ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 741 - Chương 745

Chương 742: Không hề sợ hãi

Ác bà nương này làm kỹ nữ vài chục năm không biết xấu hổ, lại làm tú bà vài chục năm nữa, về mặt ép nữ tử nhà lành làm kỹ nữ không biết bao nhiêu mà kể, có thể nói thần tăng quỷ ghét. Thế nhưng luật pháp Đại Đường không trị tội, đây là vì sao? Cũng bởi vì nàng làm nghề tuy thiếu đạo đức, nhưng cũng không phạm pháp. Từ Quản Trọng lập ra nữ lữ tới nay, bọn họ từ đó đã được buôn bán hợp pháp. Lời khó nghe, quốc khố triều ta cũng có phần của các nàng.

Chúng ta có thể phỉ nhổ nữ nhân này, khinh bỉ nữ nhân này, nhưng lại không có quyền cướp đoạt sinh cơ của nàng. Hoàng quyền quy về bệ hạ, chính là để quản lý nhiều tầng lớp bách tính Đại Đường. Có học giả uyên thâm, có vô song lực sĩ, cũng có nông phu an phận thủ thường, như vậy tự nhiên cũng sẽ có ác phụ như Yểu nương vậy, có tốt có xấu, tất cả đều là con dân bệ hạ. Người tốt sẽ được bệ hạ tưởng thưởng, ngược lại người xấu sẽ bị trừng trị thích đáng.

Trong nhà chúng ta nếu có bại gia tử, lão phụ thân sẽ than thở. Thế nhưng dù ta tạo nghiệt gì, ai thán thì ai thán, hoặc có đánh một trận xong cũng vẫn cho ta cơm ăn đúng không? Bệ hạ với bách tính cũng giống như vậy thôi, nói không chừng lúc này bệ hạ xem hồ sơ tội phạm, có lẽ đang ai thán cũng nên.

Thẩm Công Hải hài hước nói, nhất là tới đoạn hoàng đế bệ hạ đang phiền não thì đều lộ vẻ mỉm cười. Hoàng đế bệ hạ rất ít phạt nặng bách tính, mấy năm trước thậm chí còn thả rất nhiều tử tù, cho nên mọi người đều cho rằng Thẩm Công Hải nói có lý.

Một lão hán đứng ra nhổ một bãi nước miếng về phía Yểu nương, nói với hai Bách Kỵ ti rằng:

- Hai vị quan gia, bệ hạ nhân hậu thiện lương, chúng ta đừng để ác bà nương này làm ô uế danh tiếng bệ hạ, ác bà nương khác nào phân chó, đạp lên người mụ cũng bẩn cả chân, bỏ đi cũng là phải, tội gì dính bẩn.

- Đúng vậy, nên như vậy, chúng ta đều là người lương thiện, làm bạn với người ô uế thật không thích hợp.

Một tên mặt hoa da phấn xen mồm vào, hình như hắn quên mất chính hắn vừa đi từ Yến Lai lâu ra, từ khi nào người tìm kỹ nữ ban ngày cũng thành người tốt rồi?

Người của Bách Kỵ ti thấy mọi người đều nhổ nước miếng về phía Yểu nương rồi mới nói chuyện với mình, trong lòng nhất thời cũng thêm kiêu ngạo. Lão tử cả ngày chạy đôn chạy đáo, có bao nhiêu đại sự phải làm, giờ lại phải phân tinh lực giám sát xú bà nương này sao? Hiện tại mụ chỉ là một đống bị thịt, quả thực không đáng nhọc công. Khi quan trên hạ lệnh cũng thuận miệng nói một câu, vì bà nương này mà khiến mọi người ghét thì thật không đáng.

Thẩm Công Hải vịn vai tráng hán nói:

- Hai vị cũng bề bộn công vụ, an nguy thành Trường An còn phải trông cậy vào các ngài. Xem thời gian đại khái cũng đã đến lúc, không bằng chúng ta cùng đi uống một chén, mặc kệ bà nương này tự sinh tự diệt đi thôi.

Tráng hán nhìn chằm chằm Thẩm Công Hải, Nguyên Gia, Trư Tung nói từng chữ:

- Chuyện hôm nay cứ như vậy, nếu như sau này Yểu nương lại làm chuyện ác gì, lúc đó ta sẽ tìm ngươi tính sổ.

Nguyên Gia hỏi mượn được giấy bút từ lão bản ở cửa hàng bên đường, tiện tay viết một phần bảo thư đưa cho tráng hán cầm đầu nói:

- Vị đại ca này, đây là thư bảo chứng, sau này nếu như Yểu nương phạm pháp, ngươi cứ tìm ta là được.

Bách Kỵ ti thấy Nguyên Gia hiểu rõ như vậy thì tiếp nhận bảo thư nhìn qua một lượt, chắp tay một cái rồi rời đi.

Lúc này Yểu nương túm lấy tay áo Nguyên Gia chỉ vào thân mình đầy nước bọt của mình nói:

- Bạc.

Nàng còn chưa quên bạc của mình.

Trư Tung giận dữ nói:
- Thực là không biết sống chết.

Đối với một người đòi tiền chủ nhân như vậy, cho dù người có tốt đến mấy cũng sẽ phát cáu. Đang định giơ chân lên đạp một cái, nhưng lại thấy nàng ngồi thụp xuống ôm đầu, hình dạng đáng thương thì buồn bực thu chân.

Nguyên Gia lấy một quan tiền của mình đặt vào tay Yểu nương nói:

- Ngươi tới trụ điếm trước, tắm rửa thay y phục sạch sẽ, ngày mai theo ta quay về Ngọc Sơn. Thành Trường An ngươi không thể ở được nữa.

Thẩm Công Hải thấy Yểu nương vào khách sạn thì mất hứng nói:

- Mẹ ôi, vì một tú bà mà hại ca ca ta toát hết mồ hôi hột. Diêu Tứ đâu, tên khốn này không chạy xa đâu.

Vừa mới nói xong Diêu Tứ đã hiện ra trước mặt hắn, cười lớn:

- Hai người các ngươi nếu như ngay cả chuyện nhỏ này cũng bất bình thì còn xưng gì là tài tử. Ta đứng ngay tường chờ đến Yến Lai lâu.

Trư Tung sớm đã bị một đống nữ nhân sặc sỡ vây quanh, đang vui đến quên cả trời đất. Cũng khó trách, có tiền, có nghĩa, thoạt nhìn lại có chút ngốc, ai mà không thích.

Trước khi tiến vào Yến Lai lâu, Thẩm Công Hải ôm quyền thi lễ một cái, sau đó mới sải bước vào Yến Lai lâu, quát to một tiếng:

- Mỹ nhân ở nơi nào, son phấn bình thường đừng có ra đây chướng mắt ca ca ta.

- Cô phụ, ngươi xem hắn đó, biết rõ chúng ta ở đây mà còn dám vào thanh lâu. Khi về nhất định sẽ cho người chặt chân hắn.Một tiểu nương tử mặc áo xanh đang làm nũng với một lão giả râu dài, lão giả kia bất ngờ lại là Phòng Huyền Linh, tiểu nương tử nhất quyết muốn lão Phòng giúp nàng hả giận.

- Tiểu Dung nhi không nên ồn ào, có phu quân như vậy mới là phúc phần của ngươi. Ngươi xem biện pháp xử lý của bọn chúng, bốn người phối hợp chặt chẽ, tiến thối tự nhiên, không mất sức mà đã dễ dàng hóa giải đại nguy cơ. Càng khó có được chính là một ý chí kiên định, một cơ biến bách xuất, một thuần phác phúc hậu, lại một miệng lưỡi lợi hại, nói bọn họ đều là tài tuấn chi sĩ của Đại Đường không hề có chút quá đáng. Phu quân ngươi là cao thủ tùy mặt bắt lời, miệng lưỡi lợi hại, đổi trắng thay đen, biết rõ lão phu ở đây hắn không bị thiệt mới dám lớn mật nói thẳng, dự xong mưu mới động, trước đặt mình vào chỗ an toàn, sau đó mới kháng cường quyền. Dung nhi à, đó là vận khí của ngươi, gả cho trượng phu như vậy, có thể bình an vui vẻ cả đời còn không hài lòng sao?

- Thế nhưng cô phụ, hắn vào thanh lâu.

Tiểu nương tử vẫn nài nỉ.

- Thư viện ra ngoài đều là thứ xấu xa, hôm nay hắn và bằng hữu tụ một chỗ, ngươi đừng có nói hắn vào thanh lâu, bằng không hắn sẽ mất hết mặt mũi trong thư viện. Sau này hắn chủ ngoại, ngươi chủ nội là được. Ngươi cũng đã thấy phu quân, giờ chúng ta về nhà thôi, cô cô ngươi chắc đang chờ đó.

- Hắn vào thanh lâu.

Tiểu nương tử hình như ngoài điều này thì không nói điều gì khác, thanh âm càng trở nên sắc nhọn.

Phòng Huyền Linh phân phó xa phu một tiếng, mang tiểu nương tử chực khóc lên xe ngựa về, trong đầu nghĩ lại một màn vừa rồi âm thầm thở dài. Học sinh truyền thống của châu phủ muốn tranh đua với những yêu nghiệt này thật sự là không đủ sức. Trong các chức trách của tể tướng có việc đề cử nhân tài cho bệ hạ, phỏng chừng tên bốn người này sẽ được viết trên bình phong của bệ hạ rồi.

Trên bình phong của Vân Diệp hiện tại cũng đang viết rất nhiều tên, chỉ có điều toàn là người nhà trời. Trên cao nhất chính là Thái thượng lão quân, phía dưới là các lộ thần tiên trong truyền thuyết, từ Bàn Cổ đến Nữ Oa, rồi đến Tam Hoàng Ngũ Đế, lại đến ba mươi sáu thiên cương, bảy mươi hai địa sát, còn có các lộ mao thần dân gian tự nguyện cung phụng, viết đầy trên tấm bình phong.

Mặt sau y viết tên những phật đà y biết, khi viết đến A di đà phật thì dừng lại một chút, kinh ngạc ngồi xuống, hiện giờ tín ngưỡng Đại Đường hỗn loạn chính là do bọn họ chưa được phân rõ ràng đẳng cấp, ai cũng cho thần linh mình thờ phụng là lợi hại nhất, cần phải được mọi người tín ngưỡng.

Có vài người sinh ra một loại cảm giác thần bí tự huyễn, cho rằng đây là thần linh gợi ý cho mình. Một người mà không ngừng tự thôi miên mình, rất dễ tiến vào loại cảm giác này, kinh khủng hơn chính là loại cảm giác này có tính truyền nhiễm, dưới hoàn cảnh nhất định sẽ gặp phải mê huyễn cảnh tượng tập thể đáng sợ. Bạn đang đọc chuyện tại

Nếu có một mê huyễn giả trứ danh xuất hiện sai lệch, bị dục vọng đen tối trong lòng khống chế, thì sẽ xuất hiện xung đột tôn giáo.

Ai có thể biết Nguyên Thủy Thiên Tôn hay A di đà phật ai lợi hại hơn ai? Người trong thế giới tâm linh được phóng đại không giới hạn, rất nhiều việc chúng ta không làm được, thần phật lại làm được rất dễ dàng, hô phong hoán vũ, vãi đậu thành binh, dời non lấp biển, đây chính là một nguyện vọng rất đỗi đơn sơ của thế nhân.

Kinh Phật đều là do phật viết? Theo Vân Diệp biết, Huyền Trang bây giờ đang dùng cảm xúc của mình phiên dịch lại kinh Phật, bên trong chắc chắn thêm thắt nhiều thứ không được biết, thế nhưng Duy thức pháp tướng tông lại như thế mà đản sinh.

Tây Hoa đại pháp sư làm sao có thể biến từ một người tàn phế bị cắt lưỡi thành thần tiên nổi tiếng, quá trình tự mình biết rõ ràng.

Y luôn muốn làm rõ chút chuyện, tôn giáo Trung Quốc chỉ có thể thịnh hành ở Trung Quốc, vì sao không thể phổ biến ra khắp thế giới? Điều này thật không thích hợp, vì sao bọn họ không có tính xâm thực mạnh như Thiên Chúa giáo và Hồi giáo

Vân Diệp cho rằng đó là do hệ thống thần phật không có quy chuẩn, một hệ thống khắp nơi là sơ hở, bảo người thông minh làm sao mà tin tưởng?

Vân Diệp không có ý định pha tạp các tôn giáo vào lẫn nhau, chỉ cần nhắc nhở những cao tăng nhất nhật tam kinh, các cao đạo, rằng khi vào tình huống nguy cấp, nhất định phải dùng phương pháp nhanh nhất sửa sai lầm của mình, áp lực chính là động lực tốt nhất.

Chương 743: Đau răng hay đau đầu

Tân Nguyệt tẩy trang luôn làm Vân Diệp nhìn không biết chán, nhìn nàng gỡ từng món trang sức trên đầu ra, nhìn nàng rũ mái tóc dài buông xuống vai, nhìn nàng dùng nước rửa mặt, mỗi lúc như thế cảm thấy tĩnh lặng vô cùng.

Nếu như chẳng phải Vân bảo bảo và Lý Dung luôn xông vào vấn an lúc này thì nói không chừng sẽ có cảnh xuân cung sống diễn ra, Tân Nguyệt ngày càng nhiều tuổi, càng đầy phong tình, có lẽ nữ nhân hai mươi hai tuổi mới là lúc đẹp nhất.

Nhìn nàng dắt tay Vân bảo bảo và Lý Dung đi bộ trong sân, thi thoảng hái những quả chín trên cây cho vào giỏ hai đứa bé, Vân Diệp thấy lòng tràn ngập hạnh phúc.

Lý Nhị bệnh rồi, Lý An Lan vào cung phụng dưỡng, hoàng gia phụng dưỡng thực ra chỉ là một loại lễ nghi, chỉ có thể vào cung thăm một cái, sau đó đa phần thời gian ở trong cung đợi phụ thân triệu kiến, người bị bệnh luôn cần người thân che chở, nhất là Lý Nhị vì một cái răng nhiệt, má sưng vù không thể gặp ai.

Lý Nhị sức khỏe tráng kiện luôn ăn ngon ngủ say, nhưng sau đại khảo, không ngừng có đại nho vào cung thăm hoàng đế bệ hạ, trò mánh mung sẽ phá hỏng căn cơ, chỉ kinh học nho gia mới là nền tảng là lời ông ta nghe thấy nhiều nhất thời gian qua, căn cơ giang sơn có hỏng không chưa biết, nhưng răng ông ta thì tạo phản rồi.

Khi Vân Diệp tới thăm thì trên bàn hoàng đế bệ hạ bày đầy loại thuốc thanh nhiệt trừ hỏa, trị đau răng là thiếu xót lớn của Trung y, không phải là không trị được, mà là lâu chết luôn.

- Tiểu tử mau nghĩ cách để răng trẫm bớt đau, trẫm sẽ tặng ngươi món đồ gốm tiến cống kia, đúng, là món gốm sứ xanh mà ngươi nhìn trúng đấy.

Vân Diệp như chó con hít hít đủ các loại thuốc, chọn một bát mùi vị thích hợp uống vào, chùi miệng nói: - Thần có thật, nhưng trị ngọn không trị gốc, chỉ đỡ đau, còn muốn trị khỏi hẳn thì bệ hạ phải uống hết những thứ thuốc này.

- Mau mau lên, trẫm sắp muốn nhổ hết răng rồi, trước tiên giảm đau cho trẫm ngủ ngon cái đã. Lý Nhị sốt ruột đưa tay ra đòi thuốc, Trường Tôn thị cũng đầy cấp bách, hoàng đế đã hai ngày hai đêm không ngủ ngon rồi.

Vân Diệp lấy trong lòng ra một cái hộp ngọc nhỏ, bên trong là anh túc dại mà Hi Đồng hái ở bắc cực, đây là thứ giảm đau tốt nhất, hơn nữa còn không làm người ta bị nghiện, được Tôn Tư Mạc điều chế thành thuốc viên, uống với nước ấm, hiệu quả phi thường.

Lý Nhị nhận lấy hộp, nhón một viên hỏi: - Sao cái này giống thứ anh túc mà ngươi nói.- Đây là anh túc dại, hiệu quả giảm đau cực tốt, nhưng không làm người ta sinh ảo giác, hiếm có nhất là không bị nghiện, do bằng hữu thần lấy từ bắc cực về, cùng nơi với da gấu trắng, Tôn đạo trường điều chế thành thuốc viên, chỉ có một hộp thôi, bệ hạ dùng tiết kiệm, nếu không phải bệ hạ đau không chịu nổi nữa thì thần không lấy ra đâu.

- Khốn kiếp.

Lý Nhị nỏi giận mắng một câu, hỏi cách dùng, uống liên hai viên.

Dược hiệu phải nửa canh giờ mới có, Vân Diệp tất nhiên không thể đi, ngồi trên thảm nói chuyện với Lý Nhị, trong tẩm cung của ông ta chỉ có một cái ghế, để ở sau bàn, ghế của hoàng đế ai ngồi là gặp họa.

- Vân Diệp, cho trẫm biết cái nhìn của ngươi về lần đại khảo này ra sao? Làm sao đánh giá ưu khuyết của hai loại học tử? Lý Nhị nhắm mắt lại đợi thuốc sinh tác dụng, hỏi Vân Diệp để phân tán tinh thần:

- Bẩm bệ hạ, vi thần cho rằng chúng không có cách nào phân biệt tay trái và tay phải cái nào quan trọng hơn, tỉ lệ biết chữ của Đại Đường ít tới khiếp người, trong một trăm người chẳng kiếm nổi một người biết chữ, không biết chữ không thể tiếp thụ những thứ mới, chỉ biết làm theo thứ cổ lỗ sĩ do tổ tiên truyền lại, từ làm việc tới canh tác đều như thế. Bệ hạ cũng biết máy dệt mà đám Thanh Tước làm ra một cái làm một ngày bằng một nông phụ làm cả tháng, nếu như không phải bệ hạ cấm truyền máy này ra ngoài thì rất nhiều nông phụ không dệt vải nữa, vì vải họ dệt ra chẳng những đắt, lại chẳng tốt bằng dệt máy.
- Bày trò khôn lỏi gì thế, trẫm hỏi học tử, không hỏi nông phụ dệt vải. Lý Nhị lườm Vân Diệp một cái rồi lại nhắm mắt dưỡng thần.

- Đây không phải là thần giở trò khôn lỏi, mà hần là người trong cuộc không đưa ra một đánh giá chuẩn xác, muốn nói đệ tử thư viện hơn những học tử kia quá nhiều, bệ hạ sẽ cho rằng thần tự khen mình, nếu trái lương tâm nói sĩ tử kia hơn thư viện thì không được. Cho nên, chúng ta cứ nói chuyện nông phụ dệt vải thì hơn, đánh giá giao cho Phòng tướng vậy, bất kể kết quả thế nào, thần cũng thản nhiên tiếp nhận, học sinh mà bệ hạ không cần, ở ngoài có rất nhiều thế gia, thương cổ khiêng bạc tới đợi họ vào nhà mình kìa, nếu chẳng phải sợ bệ hạ không vui thì thần đã thu nạp mấy tên giúp thần quản lý gia nghiệp. Bệ hạ nên ra tay sớm, muộn là hết đó, thần nghe nói đám người kia vì chiêu mộ học sinh thư viện đã dùng tới cả mỹ nhân kế, bệ hạ biết toàn là chàng trai khí huyết phương cương, chẳng may không chống nổi, lúc đó cuối cùng chẳng phải là bệ hạ tổn thất sao?

Trường Tôn thị muốn cười, nhưng trượng phu đang đau bệnh làm thế không hợp, đành cắn răng nhịn.

- Bức cung giỏi lắm, uy hiếp dụ dỗ đều dùng cả, người thư viện dạy ra toàn thế này à? Hoàng hậu, nàng đem tấu chương của Phòng Huyền Linh cho Vân Diệp xem đệ tử y dạy ra khốn kiếp thế nào, tí tuổi đầu làm việc kín kẽ đâu ra đó, ngay cả trẫm cũng không thể nói gì trẫm, còn nói trẫm nhất định đang than thở vì tội phạm, trẫm là loại người làm việc do dự sao? Nếu tương lai học sinh thư viện toàn như vậy, trẫm làm hoàng đế thế nào?

Vân Diệp tò mò nhận lấy tấu chương của Phòng Huyền Linh, kết cục của Yểu Nương không làm y ngạc nhiên, nhưng thấy biểu hiện của bốn người Nguyên Gia bất giác thấy tự hào.

- Có phải có cảm giác thành tựu lắm không? Mình vất vả bao năm cuối cùng cũng khai hoa kết quả rồi, nếu trẫm là người cũng vui lắm. Thanh Tước nói trong thư viện không có kẻ ngốc, kẻ nào ở thư viện cũng bị lừa cả đống lần rồi, cho nên với chuyện nhỏ nhặt, có cách ứng phó thần tốc chẳng lạ gì. Nếu với học sinh châu phủ suốt ngày cắm mặt học, tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ khi gặp chuyện ứng khó cứng nhắc, hoặc né tránh, hoặc liều mạng, ngoài ra chẳng biết làm thế nào, người như thế ngươi bảo trẫm làm sao đưa đám học sinh thư viện vào nha môn? E rằng chẳng bao lâu chúng cho chủ quan sang lề hết, có học vấn không đáng sợ, vừa có học vấn vừa có thủ đoạn, nói thực bỗng nhiên xuất hiện nhiều như thế trẫm lo lắm. Bạn đang đọc chuyện tại

Đối với chuyện nằm ngoài dự đoán, bất kể tốt hay xấu, Lý Nhị đều cảnh giác một cách vô lý, chỉ sức mạnh mà ông ta nắm được trong tay mới yên tâm.

- Bệ hạ, vi thần nhớ trước kia bệ hạ nói anh tài hiếm có phải tận dụng, mở khoa khảo, lại tự mình xuống nông thôn cầu hiền, sao giờ lại thay đổi?

- Tiểu tử, nắng hạn lâu ngày gặp mưa đương nhiên là chuyện tốt, có mưa vừa là chuyện tốt bái tạ trời cao, có mưa lớn là tổ tông phù hộ, tiểu tử, nếu có mưa đá thì sao? Ngươi bảo trẫm nên vui hay lo? Tên tiểu tử như ngươi, có một đứa là may mắn của Đại Đường, giờ ngươi lấy mình làm mẫu, biến ra hơn hai trăm đứa, còn đáng sợ hơn binh tai, ít nhất trẫm còn biết ứng phó với binh tai ra sao, còn tình huống này trước nay chưa từng có, trẫm không tìm được ví dụ tham khảo, nên đau đầu.

Vân Diệp cười khổ, dũng khí ném đá dò đường qua sông không phải nhà lãnh đạo nào cũng có, Đường thái tông trước mắt cũng vì chuyện này mà lo lắng còn gì? Lo quá độ, thêm vào nội hỏa công kích, không bị nóng rộp mới là lạ.

Chương 744: Vớ bở

- Bệ hạ không cần phải khó xử, bệ hạ chỉ cần hỏi đám học sinh muốn làm gì không phải là xong rồi sao? Thích làm cầu thì bệ hạ cho đi làm cầu, thích nông vụ thì bệ hạ phái tới ti nông tự, thích chạy lăng quăng khắp nơi thì đuổi hắn ra đất xa, thích lập nghiệp thì bệ hạ cho vùng đất chó ăn đá gà ăn sỏi, chỉ cần quan sát một thời gian chẳng phải là rõ ràng sao? Vân Diệp cũng không muốn học sinh thư viện có vị trí quá cao, dù sao tuổi chúng còn nhỏ, tuy học được tri thức ở thư viện, nhưng đối nhân xử thế phải ra đời lăn lộn mới có, bọn chúng còn xa mới là đối thủ của đám hồ ly già trên triều, nếu quá kiệt xuất sẽ thành công địch, nếu có hai vạn học sinh tốt nghiệp rồi thì Vân Diệp chẳng lo, nhưng nay mới chỉ có hai trăm, nên nhún mình chút thì hơn.

- Ngươi không thấy ủy khuất cho bọn chúng à? Lý Nhị nghe thế lại thấy không nỡ:

- Không ạ, đám học sinh nếu đã nhận định mình là người làm việc thực, vậy để chúng làm chủ quan, bất kể to nhỏ, chỉ cần là chủ quan là bọn chúng không có ý kiến, không làm được huyện lệnh, thì làm lý trưởng, nhưng không làm huyện thừa, chủ bạ, ở công bộ, lễ bộ cũng thế, chỉ cần một chức chủ sự là đủ chúng vui rồi. Nên bệ hạ không cần khó xử, còn chuyện thăng tiến sau này dễ rồi, giỏi lên, kém xuống, khảo công ti dựa theo công tích đề bạt là được, khỏi cần xem chúng có phải ở thư viện ra hay không.

Không biết lời của Vân Diệp làm tâm hỏa của Lý Nhị bị tắt, hay là thuốc có hiệu quả, chẳng bao lâu dựa vào gối ngáy khò khò, Trường Tôn thị sắp xếp xong, dẫn Vân Diệp khỏi tẩm cung.

Trường Tôn thị không về điện Lưỡng Nghi của mình mà tới một viện tử, còn chưa qua cửa Vân Diệp đã nghe tiếng mấy dệt sầm sập quen thuộc, mở cửa ra, liền bị cảnh tượng trước mắt làm sững sỡ.

Hơn trăm cung nữ già trẻ đang dệt, hơn trăm máy dệt xếp hàng một, khung cảnh tráng lệ, còn có hoạn quan mặc vải thô ôm vải dệt xong đặt vào nhà bên cạnh.

Một tiểu cô nương xinh đẹp mặc váy màu phấn hồng ngồi sau bàn chăm chú ghi chép, Vân Diệp thấy Cao Dương là hiểu rồi, nói nhỏ với Trường Tôn thị: - Nương nương thiên vị quá rồi, Lan Lăng chỉ được bán kẹo, Cao Dương ra tay một cái là bán dạ, quá đáng!

Trường Tôn thị không phật lòng mà còn hỏi lại: - Ngươi cho rằng dạ bán được tiền à?

- Đương nhiên là kiếm lớn, nương nương không nhìn thấy mắt thần đỏ lên rồi à, đây rõ ràng là đeo danh nghĩa hoàng gia đi cướp tiền chứ không phải kiếm tiền, vi thần muốn nhập cổ phần, nương nương thấy sao?Hoàng gia bán dạ đã thành trò cười, bán đắt thì lo triều thần phản đối, bản rẻ thì lo không thu hồi được vốn, về sau không biết kẻ nào đưa ra chủ ý thối khắm, đó là lấy giá ở giữa, biết dùng cái gì làm tham khảo không? Vải bố! Một là không tuyên truyền, hai không quảng bá, hạ nhân phủ công chúa ngu như bò lập luôn một cửa hiệu ở chợ tây, dạ chất cao như núi ở trên quầy, đợi khách tới mua, bày hai tháng mà bách tính không hiểu đang bán cái gì, chỉ biết cái tên Thủy Nguyệt hiên, cho rằng là quý nhân nào đó não bị rò nước xây biệt thự giữa chợ.

Hai tháng không bán nổi hàng, chưởng quầy sắp treo cổ rồi, kết quả một vị nữ sĩ xinh đẹp buồn chán đi dạo nhìn thấy cửa hiệu này, thành ân nhân cứu mạng của chưởng quầy, nhìn thấy dạ, hỏi giá, mắt nữ sĩ kia trở nên long lanh, nói mua hết, có bao nhiêu mua bấy nhiêu, bảo chưởng quầy đưa tới Vân gia, trả bằng bạc, ngay lập tức. Còn lập hiệp ước với chưởng quầy đang mừng quá bật khóc là mua mười vạn thếp, nghe nói đó là sản lượng ba năm của phủ công chúa.

Nghe đâu phủ công chúa ăn mừng ba ngày, khách sộp cần một là đủ, chứ phủ công chúa mà đi bán hàng khắp nơi thì mất mặt, quyết đoán đóng luôn cửa hiệu ở chợ tây, chỉ cần hàng đủ một nghìn thếp là đưa ngay tới Vân phủ. Quản sự phủ công chúa làm gì không xong chứ trông coi tiền là hảo thủ hàng đầu, đích thân kiểm tra từng đĩnh bạc, bên trên có mốc cũng không lấy, đĩnh nào cũng phải sáng bóng mới được. Làm Tân Nguyệt không ngừng mang bạc trong nhà ra ngâm nước thuốc, đánh mòn luôn người ta mới lấy.

Khi các thương nhân khác, ví dụ như Hà Thiệu biết tin dạ của phủ công chúa không bán được dạ cũng muốn chia sẻ lo lắng cùng công chúa, mua ít về. Hỏi mới biết trong vòng ba năm không có hàng, chưởng quầy hàm hất rõ cao, không phải ai cũng có tư cách vỗ mông công chúa, Vân gia là truyền mệnh hầu mới có, Hà Thiệu là cái thá gì, chưa bao giờ nghe thấy.

Hà Thiệu mang hậu lễ tới bái kiến cáo mệnh phu nhân Tân Nguyệt, muốn thay Vân gia vãn hồi chút tổn thất, hai nhà quan hệ sâu đậm, vì Vân gia bớt lỗ, hắn muốn nửa hợp đồng.Kết quả rất tốt, Hà Thiệu và nàng tiểu thiếp Châu Âu bị Lưu Tiến Bảo chẳng nói một lời đuổi đi, tưởng nhà ta cũng ngốc như đám phủ công chúa, đem vàng bán với giá rau à? Tên Hà Thiệu này quá vô sỉ rồi. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Ngoài chợ xuất hiện rất nhiều áo choàng cao cấp, cùng đủ các loại thảm đẹp mê người, chợ tây không có, chỉ chợ đông mới bán một ít, giá cả khỏi nói, quỷ nghèo chỉ có thể đứng ở ngoài cửa nuốt nước bọt chửi bới, còn đại gia có tiền, nhất là các thiếu gia hào phóng, nếu không có cái choàng in hoa làm bằng dạ thì không mặt mũi nào ra khỏi cửa, mặc áo choàng lụa sẽ bị người ta chửi là đàn bà.

- Kiếm tiền? Ngươi có biết tiền công của cung nữ do bản hậu bỏ? Có biết lông cừu thành sản phẩm phải trải qua bao nhiêu công đoạn? Ngươi có biết bệ hạ định giá thấp là muốn bách tính mua được? Ngươi có biết tính toán của bệ hạ bị kẻ xấu xa làm hỏng, biến dạ thành vũ khí mưu lợi của ả? Bản hậu tới cửa hiệu ở chợ đông xem giá, chỉ muốn cho nó một mồi lửa, ngươi còn có mặt mũi xen vào phường dệt à?

Trường Tôn thị có lý do để nổi điên, ai nhìn thấy thứ tốt mình vất vả làm ra để người khác hưởng lợi lớn mà không điên, Trường Tôn thị không tới nhà đánh nhau với Tân Nguyệt là để ý tới thể diện bản thân lắm rồi.

- Nương nương, cửa hiệu phủ công chúa mở mấy tháng, dạ chất đống ra đó mà có ai hỏi tới đâu, phu nhân thần lo thể diện hoàng gia tổn hại, nên chẳng thương lượng giá cả đã mua hết, đó là đem gánh nặng hoàng gia chất lên người, phu nhân thật phẩm hạnh tuyệt vời như thế mà nương nương không thưởng, nâng phẩm cấp cho nàng, còn nói nàng xấu xa, đến thần cũng không chịu nổi, hợp đồng giấy trắng mực đen có con dấu của Cao Dương công chúa là do ai in? Thần mỗi lần nhìn là lại thấy khoan khoái.

Bầu ngực cao ngất của Trường Tôn thị phập phồng, khẽ cắt môi dưới, nữ nhân ba mấy tuổi gần bốn mươi, con cũng cả chục mà vẫn có phong tình chết người như thế, Tân Nguyệt mà cũng thế này chắc mình chết sớm.

Trường Tôn Thị thấy Vân Diệp cười hì hì biết mình nổi giận với loại lưu manh như Vân Diệp chẳng có sức uy hiếp, y không còn là thằng nhóc mười mấy tuổi mỗi lần mình nhướng mày lên là giơ tay đầu hàng nữa rồi, đường đường hoàng gia cao quý lại thành lao lực cho Vân gia, làm sao Trường Tôn thị cao ngạo chịu nổi, nói từng chữ một: - Sửa số trên hợp đồng, sửa thành một vạn thếp,, đó là bản hậu nhượng bộ rồi.

- Được ạ, mua bán phải như thế, có bán thì mới có mua, nương nương muốn lấy lại chín vạn thếp trong ba năm tới, dễ mà, gấp ba lần giá gốc, nương nương trả bạc mà Vân gia đặt trước đi, đến thêm một vạn bốn nghìn quan là được, chúng ta vui vẻ sửa lại hợp đồng, nương nương thấy sao? Úi! …. Người đâu, người đâu, nương nương chóng mặt, mau đỡ nương nương ngồi xuống.

Chương 745: Được lý lấn tới (1)

Trường Tôn thị uống liền ba cốc nước mới tấn tĩnh lại được, Cao Dương đang ghi sổ đã chạy tới hầu hạ, thấy hoàng hậu không vui, lấy sổ ra khoe: - Mẫu hậu, người xem này, sản lượng tháng này của chúng ta là hai nghìn ba trăm năm mươi thếp, đợi khi nhân thủ mới tay nghề thuần thục rồi, sản lượng còn cao hơn. Tháng này có thể lấy được của Vân gia rất nhiều tiền. Nói xong còn đắc ý liếc Vân Diệp một cái, đầu hếch lên rõ cao, lộ ra cái cổ trắng thon dài, như con thiên nga kiêu ngạo.

Trường Tôn nghe vậy mặt càng chua chát, vỗ khuôn mặt xinh đẹp của Cao Dương, trìu mến nói: - Đúng là đứa bé ngoan giỏi giang, con đi đi, mẫu hậu có chuyện muốn nói với Vân hầu.

Nhìn Cao Dương nhún nhảy rời đi, Trường Tôn thị lo lắng nói: - Phòng Di Ái bị ngươi dạy thành hồ ly, giờ nhậm chức ở binh bộ có tiếng thiếu niên anh kiệt, cuối năm khảo bình thanh quan, đánh giá thượng hạng là chắc, ngươi nghĩ Cao Dương có giữ nổi không?

- E là không dễ, Cao Dương tính khí dữ dằn, bị bệ hạ chiều hư, làm việc càn rỡ không nể nang ai, không biết trời cao đất dày. Phòng Di Ái hiện chỉ cần qua rèn luyện, muốn giữ trái tim Cao Dương không khó, thực ra thì hắn đã tiến hành rồi, quyết không nhường nhịn Cao Dương, yêu cầu vô lý đều từ chối, chuyện quỳ dưới mưa lần trước nương nương nghe thấy chưa? Đó là mở đầu, dù sao tương lai chiến sự của bọn chúng sẽ thảm vô cùng, có điều thần đánh giá cao Phòng Di Ái, thấy khả năng chiến thắng cuối cùng của hắn cao hơn.

Trường Tôn thị bật cười, chỉ Vân Diệp nói: - Chuyện làm ăn của các ngươi bản cung không xen vào nữa, mất thân phận, hoàng gia cũng có nhân tài, các ngươi tự đánh nhau, bản cung mặc kệ.

Vân Diệp nghe thế mừng rỡ, chỉ cần Trường Tôn thị không xem vào, bọn ngốc hoàng gia lấy gì đấu với mình, nhà Lý Nhị là cao thủ chơi đùa quyền lực, còn làm ăn, đây là lĩnh vực khác.

- A, nhiều ngày không gặp, phong thái của Vân huynh vẫn như xưa, thật là đáng mừng, bản vương có lễ.

Một giọng nói êm êm lười nhác vang lên sau lưng Vân Diệp, quay đầu lại thấy khuôn mặt điển trai làm Vân Diệp muốn đập đầu vào tường.

- Tiểu Khác, ngươi về bao giờ, sao không biết thư, để ta mong đợi.

Lý Khác mắt sáng như có nước bốc hơi, có điều chẳng mấy chốc khôi phục lại như thường: - Ta cũng nhớ mọi người lắm, một mình ở Thục, tuy khí hậu ôn hòa, cảnh sắc tú lệ, nhưng không tự tại như ở Trường An, mẫu hậu hạ chỉ cho ta tiến kinh, ta liền ngồi thuyền xuôi dòng, ngày đi ngàn dặm, chẳng chậm hơn thám báo hỏa cấp, nên khỏi viết thư.

- Nương nương nói người đánh nhau với ta là ngươi hả?

- Ha ha ha, chính là tiểu đệ đây, huynh trưởng chẳng hào phóng tý nào, chuyên môn ức hiếp đệ muội nhỏ tuổi của ta, nghe nói riêng vụ bán dạ đã khiến hoàng gia lỗ năm vạn quan, tiểu đệ nghe xong phẫn nộ vô cùng, thấy huynh trưởng lạc lối rồi, nên tiểu đệ tới sửa lại.- Hiện nói thế có muộn không? Ngươi xem xem đây là hợp đồng giấy trắng mực đen, hiệu lực của hợp đồng hẳn không cần vi huynh giải thích chứ, chỉ cần ngày nào Đường luật còn tồn tại, đạo đức xã hội còn tồn tại thì nó còn có giá trị, nên muốn giảm bớt tổn thất thì ngươi phải lật nhào được hợp đồng mới được. Ta nghiên cứu kỹ rồi, muốn lật lại không dễ, bỏ đi, ngươi mới về, ta nể mặt lùi một bước, đền ta một vạn quan là có thể làm lại hợp đồng. Lý Thái tới làm chuông báo động của Vân Diệp rung lên, kẻ tử tế không tới, kẻ tới không tử tế gì, mấy năm qua tên này đã rèn luyện khó đối phó lắm rồi, cần cẩn thận, nếu không lật thuyền trong rãnh.

Trường Tôn thị thấy hai người vừa gặp mặt đã đối chọi nhau, rất hài lòng, ngồi dưới gốc cây uống trà, không nói không rằng, xem ra đã giao quyền lợi của nội phủ cho Lý Thái thật rồi.

- Huynh trưởng nói vậy là sai rồi, hợp đồng thì phải tôn trọng, lập rồi chỉ cần hợp pháp tất nhiên không thể sửa chữ nào, huynh nể tình tiểu đệ nhún nhường, làm tiểu đệ hổ thẹn vạn phần, sao đệ không hiểu tính thần thánh của hợp đồng.

Lý Khác vẫy tay gọi Cao Dương tới, huynh muội họ quan hệ tốt nhất, vừa tới Cao Dương nắm ống tay áo Lý Khác làm nũng, Lý Khác lấy trong lòng ra một cái trâm đẹp đẽ gài lên tóc Cao Dương, cười hỏi: - Tiểu muội có biết giá thực tế của dạ không? Là giá thị trường trừ đi chi phí đó.

Cao Dương sờ trâm lắc đầu tỏ vẻ không biết, trông rất ngây thơ, Lý Khác lại hỏi: - Tiểu muội có biết quan hệ giữa số lượng và giá cả không?

Cao Dương vẫn lắc đầu, nàng vốn định khoe với ca ca thành tựu của mình, không ngờ ca ca vừa tới hỏi toàn điều mình không biết, có chút ủy khuất.
Lý Khác xoa đầu muội tử, kéo nàng dựa vào người mình, nói nhỏ: - Cao Dương, muội không hiểu những thứ này thì đừng tùy tiện lập hợp đồng với người ta, có biết hành vi khinh suất của muội khiến hoàng gia tổn thất ít nhất năm vạn quan không, tổn thất tiền không là gì, hoàng gia không để vào mắt.

- Nhưng chúng ta tổn thất ba năm, máy dệt lông cừu do Thanh Tước nghiên cứu ra là bảo bối có hạng ở Đại Đường, vì người khác không rõ, nên Thanh Tước tranh thủ có hoàng gia năm năm, phải biết rằng, muốn kiếm tiền thì năm năm này là dễ nhất. Muội dùng giá thấp nhất bán dạ không sao, vì muội tính tới lợi nhuận rồi, nhưng không nên lập hợp đồng này, ba năm là quá dài, cho đám gian thương ba năm, bọn chúng sẽ dốc sức đuổi theo, tổn thất này rất nghiêm trọng. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Cao Dương mồm há thật to, nhìn về phía Trường Tôn thị, thấy bà bất lực gật đầu, khuôn mặt nhỏ tức thì trắng bệch, toàn thân run lên, muốn mở miệng xin Vân Diệp bỏ hợp đồng, nhưng tính cách kiêu ngạo làm nàng không thể làm được, nỗ lực đứng thẳng người, không nói lời nào, mặt cứng đờ, coi như đã để mặc hoàng hậu xử trí.

Vân Diệp tới trước mặt Cao Dương, nghiêm nghị nói: - Cao Dương, tình cảm là tình cảm, làm ăn là làm ăn, muội muốn ta lấy năm vạn đền vào chỗ lỗ không sao, chúng ta từ nhỏ lớn lên cùng nhau, chút tình nghĩa này phải có, nhưng bỏ hợp đồng là không thể.

Cao Dương cố kìm nước mắt, miệng bật ra hai chữ: - Vì sao?

- Vì sao? Hỏi hay lắm, mỗi chúng ta là một cá thể độc lập, muốn sống trên đời này phải dựa vào nỗ lực và trí tuệ của mình, có lúc hoàng gia không vươn tay tới được, ví như bây giờ, hoàng gia phải giữ chữ tín. Nên mọi ủy khuất đành do muội chịu, làm sai, có lúc không thể bù đắp lại, chuyện hợp đồng ta là bên có lý, muội là bên đuối lý, được lý đương nhiên lấn tới.

Cao Dương ương ngạnh ngẩng đầu nhìn Vân Diệp: - Hợp đồng là do ta ký, đương nhiên sẽ chấp hành, ta sai ta gánh.

- Muội không gánh được, Cao Dương, phường dệt lông cừu không chỉ là nguồn tài nguyên mới, còn là một chính sách của triều đình với thảo nguyên, muốn thuần dưỡng bộ lạc hung dữ trên thảo nguyên, phải buộc họ vào chiến xa của ta, lông cừu rất quan trọng, là chuyện đôi bên cùng có lợi, nay bị sự khinh suất của muội hủy mất rồi.

- Phải biết rằng lông cừu về sau là bát cơm của người Hồ, họ dùng lông cừu đổi lấy lương thực, như thế họ không cần xách đao tới Trung Nguyên cướp bóc, một năm, hai năm, rồi trăm năm, thảo nguyên sẽ chỉ còn người chăn cừu.

- Do muội khinh suất, quá trình này bị trì hoãn ba năm, vì Vân gia đã tích trữ toàn bộ dạ, bọn ta chỉ bán hàng cao cấp, muội chỉ có một khách hàng là nhà ta, cho nên bị ta níu kéo, không thể bán dạ khắp Đại Đường. Ba năm sau, nói không chừng người thảo nguyên tự nghiên cứu ra máy dệt lông cừu, bọn họ dệt lông cừu trên thảo nguyên bán tới Trung Nguyên, kiếm tiền lớn, nhân công của muội đắt hơn của người ta, nguyên liệu tốn hơn của người ta, sẽ không bán được, người ta bán dạ khắp nơi, lấy tiền từ Trung Nguyên mua sắt mua lương thực, rồi lại đem vũ khí tới Trung Nguyên cướp bóc, lúc đó khắp nơi chiến hỏa, muội gánh được trách nhiệm này không?

Quyển 13: Thần phật đầy Trường An

Chương 746: Được lý lấn tới (2)

Cao Dương ngồi bịch xuống đất, mắt đờ đẫn, toàn thân run rẩy, như nhìn thấy thảm cảnh thiết kỵ thảo nguyên dày vò khắp nơi, từng hạt nước mắt to từ đôi mắt đẹp trào ra, lăn dài trên gò má mịn màng.

- Trả hợp đồng cho ta, ngươi muốn gì ta cũng cho. Cao Dương nắm lấy áo Vân Diệp, cuối cùng cũng phải lên tiếng nài nì:

- Cao Dương, ta nói rồi, ta được lý sẽ lấn tới. Thiên hạ là của hoàng gia, ta chỉ là người dân, chức trách của ta là kiếm thật nhiều tiền, để Vân gia lớn mạnh, truyền đời nối nhau, bảo vệ quốc gia ta chỉ tận trách, đó là trách nhiệm của hoàng gia, khi đó bệ hạ có phái ta đi biên quan tác chiến, ta nhất định vứt bỏ sinh tử, nhưng muốn hủy hợp đồng là không được. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Trường Tôn thị cố nhịn cười làm vẻ lo lắng trùng trúng, Lý Khác cũng thở vắn than dài, tựa hồ phiền não với sự phát triển của sự việc mai này.

- Nếu ngươi không trả hợp đồng, ta sẽ uống thuốc độc tới nhà ngươi ăn cơm sau đó mới chết, ta không tin phụ hoàng không truy cứu tội của ngươi. Cao Dương mặt đỏ bừng, lên tiếng hăm dọa, trước tiên chưa tính có phải cách hay không, tóm lại là nàng nghĩ ra cách.

- Không tệ, không tệ, là biện pháp tốt, nhưng trước khi muội hại ta, ta đã bán hợp đồng cho người khác, ví dụ Lô công, ta bị hại, hợp đồng vẫn phải chấp hành, muội chết vô nghĩa, đây là cách ngu xuẩn nhất, lấy bản thân đánh đổi, chưa chắc đạt được mục đích, bản thân thì lại chết chắc. Bệ hạ, nương nương còn cả ca ca thương yêu muội sẽ vô cùng thương tâm, vì sơ xuất của muội, khiến tất cả chịu tội, hãm hại ta là bất nhân, khiến bệ hạ, nương nương thương tâm là bất hiếu, gây phiền phức cho quốc gia là bất trung. Tên ngốc Phòng Di Ái sẽ tìm ta báo thù cho muội, kết quả không phải là đối thủ của ta, bị ta giết chết, đó là bất nghĩa.

Cao Dương òa khóc:

- Ta.. Ta.. chỉ phạm sai lầm nhỏ, sao lại thành kẻ bất trung, bất hiếu, bất nghĩa, bất nhân.. Ta không.. Không nghĩ xa như thế, ba chỉ muốn mau chóng bán dạ đi, làm thế cũng sai à?

Lý Khác ngồi xuống ôm Cao Dương khóc nức nở trên mặt đất: - Phạm sai lầm không có gì to tát, ai cũng có lúc sai lầm, chỉ cần không tái phạm là được, sau này làm việc nên suy nghĩ nhiều hơn, làm liều chỉ khiến muội thiệt thòi, hà, chúng ta là hoàng gia tôn quý, sao có thể thua Vân Diệp, dù y có là người thông minh nhất thế gian cũng không được. Muội đứng lên, xem ca ca đối phó với y, khiến y ngoan ngoãn sửa hợp đồng, chúng ta còn không phải trả một đồng nào.

Cao Dương luôn tin tưởng vào trí tuệ của Lý Thái và Lý Khác, nghe Lý Khác nói có cách, đứng ngay dậy, lau nước mắt, hung dữ nhìn Vân Diệp, như muốn lao tới cắn y một miếng thịt.

Vân Diệp vô cùng vênh váo đung đưa hợp đồng, mắt Cao Dương nhìn theo không chớp, xem bộ dạng nàng rất muốn lao tới cướp lý, Lý Khác kéo muội tử sang bên, lấy quạt gấp ra, phe phẩy nói: - Vân huynh hôm nay đúng là được lý lấn tới, vậy tiểu đệ nói với huynh xem cai có lý.

- Ha ha ha, Tiểu Khác, dù ngươi lên tận trời nói thì ta cũng không thay đổi chủ ý, ngươi thiệt là cái chắc rồi, trừ khi ngươi có thể làm chữ trên giấy biến mất. Hiện thần phật bay khắp Trường An, ngươi có thể cầu khẩn thần linh nào đó giúp ngươi, c hỉ không biết có vị thần nào rảnh không.

- Vây không cần, Đường luật ngiêm ngặt, có nó, cần gì đi cầu tới mấy cái tượng đất, thư viện có cách ngôn, cầu người không bằng cầu mình, huynh cho rằng hợp đồng không có sơ hở nào sao? Hợp đồng này do phu nhân huynh ký với Cao Dương, nên sơ hở tất nhiên là có, nếu là huynh ký, ta trực tiếp trả tiền huynh mua lại hợp đồng cho đỡ tốn thời gian, còn phu nhân huynh ký thì làm được nhiều điều lắm.

Vân Diệp cười, bảo Lý Thái nói tiếp.- Vân huynh, hai ngày qua ta tìm kiếm ví dụ nhiều năm qua ở Trường An liên quan tới phương diện hợp đồng, cuối cùng trời cao không phụ người có lòng, ta tìm được một ví dụ, nói cho Vân huynh nghe nhé.

Vân Diệp hơi hoài nghi, vụ án của huyện Trường An có thể tham khảo, chỉ cần có thông lệ trước, hai cấp tư pháp đều không phủ nhận, về sau có vụ án tương tự sẽ phán như thế. Trường Tôn thị nghe thấy Lý Khác khẳng định như vậy, đặt chén trà xuống nghe xem Lý Khác biện giải thế nào.

- Phường Sùng Ninh có một lão bà bà, trong nhà chỉ có bà ta và nhi tử ngốc nương tựa vào nhau, nhi tử tuy ngốc, nhưng theo Đường luật vẫn là chủ nhà, một hôm nhà hắn hết gạo, nhi tử ngốc vô ý tìm được mảnh ngọc bội trong nhà, quyết định bán cho một tên thương nhân, mua gạo ăn qua cơn đói kém.

- Hắn gặp phải tên thương nhân xấu, ngọc bội từ thời chiến quốc mà chỉ mua ba trăm đồng, vì cho chắc, tên thương nhân còn ký văn tư tự nguyện mua bán với tên ngốc, đợi tên ngốc về nhà nói với mẫu thân chuyện bán ngọc lão bà bà thất kinh, sao có thể bán đồ gia truyền với giá ba trăm đồng, ít nhất phải trăm quan mới đúng. Nhưng ngọc bội bị nhi tử ngốc bán rồi, muốn tìm thương nhân chuộc lại nguyên giá, thương nhân không chịu, còn lấy văn thư và người đảm báo ra đối chất, nói khi đó mình đã nói rõ ràng không hề lừa gạt.

- Lão bà bà mang hi vọng cuối cùng cáo quan, quan viên khó xử, văn thư trong tay thương nhân là thật, không hề cưỡng ép tên ngốc, tên ngốc là giả chủ, bất kể thế nào thương nhân không sai, nhưng phán như thế về pháp luật không có vấn đề, nhưng về tình không sao chấp nhận được.

Vân Diệp bật cười, Trường Tôn thị nhíu mày, Cao Dương ỉu xìu, luật pháp không cho thách thức, từ khi quan viên làm trái pháp luật, nếu không lão bà bà thua chắc.

Lý Khác đủng đỉnh kể tiếp:

- Quan viên tuyên bố thoái đường, về hậu nha nghĩ đối sách, lật hết luật pháp không có chỗ dựa, xem cả Lễ Kinh, Điển Chương cũng không có, đành quyết định dựa vào luật pháp hiện hành giải quyết sự việc, đó là để thương nhân được lợi, phán quyết xong khuyên bảo thương nhân, xem có thể bù đắp cho lão bà bà một chút không.- Ai ngờ vô tình tìm được lời huấn thị của phụ hoàng ta vào năm Trinh Quan thứ ba, nói thân là con dân Đại Đường, không được ức hiếp kẻ yếu, không sợ kẻ mạnh, không lừa kẻ vô tri, thủ hiếu biết lễ, kính pháp tôn lễ, hòa thuận với người, đối kẻ địch không sợ chết, đối người trong phải nhún nhường.

Vân Diệp sờ mũi cười khổ:

- Cái khác chẳng biết có hữu dụng không, nhưng điều không lừa kẻ vô tri được tên huyện quan đáng chết vận dụng rồi.

Trường Tôn thị cười vui vẻ, Cao Dương không biết vì sao mẫu hậu cao hứng, nhưng biết chuyện của mình có cơ xoay chuyển.

Lý Khác đắc ý phe phẩy quạt:

- Không sai, phụ hoàng ta nói là luật phải theo, nói là thành hiến pháp, lệnh tuy không nghiêm bằng pháp, nhưng đối phó với một tên gian thương là đủ rồi.

- Quá đáng, ngươi nói gian thương rồi nhìn ta làm gì, ngươi cho rằng đã nắm phần thắng rồi à?

Lý Khác lấy quạt che miệng cười đểu:

- Vừa rồi ta hỏi Cao Dương, muội ấy không biết chi phí thành phẩm, không biết giá trị thị trường, huynh lợi dụng sự vô tri của Cao Dương kiếm tiền là vi phạm chính lệnh của phụ hoàng ta, không tuân mệnh lệnh của phụ hoàng ta thì không phải là con dân Đại Đường, có tin ta dẫn huynh đệ thập lục vệ đi xét nhà huynh không?

Cao Dương vui sướng ôm lấy Ly Khác nhảy cẫng lên, vươn tay ra nói với Vân Diệp: - Trả hợp đồng cho ta, nếu không ta tới xét nhà của ngươi.

Trương Tôn thị vui vẻ uống hết chén trà, bà phát hiện, ác nhân phải để ác nhân trị.

- Mừng quá sớm đấy, ví dụ này chỉ dùng được với lão bà bà và nhi tử ngốc, không dùng với Cao Dương, ngươi đã lấy huấn lệnh của bệ ra dùng thì đừng trách ta phản kích.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau