ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 556 - Chương 560

Chương 556: Đại Tần Lĩnh (2)

- Không có lương thực? Đây chẳng phải là thương đạo à, hai nhà chúng ta còn thiếu thương đội sao? Cho dù không có của nhà chúng ta, nhà khác lại không có à? Ngươi xem, thương đội nhà Ngưu thúc thúc chẳng phải đang đi qua à? Hỏi bọn họ xin lương thực là được.

Trình Xử Mặc và Vân Diệp đứng giữa đường, những tiểu thương không dám tới, hơn trăm đại hán tóc ta bù xù vũ trang đầy đủ đứng đó như cướp đường, lại như sơn tặc, người nhát gan quỳ cả xuống hô:

- Đại vương tha mạng.

Quản sự Ngưu gia là Ngưu Cửu cũng là người từng trải, thương đội nhà mình thường không ai dám đụng vào, đi tới đầu đội ngũ liền bật cười, là Vân hầu và tiểu công gia dẫn gia tướng đi cướp.

Vội tới thi lễ:

- Hầu gia, tiểu công gia, sao hôm nay lại có hứng trí chơi trò ăn cướp, nếu như trong đám người này có châu báu, hai vị chỉ cần nói một tiếng, tiểu nhân sẽ lột sạch chúng lục soát.

Trình Xử Mặc tung chân, đá Ngưu Cửu ngã lăn quay, nói lớn:

- Bố láo bố toét, con mẹ ngươi đã bao giờ nghe thấy có nhân vật giống hầu gia và tiểu công gia như ta đi cướp không, không rảnh lắm lời với ngươi, mau đem lương thực cho bọn ta, bọn ta còn phải vào núi tìm người, nhanh lên.

Ngưu Cửu bị đá một cái cũng không giận, nhà võ tướng là thế, không giỏi ăn nói thì lấy chân đá, hai vị này không khác gì công tử nhà mình, vội mang lương thực trong thương đội đưa Trình Xử Mặc, bản thân không sao, tới dịch trạm phía trước bổ xung là được, nhưng lương thực không có nhiều mà hầu gia có hơn trăm đại hán.

Ngưu Cửu trong thương đội còn có chút thể diện, đánh tiếng một cái, gom lương thực các nhà khác lại, cho vào bao đưa tới.

- Ngưu Cửu, sau khi về nhà nói bọn ta phát hiện ra tung tích Tôn tiên sinh, đang tìm kiếm, không bao lâu nữa sẽ tìm thấy, bảo trong nhà đừng lo.

Ngưu Cửu vâng lời, Vân Diệp chia lương thực ra cho mỗi người, phất tay, lại lần nữa vào núi, lần này còn không tìm thấy chỉ đành về phủ thôi, núi non bao la thế này tìm sáu người thực sự không khác gì mò kim đáy biển.

Vân Diệp không muốn xen vào tranh đấu giữa hai nhà Phật Đạo, nhưng Tần Lĩnh khắp nơi là đạo quán và chùa miếu, thực ra bọn họ mới là chủ nhân của Tần Lĩnh, muốn biết tung tích Tôn Tư Mạc, phải nghe ngóng từ bọn họ.
Kỳ quái là bất kể đạo quán hay chùa miếu đều như sắp gặp đại địch, cửa đóng chặt, dù gõ cửa có người đáp thường thường cũng mang theo gậy gộc, thái độ hung dữ ngang ngược.

- Diệp Tử, đám chó má này còn dám lấy loại ánh mắt đó nhìn lão tử, lão tử chém chết hắn.

Đi ba ngôi chùa mà không có tin tức hữu dụng nào, Trình Xử Mặc không khỏi nóng lòng, tính tình trở nên nóng nảy.

Không được, phải nghỉ ngơi thôi, tìm không được Tôn đạo trưởng thì bản thân đã hỏng rồi, ai cũng mỏi mệt, bất tri bất giác đã ở trong núi một tháng.

Lá khắp núi sau khi gặp sương liền biến thành màu quất hồng, sương càng nhiều, lá càng đỏ, xa xa nhìn lại như một biển lửa.

Vân Diệp cắm trại ở cửa núi, đó là nơi y hẹn với Trường Tôn Xung và Lý Hoài Nhân, ngày mai nếu không tìm thấy Tôn tiên sinh phải về nhà, Vân Diệp không có lý do gì giữ đám hoàn khố trong rặng Tần Lĩnh.

Người lục tục quay về, Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân đều tay trắng, khi một người cố ý tránh người khác, muốn tìm được thật quá khó khăn, xuất phát từ sự sợ hãi với đậu mùa, Tôn Tư Mạc cố chấp cho rằng thứ giống như con sâu nhỏ kia vẫn tồn tại trong cơ thể mình, theo lý luận của ông ta, tuần hoàn của cơ thể con người là quá trình quay tròn, không trải qua lượt tuần hoàn nào đó chưa rửa sạch dư độc trong cơ thể, để đảm bảo, ông ta tự định ra một giá trị tuần hoàn lớn nhất, là nửa năm, chưa tới nửa năm ông ta sẽ không xuất hiện, Vân Diệp quá hiểu tính khí lão đạo.

Một tháng trời ăn gió nằm sương, đám hoàn khố sớm chẳng còn sự nhiệt tình khi mới tới, hiện giờ nguyên nhân khiến bọn họ tiếp tục ở lại Tần Lĩnh chính là vì không một ai đề xuất về nhà, đều cắn răng chịu đựng, đợi khi người nhu nhược đầu tiên ra mặt, thể diện quan trọng hơn mạng sống, bọn họ luôn cho rằng như vậy, đáng tiếc không một ai đề nghị rút lui, dù là Sài Lệnh Vũ bị tiêu chảy ba ngày cũng không nói.Hôm nay trăng sáng sao thưa, là một ngày đẹp, ai nấy đều co mình trong chăn ngây ra nhìn bầu tời, đằng xa trôi tới một đám mây đen, đáng sợ là nó lại phát ra tiếng động lớn, chớp mắt đã bao phủ bầu trời, mọi người sởn gai ốc, Vân Diệp trở mình nói:

- Chẳng có gì cả đâu, đó là đàn chim bay về nam, ban ngày không dám bay qua núi, ác điểu quá nhiều, cho nên chọn bay đêm, đôi khi chim cũng rất thông minh, chẳng có gì kỳ quái, các ngươi chỉ cần lo bị phân chim rơi lên người là đủ.

Có một số con chìm gần như bay sạt qua đầu bọn họ, có những lời của Vân Diệp, mọi người yên tĩnh nằm xuống, nhìn từng con chim bay vọt qua đầu.

Mơ hồ có tiếng kêu thảm truyền tới, có có ánh lửa, một số con chim bay không ngờ còn về phía ánh sáng, Vân Diệp nghe thấy, bịt tai lại tiếp tục ngủ, Lý Khác thấy mình phải đi xem, dù sao mình là hoàng tử.

Vừa mới ngồi dậy đã bị Vân Diệp ấn xuống, nhét vào chăn, nói:

- Chuyện bên ngoài không liên quan tới chúng ta.

Lý Khác rõ ràng còn chưa trưởng thành, ngươi chỉ cần nghe tiếng ngáy đột nhiên vang lên của đám Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân và đám hoàn khố khác là biết sự khác nhau giữa trưởng thày và non nớt, quý tộc toàn thiên hạ đều biết hòa thượng và đạo sĩ sẽ đánh nhau, hoàng đế cũng biết, nhưng hòa thượng và đạo sĩ không có tên trong danh sách vạn dân, sổ thuế của quan phủ cũng không có những kẻ này, vậy không tính là con dân của hoàng đế, cho nên Lý Nhị chẳng bận tâm sự sống chết của chúng.

Lý Nhị hiện giờ rất chú trọng lý lẽ, ngươi nộp thuế cho ta, ta bảo hộ ngươi, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa, ai cũng như ai, cho nên bần dân bách tính chết một người là đại sự, phải tra tới cùng, hòa thương chết, hay đạo sĩ chết thì chẳng sao, từ lần trước Vân Diệp nói với ông ta khế ước tinh thần, ông ta tự cho mình là hoàn đế tốt tôn trọng khế ước.

Đầu đại lễ nhi, Lý Nhị thả tất cả từ tù trong ngục về nhà, cho bọn họ đoàn viên với gia đình ba ngày, ba ngày sau phải tự nhận cái chết, chuyện này Chu Văn Vương từng làm, được xưng tụng là vạn thế hiền quân, sau khi có được cái mũ thiên khả hãn, Lý Nhị muốn xem xem mình có phải cũng là vạn thế hiền quân không, ba trăm tử tù khóc lóc về nhà, cảm tạ ơn đức.

Quả nhiên hoàng đế bệ hạ của Đại Đường lại là một vị vạn thế hiền quân nữa, ba ngày sau toàn bộ tử tù đều về nhà giam, mặc sạch sẽ chờ chết, thế là toàn thiên hạ đều tán thưởng hoàng đế nhân đức, trong lúc cao hứng Lý Nhị vung bút, xá miễn toàn bộ tử tù, làm văn võ toàn triều há hốc mồm.

Đau khổ nhất là Đại thủ lĩnh của Bách kỵ ti, bản thân và thủ hạ vì mỹ danh của hoàng đế suốt ba ngày nấp trong chỗ tối giám thị đám tử tù, người Quan Trung tính tình bạo ngược, kẻ giết người có tử tế nổi không, không chạy mới là lạ, Bách kỵ ti vất vả lắm mới bắt từng tên muốn bỏ trốn về. Tên hung hãn nhất chạy tới tận Đồng Quan, vì bắt hắn, Bách kỵ ti có một người chết, bốn bị thương, mặc dù ngầm cho hắn nềm mùi đau khổ, nhưng vì thể diện của hoàng đế, vẫn đưa hắn về ngục.

Khi tên đó nghe nói mình được xá miễn thì cười rộ lên tới thanh lâu chơi gái, hoàn toàn không thèm để ý tới sắc mặt của người Bách kỵ ti, tuy đêm đó hắn chết trên giường của kỹ nữ cũng là nhạc cực sinh bi, nghe nói chết cực kỳ sảng khoái.

Chương 557: Phiền não của thần tiên

Vân Diệp chẳng bao giờ tin đám tử tù vì cảm tạ ơn đức của hoàng đế mà tự trở về chịu chết, trên đời này làm gì có chuyện hoang đường như thế. Nếu là y, nhất định còn chạy nhanh hơn cả cái tên chạy tới Đồng Quan kia.

Nhưng với bên ngoài thì đây là điềm lành, bách quan phải dâng biểu chúc mừng, Vân Diệp nghĩ cả tối, rất muốn vẽ một cái đầu lợn dâng lên, nhưng không có cái gan đó, đành bố trí nhiệm vụ cho Tiểu Vũ, phải viết cho sư phụ một bài văn bợ đít thơm phưng phức, mai sư phụ cần dùng, không được chậm trễ.

Ngụy Trưng vì việc này bệnh mười ngày, khi đại triệu hội Vân Diệp nhìn ông ta mỉa mai, Ngụy Trưng phải che mặt bỏ chạy.

Giờ lại là chuyện này, Lý Khác chưa bị vấy bẩn, thấy mình có một đám võ sĩ như thế, phải đi ngăn thảm án phát sinh, cả khả năng làm được là phải làm.

Vân Diệp ngồi dậy nói:

- Ở Nam Chiếu có một hiện tượng kỳ quái, một số bộ tộc nơi đó thích cho năm loại độc vật nuôi trong chum, kết quả là trong chum chỉ còn lại một loại, sau đó đem loại độc vật thắng lợi đó cùng bốn loại độc vật thắng lợi khác tiếp tục cho vào chum nuôi, không biết trải qua bao nhiêu lượt giết chóc, thứ còn lại nhất định là khủng bố nhất trong ác loại độc vật. Khi đó chủ nhân đích thân dùng máu của mình nuôi độc vật, nghe đâu có thể đạt tới kết quả cùng độc vật tâm linh tương thông, kết quả bóp chết độc vật, nghiền thành bột, thế là thành cổ độc, khi dùng hại người chưa bao giờ thất bại.

- Diệp Tử, chuyện truyền kỳ này ta cũng biết, ta còn biết chuyện kim tàm cổ quét nhà nữa, ngươi có muốn nghe không?

Lý Khác nổi hứng nói chuyện, hỏi:

Vân Diệp ngáp dài, nằm xuống phũ phàng nói:

- Nếu muốn nói chuyện rồi thì ngậm mồm lại ngủ đi, ai mà thích nghe ngươi kể chuyện ma quỷ, chỉ cần người không muốn đi tới chỗ ánh lửa kia là được, kệ xác ngươi nghĩ gì thì nghĩ.

- Ngươi bắt nạt người ta, kể câu chuyện không đầu không cuối, khơi lên hứng thú nói chuyện của người ta rồi đi ngủ, không được, ngươi phải nghe ta kể hết chuyện.

- Cút xéo, tránh xa ta ra một chút, đại nam nhân gì mà mà hở mồm ra là người ta, người ta, làm ta sởn da gà, đừng sán lại gần ta.

Lý Thái đành ấm ức chui vào chăn, nhìn trăng sáng tới ngây người, chim bay qua một lúc rồi, tiếng chém giết đằng xa cũng dần lắng xuống, tới khi ngọn lửa tắt, Tần Lĩnh khôi phục lại như xưa.

Khi trời sáng, Vân Diệp tuyên bố hôm nay về nhà, đám hoàn khố vừa che giấu niềm vui, vừa than vãn chuyến đi này còn chơi chua đủ, Trình Xử Mặc định nói vài câu lại thôi, chuyên đi này biểu hiện của đám hoàn khố tốt lắm rồi.Nhân lúc đợi ăn sáng, đám hoàn khố quây lại thì thầm thảo luận chuyện xảy ra, đêm qua, bản thân nằm trong chăn ngủ, không có nghĩa là gia tướng không đi, đem tin tức có được tổng hợp lại, liền miêu tả sinh động đêm qua đã xảy ra chuyện gì.

- Nói như thế bị tập kích hôm qua là chùa Kim Các? Trưởng lão chùa Kím Các còn tới nhà ta, chúc phúc cho tổ mẫu, có thể xem là một vị cao tăng đắc đạo, gia tướng nói tử thương rất nhiều, không biết có vị trưởng lão đó không, nếu có thì thật đáng tiếc. Phía tập kích là đạo sĩ, gia tướng nghe thấy tiếng chửi lừa trọc, mũi trâu, nói vậy bọn họ trở mặt thật rồi, từ đấu khẩu phát triển thành nói chuyện bằng đao thương, có điều không liên quan gì tới chúng ta, chúng ta cứ về nhà của chúng ta là hơn.

- Diệp Tử, thời gian này ta ở trong biệt thự của nhà ta ở Ngọc Sơn thì hơn, rảnh rỗi tới nghe các tiên sinh giảng bài cũng không tệ, chỉ không biết Lý Cương tiên sinh còn đích thân giảng bài không?

Trường Tôn Xung rõ ràng có chuyện khác không muốn nói, kể qua loa cho mọi người nghe trận chiến đêm qua rồi chuyển đề tài tới biệt thự Ngọc Sơn.

Đều là nhà phú quý, cho dù không có biệt thự Ngọc Sơn, cũng nói tới nhà người quen mượn, dù sao là hoàn khố, chịu đủ cuộc sống nơi hoang dã rồi, chuẩn bị hưởng thụ cuộc sống ở biệt thự xa hoa.

Ở Tần Lĩnh không cưỡi ngựa được, toàn bộ ngựa của mọi người đều đặt ở chùa Ngạ Lang, giao cho chủ bạ Lam Điền huyện trông, trở về cùng hắn thanh toán chi phí nuôi ngựa, chủ bạ tiên sinh ở điểm này tuyệt đối không thông cảm chút nào.

Sài Lệnh Vũ nằm trên cáng, buồn chán há miệng nhìn quanh, cảnh mùa thu bốn phía đỏ rực, rất là đáng ngắm nhìn, quanh năm ở trong thành Trường An đúng là cũng hơi chán.

Khi hắn đưa mắt tiễn một bầy nhạ bay tới chân trời, đột nhiên trở mình nhảy xuống cán, kéo tay Vân Diệp nói nhìn kìa, nhìn kìa không ngừng, nhìn theo hướng tay hắn chỉ, nước mắt Vân Diệp chảy ra, ở giữa lưng chừng núi, Tôn Tư Mạc quần áo rách rưới chống gậy gỗ mìm cười nhìn bọn họ.Cả đám người lập tức bùng nổ, hò reo tràn tới, Trình Xử Mặc là người đầu tiên tới nơi, cách mười trượng đã khấu đầu, Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân bao gồm Lý Khác cũng không có chút do dự nào đều khấu đầu, lúc này chẳng có vương tôn công tử gì hết, trước mặt Tôn Tư Mạc chỉ có một đám vãn bối.

Vân Diệp nắm tay Tôn Tư Mạc hỏi:

- Thời gian qua đạo trưởng sống thế nào, có khỏe không?

Tôn Tư Mạc cười đỡ từng tên hoàn khố dậy, bợp tai tên này một cái, mắng tên kia vài câu, cuối cùng cám ơn tình nghĩa của bọn họ, đám thiếu niên lại reo hò.

Vân Diệp nhìn thấy năm dược nhân sau lưng Tôn Tư Mạc, kẻ nào kẻ nấy không phân biệt nổi râu hay tóc nữa, như cỏ dại, nhưng tinh thần không tệ, vác sọt trúc, trong toàn dược liệu.

- Năm người bọn họ quyết định sau này theo ta chế thuốc, ngươi đi đón gia quyến bọn họ lên núi, lần này là lão đạo có lỗi với họ, đều là hán tử không tệ.

Tìm thấy Tôn Tư Mạc, sĩ khí tất nhiên tăng vọt, khuôn mặt vốn có chú u ám của Trường Tôn Xung giờ trở nên sáng sửa, Tôn Tư Mạc không muốn thấy đạo sĩ và hòa thượng chém giết, cho nên giờ mới rời núi, thành công của thuốc ngừa đậu mùa đã tăng thêm vô số hào quang cho ông ta, giờ nói ông ta không phải thần tiên cũng chẳng ai tin.

Ép Tôn Tư Mạc lên cáng, đám hoàn khố luân phiên khiêng Lão Tôn, Sài Lệnh Vũ bị đau bụng bám ở bên, không ngừng kể cho Lão Tông nghe đám người bọn mình vất vả ra sao, cuối cùng kết thúc luôn nói, dù mệt chết cũng đáng, lần này vào núi có lẽ là cuộc hành trình gian khổ nhất của hắn từ bé tới giờ, công lớn tìm được Tôn tiên sinh làm hắn mừng rỡ nói năng lộn xộn.

Tôn Tư Mạc nắm lấy tay hắn bắt mạch, lấy trong lòng ra một viên thuốc, bảo Sài Lệnh Vũ nuốt vào, không được uống nước, cứ nuốt thẳng, có tác dụng thần kỵ trị tiêu chảy.

Khi đi qua chùa Kim Các, nhìn đống đổ nát cháy xém, Tôn Tư Mạc thở dài một tiếng nhưng không dừng lại, ánh mắt những hòa thượng nhìn ông ta toàn thù hận, làm lòng lão đạo trở nên nặng nề.

Dọc đường đi, không chỉ có chùa miếu bị đốt, còn có rất nhiều đạo quán, đám đạo sĩ không còn nơi nào để đi nhìn thấy Tôn Tư Mạc thì gào khóc, chỉ về phía chùa miếu tố cáo đám hòa thượng hung tàn ra sao, cầu xin Tôn thần tiên cứu đạo quán, cứu đạo môn đang suy sụp.

Đối diện với bọn họ, Tôn Tư Mạc vẫn không nói không rằng, hỏi xin Vân Diệp thuốc trị thương tốt nhất băng bó cho họ, tự mình đi tới dọn đại môn bị đập phá, được đám hoàn khố giúp đỡ dựng lại những bức tượng, ngồi ở đại điện hai canh giờ, bề ngoài không có gì thay đổi, chỉ là tinh thần sa xút hơn nhiều, cả ngày không nói, Vân Diệp bê cho ông một bát cháo, cũng chỉ húp non nửa, không muốn ăn, thần tiên cũng có phiền não vô cùng vô tận.

Chương 558: Quân đội thay máu

Vân Diệp vốn nghĩ tất cả mọi tranh đấu chỉ xuất hiện ở Trường An, ai ngờ cả Trường An sóng yên biển lặng, đừng nói giết người, chuyện hòa thượng và đạo sĩ cãi nhau cũng không có, hòa thượng vẫn tiếp tục cầu siêu cho vong linh, các đạo sĩ bận rộn tặng bùa bình an cho nhà bách tính, rất nhiều đạo sĩ tóc trắng bạc phơ cầm phất trần tới cá phường thị khám bệnh miễn phí cho người hạ tiện, đồng thời ngay cả tiền thuốc cũng rộng lượng tặng luôn.

Tôn Tư Mạc dứt khoát muốn về đạo quán nhỏ của mình, trong thời gian ngắn không định về Ngọc Sơn, nhìn ông ta cô độc đi vào đạo quán, Vân Diệp lệnh Lưu Tiến Bảo dẫn hộ vệ gác bên ngoài, chỉ cần có chút gió lay cỏ động là phải bẩm báo, mình sẽ dẫn đại đội nhân mã tới.

Vân Diệp an bài xong, một đội kỵ binh của Hữu Vũ vệ phóng như bay tới, giáo úy cầm đầu nghiêm mặt đuổi tất cả mọi người đi, khi Vân Diệp lấy lệnh bài ra, nói mình là một hầu gia, tên quan quân đó cũng không nể mặt, Tả Vũ vệ và Hữu Vũ vệ là oan gia đối đầu, chẳng cần nể mặt nhau.

Lý Nhị an bài rất tốt, đừng nói là phải một đội tướng sĩ một trăm người, dù chỉ có một phủ binh gác cửa, đám hòa thượng cũng không dám đánh tới.

Đại lễ nghi của Lý Nhị vẫn đang tiếp tục, nghe đâu tới tám mốt ngày mới viên mãn, quyết định tới Tả Vũ vệ một chuyến nghe ngóng tin tức, Trường An bình tĩnh tới quỷ dị. Vào quân danh, phát hiện rất nhiều tướng lĩnh xa lạ, thì ra người quen không điều tới vệ sở khác thì chuyển thành quan văn, Lão Lại đang ôm đô đứng ở cửa lều, cười khổ chào hỏi Vân Diệp:

- Hầu gia, sao hôm nay ngài lại tới, Trình soái tiến hàn trụ quốc, không quản lý chuyện vụn vặt trong quân doanh nữa, chỉ khi nào làm tổng quản mới có thể cầm quân trở lại, hiện giờ quản doanh là Đỗ đại tướng quân, ngài muốn tìm Đại tướng quân?

- Lão Lại, ngươi chuyển đồ đi đâu, ta nhớ ngươi trừ đánh trận ra thì hình như đâu biết gì khác, định rời quân doanh đi đâu?

Câu nói này làm đại hán trúng ba đao vẫn không đổi sắc hô hào chiến đấu lại vành mắt đỏ hoe.

- Hầu gia, ngài cũng biết mạt tướng là thứ gì, ngài muốn mạt tướng cầm quân chém giết, dù núi đao biển lửa thì mạt tướng cũng dám xông vào, nhưng hiện giờ Đỗ đại tướng quân muốn kiểm tra binh pháp, mạt tướng tuy nhớ được mấy chữ, nhưng làm sao bằng đám trẻ đến sau, hai quân giao chiến, thống soái đương nhiên phải văn võ song toàn, nhưng tướng quân du kích như mạt tướng chỉ cần theo mệnh lệnh đại tướng quân, chiếu cố huynh đệ, ra sức chém giết thôi đúng không? Vì sao bắt mạt tướng suy nghĩ chuyện lương thảo trang bị, vì sao mạt tướng phải biết một tháng ngày nào trăng sáng? Một nghìn năm trăm thủ hạ của mạt tướng khi xung phong trận Phong Thỉ là tốt nhất, khi phòng thủ trận Ngũ Hoa là tốt nhất, đã kiểm nghiệm trên chiến trường, vì sao bắt mạt tướng phải biết trận Yển Nguyệt? Mạt tướng vừa hỏi hai câu đã bị khai trừ khỏi quân doanh, hầu gia, ngài nói giúp mạt tướng, tha cho mạt tướng lần này, mạt tướng không dám nữa.

Nhìn hán tử ủy khuất quỳ dưới chân khóc lóc, lòng Vân Diệp khó diễn tả, Lý Nhị đang đổi mới quân đội của mình, trước tiên đưa các vị lão soái lên thật cao, rồi phái người tới tiếp nhận quân doanh, không có các lão soái chống lưng, nhưng đám tôm tép bọn họ còn chẳng phải mặc người xử lý.

Lý Nhị thực sự cho rằng có thuốc nổ là bách chiến bách thắng, không cần tướng sĩ dũng mãnh nữa sao? Chưa chắc, hiện giờ thuốc nổ ở trạng thái nguyên thủy, nói một câu không dễ nghe là sức uy hiếp chẳng có mẹ gì, mới đầu có lẽ làm kẻ địch kinh sợ, nhưng thời gian trôi đi, chiến sự liên tục, kẻ địch sớm muộn cũng nắm được tính chất của thuốc nổ, khi ấy ông thiếu tướng sĩ dũng mãnh làm sao ứng phó được với kẻ địch?

Người khác không rõ, Vân Diệp sao không biết, trước khi súng được phát minh ra thì cung tiễn trường mâu vẫn là binh chủng chủ lực, không thể thiếu được, còn về pháo, hiện giờ là Đại Đường, đồng đúc tiền còn không đủ, lấy đâu ra mà đúc pháo, vả lại đại pháo cần quá nhiều kỹ thuật, Vân Diệp tự nhận không có bản lĩnh làm ra pháo bằng kỹ thuật hiện tại.
Thứ sắt mình luyện ra, rèn mấy thanh đao còn tạm ổn, nếu dùng đúc pháo, một trăm khẩu có một khẩu thành công có thể coi là tổ tiên Lý gia hiển linh rồi, đáng sợ nhất là khi đúc ra ngươi không biết khẩu nào tốt khẩu nào xấu, bọt khí, vết nứt trong quá trình đúc đều ở trong linh kiện, hiện không có máy kiểm tra, chỉ dựa vào đoán, hoặc là nhồi thuốc vào, bùm, địch không chết mà ta chết là thất bại.

Đợi Lão Lại khóc một lúc rồi mới nói:

- Khóc cái gì chứ, Tả Vũ vệ khi nào lại xuất hiện loại hèn như ngươi, chỗ này không sống được thì chúng ta đổi nơi khác, Lão Đỗ không cần ngươi, đó là vì hắn ta không có nhãn quang, vậy tới nhà ta đi, ta đi nói với Lão Đỗ, thu hồi lệnh khai trừ, đổi thành lệnh điều chuyển, tới đại doanh thủy sư Lĩnh Nam báo danh, vừa khéo hầu gia ta chuẩn bị lập lục chiến đội, ngươi tiếp tục vào lục chiến đội làm du kích, trong đám người cũ còn ai không ở lại được gọi hết tới.

Lão Lại cao hứng muốn nhảy dựng lên, thủy sư Lĩnh Nam tiếng là quân thủ bị địa phương, nhưng đại doanh lại ở Trường An, mỗi năm chỉ cần tới Lĩnh Nam hai chuyến, áp giải vật tư về, nghe nói hiện ai nấy béo chảy mỡ, hầu gia đem cả rong biển cho lợn ăn về bán với giá cao vút, hiện người Trường An ăn rong biển thành quen rồi, không lo không có lương để phát.

Ném đồ trong tay sang bên cạnh, chạy về quân xá, chẳng bao lâu dẫn mấy người cũ tới, nhìn thấy Vân Diệp đều quỳ một gối xuống, hô đại soái, trong quân doanh gọi chủ tướng là đại soái.

Có đại soái chống lưng, tất nhiên dũng khí tăng lên rất nhiều, Lão Lại vừa rồi còn cúi đầu ủ rũ, nay lập tức khôi phục sự dũng mãnh thường ngày, tiếng nói cũng to hơn nhiều.

Một quan viên trẻ mặc khải giáp đi qua lớn tiếng quát Lão Lại:- Lão tặc kia, bị đại soái đuổi khỏi quân doanh còn không xéo đi, chờ bị chặt đầu à?

Giơ tay định chửi Vân Diệp nghênh ngang ngồi trên ngựa, lập tức bị Vân Diệp quất một roi vào mặt, đúng là hán tử trong quân, trúng một roi cũng không sợ, nhổ một ngụm máu, xem chừng chuẩn bị nói những lời còn khó nghe hơn vừa rồi, đồng thời rút cả đao ra.

Hắn lại còn chỉ mặt Vân Diệp nói:

- Tiểu tử, có gan quất gia gia một roi nữa coi, mới một roi, gia gia chưa đã.

Nghe hắn nói thế, Vân Diệp tất nhiên không khách khí, mấy năm qua chơi roi ngựa cũng hiểu ít mánh rồi, roi ngựa dài hai xích mang theo tiếng gió rít quất lên mặt tên đó, roi đầu là vào miệng, roi thứ hai đúng mi tâm, đợi khi hắn buông tay che mặt ra thì bộ mặt đó đã không thể đem đi gặp ai nữa.

Vân Diệp cúi đầu nhìn quan quân đó:

- Ta lại quất một roi nữa đấy, ngươi thấy ta có nên quất thêm roi nữa không?

Tên giáo úy trẻ như con sư tử nổi giận, lao tới định liều mạng với Vân Diệp, nắm đấm còn chưa tới, một cái yêu bài đã buông thong trước mặt, phía trước ghi Tả Vũ vệ hành quân trưởng sử, đằng sau viết một chữ Vân bắt mắt.

Vừa rồi không biết hắn còn có thể giả ngốc, giờ biết rồi còn dám mạo phạm Vân Diệp lập tức bị đám Lão Lại ở đằng sau băm vằm, riêng điều mạo phạm trưởng quan đủ làm hắn chết không có chỗ chôn.

Chưa đợi Vân Diệp nói một nam tử mặt trắng mới hơn bốn mươi đã có chòm râu ba chỏm dài đi tới, lớn tiếng chào hỏi:

- Ối chà chà, Vân hầu, ngọn gió nào thổi ngài tới đây thế, nghe nói ngài ở thủy quân thuận lợi lắm, không ngờ ngài còn là trưởng sử Tả Vũ vệ, Đỗ Dự thất lễ rồi, chủ yếu là yêu bài nhiều quá, nhớ không hết, đừng trách, đừng trách nhé.

Chương 559: Một đêm phong lưu

- Lão Đỗ, ngươi cũng biết cái chức trưởng sử của ta chỉ cho có, dùng để bắt nạt đám tiểu binh, ngươi không cần để ý tới ta, hôm nay tới là vì mấy tên thuộc hạ không ra gì rồi, nghe nói bọn chúng không qua nổi khảo hạch đơn giản của Đại tướng quân, mất mặt quá thể, chuẩn bị đưa chúng về thủy sư dạy dỗ lại, Lão Đỗ, thể diện này phải cho huynh đệ đấy.

Đỗ Dự là cháu của Đỗ Như Hối, lần này an bài vào Tả Vũ vệ với chức trưởng sử hành quân, nhưng hình như Lý Nhị quên mất, chức vị này tuy lấy từ Vân Diệp, nhưng lại quên thu hồi yêu bài. Ông ta gặp Vân Diệp lần thì nổi điên, lần thì vui mừng, loạn cả đầu óc, cho nên chuyện phải làm thì quên mất, Vân Diệp cũng vờ quên, có cái yêu bài này, khi giới nghiêm y có thể lượn lờ trên phố cũng chẳng ai hỏi tới, có lệnh bài này, có thể thoải mái bắt nạt người khác không lo hậu quả, giống hiện giờ.

Đỗ Dự cười khì:

- Vân hầu không quên tình cũ, thật khiến huynh đệ kính phục, có điều mấy người này có chút vấn đề nhỏ, chỉ lo gây chuyện phiền toái cho Vân hầu.

- Vấn đề nhỏ gì, có phiền toái cũng là chuyện phiền toái của Đỗ tướng, năm xưa chuyện công bộ, Đỗ tướng nói một câu thiếu chút nữa khiến tiểu tử sạt nghiệp, không biết bây giờ Đỗ huynh có phải cũng muốn nói lời tương tự không?

Vân Diệp không nể mặt Đỗ Dự, lần trước nếu không phải Đỗ Như Hối lắm mồm, mình căn bản không cần xây hoàng cung, giờ hay rồi, một tòa điện Vạn Dân đã thành quần thể cung điện, công trình phình lên hơn hai lần, tới giờ vẫn chưa xong, rất nhiều công tượng của Vân gia cuốn vào đó không về nhà được, làm Vân Diệp rất bất mãn.

Đỗ Dự biết mình không chọc vào nổi Vân Diệp, người thực sự chọc giận y không có kết cục tốt, thúc thúc của hắn cũng thiếu chút nữa về quê đuổi vịt, nay tước vị của Vân Diệp là dữ quốc đồng hưu, có thể tính là đệ nhất sủng thần của thiên tử, đắc tội với y không có lợi, năng lực mấy người này hắn rất rõ, định dằn mặt một phen sau đó sẽ sử dụng, ai ngờ bị Vân Diệp lợi dụng.

Lấy yêu bài trưởng sử hành quân từ tay Vân Diệp, cho vào lòng, thở dài lệnh văn thư trong quân viết lệnh điều chuyển cho đám Lão Lại, tiểu võ quan dưới ngũ phẩm không cần hoàng đế gật đầu.

Vân Diệp viết một văn thư bổ nhiệm, lệnh Lưu Tiến Bảo đưa bọn họ tới bên sông báo danh, bả thân u ám về nhà, dưới hoàn cảnh chung như thế, vận mệnh của nhân vật nhỏ chưa bao giờ ở trong tay bản thân.

Đám Lão Lại là thế, Tôn Tư Mạc là thế, Lý Thừa Càn cũng là thế, bất giác Vân Diệp hoài niệm cái thời đại mình từng oán giận kia, ít nhất có thể nói ra, không thể giống bây giờ, chuyện gì cũng nén trong lòng, chẳng thể giải thích với ai, chẳng thể nói với ai.
Chán, chả muốn quản chuyện gì nữa, rời doanh về nhà.

Thành Trường An mây đen sà thấp, người đi đường đường bước chân vội vã, phó dịch áo xanh mũ nồi nói chuyện cũng nhỏ đi vài phần, long uy của Lý Nhị bao phủ tòa thành cực lớn này, làm tất cả mọi người chẳng thể vui vẻ.

Bách tính tầng chót lại là bình tĩnh nhất, mặc dù có hơi căng thẳng, nhưng tuyệt đối không có cảm giác đại nạn sắp tới như cao môn đại hộ. Ở cái thành phố Trường An này đã thay quá nhiều sự thay đổi quyền lực, hưng suy vinh nhục, nếu như ngày hôm sau ngủ dậy phát hiện hoàng đế đã đổi người thì bọn họ cũng không quá kinh ngạc, bọn họ quan tâm tới tiền công thay đổi hơn quan tâm tới biến hóa triều đình.

Vân Diệp uể oải nằm trong phòng, Tân Nguyện, Na Mộ Nhật ra sức xoa bóp trên người y, hơn một tháng sống ngoài thiên nhiên làm bả vai trắng trẻo mềm mại của y có vài phần đường nét cơ bắp, tiếng kêu Vân Diệp phát ra chẳng làm hai nàng động lòng, bất kể thế nào chỉ cần nam nhân này về nhà là tốt rồi.

Một tháng ăn chay rồi, nay mỹ nhân trước mặt sao kìm lòng nổi, đặt tay lên cái mông đầy đặn của Tân Nguyệt bóp một cái, bị người ta đánh vào tay, động tác này bị Na Mộ Nhật nhìn thấy, cảm thấy trượng phu thật đáng thương, cầm tay trượng phu đặt lên mông mình, còn cười hì hì với Tân Nguyệt...

Khi Tân Nguyệt còn đang há hốc mồm, phần kinh ngạc, phần tức giận thì Na Mộ Nhật uốn éo như con rắn, người càng nhích lại gần Vân Diệp để tay y hoạt động thoải mái hơn, vuốt ve bờ mông trơn mịn, nghe tiếng rên khẽ của Na Mộ Nhật, hai gò má hồng hồng của nàng, máu nóng dồn lên não, quên cả Tân Nguyệt còn bên cạnh, ôm vòng eo nhỏ của nàng kéo xuống, cách lớp áo nóng vội ngậm lấy bầu vú nảy nở đang nuôi con của màng.Nam nhân có nhu cầu, nữ nhân cũng có, Vân Diệp nhịn cả tháng rồi, Tân Nguyệt chẳng phải như thế sao, tỉnh lại, bị cảnh ướt át trước mặt kích thích, khao khát lẫn lòng háo thắng nổi lên, đẩy Na Mộ Nhật sang một bên, mang theo ba phần ngượng ngùng ngồi lên người trượng phu, mặt đỏ rần rần đầy gợi cảm. cởi áo ngoài khoe bầu ngực vun tròn lấp ló dưới lớp yếm tơ và bờ vai tròn trơn mịn như ngọc, hài lòng với khuôn mặt ngây dại của trượng phu, ném cho Na Mộ Nhật một cái nhìn thách thức rồi cúi người xuống, áo của Vân Diệp đã bị Na Mộ Nhật cởi mất, cái miệng hồng hồng của nàng hôn từ trán Vân diệp, má, tới ngực, rồi tiếp tục xuống dưới, lần này tới lượt Na Mộ Nhật há hốc mồm,

Cả đêm hoang đường, cả đêm phong lưu.

Chuyện xảy ra ở Tần Lĩnh chẳng giấu được ai, chùa Kim Các chết ba bảy vị tăng nhân, Vân Đài quan chết mười bốn đạo sĩ. Đáp án quan phủ đưa ra là đang tìm hung thủ.

Có điều nghe nói cao thủ phá án giỏi nhất của hình bộ bị phái tít tới Duyên Châu điều tra vụ án mãnh hổ ăn thịt người. Vậy nên nhiệm vụ điều tra người xuất gia tử vong giao cho bộ đầu mới lên, tên Hạ Thiên Thương, nghe đâu cũng là người ghê lắm, có đôi mắt âm dương, mắt trái nhìn dương, mắt phải nhìn âm, vô số hạng gian ác bị hắn đưa tới pháp trường.

Một tên đạo tặc hái hoa không cẩn thận hái nhầm hoa bị hắn truy sát ba nghìn dặm, cuối cùng bắt được ở Hà Đông, chỉ là khi đưa tới Trường An thì tên đạo tặc không còn ra dạng người nữa, ngũ chi mất ba, mắt tai mũi chỉ còn lại cái lỗ, hắn còn rộng lượng xin cho tên đạo tặc hái hoa, xin quan phủ miễn tội tử hình thành ngồi tù, hơn nữa gặp ân xá không được tha.

Mỗi năm tới ngày dỗ của tiểu cô nương đó, Hạ Thiên Thương dùng xích xắt dẫn đạo tặc hài hoa trần truồng tới phần mộ của tiểu cô nương, lần nào cũng nghênh ngang qua chợ, đã liên tục ba năm, kết quả là đám đạo tặc hái hoa ở Trường An đã tuyệt tích.

Nay vị thiết huyết bộ đầu đứng dưới hiên cửa Vân gia, đưa thiếp cầu kiến Vân hầu, quản gia thấy mất mặt quá sức, làm gì có chuyện hầu gia gặp bổ khoái, tiện tay đưa cho gác cửa, bảo hắn đợi, bản thân tới viện tử sát vách tìm trướng phòng tiên sinh đánh cờ.

Hạ Thương Thiên biết mình sẽ gặp phải đãi ngộ thế nào, cho nên không nóng, đứng thẳng tắp trước cửa Vân gia, đợi Vân hầu truyền gặp, từ sáng sớm tới khi mặt trời mọc, cửa bên của Vân phủ không mở ra, chỉ có nha hoàn phó dịch đi ra đi vào ở cửa sau, tất cả coi hắn như không tồn tại, một số phó dịch đi qua bên cạnh hắn còn khinh bỉ nhìn một cái, cảm thấy người này thật đáng ghét, hầu gia vừa vất vả trở về đã tới quấy rầy, không biết điều.

Tiếng trống dọn phố vang lên, Hạ Thiên Thương chắp tay về phía đại môn rồi xoay người đi, đám phó dịch nấp sau cửa nhìn hắn qua khe cửa cười nhạo tên tiểu lại không biết trời cao đất dày.

Chương 560: Kẻ đồ long bé nhỏ (1)

Ở Trường An rất đáng ghét, trống mở chợ bất kể ngươi có muốn hay không đều cứ chui vào tai, Vân Diệp thống khổ mở mắt ra, bỏ một cái chân trên hông xuống, bỏ một cái tay trên cổ xuống, Na Mộ Nhật ngủ rất hỗn, Tân Nguyệt lẻ loi nằm bên trong cùng, đáng thương lắm, không có chăn đắp, đành co người lại, trên đời này nếu nói tới cướp chăn thì Na Mộ Nhật tuyệt đối là đệ nhất cao thủ, chăn của nàng ở dưới gầm giường, chăn của Tân Nguyệt ở trên người nàng, hiện giờ chăn của Vân Diệp cũng có quá nửa trên người nàng.

Vân Diệp gãi đầu, nhớ hôm qua khi đi ngủ thì Tân Nguyệt nằm giữa mà, vì sao thành Na Mộ Nhật nằm giữa? Tân Nguyệt dán sát tường, một chân của Na Mộ Nhật đá vào lưng Tân Nguyệt, còn nửa người mình ở ngoài giường, xoay người một cái là ngã xuống.

Vội vàng kéo cái chân kia của Na Mộ Nhật lại, rồi đắp chăn cho Tân Nguyệt, nếu đợi Tân Nguyệt tỉnh lại, Na Mộ Nhật đừng hòng sống yên lành.

Đắp chăn không khéo lắm, Tân Nguyệt ngáp dài tỉnh lại, mở mắt ra thấy Vân Diệp đắp chăn cho mình, lòng vô cùng ấm áp hạnh phúc, yêu thương trân trọng thể hiện ở việc làm nhỏ như vậy không phải từ lời hay ý đẹp, cười duyên nũng nịu gọi:

- Phu quân.

- Trời còn sớm, ngủ thêm lát nữa đi, hôm qua mệt rồi, ta đi bảo nhà bếp nấu ít cháo uống.

Vân Diệp dịu dàng vuốt tóc Tân Nguyệt, Tân Nguyệt rụt cổ lại cười khúc khích, đại khái cũng nhớ tới sự hoang đường đêm qua, có hơi xấu hổ.

Dùng cành liễu đánh răng, lại nhai một miếng vỏ chanh thơm miệng, rửa sạch mặt, lúc này mới tinh thần phấn chuẩn chuẩn bị nghênh đón ngày mới, rèn luyện vừa vặn rất có lợi, đêm qua hoang đường tới tận canh ba, hôm nay vẫn khỏe như vâm, không tệ.

Đuổi nha hoàn đưa cơm đi, tự mình bê khay vào, chuẩn bị ba vợ chồng ăn bữa sáng lãng mạn trên giường. Qua cửa một cái liền biết mình muốn lãng mạn một hồi đúng là hi vọng xa vời, Tân Nguyệt đang cưỡi trên lưng Na Mộ Nhật, lấy tay đánh mông Na Mộ Nhật, Na Mộ Nhật cắn răng không kêu, Tân Nguyệt rất mạnh tay, cái mông trắng hếu đã có dấu tay rồi.

- Được rồi, được rồi, chẳng qua là cướp chăn của nàng thôi mà, có cần ức hiếp Na Mộ Nhật thế không?

Vân Diệp đau đầu đặt khay lên bàn, bế Tân Nguyệt từ trên người Na Mộ Nhật xuống, nhặt cái yếm xanh dưới đất đưa cho nàng. Na Mộ Nhật mặt đầy tùi thân đòi Vân Diệp mặc y phục cho mình.

Nhìn Vân Diệp giúp Na Mộ Nhật mặc y phục, Tân Nguyệt nghiến răng:

- Chàng chỉ biết chiều thôi, hiện giờ ngày càng không còn quy củ nữa, đêm qua ở lỳ không đi, còn đạp thiếp cả đêm, nếu chẳng phải nó vừa cướp chăn, vừa đạp thiếp thì thiếp chẳng biết vì sao đau lưng, còn tưởng bị phong hàn, chàng còn đắp chăn cho thiếp che giấu cho nó, hừm, sẽ có một ngày nó trèo lên đầu chàng ngủ.- Bà nương của ta trèo lên đầu ta ngủ thì sao, chỉ cần ta không đau cổ thì chẳng hề gì, có giỏi thì nàng cũng trèo lên.

Thấy Vân Diệp mắng Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật thích mê, dựa đầu vào lòng Vân Diệp làm nũng, còn cái vươn chân dài ra ngó ngoáy ngón chân với Tân Nguyệt, thế là toi rồi, Tân Nguyệt kéo chân Na Mộ Nhật, nhéo thật mạnh lên mông mấy cái.

Mặc mỗi y phục thôi mà tốn nửa canh giờ, rõ ràng lần nào Na Mộ Nhật cũng chịu thiệt, nhưng nàng cứ trêu chọc Tân Nguyệt, bị đánh không chừa, chẳng hiểu nổi tâm tư nữ nhân, bữa sáng cũng nguội hết cả.

Tân Nguyệt gọi nha hoàn mang thức ăn nóng tới, Vân Diệp không bao giờ ăn cơm hâm lại, phu thê nhiều năm sớm đã hiểu rõ. Hiện giờ cái danh Vân gia đại thiếu gia là của Vân bảo bảo rồi, đứa bé hai tuổi vừa mới học đi, vừa tới đại sảnh ngốc nghếch hành lễ với cha mẹ. Nhìn nó khoanh tay trước ngực, chổng mông lên, Vân Diệp yêu vô kể, ôm trong lòng, lấy một cái bánh bao thịt đút cho con, Tân Nguyệt tức giận đẩy tay trượng phu ra:

- Con còn nhỏ, chưa ăn được thứ đó.

- Vớ vẩn, khi ta hai tuổi sư phụ ta lấy xương đút cho ta, tuy không có thịt, gặm xương là để luyện răng, có trẻ con nhà ai hai tuổi còn bú, sau này không cho bú nữa.

Vừa nói lời này nhũ nương theo Vân bảo bảo hai năm lập tức nước mắt ào ào, kỳ thực tới giờ Vân Diệp vẫn chưa hiểu, nữ nhân thời đại này sao có thời cho sữa lâu tới hai ba năm, trước kia con mình bú có một năm, đến khi hai tuổi thì rau xanh, cơm, cá đã chén hết rồi, Vân bảo bảo giờ vẫn bú sữa, hết sức quái dị.Xuất phát từ tôn trọng nhũ nương, Vân Diệp nói:

- Ngươi không cần thương tâm, đứa bé chỉ không bú nữa thôi, phu nhân cho nó bú gần một năm, ngươi cũng cho nó bú một năm, phu nhân là mẫu thân của nó, làm thế là phải, nhưng ân tình của ngươi, Vân gia sẽ không quên. Chỉ cần ngươi thích cứ chăm sóc đứa bé này lớn lên, về sau trẻ con Vân gia không được bú quá một năm rưỡi, mọc răng là phải ăn cơm.

Do Vân Diệp nói ở đại sảnh, Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật dù không muốn đến mấy cũng phải gật đầu, đồng thời sau này chấp hành nghiêm ngặt, đây là do uy nghiêm của gia chủ quyết định.

Vân bảo bảo đoán chừng cũng không thích bú sữa nữa, thứ đó chẳng có vị gì, sao ngon bằng bánh bao thịt, mặc dù chỉ là vỏ bánh bao, nhưng ăn ngon lành, còn không ngừng nhòm ngó bát cháo của cha.

Nha dầu còn nhỏ, Vân Diệp bế một lúc đã phải thay y phục hai lần, mặt dù Vân Diệp không bận tâm, nhưng Tân Nguyệt tuyệt đối không cho một vị hầu gia có mùi khai ra phố.

Ăn xong Vân Diệp xem sách trong sân, thư viện đưa tới cuốn ( Văn tự khảo cứ) của Nguyên Chương tiên sinh, mục đích của cuốn sách này là lật đổ truyền thuyết Thương Hiệt tạo chữ, ông ta cho rằng văn tự hiện nay đều có từ trong cuộc sống, có lẽ Thương Hiệt tiến hành chỉnh sửa bổ xung, nhưng văn tự dứt khoát xuất hiện trước thời Thương Hiệt.

Ông ta lấy chữ Giáp Cốt, Đại Triện, Tiểu Triện ra so sánh nghiên cứu, đem chữ giống nhau tách ra, liền nhìn thẫy rõ manh mối, đúng là cuốn sách hay.

Hiện giờ thư viện luôn có sách mới xuất hiện, Triệu Duyên Lăng lấy được một khoản tiền, thuê rất nhiều người, quan sát sao ở thời gian và địa điểm khác nhau, ông ta phát hiện sao nhìn thấy ở Lĩnh Nam và Bắc Hải khác nhau, cho nên đốt tiền in một cuốn Thiên Tượng Luận, cuốn sách mà chẳng ai hiểu, Vân Diệp cũng không hiểu.

Gấp sách lại, gõ lên đầu, nhìn đống sách cao vút trên bàn, lòng đắc ý vô cùng, đều là thành tựu gần đây của thư viện,Vân Diệp yêu cầu tác phẩm của thư viện không được dùng ngôn ngữ ngắn gọn, không phải tiếc nhân côn in sách, trước tiên phải làm rõ kiến thức đã, tuyệt đối không cho xuất hiện thứ ngu xuẩn như " lấy gỗ, nối xa, thành phường xa", con mẹ nó ai mà biết chế tạo phường xa từ bảy chữ đó.

Thư viện hiện giờ ngay cả thông báo cũng in ra, còn dùng thứ ngôn ngữ đó thì đúng là xỉ nhục con người, Lý Cương tiên sinh rất tán thành, cho rằng viết sách là để cho người xem, muốn truyền bá học thức mình biết mà viết lờ mờ thì ai mà hiểu, viết càng thẳng thắn rõ ràng càng được ưa chuộng, tri thức truyền bá đi chẳng tốt sao?

Quản gia đã thò đầu vào mấy lần rồi, cũng không biết có chuyện gì, có điều xem chừng chẳng phải chuyện lớn, không phải chuyện lớn thì mặc, cái nhà này là của Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật, các nàng thích quản những chuyện nhỏ này, mình sớm đi tối về, chuyện trong nhà không hiểu, làm sai sẽ tổn hại tới uy nghi của Tân Nguyệt, nên kệ là hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau