ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 726 - Chương 730

Chương 727: Lý Cương đào hố

Hi Mạt Đế Á nghe giải thích xong cực kỳ bội phục tri thức uyên bác của Vân Diệp, thề sau này thấy lý luận của tiên hiền cổ đại là ủng hộ, tuyệt không nói hai lời

- Đúng rồi, sau này nói chuyện với người ta cứ mở màn bằng Tử nói, nói thế cả hoàng đế cũng phải lắng nghe, nếu không là đại bất kính với tiên triết, đánh đâu thắng đó

- Tử nói, phi lễ vật thị

Hi Mạt Đế Á đột nhiên mang Khổng Tử ra, rồi bảo với Tân Nguyệt:

- Vừa rồi y nhìn trộm ngực ta

Tân Nguyệt lập tức phát tác, nhéo Vân Diệp một cái thật đau, lôi Khổng Tử ra quả nhiên đánh đâu thắng đó

Học được cách nói tiếng người, Hi Mạt Đế Á liền chạy tới lán đám Lý Cương khoe, hôm nay thư viện có cái làn cực lớn, trừ lán hoàng gia ra thì lán của thư viện là lớn nhất

Vân Diệp vừa bực mình vừa buồn cười, xoa hông dựa vào ghế lười nhác nhìn Lý Thái hoa chân múa tay, lý luận với mấy lão già tới từ Thái Sơn về khí, người tìm hắn lý luận ngày một nhiều, hắn càng hưng phấn, nói văng bọt vẫn giữ ưu nhã là phong độ lễ nghi hoàng gia, mấy lão già đi lên đều xưng là sư phụ, đỡ ngồi, pha nước, làm Lý Nhị không ngừng cười lớn, chỉ con khoe với hoàng tộc

Trường Tôn thị cũng cũng mỉm cười suốt, đại nhi tử là thái tử, trung hậu ôn hòa, khắp triều không ai dị nghị chuyện kế thừa của hắn, nhị nhi tử bụng đầy kinh luân, nay đang biện luận cùng quần nho, nhất định lần này sẽ xác lập địa vị của hắn trong đám sĩ tử, một nhi tử thống trị thân thể, một nhi tử thống trị tư tưởng, hoàng hậu các triều có ai sánh được với mình

Phu thê tình cảm hài hòa, đám nhi tử huynh đệ nhường nhịn tôn trọng nhau, hoàng hậu khác có nhi tử xuất sắc như vậy đã đánh nhau vỡ đầu vì hoàng vị, nhị nhi tử tài hoa xuất chúng của mình lại không chút hứng thú với hoàng quyền, mười sáu châu ở đất phong ném cả cho đại ca quản lý thay, buồn cười cho trượng phu lấy đất phong của Thanh Tước giao cho Thừa Càn còn mang ý thăm dò, ai ngờ Thừa Càn nhận luôn, phải làm gì thì làm đó, không hề đóng kịch, còn quản thúc như đất phong của mình, chẳng gài người của mình vào đó, Thanh Tước phải thừa nhận, đại ca quản đất phong tốt hơn mình

- Lê Trượng tiên sinh, tiên sinh ở Thái Sơn nghiên cứu học vấn, đã tới đỉnh cao của khí học, học sinh khâm phục vô cùng, nay thư viện Ngọc Sơn đã đứng đâu thư viện thiên hạ, đương nhiên học sinh nói tới quy mô, còn nói tới học vấn vẫn còn con đường dài phải đi, học sinh khẩn mong tiên sinh ở lại Ngọc Sơn chốc lát, để đám học sinh thỏa mãn khát khao học vấn, mong tiên sinh thành toàn

Lý Thái vừa rồi nói không lại lão già, coi như đã thua, nhưng lòng si mê học vấn lại phát tác, khó lắm mới gặp một người học vấn uyên bác hơn mình, không moi sạch rồi vứt đi thì sao được

Lý Nhị cười càng tươi, chẳng hề không vui vì Lý Thái biện luận thua khách từ Thái Sơn, một chàng trai mười tám có thể tranh luận với đại gia học vấn cả canh giờ là hiếm có lắm rồi, nếu thắng mới là không hợp lý, tuyệt nhất là thái độ của nhi tử, thua là lập tức bái sư, càng làm người ta động lòng hơn thắng Vừa mới định vờ vịt mắng con vài câu thì Lý Cương cười lớn nói:- Lê Trượng, Lộng Mai, Văn Hải, Khoa Dương, mấy lão già các ngươi thấy đệ tử lão phu thế nào Nếu không phải các ngươi vô sỉ xa luân chiến thì chẳng làm khó được nó đâu

Mạnh miệng không biết thẹn như thế mà do Lý Cương đức cao vọng trọng nói ra à Điều này khác hẳ với bản tính xưa nay của ông ta, Vân Diệp lo mấy lão già ở Thái Sơn sẽ nổi khùng

Bốn lão già không hổ là thế ngoại cao nhân, lão già tên Khoa Dương thản nhiên nói:

- Lý Văn Kỳ, ba mươi năm trước ông không phải là đối thủ của lão phu, thi phú cổ ngôn, có thứ gì hơn được bọn ta, bọn lão phu chuyên tâm khí học năm mươi năm, tránh đời không ra, mới làm kẻ ngu xuẩn dương danh thiên hạ, muốn khích tướng bọn lão phu thì đạo hạnh chưa đủ đâu Tên đệ tử này của ông không tệ, lấy cách khác giải thích khí học, hóa vô hình thành hữu hình, ha ha ha, e là không phải ông dạy ra được, trình độ cỡ ông thế nào lão phu quá hiểu, trước tiên vượt qua lão phu ở đạo thi phú đơn giản nhất hẵng nói

Nói xong nhắm mắt dưỡng thần, xung quanh tức thì lặng ngắt như tờ, đối đầu đỉnh cao thế này, người thường không xen vào được, ngay cả Lý Thái cũng quỳ dưới đất, nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu, giả ngốc

Hứng trí của Lý Nhị tích tắc tăng lên mức tối cao, tông sư đối chiến, ông ta chưa thấy bao giờ, hứng thú nhìn Thái Sơn ông lại nhìn Lý Cương đang ngồi trên xe lăn, đợi bọn họ quyết đấu dữ dội hơn

Lý Cương cười ha hả, chỉ Khoa Dương nói:- Thời thế vô anh hùng khiến nhãi nhép thành danh, năm xưa đạo thi phú, lão phu đúng là kém một chút, có điều trong số đệ tử của lão phu cũng có kẻ tinh thông đạo này, thông qua y, lão phu mới hiểu thi phú chẳng qua là tiểu đạo chẳng đáng nhắc tới, là trò ghép câu chữ, ông thắng y trước đã rồi tới tìm lão phu, thua rồi tới thư viện làm tiên sinh ba năm

Lý Cương vừa dứt lời, Lý Nhị như nghe thấy trái tim mình vỡ làm đôi, dựa lung vào ghế, yếu ớt chỉ cung nữ đằng sau day huyệt thái dương cho mình

Có cảm giác giống ông ta còn có Vương Khuê, Trường Tôn Vô Kỵ, ai cũng ôm mặt thở dài, bất kể Thái Sơn ông tinh thông đạo này cỡ nào, muốn đấu thi từ với hạng biến thái như Vân Diệp cũng thua chắc, mấy bài thơ kia có thứ nào người thường làm được ( Lương Châu từ) ( Cổ nguyên thảo) nay đã được tôn sùng là kinh điển vô thượng Thái Sơn ông có lợi hại tới đâu cũng chẳng có mấy bài thơ toàn thiên hạ đều biết, nay nhận thức chung của Trường An với thứ này là đây là loại kỹ xảo, không liên quan tới học vấn Vương Khuê đốt tập thơ mình định xuất bản, nếu so cái khác, thư viện thua chắc, nếu so thi phú, không ai đánh giá cao Thái Sơn ông

- Lão phu thắng thì thế nào

Lê Trượng liếc xéo Lý Cương, nhạo báng:

- Thắng Ông mà thắng nổi à Lão phu chưa từng nghĩ tới, cho nên không nói, ông thua chắc rồi, nói trước, thư viện hàng tháng phát lương bổng cho tiên sinh, các ông dù sao cũng có c hút học thức, vậy cho mười quan, một ngày ba bữa miễn phí ở thư viện, chỗ ở chỗ mỗi người một tòa tiểu lâu, phong cảnh tuyệt vời, bảy ngày được một ngày hưu mộc, thư viện có xe trâu, xe ngựa cho dùng miễn phí, muốn chơi sông, thư viện có bè và thuyền nhỏ Mỗi vị tiên sinh chỉ có thể mang theo bốn gia phó, đương nhiên đó chỉ là một thứ quy định, có thể biến thông, người thừa ra thì phải tự chịu, sao, phúc lợi của thư viện không tệ chứ

Lộng Mai lão ông giận quá bật cười:

- Không thành vấn đề, lão phu rất muốn thấy tuyệt thế hảo văn của quý đệ tử, muốn xem xem nhân vật nào có thể khiến đám lão phu hổ thẹn về văn chương của mình Lý Văn Kỳ, nếu như không làm lão phu kinh ngạc, trong sơn động của lão phu còn thiếu một nô phó quét dọn, ông được đấy, tới làm ba năm nhé

Lý Cương ngửa mặt cười dài, đẩy xe lăn tới trước mặt Thái Sơn ông, vỗ tay thề với bốn lão ông, rồi đắc ý hướng về lán Vân gia gọi:

- Vân Diệp, ra đây!

Nghe rất giống đóng cửa lại rồi hô:" Thả chó!"

Chương 728: Yêu nghiệt

Lý Cương có thể thoải mái nói chuyện với Thái Sơn ông là vì niên kỷ và học thức địa vị bọn họ không chênh nhau là bao, bất kể bọn họ nói gì, đều là chuyện của bọn họ, tuy là xỉ nhục, Thái Sơn ông cũng chỉ cho rằng đó là một loại thủ đoạn Lý Cương dùng để đưa bốn bọn họ vào thư viện, không cảm thấy bị làm nhục Nhưng Vân Diệp cũng làm thế thì tỏ ra không có giáo dưỡng, bất kể có mâu thuẫn gì, lễ nghi ngàn vạn lần không thể thiếu

Cho nên Vân Diệp vừa mới lên đài là lập tức dùng đại lễ tham bái bốn vị lão đầu, lão già không lên tiếng, lưng không dám thẳng lên, hôm nay mà thất lễ, Vân gia về sau sẽ bị mang tiếng dã nhân không có giáo hóa

Ông già tên là Văn Hải ôn hòa nhất, cười nói:

- Lý Văn Kỳ mồm miệng phun phân không cần để ý, nếu ông ta nói ngươi ở đạo thi phú có nghiên cứu, vậy nhất định không tệ, miệng ông ta tuy khuyết đức, nhưng không nói bậy bạ Ngươi đừng sợ, hôm nay chúng ta cùng nghiên cứu thi phú cũng tốt, người trẻ tuổi luôn có ý tưởng làm đám lão già bọn ta giật mình, cứ mạnh dạn nói ra, nói sai không sao, đó là học vấn, kẻ đi trước làm thầy, không cần để ý chuyện đánh cược, lão già bọn ta quá buồn chán, kiếm chút nhạc thú mà thôi

Lý Nhị nghe mấy lời này thiếu chút nữa phì cười, Vân Diệp biết sợ cái gì, mấy ông già này sẽ sáng mắt ra nhanh thôi

Vân Diệp lúc này mới ưỡn thẳng lưng lên, học Lý Thái quỳ xuống, hai tay đặt ở đầu gối, khó chịu cực kỳ

Khoa Dương ông tính khí nóng nảy hỏi trước:

- Nói cho lão phu biết thi phú là gì

- Học sinh trước kia đọc thi phú, luôn cho rằng con người trải qua tất cả nỗi đau mới phát ra được tiếng lòng, sau thành văn chương hay Rồi sau đọc Trang Tử, phát hiện có một câu nói, học sinh thấy rằng đó là lời giải thích tốt nhất về thi phú, từ đó trước mắt bừng sáng, con nhỏ đường gập ghềnh thành đường lớn

Vì Trường Tôn thị luôn nghi ngờ y, tìm đủ cách thăm dò mánh khóe, nên Vân Diệp sớm có cách ứng phó vẹn toàn ở chủ đề này, không sợ người khác chất vấn:

- Trang tử Trong cuốn sách này chỉ có một câu liên quan tới thi phú:" Thuyên giả sở dĩ tại ngư, đắc ngư nhi vong thuyên ; đề giả sở dĩ tại thỏ, đắc thỏ nhi vong đề ; ngôn giả sở dĩ tại ý, đắc ý nhi vong ngôn Ngô an đắc phu vong ngôn chi nhân nhi dữ chi ngôn tai!" Câu này nói tới quan hệ giữ tư tưởng và ngôn ngữ, ngươi dựa vào lời này mà lĩnh ngộ tinh túy của thi phú sao Tuy có hơi gượng ép, nhưng cũng có vài phần đạo lý Khuất Nguyên đi đày làm Ly Tao, Hàn Phi ngồi tù có Thuyết Nan, Tư Ma Thiên bị cung làm Sử Ký, ngươi đem thống khổ coi là điều kiện của thi phú thì sai lệch rồi, giống như Lý Thái muốn dùng quả cầu chứng minh lý giải về khí vậy, ếch ngồi đáy giếng, khó thành tựu được

Có nơm là vì cá, đặng cá hãy quên nơm Có dò là vì thỏ, đặng thỏ hãy quên dò Có lời là vì ý, đặng ý hãy quên lời Ta sao tìm đặng người biết quên lời hầu cùng ta bàn luận!

Như vậy có nghĩa là: hành giả không nên bám chặt vào văn tự và phương pháp bởi vì mục đích không nằm trong đó Chúng chỉ là những phương tiện nhất thời nhằm hướng dẫn hành giả vượt qua nó để đạt đến đích Vì thế nên mọi người đều phải quên đi những phương tiện này để có thể trực chứng được đạo, để đạo có cơ hội tự hiển hiện Chính đức Phật cũng khuyên các đệ tử không nên bám vào ngón tay chỉ trăng mà cho nó là sự thật Cái nơm của Trang Tử và ngón tay chỉ trăng của đức Phật được nêu ra là cũng vì những lí do trên Thuyết »Bất lập văn tự« của Thiền tông được lập ra chính là dựa trên cơ sở này

Vân Diệp vừa nhắc tới Trang Tử, lão già lập tức tìm ra câu từ ứng phó chính xác, chẳng phải nói người gia bảy tám mươi tuổi đều có triệu chứng suy giảm trí nhớ à Vì sao tâm tư bọn họ còn mẫn tiệp nhưu thế

- Học sinh cho rằng, sinh mệnh của chúng ta là có hạn, không thể muôn mặn vẹn toàn, dù miễn cưỡng làm được thì tuổi thọ cũng sắp hết, cống hết cho thế giới quá ít, nên mượn công cụ hỗ trợ là cần thiết, mỗi chứ là cơ sở của thi từ, tổ hợp lại thành bài thơ thấm tận phế phủ, hoặc là thi phú làm người ta rơi lệ Sao chúng ta không làm cái khuôn mẫu, để người làm thi phú cho tư tưởng vào đó, có gì không hay

- Nói bậy nói bạ, ngươi coi thi phú là cái gì, nói như ngươi thì ngay cả hạng phu phen khuân vác cũng làm ra được thi phú tuyệt diệu, làm gì có lý đó, xưa nay ngươi nghe ai làm thi phú kiểu đó chưa

Khoa Dương ông vểnh râu trợn mắt như Trương Phi:

- Lão phu cho ngươi biết thơ là cái gì, từ xưa tới nay chẳng qua chỉ có vài loại biến hóa thôi, chưa từng nghe thấy loại luận điệu quái dị như ngươi Tứ ngôn, tinh thuần giản đơn, cổ kính trang nhã Ngũ ngôn cổ, thâm hậu sâu xa, ý cảnh thâm thủy Thất ngôn, tung hoành rộng lớn, biến hóa phiêu hốt Ngũ ngôn luật, điển nhã cao xa, thanh thoát nhàn nhã, đâu phải ghép vài câu mà thành thơ

Lộng Mai cũng nói vào:

- Thơ là tiếng lòng, có tình có cảm, có thần, có ý mới làm được thơ hay Có lẽ ngươi có tư tưởng kỳ quái thế này không phải lỗi của ngươi, Lý Văn Kỳ thân là tiên sinh, làm hỏng đệ tử rồi

Lỹ Cương nghe Lộng Mai nói khảy chẳng hề giận, cười đểu:

- Là lừa hay là ngựa đi ra là biết, đường muôn ngả, ta thích đi đường nhỏ liên quan gì tới ông Chỉ cần tới đích là được, ông ra để khảo nghiệm đứa đệ tử kém cỏi này của ta, đúng hay sao chẳng phải rõ ngay à Đệ tử ta làm một bài, ông làm một bài giao cho mọi người đánh giá, công bằng chứ

Lê Trượng ông chậm rãi đứng dậy nói với Vân Diệp:
- Ngươi lấy tâm cảnh của lão phu làm một bài thơ ngũ ngôn liên quan tới mùa thu đi, ngươi đã nói, thơ chỉ là cái khung, có thể tùy ý thêm hàm nghĩa, lão phu muốn xem xem ngươi làm thơ khiến lão phu tâm phục khẩu phục thế nào

Vương Khuê, Trường Tôn Vô Kỵ, còn cả hoàng đế đã tuyệt vọng rồi, sau mình lại có thêm mấy vị danh gia cả đời không bàn luận tới thi phú nữa Trường Tôn thị mắt sáng rực đợi Vân Diệp làm thơ, cho tới giờ bà ta vẫn cho rằng Vân Diệp dùng thủ đoạn, không tin y có thể làm thơ khiến Thái Sơn ông nhận thua

Vân Diệp không nghĩ thế, Vương Duy được coi là Phật thơ một đời, không thắng nổi Thái Sơn ông sao, Lê Trượng ông muốn khiêu chiến Vương Duy à, mình có cách nào chứ Mùa thư Ai có thể làm thở ngũ ngôn hơn Sơn Cư Thu Minh Đấu nổi Vương Duy hẵng hay nhé

Vương Duy là người thời Đường sánh ngang cùng tiên thơ Lý Bạch, thánh thơ Đỗ Phủ

- Hôm qua sau cơn mưa, học sinh ra hậu sơn, thấy thu ý tới gần, đột nhiên cũng muốn đằm mình sơn dã, nhân lúc nhàn hạ làm một bài thơ, hẳn phù hợp với tâm ý lão tiên sinh

- Đọc đi, tâm ý của lão phu đến bản thân chẳng viết ra được, xem xem ngươi có thể không, lão phu rửa tai lắng nghe đây

Vân Diệp lấy giấy xuống, trước tiên sửa vài chữ, sau đó đọc:

- Không sơn tân vũ hậu, thiên khí vãn lai thu Minh nguyệt tùng gian chiếu, thanh tuyền thạch thượng lưu Trúc mâu quy hoán nữ, liên động hạ ngư chu Tùy ý xuân phương hiết, vương tôn tự khả lưu Lão tiên sinh xem bốn mươi câu này có hợp ý cảnh của tiên sinh không

--Bản dịch của Nguyễn Phước Hậu--

Mưa tạnh, núi vắng tanh

Trời thu, gió trong lành

Rừng thông trăng sáng giải

Nguồn đá chảy dòng xanh

Bờ tre về gái giặtSen động dưới thuyền mành

Cỏ xuân tàn phai sắc

Khách trở bước không đành

Lê Trượng ông không nói gì, lấy bút múa như bay, chớp mắt đã chép xong bốn mươi chữ, xem một lượt, nhắm mắt lại nghiền ngẫm

Ý thơ, cốt thơ, tâm thơ đều có, trước kia viết thơ mùa thu đều mang vẻ bi thương, còn bài thơ này từng chữ đều bình an vui vẻ, cả bài kết hợp động và tĩnh, trăng chiếu rừng tùng là tĩnh, suối xanh chảy qua khe là động Bốn câu đầu tả cảnh buối tối u tĩnh vùa thu, câu năm sáu tả cảnh huyên náo của cuộc sống Thơ phân ra tả cảm giác, thị giác, thính giác, làm người ta thấy cảnh trước mắt Tả thơ tới mức này đúng là độc bộ cổ kim, Lê Trượng ông nhìn bài thơ, chắp tay nói với Lý Cương:

- Văn Kỳ huynh nói không sai, đệ tử của ông đúng là thi phú hơn đời, lão phu cưỡi ngựa không theo kịp, lão phu nhận thua, sẽ tới thư viện nghe điều khiển

Nụ cười của Lý Cương ngày càng đáng ghét, vênh váo nói với ba người kia:

- Bốn người cá ngươi là một, xưa nay cùng tiến cùng lui, lão phu nói công bằng là công bằng, cho các ngươi cơ hội nghe thơ hay lần nữa, miễn các ngươi nói lão phu giở mánh, năm xưa các ngươi đối phó với lão phu như thế, lão phu muốn nhận thua cũng không được, một chum rượu bắt ta uống quá nửa, nằm giường ba ngày, suýt chết, tư vị đầu đau như muốn nứt toác ra đó tới giờ vẫn mới tinh, cổ nhân nói hay lắm, cười người hôm trước hôm sau người cười, hôm nay lão phu phải báo thù rửa hận

Khoa Dương ông đột nhiên chỉ Trường Tôn Vô Kỵ, gọi ông ta lên, Trường Tôn Vô Kỵ chưa kịp thi lễ đã bị hỏi:

- Vân Diệp làm thơ hay như thế, sao các ngươi không kinh ngạc

Trường Tôn Vô Kỵ cười khổ nói:

- Bẩm tiền bối, vãn bối đã bị kinh ngạc hết mức trước kia rồi, cho nên chuyện hôm nay không còn lạ nữa

- Y làm thơ kiểu này từ lâu rồi Chẳng lẽ nói mấy bài thơ lạ như ( nguyên thảo), ( Lương Châu từ), đều do y làm Vì sao bọn lão phu chỉ nghe nói tới thơ, mà không biết người làm

- Tiền bối hãy mở rộng tấm lòng ra đi, thơ là do y làm, nhưng ý cảnh không phải của y, cảm thụ là do mỗi người đọc sinh ra, không liên quan tới y, giống như bài Sơ Cư Thu Minh này, tiền bối cho rằng y làm được bài thơ như vậy sao Y chỉ viết bốn mươi chữ thôi, còn lại không liên quan tới y, vì sao coi bài thơ này là của y, đó là xử nhục lớn nhất với ngàn năm văn hóa của chúng ta

- Ý ngươi nói phẩm hạnh của tên tiểu tử này có vấn đề Lão phu thấy y tướng mạo đường đường, lễ nghi không có tỳ vết, có thể nói là điển hình trong đám thiếu niên, không thể thái quá được

- Tiền bối, tướng mạo của y do cha mẹ y cấp, lễ nghĩ là do hoàng hậu nương nương trói y lên ghế dùng roi luyện ra, y đứng đầu Trường An tam hại, thường cùng đám hoàn khố ra vào thanh lâu, đánh nhau càng như cơm bữa Lệnh y tới chiến trường lấy di hài tướng sĩ tiền triều, ài, y phá liền bốn thành Cao Ly, tiêu diệt thủy sư Cao Ly, thành Ti Sa biến mất trên bản đồ, thành Đại Vương tới nay vẫn thối hoắc, thành Thương Nham bị y vơ vét, trên đường về còn cướp luôn mười vạn lượng hoàng kim của vương nữ nước Oa, tới nay vương nữ nước Oa không biết kêu ai Tiền bối còn nghĩ y là thiếu niên tốt một lòng hướng tới không

- Vậy vì sao các ngươi không quản thúc y, mặc y làm sằng làm bậy

Bốn lão già đưa mặt nhìn nhau, Văn Hải thích nhất thiếu niên cầu tiến, lên tiếng trách:

- Mấy vị tiền bối, muốn giáo huấn y phải thông minh hơn y, ân sư của y là thần tiên, chỉ có thần tiên mới dạy ra được đệ tử như thế Ở toán học, y được xưng là tông sư một đời, còn hiểu rất nhiều thứ tạp học lung tung nhưng vô cùng quan trọng, khoai tây là do y hiến, ngọc mễ là do y hiến, cái gì chưa nói, chỉ riêng hai thứ này đủ làm thiên hạ không lo cái đói Cho nên bệ hạ, hoàng hậu luôn chiều y, chỉ cần y không phạm lỗi lớn, thì chẳng ai quản nổi

- Yêu nghiệt!

Bốn lão già đồng thanh hô lên:

Chương 729: Thí nghiệm

- Yêu nghiệt Loại người này trong thư viện có rất nhiều, Ngụy vương điện hạ đoán chừng cũng có thể gọi như thế, những thiếu niên mười tám tuổi khác còn đang cần cù phấn đấu, hắn đã có thể biện bác với các vị trưởng giả trước bao người lâu như thế, sau này mấy vị tiền bối ở lâu trong Ngọc Sơn sẽ phát hiện thực ra họ rất bình thường

Trường Tôn Vô Kỵ chẳng phải thứ tử tế, sao không biết ý Thái Sơn ông là gì, người đọc sách xưa nay chú trọng sang thì kiêm tề thiên hạ, nghèo thì giữ lấy mình, bốn ông già này tuổi quá cao để vào triều làm quan, nhưng thư viện thì không có băn khoăn này, thư viện cũng nhận bổng lộc của triều đình, thực ra triều đình chỉ bỏ mấy đồng, các tiên sinh thư viện không ai quan tâm Vân gia bỏ bao tiền, càng quan tâm triều đình xuất bao tiền, khoác lên người thân phận quan gia, về tới quê, huyện lệnh phải theo lệ bái kiến, gặp thứ sử, biệt giá chỉ chắp tay là được, giáo tập của thư viện hoàng gia, không thể không có phẩm cấp

Thái Sơn ông một khi vào thư viện, triều đình liền nói bốn ông già đang phục vụ hoàng gia, thời chiến loạn liên miên ngươi còn nói mình muốn giữ mạng, hoặc giả không muốn trợ Trụ vi ngược, hiện giờ thịnh thế xuất hiện, nếu còn nói lời đó thì quá đáng rồi, đám lão già này vào thư viện có nghĩa là làm quan, người khác không có cớ nữa, thời đại này người không muốn làm quan nhiều lắm, càng có tài càng không muốn làm quan

Toàn là thói xấu do Đào Uyên Minh gây ra, cái gì mà không uốn lưng vì năm đấu gạo Hiện mỗi tháng triều đình phát hai gánh gạo, vậy mà nhiều nơi biên viễn muốn kiếm người quen phong thổ làm quan cũng không tìm được, thói xấu truyền lại từ thời Ngụy Tấn Ngũ Hồ phải xoay chuyển, người thông minh không chịu làm quan, đặt kẻ ngu xuẩn lên nắm quyền, chỉ làm bách tính coi khinh quan phủ, cực kỳ bất lợi với xã tắc

Vân Diệp và Lý Thái háy mắt ra hiệu với nhau, Lý Nhị và Trường Tôn thị cũng nhìn nhau cười, còn Nguyên Chương tiên sinh, chỉ cần Hi Mạt Đế Á nói một câu Tử nói là cho một bợp vào gáy, vài lần làm Hi Mạt Đế Á tóc tai xộc xệch, trâm rơi cả ra, cúi đầu không dám nói bừa nữa

Văn Hải cười rất vui vẻ, Thái Sơn là nơi nhỏ bé, cũng là nơi nghèo khó, ẩn cư hoang sơn tuy có thanh danh lớn, kỳ thực đệ tử theo bên lại không nhiều, thậm chí đệ tử xuất sắc gần như không có, mà người dạy học như Văn Hải cực kỳ coi trọng truyề thừa y bát

- Vân Bất Khí, Lý Thanh Tước, các ngươi có muốn theo lão phu nghiên cứu học vấn không

Nghe thấy Văn Hải lên tiếng, Vân Diệp rất muốn nói mình bận cả ngày, thời gian đánh rắm còn chẳng có, đâu ra hứng thú với thứ vớ vẩn Tử nói thi nói gì, vừa rồi nghe lão già biện luận với Lý Thái, thiếu chút nữa ngủ gật, chẳng hiểu nổi, học cái quái gì

Ngũ hành diệu dụng, nan đào nhất lý chi trung ; tiến thối tồn vong, yếu thức biến thông chi đạo Mệnh chi lý vi Thánh nhân hãn ngôn Chánh quan bội ấn bất như thừa mã, thất sát dụng tài khởi nghi đắc lộc Ấn phùng tài nhi bãi chức, tài phùng ấn dĩ thăng quan Mệnh đương yêu chiết, thực thần kiết lập phùng kiêu ; vận chí hung nguy, dương nhận trọng phùng phá cục

Lão ấy nói cái mẹ gì thế Niệm kinh hay biện luận, khi ấy Vân Diệp nhìn con mắt ngu muội vô tri của Lý Thái là biết kết cục thất bại rồi, căn bản hiểu lão già đó nói gì đâu, đám lão già dùng câu từ gian hiểm cho Lý Thái một đòn trí mạng, bái loại sư phụ này để bị ngược đãi à

Không bái không được, Lý Nhị, Trường Tôn thị còn cả đám lão đại mắt lóe hung quang rồi, nếu không bái, chết còn thảm hơn lợn

- Được tiên sinh dạy bảo là may mắn ba đời của Vân Diệp, xin cho đệ tử bái kiến

Vân Diệp rất dứt khoát, chạy không được thì làm thôi, Lý Thái phản ứng chậm một nhịp bị Vân Diệp nhéo cho cũng tỉnh ra, hai huynh đệ cùng quỳ bái Văn Hải Thấy hai người chính thức bái sư, phu phụ Lý Nhị mới khôi phụ vẻ hiền hòa, các đại lão còn lại làm vẻ trưởng bối hiền từ, trông phát tởm

Lý Nhị và Trường Tôn thị đi tới, Lý Nhị chắp tay, Trường Tôn thị nhún mình thi lễ, lễ xong nói:

- Khuyển tử Lý Thái may được Văn Hải tiên sinh thu nhận, đó là phúc của nó Lý Thái, nghe cho kỹ, từ nay về sau phải coi như sư phụ, không được làm trái, sớm chiều phụng dưỡng, không được bỏ bê Trẫm có một tấm ngọc bội làm tiền học, mong tiên sinh chớ chê

Trường Tôn thị cũng lấy ra một tấm ngọc bội dùng hai tay dâng lên:

- Liệt đồ Vân Diệp, bản tính xảo trá, thích ăn lười làm, bản cung là phụ nhân, muốn dạy nó mà thực là có lòng mà không đủ sức, nay do tiên sinh dạy bảo, bản cung cũng bỏ được một tâm sự Đây là tiền học của nó, mong tiên sinh thu lấy

Lý Thừa Càn lòng khoái trá lắm, trong ba người chỉ có hắn hiện vẫn còn phải học, Vân Diệp vô ưu vô lo, Lý Thái chỉ chọn việc mình thích để làm, chỉ có mình vẫn bị các vị tiên sinh oanh tạc không ngừng ở Đông cung, thường ngày hâm mộ hai bọn họ tới phát cuồng, hiện hay rồi, rất công bằng, cú bái này coi như bái bốn người Thái Sơn ông, hai tên kia mặt ra vẻ vinh hạnh, như nhìn quai hàm bành ra là biết hai tên yêu nghiệt này phẫn nộ thế nào

Mới bái sư, Khoa Dương đã vỗ vai Vân Diệp lên giọng kể cả:

- Là vãn bối, thấy lão phu không cần hiểu kính, chỉ cần ngươi làm bài thơ nữa là đủ, vừa rồi bài Cư Sơn Thu Minh không tệ, nếu luận phong cốt, Kiến An tài tử là đệ nhất, nếu luận thanh tân ưu nhã, Hậu Tấn Tiểu Tạ là nhất tuyệt, thôi, ngươi tùy tiện làm một bài cho lão phu hưởng thụ một phen

Lý Nhị gật gù tán đồng, Trường Tôn thị suýt thì vỗ tay hoan hô, Lý Cương vuốt râu, Vân Diệp có thể nói không Chả khó, Lý Bạch từng làm rồi

Vờ trầm tư một lát há miệng đọc:

Khí ngã khứ giả

Tạc nhật chi nhật bất khả lưu

Loạn ngã tâm giả

Kim nhật chi nhật đa phiền ưu

Trường phong vạn lý tống thu nhạnĐối thử khả dĩ hàm cao lâu

Bồng lai văn chương Kiến An cốt

Trung gian Tiểu Tạ hựu thanh phát

Cụ hoài hứng dật tráng tứ phi

Dục thướng thanh thiên lãm minh nguyệt

Trừu đao đoạn thuỷ thuỷ cánh lưu

Cử bôi tiêu sầu sầu cánh sầu

Nhân sinh tại thế bất xứng ý

Minh triêu tản phát lộng biên chu

--Bản dịch của Nguyễn phước Hậu--

Bỏ ta mà đi

Ngày của ngày qua giữ lại gì

-Chỉ lòng ta rối

Ngày nay ngày của bao phiền toái

Vạn dặm gió thu cánh nhạn khơi

Lầu cao trước cảnh gợi say thôiKiến An thi tứ Bồng lai vận

Tiểu Tạ phong lưu nét tuyệt vời

Hùng tráng ý văn đầy hứng khởi

Muốn lên trời thẳm nắm trăng soi

Rút đao chém nước trôi càng mạnh

Nâng chén tiêu sầu chẳng được vơi

Trần thế con người chưa thỏa ý

Sớm mai tóc xõa lướt thuyền chơi

Đọc xong, mặt Lý Nhị đen như đít nồi, Trường Tôn thị không hài lòng, Phòng Huyền Linh cười khổ, Đỗ Như Hối thở dài, Lý Cương cười gập người

Lê Trượng chép bài thơ lại, nghiền ngẫm ý cảnh trong đó, cũng cười nghiêng ngã, Khoa Dương vỗ vai Vân Diệp:

- Hảo tiểu tử, hợp khẩu vị của lão phu lắm, vừa mới đồng ý xuất sơn, ngươi đã dùng thi ca khuyên bọn ta lên thuyền ra biển, học Phạm Lễ đi mất hút Có điều không được đâu tiểu tử ơi, bọn lão phu đã thua cuộc phải tuân thủ, đợi đi, đợi thí nghiệm kết thúc, bọn ta sẽ lên sông hát lớn, ha ha ha, bệ hạ có thần tử thế này nhất định tâm tình khoan khoái, lão phu chúc mừng bệ hạ

Sắc mặt bệ hạ từ đen chuyển thành trắng, cười méo xẹo:

- Không bị giận chết là nhờ lòng dạ trẫm rộng lớn rồi, sau này mong các vị tiên sinh dạy bảo nhiều hơn

Vân Diệp lúc cấp bách chỉ nghĩa tới Kiến An và Tiểu Tạ, không suy xét tới ý cảnh bài thơ, đọc xong mới phát hiện ra đây là bài Lý Bạch làm khi xui xẻo, quân thần Đại Đường mới lừa được Thái Sơn ông xuống núi, thiếu chút nữa bị mình đuổi về Hết cách, đọc ra rồi không thu lại được nữa, trốn sau lưng Trường Tôn thị sợ Lý Nhị đột nhiên nổi điên, còn kéo cả Lý Thái che trước mặt, thấy sắc mặt Lý Nhị tốt hơn mới yên tâm

Lúc này trên sân thi đấu đá bóng đã kết thúc, trong tiếng reo hò rầm trời, hai đội bóng về chỗ, màn chính hôm nay cuối cùng đã xuất hiện, hai con ngựa đen kéo một cái xe vào sân, trên xe hai bán cầu đồng, hai thùng nước, theo sau là mười sáu con ngựa thượng đẳng, hùng tráng dị thường, lập tức có lực sĩ đánh trống, mọi người bị thu hút ra giữa sân

Chuyên môn mời khách quý tới xe, kiểm tra hai nửa quả cầu có cơ quan hay không, Lộng Mai tiên sinh xưa nay thích thuật cơ quan, kiểm tra xác nhận không có cơ quan, mới cho lực sĩ ghép hai quả cầu lại, mở van khí, đổ nước vào bên trong, khi nước tràn ra mới dừng, dùng thừng gân trâu buộc chặt van khí, nối ống bễ, bắt đầu rút nước ra

Vân Diệp đứng ở bên xem, nước trong nửa quả cầu không bị hút hết, miễn cưỡng hút được chín phần, thấy lực sĩ không kéo được ống bễ nữa, Lý Thái lập tức bịt kín van khí, đưa tay đẩy, phát hiện hai quả bán cầu đã dính chặt vào nhau, gật đầu với Vân Diệp, ý bảo đã chuẩn bị xong

Có quan viên giọng khỏe nâng loa phóng thanh thư viện đặc chế tuyên bố, hai bán cầu chỉ áp vào nhau, hiện xem xem áp lực không khí rốt cuộc lớn cỡ nào, mười sáu con ngựa khỏe nhất có thể kéo ra không, lực kéo ra được lớn cỡ nào, nói rõ áp lực không khí lớn cỡ đó

Nghe lời giải thích đơn giản như thế, Vân Diệp nghiến răng, nếu ở đời sau sẽ bị ngươi xem cười chết thôi, hiện trừ Hi Mạt Đế Á tóc rối bù cũng đang cắn răng chịu đựng, ngay cả Lý Thái cũng dương dương đắc ý

Mỗi bên hai con ngựa bị roi của mã phu uy hiếp, nỗ lực kéo, quả cầu bị kéo lên, hai bên thừng kéo thẳng tắp, nhưng bất kể thế nào cũng không tách được quả cầu ra

Khoa Dương sai mỗi bên thêm bốn con ngựa nữa, mười hai con ngựa ra sức kéo, nhưng quả cầu như dính vào nhau vậy

- Trời đất có hai khí âm dương, âm dương giao thác vận chuyển không ngừng, như ngày đêm thay nhau, nhật nguyệt luân chuyển, nay Ngụy vương điện hạ rút khí âm dương trong quả cầu ra, theo lý này, âm dương không đâu không có, không lúc nào không vận chuyển, khí âm dương bên trong bị đoạt mất, khí âm dương bên ngoài tìm cách xâm nhập mà không được

- Thế là khí âm dương bốn phương tám hướng đổ tới muốn bù vào phần thiếu trong quả cầu, cho nên dồn ép quả cầu, khiến hai nửa dính chặt vào nhau, bệ hạ xem, đây là chén trà, chúng ta muốn mở nắp ra rất dễ, nhưng nếu như phương pháp không đúng sẽ không mở ra được, ví như ấn xuống, ấm trà và nắp trà càng kết hợp chặt

Đó là khái niệm áp lực không khí mà Lê Trượng giải thích cho hoàng đế, Vân Diệp há hốc mồm, lão già này sao có thể giải thích chuẩn xác như thế Nếu như thay âm dương bằng không khí thì là lời giải thích tiêu chuẩn rồi

Chương 730: Huyên náo qua đi

- Lê Trượng tiên sinh, nói vậy Thanh Tước phái người dùng ngựa kéo chính là biện pháp chính xác mở chén trà

Lý Nhị bắt đầu hứng thú với học vấn rồi

- Lời này của bệ hạ đúng lắm, cách của Ngụy vương đúng là chính xác, nhưng muốn kéo được quả cầu ra thì sức ngựa phải vượt qua hai khi âm dương mới được, Ngụy vương đúng là thông tuệ hơn người, nghĩ ra cách này đo lực đạo của khí âm dương, làm lão hủ thán phục, bao năm qua bọn lão hủ đàm luận âm dương mà không nghĩ cách chứng minh sự tồn tại của nó, thật ngu xuẩn vô cùng

Lời tự trách của Lệ Trượng thỏa mãn lòng hư vinh của Lý Nhị, há miệng cười cực kỳ tự hào, miệng không ngừng kể Lý Thái làm mình đau đầu thế nào, Trường Tôn thị thi thoảng cũng xen vào vài câu, quân thần trò chuyện hào hứng, hài hòa làm những bậc hồng nho lánh đời khác dự lễ động lòng

Mười sáu con ngựa cùng đi lên, quả cầu vẫn không nhúc nhích, hai mươi bốn con ngựa cũng vô dụng, cùng số ngựa ngày càng nhiều, toàn giáo trường nín thở mở to xem xem rốt cuộc bao nhiêu con ngựa mới đối kháng được với hai khí âm dương

Lý Thái cắn răng, lại lệnh thêm mười sáu con ngựa, mười mã phu quất roi đen đét, thừng buộc vào quả cầu đã đổi thành xích sắt, nghe tiếng ma sát ken két làm người ta e răng Vân Diệp bất giác đứng dậy, y định nói nguy hiểm, một khi quả cầu bị tách ra, dưới tác dụng của lực phản hồi sẽ bắn đi, bán cầu năm sáu mươi cân bắn lên người nguy hiểm hơn lưu tinh chùy nhiều

Trong tiếng kêu kinh sợ của mọi người, chỉ nghe thấy tiếng nổ lớn, quả cầu tách ra, nửa quả cầu mang theo xích sắt đập mạnh vào mông một con ngựa, con ngựa to lớn là thế mà bay lên, thừng nối với hai con ngựa khác đứt tung, con ngựa trọng thương ngã xuống hí đau đơn, xương cốt màu hồng lò ra ngoài, cổ đã gẫy, mũi phun máu tươi, không sống nổi nữa

Lý Thái chẳng bận tâm tới con ngựa chết, tới vuốt ve nửa quả cầu đã bẹp có vẻ thương cảm, thị vệ kéo nửa quả cầu còn lại từ trong đất ra, đặt bên cạnh hắn rồi tránh ra, vương gia phí bao tâm huyết rèn quả cầu này, giờ bẹt như hồ lô tất nhiên không vui, tránh là hơn

Lý Nhị từ trên đài xuống nhìn con ngựa máu thịt bầy nhầy, sai hộ vệ mang đi, nói với Lý Thái:

- Thí nghiệm hôm nay của con rất thành công, quả cầu bị bẹp nấu chảy rèn lại là được, không cần thương tâm, giờ tiếp nhận sự chúc mừng của mọi người đi, đây là phần thưởng cho thành tích học tập của con, là vinh diệu con đáng có

Lý Thừa Càn và Vân Diệp vui vẻ dẫn một con ngựa trắng, con ngựa đó treo đầy cung hoa, đấm vai Lý Thái một cái, cả hai dùng sức nhấc hắn lên ngựa, Lý Thừa Càn đích thân dắt ngựa, Vân Diệp đi sau, chậm rãi vòng quanh giáo trường

Triều Đường xưa nay có phong tục nữ tử ném quả cho nam nhân trong lòng, nay mùa quả chín, không ngừng có quả ném về phía ba người, táo còn được, nhận lấy ăn, lê cũng không tệ, nhưng ném dưa thì quá đáng lắm rồi, trúng đầu một cái khác chó gì mưu sát

Không ai dám ném Lý Thừa Càn, Lý Thái là nhân vật chính, lúc này chẳng ai quan tâm hắn là vương gia, hoàng gia đẩy hắn ra là để hòa mình với bách tính, một vương gia hiếu học hơn vương gia uy nghiêm nhiều, tuy hắn bị ném nhiều nhất nhưng đa phần là táo lê hồng, Lý Thái ứng phó được, thi thoảng còn bắt một hai quả ăn, chỉ cần mỉm cười với nữ tử nào là nàng đó té xỉuCòn về phần ném Vân Diệp thì hay rồi, sớm nghe nói tới cái đại họa của Trường An này, nay có cơ hội vì dân trừ hại, tất nhiên ai nấy tranh nhau, giành cho Vân Diệp toàn là thứ quả lớn, Vân Diệp vừa tung quyền đấm vỡ quả dưa, lại gạt tay hất cây mía bị cắn một nửa, đầu lập tức trúng đòn nặng, choáng váng nhìn hung khí, ĐCM, thằng nào dùng thạch lựu ném lão tử, thứ này khác gì đá đâu

Nhìn thấy Lý Hoài Nhân trên khán đài đang nhe răng cười, khỏi cần hỏi, thằng chó má này ném rồi, sao ném mỗi mình mình Chỉ Lý Thừa Càn phía trước, ý bảo đừng tha cho hắn, người khác sợ chứ Lý Hoài Nhân chẳng sợ, lại cầm thạch lựu lên, thấy không ổn, chọn quả hồng chín trong giỏ, vù một cái bay vào mặt Lý Thừa Càn, ai ngờ Lý Thừa Càn chẳng thèm nhìn, đấm nát quả hồng luôn, nhưng chưa kịp đắc ý, ngồi bên cạnh Lý Hoài Nhân còn có tiểu cữu Hầu Kiệt, thấy Lý Hoài Nhân ra tay, sao chịu kém, thái tử điện hạ nhận theo một quả lê vào cằm, nếu không vì giữ phong độ, nhất định nhảy cẫng lên kêu đau

Vân Diệp chỉ ném một quả dưa lên khán đài, lập tức mưa dưa đổ xuống, đành bỏ hai huynh đệ Lý gia, chạy như chuột

Lý Nhị chỉ Vân Diệp dưới sân nói với Khoa Dương:

- Tiên sinh xem, y là kẻ không chịu được thua thiệt, đường đường hầu tước mà đi ẩu đả với một đám nữ tử, nếu truyền ra thể diện của Đại Đường còn đâu, mong chư vị về sau quản giáo nghiêm khắc, trưởng thành rồi mà làm chuyện trẻ con, khiến người ta dở khóc dở cười Truyện được copy tại

- Bệ hạ, lão phu thấy người trẻ tuổi này giữ được trái tim tươi trẻ rất hiếm có, chỉ người chuyên tâm công việc, lòng trong sáng vô tư mới có được, bệ hạ chỉ thấy Vân Diệp quậy phá, cứ nhìn ba lão già vây quanh Lý Văn Kỳ đòi tiền cồn là biết ngay họ chẳng thể dạy Vân Diệp cái gì tốt đẹp

Lý Nhị kinh ngạc nhìn ra sau, nghe thấy Lộng Mai lão nhân đang phấn nộ chất vấn Lý Cương:- Vì sao ông một tháng được năm mươi quan mà lão phu chỉ có hai mươi quan

Sau thoáng ngạc nhiên Lý Nhị cười lớn, đâu phải là tranh cãi tiền lương, mà là mấy ông già đang tự kiếm niềm vui cho mình

Người Trường An hôm nay coi như được mở rộng tầm mắt, thấy bốn mươi con ngựa kéo quả cầu, thấy ba người tôn quý bị một đám nữ tử lấy quả ném cho bỏ chạy, xem trận bóng mãn nhãn, vui rồi ai về nhà nấy, không thể chỉ biết vui chơi, kiếm cái ăn cho nhà mới là chuyện nên làm, còn thứ chuyện ngu xuẩn ăn no rửng mỡ kéo quả cầu là của đám quý tộc, không liên quan tới bình dân

Trên đường về Hi Mạt Đế Á luôn mồm nhiếc móc, nói cách Vân Diệp dạy chẳng có tác dụng với các lão tiên sinh, hại nàng bị Nguyên Chương tiên sinh đánh mấy phát, đúng là chủ ý thối hoắc

Vân Diệp cưỡi ngựa kệ xác nàng, nữ nhân này chưa rõ những lời này chỉ nói với người ngoài, với quan viên, chứ nói nhảm với mấy vị lão tiên sinh thì ăn đòn là đáng đời, Nguyên Chương tiên sinh coi nàng như tôn nữ, thấy chỗ không vừa ý đương nhiên là đánh

- Vân Diệp, gia tộc của Lý Thanh Tước lớn quá, hôm nay hắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền, có thể chia cho ta một ít được không Tinh kim bí ngân với ta thực sự rất quan trong, ta muốn chứng minh ma pháp tồn tại, quê ta vẫn trong bóng tối, ta muốn cứu bọn họ pải dựa vào ma pháp, lòng người không đáng tin, có lẽ chỉ ma pháp và khoa học mới đáng thử, nể tình bằng hữu, ngươi giúp ta đi

Hi Mạt Đế Á rụt đầu vào xe ngựa chẳng được bao lầu đã thò ra, khẩn thiết trình bày hi vọng của mình:

- Đừng nằm mơ nữa, không có thuốc ma pháp đâu, con người không thể uống thuốc ma pháp mà mọc cánh, chẳng thể khoác một tấm áo lên rồi tàng hình, không có tiểu tinh linh, không có nữ vu, không có người sói, quỷ hút máu gì cả, chỉ có kẻ lừa đảo đi lừa tiền Thời gian qua cô tốn bao nhiêu vàng bạc có luyện ra được tinh kim bí ngân đâu Trụ Tư ( Zeus) cũng không biến thành bò trắng cưỡng bức cô, ta cũng không biến cô thành thiên nga, Lý Thái không biến cô thành ếch, nên yên tâm nghiên cứu đi, đừng lạc lối

- Ngươi nói cái gì đấy Thiên nga với ếch cái gì, đừng mang Trụ Tư ra đùa, cẩn thận ngài dùng sét đánh ngươi, ta thấy người sói rồi, hắn chưa biến hình nhưng cắn người khác xong, người kia biến thàn người sói, về sau bị mọi người đánh chết, sau đó biến thành quỷ hút máu lởn vởn ở nhân thế, đừng có không tin, một vị tổ tiên của ta nhìn thấy quỷ hút máu

Vân Diệp bi ai nhìn Hi Mạt Đế Á, một người hiến mình cho khoa học cũng tin luyện kim thuật và ma pháp, mình muốn truyền bá học thuyết hiện đại ở Đại Đường có phải là quá sớm không

Hết Quyển 12

Chương 731: Tâm bay nhảy

Sau khi đàm luận quỷ thần cùng Hi Mạt Đế Á, tâm tình của Vân Diệp rất không tốt Nếu như nói gần đây trên thế giới này có chuyện thần bí nhất, không cần nói, đó chính là bản thân y

Người khác chỉ là vượt qua khoảng cách, nhưng y lại vượt qua cả thời gian Trong phạm trù vật lý học, khoảng cách cùng thời gian là có thể hoán đổi được Vân Diệp cũng vì vậy mà mất đi lòng thành kính tất cả thần phật Trước khi tới Đại Đường, Vân Diệp dù là đến miếu, đạo quán, thậm chí đi giáo đường, y cũng thành kính triều bái, đây là một thói quen, hoặc đó là do y còn ở trong thời gian mê man, hi vọng nhận được trợ giúp hoặc giải cứu

Nhưng từ khi bất đắc dĩ đi tới Đại Đường, y không còn tín ngưỡng, nếu có cũng chỉ là sùng kính tổ tông mình Ngẫm lại thật là chuyện buồn cười nhất thế gian, đường đường là đệ tử của thần tiên, nhưng trong cuộc sống lại là người không tin những chuyện kì quái nhất

Lý Nhị lại tin, từ khi Lý gia nhận Lão Tử làm tổ tiên, thì hắn không tin cũng phải tin Trưởng Tôn cũng tin, bởi vì đối với thỉnh cầu của nàng, thần phật gần như là cầu gì được nấy Muốn một trượng phu cái thế, nàng liền có Lý Nhị, muốn làm hoàng hậu, Lý Nhị liền đội mũ phượng lên đầu nàng, muốn nhi tử làm thái tử, Lý Thừa Càn liền trở thành thái tử Rất nhiều lần Vân Diệp cho rằng, thần phật Trưởng Tôn bái được chính là trượng phu của nàng

Nhan Chi Suy không tin, những lời như trên đầu ba xích có thần minh bị lão khinh thường thật lâu, còn nói sau khi lão chết sẽ xem có thần phật hay không Nếu như có sẽ trở về báo mộng cho Vân Diệp, để y đừng khinh nhờn thần phật, tránh cho tương lai lúc đối mặt với thần phật bị xấu hổ

Thân thể lão nhân vô cùng yếu, Vân Diệp đã làm trứng với đậu phụ mà lão nhân cũng không ăn được Đây là món ăn lão thích nhất, lần nào ăn cũng phải xơi hết hai chén Nhưng lần này ăn được vài miếng đã bảo nhi tử dọn đi, để sáng sớm hôm sau hâm lại ăn

Vân Diệp cùng lão nhân nói một số chuyện thú vị, tử tôn của Nhan gia thì bồi bên cạnh, mặc kệ Vân Diệp nói buồn cười hay không cũng đều thoải mái cười to, chỉ là vào những lúc lão nhân không để ý, trên mặt họ đều u tối, nước mắt chực chảy ra

Khi mặt trời xuống núi, Vân Diệp mới cáo từ về nhà Lão nhân bỗng nhiên há miệng móm mém nói với Vân Diệp:

- Ta phải đi rồi

Nói xong thì nở nụ cười, trong ánh mắt trong suốt không ngờ lại giống như trẻ thơ

Khi Vân Diệp cưỡi ngựa sắp đi, trong lòng cũng thấy đau xót, nước mắt nhất thời chảy ra, nghẹn ngào nói với tôn tử của Nhan lão đầu:

- Sau khi lão đi rồi đừng nói cho ta biết

Nói xong nặng nề vỗ Vượng Tài mà đi

Tử tôn Nhan gia đưa Vân Diệp đi rồi, quay về bẩm lại cho trưởng bối lời vô lễ ấy Trưởng bối nghe vậy khóc rống lên, suốt đêm chuẩn bị tang sự, thiếp báo tang viết rất nhiều, chỉ không mời Vân gia nguồn TruyệnFULL.vnVân Diệp sau khi về đến nhà vừa an bài một chút gia sự xong thì một mình đến ở tòa tiểu lâu gần Ngọc Sơn Tòa tiểu lâu này gần thác nước, tiếng nước suốt ngày, Trình Giảo Kim từng bảo thích nhất tiếng thác đổ, nhưng chỉ dọn tới ở được ba ngày thì đã chạy trối chết, lão còn thề từ đó về sau không bao giờ ra đó ở nữa, hơn nữa chỉ cần là khách mà Trình gia không ưa, liền bị mời tới ở tòa tiểu lâu đó Không một ai có thể ở đó đủ ba ngày, thế nhưng Vân Diệp đã ở một tháng rồi

Cuối thu, trong hồ nước dưới thác có vài con thiên nga đang giỡn nước, đây là vài con đan đính hạc (hạc đầu đỏ) Bỗng nhiên Vân Diệp nổi hứng thú, cởi áo khoác xuống, mặc nội y bó sát nhảy xuống, định xem kĩ hình dạng của đan đính hạc thế nào

Hạc đầu đỏ cũng không thèm chú ý Vân Diệp, với người mấy ngày nay vẫn nhìn chăm chăm bọn chúng, bọn chúng cũng không thấy ngạc nhiên Thế nhưng khi Vân Diệp tới gần tiểu hồ, thì bọn chúng lập tức bay lên Hai cánh lớn giang ra đập mạnh làm bọt nước bắn lên cả mặt Vân Diệp Vân Diệp cố chạy dọc bờ nước theo, nhưng động tác của thiên nga so với y còn nhanh hơn nhiều lần, chờ đến lúc y chạy đến chỗ bọn chúng vừa đậu, thì hai chân màu hồng của thiên nga đã rời khỏi mặt nước, hai chân duỗi thẳng về phía sau, cánh đã mang theo thân thể to lớn bay vút lên trời

Vân Diệp đứng trong nước ngây ra nhìn thiên nga đang bay xa, bất giác đi tiếp thêm vài bước Đợi đến khi nước hồ lạnh lẽo ngập bàn chân mới dừng lại Gió lạnh mang theo hơi nước thổi vào ngực trần, y giơ hai tay lên, muốn để luồng hơi lạnh này thổi bay mọi phiền toái trong lòng

Thân thể lạnh lẽo nhưng lòng lại khô nóng, một tháng qua tĩnh tu không những không thể khiến cho tâm bình lặng, trái lại còn khiến cỗ hỏa diễm trong lòng càng thêm mãnh liệt Nhan lão đầu gạt người, vẫn chưa tới báo mộng, xem ra không có quỷ thần gì, lão đã biến mất khỏi trời đất rồi

- Hầu gia, đi rồi!

Lưu Tiến Bảo nhỏ giọng nói với Vân Diệp

- Đi rồi Cái gì đi rồiVân Diệp thấy lạ hỏi Lưu Tiến Bảo

- Thiên nga đi rồi, nếu như ngài không thích mấy con thiên nga kia, tiểu nhân sẽ cho kỵ mã đuổi theo, mang cung tiễn bắn rụng chúng trước khi chúng tiến vào Tần Lĩnh rồi nướng ăn

Vân Diệp mỉm cười, vốc một vốc nước từ hồ lên vỗ vào mặt, sau đó nói với Lưu Tiến Bảo:

- Chuẩn bị một chút, chúng ta về nhà Thác nước này quả thực quá ầm, ở lâu sẽ phát rồ

Lưu Tiến Bảo rõ ràng thở phào một cái, đưa giầy khô cho Hầu gia thay Đợi Vân Diệp đi lên, hắn liền phân phó tôi tớ bắt đầu thu thập, chuẩn bị về nhà

Cả người quấn trong đống áo lông to như gấu, đang gật gù trong chiếc xe thỉnh thoảng lại xóc nảy lên Đầu óc trống trơn, nếu như hiện tại tu, nhất định là trạng thái tốt nhất

Chỉ cần không trở về nhà, Tân Nguyệt sẽ khóc Giờ thì Lý An Lan cũng khóc, đây quả thật là một loại bệnh truyền nhiễm, Linh Đương giờ cũng khóc Chỉ có hai thiếu gia Vân gia không nghĩ ngợi gì cứ vô tư cười Lý Dung còn nhảy lên đùi phụ thân đòi quà Vân Diệp ôm lấy hai nhi tử, mỉm cười bước vào gia môn, đi thỉnh an nãi nãi Nữ nhân rất phiền phức, không có chuyện gì cũng khóc, gặp được thì phiền

- Diệp nhi, Nhan lão tiên sinh đi rồi, đây là đại nạn của lão nhân gia đã đến Nghe nói khi gà gáy mới đi, người đi lúc này là người có phúc, lão nhân gia suốt đời phúc lộc thọ có đủ rồi, không còn gì tiếc nuối Nghe nói lễ tang hết sức trọng thể, người tiễn đưa hơn vạn, một mảnh trắng xoá thật là hùng tráng Bệ hạ táng Nhan lão tiên sinh trong lễ tuyền Chỗ còn chưa đào, đành phải đặt dưới đất, đợi sau khi đào xong sẽ chôn Ải hào của lão tiên sinh là Văn Chính, nghe nói là tốt nhất Chỉ có ta không đi, liệu có phải thất lễ quá không Khi Nhan gia tán tế phẩm, còn đặc ý mang tới cho ta nửa đầu heo, đây là đại tình nghĩa, chúng ta cũng đi bái lão tiên sinh đi

Vân Diệp đỡ nãi nãi bước chậm trong hoa viên, nghe nãi nãi cằn nhằn một số việc vặt trong lòng thấy ấm áp Khi nãi nãi nói tới Nhan Chi Suy thì giọng thương cảm, y bèn nói:

- Nãi nãi, kính trọng một người không nhất định phải phi ma đái hiếu, nhớ ở trong lòng là được rồi Nhan tiên sinh chỉ rõ cho tiểu tử một điều đạo, cũng đủ cho tiểu tử hưởng thụ suốt đời Lão nhân gia mất rồi lòng tiểu tử rất khó chịu, nếu như tới tang lễ không chừng sẽ thất thố Thế này cũng tốt, đợi sang năm lão tiên sinh lập bia rồi chúng ta cùng đi, xem lão nhân gia ở cõi âm uy phong thế nào

- Ngươi nói bậy, cẩn thận Nhan gia trách móc

Nãi nãi vờ giận vỗ Vân Diệp một cái, nhưng trên mặt lại hiện nét cười, chỉ cần tôn nhi thoát khỏi đau thương là tốt rồi

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau