ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 621 - Chương 625

Chương 621: Lửa cháy quá mức rồi (2)

Nguyên Đại Khả gật đầu, bảo Lai Tam lui xuống dùng cơm trước, viết tấu dâng hoàng đế, đoạn mở đầu là:

- Thần Đăng Châu thứ sử Nguyên Đại Khả khấu đầu ngoài ngàn dặm, nay Lam Điền hầu, thống lĩnh Lĩnh Nam thủy sư Vân Diệp trước phá thành Ti Sa, sau diệt thủy quân Tam Sơn Phổ.... Lửa cháy rợp trời, khói bụi bay ngoài ba trăm dặm, khi thần tấu báo lửa vẫn chưa tắt, khói bao phủ bầu trời, ở Đăng Châu cũng ngửi thấy mùi lửa cháy, thủy sư bắt được hơn năm mươi chiến hạm còn tốt của Cao Ly, số còn lại hư hỏng tan nát, có thương cổ muốn mua, bị thần ngăn cản, số chiến hạm còn tốt hiến lên bệ hạ...

Viết xong tấu mới sai người gọi Lai Tam tới, nói với hắn:

- Chọn sáu mươi chiếc chiến hạm tốt nhất đợi người Trường An tới xử lý, số bị hỏng còn lại đem bán đi, trong nhà lão phu còn chút bạc vụn, ngươi chọn ba cái thuyền nhiều gỗ một chút, bán cho quản gia.

Lai Tam cười tươi như hoa, chắp tay liên hồi:

- Mạt tướng chọn thật kỹ, thứ tốt nhất để cho bệ hạ, cái nào nhiều gỗ bán cho quản gia ba cái, toàn là thuyền hỏng, tác dụng gì đâu, ngài mang về chỉ bổ ra đốt được thôi, đem tặng không cho ngài cũng được, chỉ lo ảnh hưởng tới thanh danh phủ quân. Chuyện trong quân ngài cũng biết đó, cái gì cũng có sổ sách ghi chép đàng hoàng, mạt tướng không dám làm việc thiên tư, củi mỗi đống một quan, ít hơn không bán.

Nguyên Đại Khả gật đầu đi vào hậu đường, quản gia cười hì hì đi ra:

- Quan gia nhà ta hiền lành dễ bắt nạt chứ gỗ vụn nhà ai bán được một quan, ngươi kéo đống gỗ đó tới bến tàu nhà ta, ta mới trả tiền.

Rồi cả hai mắt la mày lém với nhau, choàng vai bá cổ ra biển.

Hà Thiệu dựa lưng nằm trên cái giường gấm cực lớn, một thị nữ người Hồ xinh đẹp lấy miệng đút nho cho hắn ăn, quả nho bị ả ngậm sắp tan ra rồi.

Cái núi thịt Hà Thiệu được thị nữ giúp đỡ vất vả trở mình, chỉ chuông trên bàn, thị nữ khác cầm chùy vàng gõ một cái, quản gia người Hồ đội mũ lông đi vào, khom lưng thi lễ.

- Chủ nhân tôn kính, kẻ hầu của ngài đợi ngài sai bảo.- Lát nữa chỗ thủy quân có tướng lĩnh tới, ngươi chiêu đãi một chút, có một trăm chiến hạm Cao Ly cần tiếp nhận, có điều hiện giờ là thuyền dân đã tháo bỏ hết vũ khí, ngươi theo giá định sẵn trả cho hắn, không cần đối xử đặc biệt làm gì, chỉ cần trả tiền không thiếu một xu, cũng không cần tặng quà, không cần lo cơm, nếu cần thì trà nước cũng bớt luôn, những kẻ đó dù ngươi có cho chúng bao nhiêu thì tiền cần lấy bọn chúng cũng lấy không thiếu một xu, trò hay dùng thường ngày không cần dùng với chúng, lãng phí, một cái nhà cần tiết kiệm mới lâu dài được.

Hà Thiệu miệng thì nói, tay cũng chẳng nhàn nhã, không biết sờ vào chỗ nào của thị nữ, thị nữ cắn chặt răng, mắt long lanh nước, cố gắng không rên lên, quản gia người Hồ đầu cúi gằm xuống không dám nhìn, vâng một tiếng rồi vội vàng lui ra.

- Phụ thân của nàng ngày càng giỏi đó, quản lý kinh doanh đâu ra đó, phải tăng lương cho hắn mới được, tương lai các ngươi về cái Uy Ni Tư gì đó cũng có thêm ít vàng, ta rất tò mò với thành phố xây trên đảo và bùn đất của các ngươi, có một người thông minh nói với ta, người Uy Ni Tư đều là cao thủ kinh doanh, nên ta mới giữ các ngươi. Có điều chuyến kinh doanh cầu pha lê lần này quá ngu xuẩn, Đại Đường có vô số pha lê, thứ đồ chơi trong tay trẻ con cũng đẹp hơn của các ngươi, chả hiểu sao y lại nói các ngươi là thương nhân giỏi.

Nói tới chuyện này thị nữ kia trở nên bi thương, đặt cái đầu phì nộn của Hà Thiệu dựa vào ngực mình:

- Người thông minh kia nói không sai, người Uy Ni Tư rất biết kinh doanh, lần này thất bại là điều không ai ngờ tới, phụ thân thiếp hùng tâm bừng bừng muốn bán pha lê tới tất cả những nơi có người, nhóm thương nhân lần trước trở về đúng là kiếm được rất nhiều tiền, ai ngờ có hai năm mà chẳng đáng một xu rồi.

- Ha ha ha, Đào Tử, nàng đừng lo, chỉ cần cha nàng làm việc cho ta năm năm, các nàng sẽ được về quê, nói không chừng ta thưởng cho các nàng còn nhiều hơn là kiếm được từ pha lê.
Hồ nữ kia gật đầu, ôn nhu cúi đầu xuống cùng Hà Thiệu đại chiến môi lưỡi một hồi...

So với Hà Thiệu đang ở chốn ôn nhu, Vân Diệp bực tức chỉ muốn giết người, y ở trên đảo Tam Sơn đã tám ngày, lửa ở eo biển đối diện vẫn chưa tắt, hơn nữa còn có xu hướng lan tới nội địa, không một ai có thể vượt qua eo biển hẹp vào lúc này, chỉ cần thuyền lớn đi qua, phải chuẩn bị trước buồm bị đốm lửa thiêu cháy, huống hồ để buồm chắc hơn, nhiều nơi còn ngâm dầu, gặp lửa không cháy mới lạ, nếu làm ướt buồm đi nhanh một chút cũng được, nhưng Lưu Phương nói đảo Tam Sơn là nơi tốt, không nên tùy tiện đi lung tung.

Tính toán ban đầu thành vô dụng, hiện giờ kẻ địch ở Liêu Đông đã biết thành Ti Sa bị cháy, không cần biết do người làm hay do thiên tai, cảnh giới tất nhiên được tăng cường.

Lưu Phương ung dung uống trà, thấy Vân Diệp lại đá Nhân Hùng cứ hay quấn lấy y, cười ha hả:

- Con người lão Hùng không tệ đâu, hắn muốn làm gia tướng cho ngươi có gì không tốt, gia tướng nhà ngươi ít quá, bình thường hầu gia có ba trăm thân vệ, huống hồ ngươi là thống lĩnh thủy quân, cả nhà có trăm thân vệ đâu đủ dùng.

- Chưa bao giờ thấy có người muốn làm phó nhân như thế, làm gia tướng không có ngày ngoi lên được, chẳng lẽ hắn không biết sao? Chưa nghe nói có gia tướng nhà ai rút lui nửa đường, như thế hắn còn làm người được không?

- Chẳng hiểu nổi mấy suy nghĩ kỳ quái của ngươi từ đau mà ra, làm gia tướng cho nhà ngươi là cùng nhà ngươi cùng tiến cùng lui, nhà ngươi có phúc thì hắn hưởng nhờ, nhà ngươi gặp họa thì hắn cũng thảm. Nay ngươi mới trên hai mươi, đường đường truyền mệnh quốc hầu, nói ra còn oai hơn công tước, theo ngươi thì ba đời chẳng phải lo lắng gì, ngươi tưởng cơ hội đó nhiều à?

Lưu Phương hiện giờ hoàn toàn biết được sự lợi hại của xăng, một trận lửa cháy tới giờ cũng không dập được, thám tử mạo hiểm sang bờ đối diện do thám báo về, tro bụi phủ dày hơn một xích, mặt đất nóng tới không dẫm chân xuống được, đi cà kheo mới miễn cưỡng tiến vào được một chút, tường thành Ti Sa bị đốt thành màu trắng, xích sắt trên thành bị nung tới nóng chảy, thám tử nói, nếu còn có người sống, hắn sẵn sàng chịu quân pháp xử trí.

Cho nên Lưu Phương chẳng lo lắng tới chiến sự, người Cao Ly muốn khống chế lại eo biển này thì phải tốn nửa năm là ít, nay lửa đã chặn đường đi, ông ta chẳng lo nữa, bè đã chuẩn bị từ trước, chưa tới kỳ trăng tròn, thủy triều không cao, sao vào được cửa Liêu Thủy. Giờ mới là xuân chí, sức gió yếu, dựa vào sức người chèo bè tới thành Đại Vương, chưa đánh trận thì tướng sĩ cũng đã chết mệt rồi, đợi gió xuân tới vậy. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Giờ cách lúc tiến quân tới mười hai ngày, ông ta không vội, ngày ngày tham quan phong cảnh tươi đẹp đảo Tam Sơn, có vẻ vui quên lối về.

Từ sau lần giảng giải binh pháp cho Vân Diệp, ông ta tuyệt đối không nói tới đạo làm tướng hay tu dưỡng của tướng quân gì nữa, đa phần tự ông ta làm, ông ta thấy tự mình làm còn đỡ mệt hơn giảng giải cho Vân Diệp, ông ta muốn sống thêm vài năm nhìn tôn nhi thành thân sinh con, không muốn bị Vân Diệp làm tức chết.

Chương 622: Ai dạy ai

Ngủ trong đống chăn lông, Vân Diệp đầm đìa mồ hôi, mi mắt không ngừng run run, tay chân co lại trong lòng như đứa trẻ sơ sinh, khóe mắt liên tục có nước mắt trào ra, chẳng bao lâu làm gối ướt cả mảng.

Trong mơ y chạy không ngừng trên thảo nguyên, đằng sau là lửa lớn, khắp nơi là cỏ dại, không có chỗ để nấp, biết rõ mình chỉ cần nhảy vào dòng sông trước mắt là thoát, ai ngờ bất kể chạy bao lâu cũng không tới, vì dòng sông kia cũng đang chạy, giống như trăng trên trời, ngươi đi nó cũng đi, lại giống như mây trắng, ngươi dừng nó cũng dừng.

Dã hỏa trên thảo nguyên, cho dù là con sói chạy nhanh nhất cũng khó tránh khỏi sức cùng lực kiệt gục ngã trên mặt đất thành cái xác cháy xém, người chẳng thể so với sói, bất kể thế nào cũng không chạy thoát được dã hỏa.

Vân Diệp đã thấy người bị chết cháy, cũng thấy dã hỏa, mấy đứa bé nghịch ngợm đốt một đống cỏ trên hoang nguyên, đứa thông minh chạy ngược chiều gió, chỉ có một đứa bé ngốc bị lửa đuổi đít, đợi tới khi người lớn tìm thấy nó thì nó đã chết trong một khe đá hẹp, không một ai biết làm sao nó có thể chui vào trong khe đá hẹp như thế, đứa bé bằng cỡ nó bất kế thế nào cũng không chui vào được.

Khi những người lớn tách đá lấy nó ra, không ai dám nhìn chỉ có cha nó lấy vải trắng bọc nó lại, đặt một đêm mà lớp vải trắng dày bị mỡ làm ướt đẫm, lúc này người lớn mới biết đứa bé này bị nướng chín rồi...

Vân Diệp không muốn bị nướng chín, cho nên dốc sức chạy, y có thể cảm thụ được sức nóng của ngọn lửa sau lưng, cuối cùng cùng tới bên sông, nhìn nước xanh ngắt, lao người xuống.

Không có nước, đón y là lòng sông nứt nẻ...

Vân Diệp dậy rất sớm, y uống rất nhiều nước, ăn một hũ cháo, cuối cùng ăn hai quả lê đã thâm đen mới dễ chịu hơn một chút, ngọn lửa trong lòng tạm thời bị dập tắt.

Uyên Cái Tô Văn bị giam trong lồng gỗ cười khùng khục với y, nữ nhân chết tiệt kia cũng tỏ vẻ hả hê, chỉ là ả hình như không quan tâm tới chuyện đó, chỉ quỳ bên cạnh Uyên Cái Tô Văn, lấy một tấm vải ướt lau mặt cho hắn. Uyên Cái Tô Văn tóc tai bù xù lúc này lại thêm đôi mắt đỏ rực, trong như con quỷ.

- Hôm qua ngươi gặp ác mộng hả? Ta luôn theo dõi ngươi, bộ dạng của ngươi hay lắm, giống đứa bé bú sữa, còn khóc nữa. Ha ha ha, ngươi bị ác quỷ bám lấy rồi, ngươi có biết lần đầu ta giết người cũng thế không, cả đêm bị quỷ truy đuổi, có điều tới khi ta giết mười người thì không còn gặp ác mộng nữa. Lần này ngươi giết người nhiều hơn ta nhiều, cho nên báo ứng cũng gấp trăm nghìn lần, thong thả mà chịu đi, Vân Diệp, giết người không dễ chịu đâu.

- Ta biết, cho nên ta mới không giết ngươi, chỉ nhốt ngươi trong lồng, còn đích thân gian ngươi, không làm nhục ngươi chứ?

- Vân Diệp, ta là tứ phẩm đại tướng của Cao Ly, ngươi không thể nhốt ta trong lồng xỉ nhục ta.

- Quan chức của ngươi không lớn bằng ta, ta là tòng tam phẩm, còn là quốc hầu dữ quốc đồng hưu, lợi hại hơn ngươi nhiều, ngậm cái miệng của ngươi lại, buổi tối không ngủ nhìn trộm người khác làm gì, đấy là việc làm của quan viên à? Còn lắm mồm sẽ treo ngược ngươi lên, xem ngươi có mạnh miệng được không?

Thấy Vân Diệp nổi giận, nữ nhân kia vội ôm đầu Uyên Cái Tô Văn vào lòng, nhìn Vân Diệp van nài, không muốn Uyên Cái Tô Văn bị hành hạ nữa.

- Đã vùi đầu vào ngực người ta rồi, còn nói các ngươi không có tư tình, Lão Cái, ngay cả điều này mà cũng không dám nhận, còn nói tứ phẩm đại tướng cái gì, nữ nhân mà lão tử thích, dù là công chúa thì ta cũng ra tay không chút do dự, bộ dạng của ngươi, uổng cho nữ nhân xinh đẹp nhường này.Nữ nhân kia tựa hồ hiểu được, vội vàng co mình ra sau lưng Uyên Cái Tô Văn, đầu cúi xuống không dám nhìn Vân Diệp, lo bị người ta nhìn trúng, Uyên Cái Tô Văn vừa định mở miệng, bị Vân Diệp chặn họng:

- Câm miệng, biết ngươi muốn nói cái gì, ta là quý tộc, không làm cái chuyện mất mặt, chuyện đó phải đôi bên tình nguyện mới thú vị, đòi sống đòi chết còn ra cái gì, đoán chừng người Cao Ly các ngươi cũng thích thế.

Uyên Cái Tô Văn cười phá lên, ôm lấy nữ nhân kia hôn lên mặt ả một cái, sau đó kệ ả thẹn thùng không biết giấu mặt vào đâu, ưỡn lưng nói:

- Đúng là như thế, ở Cao Ly, người trẻ tuổi hai mươi lăm tuổi đã có địa vị như ta gần như không có, hiện giờ gặp một kẻ gần tương đương, nên nảy ý so kè, Vân Diệp, dám đánh cược với ta không?

Vân Diệp xưa nay luôn hứng thú với chuyện cá cược, nhất là ở cái thời đại chỉ cần đánh cược thì dù có mất mạng cũng phải tuân thủ quy tắc này làm y càng thích, nghe Uyên Cái Tô Văn muốn đánh cược liền dựng tai lên, nghe xem hắn nói thế nào.

- Ta phụ trách xây dựng trường thành ở Liêu Đông, nay đã xây được ba trăm dặm, tuy không thể so với trường thành ở Trung Nguyên, nhưng cũng có thể coi là phòng tuyến hàng đầu, chúng ta lấy đất chất làm thành, mảnh gỗ làm binh, đá làm tướng, mô phỏng một trận, xem xem ngươi có thể đột phá được phòng thủ của ta không, nếu được, Uyên Cái Tô Văn ta thề hủy kinh quan, cung kính đưa thi hài về Đại Đường, thế nào?

Vân Diệp cười hỏi lại:

- Nếu ta không đột phá được thì sao?
- Vậy ngươi không cần quản tới ta, chỉ cần đưa nữ nhân này về thành Đại Vương là được.

Uyên Cái Tô Văn nói rất dứt khoát, làm người ta có thiện cảm:

Vân Diệp còn chưa trả lời thì nữ nhân kia đã líu lo nói cả một đống lời với hắn, Uyên Cái Tô Văn biến sắc, tát ả đánh bốp một cái, rất mạnh, khóe miệng nữ nhân kia có máu luôn, làm Vân Diệp giật mình, tên khốn này đúng là dám làm.

Nữ nhân kia bị tát tới sững sờ, ngây ra một lúc, khuôn mặt bị tát tới đỏ au không ngờ lại mỉm cười, nắm lấy bàn tay Uyên Cái Tô Văn áp lên mặt, có vẻ rất hạnh phúc, Uyên Cái Tô Văn vuốt ve mái tóc dài của ả, thở dài một tiếng, không để ý tới Vân Diệp ở ngay bên cạnh nữa.

Cảnh này làm Vân Diệp khó chịu, y phát hiện ra mình đóng vai phản diện, trước mặt ái tình, cái tên xấu xa bỉ ổi như mình, nhất định trong lòng họ không đáng một xu.

Gãi cằm, lắc đầu định bỏ đi, nhưng nghe giọng nữ nhân kia truyền tới:

- Tướng quân, ta biết ngài không hề có ý thả bọn ta đi, nhất là bọn ta đã biết bí mật của ngài, ta chỉ mong tướng quân giết bọn ta rồi, chôn ta và Tô Văn cùng nhau, ta xin tạ ơn tướng quân.

Mỉm cười giao dặn hậu sự, dường như trước mặt không phải là kẻ địch của Cao Ly, mà là cố hữu lâu năm, lòng Vân Diệp đột nhiên trào dâng sự ghen tỵ, nổi giận đùng đùng nói:

- Ta sẽ không giết ngươi, có giết chỉ giết tên kia.

Nói xong câu này đã thấy không ổn, thấy Uyên Cái Tô Văn cười nhạt, vội cúi đầu xuống, xem cái bóng của mình có mọc tai lừa hay không?

- Vân huynh chưa nếm thử tình cảm đồng sinh cộng tử này phải không?

Khốn kiếp, Vân Diệp nghe ra trong giọng nói của Uyên Cái Tô Văn có sự thương hại. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Đại trượng phu tay năm đại quyền, say kề gối mỹ nhân, hai thứ này đều không thể thiếu, với địa vị của hai ta hiện nay, nắm đại quyền thì dễ dàng đạt được, cái khó là say kề gối mỹ nhân, mỹ nhân dễ kiếm, nhưng tri kỷ khó cầu, nên thiên mở đầu của ( thi kinh) là: quan quan sư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Tiên triết quả nhiên thông đạt, biết được khao khát cả đời của chúng ta, tiếc là không có rượu, nếu không cạn một chén lớn.

Vân Diệp bật cười, lấy hồ lô rượu ở hông, tu một ngùm, phần còn lại ném vào xe tù, đi thẳng ra bở biển, chẳng bao lâu, nơi đó có giọng ca ngọt ngào truyền tới.

Chương 623: Tự tô vẽ (2)

- Vì sao trong miệng ngươi lúc nào cũng là người ta ức hiếp tổ tông của ngươi, còn tổ tông ngươi mới phản kích? Cứ như lý luôn ở các ngươi vậy.

Uyên Cái Tô Văn chất vấn chẳng chút khách khí:

- Đương nhiên là như thế, tổ tiên ta tử viễn cổ học được hai tính tốt là khiêm tốn và lương thiện, khi tổ tiên các ngươi còn phơi mông đuổi sói khắp nơi thì tổ tiên ta đang sống trong hang lấy vải làm khố. Khi tổ tiên ngươi giao hoan với dã thủ, đồng thời đột phá chủng tộc sinh ra quái thái thì tổ tiên ta đã định ra nhân luân, khi tổ tiên ngươi còn đang ăn sống nuốt tươi thì tổ tiên ta đã ăn gà nướng rồi.

- Ngươi nói xem người giàu có như tổ tiên ta có thèm mấy thứ rách nát còn tệ hơn ăn mày của tổ tiên ngươi không? Như Uyên Cái Tô Văn ngươi có đi cướp cháo mốc của tên ăn mày không? Không chứ gì, ngược lại trong lòng ăn mày luôn muốn lột hết quần áo là lượt của quý tộc, ngươi nói xem, Lão Cái, như thế lý không nằm trong tay tổ tiên ta thì nằm trong tay tổ tiên ngươi à?

- Liêu Đông bỏ không đã nghìn năm rồi...

- Câm mồm, ngươi nói câu này thật không biết xấu hổ, ngươi chắc không lạ gì cái tên bốn quận Nhạc Lãng, hay là cố ý quên rồi?

- Đại Đường sẽ không bỏ qua cho Cao Ly, đúng không? Bất kể bọn ta có khom lưng uốn gối, có nịnh nọt cung phụng thế nào các ngươi cũng không bỏ qua Cao Ly đúng không? Cao Ly sẽ cho các ngươi bài học thê thảm nhất, để các ngươi quên đi cái tên từng có trong truyền thuyết của mảnh đất này.

- Uyên Cái Tô Văn, hiện giờ ngươi còn có lòng tin, có điều ta sẽ đem ngươi theo, để ngươi thấy bọn ta công phá ba thành trì, lấy hài cốt ra sao.

Vân Diệp cười nhạt:

- Ngươi còn chưa hiểu, hoàng đế của bọn ta luôn than thở hổ báo trong rừng ít dần, đi săn không được tận hứng, các tướng quân ai nấy ngồi trong phủ thở dài vì người béo lên, quan văn trụ tập ở Trường An tức giân vì không được quản lý đất đai rộng hơn.

- Càng không nói tới bách tính bọn ta, càng lúc càng không hài lòng với đất đai cằn cỗi được phân chia, nếu ngươi ở Trường An nghe thấy tiếng kêu gào từ tâm khảm đó, chẳng cần toàn quốc xuất chinh, chỉ cần bệ hạ phất tay, tướng sĩ anh dũng tới Liêu Đông sẽ lấp kín Cao Ly. Uyên Cái Tô Văn, các ngươi tính toán sai rồi, nghĩ làm bao nhiêu chuyện xấu không cần trả giá à? Nằm mơ.

Hai người trong xe tù ngây ra nhìn Vân Diệp nói văng nướt bọt, hai tay còn vung lên, mặt mày hung dữ, lúc thì vui mừng, lúc thì kích động, lúc thì đấu chí ngùn ngụt, khi y nói tới câu cuối cùng thì mặt hoàn toàn thả lỏng, thở phào một cái, tựa hồ rất hài lòng, chắp tay đi trở về đống chăn, nằm xuống, ngáp một cái, chẳng bao lâu sau có tiếng ngáy nhỏ truyền ra...

- Tô Văn, y vừa làm cái gì thế?

Vinh Hoa nằm trong lòng Uyên Cái Tô Văn hỏi:

- Y đang lấy dũng khí cho bản thân, để kiên định hơn, để không gặp ác mộng nữa, nên nói những lời lừa mình lừa người như thế, Vinh Hoa, ác mộng đêm qua y gặp phải nhất định rất đáng sợ, nhưng ác mộng của chúng ta không biết bao giờ dứt, ta có một cảm giác không lành, lần này ác mộng của chúng ta càng đáng sợ hơn, càng kéo dài hơn.Gặp ác mộng không phải chỉ có ba bọn họ, còn có một người nữa, chiến báo nắm trong tay gần như bị vo lại, mặt tím tái, lẩm bẩm:

- Biết ngay là không nên thả y ra mà, lão phu thiếu niên tòng quân, người chết dưới đao lão phu vô số kể, nhưng chưa bao giờ tuyệt diệt như y làm, thành Ti Sa đã bị nung cháy rồi, người trong đó còn sống nổi sao? Chiến thuyền của Tam Sơn Phổ đã vận chuyển tới kinh thành, nơi đó còn người sống nữa sao? Tiểu tử, lão phủ chỉ muốn mượn trí tuệ của ngươi để có cớ xuất binh, chứ không muốn ngươi dùng mực quét lên bản đồ, có biết ngươi quét tới đâu, nơi đó chẳng còn ngọn cỏ.

Triều hội ngày mai, lão phu không đi cũng được.

- Lão Phúc, Lão Phúc! Lão gia ta không khỏe, ngươi tới thượng thư tỉnh xin nghỉ cho ta.

….

Cẩu Tử cười hi hi mặc áo da thú của mình vào, đeo cung sau lưng, ống tên cằm mười mũi tên lông gà, hông gài sài đao, còn có một cuộn giây thừng, vây tay với Vân Diệp rồi chui vào rừng, lần này hắn đi tiếp ứng Đơn Ưng đã tới thành Thương Nham.

- Ông không lo cho Cẩu Tử à? Để hắn đi một mình như thế sao?

Vân Diệp kỳ quái hỏi Vô Thiệt đang vươn cổ nhìn, ông ta xưa nay yêu thương Cẩu Tử, hai năm qua dốc hết bản lĩnh ra truyền thụ, coi hắn như con cháu mình, chưa bao giờ để Cẩu Tử cuốn vào tranh chấp vô vị, với mối quan hệ của ông ta, kiếm quan c hức cho Cẩu Tử rất dễ dàng.- Chó con lớn rồi phải tự đi kiếm thức ăn, hầu gia thấy lão phu còn bao năm trên đời nữa, không nhân lúc này không thả nó ra thí nghiệm một chút, đợi tương lai chân lão phu lạnh rồi mới thả nó ra sao?

Tâm tình của Vô Thiệt không tốt, vươn cổ cũng không nhìn thấy Cẩu Tử nữa, bực tức trả lời một câu rồi phẩy tay định lên thuyền, đi được nửa đường thì quay lại hỏi:

- Hầu gia chắc chắn muốn sử dụng châm pháp ác độc với người Cao Ly kia chứ? Lần trước Tôn Tư Mạc đã nhiếc móc lão phu dữ dội, nói châm là để cứu mạng, bị đám âm nhân bọn ta làm vấy bẩn, còn bảo lão phu, nếu dám truyền châm pháp này cho Cẩu Tử, ông ta sẽ lấp cho Cẩu Tử hai cái chân chó, để nó suốt đời không dùng được châm.

- Ai bảo ông dùng thứ đó với người Đại Đường, Tôn tiên sinh thí nghiệm bệnh lý trên người tử tù cũng chẳng cho, ông lại chạy tới nói mình có pháp môn bất truyền lấy nguyên dương, cạn cốt tủy của người ta, chẳng phải muốn ăn chửi à? Bản lĩnh ác độc đó đương nhiên không thể truyền cho Cẩu Tử, đứa bé ngoan như thế, ông không thể để nó mang cái tiếng ác ma.

Vân Diệp vô sỉ gạ gẫm:

- Ta thấy ông truyền cho ta là được, ta là tên hoàn khố, lại là tam hại, còn là quan viên, ba loại người ghê tởm nhất trên đời bị ta chiếm hết. Bộ châm pháp này sinh ra là để chuẩn bị cho ta, có đồ đệ như ta là phúc của ông, thông minh, tài cán, thiện lương, chắc chắn ta sẽ không mang châm pháp này truyền lung tung.

- Một tên đồ tể vừa mới thiêu chết mấy vạn người còn dám nói mình thiện lương, sau này tuyệt đối không đứng cùng ngươi nữa, ông trời đánh xuống nhầm người thì sao? Ngươi học châm pháp cũng chẳng vấn đề, ngươi xấu xa sẵn rồi, thêm một thứ chẳng ai chú ý.

Đợi Vô Thiệt tuổi cao lắm lời lên thuyền, Vân Diệp nhìn Nhân Hùng một cái, Nhân Hùng gật đầu, dẫn theo mười người đi vào rừng..

Điện Vạn Dân hiện giờ náo nhiệt như cái chợ, đủ mọi tiếng ồn ào trộn lẫn với nhau, mấy vị phu tử nghiến răng nghiến lợi chỉ đám Lý Hiếu Cung:

- Năm xưa chiến loạn dùng kế sách thanh trừ cũng chẳng sao, có thể nhanh chóng dẹp loạn, đó là đại đức, lão phu chưa bao giờ trách các ngươi lạm sát.

- Hiện giờ thiên hạ thái bình, vì sao còn thấy máu? Đột Quyết đã bình, Tiết Duyên Đà cúi đầu xưng thần, tuy người Thổ Cốc Hồ bị trọng thương vẫn không chịu từ bỏ lòng gian, nhưng hiện giờ vẫn ngoan ngoan phái Đại tế ti tới triều bái. Người Cao Ly xây trường thành, nói lên bọn họ định nhốt mình lại.

- Bọn lão phu khao khát trông mong thái bình tới, vì sao lúc này lại ép một người trẻ tuổi không muốn đánh trận, cũng không biết đánh trận ra chiến trường? Thủy sư Lĩnh Nam hàng năm vận chuyện lương thực có gì không tốt, giá lương thực Trường An liên tiếp hai năm dưới giá bốn đồng, chính là nhờ công lao của họ, tốt hơn đám giết người phóng hỏa các ngươi nhiều. Một người trẻ tuổi tốt đẹp như thế bị đám lão tặc các ngươi ép đi giết người, giờ gây ra chuyện lớn, các ngươi ăn nói với bệ hạ và vạn dân thiên hạ ra sao?

Lão Hà Trù là vị quan tuổi cao nhất, không coi đám võ tướng trước mắt ra gì, chỉ trích gay gắt. Lý Tịnh cáo bệnh, nghe nói là chân đau không chịu nổi, Lý Tích chui ra đằng sau, Lý Hiếu Cung không tránh đi đâu được, chỉ biết phơi mặt nhận nước bọt.

Chương 624: Cẩu Tử thợ săn Liêu Đông

- Trù công, Vân Diệp đi chuyến này là để đón hài cốt tướng sĩ trận vong tiền triều về, cũng là để dương uy nước ta, có gì sai chứ?

Lý Hiếu Cung không nói còn đỡ, vừa lên tiếng là chọc vào tổ ong. Ngu Thế Nam đứng ra chỉ mặt nói:

- Thế cũng không cần các ngươi lắm chuyện, lão phu đã tấu lên bệ hạ phong Vinh Lưu vương Cao Kiến vũ làm thượng trụ quốc, Liêu Đông quận vương, chỉ cần phái sứ giả đi ban chỉ là vỗ về được, tới khi đí muốn lấy thi hài tướng sĩ về chỉ nhấc tay là được, vì sao dùng đại quân chinh phạt, lần này Vân Diệp cô quân xâm nhập trăm dặm Liêu Đông, bất cẩn một chút là toàn quân bị diệt, nếu Vân Diệp chiến bại thì tội không phải của y, mà là của các ngươi.

Phòng Huyền Linh tiếp tục làm phật đà, không nói một lời, Đỗ Như Hối cũng chẳng lên tiếng, hai bọn họ thân phận mẫn cảm, không nói gì là hơn, chỉ có Ngụy Trưng đi ra nâng triều vật bẩm báo với hoàng đế:

- Bệ hạ, nếu chinh phạt Liêu Đông thì vi thần không có ý kiến, giặc Cao Ly đầy dã tâm lang sói, thèm khát đất đai nước ta, đúng là cần chinh phạt. Chinh Liêu là đại sự, cần dốc hết quốc lực mới có hiệu quả, vì sao âm thầm phái Vân Diệp cô quân xuất chinh, đám bọn thần lại chỉ nghe đồn đại, không thấy thương lượng trên triều, thế là vì sao, chẳng lẽ bọn thần không đáng tín nhiệm?

Lý Nhị ngồi trên ngai vàng nhìn chúng thần tranh cãi phía dưới cũng đau cả đầu, ông ta biết chi tiết hơn những thần tử phía dưới nhiều, bách kỵ ti đã báo cáo mọi chuyện trên chiến trường với ông ta, sự tàn độc của Vân Diệp làm ông ta cũng kinh sợ ba phần, nghĩ tới thành Ti Sa bị đốt thành tro, Lý Nhị mơ hồ cảm thấy mình mắc bẫy, Vân Diệp lấy hài cốt về không khó, vì sao hạ độc thủ như vậy? Thế này không muốn đánh Cao Ly cũng phải đánh rồi, chẳng lẽ Cao Ly có kẻ lớn gan tiến binh Đại Đường?

- Ngụy khanh nói gì thế, trẫm chỉ phái Vân Diệp đi làm một chuyện nhỏ, không cần nói cho thiên hạ, tính ra còn là chuyện riêng của trẫm, nên không bàn với mọi người.

- Thiên tử không có chuyện riêng, toàn bộ chuyện riêng của bệ hạ liên quan tới quốc kế dân sinh, sao có thể xem nhẹ...

Thực ra trên triều đường chẳng ai quan tâm người Cao Ly chết bao nhiêu, có đáng chết hay không, bọn họ chỉ quan tâm tới quyền lợi và địa vị của mình, hai năm qua không có chiến sự, quyền lực của quân đội đã bị giảm xuống tối đa, trừ mấy viên đại tướng trấn thủ bên ngoài, những lão tướng còn lại cơ bản đều nhàn rỗi ở nhà, quản đại môn hoàng cung cũng chỉ có bốn vị lão tướng, thực ra chẳng cần nhiều người như thế, Lý Nhị vì vỗ về những tướng quân kia, thể hiện sự tín nhiệm tuyệt đối với họ, mới giao cho bốn người trông coi, giờ muốn vào hoàn cung phải qua bốn chốt canh.

Các quan văn những năm qua tích cực thể hiện tài cán của mình, công kích tập đoàn quân quý từ mọi phương hương, muốn chia miếng bánh lớn nhất, kẻ ngốc cũng biết đám lão tướng vì sao phái Vân Diệp đi Liêu Đông, nhưng không ai bóc trần ra, ép đám lão tướng thừa nhận mình phái Vân Diệp đi Liêu Đông là vì khơi lên chiến hỏa. Chỉ có thế tập đoàn quan văn mới nắm thóp ra tay được.

Lý Nhị thân trong vũng bùn cuối cùng cũng nổi giận, vỗ mạnh bàn, đợi mọi người về hàng mới nói:

- Vân Diệp là thân binh của trẫm, phái đi làm chút chuyện vặt không có gì to tát, giờ xảy ra chuyện thì chúng ta phải đề phòng, lệnh Trương Kiệm toàn lực giới bị, Khế Bật Hà Lực tăng tốc hành quân, tụ họp với Trương Kiệm trong thời gian ngắn nhất, thủ vệ Liêu Đông không được lơ là. Các ái khanh, chuyện này chưa kết thúc, trẫm dám nói đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Chúng ta ngồi xem biến hóa đi, chẳng phải là chuyện lớn, chỉ lấy hài cốt mà thôi...

Cẩu Tử vai vác thừng, kéo thanh trượt làm bằng gỗ, trân thanh trượt là một con lợn rừng và một con hươu, còn có mấy con gà buộc bên cạnh. Áo da của hắn qua mấy ngáy sống trong rừng đã rách bươm, giày cũng lộ cả ngón cái, thành Thương Nam ở trước mắt rồi, hắn thấy một thợ săn Liêu Đông như mình vào thành chắc không khó khăn gì, là một thám tử hợp cách, thời gian qua hắn đã học một đống tiếng Liêu Đông từ Nhân Hùng rồi.Thành Thương Nham là tòa thành lớn nhất trong phạm vi ba trăm dặm quanh đây, nhân khẩu nơi này chiếm hai thành Liêu Đông, là nơi làm giàu của người Cao Ly ở Liêu Đông, nhân khẩu hỗn tạp, người Cao Ly, người Đường, di dân Tiền Tùy, người Hắc Thủy, Bách Tể, Mạt Hạt đều giao dịch ở nơi này, đại vị trọng yếu chỉ sau thành An Thị, trấn thủ nơi này là Cao Huệ Chân, người này là dũng sĩ có tiếng của Cao Ly, năm xưa chính ông ta một mình trấn thủ thành an Thị, ép Tùy Dương Đế phải tránh xa, qua trận chiến đó, hắn thành danh tướng.

Trên tường thành cao cao không có cờ như tường thành ở Đại Đường, chỉ có võ sĩ mang cung kiếm, trong cổng thành có mấy sơn dân dè dặt đi ra, rõ ràng nơi này đã bắt đầu phòng bị, Cao Huệ Chân đã ngửi thấy mùi vị làm ông ta bất an.

Cẩu Tử vừa tới cổng thành thì một người to béo dáng vẻ chưởng quầy chạy ra, hô lên:

- Cẩu Tử, Cẩu Tử, sao giờ ngươi mới tới, đi săn mấy con thú mà chậm mất ba ngày, chậm thêm chút nữa là cổng thành đóng rồi.

Cẩu Tử tuy không nhận ra người này, nhưng nhìn cổ ông ta đeo một con chim ưng khắc bằng gỗ, sao không biết là nội ứng, kéo ván trượt tới than vãn:

- Chưởng quầy, ngài không biết ta gặp phải gấu, nó canh dưới gốc cây hai ngày, nếu chẳng phải ta leo lên cây có gai thì nó đã leo lên cắn ta rồi.

Chưởng quầy nổi giận rất đáng sợ, tát một cái văng mũ da của Cẩu Tử, ở đằng sau thúc hắn đi cho nhanh, lấy trong lòng ra một nắm tiền đồng ném ra đất, Cẩu Tử hiếu kỳ nhìn người tranh tiền, hỏi nhỏ:- Đó là người Cao Ly à? xem tại TruyenFull.vn

- Tiểu tử, đó là nô binh, người Cao Ly cũng xem thường những kẻ này, đợi ngươi thấy thân quân của Cao Huệ Chân sẽ biết đám đó cũng không kém.

Khi Cẩu Tử nhìn thấy Đơn Ưng thiếu chút nữa không nhận ra, cái tên thường ngày mặt lúc nào cũng hếch lên trời nay miệng ngậm một con dao mổ lợn, hay tay dùng chậu gỗ hứng máu lợn, thấy máu chảy gần hết rồi, lấy nắm muối cho nhanh vào nguấy lên.

- Chưởng quầy, giờ Tiểu Ưng làm đồ tể à?

Cẩu Tử không dám tin hỏi chưởng quầy, đều từ Vân gia ra cả, sớm đã quen thuộc rồi.

- Tiểu Ưng muốn làm việc đó, lão hán có ngăn cũng không được, thế cũng tốt, Tiểu Ưng khi ở vân gia trang cũng giết lợn, giờ quay lại nghề cũ thôi. Nhìn thấy hắn giết lợn, ta luôn nhớ tới chuyện ở trong trang, khi ấy bảo đại tiểu tử tới chỗ Tiểu Ưng cắt mấy lạng thịt, toàn thịt béo ở chân, luộc chín rồi ăn với bánh bao, nằm mơ cũng chảy nước miếng, giờ sơn hào hải vị ăn vào miệng cũng như nhau cả.

Đơn Ưng xách con lợn lên, cả quá trình làm gọn gàng, chưởng quầy khoanh tay đứng trong sân xem, tiểu nhị mang bánh và trà tới cho Cẩu Tử, để hắn lót dạ.

Đợi con lợn bị xẻ thành hai nửa, Đơn Ưng rửa tay trong nước nóng, bảo với chưởng quầy:

- Phương thúc, ông đợi trong thành mười ngày nữa, mười ngày sau toàn bộ phải rút lui, đoán chừng không tới được Cao Ly nữa rồi, đó là nơi đại quân tụ hợp, làm việc xong cùng về, chắc sau này ông không còn cơ hội tới Cao Lý nữa.

Chưởng quầy cười:

- Đi sớm không chừng khiến người ta hoài nghi, Cao Huệ Chân không phải hạng giá áo túi cơm, thấy tình hình bất thường đã chuẩn bị trước, lần này gia chủ đích thân cầm quân, Tiểu Ưng, ngươi cứ coi Phương thúc này là quân tốt, Vân gia trang nuôi lão hán nhiều năm, bán mạng cho hầu gia cũng được.

Chương 625: Độc thủ

Cẩu Tử cười ha hả xách ấm trà vào phòng, mấy ngày qua đi bộ mấy trăm dặm, đúng là mệt rồi, chuẩn bị ăn no ngủ một giấc bổ xung thể lực.

Ngủ tới canh ba thì thình lình mở mắt ra, thấy Đơn Ưng chui vào phòng mình như con mèo, ném bộ y phục màu đen tới.

Đây là dạ hành y, thoáng cái đã mặc xong, đeo vật phẩm tủy thân lên, theo Đơn Ưng ra ngoài, khi đi qua phòng chường quầy khẽ gõ lên cửa sổ, nghe thấy tiếng ho truyền ra, hai người nhìn nhau cười lẩn vào bóng tối.

Vân Diệp còn cho rằng Vô Thiệt có bản lĩnh ghê gớm lắm có thể trộm nguyên dương, hút cốt tùy của người ta, té ra là dùng ngân châm tổn thương thận của một người, làm hắn không ngừng đái ra máu, biến một người tráng kiện thành phế nhân, kết quả cuối cùng là thận người đó không còn tác dụng gì nữa, bị nhiễm trùng đường tiểu, toàn thân phù lên mà chết.

Chuyện này chẳng cần ngâm trâm, nắm đấm cũng làm được, chẳng có thận nhà ai chịu nổi chân đấm tay đá, làm rõ nguyên lý rồi, hứng thú của Vân Diệp giảm mạnh.

Chỉ mới ba ngày mà Uyên Cái Tô Văn đã miễn cưỡng đứng dậy được, hắn dường như quên mất mình là là tù phạm, hào hứng thảo luận với thái sử công qua xe tù.

- Ta từ nhỏ có tiếng thần đồng, mười tuổi đọc được cổ văn, Cao Ly không có nhiều sách cho ta đọc, đành xem ( chu dịch) ( thượng thư) ( xuân thu) (tả truyện) ( chiến quốc sách), trong đó tác phẩm lớn đó, ta thích nhất là ( sử ký).

- Đó là một cuốn sách rất có khí cốt, người này tuy xưng người mang tội, nhưng lưng càng thẳng hơn hạng sử quan như Trần Thọ sau này, trong nước ngươi vốn không thiếu người học thông kim cổ tầm nhìn rộng rãi. Tần Thủy Hoàng đốt sách chôn học trò, Hán Vũ Đế lại độc tôn nho thuật, con đường lớn biến thành cái ruột dê ngoằn ngoèo, đất đai nuôi dưỡng tư tưởng dần trở nên nghèo nàn, thiên tai mang tính khai sáng gần như tuyệt diệt, khiến cho học thuyết của nước ngươi từ sau Đổng Trọng Thư thì không còn tiến thêm một bước nào nữa, bọn họ chỉ biết diễn giải tư tưởng tiền nhân, không có chủ ý của mình.

- Khi tư tưởng bị giam cầm ở mức độ cao nhất, bệnh sắp vào cao hoang, những dị tộc cưỡi ngựa tới, bọn họ giết sạch lão nhân cổ hủ, ăn sạch phụ nhân chỉ biết vâng vâng dạ dạ, chỉ có những người biết cơ biến, mới biết kiếm lấy phần sống của con người trên tay của kẻ địch.

- Trăm năm sinh sôi, năm năm dưỡng sức, các ngươi lại thành sự tồn tại lớn nhất trên thế gian, ta thấy các ngươi phải cảm tạ những người Hồ kia, chứ không phải đuổi cùng giết tận bọn họ, so với phát triển tư tưởng, vết thương nhục thể thật không đáng luận tới. Người Hồ tiến vào mang lại lợi ích cho các ngươi, vì sao các ngươi luôn cho rằng đó là một loại sỉ nhục?

Vân Diệp dùng rượu lau sạch ngâm châm, khi nói chuyện với Uyên Cái Tô Văn, y đã thi châm xong, Uyên Cái Tô Văn không thấy đau đớn lắm, chỉ giống muỗi đốt vài cái thôi, điều duy nhất hắn không biết là thận của mình đã bị đâm thủng như cái rổ.

Trung y trị liệu rất chậm, cho nên thủ đoạn tổn thương cũng chậm, mỗi lần dùng châm, đều nằm ngoài phạm trù cơ thể có thể tự lành, mỗi lần dùng câm, tổn thương sẽ gia tăng một phần, tới khi đề kháng của cơ thể không đề kháng nổi nữa sẽ bùng phát.

- Cái huynh nói rất đúng, đợi ta diệt xong Cao Ly, nhất định mang tư tưởng mới truyền tới Cao Ly, tin ta đi, ta nhất định dốc túi truyền thụ, tuyệt đối không giấu làm của riêng.

- Cho dù tổ tiên của bọn ta có vạn điều không hay, Cái huynh, trước khi ngươi thành người Đại Đường, không có tư cách bình luận, muốn phê bình tổ tiên, chúng ta dâng hương xong rồi tự nói, còn về lão tổ tông nổi giận, muốn đánh đòn, muốn phạt quỳ, thì nào cũng được, người nhà đóng cửa bảo nhau, thế nào cũng là chuyện trong nhà. Rác rưởi trong nhà ta cũng là bảo bối của nước khác, ví như nước Oa vậy.

Uyên Cái Tô Văn chắp tay tạ lỗi:- Vân huynh nói tới nước Oa, ta từng gặp một nữ nhân kinh tài tuyệt diễm của bọn họ, nàng tên Cao Sơn Dương, nàng ta hâm mộ người đượt liệt vào hàng Tử của Đường quốc, nên tự xưng là Cao Sơn Dương Tử, những lời vừa này là xuất phát từ miệng nàng. Chẳng bao lâu nữa nàng kế thừa vị trí thiên hoàng của mẫu thân, thành tân vương, những năm qua sứ giả nước Oa phái tới Đường quốc đều do nàng thúc đẩy, nàng say mê mọi thứ ở Đường quốc, cho nên, Vân hầu, các ngươi sẽ có cơ hội gặp nhau.

- Ha ha ha, lạ thật đó, thì ra nàng chính là vị vương tử đó sao? Người nước Oa gọi nàng là Thánh Đức vương tử, té ra là nữ nhân, không biết nhan sắc thế nào? Ta có gặp mấy Oa nữ ở Trường An, toàn bôi vôi trắng lên mặt, miệng vẽ nhỏ xíu, răng bôi đen xì, làm ta nhìn một cái, cả đêm không dám ngủ.

Câu này làm Uyên Cái Tô Văn và Vinh Hoa cười mãi, nhất là Vinh Hoa càng cười run cả ngươi, Uyên Cái Tô Văn chỉ Vân Diệp nói:

- Thì ra Vân hầu cũng chẳng phải là chính nhân quân tử, nước Oa có một số tục lễ cũ chưa bỏ, tin ta đi, Cao Sơn Dương Tử điện hạ nhất định làm ngươi chấn động, tới khi đó vân hầu có may mắn làm khách trong màn chớ quên lời giới thiệu của ta.

- Lão Cái, nói thật đi, có phải ngươi đã cùng Cao Sơn Dương...

- Dừng lại, Uyên Cái Tô Văn ta cả đời chỉ định cưới một mình Vinh Hoa, còn về nữ nhân khác ta không coi vào đâu, Cao Sơn Dương Tử cũng là người tâm cao khí ngạo, nghe nói nàng muốn tìm nam nhân đầu tiên phải hợp với tiêu chuẩn của nàng, Vân hầu là long phượng trong đám thiếu niên, nhất định sau này có cơ hội lớn.

Vân Diệp thu lại châm, nói:

- Cuộc đời rất nhàm chán, Cái huynh, có hoa hái vội, chớ đợi hoa rụng chỉ còn cảnh, cuộc đời ngắn ngủi, kịp thời hành lạc mới là quan trọng nhất.Nói xong cùng hộ vệ rời căn phòng đặt xe tù, còn tốt bụng hạ rèm xuống. xem tại TruyenFull.vn

Vân Diệp vừa đi, Uyên Cái Tô Văn liền đứng lên hoạt động chân tai, ngón tay dùng lực ấn lên khắp người, chỗ không ấn tới để Vinh Hoa kiểm tra thay, nhất là chỗ Vân Diệp dùng trâm càng kiểm tra tử tế.

- Tô Văn, chàng cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?

Vinh Hoa lo lắng hỏi:

Một lúc lâu sau Uyên Cái Tô Văn ngồi xuống, đấm ra hai quyền, nghe tiếng nắm đấm xé gió, hoang mang nói:

- Ta biết bị y dùng châm rất không ổn, nhưng không biết không ổn ở chỗ nào, sự sợ hãi của con người bắt nguồn từ chỗ không hiểu. Vinh Hoa, kệ những trò y bày ra, chúng ta chỉ cần nỗ lực sống là có hi vọng, trước mặt Vân Diệp còn có ba cái rãnh trời chắn ngang, y không dễ dàng đạt được mục đích đâu. Chỉ cần có hỗn loạn là chúng ta có cơ hội, Vân Diệp là kẻ địch đáng sợ, lần này chúng ta chẳng những phải nghĩ cách thoát thân, nếu có thể còn phải mang theo cái đầu của y...

Anh hùng phát uy luôn làm mỹ nữ ngây ngất, Vinh Hoa nắm tay Uyên Cái Tô Văn đặt lên bầu ngực mịn màng của mình, đó là chút an ủi cuối cùng nàng có thể cấp cho người mình yêu...

Chiến thuyền trên mặt biển chỉ còn thưa thớt vài cái, thay vào đó là từng mảng bè gỗ, đối diện là dòng Liêu Thủy cuồn cuộn, có nước sông màu vàng và nước biển màu xanh, trông có chút ý vị phân chia ranh giới, chỉ cần bè tới gần là bị đẩy về.

Vân Diệp không hiểu mấy chuyện này, lo lắng hỏi Lưu Phương:

- Lão tiên sinh cho rằng sau khi thủy triều lên sẽ chảy ngược dòng?

- Đó là điều hiển nhiên, thủy triều sông Tiền Đường có thể chảy ngược ba trăm dặm, Liêu Thủy không có điều kiện thiên nhiên độc đáo như thế, nhưng cửa sông có địa hình tương tự, chảy ngược phải được một trăm dặm, chúng ta nhân cỗ thùy triểu này xâm nhập Liêu Thủy là được.

Hai người ngẩng đầu nhìn mặt trăng vừa lên đỉnh núi, trong lòng đều mong nó phát huy được sức mạnh lớn nhất, đưa mình đi xa hơn một chút.

***

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau