ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 551 - Chương 555

Chương 551: Ám thị (2)

Cầu Nhiệm Khách nghiến răng nói:

- Ngươi là kẻ thông minh hiếm có, vì sao tâm địa độc ác như thế? Được, ta nói cho ngươi biết, những văn tự kỳ quái đó thực chất là một tấm bản đồ, ngươi đặt mặt ngọc bội dưới ánh mặt trời, ánh sáng xuyên qua ngọc bội, chiếu lên tường, văn tự sẽ biến thành bản đồ, tiếc là không đầy đủ, nếu như ngươi kiếm đủ bốn tấm ngọc bội ngươi sẽ có đường chính xác lên trời, người thông mình như ngươi nhất định sẽ thành công, tiểu tử, ngươi có thể giết ta rồi.

Vân Diệp nghe Cầu Nhiệm Khách bịa chuyện, trong bụng cười sắp chuột rút luôn, xưa nay lừa người khác đi nạp mạng là độc quyền của mình, chuyện tên này bịa ra cũng không tệ, sau này có thể dùng lừa người khác, nếu người ta hoài nghi, có thể quang minh chính đại nói là Cầu Nhiệm Khách nói, có phiền toái tìm ông ta là được.

Vân Diệp lấy trong lòng ra một cái hồ lô nhỏ, nói:

- Ngươi là hảo hán, ta cho ngươi chết toàn thây, để ba huynh muội các ngươi xuống dưới đất cũng tiện gặp mặt.

Cầu Nhiệm Khách ghé miệng vào hồ lô uống cạn độc dược đắng ghét, lớn tiếng quát:

- Ngươi tên là gì? Đừng để ta làm còn quỷ hồ đồ.

Cầu Nhiệm Khác toàn thân lâng lâng, cuối cùng mơ màng nghe được:

- Ta đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, là Lý Hoài Nhân.

Xác định Cầu Nhiệm Khách đã ngất rồi, Vân Diệp cởi sợi tơ trên người ông ta, cẩn thận cuộn lại, chỗ Đơn Ưng cũng chẳng có thứ này, hắn vào núi tìm thiết tuyến xà, bận rộn một tháng mới bắt được bảy tám con, chỉ đủ làm một giây thừng hơn một mét, muốn so với sợi dây thừng của Vân Diệp thì phải mất mười năm mới làm thành.

Hai đại phu của thư viện đi vào cẩn thận băng bó cho Cầu Nhiệm Khách, trừ đùi, vai bị đao đâm thì các vết thương khác như tợ siết không nghiêm trọng, mười ngày nghỉ ngơi là đủ khỏe rồi, huống hồ thuốc bột mà Tôn Tư Mạc nghiên cứu chế tạo ra còn rác lên người cả đống, tâm trí lẫn thân thể Cầu Nhiệm khách đều bị trọng thương, cần giấc ngủ dài mới giải quyết được, Vân Diệp xin bí phương của Thiên Nhật Túy, Tôn Tư Mạc không cho, xin mấy lần cũng không cho, lo Vân Diệp lấy nó đi gây họa.

Đi ra cửa Vân Diệp hối hận ngay, hai đứa nhóc ngồi trên bàn ăn hai cánh tay, ca ca còn lấy dao cắt ngó sen, thổi nguội mới đưa muội tử ăn, tay chân lóng ngóng làm người ta yêu.

Con lợn sắp bị băm thành thịt vụn, máu lợn chảy lênh láng trên mặt đất, Lưu Tiến Bảo còn nghĩ có làm thêm vài đao nữa, để đem về trang làm nhân bánh bao không, mấy thanh sam nam tử, bạch y nữ tử đều cao hứng vây quanh con lợn, xin Lưu Tiến Bảo miếng vừa ý, đó là đội kịch phường Hưng Hóa, tạo ra chút tiếng động không thành vấn đề, tiếng cầu xin của nam tử, tiếng khóc cả nữ từ đều từ miệng của họ ra, hai diễn viên nhỏ biểu diễn càng đặc sắc, khắc họa sự thống khổ và sợ hãi đúng tới ba phần.Kịch viện phường Hưng Hóa nay đã có thể biểu diện những đoạn ngắn rồi, ( Mộc Lan thi), ( Nữ phò mã), ( Hoặc Khứ Bệnh), ( Tô Vũ chăn cừu), những kịch bản này được đám hiếu sự ở thư viện biên dịch, sớm đã lan truyền khắp Trường An.

Nếu như trong khuê các truyền ra loại ca từ như:" Ta từng tới Quỳnh Lâm yến, ta từng cưỡi ngựa trên ngự nhai, vì Lý công tử đa tình...' cha mẹ không thấy lạ nữa, cũng không co rằng khuê nữ muốn cùng người ta tư bôn, chỉ là một loại tiêu khiển thôi.

Danh khúc như ( Tô Vũ chăn cừu) mỗi lần khi tiệc rượu lưng chừng đều có người xả giọng hát " Mẹ tóc già, đợi con về, má hồng canh màn trống", hát xong bài ca bi thương liền tìm Hồ cơ báo thù cho Tô Vũ.

Đều là những người đáng thương không có nhà để về, hai đứa bé được Lưu Tiến Bảo nhặt giữa đường, nghe ngóng rất lâu không ai nhận, thế là nuôi luôn như con mình, sống với nhau cũng hòa hợp.

Đó là một giấc mơ Vân Diệp tạo ra cho Cầu Nhiệm Khách, một ác mộng đáng sợ, đợi khi ông ta ngủ mười ngày tỉnh lại sẽ phát hiện không chuyện có chuyện gì xảy ra, có lẽ sẽ nhớ cái tên Lý Hoài Nhân, nhưng liên quan gì tới Vân Diệp, xui xẻo chỉ có Lý Hoài Nhân thôi. Vân Diệp còn chưa quên tên khốn đầu tiên vu oan mình ở Yến Lai Lâu, không đòi nợ không được. Còn về mười ngày tới của Cầu Nhiệm Khách sẽ bị bỏ đi, cuộc sống mới của ông ta sẽ bắt đầu vào mười ngày sau.

Đối với việc đưa câu chuyện vào đầu một người không có gì lạ, ở hậu thế có ví dụ đem tâm lý học vận dụng thành công vào thương nghiệp, ví dụ như bảo hiểm, kinh doanh đa cấp đều chỉ là cách tẩy não đơn giản thôi, một người tốt còn bị dụ dỗ thành kẻ bất chấp tình thân, huống hồ là kẻ nửa ngốc nghếch như Cầu Nhiệm Khách, quá đơn giản.

Chuyện làm rất hoàn mỹ, thơm lên má hai đứa bé, cổ vũ bọn chúng ăn hết hai cánh tay, chắp tay sau lưng tìm Xuất Trần, cũng chính là Hồng Phất Nữ.
- Vân hầu, bệnh tình của Bái hunh ta rao sao?

Thấy Vân Diệp đi tới, Hồng Phất Nữ đi tới hỏi ngay, vừa rồi Vân Diệp liệt viện tử kia thành cấm địa, không cho người Lý gia vào, Hồng Phất Nữ ở xa xa chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm, tiếng cầu xin, riếng rống của Cầu Nhiệm Khách, ngoài ra không biết gì hết.

- Bẩm thẩm thẩm, bái huynh của người hiện đang ngủ, cần ngủ chừng mười ngày, cả tinh thần và thể xác đều bị trọng thương, nhưng nỗ lực của chúng ta không uổng phí, ký ức của ông ấy khôi phục rồi, thẩm thẩm phải nói với ông ấy, chuyện chiến đấu với người khác mới chỉ xảy ra hôm qua, nói với ông ấy chẳng qua mệt quá ngủ một đêm mà thôi.

- Tiểu tử, vì sao lại thế? Chẳng lẽ có trò ma mãnh gì không thể nói với người khác?

Lý Tịnh mặc trang phục hiệp khách vội vàng qua cửa, treo kiếm trên tường, xưa nay ông ta luôn hoài nghi với Vân Diệp, biết làm thế là không ổn, nhưng do tự tôn cao hơn người, bất giác chất vấn:

- Phu quân, Vân hầu trị khỏi bệnh cho Trọng Kiến rồi, mười ngày nữa Trọng Kiên sẽ tỉnh lại, ký ức đánh mất sẽ quay về.

- Vân Diệp, đúng như thế không?

Lý Tịnh môi run run, người kiên cường đến mấy cũng có chỗ mềm yếu:

- Đúng thế, có điều để ông ta ngủ say mười ngày là để tinh thần, thể xác hoàn toàn phục hồi, lấy khôi phục tinh thần làm chủ thể, tổn thương thể xác đặt ở thứ yếu. Cho nên tiểu chất không lập tức trị vết thương do đao dâm, chính vì thế.

- Bá bá hẳn cũng đã nghe nói khôi phục tinh thần cần tiến hành kích thích tâm lý lớn, cho nên khi ông ấy tỉnh lại, bá bá chỉ cần nói là mới qua một ngày, tuyệt đối không được nói là mười ngày, để ông ta cho rằng kích thích tàn khốc vừa rồi chỉ là ác mộng, không phải thật, bá bá không tưởng tượng được ông ấy trải qua những gì đâu, vãn bối cáo từ.

Dặn dò xong Vân Diệp chắp tay cáo từ, hiện y phải đi quan tâm tới đám Lý Hoài Nhân một chút, không biết Lý Tịnh báo thù tới mức độ nào.

Mông của Sài Lệnh Vũ lộ ra ngoài như quả cà tím, thấy Vân Diệp đi vào, định che mông đi, đáng tiếc thảm vừa chạm vào mông, đau tới toát mồ hôi lạnh, xem chừng không dưỡng bệnh một tháng thì không xuống giường được. Ân cần hỏi thăm một phen, tặng một túi thuốc do Tôn Tư Mạc đặc chế, hẹn lần sau tới chỗ an toàn chơi gái, hai huynh đệ mới lau nước mắt từ biệt.

Chương 552: Chạy trốn

Lý Hoài Nhân vẫn quỳ trước bài vị tổ tông, Lý Hiếu Cung và Lý Tịnh là chiến hữu nhiều năm, tình cảm sâu nặng, nghe nói Lý Hoài Nhân đánh Cầu Nhiệm Khách, ngay lập tức đánh con một trận, phạt tới từ đường ăn năn.

Vân Diệp tới thăm Lý Hoài Nhân, Lý Hiếu Cung rất hài lòng, trước mặt đống khách trong phòng giáo huấn Vân Diệp một chập, cảnh cáo y sau này không được cùng Lý Hoài Nhân làm chuyện hồ đồ, phải xác lập lý tưởng cao xa cùng nhau phấn đấu mới đúng.

Cúi đầu nghe ông ta phun hết rắm ra, thỏa mãn lòng hư vinh của ông già, rồi mang một cái bọc đi thăm Lý Hoài Nhân, lấy chiêu bài kiểm tra thương thế cho hắn đuổi hết đám gia đinh đi, đặt bọc xuống, chưa nói gì thì Lý Hoài Nhân đã lục ra một con gà quay, ăn ngấu ăn nghiến.

Đưa cho Lý Hoài Nhân một chén trà, bảo hắn ăn chậm lại, Lý Hoài Nhân vừa ăn vừa ú ớ nói:

- Ta đói cả ngày rồi, chậm thế nào được, mai nhớ mang hai con gà tới, ta còn phải ăn năn thêm một ngày nữa, trong nhà không cho ăn.

- Ta biết trong lòng ngươi không vui, bằng vào cái gì thằng điên đó đánh chúng ta thì được, chúng ta không thể đánh lại, nên vì xả giận cho các huynh đệ, khi ta khám bệnh cho thằng điên đó đã hành hạ một trận.

- Thảm chứ?

- Đương nhiên, rơi cả nước mắt!

- Thống khoái, thống khoái, chỉ hận không thể tự tay giết hắn.

- Ta biết ngươi có tâm tư này, cho nên khi tên đó không còn hi vọng gì nữa hỏi ta là ai? Ta nghĩ tên mình không đủ sức uy hiếp, cho nên báo tên ngươi, thế nào? Làm huynh đệ như thế đủ nghĩa khí chưa?

Lý Hoài Nhân rơi bịch con gà xuống bàn, thần người ra:

- Ta có huynh đệ khốn kiếp như các ngươi, rốt cuộc làm sao còn sống được cho tới giờ?

Đắc ý tới nhà khác, tiểu nhi tử nhà Lưu Hồng Cơ vừa đau đớn vừa sung sướng, mông nở hoa như Sài Lệnh Vũ, nhưng vây xung quanh là bốn mỹ nữ như hoa như ngọc, y phục mát mẻ, mắt Lưu Chính Vũ xoay tròn, vừa đưa tay ra không cẩn thận chạm vào vết thương, đau méo cả mặt, đoán chừng một thời gian dài không làm tân lang được.

Trường Tôn Xung tay cầm sách, nho nhã đi trong vườn hoa gặp Vân Diệp, trừ khóe mắt có thâm tím một chút thì toàn thân chẳng có lấy một vết thương, thấy hắn ngồi vững vàng, biết ngay gia pháp nhà Trường Tôn không có mấy tác dụng với hắn.

- Nếu đã tới thăm bệnh thì đứng mang thuốc đi, thuốc trị thương do Tôn tiên sinh chết tác trong nhà có càng nhiều càng tốt, ta thoát được kiếp nạn này không dùng tới, chẳng lẽ lần sau tốt số như thế? Lý Tịnh mang việc huynh đệ chúng ta ra làm diễn kích cho bệ hạ xem, thấy ông ta đáng thương nên diễn kịch với ông ta một chập, trong nhà còn ai đánh được ta nữa sao?
- Ta làm Cầu Nhiệm Khách ngủ mười ngày, cho nên chúng ta còn có mười ngày tốt đẹp, qua mười ngày này thì khó sống, Lý Tịnh lật án cho Cầu Nhiệm Khách, Phật môn không kiếm chuyện với chúng ta mới lạ, bọn chúng chỉ mong Trường An loạn, mau nghĩ biện pháp, mấy người chúng ta làm sao thoát thân đây, tuyệt đối không thể cuốn vào xung đột Phật Đạo, đó là vũng bùn, ai dính vào là xúi quẩy.

- Ba ngày sau là thọ của tộc thúc ta, ta phải tới Lạc Dương chúc thọ lão nhân gia, ngươi có đi không?

Trường Tôn Xung lật sạch, ung dung hỏi Vân Diệp:

- Không đi, Tôn tiên sinh còn trong rặng Tần Lĩnh, làm người ta không yên tâm, ta quyết định dẫn gia tướng trong nhà vào núi tìm, đoàn chừng phải mười ngày nửa tháng mới ra, Xử Mặc cũng đi, Hoài Nhân cũng đi, nghe nói Lý Khác cũng đi, Lý Thừa Càn muốn đi lắm, đáng tiếc hắn là thái tử không đi được, Thanh Tước thì biến mất tăm rồi, không ai tìm được, chẳng biết đi đâu. Nếu ngươi đã tới Lạc Dương vậy ta không quản nữa, bọn ta đi Tần Lĩnh.

- Nói bậy, ai nói ta đi Lạc Dương, ta cũng đi Tần Lĩnh, hảo thủ săn bắn trong nhà mang theo vào tên, cho săn nhà ta nổi danh lắm.

Nhà Lưu Chính Hội thì khỏi, đã bị lão tử của hắn đuổi tới đất phong trông nhà rồi, khỏi lo thừa, hẹn ngày với Trường Tôn Xung xong vội vã tới nhà Trình Giảo Kim.

Theo lệ ăn một bữa ở nhà Lão Trình, nói chuyện đi Tần Lĩnh ra, Trình Xử Mặc lập tức nói mình cũng đi, Lão Trình cười tủm tỉm nhìn hai huynh đệ bàn luận hành trang lên đường, vui vẻ uống hết vò rượu.

Úy Trì Đại Ngốc không muốn đi, bị cha hắn cho hai cái tát mới đồng ý rất miễn cưỡng, còn lẩm bẩm gì đó phí thời gian.

Chẳng biết tin đồn lan đi thế nào, khi Vân Diệp tới nơi xuất phát thì đã đông nghịt người, hơn một nghìn người vũ trang đầy đủ, không biết đi săn hay là đi tạo phản? Dù sao thì chủ bạ Lam Điền huyện phê duyệt cho đám hoàn khố vào núi sợ tới dái ra quần, toát mồ hôi xin mọi ngưới đưa ra kế hoạch, tốt nhất là tổ chức trình tự vào núi, đừng xông bừa vào.
Lý Khác thân phận cao nhất, được mọi người tuyển ra làm đại tổng quản hành quân Tần Lĩnh, thống nhất điều phối, Trình Xử Mặc làm tiên phong, Lý Hoài Nhân và Trường Tôn Xung làm tả hữu hộ vệ, Vân Diệp làm hậu quân đại đô đốc, quan chúc tuyển xong, tất cả đám hoàn khố đeo hàm giáo úy, cùng nhau thề bắt tới con thỏ cuối cùng mới thu quân, sau đó dẫn đám nanh vuốt của mình hò hét vào núi.

- Bọn trẻ bây giờ càng ngày càng thông minh, Huyền Linh huynh thấy có phải không?

Đỗ Như Hối nhìn cấp báo của Lam Điền huyện trên bàn, quay sang hỏi tể tướng bên cạnh:

- Thông minh đúng là tốt thật, khuyển tử Di Ái cũng tham gia rồi, so với ở Trường An hỗn loạn làm người ta lo lắng chẳng bằng cùng vào Tần Lĩnh đi săn, ở chốn hoang dã, chẳng lẽ còn bị người ta tóm đuôi? Săn bắn phạm vào kỵ húy nhà ai được.

- Nói cũng phải, khuyển tử cũng tham gia, còn nói mang về một tấm da hổ cho lão phu đắp chân, trước kia nó đâu thế, suốt ngày cờ bạc chơi bời, lo phát sốt, rốt cuộc thư viện là nơi giỏi dạy người, đám hậu bối thông minh là phúc khí của chúng ta. Huyền Linh huynh, mai là ngày hưu mộc, hay là chúng ta cũng kết bạn chơi Ngọc Sơn? Nghe nói trà đạo Triệu Duyên Lăng tiên sinh ngày càng tiến bộ, vừa vặn đi thưởng thức một phen.

- Lời hiền đệ rất hợp lòng ta, suốt ngày vất vả với đống tấu chương, không chịu nổi nữa, nay chuyện đã hoàn thành quá nửa, đúng là nên thả lỏng một chút, vậy mai cùng đi.

Nói xong hai người cười ha hả, tiếp tục vùi đầu vào đống tấu sớ.

Lý Thừa Càn không có chỗ nào để đi, trốn ở tiền trang đếm bạc, nay tiền trang đã thành một cơ cấu quan trọng của Đại Đường. Khi Lý Khác đi đã giao sổ sách rõ ràng, mời đại ca giúp kiểm tra kho, hành động này làm Lý Thừa Càn vừa mừng vừa chua xót, đây là cơ hội đệ đệ chuyên môn chọn để mình hoàn toàn nắm rõ quy trình làm việc của tiền trang, biết tiền trang rốt cuộc bao nhiêu tiền, huynh đệ với nhau cũng trở nên xa lạ rồi, không còn nói thẳng được nữa, chẳng lẽ đây là cái giá của sự trưởng thành.

Hôm qua mình vừa xử phạt một mạc liêu góp ý, nói cái gì mà Ngụy vương ở trong điện Vũ Đức, cách đông cung chỉ một bức tường. Bệ hạ ân sủng Ngụy vương quá mức, nói không chừng tương lai uy hiếp tới đông cung, phải nhanh chóng đưa ra cách ứng phó, ví như phái thám tử tìm kiếm chuyện làm phạm pháp của Ngụy vương, để tương la phản kích.

Vì sao Lý Thái vào điện Vũ Đức, Vân Diệp đã nói rõ ràng, nơi đó hiện thành cấm địa, nếu không có việc gì làm thì tránh xa một chút, bất cẩn một chút là bi kịch điện Cam Lộ sẽ tái diễn. Lý Thái hiện giờ đang quản một thiên lôi cực lớn, hơn nữa thao tác không cẩn thẩn là sẽ phát nổ, đừng rảnh rỗi đi nghe ngóng chuyện ở đó.

Vân Diệp nói mù mờ, nhưng Lý Thừa Càn hiểu rát rõ, đó là nơi nghiên cứu phát triển vũ khí bí mật của Đại Đường, tính cách của Thanh Tước rất thích hợp làm việc này, cho nên vào điện Vũ Đức ở chẳng phải là vinh quang, chẳng phải là ân sủng, mà là trách nhiệm cực kỳ nặng nề.

Mạc liêu góp ý bị đày tới châu huyện làm quan địa phương, hơn nữa hạ nghiêm lệnh sau này không được có phát ngôn tương tự, kẻ vi phạm quyết không dung thứ. Lệnh này đưa ra, mạc liêu kia thở dài nói:

- Điện hạ, người nhất định hối hận vì hôm nay không nghe lời trung này.

Nói xong cùng một con lừa đi nhậm chức, tràn ngập u uất có tài mà không được thể hiện.

Chương 553: Oán niệm cường đại

Thành Trường An thiếu đi một đám hoàn khố ăn chơi đập phá, nhưng lại nhét đầy đạo sĩ và hòa thượng, có một số đạo gia phóng khoáng còn chiếu cố Yến Lai lâu, đám hòa thượng cầm gậy bê bát thì chỉ làm người ta ghét, chùa miếu không đủ chỗ ở nữa, bọn chúng ở trong miếu nhà của một số nhà phú quý, trong miếu của Vân gia có tới năm mươi lão hòa thượng, trong đó có cha của Thì Thì, hai cha con hiếm khi gặp nhau được một lần, nhưng gặp rồi lại có chút xa lạ.

Giác Viễn làm sao cũng không ngờ được tiểu nương tử cao quý trước mắt chính là nữ nhi Thì Thì của mình, thấy nó đi giày da hươu, người mặc áo ngắn màu lam dệt từ gấm, một chiếc váy cùng màu nhìn thế nào cũng thấy được làm riêng cho nó, cổ tay đeo vòng vàng, bên trên bảo thạch sáng lấp lánh, tóc không còn rối bù bẩn thỉu nhưu trước kia, mỗi một cử chỉ đều mang khí chất đại gia khuê tú, đằng sau còn có tiểu nha hoàn bê một bộ tăng bào xám, một đôi giày vải, một thanh trường đao cổ kính được nữ nhi ôm trong lòng, đây còn là đứa con từ nhỏ phải chịu khổ cực của mình sao?

Tiểu cô nương mắt ngọc mày ngài rụt rè gọi một tiếng cha mới kéo Giác Viễn ra khỏi giấc mộng, ôm lấy phụ thân hòa thượng của mình khóc nức nở, Đàn Ấn lão tăng đọc một câu phật hiệu rồi vào miếu của Vân gia, cùng lão phu nhân đàm luận phật pháp, thế nào là xuất gia, là rời nhà bỏ nhà, là chặt đứt mọi tục duyên, nay Giác Viễn bị nghiệt trái đeo bám, không biết bao giờ mới hết.

Thì Thì lau nước mắt vui mừng, đem tăng bào tự mình may khoác lên người phụ thân, lại ngồi xuống thay giày vải cho phụ thân, thấy phụ thân ăn mặc thỏa đáng, mới đem trường đao dâng lên.

- Cha, thanh đao này do nữ nhi dùng phần tiền được chia của mình mua, sư phụ nói là một thanh đao tốt, vốn định nhờ thương đội Vân gia đưa cho cha, nhưng nữ nhi không muốn, sợ đánh mất, giờ cha tới, vừa khéo mang đao đi, cha là đại sư võ học, phải có vũ khí vừa tay mới đúng.

- Thì Thì, con sống có tốt không?

Giác Viễn nhận trường đao đặt trên bàn, hắn quan tâm tới tình hình nữ nhi hơn:

- Cha biết mà, sư phụ xưa nay thương nữ nhi, sư nương đối xử với con cũng tốt, lão nãi nãi cũng tốt, Đại Nha, Tiểu Nha, Tiểu Vũ gần đây còn thêm Tiểu Kiệt, con sống chỗ sư phụ tốt lắm, cha đừng lo.

Giác Viễn uống trà, nghe nữ nhi ríu ra ríu rít kể chuyện vui ở Vân gia, cái gì mà con lợn béo của Tiểu Nha không đi nổi nữa rồi, Vượng Tài vì không vô tình ăn phải ớt mà nhổ nước bọt cả ngày, Tiểu Kiệt không cẩn thận nhìn thấy Tiểu Vũ tắm, bị truy sát ba ngày, Tiểu Nha lười học bị tiên sinh đánh lòng bàn tay, tóm lại toàn chuyện lặt vặt...

Chính nhờ chuyện lặt vặt mà lo lắng của Giác Viễn dần tan đi, có thể nghe ra, Vân Diệp rất yêu thương nữ nhi của mình, hoàn toàn nuôi coi như con đẻ, Thì Thì hiện giờ phong phạm tiểu thư đại gia, nha hoàn sau lưng cũng rất quy củ, chỉ nhà đại hộ có nề nếp mới thế.

Xem ra không cần lo cho Thì Thì nữa, nhưng chuyện Phật một muốn nhờ Vân hầu đem ý kiến của mình tới thẳng hoàng thượng hỏng rồi, Vân Diệp sớm không đi, muộn không đi, lại đi vào đúng thời khắc này, khỏi cần nói là muốn tránh mình, không muốn can dự vào đấu tranh.

Thì Thì đang chìm trong giấc mộng hoan lạc, muốn đi xin lão nãi nãi để cha mình ở lại miếu tu hành, tiếc là nó không biết cha mình ôm quyết tâm hi sinh kiếm lấy cơ hội cuối cùng cho Phật môn.

Nếu như lần này không có được cơ hội cuối cùng, đổ máu là không thể tránh khỏi, hoàng đế ngồi ở bảo tọa cao vời cúi đầu nhìn vạn vật thế gian, đạo gia độc tôn hay Phật môn hưng tịnh đều không phù hợp với lợi ích của ông ta, cho nên ông ta không giúp bên nào cả, giống như con sói đói lởn vởn ngoài chuồng dê, nhòm n gó hai con dê sắp đánh nhau, con già yếu tàn tật sẽ vào bụng ông ta, thành món ăn ngon lành.Vân Diệp tính sai một điều, Cầu Nhiệm Khách không ngủ mười ngày, chỉ ngủ có tám ngày đã tỉnh lại, vừa mới tỉnh, thấy tứ chi hoạt động tự nhiên, quát lớn một tiếng ngồi bật dậy, chuẩn bị quyết đấu với ác tặc, nhưng con người dù cường tráng tới đâu cũng không chịu nổi đói tám ngày, mỗi ngày chỉ uống chút cháo loãng, chân tay mềm nhũn quỳ một chân xuống, cố lấy tinh thần, tìm kiếm ác tặc.

Cửa mở ra, một phụ nhân áo đỏ đi vào, rất quen thuộc, buột miệng gói:

- Tam muội, không phải muội bị hại rồi à? Tên ác tắc kia ở đâu, ta phải băm vằm hắn thành muôn mảnh.

- Đại ca, đâu ra ác tặc, cao thủ hôm đó giao thủ với huynh là do phu quân mới tới giúp huynh khôi phục ký ức, huynh nhớ ra muội thì tốt quá rồi, phu quân đã lên triều, nếu chàng biết huynh đã khỏi bệnh không biết vui mừng cỡ nào.

- Không có ác tặc? Tiểu muội bị ác tặc lừa rồi, hôm đó hắn ở trong nhà mặc sức giết người, còn ăn thịt người, dứt khoát là thiên hạ đệ nhất ác nhân. Đợi ta nghỉ ngơi chốc lát sẽ đi tìm hắn tính sổ, cô bé kia bị hắn chặt hai tay, vi huynh tận mắt nhìn thấy, làm sao mà sai được.

Nói xong vội vã nhận lấy bát cháo trong tay Hồng Phất Nữ, ngửa cổ đổ hết vào bụng:

- Làm cho ta một con dê, bụng ta đói lắm.
Nói xong bước ra ngoài, tức thì sững người, trong sân có mấy đứa bé đang nô đùa, trong đó có một tiểu cô nương mặc áo đỏ, chẳng phải đứa bé bị chặt tay hôm nọ à? Vì sao còn cầm quả lê gặm?

- Thế là sao?

Tên phó dịch bị chặt đầu xách thùng nước đi qua sân, nhìn thấy Cầu Nhiệm Khách liền thi lễ, sau đó tiếp tục đi tới hậu trạch.

Đưa hai tay ra, sờ cổ, thấy da hoàn chỉnh, rõ ràng không giống mới bị thương, nhưng vì sao vết thương ở chân mới như ngày hôm qua?

- Tiểu muội, ta ngủ bao lâu rồi?

- Huynh ngủ đúng mười bốn canh giờ, đại phu nói tinh thần thể lực của huynh tiêu hao quá độ, phải ngủ ba ngày, giờ chưa được một nửa đã tỉnh. Đừng nghĩ nhiều, trong mơ huynh không ngừng kêu ác tặc, chỉ cần huynh tỉnh lại là muội mừng rồi, đừng nghĩ nhiều, muội làm ít đồ ăn cho h unh, đại phu không cho huynh ăn mặn, nói không tốt cho dạ dày.

Hồng Phất Nữ che miệng cười, gọi nha hoàn tới tới chuẩn bị đồ ăn, tự mình dìu Cầu Nhiệm Khách ra đại sảnh, không ngừng trò chuyện, sợ ông ta lần nữa quên đi quá khứ.

Cầu Nhiệm Khác suy nghĩ rất lâu, rốt cuộc mình từ hoang nguyên ra, tiếp đó có chuyện gì, nghĩ từ lúc mặt trời mọc tới khi mặt trời lặn, vẫn không có đầu mối, càng nghĩ càng hỗn loạn, càng nóng nảy, ông ta là hiệp khách hào sảng, một câu không hợp là máu tuôn năm bước, suy nghĩ không phải là sở trường của ông ta, nghĩ thế nào cũng không ra vì sao mình đi tới hoang nguyên.

Đâu ngờ rằng ngay từ xuất phát điểm đã bị Vân Diệp lôi xuống vũng bùn, đầu tiên xác định mình đúng là tới hoang nguyên, những suy nghĩ khác đều là để hoàn thiện suy nghĩ sai lầm đó, chuyện không có làm sao nghĩ cho ra được.

Người hào sảng dũng mãnh thì biện pháp xử lý mọi việc cũng đơn giản, nghĩ không ra thì không nghĩ nữa, lão tử chỉ cần cương đao trong tay, tới khi đó giết long trời lở đất là được.

Cầu Nhiệm Khách nghĩ thế, cho nên vùi đầu ăn, bổ xung năng lượng cho mình, chỉ cần no bụng, sức mạnh phục hồi, âm mưu quỷ kế gì trước mặt sức mạnh tuyệt đối cũng chỉ là trò cười thôi, Lý Hoài Nhân à Lý Hoài Nhân, bất kể ngươi có ý tốt hay là ý xấu, chuyện ngược đãi lão tử sớm muộn lão tử cũng đòi lại.

Oán niệm cực lớn, chớp mắt đã tới dãy Tần Lĩnh, Lý Hoài Nhân đang đái trên đỉnh núi tức thì rùng mình, chức quán quân tới tay rồi còn mất.

Chương 554: Hoàn khố chẳng vô dụng

Người ta thường nói có hoa không thể thiếu rượu, có rượu chẳng thể thiếu tri kỷ, có hoa thì uống rượu, vậy vào rừng sao có thể không đái? Nhất là đứng trên đỉnh núi cao, nhìn xuống mặt đất, thành Trường An như hổ ở rồng nằm, Vị Thủy sáng long lanh chảy qua bình nguyên, cánh đồng trơ trụi chỉ còn lại từng mảng cao lương đỏ, con người đứng ở trên cao dễ sinh ra tự đại, nhìn cái gì cũng thấy nhỏ bé, mấy chục tên thiếu niên tức thì thấy đái một bãi có thể cuốn trôi bình nguyên Quan Trung.

Cuối cùng Trình Xử Mặc giành được thắng lợi, có danh hiệu Điểu vương, thắng bảy tám chục ngọc thạch treo lủng lẳng ở hông, hướng về rặng núi liên miên rống lên, tức thì tiếng vọng khắp nơi.

- Hoài Nhân, ngươi ra ngoài cần gì mang tám chục gia tướng?

Trình Xử Mặc lấy làm lạ hỏi, mỗi người mang mười gia tướng ra ngoài đã oai phong lắm rồi, Lý Hoài Nhân mang tận tám mươi gia tướng, nhà hắn có chưa tới hai trăm gia tướng, không hiểu hắn dốc toàn bộ lực lượng là vì sao?

- Tiểu đệ vốn không định mang gia tướng, đưa theo hai tên thư đồng đã thấy phiền, nhưng mà từ khi chúng ta ở thanh lâu bán đứng kẻ nào đó, tiểu đệ cảm thấy hộ vệ nhà mình không đủ, cảm giác có đại nạn trước mắt, đem theo nhiều người tốt hơn.

Trình Xử Mặc gật gù tán đồng:

- Ta nghe đồn Lý Tịnh vốn định bỏ báo thù rồi, về sau nghe tiểu nhân xúi bẩy, sau đó chúng ta gặp tai ương. Vấn đề của ta không lớn, chủ yếu kẻ đầu tiên bán đứng y là ngươi, ngươi cẩn thận, quen y bao năm, làm huynh đệ cũng bao năm, lòng dạ của y chưa bao giờ lớn hơn cái ruột gà, ngươi chuẩn bị nhiều cũng tốt, Cầu Nhiệm Khách kiêu dũng tuyệt luân, mấy chúng ta không đánh nổi.

Biết rõ hai tên kia nói cho mình nghe, nói không chừng dự mưu từ trước, nhưng Vân Diệp vờ như không nghe thấy, khi hãm hại kẻ khác thì rất khoái, hiện giờ nên thưởng thức tư vị bị người khác hãm hại rồi. Khi hãm hại thành một loại thói quen, nói không chừng ở loại việc khác cũng cứ thế mà làm, không thể để bọn chúng quen tật xấu này được, phải trừ tận gốc.

Cầu Nhiệm Khách hiện giờ hẳn là tỉnh rồi, cũng biết hành hạ như thế là để trị bệnh cho ông ta, nhưng loại người ngang tàng đó, thể hiện sự yếu đuối trước mặt người khác là một loại xỉ nhục cực lớn, nếu như là Tào A Man, dứt khoát giết kẻ khám bệnh cho mình, Cầu Nhiệm Khách không tàn ác như thế, cho nên một trận đòn là khó tránh khỏi, mình chịu á? Bằng vào cái gì chứ, để Lý Hoài Nhân chịu thì tốt hơn.

Tần Lĩnh mùa thu toàn dã thú, quả dại đếm không xuể nhất là từng rừng sơn trà, khiến Vân Diệp thích thú, Tân Nguyệt thích nhất là ăn mứt quả xiên, năm ngoái làm một ít, ăn tới chua ê răng rồi mà không chịu chia thêm cho Na Mộ Nhật chút nào.

Xách giỏ đi nhặt sơn trà rơi dưới đất, chọn quả to nhất, chuẩn bị mang về làm thêm một ít, tùng cũng nhặt, thứ này ở trong núi nhiều đến đáng ngạc nhiên, Lưu Tiến Bảo làu bàu nhặt tùng, nói đây là việc bà nương mới làm, đại lão gia như mình phải cùng người khác đi săn.

Hôm nay mới biết đi săn rất lắm chuyện, Trường Tôn Xung chọn một sơn cốc kích cỡ vừa phải làm trận địa, những người khác cầm chiêng trống đi đuổi dã thú.

Tức thì tiếng tùng tùng, cheng cheng vang khắp rừng, chim nhỏ vỗ cánh phành phạch bay lên không, mấy con gà lôi màu sắc sặc sỡ cũng bay tán loạn.
Vân Diệp đứng dậy, nhìn một con gà lôi vừa bay lên, cánh chẳng vỗ được mấy cái đã bị một mũi lang nha tiễn xuyên qua, xuyên thấu não, rơi uỵch xuống như một cục đá.

Nói tới đám hoàn khố có vẻ như ai cũng nghĩ ngoại trừ ăn uống chơi bời ra thì chẳng biết gì hết, thực ra người trong đại gia tộc, có mấy kẻ vô dụng chứ? Như Vân Diệp vậy, y chẳng phải bị chửi bới nói xấu đủ kiểu sao, một số không hiểu y, còn đa phần là kiếm thăng bằng tâm lý, tâm lý bách tính với hoàn khố cũng thế.

Trò bắn tên này Vân Diệp chỉ đứng ngoài mà nhìn được thôi, Sài Lệnh Vũ giương cung bắn liền ba mũi tên như chớp, mỗi mũi tên đều xuyên qua mắt những con thú đáng thương, nghe nói làm thế mới có bộ da tốt.

Hươu, hoẵng, hồ ly, thậm chí là còn có một con gấu, trước mặt đám người này chỉ có một vận mệnh duy nhất là tử vong, không mũi tên nào chệnh, bắn trúng người dã thú cũng bị cười nhạo, chỉ bắn đúng vào mắt mới là hảo hán.

Ban đầu không hiểu vì sao Úy Trì Đại Ngốc lại mặc quang minh khải sáng loáng, hiện giờ mới biết, là chuyên môn dùng để đánh nhau với gấu, hắn nghiêm khắc cấm chỉ mọi người tấn công con gấu đen đó, đây là món quà cuối cùng tặng cho Lý Cương tiên sinh trước khi hắn rời Trường An, tiên sinh lớn tuổi rồi, sợ lạnh, cần một bộ da gấu tốt, con gấu này rất hợ, toàn thân lông dài đen nhánh, rất thích hợp làm áo choàng.

Nhìn thấy hắn bị con gấu tát một cái, móng cào lên qang kinh khải kêu ken két, Úy Trì Đại Ngốc lấy đỉnh đầu húc vào cằm con gấu, nắm đấm đeo vòng sắt, đấm túi bụi vào hông gấu, người và gấu không ngừng quay tròn trên mặt đất, chỉ nghe Úy Trì Đại Ngốc rống một tiếng, không ngờ vật con gấu ngã ra đất, nhảy lên người, nắm đấm nện xuống đầu con gấu như mưa...

Vân Diệp luôn cho rằng đầu của con người là quan trọng nhất, nhưng nhìn cảnh này bất giác nhớ ra một câu nói mà một người từng nói, văn minh dựa đầu óc, mông muội dựa thể phách. Cảnh người và gấu đánh nhau, tuy dã man, nhưng sự đấu tranh nguyên thủy đó há chẳng phải là một cái đẹp.

- Chỗ giết chóc có gì hay mà xem?Lý Thái cầm một quả tùng, không ngừng trêu con sóc trên vai hắn, tối qua khi đi ngủ, nó chui vào giày của Lý Thái, làm sáng dậy đi giày vào thiếu chút nữa sợ chết khiếp, cuối cùng một tên thị vệ lớn gan bắt con sóc ra, chân bị thương, kết quả là ở luôn bên người Lý Khác không định đi, chắc là do Lý Thái cho nó ăn táo.

- Ngươi không thích giết chóc à?

Vân Diệp hỏi, con cháu hoàng gia mà không thích món này là tương đối hiếm, Vân Diệp cùng bọn họ đi học, biết lão sư của bọn họ rốt cuộc dạy họ cái gì, giết chóc là vũ khí cuối cùng lão sư dạy bọn họ.

- Ta thích tranh đoạt, nhưng ghét giết chóc, mỗi người sống đều có giá trị, con người là nguồn tài phú của thế giới này, không có con người là không có tài phú, không có con người, tài phú cũng mất đi tác dụng. Diệp Tử à, nghĩ xem nếu trên thế giới này chỉ còn lại hai chúng ta thì tài phú có vô tận thì cũng có giá trị gì không?

- Biến tài phú của người khác thành của mình là một loại hưởng thụ, còn người thì để cho sống, chúng ta không thể chỉ cướp đoạt của hắn một lần, giống như lương thực, chúng ta không thể chỉ thu hoạch một lần, ta phát hiện, kinh thương đôi khi tương thông với đạo lý trời đất, ta chuẩn bị đem quan niệm này quán triệt cuộc đời kinh thương của ta, nhất định đánh đâu thắng đó.

- Thực ra ngươi đem đại quân Lý gia đi cướp bóc càng nhanh hơn:

Vân Diệp bực tức trừng mắt lên:

Không phải y xem thường thương nhân, mà trong số thương nhân có loại người như Lý Khác mới làm người ta xem thường. Lý Khác gãi cái quai hàm căng phồng của con sóc, nói:

- Ngươi đấy, chỉ cần ngươi ghen tị là dùng lời không hay, sao, học sinh vượt lão sư nên ngươi không vui à? Chẳng phải ngươi nói đá làm từ nước lạnh hơn nước, trò học từ thầy mà hơn thầy là phúc, tâm khẩu bất nhất, nói không đi đôi mới làm là tiểu nhân.

Vân Diệp sừng sộ:

- Ngươi đã học được cái gì? Một chút bề ngoài mà đã khoe khoang, có biết ( tư bản luận) là gì không? biết ( chính trị kinh tế học) không? Biết ( tiền tệ luận) không? Biết ( tuần hoàn kinh tế vi mô dưới hoàn cảnh lớn) không? Một cái bình không đầy nên mới kêu to, không có chút thái độ khiêm tốn cầu học, thằng nhãi ranh không đáng bàn chuyện.

Đám khốn kiếp Lý gia có một cái bệnh chung, thứ mình không biết là đào tận gốc, còn về phần sau khi học được, sư phụ đều ném ra ngoài tường, rất giống với bọn nước Oa.

Chương 555: Chơi trốn tìm

Lý Khác lập tức đổi thái độ, khom mình thi lễ, chắp tay hai ngón cái vểnh lên trời:

- Lý Khác biết sai, mong tiên sinh chỉ giáo.

- Những lời vừa rồi cũng là nói ta, ta chỉ biết tên sách, không biết nội dung trong đó, khi xưa sư phụ bảo ta học cho tốt, nói là học vấn hàng đầu để trị quốc an dân.

- Kết quả thế nào?

Vân Diệp tỉnh bơ nói:

- Khi sư phụ giảng ( tư bản luận), ta xem truyện dưới gầm bản, khi sư phụ giảng ( chính trị kinh tế học), ta nhìn trộm tiểu nương tử đi qua cửa sổ, còn về phần cái tên vi mô tuần hoàn gì đó là ta nghe thấy trong mơ, cho nên ngươi hỏi cũng uổng công.

- Nực cười, nực cười, sao ngươi có thể coi sách vợ tương lai ngươi dạy ta như rác rưởi? Khốn kiếp, ngươi phải đền ta ( tư bản luận), phải đền ta ( chính trị kinh tế học). Trên đời này còn có người như ngươi à? Đi vào kho báu mang hai tay trắng về còn mặt mũi nào đối diện với ta? Trời ơi, ông trời ơi, ông giáng sét đánh chết ta đi.

Lý Khác gào lên như chết cha chết mẹ, giang hai tay ra xin ông trời kết liễu thống khổ của mình.

Kệ tên điên đó, đằng kia mấy tên hoàn khố reo hò, chắc bày ra trò gì, đang gọi Vân Diệp qua.

Ngựa hoang thoát cương đó là lời hình dung con cháu nhà phú quý, bình thường nhà quản quá nghiêm, mang cái danh hoàn khố uổng phí chẳng làm được cái chuyện xấu gì.

Nói ra cũng đáng thương, chỉ cần có chuyện ức hiếp bách tính, huyện lệnh huyện Vạn Niên dám tóm chúng từ trong nhà ra du hành thị chúng, hơn nữa quan viên tầng cấp dưới tựa hồ rất khoái món này, không có gan đối phó với người có tước vị, nhưng với người kế thừa tước vị lại không bao giờ mềm tay.

Nha nội địa phương còn có lúc nghênh ngang chứ hoàn khố Trường An muốn thể hiện uy phong là có lệnh đưa xuống, chống chọi áp lực chưa từng có.

Nhà công chúa chẳng qua lắp trên sông mấy cái cối xay nước, mở cái phường xay bột cũng có thanh thiên đại lão gia như Ngụy Trưng xuất hiện, rỡ phường bắt ác phó, cuối cùng công chúa còn bị phạt, không có chút nhân tình nào.

Gia pháp còn đáng sợ hơn quốc pháp, tình cảnh khi đọc sách thê thảm tới mức không dám nghĩ lại, mông Sài Lệnh Vũ còn chưa lành nhưng nghe thấy các huynh đệ đi tới Tần Lĩnh chơi, không có một trưởng bối nào ở bên cạnh, lập tức tỏ ý dù có bò cũng phải đi.

Chơi trốn tìm à? Vân Diệp còn chưa kịp phản ứng thì mắt đã bị vải bịt lại, phải đếm đến một trăm mới được bỏ ra, không biết bao năm rồi không chơi, nhìn thấy cái mặt háo hức của Lý Khác, đành chiều theo, chơi thôi.

Ba tên Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân, Trường Tôn Xung thì khỏi phải tìm, ba tên này được huấn luyện ẩn nấp, theo chính Trình Xử Mặc nói, chỉ cần hắn nấp đi đến bản thân cũng không biết mình nấp ở đâu.

Ngôn ngữ hắn thiếu thốn, nhưng nói thế đủ hiểu rồi, đá một phát vào đít đại nhi tử nhà Trương Công Cẩn, tên khốn này coi thường đại gia quá, cầm cái cành cây che mặt mà là ẩn nấp à?

Ngẩng đầu nhìn đại thụ bên cạnh:

- Loại cây này tên là cây phong, tiết ra một loại chất dịch ngọt, có một loại sâu lông lá đen xì cực thích, tất nhiên thứ sâu lông đó không có gì đáng sợ, nhưng ta nói cho ngươi biết, loại sâu lông này rơi vào cổ thì còn thảm hơn Lý Nguyên Xương, tới khi đó đừng bảo ta không nói rõ.
Vừa nói xong trên cây có ba tên nhảy xuống.

- Sài Lệnh Vũ, ngươi không cần nghĩ nữa, nhớ tới cha ngươi bắt Hiệt Lợi ra sao đi, ngươi không muốn bị chuột cắn chứ, mà nói không chừng đó là hang rắn, tự ra đi, nhanh lên.

Sài Lệnh Vũ thò đầu trong hang ra:

- Diệp ca nhi, sao ngươi biết ta nấp trong đó?

- Lần sau trước khi chui vào hang thì dọn dẹp một chút, dấu chân sờ sờ ra đó kìa.

Sài Lệnh Vũ vỗ đầu, ủ rũ bò từ trong hang ra, dậm chân nói:

- Lần này coi như ngươi thắng, nhưng nhất định không tìm được biểu ca ta nấp ở đâu.

Vân Diệp tìm một đống củi, đặt ở cửa hang đốt, lấy áo bào quạt, một lúc sau trong hang có tiếng ho sặc sụa, Trường Tôn Xung từ trong hang lao ra, bị khói hun chảy nước mắt nước mũi, bợp đầu Sài Lệnh Vũ:

- Không nói thì ngươi chết à, Vân Diệp giảo hoạt như hồ ly, ngươi nói một cái là lộ ngay.

Lý Khác thích sạch nếu chịu nấp dưới đất mới là lạ, tới lều của hắn xem, không thấy ai, cái rương chứa quần áo của hắn cũng không thấy đâu, chẳng biết từ lúc nào, hố phòng hỏa hoạn bên ngoài lều bị lấp một đoạn, bên trên không ngờ còn cắm một ống trúc, đứng ở bên ống trúc, nghe thấy tiếng thở phì phì, lấy trong lòng ra một viên hoàng liên, là đồ tốt dùng để thanh nhiệt, chỉ có một từ để hình dung "đắng", Tôn Tư Mạc dứt khoát không cho mật đường vào hoàng liên, nói là giảm dược tính, được không bằng mất.

Cho hoàng liên vào ống trúc, một loạt tiếng ho từ dưới đất truyền ra, hộ vệ bên cạnh vội vàng đào rương lên, quét sạch bụi đất, đỡ Lý Khác mặt đỏ sắp tím đi ra, tuy không biết minh hút phải thứ gì, nhưng mồm đắng như vậy là biết chẳng phải thứ hay ho.
- Diệp Tử, ta vừa nuốt cái gì vậy...

Lý Khác lo lắng hỏi Vân Diệp đang cười đểu:

- Hôm nay chưa tắm, toàn thân ngứa ngáy, kỳ người một lúc...

Lý Khác mặt đã xanh mét nôn ọe liên tục, tới toàn thân co giật, mới nghe Vân Diệp nói tiếp:

- Về sau kỳ không ra ghét, liền lấy một viên hoàng liên cho vào.

Lý Khác người mềm oạt ngã ra đất, lấy khăn tay trắng muốt lau miệng, còn chưa hết sợ:

- Ngươi có chắc là hoàng liên chứ không phải thứ khác không?

Kệ xác hắn, còn Lý Hoài Nhân, Trình Xử Mặc chưa tìm thấy, Vân Diệp không định tìm nữa, gà ăn mày trong đống lửa đã chín rồi, không ăn thì thành than mất.

Nhìn thấy Vân Diệp bới trong đống lửa ra một cục bùn, lấy chân đá trên mặt đất, đám hoàn khố khác cũng không ngốc, lập tức đào bới, mười mấy đống lửa, gà rừng cả ngọn núi ở trong đó, đủ ăn rồi.

Trình Xử Mặc trần truồng từ ao nước nhảy ra, đi chân đất, ngồi bên đống lửa tìm đất, lấy gậy bới lên bới xuống, tìm một cục to mới chịu thôi.

- Xử Mặc, tốt xấu gì ngươi cũng nên mặc cái quần cộc vào chứ, biết ngươi là điều vương, bọn ta thừa nhận rồi, nhưng phơi nó ra thế kia chả hay ho gì.

- Kệ con mẹ nó, toàn nam nhân cả, ai chẳng có, cho các ngươi mở rộng tầm mắt.

- Xử Mặc, ngươi nói thế là sai rồi, thứ đó không phải để cho nam nhân nhìn, ngươi phải cho loại người khác nam nhân nhìn mới có sức uy hiếp.

Trường Tôn Xung bóc cục bùn của mình, quay đầu lại tốt bụng khuyên:

Đám hoàn khố ăn uống rất thú vị, tên nào cũng xé gà ra làm đôi, một nửa cho hộ vệ bên cạnh, để bọn họ nếm thử, sau đó mình ăn nửa còn lại, vương gia như Lý Khác cũng thế.

Chẳng biết mười mấy hộ vệ cao to chia nửa con gà ra sao, nhưng nhìn bộ dạng cảm kích của họ là biết đây là một trong môn học của quý tộc, lung lác lòng người.

Vân gia không có cái quy củ đấy, cho dù ăn gà rừng cũng mỗi người một con, xưa nay Vân gia đều là trang chủ ăn gì, người dưới ăn đó, trừ lão nãi nãi là ngoại lệ ra chỉ còn Na Mộ Nhật đang cho con bú, vả lại đám Lưu Tiến Bảo biết làm gà ăn mày làm ra sao, đã giữ lại mấy con gà béo trước đó rồi, Vân Diệp không cần khách sáo.

Gà trong núi thực ra rất gầy, chẳng có mỡ, nướng lên khô khốc, Vân Diệp xé cái đùi gà, còn lại cho Trình Xử Mặc đang phơi mông ra ngoài, tên này xưa nay răn rất khỏe, theo lời của hắn là:" Một võ tướng không ăn một đấu thịt mười cân mỗi bữa sao gọi là võ tướng." Đồ ăn Vân Diệp đưa hắn chưa bao giờ từ chối, ăn như gió cuốn may tan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau