ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 716 - Chương 720

Chương 717: Đêm máu

Con ngươi Uyên Cái Tô Văn co lại, nhảy lên thuyền, quay lại nhìn Cao Sơn Dương Tử nói:

- Ba năm, hãy cho ta ba năm, ta sẽ dùng nghi lễ long trọng nhất cưới cô, vì cô xứng đáng

Cao Sơn Dương Tử cởi khăn che mặt:

- Nhìn rõ khuôn mặt này, đây là hoàng hậu của ngươi, bất kể ngươi có bao nhiêu nữ nhân, chỉ có chủ nhân của khuôn mặt này mới là hoàng hậu Ta về nước sẽ toàn lực du thuyết phụ hoàng giúp ngươi, toàn bộ tư binh của ta giao cho ngươi, Uyên Cái Tô Văn, đừng làm ta thất vọng

Thuyền đi rồi, mang theo một vị đế vương tương lai, không biết Vân Diệp đứng trong rừng xa xa nhìn Uyên Cái Tô Văn, còn có Vinh Hoa ở bên nước mắt như mưa, Vân Diệp tuy không nghe thấy hai người kia nói chuyện, nhưng vỗ nhẹ vai Vinh Hoa an ủi, cười nói:

- Cô sẽ thành tân hoàng hậu của Cao Ly, nhất định là thế …

Ráng chiều Ly Sơn trong Trường An bát cảnh luôn là danh thắng của Quan Trung, mỗi khi mặt trời ngả về phía tây, ánh chiều tán xuyên qua lầu đài đình các, vách đá u cốc, tùng bách xanh um, như Phật quang bao phủ, cảnh sắc đẹp đẹp vô kể

Kim tử quan lộc đại phu, Vân quốc công, Tương châu đô đốc Trương Lượng có điền trang ở nơi này, năm xưa bị tra tấn cũng không bán đứng Tần vương Lý Nhị, lập công lớn, khiến ông ta có trang viên ba trăm mẫu ở nơi đẹp nhất của Quan Trung, lão mẫu thê nhi đều ở nơi này

Hai năm trước một cuộc tranh chấp với Vân gia làm Trương gia tổn thương nguyên khí, đại trạch trong thành không còn vinh quang như xưa nữa, đông đảo người đi theo kẻ thì tòng quân, kẻ thì phân tán, nay Trương Lượng ở Tương châu xa xôi, tất nhiên trong nhà không còn sự ngạo ngược như trước, nếu không có việc gì đám phụ nữ trẻ nhỏ Trương gia không vào Trường An một bước

Tịch dương nhuộm đỏ rừng tùng, khi ánh sáng cuối cùng lặng lẽ biến mất, xung quanh chỉ có rặng núi đen xì nhìn xuống ánh đèn leo lét của Trương gia

Tối nay Trương Phúc uống chút rượu, ngà ngà say khóa từng cánh cửa lại, cuối cùng tới Phật đường, lão phu nhân mấy ngày qua tâm thần bất an, ngủ không ngon, cả nhà chưa ngủ thì bà ta chưa ngủ

Đẩy cửa vào Phật đường, lão phu nhân vẫn cầu nguyện, Trương Phúc không dám quấy nhiễu, đặt chìa khóa lên bàn, khom người chuẩn bị lui ra

- A Phúc, tất cả các viện đều khóa rồi chứ

- Bẩm lão phu nhân, lão nô đã khóa tất cả các viện, không thiếu cái nào, trời đã tối, lão phu nhân nên nghỉ sớm đi ạ

- Mấy ngày qua ta cứ cảm thấy lòng bồn chồn, cứ như có chuyện gì đó sắp xảy ra, Lượng Nhi từ biên hoang tới Tương châu, đang lúc xả thân làm việc, trong nhà không thể có chút sai xót nào, nếu không làm loạn tâm trí của nó Lấy lại thánh quyến là chuyện Lượng Nhi mong mỏi, lúc mấu chốt này không thể để xảy ra chuyện, mai ngươi truyền lời của ta, tất cả người của Trương gia không được rời nhà nửa bướcTrương Phúc lòng buồn bã, trước kia khi lão gia ở Trường An, Trương gia hiển hách nhường nào, quan cao hiển quý tới cửa bái phỏng không ngớt, ai có thể ngờ hiện con cháu Trương gia không dam tùy tiện bước ra khỏi cửa Từ khi Vân Diệp từ Liêu Đông chiến thắng trở về, Trương gia ngày càng khó sống, những huân quý ngày xưa hay qua lại, hiện tránh Trương gia như ôn dịch,nghe nói hôn sự của Tam thiếu gia vốn đã thương lượng xong rồi, chỉ thiếu mỗi văn thư, nay người ta không nhắc tới nữa, lão phu nhân tới nhà người ta hai lần nói chuyện hôn sự, đều bị chủ nhân lấy cớ có bệnh không gặp

Cho tới khi đó lão phu nhân mới biết nhi tử của mình không chỉ đắc tội với Vân Diệp, mà đắc tội sạch với huân quý rồi

Trương Phúc đốt đèn lồng đưa lão phu nhân về hậu viện, nhìn nha hoàn đỡ lão phu nhân vào phòng rồi mới đi, chuẩn bị về chỗ hạ nhân ngủ

Ở dưới Ly Sơn hay thì thay, nhưng muỗi quá nhiều, khiến dơi bay tới đầy trời, làm người ta ghét, giờ dơi khắp nơi, qua ánh sáng lờ mờ thấy được khuôn mặt xấu xí của nó

Đi qua nhị môn, kiểm tra khóa một lần nữa, thấy cửa khóa chặt mới yên tâm, đột nhiên cảm thấy sau lưng có người, khi ông ta quay lại, một ánh đao sáng loáng chém xuống

Máu từ cổ họng ồng ộc tuôn ra, lúc ngã xuống đất ông ta nhìn thấy vô số hắc y nhân như những con dơi vượt tường bao đánh vào nội viện, tường cao lớn căn bản không ngăn nổi chúng

Đám người này rất có kinh nghiệm, hành động thần tốc, chân đi không ra tiếng, cứ hai người một phòng, dùng đoản đao nạy then cửa, không đợi tiếng thét kinh hoàng vang lên, đã vung đao, chỉ nghe thấy tiếng đao chém vào thịt, rồi không còn tiếng động nào nữa

Trương Cử Đạo lão Tam nhà Trương Lượng là một dũng tướng sa trường, hai tên hắc y nhân vừa mới vào phòng hắn giơ đao lên thì bị chăng gối ném vào mặt, đợi chúng gạt ra thì nghe thấy tiếng gầm lớn, giá treo áo đã bổ xuống đầu, óc phọt ra
Trương Cử Đạo nhặt hai thanh trường đao của hắc y nhân, rống lớn lao ra khỏi phòng, thấy rất nhiều hắc y nhân ùn ùn kéo tới, lại thấy người nhà mình không có động tĩnh gì thì biết lành ít dữ nhiều rồi, mua trường đao lao vào đám hắc y nhân, công phu rèn lên trên chiến trường tức thì đánh đâu thắng đó, trường đao đi qua máu thịt tung tóe

Một hán tử đứng trên tường lạnh lùng nhìn hắn, thấy hắn đột phá vòng vây chuẩn bị tới thượng phòng thì nhảy từ trên tường xuống, rút hai thanh đao múa tròn ném về phía Trương Cử Đạo

Trương Cử Đạo chém trái đỡ phải, còn chưa chạm tới hai thanh đao kia thì thanh đao thứ ba đã bay tới trước mắt, quyết đoán vứt trường đao đi, nằm rạp xuống đất, ba thanh đao bay sượt qua lưng, một tên hắc y nhân thừa cơ đâm tới, Trương Cử Đạo kéo thi thể đỡ, mũi đao xuyên qua thi thể suýt trúng yếu hầu, buông thi thể ra, ôm lấy chân tên hắc y nhân vung lên, vừa vặn chặn được mũi đao kẻ khác

Bên tai nghe thấy tiếng gào thảm thiết của già trẻ trong nhà, Trương Cử Đạo như hổ điên lao về phía trước, hướng về phía tên hắc y nhân cầm đầu, tên đó rút hai thanh đao, thuận tay chém một cái khiến tên hắc y nhân mà hắn cầm trong tay bị bổ đôi, máu mang theo nội tạng tuôn ra đổ lên mặt hắn, còn chưa đợi hắn lui lại, lưng, sườn trúng đao, đùi, bụng cũng có không biết bao nhiêu đao đâm vào, ngã xuống, toàn thân đầy máu

Nhìn đôi mắt sáng của kẻ cầm đầu, Trương Cử Đạo gian nan hỏi:

- Vì sao

Tên hắc y nhân cầm đầu không đám, cắm một đao vào ngực hắn

Các loại tiếng động trong viện dần nhỏ xuống, rồi trở nên tĩnh lặc, tên thủ lĩnh lấy trong lòng ra một tấm sắt nhét vào tay Trương Cử Đạo, sau đó phất tay, đám hắc y nhân lấy vải dầu bọc thi thể chiến hữu bị chết, kể cả tên bị bổ làm đôi, phá cửa viện, rời Trương gia, dẫm trên ánh trăng biến mất trong bóng đêm vô biên

Sầm Văn Bồn đang ở thư phòng thẩm duyệt tấu chương mai tảo triều dâng lên hoàng đế, vốn chẳng cần muộn như thế, nhưng năm tên học tử nước Oa ở trong nhà quá hiếu học, không ngừng thỉnh giáo học vấn hai canh giờ, làm ông ta vừa đau khổ lại vui sướng, học sinh thế này thật hiếm có

Sầm gia ở trong thành Trường An, phòng ốc không lớn, thê nhi ở tận Lạc Dương, nên trong nhà chỉ có mấy đứa đệ tử và mộ lão phó, một trù nương, học tử nước Oa tạm thời cũng ở đây, đợi khi nào tìm được chỗ ở thích hợp sẽ chuyển đi, Sầm Văn Bổn rất hài lòng với những học sinh vừa chịu được khổ lại cần cù này

Cửa bị gõ khe khẽ, Sầm Văn Bổn gọi vào, chi thấy học tử nước Oa tên Bát Bôi Chủng Ma sách ấm trà vào, thi lễ, đổi trà nguội ngắt trên ban, khom người thi lễ xách trà lạnh đi

- Chủng Ma, về sau ngươi không phải làm loại chuyện này nữa, có Lão Đỗ là được, ngươi vượt biển cầu học không dễ, đặt tâm tư vào việc học hành, tiên sinh chưa già tới mức không làm việc được

Chủng Ma quỳ xuống khấu đầu nói:

- Nhất nhật vi sư, chung thân vi phụ, vì bọn học sinh mà tiên sinh tới giờ vẫn chưa được nghỉ, là lỗi của bọn học sinh, hầu hạ tiên sinh là điều nên làm

Chương 718: Vũng lầy

Sầm Văn Bản đang định nói thì một tên hắc y nhân lao vào thư phòng, thấy ông ta liền chém luôn, Chủng Ma vừa đứng dậy hét lớn nhào vào người Sầm Văn Bổn, lưng bị trúng một đao, Chủng Ma xô ngã Sầm Văn Bổn, không đợi hắc y nhân vung đao đã ôm lấy hông, đẩy ra ngoài thư phòng, đao của hắc y nhân chém không tới, lấy khuỷu tay thúc vào lưng Chủng Ma, máu văng ra, Chủng Ma vẫn không kêu một tiếng, nỗ lực đẩy tên thích khách ra ngoài, người nhũn ra ngã xuống ngưỡng cửa, tay vẫn ôm chân thích khách không buông

Tên thích khách định chém gãy tay Chủng Ma, nhưng nghe thấy Lão Đỗ ngoài sân hét " bắt thích khách", thất kinh, đao trúng vai Chủng Ma, thấy hắn buông mình ra, không kịp giết người, vội vàng bỏ chạy

Đám đệ tử của Sầm Văn Bổn đều chạy ra, đệ tử nước Oa dũng mãnh lao về phía thích khách định bắt giữ, ai ngờ tên thích khách nổi hung tính, chém đầu một tên học tử nước Oa, chém ngã tên khác, tung mình lên tường, định ném đao ra giết chết Sầm Văn Bổn đang ôm Chủng Ma khóc, Lão Đỗ vung đòn gánh đánh bay trường đao, hắc y nhân nhảy xuống tường, biến mất

Trên đường vang lên tiếng thanh lạ hỗn loạn, vũ hầu tuần đêm như con lừa hoảng sợ, choạn loạn khắp nơi, khi họ mở cửa phường, xông vào Sầm gia thì thấy một cảnh tang tóc, Chủng Ma bị thương rất nặng ở lưng, kim sang dược rưới lên bị máu chảy ra cuốn trôi hết, Sầm Văn Bổn nhìn Chủng Ma thoi thóp, lại nhìn học sinh nước Oa khác bị chém lòi xương, ôm đầu bị chém rụng của học sinh khác, ngửa mặt hét lớn

Thành Trường An tức thì cả thành lùng sục hung thủ, cuối cùng hung thủ biến mất trong vườn lên phường Hưng Hóa, không thấy đâu nữa

Canh bốn, trăng sáng cũng không nỡ thấy thảm kịch nhân gian, nấp vào tầng mây, không lau sau có mưa nhỏ đổ xuống, trên quan đạo đen xì có hai con khoái mã phi như bay, một hướng về hoàng thành, một hướng về nhà Trương Lượng ngoài thành

Cùng lúc đó một chiếc thuyền nhỏ giương căng buồm, thuận dòng lao đi phăm phăm



Một hoạt động trình diễn khoa học lớn cần tiến hành rất nhiều công tác chuẩn bị, đây là biện pháp tốt nhất để tuyên truyền cho thư viện, Lý Thái nói mình phải chuẩn bị thật tốt, để tránh mất mặt, những chuyện khác vứt cả cho Vân Diệp

Hoàng đế, hoàng hậu nhất định sẽ tới, Dương phi, Âm phi xưa nay luôn ủng hộ những hoạt động học thuật thế này, phải mời Lý Thái là con cháu hoàng gia, nên hoàng tộc đã lâu không xuất thế cũng mời, nghe nói thậm chí Lý Thừa Càn mời hết trưởng bối ở quê nhà Tấn Dương, Lý gia có một nhân tài bất thế, phải tuyên truyền mạnh

Vương hầu công khanh coi đây là ngày lễ để ăn mừng, chuyện này tất nhiên không thể thiếu đại nho có tiếng cùng với kỳ nhân dị sĩ, mấy ông già không tên không tuổi sống trong núi Thái Sơn cũng ra, Lý Thừa Càn nói chỉ cần viết Thái Sơn lão nhân là đủ, bốn năm ông già dùng chung một tấm thiếp mời

Hi Mạt Đế Á vô cùng ghen tỵ, thí nghiệm của nàng chỉ toàn quý phụ rảnh rỗi vô công rồi nghề, còn thí nghiệm của Lý Thái kinh động toàn thiên hạ, chưa thí nghiệm đã được phủ Tông nhân đưa tới năm nghìn quan để làm chi phí, tới khi đó Lý Thái chỉ cần mở miệng, nhất định có vô số tiền ném tới, nhấn chìm tên thân vương ngày càng béo tốt này

Biết mình chẳng thể so được với Lý Thái, Hi Mạt Đế Á đành nghĩ cách làm sao hoàn thiện thí nghiệm vĩ đại này, thí nghiệm thành công, không chỉ là thành công của Lý Thái, mà là thành công của toàn thư viện Hi Mạt Đế Á kiến nghị, mặt dính của cầu sắt sẽ dùng gân trâu mềm thay thế, bên trong cầu sắt đổ đầy nước, khi nhân viên thí nghiệm rút toàn bộ nước ra, biểu thị là đã rút sạch không khí

Lý Thái rất bất mãn với việc Hi Mạt Đế Á xen vào thí nghiệm của mình, nhưng đây đúng là cách hay, biết nữ nhân này tìm mọi cách tham dự để được chia một chén canh Nể mặt nàng ta cống hiến cách hay, bóp mũi nhận vậy, chỉ là tiền thôi mà, chia cho một ít cũng được

Nhan Chi Thôi thì cần đích thân Vân Diệp đi mời, từ phòng thí nghiệm của thư viện ra, Vân Diệp tới thẳng Nhan gia, tới nơi mới phát hiện ông cụ không thoải mái, mặt mày nghiêm túc, không hiểu xảy ra chuyện gì, hai ngày qua không bước chân ra khỏi phòng thí nghiệm, chẳng hề biết chuyện bên ngoài- Lão tổ tổng làm sao thế Người không khỏe à Không được, tiểu tử phải đi mời Tôn tiên sinh ngay, tiểu tử không tin đại phu trong thành Trường An

Nhan Chi Thôi xua tay, chỉ ghế bảo y ngồi xuống, đuổi hết nha hoàn phó dịch đi, trầm giọng hỏi:

- Mấy ngày qua ngươi làm gì Có rời Vân gia trang không

Vân Diệp ù ù cạc cạc lắc đầu:

- Tiểu tử mấy ngày qua ở trong phòng thí nghiệm của thư viện, nhà cũng chẳng về, mười ngày nữa là đại thí nghiệm của Thanh Tước, thư viện đang hoàn thành các bước, hôm nay mới xong, tiểu tử tới mời lão tổ tông tham gia, thiếp mời đây này Truyện được copy tại

Nhan Chi Thôi thở phào, ngồi dậy hỏi:

- Vậy ngươi không biết chuyện gì xảy ra ở Trường An à Người nhà ngươi không nói cho ngươi biết sao

- Tiểu tử vào phòng thí nghiệm hoặc quân doanh là không cho phép nói chuyện nhà, tránh nhiễu loạn tâm trí Tiểu tử tâm rất tạp, nếu trong đầu chứa hai việc, sẽ chẳng làm nổi chuyện gì Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, mong lão tổ tông cho biết, thời gian qua sóng yên biển lặng thì có chuyện gì lớn mới được- Tiểu tử, ngươi đợi lão phu nói xong hẵng cười cũng không muộn, có biết trang viên của Vân quốc công Trương Lượng ở Ly Sơn chết tổng cổng một trăm bốn bốn người không, trong một đêm bị người ta giết sạch cả lão mẫu thê nhi phó dịch, nếu không phải sai dịch tuần sơn nghe thấy tiếng gào thảm thiết, gõ cửa hỏi tình hình thì tối đó không ai biết xảy ra thảm án

Nghe xong Nhan Chi Thôi nói, Vân Diệp thắc mắc:

- Trương gia bị diệt môn, tiểu tử nghe cũng chẳng cảm giác gì, nhưng vì sao lão tổ tông hỏi hành tung tiểu tử mấy ngày qua, liên quan gì tới tiểu tử, tiểu tử dù muốn giết Trương Lượng cũng không đụng vào mẹ con ông ta, Trương gia có kẻ thù khắp thiên hạ, thong thả mà tra, chuyện này muốn làm kín kẽ e là khó lắm

Nhan Chi Thôi gật đầu:

- Lão phu cũng không tin ngươi làm chuyện này, tuy ngươi có bản lĩnh đó, nhưng chuyện khác có liên quan tới ngươi không

- Còn nữa à Nhà ai bị diệt môn Hung thủ quá to gan, đây là Trường An, không phải vùng hoang vu, giết một bình dân cũng phải kỳ hạn phá án, làm thế khác gì đối địch toàn Trường An, kẻ này bị tìm ra thì chém cả nhà còn là nhẹ

- Tiểu tử, ngươi chưa biết, hung thủ lẻn vào Trường An, hành hung Sầm Văn Bổn, nếu không phải học sinh nước Oa liều mình cứu, ông ta đã không còn trên đời

Vân Diệp nhíu mày:

- Người Oa mà cao thượng thế à, nói không chừng ông ta dẫn sói vào nhà

Ông cụ tức giận cầm quạt đánh vào đầu y:

- Phì! Còn dẫn sói vào nhà cái gì, năm học sinh nước Oa, một thay Sầm Văn Bổn đỡ một đao tất sát, trọng thương còn đẩy thích khách khỏi thư phòng, một người khác bị chặt đứt đầu, người nữa tay có lành cũng không thể làm được gì Học sinh tốt như thế mà ngươi dám bôi nhọ, ngươi thử tới Trường An nhắc lại lời mình nói xem có bị nước bọt dìm chết không

Bị ông cụ chửi mắng, Vân Diệp hồ đồ luôn, học sinh nước Oa đúng là cứu người, không phải đóng kịch, nếu nói có gì bất thường thì là người Oa hi sinh hơi quá Nhưng hai chuyện này liên quan gì tới mình

- Tiểu tử, còn nhớ ngươi đối phó với Đậu gia ra sao không Hiện không biết có tin ở đâu truyền ra, nói hai vụ án mạng này đều do ngươi làm, nhưng ngươi thông minh tuyệt đỉnh, bộ khoái Trường An và huyện Hội Xương quá ngu xuẩn, không tìm ra manh mối thôi

Chương 719: Vũng lầy (2)

Vân Diệp đứng dậy:

- Từ khi nào mà thông minh cũng thành một cái tội rồi, xưa nay tiểu tử và Sầm Văn Bổn không thù không oán, hơn nữa không cùng đường, thường ngày như người xa lạ, chẳng dính líu lợi ích gì, tiểu tử không tìm ra lý do gì để giết ông ta, tiểu tử đâu phải kẻ điên mà thấy ai cũng giết

- Tiểu tử, hai chuyện này nhắm vào ngươi đấy, thích khách hành thích Sầm Văn Bồn biến mất ở rừng lê phường Hưng Hóa, nơi đó là sào huyệt của ngươi, giấu một hai thích khách quá dễ Người ở Trường An chỉ cần có chút địa vị ai không biết ngươi và Trương Lượng có hiềm khích, huân quý dưới chân Ly Sơn nhiều lắm, sao không nhà nào bị gì, chỉ Trương gia bị giết sạch Tiểu tử, ngươi gặp rắc rối lớn rồi, nếu không rửa sạch hiềm nghi, dù bệ hạ không trị tội, về sau ở Trường An ngươi sẽ gặp vô vàn khó khăn, bỏ công việc của ngươi đi, trước tiên tới binh bộ bàn giao công việc, rồi nộp binh phù ấn tín cho bệ hạ, đợi ở nhà đừng đi đâu cả, đây là thái độ phải có, mau mau

Nhan Chi Thôi đẩy Vân Diệp đi nhanh, trước tiên phải chùi sạch mông đã rồi mới làm việc khác, Vân Diệp từ Nhan gia ra, không cần về nhà, binh phù ấn tín luôn để trong người, ông cụ nói không sai, hiện giờ thái độ là quan trọng nhất

Mang theo hộ vệ phóng như điên tới Trường An, hiện thành Trường Ân canh phòng nghiêm ngặt, khi vào thành, quan trông thành cầm yêu bài của Vân Diệp một lúc lâu, rồi yêu cầu trong thành đang giới nghiêm, phải giao vũ khí của bản thân và hộ vệ ra

Vân Diệp không giao vũ khí mà cho trên quan trông thành một roi, nếu chẳng phải chuyện khẩn cấp thì y cho thêm vài roi nữa, từ lúc nào Đại Đường có luật không cho huân quý mang vũ khí chứ Nhìn bộ dạng hung ác của Lưu Tiến Bảo, không ai dám ngăn cản nữa

Nha môn binh bộ có mấy vị đại lão tọa trấn, Đỗ Như Hối, Lý Tịnh, Ngụy Trưng đều có mặt, thắc mắc sao Ngụy Trưng lại có mặt ở đây, kệ, lấy ấn tín đặt lên bàn của Lý Tịnh, định tới hoàng cung

- Vân hầu chậm đã, lão phu có lời muốn hỏi, trả lời xong tới hoàng cung nộp binh phù cũng không muộn

Người lên tiếng là Đỗ Như Hối, ông ta là trưởng quan thực sự của Vân Diệp, không tiện từ chối, nếu Ngụy Trưng hỏi Vân Diệp chẳng buồn trả lời, không phát tác tại chỗ là nể mặt lắm rồi

- Không biết Đỗ tướng có gì muốn hỏi, nếu như muốn hỏi có phải ta giết người hay không, ta chỉ có thể nói không biết gì hết

Đỗ Như Hối gật đầu:

- Hẳn là như thế, Vân hầu ngay lập tức nộp ấn tín đã nói rõ thái độ, lão phu thân là thượng thư binh bộ, phải hỏi rõ chuyện này, mong Vân hầu trả lời đúng sự thực, không được che giấu

Lý Tịnh cũng đeo hàm binh bộ thượng thư nhưng chẳng nói lời nào, chỉ nhìn Vân Diệp không chớp, cứ như sợ y che giấu gì vậy Vân Diệp cười nhạt:

- Lý soái, ông không cần nhìn đâu, ta có một môn học vấn chuyên môn học làm sao cho làm việc sai trái xong mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh, ông muốn phân biệt thật giả từ nét mặt ta khó lắm

Lý Tịnh mặc kệ vẫn nhìn chằm chằmĐỗ Như Hối bắt đầu hỏi:

- Không biết Vân hầu đánh giá thế nào về hiềm khích giữa bản thân và Trương Lượng

- Còn đánh giá thế nào, chỉ cần có cơ hội hai bạn ta đều hận không thể giết chết đối phương, muốn hòa giải không dễ

Ngụy Trưng ghi lại câu trả lời của Vân Diệp

- Vân hầu, tối ngày hai hai tháng tám ở đâu Có ai làm chứng

- Tối hôm đó ta ở phòng thí nghiệm thư viện nghiên cứu suốt đêm, không hề chợp mắt, nhân chứng có Ngụy vương Lý Thái, tiên sinh thư viện Hi Mạt Đế Á, còn có bảy học sinh Đỗ tướng, hỏi điều này vô dụng thôi, với thân phận của ta, muốn giết người đâu cần tự mình ra tay, cho nên ngài chứng minh ta không có thời gian gây án là vô ích

Lý Tịnh lại nghĩ khác:

- Có ích, sao lại vô ích, từ đầu tới cuối lão phu không tin ngươi làm chuyện thiên địa căm phẫn này, hiện chỉ cần xác thực với Ngụy vương, tiên sinh, học sinh của thư viện rằng tối hôm đó ngươi chưa từng rời thư viện là có thể giữ quan chức của ngươi, muốn chứng minh ngươi có tội phải phá án trước
- Vân hầu, mau vào hoàng cung đi, hẳn bệ hạ đang đợi đó

Ngụy Trưng nói câu đầu tiên:

Lý Nhị là người dù trời có sập xuống cũng chẳng tỏ ra giật mình, ngồi sau bàn bóc ngọc mễ gặm ngon lành, Vân Diệp nhìn về góc đại điện, không phát hiện cây ngọc mễ trồng trong bồn, len lén lấy hổ phù chuẩn bị đưa lên, thứ này hiện hoàn toàn là một loại vinh dự, chẳng có ý nghĩa thục tế gì, ấn tín để lại ở binh bộ mới là thứ để Vân Diệp hiệu lệnh thủy sư Lĩnh Nam

- Thứ đó cứ giữ đi, trẫm cấp cái gì là không thu hồi, lần này ngươi đắc tội với ai, để người ta hại ngươi vào chỗ chết Trương Lượng, Sầm Văn Bổn chắc bị vạ lây hả

- Thần cũng không biết, người có thực lực ở Trường An, trừ Trương Lượng ra thì thần chẳng đắc tội với ai, cả ngày cẩn thận tươi cười còn chẳng kịp, thần dám đắc tội với ai chứ

Lý Nhị đặt ngọc mễ xuống, đập bàn nói:

- Ngu xuẩn, bị người ta hãm hại mà không biết là ai, còn dám tự nhận thông minh, câu này là do trẫm hiểu ngươi, nếu người khác không hiểu ngươi thì lúc này ngươi ở Đại lý tự rồi

Vân Diệp lúc này mới nhìn thấy một miếng sắt không lớn trên bàn, đen xì xì, rất quen

- Có phải quen lắm không Đó là phiến giáp do công nghệ độn hỏa ( khử hoạt tính) của Vân gia ngươi làm ra, đao chém không sao, thủy hỏa bất xâm, triều đình nghiên cứu rất lâu không hiểu được độn hỏa là gì, Thanh Tước lại cứng đầu không nói, triều đình cũng không dùng được thứ của nhà ngươi Ha ha ha, giờ thì hay rồi, rơi ở hiện trường là chứng cứ sắt đá Vân gia phạm án, tiểu tử, ăn một mình không phải chuyện hay, như bây giờ, chẳng ai lên tiếng giúp ngươi, thích khách bỏ chạy từ nhà Sầm Văn Bổn biến mất trong rừng lê, nhưng lại cho ngươi một đường sống, tội phạm không hiểu đạo lý chín quá hóa nẫu, mới gây đại án ở Ly Sơn đã lập tức hành thích đại thần, tiểu tử nghĩ cho kỹ đi, rốt cuộc ai hận ngươi đến thế

Vân Diệp cầm lấy mảnh giáp xem thật kỹ, đúng là từ công nghệ của Vân gia, nhưng thứ giáp này không phải chỉ người Vân gia mới có, bốn vị phó tướng trong thủy sư cũng có, thường ngày báo cáo tổn hại giáp có ghi trong sổ, về tra là biết Bạn đang đọc chuyện tại

- Bệ hạ, chuyện tới nước này thần không còn gì để nói, chỉ mong bệ hạ rửa sạch oan khuất cho thần, giờ vi thần về nhà đợi kết quả điều tra của triều đình

- Đừng có mơ, trẫm thấy chuyện lần này lạ lắm, người có năng lực làm việc này trẫm tính cả rồi, không phát hiện ra ai khả nghi, tiểu tử, nhiều năm qua đây là lần đầu tiên có kẻ ra tay tàn độc, dứt khoát như thế, ngay nha hoàn Trường gia cũng không đứa nào còn sống Nghe nói mỗi đao đều chuẩn xác, đa phần bị giết bởi một đao, nếu không phải kẻ trong nghề, tuyệt không làm được Cho nên chuyện này vì ngươi mà ra, cho nên phải do ngươi giải quyết Sáu ngày, ngươi có sáu ngày, lúc đó Trương Lượng về Trường An, nếu ngươi không có câu trả lời, trẫm liệt huyện Lam Điền vào chiến khu, cho hai ngươi mang thân binh giết nhau, trẫm làm trọng tài, ngươi thắng, hung thủ là người khác, ngươi thua, ngươi là hung thủ, chuyện qua đi không ai nhắc tới nữa, hung án kết thúc

Vân Diệp há hốc mồm tới mức nhét cả nắm đấm vào, đây là biện pháp do hoàng đế anh minh thần võ nghĩ ra Đây là cách giải quyết cuối cùng của ông ta Không cần biết trắng đen, chỉ xem nắm đấm của ai to

- Bệ hạ, như thế không thỏa đáng, hiện Trương Lượng là tên điên, ông ta sẽ liều mạng, là quốc công, theo luật ông ta có năm trăm thân vệ, thần là hầu tước, chỉ có ba trăm, đánh nhau thì thần thiệt Có điều nếu bệ hạ cho thần dùng quân khí của thủy sư thì thần đánh, dù sao thần và Trương Lượng như nước với lửa, đề phòng bị đột kích, giết béng ông ta đi là xong

Chương 720: Hố lửa

Vừa mới nói xong cổ bị đập cho một cái, Trường Tôn thị với bộ dạng hận sắt không thành thép đứng đằng sau, nghiến răng mắng:

- Huân quý đánh nhau, ai thắng người đó có lý, đây là phép tắc thảo nguyên, từ khi nào thành quy củ của Quan Trung, bệ hạ chỉ nói đùa, tưởng thật gì chứ

- Tra án cho tử tế, để tâm vào, Trường An có một đám tai họa như thế, không trừ đi ai mà ngủ được, chuyện Trương gia không phải ngươi làm, người Oa ở bị chết nếu không liên quan tới Sầm Văn Bổn thì bản cung cho rằng do ngươi làm, hiện giờ người ta muốn lấy mạng Sầm Văn Bổn, nên mới không thể là ngươi Hoàng gia chưa bao giờ nói lời khẳng định như thế, chỉ có ngươi, chứ người khác bản cung chẳng thèm hỏi một câu, đây là ân điển, mau cút đi phá án, một người quen cũ sẽ giúp ngươi

Bị Trường Tôn thị đuổi ra khỏi đại điện, còn nghe thấy bà ta góp ý với hoàng đế, sau này ít dùng quy củ thảo nguyên đi, Vân Diệp biết Lý Nhị muốn dùng cách đó giải quyết vấn đề thật chứ chả phải nói đùa, cả đời ông ta sùng bái vũ lực, có nghĩ thế cũng chẳng lạ

Nhớ lại khi Úy Trì Cung bức cung Lý Uyên, đi một bược hỏi một câu:" Bao giờ bệ hạ nhường ngôi, bao giờ bệ hạ nhường ngôi, bao giờ bệ hạ nhường ngôi" Một mãnh tướng toàn thân đẫm máu, sát khí ngùn ngụt bức bánh như thế, đừng nói Lý Uyên, dù là vị hoàng đế mạnh mẽ hơn cũng sụp đổ, còn sự hung bạo trong lòng Lý Nhị bây giờ từ đâu ra

Hạ Thiên Thương đứng ở cửa cung cười thân thiện, Đoàn Hồng thì hể hả, thấy Vân Diệp ra, Hạ Thiên Thương đi lên thi lễ, Đoàn Hồng cao giọng tuyên thánh chỉ, tên Hạ Thiên Thương này không ngờ lại có thiên tử lệnh tiễn

- Hầu gia cố lên, nô tài nghe nói khoái mã báo tin cho Trương Lượng đã qua Lạc Dương, ngài thực sự chỉ có sáu ngày, cố lên, nếu không nô tài tới huyện Lam Điền xem đánh trận, thấy Vân hầu thua mà không cứu sẽ đau lòng lắm

- Sớm muộn có ngày ta đưa ngươi tới thư viện, lúc đó xem ta xử lý ngươi ra sao

Vân Diệp phất ống tay áo, kệ Đoàn Hồng, hỏi thẳng Hạ Thiên Thương:

- Không biết hiện giờ Hạ huynh đệ tìm được người khả nghi chưa

Hạ Thiên Thương chắp tay nói:

- Bẩm hầu gia, tìm được rồi, Vân gia khả nghi nhất, có động cơ, có năng lực, có thủ đoạn, chỉ có Vân gia

- Lão Hạ, đừng đùa, lúc này ta không có tâm tư đùa đâu

- Hạ quan không đùa, trong tay Trương Cử Đạo nắm một phiến giáp mà chỉ Vân gia với có, vậy phải là nhà có liên quan rất sâu với Vân gia mới có, hạ quan tra tất cả người có bộ giáp này, kiểm nghiệm cả giáp, không bộ nào thiếu, sổ sách Vân gia đã chứng minh

- Trương Cử Đạo là một viên mãnh tướng giết người vô số, nhưng đêm đó gần như không kịp phản kháng, thân trúng hai mươi sáu đao ngã trong vũng máu, không nhát nào trí mạng, do mất máu quá nhiều mà chết Kẻ địch hành hạ hắn xong mới giết, cao thủ như thế ở kinh thành không nhiều, hạ quan tự nhận võ nghệ không tệ, nhưng dễ dàng giết được một viên mãnh tướng như vậy thì không làm được Nhưng Vân gia ít nhất có ba vị làm được, không hoài nghi Vân gia thì hoài nghi ai

- Còn hắn nữa!Vân Diệp chỉ Đoàn Hồng:

- Không thể, đêm đó nô tài hộ giá ở cung Vạn Dân cùng ba vị cung phụng, Vân hầu đừng kéo nô tài vào, một khi nô tài giết người, dù giết sai cũng đành chịu, Vân hầu nói đúng không

Bộ dạng đắc ý của Đoàn Hồng làm người ta rất muốn đấm cho một cái vào mặt, nhưng Vân Diệp lại cười, cười rất vui vẻ, lấy một cục đá ngồi giải toán, một chiếc thuyền xuôi dòng, một ngày đi bảy mười dặm, đi sáu ngày, một chiếc khoái thuyền thuận nước thuận gió lại giương buồm, đi muộn bảy ngày, khi nào đuổi kịp

Tính xong Vân Diệp chán nản, đứng ở cửa cung nhìn về phía đông không nói không rằng, đợi mệnh lệnh điều tra sư tiết Cao Ly tới nơi thì chắc Uyên Cái Tô Văn cũng lên thuyền rồi

- Có phải Vân hầu đã biết ai là hung thủ Theo hạ quan điều tra, hung thủ phải hơn một trăm tám mươi người, hạ quan không tin bọn chúng có thể ẩn nấp không để lại dấu vết

- Lão Hạ, còn một người nữa dễ dàng giết được Trương Cử Đạo, ta đã biết ai hãm hại mình, nhưng muộn rồi, không thể chứng minh hắn từng có mặt ở hiện trường nữa Ha ha ha, lão tử cuối cùng được nếm tư vị nuôi hổ gây họa rồi, hiện giờ tên đó phải đắc ý lắm

- Vân hầu biết rồi sao

Hạ Thiên Thương, Đoàn Hồng cúi đầu xem nửa ngày, không hiểu Vân Diệp viết gì trên mặt đất

Tâm tình Vân Diệp cực tệ, dẫn Hạ Thiên Thương tới phủ Hà Thiệu, mật đàm một lúc rồi cáo từ về thẳng nhà, khi rời cung Vạn Dân, Trường Tôn thị muốn Vân gia toàn lực giới bị, tránh để địch lợi dụng cơ hộiHạ Thiên Thương thấy tâm trạng Vân Diệp không tốt, không hỏi, cưỡi ngựa theo sau, cùng tới Vân gia, hắn không hiểu vì sao Vân Diệp không tới Trương gia tra thi thể, cũng không tới nhà Sầm Văn Bổn hỏi điểm nghi vấn, chỉ muốn về nhà, chẳng lẽ đả kích lần này làm y mất hết tự tin Hắn không tin ai giải toán lại phá án được, nhưng quyền chủ động trong tay Vân Diệp, hắn không tiện hỏi nhiều

Về nhà thấy đại sảnh chật kín người, Hầu Quân Tập vừa tới Trường An cũng có mặt, hai người ngồi sau Tần Quỳnh nhỏ giọng thì thầm, Lý Thái như con khỉ, nóng ruột chạy khắp nơi

Thấy Vân Diệp về Lý Thừa Càn đi tới hỏi:

- Phụ hoàng bảo sao

- Cho ta sáu ngày tra án, phải làm rõ nguyên nhân trước khi Trương Lượng về, nếu không ta phải đánh với ông ta, ai thắng là có lý

Hầu Quân Tập cười âm hiểm:

- Trong nhà ta còn có năm tên mãnh tốt, tặng ngươi, mấy nhà chúng ta mỗi nhà bỏ ra mấy hảo thủ, thêm vào cái tên có thể giết từ thành đông tới thành tây ở Lạc Dương, ta không tin Trương Lượng còn có cơ hội sống Lưu Văn Tĩnh bị Đậu gia chơi chết như thế, chúng ta chơi lần nữa có sao

Tần Quỳnh nhíu mày, Trình Giảo Kim cười lớn, Ngưu Tiến Đạt thở dài:

- Nếu không còn cách nào khác thì đành phải làm thế, cách này tuy tanh máu, nhưng là cách tốt phá vỡ cục diện bế tắc, là thế gia tướng môn, sức mạnh là chứng cứ thuyết phục nhất

- Ha ha ha, Quân Tập nói không sai, một vụ án lớn, muốn phá trong sáu ngày là không thể, hơn nữa người làm được c huyện này không thể là tiểu hộ, nói không chừng là mấy nhà hợp lại, một khi lôi ra, không biết triều đường sẽ loạn thế nào, không bằng xử lý nhanh cho xong

Vân Diệp cảm tạ ơn chi viện của Hầu Quân Tập, cười nói:

- Hầu thúc thúc quá xem thường tiểu chất rồi, một vụ án nhỏ xíu có là gì, vừa rồi nghe Hạ Thiên Thương nói qua tình hình vụ án, tiểu chất đã biết kẻ nào làm, nói ra đúng là tiểu chất liên lụy Trương gia, Cho nên lần này là tiểu chất có lỗi với già trẻ Trương gia, nói thật, tiểu chất ghét Trương Lượng, nhưng chưa từng nghĩ tới đụng vào một sợi tóc lão mẫu thê nhi của ông ta

- Các vị thúc bá ngồi đây đều có giới hạn làm người của mình, nhất định tuân thủ giới hạn đó, tiểu chất cũng có, giết Trương Lượng không khó, thủy sư Lĩnh Nam có vô số kỳ thuật, Trương Lượng có dẫn cả nghìn người tới cũng bị giết bất kỳ lúc nào, học vấn của thư viện dùng vào việc giết người, mọi người có nằm mơ cũng không ngờ được nó ác liệt cỡ nào

Mọi người xung quanh đều gật đầu, mê trận thư viện với đủ cách giết người đã thành truyền thuyết ở Trường An, thảm cảnh của Đinh Ngạn Bình là minh chứng tốt nhất, ngay cả hán tử như Cầu Nhiệm Khách còn thề không bao giờ bước chân vào chỗ quỳ quái đó nữa

Chương 721: Manh mối

Trình Giảo Kim phất tay bảo Vân Diệp nói tiếp

- Đói phó với phụ nữ trẻ nhỏ là tiền lệ vô cùng nguy hiểm, chúng ta không thể cổ vũ nó, một khi có manh nha là bóp chết ngay, chúng ta đều có gia tộc lớn, nếu không phải vì họ, các vị thúc bá ở đây toàn anh hùng hào kiệt, ai bận tâm tới sinh tử, Tần bá bá nhất định uống sảng khoái, Trình bá bá sẽ chạy tới Trường An hoành hành, Ngưu bá bá nhất định sẽ thành tên cướp lương thực, Úy Trì bá bá sẽ xông lên tuyến đầu chiến trường chém giết cho thỏa

Còn chưa nói hết đám Trình Giảo Kim đã cười nghiêng ngả, Vân Diệp đúng là nói trúng tâm sự của họ, Tần Quỳnh cả đời hào sảng, hiện toàn thân bệnh tật, vì gia quyến mà kiêng rượu, kiêng thịt, sống khổ vô cùng, chỉ muốn làm một bữa thật say rồi chết cho xong

Trình Giảo Kim không thích ràng buộc, chỉ muốn chơi với đám du hiệp, sảng khoái ân thù Ngưu Tiến Đạt không chịu được cảnh người khác bị đói, nên trong mấy nhà thì nhà ông ta nghèo nhất, vì lương thực đều chia cho người khác ăn, người Trường An chỉ cần tới cổng Ngưu gia kêu đói là lập tức có cơm ăn Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Úy Trì cung xuất thân hàn vi, tất cả công huân đều tới từ lưng ngựa, nên ông ta chỉ muốn thể hiện bản thân trên chiến trường, đó mới là võ đài của ông ta

Những người này vì gia tộc níu kéo nên mới kiềm chế

- Tiểu tử, nói điều ngươi biết ra đi, lão phu muốn xem kẻ nào to gan thế

- Không thể người Đại Đường, là người Cao Ly, hoặc người Oa, bất kể thế nào cũng là bọn chúng

Vân Diệp nói ra đáp án, bốn vị lão tướng không nói gì, tựa hồ không tán đồng lắm

- Tiểu tử, người Cao Ly đã đi tám ngày, hộ tống bọn chúng còn có quan viên Hồng Lư tự, muốn thần không biết quỷ không hay chạy về Trường An gây án là không thể Phải biết rằng chúng bị bệ hạ đưa về nước, đi hay không không phải do bọn chúng

Tần Quỳnh nói ra nghi vấn:

- Bởi chính như thế mới có thể che mắt tất cả mọi người, nếu bọn chúng ở Trường An, tin rằng bệ hạ sẽ ngay lập tức tra tới người Cao Ly Quan viên triều ta có một thói quen chẳng biết tốt hay xấu, đó là lập kế hoạch, đó là do tiểu tử mang tới, quan viên Hồng Lư tự giờ mỗi ngày lập kế hoạch phải đi bao nhiêu đường đất, không đi hết không dừng, cũng không đi vội, bệ hạ bắt người Cao Ly trong vòng một tháng rời khỏi Đại Đường, nhất định không để bọn chúng đi ba mươi mốt ngày

- Như thế tất cả mọi chuyện đều trong phạm vi có thể tính toán, Uyên Cái Tô Văn lợi dụng điểm này để quan viên Hồng Lư tự làm chứng, chỉ cần hắn nói bị bệnh nằm trong phòng không ra, chỉ cần tám chín ngày là đủ để hắn lẻn khỏi thuyền đi giết người Sau khi hãm hại tiểu chất, lại ngồi khoái thuyền đuổi theo quan thuyền là được, sau đó nói mình khỏe rồi Tiểu chất dám đánh cược, đợi quan viên Hồng lư tự về, các bị thúc bá chỉ cần hỏi Uyên Cái Tô Văn có bệnh hay không là đủ Người có thể hành hạ mãnh tướng như Trương Cử Đạo tới chết là không nhiều, hơn nữa, theo lời Hạ Thiên Thương nói, vết thương của Trương Cử Đạo là bị người ta chém liền hai mươi sáu phát một lúc, không biết các vị thúc bá có làm được không

Tần Quỳnh gật đầu:
- Song giản của lão phu đổi thành song đao có thể chém liền hai mươi phát

Trình Giáo Kim quen dùng đơn đao nói:

- Lão phu tối đa chém được mười ba đao

Ngưu Tiến Đạt lắc đầu, Úy Trì Cung nói:

- Nhanh cũng vô dụng, phải xem lực đạo thế nào, song đao chém hai mươi sáu phát, mỗi đao thấy máu thì cực khó, lão phu không làm được

Hầu Quân Tập cười lớn:

- Tiểu tử, chỉ cần ngươi đưa ra chứng cứ xác đáng, chúng ta đi Cao Ly, giết hắn tan tành luôn

- Không thể, Hầu thúc thúc, tiểu chất đã tính rồi, lúc này Uyên Cái Tô Văn đã lên thuyền, nói không chừng đang uống rượu hàn huyên với quan viên Hồng Lư tự, chúng ta nói hắn là hung thủ, quan viên Hồng Lư tự vì chối bỏ trách nhiệm sẽ nói Uyên Cái Tô Văn chưa bao giờ rời thuyền, cho nên không cách nào định tội hắn
- Tiểu chất đã thấy hắn hay tay cầm đao, miệng ngậm một thanh, dùng ba thanh đao đối địch, cảnh tượng khi đó chẳng khác gì một bánh xe cắm đao nghiền qua người kẻ địch, cho nên tiểu chất ngay lập tức nhận định, Uyên Cái Tô Văn là hung thủ

- Có điều bọn chúng muốn giết sạch Trương gia phải dùng không ít người, Hạ Thiên Thương nói phải tới một trăm tám mươi người, một mình Uyên Cái Tô Văn dễ dàng lẻn khỏi thuyền rồi quay về, nhưng đám tử sĩ Cao Ly, nhất định ẩn nấp quanh Trường An, nói không chừng đợi đột kích nhà tiểu chất, để tiểu chất và Trương Lượng chém giết nhau Tiểu chất nắm chắc tám thành là hắn sẽ làm như thế, nếu trong sáu ngày bằng hữu tiểu chất không tra ra được tung tích đám người này, chỉ đành đợi Trương Lượng về cùng đặt bẫy, chỉ là không biết ông ta còn lý trí nữa không

Hầu Quân Tập mắt sáng rực nói với Lý Thừa Càn đang chăm chú lắng nghe:

- Có huynh đệ thế này là phúc của thái tử, người như thế không phải vị đế vương nào cũng có thể gặp được, phải biết quý trọng

Lý Thừa Càn cười gật đầu, Vân Diệp đã làm rõ sự việc rồi, ở lại cũng vô ích, mang theo Lý Thái cáo từ về cung, chỉ để lại năm thị vệ đông cung

Đám Tần Quỳnh nhìn nhau một cái rồi lần lượt cáo từ, mỗi người để lại năm hộ vệ, nhìn một cái là biết tinh nhuệ từng trải sa trường, Vân Diệp luôn tiếp nhận ý tốt của người khác, bất kể sang hèn đều thế Lưu Phương âm thầm tới Vân gia, Vô Thiệt cũng thấy cơm ở thư viện không ngon bằng ở Vân gia, ở lý tại phòng khách đánh cờ với Lưu Phương

Ly Thạch cũng đưa cô cô bụng rất to về lại Vân gia ở, gia thần trong phường rượu ngày đêm tuần tra, nãi nãi cũng hạ lệnh giới nghiêm toàn trang, chợ vì tu sửa cũng sẽ ngừng mười ngày, chợ xây xong sẽ có trần cực lớn, thành chợ lớn nhất ngoài Trường An, nhất là lượng tiêu thụ trâu bò dê ở đây đã hơn chọ Trường An rồi

Hà Thiệu mấy ngày qua chân không chạm đất, chạy đông, chạy tây, toàn là đại lão kinh doanh Trường An, sau khi cửa hiệu của Hà Thiệu biến thành liên doanh với hoàng gia, thương nhân khắp Trường An giơ ngón cái lên khen hắn tinh thông đạo làm ăn, hiệu thuốc lỗ vốn thành sản nghiệp trụ cột của Hà gia

Mỗi ngày tới hiệu thuốc xem lỗ bao nhiêu tiền là công việc hàng ngày của Hà Thiệu, nếu lãi là nổi cơn lôi đinh, nếu hòa vốn thì tâm tình không tốt, còn lỗ vốn thì cười toe toét, đổi mấy đồng tiền lấy một lời cảm tạ tận đáy lòng, Hà Thiệu thấy mình kiếm lớn

Có tiếng tăm tốt, chuyện làm ăn khác có hại chết người, dù có chứng cứ xác đáng, người Trường An cũng rộng lượng cho rằng Hà gia nhất thời sơ xuất, hoặc không lựa chọn tốt chưởng quầy

Muốn tìm ra một trăm tám mươi người trong tòa thành trăm vạn người là vô cùng gian nan, nhưng Hà Thiệu thông qua con đường thương nghiệp không ngừng thu thập các loại tin tức

Hiệu vải của Trương gia có người lạ mặt mua rất nhiều vài đen, hiệu gạo Lôi gia mấy ngày trước có vụ làm ăn kỳ quái không lớn không nhỏ, người mua bảo bọn họ đưa gạo tới Đông Đạo Lương, chưởng quầy thắc mắc ba người sao có thể mang đi ba mươi bao lương thực, Nghĩa Hợp đường chuyên bán thuộc trị thương ở chợ đông gần đây buôn bán rất tốt, luôn có phụ nhân che mặt mua thuốc, trả bạc không nói chuyện, đưa danh sách lên là lấy thuốc luôn

Tổng hợp mấy vụ mua bán kỳ quái, Vân Diệp không ngừng vẽ vòng tròn trên bản đồ, khi y tìm được chỗ vòng tròn giao nhau nhiều nhất thì Lão Tiền tới báo, Trương Lượng mặc đồ tang cùng hai nhi tử khác quỳ trước cửa Vân gia, thỉnh cầu Vân Diệp đưa tới địa ngục, để khỏi chịu chia cách âm dương với cốt nhục

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau