ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 676 - Chương 680

Chương 676: Tai họa của bội thu (2)

Vân gia trang chỉ cần nhà nào không trồng khoai tây là tới chủ gia lấy, mấy nghìn năm qua chỉ có điền hộ mang lương thực tới cho chủ gia, chưa bao giờ nghe thấy tới chủ gia lấy lương thực. Mỗi người xách một cái giỏ cười đùa tới nhận phúc lợi của mình, kết quả bị hầu gia nổi điên chửi cho, mỗi nhà ba trăm cân, ngươi lấy giỏ đựng à.?

Vừa chất khoai tây lên xe vừa nhìn sắc mặt hầu gia, kẻ nào lấy ít thì hầu gia nổi giận, không lấy ít được, xe chất cao ngất rồi hầu gia còn cho vào giỏ treo lên càng xe, bảo cuốn xéo, nếu ăn hết lại tới lấy.

Lần này không chỉ Vân Diệp bại gia, mà còn có Lý Thừa Càn, Lý Khác cả Nhan Chi Thôi cũng tặng khoai tây không biết mệt mỏi.

Tặng hết một lượt, Vân Diệp thấy khoai tây chẳng giảm chút nào, vò đầu bứt tóc. Huyện lệnh Lam Điền sau một đêm mà phờ phạc, mồm lở toác, mắt toàn gỉ, chủ bạ chẳng khá hơn, ngày nào chưa xử lý hết khoai tây, họ đừng mong sống yên, tất cả nông gia đều tích trữ đủ lương thực cho một năm, năm nay ngày ba bữa khoai tây.

Thư viện cũng gặp thảm họa, mới khai giảng đám học sinh phát hiện ra, thức ăn biến thành khoai tây hết, sáng ăn khoai tây luộc, trưa cho thêm thịt nấu thành canh, tối đầu bếp nghiền ra cho thêm gia vị vào, trước kia món gì cũng chỉ được một muôi, giờ chất hai muôi to tướng, còn hỏi đủ chưa?

Tiểu Nha đẩy khoai tây trong đĩa đi, môi cong lên đang định làm mình làm mẩy bị nãi nãi đánh:

- Thức ăn ngon như thế còn kén chọn, khoai tây thì làm sao, lúc ca ca cháu chưa tới đón chúng ta, có bát cháo là tốt lắm rồi, giờ có thịt có khoai lại không hài lòng à?

Vân Diệp bỏ đũa xuống, vốn trong nhà ăn cơm như hổ vồ sói nuốt, giờ biến thành đại gia khuê tú, Tiểu Vũ vừa mới đem toàn bộ khoai tây đổ cho Địch Nhân Kiệt, Địch Nhân Kiệt không dám đổi lại, mày nhíu thành cả cục.

Thế này không được, không thể cứ ăn khoai tây mãi.

Khi Vân Diệp vắt óc nghĩ cách làm đủ các món khoai tây khác nhau thì thành tựu của hai học sinh của thư viện làm cho thân là đạo sư chỉ dẫn phải xấu hổ, thứ thấy mãi rồi mà còn cần người ta nhắc...

Tên tiểu tử nghèo Ngụy Xuân Bằng thế gia bánh bột lọc, cha mẹ quanh năm đưa đệ muội bán bánh ở chợ tây cho hắn ăn học, tên tiểu tử này không phụ kỳ vọng, năm ngoái thi đỗ, vào thư viện liền giảm bớt gánh nặng của cha mẹ một cách hiệu quả. Có câu trẻ nhà nghèo sớm giỏi việc nhà, hắn từ ngày đầu vào thư viện đã giúp đỡ trong nhà ăn, kiếm tiền trợ cấp cho gia đình, hắn cho rằng đám đệ muội đều phải đọc sách biết chữ, muội tử thì tự mình dạy, đệ đệ đưa tới học đường cho tiên sinh dạy.

Thành tích của hắn ở thư viện không phải thuộc hàng đầu, lúc nhỏ học được chút kiến thức sơ sài từ chỗ tiên sinh tư thục thì làm sao đấu nổi với một đám tinh anh của thư viện, gần như chẳng ai để ý tới một thiếu niên mỏng manh hàng ngày cật lực bê cái nồi lớn xới cơm cho bọn họ.

Thời gian qua thư viện ngày ngày ăn khoai tây, Ngụy Xuân Bằng cũng phải gọt khoai tây mỗi ngày, đây là công việc đơn giản mà buồn tẻ, một hôm khi hắn chuẩn bị rửa khoai tây trong chậu phát hiện ra một lớp màu trắng, còn nghĩ ai không cẩn thận đổ bột vào chậu, chuẩn bị vớt ra phơi khô hấp bánh ăn...

Khi hắn chạm vào thứ màu trắng đó mới biết đây không phải là bột, trơn, xốp, cho vào miệng, thấy không khác bột là mấy, nấu một nồi, chuẩn bị nuôi lợn.

Lợn thích ăn lắm, thư viện cũng giảng giải tri thức dã ngoại, đồ ăn của lợn và người gần giống nhau, lợn ăn được, người ăn cũng không chết. Hắn muốn biết thứ này rốt cuộc là gì, liền múc cho mình một bát, ăn được, vị không tệ.Dinh dính thấy mà ghê, chẳng có cách chế biến, hắn đi tìm hảo hữu của mình, Lan Ngọc Thụ, cùng nghiên cứu làm sao định hình cho thứ này.

Cả hai đem báo cáo xin kinh phí nộp lên Vân Diệp, Vân Diệp vừa vui mừng vừa hổ thẹn, sao mình quên được thứ thức ăn đại chúng như miến được chứ.?

Nhìn hai đứa học sinh cung kính trước mặt, Vân Diệp phê mấy chữ lên báo cáo, nói:

- Giỏi lắm, thư viện Ngọc Sơn quả nhiên không có kẻ ngốc, Ngụy Xuân Bằng, Lan Ngọc Thụ, nếu như các ngươi có thể nghiên cứu thành công, ta nhất định đích thân làm cho cha mẹ các ngươi ăn. Ta cũng mong các ngươi thành công, như thế khoai tây không còn là gánh nặng nữa, mà là bảo bối, phát minh của các ngươi sẽ lưu danh sử sách, bách tính cả đời nhớ ơn các ngươi.

Còn gợi ý:

- Các ngươi xem, thứ Lan Ngọc Thụ nghiên cứu ra chỉ cần thay đổi một chút, biến thành ống tròn, đáy là tấm sắt có lỗ...

Đợi hai đứa học sinh hớn hở rời văn phòng, Vân Diệp gọi phó dịch tới, dặn:

- Về nhà bảo phu nhân, nhà ta thu mua lượng lớn khoai tây, còn cả lợn con, không giới hạn, mua được bao nhiêu thì mua bấy nhiêu.
Mây đen bao ngày tan hết, có miến rồi ai lo khoai tây quá nhiều nữa? Thứ này ngon hơn cả lúa mạch, tránh ông cụ trăm tuổi rồi còn phải ngày ngày ăn khoai tây, thế là vô nhân đạo.

Tâm tình Vân Diệp cực tốt, lại phát hiện ra một đường kiếm tiền, cái này có thể làm thoải mái, làm ăn lớn tới đâu cũng không ai nhảy ra chửi, ở Đại Đường, đây là chuyện làm ăn tốt nhất.

Vào văn phòng Lý Cương, đem báo cáo của hai đứa học sinh để lên bàn, đắc ý đi pha ấm trà, rót cho ông.

Lý Cương nghi hoặc mở báo cáo ra, lấy kính lúp xem từ đầu tơi cuối, hỏi:

- Ngươi thấy hai đứa nhỏ đó có thành công được không?

- Nhất định sẽ thành công, Lý sư, trên đời này quan trọng nhất là ý tưởng, có ý tưởng, những thứ khác sẽ trở nên đơn giản, hai đứa học sinh này xin kinh phí thư viện, vậy thư viện có tám phần quyền lợi với thứ chúng nghiên cứu ra, tiểu tử muốn mua, Lý sư thấy bao tiền thì thích hợp?

Lý Cương ngẩng đầu khinh bỉ nhìn Vân Diệp:

- Thứ này nhất định kiếm bội, nếu không ngươi chẳng nóng vội như thế, lão phu không thích cò kè mặc cả với người ta, ngươi đi tìm Hứa Kính Tông ấy, hai đứa các ngươi đều chẳng phải thứ tử tế, đi mà đấu với nhau, đừng để hai đứa nhỏ kia bị thiệt là được.

- Lý sư còn chẳng hiểu tính cách của Hứa Kính Tông sao, đó là cái tên tiền chui cả vào mắt rồi, lần này tiểu tử đại biểu cho Vân gia, không phải thư viện, Lý sư thấy hắn bỏ qua cơ hội không xẻo thì còn là hắn không?

Lý Cương cười gập người:

- Ngươi lúc nào cũng có lý, trước kia lão phu không thích hắn, cho rằng thư viện sạch sẽ lại có con sói đói, ngươi lại bảo thư viện không thể chỉ có chính nhân quân tử, có vài tên tiểu nhân rất có lợi. Tổng kết kinh nghiệm mấy năm qua, đúng là như thế thật, quan hệ với quan phủ, bách tính, thương cổ không thể thiếu hắn, cống hiến của hắn với thư viện là điều ai ai cũng thấy, vào thời khắc nguy nan nhất cũng không bỏ chạy, làm chuyện của mình tận chức tận trách, rất tốt, đó mới là người của thư viện, hai đứa các ngươi tranh luận với nhau, lão phu xem thành quả, ha ha ha.

Rời văn phòng của Lý Cương vẫn nghe thấy ông cười, vui là tốt, người già càng vui càng trường thọ.

Hứa Kính Tông cầm báo cáo lật qua lật lại xem ba lượt, cuối cùng liếc nhìn Vân Diệp, đặt hợp đồng lên bàn:

- Tiên sinh đã đại biểu cho Vân gia, vậy đừng trách ta làm theo phép công, tuy không biết thứ này kiếm được bao nhiêu lợi nhuận, ta vẫn khẳng định, đây là vụ mua bán tốt, hơn nữa còn không nhỏ, không biết lớn thế nào nên chẳng thể ra giá thích hợp. Tiên sinh xem thế này được không, thư viện trả mỗi đứa học sinh năm trăm quan, mua hai thành quyền lợi của chúng. Hắn hai đứa bé này không ý kiến gì đâu, còn về thư viện và Vân gia không mua bán, chúng ta nhập cổ phần, Vân gia lo chế tác đem bán, lợi nhuận chia đều được không...?

Chương 677: Tri thức bản quyền (1)

Vân Diệp tức giận đập bàn:

- Lão Hứa, ngươi ác quá đấy, thư viện không bỏ một đồng mà chiếm năm t hành, không được, tối đa hai thành, nếu không ta không mua nữa, ngươi cứ cầm phát minh mà ăn.

Hứa Kính Tông thản nhiên nói.:

- Không sao, thứ làm ra rốt cuộc lợi nhuận thế nào sẽ biết thôi, Trường An nhiều thương gia như vậy, không nhận định tìm Vân gia, bốn thành, không thể ít hơn.

Hứa Kính Tôn nhất định không nhường, cuối cùng nói khô cả cổ thư viện lấy ba thành lợi nhuận, ký hợp đồng xong, Vân Diệp mặt nhăn nhó nói.:

- Vân gia lỗ lớn rồi.

- Không thể nào, Vân hầu có thể bán châu chấu với gia thịt lợn, thứ này nhất định không tệ, ta còn thấy thư viện thiệt thòi, vừa rồi nếu ta đòi bốn thành, trông bộ dạng hầu gia cũng sẽ đồng ý, giờ hối đã muộn.

Vân Diệp vỗ vai Lão Hứa, đánh xe ngựa khoan khoái về nhà, thấy Tân Nguyệt khóc nức nở trong phòng ngủ, sao thế này? Ai dám bắt nạt nàng? Cả Lý An Lan cũng chẳng dám.

- Là chàng, chính là chàng, làm thiếp thân bị Trình thẩm thẩm, Ngưu thẩm thẩm trách mắng, còn bị quý phụ trong thành giễu cợt. Trong nhà ăn còn chả hết, chàng lệnh mua không hạn chế, giờ người ta gọi thiếp là qua bà nương, bại gia giống chàng.

Qua: Dưa.

Ra là thế, Vân Diệp chẳng giận, giải thích.:

- Một đám phụ nhân thật chẳng hiểu gì, nàng nghĩ khoai tây chỉ có thể cầm cả củ ngồi gặm à? Có biết đệ tử thư viện nghiên cứu ra một cách, nghiền khoai tây, lắng thành bột, sau đó làm ra thứ giống mỳ, nàng nói có hay không? Rất đơn giản, phơi khô rồi để bao lâu cũng chẳng hỏng, hơn nữa vị không tệ, tới khi đó ta làm cho nàng một bữa là hiểu.

- Hơn nữa bã còn có thể nuôi lợn, chuyện tốt như thế kiếm đâu ra, một là cởi bỏ được khó khăn cấp bách hiện nay, hai là chúng ta lại phát tài, bán thứ gì cũng ăn nhau ở cái mới, sau này nhà ta không bán bảo thạch nữa, hiện bảo thạch chẳng được giá. Đổi sang bán miễn, ăn mặc ở đi mới là chuyện làm ăn tốt có thể làm cả đời.

Tân Nguyệt không kháng cự nổi tiền, nghe Vân Diệp nói thế, lập tức cười tươi như hoa dựa vào lòng trượng phu làm nũng, từ sau khi Lý An Lan tới, nàng rất hay nhõng nhẽo.

Hiện trong nhà Lý An Lan vênh váo tợn, trừ Vượng Tài chẳng thèm để ý tới nàng thì trong nhà từ trên xuống dưới đều coi nàng là chủ phụ, Tân Nguyệt có giận tới đâu cũng không đấu lại được thân phận cao quý của Lý An Lan, một người cao cao tại thượng chỉ cần cố ý hạ mình xuống một chút, chớp mắt sẽ có một đống người vây quanh.Linh Đang thích nhất là nhà bếp của Vân gia, nơi đó luôn có vô số món ngon, hiện khác thời trong cung rồi, đại cô nương mười tám tuổi sống vô ưu vô lo, than thể cũng phổng phao nảy nở, không ốm tong teo như trước nữa. Chỉ mỗi tội khi nhìn Vân Diệp cứ luôn cúi đầu xuống, lấy khóe mắt nhìn trộm, Vân Diệp mà nhìn nàng thêm một cái là nàng vui vẻ cả ngày, Vân Diệp biết tâm tư của nàng, chỉ là không nói ra, hiện đã áy náy với Tân Nguyệt lắm rồi, còn nạp thêm thiếp nữa thì không ăn nói được.

Với nữ sắc Vân Diệp rất lãnh đạm, Na Mộ Nhật là tuyệt sắc giai nhân, Tân Nguyệt và Lý An Lan cũng vượt tiêu chuẩn bình thường, nhưng y coi trọng tình cảm chứ không phải chỉ là nhục dục.

Y hâm mộ tình cảm giữa Uyên Cái Tô Văn và Vinh Hoa, nhớ lại chuyện tình cảm của mình và ba nàng, nếu định tự sát, Na Mộ Nhật sẽ đi theo không suy nghĩ, Tân Nguyệt sẽ tính toán, quyết định nuôi con khôn lớn mới là hàng đầu, còn Lý An Lan sẽ đau thương vài năm, sau đó chuẩn bị cho đại nghiệp của nhi tử.

Vây cũng tốt, phương thức của Na Mộ Nhật không thể được, bỏ khuê nữ lẻ loi với cỗ thi thể lạnh băng là hành vi bại não, phải sửa, lựa chọn của Tân Nguyệt là chính xác, Lý An Lan từ nhỏ tiếp nhận giáo dục kiểu lợi ích của hoàng gia, muốn thay đổi là rất khó..

Có ý tưởng, lại có tiền trong tay, vậy biến ý tưởng thành hiện thực rất dễ dàng, Ngụy Xuân Bằng làm bánh bột lọc quen tay mau chóng nắm được làm sao biến bột thành sợi miến, thêm vào phèn chua là xong.

Lan Ngọc Thụ mang tiền tới phường Chiêu Quốc, chỉ một buổi chiều đã làm xong công cụ, xuất phát từ mục đích bảo mật, hắn tự mình đục lỗ ba tấm thép mỏng.

Nhan lão tiên sinh cũng tới xem phát minh này, ông cụ rất tò mò với những thứ mới mẻ, nói trước, một khi học sinh làm ra công cụ dùng được, Vân gia không được mua với giá rẻ, ông cụ nghĩ rất lâu, đưa ra giá ba trăm qua, với ông, đó là giá cao ghê lắm rồi.

Miếng khoai tây được cho vào cối xay đá, chẳng mấy chốc xay ra nước, theo cối xây chảy xuống, sau khi lọc hơn mười lần qua hai lớp vải, được đầy một thùng, trình tự còn lại không ai được xem, Ngụy Xuân Bằng và Lan Ngọc Thụ nấp trong phòng tự làm.Vân Diệp cười tít mắt nhìn Lan Ngọc Thụ phơi miến trên gậy trúc, Nhan Chi Thôi bẹo một miếng cho vào mồm thử, ăn hai sợi mới nói:

- Đúng là thứ tốt, so với mỳ sợi càng mịn hơn, thêm gia vị vào sẽ thành mon ngon đây, mười cân được hai lạng này, tốt, tiểu tử, thứ này để được bao lâu.?

- Phơi khô xong chỉ cần không mốc, để hai ba năm cũng được.

Vân Diệp cung kính đáp:

- Đúng là thứ lợi nước lợi dân, tiểu tử, đừng có sớm tối chỉ nghỉ tới kiếm tiền, thứ đó nhiều cũng vô dụng, ngược lại còn rước họa vào thân, thứ này mười cân khoai tây mới làm ra hai lạng, vậy ngươi bán theo giá mười lăm cân khoai tây là được, đừng bán đắt, biến chuyện tốt thành chuyện xấu.

- Bọn trẻ làm việc chẳng biết kiềm chế, luôn cho rằng nhiều là tốt, không biết rằng nhân lực có hạn, hàng hóa nhiều, phiền nào cũng nhiều, những kẻ sống xa xỉ được mấy kẻ có kết cục tốt, chỉ có thiên hạ cùng giàu có, ngươi mới không thành đặc thù, nắm trung dung là tốt nhất.

Nhan lão tiên sinh giáo huấn, Vân Diệp tất nhiên phải cúi đầu nghe, ông cụ nói gì cũng là đúng, qua một trăm tuổi, dù ỉa trên kim điện cũng được, giáo huấn vãn bối một hai câu có là gì?

Thiết tượng ở phường Chiêu Quốc lại lần nữa trở nên bận rộn, tất cả cối xay của Vân gia trang tử đều xay khoai tây, Tân Nguyệt, Lý An Lan đích thân xay trong sân, hai nữ tử đầu buộc khăn hoa không ngừng bận rộn, nhìn làm người ta thích mắt. Linh Đang thích nhất thích nhất là lúc kéo sợi miến, thẩm thẩm bận rộn vớt miến ra, đem lên cán trúc phơi khô, vườn hoa đã đầy rồi, hiện giờ chẳng phải mỗi vườn Vân gia đầy miến trắng phau phau, trong trang đủ các loại miến sợi từ nhỏ tới lớn.

- Đồ của nhà ngươi cho ta mượn vài bộ công cụ đi, trong nhà hơn trăm vạn cân khoai tây, không làm ra mấy chục ngàn cân miến sao được, khoai tây để lại vài vạn cân là được.

- Nằm mơ, ta mua bao nhiêu tiền từ thư viện đấy, muốn thì đi mà mua.

Thứ khi Vân gia bắt đầu làm miền thì Tân Nguyệt là đắc ý nhất, những lão nhân hai ngày trước còn mắng nàng là qua bà nương, giờ tới nhà xin lỗi không ngừng, nhìn Tân Nguyệt, Lý An Lan không ngừng sai phó dịch làm miến, hâm mộ sắp không sống nổi nữa. Trừ cho mấy nhà thân thiết như Trình gia vài bộ công cụ, người khác muốn có phải tới thư viện thương lượng vấn đề phí sử dụng, Hứa Kính Tông mấy ngày qua đắc ý đi đường mặt hếch lên trời, hắn rất đắc ý chuyện mình không bán đứt cho Vân Diệp...

Bà nương mới cưới của Tân Thái tới nhà một chuyến, tiếp ngay đó Lý Thái tới, tìm Vân Diệp đang ngủ trưa trên ghế xin công cụ, thấy Vân Diệp không cho, ngồi trên cành cây trước mặt Vân Diệp nói:

- Hỏi rồi tên khốn Hứa Kính Tông muốn bốn phần của nhà ta, chuyện này khỏi thương lượng, bà nương của ta nói rồi, chẳng qua là mấy tấm sắt vụn ghép vào, ta về nhà tự làm, tưởng bản vương không làm nổi à.?

Chương 678: Tri thức bản quyền (2)

- Có giỏi thì ngươi đi làm đi, làm xong ta cũng làm máy dệt lông cừu bán khắp Đại Đường luôn, tưởng bản hầu không làm nổi à? Muốn có thì ngoan ngoãn đi mua, người khác ta không quản, ngươi phải giữ quy củ, một khi ngươi phá hỏng quy củ còn đáng sợ hơn một nghìn bách tính, sau này chẳng ai muốn làm ra đồ tốt nữa.

Vân Diệp nằm nguyên trên ghế lười nhác đáp:

- Công bộ tới thư viện đòi thứ này, nghe nói chuẩn bị trả mười lăm quan, đó là mức thưởng tối cao của Đại Đường. Hứa Kính Tông cười không nói, Lý Cương tiên sinh nhảy ra, đuổi tên tiểu quan đi, muốn mưu lợi cho bách tính, trước tiên trả phí bản quyền cho thư viện, hai nghìn quan, không mặc cả. Ngươi không thể bắt ta tỏ hai nghìn quan mua thứ sắt vụn đó về, nhìn thế nào cũng lỗ, một vạn cân khoai cũng chẳng đáng giá như thế...

Lý Thái bất mãn nói:

- Chuyện ngàn vàng mua xương ngựa ngươi nghe chưa? Thư viện không thèm chút tiền đó, mà chỉ quan tâm tới tinh thần nghiên cứu, ai nghiên cứu ra, người đó hưởng lợi, ngươi nghiên cứu ra máy dệt, biết nó mang ý nghĩa gì không? Đại Đường có thêm một nghề, lợi ích được truyền muôn đời, ngươi nói xem, một nghìn năm máy dệt lông cừu của ngươi tạo ra được bao nhiêu tài phú?

- Bệ hạ nói đúng lắm, dân là nước, vua là thuyền, nước có thể nâng thuyền cũng có thể lật thuyền, ta còn muốn phát huy một chút, đó là tư tưởng là buồm, bách tính tạo thành quốc gia, quân vương khống chế quốc gia, không ngừng khai thác tư tưởng tiến bộ thì chiếc thuyền mới không ngừng phá sóng xé gió tiến tới.

- Tư tưởng từ đâu ra? Nó tới từ nhân vật tinh anh của các giai tầng, chỉ không ngừng phá bỏ bộ khung cũ kỹ mới tiến lên được.

- Con người là động vật lợi ích, phải để bọn họ có tinh thần tích cực, nói miệng xuông không được, phải lấy vàng bạc ra, hoặc cho họ địa vị sùng cao. Ngươi nhìn đi, cứ chê sản lượng lương thực thấp, sẽ có người đưa ra cách nâng cao sản lượng, chê sắt đồng không đủ dùng, sẽ có người lấy thứ này ra đổi công huân của triều đinh. Tương lai, các loại ý tưởng mới lạ sẽ khiến chúng ta nhìn thấy thế giới mới. Thanh Tước, ngươi thấy hai nghìn quan là nhiều à? Công bộ lấy mười lăm quan ra là xỉ nhục ai? Khi đó không có mặt ta, nếu có ta cầm mười lăm quan ném vào mặt hắn, chính như lời Nhan lão tiên sinh nói, làm hỏng chuyện lợi nước lợi dân.

Lý Thái nghe Vân Diệp nói xong, nghĩ rồi bảo thị vệ về nhà lấy hai nghìn quan mua quyền sử dụng từ thư viện. Vân Diệp cười:

- Ta chỉ cần ngươi hiểu đạo lý, không cần ngươi bỏ tiền, nếu bệ hạ ở đây a càng nói tỉ mỉ hơn, muốn người thiên hạ tuân thủ quy củ, hoàng gia phải lấy mình làm gương.

- Nói tiếp đi, trẫm đây này, ngày nóng nực nghe ngươi boa hoa phét lác cũng tốt, coi như giải nhiệt.

Nghe thấy tiếng Lý Nhị, Vân Diệp tức thì nhảy tử ghế xuống, Lý Thái cũng leo trên cây xuống, lấy Lý Nhị phe phẩy quạt được Đoàn Hồng hộ tống đi từ cổng vòm vào, Lão Tiền theo thật xa, không dám ngẩng đầu lên, Lý Nhị trước giờ tới Vân gia không biết tới hai chữ thông báo, cứ vào thẳng, cũng không cho người khác báo.

Chắc là đi khá nhiều đường đất, trán Lý Nhị đầy mồ hôi, đi vài bước tới ghế, ngồi ngay xuống, cởi cổ áo ra cho mát, sau đó chỉ tay vào ấm trà, khép mắt lại.

Vân Diệp rót trà cho Lý Nhị, cũng rót cho Đoàn Hồng một chén, Lý Thái lấy trên giá một chiếc khăn lông, ngâm trong nước mát, vắt khô, lau mồ hôi cho cha, Lý Nhị cầm khăn ấp lên mặt:

- Nói tiếp, vừa rồi trẫm ở ngoài không nghe rõ, rõ ràng là thư viện lừa tiền, còn liên quan tới quốc kế dân sinh, coi như ngươi có bản lĩnh, lừa tiếp đi, nếu lừa được trẫm thì cho ngươi đắc ý một lần.

- Bệ hạ, hôm nay trời quá nóng, mọi người đều khó chịu, không bằng thần viết tấu về chuyện này, vội vàng chẳng nói rõ lý được, đây là đại đạo lý thực sư, cần châm chước rồi mới báo cho bệ hạ.- Tốt, lớn rồi, đã qua cái tuổi nói bừa nói bậy, biết châm chước rồi. Tốt, tốt lắm, trẫm chờ tấu của ngươi, hôm nay cùng hoàng hậu đi tránh nắng, bụng hơi đói, ngươi làm mấy món thanh đạm cho trẫm. Làm cho hoàng hậu cũng phải nhẹ nhàng chút, trời nóng, không chịu nổi cá thịt.

Món ăn vặt giải nhiệt của người Tây Bắc tất nhiên nhưỡng bì là số một, từ khi Vân Diệp làm ra thứ này, nữ nhân trong nhà nhiều, chẳng bao giờ thiếu nó được, bí phương do Tân Nguyệt giữ, chỉ sao cho Lý An Lan một bản, nay hoàng đế muốn ăn, vậy chọn nó.

Nhưỡng bì: Thành phần chính là bột mì hấp. Được chế biến theo nhiều cách. Có thể dùng như món ăn lót dạ cho đỡ đói, món chính, hay món nguội để nhắm rượu. Ăn lạnh, nóng đều thích hợp, bốn mùa đều dùng được.

Làm đồ ăn cho hoàng đế, Vân Diệp không dám để người khác làm, tự động thủ cắt một đĩa, thêm giấm, ớt, gia vị, bê tới cho Lý Nhị.

Thứ do Vân Diệp làm, Lý Nhị thường không hỏi, nhận lấy ăn luôn, ăn một miếng, gật đầu, ăn tiếp, ăn hết mới nói:

- Thứ này không tệ, đem cách làm giao ngự trù, mai trẫm muốn ăn.

Lý Thái cười khùng khục, hắn cũng hỏi xin bí phương, kết quả bị Vân Diệp tặng một đống nhưỡng bị, bí phương không cho, hắn muốn xem hôm nay Vân Diệp xử lý thế nào.

- Bệ hạ có một đồng không.?

Vân Diệp hỏi:- Có!

Không ngờ Lý Nhị mò ra từ trong ống tay áo ra được một đồng, đặt lên bàn, Vân Diệp nhặt lấy cho vào tay áo, sau đó nói:

- Bệ hạ, khi người đi sẽ có công cụ và bí phương làm nhưỡng bì, đơn giản lắm, vi thần đảm bảo ngự trù trong cung sẽ làm được. Truyện được copy tại

Lý Nhị ừ một tiếng rồi tiếp tục nghỉ ngơi, còn phẩy tay với Vân Diệp và Lý Thái, đuổi như đuổi ruồi.

Lý Thái khinh bỉ nhìn Vân Diệp, lấy một đồng ra vỗ vào tay Vân Diệp:

- Ta cũng có một đồng, lát nữa mang công cụ và bí phương tới phủ của ta.

- Không được.

Vân Diệp lắc đầu xòe năm ngón tay ra, khả năng là thấy vẫn rẻ, xòe năm ngón nữa.

- Vừa rồi cha ta mua chỉ có một đồng, sao ta lại thành mười quan, đúng là mắt chó khinh người, đây không phải hành vi của quân tử.

- Bán bản quyền phải xem người, chủ yếu là xem người mua bản quyền có thể đem lại lợi ích cho nó không, nếu có thì phải tóm lấy, bán đi một đồng cũng là có lợi. Ví như bệ hạ mua, đó là có tác dụng xúc tiến, bệ hạ thích ăn, chẳng lý do gì người dưới không thích, nếu như ta mở hiệu bán nhưỡng bì khắp châu phủ Đại Đường, sau đó viết tấm biển đại loại món ăn mà hoàng đế cũng thích, có nó, ta có thể nâng giá gấp bội, bù lại phí bản quyền bán cho bệ hạ. Nói không chừng còn lãi, nên bán cho bệ hạ một đồng là có lợi, bán cho ngươi một đồng là lỗ, ta có phải kẻ ngốc đâu, vì sao lại làm ăn thua lỗ?

Lý Thái bất lực gật đầu, bi thương nói:

- Tức là ngươi làm ăn không nói tới giao tình, bất kể thân tình, bất kể thiện ác, bất kể luân thường lễ pháp, chỉ luận lợi thiệt, đầu đội mũ mang bấn chữ "ta muốn kiếm tiền", tay trái cầm trường thương, tay phải cầm hoàng kim thuẫn. Thần cản giết thần, phật ngăn giết phật. Nói đi, rốt cuộc ngươi muốn dạy ta cái gì.?

- Thời gian qua ta nghiền ngẫm, thấy mình thay đổi rất lớn, có khi ngủ mơ về quá khứ, đột nhiên phát hiện, từ lúc vào thư viện, Lý Thái không còn là Lý Thanh Tước nữa. Trước kia ta kiêu ngạo, cuồng vọng, trừ phụ hoàng thì khinh hết tất cả mọi người. Vào thư viện mới phát hiện người hơn ta quá nhiều, bỏ đi thân phận hoàng tử, ta chẳng hơn người khác là bao, vì giữ tôn nghiêm, hẳn ngươi biết ta học tập vất vả thế nào, cuối cùng đắm chìm vào đó.

- Đó không phải trọng điểm, quan trọng là ta bắt đầu dùng ánh mắt con người nhìn thế sự, không phải nhìn bằng ánh mắt của hoàng tử. Những thủ đoạn ngươi vừa nói rất hữu dụng, nếu mở hiệu nhưỡng bì, nhất định có thể mở khắp Đại Đường, nhưng, ha ha ha, ta không thích, không học. Gặp chuyện chỉ luận thiệt hơn, không luận giao tình, ta không làm được, ta có cha mẹ, huynh trưởng, đệ muội, không thể dùng thiệt hơn cân nhắc, kiếm ít tiền, hoặc không kiếm được tiền, thậm chí lỗ vốn, ta phải giữ nó, cho nên ngươi đừng dùng lý luận ghê tởm đó làm vấy bẩn ta, bí phương ngươi không cho thì thôi, chẳng phải cái gì to tát, cùng lắm thì không ăn...

Chương 679: Thiên ma vũ là cái gì? (1)

Vân Diệp thở dài, lấy một đồng trong ống tay áo đặt vào tay Lý Thái:

- Ta cũng không làm được, ngươi thắng rồi, một đồng này thuộc về ngươi, bí phương và dụng cụ sẽ được đưa tới nhà ngươi. Loại người vừa rồi ta nói là động vật kinh tế thuần túy, ngươi không thể phủ nhận chúng có rất nhiều trên đời này, còn gọi là đại biểu của thành công. Muốn thành công, ngươi phải thành một người đơn thuần, ví như một vị hoàng đế đơn thuần, một chính khách đơn thuần, trước kia ta nghe được một câu nói là " chỉ kẻ cuồng cố chấp mới có thể thành công", hai ta không làm được, nên chỉ có thể thành kẻ ngốc thuần túy.

Lý Thái cất tiền vào lòng, nhìn miến treo đầy sân, háy mắt với Vân Diệp:

- Ta thấy làm một người nhìn miễn đầy sân cười ngốc nghếch là chuyện hạnh phúc, vì người khác vui mà vui, hơn nhiều so với vì mình vui mà vui, ngươi thấy đúng không.?

Sao kẻ nào cho rằng mình có chút tu dưỡng cũng thích phu ra câu này.? Vân Diệp nói:

- Tởm bỏ mẹ, suốt ngày cười hì hì là thằng ngốc đầu thôn, có người bình thường nào suốt ngày vui được, mỗi khi nghe kẻ nào nói câu này là buồn nôn.

Trên tường Vân gia toàn là thị vệ, không yên tĩnh như trước, Vân Diệp đành tới tiền viện xem đám Tân Nguyệt làm miến dưới lán.

Trường Tôn thị cũng ở trong đó, vừa mới hết tháng ở cữ, trông béo tốt hơn nhiều, đầu cũng buộc một cái khăn hoa lan, đang cho khoai tây vào cối xay, còn thi thoảng vỗ mông lừa một cái, toàn thân bao phủ bởi niềm vui, tinh thần rất khỏe khoắn....

Thấy lão nương làm việc, Lý Thái đi tới dắt lừa, đi được vài vòng đã thấy chóng mặt, Trường Tôn thị cười mắng đuổi nhi tử đi, có nhà ai lừa kéo cối xay, chủ nhân cũng đi vòng vòng theo.

Vân Diệp rót cho Trường Tôn thị một cốc trà, mời bà ngồi nghỉ, làm thay việc cho khoai tây vào cối. Trường Tôn thị cởi khăn buộc đầu ra, rất tự nhiên lấy lau mặt, nông phụ làm thế chẳng có gì lạ, một bậc quốc mẫu làm thế trông chẳng tự nhiên. Bà ta từ nhỏ đã chẳng làm nông, chỉ có mỗi năm xuân canh đi diễn một chút, mùa thu theo sau lưng Lý Nhị nhặt vài bông lúa mà Lý Nhị cố ý làm rớt xuống đất, coi như là đã làm ruộng.

Động tác này nhất định học từ nông phụ khi xuất hành, không thì trong tác phẩm văn học, cảm thấy làm thể thể hiện được sự vất vả của mình, cho văn võ toàn triều và bách tính xem, vừa rồi có thấy bà ta đổ mồ hôi đâu, đúng là làm màu, diễn kịch tới độ này cũng là một người đơn thuần chả trách lưu danh thiên cổ.

- Tiểu Diệp, thực đơn chế biến món miến ngươi đưa vào cung hôm qua rất tốt, món miến thịt heo kia là bản cung thích nhất, buổi tối chỉ ăn đúng món đó, ăn tận hai bát, đúng là vừa no vừa ngon. Ngươi làm vậy là tích đức lớn, bản cung thay nông gia vất vả trồng khoai tây cám ơn ngươi.

- Nương nương chê cười rồi, đây không phải công của thần, mà là của học sinh thư viện, vi thần nhận lời trưởng bối hai nhà tới dự tiệc, tới lúc ấy nhất định chuyển đạt lời cám ơn của nương nương.
Lý An Lan nhận lấy chậu gỗ trong tay Vân Diệp, làm thay y, để Vân Diệp trò chuyện đàng hoàng với hoàng hậu. Trường Tôn thị nhìn thấy cảnh này mỉm cười, cùng Vân Diệp đi qua một bên, kỳ quái hỏi:

- Thọ Dương và Tân Nguyệt rất hòa thuận, Thọ Dương khỏi nói, trước kia tới bệ hạ mà nó còn dám mặt nặng mày nhẹ, Tân Nguyệt cũng là đứa ngoài mềm trong cứng, bản cung rất muốn biết làm sao ngươi có thể giá ngự được hai nữ nhân này, nhà bình thường chẳng hài hòa được như thế, giỏi lắm, nói cho bản cung nghe xem.

Đoán chừng bà ta đã thắc mắc lâu lắm rồi, tới giờ mới không kìm được ngọn lửa lắm chuyện cháy bừng bừng, háy mắt hỏi, có hoàng hậu nhà ai như thế không.

- Nương nương nhìn nhầm rồi, không phải là vi thần giá ngự các nàng, mà là các nàng giá ngự thần, khi mục tiêu nhất trí thì sẽ hiểu nhau cảm thông nhau, nhẫn nhịn nhau, cuối cùng hình thành sự hài hòa vi diệu. Trên đời này chuyện gì cũng có quy luật, để nó thuận theo tự nhiên là tốt nhất.

Vân Diệp làm sao có thể nói chuyện hoang đường kia ra được, đành nói bừa cho qua.

- Nói có lý lắm, trước kia trong hoàng cung có một tuyệt sắc mỹ nhân, nhan sắc lấn át hậu cung, thế đã đành, ả lại còn tinh thông các loại vũ đạo, được thái thượng hoàng yêu thích, tiếc là ả luôn muốn làm hoàng hậu, làm người người phẫn nộ. Có vài chuyện không cần giấu ngươi, lần trước ngươi cởi bỏ tâm kết cho thái thượng hoàng, bức tranh kia chính là ả, vì củng cố sự sủng ái, không biết ả ta học đâu ra một loại vũ đạo cực kỳ dâm mỹ, thái thượng hoàng xem xong cả tháng không lên triều, đó là điển hình kẻ không biết đại thể, khi ấy bệ hạ đang giao phong với Vương Thế Sung ở Lạc Dương, bất cẩn chút thôi là nước mất nhà ta, thái thượng hoàng không để ý tới triều chính sao được, tấu sớ đã chất như núi rồi.

- Khi ấy Bùi Viêm vào hoàng cung, nhìn thấy loại vũ đạo đó thì thất kinh, nói thứ ( thiên ma vũ) ấy sẽ hủy tâm trí người ta, dù là người tâm trí kiên định tới mới cũng dần dần biến thành mềm như bún. Ngươi có biết kết cục của mỹ nhân ấy không?

Vân Diệp không hiểu vì sao hoàng hậu lại nói bí mật trong cung với mình, chỉ biết ngây ngốc gật đầu, kết cục mỹ nhân này chẳng thể tốt đẹp.- Quần thần nghe Bùi Viêm nói, lập tức toàn thể xông vào cung, khi tới tẩm cung thái thượng hoàng, nhìn thấy mỹ nhân đó đang múa, lửa giận vạn trượng không ngờ bị khúc ( thiên ma vũ) làm tắt ngấm. Bùi Viêm lấy lụa hồng buộc mắt mới giữ được tâm trí, khóc ra máu xin thái thượng hoàng chặt đầu yêu phụ. Không ngờ thái thượng hoàng bị mê hoặc, không cho, còn muốn chém đầu Bùi Viêm. Quần thần lũ lượt cầu xin cho Bùi Viêm, Bùi Viêm đang độ tráng niên, cướp lấy thiết thủ của võ sĩ, chém vào mặt yêu nữ, thái thượng hoàng còn đỡ cho yêu nữ, yêu nữ không chết, nhưng mặt bị rạch từ trán tới cằm, một mỹ nhân đẹp như hoa chớp mắt thành thiên ma thực sự.....

Nụ cười hả hê hiện lên mặt Trường Tôn thị, nhưng nhanh chóng giấu đi, lòng ghen tị của nữ n hân rất đáng sợ, không phải vì ngươi là hoàng hậu mà không có.

- Nương nương, chuyện này có gì đâu, từ xưa tới nay trên sử sách chúng ta có ghi chép vô số yêu nữ, Đát Kỷ, Bao Tự, Triệu Phi Yến, đều có kết cục không tốt, xuất hiện thêm kẻ nữa có gì lạ, ( thiên ma vũ) cái gì, chẳng qua là thứ vũ đạo dâm uế lấy sắc dục mê hoặc người ta thôi, thứ vớ vẩn như thế cũng đáng để nương nương giảng giải thận trọng như vậy à.? Truyện được copy tại

Trường Tôn thị thừ người:

- Ngươi không tin à.?

Trường Tôn thị hỏi rất nghiêm túc, Vân Diệp không cười cợt nữa, trả lời đàng hoàng:

- Chút thủ đoạn của đám tà ma ngoại đạo, chẳng đáng đem ra bình luận giữa thanh thiên bạch nhật, nương nương cười một cái là được. Thiên ma vũ? Nó chẳng qua là thuật lấy múa hát sắc đẹp mê hoặc người khác, đối phó với phàm phu tục tử còn được, trước mặt bệ hạ chẳng là gì.

- Ngươi nghĩ vậy à.?

Trường Tôn thị hồ nghi:

- Bùi Viêm là lão thần ba triều, công huấn trác tuyệt, tâm trí, phẩm tính đều là hàng đầu. Vì sao xem xong khúc Thiên ma vũ thành thoi thóp, ngự y nói nguyên dương tổn hao lớn, sống không quá ba ngày, thế là vì sao.?

- Có chuyện này à.?

Vân Diệp nghe mà lông mày dựng đứng lên, y không tiếp xúc với Bùi Viêm mấy, lão già này là loại hàng giống Lý Uyên, nghe nói bọn họ còn đổi nữ nhân cho nhau mở đại hội khỏa thân, mặc dù chỉ là tin đồn ngoài hè, nhưng không có lửa sao có khói. Vân Diệp là kẻ tin lời đồn, lần nào gặp Bùi Viêm cũng có sắc mặt cổ quái, nghe Trường Tôn thị kể, đem chuyện ông ta giết mỹ nhân kia thành loại ghen tuông tranh giành, một lão già ăn chơi cả đời như vậy mà cũng trúng chiêu? Lạ nhỉ.!

Chương 680: Thiên ma vũ là cái gì? (2)

Tác giả: Lần trước Bùi Tịch, viết thành Bùi Viêm, giờ sửa lại, hai vị đại tướng này cách nhau năm mươi năm, hôm nay phát hiện ra, xấu hổ vô cùng, mặt dày xin huynh đệ tha thứ.

- Hừm, ngươi cho rằng bản cung lừa ngươi à? Nay Bùi gia đang chuẩn bị hậu sự, linh cữu đã dựng rồi, chỉ đợi tắt thở là hạ táng. Bạn đang đọc chuyện tại

Trường Tôn thị thấy Vân Diệp không tin, bất giác hơi nổi giận, giọng lớn lên.:- Nương nương, không phải là vi thần không tin mà thấy ly kỳ quá, kẻ múa Thiên ma vũ không bị nương nương chặt đầu à? Nương nương là tấm gương cho nữ tử thiên hạ, sao lại khoanh tay ngồi nghìn.?

Đánh chết Vân Diệp cũng không tin Trường Tôn thị không làm gì được một vũ nữ, nữ nhân thiên hạ lấy bà ta làm hàng đầu.

- Nếu là nữ tử Đại Đường, bản cung tất nhiên sẽ ra tay xử trí, nhưng kẻ múa là vương nữ nước Oa, là sứ tiết nước Oa có quốc thư chính thức, người ta lấy cớ biểu diễn vũ đạo cho huân quý Đại Đường, trừ Bùi Tịch còn có rất nhiều quan viên Hồng Lư tự, đều bêu mặt. Ngươi bảo bản cung xử trí ra sao.?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau