ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 606 - Chương 610

Chương 606: Kẻ có đạo được nhiều người giúp

- Quỳ xuống vì phụ nữ trẻ nhỏ, vì huynh đệ chẳng có gì là mất mặt, huống hồ ta là quốc hầu dữ quốc đồng hưu, đáng nhận, Vân Diệp ta hiến lương cứu người vô số, ở Hà Bắc Đạo có thể coi là Phật sống muôn nhà, cho nên ta được người khác tôn kính không phải vì thân phận hầu tước, mà là ta làm việc xứng đáng để người ta tôn kính. Nhân Hùng, các ngươi năm xưa trải qua sinh ly tử biệt, cũng phải sống lang bạc nhiều năm, ta biết ngươi chịu quá đủ rồi, chuyện làm cướp ngày các khó khăn phải không?

- Các phủ binh đều đã về quê, bọn họ là hảo hán qua chiến trận, toàn là gai khó nuốt, chỉ cần bọn họ liên kết lại thì không còn không gian cho các ngươi nữa.

- Vừa rồi ngươi hành động khó coi như thế, chẳng phải là hào sảng, mà là đói thật rồi, ánh mắt ngươi nhìn Tiểu Ưng lộ vẻ hâm mộ và bi thương, ta biết ngay là gần đây ngươi sống chẳng dễ dàng. Ngươi tháo khăn buộc đầu ra là muốn ta nhìn rõ ngươi là ai, ngươi biết ta là đại cữu ca của Tiểu Ưng, nên muốn ta bỏ đi sự cảnh giác.

- Cắm đao trên đất là ngươi muốn nói với ta mình đang độ tráng niên, còn vung được đao, còn giết được địch, đó là vốn liếng duy nhất của ngươi, cũng là thứ duy nhất ngươi dựa vào, muốn xem ta có giữ ngươi không, thuận tiện giải quyết nguy cơ hiện giờ của ngươi. Ta biết hết.

- Ha ha ha, nếu ta đưa ra điều kiện thật cao, có phải ngươi sẽ lập tức đem già trẻ trốn sâu vào rừng, tự sinh tự diệt, ngươi biết như thế không đáng tin.

- Nhân Hùng, đừng có đấu trí với quan viên triều đình, ngươi là kẻ thô hào, không đấu nổi. Nhưng ta rất tò mò, trò này là ai dạy ngươi, ta tin ngươi không nghĩ ra được, đây là trò chơi của quan trường, ngươi không thể hiểu được.

Vân Diệp cầm bát rượu đứng dậy, nhìn Nhân Hùng quỳ dưới đất mà lưng đẫm mồ hôi, hỏi từng chữ một:

- Kẻ đó là ai? Ta thấy hắn có uy hiếp hơn hẳn ngươi.

Nhân Hùng đập đầu xuống đất, máu chảy cả ra, Đơn Ưng nhìn Vân Diệp cầu khẩn, hi vọng Vân Diệp đừng ép tên cướp đáng thương này.

Nhắm mắt lại một lúc, Vân Diệp cười:

- Nhân Hùng, đứng dậy đi, ta chấp nhận điều kiện của ngươi, đợi thủy sư về, bắt ít phỉ tặc Cao Ly chặt đầu, rồi nói ta đã diệt trại của ngươi, ngươi chẳng qua là di dân tiền triều được ta mang tử hải đảo về, triều đình có chính sách ở phương diện này, sẽ an bài tốt cho các ngươi.

- Đại ca không hỏi ai dạy Nhân Hùng trò này sao?

Đơn Ưng cao hứng hỏi Vân Diệp, tên này ngày càng giống người bình thường. Vân Diệp cười khổ:

- Có ngươi ở đây ta không nhẫn tâm được, bỏ đi, nếu hắn là cái kim thì sớm ngày cũng lòi ra thôi.

Vân Diệp đặt bát rượu xuống, đi tới cửa quay lại nói với Nhân Hùng vẫn còn quỳ:
- Đi đón người trong trại về đi, ta sẽ nói với thứ sử chuyện này. Nguyên Đại Khả nợ ta một món ân tình, sẽ không làm khó ngươi, nếu còn nghi ngại thì cứ hỏi Tiểu Ưng, hắn biết tín nghĩa của ta thế nào.

Lưu Tiến Bảo ở ngoài thấp thỏm nhìn vào trong, thấy hầu gia đi ra thì mừng rỡ, vội dẫn Vượng Tài tới, kẻ vừa vào phòng kia không giống người tốt.

Chân vừa mới dẫm lên bàn đạp đã rụt ngay lại, Vân Diệp đi tới phía một ông già đang phơi nắng trong ngõ, ông ta nằm trên một cái giường mềm cũ kỹ, mặc dù gấm trên đó đã rách, nhưng từ chất liệu và cách chế tác gỗ vẫn nhìn ra được cái giường này trước kia xa hoa thế nào, chỉ là trang sức vàng bạc trên đó không còn nữa, con mắt cá vàng bên giường cũng không còn nữa, hẳn trước kia là một cặp bảo thạch. Bạn đang đọc chuyện tại

Ông già mặc bộ áo giặt bạc phếch, mười ngón tay để móng dài, cầm một quyển sách, Vân Diệp ngoẹo đầu nhìn, là một cuốn ( tả truyện), ông già có vẻ đã ngủ rồi, tay trái úp lên mặt che ánh nắng, có tiếng ngáy khẽ truyền ra.

Vân Diệp sắp cười tới rụng rốn rồi, sao người xưa cứ thich cái trò này, đây là trò Trình môn lập tuyết, hay là tam cố thảo lư nhỉ? Người này có lẽ có tài, nếu Lý Nhị gặp được, chắc cũng diễn vở tam cố thảo lư một lần, nhưng mình vừa bị Lý Nhị chơi một vố, bằng vào cái gì giúp ông ta kiếm một thủ hạ lợi hại?

- Ăn nói xảo trá, giả bộ hiền từ, cung kính quá độ, Tả Khâu Minh coi thế là nhục, Khâu cũng coi là nhục. Giấu kín oán huận trong lòng làm bộ tử tế, Tả Khâu Minh coi là nhục, Khâu ta cũng thấy nhục. Tiên sinh ngủ dưới mặt trời, Vân Diệp đứng một bên, Tả Khâu Minh coi là nhục, Vân Diệp cũng thấy nhục.

*** Đoạn trên từ luận ngữ, Tả Khâu Minh là tác giả Tả truyện.

Lão già ngứa tai không vờ ra vẻ cao nhân được nữa:

- Vân Diệp, Vân Bất Khí, đây là thái độ tôn lão kính hiến của ngươi à? Ngươi là cái thá gì mà dám sánh với Tả công và phu tử? Nay ngươi chỉ là một con cá mắc cạn, nhìn biển lớn mà không vươn ra được, trên đầu có mặt trời rọi vào, cá sắp chết mà ngông nghênh vô lối, chẳng biết Nhan sư vì sao coi trọng ngươi.
- Nhan sư trộm ngọc mễ nhà ta, bị ta bắt sống, bản thân thấy mất hết thể diện, thấy ta sắp kéo đi gặp quan, liền đưa ta một cái thẻ gỗ, nói ta nếu như gặp lão già thích cắn câu nhai chữ, tự coi bất phàm thì lấy ra, lệnh kẻ đó làm việc, bảo kẻ đó tuân theo, nói từ nay đừng có tự xưng mình theo mạch Nho gia nữa.

Vân Diệp vẫn trêu tức:

- Nói láo, Nhan gia làm gì có thẻ gỗ gì, Vân gia ngươi thì có, kéo Nhan sư đi gặp quan, chỉ dọa quan sợ chết, mà trộm cái gì của nhà ngươi?

- Ngọc mễ! Lương thực mới.

Vân Diệp bổ xung:

- Cái này có thể, Nhan sư những năm qua càng ngày càng trẻ, đạo tâm đã thành, chỉ đợi ngày trút lớp vỏ, tới khi đó được đại tự tại, đại viên mãn, có thể nói là đại giải thoát.

- Lão già, ông là Nho gia hay là Đạo gia, sao dùng cả lời Phật gia, chẳng phải phu tử dạy chớ tin vào mấy chuyện ma thần quỷ quái à? Ông tin Nguyên Thủy Thiên Tôn hay là Thích Ca Mầu Ni?

- Tiểu tử vô lý, đạo lý thiên hạ cùng nguồn, làm gì có chia nhà này nhà nọ? Nghiên cứu tới cực hạn, đạo lý sẽ đồng nhất, múa mép nói bừa mà đòi làm sư trưởng kẻ khác à?

- Ta dạy toán học, đó là một môn khoa học cần tư duy lý trí nhất, cần thấy Phật giết Phật, gặp ma giết ma, trong mắt chỉ có sự thực, không tin những thứ hư vô. Ngự thần toán mới tính được vô thường, lão già, đợi ta nghiên cứu môn học vấn này tới sâu xa, ông không cần nói ta cũng biết ông là ai, có thể làm gì, có điều hiện giờ tu vi của ta chưa đủ sâu, nên thỉnh giảo đại danh lão tiên sinh để vãn bối được nghe sấm bên tai một phát.

Lão già bật cười:

- Ha ha ha, tên tiểu tử giảo hoạt cũng thú vị lắm, muốn biết đại danh của lão phu, dễ thôi, giải quyết khó khăn của đám cướp kia, lão phu sẽ nói cho.

- Biết ngay lời của đám ngốc Cẩu Hùng kia do ông dạy mà, các ngươi không biết nói chuyện cho đàng hoàng à? Viết báo cáo đưa lên bàn ta, tự sẽ xử lý, nhìn xem tên Cẩu Hùng kia bị dọa sợ đập đầu chảy máu, còn cứng họng không chịu nói ai dạy, thật tốn công.

- Tiểu tử, ngươi cho rằng ngươi là ai? Nếu chẳng phải nể lần này ngươi đi lấy di hài tướng sĩ, ngươi tưởng lão phu sẽ tới tìm à? Hoàng đế tìm lão phu mười mấy năm cũng chẳng tìm được, tên hầu gia nho nhỏ ngươi mà xứng sao.

Vân Diệp nghe vậy cười híp mất lại rất lâu mới khom lưng không đứng dậy, lão già này tuy kiêu ngạo, nhưng nhất định có cách giải quyết vấn đề, hiện giờ mình không biết đói phó với chiến thuật rùa đen của người Cao Ly ra sao, tự nhiên có trợ thủ từ trên trời rơi xuống, chẳng lẽ đây chính là kẻ có đạo thì có nhiều người giúp như sách cổ nói.

Chương 607: Chuyên gia phóng hỏa (1)

- Tiểu tử mới đầu thì ngạo mạn sau lại cung kính là sao?

Lão già ngồi dậy, khoanh chân nhìn Vân Diệp giễu cợt:

- Biết sao được, tên Cẩu Hùng lúc nãy cũng thế, vì mấy chục phụ nữ trẻ nhỏ tàn phế mà đập đầu, tiểu tử đáng thương vì hơn một vạn hán tử cường tráng, nếu lần này có thể đưa toàn bộ bọn họ bình an trở về, đừng nói là thi lễ, Vân Diệp có đập vỡ đầu cũng chẳng từ.

Lão già rời giường, đi giày vào, lại còn đáp lễ với Vân Diệp, phủi tay nói:

- Nhan sư quả nhiên có con mắt nhìn người, vốn tưởng ngươi là một tên hoàn khố đắc chí, chẳng có nhận thức về mạng người, không ngờ ngươi đặt công lao ở vị trí thứ hai, quan tâm tới tính mạng binh tốt trước, hiếm có lắm, vì tâm ý này của ngươi, lão phu giúp ngươi một tay.

- Tiên sinh tài cao, đám hề Cao Ly nhất định sẽ tan tác dưới đòn sấm sét của tiên sinh, hài cốt của tướng sĩ tiền triều cũng sẽ bình an trở về cố hương, hòa thượng trong thành Trường An rất nhiều, tới lúc đó tìm bọn họ làm một chuyến thủy lục đạo trường nữa, để tướng sĩ đã chất hưởng thụ ít hương hỏa.

Vân Diệp cẩn thận vỗ mông ngựa, cao nhân thường khó hầu hạ, bất kể thể nào cứ nâng lên cao đó, vỗ mông xong rồi xem kết quả mới là thượng sách.

Ai ngờ vỗ mông thành bóp dái ngựa, lão già chảy nước mắt, liên tục nói bảy tám câu ôi chao thương thay, sau đó điên điên khùng khùng nới mấy lời thừa thãi đứt gan đứt ruột gì đó, cuối cùng giang tay ra hô:

- Hồn phách trở lại đi.

Khỏi phải nói đây là người có tâm sự, nhất định có quá khứ cực kỳ đau thương, nếu không chẳng thành thế này, nói không chừng lão già này còn tham dự cuộc chiến cuối cùng với Cao Ly, chỉ có điều không biết là ai.

- Vân hầu, vùng Liêu Đông này không thể để bất thuần như thế, nếu để Cao Ly chiếm lấy, bốn phương sẽ khinh thường, ngươi nói xem không chinh phạt Cao Ly có được không?

Lão già nói lời này râu tóc dựng lên, bộ dạng cực kỳ khủng bố:

Vân Diệp vội nói vuốt đuôi:

- Đương nhiên phải chinh phục, Vân Diệp lần này tới Cao Ly là để làm tiền trạm chinh phạt Liêu Đông, lão tiên sinh đừng để hao phí tâm thần, giữ tinh lực để chúng ta nhìn Cao Ly hủy diệt ra sao.

- Phì! Bằng vào thằng nhãi như ngươi cũng dám mạnh miệng nói càn, muốn vào Liêu, lấy hài cốt về thì phải hạ thành Ti Sa, tiêu diện thủy quân Cao Ly của Tam Sơn Phổ, thành Ti Sa trên Đại Hắc Sơn, thành cao hai trượng, bốn phía rừng rậm, trong rừng có vô số cạm bẫy do người Cao Ly bố trí, muốn hạ thành chỉ có cách đánh chính diện, đường chính diện chỉ rộng ba trượng, ngươi bày được bao quân?

Cao nhân đúng là khó hầu hạ, lão già đột nhiên mặt hầm hầm nhìn Vân Diệp:- Năm xưa công thành, ba nghìn thủ quân làm tiêu hao một vạn tám nghìn quân, thành Ti Sa bị thi thể chất bằng nên mới công được.

Vân Diệp chớp mắt ngây ngô:

- Vậy phải làm sao? Vãn bối chỉ có một vạn năm ngàn tướng sĩ, đánh một thành mà toi sạch, đánh chết vãn bối cũng chẳng làm chuyện này, phải nghĩ cách khác.

Lão già cười khằng khặc:

- Có bản lĩnh thì ngươi đối hết cây bối trên Đại Hắc Sơn mới được, như thế tòa thành năm dặm đó sơ hở khắp nơi, ngươi muốn chơi thế nào cũng được.

Rõ ràng lão già đang giễu cợt Vân Diệp, một đốt sạch Đại Hắc Sơn rộng lớn là không khả thi chút nào, năm xưa Lai Hộ Nhi làm thế, lúc ấy mùa xuân nhiều mưa, cỏ cây ẩm ướt, tốn bao nhiêu củi khô và lưu huỳnh mới đốt được tới chân núi, có thế mà chết rất nhiều quân sĩ.

Vân Diệp nhìn mặt trời, lại nhìn những cái cây trơ trụi bên đường, mặt đất toàn cỏ khô, đột nhiên phát hiện thiêu rụi Đại Hắc Sơn hình như chẳng khó gì, mình chỉ cần đợi lúc xuân chí, gió ngoái biển thổi về phía đại lục, sau một trận lửa lớn, thành Ti Sa còn bóng người nữa không?

- Lão tiên sinh nói rất hay, chúng ta cứ đốt sạch Đại Hắc Sơn. Xong, thành Ti Sa đã được giải quyết, tiên sinh nói làm sao diệt được thủy quân của Tam Sơn Phổ đi, rồi chúng ta ngồi bè tới thành Thương Nam, nghe nói đó là nơi người Cao Ly tích trữ vật tư, chúng ta đánh tới kiếm chác một phen.

Lão già há hốc mồm một lúc rồi hỏi vội:- Thành Ti Sa được giải quyết rồi? Ngươi định đốt sạch thành Đại Hắc Sơn à? Có biết năm xưa Lai Hộ Nhi tổn thất lớn mà không làm được không?

- Lai Hộ Nhi, Lai Hộ Nhi, nghe cái tên biết ngay là hạng đầu óc ngu xi tứ chi phát triển, hắn thì biết phóng hỏa là cái gì, phóng hỏa cần an bài chặt chẽ, mỗi điểm phóng hỏa phải suy tính kỹ lưỡng, thứ tự phóng hỏa cũng cần có, lúc nào đốt chỗ nào phải tính hướng gió, khí áp, mật độ rừng, thậm chí tâm tình con người, tốc độ rút lui của huynh đệ, không thể thiếu thứ nào. Loại người như Lai Hộ Nhi thì biết gì là nghệ thuật phóng hỏa, nếu cần vãn bối có thể đốt Đại Hắc Sơn thành hình trái tim, như thế chẳng lo có mỹ nữ nào không xiêu lòng.

Vân Diệp thao thao bất tuyệt, lão già nghe mà bực mình, lửa giận bốc lên, thấy Vân Diệp đắc ý chỉ mặt trời nói lúc nào phóng hỏa là tốt nhất, không kìm được lửa giận bợp gáy y một phát, run run chỉ mặt y chửi:

- Hết rồi, hết rồi, một vạn năm nghìn quân theo thứ chủ soái ngu xuẩn như ngươi, coi như đã bước một chân vào Quỷ Môn quan. Lý Thế Dân ơi là Lý Thế Dân, ngươi là tên hôn quân vô đạo, trong tay vô số người tài, dạng hổ báo như Lý Tịnh, Lý Tích không phái, ít nhất cũng phái chó như Tiết Vạn Triệt, Tiết Vạn Nhận đi cũng tốt, vì sao lại phái con lợn như Vân Diệp? Đáng thương cho Liêu Đông, hồn cũ chưa yên lại thêm ma mới.

Vân Diệp đang nói tới cao hứng thì bị người ta đánh một cái làm nước bọt cũng phun ra, thấy lão già nước mắt lem nhem, đau thương tột độ, ngồi xuống giường vừa vỗ giường vừa chửi mắng Lý Nhị, tựa hồ rất thương tâm.

Vội tới an ủi lão già, còn chưa kịp mở miệng đã bị lão già đá đi, chỉ mặt chửi một hồi, lão già này là người tốt, chẳng biết những câu chửi đặc sắc, quanh đi quẩn lại lại biết lấy lợn với lừa ra làm ví dụ. Vân Diệp hết cách, chỉ biết đợi lão già bình tâm lại rồi mới nói chuyện đạn cháy, có thứ này, đừng nói trên núi có cây, dù toàn là đá thì Vân Diệp cũng đốt được. nguồn TruyệnFULL.vn

Lão già chửi xong chán nản đi vào ngõ, Vân diệp chắp tay đi sau, sau nữa là Lưu Tiến Bảo, còn về phần Đơn Ưng và Nhân Hùng thì nghe thấy động tĩnh, thò đầu khỏi cửa nhìn Vân Diệp và lão già giao phong.

Lão già đi vào nơi sâu nhất trong ngõ, một cái tiểu viện tử tách bách cũ nát, có đứa bé mười một mười hai tuổi đi ra, gọi một tiếng gia gia rồi đỡ lão già vào nhà.

Vân Diệp cũng chuẩn bị đi vào, lão già quay đầu lại giọng khàn khàn:

- Vân hầu là quý nhân, đất hèn này đừng vào là hơn, ngài vào làm hỏng phong thủy nhà ta.

- Lão tiên sinh, hay là chúng ta đánh cược, nếu như vãn bối hoàn thành chuyện vừa rồi, đương nhiên, tiên sinh biết nhiều hiểu rộng, vãn bối tám phần là thua rồi. Tiên sinh xem, hay là thế này, nếu vãn bối thua, sau này nhất định nghe lời tiên sinh, tác chiến đàng hoàng, nếu chẳng may làm được thì tiên sinh thấy sao?

Chi bằng hai điều lão già này quen thuộc Nhan Chi Thôi lại hiểu Vân gia như lòng bàn tay là đủ biết không phải người thường, hai người Lý Tịnh, Lý Tích trong mắt ông ta là hạng hổ báo, xem ra ông ta rất kiêu ngạo, loại người có tài như thế, sao lại không tới thư viện dạy học, làm ẩn sĩ cái gì, lãng phí quá.

Nghe Vân Diệp nói thế con ngươi lão già co lại, nhìn Vân Diệp từ trên xuống dưới mấy lượt, ngồi xuống cái ghế do tôn tử mang ra, suy nghĩ rất lâu mới nói:

- Vừa rồi lão phu hơi quá khích, quên mất một đặc tính của ngươi, đó là cá cược tất thắng. Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Lý Tịnh, Nhan sư, thậm chí là hoàng hoàng hậu đều thua cả. Trong thư Lý Cương cũng nói ngươi chưa bao giờ làm ăn lỗ vốn, chẳng lẽ hôm nay lão phu cũng sẽ thua? Có điều nếu ngươi khiến lão phu thua tâm phục khẩu phục thì tùy ngươi an bài.

Chương 608: Chiến lược

Lưu Phương từ sa bàn ngẩng đầu lên nhìn Vân Diệp mặt mày chán chường:

- Tiểu tử, trong triều luôn có tiếng nói không hài hòa truyền tới trong quân, cầm quân lâu rồi ngươi sẽ thấy chẳng có gì lạ nữa, ngươi phải có định lực Thái Sơn sập trước mắt cũng không đổi sắc, nếu không trận này khỏi phải đánh.

- Không có gì, vãn bối chỉ cảm khái lòng người tham lam thôi, tiên sinh xem, đây là công văn của quân bộ, Trương Kiệm và Khế Bật Hà Lực tiến hành du hành vũ lực quy mô lớn trấn áp đám người ở Hắc Thủy, thực ra là để thu hút anh mắt của kẻ địch, tạo cơ hội cho chúng ta.

Lưu Phương không đáp lời, mà lấy hai lá cờ màu đỏ cắm ở đầu Liêu Hà, nghĩ một lúc rút ba quân cờ xanh cắm ở phía đối diện, rút một lá cờ lam ở hậu phương dịch lên phía trước, lấy tay ước lượng khoảng cách rồi nói với Vân Diệp:

- Chúng ta có ba tháng tấn công Thương Nham, Đại Vương, Mộc Để, không đánh thì thôi, đã đánh là phải nhanh, khiến viện binh hai thành kia tới không kịp, có chỗ đứng chân rồi chúng ta từng bước tiến lên. Theo lão phu thấy, trước tiên hạ thành Thương Nham làm cơ sở là tốt nhất, gian tế của nhà ngươi chẳng nói trong thành Thương Nam tích trữ lượng lớn quân tư đấy sao?

- Mộc Để thành ở hoang nguyên, xung quanh không có chỗ để thủ, hơn nữa một mặt sông, quân trong thành chưa tới năm nghìn, lão phu xem rồi, trong quân của ngươi có rất nhiều nỏ tám trâu, chỉ cần hai người thao tác, thuận tiện hơn các loại nỏ tám trâu khác. Rất tốt, có thứ này trên bình nguyên, bao nhiêu kỵ binh cũng chỉ nạp mạng, huống hồ các ngươi còn có vô vàn nỏ cứng, năm xưa lão phu mà có số trang bị này thì đánh tới tận chân trời rồi.

Vân Diệp đứng bên sa bàn gật đầu:

- Vì sao tiên sinh không nói tới thành Đại Vương?

- Tòa thành này khác với hai thành kia, lão phu dám nói, chỉ cần ngươi đánh bại kỵ binh của thành Mộc Để, người Cao Ly còn lại sẽ nhanh chóng rút về thành Đại Vương, tòa thành này chỉ có cách đánh bằng sức mạnh, mà cũng phải đánh bằng sức mạnh. Tiểu tử, trên chiến trường thực ra chẳng có nhiều mưu kế thần kỳ cho ngươi thi triển, sức mạnh mới là thứ quyết định thắng bại.

- Âm mưu quỷ kế chỉ thi triển khi lấy yếu đánh mạnh, thực ra đó là lựa chọn bất đắc dĩ, kế mưu chỉ là tương đối, binh gia không phải lúc vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối không mạo hiểm, một khi mưu kế bị phá thì nhất định chết mất xác. Cho nên tiểu tử nhà ngươi bớt mưu mô đi, hãy hi vọng mưa tên đầy trời mang tới cho kẻ địch của ngươi thương vong lớn nhất, chỉ có từng bước tiêu hao binh lực của địch, cuối cùng toàn quân xông lên mới là lựa chọn ngươi cần.

- Tiên sinh không biết chúng ta có một loại dầu đen sao?

- Thành Đại Vương được xây bằng đá, ngươi tưởng tướng sĩ bị bắt đều chết trận? Một nửa là chết khi xây thành Đại Vương, trong thành thủy đạo chằng chịt, căn bản không sợ lửa đốt, càng chẳng nói tới trong tòa thành đó có rất nhiều động giấu quân, bọn chúng nấp trong đó thì ngươi chẳng làm gì được.
Là một quân nhân chính thống, Lưu Phương xem thường những mánh mung của Vân Diệp, xăng thiêu cháy Đại Hắc Sơn đã nằm ngoài cực hạn dự liệu của ông ta rồi, thành Đại Vương thì khác, đây là một tòa binh thành thực sự, lúc đầu xây dựng nó đã nghĩ tới các loại khả năng công thành, đồng thời có cách phòng ngự tương ứng.

- Lão gia tử mất ngày trước không thấy lửa của chúng ta nước không dập được sao? Nó còn có một đặc tính nữa là nhẹ hơn nước, có thể nổi trên mặt nước, cháy được trên mặt nước, dù không thiêu cháy được kẻ địch cũng làm chúng sắc khói. Ngài còn chưa biết khi lửa đốt sạch không khí xung quanh, người nấp trong hang càng chết nhanh, toàn bộ chết vì ngạt thở.

- Để đối phó với thành Đại Vương, chúng ta chỉ cần chọn một đêm không trăng, đổ dầu đen vào thủy đạo, sau đó châm lửa là xong. Cho dù kẻ địch phát hiện ra chặn thủy đạo lại cũng không sao, chúng ta có nhiều nỏ tám trâu như thế, làm tên lửa bắn vào là được, thế nào cũng biến nó thành lò lửa.

Lưu Phương nhìn Vân Diệp như nhìn ma, tên tểu tử này đúng là giỏi phóng hỏa.

- Làm thế ngươi không sợ sát thương quá nhiều sẽ khiến trời phạt à? Bạch Khởi như thế, Hạng Vũ cũng thế, danh tướng cổ chỉ cần giết chóc quá nhiều đều không có kết cục tốt, tiểu tử, chuyện này để ta làm, ngươi còn trẻ, không giống lão phu lòng toàn thù hận, cả ngày chỉ nghỉ cách báo thù, dù gặp trời phạt cũng đáng, lão phu tuổi đã thất tuần, chết chẳng là gì?

- Lão gia tử đừng tin mấy lời thối tha đó, chẳng qua là kết quả của đấu tranh chính trị thất bại thôi, trời phạt cái gì chứ, chẳng lẽ ngài không biết chuyện tiểu tử ngồi trên điện Thái Cực, bốn phía là lôi điện mà cũng không sao à?

Lưu Phương chắp tay, coi như biểu đạt sự tôn kính với đệ tử của thần tiên, chiến lược đã định xong liền cùng Vân Diệp rời lều soái, lúc này trăng sáng đã treo trên đỉnh đầu, ánh bạc trải khắp đại doanh, quân sĩ trong lều đều đã đi ngủ, chỉ có Cẩu Phong dẫn một đội tuần tra đi quanh doanh trại.Nói chuyện suốt cả ngày rồi, chẳng còn hứng thú nói chuyện nữa, dẫm lên ánh trăng vòng quanh trại, Vân Diệp lấy từ trong lòng ra một cái bình dẹt đưa cho Lưu Phương, thấy ông ta không biết cách mở, vặn nút ra rồi đưa lại. Đây là thành tựu mới nhất của thư viện, chế tạo được xoắn ốc, đồng thời định ra tiêu chuẩn cho nó.

Lưu Phương nhận lấy, xem thật kỹ, ngửi thấy mùi rượu mạnh, cho vào miệng nhấm một ngụm, cười nói:

- Đồ tốt, nếu lão phu theo ngươi tới Ngọc Sơn, thứ khác không quan trọng, còn mỹ tửu phải cung cấp đủ cho lão phu, ta chỉ có một tôn nhi, đó là toàn bộ hi vọng của ta, cho nó một hoàn cảnh dễ chịu cũng tốt. Ngươi không biết chứ, năm xưa nếu lão phu không lựa chọn quy ẩn mà là quy thuận Lý gia thì tước vị hiện nay sẽ không dưới Lý Cương.

- Chỉ cao hơn thôi, sau khi ngài giả chết, Dương Quảng rất thương tâm, đánh giá ngài rất cao, Lô quốc công, Trình bá bá của vãn bối hiện mang tước vị này, nếu ngài định làm quan thì đừng cướp mất tước vị đó, nếu không Trình bá bá của vãn bối nhất định vểnh râu xách búa đi tìm ngài liều mạng đó.

Hai người cùng cười lớn, Lưu Phương xua tay: nguồn TruyệnFULL.vn

- Chẳng làm, lão phu làm quan đủ lắm rồi, người Lưu gia làm quan mấy trăm năm, tới đời ta nếu không giả chết bỏ trốn, cưới vợ sinh con chốn hoang dã thì làm gì còn huyết mạch để lại. Lão phu là người phải chết từ lâu rồi, vậy mà chẳng chết được, hài nhi và tức phụ còn lão thê của ta lại đi trước, thiếu niên tang phụ, trung niên tang thê, lão niên tang tử, thống khổ của nhân gian ta đã nếm hết rồi.

- Ha ha ha, ta cũng chỉ nhìn thấu vài năm qua thôi, tôn nhi cũng lớn rồi, tương lai cho dù không làm quan thì vẫn phải đọc sách, nghe nói Lý Cương làm đại tế tửu của Ngọc Sơn, ta định phó thác tôn nhi cho ông ta, nhưng ông ta một lòng muốn ta làm quan hoặc tới thư viện dạy học, nhưng kẻ cầm quân đánh trận thì dạy được cái gì? Chẳng phải dựa vào thể diện lão hữu kiếm cơn à?

- Lão phu mặc dù phải nuôi dưỡng tôn nhi trưởng thành, nhưng khí cốt vẫn còn, người sống tới mức như lão phu thì chỉ còn lại chút khí cốt nữa thôi, nếu cả thứ này cũng mất rồi thì còn sống làm gì nữa? Tiểu tử thấy có đúng không?

- Già mà vẫn dẻo dai là ngài đó, vãn bối luôn cho rằng sống sót mới là quan trọng hàng đầu, nếu vì con mình, dù có phải quỳ thì vãn bối cũng quỳ, vì toàn gia, dù tới núi đao biển lửa cũng cười, đi hai vòng cũng không thành vấn đề.

Vân Diệp nhún vai:

- Trước kia chẳng sợ trời sợ đất, thấy hổ cũng muốn sờ mông nó một cái xem sao, giờ không dám nữa rồi, có gia thất thê nhi, cái mạng này không phải của bản thân nữa, không đem ra đùa được.

Chương 609: Chuyên gia phóng hỏa (2)

Vân Diệp mặt mày hớn hở, nhưng nghe thấy bốn chữ "trong thư Lý Cương" thì không bình đạm nữa, chẳng trách mình thân ở trong dầu sôi lửa bỏng mà mấy ông già đó đều không lộ diện, thì ra đã tìm cho mình một viện binh mạnh rồi. Vân Diệp gãi cằm, hơi xấu hổ, còn tưởng mình phóng ra khí vương bát làm lão già này tự mình tới ra sức, con bà nó trên đời này đúng là chẳng có chuyện gì ngon lành, cái gì cũng có nguyên nhân sâu xa.

- Tiên sinh quen Lý sư thì tốt quá rồi, vãn bối thấy tiên sinh sống ở nơi này quá cô độc, hoàn cảnh cũng không tốt, tôn tử của ngài cũng cần giáo dục tốt nhất, đợi đánh trận xong tiểu tử đón ngài cùng tới Ngọc Sơn được không? Sinh hoạt của tiên sinh cần người chiếu cố, tiểu tôn tử cũng có danh sư chỉ điểm, nhàn hạ cùng mấy vị lão hữu chơi sông, nghe đàn, uống rượu, thưởng trà, đó mới là cuộc sống tiên sinh nên có.

Lão già mỉa mai:

- Rồi thuận tiện giúp ngươi lên lớp dạy học chứ gì?

Vân Diệp mặt dày bị người ta nhìn thấu vẫn cười hì hì:

- Tiên sinh đúng là trí tuệ, chút tâm tư của vãn bối không qua được mắt ngài, vậy chúng ta đi thôi, trước tiên tới đại doanh thủy quân nghỉ ngơi vài ngày, đợi hạm đội tới, chúng ta đưa hài cốt về Trường An.

Lão già đứng bật dậy:

- Đánh cược còn chưa thực hiện xong, bằng vào cái gì ngươi cho rằng lão phu sẽ thua.

- Ài, lão gia tử ngài thua là cái chắc rồi, đừng nói là đốt cây, dù đốt đá cũng chẳng thành vấn đề. Trên đời này chẳng có thứ gì Vân Diệp không đốt được, Đại Hắc Sơn chỉ vài ngày nữa là thành tro bụi. Này Lưu Tiến Bảo, mau giúp tiên sinh chuyển nhà, Cẩu Hùng, con mẹ nó còn chưa chịu tới giúp, mang xe tới đây, cái gì mang được thì mang đi, Tiểu Ưng đỡ tiên sinh lên ngựa, chúng ta về.

Đã đánh được rồi thì Vân Diệp chẳng cần để ý tới thái độ do dự của lão già, lấy ra một cái kẹo sữa, tức thì làm tiểu tôn tử của lão gia sung sướng leo lên ngựa của Lưu Tiến Bảo. Nhìn tôn tử lên ngựa, má phồng lên vì hai cục kẹo, lão già thở dài, lên lưng Vượng Tài dưới sự giúp đỡ của Đơn Ưng. Chẳng biết Nhân Hùng kiếm đâu ra mấy tên hán tử, chuyển nhà mà cứ như đi ăn cướp.

Thành Ti Sa vậy là được giải quyết, Lai Hộ Nhi không đốt được vì hắn chưa bao giờ thấy xăng, giờ là lúc trời hanh vật khô, hay nhất là năm nay tuyết ít, đỉnh núi trước kia trắng xóa thì nay đen xì xì, chỉ cần giải quyết được thành Ti Sa thì Vân Diệp chẳng bận tâm tới thủy sư Cao Ly, thủy sư của mình được vũ trang tới tận răng, nếu mấy cái thuyền nát của Cao Ly mà không đối phó được thì đánh chìm cho xong, tránh mất mặt.

Tới quân doanh, lão già không tới lều, dứt khoát muốn xem thứ phóng hỏa của Vân Diệp, chẳng rảnh tiếp ông ta, gọi Lại Truyền Phong tới, bảo đưa lão già tới chỗ kín đáo thử, bản thân tới phủ nha Đăng Châu tìm Nguyên Đại Khả giải quyết chuyện Nhân Hùng. Vốn định âm thầm mà làm, nhưng hiện giờ khác rồi, Nhân Hùng tung hoành Liêu Đông nhiều năm, cực hiểu địa hình Liêu Đông.

Đại Đường truy bắt hắn, Nhân Hùng trốn sang Cao Ly, tiếp tục làm ăn, Cao Ly truy bắt, hắn lại chạy về Đại Đường, luôn biết những con đường nhỏ mà không ai biết, cực kỳ thông thạo, hơn hẳn thám tử mình phái đi, nhân tài như thế mà không tận dụng thì sao được.

- Nhân Hùng? Nhân Hùng ở đâu? Hắn tới phủ thành rồi à? Trời ơi! Lục sự tham quân đâu, mau mau điều động bộ khoái, mang thêm cả cung thủ, nhất định không để tên cự khấu này hoành hành ở Đăng Châu, bất kể thế nào cũng phải đuổi hắn khỏi biên cảnh Đăng Châu.

Vân Diệp vừa ngồi xuống tán gẫu vài câu, nhắc tới cái tên Nhân Hùng, Nguyên Đại Khả nhảy dựng dậy như trúng tên vào mông, triệu tập nhân thủ, đuổi tên cự khấu đi.- Lão Nguyên, tên Nhân Hừng đó bị ta bắt sống rồi, lần này đi Liêu Đông cần hắn làm tử sĩ dẫn đường, chẳng là không về được, thủ hạ của hắn cũng thế, ta nhận lời chiếu cố cho đám phụ nữ trẻ nhỏ và tàn phế. Ông kiếm cho họ mảnh đất để họ tự kiếm ăn.

Nguyên Đại Khả không thẹn là cao thủ quan trường, Vân Diệp vừa nói xong cũng rũ ống tay áo ngồi xuống, rồi đuổi đám mạc liêu thư bạn vừa tràn vào ra ngoài, chắp tay với Vân Diệp:

- Làm Vân hầu chê cười rồi, hạ quan sợ nhất có cự khấu hại bách tính, hành động vừa rồi có chút thất lễ, mong Vân hầu không trách.

- Không trách, không trách, Nguyên phủ quân lo cho bách tính, là người có lòng yêu dân thực sự, Vân Diệp sao có thể trách được, Nhân Hùng nay ở trong đại quân của ta, muốn còn mạng phải ra sức giết địch lập công, sau này phủ quân không cần đau đầu vì hắn nữa.

Nguyên Đại Khả vuốt râu nói:

- Chỉ là chuyện bắt Nhân Hùng, hạ quan không làm hết chức trách của quan địa phương, thật đáng tiếc.

Ai cũng bảo quan địa phương giảo hoạt, Vân Diệp được thấy rồi, lão khốn này muốn nhận một phần công lao bắt giặc, rõ ràng nếu Vân Diệp không chia cho, an bài nhân khẩu sẽ có vấn đề.

- Bản hầu bắt tặc khấu ở Đăng Châu sao có thể thiếu sự phối hợp của phủ nha Đăng Châu chứ, có điều đây chỉ là chuyện nhỏ, chẳng đáng báo lên, nếu phủ quân có lòng vậy chấp bút báo thay bản hầu, tới khi đó ta ký tên là xong. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vnNguyên Đại khả sung sướng cười tít cả mắt, Vân Diệp chẳng để ý, nhưng Nguyên Đại Khả để ý, an định địa phương là chức trách của ông ta, như thế lý lịch của ông ta ở thanh lại ti càng đẹp, chắp tay đồng ý luôn.

- Vân hầu yên tâm, luật pháp Đại Đường ta xưa nay nhân từ, nếu như kẻ ác đã sa lưới, vậy người liên đới cho một con đường sống cũng là nên làm, hạ quan sai người dọn cho họ một mảnh đất ngay. Cái cùng Đăng Châu này hiện ngư dân nhiều hơn nông dân, đất để trống còn một ít, đo đạc cho họ chỗ đất màu mỡ cũng được. Từ hồi hầu gia dạy ngư dân làm cá mặn, mò rong biển, ngư phu bên biển liền nhiều hơn, kế mưu sinh này hơn kiêm ăn trong ruộng nhiều. Đây là chuyện tốt tạo phúc muôn dân, hạ quan đang định tấu lên, mong hầu gia không trách tội hạ quan tự ý chủ trương.

Chuyện có qua có lại, Vân Diệp nhìn Nguyên Đại Khả mỉm cười.

Mang tâm tình khoan khoái rời phủ nha, Vân Diệp đi thẳng về đại doanh, vừa ngồi xuống thì thấy Lại Truyền Phong dẫn lão già đi vào.

- Bẩm đại soái, Lưu tiên sinh đã kiểm nghiệm đạn cháy, rất hài lòng với hiệu quả của nó.

Vân Diệp gật đầu cho Lại Truyền Phong lui xuống, từ sau bàn đi ra, tới trước mặt lão già, mỉm cười đợi lão ta khen mình.

- Lão hủ Lưu Phương ra mắt Vân hầu, Vân hầu quả nhiên là thiếu niên anh hùng, tâm tư kín đáo, có đạn cháy, Đại Hắc Sơn sẽ thành biển lửa, thành Ti Sa chẳng cần đánh cũng đổ, lão phu bội phục, thua tâm phục khẩu phục.

Lưu Phương cũng cười chắp tay nhận thua.

Vân Diệp nuốt nước bọt:

- Dám hỏi tiên sinh chính là Lưu Phương, Lưu Vân Sơn, hành quân vạn dặm đại phá Lâm Ấp, ổn định Lĩnh Nam?

Lưu Phương cười ha hả:

- Chính là lão phu, vân hầu thấy lão phu có phải ngạc nhiên lắm không? Người đời đồn đại lão phu chinh phạt Lâm Âm liền bệnh tật nằm trong quân, hiện thấy lão phu, hầu gia không nghi sao?

- Trên người tiên sinh nhất định có thư của Ly sư, vãn bối tin lão nhân gia còn hơn mình, Lý sư nói tiên sinh là Lưu Phương thì nhất định là đúng. Lô quốc công của tiền Tùy, vãn bối sao dám bất kinh.

Chương 610: Cuộc chiến của bản thân

Nói thì nói, thân phận vẫn phải xác nhận, Lưu Phương lấy một phong thư trong lòng ra, Vân Diệp cũng chẳng làm ra vẻ, mở ra đọc từ đầu tới cuối, chú ý mật hiệu mà bình thường Lý Cương viết thư không dùng, lúc này mới xác định là bút tích của ông.

- Lưu tiên sinh hại tiểu tử thật thảm. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Vân Diệp không kìm được tiến thở dài:

- Thế là sao? Hôm nay lão phu và hầu gia gặp nhau lần đầu, cớ gì lại nói thế?

Lưu Phương không hiểu ra sao:

- Ngài dẫn đại quân tàn phá Lĩnh Nam suốt tám năm, sau đó mang đầy chậu, đầy hòm trở về, bốn mươi năm sau, vãn bối cũng đem quân tới An Nam, nhưng ngài đã vét hết sạch rồi, vãn bội có lột da hút tủy cũng chẳng kiếm được mấy món bảo bối ra hồn, thổ nhân nói, tích trữ mấy trăm năm bị ngài mang đi hết, dù vãn bối có giết bọn họ cũng chẳng lấy được châu báu ra.

Vân Diệp mặt mày sầu thảm oán trách:

- Vãn bối gần như tay trắng trở về, thiếu chút nữa không biết ăn nói với bách quan ra sao, vãn bối thảm như thế, chẳng được oán trách vài câu sao?

Lưu Phương cười nghiêng ngả, chỉ Vân Diệp nói:

- Tên tiểu tử kia tưởng lão phu không biết chuyện ở Lĩnh Nam sao? Tiền tài ngươi mang về chất kín quốc khố, càng không phải nói tới lương thảo cứu tai ở Hà Bắc, hiện nơi đó thành bảo địa phong thủy bổ xung lương thảo cho Đại Đường, còn chưa biết đủ ra?

- Lưu tiên sinh, hay là đợi chuyện này kết thúc chúng ta tới Chân Tịch một chuyến nhé, nghe thương cổ đường xa trở về nói, nơi đó vô cùng giàu có, làm một chuyến bằng phú thuế cả năm của Đại Đường.

- Vân hầu nói cho ta biết, vì sao dẫn binh tới An Nam mà binh sĩ không bị chứng hoạn cước nhược, binh sĩ đều bình an trở về? Phải biết rằng năm đó lão phu cửu tử nhất sinh, ba vạn quân, tới bốn phần mười chết bởi các loại bệnh tật.

Vân Diệp không nói, mà lấy từ ngăn kéo ra một quyển trục, trải ra trên bàn, nói:

- Lưu tiên sinh, muốn phát tài ở nơi này phải tránh mùa mưa, phải rút khỏi Lĩnh Nam trước tháng bảy, nếu không mưa liên miên chẳng những tổn hại cho chân, hơn nữa những chỗ gấp nếp ở thân dưới vì thường xuyên ẩm thấp mà thối rữa, khi ấy cũng là lúc các loại sâu bọ rắn rết đáng sợ nhất. Tiên sinh hành quân tác chiến vào tháng tám, lúc dịch bệnh hoành hành, thế nên chết nhiều chẳng có gì lạ.

- Vãn bối đi An Nam, đại bộ phận thời gian tướng sĩ ngồi thuyền rất ít khi đi đường, tiểu tử lại chuẩn bị thuốc mem, binh sĩ đánh nhanh rút nhanh, nên không sao cả.

Lưu Phương nhìn bản đồ buông một tiếng thở dài:- Bệ hạ thà làm long chu chứ chẳng chịu làm chiến hạm, nếu không đâu đến nỗi.

Câu này làm Vân Diệp sợ hết hồn hết vía, biết bệ hạ trong miệng ông ta là Tùy Dương đế chứ không phải Lý Nhị, Vân Diệp lo lão già này cổ động mình đi tạo phản, vừa tới Đăng Châu đã nghe nói phản loạn ở Thục đã được dẹp yên, đầu của phản quân bị người ta phủ vôi bội kéo về hài trăm xe.

Vân Diệp không muốn ngày nào đó đầu mình bị cho vào hộp mang về cho Lý Nhị xem, đầu thời Đường, bất kể ngươi lợi hại thế nào, chỉ cần tạo phản là cuối cùng đều không thoát được vận mệnh.

- Được rồi, lão phu không nói nữa, chuyện tiền Tùy đã kết thúc, năm xưa chẳng phải lão phu thấy trước được thời thế thì nói không chừng nay xương chôn bề bờ Liêu Thủy rồi, đem thi hài những cố hữu về nhà cũng coi như lão phu tận tâm vì tiền Tùy. Chúng ta không nghĩ mấy cái đó nữa, tính toán làm sao diệt hạn đội Cao Ly đi.

- Tốt, tốt, tiên sinh xem, đây là bản đồ do thương đội nhà vãn bối mang về, ngài xem còn cần gì nữa, đây là hạm đội của Tam Sơn Phổ, năm trăm chiến thuyền, tuy hơi nhỏ..

Nhân Hùng dẫn nhóm năm mươi người Lại Truyền Phong đóng giả làm khách thương, mang hương liệu của Đại Đường tới thành Ti Sa, còn Đơn Ưng, Vô Thiệt và Cẩu Tử thì chẳng biết đi đâu rồi, trong quân, ba bọn họ là người tự do, chẳng ai quản được, cũng chẳng ai quản.

Mỗi ngày Vân Diệp tới bên biển xem tình hình đóng băng, thuyền nhỏ có thể qua lại, nhưng chiến hạm to lớn muốn cập bờ là tuyệt đối không thể.

Sáng sớm hôm nay Vân Diệp cưỡi Vượng Tài phi nước kiệu bên bờ biển, thân binh hộ vệ bám sát đằng sau, hôm qua có một ít tảng băng lớn bắt đầu tách ra, không biết hôm nay thế nào.

Băng bên biển đóng rất nhanh, biến mất rất nhanh, khi Vân Diệp tơi nơi thì mặt biển toàn băng trôi, va chạm vào nhau rồi dần dần trôi ra biển.- Biển thông rồi.

Một đám trẻ con đi chân trần chạy như điên trên bờ cát xếp, không ngừng hò hét truyền tin, trên chiếc thuyền cá lật úp ở bãi cát toàn hàn tử ngư gia đang bận rộn dùng vỏ cây lấp kín khe hở dưới đáy thuyền, bãi cát lan tỏa mùi ngô đồng.

Các phụ nhân thì bận rộn dệt lưới, vá lưới, thoi trong tay không ngừng qua lại, mặt mỗi người đều tràn ngập niềm vui. Trên mặt biển đã xuất hiện mộ số con hải âu đến sớm, đang tìm cá giữa các khe băng nứt. Gió vẫn mang theo hơi lạnh thổi vào người, chẳng mấy chốc khiến tay chân ngư dân lạnh cóng, nhưng không che lấp được niềm vui của bọn họ.

Vân Diệp nhìn thấy không ít người ăn mặc kiểu thương cổ không ngừng cầm giấy trắng bảo ngư dân lăn tay, lăn tay xong lấy những xâu tiền đồng hoặc ít hoặc nhiều đặt vào tay ngư dân cười ngây ngô, đó là giao hẹn, hải sản ngư dân bắt được sẽ bán cho họ đầu tiên.

Đám người Vân Diệp toàn thân giáp trụ ở trong đám đông vui sướng này không hài hòa chút nào, tất cả mọi người đều tránh xa y, cứ như tới gần là bị dính sự xui xẻo.

- Đại soái, binh bộ có công văn gửi tới, mời đại soái về doanh xử lý.

Một lính truyền lệnh cưỡi khoái mã chạy tới:

Vân Diệp quay đầu lại nhìn biển lần nữa, chỉ cần biển thông, chiến tranh sẽ bắt đầu, chỉ có điều đây là cuộc chiến của mình, không liên quan tới Đại Đường, vì tất cả những người tham chiến chỉ là hải tặc mà thôi.

Tin tức từ Trường An mang tới làm Vân Diệp chán nản, không hỏi chiến sự, chỉ hỏi quỷ thần, câu nói này đủ diễn tả tâm thái của Lý Nhị.

Một vị hoàng đế lại mơ ước tới núi tiên trôi nổi ngoài biển như đứa trẻ con, lá thư muốn Vân Diệp tìm núi tiên kẹp trong quân lệnh, coi như Lý Nhị còn chút liêm sỉ.

Loại thư này Lý Nhị tuyệt đối không thể tùy tiện cho người khác, ví như Lý tịnh, Lý Tích, Trình Giảo Kim, gửi cho Vân Diệp tức là từ tận đáy lòng coi y là vãn bối, nên đem khao khát lớn nhất gửi gắm lên người Vân Diệp, hi vọng y tìm được con đường trường sinh.

" Ông muốn làm hoàng đế bao năm vậy?" Vân Diệp ném thư của Lý Nhị vào chậu lửa, nhìn nó cháy thành tro, sau đó lấy kìm chọc nát, chuyện này y quyết định không nói với ai hết...

Công văn của binh bộ nói rất tường tận động thái hiện nay của Trương Kiệm, tiền tuyến giằng co với Cao Ly sẽ có một cuộc diễu hành vũ lực rầm rộ, Khế Bật Hà Lực mang theo ba vạn kỵ binh của thảo nguyên sẽ xuất phát từ Vân Trung, tụ họp với Trương Kiệm, tuy chỉ là một cuộc biểu dương lực lượng, nhưng tin rằng sẽ thu hút đại bộ phận binh lực của Cao Ly tới phía chính diện, còn về Vân Diệp thao tác thế nào là do y quyết định.

Lý Tịnh đúng là một tướng quân hợp cách, cho dù lần này Vân Diệp xuất chiến mang theo rất nhiều bất mãn với ông ta, ông ta vẫn tận tâm làm tốt công việc của mình, hai lộ binh mã tụ họp sẽ làm người Cao Ly sợ vỡ mật, Đại Đường không phải tiền Tùy, Cao Kiến Vũ biết, quý tộc Cao Ly biết, một tòa trường thành đơn giản không ngăn được thiết kỵ của Đại Đường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau