ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 561 - Chương 565

Chương 561: Kẻ đồ long bé nhỏ (2)

Có một bức thư, của Lý Tịnh, trong thư nói ông ta đã hoàn thành Lục Quân Kinh, hỏi Vân Diệp có dám in ra bán không? Vì giúp Vân Diệp, ông ta quyết định chỉ lấy tiền nhuận bút là một đồng.

Quá tuyệt, phải tán thành, thư viện là để dạy học, in sách, ( Tôn Tử) ( Mạnh Đức Thư) ( Lục Thao) đã làm được học sinh thư viện mỗi người một quyển rồi, lần trước Lý Nhị tới thư viện còn lấy đi mười mấy quyển ở đồ thư quán, so với sách thì ông ta thích cái thẻ mượn sách mang sỗ 000001 của bản thân hơn, còn vô sỉ đem thẻ số 000002 cho Trường Tôn thị.

Ông ta ngay cả thứ sách bán đầy đường như ( sử ký) cũng mượn, mặc dù nói những cuốn sách này được Ngọc Sơn, Nguyên Chương, Kim Chúc tiên sinh chia ra câu ra đoạn, nhưng ông cũng không thể mượn ba tháng không trả chứ, không được, có tiền lệ, khi ấy vương công quý tộc đều làm thế thì sách của đồ thư quán còn lại cái gì?

Dù sao hôm nay rảnh rỗi, tới hoàng cung đòi sách vậy, không thể tạo thành cái thói xấu người đọc sách trộm sách không tính là trộm, hiện giờ quý tộc nào tới thư viện mà không thuận tiện mượn vài cuốn sách thì không dám nói là đã tới Ngọc Sơn, cái lão Úy Trì chết đâm chết chém, chỉ miễn cưỡng đọc được thư tín làm sao hiểu được văn tự thâm ảo của Tố Nữ Tâm Kinh chứ?

Hứa Kính Tông đã kêu ca nhiều lần lắm rồi, nó sách của đồ thư quán đang giảm đi nhanh chóng, chỉ thấy mượn, không thấy trả, một số không biết xấu hổ còn đặt vào giá sách của mình nói là sách mình sưu tầm, hắn thấy không chỉ một hai lần.

Hôm nay là đại triều hội, hiện giờ nhất định chưa hạ triều, mình tới Thái Cực cung đòi sách nhất định có hiệu quả, đám văn nhân làm trộm càng ghê tởm.

Nghĩ tới đó Vân Diệp sai chuẩn bị ngựa, mặc quan phục tới hoàng cung, đường không xa, đi hai phố là tới, vì tiện lợi như thế nên phường Hưng Hóa mới đắt.

Tân Nguyệt ăn mặc như con bướm hoa chạy tới, thường thì nàng không ăn mặc như vậy, nếu là thế là muốn cùng quý phụ đi xem mã cầu rồi, Vân Diệp đi xem hai lần, loại vận động này y khịt mũi xem thường, tiết tấu chậm chạp, trong cái sân chẳng rộng, ngựa chẳng chạy nổi, xô vào nhau cũng chẳng hay như bóng bầu dục, mà đá bóng ở thư viện đang phát triển theo hướng dã man hóa, không ít tráng hán cao to vạm vỡ rất được đám thiếu nữ nhàm chán bên sân sóng hoan nghênh.

- Phu quân, hôm nay ở giáo trường có mã cầu, chàng chẳng phải không có việc gì sao, cùng thiếp đi xem thi đấu được không? Hôm nay Hàn vương gia đấu Thọ vương gia, nghe nói đán cược là một chiếc hoa long trâm, bảo thạch trên đó to bằng hạch đào, đi cùng thiếp nhé, lâu lắm rồi chàng không đi xem mã cầu với bọn thiếp.

Nhìn Tân Nguyệt nhõng nhẽo hiếm có, Vân Diệp làm sao còn nhớ chuyện đi đòi sách nữa, mã cầu, hôm nay phải đi xem mã cầu, liếc thấy Na Mộ Nhật lén lút nhìn về phía này, vội nói:

- Đương nhiên là đi, đi cả nhà.

Na Mộ Nhật nhét nữ nhi cho nãi mụ rồi chạy ù tới, không trang điểm gì cả, đứng bên cạnh Vân Diệp, mặt Tân Nguyệt tối lại, Na Mộ Nhật ỷ vào bản thân xinh đẹp hơn người ăn mặc mộc mạc, cố ý chọc giận nàng.

Giận thì giận, nhưng vẫn phải đi xem thi đấu, không cho Na Mộ Nhật đi ngang hàng với mình, phải cúi đầu đi sau, thiếp mà, phải có sự tự giác của kẻ làm thiếp.
Na Mộ Nhật kiêu ngạo chưa từng biết tới chuyện cúi đầu, đầu ngẩng cao, khí độ như nữ vương, Tân Nguyên liên tục ấn đầu nàng xuống, Na Mộ Nhật quật cường ngẩng đầu lên, làm Vân Diệp nhìn mà đau đầu, lấy trong lòng ra một túi kẹo sữa đưa cho Na Mộ Nhật, chiêu này có tác dụng ngay, Na Mộ Nhật cúi đầu ăn kẹo, không ngẩng đầu lên nữa, vì chỉ cần thấy món ngon là nàng chảy nước dãi, đây là thói quen từ trên thảo nguyên, không sửa được.

Xe ngựa vừa ra cửa thì nghe thấy một giọng vang vang:

- Tiểu lại hình bộ Hạ Thiên Thương bái kiến hầu gia, hạ quan có tội án muốn hầu gia kiểm chứng, xin hầu gia cho gặp.

Vân Diệp nghe thấy lời này vén rèm nhảy xuống, rất tức giận, ai thích gặp đám ác quỷ hình bộ, hiện giờ lại đứng giữa đường kêu toáng lên, không hiểu quy củ, dù là hình bộ thượng thư Lý Tích vì công sự cũng theo lệ bái kiến, Vân gia không phải nơi một tiểu lại không có quan phẩm vào được.

Trước mặt là một tiểu lại áo xanh, cũ lắm rồi, giày thậm chí còn có chỗ vá, hông đeo một thanh đao, nhìn chuôi đao bóng thế kia là biết đã dùng rất lâu, nói không chừng là tổ truyền, đầu tuy cúi, nhưng lưng ưỡn thẳng, thấy Vân Diệp xuống xe, tiếp tục nói:

- Vân hầu, hạ quan thất lễ, nhưng chuyện liên quan tới năm mươi mạng người, xin hầu gia thứ tội, đợi án tra rõ, hạ quan nhất định tới chịu phạt.

Người lưng thẳng thì thường gan cũng lớn, bộ đầu khác tới Vân gia ngay cả ngẩng đầu lên cũng không dám, nhưng kẻ này dàm gọi mình lại giữa phố, yêu cầu phối hợp điều tra, Vân Diệp đột nhiên có hứng thú với người này, nhìn cách ăn mặc của hắn thì biết gia cảnh không tốt, chẳng lẽ kẻ này mượn mượn mình lấy danh.

- Nếu ngươi đã gọi bổn hầu lại, bổn hầu cũng đã xuống, có chuyện gì thì hỏi đi, ta vội đi xem mã cầu, còn về chuyện trừng phạt, ta sẽ hỏi Lý thượng thư.Mặt Hạ Thương Thiên có chút ảm đạm, nhưng vẫn ngẩng đầu lên hỏi:

- Dám hỏi hầu gia, ngày ba mươi tháng chín ngài ở đâu? Bên cạnh có ai, làm gì? Mong hầu gia trả lời.

- Ồ, ngày ba mươi tháng chín à, khi đó ta ở Tần Lĩnh, mang rất nhiều người đi săn, ngươi còn hỏi gì nữa? Nếu không ta đi xem đấu mã cầu đây.

Vân Diệp khoanh tay nhìn bộ đầu trước mặt, xem hắn có cách gì hỏi ra được chuyện xảy ra đêm hôm đó, người khác gặp chuyện này tránh còn không kịp, hắn lại nhận, không biết bị đồng liêu hãm hại hay là tự chuốc lấy.

- Hầu gia không biết rồi, chính đêm hôm đó, chùa Kim Các, Vân Đài quan ở Tần Linh bị tử thương cực lớn, chủ sự hai nhà hỏi gì cũng không biết, không hiểu hầu gia có nhìn thấy chuyện xảy ra đêm đó không, theo tiểu nhân điều tra, tối hôm đó ngài trú chân cách hai nhà kia không xa.

- Chủ sự nhà người ta đều không bận tâm xảy ra chuyện gì, vì sao một tên bộ khoái nho nhỏ như ngươi lại truy tận gốc? Nếu ngươi không còn chỗ hỏi nữa, bổn hầu cho ngươi chủ ý, tối hôm đó bổn hầu ở nơi phát án, hơn nữa bên cạnh còn có rất nhiều gia tướng dũng mạnh, ngươi nói luôn với thượng quan, vì ta ghét đám lừa ngốc và mũi trâu, nên dẫn người đi giết bọn họ, ngươi thấy sao?

Nghe t hấy Vân Diệp trêu mình, Hạ Thiên Thương cắn răng nói:

- Hầu gia, quan vị hạ quan có thấp đến đâu cũng là quan, luật pháp Đại Đường quy định hạ quan cho quyền điều tra gian tà, chẳng lẽ hầu qia đối đãi với quan gia như thế, ngài có thể xem thường hạ quan, nhưng hạ quan có thể lấy danh nghĩa luật pháp mời ngài trả lời.

Loại người này làm bổ khoái thật không dễ, bộ đầu của Trường An tuy chức nhỏ tẹo, nhưng chỗ béo bở không ít, bộ đầu khác gia cảnh dư giả, có hạng cực phẩm còn giàu chảy mỡ, tên này lại đi giày vá, đúng là lạ.

- Ngươi nói không sai, vậy bổn hầu nói cho ngươi biết, tối hôm đó ta ngủ, không nghe thấy gì cả, cũng chẳng nhìn thấy gì hết, ngủ tới sáng mới dậy, thấy rất thoải mái, nấu một bát cháo, vị không tệ, tè một bãi, vào rừng tùng ỉa bãi nữa, tâm tình cực tốt.

Tiếng cười của Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật từ trong xe ngựa truyền ra, Hạ Thiên Thương mặt từ đỏ biến thành trắng, từ trắng biến thành đỏ, cuối cùng thở dài:

- Hầu gia đã không chịu nói vậy hạ quan cáo từ, hạ quan tới tìm hầu gia bời ngài vì một xướng kỹ mà nổi giận lật đổ hào môn, vì sao đối diện với năm mươi mạng người lại coi như không? Chẳng lẽ thực sự gặp mặt chẳng bằng nghe danh? Tiếc cho năm mươi mạng người chết oan chìm xuống đáy biển, không có ngày được làm sáng tỏ.

Chương 562: Phúc khí bay tới

Vân Diệp thấy hắn xoay người đi, cười một cái rồi lên xe, xe đi về phía trước, chẳng mấy chốc bắt kịp bộ đầu kia, thò đầu ra nói:

- Ngươi là một bộ khoái không tệ, nhưng vụ án này kết thúc đi, năm mươi người đó không ai chết oan hết, theo ta thấy chết thì chết, chẳng có gì to tát. Tin ta đi chẳng ai hỏi tới rốt cuộc đã có chuyện gì đâu, có thời gian ngươi đi tra xem nhà ai mất trâu còn hơn tra vụ án này.

- Hầu gia sai rồi, mạng người là mạng người, mất là phải điều tra, ít nhất phải biết ai chịu trách nhiệm vụ huyết án này, hầu gia đã nói thẳng, vậy hạ quan cũng nói với hầu gia, chuyện này hạ quan sẽ truy tới cùng, hạ quan tuy thấp kém, mạng không đáng tiếng, nhưng tuyệt đối không để bất kỳ ai chơi đùa trong lòng bàn tay, hầu gia đã cho hạ quan biết đủ nhiều, ít nhất hạ quan có phương hướng điều tra, đa tạ hầu gia.

Hạ Thiên Thương sải bước mau chóng biến mất vào đám đông, bình thượng đến độ gần như không nhận ra, chỉ là lưng thắn tựa hồ thẳng hơn lưng người khác.

Vân Diệp bất giác cũng ưỡn thẳng lưng lên, chuyện hoang đường đêm qua có chút ảnh hưởng tới lưng, vừa ưỡn lên đã kêu đánh rắc, nằm xuống xe để Tân Nguyện ấn cho mình.

Thú vị, hiện có người điều tra Lý Nhị, thú vị thật, con ác long chiếm cứ hoàng cung kia đang phun lửa, thè lưỡi đỏ rực, mài móng vuốt trên đá, nhìn đám dê béo thiên hạ, há miệng ra nuốt bất kỳ lúc nào.

Không biết vị anh hùng đồ long này có phải là đối thủ của con ác long không, có điều theo kinh nghiệm quá khứ của Vân Diệp, con ác long sẽ giành được thắng lợi cuối cùng, dê béo sẽ bị nuốt vào bụng, sau đó bài tiết ra đống phân, bảo đao gia truyền của Hạ Thiên Thương có lẽ còn sót lại?

Có câu bụt chùa nhà không thiêng, của người mới là đẹp, đạo lý tương tự, trò mã cầu do người Thổ Phồn phát minh đã bắt đầu thịnh hành ở Trường An, nghe Trường Tôn Xung ở bên cạnh nói, trò mã cầu hiện giờ chưa hoàn chình, mã cầu do người Thổ Phồn đánh mới thực sự là đẹp, bệ hạ nói mã cầu có thể rèn luyện công phu trên ngựa, trong nhà không thành lập một đội không hay, đám người ở thư viện ra càng thích đá bóng hơn, tới sân mã cầu chỉ là góp vui.

Tin lời Trường Tôn Xung mới là đồ ngốc, Lý Hoài Nhân, Trình Xử Mặc nói thích đã bóng thì mình tin ngay, Trường Tôn Xung nói thì miễn, một kẻ vừa mới ra sân đã bị Úy Trì Đại Ngốc xô cho chảy máu mũi, sách đao muốn giết cả nhà, cuối cùng bị Úy Trì Đại Ngốc tẩn cho một trận mà thích đá bóng à?

Nhìn ngựa chạy qua chạy lại trên sân, Vân Diệp thấy chẳng ra chiến thuật gì, chỉ là ỷ vào độ phối hợp thuần thục người và ngựa bắt nạt người kém hơn, chẳng qua là kẻ nào kẻ nấy mặc áo giáp, trông oai phong, thi thoảng phóng qua khán đài nữ quyến, khoe khoang phong phạm, khiến đám nữ nhân hét chói tai từng hồi.

Trường Tôn Xung phe phẩy quạt làm vẻ phong nhã:

- Diệp Tử, mã cầu là trò chơi của nhà phú quý chúng ta, ngươi nhìn kìa, tuấn mã thuần chủng, nam nhi tiêu sai, tay cầm gậy bán nguyệt, thể hiện được hết hùng phong của nam nhân, trận so tài này thật hiếm có.

- Ta nhìn thấy mấy người Thổ Phồn lè lưỡi, có vẻ rất khinh thường, hay là Trường Tôn huynh ra tay, dạy cho chúng một phen, để chúng biết mã cầu Đại Đường không thể vũ nhục.

Trường Tôn Xung đứng lên nhìn theo hướng Vân Diệp chỉ, ngồi xuống nói:

- Ta là một hầu tước, so với một đám dã nhân làm gì, bọn chúng biết cái gì?

Vân Diệp vỗ vai tên vờ mê đá bóng:

- Mã cầu do người ta sáng tạo ra, Đại Đường học chẳng ra làm sao, các ngươi chơi tệ như vậy, còn không cho bọn họ nhổ nước bọt? Nói thật, ta cũng muốn nhổ.

Nói xong bỏ Trường Tôn Xung đang thẹn quá hóa giận, tìm lão bà của mình, mụ bại gia Tân Nguyệt, thấy đám nam nhân kia hành lễ với mình, kích động lên ném trâm trên đàu xuống, có điều, nàng rút trâm trên đầu Na Mộ Nhật.

Nữ nhân nhà khác cũng chẳng khác gì, ném đồ trang sức loạn xạ, còn có nàng ném khăn tay, chẳng biết cô ả lăng lơ của nhà nào, đoán chừng về nhà thế nào cũng không thoát được một trận đòn.

Na Một Nhật thấy Vân Diệp là khóc lóc tố cáo, nói Tân Nguyệt ném cây trâm nàng thích nhất đi rồi, kéo Vân Diệp đòi Tân Nguyệt đền nàng hai cái, còn muốn bảo thạch, không thể lấy vàng lừa nàng.

Vân Diệp vuốt tay Na Mộ Nhật an ủi:

- Không sao, ta đi đòi lại cho nàng, có chút vương pháp nào không, nhà mình rơi trâm cũng có kẻ nhặt, đợi đấy.

Nói xong muốn xuống sân đòi trâm.

Tân Nguyệt ra sức kéo Vân Diệp lại không cho y đi, nếu y xuống ngày mai Vân gia không cần sống nữa, cả Trường An sẽ biết Vân gia là nhà vô lại thưởng rồi còn đòi về.

- Lần sau mà nàng còn bắt nạt Na Mộ Nhật là ta sẽ làm thế, dù sao ta là Trường An tam hại, ta sợ cái gì, cùng lắm gọi ta là Đại Đường tam hại.

Na Một Nhật dựa vào vai Vân Diệp ra sức gật đầu, ngươi đừng có mong một nữ nhân suốt ngày "nhặt" được cừu của người khác biết thị phi, trên thảo nguyên thể diện không đáng tiền.

Chiêu này đánh trúng điểm yếu của Tân Nguyệt, nàng là người coi thể diện hơn mạng, theo cách nào của nàng, mình sống là vì cái bộ mặt này, Vân Diệp mà làm thế, nàng xấu hổ dám nhảy giếng luôn.

Ngồi xe ngựa trở về, vô tình đi qua Trân Bảo Các, na mộ nhật rất coi trọng ba chữ vàng lấp lánh trên cửa đó, vì cho rằng trong đó nhất định có cái trâm mình thích, hiện giờ nhân lúc có phu quân ở đây, chọn hai cái, để Tân Nguyệt mất máu một phen.

- Không được, muốn trâm về nhà cho muội chọn, đồ trong trân bảo các đều tăng thêm gia, thứ một quan bán mười quan, nổi danh tham lam, nhà ta không mất tiền oan, muốn trâm tỷ tỷ lấy từ kho cho, lấy cái khảm bảo thạnh to nhất.

Bảo thạch lấy về từ Lĩnh Nam còn một ít, Tân Nguyệt vì không muốn Na Mộ Nhật tiêu lung tung nên không cho, nhìn thấy Na Mộ Nhật minh họa kích cỡ bảo thạch, Vân Diệp cười tới suýt tắt thở, không biết bảo thạch to bằng quả đào làm sao khảm lên trâm được.

Xe ngựa mới khởi hành Vân Diệp vô tình nhìn thấy có hai thứ màu trắng từ trên trời hạ xuống, quát dừng xe, nhảy xuống, nhặt hai thứ màu trắng lên xem, lại lấy tay lau, ngẩng đầu nhìn cửa sổ trân bảo các, lệnh hộ vệ vào lầu tìm kiếm.

Trân bảo các là sản nghiệp của hoàng hậu, ngang ngược quen rồi, chưởng quầy thấy công tử quý tộc đi vào như nhìn thấy cha ruột, cười híp mắt ra đón, khỏi cần nói, lại có dê béo tới.

Nhưng nhìn thấy đằng sau có một đám hộ vệ xông vào, lập tức sầm mặt xuống, vào trân bảo các không cần hộ vệ, đây là nơi kinh doanh của hoàng gia, không kẻ nào dám sinh sự ở đây, định đuổi hộ vệ đi, công tử ca đi đầu tóm cổ hỏi:

- Ai ở trên lầu?

- Tiểu nhân không biết ngài là ai, nhưng vào trân bảo các tốt nhất biết điều một chút, đây không phải chỗ để ngài hống hách.

Chưởng quầy không sợ chút nào, sớm nhìn ra thiếu niên công tử này thân phận không đơn giản, nhưng không đơn giản tới mấy cũng chẳng bằng hoàng gia, cho nên thản nhiên khuyên Vân Diệp.

Hộ vệ trân bảo các tràn lên liền bị Lưu Tiến Bảo đánh cho khóc cha gọi mẹ, chưởng quầy không tin quý tộc Trường An có ai không biết trân bảo các do hoàng hậu mở, người không sợ hoàng gia chỉ có một loại, cướp! Nghĩ tới đó đũng quần ướt luôn.

Tên cướp này là lắm, không thèm nhìn châu báu trong hiệu, để lại hai người canh chừng, toàn bộ xông lên lầu, đập cửa rầm rầm, tựa hồ không bỏ qua một gian nào.- Hầu gia, tiểu nhân tìm thấy rồi, ném đồ xuống lầu chính là Hồ cơ này.

Một Hồ cơ tóc vàng mắt xanh bị Lưu Tiến Bảo tóm tóm lôi từ trên lầu xuống.

Sự thô lỗ của Lưu Tiến Bảo từ lâu Vân Diệp chẳng nói nổi nữa, mà hiện giờ chẳng thể để ý tới phép lịch sự, xòe tay đưa hai thứ màu trắng ra, hỏi:

- Thứ này ở đâu?

Hồ cơ sợ chết ngất, thấy Vân Diệp hỏi, run run lấy từ trong ống tay áo ra một cái túi nhỏ, Vân Diệp vội nhận lấy, mở túi đổ ra tay, ngửi, may quá, chưa bị rang chín.

- Thứ này còn không?

 

Vân Diệp cất túi đi hỏi:

- Hết rồi ạ, chỉ còn lại chừng này, nô gia mang từ cố hương tới, chỉ còn chừng này thôi.

Đây là Hồ cơ tố chất cao, biết nói tiếng Đại Đường dung mạo rất được, chưởng quầy trân bảo các diễm phúc không tệ.

Vân Diệp lấy một đĩnh vàng ra đưa cho Hồ cơ:

- Nếu như ngươi biết ai có thứ này thì bảo họ bán cho ta, vẫn giá như thế, ta là Lam Điền hầu.

Nghe thấy Vân Diệp là một vị hầu gia, chưởng quầy lập tức không sợ nữa, giang tay ngăn Vân Diệp đi ra ngoài:

- Hầu gia, ngài đánh hộ vệ của tiểu điếm, không cần giải thích một câu à?

Vân Diệp giơ tay tát ngay một cái, vừa rồi trong mấy gian phòng trên lầu, có mấy nữ nhân, ít tuổi nhất chưa tới mười tuổi thì đã ngứa mắt với tên này, nếu như không phải hôm nay tâm tình tốt thì đã đánh gãy chân hắn.

- Hay hay, đánh hay lắm, ta là nô tài, đợi chủ tử của ta hỏi tới thì ngươi đừng có đái ra quần.

Vân Diệp đã đi tới cửa rồi, nghe thấy câu này liền quay lại, giơ chân đạp vào đũng quần hắn một cái.

Trở về xe trong tiếng gào thảm thiết của tên chưởng quầy, trong ánh mắt kinh sợ của Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật, cẩn thận mở túi ra, bên trong toàn là hạt nam qua (bí ngô), hạt nào hạt nấy mập mạp, đếm số, chỉ còn lại chưa tới một trăm hạt, thật đáng tiếc, là thứ tốt, có câu rau dưa là nửa năm lương, có thứ này thêm vào khoai tây, Vân Diệp không tin trên đời này có ai còn phải ăn đất sét trắng nữa.

- Phu quân, trân bảo các là do nương nương mở đấy, chàng lỗ mãng quá.

Tân Nguyệt lo lắng nói với Vân Diệp, Na Mộ Nhật cũng tỏ ra biết sai, cho rằng vì mình muốn mua trâm, nên khiến phu quân gặp rắc rối lớn.

- Biết cái gì, nương nương mở thì sao, cho dù là bệ hạ mở, vì thứ này ta cũng xông vào, nàng biết thứ này một mẫu thu hoạch được bao nhiêu không? Phải biết rằng thứ này có thể ăn như lương thực.

Vân Diệp cười giải thích cho Tân Nguyệt, để nàng yên tâm sớm cũng tốt.- Phu quân, chỉ cần là lương thực mới thì chàng sẽ không bị phạt, nói không chừng còn được thưởng.

Hiện giờ Tân Nguyệt không nói tới thăng quan phát tài nữa, quan chức nhà mình coi như đã tới mức cao nhất rồi, dữ quốc đồng hưu mà, làm quan đủ lâu mới có thể diện.

- Dứt khoát là lương thực mới, hơn nữa sản lượng có thể so với khoai tây, nếu không phu quân nàng đi trêu vào con bạo long cái đó làm gì, ta tránh bà ta còn không kịp.

Vân Diệp nói xong hôn Tân Nguyệt và Na Một Nhật mỗi nàng một cái, ôm hai nàng nói:

- Các nàng đúng là có số vượng phu, ra ngoài xem mã cầu cũng lập được đại công, không phục không được.

Hai bà nương tức thì mừng rỡ, ba người trong thùng xe quấn lấy nhau, vui vẻ đi về nhà.

Để lại mười hạt, số còn lại Vân Diệp cẩn thận cho vào hộp nhỏ, phái Lưu Tiến Bảo mau chóng đưa về trang, để nãi nãi cất vào kho, khai xuân năm sau sẽ trồng.

Về tới nhà chưa được nửa ngày, trên phố đã lan truyền chuyện Lam Điền hầu cướp đồ ăn vặt của Hồ cơ giữa đường, chẳng mấy chốc biến thành vô số phiên bản truyền bá trong đường lớn ngõ nhỏ.

- Lam Điền hầu cũng là một thiếu niên anh hùng, sao lại có cái tật này, trước kia cướp Hồ qua, giờ phát triển tới cướp đồ ăn vặt, cứ thế này không được, ta nghe nói đây là một loại bệnh nhà phú quý mới có, phải chữa trị.

- Ta nghe nói y chẳng hứng thú gì với Hồ cơ, chưởng quầy trân bảo các liều chết chống cự mới thoát khỏi miệng hổ, không biết Vân hầu nhìn trúng tên chưởng quầy đó ở điểm nào...

Nghe tin đồn đó Vân Diệp cười chẳng thèm để ý, nhưng có nội thị nói thì y không thể xem thường, nương nương muốn trị bệnh cho học sinh của mình, nghe nói công cụ đã chuẩn bị xong rồi, nội thị nói chữa trị sẽ rất thê thảm.

Ghét đám gác cổng hoàng cung, cực ghét luôn, lần trước có thái tử đi cùng, may, lần này minh bị thái giám đưa đi, đúng là bị xâm phạm mà, Lý Nhị quá coi trọng tính mạng của mình rồi.

Mới tới điện Lướng Nghi, tên chưởng quầy kia đã hả hê nhe răng với Vân Diệp, bộ dạng thối tha kiểu có gan tới đánh ta nữa đi, thấy hắn kẹp chân đi, chuẩn bị rời cung, cáo trạng xong muốn trốn à? Vân Diệp rất bất mãn, khi đi sát qua, giơ chân đạp giữa hai chân tên chưởng quầy một phát cực mạnh, nhìn hắn co quắp như con tôm trên mặt đất mới hài lòng đi vào đại điện.

- Hầu gia, Tôn Nguyên Khải vốn là hoạn quan, ngài đá hạ thể hắn làm gì, làm hắn không kìm được nước tiểu.

Thái giám đi cùng âm u hỏi:

- Hắn là hoạn quan à?

Vân Diệp mắt tròn xoe, một tên hoạn quan nuôi nhiều nữ nhân thế làm gì?

- Hầu gia, ngài không biết à?

Thái giám phát hiện vẻ mặt Vân Diệp không giống giả bộ, kinh ngạc hỏi lại:

- Ta thấy hắn giấu rất nhiều nữ nhân, mới đánh hắn một trận, tiểu cô nương nhỏ nhất mới mười tuổi, tưởng hắn là tên khốn, nói thế ta đánh nhầm người rồi à?

Vân Diệp miệng nói thế nhưng chân không ngừng lại chút nào, y không định đi xin lỗi.

- Hầu gia à, nữ nhân nơi đó đều là quan nô, là gia quyến của tội quan, nương nương đôi khi mềm lòng không muốn họ bị chà đạp, nên đưa tới trân bảo các làm việc, xem như ban ân.

Thái giám thường ngày được Vân Diệp đấm mồm không ít, lúc này thấy y còn chưa biết gì, vội giải thích:

- Vậy làm sao đây, đánh thì cũng đánh rồi, chẳng lẽ ta hạ mình đi xin lỗi?

- Hầu gia, hắn không nhận nổi lời xin lỗi của ngài, ngài nên nghĩ làm sao trả lời nương nương thì hơn, vì chuyện này mà ngài ăn đòn thật không đáng.

Ý từ của thái giám là Vân Diệp mau nhận sai với nương nương, nhận sai với hoàng hậu chẳng có gì mất mặt:

Chỉ cần là ý tốt thì Vân Diệp đều cảm tạ, nói với thái giám, mình sẽ chia mười mẫu đất ở trang viên Nam Sơn, coi như sản nghiệm của hắn trong tương lai, tên thái giám này khỏi cần nói cũng biết là một trong số những kẻ ti tiện kia, thái giám ngậm miệng, lặng lẽ thi lễ rồi theo Vân Diệp vào điện Lương Nghi.

Đây là nơi Trường Tôn thị ở vào mùa thu, trang trí vẫn chẳng có phong cách gì, đâu cũng toàn hoa cúc, vàng chóe, Trường Tôn thị còn tặng Vân gia một xe, Tân Nguyệt nói đó là màu phú quý, nhà thường không có.

Cung nữ trong cung của Trường Tôn thị không xinh đẹp, căn bản chẳng giống phim đời sau, mà nếu như đâu đâu cũng là cung nữ xinh đẹp lộ vú ngồn ngộn thì làm sao được.

Lần nào thấy Trường Tôn thị cũng cái bộ dạng nhàn nhã, có điều chẳng mấy chốc sẽ biến thành bạo long, Vân Diệp quen lâu rồi, mỗi một trò, đầu tiên là dằn mặt, sau đó là nói lý, cuối cùng là thi ân, chẳng có gì mới mẻ.

- Vân Diệp, to gan lắm, dám ức hiếp tới đầu bản cung rồi, mấy năm qua có phải bản cung đối xử với ngươi quá tốt, làm ngươi trở nên ngang ngược, không kính sợ nữa không? Hôm nay bản cung cho ngươi biết thế nào là uy nghi của hoàng gia.

Lần này không vờ hiền huệ nữa, dùng ngay thái độ của bạo long đối diện với Vân Diệp, có điều chiêu này đối phó với kẻ lọc lõi như Vân Diệp chẳng có chút sức uy hiếp nào.

Có điều hoàng hậu nổi giận ngươi thế nào cũng phải vờ vịt một chút, tỏ ra sợ hãi, nếu ai ngay cả thủ đoạn này cũng không làm thì nhất định là người ngu xuẩn nhất trên đời, đánh chết còn nhẹ.

- Nương nương thứ tội, vi thần xưa nay luôn kính trọng nương nương, sao có chút bất kính nào, nhưng chuyện quá trọng đại, không thể không dùng thủ đoạn sấm sét đạt được mục đích, nếu không một chuyện cực tốt một điềm lành sẽ sượt qua vai Đại Đường mà đi mất, tới nay vi thần nghĩ lại lưng vẫn lạnh toát.

Chương 563: Lại bị lừa

Trường Tôn Thị ngớ người, cửa hiệu của mình có điềm lành gì sao mình không biết, định nói Vân Diệp bịa đặt, nhưng vô số sự thực chứng minh, Vân Diệp rất có chữ tín, nói điềm lành là nhất định có điềm lành, tuyệt đối không lấy lợn béo dán vẩy bạc lên nói là kỳ lân tặng cho mình.

Lý Nhị tay cầm quyển sách từ sau bình phong đi ra, Vân Diệp nhìn kỹ, trên sách có dấu thư viện, không sai được, thôi bỏ, làm xong chuyện hôm nay đã, hoàng cung không cần tới thì đừng tới là hơn.

- Tiểu tử, đem điềm lành ra đây cho trẫm xem, rốt cuộc là thứ điềm lành gì khiến ngươi thất thái như thế, phải cướp trong tay Hồ cơ, đưa ra đây, trẫm không ngạc nhiên đâu, trên người ngươi xảy ra chuyện gì cũng không làm trẫm ngạc nhiên nữa.

Vân Diệp lấy từ trong túi ra năm hạt nam qua, đặt lên bàn, Lý Nhị và Trường Tôn thị nhìn chăm chú, bọn họ nhất trí xác định đây là hạt giống, nghĩ tới khoai tây và ngọc mễ của Vân Diệp, vẻ mặt Lý Nhị trở nên nghiêm túc:

- Trẫm cũng có thể tính là người làm ruộng, vì sao chưa bao giờ thấy loại giống này, nhìn từ ngoại hình giống dưa, tiểu tử nếu là hàn qua thì thôi đi, thứ đó quá hại đất, chỉ dùng như hoa quả thôi, được không bằng mất.

Từ mấy câu này Vân Diệp kinh ngạc phát hiện ra, Lý Nhị đúng là hiểu nông sự, từ ngoại hình hạt giống mà phát đoán được chủng loại, không dễ tý nào, ông ta đúng là nhà nông học trong số hoàng đế.

- Bệ hạ nói rất có lý, đây đúng là một loại dưa, vi thần gọi thứ này là kim qua hoặc nam qua, sản lượng kinh người, không phân cao thấp với khoai tây, thậm chí chỉ có hơn. Thứ dưa này cũng là nửa rau nửa lương thực, không có thứ khác, ăn nam qua cũng không bị đói chết, hiếm có là thứ này để lâu được, cho vào kho một năm cũng chẳng sao.

Lý Nhị gật gù, đổ hết bảo thạch trong cái hộp Trường Tôn thị đặt trên đầu giường ra, còn thổi hơi, thổi đi bụi đất không tồn tại bên trong, đặt năm hạt giống vào, khi sắp đóng nắp hộp thì dừng lại, đưa tay ra với Vân Diệp:

- Số còn lại đưa hết đây, xưa nay ngươi luôn tham ô, tưởng trẫm không biết chắc?

Vân Diệp đành cười khổ đem năm hạt giống khác cùng cả túi cho Lý Nhị, Lý Nhị cầm lấy, lắc túi, tiếc nuối thở dài, đem toàn bộ hạt giống đưa cho Trường Tôn thị.

Dường như có chút tức giận, quay đầu sang nói với hoàng hậu:

- Tên Tôn Nguyên Khải này có mắt không tròng, điềm lành trước vành mắt chẳng hề hay biết, đáng chết, thứ tốt như vậy là dùng như đồ ăn vặt, giờ chỉ còn lại vài hạt, tội không thể tha, nàng giáng chức hắn, cho làm tạp dịch đi.

Nhìn vẻ mặt không đành lòng của Trường Tôn thị, Vân Diệp vội nói:
- Bệ hạ bớt giận, chuyện này đúng là khó trách Tôn Nguyên Khải, ai mà ngờ điềm lành ngay trước mắt, nếu như không phải là vi thần có chút kiến thức thì cũng đã bỏ qua rồi, bệ hạ bảo một hoạn quan phân biệt hoa màu là làm khó hắn, vả lại vi thần đã đánh hắn hai trận, bệ hạ tha cho hắn đi.

 

Lý Nhị liếc xéo Vân Diệp:

- Ngươi luôn làm người tốt, cũng tốt, có thiện tâm còn hơn có ác tâm. Ngươi nói xem, năn xưa khi trẫm thu được giống ba thái ( rau chân vịt), lền thông báo thiên hạ, nói chỉ cần có hạt giống cây trồng mời, trẫm nhất định tưởng thưởng, vì sao chỉ có ngươi đưa tới ba loại? Nếu có ba loại, nhất định có ba mươi loại, ba trăm loại, đã bốn năm năm trôi qua, vì sao người khác bặt vô âm tín, có ngươi đi trước làm gương rồi, đó là cách có tước vị dễ nhất thiên hạ, vì sao không ai lĩnh thưởng.

Suy nghĩ của Lý Nhị cực kỳ đáng ghét, có lẽ đại nhân vật đều thế cả, có khoai tây và ngọc mễ là mộ tổ Lý gia bốc khói rồi, nên mới kéo mình từ đời sau tới, nếu không muốn ăn hai thứ đó đợi một nghìn năm sau đi, còn đòi ba trăm thứ, không phải tất cả cây trồng đều thích hợp trồng ở Đại Đường, đưa vào quá nhiều sẽ có rắc rối, giống cá chép tàn phá nước Mỹ vậy, không có chút kiến thức sinh vật có khi gây họa, thứ mình lấy đều chứng thực an toàn ở vùng đất này, ai dám tha hết về chứ.

- Chẳng phải có một câu nói xưa, người rời quê thành hạ tiện, cây trồng cũng thế, đều có thời gian thích ứng, không phải thứ nào cũng thích hợp trồng ở Đại Đường, thế giới này sâu ăn cỏ, chim ăn sâu, sau đó lại bị thứ khác ăn mất, cuối cùng tất cả vật sống quay về với đất, cỏ xanh mọc lên từ xương cốt chúng, đó là một vòng tuần hoàn. Nếu như phá hỏng một mắt xích trong đó, sẽ thành đại họa, không có chim, sâu sẽ tràn ngập, hoa màu bị ăn hết, nạn châu chấu mấy năm trước chính là đất đai Quan Trung bị canh tác quá độ mà ra.

Lý Nhị gật đầu, nói với Vân Diệp:

- Xem ra dục tốc bất đạt, trẫm luôn thích hoàn thành kỳ công trong sớm tối mà quên sự vật có quy luật của mình, tổ tiên Lý thị nói, đạo pháp tự nhiên, kẻ làm hậu bối như trẫm lại nóng vội, chỉ thích lợi gần. Tiểu tử, lời của ngươi hôm nay trẫm nghe rồi, không nên nóng vội, đó không phải cách làm việc.Không biết Lý Nhị liên tưởng tới cái gì, hình như rất buồn bã, về sau bình phong không có động tĩnh gì nữa.

Trường Tôn thị cười chỉ ngón tay vào Vân Diệp, ý là bà rất hài lòng, sau đó chỉ cửa, ý là y cuốn xéo được rồi.

Hiểu hiểu, Lý Nhị cần hoàng hậu an ủi, chỉ không biết an ủi thế nào, sao làm hoàng đế mà còn tính trẻ con? Lão tử làm sai chuyện gì cũng chưa bao giờ cần Tân Nguyệt an ủi? Đại nhân vật đôi khi vờ yếu đuối, nghĩ cũng phải, nam nhân mềm yếu một chút luôn lừa được chút quan tâm của phụ nữ.

Về nhà giả vờ đáng thương xem Tân Nguyệt an ủi mình thế nào, sau đó suy đoán Trường Tôn thị an ủi Lý Nhị ra sao, cứ quyết định như thế.

Rời cửa cung mới nhớ ra mình bị Lý Nhị lừa rồi, hạt giống mất trắng, sách cũng chẳng đòi được, chuyện mình muốn làm chẳng việc gì hoàn thành, Lý Nhị chết tiệt, cố ý làm bộ tổn thương, nuốt mất phần thưởng của mình, phát hiện ra nam qua là đại công, không có tước vị cho ít tiền cũng tốt.

Càng nghĩ càng giận, tên chưởng quầy trân bảo các gào khóc ôm chân Vân Diệp nói làm trâu làm ngựa cảm tạ y, bị lửa giận làm mê muội, Vân Diệp lại giơ chân đạp giữa hai chân tên này một cái, nghe tiếng hắn gào thảm thiết cuối cùng cảm thấy đỡ một chút.

Đế vương nổi giận, thây chất đầy đồng, máu tuôn ngàn dặm, Vân Diệp nổi giận, chẳng có tác dụng mẹ gì, người trong nhà vẫn ai có việc gì làm việc nấy, trừ Tân Nguyệt ôm trượng phu vào lòng vuốt tóc mấy cái, nói một câu đau lòng, sau đó chạy đi chuẩn bị đồ cưới cho Nhuận Nương, ba ngày nữa thôi Tần Lão Nhị tới rước dâu rồi.

Cả nhà từ Trường An về tới Ngọc Sơn, đại điển của Lý Nhị tiếp tục tiến hành, phái khoái mã mang biểu chương của ông ta tới Đông Hải, cầu gió thuận mưa hòa, phái khoái mã đưa biểu chương tới Thái Sơn, cầu chính thống kéo dài, phái khoái mã mang biểu chương tới Bắc Mang, mong hòa giải với Diêm vương, đừng mang đi quá nhiều con dân của ông ta. Cuối cũng phái khoái mã mang chiếu thư trấn an tứ di, biểu thị hiện mình không muốn dùng đao binh nữa, muốn chuyên tâm phát triển kinh tế trong nước, đương nhiên phái hai vạn binh mã tới Liêu Đông, cái cớ là thương lộ không yên bình, con dân bất an, còn vì sao chạy thẳng tới Biên thành Cao Ly là tướng ở ngoài, không nghe quân lệnh, tự ý chủ trương mà thôi.

Sứ tiết Cao Lý ở Trường An bái kiến các vị đại lão, muốn mời bọn họ tới Khúc Giang xem ca vũ Cao Ly, tặng vô số châu báu mỹ nữ, các đại lão tặng gì nhận nấy, cười khà khà đi xem ca vũ, đồng thời nói với sứ tiết Cao Lý rằng Trương Sĩ Quý đại tướng cầm quân là tên ngu xuẩn, không biết xem bản đồ, sẽ hạ lệnh hắn quay về, nhưng nghe nói Cao Ly vương Cao Kiến Vũ đang xây thành, không hiểu có ý gì.

Sứ tiết Cao Ly đáp:

- Là vì đề phòng man tộc phía bắc.

Các vị đại lão cười, tới đó chuyện phát binh Cao Ly đã đưa lên chương trình nghị sự.

Chương 564: Ai là con mồi?

Vân Diệp trốn ở Ngọc Sơn nhưng tin tức không ngừng truyền vào tai, trong Tân Lĩnh, đạo sĩ và hòa thượng tranh đâu càng lúc càng kịch liệt, cho tới một ngày Thì Thì khóc lóc xin sư phụ thuốc trị thương tốt nhất Vân Diệp mới phát hiện mấy hòa thượng ở trong miếu nhà mình đều đã thương tích đầy mình rồi.

Thở dài một tiếng, mang theo túi thuốc tới miếu, nước trong chum đã biến thành màu đỏ sậm, Giác Viễn ngồi trên ghế, để Thì Thì lau lưng cho hắn, một vết đao dài hơn xích nứt toác ra ngoài, Thì Thì muốn dùng thuốc bột lấp vết thương, nhưng không ích gì.

Vân Diệp đẩy Thì Thì ra, lấy kim chỉ, bắt đầu khâu vết thương, tới khi khâu xong mới rắc thuốc, quấn băng, trong thời gian đó Giác Viễn không nói một lời, Vân Diệp cũng không hỏi.

Thì Thì cho phụ thân uống thuốc xong, cúi đầu đứng sau sư phụ, sư phụ đi đâu, nó đi đấy.

- Thì Thì, Nhuận Nương cô cô của con mai xuất giá rồi, con không tới chỗ cô cô, theo sư phụ làm cái gì, nữ hài tử phải thích chuyện của nữ hài tử, những chuyện khác con đừng quản, có sư phụ đây, không xảy ra chuyện gì cả. Cha con đang phấn đấu vì lý tưởng của mình, sống hay chết đều chẳng thể trách ai được.

- Sư phụ đừng đuổi cha con đi, cha con không còn chỗ nào đi nữa mới tới nhà ta, bên ngoài bộ khoái truy tìm rất dữ, xin sư phụ, đừng đuổi cha con.

Ôm đại đệ tử vào lòng an ủi:

- Yên tâm, sư phụ sẽ không đuổi cha con đi, thế này cũng tốt, cha con bị trọng thương, không thể đi đánh nhau nữa, ở nhà dưỡng thương rất tốt, mong phong ba này sớm qua đi.

- Nhưng có một bộ khoái cứ theo dõi cha con, hắn nói cha con giết người, phải làm sao đây? Sư phụ, hắn canh ngoài cửa nhà ta, con ra xem mấy lần, hắn không hề nhúc nhích.

- Hắn thích canh để hắn canh, cha con có giao tình với hoàng thượng, một bộ khoái nhỏ như hắn không dám vào nhà ta. Được rồi, cha con đang nghỉ ngơi, con đi giúp Nhuận Nương cô cô chuẩn bị đồ cưới đi, xem kỹ vào, tới khi đó sư phụ cũng chuẩn bị cho con một phần như vậy.

Vân Diệp xoa đầu tiểu cô nương hiểu chuyện sớm này, nhìn nó xấu hổ rời đi.

Thì Thì vừa đi, mặt Vân Diệp tức thì sầm xuống, tới giờ hoàng đế còn chưa hài lòng sao? Phật Đạo đã chém giết thê thảm như vậy rồi, vì sao còn chưa bảo dừng? Hiện ngay cao tăng như Giác Viễn cũng bị thương thì khỏi nói người khác tử thương thế nào.

Nói ra cũng nực cười, một số hòa thượng cố ý muốn chết, mình chết rồi có thể đem y bát của mình truyền cho đệ tử chưa được xuất gia, vì truyền thừa, bất chấp tính mạng, theo Vân Diệp biết, từ tháng ba năm ngoái đến giờ quan phủ chưa phát một độ điệp nào, dù hòa thượng hay đạo sĩ đều không phát.

Trước kia khi sinh nhật Lý Uyên sẽ phát tám mươi độ điệp, chưa bao giờ gián đoạn, nhưng sinh nhật năm nay thành bố thí gạo, làm đám tăng lữ đang dài cổ đợi thất vọng lắm.

Thất vọng thành tuyệt vọng, người tuyệt vọng không có mấy lý trí, chỉ cần có đốm lửa nhỏ, sẽ lập tức bùng cháy dữ dội, chỉ không biết đốm lửa nhỏ kia do ai đốt lên.

Cuộc sống bình đạm là thuốc độc của đế vương, nhất là loại người ưa kiếm chuyện như Lý Nhị, lạc thú lớn nhất của ông ta là nhìn kẻ địch phủ phục cầu khẩn dưới móng vuốt của mình, Vân Diệp thề, kiếp này có đánh chết cũng không để mình thành mục tiêu chiến đấu của Lý Nhị.

Trời còn chưa sáng đã bị Tân Nguyệt bận rộn suốt đêm đánh thức, hôm nay muội tử xuất giá, có rất nhiều khách tới, phải dậy rồi.

Hình như không ai muốn làm khách nhà trai, đám Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân tới từ rất sớm, còn về Trình Xử Mặc bị lão gia tử lôi tới Tần gia. Tần Hoài Anh muốn cưới Nhuận Nương, nhà Lão Trình tất nhiên là khách nhà trai, Tần Lão Nhị tới giờ chưa kiếm được phù rể, vốn định lấy tạm đại ca của mình, hiện có Trình Xử Mặc không cần đại ca bị xui xẻo nữa.Vân Diệp vào tú lâu, nhìn thấy Nhuận Nương ngồi thẳng người rất thiếu tự nhiên, sao không hiểu chuyện gì, lạnh lùng nói với Tân Nguyệt:

- Rút tú hoa châm trên lưng Nhuận Nương ra, trước kia nàng cũng phải chịu tội, sao đã quên rồi?

 

Nhuận Nương cười nói:

- Đại ca, muội không đau, đây là quy củ cũ, năm xưa tẩu tẩu từng chịu, tỷ tỷ cũng thế, muội là phụ nhân, nên phải chịu tội này, ca ca thương muội, cả đời này muội ghi nhớ, muội sắp gả cho người rồi, cám ơn ca ca yêu thương muội.

Nói xong quỳ xuống trước mặt Vân Diệp, cung kính quỳ bái, mỗi lần muội tử xuất giá, tâm tình Vân Diệp không tốt, Tân Nguyệt biết thói quen của trương phu, thấy Nhuận Nương quỳ bái xong, nói:

- Chàng đó, không nỡ để Nhuận Nương đi nên giận, nhưng hiện giờ phải trang điểm cho Nhuận Nương, nam nhân ở đây không thích hợp, chàng đi tiếp khách đi.

Ở trong gian phòng toàn nữ nhân đúng là không thích hợp, ủ rũ xuống lầu, chuẩn bị đi thăm Vượng Tài, cùng cả mấy tức phụ của nó. Tới chuồng ngựa thấy Đơn Ưng nằm trên xà gỗ, tựa hồ đang nói chuyện với Vượng Tài, không biết nói gì, nhưng trong ngày này, rất có khả năng liên quan tới Đại Nha.

- Tới rồi thì đến đây, đừng nấp sau lưng nghe trộm người ta nói chuyện, ngươi làm gì có cái bản lĩnh đó.

Đơn Ưng uể oải nói về phía bồn hoa sau chuồng ngựa:Vân Diệp từ sau bồn hoa đứng dậy, chẳng hề xấu hổ vì nghe trộm bị bắt:

- Ngươi muốn cưới Đại Nha thì đợi vài năm nữa, đám các ngươi, kẻ này cắt ta một miếng thịt, kẻ kia cắt một miếng nữa, cứ thế này ta còn lại cái gì.

Đơn Ưng nhìn Vân Diệp một lúc:

- Ngươi là huynh trưởng hợp cách, ta nhìn danh sách của hồi môn của Nhuận Nương, một biểu muội mà long trọng như thế, ta nghĩ, Đại Nha xuất giá liệu có long trọng hơn không? Dù sao Đại Nha mới là Đại tiểu thư thực sự của cái nhà này.

- Tiền tài là cái gì, chỉ cần tương lai ngươi đối xử tốt với nó, muốn bao nhiêu cũng được, nếu ngươi xử tệ với nó, thân thủ ta không bằng ngươi, nhưng muốn giết ngươi thì không khó, nhớ câu này của ta.

- Không cần ngươi giết, Đơn Ưng này cả đời chỉ thích Đại Nha, ngươi cho ta Điêu Thuyền cũng chẳng đổi, nếu như trên đời thực sự có người giết được ta, ta tin người đó là ngươi. Phải rồi, có chuyện này nói với ngươi, sư phụ ta tới rồi, nghe nói có người bỏ rất nhiều tiền, không biết muốn giết ai.

Vân Diệp vừa ngồi xuống lại đứng lên như ánh chớp:

- Sư phụ ngươi ít nhất cũng tám mươi tuổi rồi, ta không tin ông già tám mươi tuổi ứng phó được cục diện hỗn loạn.

- Có một số người không thể đánh giá như người thường, lão gia tử tám mươi tuổi trong trang một đêm phải dậy bốn năm lần, ngồi dậy cũng vất vả, nhưng sư phụ ta còn có thể lên núi bắt thỏ, hai tay còn có thể vặn đứt vải, ông ấy ném phi hoàng thạch vẫn chuẩn xác như xưa, nghe nói ông ta còn lấy độc của loại rắn tên là phạn sạn đầu bôi lên phi hoàng thạch, trúng là chết, cho nên mấy ngày này ngươi hãy ở trong nhà, không biết mục tiêu của ông ấy là ai, thậm chí có thể là ta.

- Ông ta là sư phụ ngươi, sao có thể...

- Sư phụ ta đã nói, mình già rồi, tinh lực không đủ nữa, nhưng ta có một sư huynh phản bội ông ấy, sau khi bị ông ấy giết chết, rất lạ, tựa hồ tức thì trẻ ra hai mươi tuổi, cưới tiểu thiếp, còn sinh nhi tử. Đoán chừng ông ta luôn nghĩ, nếu như giết ta, liệu bản thân có trẻ thêm hai mươi tuổi nữa không.

- Vậy ngươi cũng đừng đi, cứ ở nhà ta, chúng ta không đi đâu hết, ngươi cùng Đại Nha đọc sách hoặc ca hát cũng được, nếu như có động tác thân mật gì chỉ cần ta không nhìn thấy là được, đừng chạy lung tung, bên ngoài ai chết cũng mặc, chỉ cần trong nhà không ai làm sao là được.

- Ha ha ha, đại ca, đây là lần đầu tiên ta gọi ngươi là đại ca, chính là vì những lời này của ngươi, ngươi coi ta là người thân, tuy hèn nhát một chút, nhưng ta thấy lòng mình ấm áp, có điều không sao cả, hiện Trường An loạn chính là lúc chúng ta thể hiện thân thủ, Đơn Ưng ta sẽ có một ngày leo lên tới đỉnh cao võ học, chút mưa gió này chưa làm khó được ta, nếu ngươi không muốn Đại Nha cả đời không gả đi thì tốt nhất kiếm cho ta thuốc giải của phạn sạn đầu, phi hoàng thạch của lão già đó quá đáng sợ.

Đơn Ưng nói xong leo lên tường vội vàng bỏ đi.

Vân Diệp đứng trong đám đông huyên náo mà thấy cô độc vô cùng, cõng Nhuận Nương lên kiệu hoa, dặn dò vài câu rồi về nhà, đóng thư phòng lại, ngồi tới tận mặt trời lặn.

*** phạn sạn đầu là muôi xới cơm.

Chương 565: Lão quái vật hồ đồ

Từ xưa loạn thế xuất yêu nghiệt, chỉ cần loạn một cái là đám yêu ma quỷ quái các nơi đều mò ra, lượn lờ trong bóng tối, tìm cơ hội cắn một miếng, nay con cá mập Đinh Ngạn Bình vốn chìm trong nước đã thò đầu ra, Trường An còn là chỗ người sống nữa không? Phật môn, Đạo gia, rốt cuộc các ngươi muốn cái gì? Chẳng qua là nộp thuế thôi, khó chịu đến thế sao? Các ngươi chiếm bao nhiêu ruộng đất, nộp ít thuế thì chết à?

Cũng phải, từ khi các ngươi xuất hiện đã tự xưng nhảy ra ngoài tam giới, không nằm trong ngũ hành. Xuất gia, xuất gia, ngay cả nhà cũng bỏ rồi, quốc gia còn là cái chó gì nữa, Lý Nhị muốn ba thành, cho ông ta là được, hòa thượng đạo sĩ chẳng phải nên ăn rau xanh củ cải à? Nếu suốt ngày cá cá thịt thịt thì toàn thiên hạ đều xuất gia rồi.

Nói cho cùng là không bỏ được tiền tài, tiểu đạo quán của Viên Thiên Cương xa hoa vô kể, đạo bào thêu cả tơ vàng, đám hòa thượng càng khoa trương, chùa miếu chỉ muốn xây cao bao nhiêu được bấy nhiêu, tượng Phật muốn đúc to bao nhiêu có bấy nhiêu, muốn đắp vàng lên dày cỡ nào thì dày cỡ đó, muốn làm gì? Sao có tiền không làm đường, xây quan ải, đào kênh, xây cho hoàng đế cái cung điện liền bất mãn. Giờ hay rồi, có người chết, muốn ngừng cũng không ngừng được, máu tươi trừ gây ra thù hận thì làm được gì.

Không tìm thấy Định Ngạn Bình, cả Đơn Ưng cũng không tìm thấy, hắn chỉ thấy dấu hiệu của lão già đó trên cửa thành Trường An, đó là dấu hiệu gọi hắn, hắn phải đi xem.

Trời đen kịt rồi, Đơn Ưng vẫn c hưa về, khách trong nhà đã đi hết, Tân Nguyệt thấy Vân Diệp không vui liền nói với khách, trượng phu bị sốt, hiện đang đổ mồ hôi trong phòng, không gặp khách được, tuy rất thất lễ, nhưng không ai trách. Vân Diệp đưa cho Trường Tôn Xung một tờ giấy, bảo hắn lập tức xéo về nhà, đóng cửa lại không được ra đường.

Xem tờ giấy xong, Trương Tôn Xung lập tức viết năm tờ giấy nội dung tương tự, phát cho đám Trình Xử Mặc, bọn họ còn uống hết rượu mới lên xe ngựa, vội vàng về nhà.

Cái tên Đinh Ngạn Bình quá đáng sợ, đám Trình Giảo Kim, Trường Tôn Vô Kỵ, Úy Trì Cung đều không lạ gì lão già này, La Sĩ Tín giao thủ với lão ta, kết quả thành tù binh của Lưu Hắc Thát. Tần Quỳnh nói, võ nghệ của La Sĩ Tín đứng đầu đám huynh đệ bọn họ, cho nên Trình Xử Mặc xem giấy xong, cúp đuôi lại về nhà ngay, đánh chết cũng không tùy tiện ra ngoài nữa.

Vân Diệp nóng ruột đi lại trong vườn, tên này tới giờ còn chưa về. Vô Thiệt thấy Vân Diệp nóng lòng, an ủi y:

- Thân thủ Đơn Ưng rất cao, ngay lão phu cũng không chắc giữ nổi hắn, hầu gia yên tâm, hắn sẽ về.

Tôn Tư Mạc dùng phất trần phủi lá rụng trên bàn, hỏi:

- Vì sao ngươi nói lão đạo có thể là mục tiêu của Đinh Ngạn Bình? Cả đời lão đạo không có gút mắc gì với ai, lão ta giết lão đạo làm gì.

Hôm nay Vân Diệp cưỡng ép mình về Vân phủ, Tôn Tư Mạc rất bất mãn, thời gian qua ông đang viết tài liệu về lỗ sang, đột nhiên tới Vân gia rảnh rang, làm ông ta bực bội.

- Đinh Ngạn Bình không phải là tướng quân nữa, lão ta là sát thủ, nghe Đơn Ưng nói có người bỏ rất nhiều tiền mời lão ta tới, nếu như là tiểu tử mời, tiểu tử khiến cục diện này loạn càng thêm loạn, giết đạo trưởng là cách tốt nhất.

- Đạo gia sẽ nổi điên, Phật môn có nghìn cái miệng cũng không nói được, bệ hạ sẽ phẫn nộ, đám hòa thượng thế là toi, đương nhiên giết Huyền Trang đang trên đường về cũng có hiệu quả tương tự, chỉ có điều toi đời là Đạo gia.

- Trận phong ba này có vấn đề, tiểu tử cho rằng là do bệ hạ làm, kết quả hôm nọ gặp bệ hạ, cảm thấy không giống bệ hạ làm, hiện bệ hạ đang xem náo nhiệt, chuẩn bị thu dọn tàn cuộc.

Vô Thiệt cười nói:

- Thế nào chẳng có kẻ được lợi, cuối cùng kẻ nào được lợi lớn nhất thì tám phần là kẻ khởi xướng, chẳng có mấy người làm chuyện hại người mà không lợi mình đâu.
Vừa nói xong câu này Vô Thiệt đứng dậy, mắt nhìn lên tường, chỉ thấy Đơn Ưng gục trên tường nói với Vân Diệp:

- Tốt nhất là ngươi đã tìm thấy thuốc giải, nếu không ta xong đời rồi.

Nói xong ngã lăn từ trên tường xuống.

Vân Diệp bế Đơn Ưng lên nhanh chóng chạy vào phòng, kiểm tra thân thể của hắn, cuối cùng phát hiện ra vết thương ở khuỷu chân, máu đen xì, chắc chắn trúng phải thứ thuốc độc phạn sạn đầu gì đó rồi.

Chuẩn bị từ trước, Tôn Tư Mạc nhanh chóng lấy dao nhỏ rạch chữ thập lên vết thương, máu sậm màu chảy ra, Vân Diệp ấn ống hút làm từ trúc lên vết thương, chầm chậm kéo pít tông, kéo một hồi rồi dừng lại, xem máu chảy ra từ vết thương có phục hồi màu đỏ không, hút tới hai ống mới thành bình thường, Vân Diệp lấy nước xà phòng rửa vết thương, không để tàn dư thuốc độc ở lại đó.

Thuốc giải độc của Tôn Tư Mạc đã đun xong, lấy ngón tay ấn cằm Đơn Ưng, đổ thuốc vào, Vân Diệp chỉ biết đứng nhìn Tôn Tư Mạc hành hạ Đơn Ưng, hết cách, mình không có huyết thanh, hi vọng cả vào Lão Tôn.

Đợi xử lý xong xuôi, Tôn Tư Mạc bắt mạch cho Đơn Ưng, bảo với Vân Diệp:

- Không đáng ngại nữa, tuy còn dư độc chưa trừ hết, nhưng mạng giữ được rồi, thất hoa tán của lão phu là lương dược trị độc của rắn, không ngờ lần này thiếu chút nữa mất tác dụng, độc thật, muốn dồn Tiểu Ưng vào chỗ trên đây mà.

Vân Diệp nghe nhịp thở Đơn Ưng chậm lại, không dồn dập như vừa nãy mới yên tâm, đắp chăn cho hắn, ra ngoài, không tìm thấy Vô Thiệt, Lão Trang trên nóc nhà nói:

- Hầu gia, Vô Thiệt đuổi theo rồi, còn mang theo một cái nỏ.
Vân Diệp gật đầu, xem ra Đinh Ngạn Bình truy đuổi Đơn Ưng tới tận Vân gia, không tận mắt thấy Đơn Ưng chết thì lão không yên tâm, kết quả bị Vô Thiệt phát hiện, không biết hai lão quái vật này ai lợi hại hơn.

Vừa chuẩn bị về phòng thì Vô Thiệt từ ngoài hoa viên đi vào, nỏ trong tay đã hết tên rồi.

- Lợi hại thật, lúc chạy còn có thể nghe gió phát hiện tên, bắn ba mũi đều bị lão né hết.

Vô Thiệt đặt nỏ lên bàn:

- Theo lão phu thấy, tên Đinh Ngạn Bình này nhắm vào hầu gia, lão ta rất thông thuộc địa hình xung quanh Vân gia, còn thông thuộc hơn lão phu, không ngờ bị mất dấu.

Vân Diệp tức ói máu, hoàng đế Lý Nhị không đi giết, tể tướng Phòng Huyền Linh không giết, chiến thần Lý Tịnh không giết, sao đi giết tên lưu manh ta? Lão tử chỉ muốn kiếm miếng cơm thái bình, có cản đường ai đâu.

Nghe thấy trong phòng có tiếng Đơn Ưng ho, vội đi vào, thấy Đơn Ưng nằm ngiêng, được Tôn Tư Mạc cho nuốc nước cam thảo. Thấy Vân Diệp đi vào, nói:

- Xác định rồi, mục tiêu là ngươi, không phải vì tiền dụ hoặc, lão già đó nổi điên, muốn trường sinh bất tử, nghe nói ngươi có bản đồ Bạch Ngọc Kinh, muốn ta đoạt lấy, ta biết thứ đó với ngươi vô dụng, hỏi xin là ngươi sẽ cho ta, nhưng lão già đó không tin, nói ta lừa lão, đột nhiên trở mặt, bọn ta đấu một trận, kết quả ta trúng phi hoàng thạch, vội chạy về tìm ngươi cứu mạng.

Vân Diệp lấy ngọc bài ra:

- Mai ta treo thứ này ở cổng, để lão ta lấy, lão ta thích đi tìm Bạch Ngọc Kinh vậy đi mà chết, mặc xác lão.

Vô Thiệt cười như cú mèo:

- Vô ích, lão ta không tin đâu, chỉ cho rằng là cạm bẫy của hầu gia, hầu gia có đưa cho lão thì lão cũng không tin, hơn nữa hầu gia đã xem bản đồ, loại kiêu hùng tàn độc như lão ta, không giết hầu gia độc chiếm Bạch Ngọc Kinh sẽ không thôi.

Thấy Đơn Ưng cũng gật đầu, Vân Diệp rợn người:

- Chẳng phải ngươi nói sư phụ ngươi hiền lành lắm à? Coi ngươi như nhi tử, sao giờ lại thành ác ma?

- Đúng thế, khi ta còn nhỏ, ông ta đúng là coi ta như con đẻ, nhưng về sau ông ta yêu một tiểu cô nương, sinh được nhi tử, sau đó ta không bằng chó.

Đơn Ưng cười cay đắng:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau