên cái giường cừng đờ nghĩ rất lâu mà không hiểu nguyên cớ, liếc nhìn cái bánh khô đặt trong bát đen xì, còn cả đống sách trên bàn, lại nhìn cái màn rách, chăn mỏng dưới mông phát ra mùi mốc, rũ cái đệm toàn mảnh vá nhìn rất lâu, vẫn không hiểu.

Chịu khổ để biết sướng? Loại chuyện vớ vẩn này Trường Tôn thị không làm, bà ta là người chú ý thân phận nhất, Vân Diệp dù có mai phải đi chặt đầu, bà ta cũng sẽ cho y ăn ngon mặc đẹp mới đưa đi chặt đầu.

Gặp họa không phải chỉ mình Vân Diệp, hai tên thị vệ trên tường co quắp hà hơi, hơi thở ra phả vào tay, đoán chừng chẳng có mấy nhiệt lượng.- Xuống đi, vào phòng cho ấm, ta có điều muốn hỏi.

Vân Diệp ngẩng đầu lên gọi:

Ai ngờ hai tên đó cứ như gặp ma, tức thì làm bộ mang công vụ trên mình, cầm chuôi đao, không nói gì, mắt hoang mang vô tri.

Đi vòng quanh viện tử một vòng, tốn mất hơn nửa canh giờ, thấy ba bốn chục tên thị vệ như thế, dù tên nào cũng lạnh co lại như rùa đen, nhưng không một ai nhận lời mời vào phòng sưởi ấm của Vân Diệp. Đông nam bắc đầu có người canh, nhưng phía tây lại chẳng có ai, lau sậy cao bằng người xào xạc trong gió, cuối bãi lau sậy là ao Khúc Giang, năm nay không đóng băng, nước lăn tăn sóng.

Vân Diệp không ngờ phát hiện ra gạo cô, cơm điêu hồ dùng thứ này nấu lên, có cơm điêu hồ, thằng ngốc mới đi ăn bánh khô, cầm đao cắt hai bó, cơm tối có rồi, dẫm lên bùn cứng đờ, lấy đá đập vỡ băng mỏng trong rãnh, cá dài ba tấc đều thò đầu vào hố băng thở, vót nhọn trung làm mâu, đâm vài phát đã có bốn năm con cá, không thể bắt nhiều, phải ở đây hai tháng. Trường Tôn thị đã nói hai tháng là tuyệt đối không thiếu một ngày, hoàng gia nhất ngôn cửu đỉnh, dù lỡ mồm thì Vân Diệp cũng phải ở đây hai tháng, còn về sau đó có bồi thường không thì phải xem tâm tình hoàng hậu.

Cuộc săn kết thúc, tuy khắp nơi toàn là thỏ béo múp, nhưng Vân Diệp đuổi theo mấy lượt đều về tay không, đêm nay không có thịt thỏ nướng rồi, thử đặt hai cái bẫy thử vận may xem sao.

Trong bếp không có cái gì cả, sao được, tóm lấy một tên thị vệ, bảo với hắn không đưa đổ ăn cũng được, nhưng đồ dùng, vật liệu nhà bếp không thể thiếu cái gì, chỉ cần nói với Lưu Tiến Bảo, thế này chắc không vi phạm.

Đợi mãi không thấy tin tức, Vân Diệp chà gạo xong, chuẩn bị lấy ống trúc nấu cơm thì thị về mang đồ dùng nhà bếp tới, trông quen thế, xem ra nhà bếp Vân gia bị vét sạch rồi, trừ gạo với bột thì cái gì cũng có.Khi thị vệ đưa đồ nhét vào tay Vân Diệp một tờ giấy, không rảnh mà xem, ăn cơm mới là đại sự, ba con cá khô, hai món canh xuông, mẹ nó, thiếu rau thơm, xong cá thì cơm cũng chín.

Cơm nước không tệ, Vân Diệp vờ không nghe thấy bụng đám thị vệ sôi ùng ục, mời vào sưởi ấm không tên nào đáp lại, đói cũng đáng đời, Vân Diệp ăn hết một bát cơm điêu hồ, hai con cá kho, một con để lại lót dạ, bát canh cá bốc hơi nghi ngút vào bụng, toàn thân ấm áp.

Dọn dẹp bàn ăn, Vân Diệp cho thêm than vào bồn, nghe tiếng than nổ lét đét, Vân Diệp càng hoài nghi, loại chậu than này ở Trường An sắp bị lò sắt thay thế rồi, ai cũng biết than đá đốt ấm hơn than củi, quan trọng là an toàn, mỗi năm có hơn trăm người bị ngộ độc khói than mà chết trong mùa đông, sau khi có lò sắt, chuyện này rất ít nghe nói tới nữa, chẳng có lý gì nơi này còn dùng bồn than, muốn thìm than củi ở Trường An phải tới chợ tây, nơi khác không bán nữa, vì sao tốn nhiều công sức an bài thứ này ở đây.

Lấy tờ giấy ra xem, là mật hiệu của Lý Thừa Càn, trên chỉ có một chữ "ma"! Bạn đang đọc chuyện tại

Vân Diêp nhìn rõ rồi chỉ muốn chửi toáng lên, té ra là muốn lão tử đi bắt ma à? Viên Thiên Cương đâu, Đạo Tín đâu, cùng làm thì Huyền Trang cũng được, sao bắt lão tử làm việc này, những bố trí này thì ra để lừa ma thật.

Gió thổi rừng trúc, mưa đập sông khô, lại thêm tiếng sà sà của lau sậy đừng sa, quạ khắp Trường An đều đậu trên cây kêu quạ quạ, không vào thành kiếm thức ăn, chạy tới đây làm gì.

Ma chưa ra đã đủ dọa ối tên phát điên, Lý Nhị tẩu hỏa nhập ma rồi à? Ai bắt ma chẳng được, lại phái kẻ không hiểu võ công, không biết phép thuật như mình.

Nói chung còn có chút lương tâm, phái thị vệ tới giúp, đám người này chẳng được tích sự gì, có điều thêm can đảm, đuổi quạ cũng không tệ.

Vân Diệp xem qua Lễ ký một chút, đến lúc ngẩng đầu lên thì bên ngoài đen xì, đám thị vệ vừa rồi đốt đèn lồng đi tuần không thấy đâu nữa, bị ma ăn rồi à?

Khổng Tử không nói chuyện ma thần quỷ quái, Nhan Chi Thôi nói, trên đời này chuyện nực cười nhất không gì bằng quỷ thần, Lý Cương nói, quân tử không được sợ hãi, vì sợ hãi là quỷ thần xâm nhập, nên Vân Diệp cố gắng đặt tâm tư vào Lễ ký, không để ý tới chuyện bên ngoài.

Có một thứ gì lông lá sờ cổ mình, Vân Diệp quay đầu lại, đã chuẩn bị sẵn sàng nhìn thấy một bộ mặt ma quái, kết quả rất thất vọng, cái màn rách chẳng biết rơi xuống cổ mình lúc nào, bị gió thổi phất qua phất lại, bực mình ném màn sang bên, tiếp tục đọc sách. Trường Tôn thị nói rồi, hai tháng phải đọc thuộc Lễ ký là nhất định phải đọc thuộc, so với ma, Trường Tôn thị còn đáng sợ hơn.

Con người chỉ cần không dọa mình thì chẳng còn mấy chuyện đáng sợ, Vân Diệp tự nhận mình là kẻ vô thần kiên định, đương nhiên không tin có ma tồn tại, vấn đề là trong đầu có một số hình ảnh đáng sợ, Trinh Tử thi thoảng lại từ cửa sổ chui vào, lúc này mới thấy trước kia xem bao nhiêu phim kinh dị là hành vi bại não.

Không ngờ lại có tuyết rơi, Trường An vừa nhập đông đã có hai trận tuyết, mót đái lắm rồi, rất muốn đái luôn ở góc tường, nhưng đây là chỗ ở của mình, đành gạt bỏ ý nghĩ đó, ra cửa rẽ trái, kiếm một nơi ngược gió thống khoái giải quyết, thỏa mãn về phòng tới cửa toàn thân lông tóc dựng hết lên, cửa có hai hàng dấu chân...

Chương 765: Lý luận của tiện nhân

Lý Nhị thở dài, đứng ở cửa đại điện, nhìn về Khúc Giang đen xì xì, quay đầu lại nói với Trường Tôn thị:

- Vì sao mí mắt trẫm nháy mãi, luôn cảm giác có chuyện không lành xảy ra.

- Bệ hạ lo nghĩ nhiều thôi, yên tâm, Vân Diệp không sao đâu, thiếp hỏi Tần lão quốc công rồi, lão quốc công nói, muốn phá mê cục này nhất định phải là Vân Diệp, Trình Trì Tiết cũng nói thế, Ngưu Tiến Đạt tuy không nói gì, nhưng không phản đối. Vân Diệp trải qua những chuyện mà chúng ta không tưởng tượng nổi, một mình xuyên qua rừng rậm, phải biết rằng hơn một nghìn dặm, nếu không có trí tuệ và dũng khí hơn người, đã chẳng thể giết chết Đậu Yến Sơn, thoát khỏi miệng giao long.

- Nhìn ngô công kịch độc mà y đem về là hiểu, Tôn tiên sinh nói riêng với thiếp, loại ngô công này tên là "phi thiên ngô công", chuyên hút não người và súc sinh, năm xưa ông ta gặp phải ở Ba Sơn, chạy hơn trăm dặm trong đêm, nghĩ lại còn sợ.

- Trước bữa tối Thừa Càn hỏi thiếp, thiếp cố ý nói quỷ quái, rồi lại phủ nhận, chắc chắn Thừa Càn sẽ bắn tin cho Vân Diệp, Vân Diệp có chuẩn bị sẽ làm rõ chân tướng việc này. nguồn TruyệnFULL.vn

- Khúc Giang đã để hoang quá lâu rồi, thiếp biết cái chết của Huyền Bá là tâm kết trong lòng bệ hạ, hai huynh đệ bệ hạ tình cảm tốt nhất, nếu chẳng phải vì Huyền Bá mất sớm, bệ hạ không phải khổ thế này, hoàng vị cũng không cần dính nhiều máu tươi như thế, khiến giờ cha con như người xa lạ, huynh đệ trở mặt thành thù, thiếp muốn giải câu đố này, tương lai chúng ta chết rồi, đi gặp đại ca, tam đệ cũng nói rõ ràng được, nếu không dù chúng ta chết cũng không an lòng.

Lý Nhị rũ ống tay áo xuống, bóng dáng cô quạnh, xoay lưng lại với Trường Tôn thị, xua tay, lúc này thân hình Lý Nhị như còng xuống, cái lưng thẳng như trường thương thường ngày không thấy nữa, vị hoàng đế thường ngày đối diện với hoàn cảnh hiểm ác vẫn nói cười cũng không thấy nữa, ẩn mình vào bóng tối, giọng nói mệt mỏi truyền ra:

- Năm xưa Hồng Phất Nữ có thể xưng là hào kiệt, một thân võ công hiếm thấy trên đời, Lý Tịnh cũng không đấu nổi ba hiệp, nhận khẩn cầu của nàng truy tìm nguyên nhân cái chết của Huyền Bá, mất tích ba ngày, cuối cùng tìm thấy ở đồng hoang, người còn sống, nhưng tính khí thay đổi, mỗi năm điên khùng ba tháng. Vân Diệp có tài thông thiên mà phải bó tay, chỉ miễn cưỡng có thể đánh thức Hồng Phất Nữ, không thể chữa lành.

- Trẫm lo Vân Diệp dẫm vào vết xe đổ, từ khi đăng cơ tới nay, Bách kỵ ti bỏ một nửa công sức vào việc này, trừ bốn chữ "Hoa Tư chi quốc" mà Nhan Chi Thôi có được, thì chúng ta chỉ có tòa nhà hoang bên Khúc Giang, trẫm phá cả viên lâm hoàng gia, đào ba thước đất mà không có chút manh mối nào, không tìm được chân tướng việc này, trẫm chết không nhắm mắt.

Một người đất thình lình xuất hiện trước mặt Vân Diệp, há to mồm, răng trắng ởn như muốn nuốt chửng người ta, hai tay vươn thẳng, Vân Diệp như nghe thấy giây thân kinh của mình đứt cái tưng, nếu như chẳng phải sự hiếu kỳ mạnh mẽ giữ y tỉnh táo, chỉ e lúc này đã sùi bọt mép ngất xỉu rồi.

- Hầu gia, phu nhân bảo tiểu nhân mang đồ tới cho ngài, đất cứng quá, đào mãi mới thông, tay nghề đi xuống rồi.

Nghe câu này ba hồn bảy vía của Vân Diệp mới về chỗ cũ, Hoàng Thử chó má, dọa chết lão tử rồi, Vân Diệp thấy mình sắp són ra quần, vội ra sau, đái thêm bãi nữa mới yên tâm.

- Hầu gia, vừa rồi ngài đái xong rồi cơ mà? Sao lại đái nữa?Vân Diệp mặt tối đen nhìn Hoàng Thử, loại khốn kiếp này không đánh một trận thật có lỗi với bản thân.

- Ngồi xuống!

- Vì sao ạ?

Hoàng Thử chẳng hiểu ra sao, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống, Vân Diệp nhào tới chân đấm tay đá, toàn thân ấm áp, sáng khoái không nói lên lời.

- Phu nhân đưa tới những gì?

Vân Diệp nhận lấy bọc mở ra, mừng rỡ, đây mới là phu thê, một nữ nhân bất kỳ lúc nào cũng biết trượng phu mình cần gì nếu gặp được là phải cưới ngay, dứt khoát không sai, Vân Diệp tràn ngập hạnh phúc, lão bà giỏi quá, bột nấm, hộ oản có gai, nhuyển giáp, nỏ, cưa có thể giấu trên tóc, đôi giày có thể bắn ra dao, ồ, không tệ, không tệ, có cả Xuân Phong tán, thuốc tê của Lão Tôn, có những thứ này Vân Diệp thấy gặp ma cũng chẳng sợ.

- Ngươi về đi, ngươi ở lại đây lâu không hay, nói cho ta biết địa đạo ở đâu là được.Hoàng Thử nghiêng đầu moi trong tai ra rất nhiều đất, chỉ góc tường, định nói thì bị Vân Diệp thô bảo đẩy đi. Đợi hắn vào hầm, Vân Diệp lấy chum hứng mưa che lên trên, về phòng, trốn trong màn võ trang xong chà tay tiếp tục xem Lễ ký.

- Thiên địa chi đạo, hàn thử bất thì tắc tật, phong vũ bất tiết tắc cơ. Giáo giả, dân chi hàn thử dã. Giáo bất thì tắc thương thế. Sự giả, dân chi phong vũ dã, sự bất tiết tắc vô công. Nhiên tắc tiên vương chi vi nhạc dã, dĩ pháp trì dã, thiện tắc hành tượng đức dã.

Đọc méo cả mồm, chữ nghĩa nhảy múa loạn trong đầu, nếu là thời mới tới đây chắc Vân Diệp chỉ đọc chứ không hiểu được, mấy năm qua được đám Lý Cương dạy dỗ thành ra hiểu được, lý luận này rất là tuyệt diệu, trước tiên nó chia con người ta thành các đẳng cấp khác nhau. Có người là "nông phu", có người là "hoa màu", có người "vun trồng", có người là "mầm cây" bị vun trồng. Được "nông phu" chiếu cố là phúc, còn phải mang ơn huệ với "nông phu", cảm tạ mặt trời nước mưa. Vân Diệp khi đọc tới đoạn này cầm bút lên chấm đậm mực, phê:" Đây là lý luận của tiện nhân."

Mình vất vả duy trì thư viện là muốn thứ tiện nhân trong thiên hạ bớt đi một chút, người tự lập nhiều hơn, vận mệnh nắm trong tay mình là tốt nhất. Ở Đại Đường mình là một dị loại, dù mình nỗ lực tiếp cận người Đường ra sao thì lúc nào cũng lộ ra sự khác biệt, đợi mình dạy hết học sinh thư viện thành giống mình, quái nhân, quái sự nhiều lên, mình sẽ không phải là quái dị nữa, cuối cùng không quái dị mới là quái dị.

Sách này chẳng cần xem nhiều, chỉ cần lý giải được là nhớ được, ví như đoạn văn vừa rồi, tương lai đem mỉa mai người khác, tỏ ra có học vấn, ngươi là hoa màu, các ngươi là hoa màu ráo, nói không chừng người bị chửi còn cười khoái chí.

Gió ngoài cửa lạnh căm căm, tuyết chen qua khe cửa sổ bay vào, rơi trên bàn, quay đầu nhìn chậu lửa, Vân Diệp thở dài, cầm kìm cời than cháy mạnh hơn, cho số canh còn lại vào bát cá, đặt lên giá đun, đợi tới khi đun tới thịt nát ra chính là lúc cho vào mồm, đổ cơm thừa vào bát canh cá, nhìn hơi nóng bốc lên, cá thơm ngào ngạt, Vân Diệp muốn hát to.

Đêm lạnh đèn dầu nhà hoang, hoàn cảnh hài hòa quá, quạ không kêu nữa, chẳng biết đi đâu tránh tuyết rồi, dù có là ma cũng chẳng chọn cái ngày thế này ra ngoài.

Muốn hát, lại nhớ tới Na Mộ Nhật, những câu từ đơn giản được nàng hát ra phong tình vô hạn, qua bà nương này ngày càng có vị nữ nhân, chẳng biết nàng và khuê nữ ở thảo nguyên có khỏe không, thảo nguyên nhất định bị tuyết bao phủ, chắc qua bà nương đang ôm cừu giữ ấm, dù sao tận sâu bên trong nàng là nữ tử thảo nguyên, nếu giờ đi thăm nàng, nhìn nàng ôm khuê nữ ngủ với cừu, mình sẽ chẳng ngạc nhiên.

Tuổi càng nhiều, lão bà càng nhiều, tình cảm lại càng thêm tinh tế, chuyện xưa cũ không dám nghĩ tới nữa, vừa nghĩ tới đã làm canh cá đun cạn, cơm điêu hô bị cháy, Vân Diệp biết đó là ông trời phạt mình.

Ăn khuya xong, Vân Diệp đi bộ trong phòng, xác nhận mặt đất không có hang hốc gì, y nhìn ra vách tường, Lý Nhị chọn cho mình một gian phòng thế này nhất định có dụng ý. Ban ngày quan sát cả khu vườn hoang, đưa ra kết luận, nhà nơi này đều bị người ta tháo rỡ, rất nhiều cột trụ đổ còn mới, sơn chưa rạn, dám phá viên lâm hoàng gia, trừ Lý Nhị ra Vân Diệp không nghĩ ai có gan như vậy.

Lễ Ký hay còn gọi là Kinh Lễ, một trong Ngũ Kinh của Khổng Tử.

Chương 766: Cái lạnh sau tuyết

Lấy đốc đao gỗ từng tấc một trên tường, không phát hiện ra cửa ngầm, Vân Diệp đột nhiên nhớ ra, Công Thâu Mộc mất tích một thời gian, không ai biết ông ta đi đâu, con ông ta Công Thâu Giáp còn tới thư viện đòi người, lão già đó mất tích nửa tháng mới về, nhưng bất kể ai hỏi cũng kín như bưng, chẳng lẽ lão già đó cũng bị đưa tới cái nhà ma này?

Mai kiếm cái thang kiểm tra kỹ cái nóc nhà cao tít kia, Vân Diệp có ý định rồi, liền bắt đầu quấn tơ quanh phòng, một cái chuông nhỏ treo bên gối, nuốt một viên thuốc màu trắng, sau đó rải ít bột nấm vào bên bồn lửa, chỉ cần lửa tắt, ấm ước không bốc hơi nữa, bột nấm sẽ bị hong khô, nếu có thứ gì đi qua làm nhiễu động không khí, gió sẽ cuốn nó lên, Vân Diệp bỏ rất ít, lại uống cả thuốc giải, nhưng không dám mạo hiểm, ma chưa bắt được đã làm mình điên cả ngày.

Nếu có ma thật, nuôi nó trong mê lâm cũng không tệ, theo suy nghĩ giờ của y, cứ thêm vào thế này thì chẳng ai vào được mê lâm nữa, kể cả y.

Đệm có mùi mốc, mai nhất định phải hơ lửa cho kỹ, ngủ thế này khác gì chịu tội, cố ép mình ngủ, đó là một bản lĩnh Vân Diệp học được ở rừng rậm Nam Chiếu, không thể làm mình kiệt sức, ngủ rất quan trọng, còn hai tháng nữa, ai biết sẽ gặp chuyện gì.

Khi Vân Diệp ngủ xảy ra rất nhiều chuyện, ví như có một con ma đầu to đi đi lại lại ở cửa sổ, một cái lưỡi đỏ từ trên trời thè xuống, thiếu một xích nữa là chạm vào Vân Diệp, đằng xa có nữ nhân ca hát, còn có tiếng khóc gào vô cảm của trẻ con, tiếc rằng Vân Diệp chùm chăn ngủ say như chết.

Tuyết lớn dừng rồi, mây đen cũng biến mất, bầu trời được tuyết tẩy rửa như mảnh vải đen điểm xuyết vô vàn minh châu, trước giường của Vân Diệp có ánh trăng lành lạnh, có một cái dây lưng màu đen uốn éo trên mặt đất như vật sống, đáng sợ hơn cả rắn.

Diễn kịch một mình lâu thì ai cũng thấy chán, cái dây lưng kia múa mệt, cuốn ở chân giường không động đậy nữa, xa xa có gà gáy, dây lưng như muốn chạy, nhưng bị sợi tơ của Vân Diệp chặn đường, hình như nó giông biết đi đường vòng, cứ chạm vào sợi tơ rồi dừng lại, lúc gà gáy ba lần, nó rũ ra, như mất đi sức sống, biến thành cái dây lưng.

Mặt trời chiếu vào cửa sổ, có người gõ cửa, Vân Diệp mở cửa phòng, thấy Đoàn Hồng đứng bên ngoài, Vân Diệp đấm luôn vào mũi hắn, ai mà ngờ hắn bị đánh ngã, chuyện này Vân Diệp làm vô số lần, nhưng chưa bao giờ thành công, vậy mà lần này Vân Diệp thậm chí nghe thấy xương mũi của hắn bị vỡ, dù là cao thủ thì mũi cũng mềm, ăn một đấm cũng sụp.

Đoàn Hồng kệ máu chảy ròng ròng, kinh ngạc hỏi Vân Diệp:

- Đêm qua hầu gia ngủ không có chuyện gì lạ xảy ra à?

- Ai nói không có, ta nấu một nồi cơm điêu hồ, hầm mấy con cá, ăn cả bữa tối lẫn bữa khuya, đường đường hầu gia mà phải tự nấu cơm, tự rửa bán, thế còn chưa đủ lạ à? Tỉnh dậy thấy kẻ thù, đấm vỡ mũi hắn, con người sống trên đời khoái lạc chỉ đến thế, sống vậy ai chả thích.

Đoàn Hồng lúc này mới nhớ tới cái mũi của mình, bốc một nắm tuyết nhét vào mũi, tay bóp một cái, mũi thẳng trở lại, Vân Diệp hâm mộ lắm.

Đoàn Hồng đi vào phòng kiếm tra kỹ một lượt, gian phòng không lớn đúng là chẳng có gì khác lạ, cho tay vào chăn của Vân Diệp, còn hơi ấm sót lại, xác nhận Vân Diệp đã ngủ trong phòng này.

- Đoàn Hồng, hôm nay ngươi mang cho ta ít phẩm màu, ta chuẩn bị rảnh rỗi vẽ vài bức tranh, chỉ đọc mỗi Lễ ký ta thấy mình thành thằng ngốc mất, thứ này là thuốc độc của lòng người, chưa bị ma giết đã bị Lễ ký đầu độc chết rồi. Kiếm thêm chút tạp sách cũng được, nếu ngươi có xuân cung sách kiếm cho ta trăm cuốn để giải sầu...

Đoàn Hồng á khẩu, bản thân hắn ít học, nhưng biết Lễ ký là cái gì, thánh kinh của nho gia, đám lão phu tử mà nghe thấy mấy lời báng bổ của Vân Diệp chắc liều mạng già cũng phải bóp chết y.

Mũi Đoàn Hồng không chảy máu nữa, chẳng biết dùng cách hay ho gì, mặc dù phải không ngừng bóp mũi, nhìn bề ngoài không có thương tích gì.

- Hầu gia sai bảo, nô tài tất nhiên phải làm theo, nhưng đồ ăn uống mong Hầu gia thông cảm, ngài chỉ có bánh khô, đây là khẩu phần hôm nay của ngài.

Đoàn Hồng lấy trong lòng ra hai cái bánh khô đưa cho Vân Diệp:

Vân Diệp nhận lấy cầm hai cánh bánh đập vào nhau kêu bồm bộp, thở dài:

- Về nói với nương nương, không cần phải làm như vậy, có khác gì Lưu Bị bện giày cỏ cho Gia Cát Lượng, ta ngày càng tò mò với chuyện này rồi, thế nào cũng tìm được đáp án.

- Vân hầu, ngài nghe này, bên trong đó thực sự rất nguy hiểm.

Đoàn Hồng nhìn cỏ lau bên bờ Khúc Giang, khẽ nói một câu.

Hôm qua đục một cái lỗ nhỏ để bắt cá, bị gió lạnh thổi cả đêm đã đóng băng cứng đờ rồi, Vân Diệp lấy đao ra, tiếp tục phá băng, phá một lỗ, phát hiện cá phía dưới hình như cũng bị đóng băng rồi, bơi rất chậm, hai con ở đáy nước nông nằm yên không nhúc nhích.

Vân Diệp cười lớn, dùng gậy trúc xiên bốn năm con, sau đó lại đi lấy gạo cô, Đoàn Hồng theo sau không nói một lời, làm cơm thôi mà, với Vân Diệp mà nói là quá đơn giản, cơm Điêu Hồ khiến người ta chỉ muốn ăn mãi, mùi cá làm người ta chảy nước miếng, gia vị luôn được Vân Diệp cho vào túi nhỏ mang trên người, dùng một chút mà hương thơm ngào ngạt.

Đóng cửa lại, Vân Diệp và Đoàn Hồng ngồi đối diện hai bên bàn, chỉ thấy Vân Diệp dùng đũa gắp một con cá, tùy tiện ném lên bàn, Đoàn Hồng không biết y định làm gì, lãng phí thức ăn ngon như vậy là không đúng.

Vân Diệp giải phẫu con cá, đầu tiên là da, sau là thịt, chút thịt cuối cùng trên xương cũng bị lóc sạch, thấy mặt Vân Diệp khẩn trương, Đoàn Hồng cũng căng thẳng, ngây ra như thẳng ngốc nhìn Vân Diệp dùng đao tách đầu cá ra, đao tựa hồ gặp phải vật cản, Vân Diệp thở phào, bẻ gãy xương, trừ một cái cương châm mảnh như lông trâu thì không có gì bên trong.

- Để ta dùng cái ngân châm này đâm ngươi một cái.

Vân Diệp quay sang âm u nói:

Chẳng thấy Đoàn Hồng đứng dậy mà cả người lẫn ghế trượt đi hơn ba xích, thằng ngu cũng biết thứ bên trong xương cá chẳng hay ho gì.Vân Diệp lại lấy một con cá khác làm y như vậy, lần này lấy một cái ngân châm xanh lam, hai cái ngân châm đặt trước mặt, Vân Diệp chống cằm, đầu lắc lư, cứ như làm thế mới suy nghĩ được.

Nếu như hôm qua có người muốn giết mình thì tám mươi tên Vân Diệp cũng chết queo rồi, vì sao lại làm thế? Vì sao chứ? Nếu không muốn giết người thì cương châm giải thích ra sao?

- Vân hầu, để nô tài mang hai cái cương châm này về, mấy lão cung phụng trong hoàng cung sẽ biết đây là cái gì và ai dùng.

Đoàn Hồng cẩn trọng nói với Vân Diệp, nếu trước kia hắn coi Vân diệp là người may mắn, lần này là lần đầu dùng khẩu khí bình đẳng nói chuyện với người trẻ tuổi trước mắt. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Không cần đâu, ta biết kẻ nào cho châm vào xương cá, chẳng qua không muốn nói ra mà thôi, ta cảm giác độc ở hai cây châm này là một loại độc phối hợp, ăn một con cá nói không chừng không sao, ăn hai con sẽ có chuyện, ta dám đánh cược thứ độc kết hợp này ăn không chết người, ngươi mau mang về để các cung phụng thí nghiệm, xem xem là thứ gì, nếu không chết người thì ngươi gõ chuông tối thiếu một cái, nếu chết người thì chuông tối gõ bình thường, để ta còn chuẩn bị.

- Chuẩn bị cái gì?

Đoàn Hồng thấy đầu óc không theo kịp.

- Chạy chứ còn cái gì, nếu độc không chết người thì đây là trò chơi đấu trí, chỉ cần đủ thông minh, có chơi tiếp cũng không sao. Nếu như là độc chết người, tức là người ta không phải chơi, ta không chạy thì đợi đao chém vào cổ à, đi mau.

- Hầu gia còn chưa nói rốt cuộc là kẻ nào đặt độc châm, bao năm qua cuối cùng cũng có chút đột phá, ngài mà chết là lại thành mê án.

Đoàn Hồng nhỏ giọng nói với Vân Diệp, kết quả bị đá một phát ra khỏi cửa.

Vân Diệp cầm xương cá định đổ ra ngoài cửa, kết quả không cẩn thận làm đổ xuống cạnh ngưỡng cửa, y lấy châm dẫm mấy cái, xương cá chìm vào tuyết, trở lại phòng, ngồi trước cửa sổ tiếp tục xem Lễ ký.

Không biết có phải là mình hoa mắt không, một cái dây lưng màu đỏ sậm ở chân giường đột nhiên nhúc nhích, Vân Diệp đeo mõm lợn, găng tay da hươu rồi nhặt dây lưng lên xem, ai ngờ cái dây lưng nảy lung tung, Vân Diệp cười cực vui, nắm lấy một đầu dây lưng, đặt lên bàn mặc cho cái dây chạy loạn khắp bàn, mỗi lần nó sắp rơi xuống bàn, Vân Diệp lại kéo về, chơi không biết chán.

Cuối cùng rồi cũng chán, liền lật đai lưng lại, hai con chuột rất nhỏ bị khâu lên dây lưng, da bọn chúng bị dùng chỉ cực mảnh khâu vào nhau, từ hai cá thể đơn độc biến thành một, tài nghệ cực cao, trên người chuột không có mấy máu, chuột chạy thoát thân, tám cái chân chẳng thể nhất trí, cho nên mới lúc trái lúc phải, nếu không nhìn thấy con chuột sẽ nghĩ rằng là một dây lưng biết khiêu vũ.

Quạ lại đến rồi, kêu quạ quạ bực cả mình, Vân Diệp không hiểu tiếng động vật, nên chẳng hiểu chúng nói gì, nhưng y biết một điều, chỗ nào có quạ là có thịt thối.

Gọi thị vệ tuần tra tới, cùng mình đi về phía nhiều quạ nhất, chưa tới gần đám quạ đã kêu toáng lên, vỗ cánh làm động tác chuẩn bị công kích.

Vân Diệp chẳng bận tâm, thị vệ càng chẳng sợ chút uy hiếp này, lấy đao phạt cỏ, tìm kiếm xung quanh, đợi tới khi Vân Diệp tới chỗ sâu nhất trong bãi cỏ mới phát hiện bãi loạn thạch, năm xưa Khúc Giang rộng hơn giờ rất nhiều, về sau Tiền Tùy tu sửa chỉ để lại một phần nhỏ, đây chỉ là một phần Khúc Giang xưa, loạn thạch lởm chởm, mấy cái hình thù kỳ lạ, Vân Diệp còn có ý mang về hoa viên bày chơi.
Một con đường nhỏ quanh co kéo dài, Vân Diệp kéo thị vệ chắn phía trước, thong thả đi theo con đường, cố gắng co mình sau lưng thị vệ, vờ không nhìn thấy ánh mắt âm u của hắn, thi thoảng thò đầu quan sát. Sự cẩn thận của Vân Diệp lây sang bốn tên thị vệ, làm một tên nổi điên lấy đá ném quạ, thấy chúng im rồi mới thoải mái hơn một chút.

Tên thị vệ đi đầu trẹo chân, Vân Diệp thấy xương của hắn lộ ra khỏi lòng bàn chân, chẳng biết trẹo kiểu gì, nhưng nhìn nghiêm trọng lắm, nên Vân Diệp băng bó đơn giản cho hắn, đặt bên đường tiếp tục tiến lên, một kẻ thông minh, nhưng làm bản thân bị thương vào lúc này, chẳng hiểu hắn nghĩ cái gì.

Không còn lẽ trời nữa, bị một cái gai táo đâm vào cánh tay một cái mà sùi bọt mép, tứ chi co giật, cuối cùng thất khiếu chảy máu, giật giật vài cái rồi nằm im. Đây là thứ độc dược gì, chưa bao giờ nghe nói tới, cả Khiên Cơ dược trong truyền thuyết cũng không khủng bố như thế, từng hỏi Trường Tôn thị xin thứ này, kết quả còn bị đánh cho một trận.

Kỳ thực sức sống của con người cực kỳ khủng bố, chẳng có thứ thuốc độc nào có thể lấy mạng người nhanh như vậy, thời n ày độc dược được sử dụng đều là độc tố của sinh vật hay thực vật, thời đại dùng độc tổng hợp còn chưa tới, nhịp tim và mạch của thị vệ này không còn nữa, Vân Diệp xác định hắn chết thật rồi.

Vân Diệp không định theo vết xe đổ của hắn, mõm lợn nhất định phải đeo, lót một tấm gỗ vào đế giày, thêm cả găng tay da hươu, võ trang xong thấy hai tên thị vệ còn lại mặt vàng ệch, toàn thân run rẩy, vẻ van nài trong mắt không thể rõ hơn nữa.

Cũng chẳng cố xông vào, bằng vào cái gì mà lấy cái mạng nhỏ của mình ra đánh cược? Vân Diệp rất muốn quay đầu lại, nhưng thấy tên thị vệ trẹo chân đằng xa đã bị treo cổ rồi, Vân Diệp không chịu quay đầu nữa.

Phía trước mặt trời chiếu rực rỡ, cứ như hi vọng ở phía trước, huống hồ trên tảng đá còn ghi nguy hiểm quay lại, nhìn thế nào cũng thấy chu đáo, hung thủ tốt quá.

Gió bắc thồi vù vù, tuyết cứ chui vào cổ, rất khó chịu, chẳng ai thấy lạnh, hai tên thị vệ lưng đẫm mồ hôi, Vân Diệp lột y phục của tên thị vệ đã chết, châm lửa rồi ném vào cỏ, bất kể là thứ độc gì, sau khi bị lửa tịnh hóa sẽ chẳng còn độc nữa, lửa lớn sẽ gọi các thị vệ khác tới, cỏ cháy rất nhanh, phía trước cháy, Vân Diệp dẫm lên tro tiến lên, như đi tản bộ.

Lúc này thành Vân Diệp đi trước, hai tên thị vệ rúm ró theo sau.

Vân Diệp tránh xa tảng đá có chữ, chỉ có hạng ngu xuẩn như Bàng Quyên mới cầm đuốc soi xem rốt cuộc kẻ địch định nói với mình cái gì, quạ đã bay mất rồi, trong bãi cỏ có một bóng người, chạy theo quạ, hắn không chạy nhanh bằng quá, nỏ trong tay Vân Diệp đã mạnh, độc dược bôi lên lại thất đức, nên tên áo xám chỉ chạy được hai bước là lưng trúng ba mũi tên, một phát ba mũi, đó là do Công Thâu Mộc thiết kế riêng để bù đắp cho tài thiện xạ của Vân Diệp.

Lửa quét qua người tên áo xám, hắn phát ra mấy tiếng vô nghĩa rồi câm nín, hai tên thị vệ hoan hô, muốn chạy tới nhưng Vân Diệp ngăn lại, vẫn kiên nhẫn đi theo lửa.

Y phục của tên áo xám bắt lửa, lấy cành cây quất mấy cái dập tắt, tóc tai bị thiêu sạch rồi, nhưng còn chưa chết, toàn thân co giật, mạch vẫn còn, miệng toàn tro, Vân Diệp cậy miệng hắn ra, phát hiện niêm mạc trên cổ họng đã biến thành màu trắng, đây là bỏng hô hấp, Vân Diệp biết thuật ngữ chuyên môn này.

Thị vệ muốn chặt đầu của hắn, nhìn một cái là biết cung cách chiến trường, với kẻ địch trọng thương không còn tác dụng gì phải xử trí như thế, mỗi cái đầu là một phần quân công, không thể lãng phí.

- Chúng ta cần tình báo, tên này rất quan trọng, không giết được.

- Nhưng hầu gia, miệng tên chó má này bị đốt cháy rồi, dù tỉnh lại cũng chẳng hỏi được gì, chúng ta đang ở hiểm địa, mang theo hắn là gánh nặng, chẳng bằng đem theo đầu cho tiện.

Vân Diệp bỏ mõm lợn xuống nói:

- Ai bảo ngươi một kẻ không nói được là không thể tiết lộ bí mật? Không có miệng thì còn tay, không còn tay thì còn chân, không biết viết cũng chẳng sao, ta có một người bạn, ta không hiểu hắn nói gì, nhưng hiểu tranh hắn vẽ, là người thì sẽ biết vẽ, hiểu được tranh vẽ không phải khó.

Vân Diệp đứng trong đám cháy đợi các thị vệ khác tới gần, chẳng bao lâu có tiếng người truyền tới, thủ lĩnh thị vệ đi đầu men theo đường nhỏ chạy tới, khi hắn nhìn thấy bộ hạ bị treo lủng lẳng trên cành cây, lập tức dừng lại, đợi các bộ hạ khác tới đủ mới tiếp tục tiến lên.

Thấy dọc đường không một ai bị thương, Vân Diệp càng thêm nghi ngờ, bi ai nhìn thị vệ lắm mồm bên cạnh:

- Vì sao ngay cả huynh đệ của mình cũng không bỏ qua.

Tên thị vệ đó lập tức vung đao chém Vân Diệp, nhưng tiếng nỏ vang lên, hắn gục ngay xuống đất, vai trái có ba mũi tên cắm sâu vào da thịt, không cam tâm cựa mình muốn bò dậy.

Vân Diệp ngồi xuống hỏi nhỏ:

- Biết vì sao ngươi bại lộ không?

Tên thị vệ đờ đẫn lắc đầu, mình ra tay luôn nhanh gọn, chưa bao giờ thất thủ, hắn chắc chắn Vân Diệp không nhìn thấy mình hạ độc đồng bạn, vì độc dược là viên nến sáp, muốn tan ra trong dạ dày cần ba canh giờ, khi đó hắn và đồng bạn ở ngoài, Vân Diệp đang ngủ không thể biết.

Hắn rất muốn biết, Vân Diệp lại lảng đi, cười gian nói:

- Ta kệ ngươi giết huynh đệ của mình ra sao, ta chỉ cần ngươi không có thời gian tự sát, nói chuyện với ngươi là để thuốc tê có tác dụng, kẻ kia không thể nói gì được nữa rồi, nhưng ngươi thì có.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau