ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 711 - Chương 715

Chương 712: Đều có đạo lý

- Sao tỷ biết muội là vương nữ nước Oa?

Cao Sơn Dương Tử giật mình ngồi dậy hỏi:

- Muội mặc y phục đương nhiên tỷ không nhận ra, nhưng giờ muội cởi y phục, sao tỷ không nhận ra chứ, Thiên ma vũ của muội lần nào biểu diễn tỷ cũng xem, còn học được một ít, nhưng không sao nhảy ra được sự diễm mị của muội.

Cao Sơn Dương Tử thấy mất mặt vô cùng, `mình bị người ta chơi đùa như một con ngốc, chẳng trách nữ quỷ này lại ngang nhiên như thế, làm ả đau khổ hơn bị nam nhân cưỡng bức, đây là cưỡng bức tinh thần.

Cao Sơn Dương Tử đờ đẫn từ dưới nước đi lên, mặc y phục trong ánh mắt trêu ghẹo của Hi Mạt Đế Á, quay lại nhìn, thấy trong tay ả là cái trâm của mình, còn nói:

- Lần sau muốn tắm nước nóng cứ tìm tỷ, tỷ có thể kỳ lưng cho muội.

Ả rùng mình, bước thật nhanh ra khỏi rừng, bên tai là tiếng cười lớn của Hi Mạt Đế Á, ả quyết định phải về thuyền thật nhanh, nơi đó mới là thế giới của ả, cái học viện mỹ lệ này toàn là ác ma ăn thịt người.

Mỗi lần Cao Sơn Dương Tử về Yểu Nương sẽ không đi đâu cả, ở trên thuyền cũng không tệ,các cô nương bị Cao Sơn Dương Tử bao rồi, nên mụ không quản các cô nương khác làm cái gì.

Tiểu Nguyên Bảo đã về, cũng rất bất thường, ôm tỳ bà cười ngây ngốc, cười rất vui, con điếm non này nhất định động lòng xuân rồi, Yểu Nương đi tới nhéo thật mạnh lên cánh tay nàng, thấy nàng đau chảy nước mắt mới hài lòng, một con ca kỹ mơ tưởng tình ái gì chứ, kiếm đủ tiền dưỡng lão rồi gả cho một lão nông mới là con đường chính, đám ngu xuẩn, không dùng mông mà nghĩ đi, thư viện toàn người thế nào, nghèo nhất cũng là quý tộc lão gia tương lai, ai thèm nhìn thứ tàn hoa bại liễu này.

- Nguyên Gia không phải như thế đâu, ba năm qua chàng tằn tiện tích góp được mấy chục quan rồi, chàng nói thêm ba tháng nữa là đủ tiền chuộc thân cho con, bảo con cố gắng chịu đựng.

- Là cái tên học sinh luôn tới tìm ngươi nhưng không bao giờ ở lại qua đêm chứ gì? Là cái tên trượng phu của ngươi?

Yểu Nương trừng mắt lên:

- Đúng thế, vừa rồi chàng mở rương cho con nhìn tiền, có bảy mươi quan rồi, ma ma, sau này đừng bắt con tiếp khách nữa, con không muốn có lỗi với chàng.

Yểu Nương nghe xong phẫn nộ tát Tiểu Nguyên Bảo chửi lớn:

- Con điếm ngu xuẩn này, có nam nhân như thế, ma ma cũng muốn gả, còn không mau ôm chặt lấy, đợi cái gì chứ, mau mang rương tiền tới đây, bảy mươi quan thì bảy mươi quan, ngươi nghĩ ma ma chỉ biết tới tiền thôi à?

Khi Nguyên Gia kích động cùng Trư Tông khiêng rương tiền tới thuyền thì Thẩm Công Hải và Diêu Tứ cũng vội vàng chạy tới, là huynh đệ ở cùng phòng ba năm, chuyện lớn thế này không lý do gì không tới xem.- Úi chà chà, Nguyên công tử đúng là có tình có nghĩa, ma ma ta cũng không có lý nào ngăn nữ nhi gả đi, theo Lý mà nói chuộc thân, khế ước ghi rõ ràng rồi. Ài, ai bảo ma ma ta bản tính Bồ tát, không chịu được mộng đẹp của người có tình, bảy mươi quan thì bảy mươi quan vậy, y phục mấy năm qua làm cho Nguyên Bảo cũng mang cả đi, coi như hồi môn ma ma cho khuê nữ.

Nguyên Gia đang chuẩn bị cảm tạ vài câu thì Thẩm Công Hải ở sau ngăn lại, nói Yểu Nương:

- Lão bảo tử, con bà nó đừng giả làm Bồ tát trước mặt bọn ta, đệ tử thư viện bao bao giờ nợ ân tình người khác, mười quan tiền trong mắt bọn ta không là cái gì hết, đại gia của thư viện không cần mụ bảo tử thi ân bán huệ, đây là hai mươi quan tiền, phần thừa ra thưởng cho ngươi, mau lấy văn thư kết toán, sau này hai bên không liên quan, nếu đại gia còn nghe thấy ngươi nói tới tên đệ muội, sẽ đập nát cái Yến Lai Lâu của ngươi.

Yểu Nương cho bao giờ chê tiền, bất kể Thẩm Công Hải nói khó nghe thế nào, làm nghề này lời khó nghe gấp bội cũng nghe nghe mãi rồi, trơ lỳ rồi, hai đĩnh bạc to tướng trước mắt làm lóa mắt, cướp ngay lấy ôm trong lòng, cười nịnh:

- Vâng vâng, công tử nói đúng lắm, Nguyên Bảo sắp làm nương tử quan gia rồi, lão bà tử này về sau đảm bảo không nói tới một chữ, nếu sai, công tử cứ xé miệng.

Tiểu Nguyên Bảo mặc áo đại hồng được mấy ca kỹ vây quanh đẩy từ khoang thuyền ra, thẹn thùng cúi đầu, Nguyên Gia nhìn mà vui sướng, đang định đi lên nắm tay làm gì Thẩm Công Hải kéo lại, lấy trong giỏ ra một bọc y phục, ném cho Tiểu Nguyên Bảo:

- Đệ muội, nếu như nghĩ cho Nguyên Gia thì hãy thay y phục trên người đi, nhớ kỹ, đồ của Yến Lai lâu không được mang theo bất kỳ thứ gì, tỷ muội tốt đến đâu từ nay là người qua đường, nếu như làm được điều này, vi huynh ngay hôm nay làm chủ cho hai người, lập tức thành thân, nếu không chuyển này khỏi nói tới.

Nguyên Gia không hiểu gì, hỏi:

- Hải Tử, con người đều có cảm tình, Nguyên Bảo ở cùng tỷ muội bao năm, tuyệt tình như thế có phải thấy giàu quên nghĩa không?Thẩm Công Hải kéo Trư Tông, Diêu Tứ tới, chỉ hai người nói:

- Bọn họ là người thế nào? Chúng ta là người thế nào, nhìn cho kỹ, bốn chúng ta là một loại người, báo đáp thế nào cũng không quá, cười thê thất trung hiếu như vậy là một chuyện đẹp, tuy thiếu đi chút lễ tiết, nhưng thư viện ta ít chú ý nhất lại chính là thứ này.

- Nghĩ mà xem, chúng ta mười năm đèn sách là vì cái gì? Chẳng phải là muốn một ngày thi triển tài năng, lưu danh sử sách, lập nên thịnh thế ngàn đời không suy sao?

- Thêm một tháng rưỡi nữa là lúc chúng ta cùng toàn bộ sĩ tử thiên hạ ganh đúa hơn kém, thư viện ta sẽ thành đích của mọi mũi tên, mặc dù trong luật pháp không ghi cấm lương gia kết hôn với tiện tịch, nhưng ngươi tưởng thứ này không tồn tại à? Nạp thiếp chẳng ai để ý, cưới thê cần tam mai lục chứng, những thứ này sẽ viết vào quan bằng của ngươi. Nếu như để họ biết đệ muội xuất thân thanh lâu, ngươi còn có tiền đồ gì nữa, bao năm vất vả của ngươi sẽ trôi theo dòng nước, thư viện cũng sẽ bị người ta thừa cơ chỉ trích, nên chuyện này không thể không cẩn thận.

Tiểu Nguyên Bảo lúng túng, đó là điều nàng luôn lo sợ, nàng sợ nhất là ảnh hưởng tới sự nghiệp của Nguyên Gia, sau này làm thê tử Nguyên Gia, tất nhiên không tiện qua lại Yến Lai lâu nữa, nhưng vừa rồi nghe nàng báo tin, các tỷ muội ai ai cũng mừng thay nàng, không ít người còn cho nàng chút tiền riêng đề phòng vạn nhất, hoan hỉ thay y phục đẹp nhất cho nàng, đưa nàng ra, coi như thay mặt gia trưởng tiễn về nhà chồng, giờ sao tiện làm chuyện tuyệt tình trước mặt họ. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Nguyên Gia đi tới cạnh nàng, chắp tay cảm tạ đám ca kỹ, dõng dạc nói:

- Hải Tử, ngươi sai rồi, đại trượng phu nói lời đàng hoàng, làm việc nghiêm chỉnh, kẻ kháng xúc xiểm liên quan gì tới ta, quân tử dưỡng đức phải từ bên trong, làm việc che che giấu giấu thì không hay. Nguyên Bảo Nhi vốn là thê tử của ta, bọn ta không trộm không cướp, chuyện do thời thế ép buộc, thân ở thanh lâu không phải là chuyện mất mặt, cưới nàng phải quang minh chính đại, ta còn muốn mời sư trưởng chúc phúc cho phu phụ chúng ta, bộ y phục này rất hợp, nếu làm quan chỉ vì làm quan thì không làm cũng được, ta ở lại thư viện dạy học cũng là công đức. Hải Tử, chúng ta là huynh đệ, ta nhận tâm ý của ngươi, nhưng ta không định để Nguyên Bảo Nhi ủy khuất gả cho ta, nếu không cha mẹ dưới suối vàng cũng không tha cho ta.

Thẩm Công Hải buông một tiếng thở dài, đành tùy hắn, nhìn Nguyên Gia và Nguyên Bảo tay trong tay vui sướng đi về thư viện. Đi được mấy bước không thấy Diêu Tứ và Trư Tông nhúc nhích, bực mình nói:

- Hai tên vương bát đàn các ngươi không đi còn đợi cái gì.

Trư Tông tóm tay Thẩm Công Hải nói:

- Ba chúng ta tối nay không có chỗ ngủ, tất nhiên không thể ngủ cùng một phòng với đệ muội, hay là...

Thẩm Công Hải nhìn thuyền hoa của Yến Lai Lâu, lại nhìn Diêu Tứ thèm chạy dãi, dậm chân nói:

- Không vấn đề, ăn uống thoải mái, đêm ngủ tự lo.

Nói xong rất lịch sự mỉm cười với Yển Nương đang đi tới chào đón.

Chương 713: Nữ thư ký và ông chủ

Mới sáng sớm Vân Diệp đã bận rộn trong văn phòng, công văn tích trữ rất nhiều, thủy sư Lĩnh Nam phát hiện ra một hòn đảo ở cửa Trường Giang, chuẩn bị xây ở đó một bến tàu trung chuyển, thường ngày tiếp tế cũng thuận tiện.

Xử lý xong công vụ, cuối cùng lấy văn thư tư nhân ra phê duyệt, thật là thuyền hành thủy vật cũng muốn xây một cái bến tàu, lấy bản đồ ra xem, hiểu rồi, đây chẳng phải đảo Sùng Minh đời sau à? Sao lại nhỏ thế này? Đông tây trăm trượng, nam bắc ba trăm trượng, chỗ nhỏ thế này làm được cái gì, hơn nữa hòn đảo này mới hình thành, khắp nơi là cát làm sao xây bến tàu được? Chuyện này phải hỏi cho rõ, đợi họ về hẵng nói.

Hi Mạt Đế Á đã ưỡn ẹo đi qua văn phòng hai lần rồi, Vân Diệp vờ không thấy, tới lần thứ ba không nhịn được đi thẳng vào, đặt cái mông lớn lên bàn của y:

- Hôm qua ta và Cao Sơn Dương Tử tắm suối nước nóng, ngươi không muốn biết xảy ra chuyện gì à?

[CHARGE]

Vân Diệp cẩn thận chuyển nghiên mực qua một bên trước, nhìn cặp đùi thon dài hấp dẫn của Hi Mạt Đế Á vắt lên nhau, tay chống lên bàn, người hơi cúi, qua cổ áo thấy rõ bầu ngực đầy đặn của nàng, nếu bỏ đi cảnh xung quanh, đây đúng là nữ thư ký ve vãn ông chủ, có điều ông chủ lại day huyệt thái dương nói: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Trước tiên ta mặc niệm một chút cho nữ nhân đó, phải nói từ khi cô vào thư viện, tố chất của thư viện không chỉ hạ xuống một cấp, tiếp tục thế này chẳng biết rồi đi về đâu, nữ nhân cũng nhảy lên bàn nam nhân ngồi, thói đời này còn gì để nói nữa.

Hi Mạt Đế Á xấu hổ nhảy xuống bàn:

- Thi thể trong mê lâm xem ra là cô ta phái tới, ngươi không định đi hỏi xem à?

- Tôn tiên sinh đang nghiên cứu cốt cách, cơ nhục con người, còn thích xem lục phủ ngũ tạng người chết, thêm thi thể có gì không hay.

- Ta biết ngay ngươi chẳng có ý tốt mà, đã bố trí sẵn cạm bẫy chờ người ta chui vào. Nói đi, ta không kể cho ai đâu, chỉ muốn biết ngươi hại người thế nào.

- Cô có biết bảo mật là gì không vậy? Thật ra ta không hiểu, với điều kiện của cô kiếm nam nhân tốt mà cưới, sau đó sinh con đẻ cái, nghiên cứu học vấn có hay không, suốt ngày kéo nữ nhân đi tắm suối nước nóng, có vài vị tiên sinh đã trách cứ cô rồi.

- Ta chẳng thèm đám nam nhân ngốc, ta chỉ thích ôm thân thể mềm mại của nữ nhân vào lòng, nam nhân ấy à? Có hay không cũng thế, thân thể ta đã hiến cho thần trí tuệ, nam nhân thế gian đừng vọng tưởng nữa.

Vân Diệp gật đầu, thần trí tuệ của Hi Mạt Đế Á cũng là nữ, cô nàng cơ bản là hết thuốc chữa rồi, ôi thôi thì mình đã cố.
- Lý Thái làm một thí nghiệm khoa học cỡ lớn, cô có đi giúp hắn không, học vấn phải để người đời biết, không thể khóa trong thư viện, hoạt động triển lãm này về sau là một bộ phận trong công tác của thư viện. Triệu tiên sinh đang bố trí mời một số người thích ngắm sao tới tham quan Quan Tinh Đài của ông ta, bệ hạ cũng muốn xem xem rốt cuộc mặt trăng có gì, lần này phải làm kính viễn vọng bằng nước cất thật tinh xảo vào, muốn người ta móc túi thì mình cũng phải bỏ vốn, để người ta nhìn một cái là biết hàng cao cấp, tốn rất nhiều bạc mới làm được, hiện nhà phú quý ở Trường An nhiều, tùy tiện tổ chức cái gì đó cũng lừa được ối tiền.

- Cô xem thư viện mấy năm qua không ngừng xây tường bao, ta sắp xây kín Ngọc Sơn rồi, chi phí rất lớn, Hứa Kính Tông từ sáng tới tối mệt như lừa, các cô không biết thương hắn, kiếm thêm chút tiền thì chết à?

Hi Mạt Đế Á bị Vân Diệp xổ một tràng làm chóng cả mặt, nghe tới tiền liền xen vào:

- Tinh kim và bí ngân của ta còn chưa có, ngươi suốt ngày nhắm vào chút tiền của ta, hai nghìn quan mua hai thứ kim loại thông linh này đều không đủ, hỏi ngươi, ngươi không cho.

- Ha ha ha, trách ta hả, tinh kim, bí ngân ta không thấy, nhưng hình như cô mua rất nhiều đồ trang sức, thương đội tây vực bán cánh tay vàng nặng nửa cân, cô mua không chớp mắt, đừng nói với ta đó là tiền riêng của cô nhé. Hai nghìn quan hiện giờ còn được một nghìn quan không? Cho cô biết, đó là kinh phí nghiên cứu năm nay của cô, thêm một xu cũng không có.

Hi Mạt Đế Á vội nắm tay Vân Diệp nài nỉ, đảm bảo không tiêu tiền bừa bãi đữa, miệng còn phát ra tiếng như mèo kêu, Vân Diệp đang bực mình thì Hứa Kính Tông đi vào, Hi Mạt Đế Á vờ vịt chỉnh y phục, ưỡn ngực đi ra ngoài.

Vân Diệp vội nói ngay:

- Lão Hứa đừng hiểu lầm.
- Không có chuyện hiểu lầm đâu, ta ở ngoài nghe một lúc rồi, nữ nhân này là con yêu tinh, chúng ta không chấp cô ta, nếu các tiên sinh khác làm thế, đủ tống vào Đại lý tự rồi. Sau này bất kể là tiền quyên góp do tiên sinh hay học sinh kiếm được đều phải cho vào sổ sách, sau đó thống nhất chi tiêu, bỏ nhiều công thì được nhiều, không thể như thế này, ai tổ chức quyên thì của người đó, loạn mất.

- Nói rất đúng, vậy bắt đầu làm từ ta đi, ta vừa mới quyên được từ hộ bộ một nghìn quan, cho vào sổ sách thư viện đi.

Đánh xe ngựa cùng Hứa Kính Tông tuần thị các công trường của thư viện, nhất là tường bao, phải biến thư viện thành thành trì công thủ vẹn toàn, đó là một công trình to lớn, chưa bao giờ dừng lại, dù chậm thế nào cũng vẫn tiến hành.

Với công trình lớn như vậy, đội ngũ xây dựng năm trăm người vẫn tỏ ra ít ỏi, có điều năm trăm người này đã hoàn toàn chuyển hóa từ nông dân sang thợ xây, hiệu suất của bọn họ làm Vân Diệp thấy khó tin.

Nhiệm vụ hiện giờ của Hoàng Thử là tìm kiếm suối ngầm, nghe thư viện an bài cho mình công việc này, Hoàng Thử lập tức bỏ áo bào viên ngoại bằng gấm thục, bện tóc lên, tóc đuôi ngựa, khi trời nóng bức, đuôi ngựa phất qua phất lại rất phong cách.

Vác toàn bộ đồ nghề, thăm dò mạch nước của sông Đông Dương, sau đó đào bới khắp nơi, mỗi khi thăm dò được nguồn nước đều lấy tảng đá đen lớn làm tiêu chí, tương lai tường thành của thư viện sẽ chạy theo mạch nước, sông hộ thành của thành Đại Vương để lại ấn tượng quá sâu với Vân Diệp.

Ở cái thời phải dựa vào tường thành duy trì an toàn này, kế hoạch vĩ đại của Vân Diệp hiện thành nhận thức chung của thư viện.

Yêu cầu của Hứa Kính Tông đơn giản tới biến thái, đứng trên cầu thừng, gió mạnh trong núi thổi qua, lắc lư làm người ta hoa cả mắt, con đường hai trăm mét này do Hứa Kính Tông thiết kế, xích sắt cực lớn được đóng vào vách núi hai bên, tưởng phòng hộ hình chữ V ngược bảo vệ vững vàng cho xích sắt, từ đứng trên đỉnh núi ném đá xuống cũng chẳng chạm vào được xích sắt.

- Lão Hứa vì sao lại an bài đường lui ở Tần Lĩnh, với những người già yếu bệnh tật của thư viện vào Tần Lĩnh thì mấy người sống nổi? Ngươi định chỉ cần có chuyện là lập tức vào Tần Lĩnh làm dã nhân à?

Hứa Kính Tông cười hăng hắc:

- Hầu gia biết năm xưa gia phụ vào Tần Lĩnh tránh chiến hỏa phải hi sinh thế nào không? Một khi thành trì của thư viện cũng không giữ nổi, vào được Tần Lĩnh là có phúc rồi, với địa vị của thư viện hiện nay, ai làm hoàng đế cũng không gây hại cho thư viện, mà còn toàn lực bảo vệ. Cho nên người Hán thay đổi triều đại không đáng sợ, chỉ sợ dị tộc xâm nhập, vó sắt khắp nơi, bọn chúng không biết sức mạnh ẩn chứa trong sách, bọn chúng thì thừa nhận một loại sức mạnh, đó là trường đao trong tay.

- Hôm nay ngươi nói chuyện rất bạo dạn, không giống con người của ngươi.

- Nơi này trên không tới trời, dưới không chạm đất, nói nhảm vài câu cũng sẽ bị gió thổi đi, sao phải lo? Hứa Kính Tông cả đời này chỉ cần nhìn tòa hùng thành xây lên là thỏa mãn rồi. Ha ha ha, đại ẩn vu thị, có công tích này hơn xa khúm núm trên triều, tiêu diêu cả đời có gì không tốt.

Chương 714: Viện binh của Vân Diệp (1)

Nhìn Hứa Kính Tông giang rộng tay hét lớn vào gió, Vân Diệp rất hài lòng, đây là đầu danh trạng, tuy tên này làm việc hơi tuyệt tình, nhưng Vân Diệp tin, khi thực sự có nguy cơ, tên này tuyệt đối phủ nhận lời mình nói, hiện giờ nói với Vân Diệp chỉ là một sự đầu cơ thôi

Hứa Kính Tông không biết, nhưng Vân Diệp biết, trong Tần Lĩnh có sáu căn cứ của thư viện, ví như chỗ thí nghiệm thuốc lần trước, đám Bách kỵ ti đáng ghét hình như không biết

Trong thư viện có một khoản tiền Hứa Kính Tông không thể hỏi tới, mỗi tháng Tôn Tư Mạc lấy đi một ít, Triệu Duyên Lăng cũng thế, còn hai khoản do Lý Cương và Ngọc Sơn dùng, thường ngay cả sổ gốc cũng không có ghi lại Hứa Kính Tông biết ố tiền này dùng ở việc đao thương, thậm chí liên quan tới tồn vong của thư viện, nên hắn vui vẻ giả hồ đồ

Từ công trường về, mới rửa được cái mặt thì phó dịch vội vàng bẩm báo có cố nhân tới thăm, nhưng họ không nhận ra, hình như từ Lĩnh Nam tới, một ông già dẫn theo một đôi thanh niên nam nữ

Nghe phó dịch nói thế, nụ cười hiện lên ngay, đó là nụ cười vui vẻ thực sự, đúng là cố nhân, nhớ tới nụ cười hồn nhiên của họ, Vân Diệp thấy cả bầu trời âm u ngoài kia cũng vừa mắt

Không biết Mông Lỗ và Mông Na đã thành thân chưa, có con chưa, đứa con thuộc về Mông Lỗ, hay thuộc về Mông Na Hẳn trưởng lão phải đau đầu lắm

Vượng Tài dường như biết tâm tư Vân Diệp, chạy thật nhanh về nhà, tới cửa nôn nóng dụi mã phu tháo xe, theo Vân Diệp vào phòng khách

Khi Vân Diệp không ở nhà, ngoại nhân đều do Lão Tiền ra mặt chiêu đãi, từ xa nghe thấy Lão Tiền và trưởng lão nói chuyện, hình như cả hai đều rất vui vẻ, thi thoảng có tiếng cười truyền ra

Mông Lỗ rảnh rỗi nhắm mắt dưỡng thần, Mông Na lại mở đôi mắt to long lanh nhìn khắp nơi, thấy tranh chữ trên tường liền chọc Mông Lỗ, thấy đồ sứ trên giá cũng chọc Mông Lỗ, thậm chí nhìn thấy hoa văn điềm lành trên trần nhà cũng chọc Mông Lỗ, từ Lĩnh Nam xa xôi tới Trường An gặp bằng hữu, cái gì cũng khiến nàng thấy mới mẻ

- A, trướng lão trí tuệ, được gặp ông ở Trường An thật là vui, Mông Lỗ, huynh đệ của ta ngươi đã hái đóa hoa tươi mỹ lệ nhất trong trại chưa

Trưởng lão không thay đổi chút dì, vẫn quấn khăn trên đỉnh đầu, Mông Lỗ nghe thấy lời Vân Diêp thì mở ngay mắt ra, nụ cười tức nở rộ, Mông Na bất chấp hết hét lên, ôm lấy cánh tay Vân Diệp líu ríu tuôn ra một tràng dài Lão Tiền thấy thế liền cáo lỗi, chuẩn bị yến tiệc cho khách, ông ta nhìn ra đây là bằng hữu thực sự, không chiêu đãi tốt sẽ bị hầu gia trách tội

Vân Diệp nghe Mông Na nói luôn mồm, mặc dù chẳng hiểu gì cả, nhưng lúc này gật đầu là luôn đúng, cuối cùng thấy nàng chỉ trâm trên đầu nhà hoàn, liền tỏ vẻ đã hiểu, Mông Na thích trâm, ở trại bọn họ đem miếng ăn cuối cùng chia cho bằng hữu, nên xin đồ của bằng hữu là chuyện bình thường

Bảo nha hoàn đi tìm Tân Nguyệt lấy mấy cái trâm thật đẹp, thuận tiện bảo Tân Nguyệt ra gặp khách, đó là điều phải làm

Thi lễ với trưởng lão, rồi ôm chặt Mông Lỗ một cái, mắt Mông Na cứ nhìn chằm chằm vào trang sức đẹp đẽ mà nha hoàn đeo, chẳng quan tâm ba người kia nói gì

- Trưởng lão, vì sao lại lặn lộn đường xa tới Trường An Dọc đường nhất định vô cùng vất vả, ta đã sai người đi an bài rượu thịt, hôm nay chúng ta phải ăn một bữa đã đời, không say không về, có gì để mai nói
Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy họ, Vân Diệp biết ngay bọn họ đã chịu muôn vàn khổ cực, trường lão toàn thân bụi đất, giày cỏ đã ránh bươm, khăn quấn đầu chỉ còn một lớp mỏng, Mông Na xinh đẹp cũng trở nên vừa đen vừa gầy, váy vá chằng vá đụp, quần của Mông Lỗ mất nửa ống, vạn dặm đường chỉ dựa vào đôi chân đi tới Trường An

- Hay lắm, bằng hữu của ta, bọn ta đi mất nửa năm trời mới tới được Trường An, đúng là cần nghỉ ngơi, hôm nay chúng ta uống rượu, ăn thịt, không nói gì cả cũng không nghĩ gì cả

Mông Lỗ lắp bắp:

- Bằng hữu, uống rượu

Vân Diệp cao hứng vỗ vai hắn: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Đến chỗ ta rồi là phải vui vẻ, bất kể mọi người gặp phải khó khăn gì, ta đều giúp mọi người giải quyết

Tân Nguyệt ở ngoài cửa thất kinh, trượng phu chưa bao giờ đưa ra loại lời hứa thiếu suy nghĩ như thế, ngay cả đối phương có vấn đề gì cũng không hỏi rõ ràng đã vỗ ngực bảo đảm, đúng là kỳ quái

Nhìn thấy Tân Nguyệt đi vào, Mông Na như nhìn thấy tiên nữ, váy lụa thướt tha dài chấm đất, y phục đó còn đẹp hơn y phục nàng nhìn thấy cả trăm lần, dung mạo đó cũng đẹp hơn nữ nhân xinh đẹp nhất mà mình nhìn thấy cả trăm lần, nhất là những món trang sức tuyệt đẹp trên tóc, trên cổ, làm nàng như muốn phát cuồng

Kéo Vân Diệp tới, chỉ Tân Nguyệt ríu rít nói một đống, tâm tư đơn giản, dễ đoán, chỉ Tân Nguyệt nói với Mông Na:
- Đây là thê tử của ta, tên Tân Nguyệt

Rồi nói với Tân Nguyệt:

- Đây là Mông Na, thê tử của Mông Lỗ, là bằng hữu mà ta quên khi lưu lạc ở Lĩnh Nam, đều là người rất tốt

- Phu nhân xinh đẹp, người là nữ tử xinh đẹp nhất mà ta gặp, xin hãy nhận lời chúc phúc chân thành nhất của chúng tôi

Lời khen ngợi quá trực tiếp của trưởng lão lãm Tân Nguyệt bối rối không biết phải ứng phó ra sao, ngoài trượng phu mình đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy một nam nhân khen mình xinh đẹp chẳng che giấu gì

- Phu nhân đừng lạ, điều họ nói ra miệng là điều nghĩ trong lòng, đây là lợi khen ngợi tuyệt nhất Ở cùng bọn họ không cần có chút giả tạo nào

Tân Nguyệt nghe vậy cũng tự nhiên hơn, kéo tay Mông Na xem từng cái trâm đủ loại được xếp trên cái đĩa do nha hoàn mang tới, vàng, bạc, bảo thạch, ngà voi, loại nào cũng cực kỳ quý giá, làm Mông Na không nỡ rời tay

Mông Na chùi tay lên người, cầm liền một lúc năm cái trâm màu sắc rực rỡ nhất cằm lên đầu, Tân Nguyệt cười đón lấy, tự mình gài lên cho Mông Na, thấy Mông Na chỉ lên đĩa, ý bảo muốn cằm hết trâm lên đầu, Tân Nguyệt dở khóc dở cười, gói số trâm lại đặt vào tay Mông Na, Mông Na mới thôi

Nha hoàn bày thức ăn lên bàn, mời mọi người vào chỗ, Mông Lỗ ngồi trên ghế cựa quậy rất nhiếu tự nhiên, muốn gắp thức ăn, nhưng lại sợ làm hỏng thứ đồ sứ tinh xảo, Mông Na cũng trở nên câu nệ, sắn ống tay áo thùng thỉnh ra, cẩn thận gắp thức ăn, làm Tân Nguyệt cứ cười trộm suốt, rất thiếu lịch sự

Vân Diệp lệnh phó dịch thay hết đồ sứ tinh xảo bằng cái bát gốm to đen, ăn thế này khác gì hành hạ Mông Lỗ, Vân Diệp cũng không thích dùng đũa ngà voi, gặp miếng đỗ xào nữa ngày không được, trưởng lão đã lấy tay nhặt ba lần rồi

Khi tất cả thức ăn được Vân Diệp lệnh cho vào bát gốm đen xì, trưởng lão, Mông Na, Mông Lõ đều thở phào, đũa trúc càng được hưởng ứng, trải một cái chiếu, thức ăn chuyển ra đó, bốn người ngồi vây quanh đũa gắp, thìa múc, hứng lên thì tay bốc, canh bê cả bát để húp, đây mới là ăn cơm

Tân Nguyệt nhìn trượng phu và ba người thô tục kia tranh nhau ăn, đột nhiên thấy lòng chua xót, mặc dù Vân Diệp chưa bao giờ nói tới những khổ nạn trong rừng, luôn nói với vẻ đùa cợt chỉ chọn chuyện vui để kể, cứ như dẫn Vượng Tài đi du lịch một chuyến

Trượng phu dùng tay xé gà, đưa phần ức cho trưởng lão, hai cái chân cho Mông Lỗ và Mông Na, mình thì cầm cổ gặm từng chút thịt một liền biết ba người này thực sự là khách quý, trượng phu luôn thích ăn chân gà, dù thái tử tới, trượng phu cũng không cho mang chân gà lên

Tay ba người kia đen xì xì, với tính thích sạch của trượng phu, vậy mà Mông Lỗ gắp cho trượng phu một miếng thịt, trượng phu chẳng nghĩ ngợi gì đã ăn luôn, còn đem số thịt còn lại đổ vào bát Mông Na Nhìn những cảnh đó Tân Nguyệt có thể tượng tượng trượng phu lúc ở rừng ra khốn khổ ra sao

Chương 715: Viện binh của Vân Diệp (2)

Bát cơm to như đầu người, Mông Na ăn liền hai bát, vẫn thèm thuồng nhìn số thức ăn thừa Ăn cơm xong, lấy canh súc miệng, Vân Diệp cầm vò rượu nho rót cho mọi người, bọn họ có thể không quen uống rượu mạnh

Rượu ngà ngà rồi Vân Diệp mời hỏi chuyện trưởng lão:

- Năm nay trại thu hoạch ra sao Hội bái nguyệt tổ chức được mấy lần rồi

Trưởng lão vuốt râu đắc ý nói:

- Năm ngoái thu hoạch tốt lắm, công chúa thu chút thuế rất ít, lương thực đủ ăn, chuối tiêu trong rừng tới năm nay còn chưa hết, ăn từ đầu năm tới cuối năm không hết, còn đem ra chợ, đổi được rất nhiều vải

- Có dã phú phá trại không Có bị người khác tới ức hiếp không

Nghe thế Mông Lỗ vỗ ngực, oai phong nói:

- Không ai, dám, nghe nói ngươi đang đánh nhau với người khác, ta tới giúp, ngươi

Mông Lỗ nói tiếng Hán không lưu loát, làm Vân Diệp mắt cay cay, chuyến đi Liêu Đông của mình đã kết thúc, viện binh giờ mới tới, một ông già, một nữ tử, một tráng hán, đó là viện binh của mình, đó là viện binh duy nhất của mình

Đám người trên triều chỉ đợi tin Vân Diệp chiến bại, huân quý đại lão trong quân đội cũng chỉ đợi cái cớ để xuất binh, ngay hoàng đế cũng chuẩn bị ứng phó khi Vân Diệp thất bại, ai ngờ ở trong cái trại nho nhỏ ngoài vạn dặm, có một đám sơn dân nửa mông muội lo lắng cho bằng hữu của mình, sợ bằng hữu chẳng may không đánh được địch thì sao, vì giúp bằng hữu mà phái đi hán tử cường tráng nhất, trưởng lão thông minh nhất, nữ tử xinh đẹp nhất đi giúp bằng hữu Trong câu chuyện thần thoại của trại, đội ngũ dũng sĩ chẳng phải kết hợp giữ dũng cảm, trí tuệ và xinh đẹp sao Đây là lực lượng mạnh nhất họ có thể phái đi, giúp đỡ bằng hữu ngoài vạn dặm

Không kịp cuộc chiến có sao đâu, không giết được địch có sao đâu, thậm chí có tác dụng gì không cũng chẳng hề gì, bọn họ lặn lội tới đây, có viện binh là tốt, bất kề lúc nào cũng không muộn

Nâng bát lớn lên, cùng Mông Lỗ uống cạn Trưởng lão hơi xấu hổ, ấp úng mãi mới nói:

- Khi tới ta mới nghe quản gia nói ngươi đánh trận xong rồi, không tới kịp

- Đừng nghe ông ta nói bậy, mới bắt đầu đánh thôi, trưởng lão trí tuệ, Mông Lỗ dũng cảm, Mông Na xinh đẹp, đúng là viện binh tốt, có mọi người, ta dám đánh với ác ma Trước đó chỉ giết ít tiểu binh, ác ma chưa xuất hiện, mọi người nghỉ ngơi một thời gian, nếu hoàng đế định đánh nhau với ác ma, chúng ta cùng đi, nếu hoàng đế chưa định khai chiến, mọi người về trại đợi, thế nào cũng có ngày đại chiến

Mông Lỗ cười gật đầu, cầm bát rượu chạm cạnh một cái Mông Na đứng dậy lấy túi của mình, đô ra rất nhiều chuối khô, còn có cả nấm, Mông Na vốc một vốc, định đặt vào tay Tân Nguyệt, nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của Tân Nguyệt, bảo nàng nâng váy lên chứa

Vân Diệp kệ Tân Nguyệt bối rối, nhón một miếng chuối khô vào vào miệng nhai thật kỹ, chỉ thấy đây là món ngon vô song trên đời xem tại TruyenFull.vn

Vượng Tại thì đầu vào, kêu một tiếng, Mông Na nghe thấy vui sướng ôm một vốc ra cho Vượng Tài, chỉ thấy nó thè lưỡi cuốn liên hồi, làm nàng buồn, cười khanh khách

- Mông Lỗ, ngươi đã thành thân chưaVân Diệp để tâm tình bình tĩnh lại, nghe ngóng chuyện của họ:

- Mông Lỗ chưa gả tới, Mông Na ở với hắn rồi, đoán chừng sớm có con thôi, chỉ là không biết giao cho cho ai, lão đau đầu lắm

Tân Nguyệt ăn chuối khô giật mình nghe chuyện kỳ lạ, nam nhân mà gả cho nữ nhân, liếc nhìn Mông Lỗ chất phác, lại nhìn Mông Na đang chơi đùa với Vượng Tài, dường như hiểu ra điều gì

Người đi xa cần nhất là tắm rửa, sau đó ngủ một giấc, Vân Diệp chỉ Mông Lỗ và Mông Na cách tắm rửa, sau đó giao chuyện cho quản gia, Lão Tiền biết chiêu đãi an ủi

Khi phòng chỉ còn hai phu thê, Tân Nguyệt đặt chuối không trong tay xuống, nhỏ giọng hỏi:

- Trước kia khi phu quân từ Nam Chiếu tới Lĩnh Nam chắc cũng không hơn họ bây giờ

Vân Diệp thở dài:

- Hơn thế nào được Rừng núi mênh mông chỉ sơ xảy một chút là mất mạng, nàng chẳng tưởng tượng ra được ta gặp phải những gì, mãng xà cực lớn, hổ báo hung dữ, lần ta vượt sông, nếu không phải Vượng Tài thông minh thì ta đã nuôi cá xấu rồi Quan Đình Lung nói chẳng sai chút nào, khi ta từ trong núi ra nếu không gặp họ sẽ bùng phát hung tình, con người khi áp ức cực điểm sẽ phản ứng ngược lại, ta thực sự giết người vào lúc đó, rồi không kiềm lại được

- Quý khách thế này không thể thất lễ, thiếp thân đi xem Mông Na có yêu cầu gì không, thiếp thấy cô ấy rất giống với Na Mộ Nhật

Sai nha hoàn thu chuối khô lại, Vân Diệp đích thân giữ một cây nấm đen, thứ này nói không chừng sẽ thành thu nhập lớn của trạiMông gia trại là nơi mình vương vấn, lăn lộn trong hồng trần lâu, sẽ cần một nơi để lòng hoàn toàn được thả lòng, trong trại còn có tân phòng mà Mông Lỗ làm cho mình, nếu có thời gian phải tới Lĩnh Nam ở vài ngày

Từ xa nghe thấy Mông Na hét lên trong nhà tắm, Vân Diệp mỉm cười, chắp tay về thư phòng, cẩn thận rải nấm ra phơi khô, có chút ẩm rồi, nhân lúc còn có ánh mặt trời phơi cho bốc hơi hết

Lý An Lan đi như con mèo, len lút đi tới sau Vân Diệp bịt mắt lại, bảo y đoán là ai Đây vốn là trò Na Mộ Nhật thích nhất, giờ chẳng hiểu sao thành trò chơi của Lý An Lan, Vân Diệp đoán một loạt Hồng Hồng, Thúy Thúy, Lan Lan, Điệp Điệp, khiến Lý An Lan hờn dỗi mãi

Ấn nàng lên bàn nhìn từ trên xuống dưới, nữ tử này giờ đã thay đổi cực lớn, nếu như trước kia nàng là con lừa ương bướng, đánh không đi kéo không lùi, còn giờ nàng là bông hoa nở rộ, nhìn nàng giảu mỗi phụng phịu như đứa bé

- Làm mẹ rồi mà vẫn chơi đùa, biết hơn một tháng nữa nàng phải về Lĩnh Nam, có phải nhớ cái nhà này Thời gian qua ta đợi bệ hạ lên tiếng, vậy mà bệ hạ chẳng nói gì, nàng làm bình thê thì hoàng gia mất mặt, làm chính thê thì nàng không muốn, ai cũng thích cuộc sống thế này, yên ổn bình tĩnh thật tốt Đất phong ở Lĩnh Nam sẽ được cho Lý Dung, bệ hạ tuyệt đối không cho Vân Dung, nàng luôn muốn tự cường, tự lập, sao bây giờ lại thiếu tự tin như vậy

- Thiếp mệt rồi, chỉ muốn một bờ vài dựa vào, ngày ngày thuê thùa trông con cũng tốt, trước kia luôn cho rằng ông trời nợ thiếp cho nên muốn đòi lại Giờ mới nhận ra ông trời không nợ gì thiếp, sao thiếp phải cố đối đầu với ông ấy, nếu không có chàng, nếu năm xưa thiếp không ngang bướng, chẳng những hại mình mà còn hại Linh Đang Nam nhân đều háo sắc, Linh Đang xinh đẹp như vậy mà chàng cũng nhịn được à

- Bỏ đi, đừng nói chuyện này nữa, ta nói cho nàng một bí mật

Nhắc tới Linh Đang là Vân Diệp rầu rĩ, hiện giờ thấy Linh Đang là y trốn, ánh mắt ai oán của nha đầu đó làm Vân Diệp thấy mình nợ nàng

- Bí mật gì

Lý An Lan luôn hứng thú với bí mật của người khác:

- Thực ra Xuân Phong tán là thuốc bổ thận tráng dương, có chút hiệu quả kích dục, nhưng tuyệt đối không thể khiến người ta không kiềm lòng được

Nói rồi cười xấu xa tay mò lên ngực Lý An Lan:

Lý An Lan chỉ khoác trên người tấm áo sa mỏng, mặt đỏ rực, ngực phập phồng dưới bàn tay Vân Diệp, miệng há hốc một lúc lâu mới thốt lên được:

- Chàng …

Vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn chút tức giận của nàng cực kỳ đáng yêu, Vân Diệp không kìm được, vừa cúi đầu xuống hôn lên môi nàng, vừa ôm ngang hông bế thốc nàng lên đi tới giường, đặt thân thể mềm mại của nàng xuống Lý An Lan vừa tắm nước nóng xong, làn da hồng hào quyến rũ, người còn chưa khô hết, tấm áo mong manh dán lên người, đường cong lung linh ẩn hiện dưới ánh đèn, Vân Diệp cảm giác như dùng Xuân Phong tán lần nữa, nhào lên người nàng …

Lý An Lan khép mắt mắt, hàng mi dài rung rung, bất giác quay trở lại đêm đó, nhưng không có thống khổ lần đầu làm nữ nhân, chỉ có hoan ái vô tận …

Chương 716: Ai sẽ làm hoàng hậu?

Cao Sơn Dương Tử cực kỳ bình tĩnh về thành Trường An, chuyển ra khỏi Yến Lai Lâu, lặng lẽ dọn vào tiểu viện tử do Hồng Lư tự cung cấp, trong tiểu viện gần hoàng thành này, Cao Sơn Dương Tử rửa sạch duyên hoa, bôi phấn trắng dày lên mặt, vẽ cái miệng đỏ chót, rồi đôi mày hình bầu dục, ngồi giữa đại sảnh như người gỗ, tiếp nhận toàn bộ người Oa quỳ bái

Toàn bộ người Oa không ai không rơi nước mắt, quỳ rạp dưới đất, bốn tên hoạn quan khiêng kiệu đi chậm rãi, đám võ sĩ cường ráng hộ vệ hai bên, mặc dù trông cực kỳ quái dị, bách tính nghị luận xôn xao, nhưng không ai liên hệ với ca cơ hạ tiện nữa, đây là vị quý nhân dị quốc kỳ quái, bách tính đều nói như thế

Tới bái phỏng từng đại nho của Trường An, dâng lên lễ vật phong phú, Cao Sơn Dương Tử dùng lễ đệ tử, cực kỳ cung kính, tới đâu cũng có mấy người thỉnh cầu được làm môn hạ đại nho, bị từ chối lập tức lấy đao rạch mặt, lại cầu khẩn, vẫn bị từ chối, lấy đao chặt tay, tiếp tục cầu khẩn, không ai không đồng ý

Mặc dù bất mãn với thủ đoạn của người Oa, nhưng học vấn của mình được người ta chặt tay xin học là vinh dự cực lớn, giáo hóa thiên hạ, dạy học không phân biệt là bản ý của các lão phu tử

Mặt Vân Diệp âm trầm khiếp người, Cao Sơn Dương Tử cuối cùng đã hiểu lực lượng của mình chưa tới mức có thể tùy ý làm càn, lùi lại một bước, học tập kẻ địch không phải là chuyện đáng xấu hổ, tuy chặt mấy cánh tay, nhưng đã có hơn trăm người Oa thành công được làm môn hạ đại nho, học tập các loại học vấn, không chỉ nho học còn có toán học, cùng cách vật học đang nổi lên gần đây cũng là trọng điểm

Ngay cả chùa miếu Trường An cũng có hòa thượng nước Oa mặc tăng bào màu đen, Vân Diệp không sao ngăn cản được

Vốn định dùng Bạch Ngọc Kinh thu hút sự chú ý của Cao Sơn Dương Tử, để ả đem toàn bộ tinh lực tập trung vào Bạch Ngọc Kinh, mấy trăm người Oa sẽ bị ác ma Bạch Ngọc Kinh nuốt chừng Không ngờ Cao Sơn Dương Tử trải qua thất bại đau đớn nhất, quyết đoán vứt bỏ Bạch Ngọc Kinh, vững vàng làm lại từ con số không, không vào được thư viện, vậy ra tay từ bên ngoài, mấy vị đại nho đói khát kia đã mấy năm không có được một đứa học sinh ra hồn, giờ gặp người cố chấp cầu học như thế, còn cố kỵ gì có phải người Oa hay không

Đại Đường cởi mở, Lý Nhị lòng dạ rộng rãi nhất định không có chuyện bế quan tỏa cảng, Cao Sơn Dương Tử nhận ra điểm này, tùy bệnh bốc thuốc, vứt bỏ cách làm ngu xuẩn cực độ trước kia, vậy là lịch sử quay trở lại quỹ đạo vốn có

Lễ nghi đầy đủ, nghi trượng vẹn toàn, có quan viên Hồng Lư tự tháp tùng, Cao Sơn Dương Tử vẫn phải lấy dũng khí mới dám tới Vân gia, nỗ lực lần cuối

- Hầu tước tôn kính, đây là mười hai học sinh là người trẻ tuổi giỏi giang nhất của nước Oa, chúng đọc thuộc các loại điển tịch, đồng thời có nhận thức nhất định về quan chế, luật pháp, nông sự của Đại Đường Dương Tử kiêu ngạo nói, bọn chúng thông qua được khả thí của thư viện không phải là vấn đề lớn

- Hầu tước mang tấm lòng nhân từ công bằng công chính, hãy cho bọn chúng một cơ hội cầu học, chúng tôi gian nan vượt qua biển, là để tới Đại Đường học tập, mang về mở mang cho bách tính cùng khổ ngu muội Dương Tử mới đầu không hiểu sự vĩ đại Đại Đường, không biết uy nghiêm của Vân hầu, muốn dùng nữ sắc đạt mục đích, kết quả thành trò cười xem tại TruyenFull.vn

- Chút tiền tài của chúng, Vân hầu không coi ra gì, chút tư sắc của thiếp thân, Vân hầu cũng không để vào mắt, nay ngài cười cũng cười rồi, thiếp thân cũng biết sai rồi, nếu ngài cho chúng tôi vào thư viện học tập, thiếp thân nguyện hi sinh mọi thứ của mình để bày tỏ cung kính

Quan viên Hồng Lư tự rất hài lòng, lời nói của Cao Sơn Dương Tử ôn hòa khiêm nhường, nhìn có vẻ Vân hầu cũng bị đánh động, mặt tỏ ra do dự, cũng phải thôi, nữ nhân này nếu lau đi thứ phấn trang điểm đáng sợ kia sẽ là mỹ nhân thanh thuần đáng yêu, nghĩ tới thân thể Cao Sơn Dương Tử dưới lớp áo rộng kia, tức thì toàn thân khô nóngVân Diệp làm bộ mặt do dự rất lâu mả chẳng thấy người Oa lấy đao rạch mặt, nói:

- Khi các ngươi bái kiến Sầm Văn Bổn, ông ta chỉ do dự một chút là các ngươi rạch mặt, vì sao ta do dự lâu như thế mà chẳng thấy các ngươi có động tĩnh gì, có phải thấy học vấn của ta không bằng Sầm Văn Bổn

Cao Sơn Dương Tử thở dài đứng dậy cáo từ, không nỗ lực thêm nữa, quan viên Hồng Lư tự tiếc thay ả, quyết tâm thêm chút nữa, nói không chừng Vân hầu sẽ đồng ý

- Ta tự biết mình, Sầm tiên sinh là người tốt bụng, ban đầu không đồng ý, chỉ cần thấy học tử nước Oa quyết tâm cầu học là sẽ chấp thuận, ông ta là quân tử trung hậu, nên Người quân tử có thể dối họ bằng sự hữu lý, cách này với Sầm tiên sinh có tác dụng Nhưng với hầu gia không hề có hiệu quả, ta nhìn thấy trong mắt ngài chỉ có chế nhạo và tàn nhẫn, không hề có chút thương xót nào, đã t hế vì sao ta lại để học tử nước Oa bị xỉ nhục vô tình, Vân hầu đúng là lòng dạ sắt đá

Quan viên Hồng Lư Tự nghe thế nhìn Vân Diệp với ánh mắt khinh bỉ, không đồng ý thì thôi, sao còn muốn người ta hủy hoại bản thân mới hài lòng, loại người gì vậy chứ

Cao Sơn Dương Tử đi không chút do dự, tới lúc này Vân Diệp mới thừa nhận nhận định của Uyên Cái Tô Văn, nữ nhân này đúng là một kỳ nữ, có tâm kế, có thủ đoạn, cầm lên được bỏ xuống được

Nư nhân này lựa chọn thần phục, không cho mình cơ hội nào đối phó với ả nữa, thời gian qua ả đúng là được triều đình thừa nhận, đúng là một vương nữ biết thương lượng giải quyết vấn đề…Uyên Cái Tô Văn không cách nào đối phó với con rùa Vân Diệp, thêm vào minh hữu đã phản bội, nên lòng nguội lạnh, Cao Sơn Dương Tử đã nói mưu kế của Uyên Cái Tô Văn với Lý Nhị, thỉnh cầu tha thứ, Lý Nhị nổi giận, trách cứ Cao Sơn Dương Tử, vốn định bồn thường cho Cao Ly cũng hủy luôn, lệnh sứ tiết Cao Ly trong vòng một tháng phải rời Đại Đường, nếu không sẽ vào ngục

Uyên Cái Tô Văn nhìn Cao Sơn Dương Tử tới tiễn mình, nói:

- Ta làm tổn hại lợi ích của Cao Ly giúp công chúa đạt được mục đích, giờ tới công chúa thực hiện lời hứa

Cao Sơn Dương Tử nhìn dòng nước cuồn cuộn, ném ngọc bội trong tay vào, khi nó chìm mất hút rồi mới thong thả nói:

- Đại Đường quá hùng mạnh, mạnh tới mức làm người ta ngạt thở, Cao Ly trong tay Cao Kiến Vũ đã thối nát, một khi Đại Đường giải quyết ẩn họa phía tây sẽ xua quân đông tiến, Cao Ly không phải là đối thủ, Tân La có thể còn thoi thóp, Bách Tề sẽ bị nuốt chừng, không một ai thích bên cạnh có hàng xóm hùng mạnh, nên ngươi không cần hoài nghi ta Nếu như ngươi thống nhất được ba nước hãy nhớ, chỉ có ta thành hoàng hậu của ngươi, dùng sức bốn nước mới áp chế được dã tâm của Đại Đường

- Uyên Cái Tô Văn, ngươi là người duy nhất trong ba nước khiến ta để mắt, ta hi vọng ngươi thành công, nếu như một ngày chúng ta đánh tới Trường An, ta sẽ khiến Vân Diệp phải ngoan ngoãn dạy dỗ con của chúng ta

- Cô còn ôm hi vọng với y à Ý kiến của ta là thấy kẻ này phải giết ngay, không để lại một khắc nào

Uyên Cái Tô Văn nhìn về phía Vân gia trang tử thương cảm nói:

- Vinh Hoa sẽ không quay đầu lại được đâu, dù cô ta có phản bội hay không, cũng không thể quy đầu lại được nữa, chuyện xảy ra trước hoàng cung đã chấm dứt mọi khả năng cô ta về Cao Ly Trong lòng ngươi chỉ cần nghĩ tới ta là được, hiện còn thời gian, nếu ngươi muốn thân thể của ta, ta sẽ cho ngươi, bất kể thế nào, từ nay về sau chỉ có ta mới là hoàng hậu của ngươi

Ba nước bao gồm: Cao Ly, Bách Tể, Tân La gọi là Cao Câu Ly, về sau bị Đại Đường đánh bại, thành lập Ân Đông đô hộ phủ với thủ phủ là Bình Nhưỡng, độ hộ quan là bro Tiết Nhân Quý

Quan hệ giữa Đại Đường và nước Oa rất mật thiết, nước Oa mỗi lần sang đều mang theo hàng trăm người học tập đủ loại kiến thức, luật pháp cũng học Đại Đường …

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau