ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 666 - Chương 670

Chương 666: Hồng Quả Nhi đau thương

Như vậy cũng tốt, trong nhà là một nơi nghỉ ngơi khi tâm trạng mệt mỏi, nếu như chướng khí mù mịt, ôn ào không ngớt, sẽ phiền chết. Vân Diệp tự mình xách một giỏ trúc to, bên trong có một làn thức ăn. Vân bảo bảo ngồi trong cái giá trên lưng Vượng Tài, Tân Nguyệt trang điểm xinh đẹp đi theo ra cửa.

Hoàng Thử sớm đã chuẩn bị xong bè, có chiếc thuyền gỗ nhỏ, Vân Diệp không thích bè không rộng rãi, ổn định. Hoàng Thử cười toe toét nói khoác một trận, nói bè mình làm vô cùng chắc chắn. Hắn vừa dứt lời, Vượng Tài đã nhảy lên, những con ngựa khác đánh chết cũng không muốn lên thuyền, chỉ có Vượng Tài yêu thích, sau khi nó lên bè, lập tức khiến cho một bên bè bị ép xuống, đầu bên kia bềnh lên, khiến Hoàng Thử sợ hãi, mau chóng nhảy lên bên kia. Nói chung hắn vẫn giữ được thể diện của mình........

Vân bảo bảo cưỡi trên lưng Vượng Tài, cao hứng hoa chân múa tay, có vẻ như nó rất thích sự cố nhỏ vừa rồi, Vân Diệp đỡ Tân Nguyệt lên bè, rồi y cũng nhảy lên, đuổi Vượng Tài tới chính giữa bè. Tân Nguyệt ôm Vân bảo bảo vào trong ngực. Tuy Vân bảo bảo không hài lòng mà kêu thảm thiết, không người nào để ý tới nó. Sau khi thấy Vượng Tài nằm xuống theo thói quen, Vân Diệp đi tới bên dưới cột buồm, ngồi ở trên ghế nằm, chuẩn bị hưởng thụ thời gian cả ngày hôm nay.

Vào lúc nào ở trong dòng nước sông Đông Dương có thiệt nhiều cá chép, không chỉ rất nhiều cá nhỏ được sinh ra trong quá trình di cư, mỗi ngày đều được cho ăn, khiến cho những con cá đỏ này ở nguyên trên một khúc sông này, không di chuyển, dù đã được câu rất nhiều, cũng không rời khỏi. Hiện tại, chỉ cần nhìn vào trong nước sông, có thể nhìn thấy từng bầy cá chép đỏ dài một xích bơi qua bơi lại không kiêng nể gì cả.

Ngày mùa hè ở Quan Trung toàn là những ngày nắng chói chang. Ánh nắng mặt trời mới lên không lâu, khí lãng nóng ướt cũng rất nhanh quấn quanh ở trên người mỗi người. Lúc này học sinh thư viện đều đang nghỉ, chỉ có một ít học sinh do đường xá xa mà chưa trở về nhà, nguyên một đám bọn họ đi đánh cá, kiếm ăn ở trên sông Đông Dương. Mặc kệ gia cảnh giàu có, ở trong thư viện đều là kẻ nghèo hàn, trong thời gian nghỉ, vẫn dùng thức ăn trong thư viện là không có bản lĩnh, ngươi phải chính mình kiếm ăn mới được coi là bản lĩnh. Không người nào nguyện ý đi lãnh tiền mà người nhà đã gửi ở trong sổ sách kế toán thư viện, sẽ bị người phụ trách sổ sách của phòng thu chi cùng các tiên sinh khinh bỉ, trong đám bạn học, cũng sẽ không có người hâm mộ. Người ta dùng bản lĩnh của mình kiếm tiền ăn bánh bao, gặm dưa muối, chính mình dùng tiền trong nhà hưởng thụ thịt cá thì không có người hâm mộ.

Nếu như là khi khai giảng, ngươi có thức ăn ngon, tóm lại có một đám đồ vô sỉ vây quanh, giúp ngươi nhấm nháp một chút món ăn này để xem rốt cuộc món ăn đó đã chín hay chưa, tránh cho ngươi ăn vào làm hỏng tiêu hóa, chỉ là sau khi tới lượt ngươi, thức ăn ngon của ngươi có thể chỉ còn lại dính bát đã coi như bọn họ hạ miệng lưu tình, nhưng vào thời kỳ nghỉ, ngươi ăn thức ăn ngon, nếu như chính do ngươi kiếm tiền mua, ngươi vẫn nhận được loại đãi ngộ trước đó. Nếu như là tiền của cha mẹ, tất cả mọi người sẽ lập tức cách ngươi rất xa. Dù món ăn của ngươi rất ngon, bọn họ vẫn tình nguyện gặm dưa muối, cũng sẽ không đụng một chút nào, bọn họ cho rằng theo lý thường thì có thể ăn máu, mồ hôi của ngươi, ăn mồ hôi và máu của cha mẹ ngươi, đệ tử thư viện tuyệt không làm vậy.

Cho nên ngươi nhìn thấy những thiếu niên để chân trần, ống quần vén cao cố gắng chống đỡ bè, không cần phải có nửa điểm khinh thị. Nói không chừng trong số đó có công tử Thứ Sử gia, hoặc là thiếu gia Biệt giá gia, đối với những người dựa vào bản lĩnh của mình mà cố gắng kiếm được tiền, người trên dưới trong thư viện tuyệt đối sẽ không có nửa phần khinh thị. Hơn nữa làm như vậy, đến khi tốt nghiệp, kiểm tra đánh giá cũng sẽ tốt hơn nhiều.

Thuyền của Hồng Thành gia ở đằng sau bè của Vân Diệp, một khuê nữ mập mạp mặc Hồng Sam nhón chân muốn nhảy sang bè của Vân gia, Vân Diệp cảm giác hai hàm răng ê ê, y dặn dò Tân Nguyệt ngồi xuống xong, nhìn Vượng Tài cụp đầu đang ngủ, ycũng nhắm mắt lại, không đành lòng nhìn cảnh tượng sắp sửa xảy ra.

Bè mãnh liệt bật lên hạ xuống ở trên mặt nước, Vượng Tài bị dọa đến mức không còn buồn ngủ, Vân Diệp trấn an hay một hồi mới khiến cho nó an tĩnh lại."Vân thúc thúc, thúc có biết Cẩu Tử đi nơi nào không? Ta đi qua nhà hắn, thẩm thẩm nói hắn đi Lạc Dương, mấy ngày nữa sẽ trở lại, sao đến hiện tại cũng không thấy bóng dáng?"

"Nha đầu, lần sau muốn lên thì đợi khi bè vào gần bờ mới được lên. Làm như này không ổn, đại cô nương rơi vào xuống sông sẽ không tốt, ngươi nói Cẩu Tử, hắn ở giúp đở tiểu Ưng chuẩn bị tân phòng, ngươi cũng biết, hôn sự của tiểu Ưng cùng Đại Nha diễn ra năm nay, bọn họ bề bộn nhiều việc."

"Vân thúc thúc, thúc nói năm nay ta cùng Cẩu Tử thành hôn được không."Nghe được Hồng Quả nhi nói, Tân Nguyệt che miệng cười, Vân Diệp bị một câu hỏi này làm nghẹn họng nhìn trân trối.

"Quả nhi, ngươi xác định Cẩu nhi sẽ lấy ngươi? Ta thấy hắn hình như không phải rất nguyện ý." Sau khi Ho khan một lúc, Vân Diệp vất vả lắm mới hỏi được một câu, khuê nữ Hồng Thành gia thật sự có lá gan rất lớn.

Hồng Quả nhi xấu hổ uốn éo người, ngồi xổm trước mặt Tân Nguyệt đùa nghịch với Vân bảo bảo. Nói ra câu nói kia đã là cực hạn của nàng. Hiện tại nàng đang dựng thẳng lỗ tai muốn nghe xem suy nghĩ của Vân Diệp đối với chuyện này."Quả nhi của chúng ta là một kẻ khuê nữ rất tốt, tên khốn Cẩu Tử này còn chọn ba lấy bốn, có khuê nữ tốt như vậy vừa ý hắn, hắn nên mau mau lấy về nhà, nào có không biết điều như vậy."

Vân Diệp thở dài, nhìn xem lưng áo vạm vỡ của Hồng Quả nhi, Tân Nguyệt rõ ràng đang nói hưu nói vượn. Cẩu nhi là mỹ nam tử nổi danh Vân gia thôn trang. Nghe nói sắp xếp vị vẻn vẹn ở vừa lòng phía dưới, đối với vừa lòng, khuê nữ môn tự nhiên là sớm đã sớm chết tâm, nhưng đối với Cẩu Tử như vậy dương quang thiếu niên, đều xoa tay của không muốn buông tha, hồng Quả nhỉ chẳng qua là vạm vỡ nhất của một kẻ thôi.

"Quả nhi, chuyện này ngươi cần thương lượng cẩn thận cùng Cẩu Tử mới được, ngươi là người xuất thân phú quý, lại là nữ. Thân phận của ngươi khiến ngươi không thể làm bậy. Ngươi nói chuyện này cùng Vân thúc thúc không sao, nếu truyền đi ra bên ngoài, cha ngươi có còn thể diện hay không. Thật ra ngươi nhìn xem trên mặt sông, trong số những học sinh đang chống thuyền kia có rất nhiều người đang hi vọng nhiều có thể kết thân cùng ngươi. Những học sinh có thể chủ động hạ mình chống thuyền kiếm tiền, ta có thể bảo đảm bọn họ tương lai đều tiền đồ vô lượng, không cần phải đi tìm Cẩu Tử, tìm khó chịu cho mình " Truyện được copy tại

Không nhận được trợ giúp từ Vân Diệp, Hồng Quả nhi ảm đạm cúi đầu, đợi khi Vân Diệp không nói nữa, Hồng Quả nhi cầm lấy mép thuyền nhà mình, cố sức bò lên trên. Khi đang bò, đột nhiên Hồng Quả nhi lên tiếng khóc lớn, nghẹn ngào quay đầu nói với Vân Diệp: "Vân thúc thúc, ngài truyền lời cho Cẩu tử giúp ta cho Cẩu Tử, hắn nếu như cuối tháng vẫn chưa trở lại, Ta muốn gả cho ngốc tử của Tương Thành hầu."

Nhìn thân thể mập mạo như con trùng của Hồng Quả nhỉ bò lên trên thuyền, Tân Nguyệt, đôi mắt đã đỏ, đùng đùng nổi giận nói với Vân Diệp: "Trở về hãy viết thơ, gọi tên khốn kia quay trở về. Làm hỏng trong sạch của người ta, muốn chạy sao? Nếu như không phải Cẩu Tử nhìn thấy Quả nhi tắm rửa, nàng nào muốn gả cho ngốc tử của Tương Thành hầu. Mặc kệ Cẩu Tử có nguyện ý hay không, hắn đều phải lấy Quả nhi. Nếu như hắn không cưới, ngươi xem ta có biện pháp thu thập hắn."

"Ngươi này tính tình phát của không đạo lý, cũng không phải ta thấy thân thể Quả nhi, muốn viết thơ, nàng viết, ta không viết loại thư xui xẻo này, Quả nhi quá tùy hứng, lần này bị tổn thất nặng, ghi nhớ thật lâu cũng tốt"

"Chuyện lập gia đình sao lại là chuyện nhớ lâu. Nếu như gả đi, tướng công cho rằng còn có đường sống quay lại sao? Tương Thành hầu còn thiếu nợ chúng ta nhiều bạc, nếu như hắn dám lấy Quả nhi, Ta mời cả nhà của hắn đi uống gió tây bắc."

Vân Diệp lắc đầu, nữ nhân này một khi nổi giận điên khùng, không nói đạo lý. Lúc này Tân Nguyệt Như như một đại tỷ trong đám phụ nhân thành Trường An, gân cổ gầm lên, nhà Tương Thành hầu nhất định sẽ không may, chớ đừng nói chi tới Cẩu tử trung thực kia. Nói mời cả nhà Tương Thành hầu uống gió tây bắc, nhà mình không còn cháo loãng mà uống......

Chương 667: Ác mộng của Vân Diệp

Mặc dù nói hào hứng du ngoạn bị Hồng Quả nhi hủy, Vân Diệp rốt cuộc cũng trải qua cả ngày nhàn hạ. Nếu như Tân Nguyệt không tính kế người khác, không liên tục lải nhải bên tai Vân Diệp, ngày hôm nay sẽ là một ngày hoàn mỹ.......

Thế nhưng, ngày tốt lành dừng ở đây, lúc y mới về đến nhà, đã nhìn thấy có người mang theo tất cả hòm xiểng lớn nhỏ vào Vân gia, nãi nãi mặt mày hớn hở đang ôm một hài tử béo, liên tục hôn hít.

"Trên đầu hai xoáy, là của chúng ta." Không đợi Vân Diệp mở miệng hỏi, nãi nãi vui mừng đưa hài tử béo tới trước mặt Vân Diệp, hai tay ôm đứa nhỏ, hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lý Dung. Đứa nhỏ rất khỏe mạnh, chỉ nói ít, thấy hắn đã mơ mơ hồ hồ cảm nhận được cái gì đó.

"Dung nhi, mẹ ngươi?"Vân Diệp nhỏ giọng hỏi Lý Dung.

"Ngươi là cha ta sao?"Tiểu hài tử lúng túng đôi chút, cố lấy dũng khí hỏi Vân Diệp.

"Đó là đương nhiên, ta là cha ngươi. Khi phụ thân ở Lĩnh Nam, ngươi tuổi quá nhỏ, không nhớ được, thế nhưng lúc này đến Trường An, có thể cùng một chỗ với phụ thân thời gian rất lâu. Hãy nhìn xem đệ đệ của ngươi."Vân Diệp ôm Vân bảo bảo trong tay Tân Nguyệt đang sửng sốt, đặt ở trước mặt Lý Dung.

Tiểu hài tử luôn sẽ trở thành bạn tốt trong thời gian ngắn nhất, nhìn nãi nãi mang theo hai đứa nhỏ hô to gọi nhỏ chạy vào cửa chính, Vân Diệp đứng người lên, nhìn về phía trong nhà, gắng bĩu môi nói: "Không có cách nào khác, Lý An Lan đến đây, vấn đề này ta có điểm đuối lý đối với nàng. Nếu như nàng muốn véo ta, hiện tại ra tay là tốt nhất. Khi vào đến trong nhà đừng để hài tử nhìn thấy’

"Ta sẽ không làm thế, Lý Dung cũng là người Vân gia, đều là con của ta, ngược lại ta có gì mà phải tỏ thái độ với nương thân của đứa nhỏ sao?"Tân Nguyệt cười rất sáng lạn, ý lạnh lẽo trong mắt nàng cơ hồ có thể làm cho người khác kết băng.

"Đúng vậy, không cần thiết. Trong chuyện này, ngoại trừ hài tử không sai, ta cùng Lý An Lan đều không coi là đúng, nếu như phu nhân là lên tiếng cần dao nhỏ, ta nhất định đưa tới cho nàng "

"Nàng không ở trong phủ công chúa, vì sao phải đến ở với chúng ta? Đây là thể hiện thái độ cho ta xem sao? Nàng coi như là công chúa, trong nhà này nàng cũng chỉ là phòng ba, một tiểu thiếp, cần phải bày đặt lớn chuyện như này sao?"

Nhìn Tân Nguyệt đùng đùng nổi giận đi vào trong nhà, Vân Diệp vỗ vỗ ót rồi mới theo vào, đã nhìn thấy nãi nãi dẫn hai hài tử tới nhét vào trong tay Vân Diệp, cười nói: "Ngươi mang theo hài tử đi hoa viên, chuyện nơi đây nãi nãi xử lý. Chuyện nữ nhân, ngươi không nên hỏi đến, mang hài tử đi mới là chuyện chính."

Nhìn nãi nãi trong vòng vây của cô cô thẩm thẩm uy phong lẫm lẫm xông vào chiến trường, Vân Diệp rùng mình một cái, mang theo hai đứa con trai của mình chuẩn bị chuồn đi. Phòng của tiểu Ưng vẫn còn để không, ra ngoài phố mua vài thứ, đêm nay ba cha con ở trong đó, phỏng chừng hai ba ngày trong nhà sẽ không thanh nhàn được.

Lúc Vân Diệp mang theo Lưu Tiến Bảo cùng ba hộ vệ ra cửa, y còn nghe thấy Tiền quản gia nói với đám nô bộc ở đằng sau tường xây làm bình phong cổng: "Mấy ngày này, hãy mở to con mắt. Chân tay chịu khó một ít, trong nhà mấy ngày nay thời gian không tốt. Hãy giữ kín miệng cho ta, chuyện trong nhà không được để lộ ra ngoài. Ta mà nghe thấy những điều không nên nói, cũng đừng trách lão Hán không nói trước."Lưu Tiến Bảo run rẩy, hắn vốn muốn hỏi Vân Diệp vì sao chính mình phải đi đến ở trong tiểu viện, lúc này nghe thấy câu nói của lão Tiền, hắn vội vàng nuốt câu hỏi của mình trở lại bụng.

Đầu óc Vân Diệp hỗn loạn, chính mình tạo nghiệt đương nhiên phải tự gánh chịu. Chẳng thể trách người khác, Tân Nguyệt nổi giận là có đạo lý, Lý An Lan muốn vào nhà môn cũng có đạo lý, nãi nãi vui mừng cũng có đạo lý, chỉ có chính mình, thứ nhất không có đạo lý, hai không còn mặt mũi, đành phải chuồn mất.

Căn phòng nhỏ vẫn sạch sẽ như cũ, Đại Nha luôn phái nha hoàn tới quét dọn. Ở nơi đây nồi chén bầu bồn đầy đủ hết, củi gạo mỡ muối cũng không thiếu. Nhiều khi, Vân Diệp nhìn thấy Đại Nha hạnh phúc mua cái gì đó cho căn phòng nhỏ, song cửa sổ trên cửa sổ đều mới, giường trong tiểu viện được sắp đặt ngay ngắn rõ ràng, đệm chăn mới tinh, còn tản ra mùi thơm.

Hai đứa nhỏ vây quanh Vân Diệp, chạy đuổi nhau, đây mới thực là vui vẻ, nhìn hai đứa nhỏ béo mập, Vân Diệp nhìn về hướng nhà mình, bất chợt y phát hiện, có hai đứa nhỏ này, chính mình gánh chịu ít tội cũng không coi là cái gì.........

Con của mình không cần hỏi, đều là động vật ăn thịt, một bát tô thịt kho tàu bài cốt, xương cốt băm rất hùng nhiều, nêm đầy đủ gia vị, ở bên ngoài Lưu Tiến Bảo nấu một nồi cơm thật lớn ở trên bếp lò. Theo như hắn thấy, những ngày này Hầu gia không định về nhà.

Căn dặn Lưu Tiến Bảo cài cổng cẩn thận, năm người lớn cộng thêm hai đứa nhỏ, một bồn cơm, xương sườn lợn, đây chính bữa tối của mấy người.

Vân bảo bảo là người thích chơi đùa, thấy hôm nay không cần tuân thủ quy củ khi ăn cơm cùng nương, nó rất mừng rỡ. Mỗi khi phụ thân cho mình một cục xương thịt, nó dùng sức cắn xé, trên khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy mỡ.Lý Dung thì có chút câu nệ, nhưng dưới chỉ bảo của Vân Diệp, cùng với dáng vẻ của Vân bảo bảo, nó cũng cho rằng cục xương thịt cần cầm gặm mới thú vị, đây mới là cách ăn đúng nhất.

Vượng Tài không ngừng cào chân vào cánh cổng, thấy trong nhà chiến hỏa bay tán loạn, nó cũng không thể ngồi yên, mở cửa vào trong, nó như thở dài một hơi, phát ra tiếng phì phì trong mũi rồi đi tới đống cỏ khô trước mặt, chuẩn bị nghỉ ngơi. Hai đứa nhỏ Vân bảo bảo, Lý Dung nào có thể để cho nó thanh nhàn, cả hai bò lên bò xuống ở trên người nó, Vượng Tài dứt khoát ngã vào đống cỏ, giả chết, để mặc hai đứa trẻ loay hoay, không động đậy.

Một chậu than được đặt trong viện, khói màu trắng nổi lên, xua muỗi bay xa xa, cho tới bây giờ hai đứa nhỏ đang ngủ trong đống cỏ khô, một đứa cưỡi trên bụng phụ thân, một đứa ghé vào trong ngực phụ thân, nghe phụ thân nói những chuyện khủng bố trước kia.

Ánh trăng lên tới giữa không trung, hai đứa nhỏ đều đang ngủ, ôm hai hài tử từng bước từng bước đi vào trong phòng, nhìn hai huynh đệ đều đang chìm trong giâc ngủ ngọt ngào, Vân Diệp thoải mái cực kỳ trong lòng, lúc này mới là mệnh căn của mình.

Đứa nhỏ Lý Dung này hoàn toàn không có thái độ e sợ người lạ đối với chính mình. Rõ ràng giữa phụ tử đều có một mối liên lạc vô hình, không biết nói như vậy có đúng hay không. Vân Diệp cầm cánh tay trái Lý Dung lên xem. Không có vết sẹo, hắn đã phái người đưa vắc-xin phòng bệnh cho Lý An Lan, bà nương này không nghe theo, thật đáng chết, Lĩnh Nam vốn chính là khu vực bệnh đậu mùa nặng, không sớm tiêm chủng cho hài tử, chờ cái gì.

Vân Diệp giơ ngọn đèn vào trong màn đuổi giết những con muỗi lọt lưới, thẳng đến khi giết sạch toàn bộ, y mới nằm xuống. Mới nằm một lát, y lại nghe hình như có thanh âm ong ong, một lần nữa hắn lại đứng lên, đốt đèn, mở to hai mắt tiếp tục tìm. Y không dám để có muỗi, làn da hài tử mềm mại, không chịu nổi muỗi đốt.

Thẳng đến sau nửa đêm, Vân Diệp mới ngủ, y nằm mộng thấy mình bơi lội ở trong lũ lụt, đằng sau còn có sóng lớn ngập trời áp đảo, hắn sợ tới mức toàn thân giật mình một cái ngồi dậy. Kết quả chính mình quả nhiên đang ở trong hồng thủy, hai xú tiểu tử đều đang phun lũ lụt.

Sáng sớm ba cha con chen chúc tắm rửa ở trong ở trong thùng gỗ to của Đan Ưng, một người là Truyền Lệnh hầu, một người là tiểu Quận vương, một người tiểu Hầu gia, ở bên trong thùng nước vui đùa ầm ĩ phi thường cao hứng. Hôm nay Vân Diệp muốn dẫn Lý Dung, Vân bảo bảo đi chạy trốn, thuận tiện bái kiến những trưởng bối. Đây vốn chính là việc Lý An Lan yêu cầu Vân Diệp phải làm. Đi tới nhà trưởng bối, mang theo hai đứa trẻ cùng bản thân mình, toàn thân đều mang mùi khai nước tiểu cũng không phải là biểu hiện của một người có lễ phép.

Người Vân gia hiểu rõ căn phòng này cơ bản đều ở nơi này, lão Tiền dù bị đánh chết, cũng sẽ không bán Hầu gia, nơi này là bí mật của Đại Nha, nàng cũng sẽ không nói, cho nên, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có người tới quấy rầy sự an bình của ba cha con.

Sáng sớm, đứa nhỏ Lý Dung này biểu hiện vô cùng lạnh nhạt đối với việc không thấy mẫu thân. Giáo dục hoàng gia chết tiệt, đã giáo dục con của ta thành kẻ đầu gỗ trong hoàng cung.

Sau khi ăn bánh bao thịt, trứng chần nước sôi, Lưu Tiến Bảo đặt nhẹ nhàng xe ngựa ăn trộm dưới sự trợ giúp của lão Tiền, chính mình thuận tiện trộm bốn con ngựa, mấy người nhanh như chớp tiến về phía Ngưu gia trang.

Chương 668: Tránh nạn

Hai đứa cháu sinh đôi của vợ chồng lão ngưu không có mặt. Những ngày này đã hoàn thành cây trồng vụ hè, rỗi rãnh của nhàm chán, nhìn thấy hai đứa nhỏ trắng trẻo, bụ bẫm như búp bê, cười đến miệng cũng không ngậm được. Hai hài tử thích tóm râu mép, thích cầm trái cây ném ra phía bên ngoài cửa sổ, cũng thích ăn một nửa cục xương thịt rồi bỏ vào chén của hắn. Cắn cục xương thịt dính đầy nước miếng, Ngưu lão gia cười đến mức nếp nhăn trên mặt cũng nở hoa.

"Trong nhà xem như không thể trở về được, Ngưu bá bá, ta có ý định ở quý phủ trốn một hồi, đợi chuyện qua đi rồi trở về."

"Hay, hay, hài tử cũng để lại. Ở trong nhà sẽ bị các nàng giày vò. Tóm lại không còn người để châm lửa, cơn tức giận của nữ nhân chỉ vài ngày là qua. Hài tử đều lớn như vậy, còn có thể như thế nào, Vân gia vốn là ít con nối dòng, nhiều hài tử hơn, có cái gì không tốt. Không một người có hiểu biết là không hiểu là trong nhà, có hài tử tốt như vậy còn không biết tự vừa lòng......."

"Lão gia, người xem xem, hai hài tử này đều bụ bẫm, cùng dáng vẻ tuấn tú, còn lanh lợi hơn cả Cầu tử. Không biết hai oa nhi của chúng ta thế nào. Tất cả đều vì Kiến Hổ không cho phép đi ra ngoài. Nếu không phải lão gia muốn đuổi bọn họ hắn ra xa, giờ muốn nhìn cháu nội cũng không được."

Nhìn thấy hai hài tử bụ bẫm, Ngưu thẩm thẩm không ngừng lau nước mắt, không ngừng oán trách lão gia tử lòng dạ ác độc.

"Kiến Hổ quả thật cần đưa hài tử về một lần. Ở chỗ Tôn tiên sinh có chủng bệnh đậu mùa cho hài tử, bởi như vậy sẽ không sợ hài tử mắc bệnh đậu mùa, cho hài tử nhiều hơn một tầng bảo đảm, bất kể thế nào cẩn thận đều không thừa."

Đề nghị của Vân Diệp được Ngưu thẩm thẩm dốc sức ủng hộ, Ngưu Tiến Đạt nhìn dấu vết ở cánh tay Vân bảo bảo, cười ha hả cầm bút viết thư cho Ngưu Kiến Hổ ở bên ngoài xa ngàn dặm, nói để hài tử ở Trường An vẫn tốt hơn.

Ngưu thẩm thẩm lập tức chọn hộ vệ lợi hại nhất trong nhà, phái đi hai mươi mấy người, còn có thiếp thân nha hoàn, vú em của mình, muốn bọn họ phải mau mau đưa cháu mình về.

Vân Diệp ở tại Ngưu gia, mỗi ngày chỉ việc mang theo hài tử vui đùa ầm ĩ, Ngưu Tiến Đạt, Ngưu thẩm thẩm cũng vui vẻ ra mặt.

"Hầu gia, tình huống trong nhà không đúng, phu nhân cùng công chúa mỗi ngày đều cười mỉm, tốt như thân tỷ muội, phu nhân còn bảo quản gia mở bảo khố ra, thỉnh công chúa đi vào chọn lựa đồ trang sức, lão nãi nãi cũng cao hứng. Nghe quản gia nói mấy ngày nay lão nãi nãi ăn nhiều cơm ăn hơn nhiều, có thể ăn hơn một chén cơm. Hình như chúng ta không ở nhà, trong nhà càng thoải mái."

Lưu Tiến Bảo tìm hiểu tin tức từ Vân gia trở về, lén lút báo cáo cho Vân Diệp.

"Ngươi xác định tất cả tình huống ngươi nhìn thấy đều là thật?"Vân Diệp lo lắng hỏi Lưu Tiến Bảo.

"Hầu gia, đây là nguyên văn lời Tiền quản gia nói với tiểu nhân, hắn nói hắn cũng không hiểu rõ là từ ngày đầu tiên phu nhân cùng công chúa lại không cãi nhau, còn có cả cái người gọi Tiểu Linh Đang kia nữa, ở nhà cũng rất được phu nhân yêu mến. Vô luận như thế nào lão nãi nãi đều hướng về Hầu gia, xem dáng vẻ vui mừng của lão nãi nãi, không giống như giả bộ. Hầu gia, chúng ta không phải có thể trở về sao?""Đừng vội, hay quan sát vài ngày rồi nói tiếp, vạn nhất là bẩy rập, Hầu gia ta chỉ có vạn kiếp bất phục"

Không quay về, đánh chết cũng không quay trở về. Vân Diệp mang theo hai hài tử mấy ngày nay đi khắp tất cả các gia đình quyền quý có liên quan cùng Vân gia. Không có cấm kỵ, hai hài tử đều gọi Vân Diệp là phụ thân, kẻ ngốc cũng đều sẽ biết đã xảy ra chuyện gì, cho dù đứa nhỏ Lý Dung này mang họ Lý, trong lòng tất cả mọi người đều hiểu rõ, đây là Đại công tử Vân gia.

"Vân Diệp những ngày này đang làm gì đó?"Lý Nhị xoa xoa khóe mắt, buông bút son, hỏi Đoạn Hồng đang hầu hạ tại bên người.

"Hồi bẩm bệ hạ, những ngày này Vân hầu thật không tốt, mang theo hai hài tử của chính mình, lang thang ở Trường An." vẻ mặt Đoạn Hồng nhìn có chút hả hê.

"Lang thang? Vì sao lại vậy?"Chỉ một câu nói làm cho Lý Nhị tỉnh táo tinh thần. Sự tình gì có thể làm cho Vân hầu đại danh đỉnh đỉnh chạy trối chết. Đây chính là một việc hiếm có, phải hỏi thôi.

"Bệ hạ, Thọ Dương công chúa trở lại kinh. Chỉ là đi công chúa chỉ ghé qua phủ của mình, sau đó đã đi Vân gia trang, nghe nói tiến vào Vân gia."

"Ha ha ha ha, "Lý Nhị cười như điên, Thọ Dương tiến vào Vân gia? Hiện tại vấn đề này không có gì cần phải giấu diếm, người nên biết cũng biết, người không nên biết vẫn không biết, Thọ Dương tiến vào Vân gia? Đây là một một chiêu ác hiểm, không trách được Vân Diệp phải lang thang, còn mang theo hai hài tử. Ồ, coi như hắn có lương tâm, biết thương yêu con của mình.Trước đó một lần nhờ cơ hội Vân Diệp trở về, cảnh cáo chính ba con trai của mình, hiện tại không phải là lúc bọn hắn giơ tay chỉ trỏ chính vụ trong triều, đại sư tử còn trẻ trung khoẻ mạnh, không cần phải tiểu sư tử đi làm việc của đại sư tử.

Hiệu quả thật tốt, Lý Khác nhanh như chớp chạy về đất phong. Nghe nói hắn sẽ không lộ diện nhiều năm. Thái Tử cùng Vân Diệp mỗi ngày đều bận rộn công việc trên đồng ruộng. Không phải cái này rất tốt sao? Quan tâm nhiều hơn tới căn bản của quốc gia cũng thật tốt.

Vốn còn lo lắng Thái Tử tính tình nôn nóng, ôm khư khư ngân hàng tư nhân mà mình nắm giữ, không chuyển cho Hộ bộ, không ngờ Thái Tử bứt ra rất nhanh, rất hoàn toàn đối với sự việc tiền mới. Khi Trưởng Tôn Vô Kỵ báo cáo, đối với nhận thức đại cục, đức tính biết nặng nhẹ của Thái tử, khẳng định rất đúng với ý hoàng đế, Thái Tử, khi Hộ bộ hỏi thăm sự việc tiền mới, biết gì nói đấy, không gì không nói.

Lý Nhị cực kỳ vừa lòng đối với ba hài tử thông minh nhất của mình. Khi tham chính là muốn giúp đỡ phụ thân phân ưu. Lúc này phát hiện mình làm việc quá mức, hiểu được bứt ra, không luyến quyền, không ôm quyền. Rất tốt, chỉ là lúc này Thanh Tước dưỡng bệnh ở chỗ Tôn Tư Mạc, thật sự là làm cho người ta sầu lo. Vân Diệp mang Lý Dung trên cổ, Trình Xử mặc mang Vân bảo bảo trên cổ. Miệng bốn người đều không nhàn rỗi, hai hài tử đang cầm gặm dưa chuột. Vân Diệp cùng Trình Xử Mặc một người cầm một kẹp bánh thịt to, vừa đi vừa nhai.

"Xử mặc, Thanh Hà năm nay mười sáu tuổi, ta nghe nói Trình bá bá đã thỉnh bệ hạ ban hôn kỳ?"

"Không sai, con bà nó, cuối cùng tiểu khuê nữ cũng trưởng thành khuê nữ, đến lúc đó ta cũng muốn sinh vài tiểu tử béo như này. Ngươi đã có ba hài tử, ca ca ta mới một khuê nữ. Đúng rồi, khi ca ca ta thành thân, người tiếp tân không cần tìm người khác. Lúc trước ngươi thành thân, ta là bị những phụ nhân kia thiếu chút nữa làm cho bất tỉnh."

"Hiểu rõ, ngươi thành thân ngoại trừ ta ai còn nguyện ý làm người tiếp tân không may đó. Nhà chúng ta là quân võ thế gia, mặc áo giáp đi đón dâu, chẳng phải rất có mặt mũi sao?"

"Ta có hiểu biết mới đối với trình độ vô sỉ của ngươi, lúc trước khi ngươi thành thân, sao lại đã quên nhắc nhở ta mặc giáp? Coi như là không mặc áo giáp, mặc bì giáp ta cũng sẽ ít bị khốn khổ.

Nói thật, trong nhà ngươi có hai lão bà xinh đẹp tuyệt luân, ngươi còn muốn lang thang ở trên phố Trường An làm chi? Sớm về nhà sinh thêm hai hài tử nữa mới là đứng đắn, gia nghiệp của chúng ta càng ngày càng lớn, ít hài tử có thể không làm được."

"Trở lại mà được sao? Hai bà nương kia, một này còn hung ác hơn cả kẻ kia, huynh đệ ta muốn hưởng thụ tề nhân chi phúc, phỏng chừng nằm mơ còn tốt hơn so với thực tế, chỉ cần đầu óc tinh tường, Ta không quay về." Trình Xử Mặc vốn không giỏi về chuyện khuyên giải người khác, nghe Vân Diệp nói xong, hắn không khuyên nữa. Vừa vặn bước chân đến trước một tửu lâu, chưởng quầy muốn đi tới đỡ hài tử, bị Trình Xử Mặc cản lại, chính hắn đặt Vân bảo bảo xuống, đặt đứng ở trên mặt ghế, nhìn chưởng quầy căn dặn: "Bưng lên pho mát nguyên, ướp đá, không được cho thêm đá, hai phần, lại thêm hai chén to sữa chua lạc, cho thêm đá, mau."

Vân Diệp cũng đặt Lý Dung xuống, đặt hai hài tử cùng một chỗ. Chỉ chốc lát, chưởng quầy đích thân bưng lên bốn phần pho mát, còn có một đĩa đường sữa nhỏ, trên mặt có giấy dầu, tiêu chuẩn chế tạo của Lan Lăng........

Chương 669: Là họa thì trốn không thoát

Lý Dung rất có quy tắc, thỉnh phụ thân cùng bá bá ăn đường, thấy những người lớn không ăn, là lập tức cùng Vân bảo bảo chia của ngay tại chỗ, ngươi một miếng, ta một miếng rất tinh tường, cuối cùng chỉ còn lại một viên, Vân Diệp nhặt lấy, xé toang giấy dầu, bỏ vào trong miệng của mình.

"Diệp tử, bọn nhỏ phân chia kẹo, một đứa nhiều hơn một, đứa kia ít hơn một, không cần phải quá nghiêm khắc như vậy."Trình Xử mặc thả tay xuống bên trong chén, thấy động tác cổ quái của Vân Diệp, trách y chuyện bé xé ra to........

Vân Diệp quấy đều đặn chén pho mát, cộng thêm lớp đường áo cho hai hài tử, lúc này mới để ở trước mặt bọn nhỏ, thấy hai hài tử ăn, hương vị ngọt ngào, mới nói với Trình Xử mặc: "Công bình, công bình rất trọng yếu, đều là con của ta, ta tuyệt đối sẽ không yêu mến một kẻ, chán ghét mà vứt bỏ một kẻ. Mọi chuyện cần thiết đều cần tận lực làm công bình. Ngươi sau này tốt nhất cũng như vậy, đều là cốt nhục của mình, nhất định không thể nặng nhẹ."

Trình Xử mặc nghĩ một lát, gật gật đầu, tiếp đó hắn uống sữa lạc. Nói tới công bình, Vân Diệp đột nhiên phát hiện, chính mình bỏ chạy ra ngoài, thật ra cực độ không công bình đối với hai người Tân Nguyệt cùng Lý An Lan. Nói không chừng hiện tại các nàng càng lo lắng cho mình, vạn nhất nếu vĩnh viễn sẽ không về nhà, hai người các nàng coi như phân ra thắng bại thì như thế nào.

Đẩy chén trong tay ra, Vân Diệp nói với Trình Xử Mặc: "Ngươi vừa rồi nói rất đúng, tốt xấu đều do ta tạo thành, nên về nhà. Nháy mắt, đều đã qua năm ngày, lại trốn ở đó, mất khí độ của nam tử hán đại trượng phu, đi thôi, về nhà."

Ba cha con đều cưỡi Vượng Tài đích lưng thượng lảo đảo của tới gia đuổi, lỗ tai Vượng Tài tự động loại bỏ hai người con trai của hô to tiểu uống, vừa mới uống một chút rượu nếp than, tâm tình không tệ.

Xa xa đã nhìn thấy một thân ảnh đứng ở ngoài cổng nhìn về phía bên này, từ kiểu tóc Vân Diệp đã nhận ra người, là Tiểu Linh Đang, tiểu cô nương ngày xưa hoàn toàn biến thành đại cô nương, dáng người cũng cao ngất, ngực căng phồng, thấy Vân Diệp mang theo bọn nhỏ trở về, nghẹn ngào hô một tiếng: "Vân đại ca!"

"Ha ha, Tiểu Linh Đang, trưởng thành đại cô nương, tốt, mấy ngày nay ta mang theo bọn nhỏ đi Trường An tiếp trưởng bối, chậm trễ ngươi, sao lại hay như vậy ái khóc nhè, nhanh về nhà, khiến cho ta hảo hảo nhìn xem."

Cô gái này này căn bản là một hài tử mới lớn, chỉ trêu chọc hai câu, sắc mặt trở nên đỏ bừng, cổ cũng trở thành màu hồng phấn mê người.

Về đến nhà, từ xa xa đã nghe thấy tiếng nãi nãi đang răn dạy Tân Nguyệt cùng Lý An Lan: "Đều thích ồn ào, nhé, nam nhân không trở lại, ồn ào, hai ngày này mới an tĩnh lại, lại bắt đầu oán trách, nếu Ca nhi quay trở lại, nhìn thấy cái dạng này của các ngươi, chẳng phải lại phải đi tiếp sao. Gia đình không yên, ai thích ở trong nhà, ngươi cho rằng Ca nhi ở bên ngoài không tìm được nhà ở sao?"

"Nãi nãi, ta trở về, Tân Nguyệt, mau chuẩn bị nước tắm cho ta, hai hài tử cũng cần tắm rửa, toàn thân đầy mồ hôi, trời nóng nực muốn mạng người."Vân Diệp từ đằng sau bức tường xây làm bình phong ở cổng đi tới, ôm hai hài tử. Hai xú tiểu tử này rất nặng, ôm mỏi cánh tay, vẫn phải điềm nhiên như không, để tránh cho hai bà nương thẹn quá hoá giận.

Lý An Lan cười chào Vân Diệp, rất kỳ quái, đó là lễ phu thê. Đúng ra phải là Vân Diệp hành lễ với Lý An Lan mới đúng. Nhìn thấy Tân Nguyệt đỏ hai mắt, Vân Diệp nói: "Hai hài tử đều đi gặp người ngoài, Vân Diệp ta có hai tiểu tử mập mạp, không khoe khoang một chút rõ ràng không được."

Rồi nhìn Lý An Lan nói: "Không phải cho người gửi chủng phòng bệnh đậu mùa cho ngươi rồi sao? Sao lại còn không có tiêm chủng, Lĩnh Nam là khu vực bệnh đậu mùa rất nặng. Nếu xảy ra vạn nhất, ta không sống nổi, tắm rửa xong sẽ thu thập ngươi."

Thấy nãi nãi cười trở về gian phòng của mình, Vân Diệp ôm hai hài tử chuẩn bị đi đến nhà tắm, Tân Nguyệt rất tự nhiên tiến vào, Lý An Lan không biết nên làm thế nào, Vân Diệp không kiên nhẫn nói với nàng: "Mau đi vào, tắm rửa cho Dung nhi." Lúc này Lý An Lan mới nhỏ nhẹ bước vào trong nhà tắm.

Đều là nữ nhân của mình, Vân Diệp không quan tâm, thoát quần áo sạch trơn, hai tiểu hài tử xấu xa đã trần trùng trục đạp nước ở trong hồ. Vân Diệp không coi ai ra gì, nằm ở trong hồ, để mặc nước mát bao vây toàn thân mình. Tân Nguyệt đột nhiên cười quyến rũ, thoát y phục chỉ còn có áo ngực, kéo Vân bảo bảo tới, bắt đầu tắm rửa cho con trai, vừa tắm vừa lầm bầm: đã thành thối hài tử. nguồn TruyệnFULL.vn
Lý An Lan sửng sốt một chút, lập tức cũng cởi sa y, chà xát rửa cho Lý Dung từ trên xuống dưới, Vân Diệp híp mắt liếc nhìn vẻ mặt đau khổ, nhe răng nhếch miệng của hai hài tử, trong lòng âm thầm đắc ý. Tốt, kế hoạch thay mận đổi đào rốt cục thực hiện.

Rất nhanh, hai hài tử đã bị vú em ôm đi. Tân Nguyệt càng đắc ý, thoát hết y phục. "Ùm" một tiếng nhảy vào ao, bọt nước tóe lên rất mạnh, nàng đi tới trước mặt Vân Diệp, cầm một cánh tay, bắt đầu chà xát.

Lý An Lan ngược lại rất ưu nhã cởi y phục, che trước ngực đi xuống nước, cầm một cánh tay còn lại của Vân Diệp, chà xát. Ngay khi vừa mới bắt đầu, Vân Diệp nhìn cảnh đẹp trước mắt mà tâm trạng bay lên, nhìn thân thể tuyệt mỹ của Tân Nguyệt, lại nhìn vẻ mặt kiều mỵ của Lý An Lan, tinh thần như muốn hòa tan. Trong lúc y đang cảm thấy chộn rộn, từ trên hai cánh tay truyền đến từng cơn đau đớn mãnh liệt.

"Phu quân, người xem lực đạo như này đã hài lòng chưa?" Tân Nguyệt tóm lấy một khối da thịt của Vân Diệp, chậm rãi kéo lên.

"Không đúng, khi phu quân ở Lĩnh Nam thích làm như thế này" Lý An Lan dùng hai tay đã từng luyện qua võ của mình, hung hăng nâng cánh tay Vân Diệp, để trên ngực của mình, cơn đau nhức kịch liệt khiến Vân Diệp rốt cuộc không thể cảm thụ được một chút ôn nhu tinh tế.

Buổi tối quả nhiên ba người ngủ chung một chỗ, thế nhưng có một chút điểm cải biến nho nhỏ, từ phu thê ba người biến thành phụ tử ba người. Hai cánh tay vừa tím vừa sưng, động một chút đều vô cùng đau đớn, ôm con trai ước lượng nước tiểu của khi như là như là chặt đứt, còn có người nào có thời gian giam cầm bồn đái, an vị ở bên giường đối với trên mặt đất giải quyết, hai hài tử béo đều giải quyết xong, Vân Diệp này người làm cha an ổn, đêm nay sẽ không tiếp tục phải chìm trong lũ lụt.

Hầu hạ hai hài tử ngủ ngon, Vân Diệp nặng nề đặt cánh tay ở trên bụng. Thật ra trong lòng y có điểm đắc ý nho nhỏ. Nếu như ở thời đại sau này, dám quang minh chánh đại mang Tiểu Tam về nhà, phỏng chừng kết cục không khá hơn bao nhiêu so với trư, nếu như quang minh chính đại lấy thiếp, Tân Nguyệt cũng sẽ không trở nên cuồng loạn như vậy. Loại chuyện này ở trong đại gia đình chưa tính là đại sự. Thiếp thị trong nhà quyền quý có thân phận không khác bao nhiêu so với đại gia súc. Trong các đại gia đình, ba ngày hai tiểu thiếp bệnh chết, tất cả mọi người tập mãi thành thói quen. Chuyện Tân Nguyệt coi trọng lại không phải điều đó, mỗi khi một nữ nhân tiến vào Vân gia, đều tranh đoạt cảm tình của trượng phu cùng mình. Từ chuyện xảy ra ngày đó là có thể nhìn ra, có nhà ai mà tiểu thiếp còn mạnh hơn so với chính phu nhân, sản nghiệp cự đại trên thảo nguyên là g một mình nàng định đoạt, đây chính là giai thoại được lưu truyền ở Trường An.

Ngày hôm ấy từ tài sản của chủ nhà biến thành tài sản của chủ nhân, vốn là một cơn chấn động đối với tất cả các tiểu thiếp ở Trường An. Trong chuyện này, Tân Nguyệt bị các đương gia nương tử các gia đình quyền quý coi là một đương gia nữ nhân rất không bản lĩnh của, bị một tiểu thiếp cắt đi tài sản trong nhà, là sỉ nhục của quý phụ nhân

Chỉ có tự bản thân Tân Nguyệt hiểu rõ nỗi cay đắng trong đó, trượng phu chưa từng coi tiểu thiếp thành tài phú tư nhân, thảo nguyên vốn chính là của Na Nhật Mộ, chính mình tính toán hai ba năm, kết quả, thảo nguyên lại quay trở về Na Nhật Mộ. Cho dù sau này Na Nhật Mộ không sinh con trai, thảo nguyên cũng có thể cho nha đầu, trượng phu hình như rất ủng hộ suy nghĩ của Na Nhật Mộ.

Đáng chết nhất chính là công chúa, cầm giữ tiền thu Lĩnh Nam, bây giờ còn không biết xấu hổ tiến vào trong nhà, muốn làm gì? Bây giờ địa vị của mình bị lung lay mạnh, địa vị của con trai cũng bị uy hiếp nghiêm trọng. Trong tình trạng như vậy, Tân Nguyệt có thể bảo trì được lý trí như vậy đã rất hiếm có........

Chương 670: Phóng túng

Vân Diệp nếu như không đối xử với nữ nhân như là người, phải ôm, trái ấp là chuyện rất dễ dàng. Những người có cùng địa vị với y như hiện nay, coi như là Trương Hiến Trung coi nữ nhân chỉ là bình phong cũng không phải là đại sự. Đại gia đình có hơn mười phòng tiểu thiếp rất phổ biến, chớ đừng nói chi còn có Lưu Hoằng Cơ, một ngày cưới tám nữ nhân vào trong nhà.

Mỗi người có cuộc sống của người đó. Ngươi không thể bởi vì yêu thích của bản thân khiến cho một người biến thành con lừa, sau đó yên tam thoải mái đối đãi với người ta như con lừa. Tiểu thiếp, ngoại trừ ăn cơm, nàng cũng có tình cảm cùng cảm thụ của mình, Vân Diệp một người, ngay cả tảng đá dùng trong thời gian dài đều không nỡ ném đi, muốn không đếm xỉa đến những chuyện lặt vặt này, thật sự là làm không được.

Ngươi hiển nhiên không thể hung ác đối với người khác, cũng chỉ có thể ủy khuất chính mình. Tóm lại cơn tức cần phải có một người mở miệng phát tiết, hai cánh tay của mình gặp tai họa, tóm lại còn tốt hơn so với hai nữ nhân tranh giành tới máu chảy đầm đìa. Một lần nữa cảm thụ những đau nhức kia, một cảm giác tự hào lập tức hiện lên từ đáy lòng, nhìn bóng dáng của mình trên màn, nở nụ cười. Đầu rất lớn, cực kỳ lớn. Sắp che kín tường, vậy là được rồi, Lão Tử chính là Đại Đầu lớn nhất Đại Đường.

Hai hài tử ngủ vô cùng an ổn, Vân Diệp xuống giường, dập tắt ngọn nến, từ trong khe cửa nhìn thấy ánh nến của phòng đối diện vẫn không tắt, nhẹ nhàng kéo mở cửa phòng, rón ra rón rén đi đến dưới cửa sổ đối diện, vụng trộm nghe xem bên trong rốt cuộc đang nói cái gì.

"Tân Nguyệt muội tử, nói cho cùng ngươi là một người có phúc khí. Mặc kệ bên ngoài truyền kỳ của phu quân lam truyền đến cỡ nào, trong nhà, hắn vẫn là quan tâm nhất ngươi, Na Nhật Mộ đi xa thảo nguyên, ta ở Lĩnh Nam cố gắng sống qua ngày, tuy nói cô độc, trong lòng cũng không cảm thấy đau buồn, cũng bởi vì có hắn. Ngươi không cần phải chê chúng ta không biết ngượng, là vì hai người chúng ta chỉ là hai chim yến trong lúc vô tình an giấc ở dưới mái hiên nhà của ngươi, tìm nơi che gió che mưa."

"Ta nói cái gì, nói như thế nào, hôm nay ngươi cũng thấy đấy, vì để cho ta trút giận, cánh tay bị biến thành dạng như vậy, trên mặt còn cười, thấy mà làm cho lòng người chua xót, mang theo hài tử chạy ra ngoài vài ngày, chính là muốn khiến cho chúng ta lãnh yên tĩnh một chút, sau khi trở về bày ra một bộ dáng đau xót, trong nhà quyền quý, thiếp thân nào có quyền lực gì, chỉ là chính phòng phu nhân, cũng chỉ là giam cầm tánh mạng của mình cùng áp chế mới làm được, ta còn có thể nói cái gì.

Có một phu quân như vậy chính là phúc phận đã tu luyện từ kiếp trước của ta, công chúa, ngươi tin tưởng sao? Hắn chưa từng nói với ta một câu nói nặng. Lúc trước khi ngươi mang thai Dung nhi, ta cơ hồ muốn điên rồi, ép buộc hắn như vậy, hắn cũng không nổi giận đối với ta. Nếu như rơi vào nhà người khác, có thể bỏ vợ, ta không coi là tiểu thư khuê các, khi còn bé trong nhà trải qua gian nan, đã từng để chân trần chạy loạn một thời gian, nhìn thấy có một nhà phú hộ đón dâu. Lúc đó làm rất phô trương, thoạt nhìn quả thực chính là cực kỳ thể diện trong cuộc sống cực kỳ gian khó. Ai ngờ, tới khi ta thành thân thì phô trương không cách nào so sánh được. Ngày xuất giá, ta ngồi trong xe ngựa, kim trên lưng đâm vô cùng đau, nước mắt một mực chảy, trong lòng lại như là có một chén mật đường, phu quân thấy ta khó chịu, giúp ta bỏ những cái kim đó. Có khả năng bởi vì là những châm bị bỏ đi sớm, mới khiến cho ta biến thành bộ dáng hiện tại, cái gì đều mơ tưởng, cái gì thậm chí cũng muốn chiếm lấy."

"Ngươi không biết, lúc trước nếu như ta không quá chú ý, hừ hừ, đến Vân gia làm chính thê, Tân Nguyệt muội tử, ngươi có tin ta làm còn nhất định sẽ càng quá mức hay không, hiện tại đã chậm, chỉ cần Dung nhi tốt, ta coi như là làm cái gì cũng được, đừng coi ta là công chúa, coi như tỷ muội nhà mình là tốt rồi. Phu quân là trên đời này nam nhân kỳ quái nhất. Nghe nói ở Cao Ly, hắn giết người như ngóe, không ngờ trong nhà lại thành bùn nặn. Không nói nữa, chúng ta ngủ thôi, cũng không biết phu quân chăm sóc hai hài tử ngủ thế nào, rất đáng thương."

Nghe xong hai nữ nhân tâm sự trong phòng, vẻ mặt Vân Diệp bừng bừng lửa giận. Cm, đều là chính mình nuông chiều mà thành tật xấu, đáng đời một đại nam nhân chiếu cố hai hài tử, còn bị con của mình vuốt ngực muốn bú sữa mẹ.

Từ ngày mai trở đi, không cho các nàng thể diện, chắp tay sau đít chuẩn bị trở về phòng. Mới đi hai bước chỉ nghe thấy sau lưng có tiếng cửa mở, Lý An Lan đang định trở về phòng nghỉ ngơi, không ngờ nhìn thấy Vân Diệp đứng ở dưới mái hiên, nàng há miệng định kêu to, đã bị Vân Diệp bịt lại, để cho người trong viện đều biết mình nghe lén, còn có muốn người ta sống nữa hay không.Đẩy Lý An Lan trở về phòng, Tân Nguyệt, người vừa mới nằm xuống, trợn tròn tròng mắt nhìn hai người đang dính vào nhau. Vừa mới nói tới trượng phu, đã nhìn thấy trượng phu rất mập mờ đẩy Lý An Lan tiến vào trong.

"Đều ta ngày thường đem các ngươi làm hư, nguyên một đám không một chút quy củ, hôm nay không thi hành gia pháp thì không được."

Tân Nguyệt phì một tiếng bật cười, giảm thấp âm thanh xuống nói: "Phu quân chuẩn bị lại thi hành gia pháp sao? Gậy trúc lại để ở trong từ đường, công chúa cũng không phải là người chúng ta, gia pháp không dùng được với nàng"

Lý An Lan kiều mỵ tựa ở đầu giường cười ha ha nói: "Không coi là đại sự, Lĩnh Nam đã được chứng kiến, chỉ có mấy chiêu này, sớm biết rồi."

Đây là khiêu khích, khiêu khích trắng trợn, bất chấp cánh tay đau, lật Lý An Lan ngược lại, bàn tay đánh liên tục vào mông nàng, chẳng biết tại sao Tân Nguyệt cũng hào hứng, giúp đở Vân Diệp giáo huấn Lý An Lan...
Giáo huấn người khác là một hoạt động thể lực, nhất là cả đêm phải giáo huấn hai người, lo lắng hài tử buổi sáng dậy tìm cha, trời còn chưa sáng, Vân Diệp xoa eo lảo đảo quay về phòng. Khi mở cửa phòng, quay đầu lại nhìn xem vô hạn xuân quang ở bên trong màn, lại nhào tới giáo huấn một trận, lúc này mới thoả mãn quay trở lại phòng của mình.

Hai tiểu hài tử trần truồng cùng đứng trên giường đi tiểu xuống đất, nhìn thấy cha trở về, vui vẻ hô muốn cưỡi ngựa. Chuyện này không được, eo của Lão Tử đã sắp đứt, lại bị cưỡi ngựa, lão khó giữ được tánh mạng.

Mệt mỏi ngáp mấy cái liền mà còn phải kể cho hài tử câu chuyện con báo màu xanh lam, lưng một ngụm bảo kiếm chinh chiến bốn phía. Vì không nhớ được tình tiết câu chuyện, đành phải bịa chuyện cho bọn nhỏ, hai hài tử tuy không rõ con báo vì sao phải chạy trốn, vẫn mở to hai mắt nghe phụ thân kể chuyện.

Quả nhiên là như vậy, người nghe kể chuyện xưa bắt đầu dùng răng của mình, bởi vì người kể chuyện xưa đã ngủ mê mệt, Lý Dung níu lấy lỗ tai phụ thân, cũng không thể đánh thức. Đều là hài tử ngoan, không khóc không ồn ào, tự mình cắn.

Khi hai nữ nhân đỏ mặt rời khỏi giường, đi xem hài tử, bị tình cảnh trước mặt khiến sợ ngây người, hai hài tử cởi truồng, một đứa ngồi ở trên mặt phụ thân, một đứa ngồi ở ngực, giúp nhau cắn, cắn mệt mỏi, còn cắn thêm hai cái ở trên ngực phụ thân, nam nhân mang hài tử, hài tử có thể bình an lớn lên coi như ông trời chiếu cố.

Lý Thừa Càn đến đây, Vân Diệp ngẫu nhiên cảm phong hàn không tiếp khách, Lý Thái đến đây, Vân Diệp vẫn mang bệnh không tiếp khách, Tôn Tư Mạc đến đây, kê cho Vân Diệp một đống thuốc bổ, chỉ vào cái mũi chửi rủa một trận rồi trở về dược lư, nói tiếp tục như vậy, có thể sống đến năm mươi tuổi, tính hắn mạng lớn, một quyển 《 hoàng đế nội kinh 》 bị để lại. Xem không hiểu, có đôi chút nội dung thật sự không phải tiểu dân như ngươi có thể hiểu được, vô cùng không bị cản trở (tư tưởng, tình cảm, văn chương... bộc lộ hết tâm tư tình cảm, không bị câu thúc gò bó), cũng vô cùng dã thú hóa, Tôn Tư Mạc làm cả đời xử nam hiểu được cái gì là phòng trung thuật, dưỡng sinh phải kiềm chế tình cảm? Nói đùa gì vậy, cuốn sách bại hoại này đã bị Vân Diệp tiện tay ném lên trên giá sách dính bụi.

Lý Thái ngồi ở dưới bóng cây nắm chặt lấy đầu Vân Diệp mà nhìn trái, nhìn phải, mắt quầng thâm, mặt tím, tứ chi vô lực buông thỏng, đây là tiêu chuẩn của miệt mài quá độ.

"Phương thuốc của ta, ngươi có muốn một bản hay không. Ta thấy, trạng thái hiện tại của ngươi còn thảm hơn so với ta. Ta chỉ là âm khí xâm lấn, ngươi đại khái là ngâm mình ở bên trong âm khí, ngươi không thể nửa tháng đều thâu hoan, khoai tây sắp thu hoạch, Huyện lệnh, chủ bộ, huyện úy, đều muốn điên rồi, hiện tại phải đào khoai tây, còn theo tra hạt kê, hộ nông dân cũng cần thái rau khô chuẩn bị vào đông, ngươi cùng đại ca ta không lên tiếng, không ai dám đào đất, ta thấy, cây khoai tây đều khô vàng, nên thu hoạch." Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Có một số việc bắt đầu đã không hãm được, nhất là hai nữ nhân thậm chí lại muốn có hài tử. Nếu như ở trên giường cũng muốn tranh giành công bình, thời gian trôi qua sẽ không có gì tốt. Vân Diệp hiểu rất rõ ràng điểm này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau