ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 591 - Chương 595

Chương 591: Việc nhà và lòng tin

Một đứa bé thì không có mấy sức, huống chi Vân Diệp lại mặc quần dày, nàng nhiều lắm cũng chỉ cắn được đến lớp bông trên quần y. Nhìn tiểu cô nương đang ôm bắp đùi mình cắn xé, trong lòng Vân Diệp nổi lên từng cơn chua xót, không lâu trước đây cũng từng có một nữ tử nho nhỏ cắn y thế này, chỉ khác cái nàng cắn là áo giáp mà thôi.

Chuyện cũ không thể nhớ lại, chỉ cần Vân Diệp nhớ tới chuyện cũ là hồi ức không ngừng ùa về, cuối cùng sẽ lại chạm vào nỗi lòng sâu kín của y. Vân Diệp cất giọng khàn khàn với Khúc Trác:

- Đối đãi nàng cho tốt, nếu như tương lai ngươi không thích nàng thì cũng đừng làm tổn thương nàng, tùy nàng làm gì cũng được. Đời người có được bao cơ hội thoát đại nạn? Sống sót là điều không dễ dàng.

Khúc Trác kéo tiểu cô nương khỏi người Vân Diệp, cười nói:

- Hầu gia, đây là muội tử của ta, ngài cũng biết việc học sinh đang làm chính là phải đi tứ xứ giang hồ, một năm khó có thể gặp nhau một lần, mang tiểu muội tới bên người lão mẫu để tận hiếu, ta cũng không còn lo lắng mà phục vụ Đại Đường, nói không chừng sẽ có ngày công thành danh toại, khi đó ta sẽ trở về hiếu kính mẫu thân cho tốt.

Vân Diệp khoát tay với hắn, định trở lại hậu đường. Chuyện tiểu cô nương vừa rồi đã khiến y không còn tâm tình nói chuyện, vừa đi hai bước thì quay đầu lại nói với Khúc Trác:

- Lần đi Cao Ly này phải vô cùng cẩn thận.

Khúc Trác nhìn Vân Diệp đi vào nguyệt lượng môn, cúi người một cái thật sâu, dắt tiểu cô nương đang nhìn khắp nơi đi về phía đại môn Vân gia, đêm nay hắn muốn hết lòng trò chuyện với mẫu thân.

Na Nhật Mộ vừa buông hài tử xuống, kéo lại vạt áo. Đang định ra xem phu quân về chưa thì phía sau đã có một đôi cánh tay ôm chặt lấy nàng. Nàng lấy làm kinh hãi định giãy khỏi, nhưng lại nhẹ nhàng tựa vào lòng người kia. Mùi xà bông quen thuộc này dù có xuống hoàng tuyền nàng cũng không thể quên được.

Vân Diệp không nói lời nào, Na Nhật Mộ cũng không hỏi. Sự ôn nhu của nữ tử chính là để an ủi nam nhân, Hoạn nương đã sớm nói cho Na Nhật Mộ điều này, huống chi phu quân của nàng là một đại đại anh hùng, có thể được một đại anh hùng như phu quân yêu thương, Na Nhật Mộ ngẫm lại thấy thật vui sướng. Vào lúc bản thân bất lực nhất, đen đủi nhất thì phu quân xuất hiện, so với thần linh trên thảo nguyên còn linh nghiệm hơn nhiều, phu quân chính là thần linh của nàng.

Nàng thích nhất cảm giác tựa vào lòng phu quân, mỗi khi như vậy, trong đầu Na Nhật Mộ lại hiện lên vô số ý nghĩ kì quái. Nàng luôn nghĩ mình thành một đóa hoa mềm mại chập chờn trong mưa gió, hoặc là một con dê lạc đàn đáng thương đang khắp nơi tìm lại đàn của mình. Nàng thích nghĩ như vậy, bởi vì chỉ cần bản thân nàng trở nên yếu đi, thân thể của phu quân liền trở nên to lớn vô cùng...

Ngửi mùi hương nhẹ nhàng trên người Na Nhật Mộ, Vân Diệp hừng hực hỏa diễm trong đầu. Bản thân y đến Cao Ly để phóng hỏa, thiêu thành trì, thiêu thảo nguyên, thiêu rừng cây, nói không chừng ngay cả Hoàng Hà cũng phải thiêu nốt.

Chỉ có để sự nhu nhược lại nhà, y mới có thể trở thành một thống soái hợp cách, 1 vạn 3 nghìn tướng sĩ nếu như tại y nhu nhược mà bị chết ở Cao Ly, thì sẽ là chuyện Vân Diệp không thể tha thứ cho mình.

Không chỉ Vân Diệp đang tự ép buộc mình, mà hầu như toàn bộ người Đại Đường cũng đang ép buộc mình. Văn quan, vũ tướng, còn cả vị đế vương cao cao tại thượng kia. Không có sự cho phép của hoàng đế, ai lại dám ngang nhiên bức bách một vị tướng lĩnh mang binh? Đại Đường xuất động nghìn tên phủ binh đã cần phải sự cho phép của hoàng đế. Rất rõ ràng, Lý Nhị đã ngầm đồng ý, cho nên mới dung túng dã tâm của các lão soái này.

Cao Ly cuối cùng cũng phải đánh, tìm một người tới dò xét hư thực cũng tốt. Trong vài tướng lĩnh trong triều, Vân Diệp không thể nghi ngờ chính là nhân tuyển thích hợp nhất. Xuất động lục quân tinh nhuệ, thứ nhất yêu cầu sự chuẩn bị đại quy mô, thứ hai lục quân nếu không có hậu cần trợ giúp thì không thể đi xa, thăm dò không có hiệu quả. Chỉ có bộ hạ của Vân Diệp là đủ tinh nhuệ, hơn nữa chủ soái là một người hoàn khố không có kinh nghiệm chiến tranh, nếu như ngay cả một tướng lĩnh như vậy cũng có thể đánh bại Cao Ly, thuận lợi thu hồi hài cốt thì bản thân chỉ cần vung tay hô một cái, tướng sĩ trong thiên hạ tuyệt đối sẽ lũ lượt tập hợp, không cần phải như Dương Quảng trưng tập binh dịch đại quy mô, chỉ cần tướng sĩ tự nguyện xung phong cũng đủ để đánh thắng một trận. Giáo huấn đau đớn của Dương Quảng Lý Nhị chưa bao giờ quên.

Tân Nguyệt đắc ý dào dạt đã trở về, hôm nay phu nhân Đỗ gia mở tiệc chiêu đãi tân khách, nàng là chủ khách, uống hai ngụm rượu nho, hiện tại đầu đã quay quay, nàng không chủ định uống rượu, thật sự là ngại lắm mới uống một chút, ai ngờ chỉ cần nàng bắt đầu, thì kết thúc không phải là việc nàng có thể định đoạt.

Đều muốn chiếm tiện nghi của nhà mình, Tân Nguyệt phe phẩy khăn tay lẩm bẩm, nói đến cùng cảm giác được người nịnh hót rất tốt, có ba phần buồn bực, nhưng lại có bảy phần đắc ý.

Khi đi ngang qua phòng của Na Nhật Mộ, thấy bên trong đốt nến im ắng, dường như không có ai. Cái bà nương này, không có ai còn đốt nến, thật không biết tiết kiệm gì cả.

Vừa mới bước vào thì thấy Na Nhật Mộ đang tựa trong lòng phu quân, bộ dạng ý loạn thần mê, trên mặt phu quân cũng là vẻ trang nghiêm, hình như hai người cũng không phát hiện nàng tới.

Trong lòng Tân Nguyệt có chút đau xót, từ trước tới giờ nàng chưa từng được phu quân âu yếm thế này. Nhưng tình cảnh hiện tại rất ấm áp, Tân Nguyệt cũng không đành lòng phá vỡ không khí giữa hai người, chỉ là chậm rãi bước đến gần, nhưng vừa mới tiến sát đã bị trượng phu kéo vào lòng.

Tân Nguyệt còn chưa kịp mừng thầm thì tay của trượng phu đã luồn vào trong áo. Thế này không giống, y phục của Na Nhật Mộ vẫn còn nguyên mà, nhưng phu quân lại muốn lần mò thân thể mình, hạ lưu.

Thấy tình hình không như mong muốn, Tân Nguyệt lôi tay trượng phu ra, tức giận ngồi đầu giường, việc trượng phu nàng thấy nàng chỉ là nhục dục trần trụi khiến cho nàng rất không hài lòng.

Na Nhật Mộ cũng không hài lòng, nàng mới nghĩ đến con dê đang chạy trốn phía trước, sói đói phía sau đuổi sắp tới nơi, mộng đẹp đang lúc hồi hộp thì bị Tân Nguyệt phá hủy, cho nên hung dữ nhìn Tân Nguyệt.Tiểu thiếp cũng dám nhìn đại phòng phu nhân như vậy? Tân Nguyệt đang hổn hển đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội, lấy phất trần đuôi trâu hung hăng đánh Na Nhật Mộ hai cái.

Hôm nay tâm tình Vân Diệp không tốt, trong xăng bỏ thêm chút dầu mỏ, thoáng cái đã đem uy lực đạn lửa tăng lên nhiều lần, hơn nữa còn cho thêm một chút bạch lân. Hành trình Liêu Đông đã định trước là một hồi đại tàn sát, không có tâm tình quản chiến đấu giữa thê thiếp, y ngửa mặt nằm dài trên giường, nhìn đỉnh màn tiếp tục đờ ra.

Tân Nguyệt lúc này mới phát hiện trượng phu hình như tinh thần sa sút, không khỏi lo lắng. Buông tha cho Na Nhật Mộ, ngồi vào đầu giường ôm đầu trượng phu, khẽ hỏi:

- Phu quân, tới cùng đã xảy ra chuyện gì? Hai ngày nay tâm tình không hay, cả ngày không ngừng tiếp kiến tướng sĩ, khoái mã công văn cũng phát đi nhiều, sắp chiến tranh rồi sao?

- Đúng vậy, sắp chiến tranh rồi, cho nên từ giờ trở đi trong nhà có chuyện gì cũng không nhất định phải nói cho ta biết. Đợi đến ngày 2 tháng 2 long sĩ đầu, nàng dẫn Bảo Bảo cùng nha đầu đến chỗ Tôn tiên sinh tiêm phòng đậu mùa. Ngoài ra Tiểu Nha, Địch Nhân Kiệt cũng phải đi, Na Nhật Mộ và nàng cũng không thể thiếu, tới chỗ Tôn tiên sinh không được hỏi nguyên do, cũng đừng hỏi vì sao, tiêm xong đậu mùa sẽ sốt nhẹ hai ngày, đừng lo, đây chỉ là tác dụng phụ. Nàng nhớ kĩ, sau này hài tử của Vân gia đều phải tiêm ngừa bệnh đậu mùa.

(2 tháng 2 long sĩ đầu: tiết xuân canh, trồng trọt vụ xuân, ý là sau đông rồng thức dậy, là một ngày lễ ở TQ)

Tân Nguyệt thoáng cái khẩn trương lên, nghe trượng phu nói thì trước ngày 2 tháng 2 sẽ đi tới biên quan đánh nhau. Hiện tại không thấy nơi nào có chiến sự, hơn nữa trong lời nói còn có ý dặn dò hậu sự, có lẽ chuyến này xuất chiến nhất định nguy hiểm vạn phần.

Nghĩ đến vậy, Tân Nguyệt sợ đến hồn vía lên mây, răng lập cập lấy tay trượng phu đặt lên ngực mình, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Thường ngày toàn giao thiệp với tướng môn, cũng biết quy củ tướng môn, một khi xảy ra đại chiến, ác chiến thì nam chủ nhân trong nhà sẽ hạ mệnh lệnh với người nhà như vậy, dứt bỏ toàn bộ gia sự, toàn tâm toàn ý chuẩn bị chiến tranh.

- Phu quân, chàng không phải là người có thể liều mạng trên chiến trường, vì sao triều đình nhất định phải bắt chàng đi? Thương kiếm trên chiến trường không có mắt, nếu như có sơ xuất gì thần thiếp làm sao sống nổi? Thiếp không muốn quân công, không cần vinh quang, thần thiếp chỉ cần chàng mạnh khỏe ở nhà, thiếp cùng Na Nhật Mộ sẽ hầu hạ chàng cùng hưởng phúc, dù cho bị người ta chửi mắng là đồ bỏ đi thiếp cũng mặc kệ. Thiếp có hầu tước là đủ rồi, mà nếu không phải hầu tước thiếp cũng không cần.

Vân Diệp lau nước mắt cho Tân Nguyệt, càng lau càng nhiều, ôm đầu nàng ghé vào vai, cười nói:

- Phu quân nàng lúc nào bị người coi thường? Nói ta bại gia tử cũng có, nói ta xảo quyệt cũng có, nói ta ác độc tiểu nhân cũng có, thế nhưng chưa có ai dám nói phu quân nàng là người nhát gan, bất lực, hoàng đế cũng không có tư cách nói. Hầu tước này của ta không phải do vuốt mông ngựa mà được, là do phu quân nàng dùng khoai tây, dùng quân công đổi mà được. Vân gia ta vạn năm khí khái, dựa vào cái gì không được?

Chiến trận lần này mặc dù khác với các lần khác, nhưng thế thì có sao? Chỉ cần ta đạt được mục đích, tước vị của Vân gia chính là làm bằng sắt. Phu quân nàng nào sợ ai? Không nói dưới trướng ta còn hơn vạn hãn tốt, đến lúc đó ta sẽ đào thủng cả trời, khiến cho những kẻ nhìn chằm chằm Vân gia phải mở to mắt chó mà nhìn.
Nàng ở lại nhà hiếu kính nãi nãi, chiếu cố người dưới cho tốt, chỉ cần không thấy thi thể ta thì hãy tin ta chưa chết trận. Hơn nữa cũng không phải núi đao biển lửa gì, phu quân nàng lần này đi lĩnh hội thiên hạ anh hùng, xem ai hơn ai.

Na Nhật Mộ cuối tháng 2 lập tức quay về thảo nguyên, Vân Thất sẽ dẫn một số gia tướng đi theo giúp nàng, căn cơ thảo nguyên không thể bỏ, Vân gia ta cần phải cứng cỏi, không phải ủy mị thế này. Đợi trận này qua đi, Vân gia sẽ chính thức gia nhập hàng ngũ huân quý, sẽ được người đời ngưỡng vọng. Đến lúc đó phu quân nàng dù là giải giáp quy điền cũng không ai dám nói nửa câu.

Vân Diệp một hơi hùng hồn, Tân Nguyệt, Na Nhật Mộ trong lòng rưng rưng, trượng phu của mình cho tới bây giờ cũng chưa từng khiến bản thân thất vọng, lần này cũng là như vậy.

**********

Ngày hôm sau Vân Diệp dậy rất sớm, Tân Nguyệt hầu hạ điểm tâm xong thì mặc giáp trụ, chuẩn bị tới Trường An. Nếu muốn tác chiến thì phải có hình dạng của võ tướng, Vân gia là võ hầu không phải văn hầu, mặc áo giáp mới phải phép.

Hứa Kính Tông đứng trước tiền viện Vân gia, ngẩn ngơ nhìn quả hồng còn sót lại trên cây, thấy Vân Diệp đi ra bèn chỉ vào quả hồng nói:

- Vân hầu, vì sao không hái hết quả đi?

Nhìn gia hỏa rõ ràng đã biết còn cố hỏi, Vân Diệp cũng giả bộ nói:

- Lão Hứa, đây là vì chút niệm tưởng mới không hái hết, cũng là báo đáp cây hồng này một chút, lưu lại giống cho nó, không để cho nó khổ cực một năm lại không được gì.

Hứa Kính Tông gật đầu, chắp tay sau lưng đi tới dưới tàng cây, vỗ thân cây cảm khái nói:

- Vân hầu à, ngài hảo tâm lưu lại giống cho cây này, lại không biết gió to, giá lạnh, tuyết trắng sẽ hành hạ nó, cuối cùng nguyện vọng cho dù tốt cũng trở thành vô ích.

Vân Diệp cười ha ha, vỗ tay Hứa Kính Tông nói:

- Lão Hứa, đường là do ta đi mà có, thế gian này vốn không có đường, đi mãi rồi cũng thành đường, ta có tự tin đi ra một con đường lớn. Ngươi không cần lo lắng cho ta, ta không phải cây hồng, ta là gió của Tần Lĩnh, thấy tuyết trắng núi cao, sương giăng đều rất đẹp. Huống chi dù ta có là cây hồng thì cũng có sao? Chỉ có cây hồng trải qua sương nắng mới có được vị ngọt ngon nhất.

Trông thư viện cho tốt, lão Hứa, lần này ta không muốn dính dáng chút nào đến thư viện, ngươi là người sáng suốt, các phu tử dạy học không có vấn đề, thế nhưng nếu như thư viện muốn trường tồn, thì lão Hứa, đó là trách nhiệm của ngươi. Ta biết ngươi sống đến bây giờ chưa từng kiên trì điều gì, thế nhưng lão Hứa, xin ngươi vì phần chúng ta đã từng phấn đấu, đừng để thư viện vấy bùn. Thư viện là của ta, cũng là của ngươi.

Con mắt Hứa Kính Tông hình như có chút hồng, thế nhưng vẫn là dáng tươi cười như cũ, cơ mặt giật giật hai cái rồi giơ tay ra với Vân Diệp, như là muốn xin cái gì đó vậy.

Vân Diệp cười đến chảy nước mắt, y đúng là không nhìn lầm người, Hứa Kính Tông quả là người chất phác. Vân Diệp lấy từ trong lòng ra một con dấu cùng một quyển da dê, lòng trăm mối đặt lên tay Hứa Kính Tông.

Đây là bằng chứng phân phối tiền lương của thư viện, có hai vật này Hứa Kính Tông có thể từ tiền trang có được tiền lương vô tận. Lý Cương không muốn nghĩ đến những thứ này, Nguyên Chương tiên sinh cũng không thèm, Ngọc Sơn, Ly Thạch cũng đều vậy, bọn họ luôn tâm niệm rằng Vân Diệp sẽ bình an trở về.

Trong mấy người này chỉ có Hứa Kính Tông là người lý trí, chuyện Vân Diệp muốn thâm nhập Cao Ly trong giới quý tộc cũng không phải chuyện gì quá bí mật. Vạn nhất Vân Diệp gặp chuyện không may, tiền lương của thư viện sẽ giảm bớt, chỉ bằng vào tiền của hoàng gia và quốc khố thì không đủ để duy trì cái thư viện khổng lồ này hoạt động. Cho nên Hứa Kính Tông đến đây chính là muốn bảo lưu một chút căn cơ, cố ý lấy cây hồng giải thích một chút đạo lý, muốn Vân Diệp lại lưu, cứ bỏ mặc phỉ báng bên ngoài. Nhưng thấy tâm ý Vân Diệp đã quyết, bản thân có khuyên bảo cũng không được gì, cho nên đã lập tức đưa tay muốn lấy con dấu, bằng chứng không chút do dự.

Lấy được đồ rồi, Hứa Kính Tông xoay người đi ngay, đi được vài bước thì quay đầu nói với Vân Diệp:

- Nếu như ngươi không về, hai thứ này ta sẽ bảo quản đến chết.

Vân Diệp cười gật đầu, sau đó không để ý tới Hứa Kính Tông nữa. Nhảy lên ngựa dẫn theo một đám thân vệ thẳng đến đại doanh thuỷ quân. Hứa Kính Tông nhìn bóng hình Vân Diệp tiêu thất cuối chân núi, thì thào tự nói:

Chương 592: Rớm nước mắt

- Hứa Kính Tông à Hứa Kính Tông, sao ngươi lại nhét thêm than vào lò lửa, lẽ nào hôm nay đầu ngươi bị lừa đá hay sao?

Đại doanh thủy quân hôm nay ồn ào náo nhiệt, nơi chốn đều có khói đen bốc lên. Công tác chưng cất lại được tiếp tục, tình trạng bình phong kín cũng không tốt lắm, cho nên rất nguy hiểm, hiện đã có bảy người bị khí đốt bỏng. Cũng may sau đó Vân Diệp đã thay đổi cách chưng, tách lửa với nồi hơi bên trên ra mới tốt được một chút.

- Đại soái, mấy ngày này chúng ta làm rất tốt, chuẩn bị lần đầu được 2000 bình, lần hai được hơn 3400 bình, lần ba hơn 5000 bình, hôm nay dầu hỏa cũng đã chuẩn bị tốt, thỉnh đại soái phân phó.

- Lão Lại, mang dầu lần một hòa với thạch tất theo tỉ lệ 10:1, 10 lần dầu pha một phần thạch tất, phong kín lại đợi dùng. Dầu lần 3 dựa theo tỉ lệ 10:3 pha với thạch tất cất vào kho. Về phần dầu lần 2 để thương đội mang tới phố bán đi, chúng ta cũng phải thu hồi chút tiền vốn, không thể vì thu hồi những hài cốt này mà khiến mấy thương đội theo chúng ta phải hụt tiền, đây chẳng phải là cách làm người.

(thạch tất: cũng là một loại dầu, chi tiết thế nào đệ không rõ)

- Đại soái, hiện nay hạm đội nửa tháng nữa sẽ về, dầu hỏa của chúng ta tính ra cũng không nhiều lắm, vì sao lại đem bán? Đám thương nhân nếu đa sự thì cứ bảo chúng tới gặp lão Lại ta.

- Lại Truyền Phong à, loại việc mất mặt này sau này đừng làm, chúng ta hợp tác cùng người ta, dù cho quan hệ có thân mật đến đâu cũng phải rõ ràng, lợi ích không thể thiếu, bằng không sau này sẽ không còn ai muốn hợp tác cùng chúng ta, áo cơm sau này của các huynh đệ cũng bị ảnh hưởng, là chuyện không có lời.

Nhìn Lại Truyền Phong bất mãn không vui đi tìm quản sự của thương đội, Vân Diệp lắc đầu, vẫn là khinh thường thương nhân, nếu như quốc gia có thể chịu được toàn bộ quân phí, Vân Diệp đương nhiên sẽ không làm những trò này. Nhưng tiền lương quốc gia cho thuỷ quân luôn chỉ đủ nhét vừa bụng, chỉ có thể một ngày hai bữa. Chuyện thủy sư Lĩnh Nam một ngày ăn ba bữa cơm đã bị Binh bộ nghiêm khắc trách mắng, cho rằng làm như vậy sẽ bất lợi với quân tâm.

Vân Diệp mặc kệ những diều đó, quân sĩ của y trong quá trình luyện dầu đã phát hiện ba loại dầu, việc này rất giống với việc chưng rượu, đem dầu hoả chưng được đi bán, nhất định sẽ được khen ngợi, hiện tại bình thủy tinh nhỏ ở Trường An đã không phải là thứ gì hiếm lạ nữa rồi.

Nghe nói có vài thương đội từ Tây Vực mang theo nửa thuyền thủy tinh cầu bẹp không tròn đến, định buôn bán tại Đại Đường như mọi khi, muốn kiếm lấy một khoản, nào ngờ bị nhân sĩ Trường An khinh bỉ không bán nổi. Không còn cách nào khác cuối cùng đành phải bán mình làm nô, làm hạ nhân của quyền quý Trường An mới không bị chết đói.

Người luôn luôn có một quá trình nhận thức, thứ ngọc lưu ly này từ hồi đầu có giá vạn quan, nhưng hôm nay mất giá còn kém hơn cả bát sứ, chính là do Trưởng Tôn ở sau hết sức thúc đẩy.

Hiện tại hình dạng của Lý Thái trông rất giống quỷ, mặt đen thui. Đây là vì rất lâu không được nhìn thấy mặt trời, may mà toàn thân còn chưa mọc lông xanh. Nghe hắn nói trong khoảng thời gian này hắn ở dưới đất không ra ngoài, ngay cả hiện tại là ngày nào cũng không biết, nếu như không phải vì chuyện Vân Diệp đi Cao Ly trộm xác, hắn còn chưa ra khỏi hầm bí mật.Đi tới trước mặt Vân Diệp, Lý Thái ngửi mùi khí đốt nói:

- Mùi không tệ, ta thích.

Một câu này rất hợp với Vân Diệp, chính y cũng thích ngửi mùi xăng bị đốt, không ngờ Lý Thái cũng vậy, thực sự là thói quen tốt.

- Ta vẫn không rõ, ngươi một tên hoàn khố vì sao muốn dẫn hơn vạn tướng sĩ đi mạo hiểm, có điều ngươi không cần giải thích với ta, ta không muốn biết vì sao. Một người thông minh như ngươi đặt bản thân vào tử địa thật sự không khôn ngoan, vốn muốn nói ngươi không thông minh được như ta, thế nhưng khi thấy ngươi chưng thạch tất không ngờ lại có kết quả, ta cũng phải thừa nhận ngươi có thông minh hơn ta một chút.

Lý Thái nheo mắt nhìn mặt trời lười biếng nói với Vân Diệp, hiện giờ hắn không còn quan tâm đến việc triều đình, tự đắc chuẩn bị biến thành quỷ hút máu có huyết thống hoàng thất, cũng coi đây là kiêu ngạo.

- Vì muốn cho ngươi chút hỏa dược bảo mệnh, thái tử và ta chịu khổ không ít. Nếu như không phải phụ hoàng thấy ta gần đây thân thể không tốt, nói không chừng lúc này ta cùng đại ca đang ở Tông Nhân Phủ thụ hình. Vốn định chuẩn bị cho ngươi 3 xe, nhưng chúng ta không giấu được cha ta, chỉ chuẩn bị được một xe, ngươi chịu khó dùng tiết kiệm, đây đều là những hỏa dược uy lực lớn nhất do ta tự mình điều chế.
- Ngươi cũng không cần gặp bọn Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân nữa. Lúc này bọn chúng mông đít chắc nở hoa rồi, hai tên đần kéo một xe hỏa dược bị túm được, rất là vô dụng. Lần này phụ hoàng thực sự tức giận, cho người trông giữ hỏa dược rất kĩ, thiếu một chút cũng biết. Một xe này là do ta lấy hàng tồn của phòng thí nghiệm, không ghi vào sổ sách, ngươi phối hợp ăn nói cho tốt, cùng lắm ta bị đánh một trận, không có gì đáng lo.

Lý Thái đã lâu không nói chuyện nhiều với người khác, một khi tìm được người thích hợp là thao thao bất tuyệt, Vân Diệp vài lần muốn xen mồm nhưng không được.

- Thế nào? Rất cảm động đúng không? Huynh đệ của ngươi đều là người tốt, không ai bán đứng ngươi, ta bị phụ hoàng bức thành như vậy rồi, thái tử nhất định nói giống như ta dặn dò, không có chút liên quan nào đến ngươi. Phụ hoàng đã nổi trận lôi đình, nếu không phải mẫu hậu nói tốt, ngươi cho rằng vài roi là có thể cho qua chuyện này? Được rồi, bây giờ ngươi có thể nói rồi.

Vân Diệp bực đến run người, ba tên đần, có thể là bốn tên, trước khi làm chuyện này sao không báo cho y một tiếng, bằng không sẽ không phải làm lớn như vậy.

Tuy rằng tức giận, nhưng trong lòng ấm áp, mắt đã rưng rưng. Bọn họ không báo cho mình chính là không muốn mình gặp chuyện không may. Một người là thái tử, hai người là hậu nhân công huân, bọn họ ỷ vào thân phận mới dám làm càn, nếu như là người khác, Lý Nhị đã sớm hạ lệnh bầm thây vạn đoạn rồi.

Ngửa đầu nhìn bầu trời không nói, Lý Thái lại nói tiếp:

- Đừng ngửa đầu nhìn trời, nước mắt một khi đã muốn chảy, thì không thể ngăn được, ta đã thử qua, không có tác dụng.

**********

Lý Thái một mình trở về căn cứ của mình, hắn không định đi cùng Vân Diệp vào hoàng cung chịu tội, lúc đi còn cầm 3 bình dầu, mỗi loại một bình, còn có một xe dầu mỏ, thiết bị chưng dầu trong quân doanh hắn đã nhìn qua một lần, còn lấy thước đồng trong tay áo ra đo đạc, dùng bút chì ghi lại. Đối với phát hiện mới, Lý Thái luôn luôn hăng hái như vậy.

Đến cửa hoàng cung, nghi đao của Vân Diệp bị thu, chủy thủ trong giày cũng bị thu, cung nỏ tinh xảo bên hông cũng vậy, túi nỏ trên lưng cũng không được giữ. Cung môn thị vệ còn chỉ về trường cung trên lưng Vượng Tài, còn mã sóc, còn nịnh bợ hỏi Vân Diệp vì sao đến hoàng cung còn phải võ trang đầy đủ?

Ánh mắt Vân Diệp âm lạnh khiến thủ vệ cung môn sinh lòng cảnh giác, không nói thêm với Vân Diệp lời nào, chỉ nói phải bẩm hoàng đế mới có thể quyết định Hầu gia có thể tiến cung hay không.

Chương 593: Bọn họ sát nhân, thần phóng hỏa

Tường thành nguy nga đã che hết ánh mặt trời, khiến người đứng trong bóng râm chỉ một lát là phát lạnh. Tường thành không chỉ chặn ánh mặt trời, còn chặn cả gió lạnh. Khí lưu chỗ cao mang theo tiếng vù vù thổi vào tường, khí lưu chỗ thấp lại thổi mạnh vào tường thành, gió xoáy mang theo bụi bặm quẩn quanh phía trước. Nhưng muốn phá tan mặt tường thành này cũng không phải là chuyện dễ.

Cửa cung cuối cùng cũng mở, khí lưu này dường như tìm được nơi thoát, thoáng cái đã ào qua. Đoạn Hồng ra truyền chỉ bất kể võ công cao cường thế nào, trong chớp mắt cũng đã phủ đầy bụi đất.

Hắng giọng nhổ cát ra ngoài, sau đó dùng tay áo lau miệng, quan sát từ trên xuống dưới giáp trụ của Vân Diệp, bật cười khúc khích, lại còn che miệng cười, đúng là một động tác rất nữ tính, xem ra người này không chỉ thân thể tàn tật, tâm lý cũng có vấn đề rất lớn.

- Hầu gia, mấy thứ kia là ngài dùng sao? Sức ngài cũng lớn quá, 20 cân sắt ngài có thể vung được mấy cái? Loại ngạnh cung tam tam này bất luận ngài có thể kéo được hay không, chỉ là kỹ xảo khai cung ngài cũng phải mất ba năm mới học được. Thứ mã sóc này còn khó dùng hơn, ngài cần phải thỉnh giáo mã sóc danh gia Uất Trì tướng quân. Ngài xem, treo ở đây không đúng, vạn nhất rớt xuống đất thì không cần địch nhân chém, bản thân ngài cũng có thể bị chính mã sóc của mình đâm rớt xuống ngựa. Nếu như ngựa mà nhanh một chút có khi còn bay lên, lúc đó muốn không bị làm sao thật là khó.

- Đoạn Hồng, ngươi tới chọc ngoáy lão tử hay là tới tuyên chỉ? Có việc gì ngươi nói mau một chút, đừng tưởng rằng võ công ngươi cao thì ta không làm gì được ngươi, lần trước bị treo trên cây cũng không phải là ta.

- Chúng ta không thể trêu vào ngài, không nói nữa, bệ hạ tuyên ngươi yết kiến, được rồi, cho ngươi cưỡi ngựa tiến cung, bệ hạ muốn xem bộ dạng ngươi vũ trang đầy đủ ra sao. Vừa rồi môn quan vào bẩm báo còn nói ngươi đằng đằng sát khí, bọn họ cũng không dám đắc tội, cho nên bệ hạ rất tò mò, mệnh ta dẫn vị đằng đằng sát khí tiến cung diện thánh.

Vân Diệp thở dài một tiếng, hiệu quả không tốt. Vừa mới ra ngoài đã muốn thị uy rồi, quên mất Lý Nhị vốn là người từ chém giết mà ra, có dạng tướng quân nào mà chưa thấy qua? Về nhà hù dọa đám Tân Nguyệt thì không thành vấn đề, nhưng muốn hù Lý Nhị đến Trương Phi tái thế còn không được. Vừa định cất bước thì Đoạn Hồng lại nói:

- Ngài cưỡi ngựa vào, bệ hạ còn cố ý phân phó ngài cưỡi ngựa thẳng đến trước Vạn Dân điện, bệ hạ đang ở đó chờ ngài. Đừng nói lão Đoạn ta không nói giao tình, nói cho ngươi hay, bệ hạ cũng đã chuẩn bị mã sóc.

Nếu đã định diễn trò, nhất định phải diễn đến cùng. Vân Diệp kéo cương Vượng Tài, Vượng Tài liền từ đất đứng lên, hai chân to lớn đạp lên trời hai cái, hí dài một tiếng liền vọt vào hoàng cung. Đoạn Hồng túm được đuôi Vượng Tài, không ngờ cũng bay lên trời, lăng không ba bước rồi điểm xuống đất, bám sát theo sau.

Đi qua Thái Cực cung, chạy qua Thái Dịch trì, Vạn Dân điện đã ở trước mặt. Trên quảng trường Lý Nhị đại mã kim đao đang ngồi trên thái sư ỷ, thứ này sớm đã thịnh hành khắp thành Trường An, Tiện Nghi phường trước nay chưa từng có vật phàm.

Bên cạnh thái sư ỷ dựng một cây mã sóc, anh tử (dây tua) đỏ như máu phấp phới trong gió, thấy Vân Diệp cưỡi ngựa tiến đến thì lập tức hăng hái đứng dậy, quăng thái sư ỷ vào chiến mã muốn đánh Vân Diệp ngã chết, liền đó vung mã sóc, chỉ thấy thái sư ỷ kia nhất thời tứ phân ngũ liệt, rất nhiều phi tử cung nữ trên lan can Vạn Dân cung nhất tề hò reo.Vân Diệp trong lòng phiền muộn, Lý Nhị vì khoe khoang còn dẫn cả đàn hậu cung đến trợ uy. Chỉ thấy Lý Nhị một thân thanh sắc thường phục, vạt áo choàng giắt ở bên hông, mã sóc trong tay chỉ xuống mặt đất trước mặt, khác nào Hoàng Phi Hồng? Đàn hậu cung của hắn bắt đầu mê muội hết ầm ĩ lên.

Vân Diệp rất muốn xông về phía trước một chút, ai ngờ Vượng Tài không nghe. Vượng Tài nghĩ rằng phía trước có một đầu thương sắc bén đang chờ, ngu gì lao lên, hơn nữa nó nghĩ Lý Nhị chỉ là đang chơi đùa mà thôi.

Vượng Tài không tiến về phía trước mà quay đầu lại bất mãn nhìn Vân Diệp, các phi tử của Lý Nhị thấy vậy thì hoan hô càng lớn.

Vân Diệp xấu hổ, Vượng Tài chết tiệt, lúc này còn hờn dỗi, làm hại y biến thành trò cười.

- Tiểu tử, lúc này che mặt lại, lên chiến trường chính là sống chết, địch nhân lao tới trước người ngươi mới giơ liên gia chống đỡ. Nhớ năm đó trẫm bị gãy mã sóc, gãy trường cung, đao cũng chém gãy hai thanh, chính là dựa vào liên gia ngang dọc trong thiên quân vạn mã. Tiểu tử, ngươi còn đánh nữa hay thôi?
(liên gia: một loại vũ khí, xem thêm link ở cuối post)

Vân Diệp tụt khỏi lưng Vượng Tài, bĩu môi nói:

- Dưới long uy của ngài Vượng Tài không dám lao lên, vi thần là tướng quân trên ngựa, không am hiểu bộ chiến, năm đó ngài hoành hành trong thiên quân vạn mã cũng là một chiêu này sao.

Lời nói này nói ra Vân Diệp cũng thấy mặt mình đỏ, thế nhưng nếu không vậy, không làm cho Lý Nhị cao hứng, thì sao có thể giúp được ba tên ngố Lý Thừa Càn, Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân.

Quả nhiên Lý Nhị cười ha ha đứng lên, cắm mã sóc xuống đất, lấy liên gia từ trên lưng Vượng Tài xuống, cổ tay rung lên xích sắt đã bị mở ra. Vân Diệp chỉ thấy một quả cầu gai nhọn bằng sắt vun vút bay lượn quanh thân Lý Nhị, tiếng gió thổi vù vù, Lý Nhị múa rất hưng phấn, cuối cùng còn nện liên gia xuống tảng đá lát trên mặt đất, nhất thời đá vụn bay tán loạn, tảng đá to lớn đã bị hắn cứng rắn đập vỡ thành hai nửa, xem chừng hắn cũng không phải nói phét.

Hắn múa liên gia xong, dưới sự cổ vũ của đám cung phi tiếp tục lấy ra trường cung, rút tên dài. Chỉ trong một hơi thở đã bắn liên tiếp 3 mũi tên, trên tường đối diện phía xa đã xuất hiện hình tam giác hoàn mỹ.

Lý Nhị đặt lại cung tiễn lên lưng Vượng Tài, lấy mã sóc của mình lại. Vân Diệp đi sát theo sau, từ lúc bắt đầu y đã không định tỷ võ cùng Lý Nhị, Lý Nhị thật ra cũng là một viên hãn tướng, bách kỵ xông trận, việc này thực sự hắn đã trải qua. Vân Diệp tự nghĩ không có cách đánh thắng được hắn, không thể làm gì khác hơn đành dùng mưu.

- Muốn cứu thái tử, Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân, tiểu tử, ngươi phải thể hiện bản lĩnh thật sự, trẫm và hoàng hậu đánh cược, trẫm cược ngươi trong vòng 3 canh giờ nhất định sẽ vào hoàng cung, mà hiện tại mới qua hơn một canh giờ, vì vậy trẫm thắng. Có điều ngươi toàn thân giáp trụ mà tới, thật ra ngoài dự liệu của trẫm, hoàng hậu nói ngươi nhất định sẽ phát rồ, từ điểm này mà tính hoàng hậu cũng coi là thắng. Cho nên đánh cược của trẫm và hoàng hậu rốt cuộc là hòa.

Thái tử cùng Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân lén trộm hỏa dược, chuyện này không phải là nhỏ. Bất quá trẫm cũng thực sự không tức giận,

Thanh Tước cung cấp phương tiện cho bọn hắn trẫm cũng không tức giận, điều này nói lên điều gì? Tiểu tử ngươi có hiểu gì không? Điều này nói rõ một mình ngươi thật sự không chế tạo hỏa dược một mình, đối với ý chỉ của trẫm ngươi tuân thủ nghiêm khắc, biết phân trên dưới, nặng nhẹ, đây cũng là một điểm khiến trẫm thoải mái nhất. Thà rằng đi trộm cũng không tự chế tạo một mình, coi như tiểu tử ngươi còn hiểu lợi hại trong đó.

Chương 594: Đồng bạn heo (1)

Thế nào? Bị người chèn ép cảm giác không thoải mái sao? Ngươi cho trẫm là vạn năng? Lúc này tất cả văn võ bá quan đều muốn ngươi thống suất Lĩnh Nam thủy sư đến Cao Ly thu hồi hài cốt tướng sĩ tiền triều chết trận, có thể nói là hợp tình hợp lý, trẫm cũng không có cớ cự tuyệt. Ngươi là võ võ, ra trận giết địch là bổn phận, Đại Đường không có thói quen lâm trận đổi tướng, cho nên chuyến này ngươi đi Cao Ly là chắc chắn rồi. Bất quá nói đi cũng phải nói lại, có thành công hay không thì lại là chuyện khác, chuyện này vốn là do phẫn nộ mà nên, không phải lý trí, dù ngươi không thành công người khác cũng không có cớ trách tội ngươi. Thế nào? Nghe trẫm nói xong, có phải trong lòng định đến Cao Ly vòng vài vòng rồi về phải không?

Lý Nhị không hồi cung, quay lại vẫy tay với các phi tử, rồi mang theo Vân Diệp đi về phía Thái Dịch trì bên cạnh.

- Lượn vài vòng? Điều này sao có thể, Lĩnh Nam thuỷ quân là quân đội không phải phường giá áo túi cơm. Đến đó mà không thể hiện quân uy, tay không mà về thì chỉ có nhục bằng chết. Vi thần với các thành trì trù phú của Cao Ly thèm nhỏ dãi, không kiếm đủ thề không về. Muốn thần rời đi sao, nào có chuyện dễ dàng như vậy, một chuyến xuất dương của thuỷ quân thần cũng phải tốn vạn quan tiền hàng, đến Cao Ly rồi sao lại bỏ qua?

Vân Diệp đi phía sau nói ý nghĩ của mình cho Lý Nhị, không cần phải giấu giếm, Lý Nhị vốn từ tạo phản mà lên, so với tất thảy rõ ràng hơn cả chuyện đại quân xuất động là thế nào, lãng phí công quỹ chỉ để du hí vài vòng là chuyện hắn cực kỳ không muốn.

- Lấy trứng chọi đá còn tưởng mình cứng, ngươi chính là một tướng quân mềm oặt, lại muốn đập vỡ khối sắt Cao Ly? Đừng để bị đánh tan nát là tốt rồi, tổn thất quá ngươi cũng không bàn giao được, tang sư nhục quốc, từ trước đến nay đều là tội lớn. Nghĩ cho cẩn thận. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Lý Nhị rất rõ ràng Vân Diệp là thế nào, chỉ cần không phải nơi minh đao minh thương thì y đều có cách khiến người khác ngạc nhiên. Thế nhưng dính vào hai quân giao phong đường đường chính chính thì không phải là người có thể giải quyết vấn đề.

- Bệ hạ, cái gọi là chiến tranh chẳng qua chỉ là giết người phóng hỏa mà thôi, mấy bộ hạ của vi thần đều là hành gia sát nhân, về phần vi thần đối với phóng hỏa cũng có chút tâm đắc.

Lý Nhị nhướng mày ồ một tiếng, không ngờ lại chắp tay một cái nói:

- Nguyện nghe rõ ràng.

Vân Diệp cũng không nói tiếp, từ túi trên lưng Vượng Tài lấy ra một bình sứ mở nút, lấy mồi lửa châm xong tiện tay ném lên giả sơn trong Thái Dịch trì.

Bình sứ bị ném lên giả sơn trong Thái Dịch trì lập tức vỡ vụn, một đoàn lửa đỏ mãnh liệt phụt ra bao trùm toàn bộ tòa giả sơn. Một ít chất lỏng sền sệt chảy xuống nước nhưng không hề tắt, vẫn hừng hực cháy như cũ. Một cây tùng trên giả sơn mới vừa rồi còn xanh tươi, thoáng chốc đã bốc cháy ngùn ngụt. Lửa dường như không tắt, thiêu đốt tròn thời gian một bữa cơm ngọn lửa mới từ từ giảm, lúc này hòn giả sơn đã bị đốt biến dạng. Lý Nhị nhìn giả sơn cháy sạch trước mắt, lấy mã sóc trong tay gẩy một cái, lập tức một khối lớn rớt xuống.Hắn gật đầu, lại lấy ra một bình mở nút ngửi một cái, rồi lại đổ ra một chút bảo Vân Diệp đốt. Hắn cũng tự mình quan sát kĩ lưỡng thứ dịch sền sệt này, cuối cùng đậy nắp bình, hỏi:

- Thứ bên trong không giống dầu hỏa, dầu hỏa không thể cháy lâu như vậy, cũng không mãnh liệt đến vậy được. Ngươi đã cho thêm cái gì?

- Không có thêm cái gì kì quái, chỉ là một chút đường trắng và thạch tất.

Giải thích kĩ càng với Lý Nhị hắn không muốn nghe, mà có nghe cũng không hiểu, cứ trực tiếp nói cho hắn biết kết quả là hắn thích nhất.

- Tiểu tử, thứ này ngươi có rất nhiều? Nghe nói thương đội nhà ngươi, còn có thương đội của Trình gia, Ngưu gia, Tần gia, Uất Trì gia cũng đang giúp ngươi vận thạch tất, nhân tình này ngươi định trả thế nào? Không phải là lấy thứ này gán nợ chứ?
Lý Nhị giơ cái chai về phía mặt trời, như không có chuyện gì xảy ra hỏi Vân Diệp.

- Bệ hạ, ngài không biết, thạch tất chính là một thứ đồ hay, bên trong nó chưng ra rất nhiều thứ tốt. Tiểu tử gọi loại trong bình này là xăng, thứ này dùng trong mục đích quân sự. Còn hai loại khác có thể làm dầu đèn có thể bán đi, dùng nó trả lại nhân tình, chắc là đủ chứ.

Thứ này tính chất bạo liệt, chỉ cần gặp tia lửa là sẽ cháy nổ, uy lực sợ rằng còn hơn hỏa dược. Đáng sợ hơn, thứ này còn có đặc tính thiêu đốt, chỉ cần đốt là nước không thể dập tắt, chỉ có thể dùng cát phủ lên mới có thể có khống chế thế lửa. Thế nhưng nếu như bị cháy trên diện tích quá lớn, thì vi thần kiến nghị chạy là tốt nhất.

Bốn người Lý Thừa Càn, Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân, Lý Thái đúng là đần ở điểm này. Bởi khi lên đường, Lý Nhị nhất định sẽ cấp cho y một ít hỏa dược. Hiện tại hắn cự tuyệt chẳng phải là muốn xem Vân Diệp có thể làm ra được thứ gì tốt trong quân doanh hay sao? Hơn nữa không cần phải suy nghĩ, nếu như Lý Nhị không chịu cho, thì bọn Lý Thừa Càn, Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân có thể tiếp cận được với cấm địa hỏa dược mới là chuyện lạ.

Lý Thái đến giờ vẫn đang tự hào vì hành động của mình, quên hết cả nghiên cứu. Nhưng hắn lại không nghĩ lão tử hắn là người nào, dù cho hỏa dược không ở trong sổ sách, hắn chẳng lẽ lại không biết sao?

Rõ ràng là hắn muốn nắm nhược điểm, trước hết để cho mọi người sốt ruột, đi đánh chủ ý với hỏa dược. Sau đó hắn thu lại tang vật, nhưng lại để cho ngươi chạy được một xe. Vân Diệp là người có ơn tất báo, cho nên vì trả ơn bốn người y sẽ thương lượng với Lý Nhị. Bốn tên đần muốn giở trò trước mặt hồ ly giảo hoạt Lý Nhị, ngay cả chết cũng không biết là vì sao.

Thật vất vả làm ra xăng còn phải cống cho Lý Nhị, rốt cuộc Vân Diệp cũng đành nhận mệnh vì bạn đần như heo. Không chỉ phải dâng lên bí pháp, còn phải cảm kích Lý Nhị khoan hồng độ lượng. Tuy rằng trong đó có hai người là con hắn, nhưng Vân Diệp cũng phải cảm kích. Quân quân thần thần, phụ phụ tử tử, đây là một ranh giới không thể vượt qua. Lý Thừa Càn, Lý Thái trước hết là thần tử, sau đó mới có thể là nhi tử. Quy củ này không ai có thể phá vỡ, cũng không dám phá vỡ.

- Bệ hạ, thủy sư đại doanh sẽ thành lập tác phường chưng thạch tất ở bờ Vị Thủy. Sản lượng xăng hàng năm triều đình sẽ được mua 8 phần, thủy sư thần lưu lại 2 phần, thế nào?

Nghe Vân Diệp nói vậy, Lý Nhị nhất thời cười tít mắt, hình dạng rất giống một hài tử thực hiện thành công trò đùa của mình. Đương nhiên hắn có tư cách đắc ý, bốn con chuột con bị hắn đùa bỡn trên tay, nếu như không ai thưởng thức thực quá khiến người thất vọng. Chỉ có âm mưu chuyển thành dương mưu mới có thể khiến hắn bảo trì tâm tình thật là tốt.

- Tiểu tử, cuối cùng cũng là ngươi thông minh, ngươi làm sao phát hiện ra? Lần này trẫm tự nghĩ không có sơ hở, không ngờ ngươi liếc mắt đã nhìn thấu rồi. Xem ra lần tới trẫm nhất định phải bố trí một vở kịch chặt chẽ, chờ ngươi đến phá.

Chương 595: Đồng bạn heo (2)

Lý Nhị đứng thẳng người, tiếp lấy khăn tay Đoạn Hồng đưa lên thấm khóe mắt, hạ khiêu chiến mới với Vân Diệp.

- Bởi vì vi thần biết, muốn tìm kẽ hở trong bố trí nghiêm mật của bệ hạ thì nhất định phải cao minh hơn bệ hạ. Rất đáng tiếc, người như vậy đến bây giờ vi thần còn chưa thấy đâu. Vi thần chỉ có thể vào lúc chuyện đã xảy ra mới có thể đoán được một chút quá trình, dùng cái đã biết suy ra cái không biết, chỉ cần điều kiện đủ thì có thể suy luận ra đáp án chính xác. Thanh Tước chỉ nói cho thần kết quả, vi thần liền biết mình thua rồi, thua tâm phục khẩu phục. Có bằng hữu như thái tử và Thanh Tước, Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân là phúc khí của vi thần, cũng là bi ai của vi thần. Vi thần một mặt cảm thấy tự hào vì sự trung trinh của bằng hữu, một mặt lại đau lòng như cắt vì tâm huyết của bản thân mất đi. Tư vị trong đó đâu phải chỉ mấy câu mà có thể nói rõ ràng.

Lý Nhị lại bắt đầu cười to, Đoạn Hồng bên cạnh cũng ha ha cười theo. Ba người vừa đi vừa nghỉ, thoáng cái đã đến Lưỡng Nghi điện. Trưởng Tôn tự mình ra trước điện nghênh tiếp, trong tay còn cầm một khung thêu hoa.

- Bệ hạ hiếm khi hài lòng như vậy, chiến đấu của bệ hạ với Vân Diệp đã có kết quả rồi sao?

Trưởng Tôn chỉ vào Vân Diệp nói với Lý Nhị: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Ngài cũng thật là, đường đường vua của một nước, trên chiến trận cũng là anh hùng độc lai độc vãng, lại đi đánh một tiểu bối văn nhược đao không cầm nổi, kiếm không xách được. Đợi đến lúc y có thể làm được đối thủ của ngài, sợ rằng lúc đó Hoàng Hà cũng khô queo.

Lý Nhị lắc lắc bình sứ trong tay cho Trưởng Tôn xem:

- Đây là chiến lợi phẩm của trẫm, lần này trẫm thắng cũng coi như gian khổ. Nếu như bọn Thừa Càn sớm trông tri ch o Vân Diệp, trẫm cũng không thể gây khó dễ cho y được. Thế nhưng vì y nặng tình, nên trẫm đã hạ thủ vào nơi đó, quả nhiên đắc thủ. Chỉ là biện pháp này chỉ có thể dùng một lần, lần thứ hai sẽ không còn hiệu quả. Những tiểu tử này tốc độ trưởng thành kinh người, khoảng chục năm nữa sẽ đến phiên trẫm phải đau đầu.

Trưởng Tôn muốn nhận bình sứ trong tay Lý Nhị, nhưng Lý Nhị không đưa cho nàng mà đưa cho Đoạn Hồng, mệnh hắn cho vào phòng riêng cất giữ, sau đó mới giải thích với Trưởng Tôn:

- Thứ này quá nguy hiểm, không cẩn thận sẽ khiến Lưỡng Nghi điện giống như Cam Lộ điện. Nàng lại đang mang thai, tránh tiếp xúc với thứ này là tốt nhất. Những thứ Vân Diệp làm ra không có nhiều thứ tốt, nhưng những thứ đoạt tính mệnh người lại rất lợi hại. Cũng không biết sư phụ của y làm sao lại dạy ra một đệ tử như vậy. Nàng cứ nói tiểu tử này là người tốt đi, khắp cả Đại Đường này nàng có tìm cũng không ra người thứ hai tâm tư thâm độc hơn y. Nhưng nếu nàng bảo y là người xấu, y lại từng làm rất nhiều chuyện tốt nhiều người không thể làm được. Cũng may Đại Đường đang lúc thanh bình, nếu như tiểu tử này sinh vào loạn thế, không biết thiên hạ hôm nay còn có người sống không nữa.

Vân Diệp thấy vợ chồng hai người thay nhau nói luôn miệng, không có cơ hội chen vào. Lúc này ở Tông Nhân Phủ sau hoàng cung còn có ba tên ngốc đang chịu hình không biết thế nào. Vất vả lắm mới có khe hở, vội vàng nói:

- Bệ hạ, nương nương, ba bằng hữu của thần còn đang chịu hình. Bệ hạ, người xem có thể ngừng lại trước hay không. Đừng đánh nữa, đánh tiếp sẽ chết người đấy.Lý Nhị, Trưởng Tôn liếc nhau, để Vân Diệp đi truyền ý chỉ dừng hình phạt của ba người, chuyển thành về nhà tự suy nghĩ lỗi lầm. Vân Diệp thi lễ xong vội vã chạy hướng Huyền Vũ môn phía sau hoàng cung, Tông Nhân Phủ chính ở chỗ này.

Nhìn bóng hình của Vân Diệp nhanh chóng đi xa, Lý Nhị nói với Trưởng Tôn:

- Trẫm sao lại làm chuyện không nghĩ đến bằng hữu như vậy? Chuyện này trẫm có chút bỉ ổi, lợi dụng tình cảm để đạt được mục đích, cuối cùng vẫn cảm thấy không quá thoải mái.

- Ngài là hoàng đế, quốc gia là thứ nhất, về phần cảm tình đành phải đặt sau thôi.

Lý Nhị nghe Trưởng Tôn nói như thế thì thở dài, gật gật đầu, cô đơn, thật là cô đơn.

Khi Vân Diệp chạy thục mạng đến Tông Nhân Phủ, thấy ba người Lý Thừa Càn cùng Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân đang ngồi trên ba cẩm đôn. Một người đang cầm một ly trà trong tay, liếc mắt nhìn hai gia hỏa còn đang cởi truồng nằm sấp trên án, vẻ mặt xấu xa.
Lý Thừa Càn thấy Vân Diệp tới thì nâng ly trà biểu thị hoan nghênh, sau đó tiếp tục nhìn Tông Nhân Phủ chấp hành hình phạt. Dường như hắn có thể nhìn thấy hoa từ mông người khác vậy.

Nếu ba người đều không bị đánh, Vân Diệp liền xem đến cùng là ai đang bị đánh. Có thể đến Tông Nhân Phủ chịu răn dạy, đều là hoàn khố có tiếng trong thành Trường An, không có tên nào y không biết cả.

Kéo tay một người khỏi mặt, Vân Diệp lúc này mới nhận ra:

- Cầu Hoan huynh, chớ trách tiểu đệ thất lễ. Vừa rồi nhìn cái mông thật sự là không nhận ra.

Vân Diệp lúc này mới chào tên hoàn khố huynh đệ đang đau đớn.

Lý Cảnh Hằng, trưởng tử của Lý Đạo Tông tự Cầu Hoán. Có điều Vân Diệp cùng đám hoàn khố vẫn gọi hắn là Cầu Hoan. Đại khái lão cha hắn sinh ra hắn rất không hài lòng, cho nên mới sinh ra cái tự muốn đổi lại như vậy. Rất rõ ràng, chính là muốn lão thiên đem hắn đi, đổi lại cho lão một người khác. Thế nhưng Lý Cảnh Hằng là là trưởng tử, đã định trước sau này hắn phải kế thừa vương vị của Lý Đạo Tông. Lý Đạo Tông từng muốn dùng con thứ lên thay, nhưng hoàng đế không cho phép. Chính hoàng đế là lão nhị, cho nên đối với loại chuyện này cực kỳ thống hận, bản thân hắn phá hủy quy củ, nhưng lại nghiêm khắc yêu cầu người khác phải tuân thủ nguyên tắc trưởng tử kế thừa.

Lý Cảnh Hằng rõ rành rành là phá gia chi tử, lúc trước khi Vân Diệp còn kiếm ăn ở Trường An, trong đám học sinh Trưởng Tôn muốn dạy, thì có tên này là cầm thú. Ngày ngày la cà quán xá ngoài hoàng cung, mới mười bốn tuổi, thân thể còn bé mà đã khiến hai nha hoàn hầu hạ hắn mang thai. Sự tình thật ra cũng không có gì to tát, mười bốn tuổi làm cha cũng không chỉ có mình hắn, trong vương phủ nuôi thêm vài cái miệng cũng không phải vấn đề. Vấn đề là tên này vì sợ cha hắn tức giận, lại không có can đảm nhận con, khiến một nha hoàn trong cơn tuyệt vọng đã nhảy xuống giếng.

Trưởng Tôn sau khi biết điều này thì giận dữ, lệnh Lý Đạo Tông tự mình mang con trai lão ra khỏi hoàng cung, không muốn cho hắn làm bẩn nơi hoàng cung tịnh thổ. Vì tên hỗn đản này, khiến cho Vân Diệp có thói quen lúc không rỗi việc trêu đùa cung nữ một chút cũng bị Trưởng Tôn cảnh cáo.

**********

Lý Cảnh Hằng xấu hổ hướng khuôn mặt tươi cười so với khóc còn khó coi hơn về phía Vân Diệp, rồi lại dúi đầu xuống tấm nệm, xem ra là không muốn lộ diện nữa.

Người ở vào những lúc khác nhau sẽ có những bằng hữu khác nhau, có vài người có thể theo ngươi đi tới cuối cùng, lại có vài người nửa đường sẽ bỏ ngươi, ví như Lý Cảnh Hằng, hiện tại hắn đã không có cách nào ở cùng một chỗ với Vân Diệp, Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân, những huynh đệ ngày xưa từng kiếm ăn với hắn. Địa vị hắn không kém, đích tôn của Đông Bình vương phủ, thế nhưng làm việc luôn luôn khiến người khinh thường. Trong đám hoàn khố không phải là không có kẻ háo sắc, thế nhưng hay khi dễ tì nữ như Lý Cảnh Hằng cũng rất hiếm thấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau