ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 721 - Chương 725

Chương 722: Đối mặt

Vân Diệp đi ra ngoài cổng liền thấy Trương Lượng ngồi khoanh chân, hai nhi tử quỳ đằng sau, tay cầm gậy tang, không có gì khác, thấy Vân Diệp ra, hai đứa nhi tử đứng bật dậy định liều mạng với y, nhưng Trương Lượng ngăn lại

Đuổi hết người khác đi, Vân Diệp ngồi bệt xuống bậc thềm nhìn Trương Lượng:

- Ông rõ ràng biết không phải ta làm còn chạy tới nhà ta kiếm chuyện, vì cả nhà ông gặp nạn, ta không làm khó ông nữa, đi đi, tìm kẻ thù ấy, quan hệ hai ta chưa tốt tới mức ta giúp ông đâu

Trương Lượng môi run run mấy lượt, chỉ Vân gia nói:

- Khắp Trường An đều nói ngươi làm, không cho ta câu trả lời, ba cha con ta chết ở đây, Vân gia sẽ thực sự thành giết sạch Trương gia

- Nếu ngươi không muốn giết, chúng ta liều một phen sống chết, lão phu không ngốc, chuyện này dù không phải ngươi làm cũng liên quan lớn tới ngươi Có lẽ ngươi hứng thú với cái đầu của lão phu, nhưng Vân Diệp ngươi xưa nay cuồng ngạo, không hạ mình ra tay với già trẻ trong nhà Va chạm giữa chúng ta thực ra đã kết thúc, ngươi nhận trang tử của Trương gia dưới Ngọc Sơn là không muốn hai nhà tới mức không thể hòa giải, nay tính mạng Trương gia vì ngươi mà chết sạch, ngươi không bất an chút nào sao

- Lão mẫu của ta bị chém đứt cổ, tiểu tôn nhi ba tuổi của ta bị bóp chết, hài nhi của ta trúng vô số đao không nhận ra nổi nữa, lão phu giờ ở Trường An vừa mù vừa điếc, muốn tra cũng không biết bắt đầu từ đâu, nếu ngươi không cho ta một câu trả lời, ta chỉ đành cùng thân vệ tự thiêu

Vân Diệp mặt sầu thảm, y không tới Trương gia nghiệm thi là sợ nhìn thảm cảnh đó, giờ nghe Trương Lượng miêu tả, lòng dạ sắt đá cũng phải sinh lòng trắc ẩn, năm xưa vì một ca kỹ mà phẫn nộ ra tay, nay già trẻ Trương gia có tội gì mà chết thảm như thế

- Ta giúp ông tìm đám người kia, ông tự ra tay, thành hay bại phải xem bản lĩnh của ông Ta nghĩ ông cũng không thích ta xen vào, nói rõ luôn, không phải ta sợ ông, muốn liều mạng, đợi chuyện này kết thúc ông cứ tới, xem xem năm trăm thân vệ của ông lợi hại hay gia tướng Vân gia ta ghê gớm, với ta mà nói, chỉ có ông chết rồi mới có thể kê cao gối ngủ kỹ, nếu chẳng phải lần này già trẻ trong nhà ông chết quá thảm thì ta tuyệt đối không gia tay giúp Vào nhà đi, xem cho kỹ là ai giết mẹ già, cháu nhỏ của ông

Dẫn phụ tử Trương Lượng vào thư phòng, quản gia mang nước thuốc tới trước mặt Trương Lượng rồi lui ra, Trương Lượng không thèm hỏi uống một hơi cạn ngay, hai đứa con muốn ngăn cũng không kịp

Vân Diệp thở dài, thủ hạ của Lý Nhị không có ai là kẻ hèn nhát, ngồi trong nhà người không rõ địch ta, uống sạch thuốc người ta mang tới mà không hỏi gì, đảm lượng này không phải người thường có được

- Con đường phía trước không dễ đi, kẻ địch là một trăm tám mươi tử sĩ thân thủ hạng nhất, đáng tiếc hung thủ chính chạy mất rồi, ta chỉ có thể giúp ông tìm số còn lại, muốn xào hay nấu phải xem bản lĩnh của ông Bát thuốc vừa rồi là để ngưng thần tĩnh khí, lửa giận trong lòng ông bùng phát dữ dội, thấy ta còn có lý trí là do tố dưỡng quân sự nhiều năm, nhưng cố áp xuống sẽ có chuyện, uống bát thuốc này, ông càng thêm lý trí phán đoán hành vi của mình

- Sức khỏe của lão phu không cần ngươi lo, ngươi chỉ cần nói kẻ thù của lão phu là cai, còn lại để lão phu làm, nói đi, ta rất tò mò đám người này là ai

- Đã bao giờ nghe tới cái tên Uyên Cái Tô Văn chưa

- Phó sứ Cao Ly, đã rời Trường An rất lâu, ngươi đừng nói hắn là thủ phạm- Chính hắn, ta cho ông một bức tranh là ông biết hắn làm thế nào, hơn nữa ta có chứng cứ hắn giết Trương Cử Đạo

Vẽ ra hành tung của Uyên Cái Tô Văn trên giấy rất dễ dàng, xem xong, hơi thở của Trương Lượng trở nên dồn dập, với ông ta mà nói đó là kết quả tốt nhất, chỉ cần hung thủ không phải huân quý Trường An là được, nếu không ông ta ngày càng khó sống nguồn TruyệnFULL.vn

- Thứ này chưa phải là chúng cứ, ngươi phải thuyệt phục được lão phu

Vân Diệp lấy ra mảnh giáp đặt trước mặt Trương Lượng:

- Đây là giáp Vân gia đặc chế, người ngoài không có thứ này, Vân gia trông coi nghiêm ngặt, giáp bị tổn hại thay thế đều ghi chếp, chính vì không để thứ này tuồn ra ngoài Đừng nhìn ta, phó dịch công tượng Vân gia rất trung thành, huống hồ thường công đoạn cuối cùng do ta hoàn thành, đó là độn hỏa, ta xem sổ, nửa năm qua không ai xin thay giáp, ta sai quản gia kiểm tra toàn bộ khải giáp đưa ra ngoài, xem có tổn hại không, kết quả là giáp bọn họ vẫn còn nguyên Phải biết rằng muốn thay giáp phải giao lại giáp cũ, ông nghĩ xem, chỉ hai tình huống mới có chuyện giáp bị thất lạc không thu hồi lại được

- Ngươi nói mảnh giáp này bị mất ở chiến trường Liêu Đông Nếu gia tướng ngươi không cẩn thận để mất thì sao

Vân Diệp cẩm mảnh giáp lên chỉ cho ông ta thấy:

- Nhìn cho kỹ đi, mỗi một miếng giáp do tơ vàng và gân trâu trộn với nhau, muốn tự cởi ra không dễ, quan trọng nhất là chỉ cần về nước, người có giáp này đều cất đi, trừ khi bệ hạ kiểm duyệt, bọn họ không mặc loại giáp này Ông nhìn kỹ hơn là biết, mảnh giáp này có dấu vết bị lửa đốt, cho vào nước sôi đun, có còn dầu nổi lên- Vừa vặn ở thành Đại Vương ta bị tổn thất thảm trọng đành dùng lửa thiêu nó thành địa ngục, trận cháy đó dùng dầu đốt, nên miếng giáp này đánh mất trên chiến trường Cao Ly, ông thấy sao

- Miễn cưỡng chấp nhận được, nhưng chỉ dựa vào đó suy đoán còn xa mới đủ

Trương Lượng không chịu nhún, muốn Vân Diệp có chứng cứ xác thực, ông ta không muốn bị người ta lợi dụng mình nóng lòng báo thù mà dùng như chó

- Trương Lượng, ông là cao thủ võ học, nói cho ta biết với võ công của con ông, trong tích tắc bị người ta chém hai mươi sáu phát phải lợi hại cỡ nào

- Cao thủ tuyệt đỉnh, lão phu không làm được, triều đường cũng chẳng có mấy người làm được

Làm tướng quân cả đời, Trương Lượng rất tự tin về võ công của mình

- Ông nói không sai, ta thỉnh giáo bốn bị công gia Tần, Trình, Ngưu, Úy Trì, họ nói giết con ông rất đơn giản, nhưng để lại hai sáu vết thương kia thì không làm được, vừa vặn ta biết một người làm được, đó là Uyên Cái Tô Văn, vì hắn dùng bốn thanh đao, ta chỉ mới thấy hắn dùng ba thanh, đúng là nhanh như chớp

- Vì sao ngươi không nói là mình làm Chối bỏ toàn bộ, tỏ ra vô tội Vân Diệp, ngươi là tên vô sỉ, diệt cả nhà ta còn nói ba lăng nhăng, ta giết ngươi

Lão nhị Trương Cử Tri không chịu nổi nữa, nhảy dựng lên lao vào Vân Diệp Vân Diệp lạnh lùng nhìn hắn, chỉ cần hắn dám tới gần mình trong vòng ba bước, Lưu Tiến Bảo lập tức bắn nỏ, khoảng cách gần như thế, thần tiên cũng khó thoat

Trương Cử Tri chưa tới nơi đã bị Trương Lượng tóm cổ áo ném ra ngoài, sai đại nhi tử trông coi, thi lễ xin lỗi Vân Diệp:

- Vân hầu xin nói tiếp, lão phu đã tin bảy phần, nếu ngươi có thể nói cho lão phu biết hung thủ ở đâu, lão phu quay đầu đi ngay, báo thù xong sẽ tới nhà tạ tội

Vân Diệp lấy trên giá xuống một quyển trục, trải ra, chỉ vòng tròn trên bản đồ:

- Ta đã nghe ngóng rất lâu mới phát hiện hung thủ ở vùng này, nhưng Hạ Thiên Thương nói hung thủ ở trong Thiên Phúc tự, ta không hiểu hắn căn cứ vào đâu, hôm nay hắn đã vào Tần Lĩnh tự kiểm tra, ông uống ngụm trà đi, hắn sắp về rồi, cơm nước ta đã chuẩn bị xong, dù lúc này có không muốn ăn thế nào cũng phải ăn, tiếp theo ông sẽ có một trận ác chiến

Chương 723: Báo thù đẫm máu

Trương Lương nheo mắt nhìn Thiên Phúc tự trên bản đồ rất lâu, lấy tay chỉ vào nó:

- Hạ Thiên Thương nói có lý, nếu ta giấu người cũng sẽ lựa chọn ở đây, tiên có thẻ công, lui có thể thủ, nếu thời cơ không tốt, có thể trốn vào núi, là nơi rất tốt

- Ông chinh chiến bao năm, bài binh bố trận thế nào không cần ta nói, chỉ cần bắt sống vài tên, với thủ đoạn của ông sẽ hỏi ra, kiến nghị ông chuẩn bị trước người biết nói tiếng Oa và Cao Ly, nhất định sẽ dùng tới

Trương Lượng nhắm mắt trầm tư, râu tóc bạc trắng qua một đêm, ngồi trên ghế rất có uy thế, đoán chừng đang tính giết kẻ địch thế nào, nhìn gân xanh gồ lên trên cổ là biết lửa giận trong lòng ông ta lớn bao nhiêu

Theo lời dặn của Vân Diệp, quản gia bê tới ba bát cơm lớn, bên trên rưới rất nhiều nước thịt, thịt kho chất cao, là cơm chiến đấu tốt nhất

Trương Lượng cầm bát cơm lên ngửi một cái:

- Sớm được nghe món ăn Vân gia thiên hạ vô song, khôn ngờ lão phu lại được ăn dưới tình huống này Vân hầu, tâm ý này Trương Lượng sẽ báo đáp sau

Nhét bát cơm cho nhi tử, nói lớn:

- Ăn, ăn cho no, chúng ta đi báo thù cho mẹ các ngươi, người Trương gia chưa chét hết, ăn cơm xong, đợi Hạ Thiên Thường về chúng ta sẽ đi báo thù

Ba người Trương gia ăn như hổ vồ, có thể thấy mầy ngày qua bọn họ không ăn uống ra gì, Vân Diệp lấy ấm trà rót cho bọn họ rồi về ghế của mình

Cha con Trương gia theo Hạ Thiên Thương rời đi, Trương Lượng còn quay lại trình trọng thi lễ với Vân Diệp, làm sống mũi y cay cay, không phải thương cho Trương Lượng, mà thấy cái thời đại này quá nguy hiểm, hơi chút là hủy gia diệt tộc, hôm qua còn là một gia đình vui vẻ bình yên, chớp mắt đã thành đống hoang tàn, ai ai cũng leo lên cao để tránh vận mệnh bi thảm, không ngờ lên cao mới phát hiện, ở đây càng nguy hiểm hơn

Hổ chỉ có thể thành bạn của sư tử, hoặc thành người thân của cá sấu, thành đồng hành cùng chim ưng, kết thành một vòng tròn nhìn có vẻ kiên cố, mọi người cùng ăn thịt, nhưu thế mới có thể cùng đi săn dê, bắt trâu Nếu không cẩn thận dẫm nát trứng cá sấu, cuộc sống về sau sẽ đầy nguy cơ, qua ao nhỏ phải cẩn thận thứ giống khúc gỗ kia mai phục, để cá sấu đi hận một con hộ khác là chuyện nên làm

Trương Lượng từ chối sự giúp đỡ của quan phủ và hoàng đế, tướng môn có sự tôn nghiêm của mình, nếu không lấy máu kẻ thù bôi lên mặt, vậy thì phải lấy máu của mình, mượn từ Tần gia năm mươi phi trảo, từ Trình gia năm mươi thanh đao, từ Vân gia năm mươi cây nỏ, cùng nhi tử vào thân binh vào rừng săn bắn
Từ lúc trời tối Vân Diệp đứng ở hoa viên, nhìn về rặng Tần Lĩnh, rõ ràng không thấy gì, nhưng mắt y rực lửa, bên tai toàn tiếng chém giết, tiếng gào thét, tiếng vũ khí chạm vào nhau

Trăng đêm nay có hình vòng cung tuyệt đẹp, ở rất gần mặt đất, không biết ngôi sao nào nổ phát ra mưa sao băng, bảy tám ngôi sao mang theo cái đuôi dài bay xẹt qua đầu Vân Diệp

Có vẻ rất nhiều người chết, nếu thực sự mỗi người là mọt ngôi sao, sao băng lúc này phải như mưa rào, Lão Trình nói, bất kể Trương Lượng tài cán thế nào, thêm cả hung thủ, trận chiến này ít nhất không dưới bốn trăm người chết, quân tốt và thích khách khác nhau, nếu như bày trận đối địch, mười quân tốt có thể giết cả trăm tên thích khách, nhưng nếu không có quân trận phối hợp, mười tên thích khách dễ dàng giết cả trăm quân tốt, hơn nữa còn chẳng chết kẻ nào

Trương Lượng chọn sai thời gian, chọn sai địa điểm, vì báo thù cho người thân, chỉ có thể dựa vào vũ khí hơn đối thủ, ông ta sợ đêm dài lắm mộng Vân Diệp biết, diễn biết sự việc không do mình thao túng, hoàng đế vì ích lợi nào đó, thả cho thích khách đi cũng có thể, nên ông ta muốn đích thân xé nát thích khách

Lý An Lan dựa vào lòng Vân Diệp, Tân Nguyệt tựa vào lưng y, ba người nhìn sao, rất thoải mái, cũng rất nặng nề

- Phu quân, chàng nói xem vì sao gần đây sao lại loạn như thế Khâm thiên giáo nó có yêu tinh xâm nhập tử vi, còn có sao lớn rơi xuống bắc cực, khắp nơi náo loạn, có đại họa giáng xuống Kết quả Trương gia bị giết cả nhà, Sầm Văn Bổn suýt chết Trình phu nhân vốn định mua một mảnh đất, tiền đã đặt, giờ không dám nhắc tới nữa, khuê nữ Hoa gia vốn định ngày xuất giá, nhà ta cũng nhận được thiếp rồi, hôm nay lại sai quản gia tới cáo tội, nói ngày tháng không cát lợi, lùi lại hai tháng mới tính, giờ lòng người hoảng loạn cả

Vân Diệp thích nghe Tân Nguyệt nói chuyện thượng nhật, rút tay từ trong áo Lý An Lan ra, chỉ phía rặng Tần Lĩnh nói:

- Sắp yên bình trở lại rồi, qua đêm nay mọi chuyện sẽ tốt đẹp, bất kể Trương Lượng báo thù ra sao, Trương gia hết rồi, ngôi sao cuối cùng sẽ rơi xuống Tần Lĩnh, Trương gia trừ tước vị ra thì đã mất hết mọi thứ- Hình như hôm nay chàng rất nhiều cảm xúc, Trương gia chẳng phải nhân lúc chàng không có nhà ức hiếp Na Mộ Nhật sao Hai nhà có thù lớn như thế, chàng lại còn tiếc cho ông ta, thiếp thấy, loại người này chết sạch đi là hơn

- Ta chẳng quan tâm Trương Lượng sống chết thế nào, ta bị cái chết của gia quyến ông ta làm sợ hãi, con người bây giờ chẳng còn giới hạn gì, bất kể kế sách gì cũng dám dùng, vì thống khoái nhất thời mà sinh tử tồn vong của quốc gia cũng chẳng bận tâm Ta rất muốn biết Uyên Cái Tô Văn biết âm mưu của mình bại lộ sẽ có tâm trạng gì

Lý An Lan cười nũng nịu:

- Đừng lo cho người Cao Ly, thiếp thân sắp về Lĩnh Nam rồi, chàng nghĩ về thiếp nghiều hơn đi, về rồi phải làm sao, tiền đồ của Dung Nhi dựa cả vào chàng mưu tính, cả ba thổ nhân điên khùng kia thiếp cũng thuận đường đưa về cho chàng, mới một tháng chàng tới nha môn nhận người ba lần rồi, cho chưởng quầy người ta ba đồng mà muốn lấy một đôi vòng bạch ngọc, chưởng quẩy bảo chưa đủ tiền thì trả thêm hai quả nhỏ, ôi ôi, thiếp cười chết mất

- Ha ha ha, Thọ Dương, họ mới là người sống thực sự, dơn giản, đơn thuần mà tự tại, khi phải ăn thì ăn, nên chơi thì chơi Ta cũng muốn sống như thế, nếu chẳng phải có các nàng kéo đằng sau, nói không chừng ta đã mang theo Vượng Tài chạy khắp thế giới Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tân Nguyệt đấm vai y:

- Thôi đi ạ, chàng ngoan ngoãn ở nhà cùng Vượng Tài, để thiếp thân hầu hạ hưởng phúc, năm xưa chàng đã cùng sư phụ lên núi xuống biển chưa đủ à, giờ về rồi, ở nhà hưởng phúc chẳng bao lâu, chàng đã định bỏ lại bọn thiếp đi chơi lung tung à, không được đâu

Ba phu thê trò chuyện nói cười, thời gian trôi qua rất nhanh, bất tri bất giác đã tới canh ba, Vô Thiệt đột nhiên xuất hiện trên tường, bên cạnh có Lưu Tiến Bảo chuẩn bị thang sẵn, thấy Vô Thiệt về, vội giúp lão nhân gia xuống tường, lão già này giờ kênh kiệu lắm, rõ ràng nhảy được xuống tường, nhưng kiên quyết không nhảy trước mặt người khác

Ba phu thê vội tới đón, thấy ông ta cầm ấm trà tu cạn, lại bảo Lưu Tiến Bảo rót đầy nước, mới nói:

- Thảm, quá thảm, bắt sống năm tên, còn lại đều bị chặt đầu phân thây, mới đầu Trương Lượng thẩm vấn mấy tên đó, chúng còn cầm cự được, nhưng khi Trương Lượng xẻo thịt trên người chúng, lấy xiên đem nướng nửa sống nửa chín ngồi ăn, nướng hai tên, tên thứ ba khai hết, nói không biết chủ mưu là ai, chỉ nói tham dự đồ sát một đại hộ Trương Lượng như ác quỷ, lão phu nhìn mà sợ, ba tên hung thủ còn lại đoán chừng ông ta định đưa tới mộ gia quyến tế

- Hầu gia không biết, cái chùa đó do người Tân La xây, Trương Lượng giết sạch hòa thượng trong chùa, một lão hòa thượng nói Đại Tạng Vương Bồ Tát sẽ không tha cho hắn

- Người bên Trương Lượng cũng tử thương thảm trọng, nếu không có nỏ cứng, hắc, nói không chừng tử thương thảm trọng Hầu gia cho hắn mượn nỏ làm cái gì, nếu cả hai bên chết sạch có phải xong rồi không, sao để lại cho mình, lão phu thấy khả năng hai bên hòa giải không lớn

Chương 724: Báo thù đẫm máu (2)

- Ta ở cùng các vị tiên sinh lâu, hiểu được một đạo lý, con người không thể đi hết cả con đường, vì đi tới tận cùng, con đường này không có biến hóa nữa Thực ra mỗi con đường có rất nhiều loại biến hóa, chúng ta sống trên con đường đó, nhìn thấy nhiều phong cảnh khác nhau, con người khác nhau, biến hóa luôn là tốt, tuy không phải lúc nào cũng như mong muốn, có vẫn còn hơn không, chúng ta xem Trương Lượng biến hóa thế nào, tốt hay xấu

Thấy Vân Diệp nói thú vị, Vô Thiệt vặn mình, làu bàu:

- Lão phu thiệt ở chỗ đọc sách quá ít, một đám người kẻ nào nhìn cũng giống thánh nhân, mỗi lão phu giống kẻ giết người

Đưa mắt tiễn Vô Thiệt về phòng nghỉ ngơi, Vân Diệp cũng dẫn hai lão bà về đi ngủ, Tân Nguyệt bị lời của Vô Thiệt làm sợ hãi, Trương Lượng ăn thịt người, thật kinh khủng, phải ôm trượng phu mới ngủ được

Trời sáng, Vân Diệp dậy rất sớm, vụ án kết rồi, phải báo cho hoàng đế một tiếng, thuận tiện nói với ông ta, hai nhà Vân Trương không cần đánh nhau nữa, hoàng đế bệ hạ đừng đợi xem xiếc khỉ

Hạ Thiên Thương vẫn như trước kia, đang thưởng thức bữa sáng của Vân gia, rất thích trứng chín bốn phần, miệng ghé vào, hút nhẹ một cái, lòng đổ chui vào miệng Nhìn thấy hắn hút tới quả trứng thứ sáu, Vân Diệp không chịu nổi nữa, lau miệng nói:

- Một ngày ăn ba quả trứng là đủ, ăn nhiều nữa không có tác dụng

- Còn có kiểu nói này sao Có điều hôm qua hạ quan nhìn thi thể, lại nhìn người ta nướng thịt người ăn, sức khỏe hao hụt, phải ăn thêm vài quả trứng bồi bổ

- Tình hình đêm qua thế nào Nếu như Trương Lượng đã báo được đại cừu thì chúng ta tiến cung bẩm với bệ hạ, nói chuyện đã làm xong, ta về thư viện dạy học, ngươi tới hình bộ báo danh, ai đi đường ấy, vui cả làng

- Hạ quan không kể chuyện đêm qua, hầu gia biết rõ rồi, đừng nói với hạ quan là ngài không phái cao thủ đi theo dõi Đêm qua, khi Trương Lượng chém giết, đằng xa không biết có bao nhiêu cao thủ nấp trong bóng tối, nhìn ông ta chém giết kiệt sức chỉ xem náo nhiệt, tuyệt không giúp, hầu gia nói xem, huân quý các vị có người tốt không

- Đừng có vơ đũa cả nắm, có người tốt, ví dụ như nhà ta, đêm qua phu nhân ta nghe chuyện ăn thịt người sợ hãi, hại ta dỗ cả đêm, là nhà lương thiện hiếm có

- Nữ tử nhát gan cầm đao đâm người ta đúng là hiếm có, được rồi, chúng ta đi thôi, cho hạ quan một giỏ bánh đi, lão mẫu hôm trước còn hỏi, sao không có bánh ngon nữa

Cưỡi Vượng Tài tới cổng thành, Vân Diệp giật mình, hai bên cổng thành treo hàng đầu người dài, liếc qua không ít hơn ba trăm người, người đi qua ai cũng bịt mũi, mùi máu tanh làm người ta buồn nôn

Kẻ không có tóc thì cắm trên cọc, hoặc tùy tiện lấy móc xuyên qua tai, treo lủng lẳng trên cột như đầu lợn, đu đưa theo gió trông khiếp người

- Chỉ có ba trăm mười một người, hiện giờ treo hết cả trên đó, hầu gia cũng thấy rồi đó, chẳng những hung thủ chết sạch, hòa thượng chùa Thiên Phúc cũng gặp họa, Trương Lượng say máu, chụp cho hòa thượng tội danh bao che, giết hết, nếu không phải hạ quan có lệnh tiễn của bệ hạ, nói không chừng lão già đó cũng giết luôn, hiện đang mang số nhân mã còn lại đuổi theo vận hạ, xem bộ dạng này muốn giết cả Uyên Cái Tô Văn- Ông ta không đuổi kịp đâu, dù đuổi kịp mà ra khỏi biên giới Đại Đường sẽ thiệt lớn, đó không phải chuyện chúng ta nên nghĩ, người ta là quốc công, đầu đủ to, làm việc còn cần hai ta dạy sao Chỉ là số đầu người này treo nửa ngày đã thối rồi, ngươi nhìn đám ruồi kia kìa, ai mà dám vào thành nữa

Hạ Thiên Thương cẩn thận lấy áo ngoài chùm lên hộp thức ăn:

- Chỉ treo tới tối nay thôi, mai là không thấy nữa, ruồi tới gây ra ôn dịch, hầu gia vào cung đi, hạ quan về nhà, bánh mới mới ngon, gia mẫu đợi lâu rồi

Nói xong chẳng đợi Vân Diệp nói gì đã vỗ ngựa chạy đi như gió

Vân Diệp chẳng phải lần đầu thấy hắn thần bí, thấy hắn chạy rồi, cũng chẳng hứng thú ở lại xem đầu người, bịt mũi đi nhanh qua cổng thành, tới thẳng cổng Chu Tước

Lý Nhị không hứng thú gặp Vân Diệp, ông ta đang bận rộn bàn chuyện với các đại thần, rất nhiều đại thần đứng đợi bên cung Vạn Dân, đều đang đợi triệu kiến, lạ cái là có cả Cao Sơn Dương Tử, nhìn thấy nữ nhân này là sôi máu, giết mấy người của mình, trải đường cho những học sinh nước Oa khác, chiêu này vừa chuẩn vừa độc, nay Quốc tử giám bắt đầu mở cửa với học sinh nước Oa, không thể không nói đó là đại công của Cao Sơn Dương Tử

Cao Sơn Dương Tử đang khiêm nhường trò chuyện với Sầm Văn Bổn, thấy Vân Diệp tựa cười tựa không nhìn mình, cố kìm nén sự khó chịu, cáo lỗi với Sầm Văn Bổn, chậm rãi đi tới thi lễ:

- Lâu rồi không gặp Vân hầu, hôm nay được gặp, phong thái như xưa làm người ta vui mừng- Nếu như các ngươi bớt giết người ở Trường An, tinh thần ta càng khỏe khắn, nói không chừng còn tới xem cô ca múa

Cao Sơn Dương Tử mặt đại biến, đang muốn phân bua, Sầm Văn Bổn nói hộ:

- Vân hầu là trọng thần trong triều mà ăn nói bừa bãi, không để lại chút thể diện cho quốc gia nữa sao

Vân Diệp quay đầu sang nói với ông ta:

- Ông không biết gì hết còn nói lung tung cái gì, được người ta cứu một lần cho rằng bọn chúng đều là người tốt Rồi đến một ngày ông sẽ hổ thẹn không yên được dưới suối vàng, ta là truyền quốc hầu, ông là tên quan tứ phẩm, có tư cách gì dạy ta lễ nghi

Sầm Văn Bồn sầm mặt quát: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Vân hầu thù địch người Oa như thế, chẳng lẽ thích khách mấy ngày trước tới phủ mưu sát liên quan tới ngài

Thế này là sắp trở mặt hoàn toàn rồi, với kẻ chẳng bao giờ biết nhìn đường, dựa vào tính cách cương trực tiến thẳng tới, Vân Diệp thực sự chẳng có gì để nói, nhưng ông ta kéo mình vào đám thích khách làm lửa giận bùng lên

- Hỗn xược, đạo tôn ti trên dưới đi đâu rồi Mấy ngày trước còn phao tin đồn nói ta giết cả nhà Vân quốc công, nay thủ cấp đã treo lên đầu thành, nghe nói ông dâng vạn ngôn thư lên bệ hạ, xác định ta là quốc tặc, nay chân tướng phơi bày cho thiên hạ, ông không thấy hổ thẹn với đồng liêu mình vu cáo à Lại còn tiếp tục nói quàng nói xiên! Ai cũng nói Sầm Văn Bổn cương trực, nói cho ta biết, sự cương trực của ông đâu rồi Hiện lại cắn ta, nếu như ta phá án lần nữa, tìm được chứng cứ, Sầm Văn Bổn ổng sẽ tự xử thế nào Tự sát tại chỗ à Bỏ đi, thứ sâu hồ đồ như ông sống hết đời là được, đừng nhảy ra làm mất mặt Đại Đường

- Vân hầu, quân tử không vạch cái lỗi của người ta, ngươi là tôn trưởng, cần gì nói lời miệt thị như thế, đều là đồng liêu, mỗi người lui lại một bước đi

Đỗ Như Hối không nghe tiếp được nữa, Sầm Văn Bồn bị Vân Diệp mắng cho á khẩu bị người ta thấy hết rồi, là người đứng đầu quan văn, ông ta phải ra giữ thể diện cho sĩ đại phu

- Cao Sơn Dương Tử, từ nay về sau ta sẽ theo dõi sát cô, người Oa ở Đại Đường tốt nhất tới cả mông ngựa cái cũng đừng chạm vào, nếu không ta gán tội làm bại hoại phong hóa xử trí, trước kia do ta nhất thời sơ xuất làm cô thành công Thủ hạ Uyên Cái Tô Văn nhận hết tội về mình, nếu không cô bị Vân quốc công ăn sống nuốt tươi rồi, tự lo lấy thân đi

Vân Diệp nhìn thấy thị nữ thiếp thân của Trường Tôn thị từ trong đại điện đi ra, biết mình bị hoàng đế đuổi tới chỗ hoàng hậu rồi, mất mặt, suốt ngày coi mình như trẻ con, không rảnh tán phét cùng họ nữa, đi tới theo cung nữ tới điện Lưỡng Nghi vừa sửa xong, bỏ lại một đám quan viên mắt tròn mắt dẹt, Sầm Văn Bổn mặt tím tái, Cao Sơn Dương Tử rất khôn khéo khóc rống lên

Chương 725: Đừng lo chuyện bao đồng

Lý Thái đang nằm trên thảm điện Lưỡng Nghi buồn chán ăn nho, tên này càng ngày càng không có tự giác của thần tử rồi, sau khi lập đại chí, trước mặt hoàng đế hoàng hậu bày ra cái vẻ trẻ con, chính sự vô lại đó lại được hoàng đế khen ngợi " con ta có cái hiếu của người xưa" Còn được Nhan gia ghi chép lại, vì thế Lý Nhị thưởng Nhan gia năm mươi sấp lụa, kết quả Nhan gia trả về, Nhan Chi Thôi lên tiếng, nếu nhận lụa sẽ bỏ câu nói kia đi, Lý Nhị than:" Nhan gia đúng là sư thừa vạn thế"

Tới gần mới thấy đệ đệ ba tuổi Lý Trì của hắn đang ôm chân hắn, muốn đặt hai chân ca ca lên nhau, khó khăn lắm mới làm được, Lý Thái lại bỏ chân xuống, sau đó Lý Trì lại tiếp tục, làm thế máy lần rồi, mặt Lý Trì đỏ bừng đáng yêu hết sức

Trường Tôn thị nằm nghiêng trên giường xem sách, không nhìn rõ tên sách, đại khái là không thích cuốn sách này, nhíu mày suốt, thấy Vân Diệp vào, mỉm cười nói:

- Không tệ, biết ngươi có cách mà, giải quyết sự việc một cách nho nhã như thế có tốt không, chuyện đánh giết về sau ít dùng thôi, mỗi lần như thế lòng bổn cung như dao cắt, đều là con dân Đại Đường, vì chuyện riêng mà thây chất đầy đồng không tốt chút nào

- Mẫu hậu, lần này cũng chết không ít người, nhi thần sáng nay vào thành thấy cả hàng đầu người, tinh tưởi kinh khủng, như đầu lợn treo ở chợ tây vậy

Trường Tôn thị thở dài, đặt sách xuống nói với Vân Diệp:

- Thanh Tước nói cũng phải, mấy năm qua chẳng biết có phải tuổi cao dần không, thật sự không thích chém giết không ngừng, có điều đó là chức trách của thần tử các ngươi, phụ nhân không nên can thiệp vào chính sự, bản cung luôn muốn thiên hạ thái bình, hưng vượng phát đạt, bách tính an cư lạc nghiệp, vậy là tổ tông phù hộ rồi, cảnh mau me bớt được thì bớt đi

- Nương nương, vi thần tới để giao chỉ, thảm án diệt môn nhà Trương Lượng đã kết thúc, việc của thần phải giao lại, sắp tới thí nghiệm của Thanh Trước, đây là chuyện lớn của thư viện, không thể chậm trễ, thần còn phải tới binh bổ lấy ấn tín về, bệ hạ không lên tiếng, thần đi đòi người ta cũng không trả

Trường Tôn thị hình như có lời định nói bị Vân Diệp chặn lại, chẳng có hứng thú cảm khái, lấy công văn trên bàn đưa cho y

Nhìn thấy con dấu của Lý Nhị, Vân Diệp cười hì hì chuẩn bị lui ra, khả năng Trường Tôn thị mấy năm qua tham dự chính vụ của Lý Nhị quá nhiều, nay bất giác lo quốc sự, Lý Nhị luôn cảnh giác rất cao về phương diện quyền lợi, nhìn Lý Thừa Càn là thấy, ông ta không để ai phân chia quyền lợi của mình, Trường Tôn thị làm thế trong thời gian ngắn không sao, lâu rồi thì khó nói

- Vân Diệp, sao ngươi bây giờ cũng giống người khác, kính nhi viễn chi với bản cung rồi

Giọng Trường Tôn thị có chút bi thương, xem ra bản thân bà ta cũng nhận ra gì đó rồi, tốt, vẫn là Trường Tôn thị tinh minh đó, không thay đổi gi
- Nương nương, thần bận về thư viện chuẩn bị thí nghiệm, gần đây khí sắc nương nương không tốt, hay là tới thư viện ở vài ngày, Thanh Tước và thần gần đây đều ở thư viện, nương nương mang theo Tiểu Trì, Tấn Dương, Kim Thành đi cùng, Tần Lĩnh mùa thu đỏ rực, đẹp vô cùng, nhìn xa trên núi cao tuyết trắng phau phau, nhìn gần vách núi tùng đào mươn mướt, pha trà tìm vui bên thác nước, chẳng phải tuyệt sao Một là tĩnh dưỡng, hai là vi thần muốn mời Tôn tiên sinh điều dưỡng sức khỏe cho nương nương, nhất cử lưỡng tiện, đợi gió thu lớn lên hẵng về cung cũng không muộn

Lời của Vân Diệp lập tức được Lý Thái hưởng ứng nhiệt liệt, lần trước hoàng hậu tới thư viện đã bốn năm rồi, nay tới nhất định càng thích hơn, bế Lý Trì nói:

- Mẫu hậu tới đó xem nhi thần mưu tính lừa tiền các trưởng bối thế nào, có mẫu hậu, hài nhi nhất định lừa được nhiều tiền hơn, mẫu hậu rảnh rỗi thì xếp thẻ gỗ, là loại phản ứng dây chuyên mà lần trước hài nhi nói đó, thú vị lắm

Trường Tôn thị thấy Vân Diệp và Lý Thái đều muốn mình tới thư viện, nhưng hoàng cung còn cả đống việc phải làm, định từ chố thì thấy vẻ cấp bách trong mắt Vân Diệp, nghĩ một lúc thấy buồn cười, trí tuệ như bà sao không đoán ra tâm tư Vân Diệp, vừa buồn cười lại tràn ngập niềm vui:

- Cũng tốt, tới thư viện giải khuây, Tiểu Trì, Tấn Dương, Kim Thành giao hết cho bệ hạ là được, bản cung thả lỏng để thoải mái vài ngày

Vân Diệp hoàn toàn yên tâm rồi, Trường Tôn thị để các con cho hoàng đế là muốn nói Vân Diệp, đừng lo chuyện bao đồng

Người Trường An chẳng mấy chốc quên thảm án nhà Trương Lượng, dù là đám thư sinh thích tán dóc nhất cũng chẳng buồn nhắc tới một trăm bốn bốn mạng người kia nữa, thế giới này là thế, chuyện không liên quan tới mình thì quên rất nhanh truyện được lấy tại TruyenFull.vnNhưng Trương Lượng không quên, từ bỏ hết tất cả quan chức, cùng hai đứa con chôn già trẻ trong nhà ở trang viên của mình, đống cửa không ra, ông ta không đuổi kịp Uyên Cái Tô Văn, khi tới được Trác quận thì hắn đã lên thuyền ra biển

Trương Lượng đi tìm hoàng đế nói chuyện, chẳng biết nói cái gì mà sau khi về nhà hoàn toàn biết mất trong sinh hoạt chính trị của Đại Đường, Trình Xử Mặc nói Trương Lượng bế môn chuyên tâm sinh con rồi, Trương gia bất kể cảnh ngộ thảm đến đâu vẫn phải truyền thừa Hình như đúng thế thật, khuê nữ tiểu môn hộ được Trương gia mang liền một hơi về sáu nàng, chẳng mời khách khữa, lặng lẽ hoàn thành nghi thức, khi sinh con thành nguyên nhân duy nhất cưới nữ nhân thì Vân Diệp biết Trương gia đang đợi ngày Đông Sơn tái khởi

Trường Tôn thị hiện suốt ngày cùng ở cùng Lý Cương, Nguyên Chương, Ngọc Sơn, sau Công Thâu Mộc cũng tham dự, dạo đông dạo tây, trừ thi thoảng tới chỗ Tôn tiên sinh một chuyến thì thời gian còn lại thấy xe trâu bọn họ nối đuôi nhau

Có Vô Thiệt chiếu cố Trường Tôn thị, Vân Diệp rất yên tâm, Lý Thái cũng yên tâm, Hi Mạt Đế Á rất muốn tiếp cận hoàng hậu nương nương, xem xem có thể kiếm được tiền mua tinh kim bí ngân hay không, nữ nhân này đầu óc hỏng hẳn rồi, thí nghiệm hỏng thì đổ cho vật liệu không tốt, truyền nhiệt dùng bạc là được, cứ nhất định dùng vàng, rõ ràng bạc tốt hơn, vẫn dùng vàng, cứ như giá trị càng cao càng tốt, không nói lý được

Lý Thái để đảm bảo thí nghiệm không sai sót gì, lại đúc thêm hai bán cầu đồng, thí nghiệm mấy lần ở thư viện mới nói cho Vân Diệp tất cả đã chuẩn bị xong

Ngày mùng 5 tháng 9, đông giáo trường người nườm nượt, huân quý Trường An gần như đi sạch, người có vai vế tất nhiên có lán chuyên dụng, người không có đi khắp nơi tìm chỗ ké Thật không may, Vân gia thuộc loại không có vai vế, trong cái ngày vương tước, công tước chạy rông nhưu chó này, hầu tước chẳng bằng cục phân

Lão Ngưu chẳng hứng thú xem thí nghiệm khoa học, ông ta chỉ thích thứ mới mẻ, chuyện kiếm mấy con ngựa kéo quả cầu được cho rằng là ăn no rửng mỡ Hai tôn nhi đã về, vợ chồng già ở nhà chơi với cháu tốt hơn ra ngoài phơi nắng cả vạn lần

Cho nên lán của ông ta thành của Vân gia, Đơn Ưng, Cẩu Tử trì hoãn hôn lễ mãi cuối cùng đã về, nhà xây xong rồi, chỉ còn đợi cưới lão bà

Cẩu Tử thích một điều là Hồng Quả Nhi không bám lấy hắn nữa trở về không nhìn thấy bóng người tròn tròn của Hồng Quả Nhi, Cẩu Tử thở phào Hôm nay quý tộc Trường An khắp nơi, Cẩu Tử chuẩn bị xem xem có nàng nà thích hợp không, Đơn Ưng đuổi Cẩu Tử ra xa rồi, dám phá hỏng chuyện tốt của hắn và Đại Nha là ăn đủ

Nữ nhi của nhà Lỗ vương gia có đôi mắt hoa đào, vừa đảo vừa chớp với mình, nhìn là biết chẳng phải vợ hiền, khuê nữ Sở quốc công ngồi đâu là như pho tượng bồ tát, cưới về thì lão nương khốn khổ, có ma mới cưới loại đó, bên cạnh có một nữ tử vóc dáng thướt tha, đi đường như dương liễu trong gió, sao lại vào lán của hầu gia Con mẹ nó, ra là Xứng Tâm

Lại có mỹ nữ tới, vóc người đầy đặn mê hồn đeo khăn che mặt đen, dẫn đám tiểu cô nương tới, có thể bỏ qua, chỉ là mỹ nữ đi phia sau đám tiểu cô nương là ai

Chương 726: Tổ tiên luôn đúng

Tân Nguyệt lấy vai huých trượng phu, đánh miệng về phía Cẩu Tử, mắt đầy vẻ chế nhạo, Vân Diệp liếc nhìn đám đại tiểu cô nương được Thiên Ma Cơ dắt đi, lại nhìn mỹ nữ dáng người tha thướt phía sau, giật mình nói:

- Nàng đừng bảo ta đó là

Tân Nguyệt kiêu ngạo gật đầu, cắt ngang lời trượng phu, Vô Thiệt đang giỏng tai lên nghe trộm mà

Vân Diệp cười khổ, nhìn Cẩu Tử sán tới chỗ đám tiểu cô nương, thầm cầu nguyện cho hắn, lại nhìn Vô Thiệt thương hại, tự mình muốn chết, đừng trách người khác

Có câu mỹ nhân che mặt mập mờ là đẹp nhất, mỹ nhân cung trang che nửa khuôn mặt, lộ ra cái cằm tròn trịa, má mang chút bầu bầu của xử nữ, Vô Thiệt thấy đồ đệ có con mắt như thế thì rất mừng, vừa rồi thấy Cẩu Tử nhìn khuê nữ nhà Lỗ vương, Sở quốc công mà lo, thân phận của mình quá thấp, tới cửa cầu thân bị người ta đuổi đi Nay Cẩu Tử nhìn trúng nữ tử trong lán nhà mình, nữ tử đó địa vị không thể quá cao, nếu là nữ tử nhà hầu phủ, bá phủ, chỉ cần là con thị thiếp là được, thể diện của mình còn hữu hiệu, huống hồ Cẩu Tử dáng vẻ đường đường, mình lại đưa nó vào thư viện, ai cũng nhìn ra tương lai rộng mở, cưới thứ nữ của nhà phú quý không thành vấn đề

- Cẩu Tử ca, nếu huynh mua người bột cho bọn muội, muội sẽ cho huynh biết tỷ ấy là tiểu thư nhà ai

Tiểu Vũ xòe mười ngón tay xinh xinh tham lam đòi hỏi, Thì Thì bất an kéo Tiểu Vũ, sợ nó gây chuyện

Cẩu Tử chạy rất nhanh, ra ngoài giáo trường ném một đống tiền đồng, ngay bó cỏ người ta cắm người bột cũng vác về, nhét cho Tiểu Vũ đang cười tít mắt, đợi nghe tin tức

- Cẩu Tử ca, muội chỉ biết là một tiểu nương tử nhà bá tước, đẹp cực kỳ, xứng với huynh lắm

Tiểu Vũ ôm bó cỏ thì thầm với Cẩu Tử:

Với Cẩu Tử mà nói, tên tuổi không quan trọng, chỉ cần tiểu nương tử xinh đẹp là đủ, nhà bá tước à, sư phụ ra tay là xong, cùng lắm cầu xin hầu gia, thế nào cũng toại nguyện, vẫn không xong thì mình cùng Đơn Ưng trộm nữ tử đó về một đêm, chẳng làm gì cả, trời sắp sáng đưa về, tiểu nương tử đó trừ mình ra ai dám cưới một nữ nhân danh tiết đã vấy bẩn Tiểu Ưng nợ mình, không lo hắn không giúp

Thiên Ma Cơ nghe thấy tiếng chuông cổ nhạc lễ vang lên biết người hoàng gia tới, run một cái liền khôi phục bình tĩnh, Lý Uyên được người ta dùng kiệu khiêng tới, Thiên Ma Cơ nhìn ông già da thịt nhăn nheo thì sững sờ, không ngờ vị đế vương năm xưa khí thế nuốt chửng thiên hạ giờ chỉ còn chút hơi tàn, lòng trở lại bình hòa, thấy Vân Diệp nhìn mình, thoải mái phẩy tay, nhẹ nhàng như đuổi một con ruồi
Vân Diệp giơ ngón tay cái lên khen ngợi, lại ngẩng đầu nhìn một vị nguyên lão Lý gia đi vào, lão già này sau khi thi lễ với hoàng đế thái thượng hoàng, bắt đầu hắng giọng chủ trì buổi lễ

Nói từ Tam Hoàng Ngũ Đế, nói tới thiên hạ Đại Đường, hoàng gia xưa nay chỉ toàn tinh anh, lê dân thiên hạ chịu sự quản lý của hoàng gia là thiên kinh địa nghĩa, trọng điểm nói hoàng tứ tử Lý Thái thông minh hiếu học, nhìn được bí mật thiên địa, hôm nay biểu diễn chính là một trong số đó, bí mật về khí xưa nay đều nói một cách huyền ảo, người đời mắt mơ hồ không nhìn rõ được bản nguyên của trời đất, nên nghìn năm qua tranh luận không ngừng, mỗi người nói một kiểu, nay có thể kết luận rồiai có nghi vấn có thể biện luận tại chỗ, hôm nay Ngụy vương điện hạ tạm thời bỏ thân phận hoàng gia tôn quý, chỉ là người đọc sách, sẽ cùng mọi người biện luận huyền bí của khí

Trong kế hoạch của Vân Diệp chưa từng có màn biện luận tại chỗ, ngạc nhiên nhìn về phía Lý Thừa Càn, Lý Thừa Càn như biết Vân Diệp nhìn mình, làm một động tác bất lực, lại chỉ Lý Nhị, Vân Diêp liền hiểu đó là quyết định của Lý Nhị, ông trời ạ, ông ta không biết tôn trọng thành quả lao động của người khác à

Lý Thái mặc thanh sam, người hơi béo rồi, nhưng không trở ngại hắn thể hiện phong độ học sinh, từ kim quan trên đầu ra không khác gì học sinh thư viện ở dưới

Nhan Chi Thôi chỉ hỏi một câu khí là gì

Lý Thái liền bắt đầu nói từ lưỡng nghi, cái gì mà thanh khí, trọc khí, âm dương nhị khí, âm chí cực dương khí sinh, dương khí chí cực âm khí sinh, đó là thứ tổ tông Lý gia nghiên cứu, Lý Thái tất nhiên thuộc lòng, làm Nhan Chi Thôi cực kỳ hài lòng

- Vân Diệp, Lý Thái nói cái gì đấy, vì sao ta chẳng hiểu một câu, ta biết thái cực là hệ thống lý luận huyền ảo, nhưng sao dùng triết học để giải thích áp lực không khí- Hi Mạt Đế Á, cô chưa phát hiện ra à Hệ thống lý luận của Đại Đường kiến lập ở tự nhiên, đương nhiên có cách giải thích khác, nhưng sau khi tổ tiên Thanh Tước sáng kiến hệ thống lý luận của đạo gia, thì đây là cách giải thích duy nhất được coi là chính xác, bất kể chúng ta nghiên cứu cái gì cũng phải khoác cái vỏ ngoài này vào, nghiên cứu hóa học thì phải nói đó là học vấn thoát ra từ luyện đan, thực nghiệm vật lý phải nói là chúng ta học tập đạo sinh tồn tự nhiên

- Nếu cô có cái nhìn khác cũng rất bình thường, nhưng tổ tiên Lý gia đã định ra một cái khung, việc chúng ta làm là không ngừng đắp thứ mới lên cái khung, ngàn vạn lần nói tới đúng sai, đừng hoài nghi tổ tiên Lý gia, nếu không sẽ là hoài nghi tính hợp pháp của sự thống trị của họ, nói là bị chặt đầu đó

Hi Mạt Đế Á cuống lên lắc tay Vân Diệp:

- Vậy phải làm sao, ta không hiểu chút gì cả, sau này nói sai bị chặt đầu phải làm sao

Kinh nghiệm từ đời Hi Mạt Đế Á thứ nhất khiến nàng vô cùng sợ hãi

- Ngốc, cô không biết học à Đem thứ của tổ tiên Lý gia thành kinh cầu nguyện hàng ngày là được, đọc là chuyện khác, làm là chuyện khác, đừng nói tổ tiên Lý gia toàn nói lời vô nghĩa, phải học, học từ đạo khả đạo, phi thường đạo, sau này nói chuyện với hoàng gia thuận miệng nói ra vài câu Đạo Đức Kinh sẽ thuận tiện hơn

- Ở Đại Đường, quyền lực của hoàng đế là tối cao, nếu ông ta muốn, trên đời không ai có thể làm trái ý muốn của ông ta, cho nên học gia thông minh sáng tạo ra một học thuyết, đó là thiên nhân cảm ứng, đế vương làm gì sao trên trời cảm ứng được, nếu xảy ra nạn châu chấu là hoàng đế hoang dâm, nếu có lũ lụt, thì nhất định thiên hạ có oan khuất lớn, động đất càng ghê gớm, tức là hoàng đế không hợp cách, thiên địa phẫn nộ

Giơ tay ngăn Hi Mạt Đế Á đang định phản bác:

- Ta biết cô định nói gì, đúng là có rất nhiều kẻ ngu muội chỉ học khuôn sáo rống mà không hiểu thâm ý của tổ tiên, chìm đắm vào chuyện hoang đường, mục đích nói thế là yêu cầu hoàng đế tự kiềm chế bản thân, không thể vượt giới hạn, là lý luận hạn chế hoàng quyền, có điều hiệu quả không tốt lắm, hoàng đế xấu vẫn xuất hiện không ngừng

- Cho nên Đổng Trọng Thư trong Xuân Thu Phồn Lộ căn cứu vào thiên nhân cảm ứng đề xuất thiên nhân hợp nhất, lý luận này yêu cầu chúng ta bỏ đi các loại ràng buộc trên người, chỉ tuân theo phép tắc tự nhiên, đó là học thuyết của đạo gia

- Người trình bày lý luận này đầu tiên là Trang Tử, Đổng Trọng Thư mượn cái vỏ ngoài, còn dùng lời Khổng Tử để nói, biến cuộc sống thành quá trình tu luyện, tuổi càng cao càng lĩnh ngộ nhiều, đó là câu " bảy mươi có thể làm theo ý muốn mà không vượt quy củ", tới giờ khiến cho các lão già thành không thể đụng vào, đó là lĩnh ngộ đau thương nhất của ta bao năm qua, bọn họ nói trái nói phải đều đúng Tóm lại dù cô nói gì cũng không thể thoát khỏi bộ khung do tổ tiên lập ra, điều chúng ta phải làm là không ngừng lấp đầy lý luận đó, nhưng phải mang theo câu nói, đó là phát huy trí tuệ tổ tiên, dù lời chúng ta là râu ông nọ cắm cằm bà kia cũng không sao, cứ nói đó là lý luận của tiên triết là có thể bịt miệng tất cả mọi người Hi Mạt Đế Á, những lời này ta chia sẻ với cô thôi đấy

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau