ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 701 - Chương 705

Chương 702: Bạch Ngọc Kinh luôn có sức hút

Sự thực chứng minh Xứng Tâm là diễn viên giỏi, cũng là một tên tiện nhân, nghe Vân Diệp an bài nhiệm vụ chẳng những không bất an mà còn háo hức, cả đêm không ngủ suy tính các chi tiết mai diễn xuất, tên này sinh ra để kiếm ăn bằng nghề diễn viên.

- Đừng lộ ra mặt âm nhu của ngươi, mai phải diễn giống một gian phụ đầy dương khí, đừng để người ta nhìn ra sơ hở, nếu không cho ngươi đi nuôi lợn một tháng.

Xứng Tâm thích sạch quá Vân Diệp bội phần, nghe tới hai chữ nuôi lợn là ôm miệng chạy vào rừng trúc, tiếp đó là tiếng nôn mửa kinh khủng.

Về thư phòng, Vân Diệp bắt đầu viết tấu chương, y cần phải đem sự thực nói với Lý Nhị trước khi bị tất cả thảo phạt, còn lại phải dựa vào Lý Nhị phối hợp, chả lo ông ta không vui, gần đây hoàng đế buồn chán nhất định vui vẻ xem kịch hay.

Khi Vân Diệp đang viết tấu thì Uyên Cái Tô Văn nói chuyện với Cao Sơn Dương Tử ở Hồng Lư tự, hắn phải thừa nhận toàn thân ả phát ra mị lực vô hạn, mỗi nụ cười ánh mắt đều có phong vận làm người ta ngây ngất, mỗi khi ống tay áo phất lên, hương thương ngào ngạt, đó không phải mùi son phấn, mà là mùi da thịt, sự thay đổi của ả làm Uyên Cái Tô Văn kinh ngạc.

- Dương Tử điện hạ, bao ngày không gặp phong vận của điện hạ càng hơn xưa, thật đáng mừng.

Cao Sơn Dương Tử cười chua chát:

- Bất kể ta thay đổi thế nào, ở Đại Đường đã không ai coi ta là vương nữ nữa, bọn họ đều cho rằng ta là ca kỹ nhảy diễm vũ, thể diện quốc gia bị ta làm mất sạch rồi.

- Vì sao? Điện hạ tới Đường quốc là chuẩn bị tác thành chế độ phái Đường sứ sao? Để lấy tài nguyên của quốc gia này bồi đắp quốc gia của mình, vì sao lại rơi vào cảnh này?

Cao Sơn Dương Tử không nói, lấy trong hộp gấm đặc sau một quyển trục, trên vẽ thanh y nam tử ngồi sau bàn thưởng thức Thiên ma vũ, miệng nhếch lên trào phúng. Cao Sơn Dương Tử ôn nhu vuốt tấm hình, chỉ nam tử thanh sam nói:

- Người này thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của ta, lần nào cũng dùng phương thức hạ lưu, vô sỉ nhất lăng nhục ta, làm ta muốn sống không được, muốn chết chẳng xong. Hôm qua lại mơ thấy y, y ngậm một miếng thịt cười với ta, giờ nghĩ lại thấy ngực đau vô cùng, ngươi có muốn nhìn vết thương của ta không?

Uyên Cái Tô Văn nhìn tranh vẽ, như không nghe thấy Cao Sơn Dương Tử nói gì, tự lẩm bẩm:

- Nói thế tức là điện hạ thua dưới tay người này phải không? Ta không cảm thấy kinh ngạc chút nào, y là ác ma, mang tới ác mộng là sở trường của y, hai chúng ta không có vốn liếng đối đầu với y ở Trường An, nếu liên thủ còn có thể.

- Vinh Hoa còn ở trong tay y, ngươi có thể làm gì? Ta biết ngươi khóc lóc trên triều đường, làm gì được chứ? Y là kẻ chiến thắng, theo ta biết ở Đường quốc, kẻ chiến thắng không có tội.

- Gần như ở tất cả các quốc gia, kẻ chiến thắng đều không có tội, nhưng xúc phạm vương quyền là có tội, ta đọc sử sách quốc gia này, kẻ xúc phạm vương quyền không có kết cục tốt. Vinh Hoa là vương phi, bị khinh nhờn cũng chỉ có thể là do hoàng đế làm, Vân Diệp không xứng.

Cao Sơn Dương Tử chậm rãi cuốn quyển trục lại, cho lại hộp, nói:

- Ta vẫn chưa đạt được mục đích, nhưng nhẫn nhục vẫn có thu hoạch, kẻ ý chí kiên định, không bị mê hoặc chỉ là số ít, thời gian qua giao lưu với quyền quý, Đường sứ được học tập ở Đường quốc, đương nhiên, Ngọc Sơn thư viện trong tay Vân Diệp, y không cho học tử nước ta vào, ngươi có cách gì không?

- Địa vị của Vân Diệp ở quốc gia này rất đặc biệt, thân phận của y nằm giữa huân quý và gia thần của hoàng đế, có sức ảnh hưởng lớn với hoàng hậu và thái tử. Nguyện vọng của điện hạ không thành đâu, nếu y đồng ý, thì tính mạng của những Đường sứ rất đáng lo, ta dám bảo đảm bọn họ không sống được tới lúc mang học thức về nước Oa.

- Chúng ta phải đánh bại y, giết chết y mới đạt được mục đích của mỗi người, mười vạn oan hồn của Cao Ly đang muốn kéo y xuống địa ngục, y chết, điện hạ ôm đầu lâu của y sẽ ngủ ngon, mới thoát khỏi ác mộng.Cao Sơn Dương Tử mỉm cười:

- Chuyện ta cướp hoàng kim của nước ngươi, hẳn ngươi biết?

- So với tôn nghiêm quốc gia, mười vạn lượng hoàng kim có là gì, sau chuyện này, ta sẽ đòi điện hạ một câu trả lời. Còn hiện liên thủ đối phó với Vân Diệp mới là chuyện nên làm.

- Ta là nữ nhân, trừ thân thể ra thì không có gì, ngươi có muốn không?

- Vân Diệp có thể ngó lơ mỹ sắc của điện hạ, ta cũng có thể, điện hạ cho ta mượn võ sĩ là được, nếu có thể cho ta mượn cả số hoạn quan bên người, ta cảm kích vô cùng.

- Ngươi muốn làm gì? Giết y? Đây là Trường An, một khi bại lộ, chúng ta sẽ chết không có đất chôn. Ta hận Vân Diệp, nhưng chưa tới mức chết chùm, tin rằng ngươi cũng không có ý định này, nói tính toán của ngươi đi, lý do không hay không được đâu. Ví dụ như Bạch Ngọc Kinh rất được, chìa khóa ở trong tay Vân Diệp, nếu vì thứ này, tất cả thủ hạ của ta do ngươi điều khiển, nói không chừng ta cũng đích thân ra tay.

Uyên Cái Tô Văn nhìn trần nhà một lúc rồi gật đầu, nhiệm vụ quan trọng nhất của chuyến đi này là lấy ngọc bài, vốn định âm thầm hoàn thành, không ngờ Cao Sơn Dương Tử cũng biết, hơn nữa còn phơi bày ra, ép mình vào chân tường.

- Cũng được, chúng ta đều muốn giết bí mật của Bạch Ngọc Kinh, nhưng dựa vào sức từng người không đạt được mục đích, hai nhà liên thủ thì khả năng cao hơn, cứ quyết định như thế. Bạch Ngọc Kinh không phải là châu báu, nó là chỗ thần bí, ta nghĩ thêm một người vào cũng không hề gì.

Ước hẹn xong, Uyên Cái Tô Văn đứng dậy cái từ, hắn chẳng thèm nhìn động tác quyền rũ của Cao Sơn Dương Tử lấy một cái, làm ả nghiến răng ken két.

Bầu trời vừa hé chút ánh ban mai, Vân Diệp đã tới cổng Chu Tước, sau lưng có hai cỗ xe ngựa, một cỗ mang rào sắt, cực nặng, cỗ còn lại là xe bích du, ngựa kéo xe trắng muốt.

Tổ hợp kỳ quái này tức thì khiến người khác chú ý, Lý Hiếu Cung đi tới lấy triều vật gõ song sắt, hỏi:- Tiểu tử, cái gì đây?

- Lý bá bá, bên trong là một vị xạ điêu thủ, vốn kỹ nghệ không thuần, tiểu tử bắt được hắn trên chiến trường, chặt một tay của hắn, thay bằng phát minh mới nhất của thư viện, thế là bắn phát nào chuẩn phát đây, cung năm thạch bắn liền năm mươi phát vẫn còn dư sức.

- Thật không?

Lý Hiếu Cung hứng thú tăng mạnh, muốn vén rèm lên xem nhưng Vân Diệp ngăn lại:

- Đây là quà đại thọ vãn bối tặng bệ hạ, hiện giờ xem không ổn, lát nữa tới cung xem không muộn.

Lý Hiếu Cung gật gù, lại chỉ xe còn lại:

- Trong đó là vương phi Cao Ly? Tiểu tử ngươi không thu vào phòng rồi chứ?

- Vãn bối chẳng hứng thú lắm với cô ta, nhưng tiếc là cô ta lại thích phó nhân nhà vãn bối, hết cách.

- Vương phi Cao Ly thích phó nhân nhà ngươi?

Lý Hiếu Cung nuốt nước bọt, gian nan hỏi:

- Đúng vậy, có gì lạ đâu?

Uy nghi của hoàng thất là thứ rất lạ, huân quý đại thần mạo phạm là tội lớn, nhưng bách tính phổ thông thậm chí phó nhân mạo phạm chẳng là gì, như minh châu nghiền trong bùn không phải là minh châu, các đại thần quan tâm là có phải Vân Diệp thu nữ nhân này không, nếu như tự đọa lạc thì không liên quan tới uy nghĩ hoàng gia nữa.

Uyên Cái Tô Văn đã tới, mặc quan phục Cao Ly, đầu đội mũ cao, tay cũng cầm triều vật, khí độ đường đường, đúng là phong phạm danh sĩ.

Từ xa Vân Diệp đã gọi lớn:

- Tô Văn huynh, lâu ngày không gặp, vẫn khỏe đấy chứ?

- Vân hầu, lần trước từ biệt, không ngờ đã nửa năm, ta mãi mãi không quên ân điển Vân hầu ban cho, xử lý xong chuyện vụn vặt, liền ngày đêm lên đường, là vì sớm ngày gặp Vân hầu, thỏa mãn mong muốn.

- Chà, nếu đã thế ta phải nói, hôm đó sao Tô Văn huynh không chào đã đi, biển mua xuân lạnh lẽo, hại tiểu đệ vì Tô Văn huynh mà lo lắng bao lâu, tới Trường An, huynh không đến hàn xá ở, thế là huynh sai rồi đó.

Chương 703: Hồn đoạn Chu Tước môn

- Là nam nhân thì mau trả Vinh Hoa cho ta, chúng ta thống khoái quyết một trận sinh tử. Không đủ kiên nhân đóng kịch với Vân Diệp, Uyên Cái Tô Văn nghiêm mặt nói thẳng luôn.

- Không phải tiểu đệ không trả, mà Vinh Hoa đã cùng người khác thành thân, giờ bụng to rồi, nửa năm nữa sẽ sinh, có trả huynh cũng không nhận ấy chứ.

- Ngươi lăng nhục một nữ tử như thế, ta phải giết ngươi. Uyên Cái Tô Văn mặt xanh mét, mười ngón tay cong lại, muốn nhào tới bóp chết Vân Diệp, nhưng giữa hai người xuất hiện một hoạn quan, chẳng thấy có động tác gì mà Uyên Cái Tô Văn đã bị ném đi, quỳ trên mặt đất thở phì phì nhìn Vân Diệp.

- Trước cổng Chu Tước không được huyên náo, là sứ tiết mà không biết chút lễ nghi đó à? Đoàn Hồng sầm mặt mắng:

- Vân hầu, không biết lễ vật ngài tặng bệ hạ ở đâu, giao cho nô tài là được.

Lưu Tiến Bảo đánh xe ngựa cười hăng hắc, mở cửa xe ra, kéo xích sắt trong tay, một người thiếp giáp cao lớn xuất hiện, toàn thân bao phủ giáp đen, mặt đeo một cái mặt nạ quỷ dữ tợn, tay trái biến thành một cái cung lớn, các khớp đầy mũi nhọn, tới ngay trán cũng có một cái sừng sắt lóe hàn quang, sau lưng đeo ống tên đặc chế, mũi tên màu đen, mỗi bước đi làm mặt đất như rung chuyển.

Tất cả hít sâu một hơi, nếu không phải tên này bị trói bằng xích, mọi người chỉ muốn tránh hắn thật xa, hắn là một con hung thú. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Hắc Xỉ huynh!

Uyên Cái Tô Văn rống lên bi thương, muốn lao tới, nhưng bị thị vệ cửa cung ngăn lại. Hắc Xỉ Trường miệng bị nhét hạch đào không nói được, chỉ có thể vùng vẫy, muốn thoát khỏi xích sắt, nhưng Lưu Tiến Bảo trói rất chặt, bất kể thế nào cũng không thoát được, trong lúc kích động, phát ra tiếng gào qua lỗ mặt nạ. Mặt nạ được Công Thâu Mộc cải tạo, có tác dụng phóng đại âm thành, tiếng gào thét tức thì biết thành tiếng gầm gừ của dã thú, không ít người bất giác lùi lại.

- Vân hầu, đây là lễ vật ngài tặng bệ hạ? Tốt lắm, nhưng trông chẳng thuần lắm. Đoàn Hồng chẳng sợ hãi mà còn phấn khích:

- Tên này giết vô số tướng sĩ Đại Đường, ngay cả ta cũng suýt chết bởi tên sắt của hắn, nếu không phải là gia tướng của ta lấy mạng cứu, ngươi muốn gặp lại ta chỉ có thể tới mộ dâng hương. Mãnh tướng mà, sao thuần được, ta làm thế nào cũng không khiến hắn khuất phục, nên có thể để bệ hạ sử dụng được không phải dựa vào ngươi.

Đoàn Hồng thích thú xoa tay đi vòng quanh Hắc Xỉ Trường, hắn thích nhất hán tử dữ dằn, như thế có thể thử các loại dụng cụ tra tấn không ngừng đổi mới của hắn.Ánh mắt cầu khẩn của Hắc Xỉ Trường làm Uyên Cái Tô Văn như đứt từng khúc ruột, cả hai có giao tình sinh tử, nay chỉ có thể trơ mắt nhìn Đoàn Hồng cười quái dị dắt vào hoàng cung.

Uyên Cái Tô Văn vận sức, hất hai thị vệ ngăn cản mình ra, muốn giữ lấy Hắc Xỉ Trường, hai hoạn quan đi cùng Đoàn Hồng đã vặn tay hắn, thuận tay ném một cái, liền vứt ra xa, rơi bịch xuống đất.

Một bàn tay nữ nhân vươn ra, gian nan đỡ Uyên Cái Tô Văn dậy, hai cánh tay của hắn đã trật khớp, hai tên hoạn quan khủng bố kia trong nháy mắt đã tháo khớp của hắn, nhìn khuôn mặt mỹ lệ của Vinh Hoa, Uyên Cái Tô Văn xúc động nghẹn ngào, muốn đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt nàng, nhưng cánh tay mềm nhũn chẳng có chút sức lực nào.

Vinh Hoa lấy khăn tay ra, cẩn thận lau bụi trên mặt hắn, lại điều chỉnh lại cái mũ đã vẹo sang một bên, buộc một nút thắt đẹp cho dây mũ, vất vả cúi xuống phủi bụi cho hắn, thấy Uyên Cái Tô Văn nhìn chằm chằm vào bụng mình, rất thoải mái cầm tay hắn đặt lên bụng, nói nhỏ: - Đây là con của muội.

Uyên Cái Tô Văn định lên tiếng hỏi thì thấy một nam tử tuấn tú vô song đi tới, dịu dàng đỡ Vinh Hoa, lau bụi bẩn trên tay nàng, cười nói: - Nàng lúc nào cũng lương thiệt như thế, không nỡ thấy người khác chịu khổ, sau này cẩn thận chút, đám người này đánh qua đánh lại, chẳng may tổn thương tới con thì không hay.

Uyên Cái Tô Văn cuồng nộ quát:
- Ngươi là ai?

Xứng Tâm nhìn hắn đầy thương hại:

- Ta là trượng phu của Vinh Hoa, tên Xứng Tâm, ngươi là Uyên Cái Tô Văn phải không, ta thường nghe Vinh Hoa nhắc tới ngươi, trước kia vì sao ngươi không đưa nàng theo? Ta hiểu tâm tư của nàng, nàng thà cùng ngươi chết chìm ở biển chứ không muốn bị bỏ lại một mình, nếu ngươi đã bỏ nàng thì giờ quên đi được không? Nàng ấy chẳng dễ gì có được cuộc sống bình yên, đừng vì sự xuất hiện của ngươi phá hỏng hạnh phúc hiếm hoi của nàng được không?

Uyên Cái Tô Văn bị câu này làm nghẹn họng, lại nhìn Vinh Hoa nước mắt chảy dài, lòng như dao cắt, đúng thế, Vinh Hoa không giống bị ngược đãi, tay nàng vẫn mềm mại, toàn thân từ trên xuống dưới không thấy có dấu vết nào là phải chịu khổ cực. Bản thân hắn không thể không thừa nhận, Xứng Tâm là một mỹ nam tử, khí chất mình luôn kiêu ngạo so với người ta chẳng là cái gì.

Nhớ tới lúc ở trên thuyền Vinh Hoa trần truồng cởi thừng cho mình, bất giác ôm hi vọng cuối cùng hỏi: - Nói cho ta biết, Vinh Hoa, nàng đã yêu người khác rồi, không yêu ta nữa. Ta muốn chính miệng nàng nói ra, đừng sợ, đây là hoàng cung, Vân Diệp không dám làm gì nàng đâu, chỉ cần nàng nói ra, ta lập tức thỉnh cầu hoàng đế Đại Đường đưa nàng về nhà.

Vinh Hoa rất muốn cười lớn, hoàng đế Đại Đường sẽ chẳng nghe hắn, mà chỉ mang mình đưa cho Cao Kiến Vũ, nhìn thấy dáng vẻ khốn khổ của tình lang, nàng chỉ muốn bất chấp tất cả lao vào lòng hắn, như thế mới làm vơi bớt tương tư.

Đứa bé trong bụng như cảm thụ được suy nghĩ của nàng, đạp một cái, cú đạp này làm nàng tỉnh lại ngay, Vân Diệp nói không sai, hiện giờ gia đình ba người nhà mình thì đứa bé này quan trọng nhất. Cố nhịn nỗi đau giằng xé trong tim, lau khô nước mắt nói: - Hiện giờ muội sống rất hạnh phúc, không muốn nghĩ lại ngày tháng lang bạt khổ sở nữa.

Nói xong câu này, cố gắng kìm chế kích động muốn nhìn Uyên Cái Tô Văn, để Xưng Tâm dìu về xe ngựa. Xứng Tâm kéo rèm, quay lại, đặt một cái trâm vào đầu gối Uyên Cái Tô Văn, nói nhỏ: - Ta không thể hiểu được tình cảm của hai người, nhưng ta rất yêu Vinh Hoa, cái trâm này ngươi tặng người khác đi, đôi khi người yêu nhau không nhất định có thể ở bên nhau. Xin yên tâm, ta nhất định chăm sóc nàng thật tốt, dù xảy ra chuyện gì cũng không bỏ mặc nàng, ôi, Trường An quá nguy hiểm với ngươi, sớm ngày đi đi, ngươi có bề gì, nàng sẽ rất đau khổ.

Vinh Hoa đúng là tìm được một nam nhân cực tốt, dịu dàng lễ độ, đó chẳng phải nàng luôn thích nam nhân như vậy sao? Nam nhân này đúng là có tư cách khiến người ta yêu, đối diện với tình địch như mình mà chẳng lộ ra chút ác ý nào, có thể nói là một quân tử, chẳng lẽ vì mình bỏ nàng chạy, nên nàng vì yêu mà sinh hận? Cuối cùng ngã vào lòng nam nhân này.

Nghĩ tới đó Uyên Cái Tô Văn chống tay lên mặt đất, rắc một tiếng nắn lại khớp, tuy hắn đau tới toát mồ hôi lạnh, nhưng lòng thoải mái vô cùng, nhặt cái trâm lên, cho vào lòng, phủi bụi đầu gối, lấy lại triều vật từ chỗ chính sứ, đợi tảo triều tới.

Xứng Tâm khom người thi lễ với Uyên Cái Tô Văn, sau đó ngồi lên càng xe, xoay đầu ngựa, xe đi dưới ánh mặt trời rời xa cổng Chu Tước, hướng về phía ngoại thành, tất cả mọi người im lặng, cảnh tượng vừa rồi làm không ai thấy dễ chịu, nhưng không nói một câu nào, nữ nhân dễ thay đổi, đó là đáp án trong lòng tất cả mọi người.

Chương 704: Người thật thà nói lời thành thực

- Ừm, vì tự bảo vệ mình mà trừ quốc tặc, tử thương thảm một chút, chuyện này có thể chấp nhận, lão phu bồi tội với ngươi.

Vân Diệp không ngờ lão già quỳ xuống khấu đầu với mình, chưa kịp phản ứng lão già đã đứng dậy hỏi: - Sơn thần đánh trống là chuyện cực kỳ thần bí, người đương sự không muốn nói nhiều, cả Phùng Áng cũng không chắc, lão phu hỏi ngươi, vì sao mượn danh sơn thần làm chuyện bất pháp?

- Khi đó vãn bối một mình vượt núi non, ở trong tâm tình cực độ bạo ngược, suốt ngày làm bạn với dã thú, nên chỉ biết phép tắc mạnh được yếu thua, mẹ con Thọ Dương công chúa bị người ta ức hiếp, trong lòng ta chỉ có sát khí vô tận, nên dùng đặc tính dễ bị hoàng sợ của dã thú, đem kẻ gọi là sĩ tử ức hiếp mẹ con công chúa vào thú đạo. Kết quả lão phu tử biết rồi, bọn chúng chết hết, khi đó ở châu phủ xa, luật pháp Đại Đường không thích hợp, hiện thì khác, đây là lãnh thổ Đại Đường, không có chuyện sơn thần đánh trống xảy ra.

Vân Diệp nói rất thành thực, trừ thuốc nổ thì nói hết, Lý Nhị yên tâm, hứng thú nhìn già trẻ đối đáp, quan viên triều đường cũng rất hứng thú, chỉ có Uyên Cái Tô Văn mắt âm lanh, Cao Sơn Dương Tử mặt mày sợ hãi. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Lão phu hiểu, khi ấy ngươi khó tránh khỏi nhiễm tính dã thú, may mà ngươi vượt qua được, nếu không mất hết linh trí, biến thành dã thú, vượt được chướng ngại đúng là đáng mừng, chuyện này bỏ qua, lão phu...

Vân Diệp ngăn ông ta lại:

- E là Vân Diệp phải bái lạy lão phu tử rồi, người Đại Thực đúng là do ta hạ lệnh giết chết, đem thi thể đóng lên cọc, bày khắp đảo, ý tứ là lãnh hải nước ta không cho kẻ khác đụng chạm vào, khi hạ lệnh vô cùng tỉnh táo, không liên quan tới dã thú.Nói xong muốn khấu đầu với lão già, người ta tỏ ra dứt khoát như vậy, mình không cần rụt rè, đúng sai lần này không quan trọng, không thể bát nạt người thành thực.

Quan Đình Lung kéo Vân Diệp lên:

- Chuyện này nửa đúng nửa sai, không ai cần xin lỗi ai, ngươi là tướng quân, biết phải lập uy ra sao, lão phu không nhiều lời. Nhưng lửa Chúc Dung ở Cao Ly nhân chứng vật chứng đầy đủ, ngươi giải thích thế nào.
Nhìn lão già chỉ chính sứ Cao Ly đang khóc lóc, đáp: - Chuyện này đúng là khó nói, khi ấy ta nhận lệnh mang di hài tướng sĩ tiền triều về, hủy kinh quan. Ngài cũng biết, ta chỉ huy thủy quân, muốn tới kinh quan, phải ngược dòng Liêu Thủy, nhưng cách Liêu Thủy không xa có hai chỗ đáng ghét, thành Ti Sa và Tam Sơn Phổ, nếu mặc kệ nó mà vào, một khi bị phong tỏa cửa sông, toàn quân sẽ bị diệt. Thành Ti Sa địa thế hiểm yếu, dễ thủ khó công, năm xưa Lai Hộ Nhi đánh thành này, bỏ lại tám vạn cỗ thi thể, ta chỉ có hơn một vạn người không đủ, đành phải dùng hỏa công.

- Về sau cũng thế, ta không muốn bộ hạ mình chết, vậy chỉ đành để người Cao Ly chết, ngài chỉ biết người Cao Ly chết, nhưng không biết thủ hạ của ta thương vong ba thành, vì lấy thi hài, bọn họ suýt nữa bỏ lại thi hài của mình.

- Ta nói với ngài như thế chẳng phải vì ta chột dạ, mà chỉ để mọi người biết, chiến tranh là chuyện vô cùng tàn khốc, không phải ngươi chết thì ta chết, tương lai chư vị có muốn dùng chiến tranh giải quyết vấn đề, vậy xin thương xót bọn ta, Vân Diệp nói xong rồi, nếu lão phu tử cho rằng Vân Diệp sai, xin khấu đầu tạ tội.

Lão già bùi ngùi xúc động một lúc mới nói: - Lang yên nổi lên, vạn dân kinh hoàng, tử thương khó tránh khỏi, mười tám năm mới làm một đứa bé trưởng thành, dưới cơn giận của Chúc Dung tất cả đều biến mất, bệ hạ muốn lấy di hài tướng sĩ tiền triều về không sai, triều ta kế thừa cơ nghiệp Tiền Tùy, tất nhiên phải lấy lại công bằng cho tướng sĩ chiến tử.

- Chư công trong triều không sai, kinh quan là cái gai độc cắm trong lòng chúng ta, không nhổ không được, tất cả đều suy nghĩ từ cơ nghiệp quốc gia, chẳng thể nói là sai.

- Vân hầu hi vọng hoàn thành sứ mệnh, không muốn thủ hạ của mình thương vong, thi hành độc kế này là bất đắc dĩ, lão phu xem bản đồ, trận chiến Liêu Đông đúng là hung hiểm, bất cẩn một chút là toàn quân bị diệt, nên lão phu không có lý do trì chính, cũng không có năng lực chỉ trích.

Chương 705: Tai lừa mọc ra như thế nào?

- Trừ đi lý do trông có vẻ hợp lý đó, rốt cuộc có ai thương cho những con người chết trong lửa hung tàn không? Đại Đường ta từ khi lập quốc, không có năm nào là không tác chiến. Vốn tưởng chuyện tới đó là dừng, ai ngờ lão già giọng cao vút lên, từ giận trời thương ngườ, biến thành hào hung: - Lịch sử Tây Chu bắt đầu từ trận chiến Vu Mục, cuối cùng là phong hỏa hí chư hầu, từ Bình vương đông thiên, Xuân Thu ngũ bá, Chiến Quốc thất hùng, lại tới Tần Hoàng thống nhất Trung Nguyên, ha ha ha, có bao giờ được bình yên? Bạch Khởi chôn sống ba mươi vạn, Hạng Vũ chôn mười vạn, giặc Khăn Văng gần như bị toàn thiên hạ giết sạch, bệ hạ ở trận Lạc Dương diệt mười vạn, thêm vào Vân hầu làm mười vạn sinh linh biến mất cùng Chúc Dung.

- Lão phu không sao hiểu được, thiên hạ rộng lớn như thế, đất đai đủ chúng ta sống thoải mai, vì sao phải dấy binh đao? Quan Trung đông chúng ta đi Hà Nam, Hà Nam chật chúng ta tới Hà Bắc, bắc Trường Giang kín rồi chúng ta đi xa hơn, mặt nam vẫn là chốn hoang vu, đi đâu cũng tốt.

- Tổ tiên tác chiến với hổ báo khai sáng mảnh đất này, sao chúng ta không thể? Lão phu tuy làm quan ở Qua Châu, nhưng đi thăm dò chốn hoang vu đó mười năm...

Khi lão già lấy từ trong lòng ra một tấm vải trắng cực lớn, mắt Lý Nhị ánh lên vẻ kích động, Phòng Huyền Linh, Tiêu Vũ, Đỗ Như Hối, Ngụy Trưng đều đi tới, vái thật sâu với Quan Đình Lung, nhận lấy tấm vải, mỗi người cầm một góc kéo ra.

Chỉ thấy vô số rừng núi, lục địa, thành trấn, thôn trang, thậm chí là dòng suối đều ghi chu rõ ràng, Vân Diệp nhìn qua, lão già này vẽ cả Động Đình hồ, Bà Dương hồ, xem ra nói mười năm thăm dò không phải nói láo.

Quan Đình Lung đắc ý vuốt râu nói với Vân Diệp: - Vân hầu cho rằng khai phát chốn này mất bao lâu, theo lão phu chỉ cần trăm năm, có thể khai phát được ba thành.

Ngứa mắt với bộ dạng khoe khoang của lão già, một trăm năm mới khai phát được ba thành thì có gì hấp dẫn, nếu tiền tài đầy đủ, nhân lực sung túc, năm mươi năm khai phát một nửa không phải vấn đề lớn. Chỉ cần lập một khu làm mẫu, huân quý Trường An sẽ ùn ùn kéo tới, thậm chí chí trong vòng mười năm có thể xây dựng hai ba thành phố phồn hoa bên Động Đình hồ.

- Một trăm năm quá lâu, chúng ta phải tranh sớm tối.

Khi Vân Diệp tràn trề tự tin nói câu này, liền cảm giác không ổn, đám Phòng Huyền Linh nhìn y rất lạ, Vân Diệp cũng hiểu ra không ổn ở đâu rồi.

Quan Đình Lung tỉnh queo nhặt mũ quan lên đội vào, chắp tay với Vân Diệp: - Đúng là thiếu niên anh kiệt, nhìn khắp trên dưới toàn triều, lên ngựa có thể cầm quân, xuống ngựa có thể an dân, Vân hầu là số một, lão phu bội phục, Vân hầu cho rằng trước khi lão phu chết liệu có thể xây lên được vài tòa thành ở đó không? Lão phu thấy nơi đó địa thế bằng phẳng, lại gần Trường An, phong thủy hiếm có...

Vân Diệp thấy tai ong ong, giọng lão già như từ nơi rất xa truyền tới, nhìn vẻ mặt cười đểu của Lý Nhị, y thấy rõ ràng trước mắt là cái hố sâu không đáy..
Lão già nhìn như chất phác này mới là hạng Hậu Hắc học chân chính, cái gì mà sơn thần đánh trống, ngọn lửa Chúc Dung, lão vương bát này căn bản không quan tâm tới bao nhiêu người chết, mục đích của lão ta là kiến tên đại tài chủ Vân Diệp chủ động ném tiền vào khai phát phương nam.

Lão ta đi khắp bình nguyên Lưỡng Hồ, biết rõ, khai phát không có tiền là không được, lão ta không có tiền, không có người, không có thể lực, muốn làm cũng chỉ là nghĩ xuông, vì thế muốn tìm con lợn béo trên triều, không tính tới vương tử hay gia tộc lâu đời, vạn nhất khai phát xong, bọn họ tạo phản thì mất tác dụng.

Phù hợp với điều kiện có tiền, có quyền, có người, có quan hệ lại không có gốc to rễ dày gần như không có, khi lão ta đọc Toán học sơ giai của Vân Diệp, đột nhiên phát hiện người này quá thích hợp, rất nhiều tiền, lại giỏi kiếm tiền, có quan hệ không rõ ràng với hoàng gia, quan trong hợn tên tiểu tử này là chí hữu của thái tử, thế là còn đảm bảo được tiếp tục duy trì chính sách khai phát bình nguyên Lưỡng Hồ, hơn nữa còn rất trẻ, đúng là con lợn béo múp.

Tìm lão hữu Tiêu Vũ đưa mình lên triều, chẳng thấy Vân Diệp thượng triều, khó khăn lắm mới thấy, sao có chuyện bỏ qua? Người trẻ tuổi làm việc nông nổi, chỉ cần khích một cái sẽ tự nhảy ra.

Khi lão ta lên tiếng khích Vân Diệp, không ngờ tên tiểu tử ấy lại không bước ra, khi cởi mũ quan, đúng là lòng như tro tàn, không có Vân Diệp tham gia, khai phát Lưỡng Hồ chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước, đổi lại người khác, hậu quả khó lường, nói không chừng khiến quốc ra chấn động, chẳng thà không nói gì, đợi t hời cơ mới.

Lúc sắp ra cửa điện, không ngờ Vân Diệp bước ra, chắc là thấy lão già đáng thương, giải thích hết việc làm của mình, lúc này Quan Đình Lung đầy khích động, biết mình đã thành công tám phần.

Vân Diệp thấy mình mọc cái tai lừa dài, về chỗ ngồi, hỏi Tiết Vạn Triệt có phải mình mọc tai lừa không?Tiết Vạn Triệt chẳng hiểu gì cả lắc đầu, Vân Diệp đập đầu vào cột, các đại lão hiểu ra cười lớn, trong đó Lý Nhị cười sảng khoái nhất.

Có một người không cười, vẫn khóc lóc, tiếng khóc này còn giống nhạo báng hơn cả cười, Vân Diệp điên tiết đi tới đá vào đít chính sứ Cao Ly một cái.

Uyên Cái Tô Văn vừa mới đứng dậy đã thấy hai vai như có núi đè, không sao nhúc nhích được, hai tên hoạn quan mỉm cười giữ vai hắn, Uyên Cái Tô Văn thở dài ngồi xuống, khi Cao Ly dốc hết tài lực, vật lực xây dựng thành trì, rèn binh luyện giáp chống lại địch xâm nhập, còn đối thủ nỗ lực mở mang đất đai phú thuế, hắn chẳng thấy chút hi vọng nào có thể đuổi kịp Đại Đường.

Cao Kiến Vũ, đồ ngu xuẩn vô dụng, ngươi xem xem mình làm gì, ghen tỵ hiền tài mức nào, nhìn Vân Diệp đi, y không muốn lập công cũng bị đại thần lừa như lừa trẻ con đi làm chuyện bản thân không muốn, mình muốn xây trường thành cũng bị bao kẻ ngáng gạt, có trí không thi triển được, trí tuệ bản lĩnh của ta kém Vân Diệp sao? Bằng vào cái gì ta bị một tên ngu xuẩn chi phối?

- Vân Diệp, không được vô lý với sứ tiết, xéo về chỗ người, vừa rồi vô cớ đánh sứ tiết, phạt bổng lộc một năm, còn không mau lui xuống. Lý Nhị rất cao hứng, thể diện của sứ tiết phải cấp, bản thân ông ta chẳng nhớ mình có phát bổng lộc cho Vân Diệp lần nào chưa, hình như toàn là phạt, chấy nhiều không sợ cắn, phạt thêm một năm nữa cũng chẳng có gì to tát.

Trên triều đường không nói bao giờ khai phát bình nguyên Lưỡng Hồ, Lý Nhị giữ Quan Đình Lung cùng đám lão thần Phòng Huyền Linh lại, những người khác bãi triều về nhà.

Vân gia không khí ngột ngạt, tất cả mọi người đều vươn cổ nhìn về hậu viện, hầu gia chỉ ông trời chửi lão già tên Quan Đình Lung đã nửa canh giờ, vừa rồi lại luyện thương pháp, nghe nói đâm con rùa lớn vẽ trên giấy nát bấy, lại còn muốn bắt cung, không để ý cầm phải cung ba thạch, kéo không được, giận cá chém thớt, nay đang đuổi đánh Lưu Tiến Bảo, bị lão nãi nãi ngăn lại, cho một đống đồ sứ cũ để hầu gia đập.

Khi đồ sứ trong giỏ đập hết rồi, Vân Diệp cũng mệt gục xuống bàn thở như chó thở, Tân Nguyệt cẩn thận rót một cốc nước để trượng phu thấm họng, vừa rồi chẳng biết trắng đen thế nào cũng cùng trượng phu chửi lão già tên Quan Đình Lung nửa ngày, khản cả giọng: - Phu quân, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, mấy lão gia lại hại chàng à?

Lý An Lan rất hiểu chuyện bóp vai cho Vân Diệp, người thường ngày không thích vận động, hôm nay nổi điên nói không chừng cánh tay bị thương rồi, giờ không hoạt động cho thông máu, đến tối ngủ sẽ chịu tội.

- Hôm nay vi phu nhất thời thiếu tỉnh táo, trúng gian kế của lão già kia, ngã vào cái hố rất sâu, cái hố này tốn mười mấy năm thậm chí cả đời mới lấp được.

Chương 706: Hiệu thuốc và mê lâm

Đại kế tất nhiên phải suy tính chu toàn, chuyện khai phát Lưỡng Hồ giống ném một cục đá xuống ao, sóng gợn một lúc cũng hết, nhưng Vân Diệp biết tấm bán đồ kia vẫn treo ở điện Vạn Dân, mà công báo qua lại Nhạc Châu gần như ngày nào cũng có, khi chuẩn bị thỏa đáng, mình không muốn đi Nhạc châu cũng khó, vì Quan Đình Lung đã làm biệt giá Nhạc châu, mà Nhạc châu lại không có thứ sử.

Sau trận mưa lớn, không khí mát mẻ, Vân nha đầu ở thảo nguyên ho một tiếng, Vân Diệp ở Trường An dường như cũng nghe thấy, Vân gia đại quản sự đã kéo một xe thuốc lớn ngày đêm tới thảo nguyên, nếu bệnh nha đầu không đỡ sẽ đưa về Trường An, lo ho thành viêm phổi.

Vân Diệp khoác trường sam đi dạo trong hoa viên, từ nhập thu tới nay chẳng có chuyện gì làm y vui, Hà Thiệu mở hiệu thuốc Từ An Đường ở Trường An, chẳng được mấy ngày bị một đám hoàn khố đập tan tành, đám người đó ngay Hà Thiệu cũng không bỏ qua, treo bên hiệu thuốc lấy roi quất.

Nguyên nhân đơn giản vì Hà Thiệu bán thuốc rẻ hơn những nhà khác.

Hà Thiệu từ đầu tới cuối đều cười, roi quất lên người chỉ kêu mấy tiếng, hắn không đắc tội được những kẻ này, đều là thiếu gia nhà huân quý, Hà Thiệu thấy Sài Lệnh Vũ cũng ở trong đó, tuy không động thủ, nhưng không ngăn người khác.

Hà gia nhặt thuốc rơi tứ tung, sửa lại cửa hiệu, ba ngày sau vẫn mở cửa kinh doanh, còn không ngừng xin lỗi khách, giá rẻ, thuốc tốt, tất nhiên khách đầy hiệu, năm người giúp việc không kịp bốc thuốc, đội ngũ đợi bốc thuốc kéo thành hàng dài.

Đám hoàn khố lại tới, Hà Thiệu đang tìm thuốc với một tiểu cô nương, tiểu cô nương đội nón che mặt, không ai chú ý, Hà Thiệu tuy không béo nữa, nhưng người vẫn cao lớn, thấy đám hoàn khố muốn ra tay, liều mạng bảo vệ tiểu cô nương, bị trúng vô số đấm đá, có kẻ tinh mắt nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp dưới khăn che của tiểu cô nương, thế là có lời dâm uế tuôn ra, tiểu cô nương nước mắt lưng tròng không nói gì. Hà Thiệu cầu khẩn đám hoàn khố tùy tiện đập cửa hiệu, đánh mình thoải mái, nhưng đừng kinh động tới khách.

Không ai thèm để ý, vẫn như cũ, có kẻ còn động chân động tay với tiểu cô nương, may là ở Trường An, nếu ở nơi thôn dã hoang vu, chẳng biết sảy ra chuyện gì.

Sài Lệnh Vũ cứ thấy bóng dáng tiểu cô nương kia quen quen, đi tới vén khăn che mặt của tiểu cô nương lên, mặt tức thì tái nhợt như xác chết.

Phẫn nộ không chỉ có Hà Thiệu, mà còn Lý Nhị, trước cổng Chu Tước huân quý quỳ thành hàng dài, trước đám người có hai cái cáng, bao gồm Sài Lệnh Vũ, hai chân đều bị đánh gãy.

Trong cung không có tin tức gì truyền ra, bọn họ đành quỳ ngoài cổng chờ đợi, bị mưa lớn trút xuống người nửa canh giờ, Trường Tôn thị đi ra, chỉ gọi Sài Thiệu thân phận tôn quý nhất vào. Trường Tôn thị nói rõ câu chuyện, Sài Thiệu hận không thể băm nát thằng con ngu xuẩn.
Cổ họng Lý Nhị hơi khó chịu, thời tiết nóng bức nên bị tích nhiệt, dược liệu trong cung dùng vô số, không có hiệu quả, Tôn Tư Mạc nói chỉ là chuyện nhỏ, dùng ít thuốc giải nhiệt là được, tốt nhất là ngưu hoàng, ngưu hoàng trong cung hơi cũ, Lan Lăng nghĩ hiệu thuốc của Hà Thiệu chắc có thuốc mới, tự xung phong đi bốc thuốc, ai ngờ bị đám hoàn khố trêu ghẹo. Lý Nhị họng đau vô cùng đùng đùng nổi giận, hạ lệnh gia chủ mỗi nhà đánh gãy chân đám hoàn khổ rồi đưa tới. xem tại TruyenFull.vn

Thành Trường An từ khi nào không cho phép bán thuốc giá rẻ? Theo Lý Nhị thấy, chỉ cần thuốc không có vấn đề, cửa hiệu như thế phải nhiều thêm mới tốt, may mà đi mua thuốc là Lan Lăng, nếu là bách tính nữ tử sẽ bị đối xử thế nào, nữ tử nhà lành ở Trường An còn dám ra đường không?

Đám hoàn khố vẫn còn bị trừng phạt, chưa đợi chân lành đã bị đưa hết tới quân doanh Liêu Đông, ba năm không được về nhà, không được bất kỳ đãi ngộ đặc thù nào, Sài Lệnh Vũ không ra tay, tội giảm một nửa, đóng cửa hối lỗi một năm, hôn sự với hoàng gia hủy bỏ, còn phạm lỗi, xử cả hai tội.

Sau sự kiện này Từ An Đường không còn ai quấy rối nữa, có điều đông gia ( chủ) biến thành hai, hai nhà tranh nhau bù tiền, rất là vui vẻ, ngay cả Trường Tôn thị cũng thi thoảng lại ban cho Từ An Đường số thuốc trong cung dư ra, Lan Lăng vinh hạnh thành đại cổ đông thứ hai của Từ An Đường, bắt đầu chuyến hành trình lỗ vốn của mình.

Chuyện của Hà Thiệu chỉ là chuyện nhỏ, chẳng qua là các hiệu thuốc khác có ý kiến về giá cả thuốc mà hắn bán thôi, nên bỏ tiền mời đám hoàn khố đập phá, để Từ An Đường không mở được nữa, chỉ cần giải quyết đám hoàn khố, những gia trưởng kia sẽ tự đi tính xổ những hiệu thuốc, không cần Vân Diệp phải lo, nhưng trong thư viện luôn có xương người mang ra thì không hay rồi.

- Tiên sinh, đây là bộ xương thứ ba trong tháng này, trong mê lâm hiện không yên bình, luôn có người lẻn vào nửa đêm, lần này không ngờ là ban ngày, lạ là không có chút động tĩnh nào.

- Chết thế nào?Vân Diệp nhìn bộ xương bị kiến ăn sạch, hỏi Hỏa Trú:

- Tiên sinh, đều bị độc chết, tiên sinh xem, chỗ xương này bị đen, là triệu chứng bị ngô công ( rết) cắn, độc của ngô công là hỏa độc, thứ mạnh nhất, e bị ngô công màu đỏ cắn rồi.

- Kiến ăn thịt, chẳng lẽ ăn luôn cả y phục, vả lại những kẻ này vào mê lâm không mang theo vũ khí? Chẳng lẽ chúng trần truồng vào mê lâm? Kiểm tra một chút, xem xem có phải học sinh thư viện nghịch ngợm không may đi vào không.

- Đã kiểm tra, học sinh của thư viện không ai vào đó, từ lần trước tiên sinh xua một con dê vào mê lâm trước toàn bộ học sinh, một canh giờ sau kéo ra biến thành bộ xương, không một học sinh nào tới gần nữa, cho tới cũng chẳng tới.

- Vậy giao vụ án cho huyện lệnh Lam Điền xử trí, còn xương thì bôi dầu làm khô xong dùng xích sắt xuôn lại, tặng cho Tôn tiên sinh làm tiêu bản, tiếc quá, sao toàn là nam, nếu có xương nữ nhân thì tốt biên bao, Tôn tiên sinh nói với ta mấy lần, ta chẳng thể giúp ông ấy trộm thi thể, giờ có ba bộ xương còn hơn không. Đang yên lành muốn thi thể người làm cái gì?

- Tiên sinh, y thuật của Tôn đạo trưởng ngày càng cao, trước chỉ xem bên ngoài, hiện bắt đầu nghiên cứu bên trong, đáng tiếc, bị kiến ăn hết thịt rồi, học sinh nghĩ thế nào cũng còn có thêm người tới, tiên sinh xem có nên thu kiến lại, thả thêm ngô công, như vậy chẳng phải có thi thể rồi sao? Nếu như cần xác nữ, tiên sinh xem có nên tuyên bố mê lâm chỉ có nữ nhân mới vào được, nam nhân vào là chết, như thế nhất định có nữ tặc mò tới.

Vân Diệp nhìn Hỏa Trú hồi lâu mới nói:

- Người trong thư viện hiện giờ đều giống ngươi cả rồi à? Động não một chút, đừng có suốt ngày ở trong phòng thí nghiệm, tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều vào, năm nay ngươi đã mười tám, tới lúc thành thân, muội tử của ngươi cũng tới tuổi gả đi, cứ thế này ai dám gả cho ngươi, ai dám cười muội tử ngươi.

- Tiên sinh quá lo rồi, muội tử học sinh và Bảo Lâm tình cảm rất tốt, Bảo Lâm bao năm không thành thân là đợi nó, gả nó cho Bảo Lâm rất thích hợp, học sinh hỏi Úy Trì bá bá rồi, bá bá nói năm sau khai xuân Bảo Lâm đi Trác châu, trước lúc đó sẽ thành thân. Còn về học sinh, vài năm nữa hẵng nói. Tiên sinh cứ nói xem ý tưởng vừa rồi của học sinh có thích hợp không, nếu được học sinh sinh đi an bài.

- Không phát hiện y phục đại biểu cho cái gì, đại biểu chúng là một bọn, ngươi phát tin ra, nhất định sẽ có nữ tặc tới, nhưng những kẻ còn lại vì tránh bị lộ sẽ mang thi thể đi. Những kẻ này võ công cao cường, ngươi xem, xương cánh tay có rất nhiều vết thương, đây là kẻ từng trải nhiều trận chiến, người thường không đối phó được, buổi tối rút phó dịch đi, tránh bị vạ lây, ta biết đại khái là kẻ nào rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau