ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 681 - Chương 685

Chương 681: Toàn dân xem Thiên Ma vũ

Ông cụ muốn xem múa dâm mỹ, Vân Diệp tự động loại bỏ, không dám tưởng tượng ông cụ một trăm tuổi vừa xem múa vừa chảy giãi, cái này là thứ người trẻ xem, nhớ lại trước kia xem, miệng uống bia lạnh ừng ực trấn áp lửa dục, miệng hò hét như sói, vỗ bàn vỗ ghế ầm ầm, không biết dẫn đám Trình Xử Mặc đi xem liệu có cảnh trượng trước kia không...

- Tiểu tử, khi nhảy Thiên ma vũ còn có thiền xướng đi kèm, thiền xướng có thể phá trời cao, như hành vân lưu thủy, năm xưa lão phu tự trọng thân phận không tới hoàng cung xem, hiện giờ nghĩ lại mà tiếc, nếu như thứ này xuất hiện lại ở nhân gian, lão phu nhất định phải thưởng thức.

- Lão tổ tông, tiểu tử chưa hiểu, vì sao thiên ma vũ phải biểu diễn trong mật thật, giữa ban ngày không được à.?

- Ha ha ha, tiểu tử, thu mỹ nữ vào phòng, độc sủng ở mật thất là một tình thú, là cực lạc nhân gian, đáng thương lão phu chính trực cả đời, khi sắp chết mới hiểu thế nào là phóng túng, muộn mất rồi, muốn ăn một bữa thịt cho thống khoái cũng thành tưởng niệm. Vân gia tiểu tử, ngươi luôn nước tới chân mới nhảy, thiên ma vũ hiện thế rồi à? Mau nói cho lão phu ở đâu, chúng ta đi ngay, không cần ngươi bỏ tiền, lão phu mời khách.

Nhan Chi Thôi phấn khích như trẻ con, đôi mắt hiện ra vẻ khao khát hiếm có, Lý Thái lo sốt vó, ông cụ xem Thiên ma vũ có làm sao, đừng nói Nhan gia, Lý Nhị sẽ xé xác hai bọn họ, ông cụ sống thêm một ngày là phúc của Đại Đường, đây là điềm lành sống.

Vân Diệp cuống lên xua tay:

- Không được, lão tổ tông, Bùi Tịch xem Thiên ma vũ đã sắp chết rồi, tiểu tử mà đem người đi chẳng may có bề gì, tiểu tử chết cũng không đền được tội, người thương tiểu tử, quên chuyện này đi được không.?

- Rắm chó, chẳng qua chỉ là sống lâu một chút, ngươi sống thêm vài chục năm tới cái tuổi của lão phu, bọn chúng coi ngươi là rùa trường thọ đặt lên bàn thờ, lão phu hiếm khi có hứng thú, không được, ta phải đi gặp hoàng đế, chết dưới Thiên ma vũ, làm quỷ cũng phong lưu.

Ông cụ nhảy từ giường gấm xuống, sai lão phó chuẩn bị xe trâu, lập tức tiến cung diện thánh. Đám vãn bối Nhan gia hung dữ nhìn Vân Diệp và Lý Thái, mấy tên sắn tay áo lên chuẩn bị đánh người.

Khốn đốn chạy thoát khỏi Nhan gia, Lý Thái đùng đùng nổi giận:

- Ngươi muốn hại chết ta à? Là huynh đệ, cùng ngươi đi xem Thiên ma vũ không sao, giờ lão đầu tử nhất định muốn đi, đoán chừng cha ta không ngăn được, tất cả cái sai đổ lên đầu hai ta, ngươi cố ý đấy à.?

- Có quỷ mới biết vì sao ông cụ lại hưng phấn như thế, chẳng phải nói thứ phi lễ chớ nhìn, chớ nghe, chớ nói à? Đây là gia giáo nhà bọn họ, trên tường cũng treo mấy thứ đó, sao ta biết ông cụ lại hau háu muốn xem Thiên ma vũ tìm chết.?

Hai người ủ rũ về thư viện, đợi lửa giận của Lý Nhị giáng xuống, từ trưa tới tối không thấy hoạn quan tới, mới thở phảo đã nghe thấy tiếng khoe khoang của Nhan Chi Thôi ở ngoài phòng, Vân Diệp run tay, cốc trà rơi xuống đất vỡ tan.

Chuyện đáng sợ nhất đã xảy ra, Lý Cương cũng muốn đi, còn có Nguyên Chương, Ngọc Sơn, Ly Thạch, Công Thâu Mộc, Lưu Phương cũng muốn đi mở rộng tầm mắt, nhìn bọn họ thảo luận Thiên ma vũ, toàn thân Vân Diệp run lẩy bẩy, Lý Thái cũng chẳng khá hơn. Ly kỳ nhất là Vô Thiệt cũng muốn đi, bọn họ đi đã đành, dầu gì vẫn là nam nhân, ông là thái giám góp vuii cái gì, nếu Thiên ma vũ đáng sợ như truyền thuyết thì thư viện bị tận diệt rồi.- Thanh Tước, chúng ta phải làm rõ Thiên ma vũ rốt cuộc là thứ gì, nếu không chúng ta hết số trời rồi, đám người bên ngoài kia không ai chịu nghe người khác khuyên, mời Tôn tiên sinh theo, chúng ta tới Bùi gia xem Bùi Tịch bị làm sao.

Vân Diệp và Lý Thái lén lút tới chỗ Tôn Tư Mạc, mới vòng qua tường, đã thấy Hi Mạt Đế Á giương tai nghe mấy ông già nói chuyện, bộ dạng hưng phấn, vỏ hạt dưa không ngừng phun ra từ cánh môi hồng đỏ thắm.

Bị người ta bắt được nghe lén mà chẳng hề xấu hổ, chẳng kỵ húy gì nắm tay Vân Diệp lắc lấy lắc để:

- Khi nào biểu diễn Thiên ma vũ nhớ gọi ta xem, nếu ngươi không gọi ta, ta sẽ nói với hai vị phu nhân của ngươi là ngươi nhìn trộm ta tắm, phải rồi, còn mang theo cả Lý Thái nhìn trộm.

Vân Diệp bực bội vùng tay ra:

- Chẳng ai tin lời ma quỷ của cô đâu, nói gì ta cũng không đưa cô đi xem, vu cáo hai bọn ta cũng vô dụng, ai chả biết hai ta là chính nhân quân tử, ngươi nói có đúng không Thanh Tước?

Lý Thái ưỡn ngực lên, mắt thì dừng ở ngực Hi Mạt Đế Á, nữ nhân này không biết mặc nhiều một chút, cứ thích mặc tơ lụa mà mình thích nhất, cái áo mỏng như cảnh ve chẳng thể che được cơ thể lả lướt, lụa mềm dán lên người, hai quả anh đào trước ngực hiện ra rõ ràng, thế này khác nào lấy mạng Lý Thái.

- Hừm, chính nhân quân tử nhìn ngực nữ nhân chảy nước giãi đúng là hiếm có, Vân Diệp, ngực ngươi có một cái nốt ruồi đỏ, đừng tưởng ta không biết, nếu như ta nói với Tân Nguyệt tỷ tỷ rằng cái nốt ruồi kia rất đẹp, tự ngươi biết hậu quả thế nào.Hi Mạt Đế Á chẳng những không che ngực đi còn ưỡn lên, đắc ý nói với Vân Diệp:

Vân Diệp ôm ngực hỏi trong ánh mắt hoài nghi của Lý Thái:

- Sao cô biết, chẳng lẽ cô nhìn trộm ta tắm, trời ạ, cô quá đáng lắm rồi.

- Câm mồm, ai thèm làm trò hạ tiện như các ngươi, Đơn Ưng, Cẩu Tử mới đi nhìn trộm nữ tử tắm. Lần trước diễn giảng quyên tiền ngươi cởi áo cho ta bị ta nhìn thấy, ngươi và Lý Thanh Tước biết ngọn nguồn, nhưng không biết Tân Nguyệt tỷ tỷ và An Lan tỷ tỷ có tin không?

Giờ loạn lắm rồi, thêm cô nàng này không biết xảy ra chuyện gì:

- Toàn là nữ nhân cởi y phục nhảy múa, cô là nữ nhân đi xem không thích hợp, có gì hay đâu mà xem, cô nghiên cứu vì sao cứ thấy chớp trước mới thấy sấm sau thì tốt hơn.

- Ta nghiên cứu rồi, cũng hiểu rồi, ta kiếm một cái trống lớn, sai người đánh trống từ xa, cũng nhìn thấy dùi đánh vào trống trước, nghe thấy tiếng trống sau, nói rõ tốc độ ánh mắt nhanh hơn tốc độ âm thanh, tốc độ truyền bá âm thanh được ta đo ra, còn tốc độ ánh mắt không sao đo được, chuyện này cần nhiều người phối hợp mới được, nên ta tạm thời bỏ qua, sau này điều kiện chín muồi lại nghiên cứu. Hiện giờ ta muốn xem Thiên ma vũ là mang tinh thần nghiên cứu, mấy lão tiên sinh cách vách chẳng phải cũng đi xem với tinh thần đó sao?

- Vân Diệp, ngươi mang Hi Mạt Đế Á theo đi, tới khi đó chúng ta nghiên cứu có nữ nhân ở bên giúp kiểm tra vũ nữ cũng tiện hơn. Làm việc của ngươi đi, đừng có suốt ngày nghe trộm lão nhân nói chuyện....

Lý Cương lên tiếng rồi, Vân Diệp còn nói gì được nữa, hậm hực chĩa tay vào đầu Hi Mạt Đế Á đang nhảy cẫng lên, y kéo Lý Thái tới lều thuốc, mời Tôn Tư Mạc kiểm tra Bùi Tịch là công tác trọng yếu nhất định phải làm. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Diệp Tử, nữ nhân đó bị những lão tiên sinh chiều hư rồi, ai cũng coi cô ta là thân tôn nữ, ta thường thấy cô ta đẩy xe cho Lý Cương tiên sinh tản bộ trong thư viện, thấy cô ta bóp vai cho Nguyên Chương tiên sinh, cô ta giỏi nịnh bợ lắm, ngươi nói xem thù của ta còn cơ hội báo không.?

- Khả năng không cao, tới khi các lão tiên sinh lần lượt đi rồi, cô ta cũng thành thần tượng của tất cả nữ nhân Trường An, tới khi đó ngươi không đụng vào cô ta được, không phải nói với ngươi rồi sao, đừng coi cô ta là nữ nhân, cô ta là nam nhân khoác cái vỏ nữ nhân.

Vân Diệp đi nhanh hơn, đoán chừng Bùi Tịch chẳng sống được bao lâu nữa...

Chương 682: Nữ nhân bị thiết thủ cào nát mặt

Đi một lúc không nghe thấy tiếng bước chân của Lý Thái, quay đầu lại thấy tên này đang nhìn chăm chăm vào bóng lưng mình, khóe miệng co giật liên hồi.

- Đi mau, ngươi ngây ra làm gì?

Vân Diệp gọi:

Lý Thái đột nhiên sấn xổ đi tới túm cổ áo Vân Diệp:

- Ngươi nói với ta bao giờ? Ngươi có biết khi ái phi của ta tới thư viện thăm ta, Hi Mạt Đế Á mời nàng đi tắm suối nước nóng, không biết làm gì mà tắm hai canh giờ, ngươi nói xem ta có thiệt không?

Vân Diệp vỗ vai Lý Thái an ủi, bị nữ nhân khác phi lễ lão bà của mình chán chê, lại chẳng thể nói ra, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

- Đồ biến thái khốn kiếp, ta nhất định không tha cho cô ta.

Tới lều thuốc rồi Lý Thái vẫn chửi bới không ngừng, Tôn Tư Mạc đứng trước lều thuốc sắc mặt bất thiện nhìn hai người, bực mình bọn họ phá rối mình luyện thuốc, lại ngồi xuống tiếp tục lấy dao cắt thuốc.

- Đạo trưởng đã nghe tới Thiên ma vũ chưa?

Vân Diệp đi thẳng vào vấn đề:

- Xéo đi, xéo đi, tà ma ngoại đạo đứng mang tới đây.

Mặt Tôn Tư Mạc càng âm trầm đến khiếp người:

- Đạo trưởng còn chưa biết hiện có yêu nữ dùng điệu múa này hại người, tiểu tử muốn khắc chế thứ bàng môn tả đạo của cô ta, mời tiên sinh cứu người trong dầu sôi lửa bỏng.

- Người khác cần cứu hay không không biết, bản thân ngươi gần đây nguyên dương hao tổn mạnh, ngày đêm sát phạt, có là người sắt cũng không chịu nổi, ngươi phải tu tâm dưỡng tính đi. Thanh Tước cũng thế, đều là trẻ ngoan, sao không biết tiết chết?

Hai người bị làm đỏ mặt, xấu hổ mất máy môi không nói được gì, dược nô đang nghiền thuốc cười ngặt ngẽo, Lý Thái đi tới đá mấy cái mới hả.

Tôn Tư Mạc không đi, vì Bùi gia không mời, ông ta chưa tới mức hạ mình chủ động đi xem bệnh cho Bùi Tịch, khám ra bệnh chẳng được ân tình, xem không ra thì bị oán, đằng nào cũng chẳng tốt đẹp gì, sao phải đi?

Vân Diệp hồ nghi nhìn Tôn Tư Mạc, chuyện này không giống với biểu hiện thường ngày của ông ta, ông ta chưa bao giờ để ý tới ân tình gì cả, sao hôm nay lại khác thường như thế. Có điều y thuật của Tôn Tư Mạc là điều không phải tranh luận gì nữa, Bùi gia biết ông ta không ra ngoài vân du, vì sao không mời tới nhà?
- Tiểu tử, người bệnh không mời lão phu, nói lên có điều không lộ ra được, hơn nữa giữ bí mật này còn quan trọng hơn tính mạng của Bùi Tịch, sợ lão đạo từ chứng bệnh nhìn ra manh mối, nên người ta mới không tìm lão đạo. Tìm đại phu khác không cần lo, hoặc lấy lợi, hoặc lấy uy, thế nào cũng có cách bịt miệng, những cách đó không dùng được với lão đạo, cho nên không tìm lão đạo là bình thường, làm người phải biết điều, người ta không muốn mời ta khám bệnh, chúng ta không cần đi.

- Còn về phần Thiên ma vũ chẳng qua là Tán phật khúc lưu hành ở Hà Tây, trừ hoa lệ một chút thì chẳng có gì để xem, mấy nữ tử uốn éo khoe thân, thiện xướng cũng bị vấy bẩn. Có điều vì một thánh khiết, một dâm uế, chính cảm giá vấy bẩn sự thánh khiết làm người ta si dại, nên mới có danh tiếng lớn như thế, năm xưa lão đạo thấy ở Hà Tây rồi, chẳng có gì thần kỳ, nhưng lần này Bùi Tịch trúng chiêu, hẳn có chút lai lịch.

Tôn Tư Mạc tay không ngừng bốc thuốc cho Vân Diệp và Lý Thái, thuận tiện nói điều mình biết về Thiên mã vũ, từ giọng điệu của ông ta, Vân Diệp nghe ra sự khinh bỉ lớn.

- Đây là thuốc phản thanh, cố thận, uống thuốc này trong vòng mười lăm ngày không sinh ra ham muốn tình dục. Sau khi thận đầy nước, dược hiệu tự giải, là bí truyền của đạo gia, nếu như ngươi đi xem Thiên ma vũ uống thuốc này sẽ vô sự, thuận tiện điều dưỡng cơ thể tổn hao.

Tôn Tư Mạc ném thuốc cho hai người, bảo họ cuốn xéo, khuôn mặt khắc bạc nhìn tới xuất thần.

- Diệp Tử, nghe ý Tôn tiên sinh thì uống thứ thuốc này thì hai ta trong vòng mười lăm ngày không khác gì thái giám đúng không? Ngươi uống không?

Lý Thái huơ gói thuốc trước mặt Vân Diệp hỏi nhỏ:

- Uống chứ, sao lại không uống, nam nhân thế nào cũng có lúc thận suy, tinh lực thiếu hụt, bảo dưỡng thân thể rất quan trọng, hơn nữa đây là thuốc do đích thân Tôn tiên sinh bốc, ngươi không uống à? Lần sau đừng hi vọng ông ấy bốc thuốc cho.

- Đương nhiên phải uống, nhưng Tôn tiên sinh cho hơi nhiều thuốc, đây là thứ tốt không dám lãng phí, không bằng tìm thêm mấy vị huynh đệ uống cùng, ngươi cũng nói, nam nhân thế nào cũng có bệnh nhỏ như suy thuận, nếu không chia sẻ cho huynh đệ thì thiếu nghĩa khí quá. Đương nhiên Hi Mạt Đế Á là nữ nhân thì miễn đi.

Vân Diệp đứng lại nhìn Lý Thái:
- Chiêu này hơi ác, ngươi định biến hoàn khố Trường An biến thành thái giám mười lăm ngày? Sau đó cùng đi xem Thiên ma vũ? Thuận tiện để Hi Mạt Đế Á xấu mặt? Kế hoạch không tệ, bằng vào cái gì chỉ có hai huynh đệ ta xui xẻo, bọn chúng nấp ở nhà phong lưu khoái hoạt? Có thể nhìn Hi Mạt Đế Á xấu mặt cũng là chí nguyện bình sinh của vi huynh, nữ nhân chết tiệt này luôn lượn quanh lão bà của ta, mưu đồ bất lương, giáo huấn một chút cũng tốt, có điều chẳng may cô ta không kháng cự được, chúng ta phải kéo ra, kẻo mất mạng.

- Đây là điều tất nhiên, ta chỉ muốn báo thù một chút, không muốn lấy mạng của cô ta, nếu không cô ta chết lâu rồi, triệu tập các huynh đệ là chuyện của ngươi.

Vân Diệp bĩu môi:

- Mơ đi, để sau này ta chịu tội một mình à? Hoàng tộc do ngươi mời, công hầu do ta mời, lần này thanh thế phải lớn, chúng ta đều là hoàn khố chơi bời hưởng lạc, dù mất mặt cũng là đáng, không làm tổn hại thể diện quốc gia.

- Tôn tiên sinh nói Bùi gia có ẩn tình, ngươi đi không tiện, để ta đi một mình, xem xem có thể kiếm được cái gì có lợi không?

Lý Thái mang hộ vệ về Trường An ngay trong đêm, Vân Diệp tức tốc tới Bùi gia, từ xa thấy đại môn treo lụa trắng, nhưng phướn chưa dựng lên, xem ra chưa chết.

Lão đại Bùi gia ấp a ấp úng không cho Vân Diệp vào gặp Bùi Tịch, nói là bệnh đã vào cao hoang, xem hay không cũng giống nhau, tâm ý đã nhận, Bùi gia hết tang lễ sẽ tới phủ bái tạ.

- Bùi lão đại, ta biết chuyện này làm ngươi khó xử, lão gia tử xảy ra chuyện chẳng vẻ vang, lúc này nhất định không có mặt mũi nào gặp ai, muốn một mình yên tĩnh ra đi, ta chỉ nói với ngươi một câu, ngươi nói với lão gia tử, gặp hay không do lão gia tử quyết.

Bùi lão đại ngạc nhiên nhìn Vân Diệp, nếu người khác nghe Bùi gia trình bày, nhất định để lại lễ vật quay trở về, cách hành xử của Vân Diệp rất thất lễ, tuy giận nhưng vẫn kiên nhẫn nói:

- Mời Vân thế huynh nói.

Vân Diệp ghé vào tai Bùi lão đại nói thầm:

- Ta cảm giác lần này không phải do lão gia tử định lực có vấn đề, mà e kẻ thù phục hận. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Bùi lão đại ngẩng ngay đầu lên hỏi gấp:

- Thế huynh nghĩ gia phụ bị ám toán?

Vân Diệp gật đầu, Bùi lão đại cáo lỗi đi nhanh vào hậu trạch, nếu Vân Diệp nói không sai, chuyện này cho dù không nói ra được, nhưng bị ám toán so với tâm trí không kiên định mà thoát dương là hai vấn đề khác nhau, một là bị động, một là vấn đề của bản thân. Đương nhiên phải làm rõ, hiện gia chủ Bùi gia xem vũ đạo mà bệnh vào cao hoang, có thể thấy thường ngày chẳng làm chuyện tốt đẹp, suốt ngày ao rượu rừng thịt vơ vét của dân, nhiều nhà tự cho rằng mình gia phong nghiêm khắc đã không qua lại với Bùi gia nữa.

Ngồi một lúc liền thấy Bùi lão đại vội vàng đi ra mời Vân Diệp vào hậu trạch, dọc đường luôn có nữ quyến nhìn trộm y, ai nấy đều mặc áo trắng, lúc trời chiều xế bóng nhìn như ma.

Chương 683: Nữ nhân bị thiết thủ cào nát mặt (2)

Bùi Tịch đã hồi quang phản chiếu rồi, ôm chăn dựa trên giường, thấy Vân Diệp vào, chẳng hàn huyên, nói thẳng luôn:

- Thời gian của lão phu không còn nhiều, không khách sáo nữa, Vân hầu, ngươi thực sự cho rằng lão phu bị ám toán? Lão phu thời niên thiếu hoang đường vô cùng, tới già cũng không chịu nổi nữ sắc mê hoặc, nếu Vân hầu chỉ lo cho thanh danh của Bùi gia thì không cần, lão phu tự làm tự chịu, che che đậy đậy không hay.

Chỉ một câu này dù Bùi tịch là sắc quỷ cũng khiến Vân Diệp đánh giá cao hơn một bậc, người có thể nói lời trách nhiệm như thế không phải tất cả đại nhân vật làm được, nói chuyện xấu của mình mà mặt không đổi sắc, Vân Diệp rất hi vọng mình có thể tu luyện tới mức này.

- Bùi công, vãn bối đã gặp Cao Sơn Dương Tử, cũng bị cô ta quyến rũ, nhưng với cái trình độ nửa với của vãn bối mà có thể coi như không, vì sao tới Bùi công lại nguy đến tính mạng, vãn bối không khen định lực của mình, mà là Bùi công cũng nói bản thân thiếu niên hoang đường, vãn bối cũng tuổi thiếu niên, chẳng có định lực gì. Nên vãn bối cho rằng, trong chuyện này có điều cổ quái, mong Bùi công kể lại cho vãn bối nghe tình hình khi đó, vì người tiếp theo xem Thiên ma vũ là vãn bối.

Bùi Tích cúi đầu ngẫm nghĩ:

- Mới đầu lão phu thấy nữ tử đó tư sắc trên trung bình mà thôi, chỉ khiêu vũ là có vài phần đáng xem, tiếp đó thiền xướng khiến lão phu hứng trí, thiền xướng như nỉ non bên tai lão phu, không ngừng nói cho lão phu rằng nữ tử đó đẹp thế nào. Đông người như vậy mà mỗi câu như nói vào tim ngươi, cùng ngươi dung hòa làm một, tim đập một nhịp, trống gõ một tiếng, nữ tử lại rên lên, khi đó đàn hương lượn quanh làm lão phu tưởng mình đang ở trên mây.

- Sau khi uống vài chén rượu, nhìn lại thấy nữ tử kia đẹp không sao kể xiết, không sợ hiền chất chê cười, lão phu lúc đó thực sự muốn cùng nàng điên đảo, toàn thân kích động, chỉ muốn đè nữ tử đó xuống dày vỏ, cuối cùng nuốt cả xương thịt vào bụng, hình như lão phu làm thế thật, máu ngọt, thịt mặn, xương cốt non như cần, đó là bữa tiệt thao thiết, lão phu như ác quỷ ở địa ngục, ngồi giữa đống xương cốt ăn uống...

- Tiệc tàn, lão phu tỉnh lại, nhìn nữ tử kia vẫn chỉ tư sắc trên trung bình, vũ đạo chỉ chấp nhận, nhưng hạ thể thê thảm, tới khi máu tuôn như suối lão phu mới biết đại hạn của mình đã tới, hối thì đã muộn.

- Sau đấy lão phu cũng nghĩ phải chăng mình bị ám toán, nhưng quan viên Hồng Lư tự ngồi đó không dưới mười người, tuy ai cũng phô ra đủ mọi cái xấu, nhưng chỉ lão phu là mất mặt nhất, bọn họ thề lão phu không hề rời chỗ ngồi một bước, cũng không có ai tới gần lão phu, rượu đều từ trong chum múc ra, đàn hương cũng là thứ bình thường, lấy về nhà kiểm nghiệm, cũng nói là đàn hương cực phẩm không cho thêm cái gì, ha ha ha, chuyện đã tới mức này, lão phu đành nằm nhà đợi hạn tới.

- Vân hầu, lão phu tự chuốc nhục vào thân thì thôi, nếu bị tiểu nhân ám toán, mong Vân hầu trả lại thanh danh cho lão phu. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Bùi Tịch nói xong gian nan gật đầu coi như bái tạ:

Vân Diệp sắc mặt cổ quái nhìn Bùi Tịch:

- Nếu như lúc qua cửa vãn bối còn chưa chắc, giờ nghe Bùi công nói, vãn bối đã khẳng định mười phần mười ngài bị ám toán rồi.

Bùi Tịch không ngờ ngồi dậy được, mắt nhìn Vân Diệp không chớp:
- Vân hầu nói thật không? Lão phu tuy sắp chết, nhưng cũng không cần thương hại.

Vân Diệp thấy Bùi Tịch rõ ràng không cầm cự được bao lâu nữa:

- Bùi công cả đời kiên cường, cuối đời tất nhiên không tùy tiện hạ mình, vãn bối không quen kiểu an ủi thế tục, nói ngài bị ám toán là ám toán, người còn nhớ mỹ nhân bị ngài dùng thiết thủ cào nát mặt không?

Bùi Tịch mắt lóe sáng ngửa đầu cười lớn:

- Thì ra là thế, thì ra là thế.

Tiếng cười ngưng bặt, người ngã vật ra giường, tuyệt khí.

Bùi gia khóc lóc rầm trời, đợi bao lâu cuối cùng Bùi Tịch cũng chết, có thể khóc cho thống khoái rồi, tiếng khóc ở nội trạch làm Vân Diệp rất bực bội, Bùi lão đại thế này chẳng hiểu là bi thương hay vui mừng, tóm lại là rất hưng phấn, hai chân chăm chỉ chạy đi chạy lại lo tang sự, Vân Diệp ngồi trong phòng khách chẳng ai để ý.

Con người sinh ra trong tiếng khóc, rồi được tiếng khóc đưa chân, trừ mấy tiếng khóc lúc sinh ra là từ phế phổi, còn lại những tiếng khóc khác không đáng tin, ví dụ cái vị đang vừa khóc vừa gặm đùi gà kia rất đáng hoài nghi, thấy Vân Diệp nhìn mình, xấu hổ giấu đùi gà vào lòng, tiếp tục khóc rống lên.
Không cản trở Bùi gia dùng tiếng khóc ăn mừng, Vân Diệp rời Bùi gia chuẩn bị về nhà ở Trường An, Bùi lão đại biết cha mình bị ám toán cũng chẳng động lòng, cứ như hiện giờ khóc thật to quan trọng hơn báo thù cho cha. Tước vị, tài sản rồi nữ nhân, xử lý xong mấy thứ này, chẳng biết Bùi lão đại còn tâm tư báo thù cho cha mình không?

Đậu Yến Sơn rõ ràng giống một người con hơn Bùi lão đại, vì báo thù cho toàn gia, không ngại ngần đối đầu với nam nhân hùng mạnh nhất, tuy chết hơi thảm, nhưng thế mới là nam nhân. Hiện nếu Bùi lão đại dẫn gia tướng tới Yến Lai lâu giết sạch ca kỹ, đốt trụi Yến Lai lâu, mai bị lôi ra chợ tây chặt đầu khiến người ta khâm phục hơn là bận rộn lo hậu sự.

Nói tới Yến Lai lâu liền thấy Yến Lai lâu, lệnh giới nghiêm của Trường An giờ rất lỏng lẻo, buổi tối mười giờ là lúc Yến Lai lâu náo nhiệt nhất, nữ nhân lòe loẹt nghênh đón khách, oanh yến ríu rít làm người ta bực bội, thân hình tròn xoe của Yểu Nương không ngừng lăn qua lăn lại trong đám đông, có vẻ đắc ý lắm.

Nữ nhân ngu xuẩn, ngươi muốn sống cũng khó, chỉ cần nữ nhân nước Oa kia đi, Bách kỵ ti lập tức tới xẻ thịt ngươi, vì chút vàng mà không nghĩ tới tính mạng.

Đứng trong bóng tối, Vân Diệp nhìn Yến Lai lâu đèn đuốc sáng choang mà cảm khái, Bùi lão đại chẳng quan tâm tới cái chết của cha, Lý Nhị nhất định quan tâm, bao năm làm trâu ngựa cho Lý gia, chẳng có công cũng có sức, ông ta không để cho thủ hạ bị người ta giết mà khoanh tay ngồi nhìn, Yến Lai lâu nhất định biến thành tro trong lửa giận của Lý Nhị.

Hai tên Vương Bát Đản rất quen thuộc dìu nhau từ Yến Lai lâu ra, từ hai cái chân phiêu hốt kia thì biết hai vị này cần cần bồi bổ, thuốc của Tôn đạo trưởng đúng bệnh rồi.

- A, Lý huynh, Sài huynh, đã lâu không gặp, thấy hai vị từ trong đó đi ra, khỏi cần hỏi thăm sức khỏe nữa.

- Ái chà chà, thì ra là Vân huynh, sao lúc này mới tới, vừa vặn ca ca còn chưa tận hứng, hiện giờ chúng ta vào đánh ba trăm hiệp, không tin không hạ nổi nữ nhân Hà Bắc kia.

- Thôi đi, hiện giờ ngươi đi còn chẳng vững, đừng bêu mặt nữa, huynh đệ được Tôn thần tiên tặng thuốc, nói là rất hữu hiệu, thuốc hơi nhiều, không biết hai vị có muốn uống một chén không?

- Huynh đệ khách khí rồi, thuốc của Tôn thần tiên nhất định tiểu đệ phải uống ba chén, lần trước tới tìm lão thần tiên bốc thuốc, kết quả bị đuổi xuống núi, chạy chậm một chút thôi là gãy chân rồi. Lão thần tiên cái gì cũng tốt, chỉ tính khí không tốt, đám tiểu bối chẳng có tiếng nói, Vân huynh được tặng, vạn lần đừng giấu riêng, mai gọi huynh đệ, chúng ta cùng bồi bổ nhé?

- Đương nhiên là thế, phiền Lý huynh triệu tập huynh đệ, trưa mai ta sắc thuốc sẵn, chúng ta cùng dùng.

Sài Lệnh Vũ chẳng ra cái mẹ gì, Lý Khôi cũng chẳng tốt đẹp, Ba Lăng công chúa thà chết chứ không cưới Sài Lệnh Vũ, làm Lý Nhị nổi điên những chẳng thể làm gì, Sài Lệnh Vũ suốt ngày lêu lổng chốn thanh lâu, Sài Thiệu muốn đưa vào thư viện, bị Lý Cương nói học vấn không theo kịp từ chối luôn, trẻ ương bướng và trẻ hư là hai khái niệm khác hoàn toàn, Lý Cương không muốn dạy ra một tên bại hoại tài hoa xuất chúng.

Lý Khôi là lão nhị nhà Lý Tích, huynh trưởng hắn ốm yếu lắm bệnh, từng ở trong nhà nguyền rủa huynh trưởng chết sớm, Lý Tích nổi giận đánh gãy một chân, đồng thời thề, dù trưởng tử bệnh mất cũng không truyền tước vị cho hắn, nên không còn hi vọng gì nữa, hành vi càng làm người ta căm ghét.

Chương 684: Một đám thái giám đi thanh lâu (1)

Cáo biệt hai người, Vân Diệp cưỡi Vượng Tài về phường Hưng Hóa, trong nhà chỉ có vài lão phó chiếu cố, nha hoàn thị nữ đều bị Tân Nguyệt đưa về Vân gia trang tử, phó dịch nhà khác tìm mọi cách ở lại Trường An, chỉ có phó dịch Vân gia chỉ cần có cơ hội về trang là chẳng ai muốn ở lại Trường An.

Các lão tiên sinh muốn đi xem Thiên ma vũ, vậy phải bố trí an toàn thật tốt, việc đi đầu ôm bom thì còn ai thích hợp hơn đám hoàn khố, chỉ cần bọn chúng uống thuốc của Tôn Tư Mạc, cùng lắm là hành vi cử chỉ xấu chút, tuyệt đối không nguy hiểm tới tính mạng. Cao Sơn Dương Tử nhất định rất vui vẻ biểu diễn Thiên ma vũ cho mình xem.

Ngồi trong thư phòng lấy báo cáo của Bách kỵ tị ra xem ba lượt, thú vị lắm, sớm đoán ra sủng phi kia chưa chết mà, vậy thì nữ nhân mình chiêu hồn xuất hiện là ai?

Lý Uyên không biết nữ nhân này còn sống sao? Có điều dù có biết chắc ông ta cũng chẳng thương tiếc gì, nữ nhân mỹ lệ làm người ta lưu luyến, còn nữ nhân xấu xí đi gặp quỷ đi. Vân Diệp không tin tình cảm làm Lý Uyên bỏ qua dung mạo. Sủng phi ngày nào đại khái không muốn sống nữa, giết Bùi Tịch, hẳn hoàng gia cũng là mục tiêu của ả, không thể giết người, làm hoàng gia bẽ mặt cũng đạt được mục đích rồi.

Chẳng biết ả ta lợi dụng Cao Sơn Dương Tử hay là bị Cao Sơn Dương Tử lợi dụng, có lẽ cả hai mục đích nhất trí, đều muốn Đại Đường nghiêng ngả dưới váy hồng.

Vân Diệp lúc tắm rửa vẫn suy nghĩ thiền xương có tác dụng gì không? Nhịp điệu nhất trí với nhịp tim? Những người có mặt ở đó nhịp tim khác nhau, muốn mọi người rơi vào ảo ảnh thì phải có thứ khác phụ trợ, nếu không ở trong mật thất, Thiên ma vũ có uy lực cái rắm.

Một sự thông, vạn sự thông, khi kéo chăn ngủ, Vân Diệp thở phào.

Mới sáng tinh mơ Lý Thái đã mò tới, nói mình đã thông tri cho đám hoàn thất buổi chiều tụ họp ở Vân gia, tối đi Yến Lai lâu xem Thiên ma vũ.

Vân Diệp đang vùi đầu ăn cơm, lấy dưới gầm bàn hai cái mõm lợn mà công tượng lò xi măng đeo, cho Lý Thái một cái, húp hết cháo đậu đỏ, nhìn Lý Thái thuần thục đeo mõm lợn lên mặt, điều chỉnh cho thích hớp, mới hỏi:

- Ngươi nghĩ không khí có vấn đề à?

Vân Diệp gật đầu, điều chỉnh mõm lợn của mình, buổi tối phải dựa vào nó giữ đầu óc tỉnh táo, sau khi chuẩn bị vẹn toàn, Vân Diệp quyết định đi xem Thiên ma vũ, y không tin không dùng thuốc mê lại có ai có thể làm người ta điên cuồng. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Tới trưa khách khứa đã không ngớt, lão phó liên tục mới khách tới hậu hoa viên, Vân gia vốn vắng vẻ tức thì trở nên nhộn nhịp.

Hai mươi ba vị khách quý ngồi ở hoa viên đợi Vân Diệp sắc xong thuốc, Trường Tôn Xung đã làm tới ba bài thơ, Trình Xử Mặc hái tới bảy tám quả lê xanh trên cây, mỗi quả cắn một miếng rồi vứt đi, cứ nói lê trong nhà không ngon.

Lý Hoài Nhân tương đối điềm đạm, ngồi vững vàng đợi thuốc, thời gian qua hắn cũng thấy lực bất tòng tâm, Tôn thần tiên không kê thuốc tráng dương, khắp thiên hạ chỉ có Vân Diệp khiến lão thần tiên phá lệ, nên hắn rất quý trọng cơ hội hiếm có này, đúng là cần bồi bổ một phen.

Trường Tôn Xung có hai nhi tử một khuê nữ, Vân Diệp cũng thế, Trình Xử Mặc vì chưa cưới chính thê mà không dám phóng túng, nếu không đã có mấy đứa con rồi, mình thế nào cũng phải nỗ lực, bốn lão bà trong nhà tới trứng cũng chẳng đẻ nổi, một hai người còn có thể nói là nữ nhân có bệnh, đến bốn nữ nhân không có động tĩnh gì, xem ra vấn đề là ở mình.Tới nhà người khác chỉ uống rượu, đến Vân gia không ngờ lại uống thuốc tập thể, đám hoàn khố mang tâm tư nửa đù nghịch, nửa háo hức đợi thuốc sắc xong, tối đại náo Yến Lai lâu.

- Diệp Tử, ca ca khỏe tới mức đánh được cả hổ, không cần bồi bổ đâu, xương cốt ngươi không tốt, uống cả bát của ca ca đi.

- Xử Mặc, phải uống, tối nay nói không chừng rất hưng hiểm, đây không phải thuốc tráng dương, mà là thuốc thanh tâm trừ hỏa ức chế dục vọng, Thiên ma vũ rất đáng sợ, phải chuẩn bị mới đi, đó mới là điều kẻ trí làm.

Nghe vậy Trình Xử Mặc làm một ngụm hết luôn bát thuốc, cười lớn đi vào đám đông đùa nghịch, đám Trường Tôn Xung biết ngọn nguồn, uống sạch thuốc không chút do dự.

Vân gia bày tửu yến ê hề vừa ăn uống vừa đợi mặt trời xuống, ban ngày ban mặt đi chơi thanh lâu chẳng ra thể thống gì, còn Vân Diệp đợi thuốc phát huy tác dụng, khi bản thân y tự sướng không cảm nhận được sự tồn tại của tiểu đệ đệ, liền biết thuốc có tác dụng rồi, Lý Thái cứ nhìn hạ thể của mình suốt, Trường Tôn Xung mặt mày hoảng sợ, Lý Hoài Nhân hỏi Vân Diệp tới tám lần.

Biết làm sao, đám hoàn khố này làm gì có chút định lực nào, phấn khích lên bảo bọn chúng biểu diễn tại chỗ bọn chúng cũng làm, cả đám thối tha đổi nha hoàn, đổi tiểu thiếp cho nhau chán chê rồi, hiện giờ cuồng hoan cùng nhau có là gì, chỉ có giải quyết tận gốc mới được.

Đám hoàn khố mang theo một đống ác nô phóng ngựa trên phố, làm chó chạy gà bay, thấy võ hầu tuần đêm còn cố ý thúc ngựa truy đuổi, khi võ hầu rơi xuống cống mới cười hô hố vỗ ngựa bỏ đi.

Vân Diệp và đám Trường Tôn Xung đi cuối cùng, thấy chiêu bài Yến Lai lâu thi hứng nổi lên, Trường Tôn Xung cười với Vân Diệp:
- Hỏi chàng sầu muộn bao nỗi, mà như thái giám chơi thanh lâu.

Vân Diệp biết trong quan niệm thuần phác của người Đại Đường, vạn ác lấy dâm làm đầu, người dân thông qua các loại phương thức khống chế thứ này, dù sao chúng ta là người, không thể giống giống con bọ gậy, đem toàn bộ thời gian trong sinh mệnh của mình ra giao phối, cũng chẳng thể giống sư tử, mỗi ngày giao phối trăm lần, chúng ta phải có theo đuổi cao xa hơn.

Nhưng đám người trước mắt thì miễn đi, trong sinh mệnh của bọn chúng ăn chơi hưởng lạc chiếm cứ đại bộ phận, mặc dù có vài kẻ tỉnh táo cũng vẫn trượt dài trong cái vực sâu không đáy này.

Gọi là hoàn khố thì phải lấy số lượng lão bà ra làm tiêu chuẩn đánh giá, Vân Diệp có ba lão bà, là đối tượng bị chế nhạo trong quần thể này. Luật Đại Đường quy định, hầu tước có thể cưới sáu lão bà, cả sấu đều có bổng lộc, do quốc gia nuôi, không cần Vân Diệp phải lo.

Trường Tôn Xung cưới Trường Lạc, thuận tiện nạp luôn sáu thị nữ của Trường Lạc vào phòng, còn về thị thiếp trước đó khỏi tính, tên này ngay cả mẹ của ba đứa con mình là ai còn chả rõ, dù sao đều tính là con của Trường Lạc, gọi Trường Lạc là đại mẫu, còn về mẫu thân của mình, giống thị thiếp khác của phụ thân, đều có một cái tên chung là di nương.

Đãi ngộ của Trình Xử Mặc cũng chẳng tốt hơn, cưới Thanh Hà phải cươi hết cả thị nữ của Thanh Hà, trong mắt tất cả mọi người, đó là hành vi tích đức, không làm thế là xỉ nhục công chúa.

Trong đám hoàn khố có bốn kẻ chuẩn bị cưới công chúa, hai kẻ sắp cưới, đây là đám hoàn khố đẳng cấp cao nhất ở Đại Đường, có danh tiếng trong thế giới hắc áp của Trường An.

Yểu Nương cười như hoa lên đón, chưa kịp mở miệng đã bị Sài Lệnh Vũ nói:

- Chẳng phải nói với ngươi, thấy bọn ta tới là lập tức lấy quạt che mặt à? Ta tới đây xem mỹ nữ khiêu vũ, không phải nhìn cái mặt già của ngươi, lần nào tới đây nhìn thấy cái mặt của ngươi mất hứng quá nửa.

Yểu Nương lấy quạt che mặt cười hỏi:

- Hôm nay là ngày gì mà tất cả thiếu quý nhân của Trường An đều tới tiểu lâu, khỏi phải nói, tiền tỳ đuổi khách ngay, trừ mấy vị thì khách khác đuổi hết, công tử thấy sao?

- Đuổi hay không bọn ta mặc kệ, huynh đệ bọn ta tới tìm vui, nghe nói Cao Sơn Dương Tử vương nữ ở tại Yến Lai lâu, bọn ta tới bái phỏng nàng.

- Hầu gia, vị vương nữ đó chỉ ở trong Yến Lai lâu thôi, tiện tỳ sao mời được.

- Bảo tử, ngươi mau nghĩ cách, hôm nay tới đây tận hai bốn vị, không vị nào là ngươi có thể qua loa mà ngăn nổi. Hiện ngươi mau nhân lúc tâm tình bọn ta tốt mà gọi vị vương nữ kia ra.

Chương 685: Một đám thái giám đi thanh lâu (2)

Yển Nương nơm nớp lo sợ ra tiểu lâu đằng sau tìm Cao Sơn Dương Tử thương lượng, Trường Tôn Xung rất thông thuộc đường lối tới tầng thượng, đẩy cửa ra, đây là gian phòng lớn nhất của Yến Lai lâu, sàn trải thảm dày, mùi đàn hương thơm nức làm người ta gần như ngạt thở. Đẩy cửa sổ cho thoáng khí, Trường Tôn Xung nói với đám hoàn khố:

- Huynh đệ chúng ta tới chuyến này không thể uổng phí, phải thưởng thức Thiên ma vũ trong truyền thuyết, nghe đâu loại vũ đạo này có thể lấy hồn phách của người ta, làm người ta thần hồn điên đảo. Xem điệu múa này nghe nói rất nguy hiểm, không biết có vị huynh đệ nào muốn lui không, yên tâm, lo lắng cho mạng sống của mình cứ bước ra, huynh đệ không cười đâu.

- Nghe nói Ngụy công mấy ngày trước xem điệu múa này không giữ nổi dương tinh, khiến mạng đi đời, cho nên huynh đệ nào không muốn xem cứ nỏi thẳng, tìm thú vui khác là được.

Chuyện này Vân Diệp phải giảng giải cho rõ, phúc họa tự gánh, nếu không nói về sau khó trách khỏi bị người ta lên án, đùa với đám người này không sao, nhưng lừa người ta vào chỗ chết thì quá ngu xuẩn.

Tôn tử của Cao Sĩ Liêm lấy mõm lợn bên hông ra, hỏi Vân Diệp:

- Vân huynh phát thứ này cho các huynh đệ phải chăng lo hương liệu có vấn đề.

- Cao huynh nói đúng lắm, dược tài mà chúng ta uống hôm nay là thuốc cố thận do Tôn tiên sinh điều phối, rất tốt cho cơ thể, có điều mọi người hiện giờ đại khái không có dục niệm phải không, tiểu để đảm bảo mười lăm ngày sau huynh đệ sẽ lại là hán tử mạnh mẽ, hiện giờ làm thái giám mười lăm ngày là được.

- Đã bảo mà, trước kia tới Yến Lai lâu toàn thân nóng rang, hôm nay tới lòng phẳng như giếng sâu, thiếu chút nữa tưởng mình bất lực rồi, thì ra là vậy, Vân huynh đều suy nghĩ cho huynh đệ thôi, chúng ta an tọa, xem xem Thiên ma vũ có gì thần kỳ mà khiến Ngụy công mất mạng.

Nghe Vân Diệp giải thích xong, đám hoàn khố ai nấy kiếm bàn ngồi xuống, hiện vào lúc này còn ai nói mình sợ hãi chuẩn bị rút lui thì khỏi lăn lộn ở Trường An.

Trong phòng yên tĩnh hơn nhiều, Trình Xử Mặc liếc đám hoàn khố nói nhỏ:

- Bất kể các ngươi có sợ hay không thì đều phải xem, liều mạng mà xem, chúng ta mà không xem, vài ngày nữa tới lượt các lão gia tử xem rồi, đó mới là chuyện lớn, chúng ta thân cường lực tráng không làm rõ trước thứ vũ đạo này là gì, ai yên tâm để các lão gia tử đi xem?

Phòng càng thêm yên tĩnh, Sài Lệnh Vũ nhặt một chén trà ném xuống lầu, chẳng bận tâm tới tiếng kêu thảm ở dưới, nổi giận nói:

- Hay là chúng ta thiêu cái lầu nát này, chơi chết nữ nhân kia chẳng phải xong hết mọi chuyện à?

Một tên hoàn khố ngồi cạnh cười:

- Lệnh Vũ, đây là tranh đấu quốc sự, không phải trò đùa thường ngày của chúng ta, Đại Đường không thể lui, cha ta cũng nói với ta chuyện này, Hồng Lư tự hiện giờ điên rồi, quan viên lần trước mất mặt đã bị cách chức. Chúng ta mất mặt không sao, các lão gia tử mất mặt mới là sự cố lớn, hiện giờ chúng ta dù có lấy thừng trói mình lại cũng phải mở to mắt xem hết.- Nếu như bọn họ đốt hương, chúng ta sẽ đeo mõm lợn lên, tuy khó coi một chút, an toàn mới là hàng đầu, giờ thì giấu đi đừng để bị thấy.

Bàn bạc xong, mọi người thu được ý kiến thống nhất, thực ra không còn lựa chọn nào khác, vạn ác dâm là hàng đầu, bách thiện lại lấy hiếu làm đầu, hai cực lúc này tìm được sự hài hòa kinh người.

Chuông bạc vang lên, cửa ngầm có thị nữ đi ra, không nói một lời rót rượu cho mọi người, rút lui. Đám hoàn khố như tượng bồ tát, cùng nhìn chằm chằm vào thị nữ đốt lư đồng, hận không thể ăn sống nuốt tươi ả, thị nữ run lẩy bẩy, mất rất lâu mới đốt được đàn hương. Vân Diệp hít hít, không phát hiện ra có gì khác biệt, ngăn mọi người đeo mũi lợn lên.

Nhạc đón khách rọn ràng, Cao Sơn Dương Tử khoác áo bào đầy phong tình đi vào, công tác tình báo của ả rất tốt, nhìn một cái nhận ra ai có thân phận cao nhất, yểu điệu thi lễ:

- Oa quốc vương nữ Cao Sơn Dương Tử bái kiến Ngụy vương điện hạ.

Lý Thái nheo mắt hỏi:

- Bản vương có một chuyện không hiểu, vì sao nước ngươi được xem là đất nước mặt trời mọc? Nhưng lại gọi Đại Đường là đất nước mặt trời lặn? Phải chăng chê cười Đại Đường xuống dốc?

Vân Diệp ôm mặt suýt nữa muốn đấm Lý Thái, dốt thì ngậm chặt miệng lại, khoe ra cho người ta biết. truyện được lấy tại TruyenFull.vn
- Điện hạ tài học năm xe, hẳn không lạ gì câu này: Dưới có Thang Cốc, trên có Phù Tang, mười mặt trời được tắm, ở phía bắc Hắc Xỉ. Trong dòng nước ở đây, có cây lớn, chín mặt trời sống ở dưới cành, một mặt trời sống ở trên cành. Chúng tôi sống ở Phù Tang, xưng là đất nước mặt trời lặn có gì không được.

- Giỏi cho Cao Sơn Dương Tử, đừng có lấy Sơn Hải Kinh ra nói nữa, tùy tiện dùng sách của bọn ta chứng minh tính chính xác của các ngươi, ta biết Phù Tang ở đâu đừng nói bừa bãi.

Khi Cao Sơn Dương Tử quỳ bái, chiếc áo gấm tự nhiên trượt tới vai, nữ nhân này trừ cẩm bào, ai ngờ phía dưới không mặc gì, Vân Diệp nhìn thấy xương quai xanh tinh xảo của ả và làn da bánh mật, hẳn Lý Thái ngồi ở chính diện còn nhiều hơn.

- Người đời đồn đại, Vân hầu là đệ tử thần tiên, từng qua tám vạn dặm phong vân trên trời, chút sương mù thế gian không thể che được đôi mắt của ngài, hẳn Bạch Ngọc Kinh cũng là vật nằm trong tay ngài.

- Bạch Ngọc Kinh không phải thứ mà cô có thể chạm vào được. Ta rất tò mò, nữ nhân dạy cô Thiên ma vũ đâu rồi, ta rất muốn biết.

Vân Diệp hỏi ngược lại:

- Vân hầu, Dương Tử rất khao khát Bạch Ngọc Kinh, không biết khi ngài tới đó, có thể mang theo Dương Tử không?

- Không được, người Đường có thể, ai đi cũng được, người ngoại bang thì không, không phải ta xem thường các cô, mà nơi đó là đất tổ tiên của bọn ta, đưa cô tới làm cái gì?

- Vậy không bằng Dương Tử múa một khúc cho các vị thiếu niên anh kiệt được chăng? Có điều ta nói trước, Thiên ma vũ không phải thứ mà tất cả mọi người có thể tiêu thụ được, Vân hầu đưa mọi người tới đất thần tiên, vậy để Dương Tử dẫn mọi người tới địa ngục vô bờ.

Nói xong, Cao Sơn Dương Tử không ngờ có vài phần oai hùng, vỗ tay một cái, một đội nữ tử đội mũ phật, mặc sáo sa nối nhau đi ra, vòng vàng trên tay lấp loáng dưới ánh đèn, chuỗi ngọc buông thõng ở hông, bàn chân trắng trẻo nhỏ nhắn dẫm lên thảm không phát ra tiếng động nào, đầu gài trâm như những thanh trùy thủ, nằm quanh Cao Sơn Dương Tử như những con mèo nhỏ.

- Quan tự tại bồ tát, hành thâm bàn nhược ba la mật đa thì, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách. Xá lợi tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thụ tưởng hành thức, diệc phục như thị.... Cố thuyết bàn nhược ba la mật đa chú, tức thuyết chú viết: Yết đế yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha.

Cao Sơn Dương Tử và những vũ nữ kia không nhảy múa, mà cùng với tiếng chuông, ngồi ở trên mặt đất bắt đầu tụng kinh như tăng lữ, hai câu một nhịp, một nhịp lại nghỉ, giọng của những nữ tử đó ngọt ngào, cánh môi hồng nhả ra từng âm tiết khó phát âm, ban đầu rất chỉnh tề, dần dần có một hai vũ nữ lạc điệu, một lần, hai lần, ba lần, cuối cùng trong đầu Vân Diệp toàn là sắc bất thị không, không tức thị sắc, câu này bọn họ đọc rất rõ ràng, còn các câu khác như lời nỉ non bên tai.

Muốn nỗ lực nghe rõ kinh văn, kết quả chỉ có hai chữ sắc không, không sắc không ngừng lởn vởn trong đầu, dường như muốn khắc sâu nó lên não.

Chuông keng một tiếng, ánh mắt bất giác nhìn vào giữa phòng, những vũ nữ kia không biết từ lúc nào ngồi trước mặt, tay nắm tay, vòng xuyến nối liền với nhau, người đong đưa, người đeo chuông nhỏ, tiếng động đó như tằm ăn lá trong đêm mưa, trước mắt không còn là mỹ nhân thơm tho nữa mà là ánh kim vỡ nát trên mặt nước dưới ánh tà dương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau