ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 631 - Chương 635

Chương 631: Quan hệ biện chứng

Cẩu Tử sốt ruột tìm kiếm khắp phủ thành thủ, ngay cả kho châu báu cũng mở ra nhìn qua, rồi ủ ê ngồi ở góc tường nghỉ ngơi, người thường ngày thích châu báu nhất lại chẳng thèm nhìn vàng bạc châu báu lấy một cái, Đơn Ưng ngồi xuống bên cạnh, nói:

- Đừng đau lòng, nữ nhân đó thân phận trông có vẻ không đơn giản, nhất định là khuê nữ Cao gia, ngươi vừa mới giết lão gia tử nhà người ta, dù gặp mặt cũng chỉ liều mạng với ngươi, không gặp thì hơn.

- Tiểu Ưng, ngươi có bao giờ lần đầu tiên gặp một nữ tử, chỉ nhìn một cái là thích ngay rồi không? Tối hôm đó chúng ta quá vội vàng, nói thực ta chỉ nhớ nàng có một đôi mắt to, còn lại toàn mơ hồ, giờ muốn nhìn đôi mắt to đó, ngươi nói xem phải làm sao? Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Đơn Ưng lấy bình rượu nhỏ tu một ngụm rồi đưa cho Cẩu Tử, cảm khái nói:

- Có chứ, lần đầu tiên ta nhìn thấy Đại Nha là biết nàng là tức phụ của ta, chẳng nghĩ gì, cầm một bộ lòng lợn tìm đại cữu ca cầu thân, thiếu chút nữa làm đại cữu ca tức chết, có điều về sau huynh ấy vẫn nhận tên muội phu này, còn ngươi không gặp được nữ nhân kia nữa, thật đáng thương.

- Chưa chắc đâu, chúng ta chẳng phải vẫn còn tiến lên sao? Tới thành Mộc Để tìm, tìm không thấy ta tới thành Đại Vương, nếu vẫn không thấy thì tiếp tục tìm khắp thế giới, không tin không tìm thấy nàng, ngươi không biết chứ, buổi tối ngủ ta toàn nằm mơ thấy đôi mắt to đó.

Thiếu niên nói chuyện nữ nhân luôn hợp nhau, Đơn Ưng rất tán thành hành động của Cẩu Tử, hẹn nhau cùng đi tìm, tìm được rồi sẽ dùng tốc độ nhanh nhất đưa vào động phòng, Đơn Ưng mách nước, nữ nhân bị đưa lên giường rồi sẽ ngoan ngoãn nghe lời ngươi.

Vân Diệp bị một đám thương cổ vây kín, nhao nhao yêu cầu được chia một chén canh trong chiến lợi phẩm, bọn họ cho rằng mình bỏ công lớn, nhà nào cũng đưa ra một danh sách lớn, yêu cầu được mua, có điều bọn họ không định trả tiền mà thôi.

- Đồ có thể cho các ngươi, nhưng các ngươi không được hưởng thụ vinh quang của kẻ chiến thắng, vì an nguy của những thương nhân Đại Đường khác ở Cao Ly, các ngươi phải để người khắp thành nhìn thấy bị xử quyết. Xử quyết xong các ngươi có thể đem hàng hóa theo ta về nước, có điều phí thuyền các ngươi phải trả?

- Hầu gia, ngài nói xử quyết? Là chúng tôi à? Ngài xử quyết rồi chúng tôi còn về thế nào, chẳng lẽ là đưa thi thể về?

Lão chưởng quầy cẩn thận hỏi, đồng thời sẵn sàng bỏ chạy.

- Chỉ đào một cái hố, ném các ngươi vào, sau đó lấp đất lên là xong, phải để toàn bộ người Cao Ly nhìn thấy, nếu không sau này các ngươi còn muốn tới Cao Ly làm ăn thì khó lắm.

- Chôn sống? Hầu gia, lão hủ không cần hàng hóa nữa, chỉ xin hầu gia cho một đường sống, vừa rồi chúng tôi lập công mà, ngài dù không thương cái mạng nhỏ của đám hạ nhân chúng tôi, cũng xin ngài nể mặt lão công gia tha cho chúng tôi.

- Ai muốn lấy mạng các ngươi, trong hố đào đường hầm ngắn, các ngươi vào rồi theo địa đạo bò ra phía bên kia hố, chúng ta cho tử thi người Cao Ly vào hố chôn là xong, nhớ mặc y phục các ngươi vào xác chết, nói không chừng sau này người Cao Ly sẽ đào lên xem.
- Nhưng hầu gia, chúng ta lừa ai? Người Cao Ly chạy thoát rất nhiều, nhiều người nhìn thấy chúng tôi giúp ngài, chẳng lẽ người giết cả thành?

Lão Phương đương nhiên không lo hầu gia sẽ chôn sống mình, ông ta chỉ thấy không cần làm như thế, người ta nhìn thấy cả rồi, chứng cứ xác đáng, cần gì đào hố?

- Bọn ta là hải tặc, không phải quân nhân, dù toàn thiên hạ biết bọn ta là quân nhân Đại Đường, bọn ta cũng phải nói với bản thân là hải tặc, trên thế giới này có hai người nhất định sẽ tin bọn ta là hải tặc, mục đích là để hai người này có thang mà xuống, chỉ cần họ thừa nhận bọn ta là hải tặc, thì bọn ta nhất định là hải tặc, hiểu không?

Lão Phương đầu quay vòng vòng, chẳng hiểu gì, hỏi:

- Hầu gia, hai người đó là ai, có thể nói cho lão nô không?

- Có thế mà cũng không hiểu, một là bệ hạ của chúng ta, một là Vinh Lưu vương Cao Kiến Vũ, hiện bệ hạ chưa chuẩn bị đánh Cao Ly, cho nên không thừa nhận, Cao Kiến Vũ cũng chưa chuẩn bị phòng ngự xong, nên không bóc trần, bọn ta là hải tặc, chuyện này hai bên đều có lợi, mọi người chỉ cần nói hải tặc công phá thành trì là không liên quan gì tới ta nữa.

Đám chưởng quầy xung quanh yên tâm, ai nấy vội vàng về nhà chuẩn bị.

Thành trì bị dùng sức mạnh công phá dưới tình huống bình thường sẽ đồ thành từ ba tới năm ngày, để giương uy, nhất là công phá thành trì nước khác càng phải tiến hành, Vân Diệp không hạ được lệnh này, bị Lưu Phương nhạo báng lòng dạ đàn bà, đám Lại Truyền Phong cũng rất bất mãn, nhưng Vân Diệp là chủ soái, đành phải ngoan ngoãn nghe lời.
Đám Lão Phương làm việc cao minh hơn Vân Diệp nghĩ nhiều, bọn họ đi tìm thương gia lớn nhất đàm phán, nói mục đích của đám hải tặc là cướp tiền, không phải đồ thành, bọn họ nói mãi mới thuyết phục được đám hải tặc, chỉ cần có đủ kim tiền, bọn chúng không nhắm vào phú hộ.

- Phác công, ngài xem bên ngoài toàn là đám hải tặc giết người không chớp mắt, vậy mà tới giờ ngài vật ôm rịt lấy tiền tài sao được, nhà ta mua bán trên biển, cho nên mới quen vị đại vương đó, nói hết nước rồi mới được đấy, ngài chấp thuận đi, nhà ta cũng phải giao ra năm thành, nếu ngài còn do dự, đám con cháu ngày phải tuẫn táng vì số vàng bạc kia đấy.

Lời này của Lão Phương không ngừng truyền bá trong đám phú thương Cao Ly, Mạt Hạt, Bách Tế, những người đó không còn cách nào khác, đành giao ra nửa tài sản để giữ mạng, khi Lưu Phương, Lại Truyền Phong nhìn thấy châu báu chất đầy sân, đều phục Vân Diệp sát đất.

Đám Lại Truyền Phong cũng từng phá thành, nhưng chưa từng có thu hoạch lớn như thế, khi lục soát nhà, luôn có đại bộ phận tiền tài bị giấu đi, bản thân không có thời gian lục từng nhà, nay chẳng tốn công đã được người ta mang tới nhiều tài bảo như thế.

Cẩu Phong bị thương xua bình dân đi phá tường thành, phải hủy tòa thành này, Vân Diệp để lại cho hắn ba nghìn binh mã, bản thân cùng Lưu Phương dẫn đại quân tiếp tục tiến về thành Mộc Để.

Thành Mộc Để là một tòa thành rất nhỏ, nó không có ngoại quách, tường thành cũng rất thấp, đại quân tới dưới thành cũng chẳng có ai thò đầu ra, thám mã lén vào thành mới phát hiện ra đây là một tòa thành trống, ba nghìn quân đồn trú ở đây không biết đã đi đâu. Đơn Ưng, Cẩu Tử tìm kiếm ba ngày mới xác định quân mã đã tới thành Đại Vương hết rồi.

Vân Diệp mừng rỡ định lệnh đại quân vào thành, nhưng bị Lưu Phương bợp cho một cái, khinh bỉ nhìn y như nhìn đống phân.

- Có loại tướng quân như ngươi là bi ai của tướng sĩ, chỗ bất minh cũng dám dẫn quân vào à? Nói cho ngươi biết, chỉ cần ngươi vào tòa thành này thì đừng hòng ra được nữa, kẻ làm tướng trên nhìn thấu phong vân chín tầng trời, dưới nắm được sóng biển bốn phương, ngươi không thấy cỏ khô củi gỗ để lại trong tòa thành này quá nhiều à? Cho ngươi biết, nếu ngươi lật mặt đất lên, ngươi sẽ thấy người Cao Ly trốn trong hầm. Chúng ta mang theo xăng dầu vào thành, người ta chỉ cho một bó lửa thì nơi này sẽ là thành Ti Sa thứ hai, ngươi có tin không?

Vân Diệp toát mồ hôi, Lưu Phương không đành lòng, thong thả nói:

- Trên chiến trường phải xem ai chống lại được dụ hoặc, rất nhiều danh tướng bị hủy bởi lợi ích, sau này ngươi phải nhớ, khuyết điểm của ngươi là quá so đo được mất, không làm việc một cách chắc chắn, đừng nghĩ đối phương quá ngu xuẩn.

Vân Diệp xuống ngựa, khom mình thi lễ:

- Hôm nay may có Lưu sư chỉ điểm, Vân Diệp biết sai, nau này làm việc cẩn thận, không dám đắc ý nữa.

Lưu Phương gật đầu, nhỏ giọng dặn dò Lại Truyền Phong, Vân Diệp nhìn thấy năm trăm tướng sĩ vào thành, chốc lát sau trong thành có khói bốc lên, Lại Truyền Phong dẫn năm trăm tướng sĩ chật vật chạy ra.

Chương 632

Lửa cháy một lúc có hơn trăm người cắn răng nhảy từ trên tường thành xuống, Dương Nguyệt Minh mang một nghìn tướng sĩ bao vây, người Cao Ly tập tà tập tễnh còn muốn xông tới chiến đấu, quân sĩ của Vân Diệp giống y, có thể xử lý đơn giản thì không làm phức tạp thêm, một loạt nỏ qua đi, người Cao Ly ôm chăn lăn lộn, có kẻ cương cường lấy đao đâm vào người kết thúc sự thống khổ.

Số còn lại bị đưa tới trước mặt Lưu Phương, một số dùng tiếng Cao Ly chửi bới, Lưu Phương phất tay, những kẻ chửi bới đều rụng đầu, hiện trường tức thì yên tĩnh.

Lưu Phương dùng tiếng Cao Ly thuần thục thẩm vấn xong liền bất kể tín nghĩa giết cả những kẻ kia, thi thể không chôn, chất đống dưới chân thành, chẳng biết có bị lửa thiêu thành tro không.

Thành Mộc Để bốc cháy, tất nhiên không ở được, Vân Diệp học khôn rồi, hạ lệnh gia cố doanh trại mới lập hai ngày qua, Lưu Phương sau khi đi xem tình hình Liêu Thủy sai người lập trại trên núi, kẻ địch ở thượng du, chẳng may chặn sông, rồi xả lũ xuống thì gay, không thể không đề phòng. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Vân Diệp nhìn Liêu Thủy sóng cuộn ầm ầm, không cho rằng người Cao Ly có thể chặn dòng sông rộng ba trăm mét trong thời gian ngắn, dùng máy móc cũng hai phí rất nhiều công sức, hiện muốn làm chuyện này thì nằm mơ còn dễ hơn.

- Công kỳ bất bị, xuất kỳ bất ý, ngươi không nghĩ ra không có nghĩa là người khác không nghĩ ra, người thông minh không chỉ có một mình ngươi.

Thời gian qua Lưu Phương không ngừng đả kích sự tự tin của Vân Diệp, đó là lạc thú lớn nhất của ông ta.

Vầng trăng bèn bèn treo trên trời, ánh trăng không trắng, có màu vàng quỷ dị, Lão Phương vừa mới hầu hạ Vân Diệp đi ngủ thì nghe thấy ngoài trại chiêng trống rền vang, mơ hồ còn có tiếng la hét, tựa hồ có thiên quân vạn mã đánh tới, Vân Diệp thất kinh ngồi bật dậy, Lão Phương vội giúp hầu gia mặc y phục, thấy hầu gia ra ngoài, cũng cắn răng xách một thanh đao đuổi theo.

Doanh trại vô cùng yên tĩnh, Dương Nguyệt Minh ôm đao ngồi ở đó, miệng không ngừng cắt xé đủi dê, chẳng để ý tới tiếng huyên náo bên ngoài, Lại Truyền Phong dẫn quân tốt qua lại tuần tra. Vô Thiệt đang cùng Lưu Phương đánh cờ uống rượu, Vân Diệp phát hiện ra ngoài mình và Lão Phương thì chẳng ai để ý tới tiếng huyên náo kia.

Quả nhiên tiếng huyên náo kéo dài một thời gian liền ngừng, Vân Diệp ngượng ngùng về lều ngủ tiếp, ai ngờ mới ngủ một lúc tiếng chiêng trống lại ầm ầm, lần này còn có tiếng vó ngựa đạp đất.

Đây là kế mệt mỏi của người Cao Ly? Vân Diệp không muốn chạy ra để mất mặt, nhưng tiếng động ngày một lớn, chẳng may người Cao Ly tập kích thật thì sao?

Cắn răng, lại vén rèm đi ra, lần này chỉ thấy mỗi Dương Minh Nguyệt, những người khác hình như đi ngủ hết rồi, Vân Diệp vén một cái lều, thấy quân tốt bên trong ngáy như sấm, thế này sao được? Vân Diệp không yên tâm được, Lưu Tiến Bảo đỡ y bước thấp bước cao xuống núi, cho tới khi nhìn thấy chi chít nỏ tám trâu và nỏ cứng sau tường trại mới yên tâm, giáo úy trực ban đi tới ôm quyền nói:

- Khởi bẩm đại soái, người Cao Ly không ngừng quấy nhiễu, chỉ có mấy chục khinh kỵ, vừa rồi đi qua đã bị giết hết.

Nói xong lắp một mũi tên lửa bắn ra ngoài, quả nhiên dưới chân núi ở chỗ ánh trăng chiếu không tới cắm chi chít tên, một đống người chết ngựa chết nằm đó.

Vỗ vai giáo úy, nói một câu khích lệ, Vân Diệp tâm tình thoải mái về lều, lần này thề bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì cũng ngủ thật ngon.
Nằm trong chăn đếm cừu, đếm hơn một nghìn mới mơ mang thiếp đi, nghe thấy tiếng chiêng canh bốn vang lên, đột nhiên có tiếng động như trời sập, Vân Diệp lao ra như tên bắn, luôn miệng quát:

- Tiến bảo, tiến bảo, có chuyện gì?

- Hầu gia, không có gì cả, người Cao Ly tập kích, Lưu tiên sinh bảo người cứ nghỉ ngơi, chỉ là tập kích thăm dò, Dương Minh Nguyệt sẽ xử lý ổn thỏa.

Con mẹ nó bị tập kích rồi còn ngủ sao được, vội vàng mặc giáp vào, dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của thân vệ, lần nữa tới tường trại.

Thấy đám Dương Nguyệt Minh đang chăm sóc người bị thương, trên mặt đất là những tảng đá lớn nhỏ, ngay nỏ tám trâu cũng bị hỏng mấy cái, lòng giạt đánh thót:

- Lão Dương, người Cao Ly dùng máy bắn đá sao?

- Vâng thưa hầu gia, lần này bọn chúng bỏ vốn lớn rồi, mang cả máy bắn đá nặng nề tới, coi như cũng có bản lĩnh, sau đó bị nỏ công thành châm lửa đốt thành than, ngài xem, giờ còn đang cháy.

Dương Nguyệt Minh chẳng đẻ ý tới người tử thương trước mặt, kể văng nước bọt:

Vân Diệp vừa thò đầu ra nhìn nhưng Lưu Tiến Bảo kéo ngay lại, một gia tướng khác chắn người trước mặt Vân Diệp, nghỉ nghe hắn rú lên, rồi mềm nhũn dựa vào người Vân Diệp.
Dương Nguyệt Minh phẫn nộ hạ lệnh xạ kích vào vị trí đánh dấu trước, lần này bắn ra toàn là hỏa tiễn, vùng đất đó được chiếu đỏ rực, một võ tướng Cao Ly bị vô số tên xuyên qua, ngã xuống đất cháy như đuốc.

Mũi tên to như ngón cái đâm xuyên qua gia tướng, mũi tên này dài hơn hẳn tên thường, còn may đâm vào giáp vai, chưa chết được.

Vân Diệp cầm mũi tên kia xem xét dưới ánh đèn, Dương Nguyệt Minh nói, cung có thể bắn ra được mũi tên này dứt khoát là cung năm thạch, không ngờ Cao Ly còn có tiễn thủ như thế, khi đánh thành Đại Vương phải chủ ý, kẻ địch như vậy rất đáng sợ.

Trên mũi tên khắc hai chữ Hắc Xỉ, rất đẹp, chắc viết từ tay danh gia, Vân Diệp giận dữ định bẻ tên, nhưng thử hai lần đều không thành công, đánh vứt sang một bên.

Vô Thiệt đi vào lều nhìn thấy mũi tên liền nhặt lên, cầm trên tay ước lượng, "í" một tiếng nói với Lưu Phương:

- Không ngờ ở nơi này có xạ điêu thủ trong truyền thuyết, lấy thiết mộc làm cán, bạch ngân làm mũi, điêu linh làm đuôi, hầu gia, sao ngài thoát được? Mạng của ngài lớn thật đấy.

- Không phải ta lớn mạng, mà là gia tướng lấy mạng mình đổi mạng cho ta, nếu bắt được tên Hắc Xỉ này ta sẽ lột da làm kỷ niệm.

- Loại người này rất khó bắt được, suốt ngày nấp trong bóng tối nhắm vào người ta, tên võ tướng bị bắn chết kia không phải là xạ điêu thủ, chỉ là một thế thân của hắn mà thôi. Hầu gia sau này đừng xuất hiện ở chính diện chiến trường, người ta chỉ cần bắn chết ngài thì chuyện chúng ta làm không còn ý nghĩa gì nữa, Lưu Tiến Bảo, chiếu cố tốt hầu gia của ngươi, khi cần lấy mạng ngươi ra đỡ.

Lưu Tiến Bảo vâng một tiếng rồi ngồi bên cạnh Vân Diệp, xem chừng không định rời đi nữa. Lưu Phương kéo Vô Thiệt ra ngoài, chỉ mũi tên trong tay không biết nói gì.

- Đại cữu ca, nghe nói huynh thiếu chút nữa bị người ta làm thịt?

Đơn Ưng hớt hải chạy vào, thấy Vân Diệp còn nguyên vẹn mới thở hắt ra, rót cho mình một cốc trà, uống ừng ực liền ba cốc mới nói:

- Đại ca, đệ dã tới thành Đại Vương, hiện giờ nơi đó đã giới nghiêm toàn bộ rồi, trong thành chỉ cần không phải là quân sĩ là đều bị đuổi đi, nay cổng thành đóng chặt, ruồi cũng không bay vào được, tường thành rất cao, tiểu đệ chưa bao giờ thấy tường thành cao như thế, đệ thấy còn cao hơn thành Trường An, một vạn người của chúng ta không làm gì được nó.

- Vẫn có cơ hội, hiện điểm yếu lớn nhất của thành Đại Vương là thiếu nhân thủ, Lão Phương nói vật tử tiếp tế cho thành Đại Vương xưa nay do thành Thương Nham cung ứng, số lượng vật tư đưa tới đó hàng tháng đều có hạn, nhưng hai tháng trước vật tư đưa tới chỉ còn một nửa bình thường, tức là nửa số binh mã bị điều đi, rất có khả năng là đi ứng phó với Trương Kiệm và Khế Bật Hà Lực rồi, thu gom quân mã vào thành càng nói lên muốn tự giữ lấy thân, dựa vào viện binh khiến chúng ta chảy tới giọt máu cuối cùng, hừm, đợi chúng ta quét sạch kẻ địch xung quanh rồi tính tới thành Đại Vương cũng chưa muộn.

Đơn Ưng nhún vai, chuyện này chẳng liên quan tới hắn.

Chương 633: Cánh tay quý giá

Kẻ địch hai ngày không có động tĩnh rồi, cứ chờ đợi thế này rất bất lợi, cho nên Lưu Phương chuẩn bị chủ động tìm địch quyết chiến, lần này không có thuyền để ngồi, nên mọi người đều mang vũ khí của mình, Vân Diệp yêu cầu có thể mang được bao nhiêu thì mang bấy nhiêu, nỏ tám trâu trừ mấy chục cái dùng cảnh giới, còn lại tháo ra đặt trên xe ngựa, đến khi lên chiến trường mới lắp lại, làm thế cũng là bất đắc dĩ, chẳng có nhiều xe ngựa để chở.

Trên đường kỵ binh Cao Ly không ngừng xuất hiện, rõ ràng chẳng làm được gì còn đi theo nạp mạng, nỏ tám trâu luôn ở trang thái phát xạ, chỉ cần kỵ binh Cao Ly tới biểu diễn kỵ thuật là bị Vô Thiệt bắn bay đi, thời gian qua tên xạ điêu thủ kia biến mất, biết Vô Thiệt làm thế là thu hút sự chú ý của tên xạ điêu thủ kia, giảm bớt áp lực cho mình.

Với một số người không cần nói lời cảm kích, nói còn bị người ta ghét, Vô Thiệt, Lưu Phương đều là người lọc lõi thành tinh, chỉ có tình cảm từ đáy lòng mới được họ tiếp nhận, càng vờ vịt giả dối càng bị họ ghét, vì làm thế là xỉ nhục trí tuệ của bọn họ.

Càng tới gần thành Đại Vương càng gặp phải sự kháng cự mạnh mẽ, có một số nông dân Cao Ly cũng trở nên không an phận nữa, sau khi một đội mười người vào thôn thăm dò tình hình biến mất, Vân Diệp hỏi thôn dân, bọn họ ngậm miệng không nói, quân sĩ tìm được mười cỗ thi thể trong chuồng lợn, trưởng lão trong thôn mới quỳ xuống cầu xin.

Vân Diệp không hiểu cách tư duy của họ, biết rõ đại quân ở ngoài mà vẫn dám giết quân sĩ vào thôn, chẳng lẽ cho rằng quỳ xuống cầu xin thì đại quân sẽ tha cho?

Hai mươi mấy người bị trưởng thôn điểm danh mặt xám như cho tàn, một đám phụ nữ đuổi trưởng thôn chửi bới đánh đập, họ nghĩ trưởng thông không khai ra người nhà của họ thì sẽ an toàn? Nực cười, có ai nghĩ tới mình đang đối diện với những cỗ máy giết người không?

Vân Diệp không nói một lời, cưỡi ngựa rời đi.

Đằng sau có tiếng gào thét thảm thiết, tiếng đao chém vào thịt chui vào tai, Vân Diệp cố gắng chuyên tâm vào nhúm lông trắng trên đầu Vượng Tài, bốn ba sợi hay bốn bốn nhỉ, vừa rồi bị gió làm hoa mắt, phải đếm lại...

Mỗi lần cắm trại, Vô Thiệt đều ở ngoài, một mình ngồi trên xe, nỏ tám trâu đặt bên trên, có thể xoay ba trăm sáu mươi độ, tên dư dả, mấy ngày qua ông ta giết vô số du kỵ, hôm nay Lại Truyền Phong đồ sát thôn làng, hẳn tên xạ điêu thủ kia vô cùng phẫn nộ.

Phẫn nộ luôn làm người ta mất lý trí, khi một xạ điêu thủ lạnh lùng chứa đầy lửa giận trong lòng, bàn tay không chế dây cung của hắn ít nhiều sẽ run rẩy, chỉ cần hắn chậm một chút chút thôi, sẽ bị Vô Thiệt giết chết, trong tầm bắn của cung năm thạch, chính là cự ly vô địch của nỏ tám trâu, ngươi chỉ nghe thấy tiếng nỏ bật lên, nhưng luc đó đục công thành đã xuyên qua người ngươi.

Vô Thiệt nhàn ngã ngồi trên xe ngựa uống trà, trên tường khoang xe đeo một chuỗi tai người dài, đó là chiến tích thời gian qua của ông ta, mỗi cái tai đại biểu cho một mạng người.

Liêu Đông cỏ cây khô héo, nếu như cúi đầu xuống sẽ phát hiện trong bãi có có ít màu xanh tựa có tựa không, chỉ cần thêm hai ngày nữa thôi, màu xanh này sẽ nhanh chóng lớn lên, tranh thủ trong thời gian ngắn nhất kết tua, mọc lá, hé nụ, nở hoa, kết quả, đó là quá trình hoàn chỉnh của sinh mệnh.
Đằng xa không biết trẻ con nhà ai đốt cỏ, tường lựa dựa thế gió nhanh chóng ập tới Vô Thiệt, Vô Thiệt cứ như không nhìn thấy, vẫn nhàn nhã uống trà, chén trà này ông ta uống gần một canh giờ rồi, trong chén không có nước, chỉ có gió. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Trong tiếng cỏ khô nổ lốp đốp, tiếng dây cung đanh gọn vang lên, Vô Thiệt nghiêng đầu đi, mũi tên to như ngón tay sượt qua tai ông ta, còn mang đi ít tóc trắng.

Hai tay Vô Thiệt vừa chạm vào cò, cò liền hỏng luôn, nỏ tám trâu mất cò hoàn toàn vô dụng, sau tường lửa, một nam tử toàn thân áo đen đứng dậy, cây cung lớn kéo căng, trên dây không ngờ là ba mũi tên, mặt hắn có nụ cười, vì đối thủ chết chắc rồi, không một ai tránh được ba mũi tên của mình.

Tên bay đi hắn mới nhìn thấy trước mặt lão già tóc trắng không biết từ lúc nào dựng lên một cái bàn mỏng, hắn không cho rằng cái bàn mỏng ấy có thể chắn được tên của mình.

Vân gia luôn có những thứ kỳ quái, ví như tấm sắt trước mắt, đó là sàn xe ngựa của Vân Diệp, trước kia đã thử rồi, nỏ tám trâu chỉ để lại một vết lõm nhỏ trên nó.

Cung năm thạch tuy là lợi khí vô song, nhưng bất kể thế nào cũng không thể so với sức mạnh thứ máy móc như nỏ tám trâu, ba mũi tên chạm vào tấm sắt nảy ra, rơi xuống dất, xạ điêu thủ nhìn thấy khuôn mặt mang nụ cười chế nhạo của lão già tóc trắng.

Lửa cháy tới trước lão già đó không xa thì tắt ngúm, vì đứng dậy hắn mới phát hiện ra cỏ chỗ đó thiếu một mảng, lửa không đốt tới được.Trong ống tên của hắn còn tám cái, cực hạn của hắn là mười ba mũi tên, bắn hết, hai tay của hắn phải nghỉ tới hai tháng mới có thể kéo được cái cung này, hiện hắn đứng trong tro tàn không nhúc nhích, sau lưng lão già có bốn cái nỏ tám trâu nâng lên, chỉ cần hắn cử động, mười hai cái đục công thành sẽ xé xác hắn.

Liều mạng trên chiến trương thường là tiểu binh, vì bọn họ biết mình không có giá trị gì, rơi vào tay đối phương chỉ có xử tử, các tướng quân không nghĩ thế, chỉ cần thời cơ thích hợp, mình luôn có thể trả về, hoặc trao đổi, đôi khi trên chiến trường tướng lĩnh sống mái với nhau, nhưng rời chiến trường thành bằng hữu sinh tử cũng chẳng có gì lạ, bọn họ gọi đó là công tư phân minh, chỉ không biết rằng khi bọn họ chè chén hàn huyên những âm hồn tiểu binh nghĩ gì?

Xạ điêu thủ ném cung đi, lập tức có quân sĩ đi lên dùng một sợi dây như tơ trói hắn lại, hắn thử rồi, dùng sức thế nào cũng không thoát được.

Vân Diệp dẫn gia tướng bị thương của nhà mình tới, nhìn xạ điêu thụ một lượt, nghe thấy hắn nói:

- Ta lạ xạ điêu thủ Cao Ly, tên Hắc Xỉ Trường, là chí giao với Doanh Châu Đô Đốc, Hộ Đông Di giáo úy Trương Kiệm của các ngươi, nếu ngươi đem ta tới chỗ Trương Kiệm, nhất định được ông ta tưởng thưởng.

- Trương Kiệm à? Hắn ta quen ngươi? Một quan lại Đại Đường và một quý tộc Cao Ly lại có quan hệ thân thiết, vậy ta phải viết thư hỏi Trương Kiệm vì sao ông ta lại xưng huynh gọi đệ với người Cao Ly.

- Ngươi nói thế là sao, bọn ta tuy khác nước, chẳng lẽ lại không thể thành bằng hữu? Chẳng lẽ ngươi không có bằng hữu dị tộc?

- Có, ta có một tiểu thiếp sinh con đẻ cái cho ta, còn có một người tên Uyên Cái Tô Văn, có điều ta đã cướp lão bà của hắn, vứt hắn vào biển, đại khái là thế. Ngươi phế một cánh tay của gia tướng nhà ta, vậy dùng một cánh tây của ngươi đền.

Chuyện Uyên Cái Tô Văn làm Vân Diệp hối không kịp, y quyết không phạm sai lầm tương tự, gọi Lưu Tiến Bảo tới, chuẩn bị chặt một tay của tên xạ điêu thủ đền cho hộ vệ của mình, một gia tướng trung thành như vậy, không thể để hắn chịu thiệt.

- Cánh tay của gia tướng nhà ngươi sao so được với cánh tay của ta, ta là xạ điêu thủ, dù hoàng đế của các ngươi cũng chiêu mộ ta, tuyệt đối không hạ độc thủ, ngươi làm thế là hủy hoại của báu, hai cánh tay này, trăm vạn người khó có lấy một, Đại Đường cũng không có ai được xưng là xạ điêu thủ, sao ngươi có thể làm thế, nếu ngươi hiến ta cho hoàng đế của ngươi, ngươi sẽ được trọng thưởng, chẳng lẽ ngươi không biết một quốc gia sở hữu xạ điêu thú mang ý nghĩa gì à?

Hắc Xỉ Trường không ngừng lùi lại, muốn tránh xa Lưu Tiến Bảo, Lại Truyền Phong mấy máy môi, cuối cùng không nói gì.

Chương 634: Nhìn thấy kinh quan

Lưu Phương thở dài nói với Vân Diệp:

- Hắc Xỉ Trường nói không sai, xạ điêu thủ là một vinh dự, bất kể quốc gia nào có được sĩ khí cũng tăng vọt, phải biết rằng giữa các quốc gia hàng năm đều so tài, cung mã xạ kỵ là quan trọng nhất, có ngươi thế này, đảm bảo Đại Đường ta chiến thắng trong so tài, hắn là nhân tài bất thế, giết sẽ không may.

- Ta không giết hắn, chỉ muốn một cánh tay của hắn đền cánh tay bị tàn phế của gia tướng nhà ta, rất công bằng, xạ điêu thủ, xạ long thủ thì cũng phải đền, có đôi tay tốt thì có thể giết người không cần đền mạng? Các ngươi thích cánh tay của hắn, ta chém xuống, dùng muối ướp là được, ai dám khuyên ta thì làm theo quân pháp! Lưu Tiến Bảo, con mẹ nó ngươi đợi cái gì?

Vân Diệp nhìn thấy các tướng quân đều có ý nói đỡ, nên nói dứt khoát luôn.

Các tương nghe thế tiếc nuối cúi đầu xuống, không nhẫn tâm nhìn cánh tay quý giá bị chặt mất.

Lưu Tiển Bảo chẳng nghĩ nhiều, hầu gia nói chặt thì lão tử chặt, đá ngã Hắc Xỉ Trường, đao chém xiên xuống, Hắc Xỉ Trường gào một tiếng nát lòng rồi ngất xỉu.

Cầm cánh tay đưa cho gia tướng bị thương, cười nói:

- Nhìn xem huynh đệ, hầu gia báo thù cho ngươi rồi.

- Hầu gia, từ khi tới Liêu Đông, ngài như biến thành một người khác, Vân Diệp vui vẻ, lương thiện, bình tĩnh đi đâu rồi? Sao thành kẻ âm độc, hẹp hòi, ích kỷ, quá khích như thế?

Vô Thiệt nhìn Hắc Xỉ Trường bị khiêng đi, cảm khái hỏi:

- Ta cũng không muốn thay đổi, nhưng trên người gánh hơn một vạn tính mạng phải làm sao? Trên đời này người tốt luôn chịu thiệt, ta không muốn thủ hạ mình bị nguy hiểm, vậy chỉ còn cách chuyển nguy hiểm sang cho người khác. Ta không phải là người lương thiện, chưa bao giờ là thế, ông có ngứa mắt thì ta cũng đành chịu, chuyện ta làm rồi, mặc người khác bình phẩm.

Vô Thiệt cười ha hả:

- Ta không có ý trách hầu gia, ngược lại, thay đổi này làm ta rất vui mừng, đó mới là bộ dạng một chủ tướng, bình thường chúng ta có thể nhân từ, nhưng tuyệt đối không phải bây giờ. Ha ha ha, chuyện ta làm trước kia, hầu gia năm mơ cũng không nghĩ tới, ta nhảy ra khỏi cái vòng đó rồi, nên hầu gia chỉ nhìn thấy một mặt của ta thôi, những chuyện ác trước kia làm, ta chưa bao giờ hối hận, nam tử đại trượng phu, đã làm là đừng hối hận, dù chính nghĩa hay tà ác, đó đều là lựa chọn chính xác nhất của ngươi khi đó.

Nhìn Vô Thiệt lấy mấy sợi tóc trên mũi tên kia cẩn thận kết lại, cho vào một cái hộp nhỏ, Vân Diệp chưa bao giờ thấy khao khát về Trường An như thế.

Vân Diệp nóng lòng, Lưu Phương lại không, cả đội quân vẫn giữ nhịp điệu trước đó, Cẩu Tử, Đơn Ưng, Nhân Hùng được dùng làm thám mã, đại đội nhân mã gian nan chèo bè ngược dòng Liêu Thủy.

Mỗi ngày hành quân ba mươi dặm, đó là quyết sách do Lưu Phương định ra, ông ta thà đối diện với tinh nhuệ Cao Ly ở đồng hoang, chứ không muốn công thành, ông ta biết kế hoạch của Vân Diệp, nhưng hoàn toàn lờ đi.

Nếu như đã giao quyền chỉ huy ra, Vân Diệp không thể vượt quyền, trong quân không có hai lệnh, nếu không sẽ đưa tướng sĩ vào địa ngục.Khi hành quân tới An Dương Lĩnh, Lưu Phương đánh lui một đội quân Cao Ly quấy nhiễu, sau đó lập doanh trại kiên cố, hạ lệnh lắp toàn bộ vũ khí lên.

An Dương Lĩnh là căn cứ công kích của đại quân, dưới chân núi là Liêu Thủy rộng lớn, thủy quân cũng cắm trại ở bên sông, Lưu Phương tổng cộng dựng bảy trại nhỏ có thể phòng thủ, người Cao Ly muốn phá trại chính, phải nhổ bật bảy trại nhỏ hình hoa mai, toàn bộ trang bị thủy quân chịu trách nhiệm chuyên chở cũng được đưa vào trại chính.

Trận mưa nhỏ đầu tiên của mùa xuân phủ xuống mảnh đất này, chẳng cảm thụ được mấy ý cảnh, mưa nhỏ như sương khói mang theo cái lạnh thấm vào tận xương, mưa rơi một lúc đã thành tuyết trắng phau phau, mặt đất bị mặt trời ung nóng mau chóng làm nó tan chảy, khiến kế hoạch của Vân Diệp thêm phần khó khăn.

Thành Đại Vương đã trong tầm mắt rồi, nó dựa núi đối thủy, bóp nghẹt đường giao thông nam bắc, là đệ nhất kiên thành ở Liêu Đông, có tám nghìn tinh nhuệ Cao Ly đóng trong thành, thôn trang xung quanh lặng ngắt như tờ, bọn họ sớm chuẩn bị vườn không nhà trống, người Cao Ly rút hết ra sau thành Đại Vương, đừng nói bò dê, muốn tìm một con gà cũng chẳng có.

- Tình hình của thành Đại Vương cũng không lạc quan, Cao Ly vương vì khống chế nó, ra lệnh khi không phải thời chiến thì không được trữ lương, lương thảo của nó đều dựa vào thành Thương Nham tiếp tế, nay thành Thương Nham lọt vào tay chúng ta, lương thảo của nó bị cắt đứt, muốn lấy tiếp tế từ thành An Thị phải vượt qua Long Cương Sơn, đường xá gian nan, hiện giờ xem ai không kìm được ra tay trước.

Đứng trên An Dương lĩnh, tuyết trắng cản tầm nhìn, chỉ thấy tòa hùng thành kia khi ẩn khi hiện, Vân Diệp đột nhiên thấy một kiến trúc giống kim tự tháp bên cạnh thành Đại Vương, đỉnh tháp cao hơn tường thành, nằm giữa Liêu Thủy và thành Đại Vương.

- Đó là cái gì, loại kiến trúc này thường được dùng làm phần mộ, sao lại...

Vân Diệp mới nói được một nửa đã ngưng bặt, Lưu Phương rút kiếm rạch mặt mình, gào thét:

- Ông trời làm chứng, Lưu Phương ta nhất định khiến cẩu tặc Cao Ly trả nợ máu, nếu không chết không về quê.Có động tác này không chỉ mình ông ta, đám Lại Truyền Phong cũng cắt mặt mình, cả những giáo úy cũng thế, Vân Diệp không muốn cắt cũng không được, con mẹ nó, chưa giết địch đã chơi mình một đao, lỗ lớn rồi tay cầm đao nhưng do dự không cắt được, người khác mặt đầm đìa máu, mình không hòa nhập vào thì làm sao làm thống soái được? Ai cung nói chết không về quê, chẳng lẽ chỉ có mình về?

Mặt mát lạnh, hàn quang trong ống tay áo Vô Thiệt lóe lên rồi biến mất, ông ta thấy Vân Diệp gio dự, nên giúp y hạ quyết tâm.

Nhát dao này rất chuẩn không sâu không nông, lại chảy máu rất nhiều, chỉ một lúc mặt Vân Diệp đầm đìa máu, máu còn chảy cả xuống cằm...

Xem như hiểu vì sao Lưu Phương đem toàn bộ tướng quân đứng ở đất tuyết nhìn thành Đại Vương rồi, ông ta muốn tòa kinh quan kia khơi lên nhiệt huyết của tướng sĩ. Mục đích của ông ta đã đạt được, mỗi người trong quân doanh ai nấy mặt chảy máu hô "giết giết giết" như lũ điên, nếu công thành bây giờ sẽ không ai sợ chết, đương nhiên trừ Vân Diệp.

Giáo dục trước chiến đấu xong rồi phải về thành trị thương, con mẹ nó, lần này thành doanh thương binh rồi, lão tặc Lưu Phương làm mình hỏng mặt, Vân Diệp oán hận vô cùng.

Cẩu Tử và Đơn Ưng về thấy mọi người đều cắt mặt thề, mặt mình lại không có thì thấy không phải là nam nhân, vội cắt mặt mình một cái, rồi lén hỏi Vân Diệp thề cái gì bây giờ?

Tuyết rơi suốt một ngày một đêm, sau khi tuyết ngừng, Vân Diệp nhìn thành Đại Vương mừng không khép miệng lại được, vì trắng là đất, đen là nước, quả nhiên đúng như lời đòn, thành Đại Vương thủy đạo chằng chịt, sông hộ thành quấn quanh thành nửa vòng, nhà cửa trong thành chỉnh tề như luống rau, thuyền nhỏ qua lại tấp nập, tựa hồ đang chuyển vật tư lên tường thành, không ngờ còn có tác dụng này.

- Nếu chúng ta có thể chặn được Liêu Thủy thì tốt quá, nước sông chảy ngược sẽ nhấn chìm tòa thành này.

Vân Diệp hứng trí nói, nhưng phát hiện thủ hạ đều bận rộn làm việc khác, coi như mình nói với không khí:

- Nhìn cho rõ, nước chảy vào thành không phải là Liêu Thủy, là một con sông nhỏ đổ từ Long Cương Sơn xuống, ngươi không phát hiện địa thế thành Đại Vương cao hơn bên ngoài à? Ngươi định xây đập cao bao nhiêu mới nhấn chìm được thành Đại Vương?

Người nói là Lưu Phương, người khác biết chủ soái mình không biết chuyện quân, luôn để cho y chút thể diện, chỉ có lão già này là không buông tha.

- Con sông đó chảy quá siết, không thể phóng hỏa, nếu làm nó chảy chậm lại thì tốt.

Vân Diệp chẳng xấu hổ, người mình cả, chả việc gì phải xấu hổ:

- Ta vốn định chặn con sông đó, khi công thành phải lấp bằng sông hộ thành, chuyện này do tam làm.

Lưu Phương nói xong rời lều soái bố trí quân sĩ chặt cây làm thang, máy ném đá, tháp công thành, xe húc thành và lá chắn lớn:

Chương 635: Tiền chiến

Làm công cụ công thành là công việc phức tạp, may mà Vân gia nổi danh giỏi nghề, trong nhà chưa bao giờ thiếu nhân tài mặt này, chỉ cần có bản vẽ, quân tốt tới từ Vân gia trang sẽ mang người mình đi chặt cây.

Công thành chiến thời Đường là thế, một khi tường thành bị phá hủy hoặc tháp công thành vào vị trí, binh sĩ tự nguyện lên trận sẽ phát động công kích, loại bội đội này nổi danh "thê lương", vì bọn họ đã sẵn sàng hi sinh, nhưng người sống sót đều được thăng tiến, chiến lợi phẩm được thưởng mức cao nhất.

Quấy nhiễu, quấy nhiễu không ngừng nghỉ, người Cao Ly từ trên núi, dưới sông, trong cỏ, không ngừng tấn công, mặc dù loại quấy nhiễu này chẳng đáng là gì, nhưng suốt ngày có con muỗi vo ve bên tên cũng làm người ta bực tức.

Tướng sĩ đi chặt cây liên tục bị thương, đại bộ phận là bị thương ở chân, nơi đó bẫy chi chít, người Cao Ly đoán được quân Đường cần nhiều gỗ, mà chỉ có rừng tùng này cung cấp được, có lẽ bọn chúng tự đại, có lẽ không nỡ đốt sạch cánh rừng này nên an bài như thế.

Vân Diệp chẳng cố kỵ, thu thập đủ gỗ là đốt rừng, nỏ binh canh ngoài, người Cao Ly đánh lén nấp trong rừng bị lửa đuổi ra, sau đó bị bắn chết.

Có câu nóng giận không nên dấy binh, người Cao Ly tựa hồ không nghĩ như thế, một người giơ cao cờ lớn dẫn hai nghìn người dũng cảm xông vào doanh trại đại đường khi trời sắp sáng, vào trại rồi mới phát hiện đây là trại trống, muốn lui ra nhưng Lưu Phương không cho cơ hội, cái trò nửa đêm cướp trại chẳng lừa được lão già đó.

Khi hai nghìn thi thể chất đống dưới thành, một tiếng tù dài từ trong thành truyền ra, một đội kỵ binh đứng ngoài cổng thành, người Cao Ly từ khắp nơi chui ra, vào thành rất có trật tự, có vẻ không định quấy nhiễu nữa.

Một sứ giả mang tùy tùng tới trước doanh, đưa cho Vân Diệp một phong thư của Thái Đại Huynh Toàn Nghiễn Trì, yêu cầu y cho phép mang hai nghìn thi hài kia đi, đồng thời cho Vân Diệp lấy hai nghìn thi hài trong kinh quan báo đáp, Lưu Phương đồng ý không chút do dự, nhưng yêu cầu người Cao Ly tự đào thi hài trong kinh quan ra trao đổi.

- Con gà ba chân này là gì?

Vân Diệp lật xem thư, hỏi người Cao Ly kia, hắn chưa trả lời thì tên tùy tùng đã kiêu ngạo đáp:

- Đó là tam túc kim ô, thần của bọn ta, người Đường vô tri, chỉ biết có gà, không biết kim ô sao?

Vân Diệp thẹn quá hóa giận hạ lệnh chặt đầu tên tùy tùng, tên sứ giả khoác lóc muốn xin thi cốt tùy tùng đem về, nhưng Vân Diệp từ chối, trừ khi đem năm trăm cỗ thi hài ra đổi, nếu không đem vị dũng sĩ anh hùng đó nuôi chó.

Sứ giả phẫn nộ chấp nhận yêu cầu, về sau phát hiện Vân Diệp tò mò nhìn cổ mình liền chuồn về thành, chuẩn bị bẩm báo với Thái Đại Huynh Toàn Nghiễn Trì sự kiên trinh bất khuất của tùy tùng, một anh hùng dám mắng tướng lĩnh đối phương vô tri ngay trước thiên quân vạn mã của địch, phải được tất cả người Cao Ly biết tới.

Thấy sứ giả đi rồi, Vân Diệp nhanh chóng về lều, chỉ thấy tên tùy tùng người Cao Ly kia đang cầm gà quay ăn ngấu nghiến, Lưu Tiến Bảo vừa rót nước cho hắn, vừa khuyên hắn ăn chậm lại.

- Chậm cái rắm, lão tử làm nô lệ hai tháng, chẳng có lấy được một miếng thịt, giờ phải ăn cho đã.
- Lần trước chẳng phải ngươi nói ăn thịt ngán rồi à? Đòi ăn mỳ, sao giờ nói ngược lại.

Vân Diệp bực mình hỏi, cái tên này sinh ra cái bộ mặt ai nhìn cũng thấy quen, làm nô lệ mà cũng lên được tùy tùng sứ giả, chẳng hiểu làm thế nào.

Khúc Trác nuốt một miếng thịt gà lớn, chùi mép nói:

- Con gà rừng này gầy quá, chẳng mỡ màng bằng gà trong trang, lần này học sinh đoán chừng đại quân sẽ gặp trở ngại ở thành Đại Vương, nên tới Liêu Đông làm phó nhân cho nhà Nhục Xa Nguyên Hòa, bọn họ thích nô lệ biết nói tiếng Đường, học sinh hối lộ quản gia, kiếm được việc mua bán, cho nên được đi lại trong thành, tiên sinh xem đây là bản đồ thành Đại Vương do học sinh vẽ, không biết có tác dụng không.

Vân Diệp nhìn Khúc Trác xé một mảnh vải lớn từ áo ra, vỗ vai hắn, bảo hắn tiếp tục ăn, mang tấm vải lều soái.

- Đây là bản đồ trong thành Đại Vương, vừa bị thám tử của chúng ta mang ra, mọi người xem xem tấn công ở đâu thì thỏa đáng?

Vân Diệp trải vải lên bàn, Lưu Phương không xem bản đồ mà hỏi:

- Người này đáng tin không?

- Không cần hoài nghi.
Vân Diệp nói dứt khoát:

Lưu Phương lúc này mới xem kỹ tấm vải, đối chiếu với bản đồ của xem, xem xong gật đầu tỏ ý thừa nhận, cuối cùng chỉ cổng tây dựa vào sông:

- Chúng ta tiến công ở chỗ này, giữ vững cổng tây rồi mới có thể tiến hành bước tiếp theo, kế hoạch của ngươi chỉ có thể thành công khi giao tranh.

- Tiên sinh, ta không muốn khi công thành dùng thi thể tướng sĩ đánh đổi, nếu là thế, ta thà quay lại Đại Đường, văn võ toàn triều không ai có thể nói ta sai, kế hoạch kia ta chỉ thí nghiệm một lần, bất kể có thành công hay không ta đều lập tức hạ lệnh nhổ trại về nhà.

Lưu Phương gật đầu:

- Chúng ta không có thực lực công phá thành Đại Vương, Toàn Nghiễn Trì cũng biết, hắn một lòng muốn chúng ta tiêu hao dưới thành, nhìn đi, thành Đại Vương không chỉ có một tường thành, mà có tới bốn lớp, nếu không phá tường thành, một khi cổng thành hạ xuống, chúng ta sẽ bị bao vây, chỉ còn đường chết mà thôi. Cho nên ngay khi công thành phải dùng ưu thế tuyệt đối áp chế kẻ địch, rồi phái nhóm tinh nhuệ đi hủy nguồn nước, chỉ có thể mới hoàn thành được kế hoạch của ngươi.

- Thủy quân là đường lui duy nhất của chúng ta, phải đảm bảo cho họ an toàn, chỉ cần thoát khỏi Liêu Thủy, ra biển sẽ là thiên hạ của chúng ta.

Lời của Lưu Phương làm Vân Diệp mất ngủ cả đêm, lão già đó không hề có qua loa lấy lệ, chẳng định đánh qua một trận rồi thôi, mà chuẩn bị công thành thực sự, không biết ông ta định lấp cái sông hộ thành rộng lớn kia thế nào.

Bình minh ló rạng, trống trận gõ rầm rầm, Vân Diệp cưỡi trên ngựa, theo sau Vô Thiệt đi về thía thành Đại Vương, càng tới gần càng thấy tòa thành này cao lớn, khi cách thành chưa tới ba dặm, tòa thành hùng tráng trước mắt gần như ép Vân Diệp không thở nổi.

Dù chuẩn bị đầy đủ, Vân Diệp cũng không cho rằng có thể dựa vào tấm thân máu thịt để công phá tòa thành này, chẳng có chiến tướng chạy ra diễu võ giương oai yêu cầu đơn đấu, chẳng có người xả hỏng chửi thành, mấy trò vớ vẩn đó trong chiến tranh thực tế chẳng có tác dụng gì, tên mù quân sự Vân Diệp chỉ biết chiến tranh thời cổ qua ( Tam Quốc Diễn Nghĩa) lòng đầy oán giận La Quán Trung.

Chiến trường lặng ngắt như tờ, tường thành không có lấy một người, thình lình trên thành có tiếng reo hò long trời lở đất, đột nhiên tràn ra vô số quân sĩ Cao Ly, chớp mắt đã trải kín tường thành.

Lưu Phương bình tĩnh phất cờ, Vân Diệp thấy một đội quân tốt mang thuẫn bài lớn nghiêm chỉnh từ trong quân ngũ đi ra, đi một bước dừng một bước, đi một bước hò hét một lần, thanh uy chẳng hề thua kém.

Những hán tử mình trần hô hào đẩy xe công thành tới vị trí cách tường thành nửa dặm, xe ném đá phía sau chầm chậm đi theo, xe trâu chở đầy tảng đá gian nan bám sát.

Vân Diệp hơi thất vọng, hôm nay chỉ có thể làm được chừng này thôi, bố trí thế công không phải một hai ngày là xong, chỉ đánh một cổng thành, còn ba cổng thành cho kẻ địch vu hồi, quân của mình quá ít, chả trách binh thư nói, quân đông gấp mười mới có thể vây thành, lấy một vạn hai nghìn quân đi đánh tòa thành một vạn quân cố thủ là đi nạp mạng, nếu không phải quân mình có trang bị xa xỉ, còn cả xăng để dùng, đánh chết Lưu Phương cũng chẳng nhận việc này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau