ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 601 - Chương 605

Chương 601: Phong tuyết xuất Trường An (2)

Lúc này xuất phát, bọn Lý Nhị nhất định đang cười nghiêng ngả, chủ soái một quân ngay cả điểm này cũng không lo lắng chu toàn, còn nói gì đến thắng lợi trở về? Chẳng trách vài ngày trước đòi vật tư gì bọn hắn cũng thoải mái đáp ứng, thì ra bọn họ cho rằng Vân Diệp không có khả năng mang những vật tư này.

Lại Truyền Phong cũng đã hỏi Vân Diệp nhiều lần, vì sao không đợi đến tháng ba lúc sông tan băng cho hạm đội tới Trường An rồi mới xuất phát? Như vậy sẽ bớt rất nhiều công sức, các tướng sĩ không cần phải đi đường xa, vật tư cũng sẽ được thuyền chở một lượt.

Vân Diệp không có cách nào nói cho hắn biết, nếu như bây giờ không xuất phát, đợi đến khi hạm đội tới Trường An, một lần đi lại như vậy sẽ lãng phí hai tháng không công, nếu như chiến sự không thuận lợi kéo dài đến tháng 8, trên biển sẽ có bão lốc đáng sợ, lúc đó Liêu Đông cũng vào đông, như vậy sợ rằng thực sự sinh tử lưỡng nan. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Mặc dù không hiểu, nhưng bọn Lại Truyền Phong vẫn tuân thủ nghiêm ngặt mệnh lệnh, dẫn đoàn xe kéo dài 5, 6 dặm trong gió tuyết dọc theo vận hà xuất phát hướng Hà Bắc. Có thể tiết kiệm thời gian chút nào hay chút đó, dựa theo điều kiện hiện tại, hàng năm thời gian có thể tự do hoạt động ở Liêu Đông này đều phải ngoài tháng 6, nửa năm còn lại đều là mùa đông lê thê, đại địa cũng bị băng tuyết phủ kín. Trên lịch sử Lý Nhị ba lần chinh Cao Ly, thất bại chính là vì thiếu thời gian, lần nào cũng là tháng 5 đến Cao Ly, muốn bằng thời gian 3 tháng chinh phục một đại quốc đâu có dễ.

Vân Diệp cả người giáp trụ sớm đã bị đông cứng toàn thân, huống chi thứ áo giáp này lại hút nhiệt, Vân Diệp thậm chí còn không cảm giác thấy máu trong thân chảy nữa, dường như cũng đã bị đông lại.

Uống một ngụm rượu mạnh của Vân gia mới cảm thấy khá hơn, Vân Diệp biết đây chỉ là một loại ảo giác, uống rượu không giúp ấm hơn, chỉ làm tăng tốc sự mất nhiệt của cơ thể.

Ước ao nhìn quân tốt mặc dầy như gấu, bọn họ không cần thể diện gì, mặc bì giáp giữ ấm, bên ngoài còn khoác thêm áo da dê, nhanh chóng đẩy xe, cả người hơi nóng bốc lên, lạnh lẽo với họ mà nói chỉ là trò cười.

Nhìn tuỳ tùng xung quanh mình chịu lạnh như rùa, Vân Diệp quyết định không ra vẻ nữa, nhảy từ ngựa xuống dắt Vượng Tài bước đi trên thổ địa đông cứng.

Quả nhiên có hiệu quả, đi không tới một dặm cả người đã ấm hơn rất nhiều, các thân vệ cũng bắt đầu nói nói cười cười, chỉ có hai người vẫn ngồi trên lưng ngựa như cũ, nước mũi đều đã đông lại cả mà vẫn không xuống ngựa. Một người là Đan Ưng, người còn lại muốn so lì lợm cùng Đan Ưng, Cẩu Tử. Áo giáp của hai người rất giống nhau, thậm chí Cẩu Tử còn chuẩn bị cho mình một đôi chùy. Hắn rất thích dây xích của chùy, cho nên cũng tự chế cho mình một đôi,.Người ta chỉ có một cái, hắn lại có một đôi, không biết hắn định nghịch gì nữa.

Đại quân vũ trang đầy đủ đi 50 dặm là nghỉ. Vân Diệp ra lệnh một tiếng, đại quân bắt đầu hạ trại. Lần này vì đất đai cứng rắng nên không lập trại, mà quây xe ngựa thành một vòng coi như làm xa doanh. Quy củ của Đại Đường rất đáng ghét, đại quân không được tiến vào châu thành, không ai dám trái, tướng lĩnh dám trái thì phải chuẩn bị cho đầu lên tường thành hóng gió.Vân Diệp sau khi kiểm tra hết doanh trại thì đặt mông ngồi bên cạnh đống lửa, cùng bộ hạ húp canh nóng nói chuyện phiếm, Lại Truyền Phong đưa cho Vân Diệp một chén canh thịt dê, ngập ngừng định nói điều gì, rốt cuộc cũng không nhịn được hỏi:

- Đại soái, chúng ta đã rời khỏi kinh 300 dặm rồi, vì sao đại soái lại xuát phát vội vã như vậy, có thể nói cho mạt tướng biết một chút, chúng ta cùng tính toán một chút.

Nếu như chủ soái là lão Trình hoặc lão Ngưu thì hắn không dám hỏi. Nếu như là Lý Tịnh hoặc Lý Tích thì với câu hỏi này, đầu hắn cũng phải nói lời chia tay với thân thể. Thế nhưng Vân Diệp đã sớm nói qua, lần này xuất binh bản thân tuyệt không chuyên quyền độc đoán, bất luận sự tình gì mọi người đều có thể cùng thương lượng, một khi có quyết định phải chấp hành chặt chẽ, cho nên Lại Truyền Phong mới vô lễ với chủ soái như vậy.

Vân Diệp húp một ngụm canh dê, chà xát hai tay xong mới nói với tướng lĩnh vây quanh người:

- Lần này chúng ta đi Liêu Đông không có quả ngon ăn, Cao Ly vương Cao Kiến Vũ sớm rất cảnh giác với Đại Đường. Chúng ta đi Liêu Đông chỉ có thể lợi dụng Liêu Thủy này, hạm đội khổng lồ của chúng ta muốn quỷ thần không biết đi qua thành quan thật chỉ là nằm mộng. Cũng may hai bờ Liêu Thủy nhân khẩu rất thưa thớt, người Cao Ly chỉ có ba tòa thành trì, nếu như chúng ta hạ được ba tòa thành này, thì trong mấy tháng viện binh Cao Ly vô pháp đến bờ Liêu Thủy, chúng ta cũng có đủ thời gian mang hài cốt trở ra, mang về Trường An báo cáo.
Trước lúc chúng ta xuát phát, có rất nhiều thương đội đã xuất phát, mục tiêu chính là Đại Vương thành, Bạch Nham thành, Ô Cốt thành. Nếu như có thể, hai tòa Nam Tô, Mộc Để cũng sẽ là mục tiêu của chúng ta. Về phần Xích Phụng trấn, Diên Bình đảo thì nhất định phải đánh hạ. Các ngươi nghĩ xem, chúng ta có nhiều việc phải hoàn thành như vậy, dù là nửa năm cũng làm không xong. Cho nên phải tranh thủ từng giây từng phút, thời gian càng dài chúng ta càng có lợi. Đây là nguyên nhân ta bắt mọi người thiên lý bôn ba là vì vậy.

Mấy người Lại Truyền Phong lấy địa đồ Cao Ly ra không ngừng ước lượng, cho ra kết quả thật khiến người chán nản. Mấy nơi Vân Diệp nói quả thật cần phải đánh hạ, nhất là Đại Vương thành, kinh quan chính là cạnh tòa thành trì này, muốn lấy hài cốt, thế nào cũng phải đi qua đó.

- Đại soái nói rất đúng, thời gian chúng ta rất gấp, muốn trong thời gian ít nhất làm được nhiều việc nhất thì đành phải vậy, xuất phát sớm một ngày thì nắm chắc thêm một phần. Mạt tướng đã hiểu, ngày mai sẽ toàn lực mà chạy, một khắc cũng không dây dưa.

Nhìn Lại Truyền Phong hạ quyết tâm, Vân Diệp kéo hắn ngồi xuống, tức giận nói:

- Việc lấy hài cốt rất quan trọng, thế nhưng việc phát tài cũng không thể bỏ qua. Xích Phụng trấn là nơi sản xuất vàng của Cao Ly, nghe đâu sản lượng hàng năm lên tới 5 vạn lượng vàng. Lần này chúng ta tiêu nhiều tiền như vậy, nếu như ngay cả tiền vốn cũng không thu lại được, ta còn mất công làm việc tốn sức này. Đều nói là việc cực khổ, nhưng có ai biết phương diện này lại có thể kiếm được đầy lợi ích.

Lại Truyền Phong không nghe thấy Vân Diệp nói về phí tổn, trong đầu chỉ có 5 vạn lượng vàng tỏa sáng rực rỡ, còn có tiếng vàng kêu leng keng trong tai, khiến cho trước mắt hắn sao vàng nổ ra. Hắn cố đứng thẳng dậy hỏi Vân Diệp:

- Đại soái, Đại Đường quân luật không cho phép chúng ta cướp đoạt, phạm vào quân luật Tư Mã trong quân sẽ không bỏ qua, ngài không thể mê hoặc mạt tướng.

**********

Ba nghìn nhân mã rốt cục chật vật ra khỏi Đồng Quan. Thương đội Vân gia sớm đã chuẩn bị xong xe trượt tuyết đợi ở vận hà. Hoàng Hà không dám đi, nơi đó mặt băng không có điểm rắn chắc, ngựa thồ mới chạy vài bước mặt băng đã vỡ vụn, ngựa và xe cùng rơi vào Hoàng Hà sủi tăm biến mất.

Chương 602: Lý tưởng của Lưu Nhân Nguyện

Vân Diệp theo thói quen nằm trên xe trượt tuyết, hai tay gối sau ót nhìn bầu trời xanh đến xuất thần. Bầu trời xanh biếc này Vân Diệp nhìn thế nào cũng không chán, tựa như một viên thủy tinh ngọc bích trên đỉnh đầu, Vô Thiệt ở bên cạnh buồn chán ăn đậu tương, cố ý nhai rôm rốp.

- Tiên sinh, ngài không phải sắp rụng hết răng sao? Sao còn thích nhai đậu tương như vậy. Sao không giữ gìn cho tốt, không khéo răng lợi còn dùng hai năm nữa là cùng.

- Ngươi thì biết gì, càng không có răng càng thích cắn đồ rắn. Giống như lão phu, rõ ràng đã gần đất xa trời, nhưng hết lần này tới lần khác lại thích đi chơi. Quan Trung đẹp đẽ đã thấy rồi, giờ muốn tới Liêu Đông xem bạch sơn hắc thuỷ (vùng Đông bắc Trung quốc), cũng là chuyện vui đời người. Mấy chục năm trước sống mệt mỏi, giờ có cơ hội thảnh thơi tội gì phải trốn ở Ngọc Sơn chờ chết. Chuyến này rất giá trị, không chỉ được du lãm phong cảnh, xem hai quân giao chiến, quan trọng nhất là có thể giết người cướp của. Lão phu uổng công mình một thân hảo võ công, nhưng ngay cả cướp của giết người vẫn chưa từng làm, quá là phí.

Vân Diệp giật mình đứng lên, nhìn Vô Thiệt nói:

- Ngài chưa từng giết người?

- Lời thừa, đương nhiên đã giết qua, lão phu nói nghĩa là trước giờ lão phu toàn giết người thay người khác, chứ chưa từng giết người cho bản thân mình, càng không nói đến giết người cướp của. Mẹ ơi, nghĩ thôi đã thấy sướng, một đao hạ xuống máu tươi vọt lên, sau đó lục xác tìm tiền, chẳng phải là chuyện vui nhất nhân gian sao?

Đan Ưng bên cạnh nói tiếp:

- Lão tiên sinh hăng hái như vậy, không bằng ngài dẫn theo đồ đệ, cả vãn bối, ba người chúng ta đến đô thành Bình Nhưỡng của Cao Ly đại náo một phen, thế nào? Trong hoàng cung Cao Ly hẳn là có nhiều bảo bối, vãn bối đã có địa đồ từ Công Thâu Mộc tiên sinh. Ba người chúng ta cùng nhau phát tài trong hoàng cung, đây không phải là chuyện cướp tiền sướng nhất sao, nói ra đã thấy thích rồi.

Vân Diệp nhìn Vô Thiệt và Đan Ưng đang hăng hái thì thầm làm thế nào đến Bình Nhưỡng thì có chút đau đầu, hai nhân sĩ không nghề nghiệp này cách nghĩ luôn luôn thiên mã hành không, không thể biết trước, lại còn to gan lớn mật, long đàm hổ huyệt như hoàng cung Cao Ly trong mắt bọn họ cũng chỉ là dê béo không chút khả năng tự vệ. Phải ước thúc bọn họ, bằng không gây ra rắc rối sẽ rất khó giải quyết.

- Hèm hèm, Vô Thiệt tiên sinh, lần này chúng ta là đại quân hành động, không được một mình xuất động. Đang tha hương dị quốc, tất cả lấy cẩn trọng làm đầu.

Vô Thiệt xua tay lia lịa với Vân Diệp, miệng nói:

- Ngươi ra khỏi biển là thành hải tặc, chẳng lẽ không cho phép chúng ta đến hoàng cung kiếm tiền? Lão phu nghèo đói nhiều năm, tiểu Ưng vẫn đang chờ tiền cưới vợ, ngươi thật là lòng dạ hiểm độc, đòi em vợ thật nhiều sính lễ. Không vào hoàng cung kiếm tiền thì đi đâu bây giờ?Đan Ưng tràn đầy cảm xúc gật đầu, giống như Vân Diệp đang bán muội muội của mình vậy.

Vân Diệp thấy nói mà hai người không nghe nên cũng mặc kệ, tiếp tục nằm xuống ngắm trời xanh mây trắng. Vừa mới nằm xuống, trước mắt lại xuất hiện khuôn mặt của Lại Truyền Phong, vừa mang theo vẻ nịnh nọt lại vừa thẹn thùng. Hắn hỏi nhỏ Vân Diệp:

- Đại soái, ngài nói lần này chúng ta ra ngoài chỉ chấp hành thập lục cấm lệnh, tứ thập bát trảm? Không biết có phải ngài quên một điều? Ti chức nghĩ điều thứ chín, thứ mười thật đáng ghét, chẳng biết đại soái có cảm giác giống vậy chăng?

- Lão Lại, ta nói với bệ hạ ít đi một điều, chính là bớt đi một điều chúng ta không thích hợp chấp hành. Ta đã nói cho ngươi ba lần, không muốn nói nữa. Về phần điều lệ chi tiết ngươi đi hỏi Quân họ Tư Mã, hắn sẽ giải thích cho ngươi, đừng làm phiền ta ngắm trời xanh.

Lại Truyền Phong ồ lên một tiếng rồi chuồn mất, Vân Diệp rốt cục cũng tĩnh tâm, định nghiên cứu một chút vì sao lại tự mình di chuyển, đây quả là hiện tượng tự nhiên kì lạ. Vừa mới liên tưởng tới quan hệ nhân quả, trước mắt lại xuất hiện một khuôn mặt đầy râu.

- Dương Nguyệt Minh, nếu như ta đếm đến 3 mà ngươi không phắn, ta sẽ dùng quân pháp phang ngươi 30 quân côn, chờ đến Đăng Châu cho ngươi ở lại trông đại doanh, không cho đi Liêu Đông.
Uy hiếp có tác dụng ngay tức thì, Dương Nguyệt Minh xấu mặt nháy mắt đã biến mất tăm, rõ ràng bọn họ đều rất gấp. Phủ binh Đại Đường luôn nổi tiếng quân pháp nghiêm khắc, Lý Nhị vì giành thiên hạ đến giờ vẫn chưa từng thả lỏng. Khi nội chiến đều làm hết sức, dù khi tác chiến ở Cao Xương, Đột Quyết, Tiết Diên đà cũng không buông lỏng chút nào. Hầu Quân Tập mới mò một chút tiền tài mà đã bị ngôn quan nói cho thối mặt, hiện tại nhếch nhác đến nỗi không có lời nào giải thích với Lý Nhị.

Lý Nhị chưa từng coi Vân Diệp là một tướng quân, cũng chưa từng coi thủy sư là chủ lực. Một tên quần áo lụa là dẫn theo chút sĩ tốt cường tráng đến Cao Ly quấy rối, đây chính là nhận định của hắn đối với lần hành động này của Vân Diệp. Cho nên khi Vân Diệp nói quân luật, hắn mới có thể cười cho qua. Hắn hiểu Vân Diệp quá sâu, ở trong nước cho y hai lá gan y cũng không dám nói bớt như vậy, thế nhưng ở Cao Ly Lý Nhị cũng không thèm để ý.

Nghĩ đến bộ dáng khinh miệt khi Lý Nhị nhìn mình, Vân Diệp lại nhe răng với trời xanh, tự lẩm bẩm:

- Bệ hạ, đây là ngài đồng ý, ngài cũng chấp nhận chịu tiếng xấu. Tiểu tử ta sẽ không khách khí, nếu không làm ra cái họa lớn một chút, thật uổng công ngài ân cần chỉ bảo.

Rất nhiều xe trượt tuyết lướt trên mặt băng, rất tự nhiên trên mặt tuyết xuất hiện hai vết rõ ràng. Móng ngựa đi trên mặt băng, xe trượt tuyết vững vàng mà thoải mái.

Vân Diệp bị loại yên bình này làm lười biếng, chạy liên tục trên Vĩnh Tế cừ 10 ngày, rốt cục cũng nhanh đến trạm dừng, so với ngồi thuyền còn nhanh hơn. Chỉ bằng điều này đã khiến toàn quân trên dưới kính phục ngũ thể đầu địa với đại soái.

Một con đường bị băng phủ không ngờ lại trở thành đại đạo thông suốt một mạch. Khi Phòng Huyền Linh nhận được công văn của Tương Châu Thứ sử thì ù ù cạc cạc một trận, hắn rất muốn bẹo mặt mình một cái. Vĩnh Tế cừ bị băng tuyết bao trùm lại trở thành một đại đạo bằng phẳng như vậy. Thứ xe trượt tuyết này từ lúc tây chinh Đột Quyết đã không phải đồ hiếm lạ. Uổng phí hắn ngày ngày phát sầu, cứ cho rằng đại tuyết làm gián đoạn vận hà, khiến Hà Bắc và Trường An mất liên hệ, ngay cả thư từ qua lại cũng cực kỳ khó khăn.

Nhưng không ngờ biện pháp giải quyết lại đơn giản như vậy, còn hiệu quả như vậy. Vân Diệp từ Trường An kéo đi nhiều vật tư, thính Thứ sử Tương Châu nói tựa hồ còn dư lực, não tiểu tử này sao lại lớn vậy không biết. xem tại TruyenFull.vn

Lý Nhị khi được tấu lại thì cười lớn ngay tại triều đường, giơ tay phải ra nói:

- Trẫm dám đánh cuộc, cuộc Vân Diệp nhất định sẽ bình an hủy diệt kinh quan, còn mang thi cốt các tướng sĩ về. Một vạn ba nghìn tướng sĩ sẽ không tổn thất đến 3 thành, đổ cuộc này ai dám theo với trẫm?

- Bệ hạ, lưỡng quân giao chiến không phải chỉ có chút thông minh nhỏ mà bù đắp được, cựu thần từ vừa mới bắt đầu đã không muốn phái một tên trẻ con suất lĩnh đại quân chinh phạt, cho nên cựu thần sẽ đổ với bệ hạ cuộc này.

Chương 603: Nô lệ thuyền (1)

Lão Vương Khuê đứng trong hàng ngũ quan văn đứng ra, đi tới trước mặt Lý Nhị sung sướng nhận lời, xong mới nói:

- Nếu như Vân Diệp thực sự không phụ sự mong đợi của mọi người, hoàn thành trọng trách, ngày y chiến thắng trở về cựu thần sẽ ra khỏi thành mười dặm đón chào. Nếu như chuyện không như mong đợi, xin bệ hạ ngày sau hãy thận trọng hơn trong việc chọn lựa tướng lĩnh.

Lý Nhị cười gật đầu, đổ cuộc này đã thành, hắn vừa liếc nhìn Lý Tĩnh và đám võ tướng kia thì lại tiếp tục bật cười, những lão soái hôm nay ai cũng không dám khẳng định Vân Diệp có bản lĩnh hoàn thành nhiệm vụ hay không.

Thủy sư lúc đầu trú đóng ở Minh Châu, phải đợi đến khi tan băng mới có thể đi vào trong sông, biển rộng mãi mãi đem lại cảm giác sung sướng hơn so với nội hà. Khi xuân phong còn đang bồi hồi ở bờ nam Trường Giang, biển rộng đã trở lại dáng dấp thường ngày, sóng biển từng đợt từng đợt đánh vào bờ cát.

Lưu Nhân Nguyện đứng ở đầu thuyền, nhìn chiến hạm rẽ sóng, quân hạm lay động dữ dội, nhưng chân hắn lại đứng im không động. Nhiều năm sống trên nước đã luyện lên một thân chân bản lĩnh.

Đông Ngư cởi trần đang đứng trên cột buồm vẫy cờ với hắn. Hắn liếc một cái liền rõ ràng, phía trước phát hiện một thuyền đội không rõ lai lịch. Lưu Nhân Nguyện ra lệnh một tiếng, tất cả quân hạm liền nhào tới thuyền đội bất minh phía trước. Đây là hải vực Đại Đường, cho dù là một con cá không có hộ tịch Đại Đường Lưu Nhân Nguyện cũng bắt lại hỏi, huống chi là hẳn một thuyền đội.

Thuyền đội kia có 11 chiến thuyền, trong nhân gian cũng là thuyền đội lớn. Thấy quân hạm phô thiên cái địa đang hướng tới thì toàn bộ thuyền đội lập tức tản ra, định chạy tứ tán.

Lưu Nhân Nguyện nhìn vậy lắc đầu, không biết chủ nhân thuyền đội này là ai, ở đây chiến thuyền chiến hạm có ba trăm bốn mươi hai chiếc, bọn họ làm sao có thể chạy thoát? Hạm đội chủ lực vẫn dọc theo hàng tuyến đến như cũ, một chi hạm đội nhỏ tản ra đuổi theo. Không cần lo lắng vận mạng của bọn họ, bị bắt sống là chính kết quả duy nhất.

- Hiện nay đại soái đang chờ ở Đăng Châu, chúng ta chỉ cần chuyển lương thực xuống đó là hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó bệ hạ có nhiệm vụ bí mật giao cho thủy sư Lĩnh Nam chúng ta đi làm. Ta cấp bậc không đủ nên không biết là nhiệm vụ gì, nhưng chỉ cần đến Đăng Châu là sẽ rõ.

Lưu Nhân Nguyện nhỏ giọng nói với phó tướng đằng sau, đáng tiếc lời mới ra khỏi miệng đã bị gió biển thổi đi, phó tướng không nghe ra giáo úy nói điều gì. Vừa mới định bước lên phía trước hỏi lại thì đã thấy Lưu Nhân Nguyện xoay người, lớn tiếng nói:

- Bọn chúng ta làm thời gian lâu như vậy, rốt cục cũng không phải vận lương nữa. Chúng ta có quân vụ trọng yếu phải hoàn thành, trong thư đại soái không nói rõ, thế nhưng ta có thể cảm giác được trong ngôn từ có ý trầm trọng, nhất định là một yếu vụ cửu tử nhất sinh. Lão Thiên, Lưu Nhân Nguyện ta ngày nhớ đêm mong có được một cơ hội như vậy, hôm nay nó đã chạy tới cửa, bảo ta sao không hài lòng, sao không mừng rỡ cho được.

Phó tướng nghe Lưu Nhân Nguyện nói như vậy cũng vui mừng không thôi, nhưng sắc mặt lại lập tức thay đổi, chỉ vào tiền phương nói với Lưu Nhân Nguyện:

- Giáo úy, đám cẩu nhật dám cư nhiên lai vãng hải vực Đại Đường ta. Chờ đến lúc đuổi được, xin cho phép thuộc hạ xử trí bọn chúng.**********

Lưu Nhân Nguyện quay đầu lại nhìn thoáng qua rồi gật đầu với phó tướng, việc này vốn là chức trách của hắn, trên biển chạy mấy năm, đối với hành vi hung tàn của hải tặc hắn rất rõ. Ngoài khơi Đại Đường cũng chỉ có hạm đội Lĩnh Nam, còn các thuyền đội tuần kiểm của địa phương khác đều chỉ thưa thớt vài cái, đối phó thương thuyền còn có thể, đối phó với hải tặc cùng hung cực ác thì không đủ khả năng.

Chỉ là hôm nay đám này dám lượn lờ trước mặt hạm đội hắn thì thật hiếm thấy, chẳng lẽ nghĩ thủy sư Đại Đường đều là đồ bỏ đi?

Phó tướng ra lệnh một tiếng, chủ soái của mộc lan thuyền nhanh chóng giương buồm, tốc độ đột nhiên tăng vọt, đầu thuyền trùng trùng tiến vào biển, rồi lại đột nhiên vọt lên. Mỏ neo đặc chế trên bát ngưu nỗ đã trang bị tốt, quân sĩ cấp tốc mang cái chêm gõ cố định vào sàn tàu. Đại hán phụ trách ngắm bắn đã tập trung phía trước thuyền.

Những người bị rớt xuống biển Lưu Nhân Nguyện không có hi vọng cứu, cũng không cứu được. Sóng biển hôm nay cao chừng 3 xích, thuyền lớn tới gần người bị rớt thì khả năng lớn nhất là tiếp tục đè người này xuống nước, thuyền nhỏ thì càng không thể, trong cự ly gần không thể giữ vị trí, thuyền nhỏ cũng sẽ bị thuyền lớn đâm vỡ tan thành mảnh nhỏ.

Nếu người là người Đại Đường, thì Lưu Nhân Nguyện có thể sẽ nghĩ cách, thế nhưng thấy rặt một lũ đầu trọc, hắn chẳng còn bao nhiêu tâm tư cứu người. Hắn đã hít gió biển một trận rồi, giờ đi nghỉ ngơi thì tốt hơn. Lần này đi Đăng Châu tốt nhất đừng gặp phu tử của thư viện, bằng không lại bị bắt đọc [Sơn Hải kinh] thì phiền bằng chết. Kim Trúc tiên sinh vẫn hi vọng hắn ó thể bắt về một mỹ nhân ngư để bác lại những kỳ đàm quái luận của Vân Diệp. Đối với các tranh luận của các tiên sinh, hắn thật không muốn bị dính vào.

Mới nằm võng một lúc phó tướng lại đến, cao hứng nói với Lưu Nhân Nguyện:
- Phó thống lĩnh, ngày hôm nay chúng ta xem như đã phát tài rồi. Trên thuyền tất cả đều là nữ nhân, là nữ nhân Tân La. Còn đám người này là người Cao Ly, bọn chúng bắt rất nhiều nữ nhân từ Tân La, định bán vào Đại Đường ta. Bị rớt xuống biển mười mấy người, nhưng còn lại rất nhiều.

- Tám chiếc thuyền đều có nữ nhân? Sau này gọi ta là giáo úy, bớt gọi là Phó thống lĩnh đi.

Lưu Nhân Nguyện kinh ngạc ngẩng đầu hỏi.

- Ngài đã là Quy đức trung lang tướng, còn gọi giáo úy làm gì. Đại soái chẳng phải nói rồi sao, ngài thăng quan chỉ là ý chỉ của đại soái, vì sao không được gọi là Phó thống lĩnh.

- Bớt nói chuyện tào lao đi, ngày nào chưa tuyên chỉ, ta vẫn là Chiêu võ giáo úy. Việc trong quân không thể qua loa, ngươi không cho những nữ nhân này lên thuyền đấy chứ? Phạm vào cấm lệnh đầu ngươi không đủ để chém đâu.

Đối với nhiều nữ nhân thế này Lưu Nhân Nguyện không để bụng, thế nhưng hắn rất kiêng kỵ cho ngoại nhân lên thuyền. Thuỷ quân sớm đã có cấm lệnh, ngoại nhân lên thuyền phải theo dõi 15 ngày, đây là thiết luật. Vân Diệp từ lúc thủy sư Lĩnh Nam thành lập thì tuyên bố cấm lệnh này, đến bây giờ vẫn nghiêm ngặt chấp hành, tránh bị trúng bẫy.

- Giáo úy, ta đâu có, mạt tướng không cho bọn họ lên thuyền, chỉ phái vài huynh đệ đến những thuyền đó tiếp quản.

Lưu Nhân Nguyện đi giày vào rồi lại tới đầu thuyền, chỉ thấy hạm đội đã khôi phục lại quân trận, chỉ khác trong quân trận giờ có thêm 8 chiếc thương thuyền Cao Ly.

- Giáo úy, những thủy thủ mạt tướng phái đến thương thuyền đều có nhà có khẩu, chắc chắn sẽ không có chuyện.

Phó tướng thấy Lưu Nhân Nguyện nhìn thương thuyền Cao Ly có chút suy nghĩ, thì cho rằng hắn đang lo quân kỷ, vội vàng bổ sung.

- Ai hỏi những nữ nhân này, ta hỏi là đám người Cao Ly chạy đi đâu rồi?

- Người Cao Ly? Sau khi hỏi rõ ràng sào huyệt thì quẳng hết xuống biển rồi, giữ bọn chúng lại làm gì? Huynh đệ vừa lên thuyền báo lại, nữ nhân trên thuyền này không thể gặp người, y phục mùa đông không có, chen chúc cùng một chỗ để sưởi ấm, trong khoang thuyền không khác gì địa ngục, vừa nhìn còn tưởng là thấy quỷ.

Chương 604: Nô lệ thuyền (2)

- Quên đi, lấy một ít lương thực cùng quần áo cũ của các huynh đệ cho họ. Đến Đại Đường dù thế nào cũng đều là người, phải có hình dạng của người. Nói cho các gia hỏa này chúng ta không khi dễ người đáng thương, còn chục ngày nữa đến Đăng Châu, tháng 2 rồi, mặt biển Đăng Châu cũng đã mở, chúng ta mau một chút, đại soái còn đang chờ ở đó.

Giải cứu những nữ nhân này chẳng qua chỉ tốn thêm chút sức, Lưu Nhân Nguyện cũng không để trong lòng. Hàng năm trên biển cũng gặp một số hải tặc cùng bọn buôn người, gặp hải tặc thì giết hết, nếu như tìm được sào huyệt thì cũng thu hoạch được nhiều, còn nếu gặp phải bọn buôn người thì quẳng cả lũ xuống biển, đây là tiêu chuẩn. Thu nhập của thủy sư Lĩnh Nam hiện tại có một phần lớn là đến từ hải tặc cùng bọn buôn người.

Lưu Nhân Nguyện mới định nói trở về nhà kho tiếp tục ngủ, nhưng lại phát hiện một thương thuyền bên cạnh đột nhiên hỗn loạn, mấy nữ tử quần áo tả tơi hướng về đại thuyền liều mạng hô hoán, vẫy tay, giọng nói mơ hồ truyền đến không ngờ lại là tiếng Hán.

Khuôn mặt phó tướng nhất thời đỏ lên, vừa rồi bản thân hắn đã lên chiếc thuyền kia, không gặp người nào là người Đại Đường, thế nào giờ lại lòi ra mấy người thế này. Truyện được copy tại

Lưu Nhân Nguyện cầm lấy thừng kéo, nháy mắt đã đu đến thuyền kia, chỉ vào một nữ tử trong đó hỏi:

- Các ngươi ai là người Đại Đường?

Những nữ tử này chỉ dập đầu, cũng không biết nói.

Phó tướng cũng đu dây qua, hổn hển hỏi:

- Vừa rồi hỏi các ngươi ai là người Đại Đường, sao không ai nói? Thế vừa rồi kêu cái gì? Là người Đại Đường, thấy chúng ta sao phải sợ?

Lưu Nhân Nguyện ngăn phó tướng lại, bản thân ngồi xổm xuống hòa nhã nói:

- Đừng sợ, có thể nói tiếng của chúng ta, vậy cũng có chút sâu xa với Đại Đường. Chỉ cần nói ra, chúng ta sau khi điều tra rõ sẽ tự nhiên đưa các ngươi về nhà.

- Quân gia, tiểu nữ tử họ Điền, phu gia họ Phương, vốn là nhân sĩ Hà Gian. Một lần theo phu quân về thôn tế tổ, vì hảo hữu phu quân là hải thương, cho nên mới đi thuyền. Không ngờ ngoài khơi gặp phải đám cướp này, bọn chúng đã giết phu quân cùng hảo hữu, bắt chúng ta tới đây, bọn chúng thấy ta có vài phần tư sắc, thì...
- Vị đại tẩu này đừng đau thương, thi thể đám kẻ cắp này đều đã nằm trong bụng cá, hôm nay ngươi thoát được đại nạn, phải cố gắng sống cho tốt.

Lưu Nhân Nguyện khuyên vài câu xong, thấy quần áo phụ nhân kia thật sự rách tả tơi, bèn cởi áo khoác ngoài xuống khoác cho nàng, chỉ vào một mấy phụ nhân khác hỏi:

- Bọn họ cũng là người Đại Đường?

- Không phải, bọn họ là người đáng thương, nếu không có mấy người bọn họ hỗ trợ, ta đã sớm theo chuyết phu mà đi. Đường nhân chúng ta nhận được ơn dù nhỏ như giọt nước, cũng sẽ báo đáp bằng cả suối nguồn. Cho nên ta bạo gan dẫn bọn họ ra khẩn cầu tướng quân một đường sống.

Lưu Nhân Nguyện kinh ngạc nhìn thoáng qua phụ nhân gầy yếu trước mắt này, thấy nàng nói mạch lạc rõ ràng, ngôn từ văn nhã, nói không chừng là một người biết chữ. Cái này thật hiếm thấy, nhất là vào lúc này rồi mà còn biết báo ân, phụ nhân như vậy thật sự là không nhiều lắm.

- Ngươi nói không sai, người Đại Đường ta chính là như vậy. Đám tặc nhân này dám ngang nhiên làm bậy ở hải vực Đại Đường, thực là đáng hận. Chúng ta sẽ giết đến sào huyệt bọn chúng, trảm thảo trừ căn.

Đang khi nói chuyện, từ trên thuyền lớn đưa tới thật nhiều quần áo cũ, Phương Điền thị rất tự nhiên hướng dẫn những phụ nhân này mặc quần áo, còn mang y phục thừa vào khoang thuyền, bản thân lại thi lễ với Lưu Nhân Nguyện:- Tướng quân, ta đã là tàn hoa bại liễu, không mặt mũi nào về nhà. Cũng không dám nói hầu hạ tướng quân, chỉ cầu tướng quân ban một miếng cơm ăn, cho phép ta trông coi những phụ nhân này. Họ đều là người đáng thương, mong tướng quân đại phát từ bi.

Lưu Nhân Nguyện đối với phụ nhân này rất tán thưởng. Hắn xuất thân từ thư viện, mặc dù cũng coi trọng trinh tiết, thế nhưng thuyết pháp của thư viện là, phụ nhân bị cưỡng bức mất trinh, thì mất mặt chính là nam tử, không liên quan đến phụ nhân. Đám học sinh tâm cao khí ngạo được giáo dục tại thư viện đã sớm tán thành những lời này, một đại đội còn không bảo hộ được cho lão bà, còn mặt mũi nào mà chỉ trích phụ nhân mất trinh.

- Rất tốt, Phương Điền thị, trong quân đều là nam tử, quả thật không thích hợp quản thúc những nữ tử này, để ngươi cai quản là hợp lý. Chỉ bất quá sau khi cập bờ, các ngươi đi hay ở đều phải do Hầu gia an bài. Ngươi không cần lo lắng, Hầu gia luôn luôn có biện pháp, nữ nhân này nếu đã đến Đại Đường, chỉ sợ cũng không trở về được. Cho dù là trở về, ngươi cho rằng kết quả liệu có tốt?

Phương Điền thị buồn bã gật đầu, ba tháng sớm chiều ở chung, nàng đã có thể nói vài từ Tân La, đối với phong tục nơi này cũng có chút hiểu biết. Nếu như không phải do trời đông giá rét chia cắt cảng khẩu, bọn họ đã sớm bị bán đi khắp Đại Đường rồi. Mà chờ đợi Phương Điền thị nàng chỉ có con đường chết. Không có bọn buôn người nào dám buôn bán phụ nữ Đại Đường, ngay cả bọn mánh khoé thông thiên cũng không dám. Chỉ cần nàng đến quan phủ tố cáo, kêu oan, thì liên lụy đến ai cũng là trọng tội. Cho nên đêm trước khi đại thuyền cặp bờ chính là khi nàng mất mạng.

Sau khi Lưu Nhân Nguyện trở lại đại thuyền, lập tức bỏ chuyện những nữ nhân này ra khỏi đầu. Lấy ra địa đồ Hà Bắc, thế nào cũng không nghĩ ra vì sao bản thân phải cho hải thuyền chạy vào Liêu Hà. Các đại lão trong triều chẳng lẽ không biết, cho hải thuyền chạy vào đường sông chính là tự chịu diệt vong sao?

Ngược dòng mà chạy, đây là nói giỡn. Mộc Lan thuyền sao có thể chạy vào hà đạo? Đại giang thì có thể, nhưng Liêu Hà tuyệt đối không được. Vì sao nhất định phải đi vào, vì sao đại soái phải chạy đến phía sau người Cao Ly? Cũng không phải quốc chiến, không có hậu viên, tiền phương cũng không có chiến sự, chỉ có một chi cô quân của bản thân. Không được, phải sớm gặp đại soái để hỏi cho rõ ràng.

Hắn đang phiền não, nhưng không biết Vân Diệp cũng đang vỡ đầu. Các đại lão cho y một cách mà y không thể nào sử dụng. Dòng Liêu Hà chảy xiết, hà đạo chật hẹp, căn bản không thích hợp cho thuyền đội di chuyển.

Đối diện biển chính là Ti Sa thành, tường thành theo thế núi, kéo dài khoảng 10 dặm, vĩ đại thanh tú, nguy nga đồ sộ. Bên trong thành hạp cốc (khe sâu) ngoằn ngoèo, ngoài thành bốn phía vách núi dựng đứng. Nếu dựng trại trong thành, tiến có thể công, lui có thể thủ, là một doanh trại dễ thủ khó công. Chỉ cần bản thân có một chút động tĩnh ở Liêu Hà khẩu, thuỷ quân Cao Ly đồn trú ở Tam Sơn phổ (cửa biển) sẽ dốc toàn bộ lực lượng, đánh bản thân tại Liêu Hà. Đến lúc đó muốn toàn quân không bị diệt cũng khó.

**********

Ngồi chết khô trong doanh trại cũng không phải là cách, theo cách nói của Lại Truyền Phong, Ti Sa thành cũng không phải chưa ai phá. Lai Hộ Nhi từng phá qua tòa thành này, đồng thời chém nghìn cái đầu. Chúng ta giờ đây còn lợi hại hơn Lai Hộ Nhi, vì sao không thể phá?

Loại lời không suy nghĩ này hắn cũng có thể nói ra được, Lai Hộ Nhi là hãn tướng tiền Tùy. Nghe trưởng bối nói đó là dũng tướng chân chính một tay nắm cương ngựa, một tay xách người. Dẫn theo 3 vạn tướng sĩ hai ngày đêm không ngừng cường công mới đánh hạ tòa thành này, cuối cùng chẳng qua cũng chỉ chém đầu được nghìn cái, nhưng không ai biết bộ hạ của Lai Hộ Nhi đã chết bao nhiêu, dù là Tùy Dương Đế cũng chỉ biết đại tướng của mình dẹp được Ti Sa thành, cũng không biết đã chết bao nhiêu tướng sĩ, vốn trong tay có trăm vạn binh mã, thiếu một, hai vạn cũng chẳng đáng chú ý.

Chương 605: Bọn cướp đường đáng thương

Lai Hộ Nhi có thể tổn thất một, hai vạn binh sĩ, nhưng Vân Diệp thì không thể như vậy. Chết chục người là đã muốn mạng của y rồi, còn đòi chết một, hai vạn? Lúc trước Trình Giảo Kim nói cái gì lục chiến hỏi Lại Truyền Phong quả thực hết sức vớ vẩn, chỉ có đến lúc này Vân Diệp mới phát hiện, bộ hạ của mình đều chỉ dài lưng tốn vải, đầu óc thì lại ngắn đến đáng thương.

Quốc nạn mới tạo ra lương tướng, dù sao thì hạm đội còn hơn chục ngày nữa mới đến, đến lúc đó ngồi trên thuyền xem khắp nơi, nói không chừng lại có ý hay, bây giờ thì cứ thong thả đã.

Đan Ưng đến Hà Bắc giống như về nhà. Hôm nay đi tìm một vị trưởng bối năm xưa uống rượu, ngày mai lại đi tìm cửa hàng thịt chó ăn. Vân Diệp cũng được chiêu đãi rất nhiều mới ra về, ngoại trừ chủ nhân có chút hèn mọn, mặt mày đáng ghét thì không có gì chê trách, nhất là nồi thịt chó kia, thực sự là quá ngon.

Không ai biết Vân Diệp là Hầu gia, Đan Ưng giới thiệu y với người khác chỉ nói danh hiệu, đó chính là đại cữu ca.

- Tiểu Ưng, những người này không phải đều là lũ cướp đường đó chứ? Đăng Châu thành thối một chút, nhưng là nơi thương nhân tập hợp. Ta thấy tên gia hỏa bán thịt chó thế nào cũng giống kẻ đang tiêu thụ tang vật. Ngươi không thể học cái xấu cũng theo đi làm cướp đường được. Truyện được copy tại

- Dẫn ngươi đi gặp mấy hảo hán, sao ngươi nhiều chuyện như vậy? Nếu như ngươi không muốn đi thì lần sau ta đi một mình.

Đan Ưng bực bội nói, trong ánh mắt hắn chỉ có hảo hán ăn tảng thịt lớn, uống bát rượu lớn, không có chính nghĩa, tà ác gì hết. Vân Diệp đường đường là Hầu gia, nhưng trong mắt hắn chỉ là đại cữu ca không hơn không kém, giới thiệu cho bằng hữu của bản thân biết cũng là chuyện thường tình.

Vị này hôm nay tương đối hào sảng, thở ra một hơi trắng, lông ngực đen thui hợp với râu mép, thắt lưng lông xù, trên đầu còn một khăn trùm đầu, chỉ lộ ra miệng và một con mắt. Người kia nếu như không phải là tội phạm, Vân Diệp ta tình nguyện đi đầu xuống đất.

Trong tay cầm một cai giò heo đưa lên miệng cắn, nhổ ra một cục xương, lại uống một chén rượu to. Rượu mạnh của Vân gia vừa mới một chút đã bốc lên đầu, đại hán mặt đỏ giơ ngón cái về phía Đan Ưng, khăn trùm đầu buông xuống Vân Diệp mới nhìn rõ, người này thật sự có chút đặc điểm. Môi dầy, mắt to, mũi lớn, đến cả hàm răng cũng lớn. Một mắt của hắn còn to bằng cả hai mắt Vân Diệp cộng lại, tròng mắt lớn rất dễ chú ý, nhưng bị người làm mù một con mắt, được phủ bằng một miếng da. Đại hán ngồi đó trông vô cùng hung hãn.

- Nhân Hùng thúc, chúng ta hai, ba năm không gặp, trông xương cốt ngài vẫn cứng rắn như xưa.

Đan Ưng cũng uống một chén rượu, cầm lấy một hồ lô rượu lớn rót đầy cho vị Nhân Hùng thúc này.

- Đây là ngươi đại cữu ca (anh vợ) ngươi? Trông có văn hóa đấy thế này thì không làm được nghề này, có điều đến chợ làm nội ứng cũng không tệ. Thịt non tơ thế này ra dụ đàn bà cũng tốt, canh chừng cho tốt, sau này chia y một phần cũng không phải là không được, ta lúc nào cũng nể mặt tiểu Ưng nhi. Ha ha, lại đây rót cho ta, rượu này không tệ, về lấy cho thúc hai xe.

Ta đây biến thành tiểu tặc canh chừng? Vân Diệp nổi giận đùng đùng nhìn Đan Ưng, ai biết Đan Ưng giống như không thấy, tiếp tục nói với Nhân Hùng:

- Thúc à, có vài người không thể nhìn bề ngoài, thúc đừng thấy đại cữu ca văn nhã như vậy, ngài không biết chứ lúc sư phụ tiểu chất ở trong tay đại cữu ca, muốn sống không được, muốn chết không xong. À, sư phụ và đại cữu ca có thù oán, tiểu chất kẹp ở giữa thực khó, chỉ đành không giúp bên nào. Không ai biết sư phụ giỏi thế nào, tiểu chất thật sự không đành lòng nhìn sư phụ gặp nạn, mới trộm người từ tay đại cữu ca ra. Kết quả, ha ha, tiểu chất bị sư phụ ta trở tay bán đi, nếu không phải đại cữu ca cứu, thì tiểu chất đã sớm chết rồi.

Đan Ưng cười hì hì nói chuyện đau thương của mình, tựa hồ một điểm cũng không thèm để ý.Nghe Đan Ưng nói như vậy, Nhân Hùng mới buông bát rượu xuống, độc nhãn quan sát Vân Diệp một lượt từ trên xuống dưới, nói với Đan Ưng:

- Đã sớm nói cho ngươi phải phòng bị lão sư phụ không biết xấu hổ của ngươi, ngươi cứ không nghe. Ngươi trộm người từ tay đại cữu ca ra, đại cữu ca ngươi lại còn cứu ngươi, điều đó nói lên cái gì? Y đã coi ngươi là người một nhà, lôi ngươi về cùng lắm đánh ngươi một trận, chỉ có thân thích mới có thể được như vậy. Từ khi làm ăn với sư phụ ngươi, lão độc chiếm bảy thành, lão Hùng ta khinh thường lão, ba mươi mấy huynh đệ chia nhau chỉ có ba thành, quá sức thiệt thòi.

Đan Ưng bưng bát rượu lên, cụng với Nhân Hùng một cái rồi nốc cạn:

- Hùng thúc, ngài mới đúng là cao nhân, đại cữu ca chính là làm như thế, tiểu điệt bị đánh một trận rồi thôi, nhưng tâm phục khẩu phục.

Nhân Hùng không để ý tới Đan Ưng và Vân Diệp đang uống với nhau một bát, buông bát rượu xoay người định đi.

- Hùng thúc, thế này là sao? Rượu mới uống một tuần.

- Tiểu Ưng, hôm nay ngươi bị đại cữu ca ngươi lật tẩy thân phận, không thể tiếp tục được. Trong lục lâm phỏng chừng đã không dung ngươi nữa, đại cữu ca ngươi là quốc hầu, đồng ý gả thân muội tử cho ngươi, đó chính là phúc phận của ngươi. Đinh Ngạn Bình trong tay y như đống mì nhão, ta đã không thể trêu vào Đinh Ngạn Bình, cho nên càng không thể trêu nổi vị đại cữu ca tay nắm binh quyền của ngươi được. Lão Hùng ta mặc dù làm người hào phóng, thế nhưng còn biết ai có thể trêu, ai không thể động tới.

Đan nhị ca chính là chọc vào người không nên chọc, cho nên mới thân chết tộc diệt. Tiểu Ưng, ngươi nếu có thể sống tốt ở Trường An, bám rễ ở Lạc Dương, cũng là nhờ phúc ấm của cha ngươi. Năm đó bọn họ làm quá mức nên tâm hổ thẹn, cho nên mới thả ngươi một đường sống. Cố mà sống cuộc đời phú quý của ngươi đi thôi, đừng tìm lão Hùng thúc ta nữa, cứ coi như ta đã chết là được rồi.
- Nhân Hùng, ngươi năm nay cũng chỉ hơn 40, nhìn dáng vẻ của ngươi nhất định là sống có nhiều điều không ưng ý, đã muốn sống cuộc sống yên lành, muốn cưới vợ sinh con nối dõi tông đường. Từ cách ngươi thương yêu Đan Ưng, ngươi nhất định không có hài tử. Ngươi có biết hay không, tổ tiên của ngươi dưới suối vàng đang gào rít giận dữ mắng ngươi bất hiếu. Những lúc ngủ ngươi không nghe tiếng bọn họ sao?

Ta một nhi tử ba tuổi, nữ nhi hơn một tuổi, lúc ta ngủ hai đứa nó luôn nắm lấy tay ta đưa lên mặt chúng xoa, rất là đáng ghét. Có điều vừa mở mắt dậy, vừa nhìn thấy đôi mắt đen nhánh của chúng, là tức giận lập tức tiêu tan. Ngươi không muốn hài tử của ngươi nhổ râu mép ngươi sao?

Nói xong Vân Diệp bưng bát rượu uống một ngụm, chờ lão Hùng trả lời.

- Ha ha ha, lão Hùng ta trời sinh đất dưỡng, chưa thấy qua tổ tông, chưa gặp qua phụ mẫu. Sống là một đống thịt, chết là một nắm đất. Cứ sống hôm nay cho sướng, cần gì biết ngày mai? Vân hầu, ngươi cũng quản nhiều quá đi.

- Được rồi, lão Hùng, cho ngươi năm người, chỉ cần giúp ta thu hồi di hài của tướng sĩ tiền Tùy tử nạn về, sáu người các ngươi có thể chính đại quang minh đi trên đường. Ta cam đoan không kẻ nào dám phiền ngươi. Quan phủ có tìm ngươi cũng chỉ là vì cấp cho ngươi ruộng đất, cho ngươi trồng trọt, rồi hàng năm thuế vụ giao nộp đúng hạn là được.

- Không ban tặng cái khác? Không có danh lợi? Không có nữ tử? Không có ngọc ngà tơ lụa? Cũng chỉ có chia ruộng trồng trọt? Còn bắt ta nộp thuế? Lại phải vào tận Kinh Quan bên bờ Liêu Thủy, thâm nhập sâu sáu trăm dặm trong đất Cao Câu Ly? Có thể nói cửu tử nhất sinh, ngươi chỉ bằng như vậy mà cũng muốn sai khiến ta?

Lão Hùng quay đầu phẫn nộ rít gào với Vân Diệp, hình như cảm thấy bị vũ nhục vô cùng.

- Ngươi con mẹ nó thật là một cao thủ mặc cả. Lão tử nhận rồi, muốn vinh hoa phú quý để tương lai nhi tử ngươi đi thi, muốn nữ tử, châu báu thì con mẹ nó mau nhanh thành thân. Lần này nếu như ngươi tại quân trận lập công lao, ta sẽ ban thưởng cho ngươi 4 thứ. Vàng, bạc, tiền, thổ địa tùy ngươi chọn lựa, chỉ là không phải chức quan, chức quan Đại Đường ta còn chưa xuống giá như vậy. Người cũng tăng cho ngươi lên mười.

Đan Ưng ngây ra nhìn hai người đỏ mặt tía tai, đấm đầu cũng không nghĩ ra vì sao bọn họ lại mặc cả như vậy. Đại cữu ca nói ra điều kiện, hình như cũng không phải là điều kiện. Thế nhưng lão Hùng thúc trước đây không phải là người như vậy. Đối với huynh đệ nhân nghĩa, mắt nhìn bốn biền, đâu chịu giam mình vào chút ruộng đất này.

Trong ánh mắt kinh khủng của Đan Ưng, lão Hùng không ngờ quỳ xuống, dập đầu bôm bốp, đây là hán tử cứng rắn như sắt sao? Đây là hảo hán giật lấy con mắt bị người khoét xuống nuốt vào bụng sao?

- Hầu gia khai ân, lão Hùng ta có 32 huynh đệ, người nhà cộng lại trên dưới trăm người, người tàn tật có tới phân nửa, ngài đại phát từ bi để cho bọn họ cùng nhau xuống núi trồng trọt đi. Ta không muốn vàng, bạc, tiền, ngài để quan phủ cho chúng ta một khoảng đất, ta cam đoan bọn họ sẽ thật thà trồng trọt, tuyệt không sinh sự.

Đan Ưng đặt mông ngồi dưới đất, con mắt đã lạc đi. Mạch đao trượng hai của lão Hùng còn cắm trên mặt đất, uy phong lẫm lẫm, thế nhưng chủ nhân của nó lại đang quỳ dưới đất nước mắt, nước mũi tùm lum.

Lão Hùng tuyệt đối không sợ chết, Đan Ưng dám lấy đầu bảo đảm. Hán tử tung hoành bạch sơn hắc thuỷ nếu như sợ chết, thì đã sớm chết không biết bao nhiêu lần rồi. Đột nhiên hắn nhớ lại tao ngộ của mình ở Lạc Dương, lão kỹ nữ kia tự cắn lên tay mình, thịt không đau nhưng trong lòng như dao cắt. Nghĩ thông suốt những điều này, Đan Ưng cũng quì một gối cùng với lão Hùng cầu xin Vân Diệp.

- Ai, lão Hùng à, hôm nay thiên hạ đại định, thế gian cũng bắt đầu đại trị, hoàng đế trong thành Trường An ngươi rất rõ ràng là nhân vật thế nào. Hiện nay đã sắp thịnh thế, các ngươi sẽ không còn không gian sinh tồn. Ngươi có biết hay không, Thục trung có ba huyện xảy ra bạo động, triều đình liền phái một vị Thượng trụ quốc, hai vị Vân huy tướng quân đi bình định. Nói cho ngươi việc này không phải nói triều đình chuyện bé xé ra to, mà là để cho ngươi biết, hiện tại võ tướng thiên hạ muốn đánh nhau đến phát điên rồi. Con mắt bọn họ sớm muộn sẽ nhìn chằm chằm vào các ngươi. Dưới đại quân vây kín, lão Hùng, các ngươi muốn sống so với lên trời còn khó gấp vạn lần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau