ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 656 - Chương 660

Chương 656: Ứng phó

Vân Diệp ngồi thẳng lên, khuyên:

- Nghe ta đi, đem tiền trang cho hộ bộ, đem tiền tệ cho cục đúc tiền, ta giao hạm đội cho Lưu Nhân Nguyện, hai ta đi làm ruộng, năm nay sẽ thu hoạch rất nhiều khoai tây, ngọc mễ, còn có nam qua ( bí ngô) của nhà ta, quên chưa nói với ngươi, dưa hấu ta cũng trồng trăm mẫu, chưa nói tới mè đậu, đủ cho chúng ta bận rộn. Mai ta về nhà, ngươi lên triều, giao hết chuyện trong tay, mang theo đám lão bà của ngươi lên Ngọc Sơn, dù sao ngươi cũng không thích ở Đông cung, ta đảm bảo lần này không ai chỉ trích ngươi.

- Hộ bộ không biết tính toán số lượng tiền, chuyện này cần tiền trang tính trữ lượng hoàng kim mới phát hành được, chẳng may họ làm nhiều thì không phải lợi dân mà là hại dân, so với binh tai còn đáng sợ hơn.

Lý Thừa Càn không yên tâm.

- Ngươi nghĩ nhiều rồi, hộ bộ sẽ làm tốt thôi, ngươi đem chuyện lớn nhỏ viết thành văn đưa ra, đem cả tư liệu mấy năm qua tới, không giữ lại chút nào, đương nhiên, một số thành quả chúng ta suy đoán thì đừng nói, đó là suy nghĩ chưa hoàn thiện, nói ra người ta cười cho.

- Đều là cơ nghiệp của Lý gia cả, ngươi cũng không muốn đám người đó làm bừa phải không, giao hết ra, chúng ta đi làm ruộng, bơi thuyền, săn bắn, sống cuộc sống khoái lạc của nông phu. Hiện giờ ngươi mới có một nhi tử, quá ít, thế nào cũng phải ba đứa mới được, Hầu thị lôi bà nương nhà ta đi bái hết chùa miếu đạo quán ở Trường An rồi, ngươi cho nàng một đứa con được không, tránh nàng quấy nhiễu lão bà của ta, ảnh hưởng nhà ta sinh con.

Lý Cừa Càn ném cỏ lung tung một hồi, cuối cùng đầu đầy cỏ khô cho ngựa ăn, hung hăng nói:

- Được rồi, ta giao hết ra, nếu bọn chúng làm việc khiến hại nước hại dân, ta sẽ không tha cho bất kỳ kẻ nào.

- Đừng có bốc phét, hộ bộ thượng thư là cữu cữu ngươi, có làm hỏng ngươi cũng làm gì được? Bỏ đi rồi thì đừng nghĩ nữa, năm nay huynh đệ ta so tài sinh con, sinh một đứa là hợp cách, hai đứa là ưu tú, ba đứa là trọn vẹn, cứ thế đi, ngươi về đông cung, cha ngươi về lâu rồi, không để cửa cho ngươi là thảm đấy.

Mắt tiễn Lý Thừa Càn rời khỏi cửa doanh, Vân Diệp ôm gáy về lều, trong lều còn có người, Lưu Phương và Vô Thiệt đang đánh cờ đợi Vân Diệp.

- Ta nhìn thấy bệ hạ đi một mình, không ai tiễn cả, xảy ra chuyện gì?

Vô Thiệt đủng đỉnh hỏi, căn cứ vào kinh nghiệm của bản thân, ông ta nhìn ra cuộc nói chuyện của Lý Nhị và đám Vân Diệp không được vui vẻ lắm.

- Bệ hạ dạy bọn ta một môn học gọi là thành công học, nghe nói chỉ cần một lòng muốn, là có thể thành, mấy người bọn ta sợ chết khiếp, Lý Khác đái cả ra quần, bọn ta nằm trên đống cỏ rất lâu mới có sức đi về. banlong.us

Lưu Phương đặt cờ xuống:

- Vậy ngươi chuẩn bị về nhà rồi làm gì?

- Còn làm sao được nữa, cho tướng sĩ nghỉ phép nửa tháng, sau đó toàn bộ xéo tới Lĩnh Nam lấy lương thực, đi thêm vài chuyến cũng tốt, ta về nhà dạy học làm ruộng, trong vòng vài năm không rời Ngọc Sơn nữa.

Lý Phương và Vô Thiệt gật đầu, thu cờ lại, về phòng nghỉ ngơi, Vân Diệp ứng phó không sai chút nào, lo lắng uổng công rồi.

Đêm hôm đó ngủ rất ngon, quân doanh yên tĩnh, buổi sáng gà mới gáy một lần đầu bếp đã chuẩn bị bữa sáng, Lưu Tiến Bảo vào thấy hầu gia vẫn ngủ say sưa, không dám quấy nhiễu, chỉ cần về Trường An, tính tham ngủ của hầu gia phát tác dữ dội, ai đánh thức là ăn đòn.

Tướng sĩ ăn sáng xong, mắt ngong ngóng nhìn cửa doanh, chưởng quầy tiền trang nói hôm nay tới doanh đổi hối phiếu trong tay họ, vậy mà gà gáy ba lần chưa thấy đâu.

- Lục ca, chẳng lẽ lại không tới? Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Tân binh thấp thỏm hỏi, lão binh đang cầm đao gọt móng tay lườm một cái:

- Ngươi chỉ nóng vội, không xem giờ là giờ nào, cổng thành Trường An còn chưa mở, người của tiền trang có ra được không?

Khi Vân Diệp còn chưa dậy thì xe bạc của tiền trang đã tới, lão chưởng quầy chắp tay xin lỗi tướng sĩ, không phải là tiền trang không muốn đến sớm, biết tướng sĩ sốt ruột mang tiền về nhà, mới sáng đã tới cổng thành, nhưng cổng thành không chịu mở sớm, ai nói cũng vô ích, phiền mọi người đợi lâu.

Quân sĩ mang bàn tới cho lão chưởng quầy, lại pha cho ông ta một ấm trà nóng, đây là thứ chỉ thủy quân mới có, do quanh năm lênh đênh trên biển, nên trà là thứ cần phải có.

Vân Diệp bị tiếng huyên náo bên ngoài đánh thức, rửa mặt qua loa, cầm bát cháo lên húp, chả biết hâm nóng bao lần, chả ra sao cả, dưa muối còn xanh, nhíu mày húp hết cháo, đặt đũa xuống, chắp tay sau đít ra ngoài.

Nhìn binh sĩ bận rộn đổi tiền, với họ mà nói chỉ cầm tiền thật bạc thật trong tay mới yên tâm.Lúc này rất dễ phân biệt phủ binh của Vân gia trang và những nơi khác, người Vân gia trang đợi ở chỗ gửi tiền, bọn họ từ lúc ở Đăng Châu đã đổi tiền đồng thành bạc, dễ ký gửi, tỷ lệ đồng bạc cũng nắm rõ, ở Đăng Châu bạc rẻ đồng đắt, Trường An thì đồng rẻ bạc đắt, đổi qua đổi lại có một thành chênh lệch, thế là nhiều hơn người khác được một thành.

Trong ánh mắt khó hiểu của tướng sĩ vùng ngoài, bọn họ lại gửi hết tiền đồng vào tiền trang, mấy chục cân tiền đồng lại biến thành một tờ giấy mỏng.

Người của Vân gia trang rất độc đáo, thường ngày huynh đệ vay trăm đồng chỉ là chuyện nhỏ, trả hay không cũng được, nhưng liên quan tới kiếm tiền là bọn họ ngậm chặt miệng, tuyệt đối không chủ động nói yếu quyết cho ngươi biết.

Trường An vào tháng sáu cỏ cây tươi tốt, tướng sĩ lưng vác tiền cùng khải giáp vũ khí, được đội quan dẫn đầu kết đội hành quân về thôn trang, tư mã hành quân chở xe tro cốt cùng tiền thưởng của họ, phát cho từng hộ, Vân Diệp vốn định đi theo, bị Lưu Phương khuyên can, nói tư mã hành quân đi là vinh diệu rồi.

Vân Diệp cưỡi trên ngựa, xe ngựa đằng sau có mười một lọ tro, vốn chỉ có ba cái, nhưng về sau lại chết thêm tám người, nếu không có bạch dược do Tôn Tư Mạc làm ra thì còn chết gấp đôi.

Mọi người bước đi nhẹ nhõm, Vân Diệp mặc giáp trụ cưỡi Vượng Tài đi trên cùng, đây là con đường quen thuộc, Vượng Tài rất muốn chạy thật nhanh, Vân Diệp không ngừng vỗ về để nó an tĩnh lại.

Dưới tấm biển Vân gia trang toàn đồ tang, danh sách trận vong đã phát về nhà, tiếng kèn đồng ai oán làm tâm tình Vân Diệp sụt xuống, nhìn bách tính Vân gia trang mong ngóng chờ đợi, y chỉ muốn bỏ chạy.

Đối diện với họ, Vân Diệp không biết nói gì, Lưu bà bà từ đám đông đi ra, thi lễ với Vân Diệp, hỏi:

- Đại tướng quân, con lão phụ tác chiến có dũng mãnh không?

- Lưu Xuyên tác chiến dũng mãnh, công lao ba cấp.

Lưu bà bà gật đầu, nói trong nước mắt:

- Thế là tốt, thế là tốt, không uổng ủy thác của lão phụ.

Vân Diệp giơ lọ tro cốt của Lưu Xuyên lên cao, đặt dưới chân Lưu bà bà, thi lễ với mẹ con họ, phủ binh đằng sau lấy vũ khí gõ lên giáp.

- Trương Vĩnh người trúng sáu mũi tên vẫn quyết chiến tới chết, công huân sáu cấp, không lâu sau có hoàng sách tới nhà, bằng chứng trọn đời.

- Trương Thắng chết ở thành Đại Vương...Vân Diệp không hiểu vì sao mình nói rõ công tích những tướng sĩ chiến tử đó, từ xưa Tần binh giỏi chiến đấu, trong nhà có phủ binh là chuẩn bị tinh thần rồi, tuy chỉ là tro cốt, bọn họ vẫn bỏ vào quan tài gỗ, bên trong là bộ trang phục mới tinh, chuẩn bị cho vào mộ tổ.

Bất kết là người nhà tướng sĩ chiến tử hay tàn tật, đều tới trước Vân gia tạ ơn, cảm tạ Vân hầu đem con cháu mình đi lập nên vinh quang vô thượng.

Vân gia trang giàu có, không coi trọng tiền bạc được thưởng, nhưng rất coi trọng văn sách trong quân, có thứ này quan phủ sẽ miễn lao dịch hoặc phú thuế, lão giả trong nhà có vinh diệu gặp quan không phải vái.

Tháo giáp xong, tướng sĩ sau lưng ai về nhà nấy, hoặc ôm vợ con khóc, hoặc hò reo vui vẻ, tâm tình sau cuộc chiến được phát tiết thoải mái nhất.

Vượng Tài rất muốn ra chợ ăn hoa quả, uống rượu, trong quân không cho uống rượu, quân quy này cũng dùng với Vượng Tài, nhìn thấy hán tử bán rượu đã chuẩn bị sẵn rượu hoa quế, nó làm sao nhịn nổi, đạp móng chạy vèo tới, bị hán tử bán rượu ôm lấy đầu khóc rống lên một hồi, sau đó mới làm một hơi uống sạch vò rượu, ngửa cổ lên cho người ta lấy tiền, nhưng cái cổ trống trơn, đâu ra túi tiền.

Người bán rượu cười:

- Mày mới về, chưa có tiền, mai hẵng tính.

Không ngờ quản gia Lão Tiền chạy ra, ném bốn năm đồng tiền cho hắn:

- Tiền rượu hai đồng, còn lại là thưởng, Vượng Tài nhà ta đã bao giờ ăn uống không trả tiền chứ, muốn mời Vượng Tài nhà ta uống rượu cũng phải xem thân phận đã.

Nói xong dẫn Vượng Tài về phủ.

Vân Diệp chỉ cần xuất chinh trở về, cả nhà trừ lão nãi nãi sẽ quỳ nghênh đón, Vân Diệp quen rồi, vừa vào cửa nãi nãi đã quát hỏi:

- Trận này thắng bại thế nào?

- Đại thắng ạ!

Vân Diệp khom lưng đáp, lần trước mình không phải là chủ soái, không có tư cách này, lần này nãi nãi tất nhiên phải hỏi, đây là chuyện vinh diệu tổ tông, chỉ là không biết nếu chiến bại còn có đãi ngộ này không?

- Cháu ta vất vả rồi, nhung mã chẳng thông, cứ cởi giáp nghỉ ngơi đã.

Nãi nãi nói xong Tân Nguyệt chạy tới ôm chặt lấy Vân Diệp không buông.

Thẩm thẩm cởi chiến giáp cho Vân Diệp, Vân Bảo Bảo ôm chân phụ thân chờ đợi, nó thích phụ thân bế mình chơi trò máy bay.

Nhấc bổng nhi tử lên, thơm vào cái má bầu bĩnh của nó, không ngờ làm nhi tử khóc toáng lên, mấy ngày qua không để ý, râu ria mọc ra rồi.

Lần trước về nhà phu thê còn hoang đường trong bồn tắm, lần này không được, Vân bảo bảo không rời phụ thân, muốn đi bơi, trong nhà làm một cái bể tắm lớn, trong miệng cá chép phun ra toàn nước nóng, nghe nói khi trong nhà đào giếng, không may đào được suối nước nóng, đây là chuyện vui lớn, Tân Nguyệt lập tức xây nhà tắm, rời nhà năm tháng, trong nhà có thay đổi rất lớn.

Vân bảo bảo ôm cái chậu gỗ lớn chổng mông đạp nước, Vân Diệp nằm ngửa để nước nóng chảy từ trên ngực xuống, Tân Nguyệt mặc áo sa, cứ lượn lờ trước mặt Vân Diệp, đường nét lả lướt như ẩn như hiện làm người ta miệng khô cổ khát.

- Phu quân, lạ lắm nhé, lần này xuất chinh sao lại đem về một người Cao Ly thiếu cánh tay, thiếp còn nghe quản gia nói có một nữ nhân Cao Ly nữa, phu quân à, nếu trong quân cô đơn, chàng tìm một phong tiểu thiếp ở Hà Bắc là được, sao phải kiếm nữ tử Cao Ly?

Nhân lúc Vân bảo bảo chạy đi ăn kẹo, kéo Tân Nguyệt tới, xoay lưng lại phía Vân bảo bảo, đánh mông mẹ nó một cái, mới nói:

- Đời này tới giờ ta chỉ có ba người các nàng, người khác bỏ đi, nữ nhân Cao Ly kia là tù binh, ta dùng cô ta để đối phó với một người, ba người các nàng đủ khiến ta kiệt sức mà chết rồi, ai còn rảnh rỗi để ý tới nữ nhân Cao Ly.

Chương 657: Chửi mắng

Tân Nguyệt mắt lim dim, bầu ngực no tròn ép lên lòng Vân Diệp, phu thê vừa mới hôn hít sờ mò một chút thì có giọng non nớt đằng sau truyền tới:

- Mẹ, con cũng muốn thơm.

Vân bảo bảo vươn cánh tay ra muốn mẹ bế.

Hai phu thê mặt đỏ dừ, Vân Diệp kéo nhi tử tới đặt lên bụng, quan sát tay trái nhi tử, thấy cánh tay có hoa văn hoa cúc rất đẹp, gọi Tân Nguyệt tới, vén tay áo nàng lên, quả nhiên cũng có. Vân Diệp biết, Tân Nguyệt mà không thử thì sẽ không để người ta tiêm chủng đậu mùa gì đó bừa bãi lên con mình, dù là Tôn Tư Mạc cũng không được.

- Na Mộ Nhật và nha đầu cũng có à?

- Có, trong nhà chỉ nãi nãi không có, lão nhân gia bảo mình nhiều tuổi rồi, không cần lãng phí thuốc quý giá, cả Thì Thì, Tiểu Kiệt, Tiểu Vũ đều có hết.

Phu quân hỏi tới chính sự, Tân Nguyệt vội đáp:

- Nàng không biết, có thứ này không sợ lỗ sang nữa, nàng xem, vai ta cũng có, đó là do sư phụ làm cho ta, người khác nói là thứ bàng môn tà đạo kệ họ, tự chúng ta biết là được, không cần tuyên truyền khắp nơi, dù sao thứ này còn quá ít. Na Mộ Nhật tới thảo nguyên, vệ sinh nơi đó còn tệ hơn, chúng ta phải đề phòng trước.

Tôn Tư Mạc viết thư nói với Vân Diệp, thời gian qua không biết đâu ra tin tồn lạ, nói thứ này không có căn cứ, vì sao Tôn Tư Mạc phải vào núi sâu, là vì thực nghiệp thất bại, chết quá nhiều người không mặt mũi gặp ai nữa, hiện giờ càng không tiếc công sức làm giả che đậy sai lầm.

Chuyện này tạm thời chẳng muốn nghĩ, vừa về nhà chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.

Sáng dậy rất sớm, gà mới gáy hai lần đã dậy rồi, nhìn Tân Nguyệt ngủ say bên cạnh rất đắc ý, có thế mà cũng dàm vênh váo à? Xem có làm nàng chết mệt không?

Mặc áo lụa trắng, đi dép gỗ lộp cộp ra sân, giang rộng tay, gió mát thổi vào ngực, mang theo hương hoa thơm ngát, về nhà thật thích.

Nhìn ánh mặt trời xuyên qua tầng mây dầy, trời đất trong khoảnh khắc trở nên sáng tỏ, từng áng mấy trắng biến thành đủ màu, bây ở chân trời, biến hoa thành đủ thứ hình hài mê người. Vân Diệp đứng trên hòn giả sơn, say sưa nhìn cảnh đẹp sáng sớm, tới khi ánh mặt trời êm dịu thành chói mắt, mới nhảy xuống, làm việc mình luôn muốn làm.

Vượng Tài trước giờ luôn vô tình phát hiện ra bảo bối, về nhà có hai ngày nó đã phát hiện ra thứ hay, đó là măng đắng, trên ngọn đồi nhỏ sau hậu viện trồng rất nhiều trúc, dùng để làm chổi, thứ trúc này thấp, lại nhiều cành, làm c hổi rất tốt.

Vượng Tài đương nhiên không hứng thú với chỏi, Vân Diệp cũng chẳng có thiện cảm gì, nhưng măng đắng lại là thứ tốt, năm ngoái Tôn Tư Mạc nói, mùa hè ăn chút măng đắng có công hiệu thanh nhiệt, lợi thủy.

Bia chẳng cũng thế, mùa hè thế này ăn ít thứ đắng có lợi cho sức khỏe, cầm giỏ trúc, xách cuốc, định dắt Vượng Tài ra ngoài.

Mới đi được vài bước, Tân Nguyệt choàng bừa chăn lên người, đứng ở khung cửa gọi:

- Mang theo nhi tử đi cùng, về nhà mới hai ngày đã chạy lung tung.

Dậy rồi à? Vân Diệp có hơi thất vọng, xem ra tối qua mình công kích chưa đủ lực, tối nay phải nỗ lực hơn, chỉ có điều mặt trời vừa ló, Vân đại thiếu gia chắc còn đang ngủ, không ngờ một thân hình beo béo từ dưới chăn thò đầu ra, nhìn cha chờ đợi.

Còn nói gì được nữa, Tân Nguyệt bị nhi tử đánh thức, đưa theo thì đưa theo, mới đưa tay ra, Vân bảo bảo đã chập chững chạy tới, Tân Nguyệt thấy nhi tử đi rồi, ngáp dài chuẩn bị về ngủ tiếp. b a n. long. u s

Treo giỏ lên cổ Vượng Tài, đặt nhi tử lên cổ, đứa theo một đứa lại có đứa khác đòi theo, đưa theo hai đứa, đám tiểu cô nương còn lại cũng muốn theo, chỉ có Địch Nhân Kiệt cầm sách xem chăm chú, nhưng con mắt cứ liếc về bên này đã bán đứng nó, Vân Diệp vò đầu nó:

- Muốn theo sự phụ thì theo, con thế này cũng không được sách, đi giải khuây cũng tốt.Vừa dứt lời thì Địch Nhân Kiệt đã mang cái cuốc nhỏ của mình xuất hiện bên cạnh Vượng Tài, có điều nó luôn tránh Tiểu Vũ, Tiểu Vũ ở bên phải thì nó nhất định ở bên trái, từ lần trước vô tình thấy Tiểu Vũ tắm, nó tránh suốt, nửa năm rồi mà tình hình chẳng khá hơn.

Tiểu Nha dẫm chân Vượng Tài trèo lên lưng nó, chỉ có Vượng Tà dễ tính mới thế, ngựa khác đã đá cho rồi. Vân bảo bảo không muốn ngồi trên vai cha nữa, vươn tay ra muốn tiểu cô cô bế. Hết cách Vân Diệp cũng phải đặt nó lên lưng Vượng Tài, cảnh cáo Vượng Tài một phen mới rời nhà. Vân Diệp cứ ra ngoài là có bốn hộ vệ đi theo, dù rời nhà trăm mét cũng thế, đó là hậu di chứng do Đậu Yến Sơn để lại.

Đồi không cao, nhưng xanh ngắt làm người ta yêu thích, ánh mặt trời lấp lánh xuyên qua khe trúc, cái bóng long lổ làm người ta vào thế giới mộng ảo, dưới chân là cỏ xanh non mịn, tranh nhau vươn mình đón ánh mặt trời hiếm có, mới đi vài bước guốc gỗ đã ướt sũng, sương sớm còn chưa bị mặt trời mang đi hết.

Vô số hoa hòe đang nở rộ, trắng muốt treo trên cành, nha hoàn Vân gia chăm chỉ hái hoa, đây là vật liệu quan trọng làm nước hoa. Lúc này hoa hòe dưới núi sớm đã tàn, cây hòe nhỏ của Vân gia nằm xen giữa ngô đồng cao lớn, thêm vào địa thế cao, nên nở muộn hơn một chút, đó là do Vân gia cố ý, như thế có hoa từ tháng tư tới cuối tháng năm.

Nãi nãi có thành kiến với trúc đắng, không cho trồng trong vườn, hình như là liên quan tới truyền thuyết xui xẻo nào đó, Vân Diệp đành thôi.

Dưới gốc trúc có từng mảng măng màu tía nhô lên, Vân Diệp cứ đào một cây lại đưa cho nhi tử giúp đỡ đằng sau, nhìn nó chạy tới bên Vượng Tài, cho măng vào giỏ, Vượng Tài quá cao, nó không với tới, Vượng Tài quỳ gối xuống thảm cỏ xanh, khen Vượng Tài một câu, ai ngờ cái mồm lớn dúi vào giỏ nhai rau ráu.

Vân bảo bảo không lo trông nom, với nó cho măng vào giỏ là xong việc, còn về phần Vượng Tài ăn hay mang về nhà ăn chẳng liên quan tới nó.

Thì Thì là đứa bé chất phác, quỳ trên mặt đất ra sức đào măng, đào được một cây, Tiểu Vũ dùng móng tay bấu lấy cho vào giỏ, sợ làm bẩn váy hoa.

Năm tỷ muội Tiểu Nha đã không tìm thấy đâu nữa, vừa rồi chẳng biết đứa nào hô "bướm", thế là vứt cuốc đi bắt bướm rồi. Địch Nhân Kiệt làm việc có phương pháp nhất, tay cũng nhanh, nhìn mồ hôi trên trán là biết nó đang so tài với Thì Thì, bên cạnh đặt một đống măng, vẫn dốc sức đào.

Vân Diệp đào được một cây, đưa ra đằng sau, nhưng không ai đón, Vân bảo bảo không có ở đó nữa, quay lại nhìn thấy nó đang nhéo tai Vượng Tài chơi, không nhớ tới giúp cha mình nữa.

- Vân hầu hăng hái quá, mới sáng sớm ra đã đi đào măng, hâm một chết mất.

Ngụy Trưng từ sau rừng trúc đi vòng ra, trên người mặc quan phục, tay còn ôm triều vật, không biết ông ta làm cái gì, cũng không biết dùng lễ nghi gì chào hỏi ông ta.
- Vân hầu đừng trách, lão phu tới vội vàng, thất lễ rồi, mỗi năm lão phu tới Vân gia vài lần, lần nào tới cũng có phát hiện mới, Vân hầu đúng là biết trị gia.

- Lão Ngụy, ông không cần khách khí với ta, biết trị gia là nãi nãi và lão bà của ta, nếu ông tới làm việc công thì nói nhanh, nói xong mau tới Trường An, có khi còn kịp ngọ thiện triều đình cung cấp. Nếu là việc tư thì dễ nói, chúng ta cùng đào măng, lát nữa về nhà ta xuống bếp làm món canh măng mời ông nếm thử, ông nói đi, chuyện công hay chuyện tư? nguồn TruyệnFULL.vn

Vân Diệp lau tay, bế Vân bảo bảo lên, Vượng Tài bị nó hành đến khổ:

- Vân hầu tự hiểu trong lòng, cần gì nói mỉa lão phu, lão phu, lần này đúng là đám Sầm Văn Bốn làm quá đáng, bệ hạ hạ chỉ, những người không ra ngoại thành nghênh đón đều bị phạt trăm cân đồng, trách mắng giữa triều, Vân hầu nghe xong có hài lòng không?

Vân Diệp bỏ cuốc xuốc, quay mặt lại:

- Ngụy Trưng, ngươi biết bản soái lần này xuất chinh, sĩ tốt dưới trướng tử thương vô số không, vất vả viễn chinh chỉ là chuyện nhỏ, thân là quân nhân, liều mạng sa trường là bổn phận, khi quân ta chiến thắng trở về, chỉ có một đám văn phu đi nhờ thuyền, tuyệt đối không nói tới chuyện ra ngoài thành nghênh đón, tim gan bọn c húng làm bằng sắt à? Không thấy hơn nghìn lọ tro cốt trên thuyền sao? Bọn ta vì Đại Đường vào sinh ra tử, vì sao không được tôn kính.

- Ngụy Trưng, hoan nghênh hay không Vân Diệp ta không quan tâm, ta là truyền mệnh quốc hầu, mọi vinh diệu của Đại Đường ta đã có hết, dù chiến tử sa trường cũng chẳng hề gì, nhưng tướng sĩ có tội gì? Ngươi muốn bọn họ chết sạch mới rơi lệ à?

- Đây chính là quan văn của Đại Đường, nho gia coi trọng lễ nghĩa liêm sỉ đấy à? Vân Diệp lĩnh giáo rồi, cùng đám chính nhân quân tử văn chương diệu thế các ngươi sống cùng một gầm trời, bọn ta hẳn phải thấy xấu hổ.

- Ta hiểu, con mẹ nó bọn ta chiến tử là đáng đời, thương tật là đáng đời, thi thể rơi xuống biển là đáng đời, vì bọn ta có chung một cái tên, là hung thủ.

- Vân hầu, chuyện này …

Ngụy Trưng lùi lại gượng gạo nói nửa câu bị Vân Diệp hùng hổ nói át đi:

- Loạn quân đất Thục sắp chết sạch rồi, các ngươi đi tán dương, còn với người Cao Ly thì các ngươi thương tiếc, các ngươi cảm thông. Tòa kinh quan kia mỹ lệ quá, cho nên bọn ta phá là có tội, đêm hôm trước bệ hạ muốn ta câm mồm, nên ta câm mồm, không lên triều, ta đi đào măng không được à? Ta trốn các ngươi như chó, các ngươi còn muốn gì? Muốn ta thè lưỡi ra, sủa gâu gâu mua vui cho đám sĩ đại phu các ngươi à? Tô nhổ vào.

- Phạt một trăm cân đồng? Bảo bọn chúng xếp hàng, ta dùng giày tát từ đầu tới cuối một lượt, số tiền đồng kia không cần chúng bỏ, lão tử bỏ!

Vân bảo bảo không ngừng lấy bàn tay nhỏ lau nước mắt cho cha, Tiểu Vũ hung dữ nhìn theo Ngụy Trưng đang ôm mặt bỏ chạy, Địch Nhân Kiệt nhặt cục đất ném vào lưng ông ta, Thì Thì tay siết chặt cái cuốc muốn động thủ.

Giao Vân bảo bảo cho Thì Thì, Vân Diệp ngồi xuống nói với ba đứa đệ tử:

- Tin vào bản thân, dựa vào bản thân, chỉ có cường đại vô song thì mới có thể làm theo ý mình, nếu không sư phụ hôm nay chính là các con ngày mai, dựa núi núi đổ, dựa người người đi, các con hãy nhớ, bản thân cường đại mới thực sự là cường đại.

- Sư phụ, sau này chẳng lẽ phải dựa vào đám huân quý? Theo đệ tử thấy, quan văn không thể dựa vào, nếu chúng ta kết minh với Trình gia, Ngưu gia, Tần gia, Ùy Trì gia, sẽ bị người ta công kích là bè đảng, hậu quả càng đáng sợ, cho nên su phụ, chúng ta không dựa vào ai cả, thư viện mới là gốc rễ của chúng ta, sư phụ chỉ cần tu tâm dưỡng tính hai mươi năm, khi đó cành lá trải khắp thiên hạ, khi đó sư phụ muốn làm gì cũng được.

Vân Diệp bật cười đứng dậy nói với Tiểu Vũ:

- Ta lập thư viện không nghĩ tới đem nó làm quân cờ để đấu tranh, ta chỉ muốn để họ hưởng thụ tư vị tâm linh tự do thôi, sau khi biết tư vị này, không ai có thể bỏ nó, ông trời cũng không đoạt được. Tiểu Vũ, con nhớ lấy, nếu như con đem thư viện làm quân cờ tranh quyền đoạt lợi, sư phụ chết cũng không tha thứ cho con.

Hết quyển!

Chương 658: Lý Thái trị bệnh

Sau khi Ngụy Trưng đi, thật lâu không có ai đến Ngọc Sơn quấy rầy, sự kiện Lý Nhị đồ sát người Cao Ly cũng đã bị áp chế xuống dần dần tới mức không có tiếng động. Sau khi Lý Khác bẩm báo với hoàng đế, hắn lập tức mang theo già trẻ cả nhà đi đất phong Thục Trung. Vào thời điểm ra đi, Lý Khác vươn ba ngón tay với Vân Diệp, đó chính là nói hắn chuẩn bị ba năm sau rồi trở về.....

Khi tiễn Lý Khác đi, Vân Diệp gặp Thanh Tước, sắc mặt tái xanh trông như quỷ hút máu,, bị Lý Thừa Càn cường áp giải đi dược lư của Tôn Tư Mạc ( Lư: nhà tranh), tiếp nhận lão Tôn trị liệu. Mỗi ngày Vân Diệp cùng Lý Thừa Càn quay về từ khu đất trồng khoai tây, niềm vui thú lớn nhất chính là nhìn Thanh Tước uống đủ loại thuốc. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

"Khổ chết ta, Tôn tiên sinh, ta không có bệnh, vì sao phải uống nhiều thuốc như này? Chẳng lẽ ngài coi ta là dược nhân sao?"

"Câm miệng, còn không có bệnh, con người phải tiếp xúc với mưa gió phong sương, ánh sáng mặt trời thì mới có thể sống. Nếu thiếu thì sẽ khiến ngũ tạng không điều hòa, dưới nền đất ẩm ướt âm u lạnh lẽo, một thời gian ngắn còn không có vấn đề. Thời gian dài, con người ra ngoài sẽ sợ gió, sợ ánh sáng, khớp xương sưng to lên. Ngươi đã xuất hiện chứng bệnh không điều hòa, nếu như ngươi lại vẫn tiếp tục ở trong lòng đất thời gian dài, tương lai ngươi có thể có con cháu hay không cũng là một vấn đề." Tôn Tư Mạc không nhanh không chậm cầm con dao thái dược liệu, trên mặt hoàn toàn không mang thần thái đang nói giỡn.

"Sẽ ảnh hưởng sinh dục?" đôi mắt Lý Thái mở rất to, bàn tay đang bưng chén thuốc đang run rẩy.

"Hì hì, âm khí nhập vào cơ thể, ngươi nói sẽ như thế nào? Dương khí sẽ chậm rãi bị âm khí ăn mòn. Nam nhân không có dương khí, ngươi cảm thấy sẽ sinh ra con nít sao?" Tôn Tư Mạc tùy ý buông một câu, quả thật dọa cho Lý Thái hồn vía lên mây, hắn không nói hai lời, bưng chén thuốc, một hơi uống cạn sạch, thậm chí còn không để lại một chút cạn thuốc nào.

"Đại ca, Diệp tử, các người kiểm tra ruộng khoai tây thế nào?" Lý Thái không thể tùy tiện nghe ngóng, cho nên những chuyện hắn muốn nói với Vân Diệp, Thái Tử, cũng chỉ có thể nói những chuyện bọn họ đang làm.

"Rất tốt, một tháng nữa là có thể thu hoạch, chúng ta móc mấy cây ra xem xét thì thấy khoai tây rất nhiều. Năm nay sẽ có một vụ thu hoạch tốt. Những ngày này ngươi không phải đi về. Chúng ta ở ngay trên ruộng đồng, miễn cho ta cảm thấy ngươi sẽ biến thành một loại quái vật của phương Tây "

"Sẽ biến thành cái gì? Cương thi? Quái vật gây hạn hán? Những vật kia đều là truyền thuyết. Ngươi phải bắt một con để trước mắt ta, ta mới có thể tin. Không phải đã nói, nếu không muốn có hoài nghi, cần phải có chứng cứ thật sự sao? Thế nhưng con chuột ăn muối biến thành con dơi thì ta lại tận mắt nhìn thấy.""Được được, cho ngươi một lọ muối, một con chuột. Nếu như ngươi không thể biến con chuột thành con dơi, ngươi xem ta sẽ thu thập ngươi như thế nào. Không cùng chủng loại, ta xem ngươi làm thế nào?"

"Được rồi, hai người các ngươi không cần phải tranh chấp. Không phải hôm nay có một thí nghiệm vĩ đại sẽ được thực hiện sao? Chúng ta đi xem thế nào. Nghe nói nàng mời rất nhiều phu nhân nhà giàu có đến chuẩn bị xem nàng dùng một bầu nước khiến cho một cái thùng gỗ phong kín nứt ra."

Lý Thừa Càn cảm thấy rất bất đắc dĩ đối với tranh chấp của Vân Diệp cùng Lý Thái. Có đôi khi hai người bọn họ tranh luận gì đó mà hắn nghe cũng không hiểu, cho nên hắn cảm thấy rất buồn bực, đành phải lấy thí nghiệm của Hi Mạt Đế Á hóa giải tranh chấp.

"Không đi. Nữ nhân mông lớn đó không phải là người tốt. Chuyện lần trước hãm hại ta vẫn chưa chấm dứt, lần này lại làm những trò bịp bợm lừa gạt những phu nhân kia bỏ tiền xây cái gì mà nói là phòng thí nghiệm cho mình. Tinh kim, bí ngân, đùa kiểu gì vậy? Diệp tử, ngươi đã từng nghe nói tới chưa? Còn nói chính mình phát hiện ra một loại dung dịch, có thể ném đồng vào trong đó, cuối cùng biến thành vàng. Chuyện phiếm, thế nhưng, chúng ta đi làm mất thể diện của ả cũng hay, ha ha ha ha ha."
Nghĩ tới một chuyện thú vị như vậy, Lý Thái lập tức trở nên rất hưng phấn, hắn hoàn toàn quên những chuyện Tôn Tư Mạc nói là hắn rất có thể không sinh được hài tử. Trong suy nghĩ của hắn, hiện tại làm mất mặt Hi Mạt Đế Á mới là công việc trọng yếu nhất.

Tất cả mọi người đều bận rộn thu hoạch lúa mạch. Khắp nơi trên đồng ruộng đều có những đám người bận rộn. Vân Diệp, Lý Thừa Càn, Lý Thái cưỡi ngựa, khoác áo lông nhẹ, chậm rãi đi dạo, hình ảnh vô cùng bắt mắt. Nhìn sóng lúa vàng óng ánh quay cuồng, bất luận người nào cũng đều có tâm tình rất tốt. Lý Thừa Càn nhảy xuống ngựa, đi tới bên cạnh ruộng, ngắt một bông lúa lúa mạch. Sau khi xoa nắn trong tay, hắn thổi vỏ đi, nhìn những hạt lúa mạch đầy đặn trong lòng bàn tay mình, nói với Vân Diệp: "Quái, sao lại bông lúa mạch của ngươi hình như dài hơn của người khác. Ta đếm, ồ, đó là thật, bông lúa mạch của ngươi kết hai mươi hạt lúa mạch. Ta nhớ khi học bài, người của Tư Nông tự nói cho ta biết một bông lúa lúa mạch thường có tối đa là mười tám hạt, phần lớn đều chỉ có mười lăm hạt. Ta xem lại xem sao."

Lý Thừa Càn bỏ nhưng hạt lúa mạch trong tay vào miệng, hắn lại tùy ý hái một bông lúa, sau khi tiếp tục xoa nắn, đếm số hạt lúa mạch, đếm xong hắn cao hứng giơ tay mời Vân Diệp cùng Lý Thái xem. b.a. n. l. o. n g. u s

"Các ngươi xem, một bông lúa lúa mạch có khoảng chừng hai mươi hai hạt lúa mạch. Ta thấy những bông lúa mạch ở khu ruộng này không khác nhau nhiều lắm, Ta thấy coi như chỉ có hai mươi hạt, đây cũng là thành tựu khó có được. Diệp tử, nhà của ngươi có loại lúa mạch tốt vì sao không xuất ra. Nếu Quan Trung đều dùng loại lúa mạch như của nhà ngươi, sẽ thành đại sự."

Lý Thái hiếu kỳ đi tới chính giữa ruộng lúa mạch, nhắm mắt lại cũng hái được hai bông lúa. Sau khi xoa nắn, hắn cũng đếm, nói với Lý Thừa Càn: "Không sai, đại ca, ta hái hai bông lúa, tổng cộng có bốn mươi hai hạt lúa mạch. Người này che giấu hạt giống tốt đi không cho chúng ta dùng, trên cơ bản không có lương tâm. Uổng công thậm chí ta ăn thịt chó cũng nghĩ tới ngươi."

"Nói vớ vẩn cái gì vậy, hạt giống giống nhau, chỉ là nông hộ nhà ta cam lòng bón phân. Ngươi cho rằng những nước tiểu của phường Hưng Hóa biến đi đâu, không phải đều đưa ra ruộng đồng sao. Các ngươi ngại bẩn, nghĩ rằng trên ruộng đồng của mình không nên có thứ này. Gia đình đế vương thì sao nào? Coi trọng bản thân cũng đúng, thế nhưng, ngươi coi trọng đất đai, đất đai sẽ lại coi trọng ngươi. Chỉ cố gắng thu lợi từ đất đai, không biết hồi báo, có thể làm ra loại lúa mạch mười lăm hạt, coi như bệ hạ bất công, đã cấp ruộng tốt cho các ngươi.

Còn không đi tới thư viện sao. Những chuyện này chờ khi nào chúng ta rảnh rỗi sẽ nói tiếp. Trong chốc lát sẽ không thể nói rõ ràng." Hai huynh đệ liếc mắt nhìn nhau, bỏ lúa mạch trong tay mình vào trong miệng, quay lên trên đường, tiếp tục đi bộ tới thư viện.

Có thể nói hôm nay thư viện tràn đầy quần áo đẹp các màu. Khắp nơi là phu nhân ăn mặc quý phái có nha hoàn hoặc là hài tử nhà mình cùng đi, đi lại khắp nơi, nhìn thấy xương cốt cá lớn, kêu lên vài tiếng kinh hãi, nhìn thấy đầu lâu Bá Vương Long, có người còn quỳ lạy, không ngừng dập đầu, khiến cho con cháu nhà mình vẫn đang đứng ở một bên đỏ mặt tới mang tai. Nhìn thấy cối xay gió tự động rót nước vào trong máng gỗ, lại vén váy, đi theo nước chảy, ý định nhìn xem nước rốt cuộc sẽ chảy tới nơi nào....

Chương 659: Hi Mạt Đế Á quyên tiền

Có ít người si mê của nhìn hồ điệp thiên hình vạn trạng ở trong phòng hồ điệp, phát ra nhữngtiếng kêu kì quái như mê gái. Những người gan lớn hơn một chút còn muốn đi tìm hiểu, mở mang kiến thức ở phía cửa chính thư viện. Đương nhiên bọn họ không rõ ảo diệu bên trong, bọn họ chỉ có cảm giác mình đang đi thẳng về phía trước, sao lại luôn đi ra ngoài từ phía bên cửa lớn. Nhìn dáng vẻ vô cùng hỗn loạn, làm cho người ta rất muốn kéo qua một bên, chà đạp mấy lần cho hả giận....

Chung quanh bên người Lý Cương có rất nhiều phụ nhân. Đến tuổi của Lý Cương, hắn đã sớm không đếm xỉa đến cái gì gọi là chuyện nam nữ. Bị những kia chúng phụ nhân vây quanh, cũng giống như làm tăng thêm cảnh trí của thư viện. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

"Tức phụ Lưu gia ( tức phụ: con dâu), ngọn núi này xuất từ chính tay con của ngươi. Xú tiểu tử không nghe lời, quá nửa đêm của bò lên trên miệng chim ưng, chuẩn bị leo lên lưng để nhảy xuống. Nếu không phải bị thủ vệ phát hiện, nói không chừng sẽ xảy ra chuyện. Kết quả bị Hồng Thành xử phạt, bỏ ra thời gian hai tháng dựng lên tòa giả sơn. Ngươi đi xem thẻ bài đó đi, trên mặt còn có thư hối cải của tiểu tử nhà ngươi."

"Cần phải như vậy, lão gia gia xử phạt hắn là đúng. Đứa nhỏ này chỉ có gan lớn mà ánh mắt không dài. Phụ thân hắn chính là võ tướng ra trận giết địch, tính tình của tiểu phụ nhân không biểu hiện ở trên người hắn, ngược lại hắn giống cha hắn cả mười phần."

"Hài tử đương nhiên là hảo hài tử, ở thư viện rèn giũa tính tình vài năm, ra ngoài lại là một bề tôi trụ cột của quốc gia." Cho tới bây giờ Lý Cương cũng không nói người học sinh kia không tốt. Trong mắt hắn, tất cả học sinh cũng cần phải tiếp nhận giáo dục, nếu không, xây dựng thư viện làm cái gì. Chính bởi vì có hài tử như vậy, có tật xấu mới có thể bị đưa vào thư viện tiếp nhận giáo dục, không có hài tử không thể giáo dục, chỉ có tiên sinh không xứng chức, cho nên, hắn có yêu cầu cực độ nghiêm khắc đối với các tiên sinh trong thư viện, có đôi khi đến tình trạng xoi mói, khiến cho rất nhiều tiên sinh ca thán. Thư viện trả tiền lương kếch xù cũng không dễ cầm. Tuy ngoài miệng nói như vậy, không một kẻ nào muốn bỏ đi.

"Các ngươi nhìn xem, đây là kiệt tác của hài tử Đào gia cùng mười một hài tử khác, các ngươi là nữ quyến nhà người ta, không biết đây là vật gì. Lão phu nói cho ngươi biết, thứ này gọi là máy bơm, dùng chân giẫm mạnh, lúc đó chổi cao su sẽ cuồn cuộn không ngừng đưa nước đến chỗ cao, Tư Nông tự ban thưởng tám quan tiền.

Chỉ là tiền quá ít. Nói ra rất mất măt, máy bơm rất tốt, có nó, ruộng cạn ở trên cao có thể được tưới nước, khiến ruộng cạn biến thành ruộng nước. Ban thưởng tám quan tiền, hừ, một đám thiển cận."

Nói những chuyện này với những phụ nhân này, có vẻ như là đàn gảy tai trâu, nhưng những phụ nhân này lại dựng thẳng lỗ tai nghe. Chỉ cần nghe thấy tên con cái của mình từ trong miệng Lý Cương, mặc kệ tốt xấu, tất cả đều vui vẻ như hoa.

Khi mọi người đang vui vẻ nói chuyện với Lý Cương, tiếng chuông đồng của thư viện vang lên thánh thót, Lý Cương quơ lấy ấm trà mình, cười nói: "Hi Mạt Đế Á tiên sinh của thư viện bắt đầu tuyên đọc giáo trình của mình, chúng ta cùng đi nghe một chút. Lão phu muốn biết nàng rốt cuộc phát hiện bí mật gì của đất trời, huy động nhiều nhân lực như vậy"

Chúng phụ nhân vây quanh Lý Cương đi tới tiểu lễ đường, các nàng cực kỳ hiếu kỳ đối với tấm bảng đen rất lớn ở đằng sau bục giảng, ở chỗ đó còn có một cái bàn hình bán nguyệt. Phía dưới chiếc bàn là từng dãy liên tiếp bàn cùng ghế ngồi, rất nhiều học sinh đã ngồi ở dưới đó, chuẩn bị nghe giảng bài. Vân Diệp, Lý Thái, Lý Thừa Càn đứng ngay cửa nhỏ bên cạnh bục giảng, chuẩn bị nhìn xem Hi Mạt Đế Á sử dụng biện pháp nào để quyên tiền, đi mua cái gọi là tinh kim, bí ngân.Ban đầu Hi Mạt Đế Á cũng không nghĩ đến việc quyên tiền, nàng chỉ chuẩn bị bản báo cáo nói mình trong khi nghiên cứu phát hiện một vài hiện tượng thần kỳ, vấn đề là tài liệu trong tay mình đầu của không đủ linh mẫn, không cách nào phát triển hơn nữa hiện tượng vi mô đã phát hiện ra, cần phải nắm giữ được tài liệu cảm ứng linh mẫn hơn nữa, ví dụ như tinh kim, bí ngân trong truyền thuyết.

Đương nhiên tiên không được phê duyệt, sau khi Hi Mạt Đế Á bị Vân Diệp phun cho một cơn mưa nước bọt, tính tình quật cường phát tác, nàng chuẩn bị thông qua giảng bài, quyên tiền từ các phu nhân Đại Đường đủ tiền tài cho nàng mua tinh kim, bí ngân.

Hi Mạt Đế Á đi tới từ cửa hông, Vân Diệp đang chuẩn bị nuốt một ngụm nước, đã lập tức phun ra ngoài. Lý Thừa Càn tức giận nhìn Vân Diệp. Ngụm nước miếng này hoàn toàn phun vào cổ hắn, không mất đi đâu giọt nào. Hai con mắt Lý Thái mở to như chuông đồng, tất cả đều bị dáng vẻ khủng bố của Hi Mạt Đế Á trấn trụ.

Ngày thường nàng mặc Đường trang kiểu dáng của nữ nhi, màu mắt hơi chút biệt với màu tóc, trông nàng không có bao nhiêu biệt biệt so với những nữ nhân khác, nhưng nàng hôm nay ăn mặc áo bào trắng của trí giả, lộ ra một cánh tay, tóc rối bù, trông khá dọa người.

Lúc này nếu Hi Mạt Đế Á đi ra ngoài, nhất định sẽ hù dọa học sinh cùng người nhà ở bên dưới, còn quyên tiền cái gì nữa. Không bị giam vào trong lồng heo thả xuống sông cho chết đuối đã vô cùng may mắn.
"Bà cô ơi, hãy thay đổi, đổi quần áo, cầu ngài. Nếu đi ra ngoài, không chỉ nói ngài khó giữ được tánh mạng, mà ngay cả tánh mạng của ta cũng có thể ngu, đến lúc đó đừng nói có thể giảng bài, có thể còn sống ra coi như ngươi lợi hại."

"Sao có thể, cô nương Yến Lai lầu mặc bạo lộ hơn so với ta, các ngươi không phải thấy sắc là đã tít mắt lại sao? Ta đây là trí giả truyền thống nhất mới có thể mặc bào phục, đây là trang phục chính thức của Ai Cập."

"Ngươi không biết, nam nhân Đại Đường không quan tâm nữ nhân mặc nhiều hay mặc ít, nữ nhân Đại Đường lại rất quan tâm, những nữ nhân của Yến Lai lầu kia có thể đứng trên bục giảng bài sao? Hãy mau thay quần áo."

"Không còn kịp rồi. Đã tới lúc ta phải giảng bài, danh dự rất quan trọng. Đương nhiên, nếu như ngươi đáp ứng phê cho ta một khoản, ta bội ước cũng không có chuyện gì."

"Nằm mơ, ngươi muốn sáu ngàn quan mua những thứ không tồn tại. Đó chính là ném tiền vào trong nước, ta tuyệt đối sẽ không đáp ứng. Ngươi muốn đi thay quần áo, hay muốn ta đi ra nói cho các nàng biết buổi học hôm nay bị hủy. Ngươi xem rồi xử lý."

"Được rồi, người Đường thật cổ quái. Cởi y phục của ngươi ra cho ta, ta mặc trường bào của thư viện không tính là thái quá. Chiều cao của chúng ta không chênh lệch nhiều, không có vấn đề."

Vân Diệp vội vàng cởi áo bào ngoài của mình, mùa hè rất nóng. Có người nào cồn mặc quần áo khác ở trong không? Y đành phải ôm cánh tay trần đứng nép vào góc tường, kéo Lý Thừa Càn kéo tới làm người chống đỡ thay cho mình.

Hi Mạt Đế Á không đếm xỉa hai đôi mắt nhấp nháy đầy vẻ gian tà của Lý Thừa Càn cùng Lý Thái, rất hào phóng cởi áo bào trắng của mình, bên trong là một chiếc áo lót. Khi hai người đang thay áo, Vân Diệp rất thấy rõ ràng Lý Thừa Kiền, Lý Thái nuốt nước bọt khi nhìn thấy vòng ngực tròn căng của Hi Mạt Đế Á.

Ném chiếc áo choàng trắng cho kẻ hèn mọn bỉ ổi, Vân Diệp. Hi Mạt Đế Á ghim mái tóc mình thành đuôi ngựa, phóng khoáng vẫy vẫy tóc. Áo choàng của Vân Diệp, ngoại trừ ngực không vừa cho lắm, những bộ phận còn lại có thể nói cực kỳ vừa với dáng người của Hi Mạt Đế Á.....

Chương 660: Hi Mạt Đế Á thuyết trình

Nàng ôm một chồng giáo trình dầy ở trước ngực, mỉm cười đầy quyến rũ nhìn về phía hai huynh đệ Lý gia rồi lập tức thay bằng một dáng vẻ rụt rè của thục nữ. Dáng đi đoan trang không thể bắt bẻ, nàng chậm rãi đi tới phía trước bục giảng. Hi Mạt Đế Á còn không lên tiếng giảng bài, Vân Diệp đã phát hiện nữ nhân này mặc một bộ trang phục trung tính, lập tức khiến những thiếu nam ở bên dưới chăm chú ngắm nhìn, mà ngay cả những phụ nhân đằng sau, cũng đều mang một dáng vẻ mong mỏi, say mê.

Hi Mạt Đế Á đặt giáo trình ở trên bục giảng, khẽ mở môi son. Giọng Quan thoại êm ái lập tức tuôn trào. Lý Cương nghe thấy mà liên tục gật đầu. Nguyên Chương tiên sinh bảo thủ cũng có vẻ say sưa lắng nghe. Về phần vị Trình Xử Lượng phía sau hắn, đôi mắt của người này còn mở rất to.

"Chư vị tiên sinh, các nữ sĩ tôn kính, trong thế giới này của chúng ta, cất dấu bí mật vô cùng vô tận, cũng may hiền giả các thời đại của chúng ta đã dùng trí tuệ của mình mở ra một cánh cửa trí tuệ cho chúng ta. Chúng ta làm kẻ đến sau, có trách nhiệm, cũng có nghĩa vụ giương cao trí tuệ của bọn hắn, truyền thừa xuống dưới, hơn nữa còn mang hết khả năng của mình mà phát dương quang đại. Nhà hiền triết Aristotle vĩ đại của phương Tây đã từng nói: loài người cần chỉ cần có ba điều: lý luận, thực dụng, phân biệt, có ba tính trụ cột này, chúng ta có thể ở trong biển lớn mênh mông mà tìm được hết thảy những thứ mình cần. Đời người cuối cùng giá trị ở năng lực giác ngộ cùng suy nghĩ, mà không chỉ ở khía cạnh sinh tồn."

Lời nói vừa mới dừng lại, trong lễ đường lập tức vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, những phụ nhân chân tay luống cuống, nhìn thấy các hài tử của mình đang vỗ tay, Lý Cương, Nguyên Chương tiên sinh cũng đang vỗ tay, lập tức cũng bắt đầu vỗ tay.

"Diệp tử, chuyến đi tới Yến Lai lầu của chúng ta rất đáng giá. Ngươi hãy nói xem, sao ngươi lại khiến đặt một ca kỹ không biết nhảy múa thành một người như vậy. Nếu như khả năng, ta muốn trở về Đông cung ngắm xem có nữ nhân như vậy hay không.".....

"Đại ca, coi như xong, nữ nhân này không thích nam nhân. Ta thấy người này tám phần yêu mến nữ nhân. Đại ca hãy xem đi, nàng liên tục đánh mắt quyến rũ với những nữ nhân kia. Nếu cứ tiếp tục như này, rất nhiều phụ nhân cao quý sẽ bị một nữ nhân này làm hỏng, nữ nhân này là một hồ ly tinh, vì Đại Đường ta thiên thu muôn đời, đại ca tuyệt đối không thể có tâm tư này. Nếu như có thể, tiểu đệ vẫn muốn đi gặp mặt nữ nhân này."Lý Thái gãi gãi cằm như có điều rất đáng suy nghĩ, nói với Lý Thừa Càn.

"Trước kia ta vẫn cho là người của Lý gia đều là những người hoàn toàn không tệ. Đương nhiên, trừ phụ hoàng của hai người, bây giờ xem ra hai huynh đệ các ngươi cũng không phải là người tốt, vẻ mặt sắc quỷ lúc này hoàn toàn bạo lộ trước mặt người khác, các ngươi còn có lời gì để nói."

"Phi, đương nhiên là có điều cần nói. Ngươi nói hai anh em chúng ta cũng không sao. Sao lại còn nhắc tới phụ hoàng? Phụ hoàng là không thể nói, không thể bình luận, ngươi không biết sao?"Lý Thừa Càn nghe như rất tức giận vì người khác đang nói sai về sự anh minh của phụ hoàng mình.
"Các tiên sinh, các nữ sĩ tôn kính, học vấn nghiên cứu phương Tây sau khi trải qua một thời gian dài buồn chán, lúc này đang phải gánh chịu một mùa đông dài đằng đẵng, tăm tối. Trí tuệ giả bị mưu sát, bị vu oan, bị chôn sống ném vào trong đống lửa mà chết cháy. Khi ý chỉ của thần linh có thể quyết định sự sống chết của tất cả mọi người, ta vì không muốn bị đưa đi đấu sư tử, không thể không xa vượt ngàn dặm, vượt qua hoang nguyên, vượt qua sa mạc, vượt qua thảo nguyên tận lực truy tìm vườn địa đàng học vấn. Rốt cục, sau khi trải qua gian khổ, ta đã đi tới quốc gia vĩ đại này, ta phát hiện ở nơi này hạt giống tư tưởng có thể mọc rể nẩy mầm, ánh sáng lý trí chói lọi bao phủ tòa Thiên Tứ chi thành, quang minh chi thành. Ở đây có quân vương tài đức sáng suốt, đại thần cơ trí, là vùng đất lý tưởng của tự do"

"Ha ha, Diệp tử, ngươi xem, nữ nhân cợt nhả này có ý muốn đùa giỡn. Phía trước không ngừng thổi phồng, kích động, tố khổ, hiện tại muốn lộ ra sắc mặt thật của mình. Đòi tiền, không sai, chính là muốn tiền, nữ nhân chết tiệt, một lát nữa đại gia nhất định thưởng ngươi một đồng tiền mua đường ăn."

Nhìn thấy Lý Thái kích động hoa chân múa tay nói, Vân Diệp buồn bực nói: "Ngươi tỉnh lại đi, Tôn tiên sinh mới nói ngươi rất có thể sẽ mất đi loại công năng đó, không cẩn thận điều dưỡng, kích động như vậy làm gì"

Nghe Vân Diệp nói xong, Lý Thái oán hận phất tay áo, không nói. Lý Thừa Càn lo lắng hỏi Lý Thái: "Thanh Tước, ngươi nói thật cho ca ca, vừa rồi khi nữ nhân chết tiệt kia thay quần áo, ngươi có phản ứng hay không? Nếu như không theo lề lối, tìm Tôn tiên sinh hảo hảo nhìn xem mới là đứng đắn, nhiều nữ nhân được là, nghĩ muốn cái gì dạng. Chờ ngươi lành bệnh, bẩm báo ca ca, cái dạng gì của ca ca bảo đảm đều có thể tìm tới cho ngươi."

Vân Diệp cảm giác mình sắp ngất xỉu, Lý Thái nắm chặt ca ca trí tuệ của mình, thấp giọng rít gào: "Ta rất bình thường, vừa rồi phản ứng kịch liệt, tìm nữ nhân chính mình sẽ đi, không cần ngươi lo."Vân Diệp sợ mình chết cười, y khoác chiếc áo choàng lên người mình, vươn dài cổ nhìn xem Hi Mạt Đế Á có biện pháp nào để có thể lừa gạt tiền bạc từ nơi trong tay những phu nhân này, đi mua những thứ mà bản thân mình đang cần.

"Ta trải qua một thời gian dài nghiên cứu đã phát hiện, ở chung quanh mỗi người chúng ta đều có một lực lượng kỳ diệu, ta vẫn còn chưa đặt tên cho loại lực lượng này. Hầu tước thông minh nhất Đại Đường, Vân Diệp tiên sinh đã từng dùng một phương pháp bình thường chứng minh sự tồn tại của loại lực lượng này, thí nghiệm trong phạm vi nhỏ của hắn đã phát hiện, lực lượng này có thể xuyên qua một trang giấy, có thể chậm rãi nâng một chén nước lên. Hiện tại ta chứng minh cho chư vị quá trình này.

"Diệp tử, nữ nhân chết tiệt này muốn trộm học vấn của ngươi. Sao ngươi không ra mắng nàng hai câu không biết xấu hổ?" Lý Thái vừa nhìn Hi Mạt Đế Á ở bên trong dùng một trang giấy bao trùm lên trên miệng chiếc chén, sau đó cẩn thận úp ngược lại, trong ánh mắt kinh ngạc của các phụ nhân cao quý bên dưới, tờ giấy kia vẫn bao trùm trên miệng chiếc chén, nước ở trong chén không rơi vãi một giọt nào ra ngoài.

"Ta, con mẹ nó, đều ghi vào trong sách, còn bất kể nàng dùng như thế nào, nếu như ngươi đố kỵ, vì sao ngươi không đi ra mà nói, bây giờ nói những câu này thì có ích gì?" truyện được lấy tại TruyenFull.vn

"Ta là Vương gia, không phải con khỉ làm xiếc, nữ nhân chết tiệt kia có thể làm như vậy, chúng ta làm như vậy còn biết xấu hổ hay không? Thế nhưng có thí nghiệm nhỏ này, lừa gạt tiền bạc của những phụ nhân không hiểu biết kia thì không có vấn đề gì"

"Vân hầu tước đã từng nói, lực lượng của nó lớn mạnh tới mức có thể làm cho hai chân của chúng ta đứng kiên cố trên mặt đất, mà không phải phiêu đãng bốn phía, nó có thể làm cho trái cây chín rụng rơi trên mặt đất, mà không phải rớt xuống bầu trời......

Nghe thấy Hi Mạt Đế Á nói như vậy, Vân Diệp nở nụ cười, nữ nhân này vẫn không hiểu rõ cái gì là lực vạn vật hấp dẫn, cái gì là áp suất không khí mạnh mẽ. Lý Thái cũng đã hiểu, lúc trước vì vấn đề này, hắn và Vân Diệp tranh cãi rất lâu, bây giờ nghe Hi Mạt Đế Á nói hưu nói vượn, hắn cao hứng nhảy lên, tranh thủ hoạt động một chút, chuẩn bị một lát nữa nhảy ra ngoài bác bỏ lời lẽ sai trái của Hi Mạt Đế Á, nhất định phải khiến nữ nhân này hiểu rõ sự lợi hại của mình.....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau