ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 596 - Chương 600

Chương 596: Thí nghiệm

Lần này không biết lại xảy ra chuyện gì, phỏng chừng lại là chuyện này, hắn không có can đảm làm chuyện khác. Lý Đạo Tông anh hùng một đời, không ngờ lại có một nhi tử như vậy, thực sự là mất hết thể diện.

Ngồi xuống bên người Lý Thừa Càn, bóp vào vai hắn một cái, chỉ vào hai người bị đánh nói:

- Sao? Muốn xem bản thân chịu đòn thế nào sao? Ngươi là thái tử, hẳn là không bị thế này chứ? Lần trước hai ta bị đánh, ngươi không bị làm sao, còn ta mông đít nở hoa. Lần này nhiều lắm là Xử Mặc và Hoài Nhân bị đánh, mà hai tên đó bình thường cũng hay bị đánh, chắc là không có vấn đề gì.

- Diệp tử, xin lỗi, huynh đệ không giúp được ngươi. Bị đánh hay không là chuyện nhỏ, nhưng chuyện của ngươi mới là đáng lo. Xử Mặc, Hoài Nhân muốn đi cùng ngươi, cầu phụ hoàng cả nửa ngày không được. Một mình ngươi đi thật khiến chúng ta lo lắng.

- Ai nói là ta đi một mình? Còn có một vạn ba nghìn tướng sĩ dưới trướng, ta nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ, thuận tiện làm quả phát tài. Khi trở về sẽ tính cho các ngươi một ít.

Đang nói chuyện, chỉ thấy hai lão thái giám vẻ mặt dữ tợn kéo Lý Cảnh Hằng nằm im như chó chết ra ngoài, ngay cả một phản ứng của người cũng không có.

Lý Thừa Càn đứng lên định đi về phía án tử nằm lên. Lão thái giám đã chuẩn bị xong, dường như không có gì ưu đãi, Trình Xử Mặc nhếch mép, ngăn trước mặt Lý Thừa Càn:

- Ta đi trước hao khí lực của lão, tiếp theo là Hoài Nhân, ngươi cuối cùng, trong ba người ngươi là yếu nhất.

Ba người tâm tình đều không tốt, chuyện không hoàn thành nên rất chán nản, đều rất ít nói.

- Được rồi, các ngươi cũng không bị đánh nữa, bệ hạ đã bỏ qua cho các ngươi rồi, chúng ta về thôi, về cho khỏi sợ.

Vân Diệp tức giận nói với ba tên ủ rũ.

- Bị đánh còn thoải mái, nhưng chuyện không hoàn thành, ngươi đến Liêu Đông sẽ không dễ chịu. Đều là ca ca ta vô dụng, ngay cả một chuyện nhỏ cũng làm không xong.

Trình Xử Mặc trong lòng chán nản, một cước đá tung án tử lên trời, việc Vân Diệp bị buộc đi Liêu Đông khiến hắn rất khó chịu.

Nếu như là hắn thì hắn còn mừng không kịp, càng nguy hiểm hắn lại càng khoái. Thế nhưng Vân Diệp lại khác, y cho tới bây giờ đều trốn phía sau đại quân, đừng đao thật thương thật giết địch, ngay cả tràng diện sát nhân còn chưa thấy quá vài lần.

- Ai nói không có thứ kia thì không còn cách nào khác? Chiến tranh của các ngươi dựa vào khí lực, chiến tranh của ta dựa vào đầu óc. Các ngươi nói người dựa vào khí lực, hay là dựa vào đầu óc lợi hại?- Cái này sao thể so sánh, trăm người với vạn người là khác biệt quá lớn. Ca ca ta là bách nhân địch, ngươi lại không phải là vạn nhân địch, trong triều tính ra cũng có ba vạn nhân địch, nhưng tính thế nào cũng không có ngươi.

Lý Hoài Nhân tức giận nói với Vân Diệp.

- Vậy ngươi nói hài tử cầm loại cung nỏ tốt nhất, so với đại hán tay không tấc sắt lợi hại? Tiền đề chính là hài tử này rất quen thuộc việc dùng cung nỏ, bắn rất chuẩn.

- Đương nhiên là hài tử kia mạnh hơn, cho lên chúng ta đi trộm hỏa dược, chính là để vũ trang cho hài tử ngươi mạnh lên. Chỉ có như vậy, ngươi mới có thể miễn cưỡng đấu được với đại hán này, nhưng nào ngờ lại không thành công. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Thanh Tước vẫn trộm được cho ta một xe, có so với không đương nhiên là tốt. Lại nói huynh đệ ta còn có thứ so với hỏa dược lợi hại hơn, hỏa dược xem là cái gì. Ngâm nước tiểu là hỏng, cho nên mới cho bệ hạ, ta có thứ còn tốt hơn.

Vân Diệp không định mang chuyện Lý Nhị tính kế mấy người nói ra, thứ nhất việc này sẽ khiến bọn hắn thương tâm, thứ hai sẽ khiến bọn hắn phiền não, gần như là một loại đả kích trí mạng vào lòng tự tin. Đều là huynh đệ nhà mình, những việc lông gà vỏ tỏi cứ giữ kín là tốt nhất.

Vân Diệp nói xong thì huýt vang một hồi, Vượng Tài còn đang ở Vạn Dân cung không biết làm gì, hoàng đế cũng biết tính nết Vượng Tài, cho nên sẽ không sai người dắt nó đi.

Chưa được bao lâu đã thấy Vượng Tài chạy tới, vũ khí cùng hầu bao đều còn. Lý Thừa Càn vuốt cái mặt dài của Vượng Tài cười nói:
- Đôi khi thực sự rất ước ao được giống như Vượng Tài, cùng nhau quá nan quan, cùng nhau xuất sinh nhập tử, người và vật ở với nhau, chỉ cần đủ lâu đều sẽ sinh linh khí.

Vân Diệp không trả lời loại suy đoán khờ dại của hắn, từ dưới bụng Vượng Tài lấy ra ba bình, chạy về phía bậc thang, ngón tay chỉ vào ba bình nói:

- Nếu như tâm phiền, hãy dùng ba cái bình này thiêu đông cung của ngươi đi. Nhìn thấy bực bội, suốt ngày tử khí trầm trầm, Tiểu Tượng nhi sinh rồi ngươi cũng không đi chăm sóc, còn vội vàng cái gì quân quốc đại sự. Ăn no rửng mỡ, chỉ cần mấy năm nay ngươi không phạm sai lầm, đến lúc đó sẽ có ngày cho ngươi đại triển hùng phong, hiện tại hiếu kính phụ mẫu ngươi cho tốt, chiếu cố thê nhi cho tốt, hoà thuận với đệ muội là được.

Lý Thừa Càn nhăn nhăn mũi, bất đắc dĩ nói:

- Ta kém như ngươi nói vậy sao? Ta là thái tử, phải suy nghĩ cho vì quốc gia, phân ưu với phụ hoàng, đây là thiên chức, cũng là trách nhiệm, trốn không thoát. Đông cung rất lớn, ba cái bình nhỏ này của ngươi thiêu sao hết.

- Thực sao?

Vân Diệp liếc mắt nhìn thái tử:

- Biết thì tậm tặc, không biết thì ngậm ặc mà nghe. Sao ngươi biết ba bình này không thiêu nổi đông cung của ngươi? Nói cho ngươi hay, lần này ta đi Liêu Đông chính là vội vàng đi phóng hỏa.

Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân là hai người động thủ còn nhanh hơn động não, mỗi người đã cầm lấy một bình lật qua lật lại, phát hiện nhãn dán trên bình, viết cách sử dụng, đây là Vân Diệp cố ý dán lên.

Hai người đọc hiểu xong thì lập tức mở nắp bình, từ nội y xé ra vài mảnh vải nhét vào bình, đợi xăng thấm ướt xong thì nhanh chóng đốt, tiện tay ném vào vườn hoa. Chỉ có Lý Thừa Càn còn cầm trong tay một bình đang dài cổ đợi kết quả.

Vân Diệp không nghe thấy tiếng bình vỡ, lập tức hét lên một tiếng bất hảo, rồi vội kéo Lý Thừa Càn, Trình Xử Mặc ra sau bức tường thấp. Lý Hoài Nhân thấy Vân Diệp dáng vẻ khẩn trương, biết sắp có việc không hay xảy ra, cũng vội vàng trốn đi.

Bình quăng không vỡ, vậy thì chỉ có một kết quả, đó chính là bạo tạc. Sau một tiếng vang, một đoàn lửa đỏ lập tức bốc lên trời, đường sương bên trong bị nổ bay khắp nơi, rơi ở nơi nào nơi đó lập tức bốc cháy.

Không đợi bốn người thở một hơi, lại là một tiếng vang lên, một bình khác cũng nổ tung. Tràng cảnh tương tự lại xuất hiện, chỉ là lần này hiệu quả của lửa cháy gấp đôi, bốc lên hẳn một trượng, phạm vi hoa lửa rơi cũng mở rộng rất nhiều. Bốn người từ sau tường thấp thò đầu ra, chỉ nhìn thấy trong hoa viên lửa cháy mạnh, cây cối cùng cỏ khô lập tức biến thành chất dẫn cháy, thế lửa lại càng lan nhanh.

Bốn người quay mặt nhìn nhau, tiếp theo một tiếng thái giám chói tai "Đi lấy nước" phát ra, hoàng cung lập tức rơi vào hoảng loạn. Thái giám từ bốn phương tám hướng mang theo thùng nước chạy tới, Vân Diệp vừa định ngăn cản, suy nghĩ một chút liền ngậm miệng, nếu chỉ cháy có hoa viên, vậy thì xem hiệu suất cứu hỏa của Đại Đường cũng tốt.

Chương 597: Quân pháp không trọn vẹn (1)

Vì tăng thêm tính chân thực, y lại lén lấy một bình từ tay Lý Thừa Càn còn đang sợ ngây người ra, cũng không châm lửa mà ném luôn vào lửa lớn.

Một thái giám đang hắt nước, một thùng nước giội hết lửa không hề tắt, trái lại còn cháy mạnh hơn. Còn đang kinh nghi thì chợt một tiếng trầm muộn vang lên phía trước hắn. Chỉ thấy ngọn lửa thoáng cái lại bốc cao lên rất nhiều, còn dẫn theo hoa lửa khắp nơi, chân hắn lập tức mềm nhũn, phịch một tiếng quỳ gối trên mặt đất, cho rằng thứ mình dùng không phải là nước mà là dầu.

Từng thùng từng thùng nước hắt vào ngọn lửa, nhưng thế lửa vẫn không giảm chút nào, vẫn thiêu đốt hừng hực như cũ. Thị vệ trong cung lúc này cũng chạy tới, mang thủy long liều mạng đổ về ngọn lửa. Có lẽ là xăng đã cháy hết, cho nên dưới sự công tác đồng thời của bảy, tám cái thủy long, thế lửa rốt cuộc cũng từ từ nhỏ đi, một lúc sau cuối cùng cũng tắt. Mãi đến lúc này mọi người mới thở phào một hơi, vào đông trời hanh khô, hỏa hoạn trong hoàng cung Đại Đường cũng không phải một lần hai lần, chỉ là chưa có lần nào hung hiểm như lần này. May là ban ngày, chứ nếu như buổi tối, hậu quả thật không dám nghĩ.

Nội vệ thủ lĩnh đều đã rút đao khỏi vỏ, chỉ vào thái giám, cung nữ vừa quỳ nói:

- Là ai phóng hỏa? Tự mình đứng ra thì chỉ chết một người, nếu như bị điều tra ra, vậy cả lũ cùng chết, ngay cả gia nhân bọn ngươi cũng không sống được.

- Lão Chu, lão Chu, ta biết ai phóng hỏa.

Vân Diệp từ sau tường thấp đi ra vẫy tay. Thái tử, Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân cũng từ phía sau đi tới, tròng mắt chuyển liên tục, không biết Vân Diệp sẽ chỉ ai trong bọn chúng.

- Vân hầu, nếu như ngài đã thấy, vậy thì xin báo cho hạ quan, hạ quan nhất định sẽ theo lẽ công bằng xử lý, sẽ không oan uổng người nào.

Nội vệ thủ lĩnh lão Chu thấy Vân Diệp cùng mấy người thái tử đi ra thì đại hỉ, cho rằng mấy người đã thấy được tên phóng hỏa, vội vàng hỏi bọn họ ai là người phóng hỏa.

- Lão Chu, hay là ngươi đừng hỏi là ai phóng hỏa, ngươi không dám quản, cũng không thể quản, thái tử điện hạ cũng thấy, hắn cũng hắn cũng không dám quản, ngươi nói ngươi quản được sao?

Lông mi lão Chu lập tức dựng đứng, cắn răng hỏi:

- Vân hầu cứ việc báo cho biết, ta cũng không tin có người ở dám phóng hỏa trong hoàng cung mà không ai dám nói, đây là Đại Đường, chỉ có bệ hạ mới có thể làm như vậy.

Nói đến đây, giọng của y bỗng nhiên nhỏ đi, con mắt kinh nghi bất định nhìn Vân Diệp xem có thể nhìn ra được gì.

- Nghĩ ra chưa? Lần trước khi ta trong cung, Cam Lộ điện là ta nổ tung sao? Lúc đó chuyện xảy ra ngay trước mắt ngươi, ngươi lại không biết? Ta chỉ có thể nói cho ngươi, vừa rồi mang lửa tới là bốn người chúng ta, còn lại ngươi đừng hỏi nữa.- Vân hầu, ủy khuất rồi, lão Chu ta cái gì cũng không nói, ngài thương cảm mấy người chúng ta mới gánh tội thay, cùng lắm ngài chỉ phải chịu một chầu răn dạy, nhưng nếu là đám hạ quan, thì là chuyện rớt đầu.

Lão Chu quay đầu lại nói với đám thái giám, cung nữ đang quỳ trên mặt đất:

- Lần này là thái tử điện hạ, Vân hầu cứu đám người các ngươi đấy biết chưa? Nếu kẻ nào không kín miệng lộ ra, sẽ không dễ dàng như vậy đâu. Lần này lửa tự bốc từ trong đám hoa ra, không còn nguyên nhân nào khác, đã nghe rõ chưa?s

**********

- Ngươi đang vu hãm trẫm?

Lý Nhị sau khi nghe hết báo cáo của lão Chu thì hơi chút suy tư, rốt cục cũng nghĩ ra tiền căn hậu quả.

- Cũng phải, loại oan ức người này trẫm mang cũng tốt, thích nhất tiểu tử ngươi ở điểm này. Người quý trọng mạng người đều được ông trời phù hộ. Rất tốt, bốn tên các ngươi còn không đến mức vô liêm sỉ, không tùy tiện kiếm cung nữ, thái giám gánh tội thay, điều này kiến lòng trẫm rất thoải mái. Có điều Vân Diệp à, không phải đây là cảnh cáo sớm với trẫm đấy chứ? Trên ngựa tới Liêu Đông, ngươi có thể làm một cái oan ức lớn hơn nữa cho trẫm? Nói cho trẫm nghe một chút kế hoạch của ngươi, có sơ hở gì trẫm cũng có thể bổ sung cho ngươi.

Lý Thừa Càn giật mình nhìn Vân Diệp, vừa rồi khi y nói với lão Chu, bản thân vì mải nhìn hiệu quả của thiêu đốt mà không để ý, lúc này nghe phụ thân nói xong mới biết đối tượng Vân Diệp vu hãm không ngờ lại chính là phụ thân hắn, này cũng quá lớn mật rồi.- Bệ hạ, ngài cùng văn võ bá quan nếu đã cho tiểu thần ra ngoài, vậy cũng phải chuẩn bị đón nhận tin xấu cho tốt. Vi thần không có kế hoạch gì quá tốt, tất cả hành động đều vì an nguy của một vạn ba nghìn tướng sĩ, cùng thi cốt tiền triều lưu tại Liêu Đông. Vi thần mặc kệ biện pháp tốt hay xấu, chỉ cần có thể đạt được mục đích thì chính là biện pháp tốt. Cho nên đôi khi khiến một số người oán trách, mong ngài độ lượng. Về phần quân pháp thập lục (16) cấm lệnh, tứ thập bát trảm (48) vi thần nhất định nghiêm ngặt chấp hành.

Lý Nhị ngồi cười ngặt nghẽo, chỉ vào Vân Diệp nói lớn:

- Đạo chiến trận chính là dùng bất mọi thủ đoạn, chỉ cần ngươi đạt được mục tiêu, chỉ cần có thể mang một vạn ba nghìn tướng sĩ bình an trở về. Còn lại xảy ra việc gì trẫm sẽ lo hết. Sách sử muốn viết, quan văn muốn mắng trẫm chống lưng cho ngươi. Về phần ý kiến của các bang quốc, ha ha, tiểu tử à, Đại Đường ta cần nghe ý kiến bọn họ sao?

Cuối cùng Lý Nhị cũng phải chính miệng nói những lời này, Vân Diệp cúi người kính trọng. Lý Nhị cười lớn trở lại hậu cung, mấy người Vân Diệp nhìn theo nhìn theo trở về mới thở phào một hơi rời khỏi đại điện, ngồi trên bậc thang nói chuyện phiếm.

- Diệp tử, vừa rồi có phải ngươi nói nhầm không? Rõ ràng quân pháp là thập thất (17) lệnh cấm, ngũ thập tứ (54) trảm, sao ngươi chỉ nói có thập lục điều, tứ thập bát trảm?

Lý Hoài Nhân ra vẻ thông minh, bĩu môi chê Vân Diệp.

Vấn đề tương tự cũng bị Trưởng Tôn hỏi Lý Nhị, vẻ tươi cười trên mặt Lý Nhị liền biến mất, trong khoảnh khắc đã biến thành một vị thống soái uy phong bát diện, vỗ tay vịn nói với Trưởng Tôn:

- Tiểu tử này là cố ý nói vậy, nàng xem đó, chờ y xuất binh tuyên thệ trước khi xuất quân, điều thứ 9 trong quân pháp có nói: ngược đãi dân, bức dân nữ, chính là gian quân, người phạm phải trảm. Điều 10: trộm tài vật của người làm lợi cho mình, đoạt thủ cấp người cho rằng công của mình, cái này là đạo (cường đạo) quân, người phạm phải trảm. Hai điều này nếu từ miệng Vân Diệp phát ra, trẫm mới cảm thấy lạ.

Trưởng Tôn cả kinh, buông bát trà trong tay vội hỏi:

- Bệ hạ, ngài như vậy là chuẩn rồi. Ông trời à, nếu như y ra ngoài, còn không làm cho người người oán trách sao.

- Toàn Đại Đường đều đang ép Vân Diệp đi Liêu Đông làm chuyện trước nay chưa ai từng làm. Sinh tử của bọn họ như mành treo chuông, lúc này nếu như còn cưỡng bức y tuân thủ quân lệnh, vậy với y mà nói chính là một loại tàn khốc. Vân Diệp có kiến thức, lòng tin y có thể hoàn thành quân vụ bình an trở về của trẫm lại tăng thêm hai phần.

- Bệ hạ, quân đội không có quân kỷ ràng buộc thì chính là một đám hồng thủy mãnh thú. Danh dự nhiều năm tích lũy của Đại Đường sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát. Nếu như sau này có người noi theo thì phải làm thế nào cho phải?

Chương 598: Quân pháp không trọn vẹn (2)

- Sẽ không như vậy, bởi vì một khi Vân Diệp ra khỏi lãnh thổ Đại Đường sẽ biến thành hải tặc, chẳng qua là hải tặc này so với bình thường thì số lượng nhiều hơn, có tổ chức hơn, trang bị cũng hoàn mỹ hơn mà thôi. Về phần bọn hải tặc muốn làm gì thì có quan hệ gì với Lĩnh Nam thủy sư phụng mệnh vận lương tới Lĩnh Nam? Tương lai có kẻ nào dám phạm quân kỷ, chẳng lẽ nghĩ rằng kiếm của trẫm không giết được người sao?

Trưởng Tôn nghe Lý Nhị giải thích xong vẫn lo lắng như cũ, thở dài nhìn ra ngoài điện rồi không nói gì nữa. Trong nhất thời trong Lưỡng Nghi điện, quân vương cùng vương hậu đều trầm tư đắm chìm trong ánh trời chiều.

Vân Diệp không định giải thích chuyện này cho Lý Hoài Nhân, dù sao cũng không phải chuyện vinh quang gì, chỉ có thể ra vẻ quên mất, gãi gãi đầu. Lý Thừa Càn thì kinh nghi bất định, đang muốn hỏi thì bị Vân Diệp ngăn lại.

- Diệp tử, thật thèm được như ngươi. Lần này ngươi đi Liêu Đông, nhất định là đại chiến không ngừng, có thể giết thống khoái. Càng khó có được chính là lần này ngươi là chủ soái, muốn làm thế nào thì làm thế đó. Coi như là chết trận chiến trường cũng thống khoái vô cùng, không giống ta, chỉ có thể đợi ở Trường An, cả ngày thủ vệ trong hoàng cung, quá không thú vị.

- Nghĩ thì ngon lắm, lần này ta đi Liêu Đông chính là đi tiền trạm cho các ngươi, thử phản ứng của người Cao Ly một chút, một khi phát hiện sơ hở, binh mã Đại Đường sẽ chen chúc mà vào, đến lúc đó đến lượt các ngươi rồi.

Vân Diệp đứng dậy ôm chặt từng người, dắt Vượng Tài rời khỏi cung. Từ hôm nay trở đi, y coi như chính thức tiếp nhận hoàng mệnh, chỉ có thể ở trong quân doanh cho đến khi đại quân khải hoàn trở về.

Trình Xử Mặc phờ phạc về tới nhà, thỉnh an lão tử lão nương xong liền trở lại hậu viện nhìn khuê nữ, ở nhà hiện giờ cũng chỉ có khuê nữ là có thể khiến hắn hài lòng một chút.

- Quay lại, lão tử còn chưa hỏi ngươi, ngươi chạy đi đâu? Ngươi trong hoàng cung gây ra đại họa, cha không trách ngươi, vì huynh đệ của mình gây họa đó cũng đáng. Vấn đề mọi chuyện rốt cuộc thế nào?

Trình Giảo Kim đội mũ mềm, thường rộng thùng thình ngồi trên sạp êm gọi nhi tử đang định rời đi.

- Ba xe hỏa dược thì trộm được một xe, hài nhi cùng thái tử, Hoài Nhân bị nội vệ bắt được, nếu không phải Diệp tử chạy tới cầu tình, lúc này có lẽ hài nhi đã phải thụ hình. Cha, chúng ta lại phí tâm một phen rồi, Diệp tử lại làm ra một thứ lợi hại gì đó, có hỏa dược hay không cũng chẳng khác gì.

- Cha biết, thứ kia uy lực rất kinh khủng, so với hỏa dược còn lợi hại hơn. Nhưng hỏa dược cũng là cho tiểu Diệp đề phòng vạn nhất, một xe cũng coi như đủ rồi. Nói tỉ mỉ chuyện trong cung hôm nay xem, vì sao ngươi lại biết được sự tồn tại của nhiên thiêu đạn (đạn lửa).

- Là Diệp tử nói, y còn thử luôn trong cung, đích xác rất kinh khủng, nếu như người bị dính thứ đồ kia thì không sống nổi.- Y thử trong hoàng cung?

Nghe nhi tử nói như vậy, Trình Giảo Kim cả kinh đứng lên. Vài ngày trước khi chứng kiến uy lực của nhiên thiêu đạn, Vân Diệp còn nhờ mấy vị lão soái bảo mật giúp, nói là cấp cho quân đội của người nhà, đến lúc đó chiến lực nhất định sẽ tăng nhiều, đợi người nhà mình kiếm được quân công mới nói ra ngoài cũng không muộn, thế nào hôm nay lại thử nghiệm trong hoàng cung?

Trình Xử Mặc nhìn phụ thân đang kinh ngạc, không biết vì sao phụ thân lại nhìn mình như vậy. Chẳng phải Diệp tử chỉ là thử nghiệm một chút nhiên thiêu đạn sao? Có cái gì ngon ăn đâu, lần trước chẳng phải cũng thử nghiệm hỏa dược nổ tung cả Cam Lộ điện rồi sao?

Trình Giảo Kim là người thông minh thế nào, trong đầu suy nghĩ một chút, lướt lại các sự tình đã trải qua. Nhìn nhi tử ngây thơ, bất đắc dĩ vung tay bảo hắn tiếp tục, nếu Vân Diệp chưa nói rõ ràng, chính là không muốn để Trình Xử Mặc có thêm gánh nặng, bản thân lão cũng không thể hủy đi ý tốt của Vân Diệp.

Đợi nhi tử rời đi, Trình Giảo Kim thở dài một hơi, nện một quyền lên bàn, nằm trên thái sư ỷ không nói được một lời. Trình phu nhân thấy trượng phu tâm tình không tốt, lo lắng nhi tử sẽ gặp chuyện không tốt, bèn khẽ hỏi trượng phu:

- Phu quân vì sao rầu rĩ không vui, hài tử đã làm điều gì không hay sao?
Trình Giảo Kim không nhịn được mở mắt, nói với phu nhân:

- Mấy tên hài tử đều đã trúng kế của bệ hạ rồi, mục đích của bệ hạ chính là vì bảo bối trong tay tiểu Diệp. Lúc trước tiểu Diệp nói thứ này chỉ trang bị cho mấy nhà chúng ta, để chúng ta kiếm được nhiều quân công trên chiến trường. Nhưng hiện tại bệ hạ cũng biết rồi, không có ý tứ trực tiếp đòi lấy, cho nên thiết kế khiến cho thái tử, Ngụy, Xử Mặc, Hoài Nhân đến Võ Đức điện trộm hỏa dược. Kết quả đương nhiên là mấy tên hài tử bị bắt sống.

Tiểu Diệp đâu chịu nhìn huynh đệ bị phạt, không còn cách nào khác, chỉ có thể ngoan ngoãn dâng lên nhiên thiêu đạn. Tiểu Diệp làm như vậy rồi mà còn không nói cho nhi tử chúng ta, bản thân nhận lấy nhân tình của bọn chúng. Phu nhân à, đây là tổ tiên Trình gia có linh, mới cho lão phu có được một nhi tử như Xử Mặc. Nhiên thiêu đạn chính là chí bảo trong quân, y vì mấy người Xử Mặc mà có thể không nháy mắt một cái giao ra, Vân gia tuyệt đối là một người có thể thác thê ký tử.

Nghe trượng phu nói như vậy, Trình phu nhân lập tức nhảy dựng lên, the thé nói:

- Bệ hạ thế nào có thể làm như vậy, tiểu Diệp đi Liêu Đông còn không phải là vì phục vụ triều đình? Mấy người Xử Mặc đi trộm hỏa dược cũng là cho chiến sự thuận lợi, cũng không phải để mình sử dụng, dựa vào cái gì liền muốn bảo bối trong tay Diệp tử? Đó là pháp bảo Diệp tử chuẩn bị cho phu quân cùng Xử Mặc, hắn sao có thể như vậy?

- Nhỏ giọng, ồn ào cái gì, đợi Diệp tử đi Liêu Đông trở về, y nhất định có loại khác. Bệ hạ muốn bảo bối, vậy cho hắn, thế nhưng sử dụng thế nào còn phải chờ xem hiệu quả Diệp tử dùng ở Liêu Đông mới có thể biết. Ta không cần vượt trên người khác nhiều, chỉ cần một chút cũng tốt rồi. Một phụ nhân như nàng thì hiểu được gì? Chuyện trong nhà khác với ngoài ngõ, đó chính là một tại đất, một tại trời, đến lúc đó nên có quân công thì có sẽ quân công.

- Thế nhưng thần thiếp rất lo lắng cho tiểu Diệp, tiền Tùy bách vạn đại quân còn không làm được, Diệp tử lại chỉ mang theo có hơn một vạn người đã phải liều mạng. Đám các chàng tâm cũng quá sắt đá rồi, vì mấy cỗ thi cốt mà buộc Diệp tử đi liều mạng, đó là người chết của tiền Tùy, sao phải bắt tướng sĩ Đại Đường ta dùng tính mệnh đổi lại?

Trình Giảo Kim lấy khăn tay lau nước mắt cho phu nhân rồi đỡ bà ngồi xuống, ôn nhu nói:

- Thế đạo này không có đạo lý nào có thể giảng, người người đều là vì thể diện mà sống, quốc gia cũng như vậy, mặc kệ là tiền Tùy hay hiện tại, chúng ta cũng không thể dễ dàng để cho thi hài đồng bào bị người ta biến thành biểu tượng vinh diệu. Cao Ly, không trả giá sao được.

**********

Trang chủ xuất chiến, thân vệ sao có thể không theo. Trong Vân gia thôn trang một mảnh í ới, những y liệu binh năm xưa từng được huấn luyện qua ở Sóc Phương từ bốn phương tám hướng về đội ngũ, đủ 800 thân vệ, cộng thêm trên dưới một trăm phủ binh tự nguyện, khiến cho Vân gia thôn trang biến thành biển binh.

Chương 599: Viễn trình đả kích

Lão nãi nãi Vân gia ngồi trước đại môn, nhìn mỗi một chiến đi qua trước mặt đều cúi người cảm tạ. Tân Nguyệt còn mang chuỗi ngọc san hô đặt lên bàn, mỗi một chiến binh đi qua thì đeo cho bọn hắn. Na Nhật Mộ cũng ở bên cạnh hỗ trợ, gia chủ tương lai của Vân gia, Vân Thọ ba tuổi ăn mặc quan phục nhỏ xíu, cũng theo mẫu thân nhờ các thân vệ chiếu cố phụ thân cho tốt.

Đợi toàn bộ chiến binh đi xong một vòng qua cửa Vân phủ, lão nãi nãi mới đứng dậy, quay về rừng chiến binh thi lễ, nói lớn:

- Lần này đi nhiều sóng gió, thiếp thân chỉ mong chư quân khải hoàn trở về, chúng ta trong nhà tất phụng dưỡng song thân, chăm sóc ấu tiểu, môn hộ đóng chặt, không dám tư lợi, nếu không tuân theo, thiên địa cùng ruồng rẫy.

Lưu Tiến Bảo đứng ở trước nhất, cung tay lớn tiếng tạ:

- Chuyện trong nhà xin giao phó cho phu nhân, còn chuyện biên cương chúng ta sẽ gánh vác. Đợi chúng ta khải hoàn trở về sẽ cùng nhau cộng ẩm.

Sau khi Lưu Tiến Bảo nói xong liền tháo mũ giáp xuống, quỳ một chân, thỉnh người lớn tuổi bảo trọng thân thể, phúc thọ kéo dài, người trẻ thì khỏe mạnh trưởng thành, vô bệnh vô tai.

Mặc kệ là thương hộ đến đây xem náo nhiệt, hay là người trong thôn trang cũng đều quỳ một gối xuống, lớn tiếng phụ họa: Chúc mừng các tướng sĩ bách chiến bách thắng, vinh diệu đầy người.

Sau khi nghi thức hoàn tất, Lưu Tiến Bảo suất đội rời khỏi thôn trang đi đến bờ Vị Hà. Nơi đó còn hai trăm gia tướng do bốn nhà Trình, Ngưu, Tần, Uất Trì đưa tới, cũng muốn hộ tống Vân Diệp đến Liêu Đông.

Đợi mọi người đi hết, Cẩu Tử vội vàng đánh một chiếc xe ngựa tới bờ Vị Thủy, trong xe ngựa có Vô Thiệt đang nhắm mắt dưỡng thần, nhìn Cẩu Tử không nhịn được lắc lắc thân thể nói:

- Tiểu Cẩu nhi, lão phu chưa từng ra chiến trường, ai nói chỉ cho phép đám thanh niên nhân các ngươi đi mà không cho lão nhân ta ra trên chiến trường nhìn một cái? Chú ý đánh xe, đến quân doanh ta tìm Vân hầu cho ngươi một bộ áo giáp tốt nhất, không cần xấu hổ, đợi chúng ta trở về lão phu còn muốn tìm vợ cho ngươi, làm đích sư phụ của ngươi thật là thiệt thòi cho ta.

Nghe Vô Thiệt nói như vậy, Cẩu Tử lập tức cao hứng, hắn đã sớm thèm nhỏ dãi áo giáp Tam Xích của Vân gia, về phần cưới vợ, hắn tới bây giờ cũng không thấy đó là vấn đề.

Chẳng mấy chốc đã đến quân doanh, chỉ nghe phía sau có một trận vó ngựa gấp gáp truyền tới, Cẩu Tử phiền chán đánh xe tránh sang bên phải. Trên loại đường này còn phóng ngựa như điên, nhất định không phải là người tốt. Chỗ nào cũng là đá vụn, thật là không biết yêu quý ngựa, chỉ có bại gia tử mới làm như vậy.

Có điều hắn rất nhanh đã cao hứng lại, bởi vì bại gia tử là Đan Ưng, là người rất ước ao có áo giáp mặc, nhất là áo giáp ngăm đen bí chế của Vân gia. Đan Ưng cưỡi một con ngựa cao to, cũng không biết là tìm được ở đâu, so với các con ngựa khác ít nhất cũng cao hơn nửa cái đầu, trên đắc thắng câu treo mã sóc, trên lưng cắm hai cây đoản thương, thắt lưng quấn phi trảo, phía bên phải chiến mã còn trường cung cùng túi tên, dưới sườn hoành đao, trên mông ngựa còn một đôi chuy tử (cây búa), trông cũng uy phong lẫm lẫm, đằng đằng sát khí.- Cẩu Tử, ngươi cùng Vô Thiệt tiên sinh cũng đi Liêu Đông?

Đan Ưng ghìm dây cương, kì quái hỏi Cẩu Tử.

- Ta định đi một mình, kết quả là sư phụ ta cũng muốn đi. Lão nhân gia mà, nhân nhượng một chút cũng tốt.

Cẩu Tử đắc ý giải thích cho Đan Ưng, định nói sang chuyện khác, tức thì hứng trọn một cái cốc đầu từ trong xe đánh ra, đành phải cúi đầu, ngoan ngoãn đánh xe.

Đan Ưng cười ha ha một tiếng, nhẹ nhàng thúc bụng ngựa, nhanh như chớp chạy về hướng quân doanh. Cẩu Tử đanh định oán giận sư phụ hai câu, chỉ nghe sư phụ nói tiếp:

- Cẩu Tử à, đợi đến quân doanh rồi sư phụ cũng cho ngươi giáp toàn thân như thế, đồ đệ của lão phu thế nào cũng không thể kém hơn tên đồ đệ ma quỷ của Ngạn Bình. Đại chiến lần này để sư phụ kiểm nghiệm hai năm nay ngươi học được gì.

Cẩu Tử cao hứng trả lời một câu:- Được thôi.

Sau đó lập tức thúc ngựa phi về hướng đại doanh. xem tại TruyenFull.vn

Trong đại doanh thủy quân có thể nói là ngựa xe như nước, náo nhiệt vô cùng, không hề có chút khẩn trương của không khí trước đại chiến. Tướng sĩ mới đến dưới tiếng thét lớn của đội quan tự mình đi về doanh trại của mình. Các thương nhân củng tiến hành chào hỏi, vừa nói vừa dùng khóe mắt quan sát doanh môn, chỉ cần xe ngựa cắm cờ của bản thân đi ra thì vội vã cáo từ đi kiểm kê hàng hóa của mình. Dầu thắp trong đại doanh làm ra rất tốt, khi cháy tạo độ sáng cao, lại tỏa ra ít khói dầu, quan trọng nhất là giá cả tiện nghi, chỉ bằng một nửa giá dầu, tuy nói không bằng nến, thế nhưng người cửa nhỏ nhà nghèo nếu không có chuyện sẽ không thắp nến, chỉ có bại gia tử mới làm như vậy.

Thường ngày trong nhà còn không có dầu để ăn, ai còn lấy ra đốt đèn? Nhưng hiện tại thì tốt rồi, rót ra một bình cũng đủ một nhà dùng lâu. Cho nên dầu hoả từ khi bán, lập tức cung không đủ cầu.

Hai người Lại Truyền Phong cùng Cẩu Phong đứng trên lầu canh nhìn tràng diện lộn xộn phía dưới, chỉ là một người vui vẻ ra mặt, một người lại lo lắng ra mặt.

- Lão Lại à, chúng ta sắp phải xuất chiến, trong quân doanh lại không có chút không khí trước đại chiến. Ta lo nếu cứ thế này đối với quân tâm sẽ bất lợi, Hầu gia sẽ vì nhỏ mà mất lớn.

Cẩu Phong lo lắng nói với Lại Truyền Phong.

- Phong cẩu à (chó điên), ngươi có phải uống nhầm thuốc rồi không? Theo ta thấy đây mới là đại hành động yên ổn quân tâm. Trong quân doanh cũng không phải tân binh, một đám đã đánh đến quen mui rồi. Ngươi còn chưa gặp mấy vị đội quan, tư lịch so với hai người chúng ta còn lão luyện hơn nhiều, người như vậy trấn an thế nào? Nói hai câu vì nước vì dân có thể đả động bọn họ? Chỉ có tiền mới có thể khiến họ liều mạng. Ngày hôm qua Hầu gia huấn thị thật là hay, chiến tranh y không làm được, nhưng dưỡng gia chúng ta cũng không làm được, đích xác là như vậy.

Đều nói hai quân giao chiến phải dựa vào trí tuệ thống soái, thế nhưng loại đó hiện nay không nhiều lắm, cùng lắm thì lấy nhiều khi ít, tính nhuệ thắng bình thường. Làm binh nhiều năm như vậy, lão tử chưa từng giàu có đến vậy, hơn nữa thân vệ Hầu gia chúng ta có 2500 người, bát ngưu nỗ có 300 cái. Nghe nói trên chiến hạm bát ngưu nỗ còn nhiều hơn, ta cũng không rõ bát ngưu nỗ từ lúc nào lại trở nên rẻ mạt như vậy. Trước đây toàn bộ tả võ vệ mới có trăm cái, Hầu gia gắn cho bát ngưu nỗ bánh xe, khi kéo dây chỉ cần lúc lắc cái bánh xe kia là tốt rồi. Ngày xưa bốn người mới có thể lên được dây, hôm qua lão tử chỉ một tay đã làm xong rồi.

Bát ngưu nỗ không tính, chúng ta còn một nghìn cái cường nỗ, không biết Hầu gia lấy được từ đâu? Tất cả đều là đồ mới, mỡ trâu bên trên cũng chưa lau, còn dùng giấy dầu niêm phong, ngày mai sẽ sử dụng, đây chẳng phải muốn đạt đến một người một cường nỏ sao?

Hầu gia không định đánh giáp lá cà, chỉ xa xa dùng bát ngưu nỗ, gần dùng cường nỗ, chúng ta còn vô số nhiên thiêu bình, có trang bị như vậy, cho dù lão tử xuống địa ngục cũng có thể kéo theo ba tên đi hầu. Vòng vây mười vạn người lão tử muốn phá, cũng chỉ là tiện tay làm mà thôi.

Chương 600: Phong tuyết xuất Trường An (1)

- Ngươi nói có đạo lý, thế nhưng tên ở đâu? Trường cung mặc dù không tiện dùng, thế nhưng tính chuẩn xác cao, người Cao Ly tất cả đều là thứ này, một khi chúng ta theo không kịp lắp tên, chính là đại tai nạn.

- Phong cẩu, ngươi có phải ấm đầu rồi chăng? Chúng ta hiện tại không phải là lục quân, chúng ta là thuỷ quân, quân nhu lương thảo không cần người mang ngựa vác, chúng ta có quân hạm, bao nhiêu quân nhu mà chả mang được theo? Ngươi xem những thương nhân này, chúng chính là đang mang tên tới. Tương Tác giám không cho phép dân gian làm tên, thế nhưng chỉ vót nhọn đầu gậy thì sao? Chúng ta giảm bớt tên, sử dụng nhiều nỗ, cho nên cần những đầu gỗ nhọn này thay tên là được. Đến lúc đó không cần chính xác, chỉ cần bắn ra từng mảng là được rồi. Phong cẩu, đừng suy nghĩ nhiều nữa, có thể theo Hầu gia giết địch là phúc khí của quân nhân.

Cẩu Phong cũng thoả mãn gật đầu, đều xuất thân hãn tướng, có được trang bị như vậy, dù cho bị người vây quanh, chỉ cần không phải là tử địa, thì người tới càng nhiều, cũng chỉ là chết càng nhiều mà thôi. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Công thành tạc hiện tại đến bao nhiêu?

Vân Diệp đứng trong đại sảnh không ngừng mà chỉ vào từng hạng mục trong sổ sách hỏi Tư Mã quản lý quân nhu, tầm quan trọng của quân nhu y rõ ràng hơn bất kì ai. Lần này nếu như có thể sử dụng khí tài giải quyết vấn đề, y sẽ không dùng mạng người đổi lấy. Mười ngày chạy tám chuyến Tương Tác giám, còn uy hiếp đe dọa, cuối cùng cũng dùng dầu hoả đổi được một nhóm lớn công thành tạc, được vận chuyển tới trong mấy ngày qua.

- Đại soái, công thành tạc của chúng ta đã sớm vượt mức rồi, hiện tại đã có sáu vạn cái. Chúng ta không dùng được những thứ này, hơn nữa chúng ta cũng tự tạo được 8 vạn cái.

Tư Mã một bụng khổ tâm, thứ công thành tạc này dùng cho các tướng sĩ leo thành, hắn không nghĩ ra cần nó để làm gì.

- Ta mặc kệ, ta không định công thành, ta cần nó để đối phó với kỵ binh. Lão tử đã sắp xếp một ván lớn, chờ kỵ binh đi tìm cái chết.

Tư Mã không khỏi rùng mình, công thành tạc đối phó kỵ binh? Nghĩ đến uy lực đáng sợ của bát ngưu nỗ, hắn cũng cho rằng là một biện pháp tốt, chỉ là giá cả không thích hợp, giá thành chế tạo một cái công thành tạc đầy đủ là 300 văn, coi như là giảm bớt lượng sắt, giá thành cũng không thể thấp hơn 200 văn. Một vạn quan tiền mới có thể chế tạo được 5 vạn cái. Không cần đến công thành tạc, một vạn quan tiền này cũng đủ để đè chết rất nhiều người, đây chẳng phải là chiến tranh, đây là đi phá sản.

Đối với chuẩn bịcủa mình Vân Diệp rất thoả mãn, quân đội cường hãn của Đại Đường sợ rằng còn chưa giàu đến vậy. Chiến sĩ tinh nhuệ phối hợp vũ trang cường hãn, tại thời đại vũ khí lạnh hẳn là có thể bù đắp sự thiếu hụt về mặt chỉ huy của y.
Ta không tham công, không liều lĩnh, đóng vững đánh chắc, như máy ủi đất đẩy tới, không tin đám mao Cao Ly có thể làm khó dễ được ta, đây đúng là suy nghĩ trong đầu Vân Diệp, bản thân y không hiểu quân sự, thế nhưng các tướng tá dưới trướng lại rất hiểu. Chỉ cần có một tham mưu, coi như là không có kỳ mưu diệu kế, nhưng vững vàng hẳn là không thành vấn đề. Lục chiến thì hỏi bọn Lại Truyền Phong, thủy chiến thì hỏi đám Lưu Nhân Nguyên, không tin bản thân không xông qua được Liêu Đông.

**********

Vân Diệp mang theo ba nghìn bộ hạ, vào một sáng sớm tuyết bay rời bờ Vị Thủy. Đám thương nhân từ Trường An nhìn doanh trại trống rỗng thì sững sờ, nhưng thấy hàng hóa vẫn có một xe đẩy khỏi đại doanh thì khéo léo ngậm miệng lại, quân quốc đại sự không cần hỏi bọn họ, chỉ cần hàng hóa tới tay thì những chuyện khác có liên quan gì.

Tân Nguyệt khi nghe gia tướng bẩm báo thì khóc rống, nhưng vừa bật ra tiếng thì vội vùi đầu vào chăn, sợ tiếng khóc của mình bị người khác nghe được. Chờ khi phát tiết xong còn cố ý thoa phấn, cố gắng che đậy chút tiều tụy trên mặt.

Vân cục cưng cầm một trái hồng lớn chạy vào cửa, đẩy trái hồng đến mép mẫu thân. Tân Nguyệt cố ra vẻ tươi cười cắn một miếng. Vân bảo bảo thấy vậy hoan hô rồi chạy ra cửa, nhũ nương vội vàng đuổi theo đỡ, sợ nó bị té.

Tân Nguyệt nhìn nhi tử đi xa, lại lấy từ trong ngăn kéo ra một bộ áo bông thật dày, đây là bông vải Hầu gia mang từ Cao Xương tới, phu quân nói chỉ cần cho thứ này vào trong lớp vải thì vô cùng ấm áp. Phu quân chưa bao giờ nói sai, lần này cũng vậy, Tân Nguyệt khoác áo bông lên người, chỉ trong chốc lát đã thấy nóng đổ mồ hôi, quả nhiên là đồ tốt.Nhưng y phục ấm áp như vậy phu quân lại không được mặc, nghĩ tới đây Tân Nguyệt lại hối hận lắc đầu. Sao nàng không làm nó từ sớm, nghe người ta nói, Liêu Đông lạnh đến nỗi tảng đá cũng có thể bị nứt vỡ. Nếu có bộ y phục này có lẽ sẽ khá hơn một chút, phu quân rất sợ lạnh, nghe Na Nhật Mộ nói, khi còn trên thảo nguyên, phu quân rất ít khi rời khỏi trướng.

Phu quân vắng mặt, Na Nhật Mộ cũng mất đi vẻ tươi cười vốn thấy. Cắn răng chuẩn bị lễ vật để về thảo nguyên, cả ngày đều ở trong phòng bận bịu. Hơn hai năm qua, phu quân mua cho nàng thật nhiều thứ. Nàng ngay cả búp bê bùn cũng không bỏ, chất đầy ba, bốn xe. Thấy những thứ này, lòng Tân Nguyệt không khỏi chua xót, từ ngày đó đến nay Na Nhật Mộ toàn phải nhờ vào mấy thứ này để chống chọi qua đêm giá rét.

Phải đi ra ngoài thôi, Tân Nguyệt cố gắng ưỡn ngực, kiểm tra dung nhan mình lần cuối, lúc này mới gọi nha hoàn, kêu tôi tớ, dự định dò xét một chút sản nghiệp, sáng sớm nãi nãi đã an vị mã xa xem Vân gia phong địa có bị người xâm chiếm hay không. Nam nhân không có ở đây, mình chính là chủ nhân trong nhà, phân phó một tiếng xong, mã xa Vân gia liền nghiền tuyết chạy tới Trường An...

Trình Xử Mặc về đến nhà, rũ sạch tuyết trên người, làm ấm toàn thân rồi mới bế nha đầu từ tay Cửu Y lên vai chạy khắp phòng. Nha đầu cười khanh khách, thế nhưng trên mặt Trình Xử Mặc cũng chẳng có vẻ tươi cười gì.

- Phu quân, nếu chàng không thoải mái thì cứ mắng thiếp vài câu, đánh vài cái, xả chút giận, đừng cố gắng áp chế trong lòng.

Cửu Y lí nhí nói với Trình Xử Mặc.

- Hà, không có gì không vui, huynh đệ ta muốn kiến công lập nghiệp, ta đây không phải là rất vui vẻ sao? Đánh chửi nữ nhân thì tính bản lĩnh. Muốn đánh cũng phải đi tìm một tên thân thủ tốt để đánh, những lời của nàng đã nhắc nhở ta, lão đại Tào gia lần trước chửi ta, ta không tìm được cơ hội đánh hắn. Hôm nay vừa lúc tìm hắn thư giãn gân cốt một chút.

Nói xong bế nha đầu xuống, hai cha con thân thiết một hồi, Trình Xử Mặc mới mặc thêm áo khoác, trong sự lo lắng của Cửu Y vén rèm lẫn vào gió tuyết.

Từ sau khi tới Đại Đường, tất cả có thể là vô cùng thuận lợi, Vân Diệp đối với hành trình Liêu Đông suy nghĩ rất nhiều, duy nhất không có nghĩ tới Hoàng Hà ngay cạnh này. Lúc đến Tam Cửu, con sông này không ngờ lại đông kết, thuyền đội không vào được Hoàng Hà, ngay cả vận hà cũng đông cứng. Trên Hoàng Hà dùng xe trượt tuyết rất không an toàn, thế nhưng trên vận hà thì không thành vấn đề, chỉ cần gắn thêm đồ vào móng ngựa là được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau