ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 751 - Chương 755

Chương 752: Được nước lấn tới

Lão Tôn lần trước không nhận phong thưởng của bệ hạ, dẫn dược nhân trốn vào rừng hoang tới nửa năm, sau khi về bệ hạ không nhắc tới nữa, Lão Tôn cũng vui vẻ quên đi, nhưng Viên Thiên Cương không chịu, mặt dày tiến cung ba lần mới làm hoàng đế đổi ý, cấp lại đạo hiệu cho Lão Tôn, Diệu Ứng Tuyên Hóa Chân Nhân.

Trên Ngọc Sơn vốn không chuẩn bị có chùa miếu đạo quán gì hết, nhưng Viên Thiên Cương đáng chết không biết thuyết phục Tôn Tư Mạc thế nào, sửa dược lư thành dược lư quan, ngày đêm phái người lấy tượng tam thanh từ Lão Quân quan tới, khi Vân Diệp biết thì Dược Lư quan đã tồn tại tám ngày, đành phải chấp nhận.

Lão Tôn thấy Vân Diệp vẫn có chút áy náy, người thành thật là thế, chỉ biết dựa theo tình cảm xa gần mà tiến hành hi sinh, đây đúng là một nghịch lý, những năm qua Vân Diệp và Lão Tôn đối xử với nhau như người nhà, gọi là giao tình sinh tử cũng không quá, nên bi kịch phát sinh, ở điều kiện tương đồng, nếu Vân Diệp và một người khác bị bệnh nặng cần Lão Tôn cứu, tin rằng Lão Tôn cứu người khác, trơ mắt nhìn Vân Diệp chết sau đó tự sát tạ tội. Sau khi nghiên cứu kỹ lần nữa tính cách của Lão Tôn, Vân Diệp xác định khả năng này tồn tại, sau này đánh chết cũng không để loại chuyện lựa chọn tiến thoái lương nan này xuất hiện trước mặt Lão Tôn, làm bằng hữu thật vất vả.

Với Tân Nguyệt thì khác hẳn, đừng nói lựa chọn, cần bắt người sống khỏe mạnh moi tim ra cứu trượng phu, nàng làm ngay, không ngần ngừ gì cả.

Vân Thiên Cương mừng như điên, đạo tràng của đạo gia không ngừng mở rộng, Cảm Ứng quan Long Hổ Sơn, Địa Tạng Bồ Tát đạo tràng ở Cửu Sơn, đạo môn trình diện một xu thế phát triển hưng vượng, nay mở đạo quán ở Ngọc Sơn, đúng là tuyệt chiêu.

Ai thèm quan tâm Đỗ Như Hối đọc cái gì, chỉ cần cái danh Diệu Ứng Tuyên Hóa chân nhân xác lập, xác định nơi ở của Ngọc Sơn chân nhân là thắng lợi lớn của Đạo môn, tuy Phật môn điêu khắc Long Môn đại phật, nhưng tốn thời gian công sức, muốn điêu khắc xong, phải trăm năm nữa.

- Tiểu tử thật nhỏ nhen, lão phu chỉ hỏi ngươi xin bí phương, không cho thì thôi còn về nhà nạp thiếp ngay trong đêm, xem ra uống hết linh đan diệu dược rồi hả? Chẳng hề thương cho nỗi khổ muốn nhiều tôn tử của lão già này, Lão Tôn thường ngày hào sảng thế nào, giờ cũng trở nên nhỏ nhen, lão phu bỏ tiền giúp ông ta sửa đạo quán, ông ta còn sầm mặt quát lão phu.

Mắt Vân Diệp đã chỉ còn lại lòng trắng rồi, muốn Lão Úy Trì lão một việc vừa tâm ý còn khó hơn lợn nái leo cây, Tôn Tư Mạc thời gian qua vì chuyện đạo quán mà phiền lòng, giờ tìm ra thủ phạm rồi vui vẻ được mới là lạ, chuyện này rơi lên đầu ai cũng trở mặt.

Vân gia nhiều bí phương lắm, ngâm rượu thôi mà, tráng dương cường thân, mỗi ngày một chén, hiệu quả thần kỳ, nghe nói thái giám uống cũng có dục vọng, nghe nói bí phương này lai lịch cổ quái, là do một tội phạm sắp tử hình không nhẫn tâm để bí phương thất truyền, thấy cai ngục cho thêm vào bữa cơm chặt đầu một miếng thịt, liền truyền bí phương cho, đồng thời bắt ông ta thề không được truyền khắp thế giới, Vân Diệp tốn rất nhiều công sức mới có được bí phương này.

Nam nhân sau khi kết hôn đều cần nghỉ ngơi, đó là đạo lý mà ai cũng hiểu, nên tránh Úy Trì Cung lại tới làm phiền mình, lấy đi thanh đoản đao Lão Úy Trì thích nhất, vốn nó là thanh trường đao của địch, sắc bén vô cùng, chém giết quân Đường vô số, về sau tướng địch bị Lý Tịnh dùng quỷ kế giết chết, hiến đao cho Tần Vương, Tần Vương không muốn nhìn thanh đao giết hơn trăm bộ hạ của mình, lệnh thợ rèn trong quân dùng búa lớn đập nát, bị ba mươi tám búa mới gãy thành hai, một bị Úy Trì Cung sửa lại thành đoản đao, nửa còn lại nghe đồn trong tay Lý Tịnh, coi như châu báu, không cho người khác thấy.

- Tiểu tử, ngươi chắc chắn thứ này có tác dụng chứ? Nếu không thì lão phu thiệt to rồi.

Úy Trì Cung hồ nghi nhìn khăn tay ghi bí phương:

- Bá bá yên tâm, có khi bá bá uống một chút, nói không chừng năm sau thẩm thẩm cho tiểu chất thêm một đệ đệ.Úy Trì Cung xấu hổ cho Vân Diệp một bợp vào gáy, nhổ miếng rau vừa ăn ra, cáo lỗi với chư vị huynh đệ trên bữa tiệc, chạy vào Dược Lư quan, bảo đồng tử chế thuốc giúp mình kiếm những thứ thuốc này, về nhà sẽ mang theo.

- Lão Úy Trì dùng thanh đoản đao đổi cái gì của ngươi, thường ngày ông ta coi nó như tính mạng, đêm ra đổi nhất định là thứ ghê lắm, nói ra nghe xem, vì sao ông ta đánh ngươi? Truyện được copy tại

Lý Tịnh thèm thanh đao kia lâu rồi, giờ thấy bảo đao đổi chủ, tất nhiên phải nghe ngóng cho rõ.

- Tiểu chất chẳng qua nói Úy Trì thẩm thẩm trai già sinh ngọc, thế là ăn một chưởng, còn đoản đao là lấy đổi bí phương của tiểu chất.

- Đáng ăn đòn! Lấy trưởng bối ra đùa đánh chết cũng không quá, có điều bí phương đó linh nghiệm thật chứ?

Trình Giảo Kim tới gần hỏi nhỏ:

Thấy Vân Diệp ngậm miệng không nói, Trình Giảo Kim nháy mắt với Hoằng Cơ Sử, hai người âm thầm rời đi, khi Vân Diệp ăn xong bát cơm mới phát hiện cả cái bàn lớn chỉ còn mỗi mình y, số còn lại vào đạo quán cả rồi, cả người thiếu cả khí lẫn huyết như Tần Quỳnh cũng đi.
Cầm cốc rượu tới trước mặt Tôn Tư Mạc chúc lão đạo tấn phong thành chân nhân, không còn là chân nhân hữu danh vô thực nữa, lão đạo cười thảm xua tay:

- Ta vốn định cả đời nghiên cứu y học, để người đời bớt đi thống khổ bệnh tật, nào ngờ vì chút công vuốt đuôi mà được ban thưởng lớn như thế, lão đạo thật hổ thẹn.

- Đạo trưởng nói sai rồi, thân phận ngài càng cao, càng dế thúc đẩy tân y học, vì tâm huyết cả đời, chút sai biệt nhỏ so với mong muốn có là gì.

- Vân hầu nói đúng lắm, đạo trưởng muốn phổ biến tân y học toàn thiên hạ, đạo môn sẵn lòng trợ giúp, chỉ cần đạo môn cái gì, đạo trưởng cứ nói.

Cần câu này của Viên Thiên Cương đây, nguồn lực lớn của ông ta không dùng đúng là lãng phí.

Ngày thứ hai sau khi về nhà, Hạ Thiên Thương tới bái phỏng, hàn huyên vài câu đột nhiên hỏi:

- Hầu gia và đạo môn giao tình thâm hậu, có biết vì sao chỉ trong một đêm bọn họ thay đổi chủ ý, chấp nhận đem ruộng của đạo quán nạp vào chế độ quản hạt cảu tô dong điều chế không? Còn cực lực thỉnh tội với bệ hạ, nói trước kia đạo môn tư lợi ích kỷ, là người xuất gia mà không làm giảm bớt thống khổ của bách tính, còn thành con sâu gặm nhấm tài nguyên quốc gia, tội nghiệt nặng ngề, nay đã hối lối, nguyện nộp ruộng để tiến hành phân phối theo pháp luật, đồng thời nộp tiền lên triều đình để mua lao dịch, dù sao người xuất gia phải đi lao dịch thì khó cho họ.

- Bệ hạ có đồng ý không?

Vân Diệp tựa hồ chẳng lấy làm lạ:

- Bệ hạ bảo công bộ tính toán, rồi cùng Phòng tướng, Đỗ tướng cân nhắc thiệt hơn, có điều theo hạ quan thấy khả năng triều đình đồng ý rất cao, Đạo môn chuyến này đã c hiếm hết tiên cơ, không biết quyết tâm lớn như thế từ đâu ra, trước đó chẳng chút chút dấu hiệu nào.

Tiếp xúc với nhau lâu Vân Diệp mới phát hiện Hạ Thiên Thương là kẻ rất khó tính, bánh của Vân gia có mấy chục loại, nhưng tên này chưa bao giờ ăn thứ bánh đơn giản nhất như bánh hoa quế, các loại khác không thèm nhìn, mẫu thân hắn cũng chỉ ăn bánh trứng, chưa bao giờ mang bánh khác về nhà, lần này cũng thế, quản gia không cần dặn đã cho đầy giỏ, đặt ở bên cạnh.

- Ngươi là tên mật thám không hợp cách, suốt ngày xuất quỷ nhập thần mà chẳng có tác dụng gì, phàm là tin tức có chút tác dụng là không dò ra được, thật bi ai.

Chương 753: Đổi bàn khó nhọc

Nguyên Gia cẩn thận bê một cái ấm trà nhỏ vào phòng, mùa thu Trường An ẩm thấp, chép sách một buổi sáng đã đau lưng, không phải là mình đuối sức, mà là hồ sơ của hộ bộ đúng là giết người, khoanh chân ngồi trên sàn gỗ, khom người làm việc, tổn hại lớn tới thân thể, chỉ cần mấy chủ sự già đi đường như tôm là rất lo cho tương lai, chẳng có gì hoài nghi, chỉ cần mình làm hai mươi năm, kết cục không khác họ là bao.

Nhấp một ngụm trà, toàn thân thư thái, tiếc nuối duy nhất là trà hơi nhạt, nhưng có còn hơn không. Rời thư viện liền không còn cung ứng trà nữa, hắn nhớ trà trong thư viện chỉ cần ba đồng là mua được một túi lớn, đủ dùng cho một tháng rồi. Hôm qua trong nhà hết trà, Nguyên Bảo ra chợ tây mua, mua về cho trượng phu một gói nhỏ, Nguyên Gia uống một ngụm đã phun ra, đây đâu phải trà, mà là lá cây.

Trà ở thư viện mới là đồ giá rẻ, rời thư viện lập tức tăng gấp trăm lần, vốn cho rằng cả nhà cần mười đồng là đủ uống một tháng, ai ngờ mua về tẹo lá trà mang vị đất này, Nguyên Bảo còn áy náy vô cùng, chuẩn bị bán trâm mua trà cho trượng phu, kết quả Nguyên Gia mắng cho một trận.

Mình ở thư viện ra chỉ có một bộ chăn màn, mấy rương sách, Nguyên Bảo ngay y phục để thay cũng không có, Yểu Nương càng khỏi nói, ba con quỷ nghèo bắt đầu cuộc sống tất nhiên rất gian nan, may mà triều đình đã tính tới tình huống này, phát trước cho họ nửa năm bổng lập, miễn cưỡng sống được.

Yểu Nương mặc váy xanh không hoa, đầu buộc khăn, thân hình béo phì đã gầy rất nhiều, đôi vú như quả đu đủ cũng teo đi, thế là Yểu Nương mơ mộng quay về thời mỹ nữ.

Viện tử hai gian chỉ có ba người ở, Yểu Nương quen náo nhiệt lại không dám ra phố, đành ghé vào cửa nhìn ra ngoài, hôm nay tân quan nhân cưới tân nương tử, mai tân quan nhân mua đồ gia dụng về, có thế cũng nói rất say sưa với Nguyên Bảo trên bàn ăn.

Hôm nay rời nhà, Nguyên Bảo len lén cho vào túi của mình một gói trà nhỏ, xem chừng đủ uống ba tới năm ngày, nhưng Nguyên Gia không để ý, thứ Nguyên Bảo cho thì hắn chưa bao giờ từ chối, biết mấy ngày qua Nguyên Bảo xách giỏ cùng Yểu Nương đem bánh tới phường Sùng Ninh bán, có lẽ kiếm được ít tiền.

Trư Tông chạy hùng hục vào, ngày sương mù tràn ngập thế này mà đầu mướt mồ hôi, bào phục màu xanh dinh sát người, thấy trên bàn Nguyên Gia có trà, cầm lên tu tới khi không còn giọt nước nào mới thôi.

- Trư Tông, con mẹ ngươi biết ta ghét nhất là thứ khốn kiếp uống trà của ta, ngươi muốn đối nghịch với ta à?

Nguyên Gia chẳng nhớ mình kháng nghị bao nhiêu lần rồi, tuy chẳng có tác dụng gì, nhưng nói vẫn phải nói, nghe hay không là ở Trư Tông, con người phải bảo vệ quyền lợi của mình chứ.

- Đừng có rườm lời, uống hết trà của ngươi, là để ngươi bỏ cái thói xấu uống trà, khỏi nhìn thấy Nguyên Bảo xách giỏ rao bánh ở phường Sùng Ninh, nhìn mà dau lòng.

- Hynh đài, hình như đó là lão bà của ta, ngươi đau lòng cái gì?

Nguyên Gia cảnh giác nhìn Trư Tông:

- Mẹ nó, đường đường là lão bà của người đứng trong mười hạng đầu khoa cử lại suốt ngày xách giỏ rao bán bánh, ngươi còn cần thể diện nữa không? Tặng ngươi bạc thì ngươi từ chối, lén đưa cho Yểu Nương thì ngươi bắt trả về, chúng ta là huynh đệ chứ không phải là gian thương mưu mô, đợi ngươi có tiền trả lợi ta là được, sao phải hành hạ người bên cạnh.
- Ta đã nợ của ngươi nhiều rồi, khi đó trong thư viện chúng ta chưa phải là người xã hội trong miệng tiên sinh, nên có dính dáng tiền bạc không sao, giờ thì khác, ta là người độc lập, có bao nhiêu năng lực thì ăn bấy nhiêu cơm, Nguyên Bảo là lão bà của ta, chịu khổ cùng ta là thiên kinh địa nghĩa, Yểu Nương không có nơi nào để đi, nên không có lựa chọn nào khác.

- À phải, ngươi nói cho ta nghe xem, Nguyên Bảo xách giỏ rao bán bánh mất mặt chỗ nào?

Trư Tông bị nghẹn xém ngã, bực bội phất tay:

- Không cái nhau với ngươi nữa, lời của ngươi luôn có mùi quan tài lâu năm, chuyện bảo ngươi tính đã tình ra chưa, mau đưa ta, đang cần dùng, lần sau không bảo nha hoàn nhà ta mua bánh nhà ngươi nữa, sản phẩm của Yểu Nương có mùi lẳng lơ, ta không thèm cắn một miếng.

- Cút xéo, ngươi là tài chủ, phải mua nhiều vào mới đúng, hôm nay ta bào Yểu Nương làm hết, các ngươi phát động cả nhà cùng ăn mới là trọn tình bằng hữu.

Nguyên Gia mở ngăn kéo lấy sổ:

- Đây là kết quả mà ta thức cả đêm tính ra, triều đình được không bằng mất, muốn chặt đứng cách tránh thuế hợp pháp này phải nhanh chóng đưa ra điều lệ mới, tỉ lệ thương thuế cũng không thích hợp, các loại hàng hóa khác nhau phải có thuế khác nhau, thuế lương cần thấp, thuế xa xỉ phẩm phải cao gấp trăm lần, thuế muối của triều ta cao kinh người, làm nhiều nơi không mua nổi muối, những điều này nạp vào phạm vi thảo luận của chúng ta vào ngày mai.

Trư Tông ghi lại lời Nguyên Gia, định ra ngoài thì nghe thấy Nguyên Gia nói:
- Khi các ngươi mua bánh của Nguyên Bảo đừng chọn cái khó ăn nhất, tránh Yểu Nương tưởng thứ đó mới bán chạy, sau này nhà ta sẽ mở hiệu bánh, các ngươi làm thế là hại ta phá sản đấy có biết không?

Trư Tông phất mạnh tay áo, ngửa đầu chửi đổng một tiếng rồi vội vàng đánh về phía lễ bộ, đên khốn Vương Huyền Sách lại đồng ý với kiến nghị của Đạo gia, ngu tới mức không ngu thêm được nữa, bản thân đầu như khỉ còn dám chỉ lão tử nói lão tử đầu người óc heo.

- Xem đi, đây là kết quả do Nguyên đại tài tử tính ra, Đạo môn sẽ phát tài, vĩnh viễn thoát khỏi luật pháp triều đình, tiêu dao ngoài pháp chế, Vương Huyền Sách, tổ tiên ngươi là đạo sĩ à? Sao lại dốc sức nói cho đám mũi trâu?

- Để ta suy nghĩ đã, ngươi đừng nói vội, tiển tiên ta đùng là có người búi tóc vào núi làm đạo sĩ, có điều liên quan gì tới ta? Ai bảo tên đầu người óc heo ngươi là đồng ý viến kiến nghị của đám đạo sĩ là để mánh lới của chúng thành công.

Trư Tông ngồi bịch xuống đối diện với Vương Huyền Sách, đang định chỉ trích thì thấy ngồi rất thoải mái, hỏi:

- Sao ngươi thuyết phục được đám cổ hủ kia cho chuyển bàn vào công bộ? Mấy ngày qua ta ngồi trên mặt đất, sắp nói ra cả mùi đất rồi. Bạn đang đọc chuyện tại

Vương Huyền Sách đắc ý nói:

- Ngươi xem, chúng ta đều từ thư viện ra, ngồi trên mặt đất mông lạnh, xương sống khó chịu, mắt sung huyết, đều biết là chuyện xấu nhưng các ngươi lựa chọn ngậm miệng, đáng đời lắm.

- Xéo, quy củ của lễ bộ nghiêm ngặt, sao dễ dàng t hay đổi thế? Ta cũng kiến nghị với quan trên, bị người ta chửi cho tối mặt, nói thiếu niên phải chịu khổ cực, cái già mà trên quan trường làm theo lệ cũ là quan trọng nhất, giờ chịu khổ, tương lai ích lợi vô cùng, toàn phun rắm, tai ta sắp chai rồi. Nói xem ngươi làm thế nào, để ta xem có khả năng dùng ở hình bộ không?

Vường Huyền Sách lấy khăn lụa màu trắng lau tay, mặt mày đau khổ:

- Con mẹ nó, chẳng dễ dàng gì, vì mục đích này ta phải ngày ngày lau bàn cho các vị quan trên, pha trà sẵn, còn cung nghênh ở cửa, chào hỏi mỗi vị đồng liêu, nói thực ngay cả với cha ta cũng c hưa bao giờ hiếu kính như vậy.

- Các lão tiên sinh khi ăn cơm, run tay gắp thức ăn vất vả, đường quan cũng thế, ta nhìn không nổi, hối lộ người nhà ăn, ngày ngày làm đậu xào, ta lo các lão tiên sinh không ăn được hoàng đậu, nên đổi sang thanh đậu mềm hơn, nhìn các lão tiên sinh run run dùng tay nhặt thanh đậu rơi trên mặt đất, lòng ta thê lương, vì đạt được mục đích đành ủy khuất các lão tiên sinh, mỗi bữa cơm ta cũng được nghỉ nhiều hơn.

Đường quan: Quan chủ quản một nơi, vì làm việc công đường nên gọi là đường quan.

Chương 754: Không điên không sống được

Trư Tông nhổ phì một cái:

- Không phải thê lương mà là thất đức, biết tay họ run còn để họ dùng đũa gắp thanh đậu, ta cũng tưởng tượng được cảnh tượng đó thê thảm cỡ nào.

- Nói bậy, thanh đậu tốt cho sức khỏe người già, lại mềm, cho vào mồm là tan, rất thích hợp với người già không răng, đường quan khen ta mấy lần, nói là đồ ăn không thay đổi, nhưng lại nâng lên tầng cấp mới, chỉ là ăn thanh đậu hơi phí công, hỏi ta có cách gì không?

- Ngươi nói thế nào để họ đồng ý dùng bàn?

- Đâu dễ, để các lão tiên sinh hình thành thói quen tham khảo ý kiến ta về các chuyện nhỏ, ta cung cấp thìa bạc và dĩa bạc, đường quan không để tiểu bối tốt bụng như ta chịu thiệt, bù đắp cho ta năm mươi lượng bạc, đương nhiên trong thìa dĩa bạc của ta có thiếc thì không nói với họ.

- Vô sỉ, ngươi tham ô của công, sau này đừng nói ngươi quen ta.

- Người trong thư viện ra lại kém cỏi tới mức đi tham ô của công à? Đường quan thưởng ta là vì lòng thành, không phải vì thìa bạc dĩa bạc, mà ta có nói là làm bằng bạc đâu, bạc thêm thiếc không đủ độ cứng, ngươi nghĩ đường quan không biết à? Năm mươi lượng bạc kia thực ra là thăm dò ta, xem ta có bị cám dỗ không, làm sao ta trúng kế được, năm mươi lượng kia chớp mắt được ta kiếm thợ Vân gia thay hết cửa sổ trên cao thành pha lê.

- Sao lại thay ở nơi cao mà không thay ở phía dưới? Tính ra cũng chẳng tốn mấy đồng.

Vương Huyền Sách lắc đầu:

- Nói ngươi đầu người não heo ngươi còn không tin, đổi hết rồi thì phòng công giải còn bí mật gì nữa, quan trên có tính rảnh rỗi đi khắp nơi, con người ta lười, thích làm biếng, bị bắt nhiều lần đánh giá sẽ không tốt, vả lại ta định thay một tấm chỗ mặt trời chiều vào ta là đủ, nơi khác thì cho mặt trời lướt qua đỉnh đầu.

Trư Tông bất mãn chuyện Vương Huyền Sách luôn nói đầu người não heo, nhưng thấy hắn làm việc cổ quái, không kìm được hỏi:

- Vì sao?

Câu này hỏi trúng chỗ ngứa, Vương Huyền Sắc đắc ý nói:

- Vì thay bàn, chỉ cần ngồi bàn là mọi người đều được tắm nắng rồi.

- Thì ra mấy ngày trước ngươi vác thang trèo lên trèo xuống là tính góc độ mặt trời chiếu vào? Chẳng may đường quan không đồng ý thay bản, vậy chỉ mình ngươi tắm nắng giữa mùa đông, những lão hán khác run rẩy trong góc tường âm u như chuột à?

- Không thể nào, tất cả mọi người đều biết vị trí cao nhất có thể tắm nắng, ta tất nhiên không hưởng thụ một mình, nhường chỗ cho người cao tuổi nhất, sức khóe kém nhất, như vậy người khác không hài lòng cũng chẳng thể nói gì.

- Chuyện phòng công giải thì ngươi biết đó, họa không phải ở ít mà chia không đều, người lớn tuổi nói gần đây mình đau lưng nhức xương là do tắm nắng quá ít, người từng lên chiến trường nói vết thương bị hàn khí làm tái phát, phải tắm nắng nhiều hơn. Thường ngày bọn họ đều là bằng hữu rượu thịt, nên không nói thẳng, mấy ngày sau, vị tuổi cao lắm bệnh kia muốn nhường chỗ, nhưng đáp lại ông ta không lườm thì nguýt, cuối cùng ta vô ý nói một câu, nếu ngồi cao lên thì mọi người đều được tắm nắng rồi.- Kết quả đúng như dự liệu, lập tức có người kiến thức rộng rãi nói trong phường tiện nghi có loại bàn ghế cao, mua về là được, nghe đâu không tốn mấy đồng, vị duy nhất được ngồi chỗ nắng chiếu tới kia thời gian qua sống không bằng chết, đồng liêu bỗng nhiên xa lánh, đó không phải là dấu hiệu tốt, nên ông ta xung phong đi tìm đường quan, khẩn cầu cho mọi người đổi sang dùng bàn, nếu không ông ta chỉ còn đường chết.

- Sau đó ngươi có bàn ngồi?

Trư Tông giật mình nhìn hắn:

- Ngươi vì một cái ghế ngồi mà cô lập đồng liêu, cố ý khơi lên mâu thuẫn của họ, vì một đồng liêu không ngại làm phòng công giải chia năm xẻ bảy?

Vương Huyền Sách thản nhiên:

- Vì đạt được mục đích dù phát động chiến tranh ta cũng không ngại, ta đã nương tay với họ rồi đấy.

Trư Tông lắc đầu:

- Con mẹ nó, ngươi là thằng điên.

- Ta không điên, chưa bao giờ điên, ngược lại, đầu óc ta tỉnh táo vô cùng, Đại Đường hiện đang ở trong sự biển đổi lớn nhất trong lịch sử, chúng ta phải lập nên một thịnh thế chưa từng có, hơn nữa còn phải để nó kéo dài mãi mãi, vậy phải cần điên cuồng, ngươi xem sách đi, có ai ghi tên chói lói trong sử sách không phải kẻ điên? Quan Quân Hầu, Ban Siêu đều thế.

- Hắc hắc, Trư Tông, không điên thì không sống được, nếu ngươi không có gan thì cứ làm quan châu phủ hưởng phúc, suốt ngày thay thiên tử chăn con dân, về nhà cùng lão bà dung tục sinh con, sống cả đời giống như một ngày.- Ta thì khác, ta muốn nhìn ngọn núi cao nhất, muốn bắn hạ hùng ưng cao ngạo nhất, muốn chiến đấu với sói hoang nơi hoang dã, nếu chưa chết, ta dựa vào hoành đao trong tay xử lý tất cả uy hiếp cho Đại Đường, kẻ lòng dạ khó lường, cam tâm làm ưng khuyển cho chúng, ta nhất định khiến chúng thấy sợ hãi tới từ địa ngục.

Nhìn hàm răng trắng ởn của Vương Huyền Sách, Trư Tông co chân chạy, tên này không cứu được nữa rồi, nói không chừng mình cũng bị lây bệnh điên, thư viện dạy, quân tử không đứng dưới tường sắp đổ, tên này không phải là tường sắp đổ mà là núi lửa sắp phun, thế nào cũng thiêu mình thành tro, nhìn bộ dạng của hắn, xem chừng bị sự bình an của Trường An biến thành kẻ điên rồi.

- Ngày mai tụ hội ta sẽ trình bày quan điểm của mình, nếu không thuyết phục được các ngươi, ta sẽ làm một mình.

Giọng Vương Huyền Sách truyền thật xa:

Phó Dịch nhìn hồng hạnh trong bình hoa, ngắt một bông, lấy trong lòng ra gói giấy, đặt cùng với hoa đào khô héo, ngẩng đầu lên nhìn Viên Thiên Cương:

- Ông muốn lợi dụng ta? Nên biết ta chẳng có thiện cảm gì với Đạo môn, có điều thấy các ngươi dâng tấu yêu cầu được nạp thuế, lão phu mới không thèm chấp, dù gì các ngươi cũng biết tiến lui, đám tăng nhân điên rồi, một cái tượng đất dám cuồng vọng tự xưng thần phật, nực cười, nực cười.

- Thái sử thừa tinh thông tính thiên văn lịch pháp, tất nhiên biết lựa chọn ra sao, bần đạo chỉ không nhẫn tâm nhìn người đời bị che mắt, muốn vạch trần hành vi của chúng, chết cũng không hối hận. Bạn đang đọc chuyện tại

Viên Thiên Cương nói hết sức đường hoàng khí phách.

Phó Dịch cười nhạt:

- Quả nhiên chỉ có kẻ địch là hiểu mình nhất, ta biết ông lo cái gì, thần tiên của Đạo môn cũng không ngừng giáng thế, khác gì với việc làm của Phật môn? Có điều bỏ đi, lần này vạch trần bọn c húng, dù lão phu bị ông lợi dụng cũng được, nói cho ta biết, hồng hạnh từ đâu ra? Ai có tài nghịch thiên này?

Viên Thiên Cương không nói, lấy ra một hối phiếu năm trăm quan đẩy tới trước mặt Phó Dịch, thấy Lão Phó râu tóc dựng lên, sắp nổi giận, vội nói:

- Tiền này không phải cho ông, đồ của Vân gia chưa bao giờ rẻ, thứ ông cần đều ở Vân gia, Lão Phó ông cả đời thanh bần, dù thấy gương, hoa đào, hương liệu cũng chỉ trơ mắt nhìn, số tiền này để ông mua, đừng nghĩ cho ông. Nếu chúng ta được lợi, bách tính được lợi, bỏ tiền là điều nên làm.

- Hiểu rồi, cũng chỉ có Vân hầu mới có loại bản lĩnh này, có lẽ người ta thực sự là đệ tử thần tiên, khoai tây, ngọc mễ, miến tạo phúc bách tính, đem thủ đoạn của tiên gia dùng cứu tế chúng sinh, nên mới có chút dáng vẻ thần tiên, Tôn Tư Mạc cả đời hành thiện, tuy không có thần tích, lão phu cũng tôn xưng một tiếng Tôn thần tiên.

- Thói đời này là thế, càng là thần tiên thật càng sợ người ta biết, ra sức che giấu thân thế, sợ khác biệt với người, càng là thứ giả tạo càng muốn toàn thiên hạ biết, sợ bách tính coi mình là người phàm, không phải là ta khinh bỉ các ngươi, nhưng suốt ngày lừa gạt tiền tài thực sự là hay ho lắm à?

Lời lão Phó làm Viên Thiên Cương mặt mày tím tái, nếu chẳng phải là vì đả kích Phật môn, ông ta chẳng nhẫn nhịn như thế.

Chương 755: Gả sư thái cho lừa trọc

Phó Dịch là người nói là làm, biết nguồn cơn tất nhiên không chậm trễ, lệnh nô bộc chuẩn bị xe trâu, cót két đi thẳng tới Vân gia trang.

Lão Phó chẳng phải lần đầu tới Vân gia trang, khi rảnh rỗi lấy giấy mượn sách tới đồ thư quán thư viện cả ngày là thói quen của ông ta trong ngày nghỉ, trưa ăn bưa cơm rẻ mà không sơ sài, thêm vào rượu gạo ông ta mang theo trong nhà, đủ ngây ngất rất lâu. Ông ta không thích bơi thuyền, cũng không thích lên núi, chỉ thích tới trang nói chuyện với lão nông, nghe bọn họ kể cuộc sống ngày càng tốt lên, nếu như có một hai người thích khoác lác càng vui, như thế mới có thể thăm dò tình hình thực tế của Vân gia trang.

Hôm nay không có thời gian rảnh làm việc yêu thích, khó tránh khỏi có chút tiếc nuối, Lão Phó cầm bái thiếp tới gõ cửa Vân gia, chẳng bao lâu thấy một người trẻ tuổi ra nghênh tiếp, lễ tiết chu đáo, cư xử khiêm nhường, bên cửa có một nông phụ đang xếp lại gánh quả, chắn đường cũng cũng không giục, kiên nhẫn đợi nông phụ xong xuôi mới mời Lão Phó vào, Lão Phó chẳng thấy thất lễ, ngược lại thấy Vân gia làm thế mới có phong phạm đại môn, kiêu ngạo mà không khinh bỉ người khác là mỹ đức mà sĩ đại phu khen ngợi.

- Tiên sinh tới Vân gia trang không chỉ một lần, lần nào cũng có ý mời tiên sinh vào phủ, nhưng thấy tiên sinh trò chuyện vui vẻ với trang hộ, nên không quấy rầy, nay tiên sinh tới nhà, thật vinh hạnh cho Vân gia.

Lão Phó cười:

- Vân gia là cao môn đại hộ, tới một chuyến không dễ, có câu cú mèo vào nhà không phải chuyện hay, lão phu là cú mèo nổi danh ở Trường An, bớt được chút xui xẻo nào cho người ta thì bớt chút đó, hôm nay tới nhà đúng là có chuyện, mong Vân hầu thứ lỗi. nguồn TruyệnFULL.vn

Hai người trò chuyện rôm rả, đi về phía đại sảnh, dọc đường nhìn bố trí của Vân gia, Phó Dịch không ngừng than thở, Vân gia cho người ta cảm giác nhẹ nhàng, gia đinh vừa lấy nước vừa ca hát, nha hoàn đi lại làm việc bận rộn vẫn cười như chuông ngân, lão quản gia đá đít gia đinh, người bị đá cười nhe răng, nữ quản sự dậm chân cầu xin thiếu gia trên cây leo xuống, hai con chó không thèm để ý tới ai nằm dài phơi nắng, lười biếng ngáp dài. Một con chiến mã hùng tráng thò đầu vào cửa sổ nhìn chăm chăm, chắc là có thị nữ đang thay y phục, xấu hổ đẩy cái đầu nó ra, còn xen lẫn tiếng mắng tức giận.

Thế này mới là khí tức nhân gian nên có, Phó Dịch nhìn thanh y nam tử phía trước, đột nhiên nghĩ, phải chăng thần tiên trông như thế này?

Phó Dịch lấy ra một cành hồng hạnh đưa cho Vân Diệp, Vân Diệp nhận lấy cười khổ:

- Biết ngay là không qua được con mắt cao nhân, Phật gia vất vả đặt bẫy gia tổ mẫu, làm Vân gia không thể lên tiếng, nhưng Đại Đường nhân tài đông đúc, muốn dựa vào thủ đoạn vặt che mắt người đời thì không tưởng, thủ pháp thần kỳ, trong mắt trí giá chẳng đáng gì.

Phó Dịch nghe xong càng hài lòng, Vân gia không giấu diếm làm ông ta hài lòng với Vân gia tăng lên cực điểm, cười nói:

- Lão phu chỉ ngứa mắt vì bọn chúng lừa người, Vân hầu mới là cao nhân thực sự, hẳn cũng hiểu cái nguy hại của Phật môn, lão phu sở dĩ luôn đối đầu với Phật môn không phải vì thù riêng mà vì lòng chung.

- Phật gia không coi trọng nghĩa quân thần phụ tử, bất trung với quân, bất hiếu với phụ. Ăn không ngồi rồi, không tiến hành sản xuất, cắt tóc né tránh phục dịch, ấy là thứ nhất.- Bóc lột bách tính, giảng yêu thư tà pháp, dọa dẫm ngu phu ngu phụ, lừa gạt tiền tài. Bách tính ít người học thức, không hiểu nguyên cớ, tin lời dối trá của chúng. Truy lại tội quá khứ, mộng mị hạnh phúc tương lai, làm người u mê, ấy là thứ hai.

- Không sợ điều cấm, xúc phạm luật pháp, thân bị phạt vẫn lễ Phật trong ngục, miệng tụng kinh Phật, mong được miễn tội. Xử phạt ban phúc đều do quân chủ quyết định, mà giáo đồ Phật lại nói phú quý do Phật ban, đó là cướp quyền quân chủ, ấy là thứ ba.

- Tội ác nhất của Phật giáo trong bốn tội là " kẻ cần vương ít, kẻ mong an lạc nhiều", nên cho nó vào nhà thì phá nhà, cho nó vào nước thì mất nước, chúng ta ngày đêm kiệt tâm tận lực mới có chút dấu hiệu thịnh thế, sao có thể để hủy trong tay kẻ gian.

- Tiên sinh nói phải lắm, thời Tam Hoàng Ngũ Đế không có Phật giáo, thì vua là minh thần, quốc độ kéo dài. Hán Minh đế lập phật tự, cho truyền đạo này, trước Tây Tấn, có lệnh nghiêm cầm người dân xuống tóc, sau Vạn Lực lệnh cấm lơi lỏng, người người thờ Phật, quân chủ ngu muội, thần tử gian nịnh, Lương Vũ đế là lời răn.

Nói chuyện với quân tử đạo đức như Phó Dịch khiến Vân Diệp vất vả vô cùng, hơi chút là phải trích dẫn điển tích, nói sơ qua được lai lịch Phật môn đã khiến y vãn mồ hôi.

Phó Dịch cười lớn, nắm tay Vân Diệp nói:

- Vân hầu quả nhiên có kiến giải, xưa một mình Bao Tự mê hoặc U Vương mà vong quốc. Nay mười vạn tăng, khắc tượng Phật, mê hoặc thiên hạ, phải cấm chỉ, lệnh tăng ni kết làm phu phụ, sinh con đẻ cái, chỉ cần mười năm có thể phú quốc đủ binh, bốn biển tránh được cái hại tăng ni xâm chiếm, bách tính cũng hiểu phúc từ đâu ra.Lời cực đoan của Phó Dịch làm Vân Diệp há hốc mồm, đem toàn bộ sư thái gả cho lừa ngốc? Ý tưởng điên khùng này không biết có được các hòa thượng hoan nghênh không, nói không chừng được hưởng ứng.

- Lời tiên sinh có lý, nhưng đem chuyện Chu U Vương mất nước đổ cho Bao Tự thì không ổn, thiết nghĩ Chu U Vương mất nước là do bản thân ông ta tạo nghiệt, không liên quan tới Bao Tự, một nữ tử yếu đuối có tài cán gì khiến đế quốc lâu đời tan rã? Nếu gả Bao Tự cho bệ hạ hiện giờ của chúng ta, cùng lắm làm sủng phi ở hậu cung, được ban thưởng nhiều hơn thôi, muốn ảnh hưởng tới triều chính, e mở miệng ra đã bị hoàng hậu nương nương treo lên cành đông nam tắm nắng rồi.

- Cho nên mới nói thiều đại thay thế, thiên hạ hưng vong, là trách nhiệm của đế vương cũng như đám thất phu chúng ta, đổ cho một nữ tử yếu đuối, không phải là hành vi của đấng trượng phu.

Phó Dịch chắp tay nói:

- Xin thụ giáo, mấy năm qua lão hủ đọc sách của thư viện cũng có chút tâm đắc, thư viện chú trọng thiên hạ hưng vong thất phu hữu trách, đúng là suy nghĩ có chí khí, còn nói phụ nhân bị cưỡng bức lăng nhục là do nam tử vô dụng, lòng lão phu cũng bùi ngùi, phá bỏ bế tắc, có khí phách lớn ta vì thiên hạ mới có tấm lòng dung nạp trăm sông, thực sự đáng nể phục.

Lúc nói chuyện hai người đi bộ tới phòng phê lê do Vân gia đặc chế, nhìn cả gian phòng cực lớn như thủy tinh cung, Phó Dịch kinh ngạc thiếu điều ngất xỉu.

- Phó tiên sinh đừng ngạc nhiên, gia phòng này không chỉ Vân gia có mà Trình gia, Trường Tôn gia, thư viện đều có, hoàng cung còn lớn hơn, chẳng đáng mấy đồng, cả gian phòng chỉ hai nghìn quan, Vân gia vì làm thực nghiệm, nên mới xây lớn hơn một chút.

Thấy Phó Dịch kinh ngạc cực độ, Vân Diệp phải giải thích, tránh ông ta cho rằng Vân gia đang vượt lễ pháp, quỷ nghèo chẳng thể hiểu nổi tâm thái nhà giàu như mình.

Đợi Lão Phó trấn tĩnh lại, gia đinh mở cửa mới hầu gia vào khách vào, thủ tục phiền phức, phải thay giày, thay áo, Phó Dịch ngơ ngơ ngạc ngác để mặc người ta sai phái, đến khi vào trong, nhìn cảnh tượng trong phòng mà ngỡ đang ở Khúc Giang vào tháng ba xuân ấm, hoa đào đỏ, hạnh hoa phấn hồng, hoa lê trắng muốn, càng ngạc nhiên hơn có hai cây mẫu đơn nở rộ, muôn hoa khoe sắc.

Nếu là thế giới Đại Đường Song Long thì vụ hạn chế Phật giáo này Khấu Trọng cười hả lắm nhỉ, Sư ni cô bị Lý Nhị tát cho một phát khá là đau.

Hết

Chương 756: Gặp lại Huyền Trang

Những thứ hoa này không nở cùng lúc, nhưng lại cùng nở một lúc, trên cây còn rất nhiều nụ hoa chưa nở, hái một bông hoa đào xuống, ngậm vào miệng, có vị đăng đắng man mát, đó là chuyện lúc nhỏ hay làm, ngấm vào tận máu, lúc này Phó Dịch mới xác nhận rằng mình không nằm mơ.

- Sao có thể thế được?

Phó Dịch hoang mang hỏi:

- Tiên sinh đừng để bề ngoài làm mê hoặc, vạn vật thế gian đều có manh mối truy tìm, chỉ cần nắm rõ quy luật sinh trưởng của thực vật là sáng tạo ra cảnh trước mắt...

- Vậy nên có thơ: Tửu mạn cao lâu nhất bách gia, cung tiền dương liễu tự tiền hoa. Nội viên phân đắc ôn thang thủy, nhị nguyệt trung tuần dĩ tiến qua.

Lầu cao trăm người cùng dự tiệc

Hoa nở đầy dương liễu thắm tươi

Nước nóng ngăm nguồn tắm hơi sướng

Trung tuần tháng hoa ăn dưa đều.

Phó Dịch nghĩ vỡ đầu cũng không ra bài thơ này do ai làm, có điều Văn Diệp được mọi người thừa nhận là đại gia thi văn, hẳn là tác phẩm lúc y hứng trí.

Vân Diệp cũng chẳng biết bài thơ này đâu ra, chỉ thấy Phó Dịch ngơ ngơ là biết mình cho bài thơ sinh trước thời đại rồi, tiếp tục nói:

- Kỹ thuật dùng nước nóng làm dưa chín sớm có từ thời Tần Hán, quy mô rất nhỏ, khi pha lê xuất hiện chúng ta mới thực sự có nhà kính, trong hoàn cảnh này dưa trồng ra không khác gì bên ngoài.

Phó Dịch thấy đầu óc mơ hồ rồi, không dám đi xa chủ đề hơn nữa:

- Vân hầu, lão phu chỉ muốn hỏi làm sao có thể làm hoa đào nở vào lúc này, muộn hơn bên ngoài tận tám tháng.

- Đơn giản, chỉ cần đặt cây giống trong hầm băng, đợi gió thu nổi lên cho vào nhà kính đợi phục sinh, một khi độ ấm thích hợp nó nở hoa, chẳng có gì thần kỳ. Vân gia đang làm một loại hương liệu cần hoa đào, nên trồng nhiều hoa đào hơn...

Phó Dịch thở phào, chỉ cần mọi thứ nằm trong phạm vi lý giải là được, vòng quanh nhà kính một vòng, Vân Diệp mời ông ta ngồi xuống một cái bàn đá, tự hái một quả dưa trên giàn, rửa đi, lấy đao kiếm của Úy Trì Cung bổ ra, mời Phó Dịch dùng, ông già chẳng khách khí, vừa ăn vừa thưởng thức.

Hai năm qua dưa hấu đã tràn ngập Trường An, mỗi khi tới vụ thu hết thúc, thế nào có nông gia đánh xe trâu tới Trường An, toàn là do huyện Lam Điền trồng ra, thời điểm này nha môn huyện Lam Điền bỏ hết chuyện thu thuế, phái nha dịch, bộ khoái theo đại đội xe dưa vào thành, phụ trách phối hợp bán dưa, không bán được dưa thì cả năm chỉ còn cách ăn khoai tây qua ngày.

Trồng mạch ở đất hạn chỉ cần ông trời không nể mặt một chút là mất trắng, vùng đó là nơi nghèo đói nổi tiếng của huyện Lam Điền, tuy trồng khoai tây nhưng sản lượng không cao, huyện lệnh thỉnh giáo chuyên gia nông sự của thư viện, kết quả năm ngoái dựa vào trồng dưa hấu mà bách tính không đói nữa, năm nay mới trồng nhiều hơn, làm giá dưa hấu rớt thảm, từ món ăn của riêng hào môn, nay thành thứ giải nhiệt đại chúng.

- Ừm, bề ngoài tốt hơn dưa trong ruộng nhiều, nhưng vị đạo lại kém xa.

Nghe Lão Phó đánh giá, Vân Diệp đặt dưa xuống nói:

- Đây là cái giá của việc đi ngược với tự nhiên, Vân gia hao phí vô số tâm lực mà dưa trồng ra không ngon như nông gia tùy ý trồng trên đất hạn, chỉ là thứ hàng lấy đẹp, lễ tết bày lên bàn thờ cho đẹp thôi.

- Vân hầu là người trong giới thần tiên, làm việc gì cũng xuất phát điểm từ tạo phúc cho vạn dân, nay Phật giả hoành hành Trường An, Vân hầu định trơ mắt nhìn sao?

Vân Diệp lại cười khổ:

- Vân gia không cẩn thận một chút là trúng gian kế của người ta, bị bắt ép ngậm miệng, không giúp được gì, vì thể diện gia tộc phải nuốt con ruồi này vào bụng.

- Chuyện này có gì khó, Vân hầu không cần hủy ước, chỉ cần giúp lão phu một tay là được, tới khi ấy lão phu ra tay, Vân gia đứng ngoài cuộc nhìn, được không?

- Tất nhiên, không biết tiên sinh cần Vân gia giúp thế nào?

- Lão phu muốn thành Phật, Vân hầu có cách gì hay không?

- Chuyện này, muốn thành Phật thật thì Vân gia không giúp gì được rồi.

……

Pháp hội của chùa Tiến Phúc cực kỳ thành công, bức tượng Phật cao ba trượng đứng sừng sững giữa trời, người đứng dưới chân nó trở nên nhỏ bé nhường nào, đôi mắt từ bi của Phật nhìn xuống thế gian, vừa thương xót, vừa quyến luyến, tín đồ dùng liễu nhúng nước, tắm rửa cho Phật, Vân Diệp nhìn thấy nhìn người vất vả sách nước để tắm Phật, lòng bực tức vô cùng.

Pháp Ngôn hòa thượng chắp tay tuyên Phật hiệu, phấn chấn đón Vân hầu tới, hôm nay là ngày cuối cùng vào pháp hội, mai tượng phật bị dùng màn che đi, đợi xây dựng đại hùng bảo điện.

Luôn có phật trước có chùa sau, bức tượng Phật Như Lai này đã linh, tất nhiên phải mau chóng thờ cũng, để hương hỏa lượn lờ, nhận tám phương cống hiến, bất kể thế nào cũng không thể chậm trễ. Nhìn thợ đo đạc xung quanh, rất nhiều người của Vân gia trang, một thanh niên của Công Thâu gia đang cầm ống mực cực lớn, kẻ vẽ khắp nơi, hậu môn của chùa còn có xe ngựa đi vào không ngớt, bên trong là đủ các loại vật liệu xây dựng, ngay cả ngói lưu ly cũng có, xe ra quy cách chẳng kém.

Theo Pháp Ngôn vào nơi sâu nhất của chùa, thấy Huyền Trang mặc tăng bào xanh nhạt, ngồi trên bồ đoàn gật đầu với Vân Diệp, sau lưng có hai người hình thù quái đản, Khổng Tước Minh Vương giống khỉ đội mũ ngồi trên tảng đá đầy hoa, Vân Diệp còn thấy chân hắn đầy lông.

- Vân hầu chớ lạ, hắn vốn là khổ hành tăng, lấy trời làm màn, lấy đất làm giường, trăng sao là trang sức trong nhà của hắn, không mở cửa cũng ôm được núi vào lòng, uống ngụm nước là vì người, ăn miếng cơm là vì muốn, đại tự tại, bần tăng rất hâm mộ.

Trong mắt Huyền Trang chỉ có nụ cười ấm áp, không có phiền não, cũng không có bi khổ, ngồi đó còn giống Phật hơn cả tượng Phật.

Vân Diệp tới giờ vẫn cho rằng chuyến lữ hành xa xôi kia với hắn mà nói là một loại tu hành, hiệu quả còn hơn số kinh Phật mang về, kỳ thực hắn chỉ cần tới Thiên Trúc là hoàn thành tu hành của mình, không cần mang lá cây về, lấy kinh về là thất bại lớn nhất của chuyến tu hành đường xa này.

- Đại hòa thượng, tu hành thì tu hành, mang theo thứ vớ vẩn làm gì, còn mang về cả ba thứ đáng ghét này, ngươi thấy tín ngưỡng Trung Nguyên còn chưa đủ loạn à?Huyền Trang vẫn mỉm cười:

- Ngài không phải ta, sao biết niềm vui của ta, trong mắt ngài là thứ vớ vẩn, với ta là diệu âm vô thượng, vật đáng ghét với ngài đều là cao tăng đại đức.

- Nghe nói ngài đã rơi vào hồng trần, linh căn mất hết, ngày ngày vì thê tử gia nhân bôn ba, tạo sát nghiệt vô số, bần tăng nhìn thấy toàn thân ngài bị nghiệt duyên ràng buộc, không bằng vứt bỏ, theo bần tăng vào núi tu hành, vượt qua hồng liên hà, tới bến bờ mơ ước một chuyến.

Vân Diệp phẩy tay:

- Khỏi lừa ta, cùng ngươi suốt ngày tụng kinh niệm phật sao bằng cùng thê tử vui vầy cá nước, rau xanh đậu hũ sao sánh bằng cá thịt ta thích, Hồng Liên hà? Ỏ đâu? Chỉ cần ngươi chỉ ra được là ta có thể vượt qua, không chỉ ra được là ngươi nói dối, nghe nói Phật môn nói dối là bịt rút lưỡi đầy xuống địa ngục.

- Vân hầu, ngài là người có linh căn nhất trong số người bần tăng gặp, lục thức tiên thiên của ngài đã mở, làm việc gì cũng làm ít hưởng nhiều, vứt bỏ được đại yên bình, đại tự tại, ham hố chút hoan lạc hồng trần đúng là không cái dại nào bằng.

- Huyền Trang, ngươi tuổi trẻ tóc bạc thì hiểu quái gì về thú vui hồng trần, hay là ta dẫn ngươi tới Yến Lai lâu một chuyến, cho ngươi nếm thử tư vị hương mềm ngọc ấm, sau đó chúng ta nói tiếp về thế giới cực lạc của Phật môn nhé?

Vẻ mặt Huyền Trang không chút biến hóa, Vân Diệp nói ra lời gần như mang tính chất xúc phạm mà mắt hắn chẳng chớp lấy một cái, thương xót nhìn Vân Diệp, như nhìn thấy người có thể ăn món ăn tuyệt mỹ lại đi ăn phân chó vậy.

- Phật môn hay nói tới độ hóa, quy y, nếu bần tăng có thể độ hóa Vân hầu ở kỹ viện thì cái vỏ ngoài này bị vấy bẩn đâu có sao, kỹ viện là nơi bi khổ nhất nhân gian, Phật tổ từ bi, không bằng mai chúng ta tới Yên Lai lâu.

Vân Diệp cứng họng, cái tên này đã nhìn đã coi tất cả mọi người, tất cả mọi nơi đều giống nhau, kỹ viện không khác gì thiền phòng, kỹ nữ không khác gì Vân Diệp, nghĩ tới đó Vân Diệp có chút tức giận, lớn tiếng nói:

- Trước kia ta nhìn thấy một ảo ảnh, trong ảo ảnh đó có một cao tăng, định cứu vớt một ác nhân chín đời, một ăn mày chín đời, một kỹ nữ chín đời. Tìm đủ mọi cách mà không thành công, vì linh hồn của họ bị một ma vương hùng mạnh bắt đi, cao tăng tìm ma vương đó đòi linh hồn về, ma vương nói một câu ta thấy rất có lý.

Huyền Trang cười hỏi:

- Không biết ma vương nói gì mà Vân hầu không quên được ảo ảnh đó.

Vân Diệp nói từng chữ một:

- Ma vương nói, bảo Thích Ca Mầu Ni tới đây nói chuyện với ta! Ma vương đó chỉ giết trăm vạn đã thành Đại ma vương, ta giết người ở Liêu Đông không ít hơn mười vạn, đủ làm tiểu ma vương rồi, Huyền Trang, bảo Phật đà tới đây nói chuyện quy y với ta.

- Nhất sa nhất thế giới, thế giới nhiều như vô sô hạt cát, phật đà của cửu thiên thập địa đếm bất tận, ta là Phật đà, Phật đà là ta, ngài cũng là Phật đà, hắn cũng là Phật đà, sâu cũng là Phật đà, Phật đà không đâu không có, Vân hầu là người có đại trí tuệ, vì sao lại vướng mắc ở bề ngoài của Phật đà.

- Bỏ đi, không làm phiền ngươi nữa, mai ta bắt một con rùa Phật đà nuôi để nó dần dần độ hóa ta, tám trăm năm thế nào chẳng có Phật đà, rùa Phật đà không được ta đổi Phật đà khác, chỉ cần không phải là Phật đà bên ngoài là được, nghe nói hôm nay có một Phật đà toàn thân tỏa kim quang tới phá đám, ngươi cẩn thận ứng phó.

Huyền Trang cười lớn chỉ Vân Diệp:

- Nghịch ngợm.

Rồi lấy trong lòng ra một cuốn sách đưa cho Vân Diệp, tiếp tục nói:

- Nhân xưa kết quả nay, đây là Tây Vực ký mà bần tăng ghi lại ngũ thập lục quốc trên đường về, kết nhân quả của ngài, bần tăng sớm ngày tu thành chính quả.
- Ha ha ha, Huyền Trang, nhân quả này của ngươi kết hơi bị to đấy, sở dĩ ta cần Tây Vực Ký là để Đại Đường tiến quân thuận tiện hơn, nay quân ta ở biên thùy đang sẵn sàng chiến đấu, một khi có Tây Vực Ký của ngươi, mấy chục vạn thiết kỵ sẽ tung hoành Tây Vực, tới khi đó thành quách khắp nơi bốc khói, khóc than dậy đất, đầu người đầy đất...

- Cho nên Huyền Trang này, ta cảm giác tương lai hai chúng ta cùng tới địa ngục khả năng rất cao, ta về bài binh bố trận trước, ngươi ở đây tụng kinh cho tốt, đợi tương lai chúng ta tới địa ngục gặp nhau thấy hoàn cảnh không tốt hẳng thảo luận buông đao thành Phật nhé.

Huyền Trang tuyên một câu Phật hiệu, chẳng nổi giận mà lại còn cười:

- Năm xưa Địa Tạng Vương Bồ Tát lập lời thề: Địa ngục không trống thề không thành phật, lời thề này nói ba lần, thiên địa chấn động ba lần, không sao cả, là tội nghiệt của bần tăng thì bần tăng phải chịu, thế nào cũng thành chính quả trước Địa Tạng Vương, âu cũng là chuyện tốt.

Có lẽ cao tăng là như thế, ý chí đã được rèn luyện tới đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm rồi, cho dù bên ngoài truyền tới tiếng huyên náo cực lớn, hắn cũng chẳng mảy may động lòng.

Vân Diệp chỉ tay ra ngoài, nói:

- Ngươi nghe đi, bên ngoài náo loạn rầm trời rồi, nhất định là có người đang phá hỏng pháp hội của ngươi đó, không đi ngăn cản một chút, với thân phận của ngươi có lẽ không ai dám lỗ mãng.

Huyền Trang đứng dậy thong thả tới thiền phòng, vừa đi vừa nói:

- Giả thì không thể là thật, thật thì không thể là giả, người chết sẽ sống lại, năm xưa chúng ta cũng gặp cảnh ngộ này, nên thấy nhiều chẳng còn lạ nữa, tự mình tạo nhân thì tự mình gặp quả, bất kể là quả bồ đề hay quả đắng thì cũng phải tự ăn. Tà ma ngoại đạo mê hoặc lòng người, bần tăng không biết, pháp tướng duy thức tông không có giáo nghĩa nói dối thay cho người khác.

Thấy Huyền Trang vào phòng rồi, Vân Diệp hỏi Khổng Tước Minh Vương:

- Tư vị Phật tổ ra sao? Ăn sống có khó nuốt không?

Thiên Trúc khổ tăng lao tới như bóng ma, tóm lấy tay Vân Diệp định bẻ, nhưng tay đau nhói, bị thương còn đẩy mạnh Vân Diệp ra, nhìn hai tay mình đã chi chít lỗ nhỏ, máu tươi không ngừng chảy ra, quỷ dị nhất là trừ mới đầu hơi đau thì hiện giờ hai tay không đau nữa, đã không còn tri giác rồi, kinh hãi nhìn Vân Diệp.

Lưu Tiến Bảo có chuẩn bị trước, khi Vân Diệp vừa bị đẩy văn ra thì đã ôm lấy hầu gia của mình, lăn một vòng trên mặt đất, tiêu trừ lực đạo mới đỡ hầu gia đứng lên.

Vân Diệp phủi bụi trên người, vén ống tay áo thùng thình, cởi hộ oán ra, trên hộ oản chi chít cương châm, màu lam quỷ dị.

Thiên Trúc tăng tiến tới một bước muốn dùng võ thì phát hiện xung quanh toàn hộ vệ Vân gia, mỗi người cầm một chiếc nỏ, chỉ cần hắn dám cử động, từ ánh mắt không tốt đẹp gì của Vân Diệp, biết mình chẳng khá hơn con nhín.

- Ta ghét nhất kẻ nào tóm tay ta, ta chỉ muốn thử xem ngươi có biết tiếng Trung Nguyên hay không, không ngờ ngươi biết, giờ tốt rồi, Dạ Đà đã chết, Điền Tương Tử đã chết, ngươi từ vạn dặm xa xôi tới Trung Nguyên vì cái gì? Ngươi là đệ đệ của Dạ Đà hả, nhìn hình xăm trên đùi ngươi là biết, không ngờ ngươi không bị sâu trên núi tuyết ăn thịt, cho ta biết, ngươi tới Trung Nguyên làm gì?

- Sao ngươi biết?

Khổng Trước Minh Vương rống lên:

- Hòa thượng nói cho ta đấy, người chết sẽ sống lại, Dạ Đà không sống lại được, ta thấy đầu hắn rồi, nếu là bộ hạ sống lại thì không có ý nghĩa lớn, vậy chỉ có tên đệ đệ của Dạ Đà bị sâu cắn đầu sống lại thôi, ngươi không phát hiện hòa thượng nói nhảm với ta rất lâu à?

Khổng Tước Minh Vương nhìn đôi tay mình đã to lên rất nhiều, bình tĩnh lại, thong thả nói:

- Ta chẳng có ý gì cả, ta chỉ muốn tới Thiên Trúc một chuyến, hưởng chút hào quang của thần tăng, kiếm cái danh về nắm giữ Khang quốc, lần này tới Trung Nguyên là muốn xem phong cảnh Trung Nguyên.

Vân Diệp nhìn Khổng Tước Minh Vương một cách kỳ quái, miệng đếm số, đếm tới tám mươi mà hắn vẫn đứng vững vàng, làm y không sao hiểu nổi.

- Vân hầu, Thiên Trúc có một môn công pháp, dịch ra là Du Già, người này là cao thủ môn đó, có thể khống chế các cơ năng của thân thể, ngài quên Dạ Đà dùng vòng sắt treo mình lên như thế nào rồi sao?

Huyền Trang mở cửa sổ ra, vẫn bộ dạng từ bi đó, nhưng ý tứ trong lời nói chẳng có chút từ bi nào. Vân Diệp hạ lệnh, hai gia tướng xông lên, bọn họ vừa giao thủ, Vân Diệp mới phát hiện lòng bàn tay của Khổng Tước Minh Vương không ngừng có máu tươi chảy ra, cái tên này đang ép thuốc tê ra ngoài.

Lưới cá chắn chắn là thứ trang bị khi Vân gia bắt người, gia tướng vận dụng thứ này vô thuần thục, hai người vung tay, tấm lưới lớn phủ xuống, bất kể Khổng Tước Minh Vương vùng vẫy thế nào cũng không thoát, vì trên lưới có móc ngược, đâm vào thịt không gỡ ra nhanh được, Lưu Tiến Bảo vung đao, đánh vào gáy hắn, hắn có giật vài cái rồi không nhúc nhích nữa.

Gia tướng nhận lấy sợi tơ của Vân Diệp, trói chặt tên này, khi sợi tơ siết vào thịt mới thôi, đối phó với cao thủ, trói không chắc không xong, người Vân gia bắt chẳng kẻ nào dễ đối phó.

Tên nào gạ gẫm mình quy y là cho một cước vào mặt lý luận làm gì.

- Báo nói hút thuốc có hại cho phổi lắm đấy.

- Chết thật, bỏ thuốc thôi.

- Báo nói uống rượu hại gan lắm.

- Thề, từ mai phải cai rượu.

- Báo nói quay tay hại sức khỏe lắm.

- Mợ, bỏ đọc báo thôi. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

-...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau