ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 696 - Chương 700

Chương 697: Gia thần khủng bố

Cả bộ sách của ông cụ chỉ giảng một vấn đề, đó là chúng ta phải khai phá con đường từ trong gian khó, sau đó không nỗ lực để con đường này trải dài, đời đời nối tiếp.

Đây là bài học ông cụ dạy Vân Diệp, không nghĩ ngộ được nhất định nếm mùi đau khổ, hiện giờ rất nhiều người có thói quen đem sách của mình cho Vân Diệp xem, hết đám Lý Cương rồi tới cả Công Thâu Mộc cũng mang cuốn ( quy củ) cho y xem.

Vân Diệp dán một tờ giấy lên cuốn Tần luận, chính là bốn câu kia.

Lấy vải bọc sách lại, bảo phó nhân trả lại cho Nhan Chi Thôi, sách của Nhan gia không cho bên ngoài mượn, Vân Diệp đùa với ông cụ, sách và lão bà của Nhan gia không cho người ngoài mượn, ai ngờ ông cụ nghiêm túc nói:" Vạn bất đắc dĩ, lão bà có thể cho mượn, sách thì không." Làm y nghẹn họng không nói được gì.

Đã bảo nãi nãi bao nhiêu lần rồi, vừa ăn cơm xong đi tản bộ không có lợi, nửa canh giờ sau mới đi là tốt nhất, lão nhân gia không nghe, cho rằng kinh nghiệm của tổ tông không thể sai được.

Ai mà biết, sức khỏe chẳng thể nói được, nhiều người chả kiêng cữ gì thì sống lâu trăm tuổi, người tránh xa thói hư tật xấu thì chết sớm, ai đúng ai sai? Thôi nãi nãi thích thì tùy vậy.

Vân Diệp không ra hoa viên nữa, tới đó là phiền lòng, Vượng Tài đang gọi, liền tới tiền viện, mã phu thiếu răng cửa đang thay móng sắt cho nó, nhưng không sao khiến Vượng Tài nhấc chân lên được.

Vượng Tài bị buộc lên giá thấy Vân Diệp tới thì vùng vẫy muốn thoát ra, Vân Diệp tới bên ôm mặt nó thân mật một lúc, làm nó yên tĩnh lại.

Vừa gãi bụng cho nó vừa nhấc chân nó lên, móng sắt quả nhiên phải thay rồi, mã phu vội chạy tới, tháo móng cũ ra, lấy dao gọt móng, sau đó thành thạo lắp móng mới vào, thay bốn móng xong mới cởi thừng cho Vượng Tài.

Vượng Tài bị ủy khuất theo sát sau Vân Diệp, cứ đi thế nào rời đại môn, chập tối mà chợ vẫn náo nhiệt, tiểu phiến đi khắp nơi bán hàng tồn, Vượng Tài cao ngạo không ăn hàng tồn, làm rất nhiều tiểu phiến thèm thuồng nhìn túi tiền dưới cổ nó.

Tới thẳng chỗ Lão Giang, lúc này hẳn tửu phường làm ra rượu rồi, xem sản xuất rượu cũng là chuyện không tệ, tửu phưởng trên đồi giờ càng giống một tòa thành nhỏ, tường thành bên ngoài nhìn mỏng manh, thức tế dày tới bốn xích, bên trong toàn là đá xanh.

Ngọn đồi này ở bên đường, bất kỳ ai muốn vào Vân gia trang qua đường lớn phải qua chân nó trước, người khác không biết, Vân Diệp biết trong tửu phường có nỏ lớn do Công Thâu Giáp chế tạo, thậm chí có vũ khí ném giống bánh xe, Vân Diệp chưa thấy, Lão Giang nói đây là thứ chuyên phá xe công thành, uy lực tuyệt luân.

Vân Diệp chẳng hề nghĩ tới một ngày phải sống mái như thế, nên không để ý lắm, nhưng đám Lão Giang lại rất thích, Lão Tiền len lén nói cho Vân Diệp, nếu phong vân nổi lên, thì đây là vốn liếng để Vân gia hóa rồng, tác dụng của gia tướng không phải chỉ bảo vệ gia viên, loại bảo lũy nhỏ này gia tộc nào lớn một chút cũng có, không có gì lạ. Hoàng đế cũng hiểu, nếu mình làm hỏng quốc gia, những huân quý vốn một dạ trung thành sẽ trở mặt, ra tay tuyệt không dung tình.

Lắc đầu, ném suy nghĩ đáng sợ đó đi, không ai hiểu Lý Nhị đang sợ bậc nào hơn y, cả đời ông ta trải qua vô số lần phản loạn, cả hai nhi tử cũng phản đối ông ta, kết quả cuối cùng người phản đối ông ta hình như không ai có kết cục tốt.

- Hầu gia tới thị sát quân bị?

Lão Giang hớn hở mở đại môn ra, gia chủ cả năm chẳng tới một lần làm ông rất bất mãn, khó khăn lắm mới thấy hầu gia tới, đương nhiên phải nói luôn vào trọng điểm, tránh hầu gia nghĩ mình ăn không ngồi rồi.- Giang thúc, nhà ta không cần tới quân bị, ta tới thăm mọi người, năm nay mọi người không hay tới nhà nữa, rúc trên đồi làm gì, cả đời thủ thành chưa đủ à, đi lại nhiều vào, mọi người thi thoảng xuất hiện trong trang làm ta yên tâm hơn.

Vân Diệp đặt túi thịt lợn lớn vừa mua ở chợ lên bàn lớn ở cửa, món tinh tế thì đám lão binh không thích, chỉ thích thịt lợn miếng to béo ngậy.

Lão Giang mở lá sen ra, nhặt miếng thịt ném vào miệng, nói với người khác:

- Hiếm có quá, hầu gia còn nhớ sở thích của chúng ta, thịt lợn nhà Lưu oa đầu ngon thật, chưa ăn vội, hầu gia, đi xem thành quả nửa năm của đám huynh đệ lão phu.

Được một đám lão binh xúm quanh, Vân Diệp vào hậu viện, rượu đang ra lò, hán tử khỏe khoắn mình trần cầm cào gỗ cào bã rượu, phụ nhân miệng bịt khăn lên mũi đổ nước vào, còn có vài phụ nhân dán độ rượu lên vò, mỗi lần cất rượu, nồng độ khác nhau, phải pha chế xong mới thống nhất được. Rượu của Vân gia giờ ưa chuộng khắp Trường An.

Rượu còn chưa nếm đã bị Lão Giang kéo vào một gian phòng rất to, nhìn đám lão binh mặt mày đắc ý thì biết họ làm chuyện lớn.

Lão Giang nhổ nước bọt vào lòng bàn tay, kéo sợi xích sắt, một mảng đất lớn bị kéo lên, lộ ra cửa hang đen xì xì. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Một lão binh họ Triệu thổi đánh lửa, dẫm cầu thang gỗ xuống trước, Vân Diệp ù ù cạc cạc theo sau, khi dẫm chân xuống đất mới phát hiện trước mắt là một cái hầm rất sâu. Lão Giang đốt đuốc đi trước, đường hầm quanh co, nhều nơi có cửa đá, đi trăm bước lại có gian phòng đá có thể đứng thẳng lưng. Vân Diệp nhớ lại, phát hiện phương hướng nhằm về phía Vân gia trang.

Đi một lúc tới cuối đường hầm, ngọn đồi này là đồi đá, có một số chỗ còn có nước nhỏ xuống, trông rất khốc chắc chắn, trên mặt đất có chùy, xẻng vứt lung tung. Vân Diệp không biết nói sao nữa:- Giang thúc, làm thế này là?

- Hầu gia, thỏ khôn đào ba hang, nhà ta sao không có sự chuẩn bị trước được, đám lão phu là lão binh trên sa trường, không hiểu mưa gió trên triều đinh, nhưng chuyển bẩn thỉu đã chứng kiến không ít, một số chuyện còn là đám huynh đệ chúng tôi làm, giết người phóng hỏa chẳng chuyện gì chưa làm. Vốn tưởng tới Vân gia vẫn làm những chuyện đó, ai ngờ hầu gia chưa bao giờ dùng tới chúng tôi, chưa bao giờ phải làm chuyện dơ bẩn.

- Hầu gia, một nhà tốt như thế có ai không muốn công hầu đời đời? Giờ hầu gia được thánh sủng, Vân gia tất nhiên thuận buồm xuôi gió, hầu gia không nghĩ tới chuyện tương lai, một là vì ngài còn trẻ, hai là chưa bị thua thiệt, nhưng không thể sống sung sướng mà quên nguy cơ tương lai, đám lão già chúng tôi thương lượng với nhau, nhân lúc còn chút sức lực, đục cho Vân gia một con đường đề phòng vạn nhất, chỉ cần vượt qua đại binh bao vây, dù chỉ còn lại người không, với bản lĩnh hầu gia, đông sơn tái khởi chỉ là trong chớp mắt.

- Hầu gia, nhà ta phải kéo dài vạn năm, con cháu thịnh vượng, xin hầu gia nạp chúng tôi làm gia thần, chúng tôi thề cùng Vân gia cùng tiến cùng lui, nếu nuốt lời thiên lôi đánh chết, tuyệt tự tuyệt tôn.

Người triều Đường không tùy tiện thề, nếu đã thề là làm được, bọn họ coi lời thề coi hơn tính mạng, nhiều đao khách quan trung sống dựa vào tín nghĩa, ba chén rượu thề với đất, ngũ nhạc đổ là chuyện nhỏ, chính là nói tới bọn họ, đủ các loại thề cổ quái, ít khi không hoàn thành.

- Giang Ngưu, ngươi nguyện ý thành gia thần của Vân gia sao?

Vân Diệp cởi đao của mình đưa cho Lão Giang, Lão Giang không chút do dự dùng hai tay nhận lấy:

- Giang Ngưu nguyện ý, chết trăm lần không hối hận.

Nói xong cắt cổ tay, giơ lên, vân Diệp lấy đao cứa cổ tay, hai người lấy vết thương áp làm một, đây gọi là dung mệnh.

Dung mệnh tới ba mươi tám lần, còn mười hai lần đang theo thương đội ra ngoài, đợi về rồi mới tiếp tục hoàn thành, bất kể là ai cắt tay mình tới ba mấy lần cũng choáng váng.

- Hầu gia, chỉ cần cắt tay một lần là được, vì sao cắt nhiều thế, tay người không còn chỗ lành lặn nữa rồi.

Nghi thức đã bắt đầu là không thể bỏ ngang, Lão Giang cố nhịn tới khi kết thúc mới hỏi:

- Mỗi đao một mạng, ta chỉ bỏ ra một vết thương, tương lai các ngươi nói không chừng phải hi sinh tính mạng, nghi thức không thể không long trọng.

Câu này làm đám Lão Giang kích động không thôi.

Chương 698: Gia thần khủng bố (2)

Lúc này Vân Diệp chỉ muốn chửi bới, nhìn những lão binh đem tính mạng bản thân, bao gồm cả con cháu đều bán cho mình liền không tiện chửi:

- Mọi người chuẩn bị phân gia đi, mỗi nhà phân ra một con cháu, không tham dự vào chuyện hạch tâm của Vân gia, Vân gia tuy quan trọng, cũng không thể để mọi người không còn hương hỏa.

- Ha ha ha, lời này của hầu gia sai rồi, chúng tôi vào Vân gia, làm gì còn hương hỏa của mình, luận tuổi, chúng tôi chết trước, tương lai hầu gia chọn mộ xong, chúng tôi vào ở trước, mở đường cho hầu gia, đánh gãy chân tiểu quỷ ở âm phủ. Hương hỏa hầu gia nhận, thế nào cũng có một phần của chúng tôi, nên không cần phân gia, phân gia càng thêm lo lắng.

Vân Diệp cười thảm:

- Vân gia không cần đại phú đại quý, chỉ cần mỗi người bên cạnh khỏe mạnh hạnh phúc, nên ở nhà ta, chưa tới lúc vạn bất đắc dĩ đừng nói chuyện hi sinh.

Đám lão binh cười lớn, lần này hoàn toàn trói buộc vào Vân gia rồi, từ nay về sau tiền lấy từ Vân gia không phải là tiền công, mà là bổng lộc.

Mang cánh tay bị thương về nhà, Tân Nguyệt lau nước mắt băng bó cho Vân Diệp, nãi nãi mừng ra mặt, vái bồ tát mãi, Lý An Lan đừng sau Vân Diệp, không sao che giấu được sự hâm mộ.

- Diệp Nhi, mãi nãi nãi tới tửu trang cảm tạ bọn họ, nhà ta có gia thần thực sự rồi, người như thế mới đáng tin, còn như Thiên Ma Cơ thì bớt đi là hơn.

- Phu quân, Dung Nhi cũng là con chàng, chàng phải phân cho nó mấy gia thần chứ, năm người được không?

Lý An Lan quỳ xuống cầu khẩn:

Tân Nguyệt rất bất mãn, gia thần không phải là tiền bạc châu báu, muốn mấy người cho mấy người, gia thần là tính mạng của chủ nhân, dù tạo phản thì cuối cùng ở bên chủ nhân nhất định là gia thần, nhưng ở vấn đề này, là chủ mẫu, Tân Nguyệt không có tư cách lên tiếng.

- Ừm, thế này, năm mươi hộ gia thần, Dung Nhi sẽ có năm hộ, nha đầu trên thảo nguyên sẽ có năm hộ, ta sẽ an bài, nàng đừng hỏi tới nữa, gia thần Vân gia không cho phép các nàng khinh nhờn, hiểu chưa?

Tân Nguyệt và Lý An Lan khom người vâng lời, lão nãi nãi cũng gật đầu, gia tộc phong kiến coi trọng nhất là đất phong và gia thần, không thể thiếu cái nào.

Có gia thần, địa chủ gia chủ sẽ tăng lên vô hạn, trước khi đi ngủ, Tân Nguyệt bê một chậu nước, Lý An Lan cũng thế, tranh nhau rửa chân cho gia chủ, đành để các nàng mỗi người rửa một chân.

Rửa chân xong, Tân Nguyệt leo lên giường trước, mắt chớp chớp quyến rũ Vân Diệp, Lý An Lan nũng nịu ngồi ở đầu giường không chịu đi.
- Nàng nhìn uổng thôi, thuốc chưa hết tác dụng, công chúa không muốn về thì ngủ cùng đi, ta có lời nói với các nàng.

Vân Diệp đẩy Lý An Lan lên giường, bản thân cũng cởi y phục, thổi tắt đèn, thả màn xuống, giường thành không gian riêng tư.

Nằm giữa hai nữ nhân, cảm thụ tiếng tim đập kịch liệt hai bên, Vân Diệp cắn răng nói:

- Vân gia tới giờ mới coi như có chút vốn liếng, nhà ta vốn là cỏ đầu tường, đầu thì to mà rễ thì nông, chuyện thu gia thần phải cực kỳ cẩn thận, năm mươi lão binh theo ta từ Lũng Hữu, luôn tận tâm tận lực bảo vệ cái nhà này, cho nên ta mới nhận lời. Ta là người đa nghi, ta biết đó là thói xấu, muốn được ta tin tưởng không phải dễ, các nàng cẩn thận, gia thần tuy quan trọng, nhưng không thể để họ dắt mũi, trên sử sách nhiều quý tộc mưu phản không nhất định là do gia chủ, khi tất cả gia thần quyết định muốn làm một chuyện, gia chủ không thể phản kháng.

- Tân Nguyệt không hiểu những chuyện này, An Lan chắc nghe qua ít nhiều, hoàng gia gia nàng thực ra bị cha nàng cùng gia thần ép tạo phản. Vân gia phải chặn đứng chuyện này, không thể để người ta cho rằng chúng ta có vốn liếng tạo phản, dưới hoàn cảnh lớn này, nhảy ra tảo phản sẽ chết thảm hơn lợn.

- Vân gia do ta tọa trấn sẽ không có vấn đề, An Lan, chỗ Dung Nhi nàng phải lưu tâm, có chút manh nha là lập tức thanh lý môn hộ, không được có chút do dự nào, trời cao hoàng đế xa lâu dần dễ sinh ý nghĩ không hay.

Cả đêm không ngủ, mắt nhìn trừng trừng lên nóc màn suy nghĩ, dù nằm hai bên là mỹ nhân sắc nước hương trời vẫn làm được lòng tĩnh như thủy, chẳng phải do dược liệu của Tôn Tư Mạc, gánh nặng gia tộc đè lên vai như núi, hoàn cảnh như thế, chẳng nảy ra được suy nghĩ nào khác.

Hiện giờ Vân gia sản nghiệp to lớn, điều phải tính toán quá nhiều, cái gì trao đổi được, cái gì vứt bỏ được, cái gì dứt khoát lấy mạng bảo vệ đều phải tính rõ, muốn xác định rõ ràng không mất vài ba ngày không xong, rất bội phục những người quyết đoán trên lịch sử, chớp mắt đã phân rõ thiệt hơn, tuyệt đối không phải bình thường. Chút gia nghiệp của Vân gia đã làm Vân Diệp đau đầu, chẳng biết Lý Nhị tính toán rõ ràng thế nào còn không ngừng đào bẫy hại người khác.

Nhan Chi Thôi sáng sớm đã tới Vân gia, thấy cánh tay băng bó của y, đến chỗ không người nói:
- Tiểu tử, giỏi lắm, đã có gia thần rồi cơ đấy.

- Lão tô tông nói đùa rồi, toàn là phó dịch trong nhà, lâu dần không nỡ chia tách nên nhận làm gia chủ, trò chơi trẻ con, người đừng coi là thật.

- Đừng lừa ta, trẻ con chơi đùa mà rạch be bét cả tay, nhân số nhất định rất nhiều. Tiểu tử, từ rày về sau làm việc phải ổn thỏa, còn làm bừa, không chỉ nhà ngươi mất mạng.

Cùng ông cụ hẹn nhau hôm nay đi xem thu hoạch ngọc mễ, ông cụ nói thích ngọc mễ nhất, cháo ngọc mễ uống thế nào cũng không chán, còn đặt một cái tên là cháo thủy tinh hoàng ngọc. Hôm nay thu hoạch ngọc mễ đợt đầu, ông cụ nhất định muốn xem, đi cùng còn có Lý Thừa Càn và Lý Thái.

Huyện lệnh dẫn chủ bạ, huyện thừa, huyện úy có mặt hết, hiện giờ không còn thấy khoai tây làm người ra khiếp sợ nữa, quan viên đương địa đã khôi phục sức sống.

- Tào huyện lệnh hôm nay sắc mặt hồng hào, có chuyện gì vui nói ra nghe xem.

Vân Diệp trêu huyện lệnh, Tào huyện lệnh béo tốt cười toét miệng, chắp tay liên hồi:

- Hổ thẹn, hổ thẹn.

Chủ bạ vội tiếp lời:

- Báo hầu gia được biết, Tào huyện lệnh nay phải đổi cách xưng hô rồi, hôm qua có văn thư của lại bộ, nay phải gọi là Hứa châu biệt giá, không bao lâu nữa đi nhậm chức, hiện đang bàn giao công vụ, hay tin Nhan công, thái tử, Ngụy vương, Vân hầu tới thị sát, bất kể thế nào cũng tới nghe giáo huấn.

Lý Thừa Càn ồ một tiếng:

- Đây là vinh thăng, công lao có, tất nhiên bay cao. Lời chúc mừng khỏi nói, chỉ mong ngươi tới Hứa châu vẫn tận chức tận trách, lập công vì nước. Hứa châu xưa nay là nơi quần hùng đuổi hươu, bình nguyên nhiều, núi ít, vốn là nơi dân đông màu mở, tiếc là trải qua bao nhiêu chiến tranh, khiến bách tính cùng khổ. Làm quan một kỳ, tạo phúc một phương, nếu ngươi có biểu hiện tốt ở Hứa châu, sĩ đồ sẽ không giới hạn ở biệt giá.

Tào huyện lệnh nghe thái tự khích lệ, giáo huấn, vội vàng quỳ xuống thề nhất định phải cải biến hiện trạng Hứa Châu, nếu không làm được, nguyện chết già ở đó.

- Tào béo, vận khi của ngươi thật tốt, thái tử nói thế rõ ràng chuẩn bị để ngươi thăng quan, Hứa châu cũng ở kinh kỳ, khí hậu và phong thổ không khác gì Quan Trung, ngươi chỉ cần mang khoai tây, ngọc mễ tới, trong một năm sẽ làm bách tính no bụng, hai năm khắp nơi là miến, bách tính có lương thực có tiền, mẹ nó đó là thành tích chắc như đá của ngươi, tương lai làm thứ sử vẫn y bài, không bằng gọi ngươi là quan khoai tây cho xong.

Chương 699: Ngũ chỉ sơn của Trường Tôn thị

Mọi người cười rộ lên, Tào huyện lệnh cười vui nhất. Nhan Chi Thôi ngồi trên xe lăn cười mắng Lý Thái:

- Cái miệng của ngươi đúng là độc địa, làm quan khoai tây có gì không tốt, bách tính có tiền có lương là vương đạo, không đói bụng là hơn tất cả, cơm no mới có lễ nghĩa, Tào huyện lệnh khi đó đừng quen giáo hóa bách tính.

Tào huyện lệnh chỉnh lại y phục cung kính đáp tạ Nhan Chi Thôi, cuối cùng hướng Vân Diệp nói:

- Hạ quan chuyến này đi, không được nghe Vân hầu giáo huấn nữa, không biết hầu gia có lời gì cảnh tỉnh hạ quan không?

- Phẩm tính của ngươi không tệ, nhưng cố chấp, lần này tới Hứa Châu ít xen vào quan trường đương địa, nắm chặt khoai tây, ngọc mễ, miến, không ai làm gì được ngươi, nhớ, phải cho bách tính một cảm giác, ngốc nghếch, lắm tiền, dễ lừa, nhất định phải làm bách tính kéo tới bắt nạt ngươi, ngươi mới có thể vượt qua tất cả kẻ khác làm chuyện ngươi muốn làm.

Mọi người ngớ cả ra, Nhan Chi Thôi phản ứng nhanh nhất, cười chảy nước mắt, chỉ Vân Diệp không nói lên lời, Lý Thái cũng hiểu ra, cười theo.

Lý Thừa Càn thấy Tào huyện lệnh còn hoang mang, giải thích:

- Ý Vân hầu là đừng mù quáng, cưỡng ép phổ biến mấy thứ này, phải khơi lên sự tò mò của người dân, biến từ ngươi muốn bọn họ trồng khoai tây thành họ tự muốn trồng khoai tây, còn là không cho trồng không xong, chiêu nhỏ này làm quan bao năm như ngươi không thể không biết.

Tào huyện lệnh choàng tỉnh, chủ bạ, huyện thừa cũng có vẻ hiểu ra, còn hiểu thật hay không chẳng biết.

Vân Diệp chỉ Tào huyện lệnh vác sọt đi thu hoạch ngọc mễ đầu tiên, bảo Lý Thái:

- Ngươi nhìn đi, nếu như năm sau Hứa châu không có ngọc mễ khoai tây khắp nơi thì ngươi cứ tới tìm ta. Có những lời hôm nay, cho thứ sử Hứa châu mười lá gan cũng không dám ngáng chân biệt giá, ngươi nói không sai tên này vận khí rất tốt, cực tốt.

- Chức quan bé tí không cần chúng ta lo. Ta luôn muốn hỏi ngươi vết thương trên tay ngươi đâu ra, trông có vẻ cắt rất nhiều dao, chẳng lẽ ngươi tự hủy hoại?

Lý Thừa Càn bị Nhan Chi Thôi đuổi đi thu hoạch ngọc mễ rồi, Lý Thái đương nhiên không thoát, Vân Diệp tay bị thương, hắn nhìn ra manh mối.

- Nói thế cũng được, đúng là ta tự cắt, mấy lão binh theo ta năm xưa chinh chiến ở Lũng Hữu nhất định muốn làm gia thần của Vân gia, muốn dung huyết thề, vốn cắt một cái là được, ta đâu có biết, tưởng mỗi người một dao, nên thành ra thế này.

Lý Thái hâm mộ nhìn cánh tay Vân Diệp:- Ngươi tốt số thật đấy, vết thương thế này phụ hoàng ta cũng có, đại ca có, ta và Lý Khác không có, xem ra phẩm tính của ta không khiến người ta phục.

Vân Diệp thắc mắc:

- Ngươi là nhi tử được bệ hạ sủng ái nhất, còn là thân vương, đất phong to khiếp người, đáng lý có tám trăm gia thần cũng chẳng phải lạ, sao không có? Vi Đĩnh và Đỗ Sở Khách theo ngươi bao năm, chẳng lẽ không phải gia thần của ngươi.

- Bọn họ là chúc quan của Ngụy vương phủ, không phải gia thần, gia thần là nô phó, khác chúc quan, chúc quan do quốc gia phái tới. Trước tiên cần lập công cho ngươi, tiếp đó được ngươi thừa nhận lòng trung thành, cuối cùng cho rằng có thể giao tính mạng cho người đó mới có thể thành gia thần, dù là mã phu, cũng là nửa chủ nhân của nhà ngươi rồi. Đám lão binh cùng ngươi vào sinh ra tử, có lòng trung thành tuyệt đối với ngươi, bảy tám năm đủ nhìn thấu một người, cho nên ngươi có gia thần không có gì lạ. Ta thì khó, mở phủ quá ngắn, lúc này vẫn chưa ai chủ động nhận ta là gia chủ.

Tùy tiện bẻ một bắp cho có là được, gần như toàn bộ ngọc mễ của Vân gia năm nay dùng làm giống, Tào huyện lệnh dốc hết gia sản mua năm trăm quan giống, hơn tám thuyền khoai tây. Vân Diệp không chịu nổi tốc độ truyền tin của thời đại này, Trường An nhiều khoai tây tới ăn không xuể, Hứa châu cách có năm trăm dặm mà bách tính chưa hề nghe nói tới khoai tây, quan phủ có biết cũng chỉ là hai chữ đơn giản trên văn thư.

Người của Ti nông tự cũng tới Vân gia mua ngọc mễ, thiếu khanh Ti nông tự xấu hổ không đọc thánh chỉ, nhét cho Vân Diệp để y tự xem. Vân Diệp chả hiểu gì mở ra xem, đây đâu phải thánh chỉ, mà là ý chỉ của Trường Tôn thị.

- Lưu thiếu khanh, bổn hầu năm nay đã hai mươi hai, chẳng lẽ còn chưa tính là trưởng thành? Sao vẫn do nương nương quản hạt? Thế này không hợp lý, cấp Ngụy vương toàn là thánh chỉ, sao tới ta lại là ý chỉ.

- Vân hầu, hạ quan quan cũng không biết, Ti nông tự mua giống, là dựa theo giá ngài định ra, nhưng tiền không tới từ quốc khố, mà từ thiếu giám phủ, nghe nói là tiền do nương nương tiết kiệm chi tiêu mà có, cho nên ngài nhận ý chỉ mà không phải thánh chỉ. Đại lão trung thư tỉnh không ý kiến, cấp sự trung không phong bác, vậy nó có hiệu lực.*** Quyền phong bác: Ngôn quan có quyền bác bỏ thánh chỉ hoàng đế đưa ra, bác nào đọc QCNP sẽ không lạ gì.

- Lão Lưu, mấy năm trước ngươi nói nương nương dè ăn xẻn uống thì ta không có ý kiến, lúc này nói có trái lòng không? Thiếu giám phủ béo chảy mỡ, bệ hạ sửa sao Khúc Giang do một mình Thiếu giám phủ tài trợ, hai năm qua hoàng cung thêm bao nhiêu đình đài lầu gác tươi đẹp, trân cầm dị thú trong vườn Khúc Giang ngay ở rặng Tần Lĩnh ta còn hiếm thấy...

Vân Diệp miệng chua chát, Trường Tôn thị nhất định muốn nắm mình trong lòng bàn tay, ở trong lòng bàn tay bà ta, bất kể xảy ra chuyện gì cũng là chuyện nhà, có thể lấy gia pháp xử trí, dù có lợi cho mình, nhưng muốn được tôn kính là không thể, vì huân quý mà hoàng hậu quản là chưa trưởng thành.

Trung thư tỉnh, cấp sự trung, làm sao bọn họ phản đối được, có người tự bỏ tiền giúp triều đình mua giống, không có thêm điều kiện phụ nào, còn về phần một vị hầu tước mất mặt, ai quan tâm? Chỉ cần không đụng tới quốc khố, làm mất mặt họ cũng xong, Vân Diệp biết khi đám Phòng Huyền Linh, Ngụy Trưng không cần thể diện thì đáng sợ cỡ nào.

Cách làm của Trường Tôn thị rất quá đáng, đây là hành động muốn thu Vân Diệp làm gia thần, thành gia thần của nhà hoàng đế có lẽ là mục tiêu cuối cùng bao người ao ước, ví dụ như Hồng Thành, nhưng hắn không có tư cách hưởng thụ nghi thức dung huyết, chỉ có thể là nô phó, dù thế đủ làm hắn phạm vô số sai lầm lớn vẫn có thể Đông Sơn tái khởi.

Nhắc tới Tào Tháo là thấy Tào Tháo, Hồng Thành tới nhà kể khổ:

- Hầu gia, đứa bé này làm sao bây giờ, lần này treo cổ thật rồi, không phải nha hoàn trông coi nghiêm ngặt thì đã có chuyện, trưởng tử của Tương Thành hầu tuy ngu ngốc một chút, nhưng là người đôn hậu, tương lai cũng sẽ kế thừa tước vị, phú quý cả đời là chắc chắn, ngài nói xem sao Quả Nhi không nhìn trúng hắn?

Người trên chiến trường vào sinh ra tử mặt cũng không đổi sắc, nay mặt mày đau khổ, buồn bã xoay chén trà, biết hắn đang đóng kịch, Vân Diệp vẫn thở dài:

- Nếu Quả Nhi giả cho quân quý khác thì ta nhất định không nói gì, gả cho nhi tử Tương Thành hầu ta ta đánh lắm miệng vài câu, đứa con do biểu huynh biểu muội sinh ra làm sao tốt được? Đôn hậu à? Ta thấy là tên ngốc thì có, nói cho ngươi biết, không phải hắn sau này trở nên ngốc nghếch, mà sinh ra đã là kẻ ngốc, lão tổ tông không cho chúng ta thành thân cận huyết, ngươi tưởng là nói bừa à? Đó là vì dễ sinh ra kẻ ngốc, nên mới lập ra quy củ này, Quả Nhi gả qua đó, tương lai chẳng may có con, cho ngươi hay, năm phần là đứa ngốc.

- Vậy phải làm sao? Quả Nhi thế nào cũng phải gả đi, hiện giờ chuyện này thành trò cười cho cả Trường An rồi, tên khốn kiếp Cẩu Tử trốn ở Lạc Dương, làm ta không có cách nào cả.

- Nói cho rõ ràng là được, nói rõ ràng nguồn cơn cho Tương Thành hầu, đừng che giấu gì, ngươi biết giữa huân quý với nhau quan tâm nhất là cái gì. Quả Nhi năm nay mới mười sáu, vội gì, thiếu niên yêu mến nhau là bình thường, loại tình cảm này tới nhanh, qua nhanh, nói không chừng mai Quả Nhi lại thích người khác.

- Hứa Kính Tông có ý cầu thân cho đại nhi tử, hầu gia xem...

- Vậy để hai đứa nó tiếp xúc với nhau, nếu thành thì là chuyện tốt, thân phận tuy không bằng Tương Thành hầu, nhưng thằng tiểu tử kia học cha nó đầy một bụng xấu xa, hơn nhi tử của Tương Thành hầu cả trăm lần.

Chương 700: Người Cao Ly tới Trường An (2)

Vân Diệp chỉ cười, chẳng bận tâm, tiếp tục cho hai đứa con ăn cá, con còn nhỏ, cần tách hết xương, nếu không sẽ mắc vào cổ họng.

Lý Tịnh không có việc không tới nhà, lần này cũng thế, tin tức sứ tiết Cao Ly tiến kinh thì Vân Diệp biết còn rõ hơn ông ta, sứ tiết Cao Ly tới Trác châu, Hà Thiệu giảm béo xong đã bẩm báo cho Vân Diệp, nếu như Vân Diệp lo lắng có phiền toái y đã hạ thủ giết sạch trên đường tới Trường An rồi.

Nhân Hùng nhận lệnh ở lại Trác Châu, chính là để thương hành thuyền vận có chút bảo hộ vũ lực, nếu cần, Nhân Hung lần nữa làm cướp cũng được.

Người Cao Ly vừa bước chân vào Đại Đường đã bị Vân Diệp giám thị nghiêm ngặt, bao gồm trị bệnh cho Uyên Cái Tô Văn, khác với Uyên Cái Tô Văn bừng bừng dã tâm trên lịch sử, Uyên Cái Tô Văn giờ rất khác, tuy kiêu ngạo, nhưng một lòng trung thành với người Cao Ly, không có lòng dạ khác với Cao Kiến Vũ, trước kia không giết hắn là đợi hắn tạo phản, không ngờ hắn lại tới Đại Đường làm sứ tiết, chả lẽ sức mạnh tình yêu lớn đến thế?

- Tiểu tử, ngươi đã phạm quy củ rồi, hai hành vi của ngươi vượt quá phép tắc chiến trường, nếu ứng phó không tốt sẽ thua thiệt lớn.

Lý Tịnh thấy Vân Diệp tỉnh bơ thì tức giận, giọng bất giác lớn hơn, làm hai đứa bé hoảng sợ chui vào lòng cha.

- Ngài nói nhỏ chút, làm trẻ con sợ này, chuyện nhỏ như thế cũng đáng lo à? Xạ điêu thủ thì có gì to tát, hắn làm bị thương bộ hạ của ta, không chặt đầu hắn là nương tay rồi, còn về vương phi Cao Ly, ai mà biết nàng ta là vương phi, hiện đang vác bụng tướng dưỡng thai ở Vân gia kia, ai thích thì cứ mang đi.

Lý Tích toàn thân run rẩy:

- Không ngờ ngươi dám vấy bẩn vương phi Cao Ly.

Đầu óc dơ dáy cứ gán cho người khác, lão này không biết ăn nói cho tử tế chả trách bị người ta ghét, rõ ràng có y tốt nhưng làm Vân Diệp bực mình:

- Vân gia là nhà sạch sẽ, ta muốn kiếm nữ nhân xinh đẹp quá dễ, cần gì phải cướp về, nữ nhân này khi ta bắt được e đã có thai, ta tốt bụng giữ lại trong nhà an thai, thế cũng sai à? Khi xưa ta nói với các ông rằng ta đi Cao Ly nhất định xảy ra chuyện, các ông không tin thì ta biết làm sao, có điều triều đường có các lão soái gánh thay ta, ta lo làm gì.

Lão Tần thở dài:

- Vân Diệp, chuyện này ngươi chuẩn bị thì hơn, xưa nay hoàng quyền không cho xúc phạm, đó là công thức chung, nhất là loại ước định giữa các đế vương, tuy không ghi chép lại, nhưng nó thực sự tồn tại, với đế vương không có sức ước thúc lắm, nhưng với đám thần tử chúng ta, tuyệt đối không thể vượt giới hạn một bước nào.

Vân Diệp cười:

- Tần bá bá đừng lo, hôm nay đẹp ngày, uống thêm rượu mới được, đừng để chuyện không liên quan làm hỏng tửu hứng.

Lý Tịnh như đột nhiên nghĩ thông, lấy một con cá bắt đầu ăn, luôn mồm khen tài nghệ của Lão Trình, không nhắc tới chuyện triều đường nữa. Lão Trình háy mắt với Lão Ngưu, cả hai cười lớn chạm cốc.

Đợi đám nữ nhân tận hứng quay về thì mặt trời đã ngả về phía tây, Lý Tịnh đỡ Hồng Phất Nữ lên xe ngựa xong quay đầu lại nói với Vân Diệp:

- Tiểu tử, mai lão phu giả ngốc, xem ngươi ứng phó ra sao?
Rồi lên xe về Trường An, Trình Giảo Kim kéo hai lão hữu về biệt thự Trình gia, chuẩn bị uống tiếp.

Vân Diệp bế con, cưỡi lên lưng Vượng Tài lững thức về nhà, Tân Nguyệt, Lý An Lan luôn mồm nói cận thận đừng làm con ngã, nghe mà điên tiết, chơi suốt cả ngày giờ mới nhớ tới con. Vỗ cổ Vượng Tại, nó hiểu ý hí lên chạy đi, bỏ xe ngựa ở lại đằng xa.

Công Thâu Mộc rất hài lòng với Hắc Xỉ Trường sau khi cải tạo, đây là vũ khi giết người đáng sợ, Hắc Xỉ Trường mất nửa cánh tay nay là bảo lũy công kích tầm xa.

Toàn thân hắn từ trên dưới là thiết giáp đen xì, tay trái được Công Thâu Mộc lắp tay giả bằng sắt, trên tay giả là trường cung mang bánh răng, có lẽ chuyện bắn cung thấm vào máu hắn rồi, tay phải tùy ý giương cung đã có mũi tên đen mang theo tiếng gió liên tiếp trúc vào bia đằng xa.

Tiền đồng được Công Thâu Mộc treo bên trên bị hắn bắn rụng hết, bản lĩnh bách bộ xuyên dương chẳng hề sụt đi chút nào, trường cung trên tay hắn là kết tinh tâm huyết của thư viện, cũng là cung năm thạch, nhưng sức kéo cung giảm một nửa, trước kia hắn chỉ kéo được mười một lần căng hết cung, giờ thì dễ dàng kéo năm mươi lần, hắn lập tức tiến bộ nhảy vọt.

- Hắc Xỉ Trường thấy chưa, cơ thể chúng ta yếu ớt, trước cơ quan không có sức hoàn thủ, mất một cái tay chẳng có gì phải oán hận, vì tâm nguyện cả đời của ngươi, trước kia bái sư học nghệ vứt bỏ gia nghiệp, nay vì nâng cao năng lực tới cực hạn, vứt một cái tay có là gì, nay ngươi thực sự là cao thủ đệ nhất thiên hạ, xạ điêu thủ của Mạt Hạt, Thổ Phồn, Tiết Duyên Đà đều phải thần phục, có gì không hài lòng.

Công Thâu Mộc ngồi trên ghế đắc ý nói với Hắc Xỉ Trường sự vĩ đại của thuật cơ quan.

Hắc Xỉ Trường bắn mũi tên cuối cùng vào bia rồi quay lại, đột nhiên giương cung hướng về phía đại môn, Vân Diệp gãi cằm đi tới:

- Ngươi không có tên, giương cung về phía ta làm gì, ta không phải chim sợ cành cong, chẳng sợ lăn ra chết đâu.

"Pặc!" Hắc Xỉ Trường buông giây cung, kình phong lướt qua tai Vân Diệp, viên đá đập vào tường vỡ nát, mảnh vỡ va vào tay, đau nhói.

- Vô lễ!Xích sắt trên cổ Hắc Xỉ Trường bị xiết chặt, nhón chân lên muốn đỡ ngạt thở, Lưu Tiến Bảo đi nhanh tới vung nắm đấm đeo vòng sắt đấm vào bụng hắn, tên này sau khi được lắp tay giả chuyên môn bắn tên lại trở nên khó thuần.

- Không được rồi, Hắc Xỉ Trường, ta định tặng ngươi cho bệ hạ làm tiễn nô, cái tính khó thuần thế này không được, ngươi là tù binh, không có tư cách kiêu ngạo, ngươi phải nghĩ cách làm sao tiếp tục sống, ta có thể cho ngươi tay giả, cũng có thể lấy đi.

- Kiêu ngạo và dũng khí của ngươi gửi gắm trên cây cung, nếu ta lấy đi, ngươi chỉ là tên phế nhân, cho nên ta có ơn tái sinh với ngươi, ngươi đối xử với ân nhân như thế à?

Vân Diệp nói một câu, Lưu Tiến Bảo lại đấm một phát vào bụng hắn, cuối cùng buông xích sắt ra, Hắc Xỉ Trường ngã xuống đất, hai gia tướng đi tới, cởi đai da trâu cố định tay giả, rút ra, Hắc Xỉ Trường ra sức lấy tay còn lại giữ chặt.

Lưu Tiến Bảo cười gằn, đạp mạnh vào bụng hắn, Hắc Xỉ Trường gập mình lại như con tôm, còn day mũi bàn chân tới khi mắt hắn lộ vẻ cầu khẩn mới nhấc chân lên, ngồi xuống nói:

- Ngươi không phải kẻ kiên cường, vờ vịt làm gì, kẻ kiên cường dù hai tay bị chặt cũng chẳng nhíu mày, kẻ như ngươi có tư cách gì làm bộ anh hùng trước mặt hầu gia của ta? Đây là lần cuối, nếu còn dám có chút bất kính nào, lão tử cho ngươi không còn là nam nhân nữa.

Công Thâu Mộc rót trà cho Vân Diệp, cầm tay giả nói:

- Cung thì làm được, nhưng dây cung thì khó kiếm, cái gân rắn của hầu gia phải bện lại mới có thể làm dây cung, dù sao ngài chẳng cần thừng làm gì, chẳng bằng để lão phu làm dây cung đi, chỗ còn lại có thể làm ba dây cung.

- Miễn, chẳng qua là thiết tuyến xà thôi, ông tự đi mà tìm, đây là bảo bối giữ nhà của ta, không cho.

Vân Diệp từ chối ngay, người mình gặp ngày càng biến thái, thứ này có tác dụng lớn, bỏ ra một lần là lỗ nặng rồi.

- Được, được, không cho thì thôi, có điều hầu gia định tặng hắn cho bệ hạ thật à? Xem cái tính khó thuần của hắn, chẳng may làm bệ hạ bị thương thì gay rồi.

- Người Cao Ly tới rồi, không tặng không được. Có điều ông cũng đánh giá hắn cao quá, bên cạnh bệ hạ cao thủ như mây, nếu một xạ điêu thủ có thể uy hiếp bệ hạ thì quá xem thường cao thủ cấm cung. Tên này cần giáo dục, một nô lệ lại như quý tộc là không được, Đại Đường nhiều quý tộc lắm rồi, không cần thêm nữa.

- Ở phương diện này lão già Vô Thiệt là chuyên gia, giao cho ông ta đi, ta tin tên này sẽ ngoan ngoãn nghe lời, thứ trong cung ra chẳng tử tế gì.

- Vô Thiệt không được, già rồi, hai năm qua sống ở thư viện không còn sự tàn nhẫn nữa, ta có nhân tuyển tốt hơn, hắn cực kỳ có kinh nghiệm cải tạo người, lại rất thích thú, với bản thân còn tàn nhẫn, với người khác càng chẳng lưu tình. Tặng cho hắn, chúng ta không còn trách nhiệm gì nữa, chẳng may xảy ra chuyện, chúng ta đứng bên cười là được.

Hắc Xỉ Trường nghe hết, mồ hôi ròng ròng, khàn giọng nói:

- Ta nhận lời làm cung nô, ngươi hiến ta cho bệ hạ đi, ta thề không phản kháng.

Chương 701: Gian phu, dâm phụ và kẻ môi giới

Vân Diệp dẫn Lưu Tiến Bảo về nhà, thấy hai đứa con đang ngồi trên ngựa gỗ đu đưa, vứt hết chuyện khác ra khỏi đầu, y không cho cái nhà này xuất hiện chuyện bẩn thỉu, dẫm phía trước ngựa gỗ, ngựa gỗ không đu đưa nữa, Lý Dung ôm tay cha muốn đẩy ra, nhưng không sao làm được, đang định khóc thì thấy ngựa lại đu đưa rồi, quên luôn chuyện vừa rồi, tiếp tục cùng đệ đệ đua ngựa.

Thì Thì mấy ngày qua rất bất thường, hình như có chuyện muốn nói với mình, mình cho nó cơ hội, nó cứ há miệng nửa ngày rồi chạy mất, thế là sao?

Nhìn bóng lưng đứa bé đó, Vân Diệp mới phát hiện nó đã cao tới vai mình, lòng máy động, cười khổ đi tìm Tân Nguyệt, vài chuyện nữ hài tử không thể nói với sư phụ.

Quả nhiên là chuyện mừng, Thì Thì cập kê rồi, đây là chuyện lớn, trước kia đám Đại Nha có lão nãi nãi lo, Vân Diệp không để ý, nha đầu ngốc này lần đầu có kinh, tưởng mình bị bệnh, bi thương hai ngày, tới khi Tân Nguyệt giảng giải cho nó chuyện của nữ nhân nó mới yên tâm.

Tiểu Vũ muốn làm rõ ngọn ngành, Thì Thì không muốn nói, vì sao sư nương lại tuyên bố tiền hàng tháng của Thì Thì cao hơn mình gấp đôi, vì đây không phải là nhà mình, Tiểu Vũ yêu cầu công bằng rất nghiêm khắc.

Khi sư nương nói rõ, Tiểu Vũ rất bất mãn với cơ thể của mình, chỉ nhỏ hơn Thì Thì một tuổi, sao Thì Thì được cho là đại cô nương, còn mình vẫn vấn tóc kiểu tiểu cô nương như đám Tiểu Nha, Thì Thì được gài trâm rồi, sai vàng cũng được sư nương chuẩn bị cho, vì sao mình chỉ được dùng trâm gỗ, các cô cô thẩm thẩm còn tặng cho rất nhiều y phục lụa là, chỉ vì tỷ ấy biết chảy máu à?

Trước giờ chuyện gì mình cũng được ưu tiên, lần đầu tiên bị Thì Thì giành mất, Tiểu Vũ rất bất mãn, có điều nhìn thấy đám Tiểu Nha, Địch Nhân Kiệt, Đông Tây Nam Bắc đều không được tăng tiền, mới xác định là do cơ thể phát dục, không phải vì được sư phụ sủng ái. Nên nó rất hi vọng mình lập tức thành đại cô nương, bộ váy hoa mẫu đơn mà cô cô tặng Thì Thì thật là đẹp.

Vân Diệp không có thời gian để ý sự ghen tị của Tiểu Vũ, tới tiền viện, nữ quyến duy nhất ở tiền viện là Vinh Hoa, thời gian qua nàng sống rất yên bình, Vân Diệp chưa bao giờ tới, Tân Nguyệt cũng thế, quản gia trừ mỗi tháng đưa tới năm quan thì không vào. Ở Vân gia, nàng định sẵn là đối tượng bị bỏ quên, nhưng nàng thích thế, mỗi ngày đi lại trong viện, chưa bao giờ ra ngoài một bước, cùng hai nữ tỳ Cao Ly, sống đơn giản mà thanh tịnh.

- Vinh Hoa, nói cho nàng một tin tốt, Lão Cái tới Trường An rồi, tới tìm nàng đấy.

Vân Diệp đứng ngoài viện tử, nói:

Vinh Hoa đang ôm bụng chân nhũn đi ngã xuống, tỳ nữ vội đỡ lấy, khẩn trưởng nhìn Vân Diệp đứng ngoài cười.

Vinh Hoa đứng dậy, đi ra ngoài cửa, lạnh băng hỏi:

- Huynh ấy cũng rơi vào tay ngươi rồi sao? Ta muốn gặp huynh ấy, bất kể là sống hay chết, con ta đại khái không còn cơ hội thấy phụ thân rồi, thấy thi thể cũng tốt.- Cô nhầm rồi, lần này Lão Cái học khôn, tới Trường An với thân phận sứ tiết, ngại quốc pháp, ta không thể giết hắn, hôm qua hắn tới hoàng cung yêu cầu ta giao cô ra, hết cách, ta phải giao ra thôi, giao cho Cao Ly.

Vinh Hoa nữ mặt tức thì trắng bệch, Vân Diệp nói rất rõ, không giao mình cho Uyên Cái Tô Văn, mà là cho Cao Kiến Vũ, giờ mình bụng to thế này, làm sao gặp Cao Kiến Vũ.

- Ngươi thật ác độc!

Vân Hoa siết chặt tay, móng tay đâm vào thịt, lần đầu tiên nàng muốn chết, mình và Uyên Cái Tô Văn vụng trộm không sao, nhưng quang minh chính đại đưa phụ nữ có thai về vương thành Cao Ly, mình và Uyên Cái Tô Văn không có cơ hội sống nào, mình chết đã đành, đứa bé này có thể là cốt nhục duy nhất của Tô Văn, không thể có chút sơ xẩy nào.

- Vân Diệp, rốt cuộc ngươi muốn gì? Nếu làm được, sẽ cho ngươi toại nguyện.

- Uyên Cái Tô Văn là kẻ địch của ta, nay hắn ở hoàng cung vu vạ cho ta, hận không thể giết ta tức khắc, nhưng ta chưa bao giờ tổn hại cho cô hay đứa bé trong bụng, tiền hàng tháng của cô bằng muội tử của ta, thậm chí ta không hạn chế tự do của cô, có điều cô không muốn ra ngoài thôi. Kẻ địch như ta, cũng coi là hiếm rồi phải không?

- Ngươi rất có phong độ quý tộc, rốt cuộc muốn gì, chỉ cần giữ được đứa bé thì ta sẽ làm.
Điều này phải thừa nhận, đã đối địch thì thủ đoạn gì cũng có thể dùng, như Tô Văn khi bị bắt cũng đã nói nàng dù dù hi sinh tôn nghiêm, tính mạng cũng giết cho bằng được Vân Diệp, nhưng Vân Diệp chưa đánh mất phong độ, mình chỉ cần sống là mục đích của y đã đạt được, không có lý do gì phải đối xử tốt với mình, Vinh Hoa bình tĩnh lại, thi lễ với Vân Diệp, trấn định nói:

- Con người sống trên thế giới này đều có tội, hoặc vô xỉ, hoặc cao thượng, hoặc bị lừa gạt, hoặc tỉnh táo, lừa gạt là năng lực sinh ra cùng con người, ta muốn cô phát huy năng lực này, liệu cô có thể tự nói với Lão Cái, cô không muốn về Cao Ly, nói hiện giờ cô sống vô cùng hạnh phúc, bảo hắn về đi được không? Nói cách khác, cô không yêu hắn nữa, cô yêu người khác rồi, hơn nữa còn có con, người đó là ai cũng được, nhưng không thể là ta, ta tiến cử Xứng Tâm nhà ta, hắn mỹ lệ như thế, nói ra có sức thuyết phục hơn.

Vinh Hoa mất hoàn toàn hi vọng, tay nắm lấy tay tỳ nữ mới miễn cưỡng không ngã xuống, yếu ớt nói:

- Ngươi rốt cuộc làm gì, ngươi hủy vốn liếng nam nhân của huynh ấy, giờ muốn hủy cả sự kiêu ngạo của nam nhân là sao?

- Ta nói rồi, tội là của ta, chúng ta đều là kẻ có tội, Lão Cái là gian phu, cô là dâm phụ, con mẹ nó ta là kẻ môi giới cũng chẳng tốt đẹp gì. Có điều, trong chuyện này có một người vô tội, đó là đứa bé trong bụng cô, ta đảm bảo khi nó năm tuổi, sẽ đưa cô và nó về Cao Lý, nhất định sẽ đưa mẹ con cô bình an trở về, nếu có nửa câu dối trá, trời đất phẫn nộ.

- Nghĩ kỹ đi, đứa bé này là cốt nhục duy nhất của Lão Cái, vì con, bậc cha mẹ chúng ta chịu tội cũng được, cô không muốn mai này Lão Cái chẳng có người cúng bái chứ?

- Ngươi không sợ đứa bé này tương lai băm vằm ngươi à?

Vinh Hoa nữa mặt vặn vẹo như ác quỷ, nói từng chữ một như lời thề.

Vân Diệp bật cười, day thái dương:

- Cô không làm thế đâu, cô biết ta là người thế nào, cô sẽ không để nó đi nạp mạng, hơn nữa một đứa bé chẳng có thực lực trải qua muôn vàn khổ cực báo thù cho phụ thân mà nó chưa từng gặp, cô thấy có hợp lý không? Câu chuyện hợp lý phải là thế này, đứa bé muốn báo thù, kết quả bị kẻ thù hùng mạnh giết chết, vậy là uổng phi bao năm sống trên đời, gian khổ cô phải chịu bao năm cũng thành vô nghĩa.

- Nuôi con cô khôn lớn, nhìn nó sinh con đẻ cái, duy trì huyết mạch mới là chính xác, ta cho cô nghĩ một đêm, mai ta tảo triều, nếu không có câu trả lời chuẩn xác của cô, ta lập tức trả cô cho Cao Kiến Vũ, tin ta đi, Lão Cái không nhanh bằng ta đâu.

Vân Diệp nói xong lịch sự giúp nàng đóng cửa, hai tay ôm gáy khoai khoái về hậu viện, đôi khi làm kẻ xấu cũng không tệ, không tin Uyên Cái Tô Văn tới nước này còn không tạo phản, lúc này bù đắp khoảng trống trong hắn chỉ có vương vị, Cao Ly sẽ nội chiến, trên lịch sử Uyên Cái Tô Văn có nhiều thời gian chuẩn bị, nên chỉ tắm máu mỗi thành Bình Nhưỡng, không tổn hại quốc gia, giờ phải tạo phản sớm, liệu có làm hoàn mỹ được như vậy không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau