ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 641 - Chương 645

Chương 641: Đừng ai mong được thoải mái

Quân sĩ rảnh rang nằm trên bè gỗ tắm nắng, tán phét trời đất rồi ai nấy bất giác nói tới thu nhập chuyến này của mình.

- Đại ca, lần này đệ lỗ nặng, khi đánh nhau với kỵ binh Cao Ly không được chọn, nếu được chọn như đại ca nói không chừng đệ chém thêm được vài cái đầu, chứ không chỉ bán được một cái.

- Biết đủ đi, lần này ngươi có quân công ba cấp, về quê không chừng được tới huyện nha làm bộ khoái, à phải, tên chết tiệt ngươi không phải chỉ biết bán đầu người, không chia cho huynh đệ chiến tử chứ?

- Thủy sư Lĩnh Nam chúng ta xưa nay lấy người chết làm trọng, tiểu đệ không làm loại chuyện đó, thừa ra hai cái đầu, một tính cho Xuyên Tử, một cái bán bốn mươi quan, thương cổ kia còn muốn mua cả cái đầu đệ tặng cho Xuyên Tử, đệ không cho, nếu Xuyên Tử không có cái đầu người nào, sao có thể được đại táng phong quang.

Nghe thế vị đại ca định đánh hắn mới nằm lại, tay gối đầu nói:

- Huynh đệ chiến tử không phải không có quân công, chỉ là thưởng quá bèo bọt, triều đình xưa nay phủ tuất cho tướng sĩ chiến tử là một con lừa, đại soái biết không thích hợp, nên nghĩ cách bồi thường. Chiến tử mà có công lao trên người, thuế má trong nhà được miễn trừ, lao dịch cũng được miễn, thủy sư chúng ta bù cho một chút, nhất định trong nhà có thể nuôi trẻ khôn lớn, nhớ kỹ, chuyện này không được truyền ra ngoài, nếu không đại soái phải gánh trách nhiệm.

Binh sĩ trẻ gật đầu, thế chuyện này giữ kín trong bụng, không nói với một ai, làn sóng bảo mật này âm thầm lan khắp cả doanh. Bạn đang đọc chuyện tại

Trường Tôn lão đầu ngồi trong khoang thuyền cười híp mắt nhìn sợi tơ trong tay, kéo ra một sợi, bện thành thừng, rồi ghi cấp bậc và số lượng tơ vào sổ sách, thấy lão chưởng quầy đấm lưng, một giúp việc trẻ nói:

- Lão thái gia, ngài mười mấy năm không đụng tới việc này rồi, để bọn tiểu nhân làm đi, ngài nghỉ ngơi chốc lát, ngài xem tay tróc da rồi.

Trường Tôn lão đầu cười ha hả nói với tên giúp việc tâm phúc:

- Ta làm thế vì vui, đám Ly Ca Nhi, Hoàng Ca Nhi, Yến Ca Nhi có chỗ xuất thân rồi, ngươi nói xem ta có nên vui không, Tiết Ca Nhi của phòng ba chẳng qua làm tên tiểu lại cửu phẩm, vậy mà cha hắn suốt ngày khoe khoang trước mặt ta, khiến phu nhân ngươi trách ta không biết tới bản gia qua lại, giờ hay rồi, nhà ta chém được một trăm sáu mươi cái đầu, ba đứa nhỏ ít nhất kiếm được quan xa giá kiểm giáo, gần hoàng tộc, tên tiểu lại văn bộ của phòng ba không đáng để mắt.

Nói xong lại cười lớn.

- Lão chưởng quầy, chẳng qua là nương nương hạ nghiêm lệnh không cho chúng ta không được lợi dụng làm việc cho nương nương trục lợi, nếu không với phẩm tính nhân tài của ba vị ca nhi thì sớm đã làm quan rồi, đâu cần như giờ nợ cả đống.

Tên giúp việc mấy năm qua không phải làm việc nặng nhọc nữa, giờ đột nhiên phải làm, rất không vui.

- Ngươi hiểu cái chó gì, nương nương lên tiếng thì ba đứa nó có quân công à? Vân hầu làm cực đẹp, không bớt xén quân lương như những kẻ khác, đều mặt đối mặt nói chuyện với chúng ta và tướng sĩ có công, một tay thu tiền, một tay giao quân công, do tướng sĩ tự tới chỗ tư mã giám quân sửa lại, không ai trách cả, nên không lo hậu họa, cho dù chuyện này bị người ta bóc trần ra thì sao, sẽ bị đám tướng sĩ giết chết, đó gọi là chọc giận đám đông, huống hồ Yến Ca Nhi nhà ta đích thân chém chết hai người, nên quân công này nhà ta lấy là cái chắc, giờ làm việc một chút có là gì, về nhà sẽ có lợi lộc.Chủ tứ hai người cười ha hả, tiếp tục làm việc.

Vô Thiệt lật sách trong tay, xem qua một lượt, cầm đậu trong bát cho vào miệng, nhai rôm rốp, Lưu Phương ngồi đối diện bực bội, mấy lần muốn khuyên Vô Thiệt, cuối cùng vẫn nhịn được, lật sách phành phạch.

- Lưu lão đệ, tâm ngươi không tĩnh, trước kia lão phu nhai đậu ngươi có bực mình đâu, vẫn phiền lòng vì chuyện Vân hầu à?

Lưu Phương đặt mạnh sách trong tay xuống:

- Thế này sao được, huynh ở hoàng cung cả đời, huynh nói xem, có kẻ nào dám làm xằng làm bậy như vậy chưa?

- Có!

Vô Thiệt đáp rất chắc chắn:

Lưu Phương nghẹn cứng họng, thở một lúc mới hỏi được:- Ai?

- Vị bên ngoài đó chứ ai, Lão Lưu, ngươi ở Hà Bắc không biết chuyện ở Trường An, Vân hầu lần này xuất chinh là có nguyên do, y bị đám huân quý Trường An ép, may mà tốt số hoàn thành nhiệm vụ, ngươi đợi mà xem đi, chuyện này về y không để đám người đó yên lành đâu, biết vì sao y lập tấm bia kia không? Ngươi nghĩ y khoe công, sao! Y chưa bao giờ coi quân công vào đâu, y đang gây rắc rối cho đám văn võ toàn triều, để bọn họ đi giải thích với người Cao Ly, ngươi xem ngay từ đầu y còn giấu đầu lòi đuôi, về sau thủ hạ chết hơn một nghìn, y lập tức khó chịu, bằng vào cái gì người khác được thoải mái? Mọi người cùng khó chịu mới đúng!

Tuyết tan tụ lại thành suối nhỏ, men theo cỏ cây tụ vào dòng Liêu Thủy, làm nước sông trở nên đục, Vân Diệp ghé mình ở mạn thuyền, đờ đẫn nhàn dòng nước, chẳng làm gì hết, giữ động tác đó một lúc rồi xoay người lại, ngực bị ép phát đau rồi.

Không tính thì thôi, tính một cái giật mình, chuyến đi này bộ hạ của mình chiến tử một nghìn năm trăm sáu ba người, thương tật hai nghìn bốn trăm linh sáu người, Vân Diệp xem từng người rồi, sau cuộc chiến người có thể tự chiếu cố sinh hoạt chỉ chưa tới hai nghìn, hơn năm trăm người còn lại, không mất chân thì thiếu tai, còn mười mấy người mù hai mắt, người thiếu chân mình kiếu vật liệu làm chân giả cho họ là được, người khác phải sống ra sao?

Thuyền của Vân Diệp đã thành thuyền thương binh, hai phụ binh lặng lẽ nâng một cái cáng định lén đi qua sau, trên càng là một người phủ vải trắng, rõ ràng lại có một quân tốt trọng thương chết đi.

- Dừng lại, ta muốn xem.

Y đứng dậy tới trước bộ hạ, vén vải lên nhìn, là một thiếu niên còn rất trẻ, ngực nát một mảng lớn, bị máy ném đá của người Cao Ly ném dầu nóng vào, nhìn một lúc, che vải, phẩy tay cho phụ binh khiêng đi.

Lại tới mũi thuyền, ngây ra nhìn dòng nước, Vượng Tài tới bên cạnh y, mỗi lần Vân Diệp thấy cô đơn hoặc yếu đuối, nó đều tới, không nói gì, cũng không biết nói, chỉ lấy hai cái mắt to ươn ướt nhìn. Trước kia, Vân Diệp sẽ lẩm bẩm trò chuyện, Vượng Tài thi thoảng phì mũi một cái trả lời, nhưng hôm nay Vân Diệp không nói một lời, trên thuyền còn có mười mấy người nữa sẽ chết, hết cách rồi, thương quá nặng, trên bè còn có xương cốt chất thành đống, cứ tới tối là lửa ma chơi lại lập lòe.

Mọi thứ đó vượt qua phạm vi chịu đựng của y, lần này bán quân công, so với nói là kiếm phúc lợi cho tướng sĩ, chẳng bằng nói phát tiết lửa giận trong lòng.

Người Quan Trung thích chiến đấu, chủ lực chiến đấu là họ, so ra thì thủy quân tổn thất rất ít, không đáng nói.

" Cha chiến tử trước, nhi tử bị thương sau, nữ tử ngồi trong đình mỏi mắt đợi, cô nhi khóc ở đường, lão mẫu, quả thê nước mắt ròng ròng, lay bàn thờ, nghĩ tới hồn hoang ngoài vạn dặm." Đó là một đoạn ghi trên Lam Điền huyện chí, Vân Diệp nhớ rất rõ, trước khi thấy rất ngốc, giờ thấy càng ngốc.

Mùi thi cốt không dễ ngửi, dù qua nhiều năm, vẫn có mùi thối bay tới, thời gian chưa làm phai hết dấu ấn của con người.

Lấy từ túi ra miếng xương nhặt được, mấy ngày qua không ngừng mân mê, xương không ngờ sáng lên, muốn nhìn dưới mặt trời xem trong cái lỗ nhỏ có gì, bên trong đương nhiên chẳng có gì, khớp xương trơn như thế, nhất định là một người trẻ tuổi, chẳng biết có nữ tử yêu thương đợi hắn về không?

Chương 642: Vàng của ta

- Đáng thương xương trắng bên Liêu Thủy, người ở hương khuê vẫn nhắc thầm.

Vân Diệp sửa bài thơ cổ, thấy trong hoàn cảnh này, chỉ nó là phù hợp nhất.

- Thơ hay, thơ hay, có điều là tướng quân mà ngâm bài thơ này có vẻ treo đầu dê bán thịt chó, ngươi giết người rất nhiều, hai câu thơ này dùng để tát vào mặt ngươi rất tốt.

Lão Lưu luôn xuất hiện đúng lúc để mỉa mai Vân Diệp:

- Lưu tiên sinh, lúc này tâm tình của ta rất tệ, rất muốn chửi mắng, trên truyền lại không tìm thấy ai đáng chửi mắng, đã nhịn lắm rồi, tiên sinh đừng khiêu khích ta.

- Lão phu không có sở thích đó, chỉ muốn tới nói với ngươi, chúng ta đã vào biển rồi, nhưng đội thuyền không tới, chỉ phái hai chiến hạm tới đón ngươi, nghe nói chiến hạm đang giằng co với ai đó, đây là việc của ngươi, lão phu không có quyền hỏi tới.

- Trên thuyền còn có ai dám ngăn chúng ta sao?

Vân Diệp lập tức nhảy dựng lên, đi như bay tới mạn thuyền, quả nhiên hai chiến hạm đợi ở đằng xa, trên thuyền có người không ngừng phất cờ, không hiểu, tóm lấy Lưu Nhân Nguyện hỏi xem là thế nào.

- Thống lĩnh, tin tức nói, đám Đông Ngư đang mang thuyền chặn đứng một đội thuyền nước Oa, cái khác cờ hiệu không thể nói rõ. Bạn đang đọc chuyện tại

- Bách kỵ ti làm ăn kiểu gì thế, toàn đồ ngu xuẩn, tín hiệu đơn giản đã dạy cho chúng bao năm, vậy mà cờ hiệu có thể trình bày rõ ràng cũng không làm ra được, một lũ ăn hại, về Trường An tới tận là chúng chửi. Nước Oa thì sao, vùng biển này thường có thuyền nước Oa qua lại mà.

- Bẩm thống lĩnh, thương thuyền thì thường thấy, chỉ chiến thuyền là ít thấy, dám đối đầu với chúng ta cùng ít.

Lưu Nhân Nguyện rất mù mờ:

Ngồi thuyền nhỏ lên mộc lan chu, lệnh một chiến hạm khác trông coi bè, trước tiên đưa thương binh lên thuyền lớn, rồi dẫnđám Lưu Nhân Nguyện, Vô Thiệt, Cẩu Tử, Đơn Ưng giương buồm ra thẳng biển sâu.

Thuyền đi ba canh giờ khi mặt trời sắp lặn thì thấy số thuyền còn lại, giữa đám chiến hạm dày đặc có năm mươi mấy chiếc thuyền Nhật Bản, chạy ngược chạy xuôi, nhưng thuyền của chúng không to bằng thuyền Lĩnh Nam, bị vây ở giữa không thoát thân được.

- Giương cờ soái.. À, giương cờ hải tặc lên, là cái cờ đầu lâu màu đen ấy, ta muốn xem xem kẻ nào ở nước Oa làm đại quân của ta không dám ra tay.

Mặt biển vang lên tiếng tù dài, chiến hạm thủy sư thấy cờ đầu lâu bay phần phật, sao chẳng biết chủ soái tới, chủ soái đã tới tức là chiến sự Cao Ly đã kết thúc, nhiệm vụ của hạm đội mình cũng đã hoàn thành.

Những thuyền khác lập tức phát tín hiệu hoan nghênh, tiếng tù và nối nhau liên hồi, náo nhiệt vô cùng, thuyền nước Oa bị bao vây cũng dừng lại, chúng biết đại nhân vật đã tới.

Đại nhân vật luôn có tư thế của đại nhân vật, Vân Diệp đeo cái bịt mắt lên, Lão Phương mang ghế mới hầu gia ngồi, đại thuyền đi tới trước mặt chiến thuyền nước Oa, cách không tới năm mươi trượng mới thả neo, thuyền nước Oa cũng thả neo, một cái cờ vàng kéo lên.
- Cái gì thế?

Vân Diệp hiếu kỳ hỏi Vô Thiệt, Vô Thiệt nhìn rất lâu mới nói:

- Đó là thứ của hoàng gia, nhưng bệ hạ chúng ta hiện không dùng thứ này, nếu lão phu đoán không sai thì nối diện là một vị thuộc hoàng tộc.

- Hoàng tộc nước Oa tới đây làm cái gì?

Vân Diệp nhìn sang Đông Ngư vừa mới leo lên thuyền, Đông Ngư hoa chân múa tay chẳng nói được rõ, một giáo úy trè đằng sau hắn thi lễ nói:

- Bẩm thống lĩnh, sau khi ngài đi an bài bọn mạt tướng công chiếm trấn Xích Phượng, ai ngờ tới đó mới phát hiện đám người Oa đang đốt phá cướp bóc, bọn mạt tướng thương lượng, đợi chúng cướp vàng xong, chúng ta cướp của bọn chúng.

- Ai ngờ khi bọn mạt tướng khó khăn lắm mới chặn được bọn chúng trên biển, lúc chuẩn bị tấn công thì bọn chúng lại nói mình là sứ tiết phái tới Đại Đường, thống lĩnh biết đó, Đại Đường chưa bao giờ làm hại sứ tiết, bọn mạt tướng lại không cam tâm để chúng mang vàng đi, nên vây lại, đợi thống lĩnh tới định đoạt.

Vân Diệp tổng kết ngắn gọn:

- Đám người này cướp vàng của chúng ta, lại không trả chứ gì?

- Đúng như thế, thống lĩnh, chúng còn nói là nhận ý chỉ của thiên hoàng gì đó, tới Trường An bái kiến bệ hạ, đồng hành còn có một vị hoàng nữ, cho nên bọn mạt tướng không dám lỗ mãng.

Vân Diệp gật đầu, không biết rốt cuộc là ai, mình chỉ biết mỗi Cao Sơn Dương Tử, còn do Uyên Cái Tô Văn nói cho, bảo giáo úy lên bè đằng sau tìm Vinh Hoa, nói không chừng nàng từng gặp đám người Oa này.- Thống lĩnh, có thuyền nhỏ tới, trên thuyền có mấy người Oa mang vũ khí, hình như còn có một nữ tử.

Lưu Tiến Bảo thấy Vân Diệp đang ngây ra, liền nhắc:

- Đưa chúng lên đây, lấy vàng của chúng ta lại không trả, chúng ta chạy ngàn dặm ra biển uống gió, các huynh đệ vào sinh ra tử đánh trận, nay quân công có rồi, nhưng vàng lại mất, chúng ta vất vả dọn hết trở ngại dọc đường, bọn chúng thừa cơ trục lợi, người Oa tưởng chúng ta dễ bắt nạt sao?

Quân sĩ hai bên lớn tiếng hưởng ứng, Vân Diệp ngồi xoay lưng lại với mặt trời, nhìn thang thả xuống, tám người leo lên thuyền, rất là khỏe khoắn, bao gồm là nữ nhân đội cái mũ mà phụ nhân Đại Đường hay đội, chúng đi rất lạ, nữ nhân kia đi, bọn chúng mới đi, tựa hồ mọi hành đồng đều xuất phát từ nữ nhân đó, động tác giống nhau, nhịp điệu giống nhau, ngay nụ cười trên mặt cũng y hệt.

- Vân hầu cẩn thận, bảy người đằng sau đều là hoạn quan, trong cái mũ cao bọn chúng đội có vũ khí, guốc gỗ cũng có vấn đề, có điều không có dấu hiệu động thủ.

Nghe Vô Thiệt nói thế, không cần Vân Diệp sai bảo, Lưu Tiến Bảo lập tức sai gia tướng chắn trước mặt người Oa, nỏ trong tay đã lên dây, chỉ cần đám người Oa có chút bất thường thôi là tiên hạ thủ vi cường.

- Hoàng nữ Cao Sơn Dương Tử xử mặt trời mọc ra mắt hầu tước, lần này ta tới đây không có ác ý, chỉ muốn giải thích hiểu lầm hai bên, xin hầu tước các hạ lui đao binh, chúng ta nói kỹ hơn được chăng?

Vân Diệp hít một hơi, nữ nhân này nói tiếng Quan Thoại còn lưu loát hơn mình, không biết học ai?

Quý nhân không tới chỗ hèn, câu này rất thích hợp với vị hoàng nữ trước mắt, khỏi cần nghĩ cũng biết đây là một quý nhân cao cao tại thượng, Vân Diệp gặp nhiều rồi, ví như Lý Thừa Càn, ví như Lý Thái hay đám Cao Dương.

Vẻ cao quý như thấm vào xương tủy, Lý Thừa Càn bất kết lúc nào cũng không mặc một bộ y phục hai ngày, y phục có thể rách, có thể cũ, nhưng không thể bẩn. Ghét nhất là cái tên đó dù mặc thứ y phục rách nhất cũng vẫn giống thái tử, đứng trong đám đông, ngươi nhìn một cái là nhận ra hắn cao quý nhất.

Giọng điệu nói chuyện cũng thế, nghe giống như đang lịch sự thương lượng với ngươi, nhưng cảm giác kiểu mệnh lệnh làm ngươi bất giác phục tùng, từ cổ chí kim, đại nhân vật đều có đặc chất này, thuyệt đối không phải Vân Diệp an bài mấy gia tướng võ trang bù đắp được chênh lệch này.

Càng người có giáo dưỡng càng cảm thụ áp lức đó, đương nhiên có một loại người không coi cảm giác đó ra gì, đó là loại không có giáo dưỡng lại thô lỗ, ví như Vân Diệp, đeo bịt mắt, lại có mấy đại hán vạm vỡ đứng bên, bất kể nhìn từ góc độ nào cũng không giống người lịch sự.

- Cao Sơn Dương Tử, trả vàng của ta đây, các cô có thể tiếp tục lên đường.

Vân Diệp nói thẳng thừng luôn:

- Hầu tước các hạ tựa hồ chẳng biết nói lý lẽ, đó là chiến lợi phẩm của các võ sĩ của ta, vì sao phải trả, chẳng lẽ ngài có thể cướp giữa đường.

- Ta thấy không đáng cho người Cao Ly, chúng đã lẽ bị ta cướp, ai ngờ bị đám dã nhân cướp, ta nghĩ trong lòng chúng nhất định rất oán hận, để chúng nguôi hận, ta chuẩn bị đòi thứ đáng lẽ thuộc về ta, nếu không được ta cướp lại, Cao Sơn Dương Tử, cô thấy lý do này đã đủ chưa?

Chương 643: Của cô cũng là của ta

Lời Vân Diệp chẳng những làm Cao Sơn Dương Tứ sững sờ, ngay cả tướng lĩnh trên thuyền cũng há hốc mồm, bị hầu gia cướp nhất định sẽ hạnh phúc hơn bị người Oa cướp, có cái lý này sao.

- Ta từng gặp rất nhiều người Đường, có anh vũ, có nho nhã, có ôn hòa, có đôn hậu, chỉ chưa gặp người như hầu tước các hạ, có vẻ ở Đường quốc, ngài cũng là một vị rất khác biệt. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Phải mất một lúc cao Sơn Dương Tử mới nói lên lời:

- Hồng Lư tự là thế, luôn mang người tốt nhất ra khoe, loại người như ta chỉ có thể nấp vào một góc thật xa, chỉ sợ bị người khác phát hiện. Hôm nay hết cách rồi, trên biển mỗi ta có thể coi là nhân vật có thể diện, đành ra bêu xấu, cô trả vàng cho ta. Đợi tới Trường An, cô sẽ phát hiện còn nhiều người tốt hơn nữa, ai cũng nho nhã lịch thiệp, mỹ nhân như cô nhất định được họ mời tới Yến Lai lâu làm khách.

- Càn rỡ, ngươi tưởng ta không biết Yến Lai lâu là nơi thế nào à? Một vị hầu tước sao lại không có chút lịch sự nào với khách thế sao?

Nữ nhân này không dễ chọc, Vân Diệp nhíu mày:

- Cô là một nữ nhân sao lại biết chốn ăn chơi của nam nhân, chẳng lẽ cô hiểu Trường An lắm? Mang những người này đi đánh Trường An à?

- Tránh đường, nếu không ta sẽ bẩm báo với bệ hạ Đường Quốc, xin ngài ấy phân xử cho nữ tử yếu đuối này.

- Có biết ta nghĩ gì không?

Vân Diệp thấy khí thế Cao Dương Sơn Tử giảm xuống, bảo thủ hạ tản ra, mỉm cười hỏi:

Thấy bộ dạng Vân Diệp chẳng bận tâm của y, Cao Sơn Dương Tử rùng mình:

- Hoàn cảnh của ta hiện nay là dê ở miệng hổ, ngươi có lẽ nghĩ sẽ giết sạc toàn bộ bọn ta, sau đó giả vờ chưa từng gặp phải không?

Vân Diệp lắc đầu, gãi cằm nói:

- Không định giết sạch, ví như cô sẽ không bị giết, Oa nữ ở Đại Đường làm ta buồn nôn, hiếm có một người làm ta vừa mắt, cô nghĩ ta sẽ làm gì?

- Vân Diệp, tự Bất Khí, truyền mệnh hầu hiếm có của Đường quốc, thống lĩnh Thủy sư Lĩnh Nam, đồng thời là người nắm quyền thực sự của Ngọc Sơn thư viện, thê thất Vân Tân thị, sinh một nhi tử tên Thọ, thiếp Na Mộ Nhật, sinh một nữ nhi, đương nhiên chuyện phong lưu nho nhỏ của ngài với công chúa Đại Đường thì không phải một hoàng nữ ngoại bang như ta có thể bình luận, ngài thấy đúng không?

Thấy Cao Sơn Dương Tử bình đạm nói ra tình hình nhà mình, Vân Diệp cười rất vui, y có lý do đại khai sát giới rồi, không cần phải áy náy.

- Năm ngày trước khi ta chưa công phạt trấn Xích Phong, ta phái một chiếc khoái thuyền về nước, đem tính toán của ta bẩm báo cho phụ thân ta, ba ngày trước khi phát hiện thủy quân Đại Đường, ta phái khoái thuyền tới Đăng Châu, nói với quan phủ thân phận của ta, còn nói ta sắp tới bái kiến hoàng đế Đại Đường. Vân hầu, hiện ngài muốn giết ta phải chăng đã muộn? Ta tin quan viên Đăng Châu đã phái thuyền đón ta rồi.

Vân Diệp tháo tấm bịt mắt ra:

- Nếu cô biết ta là ai, thì phải biết con người ta thế nào, lấy vàng của ta mà định ăn một mình là không thể.Cao Sơn Dương Tử ngồi quỳ trên sàn thuyền, vén khăn che mặt ra, đúng là Uyên Cái Tô Văn không nói bừa, đây là con yên tinh, không giống nữ nhân nước Oa khác vẽ mình như quỷ, nàng môi hồng răng trắng, lại thêm khuôn mặt trái xoan của hồ ly tinh, môi đỏ thắm dày mọng nước, đôi mắt đen láy ướt át đa tình, hai hàng mi cong vút như lưỡi dao có thể cứa nát trái tim bất kể già hay trẻ, trên mày có dấu mỹ nhân, chẳng biết thiên sinh hay là cố ý chấm vào, ông trời ạ, một con hồ ly tinh thế này gặp tên sắc quỷ Lý Nhị, nếu cáo trạng, dứt khoát mình ăn đủ.

- Vân hầu, thế mới là ngữ khí thương lượng chứ, thấy ngài đi một chuyến uổng công, hoàng kim trên thuyền của ta chia nửa cho ngài.

Vân Diệp vỗ tay cười lớn, thế này là tốt nhất, lập tức sai người tới thuyền người Oa lấy vàng, sau đó tự mình pha cho Cao Sơn Dương Tử một cốc trà, giảng giải cái lợi của trà, cùng đặc điểm các loại trà, thế là hai người ngồi trên sàn trò chuyện vui vẻ.

Khi đội thuyền bận rộn lấy vàng, bè từ Liêu Thủy cũng chầm chậm đi tới, Cao Sơn Dương Tử chỉ những cái đống phủ vải trên bè:

- Chẳng lẽ Vân hầu đã lấy được di hài của tướng sĩ Tiền Thùy, nói thế thành Đại Vương đã bị ngài phá?

Vốn nam nữ nói chuyện khoảng cách thích hợp là ba xích, Cao Sơn Dương Tử và Vân Diệp bất tri bất giác ghé vào một chỗ, Vân Diệp cảm thụ hơi ấm từ bờ vai thơm truyền tới, cười nói:

- Đúng thế, người Cao Ly còn chưa biết, ngược lại hoàng nữ điện hạ lại biết rất rõ.

- Đó là cái lợi của giao lưu, Đường quốc hiện trăm nghề hưng thịnh, nước ta tất nhiên qua lại học tập, nghe nói thư viện Ngọc Sơn do Vân hầu nắm giữ là đệ nhất thư viện của Đại Đường, không biết ta có thể vào học viện ngày đêm thỉnh giáo toán học của ngài không?

Vân Diệp cười không đáp, Cao Sơn Dương tử trở nên càng ôn nhu, cúi mình rót trà cho Vân Diệp, y phục nàng mặc vốn rộng, tay áo nâng lên, chỉ một thoáng, Vân Diệp tựa hồ nhìn thấy ngọn đồi trắng muốt trong ống tay áo, chấm hồng kia cũng rõ ngay trước mắt.

Thế này quá dễ dãi rồi, Vân Diệp cầm cốc trà lên vừa uống vừa nghĩ, khúc dạo đầu cũng chưa có đã mang luôn món mặn lên? Chẳng lẽ cô ta nghĩ nam nhân Đại Đường đều là sắc quỷ?
Mọi người đều tranh thủ trước khi mặt trời lặn đem thi thể và hàng hóa lên thuyền, nếu không buổi tối sóng lớn, loại bè đơn giản này không kháng cự nổi.

- Vân hầu, vàng ngài muốn đã được trả đúng số, vậy ta phải về đây, đa tạ ngài khoản đãi, loại trà đạm này đúng là vô song, Dương Tử thụ giáo rồi.

Thấy Cao Sơn Dương Tử thi lễ chuẩn bị lui về, Vân Diệp nói:

- Hoàng nữ chậm đã.

- Vân hầu, ta lên thuyền của ngài là không nên rồi, nếu có ở lại thuyền của ngài qua đêm là mất quốc thể, xin cáo từ, mai gặp lại cũng thế.

Nói xong xua bàn tay trắng muốt, lúc này biến thành liệt phụ trinh tiết, cứ như vừa nãy nâng ống tay áo để lệ cảnh xuân là người khác.

- Hoàng nữ hiểu lầm rồi, cô là hoàng nữ nước Oa, Vân Diệp sao dám lỗ mãng, chỉ có điều chúng ta phải thương lượng rõ chuyện vàng, đó là chuyện lớn, sao có thể không bàn.

Mắt Cao Sơn Dương Tử nheo lại, hàn quang trong đó dưới ánh tà dương không ngờ lóe lên màu đỏ:

- Vân hầu, vừa rồi hình như chúng ta nói mỗi người một nữa, vàng đã mang lên thuyền của ngài, còn vấn đề gì nữa.

- Đương nhiên là có, chuyển lên thuyền là vàng của ta, chúng ta thảo luận vàng trên thuyền của cô.

Vân Diệp nói rất nghiêm túc:

- Vàng trên thuyền ngài là của ngài, vậy vàng trên thuyền ta là của ta, có gì mà thảo luận, chẳng lẽ ngài muốn nuốt lời.

Cao Sơn Dương Tử càng phẫn nộ, nàng chưa bao giờ gặp loại người như thế.

- Hoàng nữ nói sai rồi, vàng trên thuyền của cô cũng là của ta, cái của cô là của ta, cái của ta vẫn là của ta.

Vân Diệp nói câu này rất hùng hồn, chém đinh chặt sắt, Cao Sơn Dương Tử còn nghe ra vài phần phẫn nộ trong đó.

- Ta vất vả thiêu cháy thành Ti Sa, diệt thủy quân Tam Sơn Phổ, đã tìm hiểu mọi thứ về trấn Xích Phong, khi ta sắp ra tay thì cô lại chui vào khoảng trống, định ngồi không hưởng lợi à? Cô nghĩ bọn ta là cái gì? Chỉ cần ưỡn ẹo vài cái là có thể đáng giá năm vạn lượng hoàng kim? Nữ nhân đắt nhất cũng chẳng có cái giá đó, cô ở trên thuyền ta, chỉ cần ta hạ lệnh một tiếng là đi nuôi cá hết, nghĩ cho kỹ, cần mạng hay cần vàng?

"Bốp!"

Chương 644: Chuyện vặt vãnh

Vân Diệp xoa má xem vàng mang về, toàn là vàng cát, mở một cái túi ra, lấy một nắm, tay hơi nghiêng đi là vàng chảy xuống, loang loáng dưới ánh nến.

- Hầu gia, nữ nhân khốn kiếp kia dám tát ngài, còn làm ngài ngã, thật quá đáng, có cần mạt tướng đuổi theo giết hết không?

Vân Diệp vội vàng xua tay:

- Không cần, da nữ nhân đó rất mềm rất trơn, không đau, ta chẳng qua chỉ muốn chùi cái nốt trên mày ả, kết quả bị ngược đãi như thế, dã nhân đúng là dã nhân mà, Lưu Nhân Nguyện, ngươi nói có phải không?

- Thống lĩnh nói cực đúng, ngài có ý tốt, Oa nữ đó không hiểu gì, mạt tướng đi giết sạch chúng, bắt Oa nữ về cho thống lĩnh nghiên cứu.

Vân Diệp rất động lòng, nhưng nghĩ một lúc rồi cụt hứng, chưa nói tới nàng ta là thành viên hoàng thất, chỉ riêng cái danh sứ tiết làm mình không thể đụng vào được, Cao Sơn Dương Tử nói không sai, khi biết họ là sứ tiết, y không có ý nghĩ giết người bịt miệng nữa, đây là chuẩn tắc đạo đức ở thời đại này, hai nước giao chiến không chém sứ giả, đó là chuẩn tắc chung phải tuân theo.

- Bỏ đi, ta biết trong lòng ngươi không thoải mái, lần xuất chinh này ngươi luôn thấy tác dụng của thủy sư không rõ, kém hơn người ta một bậc, đúng không?

- Không cần nghĩ thế, trong lần hành động này, thủy sư đóng vai trò hỗ trợ, đám Lại Truyền Phong đóng vai chính, nhưng đường xá xa xôi như thế, riêng đi đường cũng mệt chết, càng chẳng nói tới đống quân nhu cao như núi, nên công đầu của đám Lại Truyền Phong, công thứ thuộc về ngươi, đừng bất mãn, những người đã chết đi kia, vàng bạc địa vị cũng không ý nghĩa gì nữa, ta không biết về nhà đối diện với người nhà họ ra sao đây.

Lưu Nhân Nguyện lấy làm lạ nhìn Vân Diệp:

- Thống lĩnh, chuyến này chúng ta đại thắng trở về, làm nên vinh quang trăm năm hiếm có, vì sao phải bi thương, tướng sĩ chiến tử toàn gia được tôn vinh vô thượng, mạt tướng tin phụ lão Quan Trung sẽ không chỉ trích thống lĩnh.

Vân Diệp bực bội phẩy tay, chẳng thể nói chuyện với đám cuồng nhân chiến tranh này, suốt ngày đeo bên miệng coi cái chết như về nhà, đâu biết nghĩ tới nỗi đâu người nhà có con chết trận.

Để tĩnh tâm, mượn đồ pha trà của Vô Thiệt, mời ông ta và Lưu Phương uống trà, khi đi Tân Nguyệt đặc biệt đưa cho y một bao trà nỏ, nghe nói là trà tuyệt đỉnh được nữ hài tử chưa gả lấy miệng hái, nói là có tác dụng phấn trấn tinh thần, cứ nghĩ tới những nữ hài tử kia lấy miệng hái xong nhổ ra, cuối cùng ấp vào trong lòng mình, Vân Diệp nghĩ thấy buồn nôn, cách biến thái này do ai nghĩ ra? Về phải hỏi cho kỹ.

Vân Diệp không có hứng thú uống nước bọt của người khác, nhưng sau khi nói cho Vô Thiệt và Lưu Phương, hai lão già hứng thú lắm, nói nhất định phải thử.

Rót cho bọn họ hai chén trước, rồi pha lại trà cho mình, không ngửi ra có gì khác lạ, đoán chừng có hương vị cũng bị mồ hôi át đi, mình uống trà của mình thì hơn.

Vô Thiệt thích quá trình uống trà, Lưu Phương thích ý cảnh uống trà, đều chẳng liên quan gì tới bản thân trà, nhắm mắt khen trà ngon, cuối cùng chê không thuần bằng trà của Vô Thiệt. Lấy túi trà của Vân Diệp, Vô Thiệt như làm ảo thuật biến ra cái cối, nghiến nát trà, rồi giảng giải với Lưu Phương trà càng mịn càng tốt, nói tới thư viện phải có phong thái ẩn sĩ, không để đám tiểu tử chê cười. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Không chịu nổi hai lão già tâng bốc nhau, bê ấm trà của mình ra ngoài.Sau kịch chiến, tất cả mọi người đều thả lỏng, biển cũng lặng sóng, thi thoảng có cá kình phun ra cột nước cao ngất, Vân Diệp thở dài, dấu ấn trên mặt cả một tối chưa tan đi, nữ nhân chết tiệt đó ra tay rất nặng, làm răng cũng hơi lung lay rồi.

Vô tình nhìn lướt qua thương thuyền, phát hiện Cẩu Tử ngồi một mình trên cột buồm, uống một ngụm rượu, sau đó lẩm bẩm mấy tiếng, hình như có tâm sự nặng nề.

Vừa mới định phái người gọi Cẩu Tử xuống thì thấy Đơn Ưng leo lên như con khỉ, mắng Cẩu Tử vài câu rồi đá xuống, tiếp đó cũng nhảy theo, Vân Diệp cuống lên, vội chạy ra mạn thuyền nhìn, chỉ thấy bọt trăng nổi lên, hồi lâu không thấy người đâu, lớn tiếng gọi Đông Ngư cứu người, Đông Ngư vừa nhảy xuống nước thì Cẩu Tử mặt mày u uất từ mạn thuyền bò lên, tay vẫn cầm hồ lô rượu.

Vân Diệp vung tay cho hai tên mỗi đứa một cái tát, cột buồm cao tới mười trượng mà tùy ý nhảy xuống. Thấy Vân Diệp nổi giận, Cẩu Tử càng buồn bực, nhảy xuống biển, nửa ngày trời chẳng chịu thò đầu lên.

- Có giỏi thì đừng lên nữa, đợi về nhà kiếm con lợn nái gả cho ngươi, nữ nhi của Hồng Thành thì sao nào? Đó là thiên kim phú gia, sao lại không xứng với ngươi nữa rồi, hai tên khốn kiếp các ngươi nhìn người ta tắm, thế nào cũng phải có một đứa chịu trách nhiệm, Tiểu Ưng đã định thân rồi, ngươi không chịu thì ai chịu.

Đơn Ưng không nhịn được nữa:

- Ai đi nhìn nữ nhân xấu xí đó tắm, cái ao đó là nơi đệ và Cẩu Tử tắm sau khi hàng ngày luyện công xong, thư viện từ trên xuống dưới có ai không biết, vì chuyện này có mấy kẻ tranh ao nước bị ăn đòn. Chỉ có nữ nhân không biết xấu hổ đó trần truồng nhảy xuống ao, còn chưa nhìn thấy gì ả nha hoàn đã la phi lễ, bọn đệ đi kể với ai.

Vân Diệp tức tới lòng trắng trợn lên, khuê nữ của Hồng Thành treo cổ tám lần rồi, hỏi là nói thanh bạch không còn nữa, trước khi xuất chinh Vân Diệp không có tâm tư quản chuyện thối tha này, nhưng đánh trận xong không quản không được, đây là vụ án thuần phong giáo hóa đầu tiên của thư viện, tất cả đang dài cổ đợi kết quả.

- Không nhìn thấy sao biết người ta trần truồng, vậy là thấy rồi, lão bà chỉ cần lấy bừa một người ứng phó với cha mẹ là được, còn có người thích thì cưới về sau, chẳng có gì to tát.- Tiểu nhân không chịu, nữ nhi của Hồng Thành trông chẳng khác gì cha cô ta, đánh chết cũng không cưới.

Cẩu Tử vừa mới thò đầu lên mặt nước liền nghe thấy Vân Diệp an bài hôn nhân của mình, hét lên, lại chui xuống nước.

Tất cả cười hô hố nhìn Cẩu Tử quẫy đạp dưới nước, một chàng trai anh tuấn với một nữ tử xấu xí, đây là chuyện thú vị, ít nhất đứng ở góc độ nam nhân đều n ghĩ thế.

Kẻ thắng lợi phải có tiếng nói cười, nhưng Vân Diệp rúc vào góc riêng của mình, làm mọi người không vui, hôm nay tâm tình đại soái có vẻ không tệ, bắt đầu xử lý chuyện vụn vặt rồi, đám quân sĩ từ nặng nề trở nên vui tươi.

Nghe tiếng cười lan sang các thuyền khác, Vân Diệp uống một ngụm trà, ném tâm tư không tốt đi, dặn Lưu Nhân Nguyệt:

- Trừ rượu thì đem tất cả thứ có trên thuyền ra, bảo đầu bếp chịu khó chút, chúng ta ăn một bữa ngon, ba ngày sau tới Đăng Châu, chúng ta ăn mừng ba ngày.

- Vâng!

Lưu Nhân Nguyện lớn tiếng đáp, bước nhanh trên sàn, lập tức cái giọng ồm ồm của hắn vang lên:

- Đại soái có lệnh, chỉ cần thứ có trên thuyền thoải mái ăn, sau khi lên bờ khao thưởng ba ngày.

Tiếng reo hò càng lớn, những bài hát giọng nam âm bắc vang khắp nơi, toàn những thứ dâm từ thô bỉ, Vân Diệp chẳng muốn nghe.

Khi đi qua cửa phòng của Vinh Hoa, phát hiện cửa mở, Vinh Hoa rất lễ độ quỳ trên sàn, có vẻ đợi mình rất lâu rồi, nhìn thấy thế Vân Diệp hoài nghi Cao Sơn Dương Tử và nàng ta có phải nhầm thân phận rồi không, một vì mục đích bất chấp thủ đoạn, một vì ái tình nguyện tan xương nát thịt, đều là nữ tử cá tính, tiếc là không liên quan tới mình.

- Ta không vào, vào cô lại hoài nghi ta muốn cưỡng gian cô, có gì cứ nói đi, ta thoải mái, cô cũng chẳng cần khẩn trương.

Vinh Hoa như không nghe thấy lời trêu ghẹo của y, thi lễ xong hai tay đan ở đầu gối, trang trọng nói:

- Vân hầu, thiếp thân có thai rồi.

Chương 645: Giải quyết nỗi lo về sau

Vân Diệp thiếu chút nữa sợ ngã lộn cổ, ổn định lại tinh thần, mình sợ cái gì, nhưng mà có lẽ nam nhân sợ nhất nữ nhân không phải lão bà nói câu này, tức tối nói:

- Cô là đồ xấu xa, muốn tìm thì tìm Lão Cái ấy, tìm ta làm gì, có phải tác phẩm của ta đâu.

- Ngài không cho thiếp thân đi gặp Tô Văn, thiếp thân nghi đứa bé này khả năng là cốt nhục duy nhất của huynh ấy, trong mấy ngày cuối cùng ở bên nhau, thiếp thân là nữ nhân, có thể cảm thấy dương tinh của Tô Văn giảm đi, đó có phải là hậu quả ngài dùng châm với huynh ấy không?

- Ta chưa bao giờ xem thường Uyên Cái Tô Văn, sau này hắn dứt khoát sẽ thành anh hùng của Cao Ly, có lẽ có thấy lạ vì sao ta ra tay ác độc như thế với hắn, chuyện ấy không phù hợp với tính cách của ta, nguyên nhân vì hắn có tất cả điều kiện trở thành anh hùng, như vậy gặp họa sẽ là Đại Đường, cho nên ta làm không chút do dự, không liên quan tới cá nhân.

Vinh Hoa nước mắt ào ào, nức nở nói:

- Ngươi hủy đi sự kiêu ngạo cuối cùng của nam nhân, ta thà để ngươi giết huynh ấy, cũng không để huynh ấy bị ngươi trà đạp như vậy.

- Không, Uyên Cái Tô Văn sống còn có tác dụng, nếu muốn giết hắn thì ta đã ra tay ngay từ lúc gặp nhau, Cao Ly có một anh hùng không dễ dàng, nhất là anh hùng vừa có bản lĩnh lại có dã tâm như hắn, Đại Đường ta có một câu nói hợp với chuyện này, đó là giết sẽ không may.

Vinh Hoa lau sạch nước mắt, ngồi thẳng dậy, càng tỏ ra lễ độ, lấy chiếc trâm dài trên đầu mình xuống, đẩy cho Vân Diệp:

- Thiếp thân chỉ có cái trâm này đáng chút tiền, có thể dùng giữ tính mạng đứa bé không?

Vân Diệp đẩy cái trâm lại, ôn tồn nói:

- Đây là giao phong giữa ta và Lão Cái, không liên quan tới đứa bé, cô cứ dưỡng thai cho tốt, đợi cập bờ, ta tìm cho cô hai thị nữ Cao Ly, đợi chuyện giữa ta và hắn kết thúc, cô muốn ở lại hay về Cao Ly là tùy ý cô.

- Đó là sự kiêu ngạo của ngài đấy à? Chỉ cần ta ở trong tay ngài, Tô Văn sẽ e ngại, nếu thêm đứa bé, Tô Văn còn đấu với ngài thế nào nữa?

- Đó là chuyện của hắn, cô cũng biết, con người một khi có thể tàn khuyết, tâm lý sẽ u ám, cô xem xem từ xưa tới nay hoạn quan đều có bộ dạng âm trầm, Lão Cái thích xem ( sử ký) như thế, có khi sẽ học tiên hiền, thân tàn chí không tàn lập nên đại nghiệp cũng không phải là không thể, ta thấy hắn đấu với Cao Kiến Vũ khả năng thắng rất cao.

Vân Diệp nói xong cẩn thận đóng cửa lại vào cho Vinh Hoa, cách cửa nói:

- Hôm nay chúng ta ăn sườn rán và thịt kho, vì đứa bé, ăn nhiều một chút, đừng ở trong phòng mãi, ra ngoài phơi nắng có lợi cho thai nhi.

Nghe trong khoang thuyền hừ một tiếng, Vân Diệp nhún vai về phòng, vừa nằm xuống thì Lão Phương đi vào, tay cầm cuốn sổ dày. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Hầu gia, tính xong rồi, chúng ta không tính số vàng kia, hàng hóa có được từ thành Thương Nham được Trường Tôn chưởng quầy định giá thật lục vạn bảy nghìn tám trăm quan, số gỗ ngâm nước biển không dễ ước tính, phải đến Đăng Châu mới tính ra.Vân Diệp nhận lấy cuốn số dày, thuật tay lật xem vài trang rồi gập vào, thở dài, vẫn lỗ! Vì trận c hiến này mình chuẩn bị vô số, xăng, nỏ, đục công thành, khải giáp, t huyền bè, lương thực quân trang, tốn không dưới chín vạn quan, chưa nói nợ vô số ân tình, còn bao nhiêu tướng sĩ trận vong, bình sinh làm ăn đây là vụ lỗ nhất.

Ăn theo chiến tranh dễ phát tài, khi tự mình tham chiến thì là chuyện khác, cướp bóc chỉ là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.

- Lão Phương, lần này nhà ta không cần lợi nhuận nữa, lấy đủ chi phí là được, lấy chín vạn quan, còn lại cho vào sổ công, ông gọi tham quân tới đây, ta nói với hắn.

Một lúc sau lục sự tham quân vào khoang thuyền, Vân Diệp đem sổ công sổ tư giao hết cho hắn:

- Không tính lợi tức, không thu hao tổn, không lấy nhân công, Vân gia tiêu tốn bao nhiêu lấy bấy nhiêu, còn lại cho vào sổ công.

- Đại soái, làm thế không ổn, ti chức biết Vân gia vì chuyến xuất chinh này phải bỏ ra bao nhiêu, nếu làm thế, trong phủ sẽ thiệt thòi, trong lòng các tướng sĩ cũng không nỡ.

- Đâu ra lắm rắm thối thế, đánh thắng trận là lợi ích lớn nhất của ta rồi, Vân gia bỏ ra chút tiền, tướng sĩ đều liều mạng, ngươi nhìn cái thuyền đằng sau, ta chẳng dám lên, hơn nghìn năm trăm người, giờ còn nói tới tiền gì nữa...

Lục sự tham quân thấy tâm tình Vân Diệp lại xấu đi, vội vâng dạ, tính sổ sách ngay trước mặt Vân Diệp, mời y ký tên, dùng đại lễ tham bái, lặng lẽ ôm sổ rời phòng.

Thủy sư Lĩnh Nam mỗi lần xuất chiến đều có trở cấp, chức vị càng cao, trợ caaos càng nhiều, nếu như lập quân công triều đình đương nhiên có ban thưởng.

Chẳng thể dựa dẫm vào cướp bóc trên chiến trưởng, thu nhập rất hữu hạn, lại bất ổn, mình lại là quân đội không thể ngang nhiên kinh doanh được, chở kèm ít hàng riêng là cực hạn chấp nhận của đám triều thần rồi, không có thực nghiệp của bản thân là không được.- Trương Sinh, Ngưu Đại Lực, Thạch Đầu... Bước ra khỏi hàng!

Đội quan lớn tiếng đọc tên, từng lão binh tuổi năm mươi b ước ra.

- Nay tra các ngươi trong trận đánh thành Đại Vương bị trọng thương, không thể sử dụng nữa, lệnh cởi giáp.

Ngưu Đại Lực vừa ăn ba bát cơm, một bát thịt kho nhìn mình từ trên xuống dưới, chân tay còn nguyên, lông tóc chẳng rụng sợi nào, sáng còn vác bao gạo hai trăm cân chạy bảy tám chuyến, sao giờ không thể sử dụng nữa? Chẳng lẽ đại soái không cần mình nữa?

- Lão Ngô, ngươi không thể đối xử với lão ca ca ngươi như thế, ta ở trong quân đội cả đời, khó khăn lắm mới được ăn no bụng, ngươi không thể đá ta khỏi quân doanh.

Lão binh không sợ trời không sợ đất nghe mệnh lệnh này người chửi người khóc, có người chuẩn bị liều mạng với đội quan.

- Câm mồm, thứ chó chết, lão tử đang mang chuyện tốt tới, không biết tốt xấu, các ngươi thì hiểu cái chó gì.

- Tên chó má nhà ngươi hôm nay không nói rõ ràng thì đừng hòng rời thuyền, hiện giờ ai chẳng vót đầu chui vào thủy sư Lĩnh Nam ta, tên khốn ngươi thấy lão tử tuổi cao, muốn đuổi lão tử đi, để mấy thằng chó con nhà ngươi vào, đúng không?

Một đám lão binh bao vây đội soái chửi bới, hai năm qua mình không ít lần gửi tiền về nhà, đại soái thi thoảng lại ban thưởng, cả nhà đều sống sung sướng theo, tính ở thêm năm năm nữa, khi đó ở nhà đã đầy đủ, tuổi đã tới, giải ngũ cũng chưa muộn, ai ngờ hôm nay nghe sấm nổ giữa trời quang.

Đội soái thấy không ai chịu nghe mình, ngồi bệt xuống sàn thuyền, đợi bọn họ chửi chán mới nói.

Đám lão binh chửi khản cả cổ rồi, đội soái lau nước bọt trên đầu, nói:

- Con mẹ nó chửi xong rồi à, xong rồi thì nghe đây, đây là lệnh của đại soái, các ngươi tuổi cao rồi, không hợp chém giết nữa, trận này rất nhiều huynh đệ chiến tử thương tàn, cho nên liền nghĩ ra một cách, để các ngươi giải ngũ trước, lập một thương hành thủy vận.

- Thương hành này do đại soái bỏ tiền, những huynh đệ thương tật cũng chiếm phần, hải vận nam bắc rốt cuộc kiếm bao nhiêu các ngươi lại chẳng biết à? Phần của đại soái sẽ giảm dần theo từng năm, nói cách khác cuối cùng cái thương hành là của huynh đệ chúng ta.

- Con mẹ nó, nếu chẳng phải lão tử chưa tới năm mươi thì làm gì tới các ngươi, chuyển đồ từ Trường An tới Lĩnh Nam, rồi từ Lĩnh Nam tới Trường An, là thẳng ngốc cũng phát tài được, ở trên biển có đại soái làm chỗ dựa, ai dám chọc vào chúng ta? Giờ hiểu chưa? Vừa rồi chửi lão tử thì tính sao?

Náo loạn nhanh chóng lắng xuống, chuyện tốt thế này không nắm chắc lấy là thằng ngốc, đại soái vốn có danh tài thần, làm chuyện ai cũng làm được, không phát tài sẽ bị người ta cười cho.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau