ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 626 - Chương 630

Chương 626: Nữ nhân xui xẻo (1)

Ngồi trên đầu tướng Cẩu Tử bực bội nhìn trăng sáng tròn xoe, nói với Đơn Ưng:

- Trăng mờ gió lớn, giết người phóng hỏa, nay trăng sáng vằng vặc như thế, y phục hai ta mặc cũng không thích hợp, đi trên đường bắt mắt như chấy trên đầu hòa thượng, ngươi chắc tối nay muốn xông vào phủ thành thủ chứ?

Đơn Ưng vừa mới diệt một tên lính canh ngầm trên tường, vừa nãy bịt miệng không cho hắn lên tiếng, hiện giờ đầu tên lính canh đã xoay hai vòng tất nhiên không nói gì được nữa, đặt thi thể dựa vào tường, quay đầu lại nói:

- Nhiệm vụ của chúng ta là gây náo loạn, giết vài người Cao Ly thôi, ngươi sợ rồi à?

- Đừng dùng cách khích tướng với ta, ta không phải là chim non trong miệng hầu gia hay nói, ta đã lên chiến trường, nên trò này với ta vô ích, giết người mà thôi, có gì đáng sợ.

Nói xong nhảy từ trên tường xuống, khi rơi xuống đất lăn mình về phía trước để giảm lực đạo, không phát ra một tiếng động nào.

Hậu hoa viên không thiếu chuyện phong lưu, phủ thành thủ cũng như thế, đoản mâu trong tay Cẩu Tử vừa rút khỏi cổ hai kẻ vụng trộm, vừa rồi nghe thấy tiếng kêu, còn tưởng mình bị bại lộ rồi, giết người xong mới hiểu ra là chuyện gì, nhổ nước bọt lên hai tấm thân trần, trời lạnh thế này mà không sợ cảm.

Mục tiêu ở tiền viện, hai người xuyên qua một loạt viện tử, hướng thẳng về phía trước mò tới, dọc đường vì để lại đường lui, diệt hết trạm canh cà ngầm lẫn công khai, không khí tươi mát lan tỏa mùi máu tanh.

Hai người đan nhau tiên lên, cuối cùng tới một gian phòng đèn đuốc sáng choang, nghe giọng nói hùng hồn trong đó, mặc dù không hiểu nói gì, Cẩu Tử dám khẳng định chính chủ nhất định ở đó.

Quay đầu tìm Đơn Ưng, thấy Đơn Ưng thay một bộ trang phục phó dịch bê một cái khay gỗ đi tới, còn ném một bộ y phục và một cái ấm trà cho hắn.

Kích cỡ y phục rất vừa, mặc ngoài áo dạ hành, xách ấm trà, Cầu Tử phát hiện ra dưới cái khay gỗ của Đơn Ưng có nỏ đã lên dây, đây là thứ đặc chế của thư viện, trừ hoàng gia trang bị trăm cái thì chỉ thư viện có vài cái, chẳng biết vì sao Đơn Ưng lại có, mình thèm thứ này lâu rôi.

May mà đai lưng da ở hông có hai mươi sáu chiếc phi đao, tay vuốt qua hông một cái, hai tay xuất hiện hai chiếc phi đao mỏng, nhìn nhau một cái, Đơn Ưng bê khay cúi đầu đi nhanh về gian phòng kia, vừa mới tới cửa, hộ vệ đứng hai bên đưa tay ngăn lại, chuẩn bị nhận đồ trong tay họ, không cho tới gần hơn.

Có lẽ là đã quá nửa đêm, thủ vệ đều có chút mệt mỏi, mặc dù thực hiện chức trách, nhưng không nghiêm ngặt như thường ngày, khi phát hiện ra hai người trước mặt đều không quen biết thì đã muộn, yết hầu có thanh đao xuyên qua, thanh đao của Đơn Ưng dưới ánh trăng sáng khác thường, mỗi lần ra tay đều có thủ vệ mất mạng.

Ấm trà trong tay Cẩu Tử đập mạnh lên đầu một tên thủ vệ khác, người cuộn lại, rầm một tiếng xô văng cửa phòng, người không ngừng lăn tròn, phi đao trong tay bắn ra.

Khi hắn đứng dậy thì trên mặt đất đã có ba người nằm, người ngồi ở chủ vị cánh tay trúng ba đao, đã được bộ hạ vây kín.

Cẩu Tử thấy tên đó hi sinh cánh tay giữ lấy mạng thì lòng nổi giận, xoay người một cái, phi trảo ở hông bay ra chụp thẳng vào lão giả ở chủ vị.Tiếng quát rộ lên, bảy tám thanh trường đao đồng loạt bổ về phi trảo, còn có hai thanh xé gió đâm Cẩu Tử, Cẩu Tử rung tay, phi trảo rụt lại như độc xà, xoay một vòng nhỏ, chộp vào yết hầu một tên đại hán mặc khải giáp.

Yết hầu bị phi trảo xé rách, hán tử đó xoay tròn, máu tươi phun ồng ộc, thành suối phun máu.

Hai thanh trường đao còn chưa chạm vào Cẩu Tử thì chủ nhân đã ôm cổ ngã lăn ra đất, yết hầu cắm một mũi tên.

Phi đao trong tay Cẩu Tử lần nữa bay ra, nhưng không thu được hiệu quả, người trong phòng đều mặc khải giáp, chỉ cần cúi đầu xuống, bảo vệ mắt là không lo phi đao làm bị thương.

Tiếng nỏ sau lưng Cẩu Tử vang lên ba lần, ba người Cao Ly phía trước đổ gục, mũi tên lấy thép làm động lực đủ xuyên vàng đục đá.

Một võ tướng Cao Ly gầm lớn, lật tung bàn, nắm trong tay đánh tới Đơn Ưng, hai người sau lưng cũng bám sát theo.

Phi trảo của Cẩu Tử lại phóng về phía lão giả ở chủ vị, hắn tránh ba chiến tướng Cao Ly, một lòng muốn diệt lão giả kia.

Tính sai rồi, lão giả kia không ngờ đá vào bàn, người lướt ra đằng sau, tay phải tóm lấy một thanh trường kiếm trên giá, kiếm hoa loáng lên, phi trảo lập tức bị chém đứt một ngón tay, xích sắt mang theo lực phản chấn cực lớn bay về phía mặt bên Cẩu Tử, bản tay tới va mạnh vào lưng hắn, thiếu chút nữa không thở nổi.

Cẩu Tử khống chế thân hình chuẩn bị nhào tời lần nữa thì phát hiện lão giả đó được tướng lĩnh Cao Ly còn lại hộ vệ đằng sau, Đơn Ưng đang chém giết đằng sau đột nhiên hét lớn:- Tảo đái tư nãi.

…..

Vân Diệp buộc mình vào cột buồm, lần này không có cuồng phong, nhưng đằng sau lưng là sóng lớn cao bằng người ầm ầm kéo tới, thực sự không phải là cảm giác hay lắm. Đuôi thuyền vống lên cao, thiếu chút nữa tưởng mình bị vùi xuống đáy nước.

Dưới lực hút của mặt trăng, con sóng này vừa qua con sóng lớn hơn phía đằng sau lại hình thành, tướng sĩ thủy quân đứng trên bè còn đỡ một chút, đám tướng sĩ lục quân mới học bơi nửa tháng mặt cắt không ra máu, tới ngay cả Lại Truyền Phong, Cẩu Phong thấy chết chóc số cũng khiếp sợ không thôi.

Bè được nối với nhau thành một mảng, có tác dụng chống chọi sóng gió, Vân Diệp ôm cột buồm nhìn thấy rõ mảng bè như cái áo rách bị sóng đánh lên xuống liên hồi.

Do có chuẩn bị trước nên tất cả tướng sĩ đều cố định mình lên bè hoặc thuyền, cắn răng chống lại sóng nước.

Đối diện với Vân Diệp là Uyên Cái Tô Văn bị thường trói chặt như con tằm, ở phương diện an toàn Vân Diệp chưa bao giờ xem nhẹ, loại người như Uyên Cái Tô Văn thì đích thân mình trông coi vẫn hơn.

- Vân hầu đúng là đại tài, Uyên Cái Tô Văn này chưa từng nghĩ ra cách vào sông như thế, hôm nay mở rộng tầm mắt rồi.

Uyên Cái Tô Văn đầu ngửa lên trời cảm thán, không biết khóc hay cười.

Nhìn thấy đội thuyền lao nhanh về phía trước, tuy thiếu chiến hạm lớn, nhìn thấy thành bè bập bềnh trước mặt, Vân Diệp ít nhiều có chút tự hào, ở thuyền đối diện Vô Thiệt nắm lấy Lưu Phương, đang ra sức gào gì đó. Trận hình lần nữa điều chỉnh phương hướng, cuối cùng tới giữa Liêu Thủy, ai nói xích sắt liên hoàn của Tào Tháo là sai? Ai nói học theo Tào Tháo nhất định là bị xui xẻo?

Con người dễ gặp chuyện lúc đắc ý nhất, ví như Tào Tháo ở đường Hoa Dung, ví như Vân Diệp bây giờ, y tính tới mọi nhân tố, chỉ không nghĩ tới một người, một nữ nhân.

Vì nàng là nữ nhân nên Vân Diệp rất hào phóng nhốt nàng trong khoang thuyền, vì nàng là nữ nhân, Vân Diệp không có nữ nhân trông chừng nàng nên để mặc nàng, vì nàng là nữ nhân, Vân Diệp dùng một cái khóa khóa lại trong phòng.

Giờ xảy ra chuyện rồi, nữ nhân chết tiệt đó biết mở khóa, còn rất thông minh lấy y phục làm thừng xoay tròn xiết đứt then cửa, hiện đang mình trần đứng trên sàn thuyền, dùng cả miệng lẫn tay cởi thừng cho Uyên Cái Tô Văn.

Vân Diệp cuống lên, không kịp cởi thừng trên người, cầm nỏ nhắm vào Uyên Cái Tô Văn bóp cò liền ba phát, đúng lúc này thuyền bị sóng lớn đẩy lên cao, ba mũi tên sượt qua Uyên Cái Tô Văn, một mũi trúng vai Vinh Hoa, nàng thét lên, ngã ra sàn, lúc này thuyền nghiêng đi, Vinh Hoa bị trượt tới mũi thuyền trong tiếng kêu xé lòng của Uyên Cái Tô Văn.

Chương 627: Nữ nhân xui xẻo (2)

Vân Diệp hả hê nhìn Uyên Cái Tô Văn rơi vào điên cuồng, tên này đang rống lên với y như dã t hú, Vân Diệp cười ôm chặt lấy cột buồm, lúc này mà cởi thừng trên người ra đúng là tìm lấy cái chết.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Vân Diệp, một cánh tay trắng muốt từ mũi thuyền vươn lên, nữ nhân kia phơi mông trèo lên thuyền, thực sự không thể nói là đẹp được, thấy nàng gian nan trèo lên thuyền, Vân Diệp không ngờ thở phào, nếu chẳng phải trong tay cầm nỏ, nói không chừng đã vỗ tay rồi.

Vinh Hoa bò tới như điên, bầu ngực no tròn loang lổ máu, vai cũng đẫm máu, vừa rồi bị ngã, mũi tên đâm xuyên qua bả vai nàng, Vân Diệp nhìn thấy nàng rút mũi tên gây trở ngại hành động ra, máu tuôn như suối mà vẫn chổng mông dung rang cắn dây thừng của Uyên Cái Tô Văn.

Vân Diệp lần nữa giơ nỏ lên bóp cò, đáng tiếc ba mũi tên đã bị bắn hết, Lưu Tiến Bảo cắt đứt dây thừng, loạng choạng đi tới chuẩn bị giết chết nữ nhân kia.

Vân Diệp cũng cởi dây thừng ra, để Uyên Cái Tô Văn chạy thoát thì hậu quả quá nghiêm trọng, Lưu Tiến Bảo cố gắng khống chế cơ thể trên sàn thuyền trơn trượt, vừa đứng vững thì bị một đợt sóng xô vào thuyền làm ngã trở lại mạn thuyền.

Thừng trên người Uyên Cái Tô Văn đã được cởi một nửa, hai tay hắn đã được giải phóng, Vân Diệp toàn lực lây dây nỏ, giơ lên chuẩn bị bắt thì thấy một hai cái vú nhuộm đỏ máu xô vào mặt, ôm chặt lấy y.

Uyên Cái Tô Văn đã cởi được thừng, vừa định lao lên thì Lưu Tiến Bảo liều mạng giữ lại, bẩu ngực no căng của mỹ nhân áp vào mặt, nhưng chẳng có long dạ nào hưởng thụ, Vân Diệp đẩy nữ nhân kia ra, bóp cò, rất may lần này tên hơi chệch, nhưng vẫn bắn trúng cánh tay Uyên Cái Tô Văn.

Trong tiếng gào thảm thiết của Vinh Hoa, Uyên Cái Tô Văn vùng thoát khỏi Lưu Tiến Bảo, nhìn nữ nhân ôm chân Vân Diệp một cái, tru lên như sói lao vào biển...

Cẩu Tử không biết Đơn Ưng nói cái gì, nhưng biết đó là tín hiệu rút lui, hai chân đạp đất, người vọt lên, khi tới gần nơi Đơn Ưng quyết chiến, phi đao ném trúng một tên giáp sĩ, tên đó gầm rú, trường đao chém vào khung cửa sổ, tiếp đó cổ xuất hiện một vệt đỏ kéo dài, ngã rầm xuống đất.

Đơn Ưng kéo Cẩu Tử lao ra ngoài, hai cái chai đốt cháy ném vào phòng, hai tên giáp sĩ vung đao chém, tức thì xăng bắn tung tóe, lửa bùng lên, hai tên giáp sĩ toàn thân dính đầy xăng biến thành đuốc, cùng lúc đó cả gian phòng cũng biến thành biển lửa.

Nghe tiếng kêu gào làm người ta sởn gai ốc trong phòng, Đơn Ưng lại lấy ra hai cái chai nữa ném vào, tiếng nổ lớn vang lên, ngọn lửa hung dữ từ cửa sổ, từ đại môn phun ra ngoài, thế lửa này đừng nói là người, dù sắt cũng bị nung chảy.

Cẩu Tử đứng ngoài thưởng thức lửa cháy một lúc, nghe tiếng huyên náo từ xa truyền tới mới cười hăng hắc theo Đơn Ưng leo lên tường, hai người chạy trên tường nhưu mèo, mau chóng tới hậu hoa viên, vừa nhảy xuống tường liền thấy một nữ tử Cao Ly cầm đèn lồng run lẩy bẩy nhìn hai bọn họ.

Đơn Ưng giơ đao lên, Cẩu Tử giữ lại, đi nhanh tới trước mặt nữ tử đã sợ chết khiếp đó, nhìn cánh môi hồng nhuận của nàng, không kìm được cúi đầu xuống hôn.

Tới khi bị Đơn Ưng tát một cái mới cười lớn chạy nhanh qua hoa viên, nhảy qua tường, vẫy tay với nữ tử Cao Ly kia, biến mất trong bóng đêm...
Tâm tình của Vân Diệp lúc này quả thực không thể nào miêu tả được, mình luôn tránh nuôi hổ gây họa, không ngờ vẫn đề Uyên Cái Tô Văn chạy mất, y không nghĩ hắn sẽ bị chết đuối, loại người này mà dễ dàng chết như thế, về sau đã chẳng thành truyền kỳ.

Cúi đầu nhìn nữ nhân vẫn ôm chặt mình, bực bội nói:

- Được rồi, được rồi, người đã chạy mất rồi, cô còn định ôm tới bao giờ?

Vinh Hoa lúc này mới thét lên buông Vân Diệp ra, ôm lấy ngực ngồi xuống, nữ nhân này đúng là vưu vật hiếm có trên đời, làn da trơn bóng dưới ánh trăng ánh lên như ngà voi, đường cong cơ thể tuyệt mỹ, sau khi ngồi xuống, Vân Diệp mới phát hiện dưới vòng eo thon thả của nàng cà hai cái mông lớn tới khoa trương, mặc dù dính máu và nước biển, nhưng mang tới một sự cám dỗ khác lạ.

Nuốt một ngụm nước bọt, Vân Diệp cởi thừng ra, lúc này sóng đã lắng xuống nhiều rồi, Lưu Phương huơ đèn bão truyền tin, cả đội thuyền loạn cả lên.

Ghé vào đuôi thuyền quan sát mặt biển, Uyên Cái Tô Văn đã biến mất tăm tích, lần này thì phiền rồi, mình đóng giả cao nhân cái chó gì, gặp một cái cho nhát đao có phải xong rồi không? Mười con chim trong rừng, chẳng bằng một con trong tay, đấm mạnh vào mạn thuyền, úi da, đau chết mất.

- Vân hầu, có thể cho ta về phòng không, ta không mặc y phục.

Nữ nhân chết tiệt kia tới giờ còn phát ra lời van nài tội nghiệp, vốn muốn từ chối, cô thích phơi mông chạy khắp nơi thì cứ phơi ra đi, đáng tiếc Vân Diệp không làm được loại chuyện này, nhìn Vinh Hoa trần truồng trở về phòng như con thiên nga kiêu ngạo, Vân Diệp đập đầu rầm rầm vào mạn thuyền.
Cả đội thuyền mau chóng lao đi, rừng cây rậm rạp hai bên bờ chắn gió biển, Liêu Thủy rất là lạ, nước sông đen xì, một số con cá màu đỏ bơi theo đội thuyền vào nội địa, bụng con nào cũng căng phồng, xem chừng bọn chúng định tới đầu nguồn Liêu Thủy đẻ trứng, bọn cá này rất ngốc, Vân Diệp nhìn thấy mấy con nhảy lên bè, quân tốt cao hứng nhặt lấy.

Lúc này mà không kiếm vài con cá ăn thì quá không phải với bản thân rồi, thứ này đem ướp với muối thì ngon tuyệt vời, có điều Vân Diệp ăn một miếng liền nôn thốc nôn tháo, mùi cá tanh tưởi chết người, đáng đời thấy cái gì ăn được cũng cho vào mồm.

Rừng cây dần trở nên thưa thớt, bên bờ toàn là cây cỏ cao bằng người, nhìn gà rừng vỗ cánh trong bụi cỏ, Vân Diệp rất muốn xuống thuyền bắt, lấy gậy bắt được chim, lấy muôi cũng múc được cá, đó là lợi ca ngợi Liêu Đông ở đời sau, nay vùng hoang nguyên ít người này nhất định càng giàu có hơn đời sau.

Thám mã lên bờ đi chưa được mười dặm đã phải quay về thuyền, hai bên bờ chẳng hề có đường cho người ngựa đi, đại bộ phận vùng đất còn có đầm lấy, chỉ nửa ngày đã tổn thất mất ba con chiến mã.

- Vậy không cần thám mã nữa, đành tùy cơ ứng biến vậy, tốc độ của thám mã còn không nhanh bằng thuyền, dù có tình huống phát sinh, đợi chúng về thông báo thì cũng đã muộn.

Lưu Phương nói những lời này rất vô trách nhiệm, nhưng đám Lưu Nhân Nguyện lại đồng loạt gật đầu, kế sách hiện giờ là đua tốc độ với Uyên Cái Tô Văn, đánh khi đối phương còn chưa kịp phản ứng.

- Đánh trận là mạo hiểm, xem cai có thể chịu đựng được, rồi xem ông trời đứng ở phe nào.

Lão già vô cùng cảm khái. Truyện được copy tại

- Cổ thư chẳng nói ngồi sau rèm mà quyết thắng ngoài ngàn dặm sao? Chẳng phải có tướng quân như thế à?

Vân Diệp xen vào một câu:

- Chưa thấy người nào như thế, theo lý mà nói thì bản triều cũng có vài người đáng gọi là danh tướng, nhưng khi đánh trận chẳng thấy ai trốn đằng sau mà dễ dàng giành được chiến thắng.

Lại Truyền Phong gãi đầu trả lời Vân Diệp, còn Lưu Phương căn bản chẳng thèm để ý tới y.

Vân Diệp lên chiến trường hai lần rồi, nhớ lại lần ở thảo nguyên Lý Tịn vì truy kích Hiệt Lợi mà lạnh như rùa đóng băng, Lý Nhị suốt ngày khoe trận chiến Lạc Dương, nhưng cũng đích thân cưỡi ngựa chém giết cùng địch, chẳng ai nấp sau lưng chỉ nói mồm, nghĩ tới miêu tả trên sử sách, Vân Diệp nhận định rằng đám sử quan thuộc trường phái lãng mạn, đồng môn với Lý Bạch, thác đổ như đái bậy tới miệng ông ta lại thành ngân hà trên chín tầng mây, tóc trên đầu dài ba xích ( 1 mét) là ghê lắm rồi, lại nói tóc trắng ba nghìn trượng. Hôm nay xem như đã hiểu cách viết lách của cổ nhân, trừ Tư Mã Thiên ra, người khác miêu tả phải giảm đi một trăm lần rồi hẵng xem, người Đại Đường bản tính thoáng đạt, Vân Diệp chuẩn bị sau này giảm độ tin cậy của bọn họ đi hai trăm lần rồi tính sau.

Chương 628: Tình thánh Uyên Cái Tô Văn

Sông hẹp lại, nước chảy càng lúc càng xiết, ba tấm buồm đều thu lại, các thủy thủ nỗ lực chèo thuyền, khắc phục sức nước, may mà đằng sau có sóng biển không ngừng cuốn tới, hỗ trợ đội thuyền phần nào.

Nữ nhân kia nấp trong khoang thuyền hát suốt, tựa hồ vô cùng vui vẻ, chuyện Uyên Cái Tô Văn bỏ chạy từ trên xuống dưới không ai trách Vân Diệp, ngay cả Lưu Phương luôn coi Vân Diệp như đồ đệ cũng chẳng nói gì, với ông ta, đây là chuyện nhỏ tới mức chẳng thể nhỏ hơn, bất kể thế nào Uyên Cái Tô Văn cũng không thể tới thành Thương Nham trước bọn họ.

- Vân hầu tới phòng thiếp thân, phải chăng muốn thiếp thân hầu ngủ?

Mỗi lần tới chỗ Vinh Hoa, nữ nhân này đều cung kính thi lễ với Vân Diệp, sau đó hỏi thẳng câu này:

- Miễn đi, ta không có thói quen lẫn hứng thú cưỡng bức, bỏ dao xuống đi, suốt ngày dí vào cằm không mệt à? Con dao nhỏ như vậy không giết được bản thân cô đâu.

- Thiếp thân biết không được, chỉ chuẩn bị rạch nát khuôn mặt này, nếu hầu gia định cưỡng ép, thân thân sẽ rạch lên mặt, không biết hầu gia có thích nữ nhân xấu xí không?

Đừng thấy Vinh Hoa cười hì hì nói câu đó, Vân Diệp biết nếu mình muốn làm gì nàng, nàng lấy dao rạch mặt không chút do dự.

- Uyên Cái Tô Văn chạy rồi, cô làm sao bây giờ? Ta làm xong việc sẽ về Đại Đường, ta không định trả cô cho hắn, vậy cô ở Đại Đường thủ tiết cả đời cho Lão Cái đi. Cô sống ở Cao Ly chắc cũng chẳng dễ chịu, nhìn đám tử sĩ muốn giết có là biết chẳng phải của nhà bình thường, các người đội mũ xanh cho Cao Kiến Vũ, ta nghĩ ông ta sẽ không dễ dàng tha cho cô đâu, nói không chừng ông ta còn diệt luôn Lão Cái.

- Vân Hầu ngài đánh giá cao Cao Kiến Vũ rồi, thiếp thân gả cho Cao gia làm thứ phi, ông ta chưa bao giờ tới gặp thiếp thân, thiếp thân ở nhà mẹ đẻ, chỉ mang cái danh thứ phi xuông mà thôi, từ lúc năm tuổi thiếp thân đã nói với Tô Văn muốn gả cho huynh ấy, suy nghĩ này chưa bao giờ thay đổi. Trong số quý tộc Cao Ly, huynh ấy ưu tú như vậy, hoàn toàn khác đám hoàn khố khiến người ta buồn nôn kia, trời chưa sáng huynh ấy đã luyện võ, sau đó nghiên cứu binh pháp, bách gia chư tử, tới mười tám tuổi đã là người tài hoa nhất lớp trẻ ở Cao Ly.

- Quy tộc Cao Ly bằng tuổi huynh ấy đã thê thiếp thành bầy, chỉ huynh ấy vẫn một thân một mình, hoàng đế muốn gả muội muội cho huynh ấy, huynh ấy từ chối ngay, thiếp thân biết huynh ấy chờ mình, nếu thiếp thân nói một câu, chúng ta tư bôn đi, huynh ấy nhất định vứt bỏ tất cả mang thiếp thân đi.

- Sau khi phụ thân chết, thiếp thân không còn vương vấn gì nữa, muốn trao thân cho huynh ấy, sau đó tự sát, không thể hại huynh ấy, huynh ấy ưu tú như thế.

- Kết qua, ha ha ha, kết quả huynh ấy từ Liêu Đông xa xôi giám sát xây dựng trường thành trở về, mang thiếp thân rời khỏi thành bình nhưỡng, chạy tới Tam Sơn Phổ, vì thế lực nhà huynh ấy ở đó.

- Buổi tối hôm đó là kế dụ địch của huynh ấy, muốn dụ toàn bộ kẻ địch tiềm tàng ra để giết, huynh ấy làm được rồi, tiếc là gặp phải ngài, Tô Văn nói, ngài là kẻ địch đáng sợ, huynh ấy muốn giết chết ngài, nhất định sẽ làm được, huynh ấy chưa bao giờ để người khác thất vọng.

Nghe Vinh Hoa ca ngợi Uyên Cái Tô Văn như tình thánh, Vân Diệp bực tức nói:
- Có chuyện này chưa nói với cô, ta đã đem tin Uyên Cái Tô Văn đưa bọn ta đi đốt thành Ti Sa, hủy Tam Sơn phổ truyền đi, không biết có ai tin không?

Vinh Hoa đột nhiên ngẩng đầu lên làm Vân Diệp giật mình, khuôn mặt vốn trắng bệch tràn ngập thù hận, có điều nàng chỉ nhìn Vân Diệp một cái rồi lại cúi đầu xuống.

- Cao Kiến Vũ không phải đồ ngốc, Tô Văn không có bất kỳ lo do gì giúp Đường Quốc, nhà huynh ấy, tổ tiên huynh ấy đều ở Cao Ly, huynh ấy không phản bội, không ai tin hết đâu, bọn họ sẽ đem toàn bộ tội nghiệt tính lên người ngài thôi, sử quan Cao Ly sẽ viết, Vân Diệp đốt thành Ti Sa.

- Điều cô nói chỉ là giả thiết, đợi Lão Cái thoát được kiếp nạn này hẵng nói, giữa đêm sóng to gió lớn như thế nhảy xuống thuyền hi vọng sống sót không lớn, cô chuẩn bị tuẫn tình vì hắn thì hơn.

Uyên Cái Tô Văn trốn rồi, Vân Diệp liền mất hứng thú nói chuyện với Vinh Hoa, đánh tốt trận trước mắt mới là quan trọng, nay Đơn Ưng, Cẩu Tử, Nhân Hùng đều ở thành Thương Nham, dựa theo tính của Tiểu Ưng, có Cẩu Tử giúp đỡ, hắn nhất định gây ra hỗn loạn, chỉ không biết hỗn loạn tới mức độ nào.

Thành Thương Nham rất loạn, cực loạn, tòa thành chỉ có bốn cổng nay đang lùng sục khắp nơi, huyết án hôm qua trong thành làm người trong thành run sợ, Cao Huệ Chân chết rồi, sau khi lửa tắt mới phát hiện mười bảy tướng quân đều chết trong phòng, nay thống soái thành Thương Nham là Cao Ngọc Long, đại nhi tử của Cao Huệ Chân, mệnh lệnh đầu tiên hắn đưa ra là đóng kín cổng thành lùng sục.

Ở trong thành đều là người Cao Ly, thành ba dặm, quách bảy dặm, chỉ đám người sống ở ngoài quách mới đáng hoài nghi, hắn quên mất, kim tiền ở bất kỳ xã hội nào cũng có sức mạnh ghê gớm, ở trong nội thành cũng chẳng phải toàn người Cao Ly, có rất nhiều phú thương, ví dụ như Thôi Hoàn, ông ta là phú thương nổi danh ở Cao Ly, để thuận tiện, thuê rất nhiều người Đường, Lão Phương là đại chưởng quầy, tất nhiên có thân phận hơn người một bậc.

Cao Ngọc Long không có thu hoạch gì ở ngoài quách, ánh mắt chuyển vào nội thành, lúc này hắn không cho rằng là thủ đoạn của kẻ địch nữa, rất có khả năng là nội quỷ.
Thế là tính chất sự việc thay đổi, tranh đấu quyền lực có rất nhiều bóng tối không ai biết, có kẻ muốn thay thế nhà ta thống trị biên thành?

Những người Đường được phú thương thuê mướn có thể bỏ qua, vì kế thừa quyền lợi biên thành không liên quan tới họ, những kẻ ngốc chỉ biết kiếm tiền cho người khác đó không đáng tốn công.

Cẩu Tử nằm trên đống cỏ trong sân, miệng ngậm một gốc rạ hỏi:

- Tiểu Ưng, chuyện do hai ta làm, sao người Cao Ly cứ tìm người khác gây phiền toái?

Đơn Ưng đang chải lông cho chiến mã, nghe Cẩu Tử hỏi, ném ngay bàn chải đi:

- Ngươi còn mặt mũi mà hỏi à, hôm đó cho ả nữ nhân ấy một đao là xong, ngươi lại hôn người ta, tiếp tục như thế ngươi sẽ biến thành hái hoa tặc, ta thấy phải biến ngươi thành giống sư phụ của ngươi, thế mới triệt tận gốc được.

- Thế không được, ta chuẩn bị kiếm hai ba nương xinh đẹp, sinh vài đứa con, để lại vài đứa, cho một đứa theo họ của sư phụ, ngươi triệt gốc của ta không được, sư phụ ta sẽ tìm ngươi liều mạng.

Hai người đang tán phét bậy bạ thì Lão Phương đi vào, đóng đại môn, nói nhỏ với họ: Truyện được copy tại

- Đại quân của hầu gia tới rồi, nay ở Liêu Thủy cách thành năm mươi dặm, các ngươi nói xem chúng ta phối hợp với đại quân để mở cổng thành thế nào?

Đơn Ưng về phòng, lấy một cuốn sách nhỏ ra, chỉ những cái cái tên cửa hiệu trên đó:

- Đây đều là thương gia Đại Đường, tổng cộng có hai mươi mốt nhà, thế nào cũng gom được hai trăm người, ngoài quách không cần chúng ta lo, hầu gia sẽ không tùy tiện công phá, còn trong thành phải xem chúng ta rồi. Phương thúc, thúc đi liên lạc với bọn họ, bảo bọn họ sẵn sàng, nếu có người không nghe thì giết luôn, đám Nhân Hùng cũng ở trong thành, bảo họ phối hợp.

- Không cần lo, chỉ cần là người Đại Đường, nếu không nghe, chẳng những bọn họ quay về không sống nổi, ngay cả gia chủ của họ cũng thối hoắc, đây là chuyện chết người, không ai dám tùy tiện.

Lão Phương nhận lấy cuốn sách xem vài lượt, mặt hiện lên nụ cười, đều là mấy cửa hiệu thường ngày qua lại gần gũi, mọi người ở Cao Ly, không ai dám nói thật, thì ra đều là người Đường hết, chả trách làm việc với họ lại thuận lợi như thế.

Chương 629: Nỏ binh

Chuyện hải tặc đánh vào đất liền cực ít, nhưng cũng không phải là không có, trước kia chỉ cần có sông là có hải tặc, những nông dân Cao Ly ở ngoài thành đột nhiên ở chân trời có vô số hải tặc, trừ vài con ngựa, đa số là đi bộ, cờ mang hình đầu lâu cực lớn bay phần phật, đây là đám hải tặc rất có kỷ luật, nông dân Cao Ly hoảng sợ, chạy về nhà mang con cái biến mất trong chốn hoang dã.

Chiến tranh tới quá bất ngờ, khi Cao Ngọc Long nghe thấy có hải tặc tập kích thì đứng trong sân cười lớn, hải tặc không biết sống chết, tưởng rằng giết chết chủ tướng trong thành là có thể mặc sức chém giết? Bọn chúng quên thành Thương Nham là lãnh địa của Cao gia, chỉ cần Cao gia còn một người sống là không sụp đổ được, nếu đánh bại đám hải tặc đáng ghét này trong dã chiến, danh vọng của Cao gia sẽ lên một tầm cao mới.

Đám khốn kiếp này đáng bị rút gân, cắm vào cọc cảnh cáo kẻ khác, ý đã quyết, liền điểm ba nghìn bộ binh, hai nghìn kỵ binh rời thành nghênh địch, hắn thấy chừng đó đối phó với một đám ô hợp đã là quá cẩn thận rồi.

Lưu Phương nhìn cờ xí trên tường thành, nói với Vân Diệp:

- Ngươi tốt số lắm, người ta chuẩn bị rời thành chiến đấu rồi, xem đi ở chủ tướng đã dựng lên, còn cờ phi mã nữa, đó là thân vệ của chủ tướng, không ít hơn sáu nghìn người, lão phu muốn xem ngươi diệt địch trong tầm mắt, giữ thương vong bằng không ra sao?

- Chẳng lẽ chúng ta không bày trận, chia cánh phải trái gì à? Cứ xếp mấy hàng đợi địch xông lên thế này sao?

Vân Diệp nhìn binh mã trong thành không ngừng kéo ra, ngươi ta khôi giáp sáng loáng, quân trận chỉnh tề, chẳng giống bên mfnh, chỉ có đội hình hàng ngang, chẳng có gì che thân, chẳng có trận thế, nhìn kiểu gì cũng giống một đám ô hợp.

- Tiểu tử, học tập một chút đi, đây chính là mang thứ mạnh nhất của ngươi đối phó thứ yếu nhất của địch, quân đội của ngươi dựa vào cung nỏ, và nỏ tiễn bắn không hết, tầm bắn xa hơn cung nỏ của người Cao Ly rất nhiều, lão phu muốn xem dưới mưa tên dày đặc, người Cao Ly xông lên ngọn núi nhỏ này ra sao, không biết người Cao Ly định dùng bao nhiêu thi thể bù đắp chênh lệch này.

- Điền Kỵ đấu ngựa không phải như thế, hình như bên thất bại mới làm thế.

Vân Diệp không yên tâm nói với Lưu Phương, nhưng lão già này đã đi ra chỗ khác, ông ta không muốn bị Vân Diệp làm uất chết.

Cao Ngọc Long đứng trên tường thành nhìn đám hải tặc, chưa tới một vạn người mà dám đồ mưu thành Thương Nham, thấy trận thế lộn xộn của đám hải tặc, thấy chiến thắng đã nắm chắc trong tay, trận này nếu không đích thân chém chết vài tên sao xứng với anh linh phụ thân trên trời.

Từ nhỏ đã biết phụ thân mình là một đại anh hùng, hắn cũng nỗ lực theo kịp phụ thân, nay cuối cùng cũng có cơ hội, hít sâu một hơi, đội mũ trụ xuống thành.

Vân Diệp còn tưởng rằng sẽ có một đại tướng đứng ra chỉ đối phương hô:

- Gia gia ở đây, kẻ nào dám tới nạp mạng.Kết quả thật thất vọng, người Cao Ly còn còn bừa bãi hơn mình, trung quân chưa di chuyển, kỵ binh hai cánh đã ùn ùn kéo tới, còn may Lưu Phương có cách ứng phó, hai bên là lục quân có sức sát thương lớn nhất, một đầu là Cẩu Phong, một đầu là Lại Truyền Phong, huynh đệ Dương gia ở trước mặt không xa, quay đầu lại nhìn thấy Vượng Tài mới yên tâm, khi tới lúc không cầm cự được thì chạy cho nhanh, Vân Diệp chưa bao giờ có suy nghĩ hi sinh vì nước.

Vô Thiệt lần đầu tiên mặc khải giáp, giáp đen tóc trắng, trông rất có khí khái nam tử, cầm một cây thiết thương, đang nhắm mắt dưỡng thần. Lão già Lưu Phương không ngừng liếm môi, hoành đao đã vô thức kéo ra một nửa, lão già này chả biết sợ đâu, chẳng qua vì rời chiến trường quá lâu, hôm nay làm lại nghề cũ, nhất định muôn phần cảm khái, không muốn quấy rầy ông ta, nhìn kỵ binh địch ùn ùn kéo tới, Vân Diệp lặng lẽ tới gần Vượng Tài, sẵn sàng cướp đường bỏ chạy.

Lại Truyền Phong tu một ngụm nước lớn, mắt đỏ lên, bên cạnh có một bộ nỏ tám trâu, trên lắp ba mũi tên, chỉ cần tên lệnh bên mình bắn ra, vạn tiễn sẽ đồng loạt phát xạ.

Người Cao Lệ tới gần lắm rồi, khuôn mặt vặn vẹo của đám kỵ binh đã hiện ra rõ ràng, khi bọn chúng nâng trường thương lên ngang người, Lại Truyền Phong cười lớn đập cò, khoảng cách gần thế này, nỏ tám trâu là vô địch.

Tiếng rít từ hai bên đội ngủ đồng loạt vang lên, Cẩu Phong cũng phát động rồi.

Trương kia Vân Diệp có nhận thức sai lầm về nỏ tám trâu, cho rằng nó không lợi hại bằng súng hiện đại hóa, nhưng hiện nhìn nó xuyên qua tên kỵ binh đầu tiên, rồi xuyên tên thứ hai thứ ba vào một, mới biết mình quá sai lầm, vì mũi tên dài nửa trượng này, là một con độc long, ba mũi tên bắn đi, trước mặt nỏ tám trâu bị dọn trống.

Khi nỏ tám trâu bắn tên, quân tốt đằng sau tiến lên một bược, theo huấn luyện trước đó, bất kể trước mặt có địch hay không cứ bóp cò, sau đó chẳng nhìn có bắn trúng không đã lùi lại, tổ khác đi lên, khi ba tổ nỏ binh bắn hết, nỏ tám trâu lại lắp đầy đục công thành đen xì.

Yên tâm được rồi, Vân Diệp mỉm cười vỗ Vượng Tài, gọi Lưu Tiến Bảo mang cho mình một cái ghế, đeo miếng bịt mắt lên, một con mắt nhìn rất bất tiện, tiêu cự cứ bị chệch. Chỉ thời gian một bữa cơm, đám kỵ binh đã biến mất trước mắt Vân Diệp, có câu cung tiễn là vũ khí tốt nhất đối phó với kỵ binh, quả nhiên là như thế.Khắp nơi là tiếng kêu gào của chiến mã và người Cao Ly trước khi chết, chỉ có vài chiến mã sống sót chạy trên chiến trường, hí dài tìm chủ nhân của mình.

Phụ binh sau quân trận mau chóng chạy lên chiến trường, mỗi người cầm một cây trường thương, chỉ cần là người nằm trên mặt đất, không cần biết sống hay chết, đều dâm một nhát, quả nhiên trên chiến trường có rất nhiều kẻ giả chết, thấy phụ binh tới, bò dậy chạy về thành, chỉ có điều mới chạy được vài bước bị tên bắn chết, trên chiến trường không có chuyện nói tới tình người. nguồn TruyệnFULL.vn

Vượng Tài không quen nghe đồng loại kêu gào, dụi đầu vào lưng Vân Diệp tìm sự an ủi, Vân Diệp vuốt tai nó, hỏi Lưu Phương đã hoàn toàn trấn định trở lại:

- Tiên sinh, chúng ta làm gì bây giờ?

- Chủ tướng đối phương đã chuẩn bị rúi lui, ngươi xem hắn đang từ từ lui lại, cho nên tới lúc chúng ta tiến quân rồi.

Lưu Phương nói xong phất cờ lệnh, lập tức có tư mã trong quân hét lớn:

- Tiến quân.

Người Cao Ly rút lui từ nghiêm chỉnh tới có chút rối loạn, rồi tan rã, cuối cùng chạy vào thành như ong vỡ tổ, tựa hồ chỉ có ngăn cách bởi tường thành mới cảm thụ được chút an toàn.

Hai trăm trượng với đại quân mà nói chẳng phải là khoảng cách xa, nếu người Cao Ly trình tự vào thành, đoán chừng có cơ hội quay về, nhưng tranh giành náo loạn liền ngăn cản hiệu suất vào thành một cách nghiêm trọng, khi Lại Truyền Phong hô khẩu lệnh phát xạ lần nữa, ít nhất còn có một nghìn người chưa vào thành.

Cảnh tượng sau đợt tên làm người ta không muốn nhìn, đục công thành có thể làm người ta gãy đôi người, mũi tên trong khoảng cách gần có thể bắn xuyên lưng, những kẻ mặc giáp da càng thê thảm, toàn thân mang mũi tên, ra sức đập cửa thành, hi vọng cửa thành nặng ngàn cân đã hạ xuống được đồng bạn mở ra, cho mình vào.

Vài ba con cá nhỏ không khiến Lại Truyền Phong hứng thú, nhìn tường thành đắp bằng đất chỉ cao hơn một trượng, có lẽ chẳng cần phá cổng thành.

Nỏ tám trâu lại phát động, chẳng mấy chốc đục công thành gim đầy tường, Lại Truyền Phong ngậm đao trong miệng, dẫm đục công thành leo lên, sau lưng hắn là vô số quân tốt đeo nỏ trên lưng, ngậm đao leo lên theo tướng quân của mình.

Chương 630: Công thành

Người Cao Ly chỉ cần thò đầu ra là trúng tên ngã xuống, có điều chúng nấp đằng sau tường ném đá xuống, Vân Diệp nhìn thấy mấy chục binh sĩ bị đá ném rơi.

Đang định lệnh quân sĩ dùng đạn cháy, Lưu Phương ngăn lại:

- Vân hầu, nếu quá mức coi trọng tính mạng quân nhân thì không phải chuyện hay, như thế quân nhân không chịu được khổ chiến, nói không chừng khi ngài cần chiến thắng nhất lại thất bại. Quân nhân thấy tử vong không hại gì, trận này chúng ta thắng chắc rồi, không thấy Cao Huệ Chân xuất hiện, lão phu đã biết người Cao Ly không có một cơ hội nào cả, lần này coi như luyện binh đi, hầu gia muốn đứng chân ở Đại Đường, trong tay có đội quân tinh nhuệ mới là chỗ dựa lớn nhất. Đạn cháy có thể không dùng thì đừng dùng, nỏ tám trâu, nỏ cứng, thêm vào giáp trụ, bọn họ được ngài trang bị tới tận răng rồi, giờ tới lúc bọn họ trả lại thành quả cho ngài.

Trong lúc nói chuyện, Lại Truyền Phong và Cẩu Phong đã lên tường thành, quả nhiên là dũng tướng, đối diên với kẻ địch ùn ùn kéo tới quyết tử chiến không lui vẫn khống chế được một khu vực trên tường thành, Cẩu Phong lưng cắm đầy tên, múa đao thúc giục bộ hạ mau chóng lên thành.

Lại Truyền Phong không biết nhặt đâu được một cái chùy xích, một chùy đã đánh kẻ địch đối diện cả người lần thuẫn bài rơi xuống thành, rất nhanh có thêm nhiều quân tốt leo lên, sau một loạt tên dày đặc, Vân Diệp nhìn thấy người Cao Ly không ngừng rút lui, hạ thành không còn là vấn đề nữa, cùng lắm tốn chút thời gian thanh trừ thôi.

Cửa thành bị mở ra, Vân Diệp đội mũ trụ, theo Lưu Phương vào thành, vào trong rồi mới phát hiện ra thành Thương Nham quả nhiên danh bất hư truyền, cửa hiệu san sát hai bên đường, cửa hiệu ở đây đều mang tính trun chuyển, mỗi ngày có thương đội mua hàng hóa ở đây mang tới Đại Đường hoặc Cao Ly, thậm chí là tới Mạt Hạt. Nay đường phố vắng tanh, nhà nào cũng cửa đóng then cài, dù có trẻ con khóc cũng lập tức bị người lớn bịt miệng, chỉ sợ gây ra tiếng động khiến hải tặc kéo tới.

Mặt đất toàn phần cơ thể tàn khuyết, máu trên sàn đá tụ thành một cái ao nhỏ, Lưu Phương hít sâu một hơi, Vân Diệp phát hiện lão già này như trẻ hơn mười tuổi, khi đi qua một cánh cửa, ông ta thình lình rút kiếm đâm vào, lúc rút ra thì kiếm đã thấm máu.

- Tiên sinh, không sợ phía sau là phụ nữ trẻ nhỏ sao, hạ sát thủ như thế không giống lời dạy bảo về đội quân đường đường chính chính của tiên sinh?

Lưu Phương quét mắt bốn phía, nói từng chữ một:

- Đội quân đường đường chính chính là danh từ sau khi thắng lợi mới có, trước đó giữ được mạng mới là nhiệm vụ hàng đầu, bất kể kẻ sau cửa kia là binh sĩ hay bình dân, chỉ cần kẻ có hiềm nghi mưu đồ bất lương là chúng ta phải loại bỏ toàn bộ nguy hiểm tiềm tàng đó.

Vân Diệp gật đầu, bảo đám Lưu Tiến Bảo vây quanh mình kín một chút rồi mới theo đại đội vào nội thành, vây ba mặt bỏ một mặt là kế hoạch chuẩn bị trước, để cho người ta một con đường sống, tránh người ta liều cá chết lưới rách với người.

Cao Ngọc Long đứng trên tường thành dùng thuẫn bài che kín mít, một văn quan Cao Ly ra sức hò hét với tướng sĩ thủy quân ở dưới thành.

- Hắn nói gì thế?

Vân Diệp hỏi:

Lưu Phương nghe một lúc rồi phiên dịch:

- Cao gia nói với ngươi, lần cướp bóc này ngươi thắng rồi, tài phú ngoài quách tùy ngươi mang đi, nhưng đảm bảo không tấn công nội thành, nếu không mọi người liều mạng với ngươi.- Tài phú ngoài quách vốn là của chúng ta, ta không định bỏ qua, Lại Truyền Phong, ngươi nói xem.

- Đại soái, đừng nghe hắn nói, trong ngoài thành chúng ta lấy hết, thứ đáng tiền đều ở nội thành, không thể đi uổng phí được, vả lại chiến mã của chúng ta rất ít, tới thành Đại Vương những ba trăm dặm, mạt tướng thấy chúng đem ngựa vào nội thành, không chiếm nội thành sao được.

- Đám cường đạo chó má, gia gia không sợ các ngươi, có giỏi tới công phá cổng thành gia gia canh đi.

Trên chiến trường không ngờ vang lên tiếng Đường chuẩn mực, tất cả mọi người nhìn Cẩu Tử múa may trên cổng thành như nhìn người chết.

- Sao hắn lại lên cổng thành?

Vân Diệp hiếu kỳ hỏi:

- Có gì lạ đâu, binh lực thủ thành không đủ, nhất định phát động thương hộ trong thành, cùng bảo vệ nội thành, đó là thủ pháp thường dùng. Phải rồi người cầm vũ khí kia là ai?

Lưu Phương chỉ biết Cẩu Tử và Đơn Ưng, không biết hơn hai trăm người ở bên cạnh.

- Đó là chưởng quầy nhà vãn bối, cùng tiểu nhị, nhà vãn bối có cửa hiệu nhỏ trong thành.Vân Diệp đáp tỉnh queo, đám Lại Truyền Phong nghe được trố mắt ra.

- Rốt cuộc nhà ngươi có bao nhiêu sản nghiệp? nguồn TruyệnFULL.vn

Lưu Phưởng hỏi câu mà ai cũng muốn hỏi, nơi hoang sơ thế này cũng có cả trăm tiểu nhị, chẳng hiểu chốn phồn hoa có bao nhiêu người?

- Vãn bối chẳng quản chuyện trong nhà, đều do tiện nội lo liệu, muốn biết phải để vãn bối đi hỏi nàng mới được, hỏi cái này làm gì, hiện giờ chúng ta phải công thành, công sớm chúng ta còn nghỉ ngơi, mai phải tiếp tục xuất phát nữa, đánh từ cổng thành vào đi.

Lưu Phương không tiếp nhận ý kiến của Vân Diệp, phất tay lên, tên như châu chấu bắn về phía tường thành có Cao Ngọc Long, tên quan văn lải nhải không ngừng kia bị bắn thành nhím, rơi từ trên tường thành xuống, trên tường thành có tên lác đác bắn xuống, hai bên bắn nhau tưng bừng.

Giáo úy thủ vệ cổng thành nhét cho Đơn Ưng một cây cung, quát lệnh bắn về phía hải tặc dưới thành, Đơn Ưng nhận lấy, chỉ thuận tay kéo một cái mà cánh cung biến thành hình trăng tròn, tên giáo úy chưa kịp khen ngợi thì Đơn Ưng chía cung bắn một mũi tên vào đầu.

Trước khi tên đâm xuyên đầu hắn mơ hồ nhận ra chuyện bất thường, đợi Đơn Ưng giết liền ba tên giáo úy, Cao Ngọc Long mới nhận ra, đang định hét những kẻ kia là quân đội Đại Đường thì thấy sườn đau nhói, kẻ lúc nãy đứng trên thành lâu hò hét đã đâm trùy thủ ngập vào người mình, kẻ này do mình gọi tới bên cạnh, còn tường hắn là một dũng sĩ...

Đại đao Nhân Hùng càn quét không đối thủ, một mình chén giết từ đường lớn tới cổng thành, ba huynh đệ của hắn rú lên như sói, múa đao ra sức chém giết, không để lão đại xông pha nguy hiểm một mình.

Lão Phương run rẩy nấp đi, tuổi cao rồi, không vung được đao nữa, lát nữa hầu gia vào thành, mình đi theo hầu hạ, đó mới là chuyện mình phải làm, còn chuyện cầm đao giết người là của đám trẻ tuổi, trốn vào trong phòng, mới phát hiện mấy người quen đều đang run rẩy trốn trong đó.

Thấy Lão Phương vào, chưởng quầy Vu Đức Hiên hỏi:

- Lão Phương, hầu gia nhà ông vào thành chưa, nếu đánh vào không được, đám người chúng ta chết không có đất chôn.

- Ông yên tâm đi, vừa rồi ta thấy Cao Ngọc Long đã bị giết chết, Nhân Hùng cũng đã đánh tới cửa thành, chẳng bao lâu nội thành sẽ bị phá, tổn thất của mấy nhà sẽ được hầu gia đến bù, cuối cùng cũng được về nhà, Lão Triệu, ông không muốn à?

Cửa thành thường ngày phải cần năm đại hán mới mở được bị một mình Nhân Hùng lấy vai húc văng, hò hét bảo đại quân mau vào thành, toàn thân hắn đã sắp thành con nhím, Vân Diệp nhìn thấy mũ trụ của hắn cũng có một mũi tên cắm lên, chẳng cần y nói nhiều, Dương gia huynh đệ đã đánh vào.

Chiến sự chẳng kịch liệt, vì người của Cao gia đã cưỡi ngựa chạy mất khi cánh cửa này mở ra, thành Thương Nham trước thấp sau cao, cửa sau nối liền với con đường thông tới thành Mộc Để, khi Vân Diệp đứng ở phủ thành thủ nhìn lên núi chỉ nhìn thấy loáng thoáng mấy cỗ xe ngựa biến mất sau lưng núi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau