ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Tần Hoài Ngọc

Ai mà sáng sớm ngày ra đã ăn mấy món đó? Không sợ phát ngấy à? Nhìn mặt Trình Xử Mặc đầy trông đợi, cũng chẳng tiện nói gì, dù sao cũng không có thứ gì mà người Trình gia không tiêu hóa nổi, phân phó phía dưới, móng giò, lòng lợn làm hôm qua mang lên một ít, lại hâm nóng một bát bánh bao, làm thêm bát thịt kho đầu sư tử, thôi vậy, để mình tự làm, nhà bếp còn chưa làm ra được mùi vị chính xác.

Trình Xử Mặc dựa vào ngưỡng cửa ăn một miếng gan lợn nhìn Vân Diệp làm thức ăn cho mình, hai huynh đệ từ lâu đã không phải khách khí gì nữa, nhà khác làm gì có chuyện khách tới nhà đã đợi ăn cơm, nam chủ nhân lại vào bếp làm, nhất là một tiểu quốc công, một hầu gia. Để truyền ra dứt khoát gây oanh động, nói không chừng sẽ khiến ngự sử đàn hặc. Nhưng cả hai tên này không bận tâm, một thấy mình đòi thức ăn của huynh đệ là chuyện thiên kinh địa nghĩa, một cho rằng mìn làm cho huynh đệ ăn là chuyện đương nhiên.

Đầu bếp thấp thỏm lo sợ chạy ra thật xa, cảm thấy không thỏa mãn được yêu cầu của gia chủ là vết nhơ lớn trong cuộc đời nghề nghiệp của mình, nhưng hầu gia cũng quá khó hầu hạ, hôm qua nếm thử món ăn hầu gia làm mà khóc hết nước mắt, đó đầu phải thứ người ăn, làm cho thần tiên chắc cũng chỉ tới mức đó.

Trên bàn ăn nhỏ trong bếp, Trình Xử Mặc ăn như rồng cuốn hổ vồ làm sạch cả bàn, lau cái miệng bóng nhẫy, cầm ấm trà tu ừng ừng một hơi nửa ấm, hồi lâu mới thở ra:

- Cha tìm ngươi, muốn ngươi đem đồ khám bệnh theo, tới phủ Dực quốc công.

- Ta đâu phải đại phu, khám bệnh thì tìm đại phu chứ.

- Cha thấy ngươi khám bệnh còn giỏi hơn đại phu, vả lại đám lang băng kia chẳng có cách nào với bệnh của Tần bá bá, Hoài Ngọc cầu ta mấy ngày rồi, nếu chẳng phải ngươi mới về, chuyện nhà chưa bố trí xong thì ngay hôm đầu tiên ta đã tới tìm. Tần bá bá và cha là sinh tử chi giao, sao bỏ qua ngươi được?

Trình Xử Mặc xỉa răng đủng đỉnh nói:

Tần Quỳnh chắc chắn là bị thiếu máu, thời trẻ mất quá nhiều máu khiến công năng tạo máu sụt giảm, huyết dịch thiếu sức vận chuyển dinh dưỡng, tạo thành cơ thể ốm yếu nhiều bệnh, chỉ hơi đau đầu cảm sốt là nằm bẹp giường, không biết truyền máu có đỡ hơn không? Vốn mang nguyên lý y học coi người là súc sinh, cứ đi xem đã, không được thì tính sau. Bất kể thế nào cũng hơn y sinh triều Đường lấy vôi sống làm thuốc.

Bảo Lưu Tiến Đạt đén quân doanh lấy lò than của mình về, rồi chuẩn bị ít than. Bảo lão phu nhân tìm thợ rèn làm mấy cái lò tương tự, rồi làm mấy chục miếng sắt dự phòng. Nếu như làm được sắt lá là tốt nhất. Lão phu nhân ở trước mặt người ngoài không tiện giáo huấn tôn tử, chỉ bảo quản gia cô cô tới chùa Từ Ân tìm mấy láng giếng thân quen, bà nhớ có mấy thợ rèn, thứ làm ra cũng dễ dùng, giữ ở trong nhà. Bà quyết định không để phương pháp bí truyền của tôn tử truyền cho người không liên quan.

Vân Diệp lấy túi cấp cứu, lại rót một bình rượu mạnh, bảo hạ nhân dắt con đại thanh mã tới, định ra cửa thì thấy Trình Xử Mặc lừng khà lừng khừng không chịu lên đường. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Ngươi còn muốn làm gì? Đồ ta đã chuẩn bị xong rồi, đi mau, xem xong bệnh ta còn về lắp lò, tối qua bị than hun cả đêm không ngủ ngon.

- Còn thiếu vài thứ.

Trình Xử Mặc làm vẻ cao thâm nói:
Vân Diệp kiểm tra một lượt không thiếu thứ gì, về sau ở quân doanh làm mấy đồ khám bệnh đơn giản cũng ở đây, thiếu gì đâu? nguồn

Trình Xử Mặc chỉ về phía bếp, hắn biết dụng cụ nấu ăn của Vân Diệp đều là đặc chế, bếp của phủ Dực quốc công không làm ra được.

- Ngươi bảo ta đi khám bện hay là đi nấu ăn? Trong nhà loạn hết, cơm không ăn nổi, ngủ không ngủ nổi, đi nhà xí thì thiếu chút nữa rơi xuống hố phân, chùi đít dùng mấy tờ giấy tốt thì bị nãi nãi chỉ mặt giáo huấn cả ngày. Không sống nổi nữa, chỉ tắm thêm vài lượt làm mấy tỷ tỷ bận nứa ngày, giường cứng như đá tảng, chăn nặng như nửa tảng đá, ngươi bảo ta sống thế nào? Đâu ra thời gian làm thức ăn, bà nó chứ càng chẳng phải nói muốn miếng rau xanh chả có mà ăn, ngươi xem móng tay ta mọc gai ngược rồi đây này ( xước mang rô).

Nói tới cuộc sống bi thương ở trong thành Trường An mấy ngày qua, Vân Diệp rơi nước mắt thật, rơi cả đống.

Trình Xử Mặc nhìn y như nhìn quái vật, chỉ riêng thức ăn vừa rồi ngay hoàng gia chưa chắc đã ngon hơn được, thế mà bào nuốt không nổi? Ai mà chẳng đốt bồn than trong phòng vào mùa đông? Nhà nghèo đến lò lửa cũng chẳng có, chăn da cừu là hưởng thụ của quý tộc. Chùi đít ai chả dùng tấm trúc, chỉ có hoàng thượng mới dùng giấy, với cái tính của bệ hạ, nói không chừng cũng dùng tấm trúc. Ăn rau xanh? Giữa trời đông mà đòi rau xanh? Ôn thang giám mỗi ngày chỉ làm ra được trăm cân, cung ứng cho hoàng thượng, hoàng hậu còn chưa đủ, lấy đâu ra thừa cho người khác? Ngay cả trọng thần triều đình khi sức khỏe không tốt mới được bệ hạ thi thoảng ban cho hai ba cân. Người khác đã bao giờ thấy chưa?

- Huynh đệ à, ngươi ở cùng lão thần tiên tất nhiên không thiếu những thứ đó, nhưng chẳng phải ngươi nhập thế rồi sao? Cái thế gian này sống như vậy đó, đừng nghĩ nhiều nữa, khổ cực rồi sẽ qua mà.

Trình Xử Mặc nói xong lời này thấy mình đáng ăn đòn, vội nói:

- Ngạc quốc công đã nổi giận rồi, nói đồ ăn hôm qua không có phần của ông ấy, muốn tới nhà đánh ngươi, cha khuyên rát họng mới được, hiện đang cùng Vệ công, Anh công đợi ngươi ở Tần phủ, mau bảo hạ nhân mang đồ theo, hai chúng ta đi mau, bọn họ mà lên cơn chẳng phải là hai ta xui xẻo?
Đắc tội không nổi! Toàn là mấy lão già trong ổ cướp ra! Chẳng còn cách nào khác đành bảo phó dịch mang toàn bộ dụng cụ làm bếp theo, nguyên liệu cũng đem theo nốt.

Hiếp người quá đáng, thực sự ức hiếp người quá đáng, dựa vào cái gì Lão Tần, Lão Trình, Lão Ngưu ở phường Thái Bình, nhà ta ở phường Vĩnh An? Phường Thái Bình cách cửa cung có một con đường, nhà ta cách một vạn tám nghìn dặm. Công tước đáng tiền, chẳng lẽ nói hầu gia ta là xương chó? Đáng hận hơn nữa là hai con sư tử đá ở cổng nhà lão Tần cao hơn người, dáng vẻ hung tợn, khí thế ngông cuồng, hai con sư tử nhà ta là sư tử hay là chó? Bên cửa còn cắm hai thanh thiết kích, nghe nói là Lý Nhị khẩm thưởng, làm người ta tự ti.

Còn may, cửa lớn màu dỏ thắm đóng đầy đinh đồng mở cửa phụ, một thiếu niên mặc áo da cừu đứng trước cửa nhìn thấy Vân Diệp và Trình Xử Mặc lập tức lên đón:

- Vân huynh đệ, tiểu đệ Tần Hoài Ngọc nghênh đón muộn, mong được thứ tội.

Lễ nghi cung kính, vẻ mặt trang trọng làm người ta nhìn là muốn đánh. Vân Diệp chỉ nghĩ thế thôi, nhưng Trình Xử Mặc đã ra tay rồi, à không, ra chân. Không thẹn là thế gia luyện võ, đá một phá vào người mà chỉ có thân trên loạng choạng, chân vẫn đứng im.

- Tiểu Diệp là huynh đệ của ta, còn dám bày trò chua lè đó đá chết ngươi.

Triệu Trình hùng hùng hổ hổ đem dây cương ném cho phó nhân, kéo Vân Diệp vào cửa.

Vân Diệp cười khổ với Tần Hoài Ngọc:

- Hoài Ngọc huynh chê cười rồi, Tần bá bá không khỏe, là vãn bối đáng lẽ phải tới thăm sớm, hôm nay mới đến là tiểu đệ không phải, mong Hoài Ngọc huynh chớ trách.

- Vân huynh là đệ tử cao nhân, nghe Sửu Ngưu nói tới các loại sự tích của huynh, tiểu đệ lòng khao khát, mấy ngày trước đã định tới phủ bái phỏng, Sửu Ngưu nói nhà Vân huynh nhiều chuyện chưa làm xong, hôm nay mới Vân huynh tới chẩn bệnh cho gia phụ, thật hổ thẹn.

- Hai đứa các ngươi xong chưa hả? Tần bá bá đang đợi đấy, lát nữa bị ăn đòn không ai dám can đâu.

Vừa mới qua hoa sảnh tới tiền viện, còn chưa vào cổng vòm đã nghe thấy một tiếng gầm giận dữ:

- Tiểu tử thối, đưa người tới chưa hả?

Chương 57: Đoạt huyết tục mệnh (1)

- Tên Vân Diệp đó tới phủ Dực quốc quân, nghe nói lại sắp thi triển bản lĩnh đoạt huyết tục mệnh.

Lý Nhị bệ hạ buồn chán mân mê một miếng ngọc màu xanh, nói với hoàng hậu đang chải tóc cho mình.

- Bệ hạ muốn đi xem sao?

- Trên đời này thủ thuật kỹ xảo nhiều không kể siết, thường thường chỉ là dùng trò quỷ bí che dấu mục đích không thể nói nói ra ngoài thôi, đoạt huyết tục mệnh ư? Hừ!

- Chuyện này thì khác, ở trong quân Lam Điền hầu từng thi triển thuật này cứu sống mạng người, đó là sự thực rõ rành rành, nghe nói hộ vệ hiện giờ của y chính là người được cứu sống, võ lực không khác gì người thường, Thành Càn nói cho thiếp biết đúng là có chuyện này, người trong quân nhìn thấy không phải chỉ có một hai.

Hoàng hậu thong thả nói:

- Nếu đã vậy trẫm phải đi xem, dù sao lâu rồi không gặp Thúc Bảo, cũng phải đi thăm.

Thật không hiểu nổi! Úy Trì lão ngốc thích bắt sống tướng địch, tóm lấy Vân Diệp như gà con, xách ở dưới nách, đi như bay tới hậu sảnh. Tuyến mồ hôi dưới nách bốc ra mùi nồng nồng, chui hết cả vào não Vân Diệp, trời ơi! Lão bị hôi nách thì đừng có tùy tiện kẹp người ta vào đó! Y rất hoài nghi tướng địch bị ông ta bắt sống không phải bị kẹp chết, mà là bị chết ngạt. Tới nơi ném người ta xuống đất, chân tê hết cả đi.

Trên giường có bốn vị quốc công đang ngồi, đang quây quanh một cái bàn nhỏ uống rượu, Tần Quỳnh ở trong phòng còn mặc áo da cừu, dưới đất đốt ba cái bồn lửa, phòng toàn là mùi khói, đừng nói là người bệnh tật như ông ta, dù là người khỏe cũng không chịu nổi. Ông ta ốm yếu sợ lạnh liền hình thành vòng tròn ác tính, càng thêm bồn lửa trong phòng thì ô xít các bon càng nhiều, chất lượng máu vốn không đủ vận chuyển dưỡng khí, hít thêm mấy ngụm khói nữa thì... Tốt, rất tốt, rượu cứ uống thêm nữa vào, thịt ăn thêm vào, sống được tới năm Trinh Quan thứ mười là kỳ tích.

Thỉnh an với mấy vị trưởng bối xong, quay đầu bảo Tần Hoài Ngọc bỏ hết bồn than trong phòng đi, mở cửa sổ thông gió. Thấy Tần Hoài Ngọc mặt mày khó xử, đẩy hắn một cái, đi mở cửa sổ, ném ba bồn than ra ngoài, rồi ném cả bầu rượu, đĩa thịt của mấy lão ra khỏi phòng hết. Tiểu Tần nhìn tới trố mắt, không biết phải làm sao. Mấy vị lão ca không thẹn từ núi đao biển lửa ra, đối diện với chuyện bất ngờ vẫn thản nhiên, cười nhìn Vân Diệp làm, không lên tiếng ngăn cản.

- Hoài Ngọc, mời bá mẫu ra đây, tiểu đệ có mấy lời muốn dặn.

Không để ý tới mấy lão cái lão già không biết xấu hổ ấy, bà nó đúng là cái đồ hại bạn, chẳng lẽ sợ Lão Tần chết chưa đủ nhanh? Đám phó nhân nha hoàn bên ngoài loạn lên, bận rộn thu dọn bồn than vũng vãi, bầu rượu thức ăn tan nát, không hiểu đâu ra có cái tên ngang ngược như thế, ngay trước mặt năm vị công gia mà dám làm càn, sợ rằng ngay hoàng đế cũng không làm thế. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Lão Trình nháy mắt nói với Lý Tích:

- Thế nào? Tiểu tử mà Lão Trình này nhìn thấy cũng có vài phần cá tính chứ?

- Cá tính thì có, lát nữa không nói ra ngọn ngành xem lão phu nhân xử lý y ra sao, dám phá cuộc vui của huynh đệ chúng ta, chán sống rồi.

Lý Tịnh không nói gì, Úy Trì lão ngốc mặt mày hể hả, Lão Tần trầm ngâm.
Một lúc sau Tần phu nhân vội vội vàng vàng chạy tới, thấy khung cảnh bừa bộn không hiểu xảy ra chuyện gì. Vân Diệp đi lên bái kiến.

- Tần thẩm thẩm, tiểu chất tới xem bệnh cho bá phụ, không ngờ nhìn thấy cảnh không muốn thấy, mấy chuyện cực hại cho sức khỏe của bá phụ thì vừa rồi đều có hết, sức khỏe của bá phụ vốn phải tránh xa khói lửa, trong phòng này lại có ba bồn than, rượu, thịt tăng thêm gánh nặng cho thân thể, mà thân thể bá phụ hư nhược, không chịu nổi mấy thứ này nữa, mong thẩm thẩm nhớ kỹ.

Tần phu nhân sớm đã nghe nói tới y thuật của Vân Diệp, vội vàng gật đầu, rồi nhìn mấy tên bạn xấu kia với ánh mắt u oán.

Lão Tần sờ mũi:

- Thân thể lão phu chẳng qua có chút bệnh nhẹ, tiểu tử có nói quá lên không?

- Tiểu chất ngày hôm trước đã phát hiện ra bá phụ hẳn là có chứng thiếu máu, thể hư, đầu óc váng vất, hơi chút nóng lạnh bất thường là ngã bệnh, vả lại khó tốt lên. Ngày xuân là lúc vạn vật bột phát, tinh thần sẽ khá hơn, ngày hè nóng nực sẽ cả ngày mê mê hồ hồ muốn ngủ, mùa thu nhẹ bớt, đến mùa đông mới là lúc khó vượt qua nhất, ăn không biết vị, ngủ không được yên, ngực như có đá áp lên, thở cũng tốn công, vậy mà người lại còn đốt bồn than, uống rượu mạnh, ăn thịt lớn, chẳng phải coi sinh mạng như trò đùa?

Vân Diệp nói câu nào Tần phu nhân gật đầu câu đó, tới câu cuối thì mặt trắng bệch, Vân Diệp nói chẳng sai chút nào.

- Lão gia.

Vừa mới gọi một câu thì nước mắt đã lã chã, làm Lão Tần luống cuống, mấy tên bạn xấu cũng ngượng ngùng.
- Gọi ngươi tới là để xem bệnh cho lão ca ca, ngươi nói cái thiếu máu gì đó có cách trị không?

Lão Trình chuyển đề tài hỏi:

- Để tiểu chất kiểm tra kỹ rồi nói.

Mời Lão Tần nằm xuống giường, lấy di động ra đo thời gian, bắt mạch, rất gấp, khả năng là do vừa uống rượu xong, mạch mỗi phút 120 cái, rõ ràng tim không được cấp đủ máu, gánh nặng gan rất lớn. Mấy kiến thức phổ thông này còn chưa làm khó được y. Lại dùng tai nghe nghe tim phổi Lão Tần, tiếc là không có máy đo huyết áp, nếu như có sẽ phát hiện ra huyết áo của ông ta rất thấp, phổi yếu. Phiền rồi đây, quả nhiên là thiếu máu, bảo Tần Hoài Ngọc cầm chân Lão Tần giơ lên, dùng ngân châm đâm vào lòng bàn chân, máu chảy ra đen xì, dưỡng khí không đủ.

- Bá phụ hôm nay uống rượu làm cho mạch rối loạn, nhưng tiểu chất có thể phán đoán, bá phụ thiếu máu nghiêm trọng, điều này liên quan tới thời trẻ bị thương nhiều, làm công năng tạo máu giảm, khiến bá phụ khí huyết yếu, cần tĩnh dưỡng thời gian dài, loại chuyện hôm nay không được tiếp diễn nữa, nếu không tiểu chất là thần tiên cũng bó tay hết cách.

Trịnh trọng cảnh cáo Lão Tần, sức khỏe của ông ta không thể để ông ta làm bừa, hai cái thói uống rượu bát to, ăn thịt miếng lớn thời trẻ phải kiên quyết loại bỏ.

Lão Trình cao hứng tóm lấy tay Vân Diệp:

- Nói như thế bệnh của lão ca ca có thể chữa được?

- Trình bá bá, tổn hại thời trẻ đâu có dễ bù đắp lại như thế? Tiểu chất hiện ra chỉ có thể thông qua thuốc bổ, đồ bổ đê nâng cao sức khỏe cho bá phụ trước rồi mới nói tới trị bệnh, ở đây có hai phương thức bổ dưỡng, Hoài Ngọc ghi nhớ, thứ nhất: Canh táo đỏ hạt sen, mười quả táo đỏ hấp cách thủy, lấy hạt sen bỏ tâm, sen đỏ là tốt nhất, đun bằng lửa nhỏ, thêm vào ít đường, ba chén nấu thành một chén. Thứ hai là cháo tiên nhân, hai lạng hà thủ ô, đun thành canh đặc, lọc lấy bã nấu với một lạng gạo năm quả táo chín, gạo nát táo chín là được, thường ngày dùng làm bữa sáng. Đợi ta tìm được nhân sâm thích hợp rồi làm dược hoàn.

- Tiểu tử nghe ý của ngươi chẳng qua lão ca ca thiế máu đúng không?

Lão Trình hỏi:

- Đúng là như thế.

- Vậy cứ lấy máu của ta cho lão ca ca là được rồi, sao phải phiền phức như thế? Trang Tam Đình hút máu người Khương vẫn sống khỏe đấy thôi.

Chả thể nói được với Lão Trình, Trang Tam Đình là do hết cách mới phải truyền máu, Lão Tần là bản thân tự có vấn đề, cơ thể không tạo đủ máu, truyền máu không giải quyết được.

- Tiểu tử, đừng lo không có máu cho Nhị ca, trong tù lắm tử tù lắm, kiếm vài tên không thành vấn đề.

Chương 58: Đoạt huyết tục mệnh (2)

Vân Diệp cứ cảm thấy Úy Trì lão ngốc không phải muốn trị bệnh cho Tần Quỳnh, mà muốn xem truyền máu thế nào.

- Các vị thúc bá, truyền máu đúng là nhanh nhất, có hiệu quả nhất, song hiện giờ Tần bá bá khác với Trang Tam Đình, tự bản thân cơ thể Tần bá bá suy giảm công năng tạo máu, truyền máu một lần, hai lần rồi phải ba lần, đây chỉ là cách cuối cùng, không tới lúc bất đắc dĩ không thể dùng bừa.

- Vậy ngươi nói cho lão phu biết, truyền máu một lần có thể thoải mái mấy ngày?

Lão Tần thực sự không thể chịu đựng được bệnh tật nữa, một ngày cũng không muốn. Phải thôi, một vị tướng quân vô địch chiến trường, nếu đứng không vững, đi không nhanh, rượu không được uống, thịt không được ăn, không được chạm vào vũ khí, sống hết quãng đời còn lại như ông già, chẳng bằng giết ông ta luôn cho thống khoái.

Đột nhiên bên ngoài có người nói xen vào.

- Trẫm cũng rất tò mò, rốt cuộc đoạt huyết tục mệnh là sao, nếu như có lợi cho sức khỏe của Tần khanh thì cứ tận tình thi triển, lấy mạng của đám loạn thần tặc tử đổi lấy sức khỏe của Trụ quốc tướng quân Đại Đường là đáng. Ác danh trẫm gánh hết.

Lý Nhị chắp tay sau lưng đủng đỉnh từ bên ngoài đi vào, người trong phòng tức thì thấp đi một đoạn, lễ số phức tạp dưới một cái phẩy tay của Lý Nhị trở thành đơn giản. Tần Quỳnh đang muốn mắng quản gia thì Lý Nhị ngăn cản.

- Trẫm hôm nay chỉ muốn tới xem bệnh tình Tần khanh ra sao, cho nên tới thẳng hậu đường, mấy thứ lễ tục bỏ cả đi.

Nói dễ dàng quá nhỉ, tựa hồ cứ như tới thẳng hậu đường nhà người là cho ngươi thể diện ấy. Hôm nào ta mỏ thẳng vào hậu cung của ông, chắc ông tự hào lắm. Vân Diệp rủa trong lòng.

- Lão thần có chút bệnh nhẹ thôi sao dám làm phiền bệ hạ đích thân tới thăm, làm lão thần tổn thọ mất.

Lão Tần nói chuyện chẳng có khí cốt mẹ gì cả.

- Ái khanh vì Đại Đường ta mà vào sinh ra tử, người mang trăm vết thương, chỉ là sức khỏe ái khanh không được uống rượu, nếu không Trẫm nhất định học Tôn Quyền ôn chuyện cũ, mỗi chén rượu đổi lấy công tích của ái khanh.

Lời này làm khóe mắt Tần Quỳnh đỏ hoe, bốn vị quốc công bên cạnh cũng bùi ngùi không thôi.

Thu mua lòng người. Vân Diệp thấy chỉ số thông minh của mấy vị lão ca này quá thấp, một câu nói không mất tiền đã khiến cảm kích rơi lệ, nhìn Úy Trì lão ngốc kích động như hận không thể ôm thuốc nổ lao vào lô cốt địch. Trong mắt Vân Diệp, công tích của Tần Quỳnh thế nào cũng phải đáng mấy vạn quan, mỹ nữ phải tặng vài cô, hào trạch cho vài cái, còn phải đầy đủ nội thất, thế mới đáng cảm động một chút, cái khác đều vô nghĩa hết.

- Trẫm mang theo mười tên tử tù, toàn là là hạng tội ác chồng chất. Vân khanh thấy đủ chưa?

Nói xong chỉ tay ra ngoài, mọi người nhìn thấy mười tên tử tủ đầu chụp khăn đen run rẩy trong gió lạnh.

Lòng Vân Diệp lạnh như cơn gió ngoài kia, đó là người, còn là người Đại Đường, y không thể làm hành động cầm thú như ném đi một cục đá. Lấy máu không chết người, Vân Diệp biết, nhưng người trong phòng không biết, đám tử tù kia không biết, bọn họ cho rằng lấy máu là bằng với lấy mạng, là lấy sinh mạng của người này truyền sang người khác. Là mượn mạng! Đây không phải mượn ngươi mười lượng bạc, hôm nay mượn, ngày mang trả. Mượn mạng sống còn trả nổi không?

Lý Nhị mặt khó lường, Lý Tịnh nhìn Vân Diệp không chớp, Lý Tích cười hì hì, Trình Giảo Kim thần sắc khó hiểu, Úy Trì Cung mặt đầy chờ mong, Tần Quỳnh tựa hồ đang đấu tranh nội tâm. Đều đợi Vân Diệp lên tiếng.

- Vân khanh, vì sao không ra tay thi triển kỳ thuật? Chẳng lẽ máu mười kẻ này không đủ dùng? Trong đại lao vẫn còn, trẫm bảo bọn họ mang tới thêm.

Vân Diệp biết Lý Nhị không bỏ qua cho mình, ông ta không tận mắt nhìn thấy truyền máu là không tin có chuyện này.

- Hồi bẩm bệ hạ, cần phải thông qua kiểm nghiệm mới biết được, cơ thể Dực quốc công lão đại nhân đúng là cần truyền máu, loại máu của ông ấy là loại Giáp, đây là một loại máu phổ biến, rất dễ tìm người có máu tương ứng, trong mười người có 8 người khả năng mang máu này.*** Giáp Ất Bính Đinh Mậu tương tự A, B, C, D hay 1,2, 3,4

- Ồ, vậy còn không mau kiểm nghiệm đi.

- Không cần kiểm nghiệm nữa, loại máu của mười người kia thì thần không biết, nhưng có một người máu nhất định thích hợp.

Vân Diệp cúi đầu nói:

- Là ai?

Giọng điệu Lý Nhị có cảm giác dồn ép:

- Để tránh mọi người lo lắng, thần xin nói trước truyền máu tức là gì. Nó không hề thần kỳ như trong truyền thuyết, đây chỉ là phương thức trị liệu đơn giản, lần trước Trang Tam Đình mất máu quá nhiều khiến hôn mê, nhưng vết thương của hắn chưa đủ mất mạng, chỉ cần có thể kịp thời bổ xung máu là khỏe lên, chuyện này không có gì thần kỳ. Công năng tạo máu trong cơ thể Dực quốc công suy giảm, máu huyết không đủ, chất lượng không thể cung cấp dưỡng khí cho toàn thân, điều này tạo thành cơ thể ốm yếu lắm bệnh. Truyền máu sẽ cải biến thể chất trong thời gian nhanh nhất, là cách trị bệnh hữu hiệu.

Vân Diệp giảng giải:

- Loại máu thần biết có năm lợi, bốn loại Giáp Ất Bính Đinh vô cùng bình thường, toàn bộ chúng ta gần như đều mang loại máu này, loại thứ năm là Mậu, cực kỳ hiếm có, trong vạn người mới thấy. Do phụ mẫu loại máu khác nhau, nên đời sau có khác biệt, có khi phụ tử không cùng loại máu cũng không có gì là lạ, nực cười người đời lấy nhỏ máu nhận thân mới ngu muội nhường nào. Lượng máu toàn thân không bằng một phần trăm thể trọng người đó, bình thường lấy một ít máu sẽ không chết người, ngược lại kích thích cơ thể tạo ra nhiều máu hơn. Lần trước người Khương kia sợ quá mà chết không phải chết do lấy máu.

- Đúng thế sao?

Lý Nhị mặt đầy nghi ngờ. Mọi người trong phòng cũng đưa mặt nhìn nhau, nửa tin nửa ngờ.

- Vị chứng minh lời thần nói là thực, để vi thần truyền máu cho Dực quốc công. Thật trùng hợp, máu của vi thần và Dực quốc công đều là loại A. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn- Không được.

Lão Trình dứt khoát không cho:

- Không được.

Tần Quỳnh cũng không đồng ý.

Trình Xử Mặc ngăn Vân Diệp lại:

- Muốn lấy thì lấy của bọn chúng.

Hắn chỉ đám tử tù che mặt bên ngoài.

Cảm kích ôm Trình Xử Mặc một cái, đẩy hắn ra tới trước mặt hoàng đế bái lạy:

- Bệ hạ, thần đã nói rõ nguyên lý truyền máu, giờ sẽ bắt đầu, xin bệ hạ ân chuẩn.

Lý Nhị có hơi hoang mang nhìn Vân Diệp rồi lại nhìn tử tù bên ngoài:

- Ngươi vì sao không dùng máu tử tù mà lại dùng má bản thân thay thế.

- Thần từ khi búi tóc đi học tới nay, trước tiên gia sư dạy cho viết chữ "nhân", nét phẩy là nhân nghĩa, nét mác là trung tín, thành con người đứng giữa trời đất. Nếu như hôm nay thần dùng máu tử tù sẽ làm vi thần mất đi cái gốc làm người, thần không lấy. Vả lại pháp luật triều đình nghiêm ngặt, tử tù có lý do phải chết, dù là đao chém hay rìu chặt là do pháp luật xử phạt. Thần không thể vì việc tư phá hỏng luật pháp.

- Ngươi đang chỉ trích trẫm làm hỏng luật pháp?

Lý Nhị rõ ràng là đỏ mặt rồi, bị một tên tiểu tử mười bốn mười lăm tuổi đầu chỉ trích, hơi mất thể diện:

- Hành vi của ngươi ở Lũng thì giải thích ra sao? Người Khương không phải là người à?

- Thần nhân từ là chỉ với con dân Đại Đường, còn với kẻ địch, đúng là thần không coi là người. Gia sư có lần một đêm ở ngoại vực đồ sát ba trăm mã tặc, trở về nâng chén uống mừng, tiểu thần ở bên vừa trị thương vừa rót rượu, chẳng cảm thấy có gì không phải.

Bóng dáng sư phụ lại lần nữa trở nên cao lớn, đệ tử cao nhân mà, không thấy vài chuyện máu huyết sục sôi sao được?

Vân Diệp không thể nói y không cần biết là Hán, Khương hay Hồ, là kẻ địch thì y không nhân từ, như những kẻ đắc tội với Vân gia vậ không phải thương xót. Đương nhiên chỉ có thể nghĩ thôi, còn nói ra miệng phải sao cho hay cho đẹp.

- Được, được, trẫm ân chuẩn, hôm nay xem ngươi đem máu của mình truyền cho Dực quốc công, nếu như thành công, trẫm cho ngươi vào cung học với các vị hoàng tử.

Chương 59: Lò than và thí nghiệm

Ôi trời ơi là trời, Vân Diệp kêu thảm thiết trong lòng, ta có bao giờ định vào nhà ông học đâu, cả nhà ông toàn hạng biến thái, lão tử vào đó còn sống nổi à? Đây là thưởng hay trừng phạt? Mình tự đào hố tự nhảy xuống rồi. Người cả phòng thì hâm mộ không thôi, nhất là Lý Tích thì có chút đố kỵ rồi.

Vừa mới mời Tần Quỳnh nằm xuống, dùng cồn khử trùng, định khử trùng cánh tay mình thì bên ngoài có một tên tử tù dập đầu bồm bộp. Lý Nhị sai thủ hạ gỡ vải trong miệng hắn ra, cho hắn nói.

- Tội tù sẵn lòng lấy máu, tội tù sẵn lòng lấy máu, xin cho tội tù một cơ hội bù đắp tội lỗi.

Nói xong lại bắt đầu dập đầu, đầu vỡ cả rồi.

- Vân Diệp, là hắn tự nguyện, hẳn không trái với lý niệm của ngươi, nghiêm kiểm tra máu của hắn xem, nếu như có thể dùng thì dùng, trẫm sẽ miễn cho hắn tội chết.

Vân Diệp đương nhiên không muốn dùng máu của mình, đau bỏ mẹ, vả lại có thể cho người khác một cơ hội sống, vì sao không vui vẻ mà làm? Cứu một mạng người hơn xây bảy ngôi chùa! Bỏ đi chuyện xây chùa, Vân Diệp thấy mình lương thiện hơn nhiều. Mong rằng máu của hắn cùng loại với Lão Tần.

Kiểm nghiệm máu, vị huynh đệ này rất may mắn, là nhóm máu 0, vỗ vai hắn:

- Ngươi may mắn đấy! Chỉ cần lấy một cân máu là đổi lấy được một mạng, làm ăn có lãi rồi.

Tên này cũng là thằng ngốc lớn mật, không ngờ còn nhe răng cười với Vân Diệp:

- Đại nhân không biết, tiểu nhân chém chết bốn người trên đường, cũng bị người ta chém hai đao, máu chảy đầy đất mà không chết nên mới to gan xin quan gia cho cơ hội sống. Đa tạ đại nhân, sau này cần máu cứ tìm tiểu nhân, chỉ cần không chết cứ thoải mái lấy.

Thằng cha này biết làm ăn đấy, khiến Lý Nhị dở khóc dở người, không khí khẩn trương trong phòng cũng được buông lỏng.

Rất thuận lợi, chất lượng máu của thằng ngốc lớn mật rất tốt, thuận lợi chảy vào huyết quản Lão Tần, hai người nằm cao ngang bằng, huyết áp rõ ràng không giống nhau, huyết áp của thằng ngốc lớn mật bình thường tất nhiên chảy vào cơ thể Lão Tần huyết áp thấp. Sau mười lăm phút, Vân Diệp ngừng quá trình truyền máu. Lão Tần hơi thở đều đặn, phổi không có tạp âm, chẳng ngờ ngủ mất rồi. Ngự y mà Lý Nhị đem tới bắt mạch Lão Tần gật đầu liên hồi, đồng thời thi thoảng nhìn Vân Diệp rất ngạc nhiên vì hiệu quả phi thường của truyền máu.

- Sức khỏe Tần khanh ra sao?
Lý Nhị hỏi ngự y rất cấp bách:

- Hồi bẩm bệ hạ, mạch của Dực quốc công mạnh mẽ, hơi thở dài, đã ngủ rồi.

Lão Tần bị đau bệnh dày vò, mỗi đêm ngủ rất nông, thời gian ngủ thực sự ít, lần này thả lỏng, ngực không tức nữa, mệt mỏi bao ngày tất nhiên tràn đến như thủy triều, ngày như kéo bễ.

Lý Nhị bảo Tần phu nhân chiếu cố cho tốt Lão Tần, cùng mọi người tới tiền viện, tên ngốc lớn mật cũng bị đưa theo, tên này bị rút hơn một cân máu, trừ mặt trắng bệch thì giống như không hề gì, bị Úy Trì lão ngốc đấm cho còn giơ hai tay lên đỡ.

- Xem ra truyền máu không chết người, truyền máu cũng có thể cứu người, chuyện trên đời thật thần kỳ, trẫm quá tự cho mình là đúng rồi. Bố trí ổn thỏa trong nhà rồi vào cung học.

Nói xong bãi giá hồi cung, Vân Diệp tới ngay cả cơ hội cự tuyệt cũng không có, đầu lĩnh thị vệ đưa cho y một tấm yêu bài, nói là bằng chứng tiến cung. Nắm tay Vân Diệp nói:

- Sau này hai ta giao lưu tâm đắc truyền máu.

Lão Trình hài lòng, Lý Tịnh hài lòng, Lý Tích rất kinh ngạc, Úy Trì lão ngốc rất bất mãn, nói là chỉ thấy tục mệnh chưa thấy đoạt huyết, nói là muốn thấy lần nữa, ông ta thích nhìn người khác chảy máu, cái đồ biến thái. Tần Hoài Ngọc mắt sáng như sao, sáng chói mắt, *** ton bên cạnh gọi Vân huynh Vân huynh không ngớt, rõ ràng hắn lớn hơn Vân Diệp. Đang đắc ý thì cổ lại bị người ta tóm lấy, mùi hôi quen thuộc, vì tránh lại bị kẹp vào cái nách kia Vân Diệp vội kêu toáng lên.- Tiểu tử vừa rồi lo cho sức khỏe của Tần bá bá nên mới phá bữa ăn của mọi người, làm các vị bá bá chưa được tận hứng, thật tội đáng muôn chết, cho tiểu tử đích thân làm vài món ăn mời bá bá nếm thử, được không?

Cổ được buông ra, mấy vị quốc công làm ra cái vẻ nể mặt tiểu bối an nhiên ngồi sau bàn uống trà, đợi Vân Diệp làm cho họ ăn.

*************

Trường An vào buổi sáng tĩnh mịch mà ưu nhã, toàn thành bao phủ trong làn sương màu lam nhạt, giống như cô thiếu nữ e thẹn. Đại môn các phường lần lượt mở ra, dòng người rời cửa bắt đầu một ngày mới.

Tiếng leng keng ở phường Chiêu Quốc cả đêm không ngừng, Lão Xuyên xoa cái mặt mướt mồ hôi, rót từ ấm một chén trà lạnh ngửa cổ đổ vào, trà thô lạnh ngắt làm hắn rùng mình, mệt mỏi trong chớp mắt đã biến mất tăm tích, lấy trong ấm trà ra một miếng gừng bỏ vào miệng nhai ngon lành, vẫn chưa tới giờ ăn cơm, bà nương và thằng bé đang ngủ, hôm qua bọn họ mệt quá rồi.

Lão Xuyên nhìn than củi chất đống ở góc tường, mỗi cục than đều bằng quả hạch đào, rất đều, đó là Kinh Thiêu thứ than củi nổi tiếng nhất, mỗi tội là đắt quá, nếu như chẳng phải do làm ăn thì bất kể thế nào hắn cũng không dùng nổi loại than tốt như thế.

Trong sân đặt ba cái lò than kiểu mới nhất, đó là thành quả cả một đêm của hắn và đồ đệ, hôm nay sẽ có người tới lấy đi, mỗi cái lò tiền công là 300 đồng, thêm vào chi phí sắt là 500.

Mình rèn mấy chục con dao, đồ đệ mệt sống mệt chết mới kiếm được 500 đồng, hiện giờ một đêm làm việc của mình đã bằng thu nhập cả tháng trước kia, còn không phải lo đem bán. Hắn lấy ra một từ giấy từ trong cái hộp bí mật dưới đe sắt, đó là giấy tốt mà nhà phú quý dùng viết thư hoặc bái thiếp mới dùng, dầy chắc không dễ hỏng, bên trên không biết dùng thứ bút gì vẽ hình lò, chỗ phải nhìn từ trên xuống, chỗ phải nhìn từ hai bên, lai có chỗ nhìn từ dưới lên, thậm chí còn có hình vẽ tách rời lò ra, chi chít là chứ.

Lão Xuyên không biết chữ, nhưng hiện giờ hắn lại có thể đọc từng chữ trên giấy, không sai một chữ nào. Đó là do Vân lão phu nhân dạy từng chữ một. Mình rèn sắt cả đời mà chưa bao giờ thấy loại hình mẫu này, hiểu bản vẽ rồi thì tên thợ ngốc cũng làm ra được.

Đây là bảo bối gia truyền, chỉ có thể cho Thuyên Trụ, mấy đứa nhỏ khác cho thêm ít tiền là được, nghĩ tới đó lòng nóng lên. Vân gia tốt thật! Năm xưa thấy cô nhi quả phụ bọn họ là hàng xóm cho nên mới giúp vài lần, không ngờ báo đáp tới nhanh thế, tới mãnh liệt như thế. Đây là đường sống cho cả nhà Lão Xuyên ta, hầu gia Vân gia học lão thần tiên, là lão thần tiên gì ấy nhỉ?

Có cùng tâm tư với Lão Xuyên còn có cả Tôn Vượng của hiệu sắt bên cạnh, hắn nằm mớ cũng không ngờ rằng lá sắt có thể kéo ra như mỳ vậy, tuy nói không có sức chịu đựng như dùng búa rèn, nhưng làm lá sắt quá nhanh, chỉ cần đô nước thép vào trong phễu, hai người kéo ròng rọc, giữa hai cái cán sắt sẽ có từng chút từng chút sắt lá một đi ra, sửa qua loa bên ngoài là có một tấm thép lá tốt, bao lên thiết trùy gõ, cuộn lại thành một cái thùng sắt lớn ba xích, không tốn mấy công sức, hiện giờ lò sắt của Chiêu Quốc phường bán khắp Trường An, không thể thiếu được ống khói làm bằng sắt lá này, lại thêm một ấm nước lớn bằng sắt lá, cả nhà lúc nào cũng có nước nóng, thật thoải mái. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Hôm qua Vân gia lão nãi nái nói ở phủ muốn tìm hạ nhân cho mấy vị tiểu thư, nhà đầu nhà mình sắp mười tuổi rồi, xem có thể đưa tới phủ làm nha hoàn không, Vân gia hiền hòa, lại toàn là phụ nữ trẻ nhỏ, nghe nói hạ nhân Vân gia ngày ăn ba bữa, nha đầu vào đó là hưởng phúc, mấy năm nữa lớn rồi, bằng vào thể diện láng giềng cũ cầu xin lão nãi nãi gả nó cho một nhà dư giả, vả lại nha đầu hầu hạ tiểu thư hầu phủ, chẳng phải là hơn nha đầu ở tiểu hộ à?

Chương 60: Ngưu Kiến Hổ

Theo Vân Diệp thấy, đến nhà Lão Ngưu thì tốt nhất là ăn mặc bình thường, mang một vò rượu mạnh, mấy món ăn rồi hưng phấn mà tới là tốt nhất, còn lạ gì nữa đâu, không bày ra lễ vãn bối bái kiến thì Lão Ngưu cũng thích, nếu bày ra nghi trượng rầm rộ đi tới, không bị ăn đòn là may, ăn đòn là tất nhiên.

Lão nãi nãi muốn thoa phấn cho Vân Diệp, nói mỹ thiếu niên môi đỏ răng trắng không trang điểm thật đáng tiếc. Vân Diệp thà chết không chịu, nếu bị thoa phấn thì y muốn đốt nhà, khỏi phải nói tới trong tay Đại cô cô còn cầm một đóa hoa quyên.

Vượng Tài sống chết đòi đi, ngăn không được, thôi thì tùy, ngựa nhà nào chẳng thích đi thăm hàng xóm, hiện giờ trong nhà nhàn rỗi nhất là nó rồi.

Buổi sáng mã phu đi cùng chạy quanh đường Chu Tước một vòng, trên đường gặp phải người bán thức ăn thì tới hít hít, ngon thì làm vài miếng, không ngon thì mũi phun phì phì quay đầu bỏ đi, làm mã phu không xin lỗi thì phải trả tiền. Tiền hàng tháng của Vượng Tài còn nhiều hơn mã phu, nhìn thấy người gánh rượu là mừng nhất, không uống vài ba chén là không thèm nhúc nhích. Hiện giờ mỗi ngày đều có người bán rượu đợi Vượng Tài vào thời gian đó, chào hỏi cứ như gặp được người thân vậy. Vượng Tài không keo kiệt, lần nào uống rượu cũng mời mã phu, chẳng biết là thật hay giả, dù sao thì mã phu nói thế, ngày nào cả hai cũng lảo đảo về nhà.

Vân Diệp không quản, tiền hàng tháng của Vượng Tài đủ cho nó ăn vặt, uống chút rượu, huynh đệ sinh tử chỉ cần sóng khoan khoái, nó mời ai uống rượu chả được. Cảnh cáo mã phu, chỉ cần không bạc đãi Vượng Tài thì tùy hắn, nếu Vượng Tài bị ủy khuất thì không phải đánh vài cái là qua đâu.

Lão Trang tới thôn trang, phải an bài lão huynh đệ xuất ngũ trong quân, tính hết cả nhà cũng phải hơn trăm người, trong t hành không an bài được, bọn họ cũng thích ở thôn trang, mùa xuân còn có thể trồng trọt, đều là người nông thôn, rời đất đai là chết.

Nghe lão nãi nãi nói hầu phủ mới xây khí phái lắm, diện tích mấy chục mẫu, toàn bộ gạch xanh lát nói, viện tử nhiều tới mức làm người ta lạc đường. Lão nãi nãi coi trọng nhất là tấm biển siêu hào hoa, cách ba bốn dặm cũng có thể nhìn thấy chữ "Vân" to tướng. Nếu chẳng phải tôn tử ở kinh thành, bà căn bản chẳng tới nhà cũ nhìn cảnh thương tâm.

Vốn định để các huynh đệ đều ở trong nhà, bị lão nãi nãi, các cô cô cùng với Trang Tam Đình phản đối tập thể. Nói là dù có để nhà trống chứ không cho phép hộ vệ vào hậu trạch, nhiều lắm chỉ được ở tiền viện, hậu viện là cấm địa, không phải là chủ nhân không được vào. Đây là cái tục lệ kỳ quái gì thết, không có tinh thần tận dụng gì cả. Nói mãi cuối cùng lão nãi nãi bực mình, nói chuyện trong nhà không cần nam nhân nhọc lòng, chỉ cần chiếu cố tốt bản thân là được.

Lại tới phường Thái Bình, ghen tỵ làm Vân Diệp gọi đây là phòng Thái Bình, một đám lão già không chịu chết, chưa nói võ nghệ siêu quần, không vị nào mà tên tiểu hầu gia mình chọc vào được. Nhà Lão Ngưu rất bình thường, có lẽ do người nhà không nhiều, nơi ở rất đơn giản, chắc chắn, trên tường khoét lỗ có thể bắn ra, vọng gác tầm nhìn rộng rãi, tiện chỉ huy, chỉ thiếu điều lắm mấy cái máy bắn đá lên tường, thêm vào mấy cái nỏ là thành một bảo lũy hoàn chỉnh rồi.

Lão phó lưng gù run run đi trước dẫn đường, miệng cứ lẩm bẩm không rõ nói trong nhà lâu lắm rồi không có khách tới chơi, không khí tẻ nhạt, còn nói nữ tử lần trước mang thức ăn tới rất đẹp, hi vọng có thể gặp lại. Vân Diệp muốn đấm lão ta, cho ngươi ăn, ngươi nhớ tới cả người, khinh người ta quá, cái điện Diêm Vương này mà ngươi cũng mong có khách tới chơi à?

Lão Ngưu ngồi bệ vệ trên giường thấp đợi Vân Diệp thi lễ, bên cạnh có một phụ nhân béo đứng pha trà, bên phải bàn có một người trẻ tuổi mặc áo lông mặt mày thanh tú.
Khỏi phải nói đây là cả nhà Lão Ngưu, không có thiếp thị lung tung gì hết, trong nhà cũng không có nha hoàn yểu điệu, đưa Vân Diệp tới hậu viện còn là một phó phụ trung niên trên 40. Lão Ngưu từ chối phong công tước, chỉ muốn làm một vị hầu gia.

Lưng còn chưa kịp đứng thẳng lên đã nghe Lão Ngưu nói:

- Lão phu tưởng mắt ngươi mọc trên đỉnh đầu rồi, sắp một tháng mà chưa tới thỉnh an, ngưỡng cửa hầu phủ thấp quá hả?

Lão già này mồm ác thế, mới tới đã chụp cho cái tội mắt chó khinh người, đừng nói là Vân Diệp không nhận nổi, dù thái tử bị đánh giá thế này cũng ăn ngủ khó yên.

- Ngưu bá bá nói cái gì thế, chậm chạp tới thăm là tiểu chất không phải, trong nhà rối loạn vừa mới ổn định, nên đã vội vội vàng vàng tới chỗ người xin chén rượu uống, trừ đi thăm bệnh cho Dực quốc công, Ngưu bá bá là vị đầu tiên mà.

- Kha kha kha, thằng tiểu tử mồm mép vẫn trơn lắm, làm người ta thích, biết phải thế nào khiến người ta cao hứng. Ra mắt thẩm thẩm của ngươi đi.

Lão Ngưu hài lòng giới thiệu người nhà với Vân Diệp:- Tiểu chất Vân Diệp thỉnh an thẩm thẩm, thẩm thẩm có khỏe không?

- Thường nghe Ngưu bá bá ngươi nói tới cháu là anh tài một đời, thẩm thẩm luôn ngóng đợi gặp cháu, hôm nay được gặp quả nhiên một bậc tuấn tài, mong cháu tới nhà chơi nhiều hơn, cháu thấy đấy Hồ ca ca đi lại không tiện, thiếu niên nên thân thiết với nhau nhiều hơn.

Phụ nhân rất hiền hòa, Vân Diệp thích cách nói chuyện kiểu gia đình này.

- Tiểu Diệp chớ trách vi huynh, lần đầu đệ về Trường An mà vi huynh không tới phủ bái kiến lão phu nhân được, thất lễ quá.

Ngưu Kiến Hổ ngồi trên thảm nỗ lực ưỡn thẳng người thi lễ với Vân Diệp, hắn không phải người giỏi ăn nói, nói xong một câu là mặt đã đỏ lên, tay bối rối không biết để đâu. xem tại TruyenFull.vn

- Kiến Hổ ca ca cả nghĩ rồi, lát nữa tiểu đệ sẽ xem vết thương cho huynh.

Vân Diệp có ý định này từ trước, nghe nói Ngưu Kiến Hổ năm 18 tuổi đua ngựa với người ta, không may ngã từ trên ngựa xuống, bị ngựa đạp vào chân, do thương thế nghiêm trọng chỉ đành cắt một phần chân, nếu như cẳng chân còn một phần, Vân Diệp vẫn có cách làm một cái chân giả cho hắn, chỉ cần qua rèn luyện một thời gian sẽ không khác gì người thường. Nếu như cắt qua đầu gối rồi thì hết cách, với điều kiện hiện giờ không thể nào làm được hai khớp ngược nhau lại đảm bảo chúng hoạt động trơn tru được. Phạm vi hoạt động của cổ chân tương đối nhỏ, chỉ cần đảm bảo chất lượng của lò xò thì vẫn có khả năng làm được chân giả.

Ngưu Kiến Hồ không còn hi vọng gì vào chân mình từ lâu rồi, chỉ cảm kích Vân Diệp nhớ tới mình tàn tật.

Lão Ngưu thì khác, ông ta thấy bản lĩnh của Vân Diệp, cái gì chưa nói, chuyện đoạt huyết tục mệnh thi triển cho Lão Tần đã truyền khắp thành Trương An, xôn xao cả lên, vì kiểm chứng thật giả, hôm qua ông ta còn đích thân tới Tần phủ thăm Tần Quỳnh. Vài ngày không gặp mà Lão Tần mặt mà hông hào, giọng nói khỏe khoắn, tuy nói lên trận giết địch là không thể nữa, nhưng cưỡi ngựa đi lại như người thường, hôm qua còn khoác lác, chỉ cần tĩnh dương thêm một thời gian sẽ đi tìm Úy Trì lão ngốc tỷ thí thương pháp, tuyệt đối không cho lão già đó vênh váo trước mặt.

Nếu như đã có thể khiến Lão Tần bệnh hoạn liên miên cưỡi được ngựa thì chẳng có lý do gì không thể làm con mình đứng lên, năm năm qua nhìn nhi tử vốn khỏe khoắn mạnh mẽ dần dần sa sút, đã thành tâm bệnh lớn nhất của ông ta, tên tiểu tử Vân Diệp này nổi tiếng không chắc ăn không làm, y nói xem chân cho nhi tử vậy chắc tới tám phần làm nhi tử đứng lên được rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau