ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 586 - Chương 590

Chương 586: Nhổ răng cọp (1+2)

Đàn vịt bơi bên bờ cỏ dại um tùm, hồ lang đi lại trong rừng, quạ đen hót trong đám cây cối, mộ hoang cao ba mươi xích, có quỷ khóc nỉ non hàng đêm, cáo nhỏ vờn khô lâu, chuột to nghịch xương cốt, thảm thương đứt ruột người nhìn.

Lão Trình không ngờ đọc lại đoạn này cho Vân Diệp không sai một chữ, lão Ngưu cũng buồn bã nhắm mắt thở dài, lão Trình nói xong đoạn này thì cũng giống Ngưu Tiến Đạt nhắm mắt không nói.

- Nói như vậy, tiểu điệt phải đi Liêu Đông rồi?

Vân Diệp ngồi bên phải, ngẩng đầu hỏi Trình Giảo Kim và Ngưu Tiến Đạt. Đại Đường hiện nay có thể nói mưu sĩ như mưa, dũng tướng như mây, trọng trách thu hồi hài cốt tướng sĩ tiền triều dù thế nào cũng không thể đến tay y.

- Hôm nay giằng co cùng Cao Câu Li chính là Trương Kiệm, binh mã triều ta chưa, Trương Kiệm có lực khó làm, chỉ có xuất kỳ binh, dọc theo Liêu thủy ngược dòng mà lên, lén thu hồi hài cốt tướng sĩ mới là thượng sách.

Trình Giảo Kim cắn răng nói ra nguyên nhân, chi thuỷ quân cường hãn nhất Đại Đường chính là Lĩnh Nam thủy sư của Vân Diệp thống lĩnh. Nếu như Binh bộ đạt được mục đích, Lĩnh Nam thủy sư không thể nghi ngờ là chi quân đội thích hợp.

- Vì sao không phái sứ tiết chính đại quang minh đi trước thu hồi thi hài? Tiểu điệt không tin thủ đoạn ngoại giao lại không đạt được mục đích nho nhỏ này. Lấy thanh uy hiển hách của Đại Đường ta, Cao Câu Li không có khả năng không đáp ứng chuyện đó.

Tại hậu thế đần nhiều, Vân Diệp luôn luôn cho rằng đàm phán có thể là một thủ đoạn không tệ. Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt cười lớn, tiếng cười khiến cho Vân Diệp cảm thấy như đang trong địa ngục.

- Thế gian này nào có việc tiện nghi vậy. Giết đồng bào của ta, khoe công hậu thế xong còn muốn chúng ta cúi đầu khẩn cầu mới bằng lòng trả thi hài, Vân Diệp, ngươi cảm thấy việc này tư vị ra sao?

Ngưu Tiến Đạt đối với kiến nghị của Vân Diệp khinh bỉ, lão Trình cũng không thèm nhìn Vân Diệp, hít sâu một hơi để cưỡng chế lửa giận của bản thân.

Đã hiểu, Vân Diệp xem như hoàn toàn hiểu, những người này căn bản là không định cúi đầu với Cao Câu Li. Dù phải đổ máu cũng không chịu tự hạ thân phận, cho nên hai người mới tìm đến y. Sợ rằng đám đại lão quân phương này đã sớm định kế hoạch, bởi vì thân phận bản thân đặc biệt, cho nên mới mời Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt làm thuyết khách. Nếu như y không muốn đi thì bọn họ cũng hết cách, Lĩnh Nam thủy sư hiện nay đã là thân quân của hoàng đế, y có cả vạn lý do để từ chối mệnh lệnh của Binh bộ.

- Liêu thủy dài hơn nghìn dặm, hầu hết đều thuộc khống chế của Cao Câu Ly. Dọc theo đường đi, Đại Vương thành, Bạch Nham thành, Ô Cốt thành đều bên bờ Liêu thủy, ngài muốn ta thống soái thuỷ quân vừa mới một đường quá quan trảm tướng, lại phải tức tốc tới Cao Câu Ly mang về hài cốt tướng sĩ chiến vong sao?

Nếu như là gia sự thì không cần lão Trình, lão Ngưu lên tiếng, Vân Diệp tự nhiên sẽ vâng theo. Nhưng hiện tại nói chính là quốc sự, liên quan đến an nguy của một vạn ba nghìn danh tướng dưới trướng, Vân Diệp nhất định phải suy nghĩ chu toàn mọi việc.

- Tiểu tử, loại chuyện này là hảo sự tích được công đức vì tử tôn hậu thế, không được suy tính vì mình, chết vài người có sao, đã chết bao nhiêu người? Khi về lão phu sẽ đền bù cho ngươi gấp bội, đây là tâm nguyện chung của chúng ta.

- Trình bá bá nói quá lời rồi, tiểu điệt không phải là người không biết lợi hại, thế nhưng tiểu điệt cho rằng sự sống của một người so với cái chết quan trọng hơn nhiều. Nếu vì con dân Đại Đường, Lĩnh Nam thủy sư cho dù chết hết đến người cuối cùng, tiểu điệt cũng tuyệt không nháy mắt lấy một chút. Nhưng hôm nay lại vì mấy bộ hài cốt mà muốn bồi vào hơn một vạn tính mệnh, tiểu điệt cảm thấy không đáng. Binh bộ phải cho tiểu điệt toàn quyền, hơn nữa còn phải gánh chịu toàn bộ hậu quả chuyện này gây ra, bằng không tiểu điệt sẽ không đáp ứng xuất động toàn bộ binh mã.

Kì thật đến Liêu Đông cũng không trắc trở như bọn họ nghĩ. Ngược dòng Liêu thủy 600 dặm không phải là chuyện gì quá khó khăn. Đông Ngư đối với hải vực kia rất quen thuộc, chỉ cần khống chế Kim Nham Bình đảo là có thể ngăn cản đội thuyền khác tiến nhập Liêu thủy. Điều này đối với lục chiến đội đã hoàn thành huấn luyện cơ sở mà nói thì cũng không trở ngại, thế nhưng muốn hoàn toàn khống chế Kim Nham Bình đảo thì nhất định phải khống chế Ti Sa thành, bằng không sẽ gặp nguy hiểm vì đường lui bị đoạn. Công thành chiếm đất, chính là lưng mang tội danh xung đột biên giới, coi như là Lý Nhị đồng ý bản thân xuất phát, thì hắn cũng tuyệt đối không muốn phá vỡ cục diện yên tĩnh hiện nay giữa Đại Đường và Cao Câu Ly.

Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt thấy Vân Diệp cố chấp thì cũng đành chịu, chuyển sang nói về đạo làm tướng với Vân Diệp. Hai người cũng không muốn ép buộc Vân Diệp, chỉ là bởi vì quân đội cần phô bày thực lực của mình cho người thiên hạ biết, rằng quân nhân Đại Đường cường đại hơn tướng sĩ tiền Tùy gấp trăm lần.

[Vô hướng Liêu Đông lãng tử ca] của Vương Bạc không phải tùy tiện mà viết, 'đừng đến Liêu Đông chết uổng' quả đúng đã nói hết hiểm trở của Liêu Đông. Năm đó Tùy Dương Đế Dương Quảng tự nhận không làm sai điều gì, môn phiệt Tùy triều đã sớm trải rộng khắp triều dã Đại Tùy, nếu như không tìm lấy một địch nhân cường đại, thuận tiện tiêu hao vũ trang của môn phiệt Liêu Đông thì Đại Tùy sẽ tràn ngập nguy cơ. Chỉ là trời không cho người toại nguyện, nguyện vọng của hắn tan vỡ, ngược lại còn đem tất cả tài phú tích lũy của phụ thân cùng số phận tiêu hao ở Liêu Đông, giang sơn thì tứ phân ngũ liệt.

Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt đều là người kinh qua tràng tai nạn kia, nhất là Ngưu Tiến Đạt, phụ thân lão chính là lần đầu tiên xuất chinh Cao Ly thất bại, làm hại toàn gia ngoại trừ một mình lão thì đều chết hết. Cho nên từ lúc đó, Ngưu Tiến Đạt đã hận Cao Câu Li thấu xương, mong mỏi từng ngày Đại Đường sớm khai chiến với Cao Câu Li.
Tiễn hai vị trưởng bối đi rồi, Vân Diệp ngồi suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết định đi nằm. Việc đi Liêu Đông sợ rằng không cách nào tránh được, cho nên y cũng không phí tâm. Tướng soái của Đại Đường nhất định sẽ cho y một kế hoạch hoàn mỹ, đến lúc đó y chỉ cần chấp hành theo là được. Thủy sư Đại Đường ở thời đại này còn chưa có đối thủ, càng không nói đến hạm đội được vũ trang đến tận răng này.

Vân Diệp viết mấy phong thư, phái gia tướng đưa cho mấy người nên đưa, sau đó bản thân trong nắng ấm sau giờ ngọ, ôm lấy chăn dày tiến vào mộng đẹp. Có cơ hội ngủ là chuyện tốt, chỉ sợ một khi đến Liêu Đông sẽ không có thời gian mà ngủ.

Thương đội Vân gia mấy ngày nay không ngừng vận chuyển thùng gỗ đến đại doanh thuỷ quân, cũng có thương đội vận chuyển đặc sản từ Tuy Châu tới, đó là một loại dầu đen tỏa ra mùi gay mũi. Hầu gia muốn một lượng rất lớn, mặc dù chưởng quỹ không rõ làm gì, thế nhưng chưởng quỹ nghĩ Hầu gia là người luôn luôn có thể biến những điều đơn giản thành thần kỳ, cho nên lần này chắc có lẽ cũng là như vậy.

Dầu đen đã đến quân doanh, Hầu gia lại lấy nồi lớn làm như chưng rượu. Không biết Hầu gia từ dầu đen chưng ra cái gì.

Chỉ thấy từ ống sắt dài chảy ra dịch thể màu vàng, Vân Diệp lại ngửi thấy mùi quen thuộc, bản thân năm xưa còn ở nông thôn có một tật rất xấu, chính là thích ngửi mùi khói xe ô tô, còn ngửi mãi không chán. Mãi đến sau này mới biết đó là do khí do xăng đốt mà ra, bí mật này chưa từng nói qua với ai, không ngờ hiện tại lại gặp.

Hỏi Lý Nhị về hỏa dược thì bị cự tuyệt thẳng thừng, không những không cho mà còn hạ khẩu lệnh sau này không được nhắc đến hỏa dược nữa, càng không được lén chế tạo. Về phần đi Liêu Đông hắn có thể làm bộ không biết, thế nhưng nếu như thất bại sẽ dựa theo quân luật xử trí, tuyệt không khoan dung.

Vân Diệp nghĩ Lý Nhị ngươi còn làm bộ, ngươi không đồng ý Đại Đường bố ai dám tự ý xuất động vượt quá nhân số thân vệ bản thân? Không có quân lệnh, thì Vân Diệp dù có nói phét bằng trời cũng sẽ chẳng có ma nào theo hắn đi phát rồ.

Không hỏa dược thì đành phải chế tạo đạn lửa, hai loại này đều là vũ khí uy lực lớn nhất Vân Diệp có thể làm được. Chưng hết xong chỉ còn lại hỗn hợp dầu ma-dút. Sai người cẩn thận đậy kín bình, để cách xa quân doanh, y không muốn còn chưa thắng lợi đã chết trước.

Liêu Đông hiện nay vẫn còn là một mảnh băng thiên tuyết địa, Đại Liêu hà cũng một mảnh man hoang, từ khi Bột Hải quốc biến mất, mấy năm nay Cao Câu Li thừa dịp Trung Nguyên chiến loạn lén lút vươn tới bờ Liêu thủy, định dùng biện pháp tằm ăn rỗi để từ từ cắn nuốt từng phần lãnh địa Đại Đường.

Cao Kiến Vũ nói đến cùng cũng là một người cơ trí, nhớ năm đó hắn mang theo 500 cảm tử quân dám công đến thành Bình Nhưỡng của đại tướng Tùy triều, đuổi viên tướng đó ra khỏi thành. Mặc dù mấy năm nay một mặt lén lút tu kiến Trường Thành, sẵn sàng ứng đối công kích của Đại Đường, một mặt lại không ngừng tìm kiếm kinh điển đạo giáo của Đại Đường, giả bộ kính cẩn nghe theo. Hắn lừa được người khác, nhưng sao có thể lừa được Vân Diệp. Trên lịch sử Lý Nhị công kích Cao Ly ba lần chưa một lần thành công, đây là tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời hắn.

- Tướng quân, lẽ nào thuỷ quân chúng ta lần này cần phải đánh?
Lão Lại thấy Vân Diệp đứng cạnh thao trường xem thao diễn đã nửa canh giờ thì tới gần hỏi.

Vân Diệp thấy cả người hắn bắp thịt ngăm đen, phân phó thân vệ mang quần áo tới cho lão Lại để hắn mặc vào, lúc này mới nói:

- Sợ là chúng ta phải làm đại sự rồi, chỉ cần bệ hạ đồng ý yêu cầu của ta, chúng ta sẽ rất nhanh xuất phát. Chờ chúng ta đến đó, có lẽ cũng tới xuân về hoa nở rồi.

- Ha ha, mạt tướng đã biết. Liêu Đông, có thể là Liêu Đông, lại không biết thuỷ quân chúng ta là áp vận lương thảo, hay là hậu cần?

Lão Lại hỏi không sai, thuỷ quân Đại Đường rất ít tự mình công kích địch quân, thứ nhất thiếu thủ đoạn công kích cần thiết, ngoại trừ đối phó thủy sư địch nhân thì thật không có tác dụng quá lớn. Coi như là vận quân lương thì cũng phải xem sắc mặt ông trời, dựa theo lời của các đại soái thì: Đem then chốt thắng bại giao cho thủy sư chẳng khác nào treo số phận vào đũng quần ông trời cả.

- Lão Lại, chuẩn bị khổ chiến đi, lần này chúng ta không có tả quân, không có hữu quân, cũng không có viện binh, chỉ có thể dựa vào chính mình để hoàn thành việc người khác có muốn cũng không dám. Có thấy mấy lão gia này đứng trên đỉnh núi kia không? Chính bọn họ đút chúng ta vào miệng hổ đó.

Theo ngón tay Vân Diệp chỉ, lão Lại thấy trên sườn núi xa xa đứng một đám người, đều là lão soái. Một đám quay về đại doanh chỉ trỏ, hình như đang mưu đồ gì đấy. Thấy một màn như vậy, nhiệt huyết lão Lại thoáng cái vọt tới đỉnh đầu.

**********

Trong thủy sư đại doanh, Vân Diệp ngồi trên soái vị, đám tướng lĩnh Lý Tịnh, Lý Tích, Lý Hiếu Cung, Lý Đạo Tông, Tần Quỳnh, Úy Trì Cung, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt và Khâu Văn Trung cùng các lão soái liên can đều ngồi vây quanh trong đại sảnh, quay về địa hình Liêu Đông lải nhải.

- Tiểu tử, chỉ cần tốc độ của ngươi đủ nhanh, thì nhất định có thể trước lúc người Cao Ly kịp phản ứng an toàn rút ra. Lão phu rất tin tưởng bản lĩnh chạy trối chết của ngươi, chỉ cần ngươi không đi trêu chọc Tân thành, Đại vương thành của người Cao Ly thì hi vọng thành công ít nhất được 5 thành. Chúng ta đều là võ tốt chỉ biết xông pha, còn lại phải trông vào sự phù hộ của sư phụ thần tiên của ngươi rồi.

- Đích xác như vậy, cục diện xấu nhất chính là ngươi bị đại quân vây kín. Thế nhưng ngươi ở trong sông, bọn người kia cũng không có cách, chỉ cần ngươi gióng buồm cong đít chạy, chắc chắn là chạy được. Mặc kệ ngươi chết bao nhiêu người, tiểu tử ngươi nhớ kỹ, nhất định phải mang hài cốt về tới, còn binh tốt chết bao nhiêu người lão phu sẽ tiếp viện cho ngươi.

- Hà Gian vương nói không sai, thủy sư tốt như vậy nếu như không đánh mấy trận thì ai biết? Tương lai lão phu đông Cao Ly còn phải trông cậy vào thủy sư của ngươi tiếp tế chứ. Đến lúc đó lão tử khinh kỵ đột tiến, cũng không tin người Cao Ly có thể nhanh hơn móng ngựa của lão tử.

Trong đại sảnh huyên náo, những lão soái này dường như thoáng cái đã mất đi đầu óc, một đám phì phì nước bọt qua chòm râu. Không biết thì đừng nói, cả đám đều hi vọng thủy sư xung phong để giúp cho bọn hắn dò xét hư thực Cao Ly. Tiền Tùy trăm vạn đại quân còn chưa làm gì được, nếu y có thể thắng lợi dễ dàng thì quả thật trò cười vỡ bụng. Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt không nói một lời, còn lại một đám võ biền thay nhau nói chủ ý cho Vân Diệp.

Bọn họ mặc kệ chết bao nhiêu người, chỉ cần Vân Diệp có thể mang hài cốt về tới là bọn họ lập tức mượn cớ khai chiến. Nếu như Vân Diệp không cẩn thận toàn quân bị diệt, như vậy trận chiến này nhất định không chết không dừng.

Quá cuồng đánh nhau rồi, hiện tại thiên hạ ca vũ thanh bình, lấy đâu chỗ nào mà đánh? Đối với những đồ tể khát máu này, thiên hạ thái bình chính là bi ai lớn nhất của bọn họ. Thỏ chết chó cũng vào nồi, không chim cung cũng vứt đi, những lời này lúc nào cũng như thanh lợi kiếm treo lơ lửng trên đầu bọn họ. Nếu không có chiến tranh, vậy thì sự tồn tại của bọn họ cũng không có ý nghĩa, bọn họ hiểu rất rõ điều này.

Đoạn thời gian trước, Lý Nhị hạ lệnh Thục trung đốn củi đóng thuyền, ai ngờ lại khiến ba châu tạo phản. Việc mất mặt như vậy khiến tướng quân tướng quân cả triều phát điên, ai cũng đòi dẫn đại quân bình diệt phỉ hoạn. Cuối cùng một vị giành được đi, dẫn theo hai vị tướng quân suất lĩnh một vạn tướng sĩ đi bình định. Nếu là ngày trước, việc này đúng là việc dùng dao giết trâu mổ gà, nhưng hiện tại làm gì còn ai quan tâm đến việc này? Chỉ cần có đánh nhau là bất chấp hết.

Lý Tịnh vỗ vỗ tay ý bảo mọi người yên lặng, lão cười với Vân Diệp:

- Ngươi là chủ soái thuỷ quân, việc có xuất chiến hay không ngươi cứ nói thẳng. Ngươi cũng thuộc quân phương, hiện nay hình thức ngươi cũng rõ, chúng ta cần một hồi đại chiến để chứng minh tác dụng của chúng ta. Ngươi xem trong năm qua có bao nhiêu lão tướng xui xẻo thì biết, quân nhân không chiến tranh lời nói không có trọng lượng. Trị quốc chúng ta không phải là đối thủ của quan văn, chỉ có hai quân giằng co bọn họ mới ngoan ngoãn nghe chúng ta điều khiển. Ngươi thân là một phần tử của quân phương, không thể không quả quyết.

Chương 587: Phải có đệm lưng

Lý Tịnh thời gian gần đây càng lúc càng khó khăn, hiện tại quan văn ngay cả việc lão bổ nhiệm hai Quân Tư Mã theo quân lúc đại chiến ở Tiết Diên Đà cũng bới móc ra. Mà một Tư Mã được lão bổ nhiệm không ngờ lại tự đứng ra làm chứng, lộ rõ bộ mặt ăn cháo đá bát, nói hết chuyện Lý Tịnh trên thảo nguyên gặp thời lộng quyền nói ra tuốt luốt, nghe nói bằng chứng Ngôn quan chuẩn bị tố cáo lão cũng không ít, sắp phát thế công với lão.

Vân Diệp rất rõ ràng tâm tư của Lý Tịnh, thương cảm lão từng là nhất đại quân thần, giờ không ngờ lại phải dựa vào chiến tranh để bảo vệ bản thân. Cũng chỉ có trong chiến sự, đám Ngôn quan mới suy nghĩ vì đại cục, mới có thể ngừng công kích.

- Tiểu tử lần trước đề xuất hai sự kiện, không biết chư vị lão tướng quân suy nghĩ thế nào? Các ngài nói rất đúng, ta xem như nhất mạch quân phương, đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn các vị khó xử. Chỉ cần thỏa mãn điều kiện của ta, chờ hạm đội trở về ta sẽ lập tức giương buồm đông tiến, thề không mang được hài cốt các tướng sĩ trở lại thì sẽ không về.

Miệng nói vậy nhưng lòng lại nghĩ, trên đời này lấy đâu việc dễ xơi thế. Bây giờ không phải thời xưa, các ngươi nếu lừa dối ta sẽ lập tức rút lui, cho các ngươi làm bia. Hiện tại các ngươi còn chưa hứa hẹn, đừng mơ đại quân thủy sư nhúc nhích một li.

- Tiểu tử, ngươi nói với lão phu rõ chút, tới cùng là ngươi muốn làm gì? Chỉ cần ngươi lén mang di hài về thì chính là phúc khí của quân phương chúng ta, nghìn vạn lần đừng gây thêm rắc rối.

Lý Tích đảo mắt, chậm rãi nói với Vân Diệp.

- Chư vị lão tướng quân đều là người đã quen mang binh, sự nguy hiểm của đạo lý các ngài không rõ. Tiểu tử chỉ muốn một người bảo đảm, bản thân tiểu tử không có gì đáng kể, thế nhưng tướng sĩ dưới trướng tiểu tử sau khi bán mạng, tiểu tử không muốn bọn họ đã chảy máu lại còn phải rơi lệ. Ngày đầu tiên ta mang binh đã cam đoan chuyện này tuyệt đối không được phép xuất hiện trong đại doanh Lĩnh Nam thuỷ quân. Các tướng sĩ chỉ cần anh dũng chém giết, nếu như vậy mà còn không được trọng thưởng tương xứng, thì người làm chủ soái như ta quả thật thất trách. Cho nên ta không muốn nói đạo lý to tát gì, ta chỉ là muốn một lời hứa, không để bọn họ sau cuộc chiến lại phải chịu tiếng xấu thay cho người khác, đến lúc đó có khóc cũng không ra nước mắt.

Tướng sĩ thuỷ quân đứng bên phải Vân Diệp nhất tề quỳ rạp xuống đất không nói một lời. Vân Diệp nói một hồi cũng khiến Lý Tích phải đỏ mặt, lão chính là người luôn tìm người khác chịu tiếng xấu thay cho lão, còn bản thân ngồi mát ăn bát vàng, một khi tới thời khắc nguy nan thì con rể cũng mặc kệ, loại người có tật ăn vào máu như vậy có sửa cả đời cũng không xong.

Trước khi đến Đường triều, Vân Diệp luôn tràn ngập sùng kính với các vị trí tướng, thế nhưng từ khi về lăn lộn kiếm ăn ở đây một thời gian y mới phát hiện, thảo nào toàn bộ khai quốc hoàng đế đều không có bao nhiêu hảo cảm với các trí tướng. Ngoại trừ uy hiếp tạo ra từ tự thân bọn họ, thì sự hèn mọn trong nhân cách cũng chiếm một phần rất lớn. Bởi vì so với các tướng lĩnh khác thông minh hơn, cho nên cái họ muốn cũng nhiều hơn. Một chuyện đơn giản cũng phải phức tạp lên, dường như nếu không làm như vậy thì không thể hiện được trí tuệ của họ. Nhưng bọn họ nào biết bọn họ càng thông minh thì lại càng bị ghét, lúc nào cũng âm trầm giấu giếm mọi thứ thật sâu, không biết sắp tới sẽ làm gì. Tâm phúc đại hoạn như vậy không phòng bị thì còn phòng bị ai?

Lý Tịnh như vậy, Lý Tích cũng như vậy, tương lai còn thêm một hầu quân tập, đều là một kiểu bàn thầm trong bụng, lúc làm việc luôn luôn thiếu một chút chính đại quang minh.

Trình Giảo Kim mới đúng là người có đại trí tuệ, lão làm bất cứ chuyện gì cũng đều làm trước mặt Lý Nhị. Đoạt công, đoạt lợi, nói hươu nói vượn không thiếu, nhưng tín nhiệm của hoàng đế với lão từ trước tới giờ chưa lúc nào giảm. Mặc dù có nhiều lúc khiến hoàng đế ngứa mắt, nhưng Lý Nhị trước sau cũng chưa từng xử phạt lão. Ngược lại nhìn sang Lý Tịnh, quả thật là đại họa ngập trời.

Ngưu Tiến Đạt cắn răng đứng ra nói:- Vân Diệp, ngươi muốn đảm bảo lão phu đảm bảo cho ngươi. Ta sẽ tiến cung lập văn thư với bệ hạ, chứng minh xuất binh Liêu Đông là do chúng ta xúi ngươi làm, không hề quan hệ tới ngươi, cũng không quan hệ tới các tướng sĩ.

Khi lão Ngưu nói những lời này, Trình Giảo Kim cũng gật đầu, vỗ bàn rầm rầm nói:

- Tính thêm cả lão phu vào.

Vân Diệp ngồi trên soái vị lắc đầu nói:

- Hai vị bảo chứng không có một chút tác dụng, tương lai hai vị xảy ra chuyện tiểu tử còn phải vất vả thêm. Lại nói ta cũng không muốn để hai vị thẩm thẩm thương yêu ta phải thương tâm, cho nên hai vị hay là thôi đi.

Vân Diệp nói với lão Trình, lão Ngưu xong thì chuyển mắt nhìn chằm chằm vào Lý Tịnh, chậm rãi nói:
- Quân phương muốn mang hài cốt binh sĩ tử nạn về để khích lệ quân tâm, dân ý. Một vạn ba nghìn tướng sĩ dưới trướng ta sẽ phải rơi vào vòng sinh tử, lẽ nào chư vị ngay cả bảo đảm cũng không bảo đảm cho ta sao? Đều là huynh đệ trong quân, sự liều mình của bọn họ không khơi được chút đồng tình nào trong các vị sao?

Lý Tịnh từ đầu chỉ nhìn địa đồ nói với Vân Diệp:

- Lão phu biết, chỉ cần cho ngươi đảm bảo này, ngươi nhất định sẽ đâm thủng được trời. Mặc dù hiện tại lão phu còn không biết ngươi làm thế nào để dưới tình huống bị đại quân vây kín phá trời, nhưng ngươi nhất định sẽ làm được. Trong ánh mắt ngươi đã toát ra sát ý cuồng nhiệt, mà tiểu tử ngươi chưa từng lĩnh binh, chưa từng xông trận, không biết sát ý nồng đậm này là từ đâu có được?

Nói xong lại cúi đầu nhìn địa đồ, lại nhìn sa bàn, một quyền nặng nề nện xuống bàn, ngẩng khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc nói với Vân Diệp:

- Hảo, lão phu từng kinh qua không biết bao nhiêu chiến trận, không ngờ hôm nay lại bị tiểu tử ngươi bức đến góc tường. Ngươi đã tự tin như vậy, lão phu cũng cược một phen, lập tức khởi thảo tấu chương giải vây cho ngươi, sau này tội trạng đâu một mình ta chịu là được.

Lý Tích khẽ cắn môi rồi gật đầu, đám Lý Hiếu Cung, Lý Đạo Tông, Khâu Văn Trung cũng gật, biểu thị bản thân cũng sẽ thượng sớ, thành thực xin hoàng đế bệ hạ phái ra thân quân thu hồi di hài của tướng sĩ chết trận.

Vân Diệp từ trên soái vị đi xuống, quay về những người này khom lưng một cái thật sâu, nói:

- Chư vị là kỳ thủ, tiểu tử chẳng qua chỉ là tốt thí qua sông, chuyến này đi chỉ có tiến về phía trước, không đạt được mục đích quyết không buông xuôi. Chỉ cần công văn của bệ hạ tới, Lĩnh Nam thủy sư tháng sau sẽ trở về Trường An, sau khi bàn giao lương thực sẽ giương buồm đông tiến, một khắc cũng không dừng.

Lý Tịnh vỗ vỗ vai Vân Diệp nói một câu:

- Tự giải quyết cho tốt.

Sau đó dẫn đầu rời khỏi quân doanh lên ngựa mà đi. Những người còn lại thấy mục đích đã đạt được cũng đều cáo từ. Chỉ có Tần Quỳnh, Uất Trì, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt ở lại, một lần nữa xúm vào sa bàn, cố gắng nghĩ phương pháp để Vân Diệp có thể không cần ra sức chém giết.

Chương 588: Chuẩn bị của Vân Diệp

Nhìn đám người chướng mắt đã đi, Vân Diệp cho toàn bộ bộ hạ lui ra ngoài, tự mình rót trà cho bốn vị lão tướng, khẽ nói:

- Tiểu tử đã sớm xem qua rồi, không có biện pháp nào hoàn mỹ. Tiểu tử cũng không phải cao nhân lĩnh quân, cho nên tiểu tử định một đường đánh qua, chỉ cần hủy ba tòa thành trì này thì ta ở Liêu thủy làm gì cũng được. Không những móc mộ, dù là trồng trọt, thì Cao Kiến Vũ cũng phải đợi ta thu hoạch xong mới có thể xuất binh lực tới bao vây trừ ta.

- Điều đó không có khả năng, hài tử, đại vương thành tuy rằng không lớn, thế nhưng thành cao hào sâu, cả tòa thành trì đều xây bằng đá xanh, mượn ưu thế địa lợi tường thành cao chừng năm trượng, tướng thủ cũng là hãn tướng Cao Ly. Lính của ngươi thiếu ngựa nghiêm trọng, không có khả năng hạ thành. Tuy nói trên đời này không có thành nào không công được, thế nhưng đại vương thành nếu không có 10 vạn binh, 3 tháng thì không thể có kết quả. Hơn nữa đại vương thành chính là một tòa binh thành thuần túy, mấy thương đội chúng ta không vào được, cho nên ngươi cũng sẽ không có nội ứng. Thiên thời địa lợi nhân hoà ngươi không chiếm chút nào, như vậy không có khả năng hạ được. Năm đó Phong La hầu cũng phải bỏ lại mạng dưới đại vương thành, ngươi phải biết rằng Phong La hầu cũng coi như hãn tướng chân chính, luận công thu trên ngựa lão phu cũng không bằng hắn.

Tần Quỳnh lắc đầu, trong những người ở đây lão là người cao tuổi nhất. Năm đó tiến công Cao Ly lão đã là giáo úy, đối với huống Liêu Đông có thể nói là rõ như lòng bàn tay.

- Tần bá bá, bá bá xem tòa tiểu sơn này, tiểu chất có thể chiếm được nó, từ đó có thể ném vật dẫn cháy vào thành, dùng hỏa công luyện tòa kiên thành này.

Vân Diệp chỉ vào một tòa núi nhỏ cạnh đại vương thành nói.

- Vô dụng, trong đại vương thành có thủy đạo riêng, hơn nữa còn là nước dẫn từ Liêu thủy. Nguồn nước không thiếu, chỉ cần thành trì không bị công phá, hỏa hoạn rất nhanh sẽ bị dập tắt, không có tác dụng bao nhiêu. Năm xưa chiêu này cũng đã từng được dùng qua, nhưng không có hiệu quả, hơn nữa trên sườn núi này còn có đầu thạch cơ, có điều đó là trại của người Cao Ly.

(đầu thạch cơ: máy bắn đá)

Tần Quỳnh hạ chén trà xuống thở dài một tiếng, cảm thấy lo lắng cho lần hành trình tới Liêu Đông lần này của Vân Diệp.

- Tần bá bá, hỏa công của tiểu chất nước không thể dập tắt, mà nước càng nhiều lửa càng thêm mạnh.

Vân Diệp rót thêm trà cho Tần Quỳnh, chậm rãi nói như không có gì xảy ra.

- Không được, tiểu tử. Nếu ngươi muốn dùng bạch lân (phốt pho trắng) thì không được. Cả Đại Đường dồn lại có lẽ cũng không đủ bạch lân cho ngươi dùng. Hơn nữa thứ này rất không tiện vận chuyển, chỉ cần sơ xuất nhỏ ngươi cũng có thể chết cháy trước khi đốt địch nhân.

Trình Giảo Kim lắc đầu bác bỏ ý kiến của Vân Diệp, làm đại tướng trong quân, lão làm sao không biết đặc tính của bạch lân? Nó chẳng khác nào sâu đục đến xương, nếu như đã bắt cháy trên người ngươi, thì trừ khi ngươi cắt bỏ khối thịt, bằng không nó sẽ cháy hết mới dừng. Chỉ tiếc thứ này kiếm không dễ, cho nên trong đại chiến rất ít dùng đến thứ này.

- Tiểu chất cũng không thích dùng bạch lân, hiệu quả quá kém, cháy cũng không mạnh, lại không nổ, tổn hại quá nhỏ. Tiểu chất nếu muốn sống lửa thiêu thành thì bạch lân sao đủ.Lão Ngưu trợn to mắt nhìn Vân Diệp, nói:

- Ngươi lại vừa làm ra thứ khỉ gió gì rồi? Hỏa dược ngươi nói với chúng ta, chúng ta cũng đã hỏi qua bệ hạ, bệ hạ nói đó là vũ trang của thiên thần. Lão phu vô cùng tín nhiệm bệ hạ, thế nhưng bây giờ ngươi không có khả năng lấy hỏa dược từ tay bệ hạ, chính ngươi cũng không thể chế tạo. Hài tử, nghe bá bá một câu, từ nay hãy quên phương pháp phối hỏa dược đi, cũng không cần nhắc đến nữa. Ngươi muốn dầu mỏ, thương đội mấy nhà chúng ta sẽ ngày đêm không ngừng thu mua từ Tuy Châu Cao Nô huyện về cho ngươi, còn 2 tháng, thế nào cũng kịp.

- Dầu mỏ không tiện dùng, muốn đốt cũng phiền phức, nếu như không cẩn thận, có khi đốt cả người mình.

Uất Trì Cung cũng không thích dầu mỏ.

Vân Diệp cũng không giải thích, dẫn theo bốn vị lão nhân tới hậu doanh, phân phó Lại Truyền Phong vài câu, không bao lâu sau đã thấy hơn chục sĩ binh cẩn thận bê từ khố phòng từ sau doanh ra bốn cái bình lớn. Lại lấy xăng từ trong bình tưới lên tường thành mô phỏng, sau đó nhanh chóng chạy ra sau, mấy cung tiễn thủ đã sớm mang bát ngưu nỗ ra, trên rãnh bát ngưu nỗ có bốn hỏa tiễn thật dài, sau khi ngắm xong thập trưởng liền hạ lệnh quân sĩ còn lại nhảy xuống chiến hào tránh đi. Chỉ thấy thập trưởng dùng sức cầm gậy gỗ nện xuống cơ quan, tiếng gió liền vun vút lao lên, bốn hỏa tiễn cắm lên tường thành, sau đó thập trưởng cũng nhanh chóng nhảy xuống chiến hào cẩn thận nhìn lên phía trên đầu mình, còn cầm một tấm chắn che bên trên, lộ vẻ sợ hãi.

Đám người Tần Quỳnh không biết vì sao Vân Diệp phải cùng những người này trốn xuống chiến hào cao ngang ngực, trên chiến hào còn xây tường kiên cố, chỉ để lại phía trước một khe hơn thước để mọi người xem tình cảnh phía trước.

Trình Giảo Kim kinh ngạc thấy trên mặt tường hiện lên một tầng hỏa diễm xanh nhạt, trong chốc lát hỏa diễm liền bốc lên hơn một trượng, cả tòa tường thành dường như bị hỏa diễm bao phủ, từng viên gạch đều đang bị thiêu đốt.

Lão vừa cười định khen ngợi Vân Diệp vài câu, chợt nghe một tiếng vang thật lớn từ tường phía trên, ngay sau đó một luồng khí nóng phả vào mặt, khiến những lời ra đến miệng lão bị thổi ngược lại. Lão cố gắng nghển cổ nhìn về phía trước, chỉ thấy một luồng lửa đỏ bốc lên cao hơn 10 trượng, tia lửa văng tán loạn khắp nơi trên mặt đất. Đốm lửa rơi đến đâu chỗ đó liền bị đốt, có một đốm lửa nhỏ rơi trên tảng đá phía trước khe quan sát, ngọn lửa rất nhỏ, nhưng khi Vân Diệp hắt một chén trà lên ngọn lửa, thì chẳng những lửa không tắt mà còn bốc mạnh lên, tận đến lúc hết dầu ngọn lửa mới dần tắt.Bức tường thành mô phỏng đã biến mất, giống như chưa từng tồn tại. Trên giáo trường khắp nơi là đốm lửa, còn có một đống lửa rất lớn, khói đặc cuồn cuộn, khói đen gần như tràn ngập cả quân doanh.

Vân Diệp cầm khăn tay bịt mũi, nói với lão Trình cùng ba vị trưởng bối:

- Bá bá, mọi người cũng bịt vào, loại khí này ngửi nhiều không tốt.

Lão Ngưu cũng lấy khăn ra che mũi hỏi Vân Diệp:

- Tiểu tử, bên ngoài không còn động tĩnh lớn gì chứ?

Thấy Vân Diệp gật đầu, lão Ngưu dẫn đầu nhảy ra khỏi hào, năm người cẩn thận vượt qua từng đống lửa nhỏ, kiểm tra qua tình hình, cuối cùng tới trước tường đất, hiện tại bức tường hoàn chỉnh lúc trước giờ chỉ còn một đoạn tàn tích cao hơn một xích.

Lão Ngưu hố to sâu 3 xích có dư đằng sau bức tường, hỏi Vân Diệp:

- Hỏa dược cũng có thể tạo được kết quả thế này sao?

Vân Diệp gật đầu nói:

- So với lượng hỏa dược tương đương sợ rằng còn tạo nên nguy hại lớn hơn nhiều.

Lão Ngưu gật đầu, nói với ba vị lão tướng còn lại:

- Y có thứ này chúng ta không cần phải lo cho y nữa, đại vương thành vốn không lớn, thứ này chỉ cần cho vào chảy vào câu cừ (mương máng) trong thành, sau đó châm lên, tòa đại vương thành kia thủy đạo chằng chịt, hơn nữa lại chảy thông suốt, tự nhiên sẽ dẫn tai hoạ khắp thành. Nếu như khói này độc một chút, vậy thì người sống trong thành cũng không còn lại bao nhiêu.

Chương 589: Thị thiếp của Khúc Trác (1)

- Tiểu tử nhất định phải cho lửa lớn đốt mấy cửa thành trước, cho người Cao Ly nếm thử tư vị ba ba trong nồi.

Vân Diệp đã có đòn sát thủ trong tay, tâm tình của Uất Trì nhất thời vui lên.

Quân tốt thủy sư rất nhanh bịt mồm miệng cầm theo giỏ trúc vọt ra, thấy lửa là đổ cát trong giỏ xuống, ngọn lửa rất nhanh tắt ngấm. Chẳng mấy chốc tất cả lửa đã bị dập tắt, chỉ có trong không khí còn vương lại mùi vị khiến người ta buồn nôn.

- Tiểu tử, lần này ra ngoài đừng có chuyên quyền độc đoán, ngươi chưa từng tham gia chiến trận, trên lục địa nghe đám Lại Truyền Phong nhiều một chút, nếu chuyện không thể khác thì nhớ giữ lấy bản thân trở về là tốt rồi, đừng nghe bọn họ nói cái khỉ gì chết cũng không từ. Trên chiến trận so với nhau chính là ai sống lâu hơn, kẻ xưng anh hùng đều đã sớm chết tiệt cả rồi, lão phu đầu tiên là quan tướng Đại Tùy, sau đó đầu nhập vào Vương Thế Sung, tiếp lại tìm nơi nương tựa chỗ Đậu Kiến Đức, tính trước nghĩ sau rồi mới theo Tần vương, đừng nói lão phu đầu khớp xương mềm, khi đã hạ quyết định thì lòng cũng như dao cắt, nhưng sau đó chẳng phải đều tốt đẹp hay sao?

Nếu ngay từ đầu chúng ta không làm được hoàng đế gì đó, vậy khuất thân làm thần tử cũng là một lựa chọn, bệ hạ hiện giờ là nhất đại hùng chủ, ngươi dưới tay hắn kiếm ăn cũng không tính oan khuất. Hơn nữa lão phu xem ra, bệ hạ và hoàng hậu đối đãi với ngươi như con cháu trong nhà, đây là ân huệ trước nay chưa từng có, làm việc cho tốt, thời gian của ngươi còn dài, đợi đến lúc mấy lão hủ chúng ta chết đi, gia đình chúng ta còn phải nhờ ngươi giữ thể diện. Chính là vì suy nghĩ này, cho nên lão phu mới không muốn cho ngươi ra trận, chúng ta còn chưa chết hết thì chưa đến phiên ngươi.

Trình Giảo Kim nhìn mặt trời đỏ rực sắp khuất núi, vừa đi vừa dặn dò Vân Diệp, tân chính của hoàng đế cũng đang dần được áp dụng, các huân quý dần dần cũng chỉ còn vinh quang không có thực quyền, việc này khiến cho anh hùng xưa nay vốn nắm quyền trong tay không khỏi cảm thán tuổi xế chiều.

Toàn bộ ngoại nhân đều đã đi khỏi, quân doanh khôi phục yên lặng như thường ngày, loạn thạch trên thao trường đã được dọn sạch sẽ. Những lão soái này hôm nay thân chinh đến khiến cho quân tốt trong doanh có việc bàn luận nhiều, ngày xưa tối đa cũng chỉ nhìn thấy thương nhân tiểu thương, còn hôm nay toàn là danh thần mãnh tướng trong truyền thuyết, thực sự là đại khai nhãn giới. Mắt thấy các lão soái từng người rời đi, tiếng trống tập hợp trong đại doanh liền vang lên, các giáo úy đều mặc giáp trụ đến đại sảnh nghe lệnh, không biết là có chuyện gì phân phó cho mình. Làm lính chính là vì công huân phấn đấu, mặc dù thời gian qua tương đối dễ chịu, vô ưu vô lự, thế nhưng mộng tưởng kiến công lập nghiệp vốn chỉ dám nghĩ, nay đã có thể có cơ hội thực hiện.

- Tiền Tùy, chúng ta xuất động trăm vạn đại quân chinh phạt Cao Ly, kết quả không tốt lắm, tất cả đều trong quân, đối với thảm bại năm đó đều rất rõ ràng, ta không phải là muốn trách ai, đó là trách nhiệm chung của cả hoàng đế và sử gia, cái ta muốn nói chính là, bên bờ Liêu thủy có một kinh quan rất lớn, nơi đó chôn cất đều là phụ huynh của chúng ta, hôm nay thi cốt bọn họ bị dã thú bới móc, làm nhục, không biết các ngươi nghĩ như thế nào? Ta dù sao cũng cứ muốn mang bọn họ về cố thổ an táng, nếu đã là đồng đội của chúng ta, chính là nên về nhà rồi.

**********

- Đại soái, ngài đang nói đến tòa kinh quan kia của Cao Ly?Lại Truyền Phong nhỏ giọng hỏi Vân Diệp, hắn không thể ngờ rằng lần này bọn hắn phải nhận nhiệm vụ gian nan đến vậy.

- Đúng vậy lão Lại, chính là tòa kinh quan kia, nghe nói có cần phải mang đủ 3 vạn 5 nghìn bộ hài cốt về. Đương nhiên, Cao Ly nói có 10 vạn bộ, chúng ta cần đốt hết thành tro rồi mang về Đại Đường, ngươi thấy sao?

Vân Diệp thấy vẻ mặt của Lại Truyền Phong thì biết nhiệm vụ này đã khiến hắn chấn động thế nào. Đại soái vừa rồi đã nói sẽ không có viện binh, không có quân hỗ trợ, chỉ có một mình thâm nhập cảnh nội Cao Ly, khó khăn đâu chỉ rất lớn.

- Đại soái, vì sao lại là chúng ta? Chúng ta chỉ là thuỷ quân không thiện lục chiến, muốn bới mộ nhất định phải lên bờ.

Lại Truyền Phong bị Vân Diệp nhìn chằm chằm, ánh mắt có chút tán loạn.
- Không bởi vì gì khác, chỉ bởi vì chúng ta là một chi thuỷ quân tinh nhuệ nhất Đại Đường, mà những đại quân giằng co với Cao Ly hiện tại không có khả năng, cũng không có năng lực thâm nhập cảnh nội Cao Ly. Lại nói bệ hạ cũng không muốn khai chiến bây giờ, cho nên chúng ta chính là làm hải tặc chết tiệt, chỉ là cái chúng ta cướp là hài cốt mà thôi.

- Đã hiểu thưa đại soái, thuộc hạ sẽ bắt đầu dựa vào những điều mục này để thao luyện tướng sĩ, chỉ là không biết ngài có thể cho thuộc hạ bao nhiêu thời gian? Các các huynh đệ lục chiến cần phải trải qua thao luyện mới có thể ra chiến trường.

Lại Truyền Phong rất nhanh đã trở về với chức trách của mình, nếu đã không trốn tránh được, vậy thì cố gắng vậy, đã làm binh thì phải chấp nhận những loại chuyện thế này.

- Kì thật cũng không có gì ghê gớm, nhân thủ Đại Đường ta không đủ, nhân thủ Cao Ly cũng không đủ. Liêu Đông chính là nơi man hoang, bình nguyên ngàn dặm chỉ có vài tòa thành lẻ trơ trọi, chúng ta ngược dòng Liêu Thủy mà lên, chỉ cần hủy diệt toàn bộ ba tòa thành trì ven sông là thoải mái tiến nhập Liêu Thủy, muốn làm gì thì làm. Chuyện cũng chẳng khó gì, ta là chủ soái chưa từng ra chiến trận còn không sợ, một tì tướng như ngươi thì sợ cái gì?

- Đại soái không thể, chúng ta đã phân công xong, ngài tọa trấn Trường An, việc này giao cho bọn thuộc hạ đi làm là được rồi. Thuộc hạ có chết cũng không có gì ghê gớm, có ngài tại thê nhi trong nhà ta chắc chắn sẽ được chiếu cố. Nhưng ngài mà xảy ra chuyện thì dù bọn thuộc hạ có hoàn thành tốt nhiệm vụ cũng chẳng được gì.

Nghe Vân Diệp nói muốn đi, không riêng gì Lại Truyền Phong ngăn cản, mà đám Dương Nguyệt Minh, Dương Nguyệt Lễ và Cẩu Phong cũng cực lực phản đối. Vân Diệp tới Liêu Đông cũng chỉ để chơi, không có tác dụng gì mấy, lại còn có thể liên lụy đến đại quân, tốt nhất là cứ ở nhà cho lành.

- Ta cũng không muốn đi, thế nhưng trong các ngươi có ai biết dùng xăng? Thứ đó dùng không tốt có thể sẽ biến thành đại họa, lão Lại, các ngươi nhiều nhất chỉ còn hai tháng để chuẩn bị. Đồng thời việc chuẩn bị xăng không thể dừng, chỉ có chuẩn bị thứ này càng nhiều, chúng ta mới có thêm nhiêu hi vọng thắng lợi. Đại quân toàn bộ đều đi, ta một soái không binh ngồi trong doanh trại trông cửa, chẳng phải sẽ bị người ta cười chết? Cho nên ta không đi không được, vả lại ta đi rồi, sau này nhỡ có việc không may ta cũng đỡ áy náy.

Cẩu Phong bước ra khỏi hàng nói:

- Đại soái nói rất phải, ngài chỉ cần tới Liêu Đông áp trận ở phía sau, xông pha chiến đấu tự nhiên có chúng ta hoàn thành. Mấy năm nay không đánh nhau rồi, lần trước Tiết Diên đà không có phần của chúng ta, lần này nhất định phải giết một trận thống khoái mới được.

Chương 590: Thị thiếp của Khúc Trác (2)

Vốn việc thủy sư Lĩnh Nam được giao cho là đại sự tày trời, nhưng qua câu nói của vài người lại trở nên ý vị tuyệt vời, giáo úy phía dưới cũng tỏ thái độ nhất định phải nhân lần hiếm hoi này đánh giết một trận cho đã.

Thấy tâm tư bộ hạ đã ổn định, Vân Diệp bàn giao mọi chuyện cho Nguyệt Minh rồi chạy một mạch về Ngọc Sơn. Vừa vào cửa đã thấy một gia hỏa ngồi xổm dưới mái hiên đang ăn mì nhồm nhoàm, nhìn y phục trên người rõ ràng là của quan phủ thất phẩm, thế nhưng nhìn bộ dáng ăn mì thì chẳng khác nào quỷ đói đầu thai. Quản gia vừa bóc tỏi cho người này vừa nói:

- Không cần vội như thế, trong nhà bếp còn nhiều, đây là bát thứ 3 rồi, cẩn thận bội thực đấy. Ăn tỏi đi, ăn mì mà không ăn tỏi thì không phải người Quan Trung.

- Được rồi Tiền thúc à, ta ở hoang sơn dã địa cũng đã 3 năm, cả ngày chỉ ăn thịt nướng, không thì cũng là cơm rang, được ăn vài cọng rau dại là mừng như năm mới rồi. Khi qua các dịch trạm dọc đường đi ta đã cố nén không ăn mì của bọn họ, rất sợ sẽ mất khẩu vị, mấy năm nay ngài biết ta thèm nhất cái gì? Chính là mì trong phủ, chỉ mong mau mau đến quý phủ để ăn bảy, tám bát. Ngày mai lại đi thư viện làm một đĩa hồng thiêu nhục (thịt kho tàu), một chút khoai tây, thêm chút rượu, ăn cho sướng miệng.

Nói xong lại cúi đầu xì xụp, không thấy hắn nhai, tất cả mì đều bị hắn tống thẳng vào bụng, một đầu sợi còn ở miệng mà đầu sợi khác đã vào tới dạ dày.

- Khúc Trác, ngươi đã trở về, thật tốt quá. Ta cứ lo lắng cho ngươi một mình ở thâm sơn rừng già, giờ trở về là tốt rồi. Không tệ, không tệ, 20 tuổi đã làm đến thất phẩm chính ấn thật không dễ dàng, lão nương ngươi đâu rồi?

Khúc Trác nghe được giọng của Vân Diệp thì mũi cay cay, thiếu chút nữa rớt nước mắt. Đưa tay gạt mắt khó khăn đứng lên, đưa hành lý cho Vân Diệp nói:

- Học sinh ở biên dã ba năm, Mông tiên sinh chiếu cố gia mẫu, để học sinh đại lễ bái tạ.

Vân Diệp vội bước tới trước đỡ Khúc Trác, đánh giá cẩn thận tên tạp dịch ngày xưa, ngây ngô trên mặt đã mất đi, thay vào đó là một đôi mắt kiên nghị, khuôn mặt cũng có đường nét rõ ràng.

- Là thể diện tự ngươi cố gắng mà được, không cần phải tạ ai. Công lao của tiên sinh ngươi ta cũng không có thể diện vơ vào người, thất phẩm quan chính ấn triều đình là danh quy thực sự do triều đình tưởng thưởng, so với chức suông lục phẩm trước đây của ngươi cao hơn không ít. Ba năm chịu khổ nơi hoang dã cuối cùng cũng biến tiểu tử láu cá thành lương đống. Tới đây, ta cũng chưa ăn cơm, đi ăn với ta một chén.

Cách ăn mì thoải mái nhất là ngồi xổm dưới mái hiên, bưng một bát lớn, bát càng lớn húp càng mạnh. Lại nhớ lại năm xưa về với về với ông bà, tiểu hài tử xấu xa cởi truồng bưng một cái bát còn lớn hơn cả đầu mình ngồi ăn dưới mái hiên, công phu luyện được từ nhỏ, một tay đặt bát sạch bách xuống, miệng đã kề vào bát tiếp theo, ăn đến không biết trời đất là gì. Tiểu tử đó hôm nay đã biến thành người phú quý, sao có thể quên gốc, vì vậy ba người cùng nhau ngồi xổm dưới mái hiên ăn mì, rất là hoành tráng.

Sau khi lót bụng một chén mì, quay đầu lại nhìn thấy lão Tiền ăn đến nỗi không dậy được, hỏi:
- Lão chắc đã ăn cơm rồi, vì sao còn ăn cùng hai người chúng ta?

Lão Tiền nét mặt già nua ửng đỏ, buông bát xuống, nhận lấy bát không của Vân Diệp xấu hổ nói:

- Vừa rồi nhìn ngài cùng Khúc Trác ăn rất thoải mái, cho nên lão cũng không nhịn được mà ăn một chén.

Ba người cùng nhau cười ha hả, bát thật ra cũng lớn, ăn cố một chút mà cũng không chống được, quay đầu lại nhìn bát không, không khỏi ai thán thời gian không trở lại, năm ngoái còn có thể ăn hai chén, năm nay đã giảm một nửa rồi.

Chậm rãi thả bộ trong vườn cùng Khúc Trác, vừa tiêu cơm vừa nghe hắn kể lại những chuyện thú vị phát sinh ở Nam Chiếu. Rõ ràng Khúc Trác đã cố kể một câu chuyện toàn sung sướng, nhưng Vân Diệp thế nào cũng không tin tất cả chỉ có sung sướng mà không có đau khổ.

- Cứ như vậy, tiên sinh, từ khi ngài biến mất ở Hoàng Hà, học sinh liền nhân cơ hội kích động những du hiệp này phản loạn, mật thám Bách kỵ ti của Đại Đường cũng nhân cơ hội khởi sự, sau khi giết lui đám man vương này, thân tín của Đậu Yến Sơn cũng chết không ít, hoàng kim cũng bị đám du hiệp tranh mua không còn, chỉ tiếc bọn họ chỉ có mệnh cầm mà không có mệnh tiêu. Phủ binh Thục trung bao vây toàn bộ người rời khỏi, chỉ cần lục soát trên người thấy có hoàng kim thì trực tiếp một đao chặt đầu, một câu cũng không nói.

- Những người đó đã định trước là phải chết, nghề của Đậu Yến Sơn chính là bán mạng, bọn họ nếu dám làm vậy chắc chắn đã có chuẩn bị tinh thần. Người chết vì tiền, chim chết vì ăn, cổ nhân thật không sai chút nào.Khúc Trác gật đầu nói tiếp:

- Không lâu sau, Bách kỵ ti có một vị Phó thống lĩnh tới, lệnh học sinh tiếp tục khắp nơi kết giao với thổ vương Nam Chiếu, lừa gạt Xá Chiếu, còn Ô Man, Bạch Man học sinh cũng từng tiếp xúc. Có thể nói học sinh đã chạy khắp Nam Chiếu, nơi nào cũng có nhận thức nhất định. Man nhân hoàn toàn bất đồng với chúng ta, chính là hành sự theo phong tục cổ, có thời gian học sinh cho rằng mình đã tới thời đại thánh vương, chỉ là sau khi thấy thảm trạng của nô lệ học sinh mới hoảng sợ giật mình tỉnh giấc. Loại trật tự này của Nam Chiếu được lập trên sự thống khổ của nô lệ, sự tàn khốc của thủ lĩnh đối với nô lệ học sinh không dám nói.

- Có gì mà không dám nói, ta biết một loại, chính là nhét ấu trùng một loại sâu vào miệng người sống, sau đó bít tất cả khiếu môn lại. Loại sâu này ăn huyết nhục từ từ lớn lên, rất kì quái là loại sâu này có thể từ từ ăn xương nhưng tuyệt đối không đụng tới da người đó. Đến cuối cùng cả người biến thành một cái túi da thật lớn, sâu này lại giao phối trong túi da, tiếp tục để trứng, cho đến khi số lượng sâu nhiều tới nỗi phá da người mới thôi. Có người gọi cực hình này là "kén người", đúng không?

- Quả nhiên ngài đã gặp qua, vì sao ngài không ngăn cản?

Khúc Trác nhắc tới chuyện này tự hồ có chút dữ dội, Vân Diệp kì quái liếc hắn một cái, hỏi:

- Ngươi cản trở?

Khúc Trác gật đầu, chỉ vào một thiếu nữ đứng dưới bóng râm nói:

- Chính là nàng, ta không đành lòng nhìn nàng bị người ta biến thành kén người, cho nên đã dùng ngọc bội chuộc lấy. Vốn định bảo nàng về nhà, nhưng nàng nhất quyết dù chết cũng không về. Không còn cách nào khác, Đại Đường không cho Man nhân rời rừng, ta đành phải lấy danh phận thiếp để mang nàng về Đại Đường, ngài thấy thế nào?

Vân Diệp quay đầu lại nhìn tiểu nữ tử yếu nhược trong bóng râm, dáng người nhỏ bé, gầy tong teo, nhiều nhất cũng chỉ 10 tuổi, lập tức xoay tay lại gõ lên đầu Khúc Trác, tức giận nói:

- Vương bát đản, kia chỉ là hài tử nho nhỏ, nhân nghĩa lễ nghĩa liêm sỉ mấy thứ ngươi học ở thư viện vứt đi đâu rồi?

Khúc Trác há mồm còn chưa kịp giải thích thì đã thấy tiểu cô nương kia lao tới, cắn ngay một cái lên đùi Vân Diệp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau