ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 581 - Chương 585

Chương 581: Biến đổi lượng dẫn tới biến đổi chất

Rời hoang cung, Nhan Chi Thôi không muốn ngồi xe trâu nhà mình, bảo Vân Diệp tiễn mình một đoạn, đỡ ông cụ lên xe xong mới chui vào, vừa vào đã thấy hai mắt ông cụ sáng như sao, không nhầm được, có ông già gần trăm tuổi nào hai mắt lại như thế không?

- Tiểu tử, trên đời này thực sự có nơi không ai biết sao? Nếu có núi tiên ngoài biển, không biết đẹp nhường nào?

- Lão gia tử, đừng nằm mơ nữa, tiểu tử tới Bồng Lai, Phương Trượng rồi, chỉ là cái đảo nát, trên đó không có thuốc trường sinh, chỉ có cỏ dại và rắn độc, còn có khỉ đầy núi, bị người ta lừa không ít tiền.

Nhan Chi Thôi thấy Vân Diệp không hề có ý đùa cợt, thở dài:

- Lời ca đó đúng là không thuộc nhân gian, Vân Diệp, mong rằng ngươi nói chính xác, không có núi tiên, cũng không có thần tiên, nếu không hậu quả khó lường, ta thấy lòng của bệ hạ đã dao động, nếu đi vào vết xe đổ của Tần Hoàng thì rất tệ.

- Nhan sư, tiểu tử có thể khẳng định, văn tự đó là của nhân gian, người không viết được, không có nghĩa là người khác không viết được. Tiểu tử đã gặp một cao thủ làm thơ, thơ của ông ta như trừ miệng chảy ra, uống một ngụm rượu là có cả đống thơ, lão gia tử muốn có bao nhiêu, ông ta há miệng ra là có. Tiểu tử tin chắc, Đại Đường thịnh thế kéo dài thêm trăm năm nữa, người như vậy sẽ xuất hiện, hơn nữa còn có khắp nơi, tới khi đó người xem thi ca như vậy, chỉ là bài hay hơn một chút, không liên quan tới thần thiên quỷ quái, ai nó có yêu quái, nói cho tiểu tử, tiểu tử đi xem sao.

Nhan Chi Thôi nhìn Vân Diệp với ánh mắt kỳ quái:

- Sao ngươi biết trăm năm sau sẽ có vô số người như thế xuất hiện?

- Lão gia tử, trong số học vấn của tiểu tử có một môn gọi là vật lý, trước kia tiểu tử gọi nó là khác vật, về sau mới sửa thành vật lý, trong đó có một đạo lý, gọi là biến đổi về lượng dẫn tới biến đổi về chất, cùng với việc người đọc sách nhiều lên, thơ nhiều lên, trong số vô vàn bài thơ xuất hiện một bài đặc biệt ưu tú không có gì là lạ. Lão gia tử, sống thêm một trăm năm nữa dứt khoát thấy nhân vật tài năng tuyệt thế như vậy.

Mặt Nhan Chi Thôi hiện lên vẻ mong đợi, dựa vào vách thùng xe nói:

- Lão phu có thể sống qua năm nay hay không còn chưa biết, sao dám hi vọng trăm năm sau, xuân nở, hạ dài, thu rụng, đông sát, vạn vật như thế, con người cũng như thế. Lão phu miễn cưỡng có thể coi là ve sầu mùa đông, chỉ cần một trận tuyết lớn là về với đất, thịnh thế ngươi miêu tả lão phu không thấy được nữa rồi, tương lai nếu ngươi có tác phẩm nào đặc biệt xuất sắc đốt trước mộ lão phu, để lão phu chung vui.

- Tiểu tử chẳng ngốc thế, nếu lão gia tử toi đời rồi, còn không mau đầu thai làm người, đợi trong mộ làm gì? Đại thịnh thế sắp tới rồi, lúc ấy làm người là lãi nhất, kiếp này lão gia tử trăm năm gian nan, kiếp sau nhất định là nhân vật thi phú phong lưu, mở miệng là thơ tuôn ra như suối, tới khi đó lão gia tử đắc ý ở thanh lâu, nhớ gọi tiểu tử một câu, có ám thị là được, lão gia tử cho rằng khi đó chúng ta gặp nhau nháy mắt trái hay nháy mắt phải thì hơn?

- Ha ha ha.
Nhan Chi Thôi cười tới không thở nổi, vỗ ngực nói:

- Nói chuyện với ngươi thật thoải mái, đám nhỏ trong nhà tuyệt đối không nói chữ chết trước mặt ta, chỉ có ngươi không kiêng kỵ gì cả. Hay lắm, nếu có một ngày như thế, ta qua cầu Nại Hà không uống canh Mạnh Bà, còn nhớ kiếp trước, nhất định ám thị với ngươi, ha ha ha.

Nhan Chi Thôi cũng có một căn nhà ở phường Hưng Hóa, ở sâu trong rừng quả, khi mùa xuân hoa lê nở rộ, nơi này nhất định là thắng cảnh nhân gian, Nhan Chi Thôi được Vân Diệp dìu xuống xe, ngồi lên xe lăn chuẩn bị trước, lộc cộc đi về phía đại môn, ông cụ không quay đầu lại, chỉ giơ một cái tay lên vẫy coi như tạm biệt.

Vân Diệp đứng dưới cây lê, tới khi đại môn Nhan gia đóng lại rồi mới lên xe, mấy cái lá cuối cùng trên cây lê sau lưng cũng bị gió lạnh ngắt xuống, quay vòng vòng, bị gió thổi lên cao, dần dần biến vào bóng tối, không biết rơi xuống nơi nào.

Tân Nguyệt ngồi ở cái bàn nhỏ trước đèn chống cằm đợi trượng phu về, vốn Na Mộ Nhật cũng đợi, nhưng vừa rồi cho con bú, con ăn no ngủ mất, kết quả Na Mộ Nhật cũng ngủ luôn, bầu vú no căng lộ cả ra ngoài, đầu núm vú hồng sậm còn đeo giọt sữa. Tân Nguyệt không chịu nổi đứng dậy kéo áo che đi, nhìn nha đầu nằm tùy tiện bên người mẫu thân, còn Na Mộ Nhật ôm gối ngủ, chỉ biết lắc đầu bất lực, bế nhà đầu lên cho vào trong nôi, lại ra bàn ngồi đợi.

Cửa mở ra, Vân Diệp đi vào, mang theo cái lạnh run người, thấy Tân Nguyệt muốn đứng dậy, xua tay, tự mình cởi áo choàng treo lên giá, sưởi ấm người bên lò mới chà tay tới bên Tân Nguyệt, hỏi nhỏ:

- Sao còn chưa ngủ? Đã canh ba rồi, nếu ta không nhờ Nhan lão gia tử thì lúc này còn ở điện Vạn Dân, nói với nàng rồi, đừng đợi, yến tiệc trong hoàng cung tới sáng cũng chẳng lạ.

Tân Nguyệt rót cho trượng phu chén trà, cười nói:- Chàng không về, ai có tâm tư mà ngủ, không giống người trên giường, cho con bú xong ngay y phục chẳng biết mặc, để vú tô hô ra đó ôm gối ngủ, vứt con sang một bên.

- Tính Na Mộ Nhật là thế, đến giờ vẫn còn là trẻ con, khai xuân để nàng ấy mang con về thảo nguyên thực sự ta không yên tâm nổi, nhưng không có con ở bên thì Na Mộ Nhật rất đáng thương, đành như vậy thôi. Thôi không nói chuyện này nữa, nàng cũng mệt lắm rồi, mai phải về Ngọc Sơn, ngủ sớm đi.

Tân Nguyệt đáp lời, bê chậu bên lò tới, thêm nước nóng, ngồi bên giường rửa chân cho Vân Diệp, trước kia Vân Diệp không quen người khác rửa chân cho mình, mấy năm qua cũng quen dần rồi, không phải Tân Nguyệt thì là Na Mộ Nhật, Lý An Lan cũng thế, đó là một loại phương thức biểu thị sự thân mật ở Đại Đường, chẳng phải do ai áp bách ai. Khi Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật ở cữ, Vân Diệp rửa chân cho các nàng không ít, về sau không rửa nữa, vì mỗi lần rửa là các nàng khóc hết nước mắt, bực cả mình.

Trong mơ Na Mộ Nhật tựa hồ cảm nhận được trượng phu đã về, ném gối đi chui vào lòng Vân Diệp, vạt áo vừa che kín lại bung ra, Tân Nguyệt bất mãn rửa chân cho trượng phu vừa nhìn trượng phu rối rít đắp chăn cho Na Mộ Nhật, hận không thể ăn hai bầu vú trắng muốt kia như bánh bao...

Trong thành có cái thói xấu là nuôi gà, trời chưa sáng đã gáy loạn cả lên, hôm qua Vân Diệp không ngủ ngon, nửa đêm nha đầu đột nhiên khóc ré lên, nhũ nương dỗ thế nào cũng không ăn thua, Na Một Nhật bế cũng khóc, cho bú không ăn, vừa cho núm vú vào mồm đã nhả ra, Na Mộ Nhật lo cuống lên. Vân Diệp nhận lấy con, khuê nữa ngừng khóc ngay, rất thần kỳ, Vân Diệp cũng chẳng hiểu nổi do đâu.

- Nhất định là phu quân về quá muộn, mang theo thứ không sạch sẽ, làm nha đầu sợ, thiếp thân và nãi mụ, Na Mộ Nhật là nữ tử, âm khí nặng, không trấn nổi tà ma, chỉ có dương khí của phu quân là làm tà ma lui, mai nhất định phải mời mấy vị pháp sư làm pháp sự.

Nghe những lời quỷ thần của nàng, Vân Diệp bực tức nói:

- Nàng có chắc không phải tiếng kêu của nàng làm con sợ chứ?

Na Mộ Nhật gật đầu rối rít, lấy tay minh họa độ cao, ý nói hôm qua Tân Nguyệt kêu rất to.

Thẹn quá hóa giận, tại ai chứ? Đêm qua ai bày ra mấy tư thế kỳ quái? Hại nàng không kìm nổi, Tân Nguyệt chui vào chăn, còn kéo Na Một Nhật theo, chỉ còn lại một mình Vân Diệp ngồi ở đầu giường ngủ gật, nha đầu không chịu, lại bắt đầu khóc ré lên, hết cách, Vân Diệp đành đứng lên bế con đi đi lại lại, miệng còn hát đứa bé này mới chịu yên tĩnh.

Đợi nha đầu ngủ rồi, Vân Diệp cũng mệt lả đi, mới chuẩn bị ngủ một lúc thì bọn gà trống chết tiệt lại gáy, Vân Diệp thiếu chút nữa muốn xông vào chuồng gà, bẻ cổ hết bọn chăm chỉ đó, ném vào nhà bếp làm bữa sáng.

Nha đầu ngủ, Vân Diệp cũng ngủ, Tân Nguyệt thấy trượng phu không muốn dậy, đành bảo với hộ vệ, hôm nay hầu gia không về Ngọc Sơn nữa, mai về.

Chương 582: Bộ hạ (1)

Không về Ngọc Sơn thì Vân Diệp cũng không ngủ được, y quên mình là thống lĩnh thủy sư Lĩnh Nam, đi tới đâu là cửa phải bày tiết việt, chính là một cái rìu đồng nát buộc rất nhiều tua hồng, trông rất kỳ quái, là tượng trưng cho quyền lực, nói lên chủ nhân đang ở nhà, khách bình thường thì từ chối là được, cứ nói chủ nhân bị bệnh không tiếp khách, nhưng có thứ ác khách không thèm quan tâm, ví dụ như Trường Thôn thị.

Trường Tôn thị cả đêm không ngủ dung nhan vẫn lộng lẫy, nữ nhân sắp bốn mươi tuổi rồi mà tinh lực còn như thế, đúng là khiến người ta bội phục. Trường Tôn thị tới rồi, Vân Diệp không cần vờ vịt, nói chuyện câu được câu chăng, người co trên ghế như đống bùn nhão, nỗ lực đối phó với bà ta xong để còn ngủ.

- Mới vài năm, một thiếu niên trẻ trung rơi vào ổ ôn nhu không biết tiết chế thành ra thế này, sáng sớm ra mà ngủ gà ngủ gật, Tân Nguyệt, cho y chậu nước lạnh, để y tỉnh táo lại.

Trường Tôn thị thấy hỏi một đằng Vân Diệp đáp một nẻo thì nổi giận, Tân Nguyệt không dám làm trái, lập tức bê chậu nước tới, lấy nước lạnh lau mặt cho trượng phu.

Tỉnh ngay lại, Vân Diệp cười khổ:

- Nương nương, hôm qua nha đầu khóc cả đêm, trừ vi thần bế thì không khóc, người khác không ai làm gì được nó, tới sáng mới chịu yên.

Mặc dù y chỉ nói nửa sự thật, nhưng cũng không thể bảo y nói dối.

Nghe nói thế sắc mặt Trường Tôn thị mới dịu lại, hỏi:

- Ngươi giấu ngọc bội đi đâu rồi, bản cung muốn xem, khúc từ ngươi hát hôm qua đúng là rất giống ca khúc của tiên cung, cho nên bản cung rất muốn xem.

- Nương nương, ngọc bội đương nhiên còn, vi thần giấu nó đi, người muốn xem không sao, dù tặng cho người cũng không thành vấn đề, nhưng bệ hạ xem thì không hay. Tốt nhất là nương nương xem xong thì nghiền nó thành bột, thề là xong, không ai nghĩ tới đất thần tiên gì nữa.

Vân Diệp bực thật rồi, rõ ràng không có cái chỗ kỳ quái đó, cứ dứt khoát nói là có, nhất định nạp mạng vào đó mới chịu yên, chết rồi còn thành nhân vật tinh anh.

Trường Tôn thị hơi do dự, bà rất rõ trượng phu mình tính cách thế nào, nếu thực sự có được ngọc bội, chìm đắm vào thì gay go to, hiện trượng phu không bỏ thể diện xuống để đòi Vân Diệp ngọc bội, còn muôn duy trì thể diện minh quân, đợi tới lúc nào đó không kiềm chế nổi sự tỏ mò, không thành chuyện lớn mới là lạ.

- Cũng được, bản cung không xem nữa, ngươi cất t hứ đó cho thật kỹ, đừng có ném đồ giả ra ngoài nữa, ném có một lần mà thiên hạ chết bao người, hiện bản cung đã lệnh trong hoàng cung không được nói ngọc bội kia là giả, dù sao chỉ vài người nhìn thấy, bịt miệng cũng dễ.

Nghe Trường Tôn thị nói nhẹ nhàng, nhưng trong đầu Vân Diệp lại hiện lên cảnh xác chết chồng chất, trước kia xem phim về hoàng cung, phi tử bất ngờ có thai đều khiến cả đống người chết, khỏi nói tới loại bí mật siêu cấp như Bạch Ngọc Kinh, vậy có bao nhiêu người bị ném xuống giếng rồi? Chẳng trách mà người có chức quyền trong hoàng cung uống nước đều lấy từ suối trên núi, bất đắc dĩ lắm mới uống thứ nước ngâm thi thể.

Nhìn thấy Vân Diệp rùng mình, Trường Tôn thị vỗ bàn:

- Nghĩ bậy nghĩ bạ gì đấy, bản cung là loại người tàn nhẫn hiếu sát à? Một cái ngọc bội nát chưa đáng giá bằng mạng người, chẳng lẽ trong lòng ngươi, bản cung là một độc phụ.Vân Diệp thấp giọng nói:

- Lần trước sập hoàng cung còn thấy nương nương xách đao dính máu, thần sợ tới không dám đến gần, chẳng may tâm tình nương nương không tốt, cho thần một đao thì thần chết oan rồi.

Câu này này làm Trường Tôn thị không còn gì để nói nữa, gõ bàn, đi hai vòng, thình lình tới trước mặt Vân Diệp, đưa tay ra nhéo tai y, ra sức vặn, đau tới mức làm y la toáng lên.

- Ngươi cũng tính là đệ tử của ta, đối đãi với sư trươngr như thế là đại bất kính, hôm nay phải tính nợ cũ với ngươi, một hầu tước dữ quốc đồng hưu thành cái tính vô lại như thế, là ông trời mù mắt. Hôm nay có gan oán trách bản cung, lần sau có gan mắng bệ hạ, có điều chắc chắn ngươi đã làm thế rồi phải không? Đánh ngươi một trận không oan chứ?

Có hoàng hậu nhà ai lại nhéo tai người ta như mụ hàng tôm hàng cá thế không? Có chứ, chính là Trường Tôn thị, trước kia nhìn bà ta ngược đãi Lý Thừa Càn, mình còn tiếc nuối, giờ đến lượt tai mình bị nhéo như tai lừa vậy.

Vân Diệp bắt đầu chửi bới Tư Mã Quang, trong ( tư trị thông giám) miêu tả Trường Tôn thị thành hoàng hậu gần như hoàn mỹ, tên khốn đó trốn trong hầm tưởng tượng ra dung mạo và sự dịu dàng của Trường Tôn thị, chảy nước dãi viết ra hiền hậu một thời, hại mình vừa gặp bà ta là tôn kính tám phần, ngưỡng mộ hai phần, bị người ta vò đi nắn lại trong tay mà không dám phản kháng, hiện thì hay rồi, Trường Tôn thị ngày càng quá ra.

Trên lịch sử chẳng phải nói bà ta chỉ sống được hai năm nữa sao? Mau lên! Không phải nói bà ta nằm giường suốt hơn một năm sao? Mau lên! Không phải nói bà ta mang bệnh sinh ra Kim Thành công chúa sao? Mau lên!

Có lẽ là Trường Tôn thị nghe thấy khát khao của Vân Diệp, tay nhéo tai y, nhéo đi nhéo lại đột nhiên buông tay ra, che miệng nôn khan vào ống nhổ một hồi.

Vân Diệp ngoáy lỗ tai, rất sạch, không có thứ bẩn thỉu như ráy tai, vì sao Trường Tôn thị phản ứng mạnh như thế? Tân Nguyệt hãi hùng khiếp vìa chạy tới pha cho hoàng hoàng một cốc trà nóng, Trường Tôn thị nhận lấy uống cạn, sau đó ngồi xuống ghế tự bắt mạch cho mình. Vậy mà cũng được à? Vân Diệp tròn mắt nhìn Trường Tôn thị nhắm mắt nghe mạch.Một lúc sau, Trường Tôn thị mở mắt ra, tựa hồ rất vui vẻ, nắm tay Tân Nguyệt nói chuyện phụ nữ một hồi, đuổi Vân Diệp đi thật xa, Vân Diệp nấp sau cột gặm bánh bao nhìn thấy Trường Tôn thị hớn hở rời đi, ù ù cạc cạc hỏi Tân Nguyệt:

- Sao thế, có phải hoàng hậu nhéo tai ta có nên mới vui vẻ thế không? Xem ra sau này chỉ cần nàng gặp chuyện không vui cứ nhéo tai ta là xong, cho nàng biết, điển cố sinh ra như thế đấy.

Tân Nguyệt tức khí đánh Vân Diệp một cái, khoác tay y nói:

- Nương nương có hỉ rồi, vừa rồi còn hỏi thiếp có không, phu quân nói xem, hơn một năm rồi, vì sao còn chưa co gì?

Nàng sốt ruột xoa bụng hỏi.

- Có gì đâu, chỉ cần chúng ta nỗ lực thêm một chút là sẽ được, hiện giờ mới có hai đứa mà sắp lấy mạng cha nó rồi, thêm nữa thì ta còn đường sống không?

- Mặc kệ, nhân đinh là ta ít ỏi, có mỗi Bảo Nhi là nam đinh, vậy không được, phải có năm sáu đứa mới có thể kế thừa gia nghiệp của chàng, Bảo Nhi kế thừa tước vị rồi, còn lại là kế thừa học vấn của chàng, không bỏ thứ nào hết.

Tân Nguyệt nói đầy hào khí, tựa hồ nhìn thấy trẻ con chạy khắp sân Vân gia.

Nữ nhân này không xong rồi, ghen tỵ người ta là công gia, nhà mình là hầu gia, ghen tỵ người ta có bảy tám con, nhà mình chỉ có hai đứa, giờ ngay cả hoàng hậu phưỡn bụng lên cũng ghen tỵ, nhìn ngón tay nàng múa may, Vân Diệp cảm giác có cả vạn con ruồi bay quanh mình.

- Được rồi, muốn có con chúng ta vào phòng chế tạo luôn, đừng thừa lời nữa, đi luôn.

Thấy trượng phu nổi giận, Tân Nguyệt ngượng ngùng đánh Vân Diệp một cái, lấy ngón tay khẽ búng cái lỗ tai đỏ dừ của y, cười khúc khích bỏ chạy vào phòng trong tiếng gầm rú của Vân Diệp, đóng cửa lại cười một mình.

Vân Diệp vác cái tai đỏ ngồi ở đại sảnh tiếp kiến đám Lão Lạ, toàn là bộ tướng của mình, không cần khách khí, khách khí còn làm hỏng quy củ. Bốn người bọn họ đứng thẳng tắp ở đại sảnh, ai nấy đều mặc quân trang, khải giáp tuy hơi cũ kỹ, nhưng rất thực dụng, dưới chân mỗi người là một bộ khải giáp do Vân gia đặc chế, đen xì xì, trên là lớp dầu ngô đồng, từ khi Tôn Tư Mạc vô tình làm ra lưu toan ( H2S), khải giáp Vân gia thêm một tầng công nghệ khử ô xi hóa, tuy trông khó coi, nhưng so với khải giáp trước kia chống chịu ăn mòn tốt hơn, không sợ nước mưa nữa.

- Lại Truyền Phong, Dương Nguyệt Minh, Dương Nguyệt Lễ, Cẩu Phong, cáo thân binh bộ của bốn người các ngươi đã phát tới đại doanh chưa?

Vân Diệp ngồi trên ghế da hổ trầm giọng hỏi thủ hạ:

Chương 583: Bộ hạ (2)

- Bẩm Đại thống lĩnh, cáo thân của bốn người bọn thuộc hạ đều đã tới nơi, chức vị của thuộc hạ thăng nửa cấp, Nhị Dương và Cẩu giáo úy cũng như thế, đa tạ ơn đề bạt của Đại thống lĩnh.

Lão Lại nói xong liền cùng ba người kia vén chiến bào quỳ một gối xuống, Vân Diệp xua tay bảo bọn họ đứng dậy, lúc này trong đại sảnh chỉ có Lưu Tiến Bảo toàn thân giáp tụ ưỡn bụng đứng bên Vân Diệp, ngoài cửa là tám gia tướng võ trang đầy đủ, nha hoàn phó dịnh không dám đi qua đại sảnh, ngay cả Tân Nguyệt cũng không dám, chuyện này Trình phu nhân đã dạy Tân Nguyệt từ lâu, nữ nhân không được hỏi tới chuyện quân ngũ, ngay cả nhìn cũng không được. Tân Nguyệt tuân thủ nghiêm ngặt, nàng biết trong quân nhiều quy củ.

- Đó là nhờ các nươi có nền tảng tốt, nếu không ta muốn đề bạt các ngươi cũng chẳng có cớ, may bản soái ở binh bộ có vài phần thể diện, bọn họ làm rất nhanh. Theo ta sẽ không phải chịu thiệt, huống hồ các ngươi đều là người cũ, thủy quân chúng ta không thiếu tiền tài, chỉ thiếu công lao. Con mẹ nó, quan hức của lão tử tới tận cùng rồi, cần công lao làm cái chó gì nữa, chụp cái mũ dữ quốc đồng hưu xuống là bệ hạ không định phong thưởng cho ta nữa.

- Cho nên các ngươi hưởng lợi, chỉ cần lập công, thủy sư Lĩnh Nam ta không có chuyện che giấu không báo lên, bản soái chỉ huy một vạn ba nghìn tướng sĩ, hơn tám trăm chiến hạm, nay đảm nhận chuyện vận lương, có thể nói là nhiệm vụ nặng nề, lương thực ở Trường An không bao giờ đủ ăn, người quá nhiều.

- Chúng ta đã nhận nhiệm vụ này thì phải làm cho tốt, thời gia qua các ngươi ít nhiều cũng biết quy củ ở trong doanh rồi, đó là không được nhúng tay bừa bãi, kẻ nào vươn tay ra là chặt, chặt luôn cả đầu. Chuyện mất mặt hút máu lính không được xảy ra trong thủy sư chúng ta, phạm sai lầm thì đánh đòn, biệt giam, chặt đầu, chỉ không có chuyện phạt quân lương, các ngươi phải chấp hành theo. Đều là phủ binh cả, ra ngoài làm lính chẳng có tiền lương, có điều thủy sư có, khi thuyền trống ta cho phép chở ít hàng, nhưng là hàng của thủy sư chúng ta, hàng của người ngoài một hạt gạo cũng không cho, các ngươi nhớ chưa?

- Vâng!

Bốn người đồng thanh đáp to:

Vân Diệp hài lòng gật đầu:

- Các ngươi cũng biết, bản soái chẳng hiểu cái đếch gì về binh pháp hết, cho nên chuyện kiếm lối ra, thăng quan, phát tài cho huynh đệ là của bản soái, bị người ta ức hiếp có thể tìm bản soái ra mặt cho các ngươi, huynh đệ không có cái ăn, không có tiền, lập công không được thăng quan đều có thể tìm ta, thậm chí con bà làm ma thế mạng cũng có thể tìm bản soái, bản soái nhất định khiến các ngươi vừa lòng. Nhưng xung phong hãm trận, quyết chiết đánh địch, công thành cướp trại là của các ngươi, hiểu chưa? Nếu thấy không bằng thì đề xuất ra, ta sẽ đưa các ngươi về chỗ cũ.

- Đại soái! Chỉ thứ chó má mới cho là không công bằng, lên trận giết địch vốn là bổn phận của mạt tướng, bọn mạt tướng không sợ đổ máu hi sinh, chỉ sợ tương lai không có kết cục tốt. Bọn mạt tướng mới với thủy quân mà lương thưởng tự nhiên tăng gấp đôi, bà nương con nhỏ có chỗ ở, càng chưa nói tới có tiên sinh tốt nhất dạy bọn nhỏ, ơn này bọn mạt tướng chết cả trăm lần cũng không báo đáp hết được, nếu có ai nghi ngờ quyết định của đại soái, phải hỏi thanh đao của mạt tướng có đồng ý không.

Vân Diệp hài lòng gật đầu, bản thân là cái thứ gì thì tự biết, hai quân đối trận bất cẩn một chút là toàn quân bị diệt, mình chỉ huy bừa chẳng bằng giao cho những dũng tướng có kinh nghiệm này, chỉ là người mà mình cần mãi mà chưa xuất hiện, làm Vân Diệp rất đau đầu.

Đại Đường xưa nay không coi trọng thủy quân, cho nên Vân Diệp mới có cơ hội tự thống lĩnh một quân, so với việc nói Lý Nhị nhìn trung tài năng quân sự của y, không bằng nói nhìn trúng tài kiếm tiền của y. Cả một hạm đội giờ không cần triều đình đầu tư, ngược lại mỗi năm thu lợi không ít, riêng điều này Lý Nhị đã hài lòng rồi.

Hiện giờ tướng sĩ thủy quân nơi khác đều vắt óc tìm cách vào thủy sư Lĩnh Nam, Vân Diệp thừa cơ thu nạp mấy dũng tướng trên biển, khiến thống lĩnh thủy sư khác đều dâng tấu đàn hặc Vân Diệp, chuyện này y chẳng bận tâm, bất kể là binh bộ thay thượng thư tỉnh đều không báo chuyện nhỏ nhặt này lên hoàng đế.Thi lễ xong, công việc cũng xong, không khí tức thì nới lỏng, Vân Diệp cho bốn người ngồi xuống, mang trà nước lên, tán gẫu chuyện trong quân, tăng cường tình cảm.

- Hầu gia, vừa rồi mạt tướng nhìn như nhìn thấy xa giá của nương nương từ phủ ra, chẳng lẽ hôm nay nương nương tới phủ?

Lại Truyền Phong ỷ vào thân quen với Vân Diệp, hỏi nhỏ:

Vân Diệp cười khổ chỉ cái tai giờ vẫn còn đỏ au:

- Hôm qua tới điện Vạn Dân tham dự yến hổi, chẳng may đắc tội với nương nương, nên tới tính sổ với ta, tai sắp bị kéo rách rồi.

- Nương nương hôm nay tới là vì nhéo tai hầu gia?

Bốn người đồng loạt mở to mắt ra:- Chứ còn vì cái gì được nữa, nương nương có thể coi là lão sư của ta, chỉ cần ta phạm lỗi là không bao giờ buông tha, chuyện cũ không muốn nhớ lại, trước kia vì dạy nghi biểu cho ta và thái tử, nương nương hạ lệnh buộc ta và thái tử lên ghế tập ngồi, tư vị đó không dễ chịu.

Vân Diệp cố ý nhắc tới quan hệ sâu xa của mình và nương nương là muốn để lại một ấn tượng cho đám mãnh tướng này, đó là chủ soái mình thủ đoạn thông thiên, làm việc dưới trướng nhất định không tệ. Con người đều theo lợi tránh hại, nhất là ở trong quân ngũ, ôm cái chân to rất quan trọng, theo không đúng người, nhẹ thì cả đời long đong lận đận, nặng thì mất mạng.

Bốn người nhìn nhau một cái, khi đối diện với Vân Diệp càng tỏ ra cung kinh, uống một chén trà, ăn vài miếng bánh rồi đứng dậy cáo lui, chuẩn bị tới đại doanh thủy quân tiếp tục thao luyện một nghìn tướng sĩ lục chiến đội.

- Đem rác rưởi trên người các ngươi vứt đi, ở đây có bốn bộ giáp trụ, trong thủy quân chỉ có bốn người các ngươi tệ nhất, đây là khải giáp mới do xảo tượng Vân gia làm ra, lần trước đo người các ngươi là vì thế. Mang đi đi, thứ này nhìn nhẹ nhàng, nhưng năng lực phòng ngự không kém quang minh khải, thậm chí còn hơn, con bà nó, còn bắt lão tử bỏ tiền trang bị cho bộ hạ của mình.

Bốn người mừng rỡ, khải giáp tốt nhất của Đại Đường xưa nay đều từ Vân gia mà ra, chỉ là Vân gia khống chế rất nghiêm, rất ít có khải giáp thất lạc ra ngoài, ở chợ có tiền chẳng mua nổi, nghe nói được tặng, bốn người sao chả mừng phát điên.

Bộ hạ đi rồi, Vân gia có lại được sự yên tĩnh trước kia, nhìn quản sự tiễn chân bốn vị tướng quân, Tân Nguyện ra đại sảnh, thấy trượng phu ngồi một mình trên ghế ngủ gật, hỉ hửng áp vào lưng Vân Diệp nói:

- Phu quân à, bốn vị tướng quân này mời từ Tả Vũ vệ phải không, Đỗ gia nương tử nói với thiếp thân, chàng chiếm lợi lớn, Đỗ tướng quân mấy ngày qua nổi điên, nói mãnh tướng ở Tả Vũ vệ doanh bị chàng lấy hết, giờ ông ta là tướng không quân.

Vân Diệp ngả mình ra sau, để ngồi dễ chịu hơn:

- Còn chưa nghe ra à, Đỗ gia đang đòi bồi thường đấy, công sự thua mất một chiêu, nên muốn kiếm lại thể diện ở mặt khác, có điều lần này nhường hắn một lần, nhà ta và Đỗ gia có qua lại làm ăn với nhau không?

- Có chút liên quan về chuyện buôn bán đồ da, Đỗ gia vốn kinh doanh đồ gia, nhưng nhà ta mang da từ Liêu đông về, Đỗ gia kinh doanh không tốt nữa.

Tân Nguyệt thời gian qua đã rèn luyện thành thục rồi, Đỗ gia nương tử nói chuyện này chẳng qua là muốn kiếm ít lợi lộc từ chuyện làm ăn của Vân gia, cho nên nàng mới nói cho trượng phu.

Chương 584: Con sâu lười

Vân gia khác với nhà khác, da của nhà mình, tự đem bán, chưởng quầy tiện nghi phường yêu cầu mấy lần đều bị Tân Nguyệt từ chối, Liêu Đông là chốn lãnh lẽo khắc nghiệt, nên nơi đó sinh ra da tốt, hàng nơi khác đều kém một bậc, tất nhiên giá cũng khác nhau.

- Cho Đỗ gia một cửa hàng ở chợ đi, chọn chỗ tốt ấy, cho phép Đỗ gia mang da về bán, chúng ta chỉ bán loại thượng hạng, thị trường tầm trung nhường ra.

Vân Diệp nghĩ một lúc rồi nói với Tân Nguyệt quyết định của mình, Tân Nguyệt gật đầu, lần sau các quý phụ tụ hội, mình sẽ uyển chuyển truyền tin này cho Đỗ gia, để họ biết Vân gia không phải cái nhà chỉ biết chiếm lợi không chịu được thiệt thòi.

Tối ngủ không ngon, hiện đầu óc Vân Diệp mơ mơ hồ hồ, nếu còn không ngủ, đưa ra quyết định cũng lẫn lộn.

Nghiêm khắc nói với Tân Nguyệt, mình bị bệnh rất nặng, cần nghỉ ngơi, hiện bất kể là ai cũng đóng cửa không gặp, ngủ ngon một giấc mới là chuyện cấp bách, Trường An nước sâu sóng dữ, cần phải có một cái đầu tỉnh táo.

Khi Vân Diệp tỉnh lại phát hiện ra trời đã tối om, cả đêm không ngủ, lại thêm ân ái quá độ, nghỉ ngơi thời gian dài như thế vẫn thấy toán thân nhức mỏi, nằm trên giường đầu óc không ngừng vật lộn, có nên dậy ăn một bữa không? Hay là tiếp tục ngủ?

Trong phòng im phăng phắc, chỉ có ánh sáng lập lòe phát ra từ lò, ấm nước trên lò đang sôi ùng ục phả ra hơi trắng. Nước sôi pha một chén trà thơm, vị nhất định không tệ, hương hoa mạt lỵ sẽ tràn ngập khắp phòng. Chỉ cần gọi một tiếng sẽ có nha hoàn làm xong tất cả đưa tới tận miệng, nhưng Vân Diệp không gọi, cái tư vị vừa đói, vừa mệt, vừa khát này đã lâu lắm rồi chưa nếm qua.

Con người không ai không chịu được khổ được, nhưng lại chẳng hưởng được phúc, hoang nguyên, rừng rậm, sa mạc, mình đều qua rồi, lần nào cũng thề không tới nữa, nhưng giờ suy nghĩ lại bay về cái sơn động nhỏ ở Lĩnh Nam, khi đó mình cũng cô độc đối diện với đóng lửa, lửa nhảy nhót, nhân vật trên vác động như sống lại, có người cầm trường mâu săn hươu, có người ngồi trên mặt đất mổ con mồi.

Còn có một số người nhảy quanh đống lửa, nếu không phải Vân Diệp nhìn kỹ, chắc chắn sẽ coi mặt trời vẽ đơn giản là đĩa bay, trên đống lửa là một cỗ thi thể, những người kia tựa hồ không phải đang bi thương, mà là đang chúc mừng.

Sống có gì vui, chết có gì khổ, đó là một câu trên giáo điển của Bái Hỏa gáo, có lẽ nói cũng có lý, có thời gian tới thánh điện của họ xem sao, phía Hạ Thiên Thương rất là, rốt cuộc là giáo phái thế nào, phải đi xem xem mới biết.

Sống và chết là ma chướng lớn nhất của con người, nhìn không thấu, tham ngộ không thông, một suy nghĩ trường sinh làm những kẻ muốn trường sinh đi nạp mạng, không biết trước khi chết họ có hối hận không? Làm đại sự thực thì tiếc thân, thấy lợi nhỏ thì quên mình, Tào Tháo nghĩ oan cho Viên Thiệu rồi.

Nằm trên giường, nghiêng đầu nhìn lò lửa, chẳng biết nhìn bao lâu, khi Vân Diệp đấu tranh giữa việc chết khát và rời giường thì Tân Nguyệt tới cứu cái mạng của y.

Thấy trượng phu nhìn chằm chằm vào ấm trà trên bàn sao không hiểu, một một chén trà lạnh, thấy không ổn, thêm vào nước nóng, đưa tới bên miệng trượng phu, uống một ngụm hết sạch. Vân Diệp lại nhìn ấm trà không chớp, Tân Nguyệt đành them nước nóng, bê cho trượng phu, uống như rồng hút nước, tới khi nước hết sạch, nhổ ra hai cái lá trà mới thôi.

Thích quá, khi nằm xuống bụng bụng kêu ọc ách, Vân Diệp lắc người, tiếng kia lại vang lên, hiện giờ mình là cái vỏ da chứa nước.
Tân Nguyệt gãi đầu không sao hiểu nổi rốt cuộc trượng phu bị làm sao, hành vi cổ quái, không nói không rằng, cứ nhìn lò lửa, chẳng lẽ là trúng tà.

Nha hoàn thật đáng ghét, mang một cái xẻng than, mở lò ra đổ vào, trong lò tức khì bốc khói đen cuồn cuộn, chẳng còn ánh lửa mỹ lệ nữa.

Vân Diệp bật ngay dậy, xỏ giầy vào vừa chạy vừa cởi quân, Tân Nguyệt vội vã theo sau, thấy y chạy thẳng vào nhà xí mới bĩu môi đợi ở sân.

Tới như ngân hà chảy ngược, đi như sông lớn vỡ đê, đái một bãi tựa hồ mang đi tất cả mỏi mệt, rùng mình xong càng tinh thần phấn chấn.

Mặc quần vào, ra tới sân nhìn thấy Tân Nguyệt liền hét tướng lên:

- Bà nương kia chẳng lẽ muốn mưu sát thân phu, tới giờ không cho ta ăn, muốn ta chết đói à?

- Chàng ngủ một lèo năm canh giờ, hiện là canh ba rồi, thiếp thân xem vài lần, chàng để ngáy khò khò, cơm hâm nóng mấy lần, chàng lại không ăn đồ hâm lại.

Tân Nguyệt miệng nói thế nhưng sớm đã bảo nha hoàn làm một bát mỳ lớn cho Vân Dệp, ngồi trong đình, cho thêm thật nhiều giấm ớt, bát mỳ lớn vào bụng, toàn thân khoan khoái, lúc này dù đi đánh hổ cũng được.
Đuổi Tân Nguyệt đi, Vân Diệp một mình tới thư phòng, lấy văn thư tích lũy từ trước Tết ra phê duyệt, Lưu Nhân Nguyện, Đông Ngư quản lý thủy quân rất tốt, năm nay tổng cộng đi về ba chuyến, hoàn thành các nhiệm vụ triều đình đề ra, có ba tháng nghỉ để tiêu hao.

Con người không thể nhàn rỗi, nhất là binh lính, rảnh rỗi là sinh chuyện, điều này Vân Diệp có cảm thụ sâu sắc, bản thân y cũng thế. Rong biển Lan Lăng đặt mua được vận chuyển tới, không có rong biển không làm được rau câu, Lan Lăng muốn mở rộng sản lượng, cần chuẩn bị lượng lớn rong biển, tướng sĩ thủy quân cũng nhờ đó kiếm được khoản lớn. Chỉ không biết hoàng cung hiện có phải biến thành trại bò sữa rồi không.

Lý Thừa Càn rất thú vị, trong công báo nói hiện giờ hắn gần như thành tấm gương của huynh đệ thiên hạ, bất kể làm gì cũng lôi theo hai đứa đệ đệ, phát triển thế này đến khi ăn cứt chó cũng chia làm ba miếng, cùng nuốt vào bụng.

Biết lợi dụng cả mỹ đức truyền thống rồi, khi ba huynh đệ cùng mặc hỉ phục diễn kịch cho phụ hoàng của mình, chúc phụ hoàng thành thiên khả hãn, thế là nổi lên làn sóng huynh đệ hữu ái, giờ khắp đường lớn đều có thể nghe thấy:

- A, tiểu đệ, ăn quả lê này đi.

- A, đại ca, rõ ràng chỉ còn lại hạt lê, tiểu đệ ăn vậy.

Rõ ràng trong lòng hận không thể chém chết đối phương để một mình kế thừa gia nghiệp mà phải làm bộ không bận tâm, đuổi đệ đệ đi thật xa còn nói là nghĩ cho đệ đệ.

Lắc đầu đuổi những suy nghĩ kỳ quái đi, mấy ngày qua trong đầu vô duyên vô cớ xuất hiện thứ khó hiểu, hỏi Lý Cương, lão tiên sinh nói đó là dấu hiệu của sâu trong kén, chỉ cần qua được giai đoạn khó khăn này nhất định phá kén chui ra, khi đó tu dưỡng học thức sẽ tăng lên một bậc.

Vân Diệp không nghĩ thế, cuộc đời đâu phải là qua ải chém tướng, chém hết người này tới người khác, cuối cùng đến mình chẳng nhận ra mình nữa, hay ho gì.

Sâu thật hay, người cứ uốn lại duỗi ra ăn lá cây, thế có hay không, biến thành bướm rồi chẳng sống được bao lâu nữa, Vân Diệp là người theo đuổi mạng sống lâu dài, chất lượng y không để ý lắm, so với chuyện lóe sáng trong khoảnh khắc, y muốn sống lặng lẽ suốt đời như rùa hơn.

Đại Đường bất tri bất giác làm người ta xa lạ, Ngụy Trưng hoạt động tích cực trên công báo cả năm nay tựa hồ mất tích, không nghe thấy ông ta đàn hặc khắp nơi nữa, đám huân quý ngang ngược hống hách nay trở nên nho nhã lịch sử, rất ít nghe nói tới ai ném con nhà ai xuống giếng, đám hoàn khố trước kia không khổ sở ở biên quan thì bị chèn ép ở thư viện, hoặc thành quan văn nỗ lực gây dựng sự nghiệp, tệ lắm cũng tiếp nhận chuyện kinh doanh trong nhà, vì vài đồng tiền mà bôn ba nam bắc.

Chẳng ai biết vì sao Đại Đường lại thay đổi như thế, hoàng đế ngày càng giống thần linh, những người nông dâm rõ ràng cảm thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơi đem Lý Nhị vị hoàng đế chưa bao giờ tăng thuế thở trong am tổ, hương khói lượn lờ làm người ta thêm sợ hãi, mỗi điều cách mình rất xa.

Quảng cáo xuất hiện trên công báo, làm Vân Diệp kinh hãi thiếu chút nữa xô đổ bút mực trên bàn, tuy chỉ có dòng chữ nhỏ:" Rời Quan Trung, qua Vân Trung, nơi đó đất đai vô cùng vô tận, mười mẫu đất hoang ở Quan Trung, đối trăm mẫu ruộng tốt ở Vân Trung. Đại Đường năm Trinh Quan thứ bảy."

Chương 585: Di dân biên ải

Khi trời sáng Vân Diệp cưỡi ngựa rời thành, cổng thành đông nghịt, đừng nói là xe ngựa, tới một con ngựa cũng chẳng chen qua được, chẳng phải nói nhân khẩu Đại Đường thưa thớt à? Cái đám đông này là gì?

Khi Đại Đương uy hiếp bốn phía thì dù là biên ải cũng an toàn như nội địa, mười mẫu ruộng hoang đổi trăm mẫu ruộng tốt, đây là chuyện tốt trên trời rơi xuống, càng khỏi nói tới miễn thuế ba năm.

Sớm nghe quản gia nói, hiện bất kể là ai, chỉ cần xin đi Vân Trung là được quan gia tài trợ, bất kể ngươi có phải là người Quan Trung hay không, chỉ cần tìm được người đảm bảo là có thể mang cả nhà tới biên ải làm ruộng, thậm chí là lưu dân thì quan phủ cũng vờ không biết, làm lại hộ tịch cho ngươi, còn đem cả nhà ngươi tới Vân Trung.

Tháng hai năm Vũ Đức thứ hai ( 619), Đại Đường định ra luật tô, dung, nó lấy tiền đề là mỗi nam đinh được cấp cho trăm mẫu ruộng, thực hành ngự binh vu nông, bình thường là nông, có chiến tranh là lính, khi một người vì bảo vệ lợi ích của mình, dù là con gà hèn nhát nhất cũng thành dã thú.

Nhưng biện pháp này không thể kéo dài, nhân khẩu gia tăng, đất đai trong tay quan phủ giảm dần, tới khi đó không thể có nhiều đất phân phối bình quân nữa.

Thôn tính đất đai luôn là sở thích của quyền quý, Vân gia lão nãi nãi cho tới giờ vẫn cho rằng thứ giá trị nhất của Vân gia là hai nghìn mẫu đất phong, còn về tiền tài trong kho thì không hứng thú lắm, tuy đã già nhưng mỗi tháng vẫn ngồi xe ngựa đi tuần thị đất đai một lượt, không hề biết chán.

Trong kho thiếu một nghìn quan, bà chẳng nhíu mày một cái, thường ngày tiếp tế lưu dân chưa bao giờ tiếc tiền, nhưng ai mà dám chặt một cái cây trên đất đai của Vân gia là bà phát hiện ngay, đồng thời còn nổi trận lôi đình.

Hiện giờ hoa mầu của Vân gia đã sắp thành gánh nặng, nhưng mỗi năm chuyện hàng đầu vẫn là nông vụ, tế thần, cầu nguyện, mặc y phục rách nhặt bông lúa. Hoa màu mới cho vào kho, viết chữ cát tường trên giấy niêm phong, chuột trong khô cũng được ưu đãi, đó là thói quen tổ tông truyền xuống, không phải ngày một ngày hai có thể thay đổi được.

Từ khi Mã Chu bóc trần sự thực huân quý thôn tính đất đai, quản chế đất đai đã đạt tới cực hạn, liền ba năm Vân Diệp không nghe thấy đất đai nhà ai tăng vọt, thân vương cũng như thế, ngược lại Vân gia ở tái ngoại đột nhiên thêm một mảnh đất dưới Âm Sơn, liền kể mục trường của Na Mộ Nhật. Nghe nói tên Khiết Tất hâm mộ chảy nước miếng, muốn lấy rất nhiều đất đai ra đổi, nhưng Na Mộ Nhật thà nhảy giếng chứ không đổi.

“Sắc Lặc xuyên, dưới Âm Sơn, trời như mái nhà, bao chùm bốn phía, trời xanh xanh, đất mênh mông, gió thổi cỏ rạp thấy cừu dê.” Đó là bài ca Na Mộ Nhật thích nhất, mặc dù nàng thích tất cả bài hát, nhưng khi vui vẻ luôn hát đoạn này.

Có câu người rời quê thành hạ tiện, nhưng bị ruộng tốt dụ hoặc, vẫn có rất nhiều trang hộ đóng gói hành trang, tới tái ngoại bắt đầu cuộc sống mới.

Dọc đường thấy hán tử đẩy xe hoặc vác gánh khắp nơi, lão bà ngồi trên xe, hoặc hai vợ chồng cùng vác gánh, người gánh đồ, người gánh con. Không giống lưu dân, bọn họ lớn tiếng nói cười, chào hỏi đồng hương, khuôn mặt đen đúa ánh lên hi vọng.

Chỉ có tự phát mới có trật tự nhất, quan phủ lần này đưa ra thành ý cùng sự kiên nhẫn lớn nhất, hoàng đế chuyên môn phái ra ba nghìn đại quân hộ vệ, sát khí đằng đằng đằng, lục lâm gặp họa, vô số sơn trại bị diệt, cuối cùng những hung nhân đó cũng biến thành nông dân đi khai khẩn đất hoang, có điều bọn họ phải làm việc dưới sự giám thị của đao thương.

Quan phủ các nơi đưa tới rất nhiều gia súc, gần như mỗi hộ ba người được chia một con, thế là tránh được cái khổ của việc di dân ngàn dặm, đều cắn răng đi đường, mùa xuân tới rồi còn kịp trồng hoa mầu.Hương dân không biết, nhưng Vân Diệp biết rõ, Hầu Quân Tập đang tiến hành một lượt thanh trừng mới trên thảo nguyên, chỉ cần là bộ lạc có thái độ chống đối một chút là sẽ biến mất trên thế giới sau một đêm, khi người khác hỏi tới, quan phủ đáp những mục dân đó di cư sang nơi khác rồi.

Mã Chu vẫn ở trong mục trường của Na Mộ Nhật, hắn rất thân với Vân Thật, đặt quan nha trong mục trường, đó là nơi duy nhất hắn không bị khinh bỉ.

Đại thảo nguyên bị Hầu Quân Tập càn quét, đoán chừng mông sói hoang cũng có dấu ấn của Đại Đường rồi, di dân ở Quan Trung sắp tới, bắt đầu nuôi cừu, làm ruộng quy mô lớn, đây là nơi Lý Nhị chuẩn bị sản xuất lông cừu cho Đại Đường, không thể có sơ xuất.

Dân tộc Hán vốn là dân tộc thích làm ruộng, đi tới đâu cũng phải trồng thử ít gì đó mới yên tâm. Cho nên bất kẻ là sa mạc, hoang nguyên hay hải đảo, chỉ cần có người Hán là có hoa màu sinh ra từ đất, nếu ngươi nhìn thấy ruộng bậc thang tầng tầng lớp lớp trên núi cao, hoa màu xanh mướt trong sa mạc thì đừng ngạc nhiên, một dân tộc có thể trồng dưa hấu trên đá ở hải đảo thì những kỳ tích đó không phải là kỳ tích, đó là một phần cuộc sống.

Vật liệu dệt từ lông cừu đã xuất hiện lượng ít, giá rất cao, Vân Diệp mang về làm áo choàng, trước kia áo choàng tuy đẹp, cưỡi ngựa vô cùng phiêu dật, bay phất phơ đằng sau, nhưng mà nước mắt nước mũi chảy ròng ròng phá mất khí khái

Dạ thích hợp làm thảm nhất, cũng rất hợp làm quân trang, chỉ có thứ vật liệu này mới làm nổi bật khí chất quân nhân, Lý Nhị cực kỳ tán đồng lời này của Vân Diệp.

Thứ duy nhất ở vùng đất Quan Trung không có gì thay đổi là Vân gia trang, chợ vẫn tấp nập, ở cửa hiệu mới mở ở Đỗ gia, tiểu nhị đang khản giọng mời khách, Vân Diệp lấy làm lạ hỏi Tân Nguyệt:

- Chỉ mới hai ngày sao Đỗ gia đã khai trương kinh doanh rồi.Tân Nguyệt che miệng cười:

- Phu quân hồ đồ của thiếp ơi, Đỗ gia vốn có chỗ kinh doanh ở chợ, chẳng qua đều là thuê của nhà ta, nay nhường đất cho nhà họ, kinh doanh mới chính thức thuộc về Đỗ gia, không giống như trước kia, nhà ta đuổi đi là phải đi, không yên tâm được, nên không làm lớn. Hôm qua thiếp gửi cho Đỗ phu nhân một lá thư, nói là chuẩn bị bán mảnh đất kia, hỏi bà ấy có hứng thú không, kết quả quản sự mang về tám trăm quan, nói thiếu sẽ bù vào. Người ta đã dự liệu trước rồi, giá tiền cũng đã nghe ngóng, chỉ đợi nhà ta gật đầu thôi.

Có loại đầu óc này chỉ có lão già Đỗ Như Hối, Vân Diệp cười, khi đi qua cửa hiệu của Đỗ gia nhìn vào trong, khách không ít.

Trong Vân gia trang không thấy người trẻ tuổi, dù là nam hay nữ cũng không thấy, chỉ có ông già, bà già ngồi trên ghế dài phơi nắng, thi thoảng đẩy nôi bên cạnh, còn có mấy đứa bé mới biết đi, đóng khố chạy khắp nơi.

Vừa qua cửa thì Vượng Tài chạy tới, mấy ngày không gặp, rất nhớ, Vượng Tài và Vân Diệp đều không thích Trường An, Vân Diệp không thích gặp Lý Nhị và Trường Tôn thị, còn Vượng Tài vì luôn có người lương thiện muốn dắt nó về nhà nuôi, nó đã đá mấy người bị thương rồi, nên nó thấy Trường An là một cái tàu ngựa lớn, đâu đâu cũng là mã phu.

Tiền Thông lấy chổi đuôi trâu phủi bụi cho hầu gia, Vân Diệp giang tay ra, đợi ông ta làm xong, hỏi:

- Quản gia, trên đường ta thấy rất nhiều người chuẩn bị ra tái ngoại, nhà ta có bao nhiêu, ông thống kê đi, để họ đi theo thương đội, không cần chen lấn với những người kia.

Tiền Thông ngớ ra một hồi mới hiểu ý hầu gia, bật cười:

- Hầu gia quá lo rồi, trang nhà ta không ai đi cả, nhà còn không đủ người để dùng, ai có tâm tư ra tái ngoại, chỉ kẻ lông bông mới ra tái ngoại. Quản sự thương đội luôn xin người với lão nô, điểm danh muốn người trang ta, nếu là đầu óc linh hoạt một chút, lão nô đều cho vào thương đội rèn luyện, đầu óc thật thà thì ở nhà làm ruộng, làm công trong tác phường, quanh năm chẳng có ngày nhàn. Lão nô chỉ mong đám trẻ con kia lớn ngay lập tức, lúc nào cũng giương tai lên nghe ngóng, nhưng đám trẻ con đó mãi chẳng lớn.

Quản gia còn kể chuyện cười, lời nói tràn ngập tự tin, chủ bạ huyện Lam Điền cũng tới Vân gia trang hỏi, có ai muốn ra tái ngoại không, kết quả ngồi dưới tấm biển đợi cả ngày mà chẳng ai tới, khó khăn lắm mới có một đứa bé đi tới, chỉ tấm biển nói viết sai chính tả, khinh bỉ chủ bạ học dốt, viết một chữ mà thiếu mấy nét, chuẩn bị dạy chủ bạ. Chủ bạ tức tím mặt đá chạy thật xa, ngay chữ Thảo cũng không biết dám tới giáo huấn lão tử.

Nghe xong quản gia kể chuyện cười, Vân Diệp đi vào hậu đường, thỉnh an nãi nãi, nói chuyện một lúc định về thư phòng xem công báo mới, hiện công báo luôn có rất nhiều chuyện thú vị.

Chưa tới cổng vòm đã nghe thấy bên ngoài có tiếng Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt, chẳng biết chuyện gì mà giọng hai vĩ lão soái đầy vẻ hoảng hốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau