ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Hồng Phất nữ

Có Trình Xử Mặc làm bạn, tâm tình tốt hơn rất nhiều, Vân Diệp tính hôm nay đem những thứ đồ mới mẻ của Vân phủ dâng tặng, phường Chiêu Quốc đưa tới rất nhiều lò sắt, ống khói, ấm nước, thêm vào ghế mềm mà Vân Diệp dựa vào ghế sô pha lấy lông cừu làm ra. Không có lò so, chỉ dùng gân trâu bện lại để chịu lực, vừa mềm lại đàn hồi, đúng là thứ đồ sinh hoạt không thể thiếu trong nhà. Lão Trình nói như thế. Là đại chủ nợ của Vân gia, tất nhiên phải tham dự, kiếm tiền mà, ai chẳng thích.

Vân Diệp chưa trả nợ cho Lão Trình, dù là khi Lý Nhị bệ hạ thưởng vạn quan tiền cũng không nhắc tới chuyện trả nợ. Lão Trình hài lòng nhất về Vân Diệp là ở điểm này, rất biết điều hiểu lẽ. Nợ của Lão Trình không phải là dùng tiền có thể trả hết.

Nếu như trả tiền tức là nói Vân gia và Trình gia từ nay không ai nợ nần gì ai, phân rõ giới hạn. Vân Diệp không muốn thế, Lão Trình lấy đao chém chết ngay. Cứ nợ mãi thì tốt hơn, ít nhất chỉ cần còn Lão Trình là không thể nhắc tới. Đó là chút tình hương hỏa mà Trình Giảo Kim để lại cho Trình gia, sau này Trình gia có nạn, Vân Diệp sẽ không khoanh tay ngồi nhìn.

Gia đình Trình gia luôn như hung thần nghênh ngang đi trên đường, không có kẻ mù mắt nào dám ra chỉnh đốn trật tự. Lưu Tiến Bảo ôm một con mắt vừa mới định học theo phong thái Trình gia thì đầu bị Lão Trang bợp cho một phát, liền ngoan ngoãn theo đằng sau không dam ho he gì nữa.

Rất vắng vẻ, đường đường phủ Vệ công mà lại bặt chim tăm cá, tuy nói bị người ta cáo trạng vài lần, nhưng cũng không tới mức không ai tới nhà chứ? Cẩn thận quá đấy. Cho dù ông không tham dự vào chiến dịch vĩ đại Lý Nhị đồ sát huynh đệ, không thể nói là trọng thần tâm phúc, nhưng hay dở gì ông cũng là trọng thần đắc lực, làm mình như tiểu tức phụ bị thiệt thòi thì cũng quá đáng rồi.

Bái thiếp đưa vào hồi lâu mà không có ai nói gì, hai huynh đệ bị ném ở cửa chẳng thèm ngó ngàng gì tới. Trình Xử Mặc mặt sầm lại, Vân Diệp cũng chẳng vui, Vệ công phủ tự cho mình là thanh cao cũng không thể bỏ khách ở ngoài không thèm chào hỏi.

Đúng lúc hai người định giao lễ vật cho người gác cửa rồi bỏ đi thì cửa mở ra. Lý Đắc Dự nhi tử của Lý Tịnh vội vàng chạy ra, tới trước mặt hai người rối rít xin lỗi, đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh người chạy lại, hai huynh đệ đành nhịn, theo Lý Đắc Dự vào phủ.

Vừa mới đi qua cửa liền phát hiện không ổn, trong nhà chẳng có chút không khí ngày lễ, phó dịch nha hoàn đi vội vã, vẻ mặt khẩn trương. Lý Đắc Dự cười gượng:

- Trình huynh, Vân huynh, vừa rồi thật thất lễ, gia mẫu đang nổi giận, làm trông nhà loạn hết. Để hai huynh chê cười rồi.

Nghe nói Lý Tịnh hơi sợ vợ, không ngờ rằng Hồng Phất Nữ lại bá đạo như thế, làm vợ người ta mà cứ như làm mẹ người ta, Vân Diệp nói:

- Nếu trong nhà có điều bất tiện thì tiểu đệ và Xử Mặc không quấy nhiễu nữa, mong Lý huynh thay hai chúng ta thỉnh an hai vị trưởng bối.

Nói xong muốn đi ngay.

- Tiểu tử, định đi đâu?

Một giọng nói lanh lảnh truyền tới, tiếp ngay đó một ánh hàn quang xẹt qua mặt Vân Diệp, cắm phập vào cây ngô đồng bên cạnh. Vân Diệp mặt trắng bệch, thiếu chút nữa là cắm vào đầu mình rồi. Trình Xử Mặc không ngờ lại có loại chuyện này, phẫn nộ, kéo Vân Diệp sang một bên, nắm chặt tay muốn nhào tới. Lý Đắc Dự ngăn trước mặt Trình Xử Mặc, hai tay giang ra:

- Mẫu thân, đây là khách.

Một thiếu phụ từ trong phòng khách lướt ra, vóc dáng tha thướt, trông chỉ như hai mươi mấy, người mặc áo bó, chân đi giày nhẹ đế mỏng, hai ống tay áo quấn trên cánh tay, đúng là một phụ nhân oai phong. Đi tới tóm lấy cổ áo Lý Đức Dụ ném sang một bên. Trình Xử Mặc thấy đó là một phụ nhân thì không tiện ra tay, liền dừng bước.

- Đây là gia mẫu.

Lý Đắc Dự vội vàng giới thiệu:

Vân Diệp chắp tay lại thi lễ:- Vãn bối Vân Diệp ra mắt phu nhân.

Hồng Phất nữ nhìn Vân Diệp mấy lượt:

- Ngươi chính là tên tiểu tử mà lão gia nhà ta nói sao?

Không muốn để ý tới, Vân Diệp thực sự không thích cái loại người bản thân không vui liền khiến cả nhà không được thoải mái, chỉ là vì thể diện Lý Tịnh mới khom người đáp:

- Không biết Vệ công nói tới ai? Liên quan gì tới tiểu tử?

- Sư phụ ngươi chính là Tiêu Dao Tử? Ông ta đã gặp Nhị ca của ta?

Rõ ràng nhi tử đã sắp 20, lại còn làm ra cái vẻ tiểu cô nương, thêm vào ăn nói vô lễ, khiến người ta ghét.

- Vãn bối không biết Tiểu Dao Tử trong miệng phu nhân, càng không biết Nhị ca của người, quấy rầy phu nhân rồi, cáo lui.

Nói xong còn kéo Trình Xử Mặc ra cửa. Hồng Phất nữ người chớp lên, chắn trước cửa:

- Tên tiểu tử ngươi không nói tung tích Nhị ca ta thì đừng hòng ra được cửa này.

Vân Diệp mặt tím lại, hỏi Lý Đắc Dự:- Không biết Lý huynh có gì chỉ giáo, hôm nay hai huynh đệ ta tới chúc Tết, không biết phạm lỗi gì mà bị xỉ nhục thế này?

Lý Đắc Dự rõ ràng trái phải đều khó, đành kèo Vân Diệp qua một bên nói nhỏ:

- Vân huynh đừng trách, gia mẫu mắc bệnh lạ, thường ngày rất tốt, chỉ là một khi bệnh tái phát là coi mình như thiếu nữ mười lăm, luôn nói có chó sói tới cắn, có rắn tới liếm chân, đã ba ngày rồi không ngủ, hiện giờ không còn chút uy nghiêm đoan trang thường ngày, làm gia phụ đau đầu không thôi. Gia phụ đa đi mời Tôn đạo trưởng tới chữa trị, xin Vân huynh bỏ quá cho.

Không ngờ lại là người mắc bệnh tinh thần, Vân Diệp cuối cùng đã hiểu được câu đố lịch kia rồi, truyền thuyết nói Hồng Phất nữ tuổi 80 vẫn thanh xuân lãng mạn rồi. Nói cho cùng đó là chứng tinh thần phân liệt, tới 80 tuổi vẫn không khỏi, cũng không biết bà ta thời thiếu nữ gặp phải cảnh ngộ gì, khiến ám thị bản thân không hồi tường lại quãng thời gian đó, đây là loại áp ức tinh thần tới tột đỉnh, khiến hình thành nhân cách thứ hai, vĩnh viễn cố định ở tuổi 15, một khi tâm tình bình phục sẽ trở lại bình thường, song lại không hề nhớ mình phát bệnh rốt cuộc làm gì. Thậm chí không hiểu vì sao thành như thế.

Kiếm được cái cớ tha thứ cho Hồng Phất nữ, Vân Diệp thuận thế xuống thang: nguồn TruyệnFULL.vn

- Ồ, thì ra là như vậy, tiểu đệ không biết mạo phạm bá mẫu, mong huynh đừng trách.

- Các ngươi thì thà thì thầm cái gì đấy? Tiểu tử, ngươi còn chưa trả lời ta.

Hồng Phất nữ chu miệng lền làm ra vẻ đáng yêu khiến Lý Đắc Dự mặt đỏ bừng.

- Bọn tiểu tử đang nói có sói tới rồi, vì sao phu nhân không chạy? Đợi sói tới ăn thịt à?

Vân Diệp nói rất nhiêm chỉnh:

Lý Đắc Dự phẫn nộ nhìn Vân Diệp, đang định đá bay cả hai tên ra ngoài thì Trình Xử Mặc vẫy tay với hắn, lôi qua một bên:

- Đừng quấy rầy bọn họ, Tiểu Diệp đang xem bệnh cho bá mẫu đấy.

Lý Đức Dụ nửa tin nửa ngờ, đứng nguyên lo lắng nhìn mẫu thân.

- Đâu, đâu, sói ở đâu?

Quả nhiên Hồng Phất nữ rụt mình vào góc tường mở to mắt nhìn quanh.

- Sói ở ngay bên cạnh phu nhân, nhìn kìa, nó đang dùng lưỡi liếm liếm phu nhân, nước miếng cũng chảy xuống rồi, không xong, lại có thêm một con rắn, nó bò lên chân phu nhân kìa.

Vân Diệp nói y như thật, Hồng Phất nữ thét lên, nhảy lên tường, không biết bà ta nhảy lên như tế nào, Vân Diệp mở mắt nhìn mà không phát hiện ra. Lý Đắc Dự phẫn nộ muốn nổ tung, cơ thị toàn thân căng lên, siết chặt nắm đấm muốn tìm Vân Diệp nói chuyện. Hai bàn tay lớn đặt lên vai hắn, làm hắn không động đậy được, quay đàu lại mới phát hiện ra là cha mình, đi theo còn có một lão đạo râu đen. Lão đạo kia hứng thú nhìn Vân Diệp dọa Hồng Phất nữ.

Chương 67: Nghĩa vụ của gia chủ

- Ta là một con gà trống biết bay, sói không cắn được, rắn cũng không cắn được.

Đứng trên tường, Hồng Phất nữ đắc ý nói:

- Rắn men theo vách tường bò lên rồi kìa, lưỡi nó thè ra sắp chạm vào chân phu nhân rồi đấy.

Vân Diệp tiếp tục dọa.

- Vậy phải làm sao đây? Ta quên rắn biết leo tường.

Vân Diệp cuối cùng đã được thấy mặt hoa biến sắc là thế nào, y kiếm một lúc mới rút thanh bảo kiếm cắm trên cây, ném cho Hồng Phất nữ:

- Mau chém rắn đi, nó ở ngay góc tường.

Nhân lúc Hồng Phất nữ ra sức chém rắn thì y quay đầu bảo Lý Đắc Dự:

- Mau kiếm ít phẩm đỏ lại đây, dùng nước pha thành máu, mau lên.

Lý Đắc Dự co chân chạy, Lý Tịnh mặt không đổi sắc nhìn Hồng Phất nữ đang điên cuồng, trong mắt chỉ có sự ôn nhu.

Vân Diệp hất phẩm đỏ lên tường, lại rưới cả một ít lên người, miệng hét:

- Oa! Oa, phu nhân chém chết rắn rồi, máu chảy đầy đất, sao còn làm máu bắn lên người tiểu tử? Chó sói cũng chạy rồi, phu nhân thật lợi hại.

Hồng Phất nữ cười khanh khách chém ngói, nói:

- Ai bảo ngươi đứng đấy, bị dính máu cũng đáng đời, ta chém chết con súc sinh không kiếp, ai cho ngươi liếm chân ta, làm ta không dám ngủ.

- Phu nhân chém chết rắn rồi, nhưng phải đề y phục cho ta, mau xuống đây.

Vân Diệp dậm chân hò hét, Hồng Phất nữ nhảy xuống tường nhìn y:

- A, đúng là ngươi dính đầy máu rồi, ta bảo tướng công ta đền cho ngươi, mệt quá đi.

Nói xong ngáp một cái dài, người nhũn ra nằm xuống. Lý Tịnh đưa tay giữ lấy, không thấy có động tĩnh gì, đưa tay sờ mũi, phát hiện Hồng Phất nữ đã ngủ.

Lý Tịnh ôm lão bà, trong mắt không còn có ai khác, chỉ có thê tử đang ngủ, một cánh tay vòng qua khuỷu chân Hồng Phất nữ, một cánh tay còn lại đỡ lấy lưng, Hồng Phất nữ tựa hồ rất thoải mái, còn cựa mình trong lòng ông ta.

Lý Đắc Dự cảm thấy xấu hổ chắn trước mặt Vân Diệp không cho y nhìn, điều này làm Vân Diệp vô cùng bất mãn. Chuyện thú vị như vậy, tình sâu ý nặng của chiến thần một đời có mấy ai được nhìn thấy? Trình Xử Mặc là đứa trẻ ngoan, giữ truyền thống thứ phi lễ không nhìn, mắt long lanh nhìn Tôn Mạc Tư nịnh nọt, nhưng Tôn Mạc Tư lại không hứng thú nói chuyện với hắn, vỗ lên đầu Trình Xử Mặc:

- Lão tử nhà ngươi nói thừa nhiều, sao ngươi cũng như thế, cái điểm này không tốt, phải sửa.

Nói xong kéo Vân Diệp tới tiền sảnh, cũng chẳng bận tâm Vân Diệp người dính đầy phẩm:

- Ngươi không dùng trâm, không dùng thuốc, cũng không xoa bóp, chỉ dọa Lý phu nhân một cái đã khiến bà ấy thoát khỏi khốn cảnh là lý gì?

- Lý phu nhân chỉ rơi vào mộng cảnh không tự thoát ra được thôi, đuổi tâm ma tất nhiên không thể dùng thuốc mà lành, chỉ là thủ đoạn nho nho làm đạo trưởng chê cười, xin hỏi danh hiệu của đạo trưởng.

Nhân vật có thể đứng ngang với Lý Tịnh, tuyệt đối không thể xem thường.

- Bần đạo Tôn Tư Mạc, sớm nghe trong thành Trường An có một vị biết đoạt huyết tục mệnh, tuổi mới 15, là kỳ tài hiếm có, không ngờ hôm nay may mắn được quen, càng chính mắt nhìn thấy trở bàn tay dẹp được quái bệnh của Lý phu nhân, có thể thấy tiếng đồn không ngoa. Bần đạo mở rộng tầm mắt rồi, sau này còn phải thân cận nhiều hơn mới được, bần đạo còn rất nhiều điều chưa hiểu muốn thỉnh giáo hầu gia.

Lão đạo chắp tay thi lễ rất chính quy:

Ối trời ạ, Tôn Mạc Tư muốn thỉnh giáo vấn đề y học với ta, nghĩ tới đó chỉ thoáng chốc Vân Diệp đã đỏ mặt tía tai. Dược vương Tôn Mạc Tư ở thời đại này có thể xưng là thánh nhân, mấy chục năm đi khắp Quan Trung, cứu giúp vô số mạng sống, y thuật cao siêu, đạo đức hơn đời, là nhân vật hiếm hoi mà Vân Diệp kính phục ở thời Đường, không ngờ hôm nay lại gặp dưới tình huống này, thật không ngờ.

- Thì ra là trước mặt Tôn thần y, tiểu tử không biết trời cao đất dày, khoe khoang trò vặt trước mặt thần y, chê cười, chê cưởi rồi.

Vội vàng thi lễ, ngay cả Lý Nhị cũng phải lấy lễ đối đãi, mình cứ cung kính thì hơn.

- Tiểu hữu nói cái gì thế, người giỏi hơn đi trước, cái đò có gì đâu mà chê cười, hôm nay tiểu hữu thi triển thủ đoạn mà bân đạo không hiểu, Khổng Tử nói:" Trong ba người đi với nhau, ắt một người là thầy ta." Bần đạo tuổi hơi cao, kiến thức nhiều hơn một chút mà thôi, cứu có vài người, tên tuổi được hương thân thổi phổng thái quá, càng cứu nhiều người thì càng lo lắng sai lầm, sợ có lỗi với hương thân tới xem bệnh. Bình sinh bần đạo nhìn thấy nhiều chứng bệnh nan y, đêm không thể ngủ, đám hành nghề y chúng ta vô dụng phải mắt trơ ra nhìn bệnh nhân chết đi, bận đạo hận không thể đọc hết y thư thiên hạ trong một ngày, cầu cách chữa, mong tiểu hữu chỉ bảo.
Tôn Mạc Tư lời nói thành khẩn, ngữ khí trầm thấp, mặc dù diện mạo không giống với Dược vương trong miếu đời sau chút nào, tấm lòng yêu thương con người thì không hề khác. Miếu Dược vương trên núi ngàn năm sau hương hỏa vẫn liên miên, có thể thấy ân trạch ông ta để lại sâu dày thế nào.

- Tiểu tử theo gia sư có thấy một số kỳ môn dị thuật, nhất là một số cách trị bệnh của phương tây có thể nói là thần kỳ, đợi tiểu tử tìm một thời gian thích hợp nhất định nói cho đạo trưởng, hi vọng có ích cho đạo trưởng.

Tôn Mạc Tư mỉm cười đồng ý, hôm nay thực sự không phải là thời điểm tốt để tham khảo học vấn, nói cho Vân Diệp biến đạo quán mình ở, cũng chẳng cáo từ chủ nhà đã vội vã rời đi.

Ánh mắt Lý Tịnh nhìn Vân Diệp có chút kỳ quái, không nói rõ được là cảm giác gì, có chút lạ lùng, thậm chí có chút gì đó thân thiết khó hiểu. Đi tới vỗ vai Vân Diệp:

- Hôm nay thất lễ với hai huynh đệ các ngươi rồi, ngày khác sẽ bồi thường, tóm lại, lão phu nhận ân tình của các ngươi, các ngươi còn phải tới vài nhà nữa, hãy đi đi.

Đưa mắt tiễn Vân Diệp, Trình Xử Mặc đi rồi, Lý Đắc Dự hỏi Lý Tịnh vì sao không để Vân Diệp xem bệnh cho mẫu thân, nếu như y có thể làm mẫu thân bỏ được chuyện cũ trong lòng, vậy có hi vọng trị dứt bệnh lạ của mẫu thân. Lý Tịnh lắc đầu:

- Bệnh của mẫu thân con không chữa được đâu, chỉ có thể trấn an lúc phát bệnh thôi, nếu không vi phụ làm sao bỏ qua cho y, tên tiểu tử này nếu như đã không chủ động xem bệnh cho mẫu thân con, nói rõ rằng y cũng không có cách. Khung cảnh như ác mộng năm xưa ấy khiến tới giờ vi phụ còn ớn lạnh, mẫu thân con là người trong cuộc càng gánh chịu nhiều hơn, có được như hôm nay, thi thoảng phát bệnh đã là may mắn lắm rồi, sao dám cưỡng cầu. Bỏ đi, đó là báo ứng của cha mẹ ngươi, để cho chúng ta chịu.

Lý Đắc Dự không hiểu gì hết.

….

Từ nhà Lý Tịnh đi ra Trình Xử Mặc liền không nói chuyện, điều này rất khác với tính cách của hắn, hiếm khi hắn suy nghĩ như vậy, Vân Diệp cũng không quấy rầy, đầu óc nếu không thi thoảng hoạt động một chút thì sẽ bị rỉ sét. Trạng thái này duy trì suốt một ngày, ở nhà Ngưu Tiến Đạt cứ rầu rĩ ủ rột, ở nhà Uất Trì Cung bị khiêu khích cũng không đáp lời, thậm chí được đám nữ tử váy hoa xanh đỏ nhà Lý Tích vây quanh cũng chẳng có vẻ vui mừng.

Vân Diệp có hơi lo lắng, người vô tâm nếu như chui vào ngõ cụt thì sẽ không dễ quay đầu lại. Đuổi gia đinh Trình gia đi, về tới nhà đích thân làm món ăn, một đĩa củ cải dầm dấm, một đĩa đỗ xào thanh đạm, một bát thịt kho lớn, rồi thêm một món bạch trảm kê, rượu nấu năm trước đặt lên bàn, chẳng cần nha hoàn hầu hạ, chỉ hai huynh đệ chuẩn bị nói chuyện.

Trình Xử Mặc mới bắt đầu đã uống liền ba chén, lấy một miệng thịt to nhất cho vào miệng. Vân Diệp thong thả nhấp rượu đợi hắn nói.

- Tiểu Diệp, chúng ta có phải là huynh đệ không?

- Thối hoắc, không phải huynh đệ thì ta đợi ngươi nói chuyện suốt một ngày làm gì, có chuyện gì nói mau, nói xong thì xéo, năm mới mà chẳng để người ta được vui vẻ.

- Hôm nay nghe ngươi và Tôn thần tiên nói chuyện, vi huynh đột nhiên thấy mình sống không có ý nghĩa gì. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Ngập ngừng hồi lâu mới nói ra một câu khiến Vân Diệp sửng sốt.

- Không nghe rõ, ngươi nói một lần nữa xem.

Vân Diệp muốn xác định có phải mình nghe nhầm không:

- Ta nói ta sống thật vô nghĩa.Lần này nghe rõ rồi, thì ra hắn chán sống.

- Thế ngươi định làm thế nào? Lấy đao cứa cổ hay là treo lên xà nhà?

- Tiểu Diệp, ngươi muốn chấn hưng gia nghiệp, Tôn thần tiên muốn chữa mọi bệnh nan y thiên hạ, Ngay cả Úy Trì Đại Ngốc cũng muốn ghi công trên bia đá, cả thế giới này chỉ có mình ta ngồi ăn đợi chết. Gia nghiệp nhà ta đã lớn lắm rồi, không thể khếch trương được nữa, nếu không sẽ phạm vào kỵ húy của bệ hạ, công lao trong nhà do một mình cha ta kiếm là đủ, mẹ ta quản lý nhà cửa đâu ra đó, không cần ta phải lo. Lần trước đi Lũng Hữu rất có thể là lần cuối cùng ta ra trận, ta là trưởng tử, Đại Đường không có thói quen để trưởng tử tòng quân, phải ngoan ngoãn ở nhà sinh con dạy cái, đến khi cha ta qua đời kế thừa tước vị là xong. Nghĩ tới những điều đó ta chỉ muốn chết.

Hiểu rồi, là một thanh niên có chí khí của Đại Đường, hắn không cam tâm cả đời bị cha an bài thỏa đáng, hi vọng dựa vào đôi tay của mình lập nên một vùng trời cao biển rộng để mặc sức tiêu dao. Rất tốt, đúng là thanh niên có chí.

- Những lời này đã nói cho Trình bá bá chưa?

- Nói rồi, cha bảo còn có tâm tư đó sẽ đánh gãy chân ta.

- Trình gia ngươi từ thời loạn Ngũ Hồ đã trở thành vọng tộc Sơn Đông, tuy về sau xuống dốc, cha ngươi vất vả chém giết bao năm mới khiến Trình gia dần hưng vượng, có được ngày hôm nay, ngươi có bao giờ nghĩ để có Trình gia này đã phải trả giá bao nhiêu sinh mạng? Bao người họ Trình đã chết ở sa tường? Ta hiểu tâm tư Trình bá bá, muốn giữ Trình gia đứng vững ngàn năm không đổ. Tuy nói đó chỉ là hi vọng, không có gia tộc nào vạn năm cả, ngươi là đời thứ hai, tương lai còn có đời thứ ba, thứ tư, đời đời truyền thừa, nói trắng ra là tranh đoạt quyền sinh tồn, quyền sinh đẻ, tranh đoạt tài nguyên sống, ngay cả dã thú cũng hiểu đạo lý này, tới chỗ ngươi lại chẳng hiểu quái gì là sao?

Vân Diệp nói thẳng thừng:

- Ngươi lên sa trường gây dựng cơ nghiệp, được thì coi mạng ngươi lớn. Nếu ngươi chết trọng, ngươi hi vọng huynh đệ của mình làm Trình gia rạng rỡ? Vậy Trình bá bá cần ngươi làm gì? Ngươi thì sướng rồi, Trình bá bá nghĩ gì, bản thân vất vả nuôi lớn, dạy dỗ nhi tử để nó làm tốt thí? Cái giá này lớn quá đấy. Gia quốc thiên hạ, gia là ở vị trí hàng đầu, có gia mới có quốc, chuyện này trong vòng ngàn năm sẽ không có thay đổi gì lớn.

Vân Diệp không hiểu sao mình đem lời trong lòng nói ra, suy nghĩ này xuất phát từ một tân thanh niên sống dưới lá cờ đỏ có chút nhạo báng. Hành vi cao thượng bảo gia vệ quốc không màng đến thân trong miệng mình lại thành hành vi ngu xuẩn không có đầu óc. Vì sao? Chẳng lẽ nói ta vốn là một thành viên trong gia đình đại phong kiến? Vân Diệp bị chính lời của bản thân làm giật mình.

Trình Xử Mặc trừng to mắt nhìn y, có chút xa lạ. Vân Diệp điều chỉnh lại suy nghĩ rồi mới nói:

- Xử Mặc, chúng ta đều có nhiệt huyết, trái tim chứa trong lồng ngực nóng cháy, không phải là tảng đá lạnh băng, khi quốc gia lâm nạn, chúng ta không phải là kẻ hèn nhát, nhưng trước đó chúng ta phải lo tốt chuyện nhà của mình, trừ lên chiến trường chúng ta còn có rất nhiều chuyện phải làm. Nạn châu chấu tháng sáu nhất định sẽ tới, điều này không cần nghi ngờ, Đại Đường còn chưa chuẩn bị đầy đủ, ngươi nghĩ mà xem, châu chấu ngợp trời tràn tới sẽ làm khắp nơi nơi là người đói ăn, có bao nhiêu vương triều đã bị hủy trong tay nạn dân? Người không sống nổi thì ngươi hi vọng có bao nhiêu lý trí? Xử lý không tốt thì loạn thế sẽ xuất hiện. Cho nên hôm nay ta mới hẹn Tôn thần y nói chuyện, chính là muốn dựa vào danh vọng của ông ta chuẩn bị cho tai họa tháng sáu. Sao với việc mơ mộng cao, chẳng bằng cúi đầu làm việc thực sự, như thế xứng với lương tâm bản thân, bao năm sau nhìn lại cũng không hối hận. Xử Mặc, ngươi giúp ta chứ?

- Vừa rồi muốn đánh ngươi, giờ không muốn nữa, chúng ta là huynh đệ, đương nhiên sẽ giúp ngươi.

…..

Ngưu Kiến Hổ vô cùng cao hứng, mặc dù đi tập tễnh như con khỉ những không ngăn được hứng thú đi lại của hắn. Lão Ngưu, Ngưu phu nhân nước mắt đầm đìa, đây là lần đầu tiên trong năm năm qua, nhi tử tự mình đứng lên được. Cũng chính lúc này Lão Ngưu mới phát hiện Ngưu Kiến Hổ đã cao lên rất nhiều, thậm chí cao hơn cả chính mình, Ngưu phu nhân nhón chân lau mồ hôi trên trán nhi tử, lúc thì khóc lúc lại cười. Lão quản gia ôm chặt lấy cái chân giả thứ hai Vân Diệp làm không chịu buông, Vân Diệp giằng nửa ngày mới cướp lại được, gọi Ngưu Kiến Hổ đang lên cơn trong sân:

- Kiến Hổ ca ca, đừng kích động vội, thử cái chân này xem, nếu thấy có gì không thoải mái thì đệ lại sửa.

- Thoải mái, thoải mái, giờ vi huynh đã đi lại được, còn gì không thoải mái nữa.

Ngưu Kiến Hồ không muốn rời cái chân giả này dù chỉ một tích tắc. Hắn ngồi trên giường năm năm, không ra ngoài, không gặp ai khác, giờ tâm tình nới lỏng, hận không thể chạy từ Trường An tới Lạc Dương.

- Nói lung tung, nếu thoải mái sao huynh đi tập tễnh như thế, rõ ràng cái chân đó làm hơi cao, thay ra cho đệ sửa.

Vật liệu do gân trâu nấu thành co dãn tốt, nhất là thêm vào thuốc nhuộm màu vàng nhạt, không khác gì mấy với chân thật, không có vật liệu độ cứng cao, Vân Diệp lấy tấm thép khảm vào làm xương, đều là thép bách luyện. Nếu như không có gì ngoài dự liệu, một cái chân này dùng mười năm cũng được. Nhất là cái chân được điêu khắc ra giống y hệt chân phải của Ngưu Kiến Hổ, đó là tài nghệ của lão thợ trổ họ Hiên, Vân Diệp tôn sùng, muốn giữ ông ta lại Vân phủ.

Thay chân xong liền tốt hơn rất nhiều, Vân Diệp bảo Ngưu Kiến Hổ nắm khung cửa, người từ từ hạ xuống, kiểm cha chân đã lắm ổn chưa, không tệ, rất nhất trí, vì hai chân phải nặng bằng nhau, cho nên thêm vào vật phụ trọng cho chân giả. Ngưu Kiến Hổ đi vào bước, người bớt lắc lư hơn nhiều, còn lại chỉ là mức độ quen thuộc, quen rồi cơ thể sẽ điều chỉnh trọng tâm một cách tự nhiên, sau này đi lại sẽ không khác gì người thường.

- Cái bộ dạng quỷ của nó, lão phu đã chẳng còn thấy lạ gì nữa.

Lão Trình ở bê nói mát, làm đánh tan ý định tiếp tục khoác lác của Vân Diệp.

- Miệng chó không nói được tiếng người, Tiểu Diệp làm chân cho Kiến Hổ, mấy ngày qua không ngủ không nghỉ, lão phu nhìn mà đau lòng, ông không khen đã đành, lại còn nói lợi móc máy, chẳng lẽ khinh cương đao của Lão Ngưu này không bén?

Lão Ngưu không vừa lòng, râu hổ vểnh lên:

- Ông thích thằng nhóc này à? Nếu chẳng phải Vân gia còn độc cái giống này thì lão phu đã kéo về nuôi như nhi tử rồi, ông bóp nó bị thương hai lần, lão phu còn chưa tính xổ, giờ lại dám lớn miệng trước mặt lão phu. Lên ngựa, tùy ông chọn, hôm nay cao hứng đại chiến ba trăm hồi.

Nói rồi bảo gia tướng dắt ngựa mang binh khí tới:

Lão Trình lòng rất khoai khoái, Lão Ngưu cao hứng muốn hét lớn, phương thức phát tiết tình cảm thường thấy nhất của hai vị tướng quân là đánh nhau, người xuất thân từ cái ổ thổ phỉ, ai dám mong bọn họ có cách phát tiết văn minh hơn?

Chương 68: Cuộc sống khổ ải của hầu gia

Không để ý tới hai lão điên đánh nhau cheng cheng ở sân diễn võ, Ngưu thẩm thẩm, Trình thẩm thẩm kéo Vân Diệp vào phòng ấm, giường lớn giống hệt ở Vân gia, Ngưu gia đã học theo lâu rồi. Thức ăn đầy một bàn khiến Vân Diệp ứa nước miếng, rau chân vịt tươi non, dưa chuột xanh mươn mướt. Chết mất, không ngờ còn có nửa quả dưa hấu. Vân Diệp đã xem thường thịt từ lâu rồi, bới nửa miếng dưa chuột cho vào mồm nhai rau ráu, vừa ăn còn không quên đưa cho Trình Xử Mặc một nửa, còn Ngưu Kiến Hồ thì chạy ra sân tập đi bộ rồi.

- Trình bá bá cháu biết cháu kén ăn đã chuyên môn vào hoàng cung kiếm cho cháu đấy, làm bệ hạ rất không hài lòng.

Trình thẩm thẩm vừa gắp thức ăn cho Vân Diệp vừa đuổi Trình Xử Mặc ra ngoài.

Ngưu thẩm thẩm cởi áo khoác cho Vân Diệp, cười nói:

- Nhìn đứa bé này thèm khát kìa, mùa đông không thấy được rau xanh, thật là khổ.

- Tiểu Diệp, trước kia ngươi ở cùng với sư phụ thì mùa đông ăn cái gì?

Trình Xử Mặc lại cướp lấy một quả dưa chuột:

- Nhiều lắm, có đủ các loại hoa quả, quít này, dưa hấu này, chuối tiêu này, nho này, táo này, lê này, còn có một thứ quả gọi là nhân sâm, khó ăn chết đi được, ta lén lén vứt đi bị bắt được, sư phụ phạt ta phải ăn hết, đến vỏ cũng phải ăn. Rau xanh cái gì cũng có, có ớt, có cải trắng, cải dầu, có cả thứ mọi người gọi là dưa Côn Lôn nữa, dù sao cũng nhiều lắm, ta kẻ không hết. Thứ bay được trên trời, bơi được dưới nước, chạy được trên đất không thiếu.

Vân Diệp quá nhớ cuộc sống bình thường ở đời sau, mức độ sinh hoạt của quan lớn cấp tỉnh tại Đại Đường cũng chẳng thoải mái bằng tiểu thị dân đời sau, nghĩ thôi cũng thấy mình đáng thương, tuy đem chuyện con trai vứt nhân sâm đi tính vào mình có chút mất mặt, nhưng ai mà biết được chứ?

- Đó chẳng phải cuộc sống chỉ thần tiên mới có thôi sao, Tiểu Diệp, ngươi nhập thế là lỗ lớn rồi.

- Nếu không nói là huynh đệ thì ngươi cũng là người hiểu ta, đêm qua ta còn mơ thấy ngày tháng ở cùng sư phụ. Có điều nói đi cũng phải nói lại, nam tử đại trưởng phu nên tay trắng xông pha thiên hạ, cái không có thì chúng ta sáng tạo ra, bắt đầu từ việc ăn uống, đợi lập xuân, trước tiên đào mấy cái hầm, nung gạch, đắp một cái phòng ấm lớn, thêm vào đường thông khói dưới đất, làm đất ấm lên, ta không tin mùa đông không trồng được mấy loại rau xanh vào mùa đông, tới khi đó trồng khắp Trường An.

Vân Diệp thuận miệng ba hoa:

- Chuyện này giao cho ta, ngươi an bài, ta đi làm, gọi thêm cả Kiến Hổ, đây là vụ làm ăn phát tài.

Trình Xử Mặc đã bắt đầu mơ tưởng tới cảnh rau xanh đầy núi rồi.

Hai vị thẩm thẩm thấy hai huynh đệ hào hứng khoác lác cũng ở bên góp vui, nói tới khi đó bản thân sẽ tự mình xách giỏ rau tới phủ các đại quốc công bán.

….
- Vân hầu gia lại vừa lắp một cái chân cho nhi tử Ngưu đại tướng quân, nghe nói lắp vào một cái làm Ngưu tiểu hầu gia ngồi giường năm năm chạy như bay, không biết là lắp thứ chân gì, chẳng lẽ là phi mao cước trong truyền thuyết? Có thể ngày đi nghìn dặm, đêm đi tám trăm, đi trên đầm lầy sông nước như đất bằng, vượt núi cao qua thành trại như trở bàn tay.

Nghe Lý Thừa Càn bẩm bảo lên tin đồn ở phố, mắt Lý Nhị bệ hạ suýt lồi cả ra, ngày đi ngàn dặm? Đến ngựa cũng chẳng nhanh được như thế, còn vượt thành xuyên trại? Thối lắm, chẳng lẽ không phải Vân Diệp lắp cho Ngưu Kiến Hổ một đôi chân, mà là lắp một đôi cánh?

- Càn Nhi, con có tin Vân Diệp lắp cho Ngưu Kiến Hổ một đôi chân như vậy thật không?

Lý Nhị hỏi đứa nhi tử ngày càng có phong phạm thái tử của mình.

- Khởi bẩm phụ hoàng, với nhận thức của hài nhi về Vân Diệp thì chuyện lắp chân cho Ngưu Kiến Hổ chỉ sợ rằng là thật, nhưng tuyệt đối không phải ngày đi ngàn dặm, trong chuyện này e là có điều lạ, chỉ là hài nghi ngu độn còn chưa hiểu ra đạo lý.

Lý Thừa Càn đáp rất nghiêm trang:

- Con nghĩ được như thế là phụ hoàng rất mừng, Tử bất ngữ quái lực loạn thần, Vân hầu gia có lẽ là một người cực kỳ thông minh, có một số biện pháp đặc thù làm chi giả giúp người tàn tật hoạt động như người thường, chỉ là người đời ngu dốt không tìm được câu trả lời nên suy bừa đoán bậy, tưởng tượng ra một nhân vật giống như thần tiên.

***Khổng Tử không nói chuyện quái dị, bạo lực, phản loạn, quỷ thần.

……
Vân Diệp và Trình Xử Mặc đang nỗ lực huấn luyện cho Ngưu Kiến Hổ, cũng chẳng có gì, chỉ trói hai tay Ngưu Kiến Hổ trên xà ngang, mũi chân chạm đất, giống như một loại khốc hình, Vân Diệp tay cầm một cái roi ngựa, theo chủ nghĩa nhân đạo quấn lên roi một cái khăn, thi thoảng quất vào chân phải còn lành của Ngưu Kiến Hổ, không cho hắn mượn lực. Trình Xử Mặc cực kỳ hứng thú tay gầm gậy trúc quấy nhiễu cái mông của Tiểu Ngưu.

Tiểu Ngưu như một vị liệt sĩ chính khí bừng bừng, ngậm chặt miệng, mặt đỏ tía, ánh mắt bắn ra sự thù hận, hai tay bại trói siết chặt, nghiền răng ken két.

Cái chân trái giả đi trong giầy da trâu mềm được làm cầu kỳ lót trên mặt đất, đó là chỗ duy nhất chống đỡ cơ thể của hắn. Bảy ngày qua hắn đã vận dụng thuần thục cái chân giả này để đi lại, chỉ là chưa chạy được.

Sau khi kiểm tra qua, Vân Diệp nhận định đây là bệnh tâm lý, Ngưu Kiến Hổ vẫn chưa thừa nhận cái chân giả này là một phần của cơ thể. Chuyện này không được, như thế không phát huy được hoàn toàn tác dụng của chân giả, nhớ lại trước kia Vân Diệp nhìn thấy những vận động viên gãy chân nhẹ ở Olympic người tàn tật, họ chạy rất nhanh, bản thân bất kể thế nào cũng không đuổi được, chẳng có lý do gì để Ngưu Kiến Hổ chỉ đi được, không chạy được.

- Kiến Hổ huynh, hôm nay huynh rơi vào trong tay huynh đệ bọn ta thì đừng mong có được kết cục toàn vẹn, hôm nay ta tới cửa là để báo mối thù hôm qua mời ta ăn dưa Cáp Mật, hiện giờ bất kỳ là kẻ nào, chỉ cần nhắc tới dưa Cáp Mật trước mặt ta là kẻ thù của ta. Toàn thành Trường An đều biết trò đùa đó, huynh còn cố ý lấy ra cười nhạo ta, thật đáng hận, Xử Mặc, mạnh lên chứ, ngươi chưa ăn cơm à?

Vân Diệp miệng ngậm một cành liễu, giọng điệu rất lưu manh:

- Tiểu Diệp, ngươi không biết thôi, mông của Kiến Hổ huynh rất đầy đặn, còn to hơn của lão bảo tử Yểu Nương của Yến Lai lâu, ta định thong thả thưởng thức.

Nói xong cho một gậy, hai huynh đệ kệ cho Ngưu Kiến Hổ rống lên giận giữ, còn cười hì hì trêu ghẹo Tiểu Ngưu.

Dầu sao cũng là con cháu tướng môn, Tiểu Ngưu rống lớn một tiếng, hai tay dùng sức, giây thừng vốn buộc không chắc tức thì đứt ngay. Vân Diệp, Trình Xử Mặc thấy cơ sự đã hỏng, thừa lúc Ngưu Kiến Hổ cởi giây thừng trên người liền co cẳng chạy.

Ngưu Kiến Hổ gầm gừ nói muốn đán chết hai thằng khốn kiếp, đuổi sát đằng sau, chạy từ sân diễn võ của Ngưu gia, chạy qua hậu hoa viên, xuyên qua hoa sảnh, xô đổ giàn hoa, đánh vỡ bình hoa yêu thích của Ngưu phu nhân. Dưới ánh mắt không tin nổi của Ngưu Tiến Đạt, Ngưu phu nhân cướp đường bỏ chạy. Ngưu Tiến Đạt định quát ngưng, nhưng thấy nhi tử như hổ điên xông tới, hắn chẳng trả lời mà vẫn đuổi theo như một cơn gió.

- Lão gia, vừa rồi là Hổ Nhi chạy sao? Thiếp thân không nhìn nhầm chứ?

Ngưu phu nhân hỏi, Lão Ngưu đã hoàn hồn, đại khái hiểu ra chuyện gì, cười ha hả: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Đúng thế, lào bà tử không nhìn nhầm đâu, vừa rồi là Hổ Nhi truy sát hai tên tiểu tử kia, ừm, chạy không chậm chút nào, ha ha ha.

Xô văng cửa phụ của Ngưu gia, lao thẳng ra ngoài đường, cũng không biết là nghi trượng của nhà ai đang dọn đường. Hộ vệ lưng hùm vai hổ đứng khắp hai bên đường, vừa thấy hai tên tiểu tử hùng hổ lao ra, liền quát lớn vây lấy, đao rời vỏ, sáng loáng cả một vùng. Đang định bắt hai tên thích khách thì thấy Lưu Kiến Hổ xông tới, xô cả đám ngã nghiêng ngả.

Khỏi cần phải nói ba huynh đệ bị tóm gọn.

Chương 69: Tự đâm đầu vào lưới

Thủ lĩnh thị vệ đằng đằng sát khí toàn thân giáp trụ chạy tới, giáp va vào nhau loảng xoảng, tay cầm đao nổi giân xanh cuồn cuộn, đang tức điên người, định thẩm vấn thì phát hiện ba tên thích khách toàn là người quen. Lửa giận trên mặt tích tắc biến hết, đổi sắc mặt con nhanh hơn trên kịch.

Người quen, Vân Diệp đang thầm hối hận, không ngờ rằng gặp phải tên đầu lĩnh thị vệ đại nội đã từng thỉnh giáo mình, thế thì ngon rồi. Trên mặt nở nụ cười thật rạng rỡ:

- Thì ra là Lưu huynh, ba huynh đệ tiểu đệ đang đùa, không ngờ vô ý phạm tới nghi giá, mong Lưu huynh nể mặc huynh đệ tiểu đệ tuổi nhỏ vô tri, tha cho một đường được không?

- Ta còn đang tưởng là thích khách chứ, thì ra là Vân hầu, Trình tiểu công gia, Ngưu gia tiểu hầu gia, huynh đệ chúng ta thì tất nhiên là dễ nói, chỉ là vừa rồi nương nương đã biết. Vi huynh phải đi bẩm báo đây, chỉ mong nương nương bớt giận, không trách.

Trời ạ! Người mà Vân Diệp sợ gặp nhất là Lỵ Nhị, xếp thứ hai là hoàng hậu nương nương, nương nương có thể khiến hộ vệ thiếp thân của Lý Nhị đi cùng trừ Trường Tôn hoàng hậu ra thì còn có thể là ai? Hôm nay rơi vào trong tay bà ta, Vân Diệp đã không hi vọng có một kết quả tốt lành nữa.

Ba huynh đệ cúi đầu chờ bị xử trí, còn may thị vệ nể mặt không trói lại. Chẳng bao lâu phía trước truyền lời, nương nương muốn thuận tiện tới bái phỏng Ngưu phu nhân, lệnh đem ba tên tiểu tử gan to bằng trời về Ngưu phủ xử lý.

Lão Ngưu và Ngưu phu nhân đã được gia đinh về bẩm báo, cung nghênh đại giá hoàng hậu ở cửa.

Trong phòng ấm Ngưu phu nhân và hoàng hậu trò chuyện hết sức hòa hợp, thi thoảng lại có tiếng cười truyền ra. Điều này ít nhiều an ủi ba tâm linh thấp thỏm phập phồng. Cửa phỏng mở, Ngưu phu nhân bước ra, lấy ngón tay gõ mạnh vào ba cái đầu, bảo ba huynh đệ đi theo mình.

Vừa mới vào cửa Trình Xử Mặc quỳ xụp ngay xuống thỉnh an hoàng hậu, tên tiểu tử này thường ngày ngốc nghếch, lúc này càng hiểu chuyện hơn Vân Diệp và Ngưu Kiến Hổ, cả hai theo Trình Xử Mặc quỳ xuống thỉnh an, đầu cũng không dám ngẩng lên.

- Ba người các ngươi đứng lên, để bổn cung nhìn cho kỹ ba tên tiểu tử to gan lớn mật.

Giọng nói mang theo uy nghiêm đặc biệt của hoàng gia, lại không mất đi sự dịu dàng của nữ tính, so ra Lý Thừa Càn kém cả vạn dặm.

Nãi nãi nói không sai, là một nữ tử cực kỳ mỹ lệ, lúc nói chuyện tua đan phượng triêu dương trên đầu không hề lay động, dưới hai hàng mi cong cong là đôi mắt đen nhánh như mực, không nhìn ra sắc thái tình cảm, khuôn mặt tràn ngập một nụ cười nhẹ nàng. Trên người mặc áo hoa màu xanh, cầm chén trà quan sát ba huynh đệ, ánh mắt dừng trên người Vân Diệp, khẽ hé môi anh đào:

- Ngươi chính là Lam Điền hầu danh tiếng lẫy lừng đấy sao?
- Tiểu thần không dám, hôm nay tiểu thần vô lệ, xin nương nương giáng tội.

Không dám giở tài mồm mép, thành thực nhật tội là hơn.

Trương Tôn hoàng hậu không bình phẩm gì, lại nhìn kỹ chân Ngưu Kiến Hổ, thấy hắn đứng thẳng vững vàng không có vẻ gì của người tàn tật, tò mò hỏi Ngưu phu nhân:

- Ngưu tỷ tỷ, tiểu muội nhớ đứa nhỏ Kiến Hổ này mấy năm trước cưỡi ngựa chẳng may bị thương ở chân, sao bây giờ lại lành lặn bình thường, chả lẽ tin đồn sai à?

Nhắc tới chuyện này Ngưu phu nhân vui sướng tới mắt híp lại:

- Đa tạ nương nương quan tâm, thằng bé Kiến Hổ này đúng là bị thương ở chân trái, ngồi trên giường gần năm năm, nếu chẳng phải Tiểu Diệp bản lĩnh lớn làm cho nó hai cái chân thì e bây giờ vẫn chưa đứng lên được.

- Ồ, có chuyện thần kỳ vậy sao? Tiểu muội chưa bao giờ t hấy.

Trường Tôn hoàng hậu rất hiếu kỳ, bà ta có trí tuệ vô song tới đâu cũng không nghĩ tới chân có thể làm ra được, cơ thể máu thịt làm sao mà có thể tái tạo? Đó là bản lĩnh của thàn tiên, nhìn tên Vân gia tiểu tử này cũng rất bình thường, sao có bản lĩnh nghịch thiên như thế.Hoàng hậu nương nương muốn xem, Ngưu phu nhân liền cúi người vén áo Ngưu Kiến Hổ lên, thấy thế không ổn, lại buông xuống, bảo quản gia tới phòng thiếu gia lấy cái chân còn lại. Không bao lâu sau chân được đưa tới, đặt lên giường, Trường Tôn hoàng hậu dùng ngón tay khẽ chọc vào cái chân giả, cảm thấy co giãn tốt, lại đặt lên tay ước lượng cân nặng, tính toán một chút, hỏi:

- Thay bằng cái chân giả này có ảnh hưởng tới đi lại ngồi nằm không?

Ngưu Kiến Hổ vội nói:

- Hồi bẩm nương nương, tiểu thần từ khi lắm chân giả, đi đứng ngồi nằm hoàn toàn không ảnh hưởng, cái chân giả này êm, lắp vào rất dễ chịu. Vừa rồi chính là tiểu thần và Vân hầu, Xử Mặc chơi đuổi nhau cho nên mới phạm vào nghi trượng, tiểu thân lớn tuổi nhất, không biết kiểm điểm, rủ chúng chơi đùa, mong nương nương giáng tội một mình tiểu thần.

Nữ quan tâm phúc bên cạnh cũng nói giúp:

- Nương nương vừa rồi trong phượng liễn không thấy đấy, Ngưu tiểu hầu gia chạy rất nhanh, lao vào trong đội thị vị, làm mọi người ngả nghiêng ngả.

Trường Tôn hoàng hậu rất rộng lượng, tha thứ cho bọn họ tội phạm vào loan giá, tán dương trình độ chế tạo chi giả cao siêu của Vân Diệp, lại nghiêm khắc phê bình Vân Diệp và Trình Xử Mặc, hai mầm non của quốc gia dưới ơn mưa móc của Lý Nhị bệ hạ không chịu tiến bộ, suốt ngày nhàn rỗi chơi bời, đem hai rường cột tương lai của quốc gia bị hủy hoại vì lối sống buông thả. Lão nhân gia bà là hoàng hậu Đại Đường không thể ngồi yên bỏ mặc, vì thế hoàng hậu nương nương nhân từ vĩ đại quyết định tự mình giáo dục Vân Diệp, thuận tiện quản giáo luôn Trình Xử Mặc, đó là ân điển. Chọn ngày không bằng gặp ngày, bắt đầu luôn từ sáng mai.

Tiễn biệt hoàng hậu nương nương, đứng ở đại môn Ngưu phủ, tâm tâm Vân Diệp như cơn gió lạnh ở trên trời thồi xuống. Tạm biệt nhé sự lười biếng của ta, tạm biệt nhé sự tự do của ta, tạm biệt nhé cuộc sống vô ưu vô lo của ta. Vốn còn mang theo chút hi vọng cuối cùng là hoàng hậu nương nương sẽ quên mất việc này, xem ra bà ta chưa bao giờ quên cả, luôn toan tính muốn cải tạo mình. Phạm vào loan giá chỉ là thứ thuốc thúc đẩy thôi.

Ngưu Tiến Đạt rất cao hứng, Ngưu phu nhân cũng rất cao hứng, bởi vì Vân Diệp cuối cùng đã được hoàng gia thừa nhận, có thể bước vào giới quý tộc tối cao của Đại Đường. Còn về phần Ngưu Kiến Hổ thì ấn Trình Xử Mặc xuống đấm đá. Phu phụ Lão Ngưu chẳng để ý tới chuyện xảy ra trước mắt, cùng nhau quay về Ngưu phủ.

Mọi thứ trong nhà đều biến dạng rồi, đám phó dịch nha hoàn bị sai phái chạy tất bật. Lão nãi nãi đích thân đứng ở hành lang chỉ huy, vừa mới nhận được chỉ ý từ nữ quan, canh năm ngày mai phải đưa tôn tử vào cung học, đây là ân điển bằng trời, Vân gia phải đối đãi nghiêm túc. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Đại cô cô, thẩm thẩm đang may y phục học tử, tiểu cô cô còn chuyên môn mời một vị nho sinh bác học tới thỉnh giáo xem nên mang theo sách gì, làm áo mới cho Lưu Tiến Bảo, vì hắn ngày ngày phải vào cung cùng hầu gia, rồi đợi hầu gia tan học đưa về. Không có thư đồng, cũng không có nha hoàn, hoàng cung không cho họ vào, Lưu Tiến Bảo cũng chỉ có thể đợi ở cửa cung.

Lặng lẽ trở về phòng ngủ, Vân Diệp không kinh động bọn họ, không muốn bọn họ lo lắng vì mình. Cười khổ mấy tiếng, mình tới hoàng cung đâu phải là để đi học, mà là tiếp nhận cải tạo của tổ chức, không biết hoàng hậu nương nương cải tạo mình ra sao, vừa nghĩ tới đó Vân Diệp liền có chút hưng phấn, đã thấy Luân Tử Công, tham khảo truyền tiêu đa cấp, không biết giáo dục tẩy não của Đại Đường sẽ thế nào, có vượt qua được tà giáo đời sau không? Lòng hiếu kỳ khiến y hi vọng ngày mai tới sớm một chút.

Chương 70: Vào cung đi học

Gà gáy hai lần, Vân Diệp bật mình trở dậy từ trên giường, nha hoàn hầu hạ y đã chuẩn bị sẵn nước rửa mặt, đặt sẵn gậy liễu dùng để đánh răng, trong đĩa nhỏ bỏ một nhúm muối. Rưới nước ấm áp lên mặt, thoải mái khó diễn tả. Lão nãi nãi cảm thấy rất lạ, hôm nay mình chưa gọi mà tôn tử đã tự dậy rồi, cao hứng chuẩn bị y phục cho tôn tử, nói:

- Trình tiểu công gia đã tới nhà, đang đợi cháu ở tiền sảnh đấy.

Mặc xong y phục, được nhiên là mặc dưới sự giúp đỡ của nãi nãi rồi, nói ra thì cho tới giờ này Vân Diệp vẫn không hiểu được y phục triều Đường mặc lên người ra sao, quá phức tạp, ví dự như mặc áo lại phải đi chân trần, còn dùng thừng buộc ở đùi, đời sau trừ thấy bà xã mặc mấy cái thứ hầm bà lằng này thì chưa bao giờ thấy nam nhân mặc rườm rà như thế. Huống hồ bà xã mặc là tất lụa, lồng vào chân một cái là xong, chẳng giống lãi nãi nãi hiện giờ buộc trên chân Vân Diệp nửa ngày mới xong.

Trình Xử Mặc mặt mày mỏi mệt dựa vào lò uống trà, tối qua về nhà được lão nương biểu dương. Canh bốn bị đánh thức, ngay cả cơm cũng không cho ăn đã đuổi đi học, còn nói nếu không học cho tốt về sẽ trừ tiền. Thật quá đáng thương, hai huynh đệ đồng bệnh tương lân ăn no xong mỗi người mang một hộ vệ tới hoàng cung.

Cửa hoàng cung treo tám cái đèn lồng da trâu chiếu mặt đất sáng trưng, sớm có nội thị ra đón bọn họ, không đi qua cầu Kim Thủy, mà xuyên qua một cái ngõ nhỏ tối rợn người, cũng dài đến mệt người. Nhận hai đĩnh bạc mà Vân Diệp dúi cho, nội thị liền mở máy nói. Thị ra con đường này gọi là dũng đạo ( đường hành lang), vòng quanh toàn bộ hoàng cung, giống đường vành đai đời sau, có điều ở đây chỉ là bao quanh hoàng cung.

Nơi mà mình học gọi là Đào Quán, là chỗ mà đại nho thiên hạ chuyên môn lên lớp cho hoàng tử, hoàng nữ. Đôi khi bệ hạ, hoàng hậu nương nương cũng tới nghe vài tiết, thuận tiện dạy dỗ con cái của mình. Cái tên chả hay mẹ gì, sao lại là Đào Quán, nghe giống như phạn quán ( quán cơm). Miệng thì lẩm bẩm như thế, song chân không dám chậm lại, không nghe thấy tiếng chuông vàng du dương truyền lại à, đó là tín hiệu vào học.

Muộn rồi, đang muốn qua cửa thì một lão nho để ba chỏm râu dài chắp tay sau lưng thong thả đi tới, không dám học đời sau chen vào trước, đành ngoan ngoãn đứng ở bên ngoài, đợi lão nho giáo huấn. Lão nho là một người khôi hài, vuốt râu nói:

- Lão phu nghe có đi mười dặm đón sứ giả, không ngờ hôm nay thấy đi ba trượng đón sư thừa, thực sự làm lòng lão phu an ủi lắm. Chỉ là sau này không được như thế nữa, nếu còn tái phạm đánh mười thước, vào đi.

Khom người thi lễ với lão nho, hai huynh đệ đi nhanh vào phòng học.

Lý Thừa Càn ngồi ở đằng sau một cái bàn màu vàng nhạt háy mắt với hai bọn họ, tìm được hai cái chỗ trống, vừa ngồi xuống thì lão nho vào phòng, trước tiên ho khẽ nói:

- Hôm nay mọi người có thêm hai đồng môn mới, phải yêu thương lẫn nhau, người vị trí cao hơn không được lăng nhục, người khỏe hơn không được cậy mạnh, người thông minh hơn không được gian xảo, các ngươi đã hiểu chưa?

Đám nam nữ trong phòng cung kính thưa vâng.

- Người áo xanh là Lam điền hầu Vân Diệp hả, lão phu sớm được nghe nói ngươi là đệ tử cao nhân, đặc biệt am hiểu toán học, có thể đánh bại Hoàng Chí Ân ở toán học coi như là có thành tựu rồi, nhưng không biết ở Kinh học ngươi biết bao nhiêu?

Vân Diệp hoang mang lắc đầu, có quỷ mới biết Kinh học là cái gì, học vấn bói toán à? Hay là mấy thức nữ nhân học?

- Í, không ngờ ngươi chưa từng tiếp xúc với Kinh học, vậy ngươi học tới đâu rồi?Vân Diệp vẫn lắc đầu, lão tử đã bao giờ đi học ở Đại Đường đâu.

- Phàm Tương Thiên của Tư Mã Tương Như, Cấp Tựu Thiên của Sử Du, Nguyên Thượng Thiên của Lý Trường, Huấn Toản Thiên của Dương Hùng, Du Hỉ Thiên của Cổ Phường,.. Nữ Sử Thiên, Hoàng Sơ Thiên, Thánh Hoàng Thiên, Khuyến Học của Thái Ung? Tại Tập Thiên, Thái Giáp Thiên của Ban Cố... Rồi Tục Ngữ Nam Tự và Tạp Tử Chỉ của Cố Khải Chi, những thứ sách vỡ lòng này đã học qua chưa?

Một loạt tên sách chưa bao giờ nghe thấy cứ bùng nhùng trong tai, Vân Diệp cũng có chút xấu hổ rồi, nhưng y vẫn kiên định lắc đầu, biểu thị không biết. Lý Thừa Càn há hốc mồm, Trình Xử Mặc mắt tròn xoe, đám cô nhóc, cậu nhóc còn lại nhìn y như nhìn một con đại tinh tinh.

- Ngươi có biết chữ không?

Lão nho tới gần hỏi tiếp:

Vân Diệp gật đầu, lão tử đương nhiên là biết chữ.

- Vậy ngươi cho lão phu biết, ngươi học cái gì?

Chưa học vỡ lòng mà lại biết chữ, lão nho hứng thú hơn hẳn:
- Sách vỡ lòng của học sinh là Tam Tự Kinh, Bách Gia Tính, Đệ Tử Quy.

- Hả? Vậy thì đọc Tam Tự Kinh mà ngươi nói tới xem, lão phu lần đầu nghe thấy, muốn được biết một chút.

Người cả phòng im thin thít, đều định nghe xem Vân Diệp đọc thứ sách mà bọn họ chưa bao giờ nghe qua. Vân Diệp hắng giọng nói:

- Những sách đó là do gia sư dạy, lão nhân gia người cho rằng sách vỡ lòng trước kia tối nghĩa khó hiểu, căn bản không khơi lên được hứng thú học tập của trẻ nhỏ, thêm vào rất nhiều văn tự chưa thông qua sửa sang, không hợp vần, không thuận miệng, đọc rất khó, liền chuyên môn làm Tam Tự Kinh để khơi hứng thú học tập của tiểu tử. Giờ tiểu tử đem Tam Tự Kinh mà gia sư viết đọc cho mọi người nghe... Nhân chi sơ, tính bản thiện. Tính tương cận, tập tương viễn. Cẩu bất giáo, tính nãi thiên. Giáo chi đạo, quý dĩ chuyên. Tích mạnh mẫu, trạch lân xử. Tử bất học, đoạn ky trữ........

Tam Tự Kinh được biên soạn đầu thời Tống, đến thời Minh bổ xung thêm rồi cuối cùng hoàn thiện lịch sử Trung Quốc vào thời Thanh, mọi người thông thuộc Tam Tự Kinh tới mức không nghĩ tới nguồn gốc của nó, rất nhiều người hiện cho rằng Tam Tự Kinh có từ lâu đời từ thời Khổng Mạnh gì đó, thực ra không phải như vậy.

Vân Diệp trong phòng đọc làu làu Tam Tự Kinh, nhưng không hề biết rằng ở ngoài cửa sổ lòng Trường Tôn hoàng hậu như có sóng cả cuộn trào, đây chính là minh chứng, Vân Diệp đúng là tới từ một nơi chưa ai biết, nếu như một người nói dối, không thể nào có sự chuẩn bị đầy đủ như thế, toán học tinh thâm, thủ đoạn y liệu vô tận, thêm vào thứ sách vỡ lòng suy nghĩ độc đáo này không phải một hai đời người có thể hoàn thành được. Chỉ cần nhìn Tống Liêm rứt đứt râu và há hốc mồm là biết sự kinh hãi trong lòng vị đại nho này.

Trường Tôn hoàng hậu mỉm cười, Đại Đường ta đúng là hồng phúc tề thiên, ông trời cho thứ báu vật sống này tới tay, không muốn hưng thịnh cũng khó. Bà đẩy cửa đi vào, không kinh động bất kỳ ai, toàn bộ còn đang chìm đắm trong thứ kinh văn vang vang thuận miệng kia. Lý Thừa Càn đã có chuẩn bị trước, đang nỗ lực chép lại, thi thoảng bỏ sót vài chữ, hắn đánh dấu thật kỹ, chuẩn bị hỏi Vân Diệp.

- Nhân di tử, kim mãn doanh. Ngã giáo tử, duy nhất kinh. Cần hữu công, hí vô ích. Giới chi tai, nghi miễn lực.

Sau khi bỏ đi nhân vật và sự kiện sau thời Tùy, Vân Diệp đọc một lèo hết bản Tam Tự Kinh, trong lòng đắng chát, đấy đâu phải là sách vỡ lòng của mình, đây là sách vỡ lòng của con trai học khi ba tuổi, vì dạy con, mình và nó cùng học thuộc, không biết bây giờ nó còn nhớ không, mình thì in sâu trong đầu, cả đời không xóa nhòa được.

***

Người ta để lại cho con đầy rương vàng

Ta dạy con chỉ có một bộ sách.

Siêng thì có công, ham chơi thì vô ích

Khuyên răn trò gắng sức học.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau