ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Đại nho tiêu dao tử

Thấy trong mắt Vân Diệp ậng nước, Trường Tôn hoàng hậu cho rằng y đang nhớ tới sư phụ đã qua đời, tình cảm chân thực của con người làm sao qua mắt được vị hoàng hậu duyệt người vô số này, loại tình cảm bộc phát đó có sức lay động lòng người nhất, rốt cuộc vẫn là phụ nhân, thời khắc đó sống mũi Trường Tôn hoàng hậu cay cay, chút nghi ngờ về Vân Diệp tan biến hoàn toàn, nói cho cùng nó cũng chỉ là đứa bé lỡ cỡ mười lăm tuổi mà thôi.

Hạ mi nhắm mắt không nói, cơ thịt trên mặt co giật lại làm lộ tâm tình kích động. Thở ra một hơi dài, mở mắt ra, mỉm cười nói với Vân Diệp:

- Ngươi không cần bi thương, lệnh sư là đại nho một đời, lưu lại bộ kỳ điển khoáng thế này đủ để chiếu rọi vạn năm, sinh tử nho nhỏ cần gì để ý. Chỉ cần ngươi đem bộ kinh điển này truyền ra, giáo hóa vạn dân, hẳn lệnh sư ở dưới suối vàng cũng sẽ rất vui mừng.

Tống Liêm khẽ vỗ vai Vân Diệp:

- Sở học của lệnh sư ngươi hẳn đã tự thành một nhà, tuy có khác biệt với lời thánh nhân trong lòng lão phu, nhưng đều đổ về cùng một người, đại đạo đơn giản, song nhánh nhiều, lão phu không thể dạy ngươi, để tránh hỏng học vấn của ngươi, khiến nó trở thành hỗn loạn không ra thể loại gì khó có thành tựu được. Đợi tâm tình của ngươi bình ổn rồi, lão phu còn muốn nghe Bách Gia Tính và Đệ tử quy, hẳn cũng là hai bản kỳ văn, lão phu rất trông đợi.

Nói xong cười khà khà thi lễ với hoàng hậu xoay người đi.

Vân Diệp lúc này mới phát hiện ra hoàng hậu đứng ở ngay cạnh mình, vội vàng thi lễ thì bị Trường Tôn hoàng hậu ngăn lại:

- Bổn cung hôm nay mới biết thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, lệnh sư Tiêu Dao Tử đúng là kỳ nhân một đời, không được gặp người đúng là nuối tiếc cả kiếp. May còn có ngươi, ngươi thành thực nói cho bổn cung biết, rốt cuộc ngươi học được mấy thành học vấn của lệnh sư?

Mình rốt cuộc học được mấy thành? Vân Diệp thẩm hỏi bản thân, số học vừa mới hoàn thành toàn bộ chương trình chuẩn, vật lý cũng chỉ biết một số chỗ tương đồng chuyên nghành, hóa học gần như thằng ngốc. Còn cái gì nhỉ? Lịch sử thì trừ triều Dường ra thì cái khác y chẳng thuộc, đó là vì y là người Thiểm Tây. Tiếng Anh thì bỏ đi, hiện giờ không có chút tác dụng nào, đường đường hầu gia mà nói bô lô ba la như đám Hồ tử thì sẽ bị người Trường An cười tới chết, chết rồi cũng bị ngôn quan đàn hặc. Bị kéo tới đường Chu Tước tát cho sưng mặt thì khó coi lắm.

Thấy Vân Diệp do dự, Trường Tôn hoàng hậu liền hỏi:

- Có được năm thành không?

- Không được.

Trời ạ, đời sau có ai dám nói mình thông hiểu được một nửa học vấn chứ, ngay cả Einstein cũng không dám nói câu này, Newton đứng trên vai người khổng lồ mới có chút phát hiện, mình à? Nói lời này sẽ bị coi là người nước bổng tử.

*** Hàn Quốc, người TQ đánh giá người Hàn Quốc là thích khoác lác, học lỏm của TQ rồi vơ là của mình, thấy TQ có 4000 năm lịch sử thì tuyên bố mình có 5000.- Được ba thành?

Mặt Trường Tôn hoàng hậu đã hơi khó coi rồi:

- Không được.

Vân Diệp nói rất chắc chắn.

- Vậy được một thành chứ?

Cổ bà ta có gân xanh nổi lên rồi:

Vì tránh Trường Tôn hoàng hậu nổi điên, Vân Diệp vội nói:

- Nương nương cho thần thưa, học vấn của gia sư không phải là của một mình người, mà do nhiều người nghiên cứu mấy đời mới có, vi thần ở bên sư phụ học có mười năm, học được chừng đó sư phụ đã nói là không dễ dàng gì rồi. Bạch Ngọc Kinh khó vào, càng khó đi ra, sư phụ nói mấy trăm năm chỉ có một mình người đi ra, làm tổn hại nghiêm trọng sức khỏe của người, nếu chẳng phải lo cho tiểu tử thì sớm đã tới suối vàng, mười năm sau chỉ là cố trì hoãn không đi, sư phụ nói người chết từ mười năm trước rồi, vì dùng thuốc giữ lấy một hơi thở để chiếu cố vi thần trưởng thành đó thôi.Vân Diệp quyết định đem sư phụ của mình tạo thành một vị thánh nhân nhân từ lương thiện, học vấn cao thâm nhưng kiên trinh bất khuất. Đương nhiên y học thế nào cũng phải biết một chút.

Trường Tôn hoàng hậu hít một hơi lạnh, người chết rồi còn cố sống được mười năm, đây là loại kỳ tích gì, hiện giờ bà ta đã tin chắc về sự tồn tại của Bạch Ngọc Kinh. Vân Diệp nói đúng, học vấn của Tiêu Dao Tử không phải một người có thể học hết, do là cả đời cũng không làm được, chỉ có thông qua nỗ lực tích lũy của nhiều đời mới có biến hóa về chất, từ cổ chí kím chẳng có chuyện gì làm là thành ngay được. Thở dài nói với Vân Diệp:

- Thôi vậy, trên đời có mười chuyện thì hết chín không được như ý rồi, có ngươi đã là phúc phận của Đại Đường ta, bổn cung yêu cầu quá nhiều là tham lam. Giờ học sĩ Tống Liêm đã nói không dạy được ngươi, ngươi hãy tự học trong cung. Hôm nay ngươi thương tâm, hãy nghỉ một ngày, ngày tới học đường viên lại hai thứ văn chương vỡ lòng còn lại, bổn cung muốn xem, bệ hạ cũng muốn xem, hiểu không?

Vân Diệp vội gật đầu, lòng mừng rơn, cuối cùng cũng không phải học với đám long tử long tôn này nữa rồi, quá nguy hiểm, đừng có thấy hiện giờ chúng chỉ là đám nhãi con, mấy năm nữa đều sẽ là bá vương long ăn thịt người. Quý trọng sinh mạng, tránh xa nguy hiểm là chủ trương nhất quán của Vân Diệp.

Trương Tôn hoàng hậu đi rồi, Vân Diệp liền bị một đám nhóc con bao vây, ríu ra ríu rít hỏi không ngừng, còn may là có chuẩn bị sẵn, trong cặp đeo vai mà cô cô mới làm đầy gà rán bí truyền của Vân phủ, lấy ra một cái là những câu hỏi kỳ quái biến mất ngay, từng đôi tay nhỏ cầm gà rán ăn ngấu nghiến, chẳng kịp hỏi Vân Diệp nữa, chỉ có Lý Thừa Càn vừa ăn gà, vừa chỉ tờ giấy trong tay muốn Vân Diệp bổ xung hoàn chỉnh.

Chép lại Tam Tự Kinh một lần nữa, Vân Diệp rốt cuộc cũng thở phào, âm thầm đem đoạn sau triều Tùy xóa đi không biết tổn hao biết bao nhiêu tế bào não của y, lúc đọc ở trên lớn thiếu chút nữa lộ tẩy, dựa vào sự lanh trí được bà xã nhiều năm dạy nên đã đem đoạn " Đường cao tổ, khởi nghĩa sư, trừ Tùy loạn, sáng quốc cơ. Nhị thập truyền, tam bách tái, Lương diệt chi, quốc nãi chia. Lương Đường Tấn, cập Hán Chu, xưng Ngũ Đại, giai hữu do" nuốt vào trong bụng.

Lý Uyên còn chưa chết, nếu giờ đã cấp miếu hiệu cho ông ta dù Lý Nhị có tha cho Vân Diệp thì sĩ nhân toàn thiên hạ cũng băm vằm Vân Diệp thành vạn mảnh. Bỏ đi đoạn sau thời Tùy, Tam Tự Kinh ngắn đi rất nhiều. Kệ xác nó chứ, đám nhóc con có sách mà học là khá lắm rồi, còn dám theo đuổi hoàn mỹ à?

Không biết vì sao mấy vị hoàng tử khác không hề hỏi Vân Diệp chuyện liên quan tới Tam Tự Kinh, chỉ tiếp tục lục lọi ba lô của Vân Diệp, hi vọng tìm được những món ăn ngon hơn, bọn c húng không hiểu tầm quan trọng của một cốn sách vỡ lòng mới à? Trong đó Lý Khác môi hồng răng trắng, béo tròn tròn mặt cứ hờ hững, tựa hồ gà rán quan trọng hơn Tam Tự Kinh nhiều.

*** Lý Khác là con trai thứ ba của Lý Thế Dân, được đánh giá là tài năng nhất, được chính Lý Thế Dân thừa nhận là giống mình nhất, số phận lại long đong.

Hôm nay không có sư phụ, Tống Liêm bỏ nửa chừng, thời gian học nửa ngày trải qua trong tiếng trẻ thơ đọc Tử nói này nọ... Trình Xử Mặc gục trên bàn ngày khò khò khiến Vân Diệp cũng buốn ngủ. Bên cạnh có một cái lò đồng cực lớn, nướng cho người ta toàn thân bủn rủn. Vân Diệp không chống lại được con ma ngủ xâm nhập, khoan khoái dựa vào bàn cùng Chu Công trò chuyện vấn đề quyền sở hữu Tam Tự Kinh.

Mỗi trưa đều có một bữa cơm miễn phí, điều này rất quan trọng, nhất là với hai tên đã ngủ suốt cả một buổi sáng càng đúng lúc. Bánh rất thơm, gạo vừa mềm vừa ngọt, canh củ cải ngon tuyệt, chẳng biết là dùng thịt loại động vật nào nấu thành, màu sữa trắng, nhìn một cái là muốn ăn, mỗi người nửa con gà, chỉ là đùi gà của Vân Diệp đâu mất rồi? Chẳng lẽ người người trong cung không ăn đùi gà?

Quay đầu nhìn thấy Trình Xử Mặc đang cầm một cái đùi gà chém giết, lại nhìn trong đĩa của Lý Thừa Càn, cái đùi vàng rượm trên nửa con gà khoe khoang sự tồn tại của mình.

Chương 72: Chỉ cầu an lòng

Đầu bếp ăn vụng rồi! Vân Diệp nổi sùng, y không thích ăn đùi gà, nhưng ăn nước bọt của người khác thì buồn nôn lắm, đang định nổi giận thì nhìn thấy cung nữ bên cạnh bê khay lên, bất giác run người. Tìm được tên ăn trộm rồi, song Vân Diệp không giận nữa, xem ra tiểu cô nương này rất thích ăn đùi gà, thật là đáng thương. Nếu như vì một cái đùi gà khiến người khác gặp họa, Vân Diệp thấy không nên nói ra thì hơn, bê bát canh củ cải uống, nuốt hai bát cơm, thỏa thuê đặt đũa xuống.

Lý Thừa Càn nhìn thấy nửa con gà của Vân Diệp chỉ xé đi cái đùi, hỏi:

- Thế nào, thức ăn trong cung không hợp khẩu vị à?

- Không phải, ngon lắm, riêng món canh củ cải này thôi đã không phải đầu bếp bình thường có thể làm ra, thần ăn tới hai bát cơm đấy.

- Nói láo, ta lại chẳng hiểu ngươi sao? Thường ngày ngươi thích ăn nhất là cổ gà, hôm nay chỉ ăn đùi gà không phải là chuyện lạ à? Không phải ngươi luôn nói chỉ có nghèo rớt mới ăn chân gà, quý tộc ăn cổ gà, cánh gà sao?

Vân Diệp ghé tới gần Lý Thừa Càn, nói nhỏ:

- Liên quan chó gì tới ngươi.

- Lam Điền hầu, ngươi có biết có được một bát cơm không phải dễ dàng, đó là muôn vàn gian nan, hôm nay cươi lại để thừa cơm, là trái với giáo huấn của sư phụ, là không phù hợp với đạo đức người quân tử.

Tên khốn kiếp này mặt đầy chính khí, cũng không nhìn bát của mình toàn cơm thừa canh cặn, chỉ con gà trong khay của Vân Diệp bi phẫn kêu lớn:

Trình Xử Mặc chạy tới nhìn thấy mừng húm, cấy lấy nửa con gà chén luôn, không nhổ ra lấy một cái xương, xoa bụng ợ một cái hạnh phúc.

- Hết rồi, thái tử điện hạ, người thân là bị quân của Đại Đường ta tất nhiên là phải làm gương, con gà của thần là để lại cho Xử Mặc ăn, người cũng biết huynh đệ chúng thần xưa nay không phân biệt gì. Không biết trong khay của thái tử lại hỗn loạn như tám nước hỗn chiến, như cướp vào thôn là sao?

Lý Thừa Càn thấy toàn bộ đám đệ muội đã đi rồi, liền nói:

- Còn chẳng phải vì ngươi hại à, từ cái ngày ăn món thịt lợn gì đó ở nhà ngươi, ta liền ghét cay ghét đắng thức ăn trong cung, không ngờ đường đường thức ăn hoàng cung lại không bằng nhà ngươi, làm ta mất mặt. Khi nào ngươi làm một bữa thịt lợn nữa đi, để đám huynh đệ đỡ thèm. Nói rõ nhẽ, món khâu nhục phải làm mấy bát, gà rán cũng phải làm thêm một ít. Vừa rồi không tiện tranh với đám đệ muội.

Chỉ cần không có ai là Lý Thừa Càn lập tức không còn uy nghi thái tử, biến thành thiếu niên quý tộc hoạt bát ở đất Lũng.

- Trù nương của nhà ta cũng bị ngươi nổi lòng háo sắc cướp đi rồi, làm đầu bếp Lưu Thất nhà ta khóc mấy ngày liền, đừng nói với ta là ngươi đem trù nương đó lên giường chứ không phải đưa xuống bếp nhé.

- Cái thằng chết băm chết chém nhà ngươi, với cái thân thể gần 200 của trù nương nhà ngươi có quỷ mới đưa lên giường, còn chẳng phải vì ta mời phụ hoàng mẫu hậu ăn một bữa, phụ hoàng thấy hợp khẩu vị liền đưa trù nương đó tới ngự thiện giám. Hiện giờ ta vẫn đang dùng đầu bếp trước kia.

Lý Thừa Càn điên mất, vác cái thanh danh thích mụ béo chẳng bằng chết cho xong.- Vậy bỏ đi, đầu bếp nhà ta không còn hi vọng gì nữa, qua cửa cung liền sâu như biển, từ nay chàng Lưu đành coi nàng như người qua đường thôi.

Vân Diệp cảm khái, Trình Xử Mặc cười ngặt ngẽo, Lý Thừa Càn cũng thấy buồn cười lắm.

Cái chuyện du lãm hoàng cung thì khỏi phải nghĩ tới, mặc dù Vân Diệp rất muốn nhìn thấy Huyền Vũ môn nơi xảy ra sự kiện lịch sử kia, nhưng không một ai dám dẫn y đi xuyên qua cả hoàng cung tới địa điểm xảy ra vụ án ở bắc chính điện.

Rời cung vẫn là từ dũng đạo, trong tường bao bay tới mùi phấn thơm mát, làm người ta tơ tưởng, bỗng nhiên nhớ tới một đoạn phú cổ:

Minh tinh huỳnh huỳnh, khai trang kính dã, lục vân nhiễu nhiễu, sơ hiểu hoàn dã, Vị lưu trướng nhị, khí chi thủy dã, yên tà vụ hoành, phần tiêu lan dã, lôi đình sạ kinh, cung xa quá dã, lộc lộc viễn thính, yểu bất tri kì sở chi dã.

(***Kìa sao lấp lánh: mở gương đấy mà; mây xanh rối loạn: mớ tóc xõa ra; sông Vị đầy mà; đốt tiêu đốt lan: đám khói tà tà; sấm động kinh hồn: tiếng xe chạy qua; nào biết đi đâu, ầm ầm ở xa.)

À, nhớ ra rồi, nó là câu trong bài phú cung A Phòng của Đỗ Mục, vô tình hợp với cảnh hiện giờ. Đứng đầu thiên hạ, cung phụng một người, đó là chuyện tuyệt diệu nhường nào, nhưng hiện giờ vương triều phong kiến do Lý Nhị làm chủ, ông ta sở hữu tất cả, hưởng thụ tất cả là điều thuận lẽ.

Cảnh báo nạn chấu chấu đã đưa lên bốn tháng rồi, ngoại trừ số lương thực Tả Vũ Vệ doanh mua ở Lũng ra thì không có động tĩnh nào nữa. Lý Nhị không nói tới, Trường Tôn hoàng hậu cũng không, ngay cả Ngưu Tiến Đạt nói không để cho thiên hạ có một người nào bị chết đói nữa, dường như cũng đã quên chuyện này. Sớm biết thế mình căn bản không cần mạo hiểm nhắc tới.

Vân Diệp hơi hoang mang, là người tương lai, y rõ ràng biết phía trước có một cái hố cực lớn, nhưng bị đám đông kẹp chặt nhảy vào hố mà không có chút năng lực kháng cự nào.- Thành Càn, chuyện nạn châu chấu triều đình chuẩn bị ra sao ròi?

Vân Diệp đột nhiên hỏi làm Lý Thừa Càn ngây ra:

- Diệp Tử, giờ vẫn là mùa đông mà, cách thời gian châu chấu tới còn xa.

- Ài, xem ra tiếng nói của ta vẫn còn nhẹ, không ai tin nạn châu chấu cực lớn sẽ tới, thôi vậy, nếu như ta đã biết tai họa sẽ tới, đành làm một số việc trong khả năng, cứu được ngời nào hay người nấy, vì Đại Đường, vì bệ hạ làm trọn sự trung trinh của thần tử. Cái cuộc sống u u mê mê này ta thực sự không chịu nổi nữa.

Không ngờ rằng mình luôn muốn ngồi ăn đợi chết lại sinh ra cái tâm tư này? Vân Diệp không ngừng tra hỏi bản thân:

Lý Thừa Càn ấp úng không nói được, Trình Xử Mặc vỗ vai Vân Diệp:

- Không cần biết ngươi định làm gì, ta giúp ngươi hết.

- Thành Càn, Xử Mặc, ta vốn chỉ là một tấm bèo ở nhân gian, định tự sinh tự diệt cho song, chẳng hiểu trời đất run rủi thế nào mà đi vào triều, vậy phải làm một số việc mà nhân vật lớn phải làm. Ta đã chúng kiến trận lũ khủng khiếp, đã nhìn thấy hạn hán ngàn dặm, thấy bệnh dịch hoành hành, ta biết sinh mạng dưới uy lực của tự nhiên yếu ớt ra sao. Vừa rồi trong lòng ta biết rõ bản thân là kẻ nhút nhát, nhưng không nhịn được muốn liều một phen với tai họa sắp tới, không cần kiếp lập công tích lớn thế nào, chỉ cầu lòng bình an. Cầu người chẳng bằng cầu mình, ta định cảm tạ ý tốt của nương nương, rời Trường An, tới đất phong làm một số bố trí với thiên tai. Xử Mặc, ý tốt của ngươi ta xin nhận, chuyện này khác, ngươi không thể tham gia vào, ta không thể để ngươi đánh cược cùng.

Trình Xử Mặc nhếch môi:

- Ta đã nhàn tới đau trym từ lâu rồi, chuyện thú vị như thế làm sao thiếu ta được, vả lại sau này ta phải một mình gánh vác cả nhà, không nhân cơ hội rèn luyện một chút, tương lai phải làm sao? Dựa vào cha ta, sau đó dựa vào ngươi à?

Lời này rất thực tế, không có chỗ dựa nào không thể đổ, không có năng lực tự lập sớm muộn gì cũng bị người ta đá ra ngoài, đấu tranh chính trị luôn tàn khốc. Tới ngày chỗ dựa đổ rồi chỉ có thể dựa vào mình, không một ai giúp được.

Lý Thừa Càn dường như có lời muốn nói nhưng lại cố nuốt xuống.

Vân Diệp cuối cùng ngộ ra một đạo lý ở trong dũng đạo, không thể trước sợ sói, sau sợ hổ được, ngươi không phải là rùa để có thể rụt mình vào trong mai mặc cho bên ngoài đất trời đảo lộn.

Mấy tháng qua có tâm tư hèn nhát là vì đã có nhà, đã có nãi nãi tuổi cao, có muội muội còn nhỏ, luôn cho rằng làm cho bọn họ sống hạnh phúc khoái lạc là trách nhiệm lớn nhất của mình, cho dù làm rùa cũng không sao.

Đời sau mình tuân theo nguyên tắc này cho nên mới sống kém cỏi, nửa đêm mơ về năm xưa bản thân lập chí cao xa, nhiệt huyết sục sôi khiến cả đêm mất ngủ, tới trời sáng lại phải uốn lưng nịnh bợ ông chủ kiếm vài đồng nuôi gia đình. Luôn xoay chuyển trong hèn mọn và cao thượng thực không còn sinh thú gì nữa.

Chương 73: Lão bà

Tiếng bước chân phá vỡ suy nghĩ của mỗi người, một nữ tử áo xanh đi tới, nàng không có bạn nữ đi cùng, lẻ loi một mình một bóng trong dũng đạo vắng vẻ mà vẫn dạo bước thong thả như đi trên phố lớn náo nhiệt, không vội vã như nữ tử bình thường. Đầu nàng đội mũ chùm, lụa trắng phủ xuống che đi mặt có phần thần bí, trông thấy Lý Thừa Càn cũng chỉ nhún người thi lễ, ngay chào hỏi cũng chẳng có đã rời đi. Lý Thừa Càn không ngờ lại còn trả lễ, không nói gì cả. Vân Diệp đang hiếu kỳ thì một cơn gió thổi qua vén góc khăn che mặt lên, khuôn mặt thanh tú đập ngay vào mắt Vân Diệp khiến y ngỡ mình nằm mơ.

- Lão bà?

Vân Diệp gọi lớn:

Nữ tử áo xanh sửng sốt, chỉ hơi dừng một chút lại tiếp tục đi về phía trước, đi được vài bước lại quay lại, nhìn thấy Vân Diệp mặt xen lẫn vui mừng và kinh ngạc, nhấc chân lên dẫm mạnh. Một tiếng kêu thảm, Vân Diệp ôm chân nhảy lò cò, miệng nói:

- Lão bà, em làm gì vậy, có gì về nhà hẵng nói, trước mặt người ngoài...

Còn chưa nói hết một nắm đấm trắng mịn đã nhanh chóng lớn lên trước mắt, sau tiếng "bốp", Vân Diệp nằm trên mặt đất bất tỉnh nhân sự, nữ tử áo xanh lấy khăn lau tay, hừ một tiếng rồi bỏ đi.

Vân Diệp vừa mở mắt ra đã nhìn thấy hai cái mắt trâu to tướng của Trình Xử Mặc, trong đó có trêu ghẹo, có khinh bỉ, chỉ thiếu có đồng tình. Nghĩ mà xem, bị một thiếu nữ đấm cho ngất xỉu còn mặt dày nói mình là tướng quân?

Chẳng để ý tới cái đó, Vân Diệp bật mình ngồi dậy, nhảy từ trên giường xuống, giày cũng chẳng đi đã muốn lao ra ngoài, bị Trình Xử Mặc ôm ngang hông ném lại giường. Vừa mới định chửi thì bị ấn chặt lấy tay chân, Lý Thừa Càn ở bên cạnh rất ăn ý đưa tới một cái dây lưng, loáng cái đã bị trói gô lại.

Trình Xử Mặc vừa trói vừa nói:

- Tiểu Diệp, vi huynh biết ngươi từ nhỏ lớn lên bên cạnh sư phụ, chưa được thấy qua nữ tử xinh đẹp, nhìn thấy Cửu Y thì bị ca ca mang đi mất, đó là ca ca sai, lần tới còn gặp được thì huynh đệ ngươi tới trước, ca ca ta ở đằng sau ngăn sóng gió cho, còn nữ tử trong cung thì quên đi.

Lý Thừa Càn cầm chén trà vắt chân chữ ngũ ngồi trên cái ghế kiếm từ Vân gia, khẽ nhấp một ngụm trà, thư thái thở ra một hơi dài, bộ dạng du nhàn như ở trên lâu thành ngắm quang cảnh.

- Thành Càn, nữ tử đó là ai?

Còn may là miệng chưa bị bịt lại:

- Nữ quyến trong cung, ngươi cho rằng bổn thái tử là hạng phản đồ bán đứng người nhà của mình sao?

Thái tử điện hạ thôn kính giọng vang vang chính nghĩa, Vân Diệp thấy cái bản mặt này thích hợp làm bia tập bắn nhất.

- Một bữa tiệc lớn, thêm vào một bao gà rán.

Vân Diệp ra giá:

- Chút lợi nho nhỏ có thể động lòng đường đường thái tử điện hạ sao?Mặc dù nuốt mấy ngụm nước bọt, song vẫn kiên định từ chối:

- Ba bữa, còn giúp ngươi huấn luyện mấy đầu bếp.

Vân Diệp lần này chơi tới cùng luôn:

- Xong, ta về phái mười đầu bếp tới nhà ngươi, không được qua quít có có, nếu không, hừ hừ, ngươi hiểu mà. Trông cái bộ dạng không kiềm nén nổi của ngươi kìa, thôi không để ngươi sốt ruột nữa, người mà ngươi gặp hôm nay là tỷ tỷ của ta, Lý An Lan!

- Nói láo, trong số con cái của bệ hạ chẳng phải ngươi lớn nhất sao?

- Hừ, chỉ đồn đại thôi, chuyện trong cung người ngoài sao biết được.

Sau khi ký vô số điều ước bất bình đẳng, Vân Diệp cuối cùng cũng làm rõ được Lý An Lan là ai, nàng là kết quả của Lý Nhị bệ hạ sau khi say rượu, khi đó Lý Nhị tuổi mới 14 còn là một tên hoàn khố, làm đại tỳ nữ bụng ễnh lên xong thì quên béng luôn cái chuyện này.

Do mẫu thân địa vị thấp hèn, Lý An Lan là trưởng nữ thực sự của Lý Nhị nhưng không hề có đãi ngộ xứng đáng, nếu như chẳng phải Trường Tôn hoàng hậu muốn làm một hiền hậu gương mẫu một đời, đối đãi với con cái phi tần trong vương phủ như con mình thì đã chẳng phát hiện ra sự tồn tại của Lý An Lan, khi Lý An Lan đáng thương gặp được phụ thân của mình thì đã 12 tuổi rồi.

Lý Nhị đối xử với con cái của mình thì khỏi phải nói, tên đã viết vào sách điệp, đang muốn cho danh phận thì lại bận rộn làm thịt ca ca đệ đệ của mình, chuyện này gác sang một bên. Cho tới khi cả nhà vào hoàng cung, lần nữa nhắc lại chuyện này thì không ngờ Lý An Lan 12 tuổi nhưng tính cách lại cực kỳ dữ dội, từ chối tiếp nhận sắc phong của Lý Nhị bệ hạ. Trong lòng hổ thẹn song không chịu cúi đầu, Lý Nhị bố trí mẹ con Lý An Lan ở một góc vắng vẻ trong hoàng cung, giảm bớt cung cấp hàng ngày để trừng phạt.

Lý An Lan cũng chẳng phải là nữ tử yếu đuối bó tay chịu trói, không ngờ khai khẩn một mảnh đất trong cung, tự trồng tự ăn, mặc dù thường ngày thiếu thôn, nhưng không chịu cúi đầu. Lý Nhị hết cách đánh để mặc nàng. Vị tỷ tỷ này luôn là đối tượng khâm phục của các hoàng tử hoàng nữ khác trong cung, nhưng do Lý An Lan đối xử với hoàng đế rất tệ, đám đệ muội chỉ đành tránh xa. Thành phong cách độc lai độc vàng của nàng trong cung.- Ha ha ha, bà xã của ta quả nhiên không phải người thường, có cá tính, ta thích.

Nghe xong Lý Thừa Càn giới thiệu, Vân Diệp sung sướng lăn lộn trên giường. Nữ tử này chẳng những giống bà xã đời sau, ngay cả cái tính nóng nảy cũng kế thừa, quật cường, độc lập, ra sức truy cầu nắm giữ bản thân. Bà xã như vậy phải mau mau dự tính thôi, nếu không để con heo nào đó ăn mất thì mình muốn khóc cũng chẳng có nước mắt.

- Này, Tiểu Diệp, ngươi không lên cơn điên đấy chứ? Phụ hoàng ta cũng không phải chưa tìm phò mã cho tỷ ấy, tỷ ấy lấy cái chết phá hỏng chuyện này, còn nói: Phu tế của tỷ ấy phải học rộng năm xe, phong độ ngời ngời, là hiền tài lên ngựa biết chinh quân, xuống ngựa hiểu an dân, quan trong hơn cả đời chỉ lấy tỷ ấy, nếu không tỷ ấy thà cô độc cả đời chứ tuyệt đối không lấy. Ngươi nói xem phu tế như vậy tìm đâu ra? Cho dù có cũng thèm hạ mình cưới tỷ ấy à?

Lý Thừa Càn mặt khinh khỉnh:

- Xử Mặc, tiểu đệ có thể tính là phong độ ngời ngời chứ?

- Hơn ta nhiều, trong Tả Vũ Vệ doanh không ai đẹp trai hơn ngươi.

- Tiểu đệ miễn cưỡng được coi là học rộng năm xe?

- Không ai thông minh hơn ngươi, đó là cha ta nói. xem tại.

- Vậy huynh nói xem đấng hiền tài tiểu đệ đây có cơ hội cưới đệ muội của huynh về không?

- Khỏi phải nói, hai chữ thôi, xông lên!

Lý Thừa Càn hết nhìn Trình Xử Mặc lại nhìn Vân Diệp cứ như nhìn hai con quái thú. Loại người nào có thể tự yêu bản thân tới mức độ đó? Vân Diệp mặc dù bị trói nhưng bộ dạng như tân lang sắp động phòng, Trình Xử Mặc xoa chân múa tay như muốn vào hoàng cung cướp người, không thèm để ý tới hai tên thần kinh này nữa, mình nên suy nghĩ xem làm sao để Vân Diệp thực hiện lời hứa thì hơn.

…..

Lý An Lan vô cùng tức giận, hôm nay gặp phải một tên phóng đãng, trước mặt thái tử mà dám gọi mình là lão bà, nhìn một cái là biết ngay hạng hoàn khố. Bên cạnh thái tử không có kẻ nào tốt đẹp, những thứ phế phẩm vô dụng toàn thiên hạ sao tập trung hết ở Trường An, kẻ nào cũng tô vẻ bề ngoài bóng bẩy, trong bụng toàn rác.

Nhớ lại thời gian trước phụ hoàng muốn đem mình gả cho thứ tử của Trường Bình quận công Trương Lượng là không kìm nổi giận, đó là thứ khốn kiếp gì chứ! Người trông xấu xí đã đành rồi, lại bôi son chát phấn, đầu còn cắm một bông hoa quyên to như cái bát, mở miệng là phô bày đủ thứ xấu xa.

Phụ hoàng cũng tức muốn nổ tung, một bài Quan Sư thôi mà đọc lắp ba lắp bắp, năm kho lương ở thành nam thôi cũng chẳng đếm đủ, loại ăn hại như vậy dám mạnh miệng nói mình là tướng quân trên ngựa, cưỡi ngựa cũng loạng choạng, mình dùng đá dọa con ngựa một cái là ôm lấy cổ ngựa khóc kêu cha gọi mẹ.

Xem ra phụ hoàng ghét mình thật, tùy tiện kiếm một người gả mình đi cho khuất mắt.

Chương 74: Bắt đầu từ dạ dày

Vân Diệp phủ định ngay:

- Thối lắm, ai thích làm phò mã, ta muốn cưới Lý An Lan, làm phò mã nhà ai chứ?

- Đệ muội đó là nữ nhi của bệ hạ mà, ngươi muốn cưới nàng, nàng sẽ có phong hiệu, còn phong công chúa, ngươi không thành phò mã sao được?

Suy nghĩ của Trình Xử Mặc có hơi hỗn loạn:

- Nếu ta nói Lý An Lan là do trời cao định sẵn gả cho ta thì ngươi có tin không?

- Ta tin, nếu ngươi có ý đồ với nữ nhân nào, ca ca ta tin nhất định nàng sẽ không thoát khỏi lòng bàn tay của ngươi.

Vân Diệp khẳng định tính chính xác trong lời nói của Trình Xử Mặc, tán dương nhãn quang trí tuệ của Tiểu Trình, khiến Lưu Tiến Bảo cầm hai hộp thức ăn cứ bĩu môi suốt, mông ăn luôn hai đá, Vân Diệp một cái, Tiểu Trình một cái.

Trời tối đen như mực, trước bình minh là tối nhất, Vân Diệp chẳng bận tâm, Tiểu Trình miệng gặm chân gà, nói người hư nhược cần bồi bổ, chẳng sợ trời tối nhét chân gà vào mũi.

Không ngờ rằng tới trước cửa cung đã có người đợi, tuổi không nhiều, chừng ba mươi mấy, không mặc quan phục, chỉ đội mũ sa, hai cái cánh mũ oặt ra sau gáy, hai tay đút trong ống tay áo, đang đi lại trên khoảng đất trống trước cửa cung, hai trưởng trùy theo hầu ở đằng xa. Thấy Vân Diệp và Trình Xử Mặc cưỡi ngựa tới liền dừng bước.

Vân Diệp và Trình Xử Mặc nhìn nhau, không nhận ra, nhưng mới sáng ngày ra đã đợi triệu kiến trước cửa cung thì nhất định là nhân vật trọng yếu, không thể vô lễ, nhảy từ trên ngựa xuống, đi nhanh tới vài bước.

- Tại hạ Lam Điền hầu Vân Diệp, không biết đại nhân xưng hô ra sao?

- Hạ quan triều nghị lang Đậu Trung, không biết trước mặt Vân hầu, thất lễ, thất lễ.

Vị quan viên lục phẩm mặt tang thương này không biết vì sao sáng sớm đã ở đây, chẳng biết vì chuyện gấp gì? Ôm tâm tư chuyện không liên quan tới mình không hỏi tới, thi lễ với vị triều nghị lang đó xong liền đứng ở một bên đợi cửa cung mở.

Không bao lâu tiếng truyền lời nối nhau tới, giọng thái giám the thé bên bài: Bạn đang đọc chuyện tại

- Bệ hạ có chỉ, truyền triều nghị lang Đậu Trung cận kiến.

Đậu Trung nói với Vân Diệp và Trình Xử Mặc một tiếng cáo lỗi rồi vội vội vàng vàng theo thái giám tiến cung. Vân Diệp cứ cảm thấy hình như có chuyện gì sắp xảy ra, ngẫm nghĩ mãi mà không nhớ ra, không nghĩ nhiều nữa, chắc mình quá lo rồi.

Năm lượng bạc cuối cùng cạy được miệng nội thị của Thính Đào Quán, Lý An Lan ở ngay phía sau Thính Đào Quán, chỉ có một tiểu cung nữ tên là Linh Đang hầu hạ, cuộc sống rất kham khổ, hôm qua hầu hạ Vân Diệp ăn cơm chính là Linh Đang.Vừa nghĩ tới cái đùi gà mất tích, Vân Diệp liền cảm tạ ông trời an bài thật kéo, hôm nay mình mang theo hộp thức an đúng là có tầm nhìn xa, để lại một giỏ cho Lý Thừa Càn mà đệ muội của hắn, một cái giỏ còn lại đương nhiên tặng cho Lý An Lan.

Giảng bài hôm nay là chính nghị đại phu Vương Khuê, ông ta thông nho học, thạo bách gia, soạn ra sáu mươi mốt quyển Lương Sử, nói về triều Lương từ khi Tiêu Diễn lập nước, hôm nay giảng tới chuyện Tiêu Diễn thích phật pháp, vì gom tiền mới bán bản thân vào Phật môn, bảo thần tử kiếm tiền chuộc mình ra, lấy đó cảnh cáo các vị hoàng tử không được quá chìm đắm trong thần đạo sẽ chết đói, đấu tranh chính trị tàn khốc được lão nhân gia nói rất sống động, nhất là Tiêu Diễn chết đói thì càng giảng cực kỳ thê thảm, cứ như ông ta chính là vị Lương Vũ đế vô cùng hối hận kia.

Không biết vì sao, ông ta cứ đứng bên cạnh Vân Diệp mà giảng, nước bọt mênh mông tràn ra nhỏ lên đầu y, làm Vân Diệp kích động muốn đánh ông ta tàn phế.

Sau khi bảo các vị hoàng tử viết cảm xúc sau khi đọc xong, liền ngồi ở bàn đối diện với Vân Diệp, hai con mắt lấp lánh nhìn Vân Diệp chằm chằm, nhìn tới mức y dựng lông gáy lên.

- Không biết tiên sinh có gì giáo huấn, học sinh rửa tai lắng nghe.

Vân Diệp không chịu nổi nửa, bên cạnh Trình Xử Mặc ngáy như sấm rền mà ông mặc kệ, ta là học sinh ngoan nghe giảng chăm chỉ, ông nhìn cái quái gì mà nhìn?

- Lão phu ngày hôm qua ở Tống phủ được nghe một bộ văn vỡ lòng tuyệt diệu, tên là Tam Tự Kinh, đọc vang vang thuận miệng, văn tự như thác nước đổ xuống suối, các loại điển cố nối nhau không ngớt, làm lão phu thán phục không thôi, lại nghe còn có hai bộ nữa, không biết lão phu có thể xem được không?

Nói chuyện với lão phu tử còn phản đối sao được, thống khoái lấy ra từ trong lòng bản cải biến của Bách gia tính và Đệ tử quy dâng lên, chỉ hi vọng ông ta mau mau tránh xa mình. Tối hôm qua ta mới nhờ tỷ tỷ dùng hương thơm xông áo, bị nước bọt của ông bắn vào làm uổng công rồi.

Vân Diệp cười khổ trong lòng, đám người này cứ như ruồi ngửi thấy mùi thịt thối ào ào bu tới. Tối hôm qua nhi tử của Tống Liêm chạy tới muốn hai bản, cho luôn. Phát động cả nhà chép hai mươi bản, đem tới nhà mỗi một vị đại lão thân thuộc, nói là bí kỹ giáo dục con cháu bất truyền của thế ngoại cao nhân, được đánh giá rất cao của các vương công. Trong nhà lại có thêm rất nhiều tự họa quý giá, đều là quà đáp lễ của các nhà.Nhân lúc lão phu tử lắc lư đầu đọc Bách gia tính, độn thổ khỏi phòng học tới nhà ăn, cô tiểu cung nữ có hai cái búi tóc nhỏ trên đâu kia đang đang chia thức ăn, mắt nhìn cá xắt lát trên bàn mà chảy nướng miếng, miệng lẩm bẩm:

- Không được ăn nữa, sẽ bị phát hiện, không được ăn nữa, sẽ bị phát hiện.

- Giỏi lắm! Ngươi ăn vụng, trả đùi gà cho ta.

Vân Diệp nhảy ra, dọa tiểu cung nữa kia kêu cuống lên:

- Không có, không có, nô tỳ chỉ nếm thử.

Sợ tới chảy cả nước mắt rồi, quay lại nhìn Vân Diệp mồm ngoạc ra òa khóc. Làm Vân Diệp toàn thân mất tự nhiên, vội dỗ:

- Ngươi không ăn vụng, là ta ăn vụng, xem này.

Nói rồi cầm một miếng cá cho vào miệng, không tệ, rất là tươi. Lại lấy một cái đĩa đưa cho tiểu cung nữ:

- Ta mời ngươi ăn, không tính là ăn vụng. Sau này nếu ngươi muốn ăn cái gì hãy ăn của ta là được.

Tiểu cung nữ rốt cuộc còn là trẻ con, không chịu nổi dụ dỗ của Vân Diệp, thêm vào món cá hết sức tươi ngon, liền nhận lấy cho vào miệng, cái miệng nhỏ xíu mà thoáng chốc tiêu diệt cả đĩa cả, ngay cả nước sốt cũng chẳng còn.

Tiểu Linh Đang mang đi hộp thức ăn của Vân Diệp, đồng thời mang đi áy náy vì việc thất lễ với Vân Diệp ngày hôm qua.

Nó vô cùng có thiện cảm với Vân Diệp, thấy vị tướng công đọc sách này thật tốt, chẳng những không đem chuyện mình ăn vụng nói với ai, còn chủ động gánh tội, món cá hôm nay ngon thật đấy.

Mắt tiễn tiểu cung nữ đi, Vân Diệp cười rất đê tiện, thậm chí có một chút âm hiểm. Chính phục một người thì phải bắt đầu từ dạ dày của nàng, đó là biện pháp không bao giờ sai, biện pháp này chẳng những thích hợp với nam nhân, mà còn áp dụng được với nữ nhân. Kinh nghiệm ăn uống tổng kết ra mấy nghìn năm của Trung Hoa có sức chiến đấu rất mạnh mẽ, Vân Diệp tin chắc món ăn thường ngày mình làm sẽ chinh phục được dạ dày của Lý An Lan.

Lý Thừa Càn nhìn theo ánh mắt của Vân Diệp, chỉ nhìn thấy những cây tùng già cao vút, không hiểu vì sao y lại lên cơn, gãi gãi đầu không để ý tới nữa, ngồi về chỗ của mình bắt đầu ăn. Hắn cứ cảm thấy thức ăn hôm nay thiêu thiếu, mà hắn thì lại khá đói, thức ăn của mỗi ngườ trong hoàng gia có định lượng, không giống như truyền thuyết mặc sức chà đạp cá thịt ê hề, thị nữ trong cung có lẽ có kẻ ăn vụng, nhưng tuyệt đối không dám ăn vụng thức ăn của thái tử điện hạ ta, như vậy sẽ mất mạng

Đĩa của Vân Diệp chất đống, còn nhiều gấp đôi của hắn, không cần phản nói, tên chết tiệt kia lấy thức ăn của mình cho vào đĩa của y rồi. Lý Thừa Càn có chút bi phẫn, lại có chút bất lực, nếu để tin đồn một vị hầu gia trộm thức ăn của người kế thừa đế quốc thì bách tính cười rụng cả răng, sẽ bị ghi vào sử sách để tiếng thối muôn đời. Lý Thừa Càn đành nuốt bồ hòn làm ngọt, đồng thời quyết định nấu sau bữa cơm Vân Diệp không làm no bụng mình thì nói với An Lan rằng Vân Diệp thực ra là một tên ác ôn.

Chương 75: Không đơn giản trong đơn giản

Còn chưa ăn xong thì nội thị tới nói nương nương truyền thái tử và Lam Điền hầu tới điện Cam Lộ kiến giá.

Không biết có chuyện gì đây, có điều điện Cam Lộ là thư phòng của hoàng thượng, gặp mặt ở đó chẳng phải sẽ đối diện với đôi vợ chồng khủng bố nhất trên lịch sử? Chẳng lẽ có liên quan tới viên quan lục phẩm ban sáng? Ta có phải là đại thần trong triều của ông, ta chỉ là một nhân vật nhỏ lừa bổng lộc kiếm sống, có chuyện ông đi mà tìm Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối ấy, Phòng mưu Đỗ kế vang danh ông không tìm, tìm ta làm gì hả?

Vân Diệp lòng nguyền rủa, chân không dám chậm chút nào.

Lý Thừa Càn cười âm hiểm đi trước dẫn đường, hắn thích nhìn cái vẻ luống cuống của Vân Diệp trước mặt cha mẹ mình.

Trong điện Cam Lộ cũng làm một cái giường ấm lớn, trên chiếu trúc trải lớp chăn dày, thêm vào hai lớp thảm nhung, người ngồi lên sẽ lún mất nửa cái mông. Trước mặt Lý Nhị là một cái bàn vuông một mét vuông, bên trên bày năm sáu món ăn.

Vân Diệp thấy quen lắm, một món thịt kho tàu, một món măng tre mộc nhĩ xào thịt, một bát khấu nhục, lại thêm một món chân giò ninh.... Nhưng món gà ăn mày đâu rồi? Hỏng rồi, đây chẳng phải năm món ăn trong sáu món mà mình dày công chế biến hôm qua sao? Không phải là bảo Linh Đang đưa cho Lý An Lan sao? Thế nào lại ở trên bàn của Lý Nhị?

- Có phải là hơi quen không?

Lý Nhị múc một chén canh cho vào miệng nuốt chậm rãi, vị đậu nành trong món canh móng giò là thuần nhất, tinh hoa của móng giò hoàn toàn nằm trong đó, cắn một miếng mềm mại ngầy ngậy, ông ta ra tay chuẩn thật.

- Tiểu thần hôm qua vô tình thất lễ với công chúa, trở về nhà hối hận vô cùng, không biết phải bồi tội thế nào, trong nhà bốn vách trống trơn, chỉ có mỗi tài nấu nướng còn dùng được, liền làm mấy món ăn cho công chúa An Lan, mong có thể làm dịu bớt lửa giận của công chúa, cũng làm bớt áy áy trong lòng thần.

- Khá đấy, những lời này rất có trình độ, không thẹn là đệ tử của cao nhân, cái tội danh ngươi vô duyên vô cớ tặng thức ăn coi như ngươi đã thoát, còn cái này ngươi giải thích ra sao?

Lý Nhị lấy trên giường một đĩnh bạc ném tới, năm lượng, bên trên thấy rõ ràng chữ khắc của Vân phủ.

Trường Tôn hoàng hậu ngồi bên cạnh gắp thức ăn cho Lý Nhị, căn bản coi Vân Diệp như không tồn tại, gặp một miếng thịt xào măng cho vào bát Lý Nhị:

- Bệ hạ thư món này đi, rất là được, mua đông thế này mà y kiếm được măng tươi thật phí công.

Đồ ăn cướp! Đó là thức ăn ta tặng con gái ông đấy, tên thái giám không trym cũng thật đáng thương, thưởng cho mấy lượng cũng bị vợ chồng các ngươi cướp mất, thức ăn ngon như thế, sao lại phạm vương pháp, đây còn là chỗ nói lý lẽ nữa không? Chớp mắt lại nghĩ, nơi này không phải đời sau, lời Lý Nhị bệ hạ mới là vương pháp, hiện giờ đúng là không có chỗ nói lý. Chuyện hối lô thái giám nghe ngóng Lý An Lan phải giải thích.

- Hôm nay chưa tới canh bốn thần đã dậy, chỉ sợ công chúa trách tội, gặp được nội thị dẫn đường liền nghe ngóng vài câu về sở thích của công chúa An Lan, chuẩn bị lấy lòng, không ngờ bệ hạ nhìn xa vạn dặm, chút tâm tư xấu xa của tiểu thân không qua được mắt của bệ hạ, mong bệ hạ thứ tội.- Phụ hoàng, Lam Điền hầu hôm qua vô ý mạo phạm An Lan tỷ tỷ, lòng hối hận không thôi, hài nhi trong cung đã nói phải bồi tội, nghe nghóng sở thích của tỷ tỷ từ nội thị cũng là có, mong phụ hoàng niệm y có lòng thành mà tha cho một lần.

Lý Thừa Càn đúng là huynh đệ tốt, mặc dù thường ngày có hơi vô sỉ, nhưng vào lúc quan trọng vẫn nhờ cậy được.

Hai địa chủ ông địa chủ bà lớn nhất triều Đường không thèm nhìn hai huynh đệ đứng dưới đất, nàng một miếng, chàng một miếng, ăn hết sức vừa miệng, vừa ăn còn vừa bình phẩm tài nghệ của Vân Diệp. Lý Nhị có vẻ rất hợp ý với món thịt lợn, cho từng miếng lớn vào miệng nhai gật gù không ngớt. Thấy không khí dịu hơn rồi, Vân Diệp liền đánh bạo giới thiệu đặc điểm từng món ăn. Trường Tôn hoàng hậu nghe rất kỹ, thi thoảng còn hỏi vài câu, Vân Diệp và Lý Thừa Càn nhìn nhau cười, xem ra hôm nay có thể qua ải.

- Ngươi và sư phụ ngươi tình như cha con, vì sao đem di cốt hóa thành tro, rải vào sông lớn, ngay cả chỗ cho hậu nhân bái tế cũng không có?

Lý Nhị cơm no rượu say, súc miệng làm một ngụm trà rồi hỏi:

- Cát bụi về với cát bụi, tới từ đâu thì trở về đó, sư phụ nói nếu đã trần trụi mà tới, nhất định phải trần trụi mà đi. Thần đã lớn, chút quyến luyến cuối cùng của sư phụ ở nhân gian đã không còn, tiểu thân tuân theo di chúc của người, đưa người về với trời đất, hình ảnh lưu lại trong tim.

Ta chuẩn bị đáp án lâu rồi, biết thế nào ông cũng hỏi mà:

- Đây đúng là hành động của cao nhân, đi là đi dứt khoát, không để lại chút gì. Hôm nay ngươi thành thực nói cho trẫm biết, Bạch Ngọc Kinh là thế nào, có tạo thành uy hiếp với Đại Đường của ta không? Nay ngươi đã là một thành viên của Đường, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục, ngươi thận trọng mà đáp.
Lý Nhị lần đầu tiên nói chuyện ở cùng lập trường với Vân Diệp:

- Bệ hạ hoàn toàn có thể cho rằng Bạch Ngọc Kinh là thứ giống như Đông Hải long cung hay Lăng Tiêu bảo điện trên chín tầng mây, theo như suy đoán của tiểu thần, Bạch Ngọc Kinh là một loại cảnh giới tinh thần, mà không phải là một nơi tồn tại thực sự, có người từng bay lên trên chín tầng trời, ngoài mây trắng ra thì chẳng có thần tiên bay đi bay lại. Thiên Trì của Tây vương mẫu ở ngay trên núi Côn Lôn, tốn vài năm là tới được, trên đó trừ băng tuyết chỉ có một cái hồ lớn, lạnh chết người, thở cũng không được, thần không tin có thứ gì có thể sống quanh năm trong hoàn cảnh đó, cái gì mà hoa bốn mùa không tàn, ngay cả một cọng cỏ cũng chẳng có một cái. Nhớ lại thần hối hận vì tới đó chơi.

Vân Diệp cười thầm trong bụng, ta tới ba cái Thiên Trì rồi, Hỏa Sơn Hồ ở đông bắc, Thiên Trì của Thiên Sơn, thêm vào Thiên Trì của Tây Tạng, nói thực lòng, nếu bỏ đi các công trình du lịch, thì con mẹ nó đúng là cái chỗ man hoang, leo núi leo tới chân mất tri giác, chạy lên xem chỉ có hồ nước màu lam, lỗ lớn. nguồn TruyệnFULL.vn

Xuống núi rồi còn mạnh miệng dựa theo tưởng tượng về mỹ cảnh trong lòng mình bốc phét với người khác, mình chịu thiệt không cho người khác sướng hơn. Một đám huynh đệ bị mình lừa đi, quay về thiếu chút nữa bóp chết mình. Rồi tới khi người khác hỏi tới thu hoạch chuyến du lịch thì lại làm ra vẻ mê say hình dung lại, làm mình phải hận ngôn ngữ của bản thân quá thiếu thốn.

Cả nhà ba người Lý Nhị hiện giờ vẻ mặt rất giống với mình khi lên bảng không trả lời được câu hỏi, hoang mang, hai con mắt vô tri mở to tới ngớ ngẩn.

- Người có thể bay lên trời? Ngươi đã từng tới Thiên Trì của Tây vương mẫu à?

Tuyệt cú mèo, Vân Diệp thấy mình đúng là chuyên gia đánh trống lảng, thoáng cái đem vấn đề từ hướng đi của sư phụ thành vấn đề khoa học phổ thông, con người có thể bay được không? Hắng giọng vài tiếng, làm ra dáng vẻ của hướng dẫn viên trong viện bảo tàng, khiến ba người nhà Lý Nhị phải sinh lòng kính trọng:

- Bệ hạ đã thấy đèn Khổng Minh chưa?

- Đó là vật để cầu phúc, đương nhiên là Trẫm thấy rồi, đang nói chuyện người bay lên trời, đừng có dẫn đi lung tung.

Lý Nhị mặt hơi cau lại:

- Bệ hạ, người kia chính là ngồi đèn Khổng Minh bay lên trời.

- Nói bậy, đèn Khổng Minh nhà ai có thể đưa người bay lên trời được?

Lý Nhị bộp một cái nhảy từ trên giường xuống, đôi mắt hung ác nhìn xoáy vào Vân Diệp, nếu như không có một lời giải thích hợp lý, hôm nay Vân Diệp sẽ chết còn khó coi hơn lợn.

- Bệ hạ chớ giận nghe tiểu thần nói hết đã, người thấy đèn Khổng Minh hai xích có thể đem nến hoặc mồi lửa lên trời phải không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau