ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 651 - Chương 655

Chương 651: Khi ta về cảnh quạnh quẽ

Tướng sĩ thủy quân đều có tài khoản của mình ở tiền trang, chẳng ai mang vàng sáng loáng cầm trong tay khoa khoang, chỉ có từng tờ giấy nhẹ hều được tiểu nhị tiền trang phát cho mỗi người.....

- Trương đại ca, đây là tám mươi quan của đệ à?

Một quân sĩ trẻ ngằm ngủ trên võng hỏi lão binh chuẩn bị hành trang bên cạnh, không sao liên hệ được số tiền đồng nặng hai trăm cân với tờ giấy này.

- Nhị Nạo, gấp lại cất đi, đừng để mất, đấy là bằng cứ lấy tiền của ngươi, tuy mất, người khác không biết số của ngươi, cũng không lấy được tiền, nhưng tới chỗ tham quân khai báo cũng phiền, nhớ kỹ số của ngươi, đừng quên, quên là không lấy tiền được. Ngươi cứ yên tâm, đại soái cho ngươi tám mươi quan là tám mươi quan, khi lấy tiền thiếu mấy trăm đồng, đó là phí người ta giữ tiền hộ ngươi, đừng lề mề nữa, dậy thu dọn đi, thuyền tới Vị Thủy rồi, chúng ta về nhà rồi.

- Đệ sao quên sinh nhật của mình được, Trương đại ca, lần này về nhà Xuyên Tử chết rồi, chúng ta ăn nói ra sao? Đi ba người, về chỉ có hai ta, đệ nghĩ thế nào cũng không thấy dễ chịu.

- Có gì không ăn nói được, chúng ta đi đánh trận, không phải đi chơi, đánh trận phải có người chết, Xuyên Tử không may, toàn thân bị bỏng, sống chỉ chịu tội, chết là may, kiếm được công lao cho nhà, còn có ba mươi quan tiền. Chỉ thủy sư Lĩnh Nam chúng ta mạng người đáng giá ba mươi quan, trong quân khác, mạng người chỉ bằng con lừa. Xuyên Tử còn có bốn đệ muội, lão nhân không phải lo không ai nuôi dưỡng.

Quân sĩ trẻ lắc đầu xua đi phiền não, nhảy từ võng xuống, bắt đầu thu thập hành trang, đại soái nói, lần này trở về, mỗi người nghỉ mười lăm ngày.

Ác chiến trở về nhưng sợ về quê nhà không chỉ có mình Vân Diệp, nếu như không có người chết, Vân Diệp sẽ nghênh ngang vào thành Trường An khoe khoang, nay nhìn đống bình tro cốt chất như núi, y chẳng có tâm tư nào. Thậm chí cờ soái chữ Vân cũng bảo Lưu Nhân Nguyện hạ xuống, gấp lại, sai Lưu Tiến Bảo cho vào túi, là cớ này do Tân Nguyệt thêu từng mũi kim đường chỉ, nay bị phơi nắng làm bạc màu, trên thủng ba lỗ, do nỏ tám trâu trên thành Đại Vương bắn.

Người Cao Ly rất lạ, người chi thít trên tường thành không bắn, đem mấy cỗ cung tám trâu ít ỏi truy đuổi cờ soái của mình suốt.

Vân Diệp không ở cạnh cờ soái, giương cờ luôn là Lưu Tiến Bảo, thủy quân Lĩnh Nam đều biết chủ soái của mình không ở dưới cờ, mệnh lệnh họ nghe đều từ Lưu Phương, ai cũng biết đại soái nhà mình không biết đánh trận, cho nên dù đại soái xuất hiện ở đâu cũng chẳng lạ, tuy cờ soái xuất hiện ở trên cùng làm người ta giật mình, nhưng chẳng có gì phải lo, người cầm cờ là cao thủ, nỏ tám trâu từ xa bắn tới hắn vẫn tránh được.

Thủy sư Lĩnh Nam khác với đội quân khác của Đại Đường, đội soái mới là người điều khiển quân đội xung phong, đa phần các giáo úy không ở tuyến đầu, tác dụng tham mưu của họ lớn hơn xung phong, đương nhiên đám Lại Truyền Phong là ngoại lệ, không quen cũng không muốn có đầu làm rùa ở đằng sau, nên lần này bốn người bọn họ bị thương nặng nhất.

Vân Diệp luôn muốn tập trung đội soái của thủy sư Lĩnh Nam lại, tiến hành huấn luyện quân sự hệ thống, lão sư đã chọn sẵn rồi, chính là Lưu Phương, kết quả chẳng được như mong muốn, Lưu Phương không muốn dạy, các đội soái chẳng muốn học.

Một người cho rằng thứ của mình không thể truyền lung tung, tương lai chẳng may có nảy nòi ra một hai kẻ gây họa thì mình bị liên lụy, không phải là con cháu thế gia, đánh chết cũng không dạy, một bên cho rằng mình là hạng vung đao chặt đầu, chữ chẳng biết mấy cái, học binh pháp à? Người ta cười cho thối mũi.

Mẹ nó, một thì ra vẻ thanh cao, một cam nguyện đọa lạc, làm Vân Diệp hết cách, đi lên thuyền, nhìn thấy đám đội soái đi đường cũng trốn mình, đi tới đá một trận, không phải y thích đá người, mà không đá thì có lỗi với công sức của mình.

Vinh Hoa đứng ở mạn thuyền nhìn bức tường cao đen xì xì phía chân trời, hỏi Vân Diệp:

- Vân hầu, đó là thành Trường An à? Thiếp thân nghe vô số người nói tới, không ngờ một ngày có thể tận mắt nhìn thấy.
- Đúng thế, có điều chẳng phải hâm mộ, Cao Ly cũng có một tòa thành Trường An mà? Nghe nói đủ nhốt mấy nghìn con dê.

Vinh Hoa sớm quen với những lời châm chọc của Vân Diệp, si mê nhìn tường thành các lúc càng gần.

- Khắp thành hoa bay múa, gió thổi lạc nhà ai, thu đông đuổi xuân hạ, Trường An là nhà ta.

Thấy Vinh Hoa si mê nhìn thành Trường An, Vân Diệp bất giác nổi thi hứng, thuận miệng làm bài thơ ngũ ngôn.

Sầm Văn Bôn đi nhờ từ Lạc Dương thở dài:

- Vân hầu, vì sao không châu chuốt ngôn từ thềm một chút? Bài thơ này ý cảnh, khí thế đều không tệ, chỉ ngôn từ chưa xứng, lão phu tin rằng chỉ cần ngài nghiền ngẫm thêm, bài Trường An Cổ Ý này là tác phẩm tuyệt vời.

- Lão Sầm, từ khi ông lên thuyền ta luôn muốn hỏi ông, vì sao đám các ông có thuyền quan không ngồi, lại chen lên thuyền vận binh? Hơn nữa, ông chả già, luôn mồm lão phu không thấy khó chịu à?

- Vân hầu, chẳng lẽ ngài không nghe nói tới chuyện tá vận à? Nếu không phải lần này ngài đại thắng trở về, ai mang gia quyến lên thuyền vận binh làm gì.

- Tá vận cái gì?
Vân Diệp gãi đầu hỏi:

- Vân hầu lần này ở Cao Ly ta cướp bóc đốt phá, không việc ác nào không làm, bản thân chẳng bị tổn hại mấy, nên mọi người cho rằng ngài được vận may chiếu cố.

Vinh Hoa mỉa mai:

- Có người muốn mượn sát khí vô biên trên thuyền xua đi vận rủi của họ, chỉ thương cho con dân Cao Ly, thành Ti Sa thành tro, thành Đại Vương thành địa ngục, Vân hầu toàn thân máu tươi, cho nên quỷ thần tránh xe, thiếp thân chúc Vân hầu công hầu muôn đời, vạn thế thịnh vượng.

Sần Vân Bổn đại nộ, bản thân tuy không thích Vân Diệp làm việc tàn bạo, nhưng chuyện này chỉ thích hợp đóng cửa bảo nhau, hiện một tù phụ Cao Ly lại có gan ngọt nhạt mỉa mai, với quan văn như ông ta, đây là chuyện mất thể thống, chẳng lẽ Vân Diệp nhìn trúng tư sắc của nữ tử này nên nhẫn nhịn? Nghĩ tới đó nhíu mày nhìn y.

- Lão Sầm nghĩ nhầm rồi, ta không đụng một ngón tay vào nữ nhân này, nhưng ta cũng không thể thả, tình phu của nàng rất lợi hại, ta phải bắt làm con tin, nếu không tình phu của nàng ta sẽ nổi điên.

Sầm Văn Bổn khinh bỉ nhìn Vinh Hoa, căm ghét nhìn Vân Diệp, không thèm để ý tới quan hệ phức tạp của bọn họ, phất ống tay áo về phòng.

Đại quân trở về, lặng lẽ tới quân doanh, đám đạt quan quý nhân đã xuống thuyền từ bến tàu Trường An, quân doanh vắng vẻ, chỉ có bộ hạ ở lại nhảy nhót hoan nghênh đại quân về.

Chẳng có ném hoa trước ngựa, chẳng có mỹ tửu, chẳng có phụ nhân quyến rũ ném cho ánh mắt say lòng người, chẳng có tiếng thét chói tai, chuyến này Vân Diệp về trong im lặng, giống lãng tử lãng du bao năm, chẳng ai biết đã về.

Vén vải dầu trên thuyền, Vân Diệp vuốt ve những cái bình:

- Xin lỗi, không để các ngươi hưởng vinh diệu vốn có là tội của ta.

- Đại soái không nợ gì đám huynh đệ cả, chuyến này chúng ta đi là cửu tử nhất sinh, ngài đưa mọi người trở về rồi, các huynh đệ chiến tử cũng không thiện thòi, những năm qua các đại quân vinh quy trở về quá nhiều, oai phong thì oai phong, nhưng túi ai có được đầy bạc như chúng ta, các huynh đệ nói có phải không?

Câu này của Lại Truyền Phong tức thì làm đám quân tốt đang ủ rũ trở nên cao hứng.

- Không ai chúc mừng chúng ta, chúng ta tự chúc mừng, các huynh đệ, hôm nay ai không uống say là đồ con rùa.

Dương Nguyệt Minh trong đám đông cũng rống lên....:

Chương 652: Về nhà làm sủi cảo

Thế là đủ rồi, không cần có thêm đãi ngộ nào nữa, Ngưu Tiến Đạt và Trình Giảo Kim nướng sẵn dê, con dê bị nướng vàng ruộm, trên lung dê cắm một thanh đao, Tần Quỳnh, Úy Trì Cung hông kẹp hai vò rượu, đem công việc giao cho đám tiểu bối, bản thân đi cuồng hoan....

Cuồng hoan là quyền lợi của kẻ thắng, mấy vị lão soái này tất nhiên biết làm sao để quân sĩ hài lòng, cái giọng ồm ồm của Trình Giảo Kim từ xa truyền tới, còn nghe thấy Úy Trì Cung đuổi Xứng Tâm mau cuốn xéo.

Vân Diệp không ra, chỉ chuyên tâm đối phó với con lợn trước mắt, muốn chế bến nguyên vẹn một con lợn rất khó khăn, xẻ bụng con lợn ra, đun trên lửa nhỏ, đợi chín rồi cho vào lồng hấp, hấp chín tám phần thì tách xương ra, thế mới tạm xong phần sơ chế...

Không ai hỏi Vân Diệp rốt cuộc xảy ra chuyện gì ở Liêu Đông, điều duy nhất họ biết là Vân Diệp chiến thắng trở về, chiến sự kết thúc rồi, vãn bối, huynh đệ của mình bình an trở về mới là quan trọng nhất.

- Diệp Tử, ta nhìn thấy ba phụ nhân Cao Ly trốn trong lều, trong đó một nàng tướng mạo không tệ, chẳng lẽ ngươi đi Cao Ly còn bí mật mang theo tình nhân? Nhãn quang được đấy, ngực cao mông lớn, là chí bảo trong chốn khuê phòng.

Trường Tôn Xung có sự nhạy bén bẩm sinh với nữ nhân, ba bà nương kia run rẩy trốn trong chiếc lều nhỏ mà hắn cũng phát hiện ra. Bạn đang đọc chuyện tại

- Con Sâu, đừng nói huynh đệ không nhắc ngươi, nữ nhân đó không đơn giản, là phi tử của Cao Kiến Vũ, cái đó chưa là gì, tình phu của nàng ta mới lợi hại, vốn bị ta bắt rồi, bất cẩn một chút làm hắn trốn mất. Không biết ngươi nghe tới Uyên Cái Tô Văn chưa?

- Chưa bao giờ nghe thấy.

- Con Sâu, Người Xấu, Xử Mặc, Đại Ngốc, các ngươi tốt nhất là nhớ kỹ người này, tuổi hắn không chênh chúng ta là bao, tuyệt đối là đối thủ đáng gờm. Còn có một cô công chúa Oa quốc, cực kỳ lẳng lơ, cũng không thể xem thường. Ta luôn cảm giác sẽ gặp họ ở Trường An.

Vân Diệp nghiêm túc nói:

- Bọn chúng dám tới Trường An à? Đây là địa bản của huynh đệ chúng ta, ta không tin kẻ nào dám ở đây vỗ ngực xưng đại gia, mấy người chúng ta đều là nhân vật đỉnh cao của Trường An, so tài công bằng là ca ca đây bắt nạt chúng rồi.

Lý Hoải Nhân huênh hoang.

- Uyên Cái Tô Văn võ công rất lợi hại, dùng bốn thanh đao, Người Xấu, ngươi không đánh nổi hắn, ở đây chỉ có mấy huynh đệ chúng ta, ta không nói mấy câu xã giao, đoán chừng Xử Mặc còn ứng phó được vài chiêu, chúng ta muốn giết hắn rất khó. Võ công chỉ là một phương diện, tên này mưu trí khôn lường, cực kỳ quen thuộc Đại Đường, chúng ta lại biết rất ít về hắn, mọi người gặp hắn, tuyệt đối không được khinh thường.

Mấy tên ngoài miệng nói không thèm bận tâm, đoán chừng nghe lọt rồi, Vân Diệp nói ai lợi hại, nhất định là lợi hại.

Nhận lấy cục bột trong tay Trường Tôn Xung, tiếp tục nặn, tên này đã thành người bột, vốn chỉ có một chậu bột nhỏ, hắn không ngừng cho nước vào, kết quả loãng tèo, đành thêm rất nhiều bột, nay thành cục bột đủ mấy chục người ăn, nếu không nhận lấy, bột mỳ trong quân doanh bị hắn chà đạp hết.

Bên ngoài hò reo rầm trời, không biết mấy vị lão soái làm gì, tóm lại là rất náo nhiệt.

- Còn làm gì nữa, trong quân đương nhiên đấu vật, cha ta thích món này, nhiều lúc còn mình trần ra sàn.Úy Trì Đại Ngốc băm thịt lợn rất miễn cưỡng:

Bột nhào xong, thịt cũng đã chuẩn bị ổn thỏa, gói sủi cảo là món từ Vân gia truyền ra, mấy vị lão soái cực thích, hiện ở nhà cứ vài ngày là phải ăn một bữa sủi cảo, nếu không sẽ thấy toàn thân khó chịu.

Trường Tôn Xung nước mắt chảy dài cho nắm hành vào thịt băm, lấy gậy nhỏ nghiền, để thịt thêm dẻo, tên này làm rất thuần thục, trước kia học xong khoe khoang với lão tử của hắn không ít.

Lưu Tiến Bảo ăn hơi nhiều thịt mỡ, mặt hồng hào nói no rồi, cáo lỗi một tiếng rồi chạy vội ra ngoài, Vân Diệp cũng phủi bột trên tay, ra xem bên ngoài thế nào.

Vừa ra đã nhăn mặt quay về, cảnh bên ngoài thật khó chấp nhận, một đám quỷ đói cầm đĩa trống theo đầu bếp Vân gia đợi ăn, còn một đám mặc mỗi khố, ôm nhau vật lộn, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, bụi đất mùi mịt, trông đến tởm.

Úy Trì Cung mặc nội khó tứ giác, một cánh tay kẹp một tên ném đi, hai tên tráng hán kia không ngừng nhăn mũi, đoán chừng thua không phải do sức, mà vì mùi hôi nách của ông ta làm xỉu.

Trình Giảo Kim đang rót rượu cho từng bình tro, Ngưu Tiến Đạt đi thăm tướng sĩ bị thương, Tần Quỳnh tới chỗ tư mã, lấy sách ghi công, đôi lúc còn gọi tướng sĩ tới hỏi trước mặt, lo có kẻ giấu công tướng sĩ.

Lý Thừa Càn tới,mặc long bào ngũ trào, mũ miện không thiếu cái gì, nghi trượng cũng đầy đủ, hắn tới, tất cả mọi người phải ra nghênh đón, lễ quân thần không thể bỏ, Lý Thừa Càn là trữ quân, tất nhiên có khí thế của mình.

Toàn quân tập hợp, nghe thái tử huấn thoại, Vân Diệp nghe rất tốn công, tướng sĩ đoán chừng không hiểu, toàn là thứ văn biền ngẫu, Trường Tôn Xung nghe rất hưởng thụ, các tướng sĩ cũng thế, dù chẳng hiểu gì, nhưng không trở ngại bọn họ hưởng thụ sự tán dương của hoàng gia.

Đọc xong lời dạy bảo của thái tử, một đội hoạn quan, một đội cung nữ đi ra, trên mỗi cái khay chứa quả vàng nhỏ, mỗi quả buộc lụa, giống trang sức hơn là tiền, một đội bê khay chưa hoa làm từ lụa trắng, đây chính là cung hoa, người bình thường có thứ này đủ khoe khoang cả đời.Đọc cái tên đầu tiên là Lại Truyền Phong, quỳ trên mặt đất đi tới vài bước, hai tay giơ lên cao, đợi hoàn quan đặt đồ ban thưởng vào khay của hắn, một đôi quả, một đôi cung hoa, Lại Truyền Phong run rẩy, đầu nện xuống đất bảy tám cái mới được Lý Thừa Càn đỡ lên, hắn vênh váo về đội.

Công đầu song bội, những người khác chỉ có một nửa, đây là thứ các tướng sĩ chú trọng nhất, ban thưởng quân công là chuyện của bệ hạ, thái tử không dám vượt quyền, là trữ quân quang minh chính đại tới quân doanh vốn không thích hợp, nếu là người khác, bất kể thế nào Lý Thừa Càn đều không dám làm thế, khiến hoàng đế nghi kỵ, lục soái thái tử mới là thân quân của hắn.

Ban thưởng xong, Lý Thừa Càn thay y phục, đuổi cung nữ thái giám đi, ôm chặt Vân Diệp, nhỏ giọng nói:

- Giỏi lắm, thống khoái.

- Chưa là gì đâu, thứ thống khoái hơn ta không nói trong quân báo, cho nên bệ hạ không biết toàn bộ, tình thế Cao Ly không thể xem thường, nếu lần này không có xăng,thành Đại Vương sẽ khiến ta chảy tới giọt máu cuối cùng.

- Ta biết, ta biết, mỗi ngày ta đều chú ý tin tức của ngươi, nay bình an trở về, ta nghĩ phụ hoàng sẽ không để ngươi xuất chinh đâu, như thế cũng tốt, làm một lần, khỏe cả đời.

Tần Quynh cười ha hả đi tới:

- Được rồi, có gì để sau hãy nói, hiện ngươi không mặc miện phục, lão phú không khách khí nữa, tới lều sau đi, không biết mấy tên tiểu tử gói xong sủi cảo chưa?

Tới lều sau, Vân Diệp nhìn bánh sủi cảo như nắm đấm, không biết nói gì luôn, sủi cảo đâu to như thế. Trường Tôn Xung cười đắc chí lắm, sủi cảo trước mặt hắn nhỏ nhắn đều đặn, trông ra dáng, còn mấy tên kia không thể lấy từ gì hình dung.

Lão Tần cũng chẳng giận, nói với ba tên kia:

- Tối nay các ngươi ăn thứ bột bọc thịt này, bọn ta làm cái khác.

Khó tưởng tượng được mấy vị lão soái gói sủi cảo rất thuấn thục, nhất là Lão Ngưu, không những kích cỡ thích hợp, còn rất đẹp.

- Tài nghệ của Ngưu bá bá, vãn bối không sánh được, bá bá học được cái tài này từ bao giờ?

Lý Thừa Càn giật mình hỏi, chuyện này thật không ngờ:

- Có gì mà lạ, thời gian qua lão phu ở Ngọc Sơn, chỉ có ta và lão thê, nhàn rỗi thì nhạt miệng, lão thê thích ăn sủi cảo, ăn không biết chán, nên lâu dần tài nghệ tiến bộ thôi.....

Chương 653: Phải theo kịp thời đại (1)

Lý Thừa Càn có chút thiếu tự nhiên, triều đình để mặc các lão tướng tự sinh tự diệt, đó là quyết định chỉnh thể, hắn không thay đổi được....

Lão Ngưu ngẩng đầu lên nói:

- Đừng nghĩ nhầm, những lời này không phải lão phu bất mãn với triều đình, mà nói hiện giờ lão phu sống thoải mái, cùng lão thê du sơn ngoạn thủy, ngày tháng giết người phóng hỏa đã quá ngán rồi, hiện nếu có thể, lão phu sau này không lên trận nữa. Huyện Lam Điền năm nay trồng mấy vạn mẫu khoai tây, lão phu muốn thấy khoai tây chất cao như núi, trên đời bớt đi mấy người chết đói mới là công đức.

Lý Thừa Càn gật đầu, Lão Ngưu nói với hắn, mình và các lão tướng hôm nay tới đây không phải thương lượng việc khác, chỉ vì sủi cảo và gần mưới vạn mẫu khoai tây kia thôi.

Còn chưa kịp ăn thì đã có một đám người nữa kéo tới, tới đầu tiên là nhóm lão tiên sinh Lý Cương, Ngọc Sơn, tiếp đó Nhan Chi Thôi cũng tới, khi mọi người hân hoan tụ tập chuẩn bị ăn sủi cảo thì Lý Nhị tới.

Lý Thái, Lý Khác mặt mày nhăn nhó theo sau, hoàng đế bất dạ hành, cho nên người tới là Lý Nhị, khái niệm này làm người ta đau đầu, Vân Diệp cũng tốn công lắm mới hiểu sự khác biệt. Bạn đang đọc chuyện tại

Mặc long bào mới là hoàng đế, có thể hiệu lệnh thiên hạ, tùy tiện đóng dấu ngọc, hoành hành thiên hạ. Cởi long bào ra không phải là hoàng đế nữa, làm việc là việc tư, quyền uy giảm mạnh, Lý Cương ngồi đó chỉ hơi cúi mình coi như thi lễ, còn về Nhan Chi Thôi miệng ngậm thịt lợn, không thèm nhìn lấy một cái.

Lý Nhị mặc thanh bào cổ tròn, đội mũ ra, hai cái cánh bỏ sau đầu, giống vị tiên sinh hơn là hoàng đế, hàn huyên xong liền ngồi xuống, Lý Nhị còn khom mình hỏi thăm sức khỏe Nhan Chi Thôi, thấy ông cụ vất vả nuốt miếng thịt lợn, khen ngợi mấy câu, đợi người khác dọn đồ ăn cho mình.

Vốn chuẩn bị bảo đầu bếp làm, hiện không được nữa rồi, Trường Tôn Xung hấp bánh, Lý Hoài Nhân bê đĩa, Trình Xử Mặc bóc tỏi, Vân Diệp chế nước chấm, Úy Trì Bảo Lâm không nói không rằng thêm than vào lò.

Lý Thừa Càn rất thông minh giới thiệu cho phụ thân sủi cảo mình gói, tuy xấu xí chút, Lý Nhị vẫn chuẩn bị ăn bánh của nhi tử, ông ta là người dễ thay đổi, khi sủi cảo của Ngưu Tiến Đạt bê lên, ông ta không thèm đụng vào thứ sủi cảo bèn bẹt của Lý Thừa Càn nữa.

Người trẻ tuổi ở Đại Đường không có chút nhân quyền nào, thứ sủi cảo to như nắm đấm do đám Trình Xử Mặc gói đành tự ăn, hấp nửa canh giờ, Trường Tôn Xung mò ra mười mấy viên thịt cực lớn, nhíu mày gắp vào đĩa của mình và Vân Diệp. Về nhà ăn sủi cảo, vậy mà Vân Diệp chả được ăn, y ăn thịt viên.

Hoàng đế vi hành, các tướng sĩ đàn ngủ sớm, giương tai nghe động tĩnh bên ngoài, lòng ai nấy chao đảo, hiện còn ai nhớ lúc mình về vắng vẻ ra sao.

Vân Diệp bê đĩa thịt viên kể cho mọi người nghe chuyện ở hải ngoại, đảo Bồng Lai phong cảnh tú lệ, trời xanh nước biếc mây trắng, thành Ti Sa hiểm yếu, thành Thương Nham giàu có, cuối cùng trọng điểm kể thành Đại Vương hùng vĩ.

- Bệ hạ không biết chứ thành Đại Vương do đá xanh chất lên, tường thành cao hơn thành Trường An, dưới thành có sông hộ thành chảy quanh, mùa đông cũng không đóng băng, vì dưới đáy sông có suối ngầm, còn có ít suối nước nóng, thiên hạ rộng lớn, không gì không có.

- Ha ha, người Cao Ly vận dụng địa lợi tới cực hạn rồi, Vân Diệp, ngươi thấy thành Đại Vương tốn bao lâu mới khôi phục được như cũ?

Nghe Lý Cương hỏi, Trình Giảo Kim đáp thay:

- Mãi mãi không khôi phục được, một tòa kiên thành chưa bao giờ bị công phá, một khi bị công phá sẽ là đả kích hủy diệt với sĩ khí, giống như phụ nhân, không bao giờ thành xử nữ được nữa.- Trì Tiết tuy nói thô tục, nhưng lời thô mà lý không thô, thành Đại Vương đã hết thời rồi.

Lý Nhị cũng rất thích sủi cảo, ăn hết cả đĩa lớn mới nhớ tới nhi tử đứng đằng sau, liền đưa đĩa sủi cảo đã nguội ngắt cho Lý Thừa Càn.

Không ai hỏi tới chiến sự, Lý Nhị ăn xong bảo Đoàn Hồng chọn ít thứ tử tế mang về hoàng cung, món này rất hợp khẩu vị của ông ta.

Vân Diệp lấy khuỷu tay huých Lý Thái đang ăn thịt viên bên cạnh, hỏi nhỏ:

- Ngươi nói kiếm con chó đen đem tới mà, sao lại tới tay trắng.

- Chó đen nhiều lắm, ta lại không nhìn trúng chó bình thường, nói không chừng ăn phân lớn lên, không sạch sẽ, cho nên ta nhắm một con chó lớn trong cung, khi bắt bị cha ta phát hiện, thế là cùng tới, chó chẳng bắt được nữa, chuyện ăn thịt chó cứ để ta, thế nào cũng có một ngày thành công.

Lý Thái nghe hai tên mưu tính mà buồn nôn, nhích ra ngoài một chút, tránh xa hai tên tởm lợm đó.

Mọi người đều biết mục đích của Lý Nhị, cho nên ăn xong là cáo tử, cuối cùng chỉ còn lại nhà ông ta và Vân Diệp, Lý Nhị thích ảnh trăng bên ngoài, quyết định ra tản bộ, ông ta đi trước, đám Vân Diệp đi sau, Đoàn Hồng luồn lách trong quân doanh như bóng ma.

Lý Nhị quay đầu lại nhìn Vân Diệp chằm chằm:

- To gan, người ta đồ thành, ngươi thì diệt thành, cấp báo tám trăm dặm của Trương Kiệm đã gửi tới bàn trẫm, người Cao Ly đang tập kết quy mô lớn, hắn cầu viện trẫm, Liêu Đông ít nhất phải phái thêm năm vạn binh mã mới có thể yên được. Lý Huyền Tường cũng có khoái mã báo, người Cao Ly đã nổi điên, bia đá của ngươi ở thành Đại Vương bị đập nát, nói nếu trẫm không đem đầu ngươi tới Cao Ly thì không nguôi giận.Vân Diệp cười:

- Đó chẳng phải kết cục mong muốn của đám phái thần đi Cao Ly sao.

Lý Nhị hừ một cái:

- Ngươi không lo trẫm lấy đầu ngươi dẹp chiến hòa à?

Vân Diệp nói rất chắc chắn:

- Vi thần chỉ lo mai lên triều phục mệnh, bị đám lão phu tự gây khó dễ, còn về phần lấy đầu người đổi lấy hòa bình, đám lão phu tử cổ hủ có chịu đồng ý cho người Cao Ly xỉ nhục Đại Đường như thế không? Bệ hạ có đồng ý không?

Lý Nhị cười phá lên, vỗ vai Vân Diệp:

- Đúng là thế, nếu người Cao Ly làm bộ đáng thương, tình cảnh của ngươi sẽ rất tệ, nhưng bọn chúng lại chọn cách uy hiếp, đừng nói ngươi là quốc hầu, dù ngươi là nông phu trẫm cũng chẳng đồng y.

Lý Nhị nói ra rồi, Vân Diệp và đám Lý Thừa Càn quỳ một gối xuống hô:

- Ngô hoàng uy vũ.

- Tiểu tử, ngươi còn trẻ, cứ từ từ thôi, đợi đám lão già kia không nhúc nhích được nữa, thiên hạ này mới thực sự nắm trong tay quân thần chúng ta. Có người nói với trẫm, phải dùng đức giáo hóa, như thế mới là nhân binh, bất chiến mà khuất nhân, cuối cùng đạt tới cảnh thánh vương khiến vạn quốc triều bái. Tới khi ấy bốn biển thanh bình, đao thương vào kho, phóng ngựa tới nam sơn, có sĩ tộc dâng lên thi phú, bách tính không lo cơm ăn áo mặc nữa, tiểu tử, ngươi nói có thể không?

Vân Diệp mắt tròn xoe, tên ngu xuẩn nào đưa ra kiến nghị đấy? Nhà Tư Mã làm thế, kết quả là gì? Người Hán bị giết biến từ đệ nhất đại tộc thành dân tộc thiểu số, sao chưa nhận được bài học.

- Buồn cười không, trẫm nghe thấy kiến nghị này suýt rớt cằm, cho nên trẫm phái ông ta đi vỗ về liêu tộc ở Xuyên, Trường Tôn Thuận Đức sắp biến nơi đó thành đất trống rồi, giết người mình mà bọn chúng tán dương khắp nơi, nói là chinh thảo kẻ bất thần, không cần dùng lễ, còn ngươi giết người Cao Ly thì bọn chúng lại nói là tổn thương nhân đức của Đại Đường, không chấp nhận được! May mà bọn chúng còn chút liêm sỉ, trẫm nói điều kiện của Cao Ly ra, không kẻ nào bất chấp thể diện đồng ý nộp ngươi, nếu chúng đồng ý, trẫm giết ngay.

- Ha ha ha, trận chiến này của ngươi làm trẫm nhìn rõ bản mặt của rất nhiều kẻ, Thừa Càn, con phải nhớ, dùng người phải không ngừng quan sát, không phải một hai lần mà nhìn rõ được. Trong đạo dùng người của Gia Cát Lượng có một điều lấy say rượu nhìn bản tính một người, không thể nhìn một người thường ngày nói gì, phải xem làm gì.

- Trẫm không thích cách làm của Tào Tháo, nhưng không thể không thừa nhận đạo dùng người của ông ta, chọn kẻ sĩ chọn tài không chọn đức, loạn thế còn được, thời bình thì không. Đáng tiếc thế gian đa phần là kẻ có tài vô đức, ít thấy tài đức song toàn, cho nên trẫm muốn định ra một chuẩn tắc cho đế vương, suy nghĩ này có từ lâu, giờ phải động thủ rồi.....

Chương 654: Phải theo kịp thời đại (2)

Lý Thừa Càn, Lý Khác khom người chúc mừng, Vân Diệp, Lý Thái thì nhíu mày, Lý Nhị nhìn phản ứng khác nhau của bốn người, thái tử và Lý Khác đồng ý thì ông ta hiểu, nhưng Vân Diệp và Lý Thái phản đối thì ông ta không hiểu, may mà không có người ngoài, không vui hỏi:

- Thanh Tước, Vân Diệp, hai đứa có ý kiến khác?

- Phụ hoàng, tài năng của người thiên hạ đều biết, chuẩn tắc tổng kết ra nhất định chuẩn xác mà có ích, nhi thần tin, sau này đại ca dựa vào đó cai trị quốc gia sẽ không thành vấn đề, nhi thần lo là điều lệ phụ hoàng chế định sẽ thành pháp độ tổ tông, con cháu đời sau không dám làm trái.

- Phụ hoàng, tất cả học vấn trên đời cùng với thời gian trôi đi, cuối cùng đuổi không kịp bước tiến đời sau, phụ hoàng xem, Đại Đường ta thay đổi từng ngày, trong quân bắt đầu xuất hiện hỏa khí, hài nhi tin cùng với nghiên cứu hỏa khí phát triển, sau này quân ngủ Đại Đường ta lấy quân đổi kiểu mới làm chủ, nó liên quan nhiều nguyên tố, phép tắc cũ dần bị đào thải, nên hài nhi lo.....

Lý Nhị nheo mày, ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi Vân Diệp:

- Ngươi cũng nghĩ phép tắc trẫm định ra thành chướng ngại cho con cháu đời sau?

Vân Diệp không chút do dự, gật mạnh đầu:

- Thần không có thói quen nói lời trái lòng trước mặt bệ hạ, đúng là như thế, bệ hạ, chúng ta tạm thời không nói chuyện này, bệ hạ quan sát thêm vài năm, người đang độ đỉnh thịnh, nói mấy lời này còn sớm, thần dám cá, hai năm sau Đại Đường sẽ khiến bệ hạ không ngừng bổ xung hoàn thiện pháp luật mới thỏa mãn nhu cầu.

Lý Nhị cười gật đầu:

- Vậy trẫm xem hai năm nữa, xem xem năm Trinh Quan thứ mười một ép trẫm sửa luật pháp thế nào.

Rồi chuyển chủ đề:

- Cuộc chiến này chúng ta không cần nhắc tới nữa, ngươi phụng lệnh đi đưa di cốt các tướng sĩ Tiền Tùy về là chuyện công đức vô lượng, trẫm không nhớ có chiến tranh nào cả, còn chút xung đột nhỏ với người Cao Ly hãy quên đi, trên đời có nhiều chuyện khiến chúng ta hổi ức như thế, chút sợn sóng ai nhớ được.

Vân Diệp gật đầu vâng lời, hoàng đế nói chuyện này không tồn tại là tuyệt đối không tồn tại, y thích quyết định của Lý Nhị, dầu gì mình cũng là tiên sinh của thư viện, mang cái danh đồ tể không hay chút nào, mặc dù nói sự nghiệp bất hủ đều là từ giết người ra, nhưng mình thì thôi đi, ít mang ác danh vẫn hơn.- Tảo triều ngày mai ngươi không cần đi, trẫm thấy đột nhiên cảm phong hàn là cái cớ tốt, ngươi bán đầu người tới bốn mươi quan, đúng là giỏi, nếu thứ gì tới tay ngươi cũng có giá cả rõ ràng, vậy ngươi nghĩ cách cho trẫm, Hầu Quân Tập sắp đánh Thổ Cốc Hồn, tới khi đó nếu có đầu người thừa ngươi bán giúp trẫm, bốn mươi quan, chỉ có một giá.

Vân Diệp vội khom mình thỉnh tội, biết không giấu được, nhưng nghe Lý Nhị nửa đùa nửa thật nhờ mình giúp vẫn rất kinh ngạc.

- Thực sự không đùa với ngươi, tới giờ ngươi chưa hiểu giá trị của nó, có món tiền này một nhà năm người có thể sống dư dả mười năm, nếu đi làm ăn, nhất định không lo cơm áo. Trẫm không ngờ đám thương cổ vì cái hàm không bổng lộc lại trả giá cao như thế, một cái đầu bốn mươi quan, nếu là trẫm sẽ bán không chút do dự, tiếc là lời này chỉ nói với mấy đứa, chẳng thể nói trên triều. nguồn TruyệnFULL.vn

Lý Nhị vừa cảm khái xong, Lý Khác hiểu rõ thương cổ nhất khom người nói:

- Phụ hoàng, chuyện này chẳng khó lý giải, người cả ngày bận rộn duyệt tấu sớ, ít tiếp xúc với thương cổ, hài nhi thì khác xử lý việc của phủ nội phủ, tiếp xúc nhiều nhất là với thương cổ.

- Có lẽ phụ hoàng không ngờ, thương cổ gia sản mười vạn quan đã không tính là phú thương ở Trường An nữa rồi, sau lần hạn chế và đả kích thương cổ lần trước, bọn họ đã dần thoát ly khỏi sự khống chế của hào môn, tự mình kinh doanh. Hào môn cũng lợi dụng điều kiện ưu việt của bản thân để kinh doanh, ở trong nước bị cười nhạo và chỉ trích, nên họ ra nước ngoài.

- Con người giàu có rồi sẽ mưu cầu thân phận và địa vị, mà trong thiên hạ chỉ có phụ hoàng khiến được người ta gà chó thăng thiên, hoặc rơi xuống địa ngục. Mà trong quy củ phụ hoàng lập ra, quân công là hàng đầu, thương nhân không cần chút bổng lộc ít ỏi kia, mà họ cần thân phận được bình đẳng đối thoại với đạt quan quý nhân, nếu không với thân phận của bọn họ, được thấy đạt quan quý nhân là hi vọng xa vời, nói gì tới hai bên có giao lưu với nhau. Thế nên Vân Diệp bán đầu người với giá bốn mươi lượng chẳng làm hài nhi ngạc nhiên. Nếu phụ hoàng muốn bán quân công đầu người, hài nhi có thể làm được dễ dàng, đám thương cổ hiện như chó đói, cho chút thịt là sẽ nhào tới.
Lý Nhị thất kinh nhìn tam nhi tử:

- Thập vạn quan mà chưa phải là phú thương? Đám thương cổ đã giàu tới độ đó à? Trẫm chỉ nhìn thấy thương thuế tăng lên hàng năm, chứ không nghĩ tới thương nhân, Vân Diệp, e ngay bây giờ trẫm phải sửa thương luật rồi, nói không chừng Đại Đường xuất hiện phú thương gia tận trăm vạn quan, thế không được, phải hạn chế.

Lý Thừa Càn mỉm cưới nói:

- Bẩm phụ hoàng, đợi tiền mới phát hành, lo lắng của người sẽ được giải quyết tới khi ấy, cự phú càng nhiều càng tốt, chỉ cần phụ hoàng nắm chắc tiền tệ trong tay, hào thương lớn tới mấy cũng chẳng khơi lên được sóng gió gì. Nay tiền trang là một cửa không thể thiếu khi giao dịch đường dài, nếu không có hối phiếu, lượng tiền đồng của Đại Đường ta căn bản không đủ dùng, phụ hoàng xem một tờ giấy thế này đại biểu cho một trăm quan rồi.

Nhận lấy tời hối phiếu từ tay Lý Thừa Càn, Lý Nhị không nói gì, thứ này ông thấy nhiều rồi, cũng dùng nhiều, chỉ là không liên hệ nó với khống chế thương nhân.

- Sau này nói với phụ hoàng đạo lý trong chuyện này nhiều hơn, hiện giờ thời biến cách ngàn năm chưa có, chúng ta phải giang rộng tay hoan nghênh chúng, củng cố hoàn thiện, loại bỏ những luật không tốt, nếu làm được, đại nghiệp đáng mong đợi.

Vân Diệp cũng góp ý vào:

- Bệ hạ cũng đừng quá coi trọng những thứ này, nông canh từ xưa tới này mới là đường mưu sinh của chúng ta, đó gọi là nhà có lương, lòng không loạn. Thương nghiệp tuy mang tới tài phú cho quốc gia, nhưng nông canh mới là đại sự hàng đầu, thần thấy thương nghiệp Đại Đường quá phồn thịnh, thương nhân cầu cái mới, cái lạ, mà đi quá xa.

- Không nên quên cơ sở phát hành tiền tệ là lương thực, tiền đồng, bạc, vàng đều là giá trị chúng ta cấp cho nó mới có giá, nếu mai chúng ta cho rằng vàng quá nhiều rồi, không còn là đại biểu của tài phú nữa, vậy nó sẽ chẳng có giá trị gì. Thứ gì nhiều cũng sẽ mất giá, bệ hạ còn nhớ chuyện pha lê chứ?

Lý Nhị ngồi trên một cỗ xe trâu, trầm tư nói:

- Trẫm vẫn nhớ buổi bán đấu giá đó, một món đồ pha lê đều có giá nghìn quan, nay trẫm ở chợ thấy nhà phú quý mua đồ gốm ở chợ, pha lê chỉ lấy thêm cho chẵn tiền, mới có vài năm thôi mà đã thay đổi nghiêng trời lệch đất như thế, thật không ngờ.....

- Cho nên chúng ta cần mò mẫm tiến tới, đây đều là thứ tiền nhân chưa gặp phải, chúng ta không biết ngày mai sẽ ra sao, chỉ có thể đoán. Đảm lượng của bệ hạ là thứ đế vương trước kia không có, giang rộng tay hoan nghênh thế giới, không nghi kỵ, không hoài nghi, không tự ngã bế tắc, thần dám cam đoan, Trinh Quan thịnh thế là bước tiến chưa từng có, là thịnh thế huy hoàng.....

Chương 655: Xòe bài kinh người

Lý Nhị ngồi khoanh chân, vầng trăm xuất hiện sau đầu, trông như phật đà trong tranh, Vân Diệp không biết Lý Nhị có cố ý làm ra cảnh này không, thấy ba huynh đệ Lý Thừa Càn sùng bài, cảm thấy hơi buồn nôn....

- Đám tiểu tử, nói cho các ngươi một bí mật, trẫm phát hiện thế giới này có một bí mật vĩ đại, tối nay nói cho các ngươi, trẫm lấy bản thân tổng kết ra, các ngươi có biết con người làm sao có được thành công không? Đừng nói với trẫm mấy thứ như thông minh, chăm chỉ gì đó, những thứ đó có thể khiến người thành người ưu tú, nhưng không thể thành kẻ thống trị.

- Từ nhỏ trẫm đã nhìn thấy hoàng đế Tiền Tùy xuất hành, tiền hô hậu ủng, rầm rầm rộ rộ, nhìn những phụ nhân mình trần kéo thuyền, bỏ đi phần tàn bạo, đó là cảnh tráng lệ, một người đứng dưới trời, coi vạn dân thiên hạ như chó rơm, khi đó trẫm thấy Tùy Dương Đế đúng là thiên địa đệ nhất nhân.

Hạng Vũ nói bỉ khả thủ nhi đại chi, các ngươi có biết, lời này trẫm cũng từng nói, Sài Thiệu rất hâm mộ, Lý Kiến Thành thấy rất oai phong, nhưng chỉ có trẫm, Lý Thế Dân này có thể khả thủ nhi đại chi.

*** khó hiểu nhưng mình nghĩ đại khái thích là giành lấy, giống câu i came i saw i conquered.

- Từ khi ấy trẫm đã là một tên phản tặc rồi, dù bề ngoài vẫn khiêm nhường, nhưng bên trong đã là phản tặc, ha ha ha, từ khi có suy nghĩ ấy nổi lên, bên cạnh trẫm không ngừng có người đi theo, giống như quả cầu tuyết càng lăn càng to, cuối cùng tới bây giờ.

- Chỉ cần ngươi muốn là có được, chỉ càn ngươi muốn một cách mãnh liệt là sẽ có được, ha ha ha, không ngờ phải không tiểu tử, thành công của trẫm không ngờ

- Chỉ cần đi bước đầu tiên, còn lại giao cho ông trời, ông ta sẽ đưa ngươi tới đỉnh thành công. Nên trẫm luôn đi bước đầu tiên, chỉ cần bước đầu không sai, còn lại ông trời sẽ giúp ngươi hoàn thành, các ngươi là những đứa con gần gũi nhất của trẫm, đứa nào cũng có mục tiêu to lớn, đều có lá gan và trí tuệ tương ứng, vậy làm đi. Nếu một ngày lý tưởng của các ngươi trái với nguyện vọng của trẫm cũng đừng khách khí, đám tiểu tử, lúc đó thử xem ai mới là sủng nhi của trời cao.

Vân Diệp bĩu môi sắp tới giới hạn rồi, vừa uy hiếp, vừa khích lệ, sau đó lấy tình cảm, lúc này mới cảm thấy không thể khống chế mấy người này có khải là muộn rồi không?

Thấy ba tên kia quỳ xuống nói không dám, Vân Diệp giơ tay thật cao, nói:

- Không liên quan tới thần, mai thần về Ngọc Sơn nuôi lợn, lý tưởng của thần là sống như lợn, vừa rồi đã nói với bản thân, giờ định làm luôn, lý tưởng cao lớn của họ đừng tính thần vào.

Nói xong Vân Diệp chạy luôn, Lý Thái đang quỳ thấy oan lắm, bò dậy, nói lớn:

- Cũng không liên quan tới nhi thần, nhi thần chỉ muốn làm đế vương của trí tuệ! Vân Diệp, đợi ta với.

Lý Thái đầu óc chậm hơn nửa nhịp, lúc này mới hiểu ra, vội nói:

- Phụ hoàng, chuyện này người thương lượng với đại ca, lý tưởng của cả hai giống nhau, nhi thần chỉ muốn kiếm nhiều mỹ nữ, nhiều tiền, nhi thần đi tìm hai bọn họ đây.

Nói xong cũng chạy nốt.

Lý Thừa Càn vã mồ hôi, lúc này thần tiên cũng không giúp nổi hắn nữa. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Nhìn trưởng tử quẫn bách, Lý Nhị đỡ hắn dậy, cười nói:

- Tốt lắm, ba đứa chúng nó chạy được đã chạy sạch, cái cớ tuy buồn cười nhưng là lời trong lòng, nào, phụ tử ta nói chuyện...

Vân Diệp, Lý Thái chạy tới khi chân nhũn ra không đi được nữa nhào vào đống cỏ nằm không nhúc nhích, nghe thấy được tiếng tim đập kịch liệt. Vân Diệp đưa tay lên sờ động mạch cổ của Lý Thái, Lý Thái cũng đặt tay lên cổ Vân Diệp, sau đó cả hai cười, vừa rồi thật đáng sợ, giờ tim vẫn như trống trận, hồn phách chưa về đã thấy Lý Thái chạy tới, không nhảy lên nổi, nhũn người ngã dưới chân cả hai.

- Tiểu Diệp, Thanh Tước, nói với các ngươi chuyện này không được cười, ta đái ra quần rồi.
Lý Khác sầm mặt nói:

Cười? Chả buồn cười tý nào, nếu vừa rồi hai bọn họ không chạy nhanh chắc chẳng khá hơn.

- Chúng ta nằm ở đây một lát đợi đại ca ta, đoán chừng huynh ấy bị dày vò gấp mười chúng ta, lão tử thề, dù tương lai phù hoàng có truyền ngôi cho cũng không làm, thêm vài lần thế này, nói gì tới đế vương trí tuệ, có mà quỷ trí tuệ thì có.

- Thanh Tước, ta chỉ muốn phong lưu khoái hoạt, giàu có an khang cả đời, ngươi có tin không?

- Tin, sao lại không tin, cái ghế đó hay ho lắm à? Chỉ có đại ca có tâm tư ấy, chúng ta mà muốn thì là kẻ ngốc nhất trên đời.

Vân Diệp nhìn hai huynh đệ thổ lộ tâm sự với nhau thực sự là khóc không ra nước mắt, đây là phản ứng tự nhiên nhất sau khi sợ hãi quá độ, Lý Nhị chọn rất đúng thời cơ, chuyện này vốn bất kể thế nào cũng không liên quan tới mình, Lý Nhị vì phá vỡ phòng tuyến tâm lý của bọn họ, cố ý giữ mình ở lại nói, nếu mình không biết tiến lui, đoán chừng kết quả thê thảm.

Do mình lui trước tiên, khiến hai tên còn lại có cớ rút lui, Lý Thừa Càn ở lại bị hành một trận, thời gian qua nhất định thông qua các con đường để tìm hiểu ba đứa đại nhi tử của mình, tối nay ông ta cố ý làm thế.

- Hai tên vương bát đản các ngươi, chịu tội là đáng, vì các ngươi là vương tử, ta liên quan quái gì, bị bệ hạ lấy ra nói, sau này phải tránh xa các ngươi, quá nguy hiểm.

Vân Diệp run run lấy bầu rượu trong lòng ra, làm một ngụm, đưa cho Lý Thái, Lý Thái đưa lên hai lần mà không trúng miệng, phải lấy cả hai tay cầm, uống mạnh, chưa hết run, đưa cho Lý Khác dưới chân, Lý Khác chưa kịp uống đã nghe giọng Lý Thừa Càn run run truyền tới:

- Đừng uống hết, chừa cho ta một chút.

Bốn người uống rượu xong m ới khá hơn một chút, Lý Thừa Càn cởi áo ra, nói:

- Các ngươi chạy rồi, ta như bị đặt trên lò nướng, phụ hoàng nói..

Vừa nói một nửa đã bị ba bàn tay bịt lấy miệng, Lý Thái tức mình nói:- Đừng nói ra, huynh biết là được, một người xui xẻo tốt hơn cả bốn xui xẻo.

Lý Thái tức tối tách ba bàn tay ra, thả hồng hộc không nói nữa, một lát sau nhổ nước bọt, hỏi:

- Vừa rồi tay tên nào dưới cùng, sao có mũi khai?

Vân Diệp, Lý Thái cười khùng khục không nói, Lý Khác lí nhí nói:

- Vừa rồi đệ sợ đái ra quần.

Lý Thừa Càn gật đầu, ý đã hiểu, lúc này đái ra quân chẳng phải mất mặt, mình nếu không qua chiến trận, e cũng thế, lời đầy ôn tình của phụ hoàng thật đáng sợ.

- Chuyện của chúng ta còn làm nữa không? Nếu ba ngươi rút lui, ta về đất phong ở Thục nghỉ ngơi, không muốn ở lại Trường An nữa.

Lý Thái đột nhiên phiền não hỏi:

- Hai tên kia ra sao ta không biết, ta chuẩn bị bế quan làm ruộng, bồi tiếp lão bà, tranh thủ năm nay sinh thêm đứa nữa.

Vân Diệp lười nhác nói, y hiểu ra mình là cái đệm để hoàng đế giáo huấn nhi tử, thực tế không có mấy nguy hiểm, những lời kia không liên quan tới mình.

- Ta định chui xuống điện Vũ Đức không ra nữa, đại ca, huynh tự xem lấy mà làm, cùng lắm tối nay đệ đi luôn.

Lý Thái cựa mình rời đống cỏ, gọi hộ vệ đỡ mình lên xe, Lý Khác cũng theo, trên đống có chỉ còn Vân Diệp và Lý Thừa Càn nhìn trăng.

- Đừng nhìn nữa, hai ta không phải thiên cẩu, nhìn thế nào trăng cũng thiếu một mảnh, phải nghĩ cách, thế này không được, khi nào mới được làm hoàng đế ta không quan tâm, nhưng nếu như không được làm việc ta còn sống làm gì, chuyện tiền tệ mới bắt đầu, nếu ta không đi trông coi, nói không chừng sẽ có vấn đề.

- Câm mồm, ngươi tưởng thiên hạ chỉ mình ngươi giỏi, người khác đều ăn hại? Chuyện này rất nhiều người thúc đẩy đằng sau mới có kết quả như bây giờ, phụ hoàng ngươi không lo hoàng vị của mình, ba huynh đệ các ngươi cộng lại chẳng bằng ngón chân của bệ hạ.

- Ngươi có phát hiện ra không, giờ bốn chúng ta là người giỏi nhất thiên hạ rồi, ha ha ha, có khi người ngoài nghĩ bốn chúng ta liên thủ, có khi bệ hạ phải nhường ba phần.

Lý Thừa Càn bò dậy, nghiêm túc nói:

- Cải cách tiền tệ, tiền trang là tâm huyết của ta, ta nhất định phải tiếp tục chấp hành, thứ tốt như thế này ta không thể để nó bị lãng quên.

Nói rồi lấy tiền trong lòng ra, xếp trên tay cho Vân Diệp xem.

Thấy Lý Thừa Càn nước mắt đầm đìa, Vân Diệp biết hắn đã khuất phục rồi, nếu không lúc này phải có bộ mặt kiên cường mới đúng.....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau