ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 756 - Chương 760

Chương 757: Ác long chờ đợi

Thấy gia tướng muốn đi bắt hai người kia, Huyền Trang lên tiếng:

- Hai người này là nô bộc Già Lâu quốc vương tặng bần tăng, không cùng một bọn với hắn.

Gia tướng mới thôi.

- Hòa thượng, vừa rồi ngươi bị khống chế, không thể nào nói rõ được, giờ có thể nói cho ta biết vì sao tên này theo ngươi tới Thiên Trúc rồi chứ?

- Có gì để nói đâu, khi đó hai ta bị Dạ Đà bắt, nguy trong sớm tối. Ta đành phải nhận lời đem đệ đệ của hắn tới Thiên Trúc mới giữ được tính mạng cho chúng ta, kết quả tên này thể hiện thân thủ của mình ở Thiên Trúc, thành Khổng Tước Minh Vương. Thời gian qua bần tăng đợi ngài mãi, trong thư chẳng phải nói rõ cả rồi sao, thế nào bây giờ mới tới? Hại phiên dịch kinh thư bị trì hoãn, toàn là bối diệp, nếu bị thối nát sẽ không còn nữa.

- Đạo Tín nói với ta ngươi gặp xui xẻo, nhưng không nguy hiểm tới tính mạng, cho nên ta quan sát mấy ngày. Thế nào cũng phải xác định thân phận của tên này mới được, nếu chẳng phải hôm nay thấy hình xăm của hắn thì ta không chắc.

- Được rồi, ngài đi đi, sau này đừng tới gặp bần tăng nữa, ngài tới gặp lần nào, phạn tâm của ta tổn thất lớn lần đó, gặp không bằng chẳng gặp. Nay ngài thân trong ma đạo, lại thấy thú vui, kệ ngài.

Khổng Tước Minh Vương bị cho vào bao tải, được gia tước khiêng ra ngoài, rời thiền viện mới phát hiện bên ngoài đông nghìn nghịt, Phó Dịch ngồi sau bồn lửa, toàn thân phát kim quang, chỉ tượng Phật đà trong thiền viện nói:

- Ngươi là Phật, lão phu cũng là Phật, ngươi tối mới phát sáng, lão phu sáng hay tối đều phát sáng. Đám hòa thượng kia, thấy Phật sao không bái.

Pháp Ngôn trừng mắt muốn rách ra, hận không thể bóp chết lão già kia, nghe đám thiệt nam tín nữ thì thầm, lòng như dao cắt, chùa Tiến Phúc chuẩn bị thời gian dài như thế, cuối cùng thất trong gang tấc, trong tương lai rất dài, chỉ e không có hương khách tới.

Vân Diệp không để ý tới chuyện nhỏ nhặt này, sớm ngày làm rõ chuyện của Khổng Tước Minh Vương mới là quan trọng nhất, y đột nhiên phát hiện, kẻ địch của mình hình như không ngừng xuất hiện theo quy luật, nếu có liên quan tới nhau thì thật đáng sợ.
Còn về bóc trần trò lừa gạt của chùa Tiến Phúc thì có một Phó Dịch là đủ, huống hồ còn có Viên Thiên Cương đang vuốt râu đứng ngoài nhìn, lão ta chẳng bỏ qua cơ hội bắt gian tận giường này.

Nhìn Phó Dịch lại đắc ý ném một nắm tùng hương vào bồn lửa, đốm lửa tứ tung, thần quang dần biến mất trên người lại chiếu sáng vạn trượng, hôm nay Pháp Ngôn muốn thoát thân yên lành là không thể rồi.

Xe ngựa của Vân gia lặng lẽ đi tới, bao tải ném lên xe, hai gia tướng chui vào, Vân Diệp lên lưng Vượng Tài vỗ một cái, Vượng Tài men theo đường lớn đi về phía cổng thành.

Tiểu Nguyên Bảo rất bận rộn, nhưng lại rất vui sướng, phòng khách đơn giản của nhà mình chật kín quan viên lục bào, vốn còn lo không đủ trà, từ khi Trư Tông nhét cho nàng một túi, liền không còn lo nữa, tuy không hiểu bọn họ nói gì, chỉ thấy bọn họ đập bàn thảo luận kịch liệt là biết nhất định rất quan trọng.

- Lật nhào bản tấu của Đạo môn thì dễ thôi, nói cho quan trên biết là được, nhưng các ngươi có nghĩ tới, đây là lần đầu hai nhà Phật Đạo có người đứng ra chủ động nhận mình là con dân Đại Đường mà không phải là người thần quốc xa xôi nào đó, mười vạn tăng, mười vạn đạo sĩ, thêm vào vô số tín đồ, một khi dùng biện pháp cưỡng ép, sẽ khiến xã hội chấn động, vì chút bạc mà làm thế thì được không bằng mất.

Vương Huyền Sách đứng trên ghế không ngừng cổ động mọi người nghĩ cách khác để lợi dụng thời cơ ngàn năm khó gặp này, để tín ngưỡng của bách tính bị quốc pháp khống chế, quyền lợi cần tập trung cực độ, quốc gia như thế mới tập trung toàn lực làm việc được, ví như mở rộng cương thổ Đại Đường tới tận chân trời.

- Không có người thì dù ngươi đánh chiếm cả mặt trăng cũng vô nghĩa, đại quân không thể giết sạch mọi người, sau khi đại quân đi qua, những nơi đó vẫn toàn Hồ tử, chẳng bao lâu lại trỗi dậy, chúng ta phải làm sao? Giết tiếp à? Vương Huyền Sách, ngươi giết thống khoái rồi, nhưng thù hận ngày càng sâu, chả lẽ sau này khỏi làm chuyện gì khác, sách đao đi giết sạch Hồ Tử, giết cả nam nữ giả trẻ à? Con mẹ nó, chúng ta là người, không phải đồ tể.- Vương Huyền Sách, uổng cho ngươi dám vỗ ngực tự xưng tài trí, tiên sinh đã cho chúng ta thấy thế giới lớn thế nào, ngươi diệt xong Thổ Phồn, Cao Ly, Tây Vực thì sao? Lúc đó sát với Đại Đường sẽ là Ba Tư, Ai Cập hay La Mã? Ngươi định giết tiếp à? Vậy cần chó gì tới ngươi, cần gì thư viện, một tên thô kệch vung đao múa kiếm còn hơn ngươi trăm lần.

- Công Hải nói đúng lắm, chính sách ràng buộc của triều đình không sai, ta nghe nói triều đình đã có biện pháp khống chế thảo nguyên rồi, đó là dùng lông cừu ràng buộc, hai bên dựa vào nhau sinh tồn...

- Lạc đề, lạc đề, lạc đề nghiêm trọng rồi! Chúng ta đang nói tới Đạo môn, sao lại kéo sang thảo nguyên rồi? Vương Huyền Sách, cảnh cáo ngươi một lần, không được đổi khái niệm, nếu không bỏ một cơ hội phát ngôn của ngươi.

- Thực ra ta thấy Vương Huyền Sách nói có lý, hiện giờ thần phật khắp Trường An, bệ hạ không ngó ngàng gì tới, nhưng nói là phóng túng cũng không phải, nghiên cứu thủ đoạn của bệ hạ, luôn là mưu tính trước mới hành động sau, sư tử bắt thỏ, nhất kích tất sát. Đạo môn và hoàng gia có uyên nguyên sâu xa, làm thế không nhất định là vì muốn che mắt hoàng gia, bọn họ tự lộ ra sơ hở, nếu triều định nắm lấy, làm Đạo môn không thể phản kích, nói không chừng sẽ thành cái cớ để cao tầng Đạo môn giải thích với các đạo sĩ khác, nói cho cùng bảo bọn họ không sợ thần uy của bệ hạ là giả.

- Cuối cùng cũng có người tỉnh táo xuất hiện, lão tử chẳng qua chỉ thuận miệng nói chí hướng của mình đã bị các ngươi ném đá tới tấp, ta có nói để Đạo môn hưởng lợi đâu, chính sách là của ai? Chẳng phải triều đình định đoạt à, Đạo môn bỏ lương thực trồng thứ khác chẳng phải vì giá lương thực thấp, trồng cái gì cũng có giá hơn. Làm tổn hại lợi ích nông dân để giá lương thực duy trì ở mức thấp, đó là sự bất công lớn nhất với những nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời.

- Nay thương thuế triều ta cực thấp, thương nhân hào môn đại hộ kiếm lớn, để nông hộ chiếm chín phần nhân khẩu Đại Đường gánh thù lao thấp nhất, chịu thuế cao nhất, chế độ tô dung đều nhắm vào nông phu, không liên can tới thương nhân, đây là công bằng à? Đạo môn làm thế là vì bọn chúng thấy có thể trục lợi, nên mới ngang nhiên nói ra chủ trương của mình, dùng tiền đổi quền lợi, bọn chúng dựa vào cái gì? Vì Lão Tử mang họ Lý à?

- Câm mồm, chúng ta đang thảo luận quốc sách, không phải theo ngươi tạo phản, Đạo môn chưa xử lý xong, mai đầu chúng ta đã bị treo lên cổng thành...

Lý Nhị ngồi sau bàn nương theo ánh nắng buổi chiều đọc từng trang ghi chép một, đọc tới câu "Vì Lão Tử họ Lý à?" Thì bật cười, đám khốn kiếp này đều cần rèn luyện, mài đi góc cạnh sẽ thành nhân tài, nói sai không sao, làm sai không sao, trẫm có thời gian, có thể thong thả đợi các ngươi trưởng thành.

Lý Thuần Phong tuy thông tuệ, nhưng muốn giở trò thông minh vặt trước mặt đám khôn như quỷ này thì chưa đủ, có điều tên tiểu tử Nguyên Gia nói đúng, đây là sơ hở mà Đạo môn cố ý để lại cho trẫm, muốn hoàn toàn thoát ra khỏi vòng xoáy thuế vụ, đúng là cần khí phách lớn, nhưng loại khí phách này gặp phải trẫm thì chỉ có thể trách bản thân ngươi ngu xuẩn thôi. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Cả đời trẫm chú trọng nhất là ở thế chủ động, chỉ cần ngươi không có chủ động, dù dùng bao nhiêu thủ đoạn cuối cùng cũng không thoát khỏi cái chết, trẫm giết tới kẻ cuối cùng của các ngươi xong sẽ lặng lẽ đợi thứ phiền toái khác tự đâm đầu vào lưới.

Chương 758: Cái đĩa của thần Quang Minh

Khổng Tước Minh Vương bị trói trần truồng giang chân giang tay trên một tấm ván lớn, tay hắn đã khôi phục nguyên trạng, không chảy máu nữa, nhưng cảm giác ngứa ngáy làm hắn muốn nổi điên, bất kể hắn tập trung tinh thần thế nào cũng vô dụng, đành lấy đầu đập rầm rầm lên ván, mượn cơn đau giảm bớt cái ngứa ngáy khủng khiếp kia.

Vân Diệp mang mõm lợn đặc chế, lấy một cây nấm cho vào bát nghiên nát, y làm cực kỳ cẩn thận, Thiên Ma Cơ cũng đeo mõm lợn, mỗi khi Vân Diệp dùng chày thuốc nện mười cái, nàng lại cho thêm một ít tinh thể màu lam nhạt, xem chừng đã hợp tác không chỉ một lần, hai người phối hợp cực kỳ thuần thục.

Nấm bị nghiền thành bột, Vân Diệp lấy thìa nhỏ múc ra một ít để trước mặt xem, rồi đưa tới trước mặt Thiên Ma Cơ, thấy nàng gật đầu, mang thìa đặt ở mũi Khổng Tước Minh Vương, Khổng Tước Minh Vương đã rơi vào điên cuồng, hơi thở gấp gáp, mũi hít một cái, toàn bộ số bột nấm chui vào mũi.

Hắn đột nhiên phát hiện ngứa ngáy trên người rút đi như thủy triều, lúc này hắn mới chút ý tới Vân Diệp và Thiên Ma Cơ, nhanh chóng đánh giá tình cảnh của mình, giọng khàn khàn hỏi:

- Ngươi muốn hỏi cái gì thì hỏi đi, ta sẽ nói hết, ta biết mình không sống được nữa, chỉ mong có chút yên lành trước khi chết.

- Ngươi tới Trường An làm gì?

- Hoằng dương Phật pháp, truyền Đại Thừa Phật kinh tới đông thổ Đại Đường, đó là chức trách của ta, cũng là tín ngưỡng của ta.

- Đại ca ngươi chết rồi, ngươi không định báo thù à?

- Người Trung Nguyên các ngươi nói người chết như đèn tắt, vứt bỏ lớp vỏ bên ngoài, vô hỉ vô bi, bản thân tiếp nhận quả là do nhân gây ra, không cần báo thù.

- Các ngươi còn có bao nhiêu người? Ta nói tổng cộng tới bao nhiêu người?

- Đường tới đông thổ dài dằng dặc, chỉ có bốn người bọn ta, muốn khai tông lập phái, sao mà khó thế, thiện tai, thiện tai.

Thiên Ma Cơ đột nhiên chỉ ngoài cửa, Vân Diệp rất nghe lời, đi ra còn đóng cửa địa lao lại, đích thân canh cửa, miệng không ngừng đọc Chính Khí ca cổ vũ bản thân, còn mõm lợn có đánh chết cũng không chịu bỏ xuống.

Qua rất lâu, Thiên Ma Cơ mồ hôi đầm đìa từ địa lao ra, mõm lợn của nàng đã rơi ra rồi, há miệng thở rất lâu mới đưa cho Vân Diệp một tờ giấy rồi về viện tử của mình.

Tối hôm đó Lưu Tiến Bảo vác một cái bao tải lớn tới tửu phường, tự mình cho bao tải vào miệng lò, Lão Giang rưới một vò rượu mạnh vào bao tải, mở cửa thông gió ra, ngọn lửa màu quất hồng bao phủ bao tải. Lưu Tiến Bảo đợi một canh giờ, cầm xẻng cào tro, xác nhận không còn lại cái gì mới về Vân gia, gật đầu với Vân Diệp đang đọc sách trong thư phòng.

Hôm nay là mười lăm, trăng bề ngoài vừa sáng vừa tròn, Vân Diệp nằm ghé trên bàn, nhìn vầng trăng trên trời, biết rõ trên đó không có Hằng Nga, không thỏ ngọc, càng không có cây quế, nhưng ánh mắt càng thêm mơ màng, khẽ ngâm: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Thiên thượng bạch ngọc kinh, cửu cung thập nhị thành, tiên nhân phủ ngã đính, kết phát thụ trường sanh.

Linh Đang lặng lẽ đi tới, lấy một bát cháo nhỏ trong hộp thức ăn ra, còn có hai món rau xanh, Vân Diệp thích thứ này, không thích mấy thứ như canh nấm hạt sen gì đó, nhìn trượng phu húp hai miếng hết bát cháo, Linh Đang đẩy đĩa rau nhỏ tới, bảo trượng phu thử.Vân Diệp chỉ ăn hai miếng rồi bỏ đũa xuống, tiếp tục ghé lên bàn ngắm trăng, tiếng khóc của Linh Đang truyền tới, Vân Diệp kinh ngạc hỏi:

- Sao thế? Nàng không khỏe à? Hay Tân Nguyệt bắt nạt nàng?

Linh Đang nước mắt lã chã:

- Không, phu nhân rất tốt với thiếp, tại thiếp không tốt, làm chàng phiền não.

- Không có chuyện đó đâu, Tiểu Linh Đang ngoan như thế, phu quân thương nàng còn chẳng kịp, sao có thể giận nàng, hôm nay xảy ra vài việc, tâm tình không tốt, nếu nàng không chê phòng này quá lạnh lẽo thì cùng ta ngắm trăng, mỗi lần mười lăm tháng tám ta lại nổi giận, trong nhà chẳng ai có trung thu yên lành, bây giờ chúng ta nngắm trăng, coi như đền nàng một cái trung thu.

- Trung thu có bánh Hồ.

Linh Đang dùng giọng không thể nhỏ hơn nói.

- Vậy chúng ta đi ăn bánh Hồ, hôm nay ta làm cho mọi người, nàng đem khuôn bánh ra rửa sạch đi, ta đi lấy mỡ lợn rán bột.

***Bánh Hồ: Sau khi nhà Hán khống chế Tây Vực thì truyền vào Trung Nguyên, bánh này hình tròn lõm ở giữa, chắc vì nó tròn tròn nên trung thu người ta ăn nó? Mình chú thích một lần rồi thì phải, nhưng vẫn nói lại, hồi đó "Hồ" đại biểu cho toàn bộ dân tộc Tây - Bắc của TQ, đôi khi toàn bộ dân tộc ngoài TQ.

Nghe Vân Diệp nói thế, Linh Đang cao hứng chạy đi, còn vui hơn thường ngày mấy phần, tâm tư nhỏ bé không ngừng nghĩ, các phu nhân ngủ hết rồi, đêm nay phu quân là của mình hết.

Đuổi trù nương đi, Vân Diệp cho bánh trung thu vào lò, cùng Linh Đang ôm chân ngồi ở cửa nhà bếp, đợi bánh trung thu nướng xong, vai kề vai, má kề má, chẳng nói gì cả, thi thoảng chỉ trao nhau một ánh mắt rồi mỉm cười, hạnh phúc nhỏ bé bao phủ, trời đất như chỉ còn hai người.

Bánh Hồ của triều Đường thực sự không sao nuốt nổi, một cái bánh nướng to tướng, ở giữa cho thêm ít đường, nhà nào cầu kỳ hơn thì cho thêm ít vừng hoặc lạc, cách làm đơn giản, hình dáng khó coi, nói tóm lại Vân Diệp không có dũng khí ăn.

Linh Đang ngây ngốc nhìn Vân Diệp cười, Vân Diệp chỉ làm một cái mặt quỷ là Linh Đang vui nửa ngày, có tình uống nước cũng thấy no, lúc này còn ai để ý tới trăng trên trời.

Bánh trung thu hoa quả Vân Diệp chỉ thử một miếng là nhíu mày, chua chua ngọt ngọt chả ra thể loại gì, Linh Đang ăn một miếng là kêu một tiếng, đây là lê này, đây là nho khô này, đây là hồng này. Ăn được ba miếng thì Vân Diệp không cho nàng ăn nữa, thứ này ăn nhiều tối không tiêu hóa được, Linh Đang vẫn thế, ăn không biết đủ.

Một cái chuông nhỏ trong bếp vang lên, Vân Diệp chắn trước mặt Linh Đang, lấy bộ y phục phó dịch trên giá mặc vào, bảo Linh Đang nấp ở sau, không cho ra, y đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài.

Ba bóng người nhanh nhẹn từ trên tường nhảy xuống sân, không phát ra tiếng động nào, hai con chó vừa định sủa thì ngã lăn ra đất, mắt Vân Diệp lóe lên sát khí, cởi chuông trong bếp xuống, búng khẽ vào sợi giây bốn lần, trở về cửa sổ nhìn về phía thư phòng của mình, nơi đó đèn vẫn sáng.

Ba bóng đen men theo chân tường di chuyển rất n hanh, mục tiêu cực kỳ chính xác, đó là thư phòng của Vân Diệp. Vân Diệp đợi một lúc, quả nhiên lại có hai bóng đen nhảy vào, đứng dựa lưng vào tường, tựa hồ tiếp ứng cho ba kẻ phía trước, Vân Diệp lại búng sợi giây, liền nghe tiếng nỏ bắn ra, một tên hắc y nhân bị nỏ bắn bay lên va vào tường, cả đống máu lớn phun ra.

Một tên hắc y nhân còn lại sợ mất vía, vừa nhảy lên tường thì nỏ xuyên qua lưng, thi thể rơi khỏi Vân gia, chưa tới một chén trà, Lưu Tiến Bảo tới nhà bếp, thấy Vân Diệp và Tam phu nhân, không nói nữa. Linh Đang biết trong nhà xảy ra chuyện, ngoan ngoãn theo hộ vệ về hậu trạch, còn không quên mang cả bánh trung thu của mình theo.

- Hầu gia, tổng cộng có bảy tên, ngoài tường có hai tên nữa bị Giang thú bắt rồi, ba tên vào thư phòng chết một còn hai, chó chỉ bị hôn mê, hộ vệ không sao?

- Tốt, lệnh cho họ tiếp tục kiên t hủ, chúng ta đi xem là kẻ nào.

Khăn che mặt bị kéo ra, Vân Diệp chẳng cần nhìn cái thứ hai cũng biết ngay là người của Bái Hỏa giáo, mặt âm trầm:

- Vân gia và Bái Hỏa giáo không có chút dính líu nào, vì sao nửa đêm lẻn vào nhà ta làm chuyện đạo phỉ? Giờ khác xưa rồi, các ngươi có chùa ở phường Sùng Ninh, cả một cái chùa lớn, muốn vứt bỏ không dễ, nguyên nhân gì khiến các ngươi bất chấp tất cả đối đầu với bản hầu?

- Từ sau khi ngươi gặp Khổng Tước Minh Vương, hắn liền biến mất, đĩa chuyển sinh của hắn rơi vào tay ngươi phải không? Trả bọn ta, bọn ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào, Quang Minh vương sắp giáng lâm, cho bọn ta đĩa chuyển sinh, bọn ta sẵn sàng dùng tất cả tài phú và xử nữ trao đổi với ngươi, nếu không, tên ác linh ngươi nhất định đón nhận sự thẩm phán của cầu phán xét, vĩnh viễn rơi vào địa ngục tăm tối.

Chương 759: Ta muốn làm lão tặc

- Ngươi nói cái này à?

Vân Diệp lấy từ dưới bàn ra một cái đĩa đồng, đặt lên bàn, tên hắc y nhân bị trói như bánh tét cựa mình muốn nhích tới gần.

- Ta lấy làm lạ, khi thứ này ở trong tay Khổng Tước Minh Vương, các ngươi không dám chạm vào, sao tới tay ta thì các ngươi tới cướp ngay trong đêm? Vì ta dễ bắt nạt hơn hắn à?

Vân Diệp lật đi lật lại cái đĩa đồng săm soi:

- Vân hầu, thứ này không có tác dụng gì với ngươi hết, nhưng với bọn ta lại là thứ trân quý nhất trên đời, bọn ta từ sa mạc xa xôi tới Trường An là để thánh hỏa cháy vĩnh viễn, nếu không có đĩa tế tự, bọn ta là cô hồn dã quỷ, thánh hỏa có vượng tới mấy cũng chỉ là lửa, không có ký gửi linh hồn, bọn ta đi trong bóng tối, cầu xin ngươi, trả bọn ta, bọn ta chấp nhận bất kỳ thủ đoạn nào.

Tên trưởng lão râu tóc bạc phơ nài nỉ, Vân Diêp mắt lạnh băng:

- Trả lời ta, vì sao các ngươi không cướp trong tay Khổng Tước Minh Vương?

- Bọn ta không thể cướp, hắn là sứ giả đưa đĩa đồng tới cho bọn ta, nếu cướp trong tay hắn, mầm thánh hỏa sẽ mất, chỉ có người gần thần thái dương nhất mới có thể lấy thánh hỏa, thánh hỏa không cho phép xúc phạm.

Vân Diệp chẳng buồn để ý tới lời thần quái đó, nói thẳng vào bản chất:

- Hiểu rồi, các ngươi sợ nhân vật đứng sau Khổng Tước Minh vương cho nên không dám đắc tội với hắn, hôm nay tới bắt nạt ta, lý nào lại thế, ta sẽ cho các ngươi biết kết cục việc bắt nạt ta.

Vân Diệp nói xong đặt đĩa đồng lên bàn, rút đoản đao, trong tiếng thét kinh hoàng của tên hắc y nhân, chém đĩa đồng làm đôi.

- Ngươi sẽ xuống địa ngục, ngươi sẽ xuống địa ngục.

Trưởng lão hai mắt vô thần lẩm bẩm:

- Thần Quang Minh, con thấy cái gì thế này? Thần Quang Minh, con thấy cái gì thế này? Thần Quang Minh, con thấy cái gì thế này?...

Giọng lão ngày càng nhỏ rồi đầu ngoẹo sang một bên, Lưu Tiến Bảo sờ cổ nói:

- Hầu gia, lão chết rồi.

Những tên còn lại Vân Diệp không xử lý, mà giao cho Hạ Thiên Thương tới từ sáng tinh mơ, bảy tên bất kể sống hay chết đều bị hắn nhét vào bao, như hàng hóa, xe tù nhỏ làm bằng thép chật ních, Vân gia phải giao người cho quan gia, không thể để một chuyện mình là phía đúng lại thành sai.

Từ chuyện Hạ Thiên Thương không coi chúng là con người đủ biết hai tên còn lại muốn sống cũng khó, loại người nửa đêm đột nhập vào nhà công hầu, không phải trộm cũng là cướp, Lý Nhị không cho phép xảy ra thảm kịch nhà Trương Lượng thêm lần nữa, vì giết cả nhà là quyền lực của thiên tử, kẻ xâm phạm quyền này chết là cái chắc.

- Vân hầu, đưa cả đĩa Quang Minh cho ta đi, ta biết ngài sẽ không chém nó đâu, chỉ dọa kẻ kia thôi, giao cho ta, để quan gia xử lý, như vậy có lợi cho Vân gia.
Vân Diệp gật đầu, bảo Lưu Tiến Bảo đưa cho hắn hai nửa đĩa đồng, Hạ Thiên Thương kinh hoàng nhảy dựng lên:

- Ngài hủy đĩa Quang Minh thật à?

- Hủy đâu, ngươi tìm thợ đồng bảo gắn lại là xong, la hét cái gì?

Vân Diệp ngoáy lỗ tai, tinh bơ nói:

- Gắn lại? Thứ này chỉ rơi xuống đất cũng bị coi là vấy bẩn, ngài chém nó làm đôi mà nói là không hủy? Còn bảo tìm thợ đồng gắn lại, ngài coi nó là cái đĩa ăn nhà ngài à? Thôi thôi, hạ quan phái bộ khoái tới nhà ngài canh phòng vậy, đêm qua có bảy tên, đêm nay nhất định có bảy mươi tên, Vân gia muốn sống an lành là nằm mơ nói mộng rồi.

Hạ Thiên Thương không sao hiểu nổi, xưa nay Vân Diệp làm việc cẩn trọng kín kẽ vì sao lần này làm việc không để lại đường lui như thế? Giờ đám tế ti của Bái Hỏa giáo có muốn bỏ qua cũng không được nữa.

- Có phải là ta chén vỡ đĩa đâu, người của Bái Hỏa giáo tới tìm ta làm gi?

Hạ Thiên Thương ngớ ra:

- Chính ngài vừa nói đĩa là do ngài chém, hai tên hắc y nhân cũng nói thế, nhân chứng vật chứng đầy đủ, ngài chối thế nào?

- Ta là hầu gia, làm quan to như thế là dựa vào cái gì? Là nói bậy nói bạ, vừa rồi nói với ngươi ta chém, đó là vừa rồi, bây giờ nói với ngươi, không phải ta chém, lúc này khác lúc kia khác. Chỉ có cần có lợi cho Vân gia, nói không chừng nửa canh giờ sau ta thừa nhận là ta chém, ngươi sở dĩ không làm được tới chức quan to hơn là vì ngươi không học được cái tinh túy có thể lật ngược lời mình nói bất kỳ lúc nào. Rảnh rỗi thì học đi, trước tiên học từ việc ngươi chưa bao giờ nghe ta nói ta chém cái đĩa.

Hạ Thiên Thương toàn thân run rẩy chỉ Vân Diệp:
- Đại trượng phu nói một lời như cửu đỉnh, sao có thể tráo trở, ngươi làm thế là vô sỉ, không phải là bản lĩnh.

Vân Diệp ngồi trên ghế bất động như tượng, vét lá trà trong chén, rất nghiêm chỉnh nói:

- Lần trước tới nhà ta ngươi mắng Phòng Huyền Linh thế nào, còn nhớ không?

- Đương nhiên nhớ, ta nói ông ta là tên lão tặc vô sỉ khoa môi múa mép, giờ vẫn nói thế thì sao?

- Trước đó ngươi đánh giá Đỗ Như Hối xử lý tranh chấp trên thảo nguyên, ngươi nói thế nào nhỉ?

- Hừm, ông ta không hỏi rõ đúng sai, chỉ nhìn bộ tộc nào cường đại thì nói bên đó có lý, căn bản không để ý tới sinh tử của bộ lạc nhỏ, là một lão tặc gian xảo khiến thảo nguyên máu chảy thành sông, trước mặt ông ta vẫn cứ nói thế đấy.

Vân Diệp gật gù lên giọng dạy bảo:

- Ngươi xem đó, thực ra ngươi nói rất có lý, hai lão già đó đúng là lão tặc vô sỉ hạ lưu, cái nhìn của chúng ta là nhất trí, nhưng cách làm lại không tương đồng, ta đang nỗ lực thành tên tiểu tặc vô sỉ, nên ngươi thấy ta phú quý ê chề, còn ngươi rời xa mục tiêu vĩ đại đó, cho nên mẹ ngươi muốn ăn một miếng bánh ngươi cũng phải tới nhà ta lấy. Khắp triều toàn lão tặc, sống sung sướng, chỉ có chính nhân quân tử sống gian khổ, tóm lại ta không định làm chính nhân quân tử, nếu như hai mươi năm sau ta được gọi là lão tặc thì không sống uổng rồi.

Hạ Thiên Thương sợ hãi nhìn Vân Diệp, hắn không dám tưởng tượng một người thế này trở thành lão gian tặc phong vân cái thế thì người khác còn sống thế nào? Chẳng lẽ đúng như y nói, trên đời này người tốt không có hi vọng gì?

Đột nhiên nhớ lại hôm qua mình nằm trên nóc nhà nghe đám học sinh nói chuyện, khi ấy mồ hôi như tắm, giờ xem ra đúng là một mạch truyền thừa, nay trên triều toàn lão tặc, trung tặc, tiểu tặc, tiền đồ của mình đen tối, thò tay không thấy năm ngón.

Đám tiểu tặc kia muốn học thức có học thức, muốn thủ đoạn có thủ đoạn, muốn dã tâm có dã tâm, đúng là được rèn ra để làm quan, còn có cả một đống, nhớ tới lời khảng khái hào hùng của đám cống sinh tới từ châu phủ, thật là nực cười, khi ấy mình ở trên triều còn vui mừng vì có một nhóm nhân tài sắp ra nhập, giờ hiện thực cho biết, lý tưởng của đám cống sinh kia chưa kịp đâm chồi nảy lộc đã bị đám tiểu tắc băm vằm xé xác nuốt chửng.

- Ngài tráo trở như vậy là vì sao?

Hạ Thiên Thương quyết định không phí đầu óc vào việc này nữa, hỏi thẳng:

- Ta chỉ thấy có một đám ngốc có thể lợi dụng, so với việc bị hộ vệ nhà ta bắn chết từng tên một, chẳng bằng để chúng phát huy nhiệt tình còn lại.

- Ngài định để bọn chúng phát huy thế nào? Nếu như muốn dùng bọn chúng đạt mục đích đen tối, ta dứt khoát không chấp nhận.

Hạ Thiên Thương nói cực kỳ cương quyết:

- Đám người đó từ sa mạc tới Đại Đường chẳng qua là muốn thánh hỏa của mình cháy mãi, thậm chí muốn kiến lập một quốc gia chính trị tông giáo hợp nhất, Tông giáo ở phương diện quy tụ lòng người có tác dụng mạnh mẽ, cho nên khi ta nghe nói tới tầm quan trọng của cái đĩa đó, phản ứng đầu tiên là hủy nó.

- Đêm qua ngủ một lúc tỉnh dậy liền hối hận, dự phòng đám người này lập vương triều ẩn mình tại Đại Đường là tránh nhiệm của ngươi, đâu phải của ta, vì sao ta khiến Vân gia thành đích nắm? Ngươi phải thành cái đích ngắm mới đúng, cho nên ta mới phủ nhận, vừa rồi ta phái quản gia vào thành phao tin, một đám gian tặc cướp một cái đĩa đồng thượng cổ từ Vân gia, lạ cái nhà bên cạnh đĩa có viên ngọc giá trị mà đếm gian tặc ngu xuẩn không lấy...

Chương 760: Mọi người đang chờ tên ngốc (1)

- Mà gian tặc do ta bắt, đĩa đồng do ta chém làm đôi phải không?

Lông tóc Hạ Thiên Thương dựng đứng lên, tay đặt chuôi kiếm, tựa hồ muốn ra tay:

- Ai biết, chuyện ở Vân gia đã kết thúc, phần tiếp theo do ngươi nối tiếp, vừa rồi ngươi nói thế là một loại khả năng, đương nhiên còn vô số khả năng, ví như hắc y nhân và Khổng Tước Minh Vương đại chiến ba trăm hiệp, úi chà, không xong, hắc y nhân không cẩn thận chém đứt đĩa đồng rồi... Hoặc là Đạo gia, Phật môn vô sỉ tham gia vào, hoặc là một kẻ thù nào đó của ngươi chẳng hạn...

Vân Diệp nhún vai:

- Tóm lại là xem gan ngươi lớn tới đâu, mục đích ngươi muốn có người giúp, còn là tử sĩ, cơ hội tốt, muốn thăng quan phát tài phải nắm vững cơ hội này.

- Đĩa là do ngươi chém!

Hạ Thiên Thương rống lên:

- Đúng! Là do ta chém, ta lại thừa nhận, vấn đề là ai tin, đĩa đồng ngàn năm đó giá trị không nhỏ, huốn hồ cái đĩa đó có thể đổi được vô số tiền tài mỹ nữ, ai lại hủy nó đi chứ.

Vân Diệp làm bộ làm tịch nói:

- Tất cả mọi người nói:" Vân Diệp chém nó à? Không thể nào, y là cái tên tham tài háo sắc như mạng, thuyệt đối không làm chuyện đó đâu, dứt khoát là do Hạ Thiên Thương cố ý di chuyển sự chú ý của mọi người, chuyện này tám phần là do hắn làm, hòng đạt được mục đích đen tối, mục đích gì chứ? Thành đông có một con chó bị hiếp đến chết, chả lẽ...

- Câm mồm, từ thời khắc ta tới nhà ngươi là ngươi đã định hãm hại ta.

Hạ Thiên Thương không kìm được căm phẫn:

- Ngươi câm mồm thì có, ta đang cho ngươi công lao, ngươi bao năm cần cù canh giữ Trường An, nhiều lần ta đi tảo triều thấy ngươi mệt mỏi vất vưởng trên phố, có mấy lần trời giá rét, nước mũi ròng ròng, con mẹ nó còn cười với ta. Ngươi công chính, nghiêm túc, đường hoàng là đức tính tốt, nên ngươi mới có lệnh tiễn của bệ hạ, thăm dò tin tức bệ hạ muốn xác thực, tức là ngươi có trong lòng hoàng đế, nhưng nhìn ngươi xem, vì sao vẫn là quan bát phẩm.

- Bệ hạ dùng người có tài năng là đủ, dù bệ hạ chú ý tới ngươi, nhưng ngươi không có công tích và thủ đoạn tương ứng, bệ hạ sẽ không phong quan tiến chức cho ngươi. Vì ngươi có đức tính này, nên mới có thể xưng huynh gọi đệ với ta, khắp Trường An đều biết bánh của Vân gia ngon, vì sao chỉ có ngươi thoải mái vừa ăn vừa đem về? Đó là nhờ tính cách của ngươi.

- Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi, sự kiên nhẫn của bệ hạ có giới hạn, một người tốt không có bản lĩnh thì bệ hạ có quá nhiều. Là bằng hữu, ta có trách nhiệm chỉ ra cho ngươi thấy chuyện ngươi không thấy, Vân gia xử lý chuyện này quá dễ dàng, chỉ cần tùy tiện ném thi thể ra chỗ hoang vu, chỉ cần tới chùa của Bái Hỏa giáo đòi tài bảo và mỹ nữ, bọn chúng sẽ nghi ngờ nơi khác, ta đảm bảo chuyện này sẽ không gây bất kỳ phiền toái nào cho Vân gia. Vì sao giao người cho ngươi? Đã hiểu chưa? Hiểu rồi thì xéo đi bố trí cho mau, ta sẽ sai phó dịch mang bánh tới nhà ngươi.

Hạ Thiên Thương múc một gầu nước lạnh từ giếng lên, vùi đầu vào trong đó, sắp chết ngạt mới ngẩng đầu lên, thở hồng hộc, tới khi bình tĩnh lại, nhận khăn phó dịch đưa cho, lau khô tóc, khom người thi lễ với Vân Diệp rồi mang khâm phạm đi.

- Phu quân, chằng nghĩ hắn sẽ hãm hại ai?
Tân Nguyệt nhìn Hạ Thiên Thương đi xa, trầm ngâm hỏi:

- Hắn chẳng hại ai hết, chỉ đem sự việc bẩm báo cho bệ hạ, xin bệ hạ định đoạt.

- Phu quân, đã là công lao, sao lại cho người khác, nhất là cho người này, chàng biết hắn không hãm hại người khác mà, phí cả cơ hội tốt.

Vân Diệp quay đầu lại cười:

- Ta cho rằng nàng là một người mềm lòng, ta làm thế sẽ khiến nàng buồn, không ngờ nàng cũng nghĩ là cơ hội tốt.

Tân Nguyệt kiêu ngạo khoác cánh tay Vân Diệp, ngửa mặt lên nói:

- Phu quân làm anh hùng, thiếp thân là phu nhân anh hùng, phu quân làm gian tặc, thiếp thân là bà nương của gian tặc, phu quân giết người, thiếp thân giúp chàng đào hố, dù bị chặt đầu thiếp thân cũng theo, tới âm tào địa phủ khi chúng ta bị phạt cũng có bạn.

- Ha ha ha, tất nhiên là thế, nàng là bà nương của ta, là ngươi thân nhất của ta, tất nhiên không để các nàng có kết cục xấu, đợi khi chúng ta sống chán chê rồi liền giong thuyền tới chân trời, tới nơi Diêm Vương không tìm được mới chết, để sau này bọn chúng muốn đào mộ quật xác cũng chẳng có.

Vân Diệp ôm vai Tân Nguyệt, phu thê tình tứ dựa vào nhau đi qua cổng, hôm nay không định đi ra ngoài nữa.

Lý Nhị nói với Hạ Thiên Thương quỳ một gối cách bàn, trên bàn có cái đĩa bị chém làm đôi, trầm ngâm hồi lâu mới hỏi:
- Vân Diệp cho ngươi cơ hội sao ngươi không nắm lấy?

Hạ Thiên Thương cười thảm:

- Bẩm bệ hạ, chuyện này nếu thần thao tác tốt, rất nhiều vụ án không manh mối có thể phá trong một đêm, chẳng những vỗ yên lòng dân, cũng làm công tích của hạ quan được tâu lên bệ hạ, cuối cùng chỉ cần xử lý đám người ra tay kia là được, rất phù hợp với lời Vân hầu, đơn giản, hiệu quả, nhanh gọn.

- Vi thần đấu tranh tư tưởng một phen ở hầu phủ, thiếu chút nữa đồng ý, nhưng vi thần không thuyết phục được bản thân, đám người này nửa đêm lẻn vào hầu phủ là tử tội, bất kể thế nào cũng khó thoát được một đao xuống cổ, nhưng thần vẫn không làm được. Vân hầu nói có lý, thần là một người không thích hợp làm quan, y và đệ tử của y mới là thần tử hợp cách mà bệ hạ cần, nên thần chỉ đem việc này bảo lên, xin bệ hạ xử lý.

Lý Nhị há miệng cười lớn:

- Vân Diệp nói quá lên rồi, khắp triều toàn quân tử tất nhiên là không tốt, nếu như toàn là tiểu nhân cũng vô cùng đáng sợ, xưa nay âm dương đầy đủ mới cân bằng, tốt hay xấu ở góc độ khác nhau có cái nhìn khác nhau. Đừng nghe Vân Diệp đầu độc, cái miệng của y có thể làm người chết trong quan tài ngồi dậ chỉ muốn ngươi đem chuyện này bí mật nói với trẫm mà thôi, ngươi tưởng y đang chỉ cho ngươi đạo thăng quan phát tài thật à?

- Trẫm luôn muốn khảo nghiệm ngươi, có điều qua chuyện này trẫm nhìn thấu hoàn toàn rồi, không cần nữa, hiện ngươi xuất cung đi, ngươi không được nói với bất kỳ ai, trẫm tự có lý của mình.

Đợi Hạ Thiên Thương đi rồi, mặt Lý Nhị gân xanh chằng chịt, đấm mạnh lên bàn, tiếng động vang mãi không dứt, đám cung nữ thái giám đứng sau cột quỳ cả xuống, đầu không dám ngẩng lên, nghe thấy giọng âm u của hoàng đế:

- Quốc công của trẫm vừa bị diệt môn, nay có kẻ ngang nhiên xông vào hầu phủ, chúng muốn làm gì? Chúng coi trẫm là người chết à?

Thái giám cung nữ đều biết thiên tử nổi giận, đất trời nhất định biến sắc, sông suối chảy ngược, nhưng ngày hôm sau rời giường phát hiện bên ngoài có tuyết nhỏ, thiên tử tâm tình khoan khoái đi trong tuyết, không đội mũ, mặc mỗi thường phục đi lại, có vẻ vui lắm, thi thoảng đưa tay ra đón hoa tuyết, thật ra chẳng thể nói là hoa tuyết, chỉ có thể nói là bụi tuyết, rơi vào lòng bàn tay ấm áp của thiên tử là tan thành giọt nước nhỏ, đến khi tay ướt đẫm rồi, thiên tử xoa lên má mình, tới khi tay đỏ bừng mới thôi.

Tới nửa canh giờ sau hoàng hậu mới mang áo choàng tới, khoác lên cho hoàng đế, trách:

- Năm nào cũng chơi trò này, thần thiếp chẳng thấy đợt tuyết đầu tiên khác gì với trận tuyết khác.

Nói rồi vươn tay ra đón ít tuyết, đưa tới mặt hoàng đế:

- Là bụi tuyết, còn chẳng có hình dạng hoàn chỉnh, chán như vậy mà chơi mãi.

Lấy khăn tay ra lau sạch nước trên tóc hoàng đế.

Không biết long trảo bóp vào đâu mà hoàng hậu thét lên, không ngừng đuổi đánh hoàng đế, trong mưa tuyết tung banh đế hậu chơi đùa vui vẻ.

Chương 761: Mọi người đang chờ tên ngốc (2)

- Thừa Càn, cha mẹ ngươi lúc nào cũng làm cái trò buồn nôn như vậy à?

- Ngươi hiểu cái chó gì, phu thê tình thâm mới như vậy, thực ra ta rất hâm mộ cha mẹ mình, họ sống cùng nhau hai mấy năm rồi mà vẫn có tâm cảnh này, ta và Tô thị mới có vài năm đã chẳng muốn chạm vào nàng nhiều nữa, Hầu thị tuy thích nghịch ngợm, nhưng chỉ cần rời cửa phòng là thành thứ phi thái tử, mắt mọc trên đỉnh đầu rồi.

- Cái đồ có mới nới cũ, nhớ hồi trước ngươi bảo Trường Lạc giúp ngươi hẹn người ra ngoài xem kịch, ta chuyên môn nhường chỗ cho ngươi, ngươi nhân lúc xem kịch thiếu chút nữa xử nàng, giờ mới nói không muốn chạm vào có muộn không?

Tâm tư của Lý Thừa Càn bị một câu nói của Vân Diệp kéo đi tít đâu đâu, nhìn cha mẹ đùa nghịch dưới tuyết nói với Vân Diệp:

- Buổi chiều chúng ta hẵng tới, hôm nay có chuyện lớn bằng trời cũng không quan trọng bằng niềm vui của phụ hoàng mẫu hậu ta.

Vân Diệp cực kỳ tán đồng, thời gian trong cuộc đời mỗi người chẳng có mấy ngày vui vẻ thế này, để chuyện vụn vặt quấy nhiễu là không nên, hai người quay lại đông cung.

Tô thị theo lệ không ra, Hầu thị ưỡn cái bụng to tướng lượn đi lượn lại trước mặt hai người ba lần rồi, mới có ba tháng thôi, bụng có to vậy không?

Lý Thừa Càn tức mình đi tới, kéo dưới y phục Hầu thị ra một cái gói bẹt, ném lên giường sầm mặt nói:

- Vân Diệp biết nàng có thai từ lâu rồi, ta nói với y ngay lập tức, y cũng chuẩn bị xong lễ vật, nếu còn chưa hài lòng thì nàng tới kho nhà y mà chọn, trời lạnh thế này không cho cốc trà nóng.

Hầu thị hầm hầm bỏ đi, Lý Thừa Càn cười khổ:

- Nữ nhân này điên mất rồi, từ khi biết mình có thai cứ hỏi vì sao bụng không to lên, ta nói cần thời gian thai nhi mới lớn lên được, sau đó nàng cho gối vào bụng, không phải là lần đầu nữa, lần trước Thanh Tước tới nàng ấy cũng làm thế.

Vân Diệp cười lớn:

- Có gì đâu, nàng ấy chỉ có thể khoe trước mặt mấy người bọn ta thôi mà, hơn ba năm trời không hoài thai, giờ sắp có con rồi, nếu là ta cũng nhét gối vào bụng.

Đợi Hầu thị đưa trà nước lên, Lý Thừa Càn nghiêm mặt nói:

- Những quan viên mới của triều định dâng tấu tập thể, Phòng tướng, Đỗ tướng duyệt xong mang tới chỗ ta, Phòng tướng nói phương pháp trong tấu chương ngoan độc, từng chứ thấu xương, hiệu quả tát một cái thấy máu, quất một roi rách da, muốn ta xem kỹ, nói không chừng sẽ có ích lớn.
- Ta xem rồi, giật mình tới không ngồi yên được, ai cũng biết Đạo môn chuyến này coi như chịu nhún đâu ngờ lại có thể nhìn ra trong đó nhiều thứ như thế, tấu chương của Đạo môn gần như khắp nơi là bẫy rập, một điều lệ xin nhập thuế đã chiếm hết lợi của triều đình, dùng tiền bù lao dịch nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng chuyện tốt như vậy sao chỗ nào cũng đoàn dao nhọn, sau này đạo sĩ theo quân có thể lập quân công? Vì không thể tính là lao dịch, chỉ có thể tính là trưng dụng, hai bên quá khác biệt, hậu quả một trên trời, một dưới đất, sao bọn chúng có thể nghĩa ra được?

Vân Diệp cầm tấu chiết xem lướt qua, sau đó ném qua một bên, mặt mày nhăn nhó:

- Thư viện giáo dục còn chưa tới nơi tới chốn, đám khốn kiếp này bị người ta lợi dụng mà không biết, còn tự đắc tưởng mình giỏi lắm, viết cả tấu nữa.

Lý Thừa Càn ngỡ ngàng:

- Lần này nhờ bọn họ nếu không triều đình thiệt lớn, thể diện cũng không dễ coi, sao ngươi lại đánh giá bọn họ như thế?

- Thừa Càn, ngươi thực sự cho rằng lão hồ ly Phòng Huyền Linh không nhìn ra ảo diệu trong đó à? Ngươi thực sự cho rằng Đỗ Như Hối không phát giác ra? Mấy lão già cổ hủ như Vương Khuê không nhận ra còn thông cảm được, hai lão hồ ly này mà không nhận ra thì lẽ trời khó tha, ngươi tưởng Phòng mưu Đỗ đoạn là đùa à? E rằng trên triều đường không chỉ có hai người nhìn ra, mà tới bốn năm chục người.

- Bệ hạ chỉ huy toàn nhân tài đã vượt qua phong vân biến ảo, đám người trên triều đường béo tới độ hận không thể đá một phát lăn đi, nhưng ngươi thử lật lý lịch bọn họ xem là rõ, ai không phải là tinh anh, một hai người bị che mắt, chẳng lẽ mấy trăm người đều bị che mắt?

- Bản lĩnh này ta tự hỏi mình cũng không có, nên mấy năm qua luôn tuân theo quy củ. Nghĩ mà xem, đã mười ngày rồi, đủ đám lão già đó đọc mỗi chữ ba lần, toàn hạng lọc lõi, chẳng lẽ không nhìn rõ?

Lý Thừa Càn thấy cũng có lý, ngờ vực hỏi:
- Vậy sao trên triều đình toàn lời tán dương?

- Đều đang đợi, đợi kẻ ngốc xuất hiện, đắc tội với Đạo môn có lợi lộc gì chứ? Không tin ngươi cất tấu chiết này đi, đợi bệ hạ tuyên bố nhất định sẽ có rất nhiều người nhảy ra ngăn cản, dù sao giả ngốc là một chuyện, ngốc thật là chuyện khác, nếu như không có đám ngốc thư viện nhảy ra, đám Phòng Đỗ sớm muộn cũng vạch trần trò hề của Đạo môn, đồng thời định ra thủ đoạn đối phó tàn nhẫn.

- Thừa Càn, ngươi ngàn vạn lần đừng quên, đám lão hồ ly đó đều lập nghiệp bằng nghề tạo phản, người có thể hỗ trợ Lý gia có được thiên hạ trong loạn thế sao có thể đơn giản? Mười tám lộ phản vương nay ở đâu? Đậu Kiến Đức hào hùng, Lý Mật âm độc, bốn biển của Tiêu Tiễn, giàu có của Vương Thế Sung, hùng mạnh của cha con họ Tiết, đều là nhân kiệt trăm người mới có một, hào kiệt trong hào kiệt, cuối cùng kết cục thế nào hai ta đều biết, tới giờ ngươi còn dám xem thường nhân vật dưới trướng phụ hoàng ngươi à?

Trong đầu Lý Thừa Càn không ngừng hiện lên những sự tích về đám đại thần trên triều, giật mình nói với Vân Diệp:

- E rằng đúng thế thật, Phòng Huyền Linh chuyến này coi ta như kẻ ngốc, không muốn dính dáng nhân quả với Đạo môn. Ta nhất định không làm kẻ ngốc đệ họ đắc ý.

- Nói vớ vẩn, người khác có thể không làm kẻ ngốc, ngươi không thể không làm kẻ ngốc, giang sơn là của phụ hoàng ngươi, tương lai không xa là của ngươi, ngươi không làm kẻ ác thì ai làm? Phòng Huyền Linh không làm sai, ngươi là nhân tuyển tốt nhất làm kẻ ngốc, cái đám ngớ ngẩn kia đã cho ngươi cơ hội này thì ngươi phải làm tốt để phụ hoàng ngươi yên tâm.

Nói xong rồi, giờ có gặp hoàng đế hay không đều không quan trọng, Vân gia còn có đống chuyện đợi xử lý, bộ khoái huyện Trường An đã phát hiện một chiếc thuyền nhỏ, trên thuyền chỉ có thi thể không có người sống, trong đó một lão nhân tay cầm nửa cái đĩa đồng, thi thể bị đông cứng, bộ khoái bẻ ngón tay mới lấy được nửa cái đĩa đồng.

Thanh Thủy Phổ vốn là bến tàu ngoại ô Trường An, bốn bề thông thoáng, không có gì che chắn, gió lạnh thổi qua sông mang theo băng giá, nếu như không phải có thương lữ tranh thủ Vị Thủy chưa đóng băng chuẩn bị đi xa phát hiện ra, nói không chừng chiếc thuyền này trôi thuận theo dòng, lật úp ở lòng sông.

Đại trưởng lão râu tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo chất chứa bi ai, có điều không phải bi ai với người chết, mà là với đĩa đồng.

Nửa cái đĩa đồng vào tay, ông ta biết ngay đây là đồ thật, ông ta muốn biết hung thủ là ai, nhưng không sao giải thích được vì sao thủ hạ mình mặc áo dạ hành, đôi tay đầy vết nám run rẩy tựa lá cây trong gió.

Hung thủ chính là Vân gia, khi tất cả mọi người đang phẫn nộ chuẩn bị biến Vân gia thành tử địa thì một quản sự Vân gia tới, cùng một hộ vệ cầm hỏa diễm lệnh của trưởng lão đã tử vong yêu cầu trả ba nghìn lượng hoàng kim.

- Ngươi có biết vì sao ta phải trả vàng cho Vân hầu không?

Đại trưởng lão cố kìm chế phẫn nộ hỏi:

- Trưởng lão, tiểu nhân không biết, hầu gia chỉ đưa tiểu nhân tấm lệnh bài này, để tiểu nhân giao cho ngài, sau đó lấy vàng về, cái khác thì tiểu nhân không biết. À phải, Hầu gia còn nói, xử nữ thì thôi, Vân gia là nhà lương thiện, không lấy nữ nhân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau