ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 616 - Chương 620

Chương 616: Cuộc chiến rồi cũng tới

Có lẽ do thói xấu của con người tác quái, không sợ thiếu, chỉ sợ phân chia không đều, nay đại soái cũng ngâm mình trong biển rồi, đám đại đầu binh cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, bắt đầu quạt nước theo sự hướng dẫn của thủy binh, đương nhiên mỗi ngày uống một bụng nước là khó tránh khỏi.

Nước biển ấm hơn ngoài trời, đó là kết luận của Vân Diệp khi đích thân xuống nước trải nghiệm, lúc này bơi ếch trong nước là sướng nhất, không ngờ Vân Diệp lại biết bơi, Đông Ngư yên tâm hơn nhiều, mặc dù không hiểu hầu gia học đâu ra cái động tác kỳ quái ấy,nhưng có vẻ không chậm, Đông Ngư học theo, bơi một lúc lắc đầu, không quen, vẫn nghiêng người quạt nước theo bên Vân Diệp.

Chẳng còn nhớ lần bơi trước đó là khi nào nữa, Vân Diệp bơi vòng quanh mộc lan chu hai vòng thì kiệt sức, trở mình trong nước, chỉ lộ mặt ngửa lên trời, thả người khôi phục chút thể lực.

Cảm giác rất kỳ diệu, ngươi đắm mình trong nước, cứ như nghe thấy tiếng thở dài vô tận của biển cả, nước dập dềnh trước mặt, cơn sóng nhỏ kéo tới, Vân Diệp nhắm mắt lại, nín thở, đợi sóng qua mới mở mắt ra, có niềm vui khi bản thân vẫn còn sống.

Chẳng trách băng tan nhanh như thế, đây hẳn là một dòng nước ấm, lần nữa bơi qua mạn thuyền, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Lưu Kim Bảo, vẫy tay với hắn, tiếp tục bơi.

Tranh thủ lúc chiếu cố Vân Diệp, Đông Ngư thuận tay bất ba con cá, miệng ngậm một con, tay cầm hai con, chỉ dựa vào chân để bơi.

Người bắt đầu cảm thấy tê dại, đây không phải là hiện tượng tốt, đó là tín hiệu nhiệt độ cơ thể đang giảm nhanh, Vân Diệp bơi tới mạn thuyền chuẩn bị lên thuyền, giảm béo cũng được, làm gương cũng được, thế là quá đủ rồi.

Huấn luyện như thế tiến hành nửa tháng, những hán tử Quan Trung mặc dù bơi lội còn kém, nhưng chỉ cần hông buộc hai khối gỗ mềm thì trong thời gian ngắn dưới nước không chết được.

Suốt cả ngày không thấy đám Lưu Phương, Lưu Nhân Nguyện, Lại Truyền Phong đâu, khi Vân Diệp thấy bọn họ thì mô hình Đại Hắc Sơn đã cắm chi chít cờ.

- Vân hầu, không thể đợi được nữa, mấy ngày qua gió từ mặt biển thổi tới đã mang theo hơi nước rồi, lão phu rất lo làm cho dải đất này ẩm ướt, như vậy kế hoạch của chúng ta sẽ đổ bể, còn ba ngày nữa thôi là cuối tháng, trăng tới giờ Dần mới ra, nửa đầu đêm trời đen xì, chính là lúc chúng ta rưới dầu phóng hỏa, đám Nhân Hùng đã thông thao rừng cây của Đại Hắc Sơn rồi, giao cho hắn, câp ba trăm binh tốt là được, mỗi người mang năm mươi cân, một vạn năm nghìn cân dầu hẳn đủ thiêu rụi cả mảnh rừng này. Chỉ mong lời hầu gia nói không sai, lửa lớn sẽ hút sạch không khí, làm người trong thành Ti Sa chết ngạt.

Lưu Phương mời Vân Diệp tới phòng tác chiến mới nói những lời này, Vân Diệp nhìn kế hoạch thư, nói:

- Ta đi Đại Hắc Sơn, Lưu Nhân Nguyện đi Tam Sơn Phổ, cho ta năm mươi thuyền là được, còn lại ông mang đi hết, khi công kích hải cảng cần tới nó.

- Lão phu cũng nghĩ như vậy, đội ngũ tấn công Tam Sơn Phổ nhất định tới vị trí công kích vào giờ Dần, Đại Hắc Sơn bốc cháy chính là tín hiệu công kích, nhớ kỹ, một khi thành công là nhanh chóng rút lui, toàn bộ người trên bờ phải rút về, thi thể cũng mang theo, chúng ta không công thành cướp đất, mà là tranh thủ thời gian cho bản thân, hủy hết dấu hiệu của Đại Đường, chúng ta là hải tặc, nhất định phải nói rõ với tướng sĩ lên bờ, ngậm miệng lại, kẻ trái lệnh chém.Đại doanh thủy sư vào trạng thái giới nghiêm, cầm bất kỳ ai ra vào, ngay Nguyên Đại Khả muốn gặp Vân Diệp thông báo tin tức Trường An cũng bị từ chối, Nguyên Đại Khả thấy quân doanh giới bị nghiêm ngặt liền vội vã rời đi, ông ta cũng ngửi thấy mùi chiến tranh tràn ngập quân doanh, tuy Vân Diệp không nói, nhưng Nguyên Đại Khả nâng cảnh vệ Đăng Châu lên mức tối cao, toàn bộ nha dịch binh đinh, phủ binh phân tán trong hương đều nhận được thông báo tự vệ, ngoài ngoại tộc trong thành không được rời thành, trái lệnh chém.

Không khí khẩn trương bao phủ toàn bộ Hà Bắc, quan địa phương không biết xảy ra chuyện gì, vội vàng tới đại doanh thủy sư hỏi, sứ giả tới bờ biển mới phát hiện ra hạm đội lấp kín eo biển đã biến mất...

- Đại soái dẫn hạm đội về Lĩnh Nam rồi.

Đó là câu trả lời của lão binh thủ doanh, Nguyên Đại Khả biết hạm đội đi Liêu Đông, nhưng không nói ra, cùng mấy đồng liêu cười khà khà cùng đồng liêu về Đăng Châu, lần nữa hạ lệnh giới nghiêm, vốn xưa nay Đăng Châu không giới nghiêm.

Khi mặt trời sắp lặn Vân Diệp lên thuyền tới đảo Tam Sơn, nhìn thấy phong hỏa chất đống, thầm kêu may mắn, nếu không bảo đám Vô Thiệt lên hải đảo trước, để phong hỏa đốt lên thì mọi việc hỏng hết.

- Đại soái, trước kia đảo này không có bóng người, là nơi ẩn thân của hải tặc, đám người này cũng chỉ mới lên đảo gần đây, nếu không không có lý do gì hạ quan không biết.

Mồ hôi trên trán Lão Hùng to như hạt đậu, để sơ hở thế này thực sự hắn không ngờ.
- Không trách ngươi, không ai có thể biết hết mọi chuyện, ngươi nhìn căn nhà gỗ kia, đều mới làm, nói cách khác sau khi biển thông bọn chúng mới lên đảo, ngươi đi hỏi hai kẻ còn sống xem ruột cuộc là sao.

Nhân Hùng vội vã đi thẩm vấn, Vân Diệp nhìn đống thi thể ngổn ngang, ngẩng ra, đây là binh sĩ Cao Ly sao? Binh sĩ ngay cả giày cũng chẳng có à? Vũ khí nhìn một cái là biết cũ lắm rồi, một số bên trên thậm chí có niên hiệu Đại Nghiệp. Trông chẳng khác người Đường là bao, trừ gầy khô như củi, những người này hẳn là nông phu, không làm ruộng lại đi làm lính?

*** Đại Nghiệp là niên hiệu thời Tùy.

Đao của Đơn Ưng cực nhanh, tay của Vô Thiệt rất độc, chùy của Cẩu Tử càng tàn nhẫn, những người chân tay đứt lìa là tác phẩm của Đơn Ưng, người ngoẹo đầu sang bên không thấy vết thương do Vô Thiệt làm, còn người đầu bị đập vỡ như dưa hầu không nói cũng biết là do chùy gây ra.

- Hầu gia, đối chiếu rồi, bảy mươi lăm người, không thiếu kẻ nào, đây là đội ngũ người Cao Ly, nhìn lương thực bọn chúng tích trữ mà xét thì thời gian canh gác là ba tháng, lương thực còn quá nửa, chúng ta còn rất nhiều thời gian.

Lại Truyền Phong, Cẩu Tử đi theo Vân Diệp, Dương gia huynh đệ thì làm thủ hạ dưới trướng Lưu Nhân Nguyện.

- Hầu gia, ngài cứ tọa trấn ở đảo Tam Sơn, để mạt tướng dẫn tướng sĩ đi, tất cả đã chuẩn bị xong rồi.

- Cẩn thận đấy, ta bảo Tiểu Ưng và Cẩu Tử đi theo các ngươi, ta không đi, chẳng giúp được gì, nói không chừng còn vướng chân vướng tay, bảo trọng, nỏ phong tỏa lối ra không cần tiết kiểm, có thể dùng vũ khí giải quyết thì đừng dùng người, hiểu chưa?

Thực ra Vân Diệp rất lo, dù sao nhân thủ của mình không đủ, chỉ có ba nghìn người, bọn họ vừa mang xăng, vừa mang cung nỏ, còn phải mang nỏ tám trâu được chia nhỏ, tải trọng gần như đạt tới tối đa, Vân Diệp rút ra tám trăm thủy binh mới miễn cưỡng chia sẻ được chút ít gánh nặng cho lục chiến đội.

Tướng giữ thành Ti Sa không thể là thằng ngốc, nhìn thấy Đại Hắc Sơn bốc cháy, nhất định mang người chạy ra ngoài, không biết Lại Truyền Phong có chặn được không.

Tướng sĩ lên thuyền, chỉ để lại hai chiến hạm neo trong eo biển, nhân lúc trời còn một tia sáng, nhắm phương hướng thành Sa Ti chèo tới.

Vân Diệp nén lòng không nhìn bọn họ, đem tâm tư đặt ở đảo Tam Sơn, đỉnh núi trên đảo còn chút ánh sáng, sương bốc lên, nếu như là hải thị thận lâu có thể gọi là nhân gian tiên cảnh, Vân Diệp đột nhiên nhớ ra nơi này được gọi là vô song thần tiên địa, động phủ đệ nhất gia. Nếu rảnh rỗi đưa Lý Nhị tới đây chơi, coi như giúp ông ta tìm được đảo tiên rồi, chẳng biết ông ta còn yêu cầu cao hơn không.

Chương 617: Người Cao Ly

Vô Thiệt nhét bầu rượu cho Vân Diệp:

- Kế hoạch đã định, thành công hay không chỉ xem ý ông trời, lo lắng cũng vô ích, thả lỏng hưởng thủ từng canh giờ mới quan trọng nhất, lão phu già rồi, người ta sống tính bằng năm, lão phu sống tính bằng canh giờ, khoái hoạt một canh giờ là lãi thêm một canh giờ, hầu gia còn trẻ, tiền đồ còn rộng mở, đừng nhăn nhó.

- Có biết khi hầu gia đi, bệ hạ chẳng hi vọng ngài thành công, chỉ mong vũ khí trong tay ngài thấy máu là đủ, còn nhờ Đoàn Hồng mang thư cho lão phu, hi vọng lão phu giúp hầu gia một tay, chứ ngài nghĩ Ngọc Sơn tốt đẹp như thế không ở, lão phu thích đi hít gió biển sao? Ài đúng là thân ở trong phúc mà chẳng biết phúc.

Vô Thiệt cố ý kéo dài giọng nói:

- Người khác chiến bại không chặt đầu thì giáng chức, chỉ có hầu gia ngài chiến bại chẳng làm sao cả, những vị lão soái kia còn phải xin lỗi, ngài là người có học vấn, đã đọc sử thư, xem xem thánh sủng tới mức ấy có ai bì được không? Cùng lắm chỉ có Quan quân hầu so được, ai ngờ còn là ma chết sớm.

- Ha ha ha, con người ta luôn có phúc, chỉ cần tốt với ai là người ta tốt lại.

Nói tới chuyện này Vân Diệp đắc ý lắm, mình ở Đại Đường còn chưa có kẻ thù sinh tử, mãi mới có một tên Trương Lượng hiện giờ bị hoàng đế đưa tới Bác Châu rồi, đoán chừng hiện đang nhai rau mà sống. Còn lại cho dù kẻ có chút toan tính cũng là vì lợi ích gia tộc, chẳng còn cách nào, khi Lý Nhị có xung đột lợi ích với bọn họ, bọn họ cũng không tha, nói gì tới một tên quốc hầu nho nhỏ như mình.

- Lão phu khác hầu gia, cả đời là con sâu xui xẻo, chỉ vài năm qua theo ngài mới hưởng ít phúc, lưng càng ngày càng thẳng, không cần suốt ngày khom lưng uống gối nữa. Hầu gia, ngài không biết sướng thế nào đâu, cuộc sống này lão phu chẳng dám mơ tưởng, luôn cho rằng sẽ chết một mình trong cung điện lạnh lẽo, bị người ta dùng chiếu cuốn lại chôn bừa trong Loạn Phần cương, mặc chó hoang cắn xé.

- Nay ít nhất biết mình chết rồi còn có ngài đau lòng một chút, chuẩn bị cho cỗ quan tài không tệ, kiếm nơi phong thủy tốt để chôn, nói không chừng đến tết còn được ngài đốt cho ít tiền giấy, một thái giám có kết cục như vậy còn mong gì hơn?

Nghe Vô Thiệt nói bản thân thê thảm như vậy, Vân Diệp tiếp lời:

- Nếu sợ sau khi chết cô đơn, đợi ta về bảo Viên Thiên Cương kiếm nơi phong thủy tuyệt giai, làm bài vị cho các ngươi, Lý Cương tiên sinh nói không về mộ tổ nữa, mấy vị tiên sinh kia cũng thế, Ly Thạch, chính là lão cô phụ của ta ấy, thân thủ giỏi, thân thể cũng không có bệnh tật, đoán chừng cũng không muốn chôn ở đó, tới khi ấy mọi người cùng làm bạn vui nhường nào.

Nghe thấy Vân Diệp thoải mái nói chuyện hậu sự, Vô Thiệt cười lớn:

- Chủ ý hay, rất hay, lão phu muốn vị trí hướng về phía mặt trời, cả đời âm u rồi, chết rồi không thể thành âm quảy hại người, tắm nắng nhiều hơn mới được.

Bất tri bất giác trời đã tối đen, các thân vệ đốt một đống lửa, đó là do Vân Diệp dặn, có cảnh lửa mới chứng minh có người sống, chòi canh trên Đại Hắc Sơn mới không nghi ngờ.
Lưu Tiến Bảo mang cơm tới cho Vân Diệp, toàn là món ăn mà thường ngày y thích nhất, nhưng hôm nay cho vào miệng như nhai rơm, y luôn là người cho rằng trời to đất to nhưng ăn còn to hơn, nhưng hôm nay thực sự không ăn nổi. Bạn đang đọc chuyện tại

Vô Thiệt đột nhiên đặt khay cơm xuống, phất tay một cái, mọi người lập tức im lặng, nghe ngóng một lúc âm trầm nói với Vân Diệp:

- Có người tới, còn có tiếng chém giết.

Tim Vân Diệp vọt lên tới tận cổ họng, lúc này còn có tiếng chém giết, chẳng lẽ đại sự của mình có biến cố? Nhấc nỏ đã lên dây sẵn dưới chân lên, cùng Vô Thiệt đi về phía có tiếng động, Lưu Tiến Bảo ra hiệu, lập tức có một gia tướng chạy về chiến hạm, bảo bọn họ sẵn sàng tiếp ứng, những người khác đều đi theo Vân Diệp.

Xuyên qua rừng cây, Vân Diệp và Vô Thiệt đứng trong bóng tối, nhìn bãi cát không xa, dưới ánh sao lờ mờ thi thoảng có ánh hàn quang lóe lên, trong đó đan cài tiếng thét của nữ tử, nghe tiếng không giống người Đường.

- Hai nhóm người đều là người Cao Ly, một nhóm chỉ có năm người, trong đó có một nữ nhân, nhóm kia có tận ba mươi một người, đều là hảo thủ. Nhưng trong năm người kia có một cao thủ dùng đao, hàn quang mà hầu gia thấy là ánh đao của hắn, mỗi đao chém ra là có người chết, tên này còn mang trên lưng bốn thanh đao, nhất định là mãnh tướng dũng mãnh tuyệt luân.

Vân Diệp lúc này mới yên tâm, chỉ cần không phải kế hoạch của mình bị tiết lộ thì chẳng quan tâm, cho nên cùng Vô Thiệt đứng xem bóng người mơ hồ kia chém giết.

Đám Lưu Tiến Bảo hình thành vòng vây hình bán nguyệt, mỗi người đều vác đao sau lưng, tay cầm đoản mâu, hông đeo nỏ, chỉ cần Vân Diệp hạ lệnh, người Cao Ly trên bãi cái đừng hòng có ai sống sót.
Dù sao cũng là đốt thời gian, xem người Cao Ly đánh nau cũng không tệ.

Thấy thủ hạ của mình sắp chết sạch rồi, hán tử đeo bốn thanh đao trên lưng đột nhiên ném nữ nhân trên lưng ra xa, tay còn lại rảnh rang rút thêm một thanh đao nữa, hai thanh đao tạo thành vòng sáng, đánh vào trong quân địch, không ngừng có tiếng vũ khí va chạm và tiếng tiếng keo thảm truyền ra. Vân Diệp xem mà không ngừng xoa tay, xem tới mê luôn.

- Quả nhiên là cao thủ dùng song đao, nhưng võ học Cao Ly quá màu mè, lên trận đánh nhau mà dùng loại chiêu thức này sẽ chết rất khó coi.

Vô Thiệt lắc đầu giọng dè bỉu:

Vân Diệp không tán đồng:

- Nhưng hắn lợi hại thế mà, ngươi xem hắn sắp giết hết nhóm người kia rồi, oa, ngươi xem kia, đầu tên kia bay lên rồi.

- Nếu Tiểu Ưng và Cẩu Tử ở đây thì đám người kia chết sạch rồi, hiện giờ còn năm tên, đó là khác biệt giữa hắn và Tiểu Ưng, Cẩu Tử.

Khi kẻ địch cuối cùng bị phạt mất nửa cái đầu bãi cát cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh, nữ nhân kia lảo đảo chạy tới bên nam tử khóc thút thít.

Nam tử lấy đánh lửa, đốt một đống cành khô, nương ánh lửa kiểm tra năm thủ hạ của mình, bế một hán tử đang không ngừng rên la, nói một đống, Vân Diệp nhìn rất rõ, thanh đao trong tay hắn đâm vào sườn người bị thương, người kia lập tức không kêu nữa. Giết người xong tên này còn hát một bài, nữ tử bên cạnh và một hán tử bị thương khác nhẹ khác quỳ trên mặt đất hát, hát ba lượt mới thôi.

Hắn đặt hán tử đã chết xuống, xé vải trên người băng bó cho nam tử bị thương nhẹ, băng bó xong, nam tử bị thương lập tức tìm kiếm đống tử thi, tìm nửa ngày chẳng ra cái gì.

Hết đánh nhau Vân Diệp thấy vô vị, ngáp một cái rõ to, chảy cả nước mắt, đang chuẩn bị lau nước mắt thì Vô Thiệt lướt ra đứng chắn trước mặt y, vươn tay ra tóm lấy thanh trường đao sáng loáng.

Vân Diệp sợ tái mào, thằng chó đẻ, lão tử mới ngáp một cái mà ngươi lấy đao ném ta, muốn chết rồi, quay đầu lại nhìn Lưu Tiến Bảo. Lưu Tiến Bảo bất cần biết nghiến răng giơ nỏ bắn luôn, những gia tướng còn lại cũng đồng loạt bắn tên, chớp mắt tên như châu chấu, tên bị thương biến thành nhím, đại hán dùng đao không ngừng múa đao, song dù võ công hắn lợi hại tới đâu cũng không ngăn nổi nỏ cứng, bảo vệ được thân trên và nữ tử sau lưng, nhưng không cách nào bảo vệ hai chân, sau khi chân trúng năm sáu mũi tên, quỳ xuống đất còn cố đánh bay tên bắn tới.

Vân Diệp ngăn cản gia tướng chuẩn bị giết hắn, từ trong rừng đi ra, Vô Thiệt chắp tay sau lưng đi theo, hán tử quỳ trên mặt đất kéo nữ nhân ra sau, lớn tiếng nói gì đó.

Chương 618: Uyên Cái Tô Văn mang bốn thanh đao

Lưu Tiến Bảo đi tới trước mặt hán tử, đánh bay trường đao trong tay hắn, đá hắn lăn ra đất, dẫm lên cổ, quay đầu nhìn Vân Diệp:

- Công tử có muốn chặt cái đầu chó của hắn không?

Nữ tử kia ra sức kéo chân Lưu Tiến Bảo, bị đá văng ra lại bò tới, miệng lớn kêu gào tiếng Cao Ly.

- Các ngươi là người Đường, vì sao tới đất đai của bọn ta, chẳng lẽ chiến tranh đã bắt đầu?

Hán tử mặt dán vào bờ cát gian nan hỏi Vân Diệp đi tới gần:

- Ta thích hòn đảo này, chuẩn bị xây một căn nhà ở đây để dưỡng lão, nơi này phong cảnh rất đẹp, là nơi dưỡng lão lý tưởng.

Vân Diệp cúi đầu xuống thong thả nói:

- Nơi này là Cao Ly, không phải Đường quốc, ngươi không có tư cách.

- Sao không có, ta nhìn trúng thứ gì thì nó là của ta, nếu hòn đào này là của ngươi, nếu ta thích cũng sẽ biến thành của ta.

Con mẹ nó sướng, làm cướp thật là sướng, thích làm gì thì làm, chả trách lắm người thích làm cướp như thế:

- Người Đường tự đại như vậy sao? Ta nhớ bên bờ Liêu Thủy có một tòa kinh quan cực lớn, nơi đó có rất nhiều xương cốt người Đường, các ngươi quên rồi sao?

- Không quên lần này ta đi lấy những xương cốt đó, thuận tiện kiếm chút lợi tức, phải rồi, còn chưa hỏi ngươi, ngươi cướp lão bà của người ta, đội mũ xanh cho người ta nên bị người ta truy sát à?

- Nằm mơ, ngươi dám vào Liêu Thủy, thủ quân thành Ti Sa sẽ biết, thủy quân của Tam Sơn Phổ sẽ chặn các ngươi ở Liêu Thủy, giết như giết rùa.

Cánh tay của hán tử bị bẻ sau lưng khóa lại, dùng một sợi tơ rất nhỏ, từ hồi có vết xe đổ của Cầu Nhiệm Khách, Vân Diệp đối với loại người võ công cao cường chỉ tin vào sợi tơ của mình, còn thứ gân trâu, gân bò gì đó đều không tin nữa.

Gia tướng đâm vào bộ thi thể một lượt, lúc này mới đi ra biển, nơi đó có hai chiếc thương thuyền không lớn, lục soát một hồi nói:

- Hầu gia, trên thuyền không có ai, có hai tiểu nha hoàn đã chết.

Vân Diệp gật đầu bảo gia tướng giấu thuyền đi, dẫn tên hán tử chết dở về nơi mình cắm trại, nữ tử kia khỏi phải lo, thút tha thút thít theo sau, chẳng hề có ý định bỏ chạy.

Nhìn trời, vẫn đen xì xì, mặt trăng còn chưa bò lên, cùng Vô Thiệt sưởi ấm trước đống lửa, bảo gia tướng lấy tên ra cho hán tử kia, thuận tiện băng bó vết thương, Vân Diệp luôn cảm thấy tên này không đơn giản, mà y thì chưa bao giờ lãng phí cái gì.

Hán tử chẳng đổi sắc bởi cơn đau khi nhổ tên, nhìn Vân Diệp:

- Nhìn dáng vẻ của ngươi hẳn cũng là quý tộc, thê tử ta thân thể yếu đuối, cho nàng một cái chăn đi, ta cũng là quý tộc, đó là sự tôn kính ta đáng nhận.
Vân Diệp ừm một tiếng, kéo chăn cuộn lại ném cho nữ tử kia, nữ tử kia vội đáp chắt lên người hán tử, dựa vào hắn khóc.

Ánh lửa đỏ chiếu sáng khuôn mặt tất cả mọi người, một cái hồ lô rượu không lớn truyền đi truyền lại, người này một ngụm, người kia một ngụm rất tiết chế, chỉ khi truyền tới hán tử kia hắn mới uống một ngụm lớn, thấy hai chân hắn quấn đầy băng gạc, Lưu Tiến Bảo không so đo, chuyến đi này hầu gia chỉ mang theo một hồ lô rượu thôi.

- Tiểu đệ Uyên Cái Tô Văn, không biết vị huynh đài này xưng hô thế nào?

Nghe tên hắn, Vân Diệp sững người, y chỉ biết hai quý tộc Cao Ly, một là Vinh Lưu vương Cao Kiến Vũ, người còn lại chính là Uyên Cái Tô Văn, anh hùng tiếng tăm lẫy lừng trên lịch sử Cao Ly, là hào kiệt cái thế ba lần đánh bại quân đội Đại Đường.

Anh hùng đúng là anh hùng, một người hùng mạnh có thể đánh bại quân đội Đại Đường ba lần được xưng hô như vậy cũng không có gì quá, còn về phần hắn giết chết Cao Kiến Vũ, tắm máu Bình Nhưỡng chỉ là chuyện nhỏ thôi, chẳng đáng nhắc tới, như Lý Nhị giết huynh đệ của mình vậy.

Khi nghe cái tên này, mắt Vân Diệp ngập sát khí, gần như muốn chém đầu kẻ này ngay lập tức, nhưng sau khi rượu xuống bụng, y liền thay đổi chủ ý, hiện giờ Đại Đường chỉ thăm dò Cao Ly, mục tiêu dùng binh tiếp theo chưa phải là nó, là người Thổ Cốc Hồn, để lại một nhân vật thế này ở Cao Ly có vẻ không hại gì, đương nhiên tiền đề là nói với Cao Kiến Vũ, Uyên Cái Tô Văn chuẩn bị tạo phản.

- Tiểu đệ tên Vân Diệp, tới từ Trường An, được gặp khang lệ Uyên Cái huynh đúng là không uổng chuyến đi này, vừa rồi nhìn đao pháp sấm sét của Uyên Cái huynh, tiểu đệ cực kỳ hâm mộ.

- Vân huynh chê cười rồi, vị này không phải thê tử của ta, là phi tử của đại vương chúng ta, nhiệm vụ lần này của tiểu đệ là đưa Vinh Hoa phi tới thành Đại Vương, giao cho ca ca nàng, không biết Vân huynh có thể tạo điều kiện cho được không?

Tất cả mọi người giật mình nhìn hắn, đám người họ chạy tới Liêu Đông vào lúc giá rét thế này làm gì? Chẳng phải diệt thành Đại Vương sao? Sao có thể giúp được.

Vân Diệp tựa cười tựa không nhìn Uyên Cái Tô Văn không đáp, Uyên Cái Tô Văn ngồi thẳng dậy:

- Để trao đổi, các vị có thể mang về một ít thi hài, mỗi bên đầu đạt được mục đích của mình.

Nói chuyện với anh hùng cũng nên có thái độ tôn trọng chút ít, còn quanh co là xỉ nhục cả hắn lẫn bản thân:- Ta gọi ngươi là Tô Văn nhé, cái chữ Uyên đọc méo mồm, đã bao giờ nghe nói Đại Đường trao đổi cái gì chưa? Chỉ cần muốn là bọn ta đi lấy, thường là sứ giả đi đòi trước, nếu không cho thì phái đại quân tới, thành Đại Vương ta cũng lấy, đó là mồ hôi xương máu tướng sĩ nước ta xây nên, tòa thành đó phải bị hủy diệt để tế vong linh của họ, nếu ngươi may mắn, nói không chừng có thể về được Cao Ly, không may thì cùng nữ tử này kết thành phu thê, sống nốt phần đời còn lại cho xong.

Uyên Cái Tô Văn mặt thoáng giận dữ, rồi lại thành bình hòa, lấy chăn trên người đắp cho nữ nhân kia:

- Cái uy của đế vương chẳng lẽ ngươi không biết? Thê tử của hoàng đế các ngươi, chẳng lẽ ngươi cũng dám nhòm ngó à?

Vân Diệp lấy một thanh củi đánh vào mặt Uyên Cái Tô Văn, lau tay nói với tên vẫn mạnh miệng đó:

- Khác chứ, từ nhỏ ta đã ra vào hoàng cung, với ta mà nói những phi tử trong hậu cung của bệ hạ đều là trưởng bối của ta, thân cận không thành vấn đề. Hai người các ngươi rõ ràng có tư tình, dám nói với ta lời rắm thối đó, ngươi quên hoàn cảnh của mình rồi à?

Khi Vân Diệp đánh Uyên Cái Tô Văn, nữ nhân kia đã vùi đầu vào lòng hắn, ôm thật chặt, không muốn hắn phản kháng để chuộc lấy họa. nguồn TruyệnFULL.vn

- Thành Ti Sa sẽ khiến các ngươi chảy hết máu, ta kiểm tra tòa thành đó rồi, vững như tường đồng, nếu ngươi cho rằng dựa vào đánh lén mà đạt được mục đích thì quá nực cười.

Mặt Uyên Cái Tô Văn có một vệt đen, đó là do thanh củi kia đánh, mũi nhỏ máu vẫn cứ lớn tiếng cười nhạo Vân Diệp.

Nhìn trăng đã bò lên đỉnh núi, Vân Diệp nổi giận đùng đùng hỏi:

- Sao còn chưa đốt lửa? Chút lửa thế này sao đủ, muốn mọi người chết cóng à?

Mọi người đều nhìn sang bờ biển đối diện, chẳng ai còn tâm tư thêm cùi vào.

Lưu Tiến Bảo chỉ bờ biển đối diện nói lớn:

- Hầu gia, đốt rồi, bọn họ đốt rồi.

Nói xong đứng dậy, ném chăn trên người đi hoan hô.

Đầu tiên là một ánh lửa không lớn lắm bùng lên, tiếp ngay đó là vô số ánh lửa chiếu rực ngọn núi, lửa lớn kèm khói đen bao phủ cả mặt trăng vừa mới mọc lên.

- Ngươi đốt núi? Đại Hắc Sơn không thể đốt được, nơi đó ít tùng, thiếu dầu, củi của ngươi đốt hết, lửa cũng sẽ tắt, chẳng có chút tác dụng nào đâu, ngươi tưởng ta chưa thí nghiệm qua à? Muốn hạ thành Ti Sa, chỉ có cách lấy mạng lấp vào, các dũng sĩ Cao Ly, giết sạch đám người Đường ngang ngược đi.

Vân Diệp không thèm để ý tới lời gào thét của hắn, bốc một nắm cát, để nó rơi xuống theo kẽ ngón tay, gió không lớn, nhưng vẫn thổi cát hướng về phía bờ biển đối diện, hài lòng gật đầu, lúc này mới nói với Uyên Cái Tô Văn:

- Không sao hết, bọn ta có rất nhiều củi, nhất định thiêu sạch cả Đại Hắc Sơn.

Chương 619: Tự tô vẽ (1)

Eo biển toàn chiến hạm neo đậu, đón gió biển lạnh căm, Vân Diệp hít sâu một hơi, bắt đầu công việc thường lệ hàng ngày, kiểm kê hạm đội, thuyền nhỏ phập phồng theo sóng, tới mỗi một chiếc chiến hạm, lập tức có quan trực ban lớn tiếng báo cáo tình hình chiến hạm của mình, giọng nói hùng hồn, khí thế vô cùng.

Mặc dù bản thân mặc nho sam, chỉ cài một cái trâm ngọc trên đầu, tất cả tướng sĩ của hạm đội không dám có chút qua loa nào, hai trận đại thắng ở thành Ti Sa, Tam Sơn Phổ, Vân Diệp đã hoàn toàn được bọn họ thừa nhận, giết địch một nghìn, tổn thất ba trăm, nay giết địch đâu chỉ một nghìn, phe mình tổn thất rất ít, đây chẳng phải phong thái danh tướng à?

Lưu Phương trốn trong chỗ tối, cười cực kỳ gian trá, nếu Vân Diệp ở bên cạnh sẽ nghe thấy lão già này lẩm bẩm:

- Tiểu tử, danh và lợi là một đôi huynh đệ, ngươi tham tài hám lợi, làm sao thoát được danh lợi kiềm tỏa, không học binh pháp? Binh pháp mà học được sao? Đám Trình Giảo Kim có mấy kẻ do danh gia binh pháp dạy ra? Khá lắm, đã có tư thế tướng quân rồi, con mẹ nó còn là nho tướng, thêm chục năm rèn luyện nữa, lão phu không tin không rèn ra được một tướng quân hợp cách. Tôn tử của lão phu còn phải dựa vào ngươi, ngươi không nên người sao được.

Kiểm tra hạm đội xong, xử lý công vụ, vài vụ vi phạm nhẹ, chẳng buồn phán xem ai đúng ai sai, đều là chiến hữu lại lấy nắm đấm nói chuyện, một đám khốn kiếp, mỗi tên cho ba mươi gậy.

Đánh một trận mà dùng tới ba thành xăng rồi, đạn cháy may mà chưa dùng bao nhiêu, thứ này khi dã chiến còn phải dùng, trận chiến Tam Sơn Phổ là nhân lúc kẻ địch hoảng loạn đánh vào, đợi người Cao Ly phản ứng lại thì trời đã sáng, muốn nhân bóng tối bỏ chạy đã không còn kịp nữa.

Lưu Phương không giữ lại người sống, Lưu Nhân Nguyện báo về kẻ địch thề chết chứ không hàng, đành phải giết hết, Vân Diệp hiểu đó chỉ là cái cớ, nếu quân địch không hàng, làm gì có chiến thuyền nguyên vẹn cho ngươi lấy, y chẳng định nói ra, lúc này mình không cần lấy tù binh khoe công tích, sắp có ác chiến rồi, tù binh chỉ biến thành gánh nặng.

Khi bóng đêm lần nữa bao phủ mặt đất, eo biển đối diện chỉ còn lại vài chấm lửa đỏ sậm ẩn hiện trong khói đen, trận cháy lớn tới lúc này mới tắt dần, gió biển thi thoảng khiêu khích ngọn lửa, làm nó bùng lên một cái, sau đó tắt lịm mãi mãi.

Không thể ở lại trên đảo nữa, thám tử Cao Ly tới thăm dò đã xuất hiện ngoài trăm dặm, Đại Đường không sợ chuyện này bại lộ, nhưng giấu được lúc nào tốt lúc ấy, khi cá sấu đóng giả khúc gỗ mới là đáng sợ nhất.

Vết thương của Uyên Cái Tô Văn chẳng tốt lên cũng chẳng xấu đi, miệng vết thương mãi không khép lại, Vân Diệp đương nhiên là biết vì sao, thuốc là do y giao cho quân y, lần trước dùng cho Cầu Nhiệm Khách xong còn lại chút ít, lần này cho Uyên Cái Tô Văn dùng, khi nữ nhân kia tháo băng của Uyên Cái Tô Văn ra, nhìn vết thương đỏ rực, bắt đầu khóc thút thít. Uyên Cái Tô Văn nhìn Vân Diệp nằm trên chăn lông đọc sách, dứt khoát ra lệnh nữ nhân kia lấy nước sạch rửa vết thương cho mình, mỗi một cao thủ võ công đều là cao thủ trị thương, vết thương sau mười ngày không thể như thế này.

Vân Diệp đứng dậy hứng thú nhìn Uyên Cái Tô Văn lấy chùy thủ cắt thịt trên chân mình, tới khi vết thương tiếp tục chảy máu mới thôi.

Lấy nước muối rửa vết thương mà hắn cũng nghĩ ra được, nhìn gân xanh nổi trên trán hắn, lại nhìn khuôn mặt cực độ hung dữ, lắc đầu, tiếp tục nằm xuống xem sách, lửa cứ lay động không ngừng, chẳng đọc nổi sách, loại sách này thực sự xem rất mệt, chẳng có mấy dấu chấm dấu phẩy, muốn đọc, phải phân câu phân đoạn trước.Lần này Uyên Cái Tô Văn từ chối bôi thuốc, nữ nhân kia mang nước mắt lấy băng vải khô bó lại cho hắn, ôn nhu dựa bên cạnh, như con mèo con.

Bực mình ném sách đi, Vân Diệp đi tới xe tù trừng mắt nhìn Uyên Cái Tô Văn đang khép mắt dưỡng thần, với những tên diện mạo anh tuấn, điều Vân Diệp muốn làm nhất là biến mặt hắn thành đầu heo.

- Hôm qua Vân huynh gặp ác mộng cả đêm, hiện nhất định rất mệt mỏi, sao không ngủ sớm, nhìn ta làm cái gì?

- Chẳng làm cái gì, ngươi ngủ cứ ngủ, không cần quản tới ta, hôm qua ngươi nhìn ta ngủ, hôm nay ta nhìn ngươi ngủ, công bằng hợp lý, chỉ không biết ngươi ngủ có nghiến răng không?

- Cũng được, hai ta đều không ngủ được, vậy chuyện trò cũng tốt. Vân hầu, ngươi có thể nói cho ta biết trong mắt ngươi Cao Ly là quốc gia thế nào không?

Uyên Cái Tô Văn mở mắt nhìn thẳng vào Vân Diệp:
- Cao Ly? Ngươi nghĩ ta có lời tử tế nói cho ngươi nghe sao?

- Bất kẻ là hay hay dở cũng là do một hầu tước nói ra, ta nghe nghe nghiêm túc, sau đó tổng kết ra đạo lý, nếu còn may mắn về được Cao Ly, ta sẽ chú trọng lời ngươi nói.

Uyên Cái Tô Văn nói xong còn rất lịch sự thi lễ với Vân Diệp, làm Vân Diệp phải đáp lễ, chuyện lễ nghi, không liên quan tới ai là tù binh, ai là cai ngục, chỉ liên quan tới tu dưỡng và phẩm tính của con người.

- Nói thật là ta biết rất ít về Cao Ly, thậm chí không thể nói tới thù hận, vì khi các ngươi đánh bại quân đội Tiền Tùy, ta không có trên thế giới này, cho nên không thể nói tới thù hận. nguồn TruyệnFULL.vn

- Một bó lửa thiêu năm vạn quân dân thành Ti Sa ra tro mà ngươi còn dám nói không có thù hận, ta không dám tưởng tượng nếu là kẻ có thù hận với ngươi thì sống thế nào.

Uyên Cái Tô Văn mấy ngày qua luôn mở mắt tìm kiếm tù binh Vân Diệp bắt được, dù sao với hắn mà nói, chỉ có mình và Vinh Hoa thì quá cô đơn, nhưng hắn rất thất vọng, trong tay Vân Diệp chỉ có hắn và Vinh Hoa, không còn ai khác.

- Ngươi xem, các ngươi chết vài người mà ngươi kích động như thế, đầu người của dân ta bị ngươi chất thành kinh quan, ta cũng chẳng nổi giận như ngươi. Ta nói không có thù hận với Cao Ly, ngươi lại không tin, tất cả những điều ta làm xuất phát từ nhu cầu, Liêu Đông từ xưa là đất đai của Hán tộc, mấy năm trước các ngươi lén lút chiếm một vùng lớn như trộm, không được, thứ của nhà ta không dùng thì không dùng, ngươi không được lấy, lấy là bị ăn đòn, còn phải xẻo của nhà người một miếng, hoặc bồi thường toàn bộ đất đai, như vậy trong lòng bọn ta mới thoải mái được, sau đó lại để không đấy, đợi con quỷ tham lam tiếp theo đến cướp.

- Đất đai rộng lớn của Đại Đường hiện nay có được nhưu thế à?

- Đúng thế, ngươi tưởng từ đâu mà ra? Trên đời này không có rồng, cái thứ này biến hóa ra khi khi Trung Nguyên chiến đấu với ngoại địch. Trong thư viện Ngọc Sơn có một vị tiên sinh thích nghiên cứu rồng nói, biểu trưng sớm nhất của tổ tiên bọn ta là rắn, sau đó tổ tiên bị ngư tộc ức hiếp, vì thế bọn họ diệt ngư tộc, nuốt luôn cả nhân khẩu và đất đai của ngư tộc, phát hiện vảy và đuôi cá rất đẹp, thế là vẽ lên con rắn của mình.

- Về sau lộc tộc ức hiếp tổ tiên, tổ tiên lại diệt lộc tộc, thấy sừng của nó đẹp, thế là vẽ lên đầu rắn nhà mình. Thế giới này chẳng có lúc nào yên bình, Ngưu tộc, Mã tộc, Ưng tộc tới ức hiếp tổ tông, sau đó vật tổ của bọn ta có thêm rất nhiều thứ, cuối cùng biết thành rồng.

Đối với tên ngoan cố như Uyên Cái Tô Văn, cần phải cho hắn biết rồng rốt cuộc là thế nào, để cho có sức thuyết phục, Vân Diệp lấy suy đoán của thư viện ra khoe khoang.

Chương 620: Lửa cháy quá mức rồi (1)

Trăng sáng lên, gió cũng thổi, đốm lửa bị gió thổi tứ tung, mặt Uyên Cái Tô Văn ngày càng tệ, thình lình rít lên:

- Chỉ cần ngươi ngừng phóng hỏa, ta nhận lời đem toàn bộ thi hài trả cho ngươi, thế đã được chưa?

Vân Diệp lắc đầu:

- Tòa kinh quan đó không quan trọng bằng thành Ti Sa, quả nhiên ngươi đúng là người chỉ chú trọng thực lực, không bận tâm tới thể diện, yêu cầu của ngươi rất hợp lý, cũng rất cám dỗ, nhưng ta không chơi, chẳng dễ gì mới chạy ra khỏi thành Trường An một chuyến, không chơi cho đã sao được. Đại Đường chú trọng quân công, lấy xương cốt về và cướp về là hai khai niệm hoàn toàn khác nhau, lúc mang xương cốt về nếu không có đồ cúng, những vong hồn kia sẽ không yên.

Uyên Cái Tô Văn nghiến răng ken két:

- Vì quân công, ngươi không ngại khơi lên chiến hỏa giữa hai nước à? Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Liên quan gì tới Đại Đường, ngươi không thấy ta là hải tặc à?

Vân Diệp nói xong lấy trong túi ra một miếng bịt mắt đeo lên mặt, múa đao quát tháo đám Lưu Tiến Bảo:

- Ta là Độc Nhãn vương khủng bố, ta là thần tử vong, mau mau nộp vàng, giao nữ nhân của các ngươi ra đây, ta sẽ tha mạng cho ngươi.

Lưu Tiến Bảo vội khom người xuống, thái độ rất nịnh bợ, đáp:

- Bẩm đại vương, ngài xem ngọn núi kia đã bốc cháy rồi, không tha mạng được nữa, ngài tiếp tục mang bọn chúng đi chết thì hơn.

Vô Thiệt che mặt quay đi, xấu hổ với trò trẻ con của Vân Diệp.

Nhưng với Uyên Cái Tô Văn thì là cảm thụ khác hẳn, nhìn Đại Hắc Sơn trong thời gian ngăn bị lửa lớn bao phủ, ngọn lửa khủng bố bốc lên tận trời, cả vùng biển bị chiếu đỏ rực, như muôn vàn mũi tên đâm vào tim.

- Ngươi là tên đồ tể, trong thành Ti Sa còn có hơn ba vạn bình dân.

Uyên Cái Tô Văn quên mất hai chân mình bị thương, nhảy lên húc đầu vào Vân Diệp, Lưu Tiến Bảo giật sợi tơ, gần như cắt đứng đầu hắn, để lại vết thương sâu trên cổ, máu men theo sợ tơ chảy xuống.

Không chỉ cổ mà tay hắn cũng bị cứa loang lổ máu, thừng do gân thiết tuyến xà làm ra không phải tầm thường.

- Ngươi thấy ta nên báo bọn chúng một tiếng trước khi đốt lửa à?

Vân Diệp như hắn nhìn một tên ngốc:

- Ngươi sẽ bị báo ứng, nhất định sẽ bị, đại quân Cao Ly nhất định sẽ xé xác ngươi ở thành Đại Vương, ta sẽ chờ ngày đó đến, nhìn ngươi bị băm thành muôn mảnh, nếu có thể ta sẽ đích thân đem đầu ngươi đặt lên đỉnh kinh quan, để đám người Đường xấu xa, hạ lưu, vô xỉ các ngươi biết thế nào là kết cục xâm phạm Cao Ly.Hắn gào tới khản cả giọng, vừa rồi sợi tơ đã gây tổn thương cho cổ họng của hắn, khi núi chuyện khí quản bị hở, nữ tử kia thét lên băng bó vết thương cho Uyên Cái Tô Văn.

Đeo miếng bịt mắt Vân Diệp cảm thấy mình như Gia Cát Lượng tái thế, đốt cả một tòa thành ra tro, càng nghĩ càng khoan khoái, mắt nhìn về phía Tam Sơn Phổ. Rất hài lòng, nơi đó cũng có lửa bốc lên, mặc dù không nghe thấy tiếng chém giết, nhưng chỉ cần nhìn từng cột khói bốc lên dưới ánh trăng là y thấy dễ chịu, đó là khói chỉ đạn lửa mới có.

Đang đắc ý thì phát hiện trong eo biển có mấy chục chiếc thuyền bơi nhanh tới, đó chẳng phải thuyền của đám Lại Truyền Phong à? Không ngăn người Cao Ly đánh trả, chạy về làm cái gì?

Vội vàng xuống núi, đợi bọn họ bên bờ biển, hỏi nguồn cơn, chẳng lẽ bị người ta đánh bại? Vân Diệp không hiểu nổi, một đội quân vũ trang tới tận răng lại không đối phó được với một nhúm loạn quân sao?

Nhìn thấy Vân Diệp, Lại Truyền Phong nhảy từ trên thuyền xuống, vất vả đi lên bờ, lớn tiếng bẩm báo:

- Bẩm đại soái, mạt tướng đã về, lửa đã đốt, các huynh đệ thoát thân bình an, không một ai bị vây trong lửa.

- Ta nhớ ngươi còn một nhiệm vụ, đó là vây người Cao Ly ở trong thành, ngươi lại chưa đánh mà chạy là sao?

Vân Diệp không vui chút nào, người Cao Ly mà chạy mất sẽ ảnh hưởng lớn tới hành động sau này của mình, có đề phòng và không đề phòng là hai chuyện khác nhau.

Lại Truyền Phong cười khổ:

- Đại soái, còn đánh cản gì nữa, các huynh đệ mà không chạy nhanh thì bị vây trong lửa rồi, gió tối nay rất lạ, lúc thì hướng đông, lúc thì hướng tây, chỉ một canh giờ mà khắp nơi toàn lửa, mạt tướng rút cuối cùng, nếu không phải Tiểu Ưng kéo đi, nói không chừng mạt tướng là người duy nhất tuẫn mình vì nước rồi.
Vân Diệp nhìn áo choàng thủng lỗ chỗ và mái tóc cháy xem cả mảng của Lại Truyền Phong, gật đầu, trông có vẻ vừa rồi rất hung hiểm, hướng gió khó lường, ai biết lửa sẽ tới đâu, rút lui sớm cũng tốt.

- Hầu gia không cần lo thành Ti Sa, khi mạt tướng đi nhìn thấy nó đã thành biển lửa rồi, nhà trong thành cũng bắt lửa.

- Vân Diệp, thành Ti Sa toàn nhà bằng cỏ khô, đốt là cháy, ngươi đốt thống khoái, không sợ oan hồn đòi mạng à?

Uyên Cái Tô Văn ở đằng sau gào lên:

- Những oan hồn kia không biết là ai đốt lửa, nên không tìm ta đâu, nói không chừng cho rằng là tai họa. Bọn ta không nói thì chẳng ai biết, sau này ta xuống địa ngục gặp diêm vương, ta cũng không nhận, không có chứng cứ làm gì được ta?

Vân Diệp có lẽ người đầu tiên trên thế giới này đòi diêm vương đưa ra chứng cứ, Uyên Cái Tô Văn phẫn nộ gần như phát cuồng, nhưng không làm gì được, cái sợi tơ kia quá âm độc, làm hắn chịu chết. Vân Diệp cho hắn một tiết chính trị sinh động, đó là trợn mắt nói láo, người mà hiện thực bày ra trước mắt còn chẳng nhận thì trên đời còn ai khiến y nói thật nữa.

Tính cách chủ soái quyết định đặc tính của quân đội, câu này vô cùng chính xác, khi Lai Tam đứng trước mặt thứ sử Đăng Châu cũng đàng hoàng nói:

- Phủ quân, bọn mỗ cũng không biết vì sao Đại Hắc Sơn lại bốc cháy, đại soái dẫn bọn mỗ ra biển bắt cá, ngài cũng biết tướng sĩ thủy sư Lĩnh Nam chẳng chịu nổi nhàn hạ, vừa đánh cá vừa luyện binh thành truyền thống rồi, năm nào cũng làm thế, chẳng có gì lạ.

- Ài, tiền lương tướng sĩ vốn ít ỏi, ăn chẳng đủ no, đại soái thương bọn mỗ, nên mới mở cho một đường này. Buổi tối ngủ trên đảo Tam Sơn, lúc đại soái nướng cá phát hiện bờ đối diện bị cháy, tưởng người Cao Ly không cẩn thận gây hỏa hoạn, bọn mỗ không dám tới bờ đối diện, đại soái phái lính gác rồi bảo bọn mỗ đi ngủ, thực sự không biết sao lại cháy.

Nguyên Đại Khả hồ nghi nhìn đầu tóc bị cháy rõ ràng của Lai Tam, còn cả quân phục rách rưới, lại hỏi một câu:

- Ngươi biết Cao Ly bị cháy ở những chỗ nào không?

- Biết, là thành Ti Sa, không biết là người nơi đó ra sao, lửa vẫn cháy, không vào được, tội nghiệp quá, muốn giúp cũng chẳng được, sau đó đại soái phái người đi thông báo cho người Cao Ly của Tam Sơn Phổ, bảo bọn họ đi cứu hỏa, đều là người Cao Ly cả, sẽ thuận tiện hơn.

Nguyên Đại Khả day trán:

- Thủy quân nơi đó có đi cứu thành Ti Sa không?

- Úi chao, phủ quân không biết đó, người Cao Ly nghe nói thành Ti Sa bị cháy là như nổi điên đi cứu viện ngay, lửa cháy cao mười trượng, bọn họ không dám vào, cuối cùng bọn họ đều vào cả thành ti Sa, hiện giờ không biết kết quả, mong ông trời phù hộ để cứu được ít người.

- Vậy hai trăm chiến hạm Cao Ly ngươi đưa tới Đăng Châu là sao, người Cao Ly không phải đi cứu hỏa hết rồi à?

- Phủ quân thánh minh, người Cao Ly tính ương ngạnh, can không nổi, bỏ lại rất nhiều thuyền, đại soái nói, vứt đi thì phí quá, nên lệnh mạt tướng mang tới Đăng Châu, tìm chủ cho chúng, coi như cũng ăn nói được với người Cao Ly. Đại soái nói, phải giao cho người tốt, ví như Hà Thiệu Hà tước gia từ Trường An tới là người rất tốt, phủ quân cũng là người tốt, ngài thích thuyền nào, bọn mỗ sẽ đưa cho ba cái, đem đánh cá cũng tốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau