ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 731 - Chương 735

Chương 732: Huyền Trang trở về (1)

Tân Nguyệt cắn tai Vân Diệp một cái nói:

- Nữ nhân Cao Ly kia sinh rồi, sinh ra một nhi tử, hiện tại cả ngày ôm hài tử không rời tay Mang canh bổ cô ta cũng không uống, ngày nào cũng chỉ ăn rau, còn gì cũng không ăn Ngay cả nước cô ta cũng phải cho chó cún uống trước rồi mới uống, làm như chúng ta thừa dịp cô ta không chú ý sẽ hại chết hài tử vậy Nữ nhân Cao Ly lòng dạ hẹp hòi, cả ngày ngân trâm không rời tay, phòng bị ai chứ

- Chủ yếu là phòng bị ta, lo lắng ta sẽ hạ tử thủ Vân gia không bỉ ổi như vậy, Uyên Cái Tô Văn về Cao Ly rồi, nghe nói gia tộc bọn họ đã bắt đầu lui về Bình Nhưỡng, đây là điềm báo mưu phản Qua nửa năm, lại cho nữ nhân Cao Ly kia bồng nhi tử về Có nhi tử, chắc hẳn Cái Tô Văn sẽ đẩy nhanh hành động mưu phản Không vì chính hắn thì cũng vì hài tử của hắn, Cái Tô Văn không phản không được Hắn đã tạo nghiệt ở Trường An, ở Cao Ly cũng nên tạo một cái

Tân Nguyệt nghe trượng phu nhắc tới mưu đồ thì không thèm nhắc lại Quân quốc đại sự của nam nhân không phải việc phận đàn bà như nàng có thể nói ra nói vào Có điều thương đội của Vân gia liệu có phải rút toàn bộ về hay không lại là chức trách của nàng

- Đương nhiên phải về, người của Vân gia không làm pháo hôi Nàng có biết hay không, ba người trong thôn trang chính là chết vì làm nội ứng chi ta đánh thành trì, cuộc sống kia quá nguy hiểm, mặc kệ là người một nhà hay là địch nhân đều liều chết, hi vọng sống sót rất xa vời Người của ta không làm loại chuyện này, năm sau từ từ rút họ về đi, để lại vài gián điệp là được rồi Phải là loại không thể bị người Cao Ly phát hiện, một khi Cái Tô Văn nắm quyền, nàng cứ xem xem, chuyện thứ nhất hắn làm nhất định là đại thanh tẩy, chỉ cần là người Đại Đường là sẽ gặp nguy hiểm Nàng sớm chuẩn bị đi

Tân Nguyệt gật đầu rồi cùng Lý An Lan thương nghị xem bằng cách nào để rút người trở về mà thần không biết quỷ không hay Vân Diệp mặc thêm y phục rồi tới tiểu viện của Vinh Hoa Lúc này Vinh Hoa đang cho hài tử bú, Vân Diệp đi vào nàng cũng không dừng lại, chỉ là yêu thương nhìn hài nhi của mình

- Vân hầu, mẫu tử chúng ta đã đến giờ rồi sao Mấy ngày này con mắt ta không dám khép lại, ta mệt mỏi quá, muốn cho hài tử có thể sống lâu ngày nào tốt ngày đó Hiện tại xem ra tới ngày cuối cùng rồi Ta cũng không chống đỡ nổi nữa Ta và hài tử không có giá trị phải không Nếu như phải giết hài tử thì để ta tự động thủ được chứ

Vinh Hoa đã tiều tụy không nhìn ra hình dạng, dường như chỉ một giây nữa thôi là sẽ té xuống mặt đất Thế nhưng ý chí vẫn kiên định vô cùng, không nhìn ra chút thỏa hiệp nào

- Vinh Hoa, ngươi đã thành công có được sự kính trọng của ta Mặc kệ xem như tình nhân hay là mẫu thân, ngươi đều là nổi bật Cho nên, cho ngươi nửa năm tĩnh dưỡng thân thể, hài tử cũng lớn hơn một chút, mẫu tử các ngươi sẽ lên đường về Cao Ly Thương đội Vân gia sẽ đưa ngươi đến biên cảnh, ngươi viết thư bảo Cái Tô Văn tới đón Mẫu tử các ngươi không có giá trị với ta, giết các ngươi ta không làm được, thôi thì trả lại cho Cái Tô Văn
Vân Diệp nói xong thì xoay người đi, vừa rời khỏi, Vinh Hoa phía sau vừa thả lỏng tâm thần đã truyền đến tiếng ngáy nguồn TruyệnFULL.vn

Quá trình sống của nhân sinh chính là một quá trình phấn đấu, dù cho ngươi không có bất cứ mục tiêu gì, ngươi cũng phải vì cái bụng của ngươi mà cố gắng Càng là người cường đại, lại càng hi vọng có đối thủ cường đại Đế vương không có đối thủ quả thật tịch mịch, đám công văn khô khan cứ nằm năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác khiến nhiệt huyết của ngươi hoàn toàn bị diệt

Đám đế vương cường đại trong lịch sử lúc về già vì sao đều trở nên bạo ngược Quan trọng nhất chính là vì cuộc sống không có mục tiêu, hoặc là say sưa với rượu mạnh mỹ nhân, hoặc là sẽ lấy giết chóc để thỏa mãn ham thích Tần hoàng như vậy, Hán Vũ như vậy, Đường tông cũng không tránh khỏi Là cận thần thân cận nhất của Lý Nhị, Vân Diệp có thể cảm nhận được rõ ràng sự thèm khát máu huyết trong lòng Lý Nhị Đôi khi Vân Diệp hoài nghi Lý Nhị đang mong mỏi có giết chóc đại quy mô xuất hiện

Mang binh chiến tranh vẫn là khát vọng của hắn, một thống soái vô địch hôm nay chỉ có thể nhìn người khác tung hoành trên chiến trường, bản thân chỉ có thể ngồi trong hoàng cung chờ đợi tin tức thắng lợi, thời gian như vậy khiến hắn vô cùng phiền muộn

- Vân Diệp, nếu như trẫm có cơ hội mang theo mười vạn thiết kỵ, nhất định quét ngang thiên hạ, đánh đâu thắng đó Thế giới này quá nhỏ rồi, tiểu nhân khiến cho trẫm hít thở không thông, lầu các hoàng cung cũng quá thấp bé, khiến cho ánh mắt của trẫm không thể phóng rộng Giang sơn như họa, giang sơn như họa nói nghe êm tai, thế nhưng ánh mắt của trẫm còn không thoát nổi khỏi Trường An, nói gì thấy thiên hạ Không bằng mang theo mười vạn thiết kỵ tới chân trời, góc biển xem, dù là da ngựa bọc thây trẫm cũng thấy lâm li thống khoái

Lý Nhị mới uống một chút rượu mà đã say khướt, Vân Diệp xác định hắn không phải say vì rượu mà là vì bực bội trong lòng, rất giống trạng thái của y gần đây Khuyên cũng vô dụng, Lý Nhị mà nghe người khác khuyên mới là chuyện cười Mỗi một lần tiếp thu khuyên can của đại thần, kì thật chính là quá trình ép thêm vào lò xo trong lòng hắn, càng không nói Lý Nhị là một người vô cùng tự kỷTrưởng Tôn nghe Lý Nhị nói đến chết thì không khỏi lệ châu lã chã, cầu xin hoàng đế đừng tùy tiện nói ra từ này, còn nói nếu như hoàng đế đi rồi, nàng cũng không muốn sống nữa Lý Nhị thở dài một tiếng kéo tay Trưởng Tôn biểu tình thắm thiết, vô cùng buồn nôn

Trời ạ, chẳng phải chỉ là uống rượu ăn cua thôi sao Sao phải nói mê sảng đến thế, hai phu thê còn phải biểu diễn tiết mục quấn quýt si mê hay sao Ăn một con cua cũng không yên

Lý Nhị không để ý chuyện này, hắn hành phòng (sinh hoạt vợ chồng) cùng phi tử đều có hoạn quan bên cạnh quan sát, thỉnh thoảng ghi lại một chút tình trường, không cần cấm kỵ ai

Vân Diệp quẳng cua xuống bàn định ra ngoài, ai mà biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, hoàng gia Đại Đường thối nát y nhìn không quen

- Trẫm hỏi ngươi đó Vân Diệp, vì sao không trả lời

Lý Nhị thấy Vân Diệp muốn chạy thì lập tức hỏi cái nhìn của y về lý tưởng của mình

- Bệ hạ, bệ hạ trên đỉnh cao nhìn hổ xem ưng, vi thần vô cùng bội phục Cổ nhân nói, Thiên tử kiếm lấy Yến Khê Thạch Thành làm mũi, Tề Đại (Thái Sơn) làm lưỡi, Tấn Ngụy làm sống, Chu Tống làm chuôi, Hàn Ngụy làm vỏ, bao lấy tứ (man) di, bọc lấy bốn mùa, cuộn lấy Bột Hải, vây lấy Thường Sơn, chế ngũ hành, luận hình đức, khai âm dương, cầm xuân thu, hành thu đông Kiếm này thẳng vô cùng, giơ lên là cao nhất, hạ xuống không có thứ thấp hơn, trên quyết phù vân, hạ tuyệt địa kỷ (địa chất) Kiếm này một khi dùng định chư hầu, phục thiên hạ Ngài chỉ cần ngồi ở Trường An là có thể khiến thiên hạ thần phục, đây mới là phong cách của thống soái bày mưu nghĩ kế quyết thắng ngoài ngàn dặm Nếu tự mình mang theo quân đội chạy đông chạy tây, đoạt thành bạt trại thì rất mất thể diện của bệ hạ, dù là giết chết địch nhân cũng là cho hắn thể diện, không cần thiết phải làm vậy

- Cút, Thiên tử kiếm là gì trẫm còn biết rõ hơn ngươi, làm thế nào trẫm tự có chủ ý Những lời sáo rỗng này từ nay về sau đừng có lèm bèm thêm nữa, mất công nói những lời này thà rằng mang thêm hai bình cua ướp vào còn tốt hơn

Chương 733: Huyền Trang trở về (2)

Tâm tư kia của Lý Nhị rốt cuộc cũng trôi qua, tiếp tục ngồi xuống ăn cua Trưởng Tôn mở banh cua ra, cầm muôi bạc móc thịt bên trong cho Lý Nhị ăn Tháng 9 cua đực béo nhất, tháng 10 cua cái tốt nhất, thời tiết này ăn cua nhất định là hưởng thụ lớn nhất

- Vân Diệp, nghe nói ngươi trụ ở Thính Đào các được một tháng Đấy là nơi nhà Lư quốc công chuyên dùng để đuổi khách, vậy mà ngươi cũng có thể ở được

Trưởng Tôn trước nay vẫn rất quan tâm đến mọi cử động của Vân Diệp Vân Diệp đau lòng vì Nhan Chi Suy tạ thế, đã một mình ở nơi khó có thể ở nhất một tháng để biểu thị đau thương, điều này đã trở thành giai thoại trong giới sĩ lâm Trường An Câu nói đêm đó của y cũng đã bị truyền ra, "Đừng nói cho ta tin cố hữu mất", đã trở thành cảm nghĩ chân thành nhất khi ai điếu vong hữu Mà Vân Diệp ở được trong Thính Đào các một tháng, càng khiến cho mọi người cảm nhận được ý đau đớn vô cùng trong lòng y Hiện giờ có người ra giá năm nghìn quan muốn mua Thính Đào các của Trình gia, nghe đâu bị lão Trình quẳng ra ngoài Thính Đào các, hiện tại đã là điển cố của Trường An

- Hồi nương nương, gần đây trong lòng vi thần âm ỉ cháy, vốn đang miễn cưỡng ngăn chặn, thế nhưng Nhan lão tiên sinh mất chẳng khác nào bát dầu đổ lên Vi thần vì không muốn thất thố, đành phải tự mình đến Thính Đào các, muốn tìm một cách phát tiết

Lý Nhị trố mắt quan tâm hỏi:

- Đống lửa đấy tắt chưa

Hắn cũng đang đối mặt với vấn đề tương tự, đoạn nói vừa rồi kì thật chính là một hình thức phát tác

Vân Diệp cười khổ buông tay nói:

- Vẫn chưa, không có chút tác dụng nào, thần phỏng chừng nếu lại được đi Cao Ly lần nữa, nói không chừng có thể dẹp loạn

Lý Nhị ném cái chân thừa của con cua vừa ăn ra bàn, nói:

- Ta tưởng ngươi có cách gì hay để tiết tâm hoả, hóa ra cũng là muốn dựa vào giết chóc, chinh chiến Đừng nghĩ nữa, mấy năm nay quân thần chúng ta đã không đánh nhau, nếu có thì cũng đã có bọn Lý Tịnh Thôi thì trẫm cứ ấm ổ ở hoàng cung, ngươi thì ở yên Ngọc Sơn dạy học đi Vạn nhất áp chế không được, quân thần chúng ta sẽ mặc áo giáp đánh nhau, khắp Đại Đường cũng chỉ có ngươi có chút can đảm đao thật thương thật khoa tay múa chân với trẫm vài cái

- Không chơi, không phải là đánh nhau, mà chỉ đơn thuần là ngài đánh thần Thà thần tìm bọn Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân, Trình Xử Mặc, dù không đánh lại nhưng cũng sẽ không bị đánh
Người thật nói việc thật, Lý Nhị chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, vấn đề của bản thân phải tự mình giải quyết, người ngoài cũng chẳng giúp được gì Tĩnh tâm gột rửa suy nghĩ mới là biện pháp tốt

Trưởng Tôn nhìn hoàng đế rồi lại nhìn Vân Diệp, mắt bỗng nhiên sáng lên, vỗ tay nói:

- Bệ hạ, tâm ma của chàng lại xuất hiện, xem ra tâm ma của Vân Diệp cũng không nhẹ, không bằng thần thiếp quảng chiêu cao tăng phật môn thiên hạ, đạo gia nổi tiếng, thậm chí cả vu y thôn dã, tát mãn của Ky Mi Châu, quốc sư, để cho bọn họ tề tụ Trường An, khai pháp cầu phúc cho bệ hạ, thế nào

Vân Diệp thích náo nhiệt vỗ tay hoan nghênh, vạn nhất tâm phiền của Lý Nhị không áp chế được, cố ý tìm y luận võ thì thật là thảm sự nhân gian Về phần cao tăng đại đức làm sao siêu độ, đạo gia nổi tiếng làm sao thi pháp, Vu thần làm cát bay đá chạy ra sao, tát mãn khiến quỷ thần phụ thể thế nào thì có liên quái gì đến y Nếu không được thì đến Ngọc Sơn bế quan, không để đệ tử thư viện phải chịu trà độc là được

- Hừ hừ, hoàng hậu có điều không biết, nàng không cần hô hào, không đầy 10 ngày nữa thần phật sẽ đầy Trường An Huyền Trang đã trở về, đồng hành còn có hóa thân của Khổng Tước minh vương, hai vị mao thần sơn dã Một tháng trước đã tiến nhập Ngọc Môn quan, tính ra mấy ngày nay cũng sắp tới Trường An rồi Có người nói lần này Huyền Trang thu hoạch phong phú, kinh quyển được 1350 quyển Trẫm muốn cho Huyền Trang hoàn tục làm quan, Vân Diệp, ngươi thấy thế nào

Vân Diệp thần tình cổ quái, Huyền Trang sớm đã về tới Đại Đường, rất có thể liên quan đến thảm trạng của phật môn hiện nay Không có Hầu Tử, lôi trở về một Khổng Tước làm gì Hai mao thần Trư Bát Giới, Sa hòa thượng

Lý Nhị thấy Vân Diệp đang suy nghĩ thì cũng để yên, tiếp tục nói với Trưởng Tôn:- Người còn chưa vào Trường An, cố sự đã vào trước một bước Có người nói Huyền Trang ở hoang nguyên gặp địa long cựa mình, kết quả xuất ra một tảng đá, trong tảng đá có một phật, hỏi Huyền Trang hiện tại là lúc nào, Huyền Trang liền nói cho biết Phật trong tảng đá kia nói cho Huyền Trang, lập tức sẽ có tân phật giáng thế, hắn muốn tiếp tục ngủ đến lúc tân phật thời kì mới tỉnh lại Trẫm rất muốn biết tân phật này là ai

Vân Diệp kì quái nói:

- Huyền Trang là một tăng nhân tín ngưỡng kiên định, có thể đi mấy nghìn dặm đến Thiên Trúc thỉnh kinh, nghị lực như vậy rõ ràng là nhân tuyển tân phật tốt nhất Thế nhưng nghĩ ra việc kì quái này không phải cái đầu bảo thủ của hắn mà nghĩ ra được Năm đó thần yêu cầu hắn phải viết lại hiểu biết về Tây Vực Thiên Trúc, hắn chắc hẳn sẽ tuân thủ ước định này Về phần kinh Phật Thiên Trúc làm ra, phỏng chừng đều là Bối Nghiệp kinh Môn phái phật gia rất nhiều, Phật tổ nói thần phật nhiều không đếm xuể, có thuyết pháp quá khứ, hiện tại, tương lai ba loại phật, thậm chí còn hoành tam thế phật Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Hiện nay Đại Đường ta mệnh lệnh phật môn nộp thuế, hơn nữa ra pháp lệnh đồng tử không được quy y, bọn họ cảm thấy bệ hạ đang chèn ép phật môn, muốn thông qua một số cải cách phật môn để thu thêm tân sinh tại Đại Đường Trước làm ra dư luận, sau đó thay đổi, tất nhiên là không thể quá đột ngột Vi thần nghĩ, Huyền Trang có lẽ chính là một điểm trong kế hoạch đó

Trưởng Tôn cao hứng nói:

- Huyền Trang là một người thành thật, bản cung đã gặp qua hắn, quả thật có phong thái cao tăng Nếu như hắn quả thật ngay thẳng như vậy, bản cung với việc hắn khai tông lập phái rất hoan nghênh

- Hừ hừ, không hoan nghênh chỉ sợ là không được Cao tăng toàn quốc đều đã tề tựu Trường An, nghe nói Tây Hoa pháp sư Hà Bắc cũng đang tới, tiểu đạo quan của Tôn tiên sinh cũng đang được sửa lại Đều muốn làm thần tiên cả, về mặt này sợ rằng chỉ có Tôn tiên sinh là bất đắc dĩ, người khác trẫm còn cần phải xem thêm

Nghe Lý Nhị nói xong, lưng Vân Diệp bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, cái gì gọi là xem thêm Lẽ nào lại muốn động đao nữa Vừa mới có người chết còn chưa đủ hay sao

Vân Diệp không dám nghĩ, về đến nhà thì đóng cửa không ra, ai cũng không gặp Nghi thức chào đón Huyền Trang không đi cũng được, thanh tĩnh bản thân quan trọng hơn

Trở lại thư viện, Vân Diệp liền hạ lệnh phong tỏa, lý do là thư viện muốn chuẩn bị cho cuộc thi một tháng tới Đại khảo ba năm một lần của triều đình rốt cuộc cũng đến, nếu như lần này không có thành tích tốt, vậy đành phải đợi ba năm sau Thì ra công còn có quyền lợi được tiến cử, thậm chí người quyền cao chức trọng còn có thể tự bổ nhiệm chúc quan cho mình Hiện tại quyền lợi tự bổ nhiệm chúc quan đã bị hoàng đế thu hồi toàn bộ Dù là chính tuyển quan, hay là văn tuyển quan, dù là chúc quan của vương phủ, công chúa phủ hiện tại cũng đều do hoàng đế Lục phẩm trở xuống nếu không có đại ấn Lại bộ, vậy không phải là quan lại của vương triều Đại Đường Trên lục phẩm không có ấn hoàng đế, vậy đó nhất định là giả, một khi bị bắt chỉ còn nước rơi đầu

Học sinh của thư viện không ai làm càn Ai cũng biết tính quan trọng của cuộc thi này, trong thư viện đèn đuốc sáng trưng cả đêm không tắt Một số học sinh chưa đủ tự tin sẽ tìm tiên sinh, thỉnh tiên sinh trợ giúp giới hạn đề khảo Mặc dù bị quở mắng, thế nhưng cuối cùng mấy tiên sinh cũng viết xuống vài mục

Chương 734: Toàn dân vận động tạo thần

Vân Diệp chính là làm như vậy, đề mục của cuộc thi lần này có một bộ phận do y ra Hoàng đế quá tin tưởng nhân cách y, cho nên không thèm nhốt y lại Hi Mạt Đế Á thì không may mắn như vậy, Hoàng hậu nương nương cho rằng Hi Mạt Đế Á tính cách hoạt bát, hồn nhiên, rất dễ bị người dụ dỗ, lộ ra khảo đề, cho nên cho nàng lại hoàng cung bồi bản thân nói chuyện phiếm giải sầu, thuận tiện giáo dục mấy vị tiểu công chúa

Sầm Văn Bản liên tiếp tấu ba đạo tấu chương, muốn hoàng đế cho phép học sinh Oa quốc cũng được tham dự đại khảo Thế nhưng trên triều bị Vân Diệp dẫn đầu một đám quan viên trẻ tuổi chế nhạo cho đỏ cả mặt, một câu mua ơn bán nghĩa khiến nỗ lực của Sầm Văn Bản đành phó mặc cho dòng nước

Vân Diệp cho rằng khí độ hải nạp bách xuyên để bản thân tiếp thu văn hóa ngoại lai không thành vấn đề, thế nhưng tuyệt đối không thu nạp cả người Bốn vị tướng quân A Sử Na Đỗ Nhĩ, A Sử Na Tư Ma, Tiết Tất Hà Lực, Chấp Thất Tư Lực đều dốc sức vì Đại Đường, đều là hạng người trung tâm cảnh cảnh, hiện nay đã là trụ cột vững vàng của Đại Đường Bọn họ đạt được vinh quang thế nào cũng đáng, biểu hiện trên chiến trường của bọn họ đã chứng minh sự trung thành của họ, học sinh Oa quốc tính là cái gì Học sinh Tân La tính là cái gì Lẽ nào cứu Sầm Văn Bản là có thể sánh cùng bốn vị tướng quân Quan lại Đại Đường còn chưa mất giá như vậy

Phòng Huyền Linh cũng cho là như thế, cho rằng chức quan của Đại Đường không thể tùy tiện cho ra, người không có đại công lao thì không thể đạt được

Sầm Văn Bản mắng chửi Vân Diệp là thất phu lòng dạ hẹp hòi, nói Phòng Huyền Linh độc tài bài xích đối lập, trong cơn thẹn quá hoá giận đã liệt kê từng tên nịnh thần được hoàng đế sủng hạnh, lời nói thật không dễ nghe

Hoàng đế trong lòng vốn đang tích hỏa, nghe vậy thì nổi trận lôi đình, hạ chiếu đưa Sầm Văn Bản đến Ba trung (đông Tứ Xuyên) làm bạn với sói đêm Sầm Văn Bản lĩnh chiếu thư xong ngay ngày hôm sau dẫn theo đám học sinh Oa quốc đến Ba trung xa xôi nhậm chức, trước khi đi còn quay về Vạn Dân cung hành tam đại lễ, sau đó giong thuyền ra đi

Tiên sinh của thư viện không một ai chạy thoát khỏi lưới của Lại bộ, một xấp cáo thân dày cộp đặt trên bàn Vân Diệp, tinh mỹ dị thường Các tiên sinh thư viện cười tủm tỉm tìm cáo thân của mình, mắt liếc một cái rồi cất vào lòng

(cáo thân: văn bằng ủy nhiệm chức quan)

- Thật là đãi ngộ tốt

Lý Cương tiện tay lật cáo thân của mình, cao hứng nói với Nguyên Chương tiên sinh- Quả thật là vậy, so với Quốc Tử Giám, tiên sinh của thư viện ta cũng không bị kỳ thị Vừa nhậm chức đã là tòng bát phẩm Thừa phụng lang, hai năm sau dựa theo tư lịch sẽ tự động thăng cấp chính bát phẩm Cấp sự lang Mặc dù cao lắm cũng chỉ đạt được tòng ngũ phẩm hạ Viên ngoại tán kỵ lang, thế nhưng so với ra ngoài làm quan thì gần như không có nguy hiểm Chỉ cần dạy cả đời, cuối cùng được chính ngũ phẩm Trung tán đại phu trí sĩ đã là vinh quang hiếm có rồi Lúc trước là mấy tiên sinh Xuyên trung, giờ phần lớn đã là quan thất phẩm, Triệu Diên Lăng tiên sinh còn được thăng quan lục phẩm, cũng chỉ hơn 5 năm mà thôi

Nguyên Chương tiên sinh cũng rất thoả mãn, thư viện Ngọc Sơn mãi đến giờ mới chính thức được triều đình tiếp nhận 324 tiên sinh toàn bộ đã tiến vào bộ máy hành chính Đại Đường

Hi Mạt Đế Á đã thành một quái thai, thư viện không coi nàng là nữ nhân Khi đăng báo là vốn quan thân thất phẩm, không biết vì duyên cớ gì, cuối cùng lại thành Thượng nghi cục lục phẩm nữ quan, do hoàng hậu quản hạt

Bản thân Vân Diệp cũng thuộc quản hạt của hoàng hậu, cho nên đối với việc này cũng không có gì kiêng kỵ Thế nhưng Hi Mạt Đế Á lại khóc lóc kể lể với hoàng hậu, nói nàng muốn làm thất phẩm Triêu thỉnh lang, không muốn làm lục phẩm nữ quan, còn nói phải dựa vào bản thân làm nam nhi mà sống, nhưng nếu làm nữ quan, nàng nên vì nữ nhân thiên hạ mà tranh đấu

Nếu Hi Mạt Đế Á là người Hộ bị làm khó dễ thì có gì không đúng, hiện tại Hi Mạt Đế Á họ Nguyên, là tôn nữ của Nguyên Chương tiên sinh Nếu như là nam nhân, nói không chừng sẽ có người lôi ra chỉ điểm một phen, thế nhưng một nữ tử không được kế thừa gia sản, nói họ Nguyên thì chính là một danh phận, không coi là đại sự gì
Sau đó Hi Mạt Đế Á trở thành vị nữ đệ nhất Triêu thỉnh lang, trên cáo thân của Lại bộ đã viết rõ ràng, quan phục cũng được đưa tới, sau khi mặc vào tất nhiên là phong lưu phóng khoáng

Rất nhiều tiên sinh sau khi có viên chức thì định áo gấm về nhà, hơn nữa còn có tiền tài mấy năm nay tích cóp được ở thư viện Thế nhưng giờ phú quý không về được quê, khác nào áo gấm đi đêm, vì thư viện chẳng bao lâu nữa sẽ đại khảo, đương nhiên không thể rời đi Những tiên sinh trẻ tuổi có thể thay phiên về nhà, những tiên sinh có chút tuổi cũng chỉ có thể đợi đến nghỉ đông mà thôi

- Khi Tây Hoa đại pháp sư hành pháp ở Hà Bắc thì có kim giáp thần nhân hiện thân cùng đám mây Phòng ngập hương thơm, trong Đăng tiên quan của Lão Quân hiện thất thải hào quang Đến chiều khí lành khắp nơi, ngoài một dặm cũng có thể thấy rõ ràng Ngày hôm sau vô số hương dân liền nhào tới Đăng tiên quan cúng bái không ngừng, những bình đựng tro cốt tướng sĩ trận vong trong đạo quan cũng tỏa hào quang óng ánh trong đêm, có vô số đom đóm từ ngoài bay đến các bình tro, sắp thành một chữ cực lớn, đằng đằng sát khí, khiến người hồn phi phách tán Hương dân đều nói đó là do các tướng sĩ đã thành thủ hộ thần, chuyên môn xử lí hình sát, cho nên sát khí kinh người Vào thời khắc nguy nan đó, Tây hoa pháp sư được trời thụ phép, thật sự là phúc của đạo môn Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Viên Thiên Cương đã lâu không đăng môn bỗng nhiên tới Vân gia, đặc biệt giảng cho Vân Diệp về sự tích thần kỳ của Đạo môn Tây hoa đại pháp sư, vẻ mặt thành kính, khi nói đến tổ tông Lý gia Lão tử thì càng sùng bái Khi lão nói những lời như thơ về tướng sĩ trận vong mượn đom đóm hóa thành thì rất phấn khởi, rõ ràng đã nói đến nhập thần rồi

Vân Diệp có thể nói cái gì Nói Thái Thượng Lão Quân chỉ là một thần tiên đất sét Nói bột huỳnh quang bôi lên tượng thần tiên sẽ phát quang Lại tìm mấy cái gương tụ lại những ánh sáng tản mát này, sẽ thành đèn tụ quang Cho đom đóm sắp thành hình chữ khó lắm sao

Vì để chặn họng Vân Diệp, bộ hạ chết trận của y cũng được hóa thần tiên Ngươi có thể nhẫn tâm phá hủy chuyện tốt của thủ hạ ngươi sao Bộ hạ của mình cũng được thành thần, còn có gì mà không hài lòng

- Lão tử cưỡi Thanh ngưu xuất Hàm Cốc quan, sau đó đăng tiên Hôm nay tử tôn hậu thế không chịu thua kém, Lý gia hương hỏa đang thịnh, tự nhiên sẽ có cảm ứng Đăng tiên quan là một tiên quan cực kỳ linh nghiệm, tự nhiên sẽ có thần tiên phủ xuống Không ngờ đồng đội đã thành thần, thực sự khi nghe được cảm thấy vui buồn lẫn lộn Vân gia bỏ vốn thiên quan, thỉnh quý môn phái thay ta tạc tượng tướng sĩ, biến vô hình thành hữu hình, sớm hưởng thụ kính ngưỡng, còn phù hộ thủy sư Lĩnh Nam ta thuận buồm xuôi gió

Viên Thiên Cương thở ra một hơi thật dài, một tay để ra sau lưng niệm đạo, sau đó nói:

- Đó là đương nhiên, nếu thần linh đã hiển linh thì tạc tượng là việc chúng ta phải làm Thiên quan hương hỏa của Vân hầu nhất định sẽ làm thần tiên cảm động, không biết việc này có thể bố cáo cho tín đồ khắp thiên hạ được biết Như vậy bách tính sẽ nhớ kỹ đại đức của Vân hầu

Chương 735: Người hạnh phúc nhất (1)

- Cái này là tự nhiên, Vân gia làm việc trước giờ đều quang minh lỗi lạc, bất luận việc gì cũng rõ ràng, vì sao không thể nói cho người biết

Vân Diệp cố nén cảm giác buồn nôn, mẹ nó, không chỉ muốn lão tử im miệng, còn muốn lấy lão tử làm mồi, đúng là mặt dầy vô địch Sự thực chứng minh, Vân Diệp vẫn còn đánh giá thấp sự vô sỉ của Viên Thiên Cương

Sau khi uống một ngụm trà, Viên Thiên Cương thần bí nói với Vân Diệp:

- Không biết Hầu gia có nghe qua một lời đồn đãi hay không

- Thần tiên nơi nào lại hiển linh nữa sao Nếu như thần tiên toàn thế giới đều hiển linh liệu có loạn hay không Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Vân Diệp bất mãn nói, vì bộ hạ chết trận nói khoác cũng được, nhưng nói khoác vì người khác thì vô nghĩa quá

Viên Thiên Cương ung dung nói:

- Ngài còn không biết, Tôn tiên sinh trị bệnh cho Kính Hà long vương trong mộng, còn được long vương tặng cho 20 viên mình châu to như trứng bồ câu Ngài cũng biết, Tôn tiên sinh rất không thích những tục vật này, đã mang minh châu giao cho Lão đạo ta, chuẩn bị hiến cho bệ hạ, chúc bệ hạ vạn thọ vô cương

Nói xong thì móc từ trong lòng ra một hộp dẹp, sau khi mở ra quả thực có 24 hạt châu bên trong Thế nhưng Vân Diệp trông quen quen, giống như bộ hạt châu Tôn Tư Mạc lấy từ bảo khố nhà mình đi ngày trước Trên hộp vẫn còn dán tiêu hào (số hiệu), Vân gia bí mật giấu bốn chữ ấn giám hồng, vẫn còn đang trên mặt Viên Thiên Cương ngươi mặt dày thì cũng phải gỡ mấy chữ này đi chứ, lão tử khi nào lại biến thành Kính Hà long vương xúi quẩy rồi

Móc tiểu đao trong lòng ra cẩn thận cạo tiêu hào, lại nhổ bọt lau sạch ấn giám xong mới trả lại hộp cho Viên Thiên Cương, nói:

- Tôn đạo trưởng đức hạnh sáng rõ, y thuật quán tuyệt thiên hạ, chữa bệnh cho long vương cũng là bình thường, ngân châm đến ắt bách bệnh tiêu Chuyện của ngài còn chưa là gì, ta còn nghe một chuyện sốc hơn nhiều Số là có một lần Tôn tiên sinh vào núi hái thuốc, cảm thấy hơi mệt định tìm thôn nhỏ dưới nủi nghỉ ngơi Lúc này trong sơn thôn có một phụ nhân khó sinh đã chết, vừa mới hạ quan tài vùi vào đất Tôn tiên sinh bấm ngón tay tính toán thì cảm thấy không đúng, phụ nhân này 40 năm dương thọ nữa, hơn nữa con cháu đầy đàn không bệnh mà chết, thế nào lại chết lúc này Vì vậy bèn bảo người đào phụ nhân kia lên, mới chỉ một châm hạ xuống đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc từ dưới thân phụ nhân truyền ra, hơn nữa phụ nhân lúc này cũng mở mắt

Viên Thiên Cương nuốt ực một ngụm nước bọt, sau đó thi lễ nói:

- Việc này lão đạo cũng nghe được chút ít

Viên Thiên Cương đi rồi Vân Diệp ra roi thúc ngựa đến dược lư Vượng Tài không dám vào chỗ Tôn Tư Mạc, bên trong đủ các loại mùi khiến nó chùn bước Vân Diệp cũng không ép, thả cương mặc nó chạy lung tung
Mấy phó dịch bào chế dược liệu lo lắng nhìn cửa phòng đóng chặt, Tôn tiên sinh tự nhốt mình đã hai ngày không ăn không uống Vân Diệp thấy buồn cười, cả đời tiên sinh tự hạn chế, là lão đạo sĩ nghiêm cẩn, bây giờ lại bị đại thế bức bách bất đắc dĩ phải tuyên truyền đạo môn, trong lòng nhất định khó chịu không thể nói cùng ai, chỉ có thể tự hành hạ mình mới thấy dễ chịu chút Đã mặc đạo bào lên thân, là không còn cách rũ bỏ phiền nhiễu thế tục

Vân Diệp chậm rãi đi tới phòng bếp, rất nhanh đã phi hành, băm chút dưa cho vào nồi, thấy có rau mới cũng làm thêm một đĩa Đám phó dịch thì nấu cháo rồi đựng vào bát lớn, đặt vào mâm gỗ chuẩn bị đi vào, những thứ này đều là đồ ăn lão đạo thích nhất

Trong phòng tối om, Vân Diệp kéo màn che ra, ánh sáng bên ngoài theo đó ùa vào Tôn Tư Mạc ngồi trên bồ đoàn trúc, mặt không chút biểu tình đang niệm kinh văn

Vân Diệp lấy đồ ăn ra khỏi mâm, cười với Tôn Tư Mạc:

- Thần tiên ngài nên đến tìm ta, tìm Viên Thiên Cương đần ấy làm gì Từ một chuyện tốt mà bị biến thành chuyện không đâu Cứ vậy sẽ tạo ra ảnh hưởng rất xấu tới danh dự của tiên sinh

- Ngươi tới để chọc ngoáy lão đạo ta sao

Tôn Tư Mạc mở mắt, giọng nói không có chút biểu tình

- Đâu đâu, ta dù có gan chọc người nào cũng sao dám chọc ngoáy ngài Việc này tiên sinh ngài cũng đâu còn cách nào khác, tất cả mọi người trên thế gian đều không thoát khỏi cái gọi là tập thể, muốn ở lại tập thể nhất định phải thiểu số phục tùng đa số, đấy là nguyên tắc làm người Ngài hồ đồ theo bọn Viên Thiên Cương chẳng phải là vì vậy sao Đã như vậy vì sao còn phải tự ngược Không đáng, không đáng Ngài cứ trực tiếp tìm ta là được rồi, tìm bọn họ nói lảm nhảm làm gì, chuyện tốt cũng thành chuyện xấu Tân y học của ngài cần được phát triển, [Thiên kim phương] phải để cho tất cả thiên hạ biết
Chuyện ngài làm vốn là chuyện tốt, nhưng lại bị đám Viên Thiên Cương ngu xuẩn gắn với việc chữa bệnh cho Long vương, lập tức biến thành một chuyện vô cùng tầm thường May là ta biết sớm, vẫn còn có cách vãn hồi

Tôn Tư Mạc nghe vậy liền sáng hết cả mắt lên, phát triển tân y học và [Thiên kim phương] là tâm nguyện cả đời lão, nếu qua lần này có tiếng vang lớn, có thể khiến cho người trong thiên hạ đều biết thì dù danh dự có tổn thất cũng đáng

Vân Diệp nói tiếp:

- Ta làm cho ngài hai cái bánh bột ngô, ngài mau ăn cho nóng, rồi chúng ta nghiên cứu kế hoạch

Tôn Tư Mạc đứng lên lau tay rồi ăn phần của mình, Vân Diệp ngồi đối diện móc ra mấy hạt đào đã đập, vừa ăn vừa nói với nói với Tôn Tư Mạc:

- Sau này có người hỏi chuyện chữa bệnh cho Long vương, ngài hãy nói đó chỉ là lời vô căn cứ, chẳng qua chỉ là một giấc mộng, kể cho bằng hữu nghe coi như chuyện vui, nào ai biết lại thành thật Sau này bất cứ ai hỏi ngài cứ nói đấy là hiểu lầm, nhất định phải kiên quyết

Y học của ngài chính là thứ chân thật nhất thế giới này, là một môn học vấn có lợi, không hề có chút hư huyễn nào Thuốc ra ba phần thì chính là ba phần, không thể là hai phần, cũng không thể là bốn phần Đám thần côn Viên Thiên Cương muốn tạo dư luận, lại không ngờ tạo ra tiếng xấu cho tân y học của ngài

Tôn Tư Mạc gật đầu một cái nói:

- Có lý, thế nhưng đạo môn cần tên tuổi lão đạo ta, bằng không không thể nào hạ thấp uy phong của phật môn Ưu thế vừa đạt được sẽ hóa thành công cốc Ta là đệ tử đạo môn, phải xuất lực, nếu cứ từ chối như vậy thì liệu có được hay không

- Vừa hay ngược lại, việc này sẽ càng làm danh vọng của tiên sinh tăng thêm chứ không phải tổn hại Chân lý thế gian thường thường nằm trong tay một số ít người, mọi người đều nói tiên sinh xem bệnh cho Long vương rồi, tự nhiên không thể rút lại được Giải thích của tiên sinh kì thật là nói cho kẻ sĩ có kiến thức ở Trường An nghe, cũng không ngăn được bách tính tin tưởng Chuyện xem bệnh trong mộng này thực ra là chuyện nhìn thấy tương lai, lại càng khiến người tin tưởng Tiên sinh xem, cứ như vậy sẽ không tổn hại uy vọng của tiên sinh trong lòng bách tính, cũng cho kẻ sĩ Trường An một giải thích hợp lý, hai bên đều không bị ảnh hưởng Tựa thật mà giả mới là thủ đoạn bịa đặt cao minh nhất

Nghe Vân Diệp nói xong, khuôn mặt Tôn Tư Mạc đen như nhọ nồi, buông bánh bột ngô trong tay xuống thở dài nói:

- Dù có thể giấu diếm lòng người trong thiên hạ, nhưng sao có thể lừa gạt được bản thân Vì lợi ích đạo môn lẽ nào thực sự không còn cách nào vẹn toàn sao Ngươi mau mau động não, nghĩ cho ta nên làm thế nào mới tốt Ta có cảm giác không còn mặt mũi nào đi gặp lão hữu rồi

Mấy năm nay ở chung với Vân Diệp, Tôn Tư Mạc cũng trở nên linh hoạt hơn nhiều Nếu như là Tôn Tư Mạc trước đây, thì ý kiến của Viên Thiên Cương sẽ bị lão thẳng thừng từ chối

Chương 736: Người hạnh phúc nhất (2)

- Tiên sinh cứ tiếp tục xem bệnh, dạy đệ tử, mặc kệ việc bên ngoài Ngoại trừ phải xuất hiện một hai lần chống đỡ cho đạo môn, thì thời gian còn lại chỉ làm việc của mình, những việc khác cứ để tiểu tử ta làm, nhất định sẽ để cho tiên sinh hoàn thành nghĩa vụ tận sức với đạo môn, đồng thời cũng truyền bá được tân y học ra ngoài, càng không làm tổn thương danh dự của tiên sinh Mọi việc cứ yên tâm giao cho ta

Thấy bộ dạng Vân Diệp tràn đầy tự tin, Tôn Tư Mạc rốt cuộc cũng mỉm cười, bắt đầu ăn lấy ăn để Giao việc cho Vân Diệp làm so với mình tự làm thì yên tâm hơn hẳn

Thấy Tôn Tư Mạc hết phiền muộn, Vân Diệp liền yên lòng Ra khỏi dược lư đã thấy Lý Thái thập thò sau đại thụ vẫy tay với y, xong lại lập tức thụt vào

Vân Diệp đi tới sau đại thụ không nhịn được hỏi:

- Có chuyện gì thì nói, không việc gì thì ta về, còn một đống chuyện chưa làm kia kìa

Lý Thái từ sau đại thụ bước ra, đặt mông ngồi trên cỏ, tự chỉ vào mình nói:

- Ngươi xem ta có giống Văn Khúc tinh quân hạ phàm không

- Văn Khúc tinh quân không thấy đâu, nhưng thấy rất giống Cẩu Đầu tinh quân Ngươi sao lại tự sướng đến mức này rồi Lý Thanh Tước ngươi có cần phải tô vẽ thần bí thế không

Lý Thái lập tức nhảy dựng lên chửi ầm:

- Lão tử cần sao Đi xin cơm cũng là Lý Thái ta, thịt toàn thân ta là phụ hoàng, mẫu hậu cho ta, lớn như vậy rồi còn ăn lương thực của bách tính, học vấn cũng là các tiên sinh dạy, hơn nữa ta nghiên cứu toàn canh ba dậy canh năm ngủ, có thời gian xem trời xem sao cái rắm Trăng là một sao gần chúng ta nhất, chúng ta năm ngoái đã nhìn rồi, trên đó ngoài đá thì cũng là hố, có thần tiên quái đâu, thậm chí ta còn hoài nghi các tinh quân khác cũng là một bộ dáng như vậy

Hôm nay Ti thiên giám nói có Văn Khúc tinh hạ xuống hoàng gia, đồng thời nhận định đó là ta, ngươi muốn đại ca ta phải làm sao Muốn ta tự xử thế nào Ta con mẹ nó đã thành quái thai hoàng tử, phụ hoàng không ngờ lại cao hứng tột cùng, đại ca cũng cao hứng, thế nhưng bản thân ta trong lòng khó chịu, làm sao quái nào bây giờ Hi Mạt Đế Á còn tới nhìn mặt ta, như đang nhìn quái vật

Vân Diệp cười ngặt nghẽo, lăn lộn trên cỏ Hiện tại làm thần tiên là trào lưu của xã hội, từ khi cố sự Huyền Trang thấy phật truyền ra, Trường An liền có xu hướng này, Lý Thái cũng không thoát khỏi ma trảo của nó

Cười xong mới nghiêm trang nói với Lý Thái:- Ngươi là Văn Khúc tinh quân Vậy có biết ta có địa vị gì không Đông Thắng Thần Châu có một Ngạo Lai quốc, Ngạo Lai quốc có một Ngạo Lai phong (núi), Ngạo Lai phong lại có một cự thạch ngũ thải quang mang, chính là một khối linh thạch còn sót lại khi Nữ Oa nương nương vá trời, được thiên địa dựng hóa Một ngày có sét đánh vào trên cự thạch ngũ thải, ngũ thải thạch nứt ra, ta liền nhảy ra ngoài, gặp gió thì lớn, hai mắt bắn ra kim quang, khiến thiên địa run rẩy

Lý Thái sau khi nghe xong thì giận dữ, bóp lấy cổ Vân Diệp muốn đồng quy vu tận, quá buồn nôn, không thể chịu được, hắn cho rằng Vân Diệp đang cười nhạo hắn

- Dừng, bóp nữa sẽ chết ta, ngươi còn muốn biết cách ứng đối với việc này hay không

Vân Diệp khó khăn lắm mới đẩy được Lý Thái ra, xoa cổ họng hỏi hắn

Lý Thái nghiêm mặt nói:

- Tốt, ngươi mau nói, đừng có làm nhục ta, bằng không đừng trách ta giở mặt

- Được được, không cười ngươi nữa, có điều lời ta vừa nói rất có đạo lý Thế gian vốn vô sự, cứ lo sợ không đâu Thân phận ngươi vốn đã nhạy cảm, khiến ngươi giỏi hơn các hoàng tử khác chính là mang họa cho ngươi Ngươi ngẫm lại xem nếu như toàn bộ hoàng tử đều là thần tiên, ngươi chẳng phải là cũng trở thành bình thường rồi Phụ hoàng ngươi là Ngọc Đế hạ phàm, mẫu hậu ngươi là Vương mẫu, ca ca ngươi là Bắc Cực Tử Vi đại đế, ngươi là Văn Khúc tinh quân, Tiểu Khác là Cẩu Đầu tinh, các đệ đệ khác không phải là Trư Đầu tinh thì cũng là Ngưu Đầu tinh, cả nhà đều là thần tiên, chẳng phải hay lắm sao- Sao có thể như vậy, ngươi còn chọc ta

- Ai chọc ngươi, rồng sinh chín con, con nào con nấy khác nhau, phụ hoàng ngươi là rồng không sai chứ Bát phúc, trào phong, nhai tí, bí hí, thục đồ, ly vẫn, bồ lao, toan nghê, tù ngưu, có con nào không phải đại danh đỉnh đỉnh Ngươi nói cho Ti thiên giám, nếu chỉ tiết lộ thân phận ngươi thì chỉ khiến lòng người rối loạn, xúi giục tâm tư nham hiểm của các huynh đệ ngươi Nếu như toàn bộ các hoàng tử đều là thần tiên, vậy không thành vấn đề rồi Nếu như không làm được thì ngươi trong bản tham tấu bọn họ, đổ mọi việc lại cho bọn họ chẳng phải xong sao Về phần ngươi vùi đầu nghiên cứu, khiến cho thiếu sót không ứng đối được chính sự Ta cũng không biết là giúp ngươi hay là hại ngươi

- Làm việc mình thích sẽ dồn toàn tâm toàn lực, ngươi không biết đó là một loại sung sướng thế nào đâu Ta tranh hoàng vị đối với Đại Đường chỉ trăm hại không lợi, hiện tại hoàng gia đang sống yên lành, hơn hẳn tình cảnh giương cung bạt kiếm giống phụ hoàng lúc trước Ta lui một bước có gì không thể, lại nói ta không thích làm hoàng đế, đại ca ta làm là tốt nhất, hắn thích làm hoàng đế, huynh đệ chúng ta tình cảm thâm hậu, không có lòng nghi ngờ vô căn cứ Trên đời này ta nên làm nhân vật đệ nhất vô ưu vô lự vô pháp vô thiên, toàn tâm nghiên cứu học vấn, cũng không tin không sáng tạo ra một cao trào văn hóa mới, đây mới là thứ ta theo đuổi

- Mẹ ơi, biết bản thân muốn gì, đồng thời biết bản thân có thể muốn cái gì, người như vậy quả nhiên là người hanh phúc nhất

Vân Diệp bám vai Lý Thái bội phục nói

Trương Gia lĩnh xuất điềm lành, một cây đào đã có trăm năm tuổi sắp được chủ nhà đốn hạ, nếu không sang năm sẽ kéo mối Tần Lĩnh về làm tổ thì phiền Có đạo sĩ nhìn trúng một đoạn gỗ đào, định cưa xuống làm vài thanh đào mộc kiếm, ai biết vừa cưa cành xuống xong, thì từ tâm cành đào xuất hiện một đồ án vô cùng kỳ lạ Đạo sĩ thấy vậy liền ra sức đánh bóng, lúc này liền xuất hiện một bức [Lão tử xuất quan đồ], trên lão tử còn có thanh ngưu trông rất sống động

Đây mới thực là thần tích, huyện lệnh Vạn Niên huyện kích động đến nỗi không thốt nổi lên lời, tự mình đi hỏi thăm rồi bẩm điềm lành lên hoàng đế Hoàng đế nghe vậy long nhan hớn hở, phái trọng thần đi trước điều tra Vương Khuê bán tín bán nghi đi xem xét cẩn thận xong thì mừng rỡ như điên, quả nhiên mọi chuyện đúng như lời huyện lệnh nói Khi bình tĩnh lại mới sai người lấy nước tinh khiết lau rửa sạch sẽ, muốn xem có phải thực sự như vậy hay không Kết quả càng lau càng đỏ tươi, hiện ra một đồ án có phong cách rất cổ xưa

Sau khi hoàng đế thắp hương tắm rửa xong thì tự mình giá lâm Trương Gia lĩnh, tiếp kiến chủ nhân cây đào, một gia đình nông dân thật thà bốn miệng ăn, dẫn theo vợ cùng một gái một trai, đúng là gia đình lương thiện hiếm có Năm xưa nam chủ nhân theo quân viễn chinh Đột Quyết, hơn nữa còn lập được quân công Hôm nay tuy chân có chút tật, nhưng vẫn chăm chỉ làm việc nhà nông

Trưởng Tôn tự mình an ủi nông phụ, nông phụ sợ đến nỗi toát mồ hôi quỳ trên mặt đất, ngay một câu cũng không thốt ra lời Người như vậy nếu còn giả dối, thì muốn tìm một người thành thật trên đời này sợ rằng vô cùng khó khăn

Hoàng đế đại hỉ hỏi lão binh muốn gì, lão binh gãi ót ấp úng cả nửa ngày, mới khúm núm xin bệ hạ có thể ban cho hắn một con trâu hay không

Huyện lệnh Vạn Niên hận không thể lao tới đá cho lão binh mấy cái, lãng phí một cơ hội tốt như vậy Hoàng đế bệ hạ lại đang vui mừng, dân phong chất phác, thuần hậu chính là do mình giáo hóa Hoàng đế vung tay lên, ban cho hai đầu trâu cày, gấm vóc mười cuộn, tiền trăm quan Ngụy Chinh cười cười tự mình mang phong thưởng đến cho lão binh, theo lão thấy cũng chẳng có vấn đề gì

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau