ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 571 - Chương 575

Chương 571: Trò chơi của Vân Diệp (2)

Mỗi lần nhìn thấy Hi Mạt Đế Á, Vân Diệp lại muốn liếm môi, miệng khô khốc, trường bào Ba Tư đúng là thứ tuyệt vời, khoét ba cái lỗ như cái túi cực đẹp, nữ nhân này lại còn đeo thắt lưng ở hông, làm bầu ngực đầy đặn đến cặp mông tròn trịa như chỉ trực đập vào mặt người khác, làm người ta bốc hỏa. Bông vải ở Đại Đường rất ít, Hi Mạt Đế Á cũng không thích, đừng nói tới vải thô, hiện giờ nữ nhân này thích nhất là gấm Thục, nói là mặc lên người trơn mượt, rất dễ chịu, nhưng gấm Thục có vấn đề, nó có tĩnh điện, thích dính sát vào da người, ở thời đại không có chất chống tĩnh điện, chẳng cần nói cũng biết vóc dáng nóng bỏng của Hi Mạt Đế Á có sức hấp dẫn với đám cầm thú ở thư viện thế nào.

Hi Mạt Đế Á lại thích cảm giác được mọi con mắt nhìn vào, chưa bao giờ biết che đậy cặp mông vĩ đại của mình, làm Lý Cương tiên sinh giáo huấn không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cảnh cáo Hi Mạt Đế Á, nếu còn làm theo cảm tính, sẽ bỏ quyền lợi lên lớp của nàng, sau khi khiếu nại vô hiệu, đành ủy khuất nhờ Tân Nguyệt may cho y phục đại đường.

Hôm nay Hi Mạt Đế Á ăn mặc không tệ, rất đúng mực, yếm lót che đi khe vú sâu hun hút, nhưng cách lớp lụa mỏng, hai cái quả nho vẫn gồ lên rõ ràng, Vân Diệp nhìn thêm hai cái mới quyết định di chuyển ánh mắt đi chỗ khác.

- Hi Mạt Đế Á tiên sinh, cô không biết mặc thêm vài cái áo à? Hôm nay lạnh như vậy, cẩn thận bị lạnh, phải biết quý trọng bản thân chứ. Vân Diệp khéo léo nói:

Hi Mạt Đế Á chỉ áo choàng trong lòng tiểu thị nữ, đắc ý nói: - Người Đại Đường chịu lạnh thật kém, ở quê ta, một bộ trường bào đủ sống qua mùa đông.

- Nói bậy, rõ ràng không có để mà mặc, đành phải căn răng chịu rét, lại cứ nói là không sợ lạnh, ta nhìn thấy một đống người không sợ lạnh chen chúc với nhau ngủ qua đêm, sáng hôm sau toàn bộ chết hết. Vân Diệp bĩu môi:

- Đại Đường giàu có như thế, nhưng không tin trong quốc gia các vị không có người nghèo.

- Đương nhiên không có, cô nhìn thấy Vân gia trang có ai chịu lạnh không, đều nói trong nhà nóng quá, không quen. xem tại

- Ngài hầu tước vĩnh thế thân ái, điều ngài nói chỉ là trường hợp cá biệt, ngài cho rằng ta là đồ ngốc sao.

Vòng vo không ăn thua, Vân Diệp nói thẳng: - Cô Hi Mạt Đế Á, nếu như y phục của cô mặc lên người phụ nữ Đại Đường, vậy vận mệnh người phụ nữ đó vô cùng bi thảm, cho vào lồng thả trôi sông là vận mệnh duy nhất.

- Lại nói lung tung, khi ta ở Yến Lai lâu, nhìn thấy những nữ sĩ xinh đẹp, kiểu trang phục và búi tóc của họ làm ta hâm mộ, ta có cơ thể xinh đẹp, vì sao không thể khoe ra cho mọi người khen ngợi? Nói xong còn ưỡn ngực lên cho Vân Diệp xem, biết y không có ý với mình, Hi Mạt Đế Á càng thích trêu tợn:

Vân Diệp quay mặt đi, không còn gì để nói, lấy ca kỹ bán xác thịt đem so với mình, nữ nhân này đúng là cởi mở, thôi bỏ, chỉ cần Lý Cương chấp nhận được là được, coi như phúc lợi mới của thư viện, lấy lương tâm ra mà nói, Vân Diệp cũng thích nhìn Hi Mạt Đế Á ăn mặc như thế, thậm chí ít hơn thế cũng chẳng sao.

Trong đồ thư quán đã dọn ra một khoảng trống lớn, những quân bài domino đủ màu trải khắp nửa đại sảnh, hôm nay là ngày hoàn thiện cuối cùng, vốn mời đám Lý Cương tiên sinh tới tham quan, nhưng mấy tiên sinh già cố chấp cho rằng đây là trò chơi trẻ con, phất tay áo bỏ đi, nói Vân Diệp, Hi Mạt Đế Á, Lý Thái không chuyên tâm vào công việc.

Kệ cái nhìn các vị lão tiên sinh ra sao, ba người bọn họ vẫn chơi vui vẻ, chạy đi chạy lại như chuột trong lồng, giây thừng trên trục quay không ngừng cuộn vào trục chính, một cái ống trúc bị kéo nghiêng đi, một quả cầu sắt lăn xuống, đập lên ván gỗ, đầu kia ván gỗ vểnh lên, một thanh trùy thủ sắc bén cắt đứt giây thừng mảnh, quân bài domino đầu tiên vừa vặn rơi vào cái thuyền nhỏ trong rãnh nước, đập trúng cơ quan trên thuyền, thuyền nhỏ chuyển động đi về phía đối diện.Ba người ghé vào mặt đất, mắt nhìn thuyền không chớp, con thuyền đi thẳng, mũi thuyền đâm vào quân bài domino trên bờ, trong tiếng reo hò của ba người, quân bài domino nối nhau đổ xuống, vượt qua núi cao, qua bình nguyên, suối nhỏ, qua sơn động, phát ra tiếng tinh tinh, rất có tiết tấu.

Khi quân bài cuối cùng đổ xuống, Hi Mạt Đế Á nhảy cẩng lễ định ôm lấy hai người, kết quả bị cả hai nghiêm mặt cảnh cáo, không cho nữ nhân này có tiếp xúc thân thể với mình.

Hi Mạt Đế Á bực tức ném quân bài domino trong tay đi, phủi tay nói: - Trò chơi này thực ra rất có ý nghĩa, trong một hệ thống liền mạch, một năng lượng khởi đầu có thể sinh ra phản ứng dây chuyền, đạo lý này dùng vào chính trị, quân sự, cuộc sống đều được, vì sao những lão tiên sinh cổ hủ không muốn thấy đạo lý này.

Vân Diệp không trả lời, chắp tay sau đít bỏ đi, trách nhiệm của y chỉ đến thế.

Khi tư tưởng của một con người không khớp với xã hội thì phiền toái sẽ liên tục kéo tới, người lạc hậu hơn xã hội đều bị cho là kẻ ngốc, còn người đi trước xã hội là thánh nhân, hoặc.. kẻ điên.

Vân Diệp tự nhận mình không có tư cách được mọi người coi là thánh nhân, đương nhiên, bị mọi người coi là kẻ điên cũng không phải hay ho gì, cho nên những năm qua y không ngừng mở rộng vòng tư tưởng của mình, chỉ khi có một nhóm người trí tuệ rõ ràng cao hơn người khác thì dị loại như mình mới không kỳ quái nữa.

Chuyện thích nhất là châm một bó lửa, sau đó bỏ chạy mất, đứng trong đám đông cùng mọi người thảo luận thế lửa lớn nhỏ, nói không chừng còn thảo luận dập lửa như thế nào. Cái loại người nghênh ngang tuyên bố mình phống hỏa kết cục thường không tốt, ví như Thương Ưởng, ví như Triều Thác, một thì bị xé xác, một bị chém ngang lưng, liên lụy tới cả nhà. Người phóng hỏa cuối cùng được chết già hình như chỉ có Vương An Thạch, đương nhiên, Trương Cư Chính nữa, chỉ là sau khi chết, cả nhà già trẻ gặp họa, cả mẹ già cũng bị chết đói.

Cho nên Vân Diệp quyết định mình chỉ phóng hỏa, mặc kệt kết quả, nhìn hiệu quả mấy năm qua có vẻ không tệ, năng lực hấp thu dung hợp của Đại Đường thật kinh người, âm nhạc Quy Thư, thích! Ca vũ sa mạc, thích! Chỉ cần là thứ hay thì người Đại Đường đều thích, thay cái vỏ ngoài là thành của mình, dám nói không phải bị Lý Nhị chém đầu ráo!Vân Diệp thích thời đại khí phách này, cho nên y hoan nghênh sự thống trị của Lý Nhị, thuận theo cũng được, vỗ mông cũng xong, đó là sự tôn kính từ trong lòng với một cường giả, không phải ai cũng thích hợp làm cường giả, ví như Vân Diệp không làm nổi, kiếp trước thích nhất được làm con ông cháu cha, cha mất sớm, nguyện vọng này không thành. Tới Đại Đường ma sui quỷ khiến thế nào thành cha ông, y chỉ muốn gia tộc duy trì, chẳng quan tâm nghìn năm chủ nhân mảnh đất này không phải họ Lý.

Từ nhỏ tới lớn chẳng hiểu thế nào là chính trị, chỉ thấy người đứng trên đài chủ tịch nói luôn mồm, mơ mơ hồ hồ cho rằng chính trị là chuyển giao quyền lực, còn chuyển giao thế nào thì chẳng biết, chỉ biết trên TV ai cũng cười hớn hở, người lương thiện đều vui cho họ.

Hạ Thiên Thương hiện giờ thích rảnh rỗi là chạy tới Vân gia xin chén trà, dù Vân Diệp cho hắn trà đủ uống cả năm thì hắn cũng không thay đổi thói quen này, hình như sau chuyện lần trước, hắn tự nhận là bằng hữu của Vân Diệp rồi, khi đến xin trà đều mang chút quà nhỏ, hoặc là thỏ vừa bị bẻ cổ, hoặc là gói bánh chẳng đáng tiền. Vân Diệp cho rằng đây là thói quen tốt, cần phát huy, không giống như Cầu Nhiệm Khách tới chỉ biết ăn cho sướng mồm, uống say nói những câu linh tinh, cuối cùng lúc nào cũng cần xe ngựa của Vân gia đưa về nhà Lý Tịnh.

- Lần trước được nghe Vân hầu nói tới đạo lý cốt bài ( domino), tại hạ về suy nghĩ rất lâu, phát hiện nó rất có lý, gây ra sự cố luôn là những chuyện nhỏ, nhưng vì che giấu chuyện nhỏ, chúng ta phải làm chuyện lớn hơn thu hút sự chú ý của người khác. Vấn đề là chuyện nhỏ vẫn tồn tại, chúng ta tới lúc không che giấu nổi, cho nên, giết người, phạm pháp xuất hiện không hết, không biết Vân hầu có kế hay gì để giải quyết những chuyện nhỏ này từ trong trứng nước không?

- Không có khả năng, tô vẽ thái bình che đậy cái sai là bản tính của chúng ta, luôn tính cách che giấu, ai ngờ luôn thất bại, người càng thông minh càng thích dùng thủ đoạn bất chính, liên tục thể hiện sự ngu xuẩn của mình với trời. Đó là nguyên nhân chúng ta được gọi là người, và chúng ta phải cúng bái tổ tiên, hoặc thần linh.

- Thụ giáo, nhưng ngọc bội của hầu gia tới nay khiến cho hơn năm mươi người mất mạng, không biết Vân hầu nhìn nhận thế nào? Hạ Thiên Thương chắp tay cầu giáo:

- Kẻ trộm muốn trộm đồ, ai làm gì được, chuyện này phải tránh bộ khoái duy trì trị an như ngươi, không diệt chuyện từ trong trứng nước là cái sai của ngươi.

Nói xong hai người cùng cười lớn, Hạ Thiên Thương lắc đầu: - Vì sao hạ quan luôn có cảm giác Vân hầu đang xem trò hề, người nhà của ngài, mời đầu nóng ruột tới khi tìm được Đơn Ưng, cả nhà khôi phục cuộc sống bình tĩnh, bất kể ai cũng phải khen Vân hầu có phong phạm cao nhân, không bị vật ngoài thân quấy nhiễu, là hạ quan đa tâm rồi.

- Không đa tâm, cách nhìn của ngươi rất chuẩn, ta đang xem khỉ diễn trò, huân quý khắp Trường An đều đang biểu diễn cho ta xem, ngọc bội ở trong tay ta lâu nhất, nhưng ta không có trí tuệ cởi bỏ bí mật, có lẽ người khác có cách, không tìm được bí mật của nó, ngọc bài đó với ta là vô dụng, Vân gia chỉ là tiểu môn hộ, nhưng một cái ngọc bài chưa là cái gì, cho nên ta ngồi trên thành lâu xem phong cảnh, nhân vô dục tắc cương, ta không mong muốn trường sinh bất lão, chỉ cần sống thư thái là được, trường sinh b ất lão nhường cho người khác.

Hạ Thiên Thương gật đầu, giơ ngón cái lên khen lòng dạ bao la của Vân Diệp, Cầu Nhiệm Khách ở bên bĩu môi, khi mình giao tấm ngọc bài khác cho y, có thấy y đạm bạc danh lợi từ chối đâu.

- Đinh Ngạn Bình tất nhiên lợi hại, nhưng thiếu mất một chân, thân thủ sẽ giảm đi nhiều, bị trăm hảo thủ truy bắt, đem ngọc bội tới Hà Bắc, Vân hầu biết lão chết ra sao không? Hạ Thiên Thương làm ra vẻ thần bí hạ giọng xuống:

- Còn chết thế nào, cùng lắm bị băm vằm chứ sao? Vân Diệp biết Đinh Ngạn Bình chết chắc, từ thời khắc lão có được ngọc bài là đã chết rồi, nên Vân Diệp căn bản không hỏi tới.

Chương 572: Giáo huấn

- Trước khi chết Đinh Ngạn Bình nuốt ngọc bài vào bụng, ngọc bài to bằng nửa bàn tay, không biết lão ta làm sao nuốt xuống được. Nhưng nuốt vào thì sao, vẫn bị người ta rạch bụng lấy ngọc bội, thi thể ném chốn đồng hoang nuôi dã thú, đáng thương cho kiêu hùng một đời, vì nhất t hời nổi lòng tham mà chết không có đất chôn. Nay ngọc bội rơi vào tay một đám cướp ở Hà Bắc, hạ quan thấy, ngày tàn của đám cướp này tới rồi. Hạ Thiên Thương dựa vào lưng ghế uống trà, ăn một miếng bánh ngọt, thư thái rên một tiếng, nói với Vân Diệp: - Hạ quan chưa bao giờ thấy thứ bánh này, không biết Vân hầu có thể ban cho một ít, để hạ quan mang về cho mẹ già, con thơ nếm thử không?

- Không biết xấu hổ, ngươi đã lấy ba lần rồi, ta nói không cho ngươi vẫn lấy, còn đem mẹ già con thơ ra, làm người ta xem thường.

Hạ Thiên Thương ung dung cho bánh vào hộp mình mang tới, lại cho cả đĩa kẹo sữa do Lan Lăng đặc chế vào, đóng nắp lại nói: - Hạ quan chưa bao giờ có thói quen nhận đồ của người khác, chỉ sợ có ngày người ta tới nhà nhờ vả lại không tiện từ chối, hầu gia thì không lo, dù hạ quan lấy nhiều thế nào cũng chẳng sao, cần từ chối vẫn từ chối, không cần lương tâm bất an. Dạ dày gia mẫu không tốt, mỗi bữa ăn rất ít, chỉ có thứ bánh này là hợp khẩu vị, hạ quan sao không lấy?

- Ồ, nếu bá mẫu không khỏe thì nên lấy nhiều hơn, bánh này nguội rồi, để ta bảo nhà bếp làm bánh mới, sức khỏe lão nhân gia nên điều dưỡng tốt.

Nghe Vân Diệp nhắc tới mẫu thân, Hạ Thiên Thương đứng dậy cung kính tạ ơn, sau đó nói với Cầu Nhiệm Khách đang cắm đầu uống rượu: - Hòa thượng, nghe nói ngươi hiểu ngôn ngữ nước ngoài phải không?

Cầu Nhiệm khách làu bàu mấy câu không ai hiểu, sau đó cười phá lên, xem chừng khoái chí lắm.

- Ông ta chửi ngươi đấy.

- Vân hầu sao biết, chả lẽ ngài cũng hiểu? Hạ Thiên Thương thắc mắc:

- Không hiểu, nhưng khi ta ở cùng sư phụ, có mấy tên Hồ tử rất đáng ghét, ta dùng tiếng Đại Đường chửi, bộ dạng y hệt lão hòa thượng này.

Hạ Thiên Thương lắc đầu:

- Bị chửi vài câu chẳng sao, chỉ cần không hiểu là được. Bái Hỏa giáo thì bỏ qua, những người này coi như là những tín đồ sùng đạo, Ma Ni giáo thì khác, đám người này luôn muốn phá bỏ trật tự cũ, lập trật tự mới, cứ thế này sớm muộn cũng gây bất lợi cho sự ổn định của Đại Đường, nên cần diệt trong trứng nước, nãy hạ quan hỏi Vân hầu là vì thế, hạ quan cầm lệnh tiễn của bệ hạ sao có thể để đám ác đồ này làm xằng làm bậy ở nước ta.

Vân Diệp rất tán thưởng loại người trung thành với chức trách, lại không hiểu biến báo như Hạ Thiên Thương, giơ ngón cái lên khen, hai người cùng nhìn hòa thượng ngà ngà say.

- Giết người chứ gì, lão tử sợ à? Đi luôn, câu thơ hôm đó Vân tiểu tử đọc không tệ " triêu xuất tây môn khứ, mộ đề nhân đầu quy", hay hơn thơ đám hủ nho nhiều, ta đi giết cho thống khoái.
Cầu Nhiệm Khách ở Trường An có chí mà chẳng được thi triển, làm chuyện gì cũng dè dặt, sợ mang tới rắc rối cho Lý Tịnh, thời gian qua ông ta đã hiểu tình cảnh của Lý Tịnh, muốn bỏ đi, Lý Tịnh khó khăn lắm mới gặp được ông ta, dứt khoát không cho đi, Hồng Phất Nữ lại phát bệnh, ông ta đành ở lại Trường An, suốt ngày tới Vân gia uống say khướt, nay nghe Hạ Thiên Thương mời mình đi giết người, có lý nào lắc đầu.

Tiễn hai kẻ muốn đi giết người, Vân Diệp về hậu viện liền nhìn thấy Hi Mạt Đế Á và Tân Nguyệt ngồi dưới mái hiên uống trà, Hi Mạt Đế Á cực thích thứ đồ uống này, nhất là loại trà sữa ở Vân gia, không biết lừa của Tân Nguyệt bao nhiêu rồi.

Thấy Vân Diệp tới, Hi Mạt Đế Á nâng chén lên coi như chào hỏi, hôm nay nàng được Tân Nguyệt mời, cùng đi Trường An xem vở kịch mới, hiện chẳng qua là đốt thời gian buổi chiều thôi.

Không rảnh để ý tới nữ nhân này, Vân Diệp liếc nhìn tú lâu của Đại Nha, quyết định đi giáo huấn Đơn Ưng, tên khốn này rúc trong tú lâu của Đại Nha ba ngày không thò mặt ra rồi.

Đại Nha đánh đàn tằng tằng tằng, nàng học ở tiểu ca cơ đường đối diện, chỉ đàn được bài ( hóa âm) đơn giản nhất, đó là khúc từ luyện ngón tay, nhưng Đơn Ưng nằm trên giường mềm nghe vô cùng say sưa, tay cầm hồ lô rượu, lắc lư đầu một lúc lại uống một ngụm, bỏ đi cái tiếng động như gõ nồi, đây dứt khoát là bức tranh tuyệt đẹp.

Đại Nha đàn đầy thâm tình, Đơn Ưng nghe ngây ngất, làm Vân Diệp không vào được, có điều nghĩ tới hậu quả, một tên đại hán trốn trong phòng muội tử mình ba ngày rồi, có ca ca nào chấp nhận được, nghiến răng vén rèm cửa đi vào.

Thấy đại ca hầm hầm đi vào, Đại Nha hét lên chạy ra sau lưng Đơn Ưng, nấp sau lưng hắn, Đơn Ưng lười nhác giơ bầu rượu lên nói: - Đại ca sao hôm nay lại rảnh rỗi tới đây?

- Con người ta tùy tiện quen rồi, khi đi theo sư phụ chẳng học mấy lễ số, nên Vân gia lễ số không nhiều, nhưng nếu như ngươi cứ ở phòng Đại Nha, Vân gia sẽ không còn lễ số nào nữa.- Đại ca là trí giá hiếm có trên đời, vì sao câu nệ cấm kỵ thế gian, tiểu đệ và Đại Nha tình đầu ý hợp, ai thèm quản lời đám tiếu thế tục.

Nghe lời khốn kiếp này của Đơn Ưng, Vân Diệp bợp cho hắn một cái: - Chúng ta sống trên thế gian, không phải ở phủ thần tiên, sống ở nhân gian phải tuân thủ quy củ và đạo lý của họ, buông thả phóng túng là hành động của kẻ ngu xuẩn, ngươi muốn cưới Đại Nha, không ai cản, mau chuẩn bị lễ, kiệu hoa, bà mai tới nhà, so bát tự, chọn ngày, sau đó hai đứa dính với nhau cả ngày thì ta cũng chỉ vui mừng, không đánh lấy một cái rắm.

Đơn Ưng gãi đầu, thản nhiên nói:

- Tiểu đệ nay tay trắng, Vân gia chính là nhà, thứ đó đại ca cứ xem mà làm, ở rể cũng không sao.

Lời Đơn Ưng làm mắt Vân Diệp đỏ hoe, đây đâu phải lời của thiếu niên hào kiệt, Đinh Ngạn Bình bán đứng làm lòng hắn hoàn toàn nguội lạnh, nếu như không lưu luyến với Đại Nha, chắc tên khốn này đi làm hòa thượng rồi. Trong số người gây tổn thương cho hắn, mình cũng có phần, nói không chừng còn gánh trách nhiệm chủ yếu, mình bày âm mưu quỷ kế, chơi rất hoàn mỹ, điều duy nhất không tính tới là cảm thụ của Đơn Ưng, mấy năm tiếp xúc, y đúng là thích thiếu niên ngay thẳng này.

Nghĩ tới đó tới bàn viết một tờ giấy hôn thú, đưa cho Đơn Ưng, Đơn Ưng nhận lấy, chuẩn bị cười hì hì cảm tạ, nhưng thấy Vân Diệp mặt đanh lại, không biết phải làm sao.

- Nay ta là đại ca thực sự của ngươi, có tư cách thay cha mẹ giáo huấn ngươi, quỳ xuống cho ta! Lời này Vân Diệp rít ra từng lời qua kẽ răng.

Đơn Ưng không chút do dự quỳ xuống, Đại Nha vừa thẹn thùng, lại hoảng sợ, cũng quỳ theo. Nhìn hai ngời quỳ trên mặt đất, Vân Diệp hít sâu một hơi, lấy thước trúc trên bàn đánh mạnh vào lưng Đơn Ưng, Đại Nha muốn lên tiếng, nhưng bị ánh mắt lạnh băng của ca ca ngăn lại, chỉ biết khóc nhìn ca ca đánh Đơn Ưng.

Khi thước trúc toác ra, Vân Diệp ném đi, hỏi; - Ngươi đã biết sai chưa?

Bị ăn đòn mà Đơn Ưng như được thưởng, cười toét miệng nói: - Đại ca gáo huấn phải lắm, đệ không nên lấy đồ trong nhà cho người ngoài, càng không nên làm đại ca giận.

- Cái ngọc bội nát đó ta muốn vứt đi lâu rồi, chẳng phải thứ tốt đẹp gì, thứ đó do ta làm ra, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, đáng để trộm không? Ngươi hỏi ta, ta không cho ngươi à? Đinh Ngạn Bình vốn là một phần trong kế hoạch của ta, ngươi không lấy, ta cũng cho lão, ngươi không biết kế thay mận đổi đào à? Hiện giờ ngươi thấy mình ăn đòn có oan không?

Nước mắt Đơn Ưng trào ra, ấp a ấp úng nói: - Đại ca vốn định để Đinh Ngạn Bình mang ngọc bội đi, gánh họa cho nhà ta? Còn đệ là thằng ngốc xen vào?

Chương 573: Chuyện chưa kết thúc

- Còn không phải à? Trong nhà có thứ gây họa này, ai ngủ ngon được? Lần này là Đinh Ngạn Bình, lần sau nói không chừng là Vương Duyên Bình, Lý Yến Bình xuất hiện, nhà ta còn sống được nữa không? Nếu chẳng phải lão già đó còn có giá trị lợi dụng, ta để cho lão ta sống tới vài ngày trước mới chết à?

Vân Diệp trừng mắt lên:

- Ngươi cho rằng ta không có thủ đoạn đưa lão ta xuống địa ngục tức thì à? Thủ đoạn của ta, ngươi nằm mơ cũng không nghĩ tới, ta khổ công bố trí cạm bẫy, ngươi ngu ngốc xông vào, còn làm cho bản thân bị trọng thương, có chuyện gì nói với ta không được sao? Là người trong nhà cả, có gì không thể nói? Cho nên trận đòn này không phải vì ngươi ăn trộm, không phải vì ngươi ở trong phòng Đại Nha ba ngày, là vì ngươi không tin vào người nhà.

- Bây giờ xéo tới Lạc Dương chuẩn bị nhà thành thân, tới thư viện tìm tiên sinh có thân phận tới cầu thân cho ngươi, Vân gia là hào môn thế gia của Trường An, không thể mất mặt, xéo ngay.

Giáo huấn xong Vân Diệp chắp tay sau lưng bỏ đi, cả nhà không có ai làm người ta yên tâm, Hàm Hàm của Tiểu Nha cuối cùng cũng béo quá mà chết, hại Tiểu Nha nằm trên giường khóc không gặp ai, nghĩ đã thấy phiền muộn.

Đại Nha nhìn ca ca vào phòng Tiểu Nha, quay lại nhìn Đơn Ưng, thấy hắn cười sắp tắt thở, vội tới đấm lưng xoa ngực cho hắn, mãi một lúc lâu Đơn Ưng mới thở đều lại được, trịnh trọng nói với Đại Nha:

- Sau này nàng không được nhắc tới chuyện ngu xuẩn này nữa, nhắc tới một lần cẩn thận ta đánh một lần, ngoài ra, ta làm chuyện ngu xuẩn như thế, nàng không được xem thường ta.

Đại Nha gật đầu như gà mổ thóc, che miệng cười:

- Phu quân thiếp là nam tử đỉnh thiên lập địa, tuy không thông minh bằng đại ca, nhưng cũng là người cơ trí hiếm có, thiếp rất hài lòng. Có điều để thiếp xem lưng chàng đã, vừa rồi đại ca không nương tay, đánh nát cả thước rồi.

Đơn Ưng vặn vai:

- Đại ca văn nhược, muốn đánh ta đau khó lắm, nàng cứ ở nhà đợi, ta tới Lạc Dương tìm nhà, chuẩn bị lễ tới đón nàng, ta chẳng có nhiều tiền, nhớ xin đại ca nhiều của hồi môn vào, có mấy trăm cái miệng đang đợi cơm.

Nói xong ôm Đại Nha một cái, tinh thần phấn chấn bỏ đi, không có gánh nặng tâm lý, hắn cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, chỉ hơi áy náy vì mình phá hỏng kế hoạch của đại ca.

Tiểu Nha ôm gối co mình ở chân giường, Tiểu Vũ ăn món ngon do Tân Nguyệt làm cho Tiểu Nha, Địch Nhân Kiệt thi thoảng gắp một miếng, tựa hồ còn chút xấu hổ, thấy mình tới để an ủi Tiểu Nha, chứ không phải ăn của Tiểu Nha.

Tiểu Vũ gắp một cái bánh cho vào miệng, vừa ăn vừa nói:

- Tiểu Nha, con lợn của ngươi chết có gì ghê gớm đâu, cha ta chết ta còn chẳng khóc, ngươi khóc mắt sưng húp lên thế kia, chỉ khiến sư phụ đau lòng, sao vì con lợn lại khiến sư phụ lo lắng? Thời gian qua trong nhà không yên ổn rồi, sư phụ bận rối đối phó với người ta, ngươi còn giở tính trẻ con là không nên. Bánh trứng muối sư nương đưa tới ngon lắm, nghe nói là bí kỹ bất truyền của Hoa gia chợ Tây, cho vào miệng là tan, ngươi không ăn là ta ăn hết đấy, nhìn xem, Tiểu Kiệt ăn cả đống rồi.

- Tiểu Vũ, tỷ vu cáo đệ, đệ chỉ ăn một miếng nhỏ, còn lại toàn tỷ ăn.Định Nhân Kiệt ghét nhất bị vu oan, gân cổ phản bác:

Tiểu Nha thấy ca ca đi vào, mồm mếu ra chui vào lòng ca ca khóc. Vân Diệp vỗ lưng nó nói:

- Hàm Hàm là con lợn hạnh phúc nhất trên đời, được chết béo, con lợn khác làm sao có vận may như thế, là do muội chăm sóc tốt, Tiểu Nha chăm sóc ai chăm sóc ai là phúc của người đó, Tiểu Vũ, các con nói xem có phải không?

- Đương nhiên ạ, xem xem là tiểu nương tử nhà ai chứ, Tiểu Nha uy vũ!

Tiểu Vũ còn chưa nuốt hết cái bánh, rắm thối đã tuôn ra ầm ầm:

Nghe mọi người đều khen mình, Tiểu Nha thẹn thùng cúi đầu xuống, cô bé này có đôi tai to, tai đỏ thấu rồi.

- Vậy mau ăn bánh đi, nếu không Tiểu Vũ sẽ ăn hết đấy, muội biết mà, nó ăn chẳng bao giờ biết đủ.

Vân Diệp vừa nói xong Tiểu Nha nhảy phắt từ lòng y xuống, nhào tới bàn, thực ra nó thèm lắm rồi.

Dặn ba đứa chơi ngoan, không được ăn tranh của nhau, Vân Diệp nhìn thấy Đơn Ưng chạy tới hậu viện, mỉm cười, trong nhà hòa hợp mới là đạo sống lâu dài.Vân Diệp rúc trong ổ cả mùa đông, hơn một tháng không đi đâu cả, loáng thoáng nghe thấy một ngôi chùa của người Hồ vất vả xây nên bị người ta cho mồi lửa cháy rụi, hỏi Hạ Thiên Thương tới nhà ăn chực, hắn lắc đầu vô tội, nói đây là huyết án, hung thủ không tha cho cả phó đồng nhỏ nhất, mấy tăng lữ già cầm đầu truyền giáo đều bị thiêu cháy, mấy đầu mục của Bái Hỏa giáo có một tên tự thiêu mình, nghe nói vì chê Trường An lạnh quá, nên làm ấm một chút.

Lời gì từ miệng hắn nói ra cũng không cần nghi ngờ, nếu là qua miệng người khác không phải Hạ Thiên Thương thì bất kể thế nào Vân Diệp cũng không tin, nay hắn thành chưởng cố của hình bộ, coi như có phẩm cấp rồi, lệnh tiễn trong tay không bị hoàng đế thu lại, chẳng biết vì sao, lệnh tiễn là thứ dùng một lần, làm xong là phải nộp lên, xem ra nhiệm vụ chưa hoàn thành.

Cầu Nhiệm Khách đợi tới lúc Hồng Phất Nữ khôi phục bình thường, nói muốn làm bạn sư phụ Đạo Pháp về Đông Hải, Lý Tịnh mượn của Vân Diệp một con thuyền, chỉ đích danh thuyền biển kiên cố nhất, thủy thủ do ông ông ta tự bố trí, tiền cũng đưa tới quân doanh, khỏi phải nói đó là chuẩn bị cho Cầu Nhiệm Khách, Cầu Nhiệm Khách lấy đi của Vân gia rất nhiều rượu, xem chừng không định quay về nữa, nói là muốn lập lại hùng phong ở Đông Hải, xem gia sản mình còn lại bao nhiêu.

Cái ngọc bội làm các thế lực tranh giành đột nhiên biến mất ở Hà Bắc, chỉ nghe nói chủ nhân cuối cùng là đại hán vạm vỡ, nghe câu này, Vân Diệp có cảm giác chẳng lành, cứ thấy ngọc bội kia sẽ tự mọc chân chạy về Vân gia, nếu như thế thì rốt cuộc mình vất vả làm gì? Để ngọc bội chạy một vòng?

Còn ba ngày nữa là tới Nguyên Đán rồi, Vân gia vẫn náo nhiệt như mọi năm, các trang hộ sau khi giết lợn, dê, theo thói quen đưa tới Vân gia một cái chân, rồi xách đi một làn bánh, những thứ bánh này trang hộ không làm ra được, Vân Diệp kỳ thực không có kiên nhẫn làm mấy thứ này, năm trù nương trong nhà phải bận rộn suốt ba ngày, cuối cùng bánh làm xong ngon lành đổi lại đống chân lợn, chân dê sống nguyên.

Lão nãi nãi lại rất thích, tự mình tới phòng gác, cùng mấy lão nhân trong trang nói chuyện thu hoạch, tán gẫu chút việc trong trang, tiểu tức phụ nhà ai một lần sinh hai đứa tiểu tử, bà nương nhà ai vì chân to bị nhà chồng bỏ, nhà ai bát dưa mà phát tài, lão nhân thích nhất mấy chuyện này.

Tiểu tử mập mạp trong trang xách chân giò tới nhà, lão nãi nãi xoa đầu nó khen ngợi, còn bấm tay vào chân lợn, nói là đồ thượng hạng, mau cầm làn đi lấy bánh, mỗi thứ lấy một ít mang về, đừng chỉ chọn thứ mình thích ăn.

Sau đó thằng bé ngốc cứ cười là chảy nước mũi đi lấy bánh, bị trù nương thích sạch sẽ bợp vào gáy, bảo đi lau nước mũi, rửa tay, nếu không không cho đụng vào bánh.

Qua lại với trang hộ là điều cần thiết, Tân Nguyệt cũng bảo nha hoàn trong nhà xuôn rất nhiều chuỗi hạt, mỗi cái đều có ba viên trâu châu to bằng hạt đậu nành, nhà ai có tiểu cô nương đều phát một cái, khiến cho có rất nhiều người bế con còn ở cứ tới, giang chân đứa bé cho Tân Nguyệt giám định là nữ hài tử, có tư cách đeo hạt châu rồi.

Chịu chơi nhất phải tính tới La gia nấu rượu hoa quế, vận chuyển một xe đầy bình sứ đen tới phủ, không tới trướng phòng tính tiền, chỉ cầu xin lão nãi nãi, sau này mở tiệc nói với khách số rượu hoa quế này là do La gia làm là được, về sau cứ lễ tết là đưa tới, tuyệt đối không sót ngày nào. Lão nãi nãi cười như phật di lặc gật đầu đồng ý, nói dù hoàng hậu nương nương tới cũng giới thiệu.

**

Không hiểu nhân vật Đơn Ưng này về sau có vai trò gì mà tác giả xây dựng gượng ép quá.

Chuyện ở trong phòng Đại Nha ba ngày, Vân Diệp có thể không nói gì, nãi nãi Vân Diệp lại chấp nhận à?

Mà thằng Đơn Ưng này nói trắng ra là ăn bám, chả làm gì ngoài moi tiền của Vân gia, thế mà lúc nào cũng vênh mặt lên ra vẻ anh hùng hào kiệt.

Chương 574: Du hành trước tết

Xe lễ vật qua lại giữ đường phố Trường An, quản gia Lão Tiền, trướng phòng Lão Tôn, những cô cô thẩm thẩm, Tân Nguyệt mang theo Na Mộ Nhật, Vân Diệp mang theo Vân bảo bảo, vất cả tới các nơi tặng lễ, biết sao được, trong số vương công hầu tước thì bối phận của y thấp nhận, ít tuổi có lý nào bắt trưởng bối tặng lễ cho mình trước.

Trình Giảo Kim đặt Vân bảo bảo ngồi lên cổ uống rượu, không ngừng thở dài, Thanh Hà công chúa năm nay mới mười lăm, phải năm sau mới gả cho Trình Xử Mặc, nên ông chỉ có một tôn nữ do Cửu Y sinh, muốn có tôn tử thì phải đợi vài năm nữa, nên thấy Vân Diệp nam nữ song toàn thì hâm mộ lắm.

- Nha đầu trong nhà thật tiếc không phải là do chính thất sinh ra, không gả được cho Vân gia làm tức phụ, nếu ngươi nỗ lực sinh thằng bé nữa thì nha đầu này có cơ hội rồi.

Ngửa cổ uống rượu, đặt chén xuống nuối tiếc nói:

- Nhà tiểu chất đâu chú ý chuyện đó, tương lai chỉ cần hai đứa bé nhìn nhau vừa mắt, tiểu chất không ngăn cản.

Vân Diệp rót rượu cho Lão Trình, nói lời đáy lòng:

- Nói vớ vẩn, trẻ con không hiểu chuyện, ngươi cũng không hiểu à? Bảo bảo là trưởng tử đích tôn, thân phận cao quý, ngươi là đệ tử thần tiên, cưới ai cũng xứng, tức phụ của ngươi thân phận hơi thấp, khi xưa ngươi thành thân lão phu không có nhà, nếu không bất kể thế nào cũng không cho ngươi lấy nữ tử tiểu hộ, nếu không thành tựu của ngươi đâu chỉ dừng ở mức này. Tương lai con ngươi sẽ hơn cha, gia tộc, gia tộc, chính là cần các mối quan hệ đan cài thành.

- Bá bá xem thường tiểu chất rồi, tiểu chất thà tay trắng đánh thiên hạ, chứ không chịu nhún mình với đám đại gia tộc, bá bá xem nữ nhi của đại gia tộc có mấy nàng ra hồn, suốt ngày mặt nghiêm lại, như bồ tát vậy, tiểu chất kính quỷ thần nhưng tránh xa, không chọc vào nổi, hiện giờ sống thoải mái có gì không hay.

- Già rồi hay lo chuyện đẩu đâu, ngươi đừng phiền lòng.

Lão Trình mặt tán thưởng:

- Bá bá nghĩ cho tiểu chất, sao tiểu chất không hiểu, vào Trường An là bá bá dẫn đường, ân tình này Vân gia không quên.

- Biết ngươi là đứa trọng tình nghĩa, cho nên lão phu và Lão Ngưu mới không tiếc sức lực giúp ngươi, nay ngươi có thể coi là công thành danh toại rồi, nói cho bá bá nghe tính toán về sau, nhãn quan của ngươi xa rộng, Trình gia chuẩn bị nối gót.

- Cái này không được, từ ngày hôm nay Vân gia sẽ đóng cửa, giảm thiểu lộ diện, nhà bá bá thì khác, Xử Mặc không nói, tiền đồ của Xử Lượng, Xử Bật chưa xác định, bá bá phải tích thêm công lao mới được.

Trình Giảo Kim cười phá lên, bế Vân bảo bảo từ cổ xuống, đút cho nó một cái đủi gà, nhìn nó cắn xé, lẩm bẩm:

- Làm cha không thoát khỏi cái số lao tâm lao lực, lão phu xưa nay quyến luyến sa trường, chẳng phải vì thích giết người, mà gia tộc thế này trừ đao tắm máu, thì chẳng còn cách nào khác để hưng vượng.

- Vậy bá bá sai rồi, Xử Bật có lẽ giống bá bá, nhưng Xử Lượng chưa chắc, Nguyên Chương tiên sinh nhìn trúng nó, chuẩn bị thu làm quan một đệ tử, còn nhờ tiểu chất tới hỏi ý kiến của bá bá, theo Nguyên Chương tiên sinh rồi, e về sau không cầm được đao kiếm nữa.Trình Giảo Kim đứng bật dậy hỏi:

- Tiểu tử, lời này có thật không? Đừng có lừa ta, Trình gia ta cũng có tú tài à?

- Tất nhiên là thật, tiểu chất sao dám lừa bá bá, Nguyên Chương tiên sinh chuyên môn dặn dò tiểu chất mà, bá bá hỏi Xử Lượng là biết.

Trình Giảo Kim cao hứng xoa tay đi vòng tròn:

- Chẳng phải ngươi cần tới nhà Lão Ngưu à, đi nhanh đi, không cần ăn cơm nữa, lấy cho thằng bé hai cái đùi gà lót dạ là được, ha ha, nhà Lão Trình cũng có tú tài.

Thấy Lão Trình mừng đến thế, Vân Diệp cũng mừng thay ông ta, Lý Cương đem một đại hán thân cao chín thước huấn luyện thành tên biến thái sở trường viết chữ Tiểu Giai, bản lĩnh này Úy Trì Đại Ngốc đứng đầu thư viện, nay lại chuyến hóa theo phương hướng công trình thủy lợi, suốt ngày chạy tới công bộ, tương tác giám, không biết lấy bao nhiêu bản đồ, mang theo một đám học đệ chung hứng thú tính tính toán toán.

Kênh đào hai trăm dặm đã có hình dáng sơ bộ, Úy Trì Lão Ngốc vì mở đường cho con, lo công bộ không cho mượn tài liệu đích thân tới cửa, nói là mình chuẩn bị tới Hà Bắc luyện binh, muốn xem bản đồ. Chẳng biết tướng lĩnh kinh thành tới Hà Bắc luyện binh thế nào, công bộ đành tin lý do này, nhìn hai cha con vơ sạch bản đồ Hà Bắc. Nhà Úy Trì còn phái khoái mã ngày đêm tới Hà Bắc lấy phủ chí, huyện chí về, cho nhi tử nghiên cứu. Trình Giáo Kim hâm mộ lắm, giờ nghe nói con mình được Nguyên Chương nhìn trúng, làm gì có chuyện không lập tức để ván đóng thành thuyền.

Ngưu Kiến Hổ nay đi Hải Châu rồi, Ngưu gia trở nên vắng vẻ, hai vợ chồng già ở trong cái phủ rộng thanh thang, chỉ biết nhìn nhau chẳng biết nói gì, quản gia thấy Vân Diệp đưa nhi tử tới thì mừng lắm, trong nhà thế là có chút hơi ấm rồi.

Mấy năm qua Lão Ngưu thích nhất là ngồi ngây ra một mình, chẳng biết hồi ức cái gì, Vân Diệp rất lo Lão Ngưu mắc bệnh trầm cảm, phải kiếm việc cho ông ta làm.Không cần thông báo, Vân Diệp đi thẳng vào hậu trạch, thấy Lão Ngưu ngồi bần thần một mình trong đình, quân quyền của những đại lão này chỉ cần về kinh sư là bị thu hồi, do phó tướng nắm giữ, vì tị hiềm, bọn họ cả tháng cũng không tới quân doanh một lần, người đang bận rộn một khi nhàn rồi là thành ra như vậy.

Vân bảo bảo thích nhất là Ngưu gia gia rậm râu, hai tay cầm hai cái đùi gà kiếm được ở Trình gia chạy lạch bạch vào đình, giơ đùi gà lên cao mời Ngưu gia gia ăn.

Một tràng cười cực kỳ vui vẻ từ trong đình truyền ra, một già một trẻ đùa nghịch trong đình, Vân Diệp cười mặc ông già vui vẻ một chút, theo quản gia đang lau nước mắt tới tặng lễ cho Ngưu thẩm thẩm.

- Thiếu gia nên đến thường xuyên một chút, lão gia giờ mỗi ngày nói mỗi ít, trước kia đại thiếu gia không muốn đem gia quyến tới Hải Châu, để thiếu phu nhân và tôn thiếu gia ở nhà cùng lão gia, kết quả bị lão gia đuổi đi, nay chỉ có thiếu gia và Trình thiếu gia tới là thấy lão gia cười, lúc khác chẳng nói gì cả.

Lão Ngưu làm quan quân pháp nhiều năm, cho nên đồng liêu trong quân đều không ưa ông ta lắm, năm xưa ông ta ra tay quá tàn nhẫn, không bao giờ nương tình, lúc đánh trận còn đỡ, mấy năm qua các lão tướng chẳng mấy xuất trận, thay thế bọn họ là những tướng lĩnh trẻ hơn một chút, như Hầu Quân Tập, Tiết Vạn Triệt, Tiết Vạn Nhận, dần dần không còn ai qua lại với Ngưu gia nữa.

- Ngưu thẩm thẩm, trong nhà còn mỗi thẩm thẩm và bá bá, sống ở cái trạch viện to thế này làm gì, trên bình nguyên còn lạnh chết người, tiểu chất đã sửa xoạn tiểu lâu ở Ngọc Sơn cho thẩm thẩm rồi, thẩm thẩm và bá bá lên đó ở, phòng nhỏ, náo nhiệt hơn, bái tổ tôn xong là đi, cô cô thẩm thẩm của cháu đang đợi đó, đánh mạt chược chứ nhắc mãi. Cháu và bá bá nghiên cứu binh pháp, không có thời gian để ý tới thẩm thẩm, người tới nhà cháu chơi, ai nấy đều có niềm vui.

Ngưu thẩm thẩm lau khóe mắt:

- Ở cái trạch viện to thế này cũng ích gì, chỉ mấy đứa ván bối các cháu tới tặng quà Tết, cứ trống không làm người ta chẳng thoải mái, chỉ cần thuyết phục được Lão Ngưu thì mặc cháu an bài.

Đang nói chuyện thì Lão Ngưu bế Vân bảo bảo đi vào, miệng còn ngậm một cái đùi gà, già trẻ ăn vui vẻ, Vân Diệp định đứng lên hành lễ thì Lão Ngưu ngăn lại, nhấc nhấc Vân bảo bảo mấy cái, cao hứng nói:

- Đúng là tên tiểu tử béo, tới hai mấy cân, ăn nhiều một chút, đừng như cha cháu gió thổi cái cũng bay.

Quản gia vui vẻ bảo nhà bếp làm cơm, thiếu gia Vân gia nổi tiếng kén ăn, đích thân xuống phòng ấm hái rau, chuẩn bị làm bữa tiệc thịnh soạn.

- Tiểu tử, Ngọc Sơn của ngươi tuy tốt nhưng không phải nhà Lão Ngưu, mà là ở đây, năm mới thế nào cũng phải ở bên tổ tông mới đúng, lão phu nhận ý tốt của ngươi, yên tâm, lão phu chưa chết ngay được đâu.

- Ngưu bá bá, tiểu chất không phải mời người đi nghỉ mát, tiểu chất tính Đại Đường sắp có phiền toái lớn rồi, hai nhà chúng ta tuy không có năng lực ngăn cơn sóng giữ, ít nhất cũng phải đứng vững mới được.

- Ừm, đợi bái tế tổ tông xong tới Ngọc Sơn, lát ăn cơm rồi ngươi còn đi tới nhà khác, đừng có giống lão phu thành người không ai muốn tiếp xúc.

Chương 575: Tích xưa diễn lại

Mang Vân bảo bảo đi khắp thành Trường An một vòng, ngay cả thái tử phi cũng đã quen trưởng tử đích tôn của Vân gia, Vân bảo bảo kiêu ngạo thân toàn châu ngọc ngồi trong xe nghịch đống thu hoạch của mình.

Lão Ngưu chuẩn bị bái tế tổ tông xong sẽ tới Ngọc Sơn ở, Vân Diệp tự hào về thủ đoạn tiếp thuyết khách của mình, một ông già không nghĩ cách kéo Lý Nhị khỏi vũng bùn Cao Ly, suốt ngày hồi tưởng lại chuyện cũ sao được, dù sao Lý Nhị sẽ thất bại ba lần, chẳng thua Dương Quảng chút nào, cứu được lần nào hay lần đó, giảm bớt vài sĩ tốt thương vong là tốt rồi.

Loạn thật rồi, tại sao cứ ai có thanh đao là muốn giết người phóng hỏa, chưa tới Vân gia trang tử đã nghe tiếng đánh nhau cheng cheng, không chấp nhận được, đây là địa phận của Vân gia, muốn giết người thì tới chỗ của Lý Nhị, chẳng ai quản hết, đừng có giết người ở nhà ta.

Lưu Tiến Bảo quát lớn một cái rồi tham gia vào cuộc chiến, hắn toàn thân giáp trụ, lợi hại hơn hẳn người khác, đợi hắn đánh vào liền nghe thấy giọng nói vang vọng:

- Lưu huynh đệ, Vân hầu bảo ngươi tới tiếp ứng ta à?

Lưu Tiến Bảo ngớ người, nhìn kỹ mới phát hiện ra hán tử trước mắt là Hi Đồng, dưới sự uy hiếp của nó cứng trong tay hộ vệ Vân gia, những người kia đều rất không cam lòng.

Bảo nãi mụ chiếu cố nhi tử, Vân Diệp lúc này mới xuống xe, nhìn Hi Đồng toàn thân máu me be bét, không biết nói gì luôn, hán tử nhiệt huyết này nhất định ở Hà Bắc nghe nói ngọc bội của Vân Diệp bị cướp mất, cho nên một lòng muốn đòi lại hộ Vân Diệp, linh cảm xấu của y đã thành sự thực.

Hi Đồng cười chất phác, lấy từ trong lòng ra một tấm ngọc bội đầy máu, đưa cho Vân Diệp, đám đại hán vây xung quanh đồng loạt thở dài, ngọc bội về lại Vân gia, người khác muốn lấy khó hơn lên trời, Vân gia không phải là quý tộc bình thường, mà là đại tướng nắm binh quyền trong tay, đắc tội với Vân gia hậu quả rất đáng sợ. Ngay cả hai hoạn quan đứng bên đường cũng lộ vẻ chán nản.

Vân Diệp giang hai tay ra ôm lấy Hi Đồng, nhận ngọc bội, cảm động lớn tiếng nói:

- Vì cái thứ này suýt nữa hại huynh đệ ta mất mạng, còn cần làm gì nữa!?

Cảnh Lưu Bị ném con năm nào được tái hiện một cách sinh động.

Nói xong liền ném vào khu rừng đằng xa, đám đại hán xung quanh kệ cung nỏ chía vào, lao vào rừng như ong vỡ tổ, bò trên mặt đất tìm kiếm ngọc bội.

Hi Đồng mặt biến sắc định đuổi theo, Vân Diệp vội kéo hắn tới trước xe, bảo nãi mụ bế Vân bảo bảo ra, Vân bảo bảo rất lớn gan, thấy Hi Đồng người đầy máu cũng không sợ, vươn tay về phía Vân Diệp không ngừng gọi ba ba.

Vân Diệp đón lấy con, đặt vào lòng Hi Đồng:

- Đây mới là bảo bối của Vân gia, còn về tấm ngọc bội kia mà cũng đáng khiến huynh vào sinh ra tử à?

Hi Đồng mới đầu còn lo lắng máu trên người làm bẩn Vân bảo bảo, thấy Vân Diệp thoải mái như thế, bất giác cũng lộ ra hào khí ngày nào, lấy ngón tay to tướng ra nghịch khuôn mặt bụ bẫm của Vân bảo bảo.

- Hi Đồng, huynh nhìn đám người kia có giống chó không?Vân Diệp chỉ đám người bò trên mặt đất tìm ngọc, lòng rất phúc tạp, vừa cảm động lại bi ai.

- Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu, ai là chó, ai không phải là chó? Vừa rồi ta chẳng phải còn chém giết sao? Còn là con chó dữ nhất.

- Nếu như không phải thứ này của Vân gia, huynh có ngàn dặm liều mạng cùng họ không? Nếu như không có quan hệ tới Vân gia, hẳn huynh chẳng muốn nhìn lấy một cái, trên đời này thứ làm huynh liều mạng, trừ tình nghĩa ra thì còn gì nữa?

- Đi nào, c húng ta về nhà tắm rửa một cái, tiểu đệ xuống bếp nấu cho huynh một nồi thịt bò khoai tây, rồi làm hai vò rượu chúng ta không say không về, cuộc đấu của đám chó săn này để lại cho người khác.

Nói xong lấy hai con ngựa, cùng Hi Đồng bế Vân bảo bảo lên ngựa, được hộ vệ vây quanh phóng về Vân gia trang, chẳng thèm nhìn đám hán tử đằng sau lấy một cái.

Một hoạn quan từ sau cây đi ra, tay mân mê ngọc bội, lẩm bẩm:

- Khinh vật trọng người, đúng là khí độ một hầu gia nên có, nhưng dám nói lão phu là chó, tiểu tử, đợi lão phu hoàn thành việc bệ hạ giao cho, sẽ tìm ngươi tính sổ.

Nghĩ tới mình đuổi từ Trường An tới Hà Bắc, lại từ Hà Bắc đuổi tới Trường An, luôn chậm một bước, lửa giận trong lòng bốc lên, cùng một hoạn quan quan liếc nhau, cười giận dữ lao vào đám đông...

Vân gia rất náo nhiệt, khắp nơi đèn đuốc, quản gia đang chỉ huy treo hai cái đèn lồng cực lớn trên cửa, trẻ con tay cầm bánh chạy đi chạy lại, không ngừng có phó dịch ra ngoài mua bán, mang gà vịt về nhà, chủ bạ đại nhân ngồi ở tiền sảnh chơi cờ với trướng phòng, hắn cứ lo tết nhất đến trâu bò của Vân gia chết quá nhiều.Tân Nguyệt mỉm cười ra bái kiến Hi Đồng, Na Mộ Nhật cũng bế khuê nữ xuất hiện, làm Hi Đồng bối rối chà tay mãi, hắn không có quà gặp mặt, rất ngại ngùng.

- Thúc thúc vì hàn gia chinh chiến ngàn dặm là đức dầy vô thượng rồi, sao dám nhận thúc thúc ban thưởng, mời t húc thúc đi tẩn trần trước, rồi để chuyết phu làm bạn uống rượu, cố nhân trùng phùng, phải uống thêm vài chén mới đúng.

Hi Đồng cười gật đầu, từ hoàn cảnh chiến đấu gian khổ tức thì tới chỗ xa hoa, con người có hơi lúng túng, tay vẫn siết chặt chuôi đao, phải dùng quyết tâm rất lớn mới buông ra được.

Tắm rửa xong được y sinh của Vân gia băng bó vết thương, thay một bổ cẩm bảo mới tới tiểu đình, thấy Vân Diệp bê một cái nồi lớn đi tới, đằng sau là mấy phó dịch, người bê lò than nhỏ, người bê rượu, có mấy người bê bàn, đều là ít rau quả, phải lang bạc chiến đấu làm tinh lực của hắn cạn kiệt, thấy món ngon sao kiềm được, nhưng phó dịch đứng bên, không tiện thất lễ.

Vân Diệp đặt nồi lên lò than rồi bảo phó dịch rời đi, tự tháo niêm phong của vó rượu, đưa cho Hi Đồng một cái, mình một cái. Hi Đồng nhìn số trên vò rượu của Vân Diệp mới yên tâm ngồi xuống, thấy Vân Diệp chỉ mình cười lớn cũng bật cười, đúng là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.

Thịt bò rất ngon, hai người cùng cởi giày ngồi lên bàn, cùng mò nồi, chẳng ai để ý tới nói chuyện, rượu ba mươi độ rất thích hợp uống ngụm lớn, vừa ăn vừa uống, chẳng mấy chốc đã đầm đìa mồ hôi.

Trong thịt bò nầu khoai tây, Vân Diệp sáng tạo cho rất nhiều ớt, vị thơm mềm dai ngọt, lại thêm vị cay, hai người đều khoái, cho nên ăn đã đời.

Khi chậu nhìn thấy đáy, Vân Diệp không xong rồi, nằm trên bàn rên như chó chết, Hi Đồng tốc độ không giảm, miệng như cái động không đáy, nào thịt, nào khoai thậm chí cả nước canh ném vào là biến mát.

Khi miếng khoai tây cuối cùng trong nồi vào miệng, Hi Đồng mới ợ một cái, lười nhác xỉa răng, làm một ngụm rượu nuốt hết thịt vụn xỉa ra mới nói:

- Sao ta cảm giác cái ngọc bội đó hình như không giống với cái ta đưa cho ngươi.

- Đương nhiên là không giống, ngọc bội đó do ta tìm mảnh cổ ngọc cùng thời làm nhái, hoa văn cũng sửa, giống nhau mới lả.

Hi Đồng cười phá lên:

- Ngươi đúng là xấu xa, ném ra một khúc xương, cho đám người luôn nhăm nhe lao vào tranh cướp, bản thân nấp sau xem chó đánh nhau, cao, đúng là cao.

- Tiểu đệ luôn cho rằng lao lực không bằng lao tâm, vấn đề dùng đầu óc giải quyết được thì không nên dùng vũ lực, chẳng những máu me trông ghê người mà còn dễ chuốc lấy thù hận, nên mới làm hàm súc như thế.

- Hàm súc cái rắm, càng nhiều người chết hơn, ngươi có biết riêng đám sơn tặc mà ta giết đã ba mấy tên, càng chẳng nói kẻ muốn giết ta. Con người bây giờ sao điên như thế, lấy được ngọc bội cũng ích gì, chỉ đi nộp mạng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau