ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 686 - Chương 690

Chương 687: Thua tan tác

Vân Diệp khống chế thân thể, không để nó đung đưa theo nhịp điệu, quay đầu nhìn những tên hoàn khố khác, mắt Lý Thái trống rỗng, không biết hồn vía đi đâu rồi. Trường Tôn Xung nằm nghiêng trên giường, tay cầm chén rượu múa theo âm luật. Trình Xử Mặt mắt mở thật lớn nhìn không chớp, Lý Hoài Nhân chảy giãi nhìn ngực vũ nữ, đoán chừng đang so xem ai đẹp hơn.

Mấy tên hoàn khố hàng sau người nhấp nhô theo vũ nữ, Sài Lệnh Vũ bị hai tên hoàn khố bên cạnh giữ vai, không động đậy được.

Có người thổi kèn lá, như nữ tử đang ai oán gọi tình nhân trở về, gió lạnh xuyên cửa sổ, đêm khuya tịch mịch, ôm ngực giữ ấm, khúc tàn người tan, gọi muôn tiếng cũng chẳng về.

Từng hạt nướt mắt to của vũ nữ rơi xuống ngực, tay múa càng nhanh. Tiếng trống rầm rầm, như tiếng bước chân tình nhân đi xa, không giữ được.

Phạm âm lại nổi lên, lòng như tro tàn, chân núi có tăng, mặt mày đẹp đẽ hiền từ, khoan dung mà từ bi, tình nhân quay đầu nhìn kiều nương, tóc rơi thành tăng, kèn thổi, quỷ khóc đêm, kiều nương treo cổ.

- Dĩ vô sở đắc cố, bồ đề tát chuy. Y ba nhược ba la mật đa cố, tâm vô quải ngại. Vô quải ngại cố, vô hữu khủng phố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh niết.

Giọng nữ chói lói xuyên thủng màng nhĩ, kinh phật từ bi bị đoc thành âm u độc ác, gió thổi dây thừng, kiều nương sống lại, thề quyến rũ hết tăng nhân thiên hạ.

Khi Cao Sơn Dương Tử vặn vẹo trên mặt đất như con rắn, Vân Diệp chỉ muốn tới đỡ ả, quá thống khổ, xương khớp hai vai như bị tháo ra, tóc tai tán loạn phủ lên mặt, mồ hôi trên mặt dính vài sợi tóc, đôi mắt là sự vài nài vô tận. Sài Lệnh Vũ vùng tay, đẩy hai người ấn vai hắn, vươn tay đón Cao Sơn Dương Tử, mặt toàn vẻ thương xót.

Má Cao Sơn Dương Tử cọ sát chân Sài Lệnh Vũ, giống như con dê nhỏ tìm được vòng tay ấm áp, Vân Diệp nhìn thấy ả há miệng cắn Sài Lệnh Vũ, máu chảy ra, mà Sài Lệnh Vũ vẵn như không, khốn kiếp, thế mà đã nhập mê rồi à? Ngươi đâu phải vai chính.

Suy nghĩ giống Vân Diệp không chỉ có một, nhưng khác y, mấy tên hoàn khố đã bắt đầu tranh giành, tên nọ ôm tên kia, kéo tên khác, thành một cục.

Trường Tôn Xung đã nhắm mắt lại, mấy tên hoàn khố mồ hôi đầm đìa, xem chừng không chống cự nổi nữa, Trình Xử Mặc kỳ quái nhìn quanh, Lý Hoài Nhân càng hau háu nhìn ngực người ta.

Thấy Cao Sơn Dương Tử vuốt ve người Sài Lệnh Vũ, nhưng không thấy tên này có phản ứng gì, Vân Diệp thiếu chút nữa phí cười, mị lực của cô mà có tác dụng hơn thuộc của Lão Tôn thì ta nhận thua. Sài Lệnh Vũ hiện giờ chỉ bị thất tình mê hoặc, là một tình nhân chứa đầy day dứt, nhưng cô có thể khiến một tên tình nhân thái giám có phản ứng thì xem cô lợi hại.

Tên Lý Thái kia cầm bút than vẽ trên giấy, xem ra đang giải một công thức cực khó, tên này mà vào thế giới của mình thì tám con trâu cũng không kéo lại được....

Cao Sơn Dương Tử nhìn thấy Vân Diệp đi tới thì cười như hoa nở, người càng uốn éo tợn, định ôm lấy chân Vân Diệp thì phát hiện y tránh mình, đỡ Sài Lệnh Vũ về ghế, chốc cho một bầu rượu mạnh, thế là thành con qủy say.Khoanh tay tiếp tục nhìn Cao Sơn Dương Tử múa, hiện giờ đã hiểu, Thiên ma vũ đúng là thứ vũ đạo không tệ, cho người ta không gian tưởng tượng vô hạn, giống như một bộ phim khiến người ta rơi lệ, chỉ khác tất cả những đoạn phim do đầu óc ngươi hoàn thành.

Cao Sơn Dương Tử bị kích thích hét lên, rút một cái châm trên đầu ra, rạch lên ngực, một vết máu dài hơn một xích xuất hiện trên bầu ngực nõn nà, chạy qua núm vú hồng hồng bên kia, bầu ngực phập phồng không ngừng. Một người đã đành, toàn bộ vũ nữ rạch ngực trở nên tráng lệ, không khí tức thì toàn mùi máu tanh, ngửi kỹ không ngờ còn có mùi thơm ngòn ngọt. xem tại TruyenFull.vn

Ngọt? Không phải chưa bao giờ ngửi thấy mùi máu, đâu có mùi vị này, không xong rồi, Vân Diệp mau chóng đeo mõm lợn lên, thở mạnh ra mấy hơi mới đuổi đi được cảm giác váng vất kia.

Trường Tôn Xung phản ứng cũng không chậm, Trình Xử Mặc cũng đeo lên rồi, Lý Hoài Nhân ngửi thêm hai lượt mới rất miễn cưỡng đeo vào, còn giúp cả Lý Thái.

Chỉ tám người kịp đeo mõm lợn lên, còn lại cười dâm dật lượn quanh đám vũ nữ như chó, đây mới là phần dâm dục nhất của Thiên ma vũ, những nữ tử kia dốc sức khiêu khích, Vân Diệp nhìn thấy trong miệng những vũ nữ kia có một viên thuốc màu trắng, lưỡi thơm vươn ra liền biến mất.

Vân Diệp đeo mõm lợn vào chẳng thể gọi là điển trai, nhưng mắt lại sáng khác thường, Trình Xử Mặc tới gần Vân Diệp nói lớn:

- Con mẹ nó Thiên ma vũ đúng là danh bất hư truyền, vừa rồi lão tử thiếu chút nữa bị lún vào.

Vân Diệp rất thất vọng, không có chứng cứ, viên thuốc đã bị đám vương bát đản nuốt mất rồi, chỉ còn biết dúi đầu vào ngực vũ nữ, thôi bỏ, không nguy hiểm gì, sàm sỡ chút cũng tốt.Cao Sơn Dương Tử thấy Vân Diệp không có phản ứng, dẫm chân, chuông ở cổ chân leng keng, tiếng trống cũng vang lên thình thịch thình thịch, chẳng biết từ lúc nào có thêm một vũ nương che mặt, tóc xoã ngang lưng, hai tay giơ cao, cổ tay trắng ngần đưa lên không trung tạo ra tư thế uyển chuyển quyến rũ, chiếc áo trắng hơi ngắn để lộ ra vòng eo trắng ngần và mềm mại đang đong đưa trông mê hồn khôn tả, vóc người uốn lượn đầy đặn tuyệt đối không phải một thiếu nữ như Cao Sơn Dương Tử có thể sánh bằng, mỗi cử chỉ đều toát ra phong tình thành thục làm người ta phát cuồng, nếu Cao Sơn Dương Tử là ma nữ thì ả này là quỷ mẫu, lần đầu tiên Vân Diệp thấy tim đập mạnh, đây mới là nữ nhân chứ.

Muốn nhắm mắt lại mà không nỡ, tim bất giác đập theo nhịp chuông của vũ nương kia, giờ chỉ muốn nhào tới xé khăn che mặt của nàng nhìn cho rõ.

Khăn che mặt? Nghĩ tới đó Vân Diệp thất kinh, đây chính là mỹ nhân bị nào nát mặt? Lý Hoài Nhân xưa nay mê nữ nhân thàn thục đã nhào tới như điên, mõm lợn không còn nữa, Trường Tôn Xung mắt chuyển màu đỏ, cuối cùng cầm bầu rượu đập vào gáy mình, nhũn người ra giường.

Tim đập quá mạnh, thình thịch, sắp vọt tới cổ họng rồi, chân Trình Xử Mặc cắm một cái đũa, tay Lý Thái run rẩy, mắt cứ liếc sang chỗ múa.

Trong mõm lợn của Vân Diệp toàn nước bọt, mùi ngòn ngọt kia như quanh quẩn trong đó, đây là thứ gì mà bá đạo như vậy? Vũ đạo của nữ nhân kia khơi lên ngọn lửa dữ đội nhất của nam nhân.

Chả trách Bùi Tịch gặp họa, một ông già bảy tám chục tuổi, tim đập như đánh trống, còn đập cả tuần hương, không suy kiệt mới là lạ, thêm vào tình dục dày vò, sống thêm ba ngày là tổ tông tích đức rồi.

Thật mê người, chỉ muốn đi tới ôm lấy eo nàng, vùi đầu vào ngực nàng tới chết ngạt, bất kể thế nào cũng không uống tới nhân gian một chuyến, còn về hôn miệng nàng thôi bỏ đi, nữ nhân này xấu lắm!

Vân Diệp lẩm bẩm cả nghìn lần lý do đừng tới bên cạnh nữ nhân này mới ổn định được tinh thần.

Y không đi, nhưng nữ nhân đó lại tới bên cạnh y, vừa đi vừa múa, như thiếu nữ thanh thuần bẻ dương liễu bên sông, thẹn thẹn thùng thùng đi tới.

Trình Xử Mặc rống lên, đâm đầu vào cửa xổ lao ra ngoài, mồ hôi chảy ròng ròng dưới cằm....

Lửa cháy ngùn ngụt trong lòng, nhưng không chỗ phát tiết, Vân Diệp dịch mõm lợn, hít sâu mấy hơi, mới làm đầu óc thiếu dưỡng khí phục hồi lại, màu tanh mang vị ngọt vẫn rất đậm, làm người ta sinh ra thứ khoái cảm bạo ngược, thuốc của Tôn Tư Mạc rất có tác dụng, kích thích mãnh liệt như thế mà không có mấy dục niệm, đây là chỗ dựa duy nhất của Vân Diệp.

Lý Thái cắm đầu vào gối như con đà điểu, miệng lầm rầm không biết đọc cái gì, cứ thế này Vân Diệp rất lo hắn sẽ bị chết ngạt.

Chương 688: Thiên Ma vũ của Vân gia

Đường đi của vũ nữ che mặt đã bị đám hoàn khố chặn lại, Vân Diệp lúc này mới có cơ hội điều chỉnh tâm thần, nếu đã trúng chiêu, vậy cứ buông thả giải phóng tâm linh áp ức đã lâu của mình.

Cắn rách lưỡi, miệng toàn vị máu tanh, mằn mặn, tiếng chuông đã trở nên rối loạn, tiếng trống càng trở nên gấp gáp, Cao Sơn Dương Tử uốn éo như rắn trước mặt Vân Diệp, miệng cười quyến rũ, như giấc mộng xa xăm, khi cánh môi hồng của ả tới gần Vân Diệp, chu ra làm động tác muốn hôn, Vân Diệp đưa tay thô bạo đẩy đầu ả sang một bên, con mẹ nó, che mắt lão tử xem Thiên ma vũ thực sự.

Nụ cười biến thành phẫn nộ, mặt xanh mét, đám hoàn khố muốn tóm lấy vũ nữ kia, nhưng nàng như con cá linh hoạt, chẳng ai chạm vào được, đôi mắt sáng mang nụ cười, lườm Vân Diệp một cái, như u oán, như trách móc.

Mắt mỹ nhân biết nói chuyện, quả nhiên là thế, khi vũ nương che mặt tháo chuông vàng ném cho Vân Diệp, y lại lần nữa phải cắn rách lưỡi mới không nhào tới như chó.

Chuông rơi xuống thảm nảy hai cái, tim Vân Diệp cũng nảy theo. Mặc dù mắt nhìn chuông, nhưng đầu óc bị bầu vú đầy đặn lấp kín.

Trong phòng ngập ngụa không khí dâm dục, tiếc rằng đám hoàn khố chỉ có thể toàn thân đổ mồ hôi, chân tay run rẩy ngã ra đất, chỉ trong một tuần trà mà như đã tiêu hao hết toàn bộ thể lực của họ, nếu như không có thuốc của Tôn Tư Mạc, cảnh tượng lúc này nhất định khiến Vân Diệp xấu hổ cả đời.

Lại lần nữa đẩy đầu Cao Sơn Dương Tử sang một bên, rót cho mình một cốc rượu nho ướp đá, run run đưa lên miệng đã đổ ra ngoài quá nửa, rượu mát lạnh vào bụng không có một chút tác dụng nào, cứ như là đổ dầu vào lửa, đành mò một cục đá cho vào miệng, còn vẫn cứ ngây ngây nhìn vũ nương che mặt khiêu vũ.

Cảm giác nuốt đá vào bụng không dễ chịu, nhưng không nuốt không được, Vân Diệp thấy mình hiện giờ chỉ cần mở miệng là phun được ra lửa. Mẹ nó đây chẳng phải là cảm giác dùng Xuân phong tán à? Lão tử dùng rồi.

Vân Diệp hỏi Lý Thừa Càn thành phần của Xuân Phong tán, hắn cũng không biết, hình như chỉ có Đoàn Hồng biết, thuốc của hắn là xin Đoàn Hồng. Có lẽ Vô Thiệt cũng biết. Hỏi Tôn Tư Mạc, bị lão đạo sĩ đá ngã lăn quay, xem ra ông ta cũng biết nhưng không nói, cao nhân có điểm này đáng ghét.

Làm rõ rốt cuộc là thứ gì tác quái, Vân Diệp mặt đỏ rực cuối cùng yên tâm thưởng thức Thiên ma vũ. Nhan Chi Thôi nói, thiên ma còn gọi là thiên tử ma, là một loại ma vương nhân tính hóa phá hỏng hòa thượng thành phật, tên là Vân Ba Tuần, bất kể là Phạm ngữ giải thích thế nào, xem tên phiên dịch qua đoán chừng là bản gia của mình, Vân gia không sinh ra được thứ gì tốt, toàn đi đào bẫy, lắp chướng ngại cho người ta, chẳng khác gì chuyện mình làm.

Nghĩ tới đó xem Thiên ma vũ sinh ra cảm giác thân thiết, chuyện bản gia làm, bất kể thiện ác đều phải toàn lực ủng hộ. Chuyển góc độ nhìn nhận, tâm thái cũng khác, lúc này chỉ cảm thấy Thiên ma vũ phải lợi hại hơn nữa, sản phẩm của Vân gia phải là thượng hạng.

Âm nhạc không hay, đơn giản, nhiều chi tiết không biểu hiện ra được, tiếng rên rỉ nếu phối với âm nhạc mạnh mẽ, nhất định sẽ nâng tầm cao hơn. Phục trang không đủ hoa lệ, rốn phải có mấy viên bảo thạch mới đẹp, mấy mỹ nữ nước Oa không đủ đẹp, chân ngắn quá, quá đáng nhất là có vũ nữ ngực bên to bên nhỏ.

Duy nhất đáng kể là Cao Sơn Dương Tử thì lại giở tính trẻ con khi đang múa, không có tinh thần chuyên nghiệp, bị mình đẩy đầu mấy lần không ngờ nổi giận trừng mắt đứng đó không múa nữa.Vân Diệp bất giác nhớ tới cái lần làm sập tẩm cung của Lý Nhị, những phi tần trần truồng chạy đi chạy lại la hét kia mới là nhân tuyển làm việc này, ngực to, hông nhỏ, mông nở, chậc chậc, nếu cho mặc thêm áo lụa mỏng, nở hở nửa lộ mới chết người. Chỉ tiếc rằng không thực hiện được, Lý Nhị mà biết mình tơ tưởng tới nữ nhân của ông ta khỏi nói hậu quả.

Vũ nương che mặt xoay tròn ngã trước mặt Vân Diệp, cầm cốc rượu nho của y cách khăn lụa uống một ngụm, rượu màu đỏ như con rắn từ miệng chảy tràn xuống ngực, tạo thành một cảnh cực độ cám dỗ, đôi mắt lộ ra ngoài nghi hoặc nhìn Vân Diệp, như có điều muốn nỏi.

Vân Diệp hiện giờ trở nên rất vững, dùng muôi gỗ múc đầy rượu, gắp hai viên đá hình con cá cho vào, ra hiệu vũ nương uống tiếp, nửa chén rượu vừa rồi nhất định không thể giải cơn khát của nàng. Vũ nương không chối từ, tiếp tục uống chảy khắp người, một nữa nhân rất sáng khoái....

- Hôm nay cô thua rồi, với trạng thái hiện giờ của ta, xem tiếp nói không chừng sẽ ngủ mất, không phải Thiên ma vũ không hay, mà là cô có đồng bọn ngu như heo, vũ đạo hay như thế mà không tìm mấy mỹ nữ thực sự, tìm thứ hàng nát mà định làm quần thần Đại Đường bêu xấu? Bùi Tịch chết rồi, thái thượng hoàng trốn ở thâm cung chẳng với tới, Thiên ma vũ chẳng mê hoặc nổi ta, còn hi vọng mê hoặc bệ hạ à?

- Ta họ Vân, ma vương kia tên Vân Ba Tuần, cô thấy đó, vũ đạo này là của nhà ta, ta hiện là tộc trưởng của Vân gia, nên từ giờ cô là vũ nương của nhà ta, chuyện Xuân Phong tán ta sẽ không nói với ai, cái chết của Bùi Tịch ngay cả con ông ta cũng chẳng bận tâm, nên chuyện này không liên quan tới cô, ta sẽ không nói lung tung. Không có Xuân Phong tán, Thiên ma vũ nhất định rất được huân quý Đại Đường yêu thích, sau khi uống là thứ trợ hứng rất tốt.

Vũ nương che mặt ngớ ra một lúc mới nói được:

- Ngươi là tên quan viên vô sỉ nhất mà ta biết, ngươi nghĩ ta sẽ theo ngươi về Vân gia thành đồ chơi cho ngươi à.?
- Cô nghĩ nhầm rồi, ta mời cô về là muốn để Thiên ma vũ phát dương quang đại, cô nghĩ xem, học sinh của thư viện Ngọc Sơn tương lai sẽ là rường cột Đại Đường, phương diện tửu sắc cần tăng cường giáo dục, khi đó vũ nương do cô dạy ra sẽ là cửa ải khảo nghiệm tâm trí của chúng, chỉ có tên nào vượt qua được mới có thể nhận nhiệm vụ, đây là một cái nghề cao quý, sao lại nói là đồ chơi.

Nói thêm:

- Ở Vân gia cô chỉ dạy vũ cơ, mặt cô không biết Tôn tiên sinh có cách gì không, chẳng may Tôn tiên sinh có cách, chẳng phải cô sống lại rồi sao.?

- Vân Diệp, ngươi đừng có mơ, nữ nhân này bị ta mua rồi, tốn của ta trăm lượng hoàng kim, dù ta băm ả ra nuôi chó cũng không cho ngươi..

Cao Sơn Dương Tư đứng dậy, không ngờ lấy tư thái ở trên nhìn xuống Vân Diệp, đưa tay định túm tóc vũ nương.

Vân Diệp đánh bạt tay ả ra, cười nói:

- Cô có biết ta là người đứng đầu Trường An tam hại không? Cướp vũ nương về nhà là chuyện rất mất mặt, thực ra bách tính Trường An đều đợi ta cướp cô về nhà cơ, có điều ta chẳng có hứng thú, còn trăm lượng hoàng kim kia của cô từ đâu ra? Chẳng phải cướp của người Cao Ly à, vậy là của ta, lần trước ở trên biển quên lục thuyền của cô, làm cô giấu đi, thôi ta không so đo nữa, mau về tiếp tục chuẩn bị vũ đạo, thọ yến của bệ hạ cần cô biểu diễn, kiếm vài nữ nhân ra hồn chút, thứ ngực bên to bên nhỏ kia cũng mang ra, mất cả mặt.

Lý Thái mang mõm lợn tới, còn chưa hết sợ chỉ vũ nương hỏi Vân Diệp:

- Ngươi thực sự định đưa nữ nhân này về thư viện làm tiên sinh à?

- Đương nhiên là không thể, cô ta khác với Hi Mạ Đế Á, không thể làm tiên sinh, tối đa là làm nhân viên như Hoàng Thử thôi. Không ai đồng ý cho cô ta làm tiên sinh đâu.

Cao Sơn Dương Tử thấy Vân Diệp thản nhiên an bài như thứ của mình, hét lên:

- Người là của ta, ta sẽ nói với Hông Lư tự rằng ngươi cướp của ta, để hoàng đế bệ hạ xử phạt ngươi.

Chương 689: Nhan Chi Thôi mời khách (1)

Vân Diệp chẳng bận tâm tới lời hăm dọa của Cao Sơn Dương Tử, cứ việc mình mình làm:

- Thanh Tước, huynh đệ ta hôm nay thiếu chút nữa thua ở đây, xem vũ đạo mà tới mức ngất xỉu, đúng là chuyện lạ. Xử Mạc, lau máu trên đàu đi, nói là uống say bị ngã, bọn họ uống say hết, phải truyền ra bên ngoài như thế. Ài, mất mặt quá.

Trình Xử Mặc gọi toàn bộ hộ vệ lên ai nấy đưa thiếu gia nhà mình về, để cho giống, Vân Diệp đổ rượu mạnh vào miệng mỗi người, lúc này mới yên tâm để người khiêng đi.

Một nữ nhân bò từ loạn phần cương về, mức độ coi trọng sinh mệnh hơn xa người thường, chẳng giống như người ta tưởng tượng báo thù xong cười to ba tiếng rồi tự sát, đó là suy nghĩ của kẻ ngu xuẩn, người chết một lần càng sợ cái chết.....

Cao Sơn Dương Tử trơ mắt nhìn Vân Diệp đưa vũ nương đi mà không thể làm gì được.

Uống rượu say phải đưa từng người về nhà, đó là quy củ, cũng là lễ nghi, phải xin lỗi trưởng bối nhà người ta, ba tên đầu óc tỉnh táo chuẩn bị tinh thần ăn chửi ….

- Khắc Minh huynh, khuyển tử hai ngày trước say khướt từ thanh lâu về, nhưng lão phu chẳng hề trách mắng, thấy nó mồ hôi đẫm mình, rõ ràng là ngất đi, Trình gia tiểu tử lại nói là uống say, trợn mắt nói dối làm lòng lão phu ấm áp.

- Nói như thế thằng bé Di Ái hôm đó cũng xem Thiên ma vũ rồi? Khuyển tử bị Vân Diệp đưa về, triệu chứng y hệt Di Ái, đám nhóc này lén lút đi đánh trận đầu cho chúng ta, sợ chúng ta lo, tùy tiện đổ chút rượu lên người nói là say, lừa ai chứ?

- Buổi sáng Di Ái tỉnh lại nói chuyện với lão phu một phen, Thiên ma vũ đúng là hung hiểm vô cùng, đám Di Ái uống thuốc cấm dục của Tôn đạo trưởng mà vẫn mê mẩn đầu óc, đeo mõm lợn cũng không có mấy tác dụng. Có điều vẫn có người cầm cự nổi, Vân Diệp, Ngụy vương, Trình Xử Mặc cầm cự tới cùng.

- Ha ha ha, đều là trẻ ngoan, bất kể có chịu nổi không cũng là đứa hiếu thuận, đám trẻ này chỉ cần giữ vững hiếu đạo là có thể đứng chân ở Trường An. Vân Diệp, Ngụy vương không tính, đó là cực phẩm rồi, Trình Xử Mặc cũng chịu được, chẳng có lý do gì đám chúng ta không vượt qua được. Ha ha ha, hai ta cả đời làm bạn với nguy hiểm lần này

Hai vị đại lão ở trung thư tỉnh vừa lật xem văn thư vừa tán gẫu, tâm tình tựa hồ rất khoai khoái, mây đen Bùi Tịch mang tới triều đường tự hồ tan biến hết.
Hiện giờ ngồi thuyền viễn chinh không phải là vấn đề Lý Nhị suy nghĩ, nhân tố không xác định được quá nhiều, chuyện gấp hiện nay là hủy lòng tin của Thổ Cốc Hồn, thế cho nên Lý Nhị mới để Cao Sơn Dương Tử làm càn, chỉ không ngờ nữ nhân này làm ra thịnh hội Thiên ma vũ, còn làm chết Bùi Tịch, Đại Đường từ trên xuống dưới mất mặt, cùng với sinh nhật Lý Nhị tới gần, sứ tiết các nơi tụ tập ở Trường An, muốn giết nữ nhân đáng ghét này cũng không thể.

Vũ hội ngày hôm đó Lý Nhị không có mặt ở hiện trường, nhưng trên bàn có báo cáo cực kỳ tỉ mỉ, khi Trường Tôn thị đọc đoạn Vân Diệp đẩy đầu Cao Sơn Dương Tử sang một bên mấy lần, cười rũ rượi.

Biểu hiện của Lý Thái làm Trường Tôn thị rất hài lòng, tuy từ đầu tới cuối khốn đốn một chút, nhưng vẫn chống cự được, không thẹn là nhi tử thiên tài của mình, nếu không có vũ nữ che mặt kia xuất hiện, Thanh Tước nhất định không có chút thương tổn nào.

- Hoàng hậu, Vân Diệp đưa nữ nhân kia tới thư viện rồi, hừ hừ, gan chó của y to lắm, đó là phi tử mà phụ hoàng đã sủng hạnh, vì thể diện hoàng gia, y phải đưa tới Cảm Nghiệp tự xuống tóc, đưa về thư viện là sao?

- Bệ hạ đừng quên nữ nhân đó chết rồi, danh sách hậu cung của thiếp thân không có nữ nhân đó, ghi chép của phủ tông nhân cũng không có, thái thượng hoàng cho rằng nữ nhân đó đã chết rồi, nhớ tới ả làm gì, ả không có cốt nhục, không có họ tộc, mặt thì bị hủy, chỉ là một thứ cô hồn dã quỷ. Bệ hạ cứ coi như không thấy con sâu này dưới giày, nhấc chân dẫm chỗ khác là được.

Lý Nhị gật đầu, năm nay giết mười sáu người, đó là dấu hiệu tốt, tới cuối năm nếu chết ít hơn hai mươi người thì là năm đại trị rồi, hiện giờ ông ta rất để ý chuyện này, người chỉ còn lại cái xác, tha cho một đường sống là được.

- Bệ hạ, báo cáo nói hình như Vân Diệp có cách đối phó với Thiên ma vũ, bệ hạ thấy sao?- Chuyện nhỏ nhặt này vốn phải do y làm, trẫm không rảnh mà quản tới, hôm nào tới Vân gia xem làm miến mới là đại sự, sản lượng của khoai tây quá cao, vốn còn lo vẫn đề lưu giữ, giờ không cần lo nữa. Món miến tên tiểu tử đó đưa vào cung không tệ, hôm qua trẫm ăn rất nhiều, trưa nay vẫn muốn ăn.

- Thiếp thân tự tay làm miến đấy, trong hoàng cung có rất nhiều, ngự hoa viên treo đầy miến, thái thượng hoàng xem xong còn cho rằng là cảnh đẹp mới, cứ luôn mồm nói đẹp lắm.

Chỉ cho khoai tây đã cắt sẵn vào cối xay mà nói như thật.

- Đúng là rất đẹp, có mấy khung cảnh mà trẫm nhìn bao lần cũng không chán, đó là ruộng vàng óng, vườn quả trĩu chịu, thảo nguyên khắp nơi đầy bò dê, thêm nữa là quân trận đen xì xì. Giờ thêm một thứ nữa là miến trắng phau phau, ha ha ha, có những thứ này chẳng cần ngắm sơn thủy cũng được.

- Vân Diệp còn dứt khoát đòi của thiếp một ngàn quan, nói là chi phí bản quyền của thư viện, bình dân tiểu hộ ba trăm đồng là đủ, tới hoàng gia nhất định đòi một nghìn quan, vốn tưởng y tặng cho hoàng gia, ai ngờ cuối cùng một xu cũng chẳng thiếu.

- Không sao, nếu bình dân mà cũng thu một nghìn quan thì trẫm mới xử trí, Thanh Tước nói sau này máy dệt cũng làm thế, hoàng gia không thể nắm hết các sản nghiệp trong tay, trong lời của Thanh Tước còn có hàm ý muốn để Vân Diệp tham gia, tên tiểu tử đó chẳng hề động lòng, còn trồng rất nhiều bông, nói đó mới là thứ tốt, chỉ dùng lông cừu, cuối cùng sẽ xảy ra thảm kịch cừu ăn người. Thanh Tước không hiểu cừu ăn người là sao, liền chạy tới hỏi trẫm, trẫm nghĩ mãi mới hiểu, cách dệt lông cừu truyền đi, lông cừu sẽ trở nên thiếu hụt, người nuôi cừu sẽ đông lên, nhu cầu có sẽ càng lúc càng nhiều, cuối cùng nói không chừng lấy cả ruộng nuôi cừu, dù sao lợi nhuận lớn hơn làm ruộng nhiều. Xâm chiếm một chút không sao, xâm chiếm nhiều, làm ruộng sẽ không còn đường sống nữa, nói không chừng sẽ có người chết, đó chính là cừu ăn người trong miệng y. Giờ tên tiểu tử đó ngày càng có tầm nhìn xa trông rộng rồi, bồi dưỡng thêm vài năm, tương lai sẽ là trợ thủ tốt.

Chỉ cần liên quan tới triều đường, Trường Tôn thị sẽ ngậm miệng, nhưng chuyện ca vũ do bà ta định đoạt, hôm nay Vân Diệp sẽ vào cung kể chi tiết cho mình nghe, nên rời điện Vạn Dân, về chỗ ở đợi Vân Diệp.

Vân gia bỗng nhiên nhận được rất nhiều lễ vật, lật xem danh sách thì đều là huân quý Trường An, thiếp đều dùng chữ đen nền đỏ, đó là lễ vật do đích thân gia chủ lựa chọn, không phải đại sự sẽ không long trọng như thế.

Cũng phải, bất kể nhà ai có đứa con hiếu thuận, kẻ làm cha luôn vui vẻ, lễ vật của Sài Thiệu là đặc biệt nhất, một đôi chim đồng, chỉ cần nhìn rỉ xanh trên đó là biết cổ vật, đã được chơi tới đen bóng, nhất định là món đồ yêu thích của Sài Thiệu.

Hào môn đại gia không có vài món cổ vật ra hồn sẽ bị người ta chê cười, tới Nhan gia, vòng đồng trên cửa có khi mấy trăm năm rồi, chiêu đãi khách càng dùng lễ nghi xa lắc xa lơ.

Chương 690: Nhan Chi Thôi mời khách (2)

Hôm nay Vân Diệp tới Nhan gia làm khách, khách chính thức, không phải tùy tiện mò tới ăn chực.

Vân Diệp đau khổ giơ đũa nói:

- Lão tổ tông, nhà ta có thể không dùng thanh đồng được không, người xem, đôi đũa này vừa to vừa nặng, gắp tốn công, sức khỏe lão nhân gia không tốt, chúng ta đổi sang dùng đũa trúc đi, người xem gắp miếng miến cũng không được, rơi vào áo mấy lần rồi.

- Lão phu cũng ghét, nhưng quy củ trong nhà là thế, mời khách ăn cơm nhiều quy củ, ngươi không biết, đũa vàng mới làm người ta căm ghét, lão phu ăn một bữa phải nghỉ ba lần, ngươi không đủ tư cách dùng vàng bạc, dùng tạm đồng đi. Miến ngon lắm, tiếc là lão già như tư không tiêu hóa được, đổi lại đậu hũ thuộc về ta.

Nhan gia mời khách chỉ có bốn món ăn, rau xanh, đậu hũ, giá đỗ, và thêm con cá dài bằng ngón tay, dưới yêu cầu cường liệt của ông cụ mới thêm thịt băm viên, cho vào cái đỉnh thanh đồng to bằng đầu người, do hai phó nhân bê lên, Vân Diệp nhấc thử, một tay không nâng nổi.

- Cổ nhân dùng thứ này ăn cơm à? Tổ tiên của người chỉ cần ăn cơm là phiến phức thế sao?

- Nói bậy, tổ tiên nghèo khó, một muôi canh, một món ăn là đủ rồi, những thứ này đều là do đám con cháu không ra sao đời sau thêm vào, giờ mới khách tới bốn món ăn, cháo loãng thành cơm trắng, đúng là bất hiếu.

- Nói bất hiếu là không đúng, bệ hạ cùng với văn quan võ tướng chẳng phải vì để bách tính được cơm no áo ấm mới vất vả sao, nếu giờ lão tổ tông vẫn chỉ có một muôi canh, một món ăn thì chẳng phải dân tộc ta trải qua nghìn năm vẫn dậm chân tại chỗ, con cháu toàn đồ ngu xuẩn, không tiến bộ chút nào.

- Ngươi hiểu cái rắm, được ăn no mới là chuyện vài năm qua, mấy năm trước người chết đói ít à? Lão phu trăm tuổi đáng lẽ phải có chút kiến thức, vì sao nhìn khoai tây đầy đất lại cao hứng tới cả đêm không chợp mắt?

Vân Diệp lắc đầu, tư tưởng chênh lệch quá lớn, nói chẳng thông, cầm cái muôi đồng cực lớn múc thịt viên vào bát đồng của ông cụ, ngồi xuống đợi ông cụ nói tiếp.

- Chẳng phải vì thịnh thế này lão phu cũng lần đầu nhìn thấy à, năm xưa quân Ngõa Cương mở kho Lạc Dương, gạo chất như núi nhưng lão phu chẳng vui vẻ chút nào, lương thực đó đều bị lấy làm quân lương, có biết quân Ngõa Cương phát bao nhiêu lương thực cho bách tính không? Nói cho ngươi biết nhé tiểu tử, sáu trăm đảm, không phải vì quân Ngõa Cương không chịu phát, mà số bách tính bị giết còn lại chỉ có thể mang đi sáu trăm đảm lương, ngươi nói đi, vậy là có bao người?

Chuyện này làm Vân Diệp rùng mình:

- Lão tổ tông, quân đội giết huân quý, giết quân tốt, giết địa chủ thì tiểu tử hiểu, vì sao vào thảnh rồi lại giết bách tính? Giết hết rồi ai nộp thuế cho chúng, ai giúp chúng nuôi quân đội?

Nhan Chi Thôi nuốt miếng đậu rồi nhìn chằm chằm Vân Diệp:

- Vậy trước tiên ngươi nói cho lão phu biết vì sao ngươi đốt hai thành Đại Vương, Ti Sa? Thành Đại Vương đã đành, đó là quân thành, thành Ti Sa có tới bốn vạn bách tính.Đũa trong tay Vân Diệp rơi keng xuống đất, ôm đầu lí nhí nói:

- Thành Ti Sa dễ thủ khó công, tiểu tử chỉ muốn bộ hạ mình sống trở về, không nghĩ tới chuyện khác.

Lúc đó y chỉ có một vạn ba nghìn quân, cứ cho là giết hết quân sĩ Cao Ly mà không tổn thất gì thì sẽ phải để lại bao nhiêu người ở thành Ti Sa kiềm chế bốn vạn bình dân Cao Ly? Để nhiều thì quân số vốn ít, còn đánh tiếp sao được? Để ít chẳng may người Cao Ly nổi dậy, lúc đó đại quân bị chặn đường về, sẽ bị tận diệt, nên chỉ có một lựa chọn duy nhất.

Nhan Chi Thôi gõ tay lên bàn, để Vân Diệp ngẩng đầu lên mới nói:

- Cũng như thế, chiến tranh là con quái thú ăn thịt người, đành tới đỏ mắt rồi còn để ý gì tới đạo đức lễ nghi nữa, người Cao Ly không muốn cho ngươi vào Liêu Thủy, đương nhiên sẽ phản kháng, họ phản kháng thì ngươi phải tiêu diệt mới vào Liêu Thủy được, giết người thành lựa chọn duy nhất, cầm đao giết người không đủ, đành đốt thôi.

- Con người sống thực ra là một quá trình lựa chọn, không ngừng lựa chọn, không ngừng vứt bỏ, đôi khi nhìn qua rất vô lý, nhưng thực tế ngẫm kỹ sẽ thấy đạo lý. Lần này ngươi chẳng qua là chọn giữ bộ hạ của mình, giết kẻ địch, nếu tương lai có một ngày ngươi lựa chọn giết bộ hạ của mình, giữ kẻ địch cũng sẽ tìm được lý do nhìn có vẻ hợp lý.

- Nên tiểu tử, giết người rồi cũng chẳng có gì để hối hận, chỉ là kết quả lựa chọn mà thôi, tất nhiên đã lựa chọn hì phải gánh hậu quả. Thời gian qua ngươi giống một con nhím, ai đụng vào là bị thương, ai chạm vào là trở mặt, vì lòng ngươi day dứt, như vậy không tốt, làm ra việc rồi phải để người ta đánh giá, ngươi không có khả năng thỏa mãn tất cả, không ai làm được hết....

- Bỏ tâm tư đó đi, phải làm gì thì làm cái nấy, thích thì làm nhiều, ghét thì làm ít. Có điều hình như ngươi thích Thiên ma vũ lắm, thế nào, lão phu xem ca vũ sẽ không chết chứ?Vân Diệp nhất thời chưa tiêu hóa hết được lời của ông cụ, máy móc trả lời:...

- Nếu không dùng Xuân Phong tán tổn hại tâm tạng lão tổ tông, xem một khúc diễm vũ có lợi cho người, nói không chừng giúp người khôi phục được vài phần sức sống.

- Có câu này là tốt rồi, nhìn ra manh mối rồi hả? Lão phu cũng nghi hoặc, xem ca vũ mà lại mất mạng? Ra là thứ đó tác quái, thiếu niên dùng nó còn chẳng chịu nổi nữa là ông già, Xuân Phong tán dùng riêng tác dụng không mạnh, phải có thuốc dẫn, có phải là máu không?..

Vân Diệp đột nhiên nhớ tới cái đêm mình và Lý An Lan trong cung, một bạch y nữ tử múa chân trần, chân toàn là vết máu, lại nhớ tới những vũ nương kia lấy châm rạch ngực hơi quái dị, ai từng thấy máu giống thủy tinh thế không?

- Rất có khả năng, lão tổ tông, tiểu tử về nhà hỏi vũ nương mang về kia, phải hỏi cho rõ, nếu không để lật thuyền trong rãnh thì chả đáng.

Câu già thành tinh đúng là không sai, Vân Diệp cho rằng mình che giấu tâm sự rất tốt, nhưng vẫn bị ông cụ nhìn thấu, ông cụ hôm nay trống giong cờ mờ mở mình ăn cơm là để cởi bỏ tâm kết của mình. Thực ra ông cụ chẳng bận tâm tới Thiên ma vũ, xem cũng được, không xem cũng chẳng sao, làm vậy với một mục đích duy nhất là ép Vân Diệp không ngừng làm việc, muốn có viên ngọc sáng phải không ngừng mài cọ nó, gặp phải loại người cứ muốn mài cọ mình, thông thường Vân Diệp sẽ tránh thật xa.

Mới có vài ba ngày vũ nương che mặt đã thích Vân gia, nàng thích người ta gọi mình là Thiên Ma Cơ, thích nhất hàng ngày nằm trong hoa nhìn trời cao, Tiểu Nha nghịch ngợm lén lút lấy cành trúc vén khăn che mặt của nàng, muốn xem nàng trông thế nào mà suốt ngày che mặt.

Thiên Ma Cơ vờ không biết, định dọa Tiểu Nha một chuyến, như thế sau này không ai nhìn trộm nàng nữa, ai ngờ Tiểu Nha vén khăn che mặt xong, phẫn nộ la hét, kéo Vân Diệp tới hậu hoa viên, chỉ mình nói, kẻ nào biến một mỹ nhân thành ra thế này cực kỳ đáng chết, bảo ca ca nghĩ cách khôi phục lại như cũ.

Thấy Vân Diệp lắc đầu, Tiểu Nha bật khóc nức nở, với nó ca ca cái gì cũng làm được cũng không có cách gì, vậy mỹ nhân xinh đẹp kia bị hủy rồi.

Người của Vân gia ít nhiều đều có sở thích, Đại Nha thích đọc sách, Tiểu Nha thích thứ mỹ lệ, làm ra cái bánh đẹp không nỡ ăn, cuối cùng mốc xanh mốc đỏ phải vứt đi, nãi nãi giáo huẩn mấy lần mà không hối cải.

Thiên Ma Cơ biết rất rõ khuôn mặt mình thế nào, cô bé đó lại không sợ, còn bất bình thay mình, với nàng mà nói đó là trải nghiệm mới mẻ.

Tiểu Nha còn rủ Thì Thì, Tiểu Vũ và Địch Nhân Kiệt tới tìm nàng chơi, Thiên Ma Cơ phát hiện, mấy đứa bé kia cũng tiếc nuối cho dung mạo bị hủy hoại của mình, không hề có ghét bỏ, sợ hãi....

Trong nhà còn có một mỹ nhân thơm phưng phức chẳng phân biệt được là nam hay nữ đi qua mình, nhìn thấy mình chẳng hề tò mò ngạc nhiên, lần nào cũng nhờ mình cầm hộ gương, soi xem cái mụn trứng cá sau đầu "hắn" đã lặn chưa.

Chương 691: Thứ nấm đáng sợ

Chủ gia nương tử cùng mình bàn chuyện phần tiền được cấp của mình, rồi cho mình một viện tử rất nhỏ, bà tử quản sự mang tới đồ gia dụng, viện tử rất nhỏ, nhưng trang nhã, gần vườn hoa, mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy cúc dại vàng nhạt. Hôm trước mới đo người, hôm nay đã có ba bộ y phục đặt chỉnh tề trên giường, giỏ kim chỉ cũng mang tới, có chỗ nào không thích tự sửa.

Cầm cuộn chỉ lên, kim làm bằng trúc, không thể bì được với đồ khâu vá trước kia của mình, nhưng nhìn gian nhà nhỏ, nàng có cảm giác quay lại thời thiếu nữ. Bạn đang đọc chuyện tại

Có người gõ cửa, Thiên Ma Cơ mau chóng lau nước mắt, định mở cửa thì nghe thấy Vân Diệp đứng ngoài sân hỏi:

- Cô không cần mở cửa, ta chỉ muốn hỏi Xuân Phong tán có phải dựa vào máu mới có thể phát huy tác dụng? Ta thấy rất là lạ.

Thiên Ma Cơ mở cửa phòng mời Vân Diệp vào, rót cho y một chén trà:

- Không phải đâu, Thiên ma vũ thực ra là một loại vũ đạo khơi lên thất tình lục dục của con người, đại hỉ thương tâm, đại nộ thương gan, đại tư thương tỳ, đại bi thương phế, đại hoảng thương thận. Xuân phong tán chẳng qua là thứ dung môi, làm cảm giác đó mạnh hơn, khiến người xem vũ đạo tự tổn hại mình, nói cách khác Xuân Phong tán thực ra không có mấy tác dụng, chỉ là thứ trợ hứng cho nam nữ trong phòng, làm thân thể người ta dễ sinh hứng thú, có hay không cũng không sao.

- Không thể nào, ta trúng Xuân Phong tán, khi đó...

Nói một nửa Vân Diệp đột nhiên phát hiện, khi ở cùng Lý An Lan, nhiều lúc hình như toàn do mình chủ động, nếu tận trong lòng mình không muốn, Lý An Lan chẳng thành công được, mặt tức thì đỏ dừ, chẳng những đầu bốc khỏi, chân cũng nóng, chỉ muốn tìm cái hang chuột chui vào.

- Hi hi hi, chẳng lẽ Vân hầu bị nữ tử cho dùng thuốc này?

- Không! Không có chuyện đó, ta tự mình thử thôi.

- Ngài đang yên đang lành lại thử xuân dược à?

Thiên Ma Cơ mở to mắt, nữ nhân ba mấy tuổi chẳng biết sao lại tò mò lớn thế.

- Không nói chuyện này nữa, khi cô khiêu vũ rõ ràng ta cảm thấy có ảo giác xuất hiện, thế là sao? Thanh Tước cũng cảm thấy, ta thấy một đoạn sinh ly tử biệt, Thanh Tước thấy thấy một khó khăn không có lời giải, Xử Mặc cứ chém giết với người khác, tới cuối cùng không đấu nổi nữa mới phá cửa sổ lao ra ngoài, vậy là sao?

- Điều ấy nói lên ba vị là người tốt, ảo ảnh là do tâm sinh, lòng nghĩ gì sẽ có ảo ảnh đó, cảm thụ sẽ mạnh hơn thường ngày tới trăm lần, ngài nhìn thấy câu chuyện, vậy câu chuyện đó không thể làm tổn hại ngài, Thanh Tước thấy vấn đề không có lời giải, vậy nghĩ cách giải là được, cũng không có nguy hiểm. Xử Mặc thấy chém giết thì hơi hung hiểm, nếu hắn không phá vỡ cửa sổ, nói không chừng sẽ tổn thương tâm mạch. Còn Bùi Tịch thấy gì, không cần thiếp thân nói nữa.

Hiểu rồi, lão đó già mà tâm không gia, bị khơi lên dục niệm, không kiềm lại nổi.

- Ảo ảnh sao sinh ra, chẳng lẽ là qua vũ đạo?

Vân Diệp không tin kết quả này, nếu vậy cũng có thể thì gay go cho đám Trạch Nam đời sau rồi.- Đương nhiên không được, phải thêm cái này....

Thiên Ma Cơ lấy một cái hộp bên gối, mở ra, bên trong có một cây nấm khô màu quất, rất đẹp, nhìn cái biết không phải thứ lành.

Định cầm lấy, Thiên Ma Cơ nói:

- Đừng, đây là một cây thần tiên hương đã trưởng thành, trong mũ của nó có phấn màu đen, chỉ cần tiếp xúc một chút là rơi vào ảo ảnh. Mỗi lần thiếp thân lấy thứ phấn này đều rơi vào ảo ảnh đáng sợ, không phải vạn bất đắc dĩ không dùng.

Vân Diệp nhìn cây nấm, không tin cũng không được, có loại nấm ăn vào làm người ta bay bổng, bào tử của cây nấm này có tác dụng gây ảo giác, đúng là đồ tốt.

- Thiếp thân tới từ Sâm Châu Giang Nam đạo, ở đó cổ hoành hành, có rất nhiều nhà có thần bà cung phụng của mình, thần bà nhà thiếp thân là cô nãi nãi của thiếp thân, từ nhỏ thương thiếp thân, nên đem bí mật của thần bà nói cho thiếp thân, lão nhân gia dựa vào thứ này thành thần bà nổi tiếng nhất trăm dặm quanh đó. Khi thiếp thân bị lấy làm chiến lợi phẩm đưa tới Trường An, nghĩ thứ này có chỗ dùng, mang theo mười cây, giờ chỉ còn lại cây cuối cùng, có điều trong hoàng cung có lẽ còn, trong cung điện thiếp thân ở, nghe nói cung điện đó hoang vu rồi, nếu bàn trang điểm vẫn có, thì ở ngăn ngầm trong năn kéo hẳn vẫn còn ba cây, chẳng biết đã thối nát chưa?

- Đây là bí mật lớn nhất của cô, không giữ phòng thân, nói với ta làm gì?

- Thiếp thân thích ở Vân gia, nơi này rất dễ chịu, thiếp thân muốn thành cung phụng của Vân gia, như vậy vận mệnh chúng ta gắn kết làm một, thiếp thân cũng có lý do ở lại đây lâu dài, sống tốt nửa quãng đời còn lại.

Nửa canh giờ sau Thiên Ma Cơ thành cung phụng của Vân gia, đó là sự đảm bảo của Vân Diệp giành cho nàng, thành gia thần của Vân gia, không lo giết người bịt miệng, về sau Thiên Ma Cơ thành người của Vân gia, làm đúng là công của Vân gia, làm sai, tội do Vân gia chịu. Cung phụng của nhà phú quý gần như đều là nhân vật hạch tâm trong nhà, đôi khi quyền lợi của họ còn hơn con cháu trong nhà.

Thương đội của Vân gia đã mau chóng phải người tới Sâm châu, chỉ có chưởng quầy và đầu lĩnh hộ vệ mới biết mục đích chuyến đi, hình dạng và công hiệu của nấm ghi nhớ trong lòng, tới đó sẽ toàn lực tìm kiếm.Chuyện nấm Vân Diệp cho rằng để thối trong bụng là tốt nhất, nói cho Lý Nhị không phải là lựa chọn hay, trời mới biết ông ta lấy nó làm gì.

- Thiên Ma vũ thực ra là loại vũ đạo khơi lên lục dục của người ta, nếu bỏ đi thành phần kích dục, trông không tệ, vui mắt, làm người ta dễ chịu.

Nghe xong, Trường Tôn đứng dậy đi quanh Vân Diệp mấy vòng, nói với Lý Nhị:

- Bệ hạ xem đi, đây là thần tử của người đó, nói dối mà không chớp mắt lấy một cái, thè lưỡi của bản cung xem, úi chao, sao lưỡi be bét thế này? Khi ăn không cẩn thận cắn phải à?

- Nương nương minh giám, đúng là thần không may cắn phải.

Vân Diệp nhe răng cười quay mặt theo Trường Tôn thị, Lý Nhị vẫn tiếp tục phê duyệt tấu chương, không ngẩng đầu lên.

- Chuyện bản cung biết không phải như thế, nghe nói trước tiên ngươi đi tìm Tôn đạo trưởng xin thuốc thanh tâm quả dục, sau đó không sợ mất mặt mang theo mõm lợn phòng bụi. Thanh Tước làm toán ở thanh lâu cả đêm, về nhà ngủ liền hai ngày mới khôi phục tinh thần, thêm vào ngươi, hai mươi bốn đứa, cuối cùng tỉnh táo chỉ có Thanh Tước, ngươi và Trình Xử Mặc dùng đầu phá vỡ cửa xổ. Xung Nhi lấy bầu rượu đập mình hôn mê mới thoát khỏi kiếp nạn, vậy mà ngươi nói là vui mắt, dễ chịu?

Trường Tôn thị nhìn chằm chằm Vân Diệp, không cho y thời gian cãi lại, hiện Vân Diệp đã là hán tử cao 1m75, khom lưng với Trường Tôn thị thấp hơn mình nửa cái đầu rất khó chịu.

- Vân Diệp đã nói không có gì đáng ngại, vậy xem cũng tốt, các tiên sinh của thư viện muốn xem, nếu khi đó mất mặt, thì mất mặt nhất là thư viện của ngươi, một đám ông già, nếu một người nào có chuyện thì ngươi khó ăn nói.

Lý Nhị lên tiếng một cái là trúng ngay chỗ yếu hại, khi xem vũ đạo ông ta ở rất xa, thấy bất thường là rút lui ngay, tóm lại không có chút nguy hiểm nào, nghe ý của ông ta, các tiên sinh của thư viện sẽ có ví trí xem múa tốt nhất.

- Không sao, các tiên sinh của thư viện ai nấy tuổi cao đức sáng, chút dụ hoặc thần tình lục dục chưa là gì....

- Vậy thì tốt, ngươi dám nói câu này là tốt, xảy ra chuyện ngươi gánh, lần này đừng nghĩ trẫm thu dọn tàn cục cho ngươi. Có điều chuyện ngươi để đám tiểu huynh đệ đi đánh trận đầu cho gia trưởng đúng là không tệ, vãn hồi ấn tượng xấu ngươi để lại ở Cao Ly, đáng quý. Làm việc phải thế, đường đường chính chính, vừa được tiếng lại đỡ tốn công, đừng có làm bản thân u ám khiến người ta đề phòng.

- Tạ ơn bệ hạ dạy bảo, vi thần cam đoan sau này làm việc đường hoàng, làm người quy củ, không dám bày trò thông minh vặt nữa.

Vân Diệp cúi mình nói:

- Câu này thì lại là phun rắm rồi, xéo đi, Thừa Càn đang đợi ngươi ở Đông cung, hoàng cung quá nhiều miến, không thể lãng phí được, mấy đứa các ngươi nghĩ cách giải quyết đi....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau