ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 691 - Chương 695

Chương 692: Lại thấy ngọc bài

Trường Tôn thị nhìn Vân Diệp đi xa, đăm chiêu một lúc nói:

- Sao hôm nay bệ hạ dễ dàng tha cho y như thế? Thiếp thân thấy tên tiểu tử này không có nói thật. Bạn đang đọc chuyện tại

Lý Nhị đặt bút đỏ xuống, cầm ấm trà lên tu một ngụm:

- Nước quá trong không có cá, còn làm gì được nữa, nàng an bài y đi thăm dò Thiên ma vũ, y đã làm được rồi, có chút tính toán nhỏ là bình thường thôi, một số chuyện y không tiện nói với chúng ta, nhưng trẫm dám cá, y sẽ nói với Thừa Càn và Thanh Tước. Chuyện liên quan tới tính dục thế này, chính Thừa Càn cũng không tiện nói rõ cho chúng ta, khi nàng hỏi Thanh Tước, chẳng phải nó cũng ú a ú ớ không nói à? Mấy tên tiểu tử này chớp mắt cái đã lớn, Vân Diệp cũng không phải là đứa bé bị trẫm đá đít năm xưa nữa, cần cấp thể diện thì phải cấp.

Trường Tôn thị ngây ra một lúc, nói với giọng mất mác:

- Thiếp thân cũng mới phát hiện Vân Diệp đã cao hơn mình cả cái đầu rồi, đúng là đã lớn, hôm qua thiếp thân còn coi nó như trẻ con, chớp mắt đã thành nam tử cao lớn rồi, Thừa Càn, Thanh Tước cũng đã lớn, biết có chuyện không tiện nói với cha mẹ.

Lý Nhị đi tới ôm lấy thê tử đang thương cảm, cười nói:

- Trưởng thành như thế là chuyện trẫm muốn thấy, đơn thuần, sạch sẽ. Sinh trong hoàng gia mà không có bóng đao ánh kiếm, lừa lọc dối trá, mấy huynh đệ hiểu nhau đi tới bước này, chúng ta không thể không hài lòng, ha ha ha, năm xưa quan hệ mấy huynh đệ chúng ta thế nào, đâu phải nàng không biết.

Lý Nhị nói trúc trắc, Trường Tôn thị hiểu, khi nào Lý Nhị nói lời tận phế phổi mới thế, thở dài, nhận lấy ấm trà, rót đầy nước, bảo hoạn quan đem núi đá cách hoàng đế xa một chút, rồi mới ẩn vào sau rèm.

Vân Diệp đi qua vô số cung điện, chẳng bao lâu tới Đông cung, vừa tới cổng đã thấy huynh đệ Lý Thừa Càn, Lý Thái nằm dưới giàn nho, tiếng khoác lác của Lý Thái truyền tới tận đây.

- Đại ca, huynh không đi xem Thiên ma vũ là lỗ nặng, khúc ca vũ đó đúng là chết người, vũ nương chỉ mặc một lớp váy mỏng, nhảy qua nhảy lại, váy áo tuột ra hết, núm vũ treo chuông, lắc mình một cái, chậc chậc, nhất là mỹ phụ xuất hiện cuối cùng kia, tuy che mặt, nhưng vóc dáng nhìn một cái khiến người ta phun máu, Diệp Tử nhanh tay cướp mất rồi, nếu không đệ cũng ra tay cướp về.....

- Ha ha ha, bốc phét, vũ nương có lẽ khiêu vũ không tệ, còn các ngươi, hắc hắc, Thanh Tước, hiện dược hiệu chưa hết, chắc đệ không có chút ham muốn nào đâu nhỉ? Đệ nghĩ thuốc của Tôn tiên sinh là giả à? Hai câu thơ của Trường Tôn Xung hay lắm "hỏi chàng sầu bao nỗi, mà như thái giám tới thanh lâu", ha ha ha, chết cười, ta không muốn làm thái giám mười lăm ngày.

Vân Diệp đi tới, kiếm chỗ thoải mãi nằm xuống:

- Ngươi tưởng mình thoát được à? Khi đi thăm Tôn tiên sinh, ông ấy nói, đám chúng ta chẳng đứa nào ra hồn, ngươi cũng phải cố thận dưỡng tinh, à, đây là phần của ngươi, Tôn tiên sinh nhờ ta mang tới, dùng hay không thì tùy, sau này có bất lực cũng đừng kêu ai.

Lý Thái cười ngã luôn xuống đất, chỉ Vân Diệp nói:

- Hôm đó cả gói thuốc lớn bị chúng ta uống hết rồi, ngươi lại đi tìm Tôn tiên sinh xin thuốc thật à?

- Xin thuốc cho Thừa Càn chỉ là thuận đường, chủ yếu là tìm Tôn tiên sinh xem một vị thuốc, là một cây nấm độc, trong hoàng cung còn có ba cây, ở trong cung điện bỏ hoang, phải đi lấy, thứ này không thể ở hoàng cung.
Nụ cười của Lý Thừa Càn tắt ngúm, nhỏ giọng hỏi:

- Vũ nương ngươi cướp đi đúng là nữ nhân ấy?

Vân Diệp gật đầu, Lý Thừa Càn giang tay ra với Lý Thái:

- Đệ thấy chứ, mỹ nữ đó là trưởng bối nhà ta, may mà bị Diệp Tử cướp đi, nếu bị đệ cướp đi thì còn mặt mũi nào gặp ai nữa.

- Ta cướp đi thì cũng chỉ thờ như tổ tông, hiện nàng ta làm cung phụng trong nhà ta, người ta giấu độc dược trong hoàng cung, chúng ta phải lấy, đó là bí mật đầu tiên nàng ta nói khi thành cung phụng, chúng ta phải cẩn thận, không để người ta phát hiện..

- Thế cũng tốt, sống ở Vân gia yên ổn cả đời cũng không tệ, nói cho cùng là hoàng gia có lỗi với nàng ta, nàng ta như thế ở trong hoàng cung là họa hay phúc cũng khó nói.

Lý Thái cũng tán đồng, nữ nhân đó đã nói ra chỗ giấu độc dược, tức là không muốn dính líu gì với hoàng cung nữa, đã hoàn toàn chấm dứt đoạn nghiệt duyên này rồi.

Từ khi điện Vạn Dân xây xong, cung Thái Cực thuộc về Lý Uyên, chỗ ở ban đầu của ông ta mau chóng trống không, Lý Uyên thích đem toàn bộ nữ nhân phó nhân của mình tụ lại một chỗ, cho nên cung Thái Cực giờ chật kín, tòa cung điện đại biểu cho ký ức đau khổ kia không còn ai nữa.

Tới gần một viện tử cực kỳ hoang vu, cỏ dại mọc quá đầu gối, xung quanh toàn là côn trùng kiến bọ, cửa sổ khép hờ, bụi phủ một lớp dày, giữa ban ngày mà khiến sống lưng người ta lành lạnh.

- Đại ca, sao trong hoàng cung lại có nơi hoang vu mức này, đệ tưởng rằng chỗ chúng ta bị phạt đã hoang vu lắm rồi, không ngờ còn chỗ thế này.
Vân Diệp đẩy cửa, một đám chim phành phạch bay ra, bụi mù trời, cả ba lui liền mấy bước, chờ bụi tan đ mới vào phòng.

Ánh sáng loang lổ chiếu qua cửa sổ rách bươm, bên trong rất sâu, Vân Diệp đứng trong bóng tối một lúc mới thích ứng hoàn cảnh u ám của nó.

Một cái giường gấm cực lớn cho thấy chủ nhân của nó trước kia được sủng ái thế nào, tiếc rằng giờ đã bị chuột cắn thủng lỗ chỗ, Vân Diệp thậm chí nhìn thấy hai con chuột lấm lét nhìn ra ngoài.

- Diệp Tử, lấy nhanh lên, ta không muốn ở chỗ quỷ quái này thêm một chút nào.

Lý Thái bịt mũi chịu đựng mùi mốc, không ngừng giục Vân Diệp.

Đối diện với cái giường là bàn trang điểm, mở ngăn kéo, trong không, thứ tốt đã bị đám thái giám cung nữ trộm sạch, Vân Diệp thử đẩy đáy lên, một tấm gỗ hơi lỏng, đẩy nó ra, ngăn nhỏ xuất hiện, bên trong có ba cây nấm cực đẹp, còn có tấm ngọc bài, ba chữ ghi trên đó cực kỳ quen thuộc: Bạch Ngọc Kinh.

Vân Diệp ngây ra một lúc, ném ngọc bài cho Lý Thừa Càn, còn mình cẩn thận gói nấm lại, cho vào cái hộp nhỏ mang theo.

- Diệp Tử, trên tấm ngọc bài này viết gì? Sao ta thấy quen quá, hình như thấy ở đâu rồi.

- Ở nhà ta, theo ta biết đây là tấm ngọc bài thứ ba.

Lý Thừa Càn cầm ngọc bài lật qua lật lại, không có manh mối gì liền ném cho Lý Thái, bên trên toàn vòng vòng chấm chấm, giống trẻ con vẽ bậy, không có quy luật nào cả.

- Diệp Tử, ngọc bài này cứ trả cho ngươi thì hơn, bọn ta không hiểu, chỗ ngươi có hai tấm, nói không chừng sẽ phát hiện bí mật kinh người trong đó.

Lời Lý Thừa Càn làm Vân Diệp bật cười, nhận lấy tấm ngọc bài, tung trong tay:

- Bí mật gì, Bạch Ngọc Kinh à? Ta hẳn là người uyên bác nhất thế giới, muốn tới Bạch Ngọc Kinh mà không có chút khả năng nào, nếu như là bảo tàng, chúng ta đã ôm tiền toàn thế gian rồi, ai rảnh đi tìm, dù có trăm vạn lượng hoàng kim thì sao? Nhiều hoàng kim như thế đưa vào Đại Đường là tai họa, thị trường tự điều chỉnh nhu cầu, bất kể có bao nhiêu hoàng kim vào thị trường, cuối cùng tổng lượng mua được không có gì khác nhau, nếu chúng ta không phải người thống trị quốc gia còn có thể mưu lợi, giờ quốc gia này là của chúng ta, ngươi muốn hại ai nào?

- Thừa Càn, khi ngươi chưa chuẩn bị phát hành tiền mới, chúng ta căm ghét những người chôn tiền xuống đất, vì chúng ta cần tiền lưu thông thị trường, hiện không cần nữa, về sau Đại Đường sẽ không còn vấn đề tiền bị bỏ phí, khi cần hối phiếu của tiền trang cũng là tiền, vàng, bạc chẳng qua là vốn liếng cho ngươi phát hành tiền tệ, có bao nhiêu vàng bạc có bây nhiêu hối phiếu, đó là nguyên tắc phải tuân thủ. Ít tiền, bách tính sẽ quay lại thói quen vật đổi vậ, tiền nhiều, số lương thực vốn mua bằng sáu đồng sẽ tăng lên thành tám đồng.

- Cho nên khi rảnh không có gì làm tìm kiếm bí mật là thú vui, nhưng nếu đặt hét tinh lực lên đó thì ngu không gì bằng.

**

Chương 693: Lại thấy ngọc bài (2)

Những lời này làm huynh đệ Lý gia vừa rồi còn hưng phấn giờ mất sạch, ngọc bài với họ mà nói là thứ vô dụng, nói không chừng còn gây họa, chẳng ai muốn nhìn thêm một cái nào nữa.

- Thứ này đưa nương nương đi, ba chúng ta chạy lung tung trong cung thế nào cũng phải có cái cớ thích hợp, chuyện độc dược không thể nói, khó khăn lắm mới bố trí được cho nữ nhân đó, vì độc dược mà chết thì không đáng.

Ném ngọc bài cho Lý Thừa Càn, Vân Diệp nhìn bên bàn trang điểm một cái mặt nạ cổ xưa bằng vỏ cây, khuôn mặt hung dữ, hai cái răng trắng lộ ra ngoài, giống mặt nạ trong vở kịch, được Thiên Ma Cơ treo ở đây, nhất định là đồ yêu thích. Vân Diệp lấy mặt nạ xuống, thổi bụi đi. Cả ba uể oải rời viện tử, chuẩn bị về Đông cung, chỗ Lý Thừa Càn có hải sâm mới đưa từ Đăng Châu tới, định làm nồi lớn nhắm rượu.

Nếu hoàng cung là một mạng nhện lớn thì Trương Tôn thị chắc chắn là con nhện nằm ở giữa cái mạng nhện đó, bà ta làm như vô tình xuất hiện ở trên đường ba người về Đông cung, bên cạnh có rất đông nanh vuốt, nhìn tên thái giám đang nhỏ giọng bẩm báo, biết ngay hắn là kẻ lắm mồm hớt lẻo.

Lý Thái được mẫu thân cưng chiều nhất, thấy có kẻ bán đứng mình, bất cần biết, đi tới đá cho tên thái giám vài cái, sau đó hếch mũi lên, tỏ vẻ rất tức giận.

Làm nũng là độc quyền của tiểu nhi tử, lão đại không có tư cách đó, Lý Thừa Càn nói với mẫu thân:

- Mẫu hậu, ba đứa bọn con nhàn rỗi không có việc gì làm, đi dạo trong chỗ bỏ hoang giải khuây, không ngờ có thu hoạch, mẫu hậu xem, chính là nó, trước kia mẫu hậu nói thứ tốt toàn bị Tiểu Diệp lấy, giờ nhà ta cũng có.

Rồi lấy ngọc bài đưa cho mẫu thân.

Trường Tôn thị tức thì nhíu mày, thứ này bất kể thật giả bà đều không thích, tiên nhân quá hư vô, chẳng nghe nói có ai thành công, trượng phu đã lên tới đỉnh cao quyền lực thế gian, tiến thêm một bước nữa là trường sinh bất lão, bao nhiêu hoàng đế bị hỏng ở chuyện này, cầu tiên chẳng được còn thành trò cười, hoàng đế càng anh minh càng tin thần tiên tồn tại, trượng phu hay than cuộc đời ngắn ngủi, bà ta rất cảnh giác với vấn đề này, mốn làm minh quân, trước tiên không thể cầu tiên. Con người chỉ cần hỏi tới tiên đạo sẽ xem thường mọi thứ xung quanh.

Đầu óc Trường Tôn thị vận chuyện trong chớp mắt, tùy tiện lật ngọc bài xem qua, rồi cho Vân Diệp:

- Cổ ngọc không tệ, nhưng chế tác hơi kém, thưởng cho ngươi, từ xe nghe thấy ba đứa nói đi ăn đồ biển, nếu Vân Diệp xuống bếp, vậy thêm một phần cho bản cung cũng không phải nhiều chứ?

Vân Diệp đành cầm lấy ngọc bài, đang định nói thì thấy Lý Nhị từ xa đi tới, vội vàng giấu ngọc bài đi, Trường Tôn thị thấy chẳng sao, Lý Nhị thấy sẽ có giông tố, có khi lập nên đội thám hiểm, mình mà bị làm đội trưởng thì thê thảm.

- Thanh Tước, con cũng kiềm bớt lại đi, so đo với một tên hoạn quan làm gì, hắn báo tin cho mẫu hậu con là chức trách, lần sau không được như thế nữa. Vân Diệp, hoàng hậu cho ngươi thứ gì đưa trẫm xem nào, thứ tìm được trong hoàng cung mà trẫm không được nhìn à?

Vân Diệp rất không tình nguyện đưa ngọc bài cho Lý Nhị, ông ta hứng thú mân mê trong tay, thậm chí còn cầm lên hướng về mặt trời xem có ngăn kín không, một đế vương cầm ngọc bài nhìn trước ánh mặt trời rất cổ quái, Trường Tôn thị đỡ trượng phu, lo ông ta nhìn lâu chóng mặt ngã ra đất. nguồn TruyệnFULL.vn

- Không phải muốn đi ăn đồ biển sao? Trẫm cũng đi.Lý Nhị nắm ngọc bội trong tay, xem bộ dạng này là không định trả nữa rồi.

Lén lút đưa hộp gỗ cho Lý Thừa Càn, để hắn cất đi, Vân Diệp xuống bếp làm hải sâm, lần trước Vân Diệp làm món này, Lý Thừa Càn ăn xong cứ thèm mãi, thứ sử Đăng Châu muốn giúp bách tính bán hải sản, tất nhiên phải bồi dưỡng một nhóm người thích ăn hải sản, nghe tin thái tử điện hạ có cái thị hiếu này, một chiếc thuyền nhẹ ngày đêm không ngừng tới Trường An, dù thế, tới Trường An chỉ còn hơn mười con còn sống.

Đầu to, thân béo, trông mà thích, bỏ đi bùn, moi nội tạng, vốn này chẳng cần phí nhiều tinh lực, xào hành đã thành món ăn.

Vân Diệp ghét nhất làm từng đĩa nhỏ, y thích làm cả chậu lớn, bên cạnh toàn loại giỏi ăn, nhất là hoàng hậu nương nương, lần trước bà ta tới nhà ăn thịt, Vân Diệp vẫn nhớ như in.

Năm người ăn một chậu chắc là đủ rồi, Vân Diệp gắp một ít hành cho thái giám thử, miệng lẩm bẩm, thêm vào gạo trân châu, chẳng có lý nào không đủ ăn.

Thấy tên thái giám ăn hành xong còn định gắp hải sâm, Lý Thái kệ lời giáo huấn vừa rồi của cha, đá tên thái giám một phát.

Tự mò trong chậu ra mấy con hải sâm, ăn hết sạch mới vớt một bát cho cha mẹ, miệng nói:

- Phụ hoàng, mẫu thân, hài nhi thích nhất Diệp Tử làm nồi lớn, tư vị đủ, phân lượng đủ, người thử đi, thì ra đồ biển ngon như thế.Lý Nhị vẫn chơi ngọc bài trong tay, vừa rồi ông ta đã rửa qua, tự mình rửa, cho ngọc bài vào chậu cũng không tìm ra manh mối, đặt ngọc bài lên bàn, gắp hải sâm cắn một miếng, kêu lên ngạc nhiên, tay gắp vèo vèo.

- Bệ hạ, nương nương xưa nay thích ăn thịt, bệ hạ lại có bệnh đau đầu, ăn nhiều thịt không có lợi, nhưng ăn nhiều hải sâm rất có lợi, thậm chí còn có tác dụng trị liệu bệnh đau đầu. Ngư dân vất vả, hải sâm phải bắt từng con dưới biển, tốn thời gian công sức, khi thần ở Đăng Châu, lúc đó sơ xuân giá lạnh, ngư dân mình trần xuống biển, mò khắp đáy biển cũng chỉ được mười mấy con thôi, vận chuyển tới Trường An càng gian nan, mười con có một con sống là may rồi.

Lý Nhị cứ như không nghe thấy, Trường Tôn thị tiếc nuối nhìn chậu hải sâm, đặt đũa xuống:

- Đồ tuy tốt, nhưng có được không dễ, nhọc dân tốn của, không ăn cũng được.

Lý Nhị nhét đữa lại tay thê tử, đợi Vân Diệp nói tiếp.

- Nương nương mang lòng từ mẫu thương con dân, nhưng hải sâm vẫn phải ăn, còn ăn nhiều mới tốt. Chỗ người khác thần không biết, lai lịch hải sâm của thái tử thì thần biết, thứ xử Đăng Châu Nguyên Đại Khả có chí lớn, Đăng Châu ở bên biển, đất đai bị nước biển xâm thực, nhiễm mặn, đất đai sản xuất chẳng được là bao, làm ruộng hai năm phải lấy nước rửa mặn, phức tạp.

- May là ông trời công bằng, không cho bọn họ đất đai màu mở, lại cho bọn họ hải dương phong phú, cá kình hiện không còn là thứ hiếm ở Trường An, mùa đông nương nương tới quán ăn Trường An cũng có rong biển, nhà nhà đều có, cá mặn thành đồ ăn thường ngày, đều là công của hải dương.

- Thái tử mua hải sâm từ biển về, bất kể lãng phí thế nào, tiền bỏ ra đều từ phủ thái tử, chuyện này ngư dân có lợi, quân phủ có thuế để thu, không phải chiếm đoạt, ai cũng có lợi. Tiền là thứ phải không ngừng luân chuyển từ tay người này sang tay người khác mới phát huy được tác dụng của nó.

- Ngươi và thái tử là hảo hữu, vậy không lo ngôn quan các ngươi xa hoa lãng phí à?

Trường Tôn thị cắt ngang lời:

- Tiền cất trong kho để phủ bụi mới là lãng phí lớn nhất, tiện nội cứ một thời gian là lại đem tiền ra phơi nắng, còn dùng nước thuốc rửa bạc, nếu không bạc sẽ đen, đồng sẽ mốc, phiền hà vô cùng, tiêu tiền đi luôn có lợi, đặt trong khó không phải là tiền.

- Hừ, ý ngươi là cần kiệm là sai? Mỗi người đều phải tiêu tiền mang nợ? Ví như trẫm bây giờ phải ra sức xây dựng viên lâm? Há có lý này?

- Nếu tất cả mọi người đều tiên tiền mang nợ, thần dám đảm bảo, khi đó bệ hạ không cần thuế nông gì cả, nói không chừng bách tính làm ruộng còn được bệ hạ phát trợ cấp.

Chương 694: Như đúng như sai mới dễ lừa

Lý Nhị thoáng cái đã ăn hết cơm trong bát, rót trà vào bát uống, chỉ Vân Diệp nói:

- Tiểu tử, lại lấy thứ đạo lý rắm chó của ngươi ra lừa gạt trẫm, muốn ngọc bài? Không muốn trẫm cầu tiên đạo thì nói thẳng, trẫm chưa u mê tới mức lún vào đó, Đại Đường đang chấn hưng, trẫm không rảnh, cũng không có mặt mũi nào vứt bỏ tất cả đi làm thần tiên.

- Vậy bệ hạ trả ngọc bài cho thần, hoặc là đập vỡ cũng được, cái thứ này bất kể đại biểu cho cái gì đều không phải là chuyện cát tường, muốn làm thần tiên là không thể, vi thần đã trải qua một số chuyện lạ, tới thọ là chết, giờ bệ hạ chém thần một cái đảm bảo không cứu được, sư phụ thần xưng là đạt tới cảnh giới tiên nhân, trừ biết nhiều hơn người khác, còn chẳng phải vẫn chết đó sao? Bạch Ngọc Kinh, đó là nơi ban ngày có thể đun sôi nước, buổi tối lạnh đóng băng cả sắt, khắp nơi là cái hố bị sao băng oanh kích, đi mỗi bước đều nhẹ bẫng, bệ hạ chắc chắn là muốn tới chứ?

Lý Nhị nhìn Vân Diệp không nói, Trường Tôn thị kinh hãi nhìn y, mắt Lý Thừa Càn muốn lọt khỏi tròng, Lý Thái vẫn ăn, thấy mọi người không động đậy, làu bàu:

- Ngươi đừng đem thứ suy đoán nói ra một cách khẳng định như thế được không, trên đó có hố, đúng là do sao băng xô phải, không có Hằng Nga, không có thỏ, không có bóng người, nói thế là đủ, cứ nói mấy suy đoán ra làm gì, ngươi không thể nói với phụ hoàng ta như thế, hôm nọ ta còn thấy phụ hoàng bế Tiểu Tượng Nhi chỉ mặt trăng nói Hằng Nga sống trên đó.

Trường Tôn thị che miệng cười ngặt ngẽo, Lý Nhị mặt đen xì, đá Vân Diệp ngã xuống ghế, quay đầu hỏi Lý Thái:

- Sao con biết trên mặt trăng không có người?

- Phụ hoàng, trong thư viện có học sinh lấy nước cất tạo ra một tảng băng lớn, mài thành thấu kính, treo lên không, chọn ngày trăng tròn, hài nhi nhìn mặt trăng qua thấu kính cực lớn đó, hố khắp nơi, trông thê thảm, làm gì có Hằng Nga gì..

- Lấy băng làm thành thế này?

Lý Nhị lấy kính lúp trong lòng ra, hỏi: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Vì sao không dùng pha lê?

Vân Diệp xoa mông đứng dậy:

- Sau khi đun sôi nước mới đóng băng ít bọt khí, pha lê không được, hiện giờ làm thế nào cũng có bọt khí, hơn nữa màu cũng không chuẩn, làm miếng nhỏ thì được, to một chút không xong, phải đợi thư viện làm ra pha lê thuần đã.

- Vừa rồi ngươi nói đều là suy đoán? Sao trẫm nghe như ngươi nói thật?

Vân Diệp chưa đáp, Lý Thái đã nói tiếp:

- Phụ hoàng, nhiều thứ Vân Diệp đều biết đáp án, đó là do y nghe sư phụ nói khi trò chuyện, về phần quá trình y không biết, cần bọn con nghiệm chứng từng thứ một. Phụ hoàng, hài nhi quyết định ba ngày sau tiến hành một thí nghiệm lớn, chứng minh áp lực không khí có thật, mong phụ hoàng mẫu hậu tới xem.

Trường Tôn thị cao hứng nói:- Hi Mạt Đế Á tiên sinh mấy ngày trước làm một thí nghiệm sức nén trong cung, Thanh Tước, con cũng làm thí nghiệm giống cô ấy à? Người ta nói, con không có phong phạm quân tử nhiều lắm đâu đấy.

- Khác nhau ạ, mẫu hậu, nữ nhân xấu xa đó chỉ có thể bày mấy trò vặt vãnh không đáng nói, lừa quý phụ vô tri bỏ tiền thôi. Thí nghiệm của hài nhi khác hẳn, hài nhi ghép hai nửa quả cầu lại, rút hết không khí ra, đoán chừng mười con ngựa cũng không tách nổi.

- Vậy à, mẫu hậu phải đi xem sao, bệ hạ, ba ngày sau cũng đi chứ?

- Được, thưởng thức thiên ma vũ xong đi xem thí nghiệm của Thanh Tước cũng không tệ. Vân Diệp, vừa rồi trẫm xem tấu chương mới biết, rất nhiều huân quý muốn vương nữ nước Oa tới nhà họ biểu diễn Thiên ma vũ là sao?

- Còn cả Nhan lão tiên sinh cũng phát ra lời mời, thư viện có rất nhiều thiếp mời, Vô Kỵ, Huyền Linh, Khắc Minh đều muốn vương nữ nước Oa tới nhà khiêu vũ, đúng là bừa bãi, người ta là sứ tiết, lễ thọ của trẫm múa cho trẫm xem một khúc là sự cung kính của thần tử, múa cho các ngươi xem, đó là coi người ta là vũ nương.

Lý Nhị đứng dậy bỏ đi, nhưng ngọc bài để lại trên bàn, Trường Tôn thị cũng đi theo, Lý Thừa Càn nãy giờ đóng con ngoan nói:

- Hải sâm hết rồi, Diệp Tử, ai bảo ngươi nói nhiều, giờ ăn hành đi.

Nửa no nửa đói từ hoàng cung về, Vân Diệp bê bát mỳ lớn ngồi dưới mái hiên ăn ngấu nghiến, Lý An Lan sầu muộn dựa bên cạnh lầm bẩm, chẳng nghe ra nàng nói cái gì.

Thiên Ma Cơ cũng chẳng nhớ ra ngọc bài do ai tặng, khi nàng được sủng ái, nhận vô số lễ vật, trong đó có cả lễ vật của Trường Tôn thị, tấm ngọc bài kia nàng chẳng có hứng thú nhìn lấy một cái, vui sướng ôm hộp gỗ đựng nấm và mặt nạ về viện tử của mình, giờ nàng thích nhất là trang trí tiểu viện tử của mình, Tiểu Nha rất ngoan giúp nàng.- Phu quân, sắp tới lễ thọ của phụ hoàng rồi, thiếp vẫn chưa tìm được lễ vật thích hợp, lễ vật của Phùng Áng là con rùa cực lớn, nghe nói sống tám trăm năm rồi, lễ vật của Dung Nhi không thể kém ông ta.

- Kho báu trong nhà nàng mở ra rồi mà, vào chọn là được, nhìn trúng cái gì lấy cái đó, vỗ mông cha nàng cần vỗ đến nơi đến chốn mới được.

Vân Diệp khoan khoái ợ một tiếng, cả ngày bận rộn đã qua, chuyện cần làm đã làm hết, mỗi tội bị Lý Nhị đá cho một cái làm uất ức, may mà nói bậy nói bạ một hồi đã di chuyển sự chú ý của ông ta đi, hình như còn có chút áy náy, thế là tốt, không đi tìm Bạch Ngọc Kinh là tiến bộ.

Lý An Lan khoác tay Vân Diệp vào khó báu của Vân gia, tuy là gia chủ, Vân Diệp lại là lần đầu vào đây, quả nhiên là hoa mắt, đủ loại cháu báu bày trên giá, trân châu lớn trong đĩa chạm một cái là lăn lung tung.

Vân gia có nhiều nhất là san hô, san hô đỏ đắt nhất cũng có mười mấy cái cao ba xích đặt trên giá. Mã não đều do Trình gia tặng, thương đội Tây Vực số một là nhà ông ta.

Đồ pha lê đã hoàn toàn biến mất khỏi kho báu của Vân gia, mới lấy hai đĩnh vàng trong rương định giấu vào ống tay áo thì bị Tân Nguyệt vừa tới cướp lấy cất trở lại. Chịu, dân nhà quê chưa được thấy vàng, cứ thấy là bất giác cho vào người.

- Phu quân, sao giờ chàng vẫn còn thích lấy vàng? Đồ trong kho thứ nào không giá trị hơn, thiếp thân rảnh rồi thích đi dạo trong đây, nhìn thấy vững tâm, đều là tiền do phu quân khó nhọc kiếm về, đủ các con sống cả đời, nhà ta hiện giờ chẳng thiếu gì, chỉ mỗi hài tử là ít quá.

Kéo mỹ phụ đầy đặn vào lòng, nghiêm mặt nói:

- Đành vậy, hai nàng làm quả phụ thêm mười ngày nữa, đến lúc đó thuốc của Tôn tiên sinh mới hết hiệu lực.

Tân Nguyệt xấu hổ đấm lưng Vân Diệp như đánh trống, Lý An Lan ôm Tân Nguyệt thì thầm mấy câu, quyến rũ đánh mắt với y, như con yêu tinh.

Bảo khố của Vân gia chỉ có thể nói bằng một chữ "tục", may mà có Hoàng Đình Kinh gỡ chút thể diện, nếu không Vân Diệp tự nhận mình là hạng giàu xổi, Tân Nguyệt miễn cưỡng mới được tính là đại gia khuê tú, nhưng thu bảo bối toàn thu thứ đáng tiền, mà còn thích thứ to, mã não to như cái bát đặt lên giá đàn mộc, cái này đặt ngược rồi, phải đặt giá đàn mộc lên mã não mới đúng, ngay cả cái nào đáng tiền cũng chẳng rõ.

- Nếu tặng Hoàng Đình Kinh, cha nàng nhất định rất mừng, ông ấy thèm cuốn kinh thiếp này của nhà ta lâu rồi, ta đảm bảo Phùng Áng có tặng rùa vạn năm cũng không bằng.

- Không được, Hoàng Đình Kinh chỉ có một bản, phải giữ lại cho các con, chọn cho cha thiếp thứ khác.

Chẳng những Lý An Lan ý kiến mà Tân Nguyệt cũng như mèo bị dẫm phải đuôi.

- Năm sau bệ hạ vẫn có sinh nhật, năm nay tặng đồ quá quý, năm sau tặng cái gì? Vì sao Phùng Án tặng rùa tám trăm năm mà không phải rùa một vạn năm, đó là sợ sau này không có đường lui nữa. Nhà ta tặng cái khác.

Chương 695: Sấm nổ giữa trời quang (1)

Nếu hai nữ nhân có cùng ý kiến thì Vân Diệp không có ý kiến nào nữa, đột nhiên nhớ ra gần đây Lý Nhị hình như rảnh rỗi quá độ, toàn nghĩ tới chuyện kia, vậy tặng ông ta cái mô hình, nhà Công Thâu có con chim làm bằng gỗ có thể bay mấy ngày, tặng cho ông ta là xong, ngày ngày thả chim hơn cứ tính toán người ta.

Nhìn thấy Công Thâu Mộc đắc ý thả chim trúc trong truyền thuyết, Vân Diệp quay đầu bỏ đi luôn, chim trúc bay thật, nhưng ông ở dưới kéo thừng làm gì? Một con chim giống diều gió mà dám lấy ra bêu mặt, tặng cho Lý Nhị không bị nhổ bãi nước bọt vào mặt mới lạ.

Không hi vọng nhà Công Thâu làm được máy bay nữa, thôi mình làm thuyền vậy, kích cỡ một mét hai, vừa mới vẽ mô hình bị Công Thâu Mộc vừa bị chế nhạo ném cho lão thê, thứ thô lậu này chưa cần ông ta ra tay, ông ta bận đi xem Thiên ma vũ, tối nay Cao Sơn Dương Tử biểu diễn lần thứ ba rồi, Lão Công Thâu rất thích xem, làm trái tim mốc meo từ lâu của ông ta sinh mầm non mới.

Phái đoàn nước Oa rất bận rộn, không ngừng biểu diễn cho đại hào môn, tích lũy nhân mạch, thiếu niên dào dạt cảm xúc, trung niên nho nhã vững vàng, lão nhân đức cao vọng trọng đều thích Thiên ma vũ.

Đám Nhan Chi Thôi, Lý Cương xem một nửa nổi giận đùng đùng bỏ đi, chỉ có Hi Mạt Đế Á xem từ đầu tới cuối, về còn xúi bẩy Tân Nguyệt, Lý An Lan đi xem, nói là rất hay.

Lý Nhị thật vô lý, Cao Sơn Dương Tử thích múa chứ ai ép được cô ta, chẳng qua chưa hoàn toàn bỏ qua được chuyện ngọc bài nên kiếm cớ nói thôi, làm cho ông ta thứ hay hay lấy lòng vậy.

Lý Dung ngồi trên thảm, tay giữ đệ đệ, không cho nó đi quấy rầy cha lắp mô hình thuyền, Vân Diệp cẩn thận lắp dây thừng mảnh lên cột buồm, khẽ lắc cán phía dưới, buồm chầm chậm kéo lên, buông tay một cái, buồm liền rơi xuống, bánh răng làm bằng gỗ quá nhỏ, tốn bao công mới ghép được vào, cả phòng sực nức mùi ngô đồng, Tân Nguyệt, Lý An Lan chạy từ lâu, hai đứa bé kéo thế nào cũng không đi, ngồi đó xem cha làm việc.

Tài nghệ nhà Công Thâu rất tốt, người gỗ đeo ra rất giống, Vân bảo bảo chỉ con ngựa trên sàn thuyền gọi " Vượng Tài", còn định đưa tay lấy, Lý Dung vội kéo đầu đệ đệ về. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Được rồi, đừng kéo đệ đệ như thế, đi thôi, cha dẫn các con đi thả thuyền.

Vân Diệp ôm cái chuyền hoa lệ đi trước, hai đứa bé tóm áo phụ thân đi sau, sợ cha chạy mất, không đưa mình đi chơi.

Trong hoa viên có ao, đặt hai đứa bé ở lan can, đi chân đất xuống ao. Địch Nhân Kiệt chuyện gì cũng tò mò đã đi theo, tay cầm sách tỏ ý mình không lười biếng, Tiểu Vũ, Thì Thì, Tiểu Nha cùng với cả Đại Nha cũng hiếm được một lần xuất hiện. Thiên Ma Cơ ngại không tụ tập với đám trẻ con, nhón chân nhìn sang bên này.

Thuyền xuống nước, không hay, hơi lệch, Vân Diệp lấy trong túi ra mấy cục trì, lắp lên cột, từ từ buông tay ra, vẫn hơi lệch, vẫy tay với Địch Nhân Kiệt, Địch Nhân Kiệt hớn hở ném giày đi, xuống nước hỗ trợ sư phụ, hai sư đồ qua vài lần thử nghiệm, cuối cùng điều chỉnh được độ cân bằng, buông tay ra, thuyền chậm chậm đi về phía trước. Trên cột buồm có trục các đăng, tự căn cứ vào hướng gió điều chỉnh hướng đi.

Hôm nay gió không lớn, Vân Diệp liền lấy quạt quạt, thuyền đi tới một đoạn, Địch Nhân Kiệt quạt tiếp, khi quanh ao kín người, ai cũng cầm lấy quạt quạt, chiếc thuyền đi vòng vòng, lúc hướng đông, lúc rẽ tây, người chen lên trước xem thì hò reo, người không chen lên được thì khóc toáng lên, ví như hai vị tiểu thiếu gia của Vân gia.

Nghe thấy con khóc, Tân Nguyệt, Lý An Lan chạy tới, thấy thuyền trong ao, quên cả mục đích, giành lấy quạt của Địch Nhân Kiệt, chơi quên hết cả.Nơi này đã thành thiên hạ của nữ nhân, Vân Diệp bế Vân bảo bảo khóc tới mặt mũi lấm lem, Địch Nhân Kiệt dẫn Lý Dung đang không ngừng lau nước mắt đi theo sư phụ, lúc này biện pháp trị thương chỉ có món ăn ngon.

Mỗi đứa một bát quả dầm xanh đỏ, lập tức quên mất bi thương vừa rồi, nhét đầy miệng. Vân Diệp thấy thiếu dưa hấu, dứa, không giống hoa quả dầm. Trong nhà trồng dưa hầu, nhưng mà chín muộn, hiện giờ là tháng bảy, sắp tới vụ rồi. Tân Nguyệt quên trồng dưa hấu, đến khi nhớ ra thì là tháng tư, Vân gia trồng cây xưa nay không quan tâm tới mùa, kiếm miếng đất, chôn hạt giống xuống là xong.

Cho hoa quả dầm vào cốc thủy tinh, bốn người tới mảnh đất cát phía bắc hoa viên, từ khi trồng dưa hấu, ngoài tưới nước, nhổ cỏ thì không ai quản tới. Tân Nguyệt không biết dưa hấu còn có công đoạn ngắt hoa, tỉa quả, cứ cho rằng kết càng nhiều quả càng tốt, Vân Diệp đứng trên đất cát, nhìn dưa hấu chỉ to bằng miệng bát cơm, khóc không ra nước mắt.

Vân bảo bảo, Lý Dung, Địch Nhân Kiệt nhìn thấy quả to như thế mọc ra trên mặt đất thì thích lắm, mỗi đứa ôm quả quả ôm một quả chơi. Vân Diệp mang chút hi vọng ít ỏi, gõ đông gõ tây, chọn một quả cho rằng đã chín, lấy dao bổ ra mới phát hiện vẫn chưa chín, cắn một miếng chỉ hơi ngòn ngọt, đành ném đi.

Đột nhiên thấy Vân bảo bảo ngồi trên một quả rất to, bế nhi tử ra, gõ gõ, quả nhiên không tệ, cắt dây leo, ôm quả dưa tới bàn đá dưới gốc cây, vừa mới đặt dao lên vỏ đã tự tách ra rồi, dưa hấu phải như thế chứ, hạt đen ruột đỏ, lấy hoa quả dầm của bọn nhỏ tới, múc từng thìa dưa hấu vào, lấy đá bào lấp lên, quả nhiên trông đẹp mắt hơn vừa rồi.

Đút cho Lý Dung một thìa, đút cho Vân bảo bảo một thìa, thấy Địch Nhân Kiệt há miệng thật to chờ đợi, xúc một miếng to đút cho nó, ba đứa bé ăn rất nhanh, Vân Diệp vừa phải xúc ruột dưa ra, vừa phải ứng phó với ba cái miệng, rất vất vả, khi nửa quả dưa hấu bị tiêu diệt xong, ba đứa bé mới ăn hoa quả dầm của mình.

Vân Diệp tiếc không ăn nửa còn lại, nãi nãi mẫy ngà qua bị nóng, ăn thứ này là tốt nhất, đợi ba đứa bé ăn xong, Vân Diệp cho nửa quả dưa vào giỏ, tới chỗ nãi nãi.

Chẳng hiểu sao trong vườn lại có tiếng hò hét, nghe ra tiếng Tiểu Nha, lúc này Tiểu Nha đã nhảy xuống nước, trên mình có mỗi cái yếm, đại cô nương mười một tuổi rồi, Vân Diệp không tiện tới, dẫn ba nam nhân tới thẳng phòng nãi nãi.Nãi nãi nằm trên giường trúc hóng mát sớm đã nghe thấy tiếng trọng tôn, cười vui vẻ ngồi dậy, thấy hai cục thịt tròn nỗ lực leo lên giường trúc, Vân Diệp bế con lên giường, Địch Nhân Kiệt đã mau mắn mang một cái bàn nhỏ tới.

Đặt nửa quả dưa lên bàn, nãi nãi cười chỉ còn thấy răng, lấy tay múc một miếng:

- Diệp Nhi, đây là dưa lạnh ở bắc viện à? Đã to như thế này rồi sao?

- Vâng ạ, khó lắm mới có một quả chín, ba đứa bé tham ăn đã ăn một nửa, gần đây nãi nãi bị nóng, ăn dưa lạnh là tốt nhất.

Lấy dao cắt thành từng miếng nhỏ đưa cho nãi nãi, bà không ăn, đưa cho trọng tôn đang lay vai mình, trẻ con ăn thứ này không biết đủ, có điều không sao, trước khi đi ngủ đái thêm vài bãi là được.

- Diệp Nhi, nãi nãi nghe nói Thiên ma vũ gì đó gần đây rất thịnh hành, rất nhiều nhà quyền quý mời tới nhà múa, còn mời rất nhiều khách, nhà ta cũng mời tới nhảy một lần, đáp tạ thân hữu được không?

Ăn vài miếng dưa, lão nãi nãi đột nhiên nhớ ra, hỏi:

- Nãi nãi, nhà ta thì thôi đi, toàn nữ nhân với trẻ nhỏ không xem thứ này được, vũ nữ không mặc áo trên, để thân trần múa.

- Phì, thì ra không phải thứ tử tế, nãi nãi còn tưởng là điệu múa của Phật gia, có thể làm người ta một lòng hướng thiện, đám huân quý kia không cần thể diện nữa à?

- Nãi nãi, chẳng thể trách họ, vương nữ nước Oa định dùng vũ khúc này khiêu chiến nhân phẩm của đám huân quý, đám Lý tiên sinh đều đã đi xem, nói vũ khúc hay như thấ mà bị chà đạp, Thiên ma vũ vốn là Hà Tây tán phật khúc, bị sửa thành vũ đạo không mặc y phục.

- Tiểu cô cô cũng không mặc y phục.

Lý Dung chỉ về phía ao nước cáo trạng với nãi nãi, vừa rồi chính tiểu cô cô đẩy nó sang một bên. Lão nãi nãi tức thì biến sắc, nghe thấy tiếng Tiểu Nha nghịch nước bên ngoài liền cầm chổi lông gà chạy ra ngoài, nha hoàn không kịp đỡ.

Chương 696: Sấm nổ giữa trời quang (2)

Vân Diệp lập tức bịt tai Vân bảo bảo, Địch Nhân Kiệt bịt tai Lý Dung, tiếng chổi lông gà đánh lên mông ngay cả trong phòng cũng nghe thấy, còn xen tiếng kêu đau của Tân Nguyệt, khỏi phải nói, người có mặt ở đó không ai thoát được độc thủ. Vân Diệp chĩa tay lên đầu Lý Dung đang cười vui sướng, rất lo cho Tiểu Nha, tốt xấu gì thì cũng mặc nội khố chứ, sao lại phơi mông nhảy xuống nước rồi, mười một tuổi chứ ít đâu.

Một lúc sau Tiểu Nha tóc tai tán loạn bị nãi nãi véo tai kéo vào phòng, thấy Vân Diệp, háy mắt bảo ca ca cầu xin cho mình, nãi nãi đang thịnh nộ, ai nói cũng vô ích, Vân Diệp đành nhìn lên nóc nhà, vờ không thấy, Tiểu Nha ngoạc miệng khóc tiếp.

- Ta già rồi, không quản nữa, đây là muội tử của cháu đấy, mai này không gả được thì ta xem cháu làm thế nào?

Lão nãi nãi được nha hoàn đỡ đi, ném vấn đề lại cho Vân Diệp xử lý, mới định giáo huấn Tiểu Nha mấy câu, đã thấy nó ôm hai miếng dứa hấu còn lại ăn ngấu ăn nghiến.

Chỉ còn biết cười khổ:

- Tiểu Nha, giờ muội là đại cô nương rồi, không được để mông trần trước mặt người khác nữa, lần sau muốn bơi thì mặc áo bơi vào, để trần không hay. Tương lai không kiếm được nhà chồng thì sao?

- Không gả là tốt nhất, muội cứ ở nhà, cô cô thẩm thẩm chẳng phải cũng ở nhà à? Thiên Ma Cơ nói, nam nhân dựa vào vũ khí chinh phục thiên hạ, nữ nhân dựa vào cơ thể chinh phục nam nhân, cuối cùng được thiên hạ, phương thức tuy khác nhau, nhưng mục đích tương đồng, chỉ cần chính phục thiên hạ, không thể giấu thân thể đi, vẻ đẹp này cần được giải phóng.

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Vân Diệp nghe thấy tiếng tim mình rắc cái vỡ ra thành mấy mảnh, thảo nào, trước kia Tiểu Nha quá đáng nhưng không tới mức thế này, ra là sai ở mình, tham Thiên ma vũ của người ta, cuối cùng gặp kết cục này, đúng là tự làm tự chịu.

Vân Diệp không ngại Thiên Ma Cơ huấn luyện nữ nhân khác thành ma nữ giống nàng, dù Xứng Tâm bị nàng huấn luyện thành yêu quái cũng chẳng sao. Nhưng tuyệt đối không thể huấn luyện Tiểu Nha thành ma nữ, may mà phát hiện sớm, nếu không muộn chút thôi thành gia môn bất hạnh, tới lúc tìm Thiên Ma Cơ nói chuyện nghiêm chỉnh rồi.

Tân Nguyệt xoa tay len lén nhìn vào phòng, không thấy lão nãi nãi, đi vào phát hiện Tiểu Nha đang ăn dưa hấu, hận không thể gõ đầu Tiểu Nha mấy cái, cười quyến rũ với Vân Diệp:

- Phu quân, còn dưa lạnh không?
Tân Nguyệt hay cười như thế, trước kia Vân Diệp không để ý lắm, nay vì chuyện Tiểu Nha, đột nhiên có cảm thụ khác hỏng, không xong, phải đi nói chuyện với Thiên Ma cơ ngay mới được.

Quyến rũ nam nhân là một môn học vấn, làm sao để quyến rũ tốt nam nhân càng là một môn học vấn, Thiên Ma Cơ từng mê hoặc khiến hoàng đế không muốn lên triều chắc chắn là tông sư của môn học vấn này.

Sau mỗi trưa, nhìn thấy nữ nhân Vân gia mỗi ngời ôm một cái thảm nhỏ đi vào tiểu viện, Vân Diệp bất giác thở dài.

Thiên Ma Cơ nói, Tiểu Nha học sai, nàng nói thân thể nữ nhân là vũ khí, loại vũ khí ẩn hình, chưa tới thời khắc cuối cùng không thể để lộ ra, giống như cung lên dây mà không bắn mới có sức uy hiếp, một khi bắn ra, tất cả mọi người đều biết mục đích và phương hướng, giống như Cao Sơn Dương Tử hiện suốt ngày nhảy múa cho huân quý Trường An, làm trò vui cho họ, đã hoàn toàn biến thành trò hề rồi.

Vân Diệp không muốn nàng gây họa cho nữ nhân Vân gia, nhưng nhìn thấy Đại Nha, Thì Thì thuần phác nhất cũng thẹn thẹn thò thò đi vào tiểu viện, đành mặc cho tự nhiên, mỗi nữ nhân đều cần kỹ năng này, chỉ biết trấn áp sẽ phản tác dụng. Khi Tiểu Vũ mặc váy thanh sa mẫu đơn mà nó thích nhất phong tình vô hạn chạy qua mặt Vân Diệp, y vốn còn có chút vui mừng, dù sao có một dị loại không bị thu hút, không mang thảm nhỏ, tức là không tìm Thiên Ma Cơ.

Niềm vui này chỉ trong chớp mắt, khi tiểu nha hoàn của Tiểu Vũ lưng đeo bọc, tay kẹp thẻm vấn an Vân Diệp, y cảm thấy trước mắt tối sầm, ma nữ biến thái, không biết hôn phu tương lai của nó là ai? Thế này còn chút không gian sinh tồn nào nữa không. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Xử lý xong công văn ở thư phòng, tiêu hao hết thời gian trong ngày, Địch Nhân Kiệt hiểu chuyện rót cho sư phụ một chén trà, vừa rồi rất nhiều công văn do Địch Nhân Kiệt phê duyệt. Hai sư đồ nghiên cứu mỗi vụ án, Địch Nhân Kiệt phán đoán trước, Vân Diệp giảng giải bối cảnh sự kiên, sau đó lại phán đoán, đôi khi hai sư đồ biện luận, nhất trí xong sẽ thành ý kiến cuối cùng, do Vân Diệp viết lên công văn.Công vụ của thủy sư Lĩnh Nam rất nhiều, diễn luyện quân sự, điều động nhân viên, hạch toán kinh tế, khen thưởng xử phát... Tất cả phải hoàn thành trong nội bộ, không vượt ra ngoài, Vân Diệp phát hiện Lý Nhị ghét nhất là người không giữ quy củ, chỉ cần ngươi làm theo quy củ, nói gì ông ta cũng nghe vào, như Ngụy Trưng sở dĩ có thể bóp chết chim của hoàng đế vì ông ta là cấp sự trung, tham tấu hoàng đế là chức trách, nên Vân Diệp chưa bao giờ làm việc ngoài phận sự.

Quan viên cấp thấp có thể mang chí lớn, dũng mãnh tiến lên, mạnh dạn làm việc lớn, tới cấp bậc của Vân Diệp, không biết tiến thủ mới là chính xác nhất, cùng thời gian trôi đi, uy vọng cá nhân, ảnh hưởng gia tộc sẽ dần dần xuất hiện, chứ vẫn còn suy nghĩ phú quý tìm trong nguy hiểm thì nhất định đầu bị lừa đá không nhẹ.

Hiện bàn ăn trong nhà chỉ có Vân Diệp, lão nãi nãi, Địch Nhân Kiệt thêm vào hai đứa bé, số nữ nhân còn lại điên cả rồi, Tân Nguyệt thấy mông mình hơi to, eo cũng thô, gần đây ăn măng theo Thiên Ma Cơ, nghe nói có thể giảm bớt thịt thừa ở eo mà không làm chỗ khác nhỏ đi. Vân Diệp nhìn thấy nàng cầm bát măng ăn là kích động chỉ muốn ném cái bát đi, chỉ gấu mèo mới suốt ngày ăn măng.

Lý An Lan thấy mặt mình hơi vuông, di truyền của Lý gia mặt vuông mới có uy vũ khi phách, nhưng đó là nam nhân, là nữ nhân thì đường nét hơi cứng, nên đi ngủ đeo một cái mặt nạ bạch ngọc, trong hai cái lỗ tròn nho nhỏ thi thoảng lóe hàn quang, làm cả phòng ngập mùi ma quỷ.

Nãi nãi ăn một miếng lại thở dài, cuối cùng trọng tôn cổ vũ mãi mới miễn cưỡng ăn hết bát cơm, cùng hai đứa bé ra hoa viên đi dạo cho tiêu.

Tiễn lão nãi nãi đi, Địch Nhân Kiệt vặn ngay cái đùi gà xuống, giả vờ giả vịt mời sư phụ ăn, thấy sư phụ lắc đầu liền cho ngay vào miệng, đi vòng quanh bàn kiếm món mình thích để ăn. Vân Diệp đặt bát xuống, nhìn nữ nhân đi ra đi vào tiền viện kia, làn sóng này đang lan rộng, Hi Mạt Đế Á rồi Cửu Y cũng tham gia rồi, thi thoảng còn thấy lão bà của mấy tiên sinh trong thư viện đi qua cửa phụ.

Về phòng ngủ định nằm một lúc, hôm nay ngồi hơi nhiều, ( tần luận) do Nhan Chi Thôi viết phải xem cho kỹ, một người thành tinh nói cho ngươi biết đạo xử thế của ông ta thì ngươi nhất định phải rửa tai cung kính lắng nghe, bất kể tư tưởng của ngươi có hơn cả trăm lần cũng phải tĩnh tâm lại nghiền ngẫm. Trong thư ông cụ trình bày nhận thức của mình về Tiên Tần, ông cụ không nói nguyên nhân diệt vong của Hạ Thương, chỉ nói người Tần từ chăn ngựa cho Chu thiên tử dần biến thành đế quốc Đại Tần thế nào.

"Củ củ lão tần, phục ngã hà sơn, huyết bất lưu can, tử bất hưu chiến. Củ củ lão tần, phục ngã hà sơn, huyết bất lưu can, tử bất hưu chiến." Vân Diệp đột nhiên ngâm bốn câu này, không nhớ từ đâu ra, đơn thuần cho rằng rất thích hợp lúc này.

*** Tần cổ oai phong, khôi phục non sông, máu không chảy hết, chết không ngừng chiến.

Quân tốt Đại Tần có lẽ mang niền tin này cầm vũ khí thơ sơ hết lần này tới lần khác khai chiến với Ngụy tinh nhuệ nhất thiên hạ, một lần, hai lần, ba lần, dùng hai mươi năm mới đạt lại được Hà Đông từ Ngụy.

Từ xưa Tần binh giỏi khổ chiến, đây là sự thực, ông cụ không nói thắng làm vua thua làm giặc, không nói giáo huấn lịch sử, chỉ trình bày một loại tinh thần, thất hùng Chiến Quốc giành thiên hạ, sáu nước khác binh sĩ mặc trọng giáp, chỉ có sĩ tốt nước Tần áo vải, chẳng lẽ bọn họ không biết thiếu trang bị thì tỉ lệ tử vong càng nhiều sao? Đương nhiên không phải, người Tần cổ vì nước chinh chiến, vì sinh tồn mà chiến, không sợ hi sinh. Người Tần ở vùng hoang lương cằn cỗi, kiêu dũng hiếu chiến, coi lợi ích quốc gia là tối thượng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau