ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 611 - Chương 615

Chương 611: Đãi ngộ ngư dân

- Vân Diệp, trước giờ lão phu chưa hỏi ngươi, lần này ngươi xuất binh là do thương xót tướng sĩ chiến tử, hay là vì quân công của bản thân?

Lưu Phương đột nhiên hỏi tới nguồn cơn chuyện này: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Lão gia tử, nếu có khả năng thì vãn bối cả đời trốn ở Ngọc Sơn không ra, kết quả không làm được, đám võ tướng trong triều sợ cảnh thỏ hết chó vào nồi, đột nhiên phát hiện, lấy hài cốt tướng sĩ trận vong về có lẽ là một cái cớ tốt để khơi lên chiến tranh, đám đại lão đó gập ngón tay tính toán nguồn lực của mình, phát hiện Vân Diệp này là ma thế mạng tốt nhất, chỉ huy hạm đội tinh nhuệ, có mối quan hệ rộng, còn có thể khiến bệ hạ chú ý, quan trọng nhất là Đại Đường có thêm vãn bối cũng chẳng sao, mất đi vãn bối càng thanh tĩnh. Còn thủy sư ư, chẳng phải là để dùng vào loại việc này à? Cho nên vãn bối tới đây, chẳng ai hỏi ý kiến, cũng chẳng ai quản vãn bối sống chết thế n ào, bọn họ chỉ biết ra lệnh, còn vãn bối chấp hành.

Vân Diệp giọng uất ức nói:

- Vân Diệp! Là quân nhân, chiến tử sa trường là bổn phận của ngươi, ngươi hưởng thụ đãi ngộ của võ hầu, thì phải trả giá vì nó, không có ai có lỗi với ngươi hết, nếu ngươi là bách tính, chẳng có ai giao tính mạng của hơn vạn người vào tay ngươi, sau khi ngươi về có thể dậm chân chửi bới, hoặc đánh kẻ khiến ngươi tới Liêu Đông, chẳng sao cả, hiện giờ điều duy nhất ngươi suy nghĩ là hoàn thành nhiệm vụ, đưa tướng sĩ bình an trở về, không cần nghĩ tới chuyện khác.

Bị lão già quát mắng, Vân Diệp khom lưng thụ giáo, vừa rồi vì lá thư của Lý Nhị nên mất chút lý chí, hơi bực bội.

- Ngươi có chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, có vũ khí vô cùng lợi hại, có tướng sĩ sẵn sàng vì ngươi vào sinh ra tử, còn gì phải sợ nữa, lão phu thấy nhiệm vụ lần này chẳng có khó khăn gì, nhưng ngươi thử nghĩ xem nếu để ngươi mặc sức phóng hỏa ở Liêu Đông, tới khi đó sinh linh đồ thán, cái tội này do ai gánh?

Đều là người đánh trượng tới thành tinh rồi, sao có chuyện không nhìn rõ thế cục, đối diện với kẻ địch không phải là lợi hại, về nhà mới có phiền toái lớn, chuyện đồ sát bất kể quân nhân này thế nào cũng bị thiên hạ thóa mạ.

- Chuyện này không hề gì, khi đi vãn bối đã bắt đám tướng quân Lý Tịnh đảm bảo sẽ gánh tội thay cho vãn bối, nếu đầu bọn họ chưa đủ to, còn có bệ hạ, bệ hạ nói rồi, bất kể vãn bối làm gì ở Liêu Đông đều tính lên đầu bệ hạ là được.

- Ha ha ha.

Lưu Phương cười lớn chỉ mặt Vân Diệp:

- Vậy ngươi còn lo cái gì? Có tướng quân nhà ai chưa đánh trận đã có người gánh tội hộ, năm xưa Tùy đế nếu có khí phách đó thì đâu tới mức một Cao Ly nho nhỏ cũng không hạ được. Tất cả tướng quân chiến bại đều bị trừng phạt, chỉ có một mình hoàng đế là không sai.

- Ông già, ông kích động cái gì chứ, nay vị hoàng đế này thường xuyên đem tội vạ vác lên người, chẳng có gì to tát, đêm khuya rồi, đi ngủ đi. Phương hướng lớn vãn bối có thể nói được vài câu, tới khi thực sự hành quân đánh trận phải xem ông đấy, chúng ta không những đào thi hài mang về, còn mang về ít tiền tài, thế mới được.

- Đó là chuyện của ngươi, chuyện xấu xa đó lão phu không làm.

Nói xong liền về lều của mình, Vân Diệp đưa tay ra đòi bình rượu, thấy lão già giả ngốc đành bỏ, hôm nay còn phải viết thư trả lời hoàng đế, một đống chuyện lằng nhằng cần xử lý, đành về lều, đốt đèn dạ chiến.Khi trời sáng lần nữa tới bờ biển vui mừng phát hiện ra những tảng băng lớn nhỏ đã không thấy đâu nữa, mấy chiếc thuyền cá nho nhỏ không ngừng thả lưới, kéo lưới ở gần bờ, còn có những ngư dân đen đúa đang bận rộn vác thuyền ra biển, đi chân trần dẫm trên bãi cát ướt, như chẳng cảm thấy cái lạnh. Một chiếc thuyền chiến xuất hiện ở chân trời, không ngừng thả thừng xuống biển, rồi lại kéo lên, đó là thuyền tiên phong đi thăm dò, sau mỗi lần thông biển đều phải tiến hành công vụ thường lệ này.

Đợi hạm đội trở về, Vân Diệp còn phải diễn luyện trên thuyền với tướng sĩ lục địa, thời gian eo hẹp, nếu lúc này mà có tuyết xuống, cả Liêu Đông sẽ thành đống bùn, mang tới tai nạn ngoài ý muốn cho đại quân.

Tối qua viết thư cho Lý Nhị rất khó khăn, chả hiểu ông ta nghe đâu chuyện vớ vẩn có con rùa đen vác đảo chạy khắp thế giới, bắt mình sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì đi tìm con rùa đen chạy lung tung đó, nếu có thể thì bắt con rùa đen đó về cho ông ta xem.

Ông ta luôn tràn trề tự tin vào quân đội của mình, cho rằng chỉ cần mình hạ lệnh một câu, dù không có con rùa đen đó, tướng sĩ cũng có thể biến ra.

- Vi thần nghe nói tới trên biển có thuyền sắt cực lớn nổi được, trên trời có miếng sắt biết bay, chỉ chưa bao giờ nghe nói có con rùa to như vậy, nếu như có thứ thú lành như thế, với sức của vi thần e là không làm gì nổi, vi thần từng nghe nói tướng quân Lý Tịnh có tài lên trời xuống đất, nếu như...

Lý Nhị biết Cầu Nhiệm Khách là kỳ nhân hải ngoại, hiện giờ không thấy đâu nữa, nói không chừng đi tìm núi tiên rồi, Lý Tịnh đẩy chuyện đào xương lên đầu lão tử, vì sao chuyện tìm núi tiên không thể đẩy lên đầu ông ta, có chuyện gia như Cầu Nhiệm Khách, nói không chừng chẳng mấy chốc tìm ra được suối thanh xuân bất lão.

Sáng sớm tinh mơ đã mệt mỏi, đám Đơn Ưng chẳng biết chạy đi đâu, Lại Truyền Phong và Nhân Hùng cũng bặt tin, hạm đội hai ngày nữa sẽ tới cũng không thấy bóng dáng đâu, không có việc gì làm, thôi về ngủ.

Có điều thấy tên ngư dân trần truồng xách một cái giỏ cá từ trên thuyền xuống, nhìn hắn cười toe toét thế kia là biết có thứ hay rồi, thân vệ lập tức gọi hắn tới.
Người trần truống đứng trước quân sĩ võ trang đầy đủ càng trở nên thô tục, cầm cái giỏ không biết là nên che đằng trước hay che đằng sau, mặt méo xẹo đi tới trước mặt Vân Diệp.

Vân Diệp cướp ngay cái giỏ cá, vừa lục lọi vừa nói:

- Đều là nam nhân cả, có gì mà phải xấu hổ, xuống biển mò hải sâm không ở trần thì chẳng lẽ mặc quần áo à? Í, thu hoạch không tệ, có cả hải sâm tím, thứ tốt, lại còn có cả hai con trai? Không biết bên trong có ngọc không.

Đuổi thân vệ đi, Vân Diệp và ngư dân ngồi trên mặt đất dùng dao nạy con trai, mấy ngày qua ngư dân đã quen thuộc với vị tướng quân này rồi, chưa bao giờ thấy y ức hiếp người khác, ngư dân bắt được thứ tốt, y đều mua đúng giá.

- Ngươi may mắn lắm, một viên ngọc, còn to như thế, tới kinh thành là bán được giá cao rồi, thứ này chỉ nhà phú quý mới được dùng, bình dân tiểu hộ dùng là phạm pháp, cất đi, dưới mười quan thì đừng bán.

Vân Diệp moi từ trong con trai ra viên ngọc to bằng quả trứng chim câu, lấy khăn tay lau sạch đặt vảo tay ngư dân, bảo hắn không nên bán rẻ.

- Số hải sâm nay bản hầu lấy, một con mười đầu, không cần đếm cứ tính ba mươi con đi, kiếm nữ nhân cần ba trăm văn, mau mặc quần áo vào, hầu gia ta mặc áo choàng còn lạnh co vòi lại đây.

Nói xong định treo giỏ cá lên yên ngựa, ngư dân cười n gốc nghếch xòe tay ra, viên trân châu tím óng ánh dưới mặt trời, cực đẹp, nhe răng nói với Vân Diệp:

- Mười quan.

Sự thực lần nữa chứng mình trên đời không có kẻ ngốc, viên trân châu này tới tay thương lái trả cho hắn hai quan là may, vừa rồi hầu gia nói mười quan, liền quyết đoán bán luôn.

Vân Diệp cười lớn nhận lấy, bảo Lưu Tiến Bảo đưa hai đĩnh bạc, đặt vào tay hắn:

- Hầu gia ta không có thói quen mang nhiều tiền đồng, ngươi cầm lấy số bạc này, trong trang không tiêu được vào tiền trang trong thành đổi lấy mười quan. Nhớ kỹ, hiện bạc đắt đồng rẻ, mười lượng bạc đổi được mười một quan tiền, đừng để bị người ta lừa, tốt nhất là kiếm vài người đi cùng.

Ngư dân cầm bạc khấu đầu với Vân Diệp rồi co cẳng chạy về trang, còn về quần áo, có mười quan tiền ai còn thèm để ý.

Cười dặn Lưu Tiến Bảo trả cho người ta tiền hải sâm, toàn là người nghèo khó, Vân Diệp không kiếm tiền trên người họ.

Chương 612: Hội quân (1)

Có vật liệu ngon thì tất nhiên là phải làm một bữa ngon, hải sâm xào hành ngon tuyệt vời, mời Nguyên Đại Khả và Lưu Phương, không có món khác, chỉ có một chậu hải sâm xào, một vò rượu.

Nguyên Đại Khả cắm đầu ăn một đống mới ngẩng đầu lên uống ngụm rượu, giơ ngón cái với Vân Diệp:

- Sớm nghe nói tới tài nấu nướng thần kỳ của Vân hầu, cái thứ đen xì xì không đáng để mắt qua bàn tay của hầu gia liền biến thành món ăn cực phẩm trên đời. Hạ quan làm quan ở Đăng Châu ba năm, luôn nghĩ đây là nơi nghèo khó cằn cỗi, ai ngờ thứ ngon như vậy ở dưới sự quản hạt của mình, đúng là có mắt không tròng.

- Người ta nói y toán học cao thâm, tinh thông bách gia, khéo léo gì gì đó thì lão phu không phục, nhưng chậu hải sâm này thì lão phu phải nói tiếng phục, lão phu từng ăn cơm trong hoàng cung, so với món này thì kém quá xa, hôm nay coi như thỏa mãn cái bụng, chỉ là không biết khi nào được trả hận trong lòng.

Lưu Phương gật gù tán đồng:

Nguyên Đại Khả rất thông minh không hỏi lai lịch của Lưu Phương, khôn khéo lảng sang chủ đề khác, thỉnh giáo làm sao mang món ngon này tới Trường An bán với giá cao.

- Lão Nguyên, hải sâm là thứ quý báu, ông không thể mang nó còn sống tới kinh thành được, trừ khi bất chấp chi phí, một con thuyền chỉ chở vài trăm con hải sâm, lần trước ta thấy vài con ở đông cung, đoán chừng chỉ có bằng ấy sống sót. Nếu như ông muốn biến hải sâm thành một sản nghiệp của Đăng Châu chỉ còn cách làm hải sâm khô, còn muốn ăn đồ tươi vẫn phải đến Đăng Châu.

Trời chiều ngả bóng chưa lâu, phía tây còn lững lờ một áng mây đỏ rực, biển cũng bị đám mây này biến thành màu đỏ, nhưng cảnh sắc của nó còn tráng lệ hơn bầu trời.

Vì biển sống, mỗi khi một con sóng cuộn lên, ráng chiều ánh trên đầu ngọn sóng chẳng khác nào một ngọn lửa cháy bừng bừng, cuộn tới rồi biến mất, ở phía đằng sau, lại một con sóng kéo tới.

Suốt cả ngày Vân Diệp ở bên bờ biển, không phải vì đợi hạm đội tới, mà là đám Lại Truyền Phong ba ngày rồi chưa có tin tức gì.

Hạm đội không cần lo, bọn họ đi trên biển chỉ cần ông trời không ra oai thì bọn họ là hùng mạnh nhất, nên chỉ lo cho đám Lại Truyền Phong, Vân Diệp không cho rằng bọn họ là mật thám giỏi, kẻ nào cũng là hung thần có thể dọa trẻ con ngừng khóc, nhìn thế nào cũng không giống người tốt, người như thế trà trộn vào thành Sa Thi lại không khiến phía Cao Ly chú ý sao? Nhưng đám Nhân Hùng thì không thành vấn đề, hắn tới thành Sa Ti vô số lần, quen thuộc thủ quân Cao Ly, đôi khi còn giúp người Cao Ly mua ít đặc sản Đại Đường.

Vầng trăng trên trời chiếu xuống mặt biển, sóng nước lóng lánh, thi thoảng có con cá vọt lên mặt biển mang theo giọt nước màu bạc, dưới trời đêm tĩnh lặng, Vân Diệp bước trên cát mềm, thong thả đi về phía trước, nước biển ôn nhu vuốt ve bờ cát, gió mang theo hơi thở mặn mòi của biển cả, nhưng trong lòng y lo lắng và nóng ruột khó diễn tả thành lời.

Khi Vân Diệp nhận định rằng bọn họ sẽ không về nữa thì mặt biển xuất hiện một chiếc thuyền không lớn, đang chèo nhanh về bờ.

- Hầu gia, Lại tướng quân về rồi, tiểu nhân nhận ra cái thuyền này, hai cột buồm, khoong sai được, chính là bọn họ.

Lưu Tiến Bảo nhảy từ tảng đá xuống, chạy nhanh tới bẩm báo với Vân Diệp:

Kỳ thực chẳng cần hắn nói Vân Diệp đã nhìn thấy rồi, tới khi chiếc thuyền cập bến, y vẫn đứng trên tảng đá, đếm từng người một, tất cả đều trở về bình an.

- Hầu gia, mạt tướng may mắn không làm nhục sứ mệnh, thứ hầu gia muốn đã mang về.

Lại Truyền Phong thấy nửa đêm rồi mà Vân Diệp còn đợi bên biển, ít nhiều cũng cảm động, đi tới thi lễ:
- Tốt lắm, trở về bình an là tốt, bản đồ các ngươi vẽ giao hết cho Lưu tiên sinh, ngay bây giờ, sau đó tới chỗ quản doanh nhận năm vò rượu, ăn no uống say rồi tranh thủ nghỉ ngơi, mai hạm đội tới còn lên thuyền diễn luyện, đây là đại sự không thể xem nhẹ.

- Vâng, mạt tướng tuân lệnh, chỉ là mai hạm đội có tới được không?

- Không tới? Ngươi có biết sai kỳ hạn là tội gì không? Đó là tội chém đầu, dù Lưu Nhân Nguyện có bò cũng phải tới, mai là kỳ hạn cuối cùng, nếu không bản soái trị theo quân pháp.

Lại Truyền Phong nuốt nước bọt, lúc này mới nhớ ra người trẻ tuổi trước mặt là thống soái hạm đội, mình quanh năm ở trên mặt đất nên không ý thức được, tới giờ vẫn coi bản thân là lục quân, không liên quan tới thủy sư.

Lúc thì chẳng thấy ai, về thì lại kéo cả đống về, đang chuẩn bị về doanh thì phát hiện có một chiếc thuyền nhỏ trên mặt biển, giọng oang oang của Cầu Tử cách tới hai dặm vẫn nghe thấy.

Nếu như nói đám Lại Truyền Phong là bọn cướp thì ba người từ trên thuyền xuống là lũ trộm, ai nấy đều vác một cái bọc to, bước chân nặng nề, để lại dấu chân sâu trên bãi cát.

- Ông trời ạ, trên lưng lão gia từ toàn châu báu, ba vị này dứt khoát kiếm được dê béo.

Nhân Hùng hâm mộ tới sáng mắt, thời buổi này không dễ kiếm được dê béo.

- Đại ca, đệ về rồi, mua cho Đại Nha ít sính lễ, không tệ, cái trấn Xích Phong mà huynh nói thật khó tìm, nếu không phải tiểu đệ biết nhìn núi thì không tìm được rồi.

Đơn Ưng hớn hở giơ bọc lên:

- Lần đầu tiên lão phu phát hiện ra võ công có thể biến thành tiền, quan viên Cao Ly béo thật, chuyến đi này chúng ta ở lại lâu một chút, hiện lão phu thích làm đạo tặc che mặt rồi.Vô Thiệt vỗ vỗ lên cái bọc to đùng sau lưng, mắt lim dim mơ mộng:

- Đừng đắc ý vội, có làm kinh động tới đối phương chứ? Lần sau không cho đi, đó là vùng tài nguyên của mọi người, lần này chi tiêu của thủy quân dựa vào nơi đó hết đấy, khi chúng ta về sẽ vét sạch toàn bộ tài vật nơi đó.

Nhân Hùng há hốc mồm:

- Hầu gia, trong quân ngũ cũng cho cướp bóc sao?

- Ra biển thì chúng ta không còn là người Đường nữa, khi ấy chúng ta là cường đạo đáng sợ nhất trên đời, chỉ cần là nơi hạm đội tới được đều nằm trong phạm vi cướp bóc của chúng ta.

- Hầu gia thật lợi hại, tiểu nhân làm cường đạo ba mươi năm, tài vật đánh cướp cả đời cũng không so được số lẻ do ngài cướp một lần, còn bị quan phủ đuổi chạy như chó, ài, tiểu nhân làm sai nghề rồi, biết thế ngay từ đầu nên làm quan quân.

Vân Diệp đá một phát vào chân Nhân Hùng, áp giọng nói:

- Ngươi thì hiểu cái chó gì, đây là cách tước giảm thực lực của kẻ địch, dám đem so với chuyện ăn cướp của ngươi à?

Đơn Ưng cười ha hả, Cẩu Tử cười hì hì, chỉ có Vô Thiệt cười như cú mèo, có thể ông ta nhận ra tiếng cười của mình không dễ nghẽ, xấu hổ xoa mặt, thúc mọi người về doanh.

Dưới ánh nến leo lét, Lưu Phương xem bản đồ chi tiết của Đại Hắc Sơn, vẻ mặt vô cùng đáng sợ, nhanh chóng điều chỉnh những lá cờ nhỏ trên sa bàn, điều chỉnh xong thì mặt cũng trở lại bình thường.

Vô Thiệt lấy từ trong lòng ra một cuốn vải trắng, mở ra xem thì ra là bản đồ bố trí hải cảng Tam Sơn Phổ, Vân Diệp chỉ những vòng tròn lớn nhỏ trên vải:

- Đây là cái gì?

- Vòng tròn lớn là thuyền lớn, vòng tròn nhỏ là thuyền nhỏ, tất cả đều là chiến thuyền.

- Vậy hình tam giác này là cái gì?

Vân Diệp lại chỉ hình tam giác giữa những vòng tròn, hỏi:

- Còn cần phải hỏi à, hình tam giác nhất định là thương thuyền, số thương thuyền này được quân hạm bảo vệ, nhất định là hàng hóa đắt tiền, Cẩu Tử lặn tới xem, về nói bên trong trống không, chẳng có ai cả, nhưng khoang thuyền được đóng rất kín, độ ăn nước tới mức giới hạn.

Chương 613: Hội quân (2)

Thấy đại hội quân sự sắp biến thành đại hội cướp bóc, Lưu Phương cắm lá cở đỏ cuối cùng vào Tam Sơn Phổ nói với Vân Diệp:

- Vân hầu, chúng ta đủ nhân thủ, lão phu cho rằng có thể tiến hành hai đằng một lúc, một khi Đại Hắc Sơn bốc cháy là lúc công kích Tam Sơn Phổ, như thế có thể thu được hiệu quả của kỳ binh.

- Hiện giờ nói những điều này còn sớm lắm, mai hạm đội tới chúng ta hẵng thảo luận chi tiết, hiện toàn bộ đi ngủ. Vô Thiệt, Tiểu Ưng, Cẩu Tử, từ giờ trở đi các ngươi không được rời quân doanh đi Cao Ly, tránh đánh cỏ động rắn.

Vô Thiệt thống khoái đồng ý, Cẩu Tử tuy không cam lòng, nhưng trước mặt Vân Diệp không dám biểu lộ ra, Đơn Ưng nhìn hai người bọn họ, thấy không ai giúp mình cũng đành chấp nhận.

Sáng ngày hôm sau Vân Diệp điểm binh ra biển từ sớm, những người này có khi cả đời chẳng biết thuyền biển cỡ lớn trông thế nào, Vân Diệp đặt ghế lên tảng đá, thi thoảng nhìn gậy đo bóng mặt trời đặt ở chỗ đất trống, giờ ngọ ba khắc chưa tới đám Lưu Nhân Nguyện muốn sống cũng chẳng được, đây là thời hạn cuối cùng.

Kẻ lỡ hạn chém, điều này có thể dùng với bất kỳ ai, không phải vì chủ tướng nhân từ mà có thể thay đổi, nếu quá giờ mà hạm đội chưa tới, chuyện đầu tiên quân tư mã lên thuyền là chém đầu Lưu Nhân Nguyện đặt lên đĩa mang tới.

Hôm nay bên biển không có một ngư dân nào, Nguyên Đại Khả đã thông tri ngư dân, hôm nay không được ra biển, không được tới bãi biển, càng không được nhìn trộm, còn đặc biệt ra lệnh trông kỹ con cái mình, chẳng may trẻ con xuất hiện trên bãi biển sẽ bị chặt đầu.

Người dân xưa nay luôn tò mò trong sợ hãi với đại quân, tuy chẳng nhìn thấy gì, nhưng nhà nào cũng có mấy cặp mắt hiếu kỳ sau cửa sổ.

Đợi một lúc liền nghe thấy trên biển có ba hồi tù và trầm, nghe như tiếng thở của người khổng lồ, tiếng tù kết thúc, trên mặt biển xuất hiện vô số cột buồm, chiến hạm đi đầu cứ như từ mặt trời bơi ra, đầu chiến hạm có đầu thú cực lớn, mắt phun lửa, miệng mọc răng cực dài, đó là con bệ ngạn trong truyền thuyết, là thần thú có thể nuốt chửng sư tử.

Một chiếc thuyền nhỏ đi trước dẫn được, khi tới gần bờ biển dần thu buồm lại, cuối cùng dừng ở nơi cách bến tàu không xa, loại mộc lan chu lớn không thể tới gần bến tàu được, một tiếng quát lớn vang lên, mỏ neo sắt từ từ chìm xuống đáy biển, đầu đuôi thuyền đều có một cái, tức thì giữ chắc lấy chiến hạm nổi bập bềnh trên biển.

Thuyền nhỏ đằng sau lần lượt tới gần bến tàu, khi ván gỗ lắp nên, người bắt đầu đi xuống thì mặt Vân Diệp đen như đít nổi, vì y nhìn thấy rất nhiều nữ nhân mặc quân phục từ trên mấy cái thuyền hình dang quái dị đi xuống, tay siết chặt tay vịn ghế, chẳng lẽ hai năm qua thả lỏng làm Lưu Nhân Nguyện phóng túng tới mức đem cả nữ tử lên chiến thuyền sao?

Số nữ nhân kia run rẩy đứng trong gió lạnh không biết phải làm sao, nhìn kiểu tóc thì không phải là nữ tử Đại Đường, nếu là nữ tử Đại Đường, Vân Diệp không cần hỏi, chặt đầu Lưu Nhân Nguyện ngay.

- Vân hầu, trên chiến hạm xuất hiện nữ tử, phó thống lĩnh thủy sư phải cho ngài một câu trả lời, nếu không có lý do thích hợp, lão phu cho rằng có thể chặt đầu thị chúng rồi.Lưu Phương mặt mày âm trầm nói:

Vân Diệp gật đầu, thủy sư xuất hiện nữ tử là đại kỵ.

Lưu Nhân Nguyện vội vội vàng vàng xuống thuyền, lập tức tới dưới tảng đá Vân Diệp ngồi, chắp tay thi lễ, lớn tiếng báo danh:

- Lĩnh Nam thủy sư Chiêu Vũ giáo úy Lưu Nhân Nguyệt báo danh nhập trướng, chiến hạm dưới quyền ba trăm bốn mươi ba chiếc, trên đường bắt được tám chiếc thuyền buôn nô lệ, xin đại soái cho chỉ thị.

Nghe thế mặt Vân Diệp giãn ra, những nữ tử kia tám phần là nô lệ được giải cứu, may là hắn không tự ý đưa nữ nhân lên thuyền, không Vân Diệp gạt nước mắt chém đứa học sinh này giống Gia Cát Lượng chém Mã Tốc.

Thói quen của con người rất là đáng sợ, ngươi quen cuộc sống trên thuyền rồi sẽ trở nên xạ lạ với lục địa, Vân Diệp trước kia từ trên thuyền xuống tới đi cũng không vững, cứ cảm thấy mắt đất chao đảo, nhưng lên thuyền lải chẳng có cảm giác gì, người ngồi thuyền đường dài luôn cần nghỉ ngơi, vân Diệp hạ lệnh một tiếng, quân tốt xuống thuyền, đồng thời lục chiến đội dưới bờ lại lên thuyền, bọn họ hiện phải mau chóng nắm bắt kỹ xảo chiến đấu trên thuyền.

Đông Ngư nhìn thấy Vân Diệp tươi cười thì bối rối không biết đáp lại ra sao, bộ dạng này rõ ràng phải chửi mắng một trận mới khôi phục lại bình thường.- Hiện tuy phẩm cấp của ngươi thấp, chỉ là Bồi nhung giáo úy, nhưng ngươi có chút bộ dạng giáo úy có được không? Rõ ràng là có giày, vì sao lại để chân trần, mau cút xẻo trở lại đi giày vào.

Quả nhiên chiêu này rất hiệu quả, Đông Ngư lấy giày dắt ở hông xuống, không đi tất, ngồi ở cầu tàu đi giày vào, ngoạc miệng cười ngốc nghếch với Vân Diệp.

- Bà nương và oa oa của ngươi đã tới trang rồi, ngươi là quan thân, không được làm điền hộ, phu nhân chuyên môn đổi đất cho ngươi, ở ngay gần trang, nghe nói không tệ, tiền lần trước ngươi gửi về được bà nương của ngươi mua hai con trâu. Chuyện trong nhà không cần ngươi lo, đợi lần này đánh trận xong ngươi về Trường An với ta một chuyến, phu thê ngươi chia cách hai n ăm rồi, ta cũng không đành lòng.

Hai tay Đông Ngư khua lên như quạt gió, vỗ ngực mình, ý bảo mình chịu được, Vân Diệp cười đấm vào ngực hắn một cái, không nói nữa, bước lên ván gỗ lên thuyền, Lưu Phương, Lại Truyền Phong, Cẩu Phong cũng lên theo.

Mục tiêu của Vân Diệp là chiếc mộc lan chu lớn nhất, lên chiếc thuyền này mới đỡ chịu tội chút ít, Đơn Ưng lúc này vui sướng như con khỉ, cùng Cẩu Tử nắm thừng đu từ thuyền này sang thuyền kia, chơi không biết chán.

Từ khi trải qua chuyện Đinh Ngạn Bình, Vân Diệp phát hiện Đơn Ưng có biến hóa lớn, không còn là thiếu niên âm u cầm bộ lòng lợn gọi người ta là đại cữu ca nữa, hiện giờ có chút giống thiếu niên mười chín tuổi rồi, Cẩu Tử lớn hơn hắn, nam nhân hai mươi tuổi nhỏ hơn Vân Diệp một tuổi, nhưng tiểu tử này được Vô Thiệt chiều hết sức, không có chút tự giác nào của người trưởng thành.

Vô Thiệt tự tìm cho mình một gian phòng thư thái, bắt đầu pha trà, ông ta mê mẩn kiểu trà đạo của Triệu Duyên Lăng, còn tự biến tấu, thêm vào một đống thứ hổ lốn, trà quỷ gì có cả mỡ lợn, mỗi lần nhìn thấy Vô Thiệt uống trà là Vân Diệp buồn nôn.

Kệ xác ông ta, Vân Diệp bịt mũi đi qua phòng của Vô Thiệt, quyết định chọn phòng cách thật xa, chỉ cần không ngửi thấy cái mùi tởm lợm đó là giữ được cái mạng này.

- Vân hầu đã lên chương trình, lần tác chiến này theo đó mà tiến hành, Lại Truyền Phong, Cẩu Phong, Nhân Hùng đã biết mình phải làm gì, hiện giờ tướng lĩnh thủy sư phải làm quen kế hoạch trong tay các ngươi, hôm nay các ngươi phải mau chóng làm quen với mục tiêu và kế hoạch, ngày mai có hội nghị trước cuộc chiến, mỗi người phải nắm rõ vị trí và tác dụng của mình, nếu ngày mai các ngươi còn chưa rõ mình phải làm gì thì đại soái sẽ xử trí theo luật tuyệt đối không dung tình, đã nghe rõ chưa?

Nghe tiếng đáp chỉnh tề trong phòng, Vân Diệp rất hài lòng, Lưu Phương là người quen nắm đại quân, mặc khải giáp vào, khí thế tuyệt đối không thua kém đám Trình Giảo Kim, mắt quét qua, Vân Diệp thấy rợn người.

Lãi lớn rồi, ai mà cần một lão già chỉ biết viết thơ làm văn, muốn bao nhiêu thư viện có bấy nhiêu, nhưng một võ tướng lợi hại kiêm văn nhân nửa mùa thì rất hiếm có, đám Trình Giảo Kim viết được văn thư chỉnh tề là giỏi lắm rồi, nghĩ đã thấy đắc ý, sau này đánh trận lão tử còn sợ ai nữa? Một đại tướng cấp bậc Trình Giảo Kim làm mạc liêu cho mình, không, làm tham mưu trưởng, dù đánh trận thua cũng là chuyện chẳng đặng đừng.

Chương 614: Cuộc sống quay trở về

Vân Diệp ngâm nga tiểu khúc, chắp hai tay sau đầu, đong đưa đi về khoang mình, tai còn nghe thấy Lưu Phương quát tháo giao nhiệm vụ cho tướng lĩnh.

- Đại cữu ca có vẻ rất đắc ý.

Chẳng biết Đơn Ưng từ xó xỉnh nào chui ra, thình lình xuất hiện trước mặt Vân Diệp, tay cầm mộ con gà quay béo ngậy.

Vân Diệp xé một cái đùi, vỗ vai Đơn Ưng, tiếp tục về phòng của mình, ăn xong cái đùi gà phải viết thư cho Tân Nguyệt, con người một khi nhàn rỗi là nhớ tới người thân thiết nhất.

Thực tế y phải viết rất nhiều thư, viết cho Lão Trình, Lão Ngưu, Lý Hiếu Cung, thái tử, hoàng hậu, thậm chí là Tôn Tư Mạc, Lý Thái, nghĩ đã thấy đau đầu.

Số nữ nhân kia Vân Diệp đẩy sạch cho Nguyên Đại Khả, ông ta là quan địa phương, chiếu cố cho những nữ nhân đó là bổn phận.

Nguyên Đại Khả rất đau khổ, những nữ nhân đó không phải người Đại Đường, vả lại vùng Hà Bắc này vốn nữ nhân nhiều hơn nam nhân rất nhiều, cưới một lão bà sẽ bị người ta xem thường, phải có hai lão bà mới là hợp cách, cưới ba lão bà, nữ nhân khác sẽ cảm kích, nếu ngươi cưới bốn lão bà, quan phủ cũng tới cửa chúc mừng, còn cưới cả bầy như Hi Đồng thì dứt khoát là tấm gương, chỉ là không biết hắn chinh phục được đại lão bà chưa, trên đường về phải tới thăm mới được.

Đánh qua đánh lại hơn trăm năm, cái vùng Hà Bắc này chưa bao giờ bình yên, những năm thái bình tiền Tùy, đây là nơi giao chiến giữa triều Tùy và Đột Quyết, nói tóm lại là chưa bao giờ thái bình, không bị chết đói cũng là chuyện chỉ có một hai năm qua, cách lấy lương thực từ biển mà Vân Diệp đưa ra dần thay đổi thanh danh nghèo đói của nơi này, riêng số rong biển mà Lan Lăng cần đã đủ nuôi sống ba trăm người, Vân Diệp phát hiện biệt viện của Lan Lăng ở Đăng Châu mới biết chuyện này.

Khẩu vị của người không khác với lợn là bao, chỉ cần lợn ăn được thì thường là người cũng ăn được, Vân Diệp biết rất rõ câu này, đó là do thầy giáo dạy cách sống nơi hoang dã nói cho, rất có ích.

Viết liền bốn năm phong thư, trong thư gửi cho hoàng hậu trọng điểm nói thành tựu của Lan Lăng và nữ nhân Cao Ly, hiện hoàng hậu lo thiếu nhân thủ, lo tới bạc đầu, khai xuân sẽ có vô số lông cừu được vận chuyển tới, nữ nhân Đại Đường chẳng ai muốn làm điền hộ, chỉ đành tính tới nữ nhân ngoại tộc. Giao cho Nguyên Đại Khả chẳng qua là đi theo trình tự, để những nữ nhân này thành nô phó hợp pháp thôi.

Trước kia Vân Diệp rất phản cảm cái chuyện cưỡng chế người khác làm nô dịch, những năm qua dần dần hiểu ra, Đại Đường trông qua có vẻ không giàu có lắm, nhưng so với các quốc gia xung quanh sẽ phát hiện ra bọn họ sống như thần tiên, nữ nhân Thổ Phồn chẳng khác gì gia súc, nữ nhân Đột Quyết chẳng khá hơn, còn về nữ nhân Tân La, Cao Lệ, Bách Tể thì càng thê thảm, ba nước này đánh nhau suốt, đến khi chiến sự khẩn trương, ngay nữ nhân cũng phải ra trận, nữ nhân lên chiến trường thê thảm thế nào thì khỏi dùng đầu nghĩ cũng biết.

Nghĩ tới đó Vân Diệp cười khổ, biến người ta thành nô lệ lại là giúp đỡ người ta, chẳng biết suy nghĩ này của mình sinh ra từ khi nào, người ta có cơ hội xuyên việt đều nghĩ cách thay đổi người xưa, chỉ có thứ kém cỏi như mình bị người xưa đồng hóa.Đèn trong phòng Vân Diệp sáng tới tận canh ba, với y mà nói đây là cuộc giao lưu linh hồn giữ bản thân và người thân thiết.

Gấp thư lại, cho vào phong phong bì, lấy xi ấn lên trên, nhìn cả chồng thư cao trên bàn, Vân Diệp ngáp dài, bên tai vẫn nghe thấy giọng nói mạnh mẽ của Lưu Phương, sử dụng một ông già bảy mươi tuổi tới độ này, Vân Diệp có chút áy náy, cơn buồn ngủ cuốn tới như thủy triều chớp mắt đánh tan tành sự áy náy đó, áo ngoài cũng chẳng cởi, kéo chăn, thổi nển, chẳng mấy chốc có tiếng ngày khe khẽ.

Sáng sớm còn đang mơ thì bị tiếng tù ù ù kéo ra khỏi giấc mộng đẹp, đang định nổi giận thì nhìn thấy bày biện trong khoang thuyền, lúc này mới nhớ ra mình ở trên Mộc Lan chu, trong quân là thế, chẳng có gì để oánh trách, chỉnh trang lại y phục, gõ cửa sổ, Lưu Tiến Bảo lập tức bê một chậu nước sạch vào, trong quân không cung cấp nước nóng rửa mặt, nước lạnh như băng tức thì xua tan cơn buồn ngủ còn sót lại. Rời khoang thuyền, vặn mình một cái, nhìn thấy Đông Ngư mang tới một cái vại ngói, tên Đông Ngư này đừng thấy hắn thô tục, làm cháo cá phải nói cực ngon, món này Vân Diệp ăn không biết chán.

- Lưu tiên sinh dậy chưa?

Mở nắm ra ngửi mùi thơm của cháo cá, hỏi Lưu Tiến Bảo.

- Dậy từ sớm rồi ạ, hiện Lưu tiên sinh đang ở trên thuyền nhìn tướng sĩ huấn luyện, nói là làm đánh giá, xem mức độ tinh nhuệ của tướng sĩ ra sao.
- Tốt, Lưu Tiến Bảo, ngươi đem cái vại này cho Lưu tiên sinh, ông ấy nhiều tuổi rồi, cần tẩm bổ.

Chuyện trên đời này không sợ khó, chỉ sợ ngươi không đi làm, làm rồi ngươi sẽ phát hiện ra chân tướng, ví dụ như hai quân giao phong, sự thực là chữ cường đại, tránh không được, né không xong, lúc này luôn có người xử dụng tiểu xảo, cho rằng như vậy sẽ có một đường sống, ví dụ thành công quá ít, chỉ có người không sợ vượt khó vươn lên mới có thành công lớn.

Cái luận điệu đầy sơ hở, diễn đạt trúc trắc này không phải do Vân Diệp nói, mà là do Lưu Phương nói, ông ta khịt mũi coi thường ví dụ mưu kế thành công mà Vân Diệp đưa ra, Chu Du lửa thiêu Xích Bích? Trên Bát Công Sơn cỏ cây biến thành binh? Thậm chí là mấy trò trộm gà bắt chó của Mạnh Thường Quân?

Một bãi nước bọt phun lên mặt Vân Diệp:

- Ngươi không nhìn xem mấy nghìn năm qua có được mấy ví dụ như thế? Những thứ đó vì sao được truyền tụng thiên cổ? Chẳng phải vì quá ít à? Số còn lại chẳng phải đánh trận quy củ sao? Bằng vào cái gì ngươi muốn dựa vào mưu kế giành chiến thắng?

Vân Diệp lau mặt, trên mặt còn có mùi cá, lão già này húp sạch bát cháo người ta mà không biết ơn, biết ông ta đang giảng kinh nghiệm cho mình, chứ không giảng đạo lý, cho nên mới có hút ngang ngược, thẹn quá hóa giận cũng không thèm chấp, ai lại đi so đo với một ông già bảy mươi tuổi.

Nhìn Đông Ngư đá một đại hán Quan Trung xuống biển, cơ mặt Vân Diệp co giật, mẹ nó buộc giây thừng thì phải buộc vào hông chứ, ngươi buộc vào cổ là thế quái nào? Đại hán Quan Trung chìm xuống nước như cái cân, thấy sắp không chịu nổi nữa, Đông Ngư kéo thừng lên, không biết uống bao nhiêu nước rồi, chân tay khua khoắng loạn xạ, nước bắn cả lên thuyền, đám đại hán Quan Trung đằng sau mặt vàng như nghệ, người run như cầy sấy.

Một người đã đành, đợi toàn bộ đại hán không biết bơi bị ném xuống biển, cả mặt biển như sôi lên, tiếng khóc gào đinh tai nhức óc.

Chẳng biết là ai hô lên một tiếng " cá mập", Vân Diệp tức thì nhảy dựng lên, chuẩn bị kéo toàn bộ đám vịt cạn Quan Trung lên bờ, nếu để cá mập cắn một hai người thì phiền toái to. Lưu Phương bực mình ấn Vân Diệp ngồi xuống:

- Đâu ra cá mập, đó là thủy quân đeo vây cá mập bơi trong biển dọa người ta. Hôm nay chúng ta nói đạo làm tướng, nghe cho kỹ, kẻ làm tướng, trước tiên giữ vững tâm, Thái Sơn sụp trước mắt cũng không biến sắc, hươu bên cạnh cũng không liếc một cái, sau đó mới có thể đối địch.

- Phàm một khi động binh phải biết chủ địch, hiểu tướng địch, Ngụy tướng Đặng Ngải xuất quân phạt Thục Hán, từ đường nhỏ Âm Bình không người, dùng thừng buộc binh sĩ thả xuống vực sâu, nếu chẳng phải Thục Hán hậu chủ Lưu Thiên ngu xi vô dụng, thì dầu trăm vạn đại quân cũng có thể ngồi yên mà bắt sống. Đặng Ngải vốn coi thường Lưu Thiện, cho nên mới dùng binh chỗ hiểm. Vì thế tướng giỏi xưa nay dùng đại quân thăm dò mạnh yếu, hư thực của địch, đồng thời cũng dùng phản ứng của địch đánh giá mình, như thế có thể quyết định phương châm hành động.

Chương 615: Lấy thân làm gương

Vân Diệp phản bác:

- Không đúng, vãn bối biết Lưu Thiện không phải kẻ ngu xi vô dụng, ngược lại, hắn là vị đế vương trí tuệ trác tuyệt, nước Thục trải qua nhiều năm chiến loạn, nhân khẩu hao hụt, nghề nghiệp sa xút, người Thục đã chán ghét chiến đấu tới cực điểm, vậy mà Gia Cát Lượng không chịu từ bỏ, sáu lần ra Kỳ Sơn, chín lần thảo phạt Trung Nguyên, lần nào cũng uổng công vô ích quay về, lần nào cũng hao người tốn của, nhân khẩu trong Thục còn lại chưa tới mười vạn hộ, quân đội chỉ còn lại chục vạn, đó là cực hạn của quốc gia rồi.

- Thất bại là khó tránh khỏi, cho nên mới để Đặng Ngải đánh thẳng vào Thục, bản thân đầu hàng, tránh chiến hỏa làm sinh linh đồ thán, đó mới là một thánh nhân không tham quyền vị. Thực ra vãn bối bội phục sát đất câu hắn nói với Tư Mã Chiêu " vui này không biết chán". Chẳng những giữ được mạng, lại có thể tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý, tốt nhường nào, đúng là người thông minh. Tiên sinh cứ nhìn Tôn Hạo Tử của Ngô bị bắt thê thảm ra sao? Còn Lưu Thiện phú quý tới cuối đời, từ điểm này mà xét, chúng ta không thừa nhận Lưu Thiện là kẻ thông minh.

Lưu Phương tay run rẩy chỉ Vân Diệp:

- Ngươi thấy Lưu Thiện là kẻ thông minh? Đầu hàng là vì bách tính đất Thục? Vì mạng sống vứt bỏ cơ nghiệp tổ tiên là đúng?

Vân Diệp tỉnh queo gật đầu:

- Đúng, sai chỗ nào chứ, cơ nghiệp là của Lưu gia, liên quan gì tới người khác mà chõ mồm vào bình phẩm, chỉ cần có lợi cho người dân, không tổn hại quá lớn tới mình, vứt thì vứt, có gì to tát, có cần sử sách chửi người ta bao năm không?

Lưu Phương há miệng mấy lần mới nói:

- Đúng là gỗ mục không thể điêu khắc, sâu mùa hạ không biết cái lạnh mùa đông, nếu từ nay về sau lão phu còn dạy đạo chiến trận cho ngươi thì thề không phải là người.

Nói xong lời lời này đứng dậy đá văng cái vại, đùng đùng nổi giận đi ra khoang sau.

Vân Diệp hả hê lắm, ai bảo nhổ nước bọt vào mặt ta, ông được luật pháp bảo vệ hơn cả luật bảo vệ trẻ ems au này, ta đánh không được, chửi không xong, nhưng ta có thể làm ông tức ói máu.

- Hầu gia, Lưu tiên sinh không dạy ngài học vấn thì làm thế nào?

Lưu Tiến Bảo lo lắng hỏi:

- Hầu gia ta không thích học cái đó, biết càng nhiều càng phiền toái, ngươi thích hầu gia của ngươi mang một đám binh mã đi đánh khắp thế giới à? Đúng là ăn no rửng mỡ, Lưu lão đầu biết đánh trận là đủ.

- Nhưng hầu gia, Lưu tiên sinh đã bảy mươi rồi, năm ngay người mới hai mốt, ông ấy giúp người được mấy năm chứ?

- Tiến Bảo à, trên đời này chưa bao giờ thiếu nhân tài, chỉ thiếu người phát hiện nhân tài, hầu gia ta là người rất biết phát hiện nhân tài. Đợi Lưu lão đầu không đánh được trận nữa, không cầm được quân nữa, chúng ta tìm một người tiếp tục bán mạng cho nhà ta, chúng ta sống yên ổn chẳng phải hay sao?

- Hầu gia cao kiến, sau này tiểu nhân cũng sẽ chủ ý giúp người, kiếm vài kẻ biết đánh trận tới làm công cho nhà ta, trả nhiều tiền một chút là được, người của Vân gia chúng ta mạng quý giá, không ngu ngốc lên chiến trường liều mình.

Vân Diệp gật gù, rất là tán đồng với lời của của Lưu Tiến Bảo, quý tộc chẳng phải là đám người chuyên hưởng thụ à? Việc quái gì phải khiến bản thân chạy như chó, làm như trâu?Đám Đông Ngư ra tay quá tàn nhẫn, Vân Diệp tất nhiên phải đi an ủi những hán tử Quan Trung đáng thương kia, cả đời tối đa chỉ cởi chuồng nghịch nước bẩn trong mương đã bị mẹ đánh đít, nay bị người ta đá xuống biển sâu không thấy đáy, uống vài ngụm nước mặn cũng chấp nhận đi, nhưng sau lưng có cá mập lượn lờ, đó là chuyện mất mạng, những hán tử gặp hổ cũng dám liều mạng, từ khi thấy cái miệng khủng bố của cá mập liền thành thứ không thể thiếu trong ác mộng.

Khó khăn lắm mới chịu đựng được tới giờ ăn trưa, thấy hầu gia đích thân xách thùng gỗ chứa đầy thịt thà, cầm thìa gỗ không ngừng múc thêm cho mình, ủy khuất trong lòng tràn hết ra.

- Hầu gia, ngài cho tiểu nhân lên bờ đi, tiểu nhân không sợ thiên quân vạn mã, nhưng tiểu nhân không nổi được, người Quan Trung chúng ta làm gì có khiếu lội nước.

Nhìn tráng hán ôm chân hầu gia gào khóc, những hán tử khác không khỏi sinh bi thương, đặt bát trong tay xuống, cùng van nài, thà lên bờ làm đội cảm tử chứ không chịu xuống nước nữa.

- Thối tha! Hán tử Quan Trung chúng ta lên núi đánh được hổ, xuống biển bắt được rồng, chẳng qua là bơi thôi, chuyện vặt. Buổi chiều hầu gia ta cũng xuống nước, không tin chúng ta ngay đao pháp cũng luyện được lại không bơi được, đám khốn kiếp kia chẳng qua chỉ biết bơi thôi, có giỏi lên ngựa đấu với chúng ta chục hiệp so xem ai lợi hại hơn ai. Các ngươi đều giỏi cả, hổ lên núi có gì lạ, nhưng hổ biết bơi thì các ngươi nói xem có lợi hại không?

Quân tốt bên cạnh gật đầu cái rụp, con hổ như thế tất nhiên là lợi hại, chỉ là nghe thấy hầu gia nói xuống nước biển lạnh giá, không khỏi hổ thẹn trong lòng, đại tướng trong quân đã nói ra là không có chuyện nuốt lời, hầu gia nói chiều xuống nước là không đợi tới ngày mai.

Người cao quý như hầu gia còn xuống biển, thứ mạng cỏa rác như mình bồi tiếp một chuyến đã sao, hán tử ôm chân Vân Diệp không khóc nữa, bê bát cơm lớn ăn như chết đói, thịt kho tàu luôn hợp khẩu vị của hắn.

- Ngươi muốn xuống biển?

Lão già chẳng biết nghe tin từ ai, tới phòng Vân Diệp, thấy y mặc quần cộc đang khởi động thì hỏi:

- Đúng thế, đây là điều cần thiết, tướng quân Đại Đường chưa có ai nói lời mà nuốt lời.Vân Diệp vặn mình, vừa vận động vừa đáp:

- Ngươi xuống biển là vì cổ vũ tướng sĩ? Đích thân làm gương cho sĩ tốt?

Lưu Phương không yên tâm hỏi:

- Không phải, thời gian qua ăn đồ biển nhiều, người béo lên, thế này không được, người mà béo là dễ sinh bệnh, phải giảm số mỡ thừa, bơi là biện pháp tốt nhất.

Lưu Phương không lạ gì sự vô sỉ của Vân Diệp nữa, gật đầu rồi về phòng mình, bất kể là Vân Diệp có phải vì cổ vũ tinh thần sĩ tốt hay không, y làm chuyện một thống soái phải làm, chẳng có gì để chỉ trích.

Để mình trần từ khoang đi ra, Vân Diệp hối hận ngay lập tức, buổi trưa hơi mạnh miệng rồi, Đăng Châu vào tháng ba phải mặc áo lông, mình phải để trần bơi trong nước lạnh, đây đâu phải là bãi biển của Lĩnh Nam, đây là Liêu Đông mới tới xuân, nhưng lời nói ra khỏi miệng rồi không thay đổi được nữa, buộc thừng vào hông, nhắm mắt lại rồi nhảy ùm xuống nước.

Nước biển xanh ngắt, buồm trắng lám chấm, trên đỉnh đầu hải âu bay lượn, dưới thân cá bơi ào ào, mặt trời ấm áp chiếu lên mặt biển, còn Vân Dệp thống khổ vùng vẫy trong nước.

Cảnh ném con cá ướt vào chào dầu sôi cũng giống như thế, buổi sáng còn cười nhạo đám vịt cạn quẫy nước bắn cả lên tàu, lúc này Vân Diệp phát hiện ra mình đạp nước còn bắn cao hơn.

Toàn thân bị nước biển lạnh căm đâm vào da thịt, đánh nỗ lực quẫy đạp, như thế mới khiến người mình không bị đông cứng, Đông Ngư cũng nhảy xuống nước, canh chừng bên cạnh Vân Diệp, miệng ô ô a a, như muốn nói gì đó.

Lúc này mạng còn chẳng thuộc về mình, hơi đâu để ý tới hắn, tiếp tục đạp nước, đúng một tuần trà sau Vân Diệp mới thuận lợi kiểm soát được thân thể của mình, nước biển cũng không còn lạnh như lúc mới xuống nữa.

Lau nước biển trên mặt, hét với cả đống đầu thò ra ở mạn thuyền:

- Mau xuống đi, ở trong nước thoải mái lắm.

Nói xong Vân Diệp đạp chân vào thân thuyền lao đi, bắt đầu động tác bơi ếch tuyệt đẹp.

- Nhìn hầu gia rất giống con ếch.

Một hán tử thông minh thấy nhiều hiểu rộng bình luận động tác bơi lội ưu nhã của hầu gia, vừa nói ra khỏi miệng thì một cái chân đạp vào đít hắn, ngã cắm đầu xuống biển.

***

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau