ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 546 - Chương 550

Chương 546: Cuồng Nguyệt Tăng

Kinh Trệu phủ xuất động đại quân, cứ hòa thượng là phải đăng ký, không bỏ qua cho một ai, các bộ đầu lấy tranh vẽ đối chiếu từng người một, còn tìm tới Đạo Tín đang ở chùa Tiến Phúc, bảo ông ta giao người, nếu không liên lụy tới người khác, làm thế cũng chẳng sai, Đạo Tín là đại tăng chính, tăng nhân phạm pháp tìm ông ta là hợp tình hợp lý.

Đạo Tín thở dài, chắp tay đọc một câu phật hiệu, liền quỳ trước Phật tổ tụng kinh, ông ta biết tầm nghiêm trọng của sự việc, gần như đắc tội với nửa số huân quý Trường An, muốn giấu không được.

Đạo Pháp đỉnh đầu lõm xuống một mảng ngẩng đầu lên nói:

- Chư vị không cần phiền toái nữa, gây họa là Cuồng Nguyệt đệ tử của bần tăng.

Bộ đầu mừng rỡ cầm xích sắt nói với Đạo Pháp:

- Đại sư, các vị là cao tăng đắc đạo, bản bộ đầu không muốn làm khó tăng nhân, nhưng vụ án này đưa tới bệ hạ rồi, thái tử điện hạ đích thân đòi thủ phạm, không dám giấu, mà giấu không được, mau đưa hắn ra, ta còn về phục mệnh.

Đạo Pháp đại sư mi run run nói với bộ đầu Kinh Triệu phủ:

- Cuồng Nguyệt tăng là người đáng thương, năm xưa mất trí, ta nhặt hắn về từ Nam Hải, theo ta tới năm năm rồi, hắn tuy cuồng bạo, nhưng chưa bao giờ làm bị thương người khác, chuyện hôm nay xin quan nhân tra rõ, nếu muốn trách tội, thì trách lão tăng, hắn là kẻ ngốc, nay bị trọng thương, hãy tha cho hắn.

Bộ đầu cười hăng hắc lệnh nha dịch bao vây thiện phòng, chỉ nghe một tiếng rống lớn, một cự hán từ thiện phòng xông ra, đậu quấn băng trắng loang lổ máu, bước tới tóm lấy bộ đầu như tóm con gà, định ném vào tường. Đạo Pháp hòa thượng quát:

- Nghiệt chướng, còn không dừng tay.

Cự Hán sững ra, đặt bộ đầu xuống, bộ đầu chân đạp liên hồi lui về sau, vừa rồi hắn nghĩ mình chết chắc.

Đạo Pháp nhặt xích sắt lên, đem một đầu khóa khóa vào tay mình, đầu kia khóa vào tay cự hán, dịu giọng nói:

- Đồ nhi, bất kể thế nào vi sư cũng đi với con.

Nghe Đạo Tín đọc kinh trở nên kích động, Đạo Pháp quay lại nói lớn:" Vô khổ bất bạt, vô nhạc bất dữ." Tiếng đọc kinh của Đạo Tín dừng lại, rồi khôi phục nhịp bình hòa trước đó.

Một đoàn người rời chùa Tiến Phúc, không ai dám vô lễ với Cuồng Nguyệt Tăng nữa, Đạo Tín hóa thượng đi bộ, vừa đi vừa chắp tay chúc phúc với tín đồ bên đường, cái xích sắt tựa hồ không phải là xích ông ta, mà như sinh trên người ông ta, không khác gì tràng hạt.

Nha dịch càng lúc càng đông, lưng bộ đầu càng lúc càng thẳng, khi đi qua chợ Tây, Cuồng Nguyệt tăng ngửi thấy mùi của rượu không đi nữa, đạo pháp lấy bát xin lão bản quán rượu một bát rượu cho hắn, Cuồng Nguyệt tăng uống một hơi cạn luôn, tuy không muốn, vẫn cất bước tới Kinh Triệu phủ.

Nha môn Kinh Triệu thường không có chủ quan, do một số trọng thuần luân phiên kiêm nhiệm, vốn công việc của Ung Châu mục là của Lý Thái, nhưng hiện Lý Thái không hứng thú vì với vị trí này, chìm đắm trong nghiên cứu thuốc nổ, hắn cho rằng, mười tám cái Ung Châu mục cũng chẳng quan trọng bằng thuốc nổ.

Nay ngồi công đường là Vệ công Lý Tịnh, hôm nay nhận được lệnh của thái tử, biết đang truy bắt một hòa thượng, liền phát lệnh, tự mình ngồi ở hậu đường xem sách, trong lòng cứ không thoải mái, nôn nao khắp ngời, không biết vì nguyên nhân gì, định ra hoa viên giải khuây.

Đúng lúc này một tiếng rống quen thuộc từ tiền đường truyền tới, lòng thất kinh, rảo bước đi tới, thấy một bóng lưng thân quen đang rống lên với nha dịch, một tăng nhân gầy khô khóe miệng có máu ngồi giữa đại đường thấp giọng nói gì đó.

Thấy đám nha dịch cầm thủy hỏa côn sắp đánh vào người cự hán, Lý Tịnh phẫn nộ, quát ngưng, tới trước mặt cự hán, run giọng nói:- Nhị đệ, sao lại thành ra thế này?

 

Xích sắt bị cự hán vặn răng rắc, nghe giọng Lý Tịnh ngẩng đầu trọc lên, giọng khàn khàn:

- Ngươi là ai?

Hắn cũng thấy giọng Lý Tịnh quen lắm, mà không nghĩ ra, lòng nóng nảy, lại trở nên cuồng bạo, bộ đầu xông tới định bảo vệ Lý Tịnh, nhưng bị Lý Tịnh đá văng.

Lý Tịnh thoáng cái cởi quản phục, bảo mũ, bới tung tóc, rồi bó lại, lấy trong lòng một cây trâm gỗ gài vào, cười với cự hán:

- Nhị đệ, sao cả vi huynh cũng không nhận ra nữa sao?

Cự hán há miệng, chỉ Lý Tịnh muốn nói, nhưng không nói ra được chữ nào, nóng lên, cầm khóa đập vào đầu, máu tươi chảy ra, Lý Tịnh ôm lấy, không cho hắn tự hủy hoại bản thân.

Lấy khóa từ chỗ bộ đầu, mở khóa, vỗ vai cự hán:

- Đừng vội, đừng vội, không nghĩ ra thì thong thả nghĩ, chúng ta về nhà cùng Tam muội nghĩ, thế nào cũng nghĩ ra.

Đợi cự hán yên tĩnh lại, mở khóa cho Đạo Pháp:
- Đại sư tìm ra Nhị đệ ta ở đâu?

Đạo Pháp cười tươi, trả lời:

- Năm năm trước bần tăng gặp được Cuồng Nguyệt Tăng ở Nam Hải, khi đó hắn gần như không có thứ gì, trông có vẻ gặp nạn trên biển, bần tăng đưa hắn về miếu tu dưỡng, hắn sốt mãi, miệng lẩm bẩm Bồng Lai, những tiên cảnh trong truyền thuyết. Sốt đúng nửa tháng mới tỉnh lại, nhưng không nhớ gì về quá khứ, ngay tên mình cũng không nhớ. Lão tăng thấy hắn cô khổ, liền quy y cho hắn, nhưng mỗi khi trăng tròn lại phát cuồng gào rú, nên lấy pháp hiệu là Cuồng Nguyệt tăng.

Lý Tịnh quỳ xuống, cung kính dập đầu với Đạo Pháp ba cái, cảm tạ ông ta cứu nhị đệ của mình. Đạo Pháp chắp tay lại nhận lạy của Lý Tịnh, cười nói:

- Chuyện do trời định, trong coi u minh tự có an bài, vô lượng thọ phật.

Từ chối lời mời của Lý Tịnh, phẩy ống tay áo về chùa Tiến Phúc, chỉ là nét vui mừng trên làm khuôn mặt thêm một phần sinh khí, không còn đau khổ như trước đó.

Lý Thừa Càn nhận được thư của Lý Tịnh, đầu lập tức to như cái đấu, trong thư nói rất thẳng thắn, đám nhãi con ức hiếp Nhị đệ của ông ta sẽ không tha cho kẻ nào, dù nằm trên giường cũng không tha, ngay cả Lý Thừa Càn cũng phải cho ông ta câu trả lời, vì sao Nhị đệ của ông ta xuất hiện trên thuyền, sau đó bị đám đông đánh đập?

- Hầu gia, Vệ công từ nhà Trường Tôn ra liền tới thẳng nhà Tiêu công, nghe nói Trường Tôn Xung đã bị xử theo gia pháp.

Nghe Lưu Tiến Bảo báo cáo, Vân Diệp thở phào, Lý Tịnh chuyến này điên rồi, vì đòi nợ cho đệ đệ của mình, đích thân khai đao, ai mà ngờ tên hòa thượng điên điên khùng khùng đó là đệ đệ của ông ta?

Mấy năm trước còn tìm mình muốn biết tung tích của Cầu Nhiệm Khách, không ngờ là nổi điên, giờ thì hay rồi, nhất định ông ta sẽ tới Vân gia, chẳng những hỏi vì sao đánh đệ đệ của ông ta, khẳng định còn hỏi chuyện năm xưa, có điều đệ đệ ông ta hẳn đã nói cho ông ta biết rồi, nhận nhầm người thôi, ta có nói người kia là Cầu Nhiệm Khách đâu.

Vân Diệp ngồi ở phòng khách tính đối sách thì thấy Lưu Tiến Bảo nhớn nhác chạy vào:

- Hầu gia, Vệ công tới.

Thở dài, chuẩn bị ra nghênh đón, bảo Lưu Tiến Bảo ứng phó với Lý Tịnh thực sự là làm khó cho hắn quá mức, vừa ra cửa đã thấy Lý Tịnh hầm hầm đi tới, không mặc quan phục, chỉ mặc áo vải, quan trọng hơn là tay cầm một thanh trường kiếm, không giống thống soái từng trải trăm trạn, mà giống một du hiệp.

- Lý bá bá quang lâm.

- Vân Diệp, ngươi đã nhận ra hắn, vì sao còn hạ độc thủ? Đáng thương cho hắn mê mê tỉnh tỉnh, tâm trí thiếu sót, thiếu chút nữa táng mạng trong tay các ngươi, hôm nay không cho lão phu một câu trả lời, đừng trách lão phu trở mặt vô tình.

Lý Nhị hai mắt đỏ ngầu, dáng vẻ chỉ cần nói một câu không vừa ý ra tay ngay.

- Lý bá bá cho tiểu tử biết ngài cũng nói ở nhà Trường Tôn thế sao?

- Tất nhiên, giáo huấn các ngươi xong lão phu tới hoàng cung tìm bệ hạ lý luận, chẳng lẽ ngươi cho rằng lão phu là hạng sợ mạnh hiếp yếu à?

Chương 547: Bạch Ngọc Kinh thần bí

Vân Diệp lắc đầu:

- Nếu bá bá nói thế thì tiểu chất chẳng còn gì để nói, tuy vô tình mạo phạm trưởng bối, nhưng cũng là sai, bá bá cứ xử phạt là được. Hôm qua trúng một giày của huynh đệ bá bá, mặt còn sưng, bá bá nhẹ tay chút.

Hết cách, nhìn bộ dạng Lý Tịnh dù có liều mạng cũng phải đòi nợ cho huynh đệ. Trường Tôn Vô Kỵ cũng chỉ có thể đánh nhi tử một trận. Thực tế đây là cách nhanh gọn nhất, chẳng ai muốn chọc vào Lý Tịnh nổi giận thực sự, đoán chừng Lý Nhị cũng không muốn. Ba tên Lý Thừa Càn, Lý Thái, Lý Khác chuyến này đừng hòng thoát được.

- Ngươi sức trói gà không chặt, hẳn không tạo thành uy hiếp với huynh đệ ta, cho nên tha ngươi một lần, nhưng ngươi phải xem cho hắn, một hán tử đội trời đạp đất vì sao thành thế này. Ngay huynh trưởng như ta cũng không nhận ra.

Lý Tịnh nói rất chậm, nhưng rất kiên quyết, đối diện với người nói chuyện như thế, Vân Diệp đều nghe cẩn thận, ứng phó bất cẩn chút thôi là có chuyện lớn.

Cầu Nhiệm Khách biến thành tên ngốc? Hôm qua đã biết đại hán đó tuyệt đối không phải là người thường, chỉ không ngờ ông ta là Cầu Nhiệm Khách mà thôi, dã sử cổ đại hơi chút là nói người này thân cao tám trượng, eo cũng tám trượng, ai đã thấy người hình vuông như thế chưa? Còn tả nắm đấm có thể để người đứng lên, cánh tay có thể cho cho ngựa chạy, không hiểu tả người hay tả cái thứ gì.

- Ngươi từng gặp hắn rồi, một đại hán như mãnh hổ, hiện chỉ còn lại nắm xương, hắn cứ nói ra biển tìm núi tiên, ta hỏi hắn chuyện Bạch Ngọc Kinh, hắn tỏ ra cực kỳ sợ hãi, chẳng lẽ nơi đó làm hắn thành ra thế này?

Lý Nhị dùng ánh mắt hoài nghi nhìn chằm chằm Vân Diệp không bỏ qua bất kỳ nét mặt nào của y.

Hoang mang, chính xác mà nói bộ dạng Vân Diệp hiện giờ rất hoang mang, Điền Tương Tử có một ngọc bài viết Bạch Ngọc Kinh, trong thơ của Lý Bạch có miêu tả liên quan tới Bạch Ngọc Kinh, Vân Diệp tìm người già như Lý Cương, Nhan Chi Thôi hỏi chuyện liên quan tới Bạch Ngọc Kinh, họ nới xuất sứ của danh tử này không thể khảo cứu được nữa, nó đơn thuần là từ hình dung mặt trăng, giống như rất nhiều từ ngữ, nói không rõ được nguồn gốc.

Cầu Nhiệm Khách có phản ứng với từ này, nói rõ nó ảnh hưởng rất sâu với ông ta, nếu không một kẻ mất trí không có phản ứng lớn như vậy, đột nhiên Vân Diệp phát hiện mình đã trở nên hứng thú với Bạch Ngọc Kinh, rất muốn biết Cầu Nhiệm Khách trải qua điều gì, Bạch Ngọc Kinh thần bí rốt cuộc có tồn tại không?

Lý Tịnh không quấy rầy Vân Diệp, thấy y đi đi lại lại trong sân, miệng không ngừng lẩm bẩm, tìm cái ghế ngồi xuống, đợi Vân Diệp tỉnh lại.

- Điền Tương Tử chết rồi.

Vân Diệp đột nhiên nói:

- Ngươi chắc lão tặc đó đã chết chứ? Lão ta không chỉ chết một lần.

Lý Tịnh biết tin Điền Tương Tử chết từ lâu, nhưng ông ta không tin:- Lần này chắc chắn là lão ta đã chết, chết trên đường đi tìm Bạch Ngọc Kinh, chỉ còn một người sống trở về, hắn là bằng hữu của vãn bối, khẳng định nói, đích thân hắn hỏa thiêu Điền Tương Tử, còn đem xá lợi của lão cho vãn bối, vãn bối đã bán vài viên, phải rồi ngọc bài của Điền Tương Tử ở đây.

Vân Diệp nhớ tới trong cái túi chứa xá lợi mà Hi Đồng đưa mình còn có một ngọc bài, giữ chẳng có tác dụng gì, cho Lý Tịnh nhìn cũng không sao hết.

Trở về hậu viện, Tân Nguyệt lo lắng nhìn trượng phu, nàng thấy Lý Tịnh tới nhà tìm kẻ thù, trượng phu không đánh lại người ta, nàng lo trượng phu bị thương.

Đi qua cửa, phát hiện Tân Nguyệt vịn khung cửa nhìn mình, Vân Diệp đưa tay ra bóp mông nàng một cái, cười ha hả mở ngăn kéo đầu giường, tìm túi vải, lấy ngọc bài ra xem, chẳng phát hiện ra có gì thần kỳ, quay lại tiền sảnh trong sự hờn dỗi của Tân Nguyệt.

- Ngọc bài ít nhất là vật thời Tiền Tần.

Lý Tịnh đặt ngọc bài xuống nói, giám định đồ ngọc là nhã thú của nhà phú quý, Lý Tịnh xuất thân từ nhà đại phú, giám định cổ ngọc là kiến thức bình thường:

- Vãn bối chỉ biết một bài thơ về Bạch Ngọc Kinh, còn là do gia sư vô tình tiết lộ, còn về huynh đệ của bá bá thì vãn bối không hiểu vì sao lại biết Bạch Ngọc Kinh, đại hán năm xưa ván bối gặp ở hoang nguyên không giống huynh đệ bá bá.

- Đương nhiên không giống, ngươi có biết huynh đệ ta năm xưa có thể xé xác hổ báo, là người vô cùng hào sảng, trên ngựa không ai đấu nổi ba hiệp, bộ chiến càng là sở trường, cửu hoàn đao đi tới đâu, quỷ thần né tránh, năm xưa thất thập nhị gia đạo phỉ tung hoành Nam Hải bị hắn giết sạch trong mười ngày...Vân Diệp nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu:

- Đừng nói nữa, vãn bối chịu không nổi, cái gì mà thất thập nhị gia, có bốn năm nhà là cùng, còn nói mười ngày, ít nhất hơn một tháng, thậm chí là nửa năm. Một mình? Đánh chết vãn bối cũng không tin, bây giờ mọi người nói chẳng đáng tin tí nào, nói tới bệ hạ là có long chương phương chất, long chương là cái gì? Phượng chất ra sao? Hơi một chút là ba sáu, bảy hai, tám mốt, một linh tám, trừ mấy số này ra không biết nói cái khác à? Giết một thì nói là một, hai thì nói là hai, đừng có nói là giết địch vô số, ngã xuống núi chết một hai người thì nói là thấy chất thành đống. Vãn bối học toán học, rất mẫn cảm với số học, cho nên bá bá nói rõ xem huynh đệ bá bá rốt cuộc giết mấy người?

Lý Tịnh đỏ mặt, thường ngày thổi phồng huynh đệ mình quen rồi, nhất thời không sửa được, bị Vân Diệp ngọt nhạt mỉa mai một phen, rõ ràng thấy bẽ mặt lắm, mượn uống trà để che giấu.

- Vãn bối luôn muốn hỏi bá bá, người là danh gia quân trận, đối chiến cũng thành thạo, thẩm thẩm là nữ trung hào kiệt, lần trước bị bệnh nhảy lên tường đủ thấy thân thủ không tệ. Huynh đệ bá bá là dũng sĩ nổi danh hải ngoại, vì sao thẩm thẩm gặp chuyện, vì sao huynh đệ bá bá cũng có vấn đề tương tự, bá bá đừng giấu, vãn bối biết rất rõ nguyên nhân loại bệnh này, bá bá chỉ cần nói, mọi người đã thấy cái gì? Trải qua chuyện gì?

Lý Tịnh thở dài, mắt đăm chiêu:

- Tiểu tử, ngươi đừng hỏi nữa, loại người như ngươi tật xấu lớn nhất là quá tò mò, sa mạc tây bắc có một tòa quỷ thành, nửa đêm quỷ khóc...

- Đó là là một đống đất, do độ mềm cứng của nham thạch khác nhau, gió thổi mòn phần mềm, còn lại phần tương đối cứng, hình thành các loại hình dạng cổ quái, thêm vào đống đất toàn là lỗ, ban ngày sa mạc nhiệt độ cao, tối nhiệt độ thấp, đến tối khí lưu từ trên hạ xuống, hình thành gió, gió thổi qua lỗ phát ra tiếng, giống như chúng ta thổi sáo, nghe giống tiếng ma quỷ khóc gào. Nơi đó có một loại kiến, kiến lớn, người đi vào đều thành xương khô, có gì lạ đâu.

Vân Diệp ngáp dài ngắt lời:

Lý Tịnh sắt mặt cổ quái nói:

- Loại địa phương như thế không chỉ sa mạc có, nghe nói Nam Chiếu cũng có.

Không đợi Lý Tịnh nói hết, Vân Diệp lại ngắt lời:

- Bá bá nói tới thạch lâm ở Nam Chiếu chứ gì? Nơi đó không có gió, nhưng có nước, đá ở nơi đó là đá vôi, dễ bị nước ăn mòn, bá bá cứ nhìn đá dưới mái hiến có lỗ nhỏ, càng khỏi nói nới đó mưa quanh năm, xuất hiện mấy nơi bề ngoài cổ quái có gì lạ đâu.

Lý Tịnh để tay lên bàn gõ không ngừng, những hiện tượng ma quái khó tin với mình, trong mắt Vân Diệp chẳng có gì lạ, cái gì cũng có thể lấy lý ra nói, có vẻ rất hợp lý. Nhưng nhớ tới cảnh ngộ thời thiếu niên, lòng sa sút, mình chịu tội đã đành, không cần kéo Vân Diệp xuống nước, chỉ cần Vân Diệp trị được bệnh là đủ rồi, còn cưỡng cầu, sợ lại xảy ra một cuộc phân tranh.

Chương 548: Cách đánh thức sư tử

Nghĩ tới thê tử huynh đệ trong nhà đều gặp thảm họa, không khỏi khổ sở, lòng muốn báo thù cũng nhạt đi:

- Chúng ta đi thôi, bệnh của hắn không trì hoãn được nữa.

- Không được, muốn trị bệnh cho sư tử, trừ sư tử ra chỉ có hổ, bá bá xem vãn bối có giống mãnh thú không? Trừ khi bá bá tìm một cao thủ tuyệt đỉnh mới được, thân thủ của huynh đệ bá bá đâu phải tôm tép thường có thể địch lại.

- Trị bệnh cho hắn ra sao cần cao thủ?

Lý Tịnh không hiểu trị bệnh liên quan gì tới thân thủ:

- Trị bệnh là chuyện của vãn bối, các chuyện khác là của bá bá, như đi trả thù, đó là chuyện lớn, sao có thể bỏ giữa chừng, Hà Gian vương, Anh công, Lô công còn chưa đi mà.

Lý Tịnh lấy làm lạ:

- Ngươi chắc chứ? Những tên đó không phải là bằng hữu của ngươi sao?

- Đương nhiên phải, có nạn cùng chia vốn là bổn phận của huynh đệ, Trương Tôn Xung gặp họa rồi, sao đám Lý Hoài Nhân có thể yên thân một mình, bá bá đi đi, vãn bối tới hoàng cung tìm một vị cao thủ tuyệt đỉnh, lần trước tên đó gặp chuyện như thế mà không chết, chẳng biết lần này qua được không.

Lý Tịnh không phải là người tốt, lão này tuyệt đối không thể tính là người tốt, khi Lý Uyên khởi binh ông ta bán đứng Lý gia định đi báo tin cho Tùy Dương Đế, nếu chẳng phải Lưu Văn Tĩnh nói cho thì sớm chết ngắc rồi.

Ông ta luôn đứng sai đội vào lúc cần thiết, Lý Nhị muốn ông ta giết ca ca, đệ đệ của mình, ông ta lại lựa chọn không giúp bên nào, quân công đứng đầu võ tướng Đại Đường, nhưng khiếm khuyết chính trị luôn làm ông ta ở địa vị lừng chừng. Không ai lòng dạ khoan dung tới độ dung nạp được vạn vật, nếu như có thì đó là biển, không liên quan tới người, Lý Nhị chưa bao giờ là người có lòng dạ rộng rãi, ông ta chỉ phán đoán sự việc một cách lạnh lùng, cân nhắc lợi hại với mình, nếu như có lợi, cái khác là chuyện nhỏ, cười cái là qua.

Lý Tịnh hiện giờ hữu dụng với ông ta, uy phục bốn phía cần uy danh của Lý Tịnh, cho nên ông ta lựa chọn quên đi sai lầm của Lý Tịnh, nhưng hiện ngay cả Hầu Quân Tập cũng dám chất vấn Lý Tịnh, vị tướng quân vang danh thiên cổ này lúc nào cũng suy tính đường lui cho mình, đáng tiếc, mưu kế của các tướng quân đều đơn giản, ông ta đành học tập cách của Vương Tiễn đại tướng triều Tần, đó là bôi xấu bản thân, ra sức đắc tội với huân quý, hiện là thời cơ tốt, một đám hoàn cố thôi, mình xử trí cùng lắm là bị bất mãn, không bị ghi hận.

Vân Diệp có tình cảm rất phức tạp với Lý Tịnh, y thương cho vị danh tướng một đời này, cho nên luôn nhẫn nhịn Lý Tịnh, vì tôn kính, đặt bản thân ở vị trí kẻ yếu.

Nghĩ cũng phải, thống soái vô địch trên chiến trường, chỉ cần về tới Trường An lập tức thành rùa rụt đầu, đóng chặt cửa ru rú trong nhà, ngay bộ tướng của chính mình cũng thấy công gia bạc bẽo.

Cầu Nhiệm Khách là một chiến sĩ bẩm sinh, chỉ có thông qua chiến đấu có lẽ mới mở được trái tim bế tắc của ông ta. Đơn Ưng không được, nếu bị thương mình sẽ bị Đại Nha làm phiền chết thôi. Vô Thiệt? Ông già này suốt ngày bận dạy dỗ đồ đệ, thời gian còn lại cùng mấy ông già khác uống trà, chơi thuyền, hứng thú lên thì vào rặng Tần Lĩnh bắt hồ về cho đồ đệ mình luyện võ, là người nghỉ hưu rồi không nên quấy rấy cuộc sống bình tĩnh của ông ta.

Trong hoàng cung luôn có cao thủ, tựa hồ xuất hiện không ngớt, cũng không biết Lý Nhị kiếm đâu ra những cao thủ này, Vô Thiệt đi một cái là lập tức có Đoàn Hồng thay vào. Tên đó hình như thân thủ còn hơn Vô Thiệt vài phần, không lấy ra dùng, thực sự không phải với thân thủ siêu việt của hắn.Hoàng cung gần đây người ra người vào rất náo nhiệt, từng xe lễ vật được đưa vào hoàng cung, từng đội cung nữ được thưởng cho nhà này, nhà kia, Lão Trình cũng có hai nàng.

 

Lão già Lưu Chính Hội còn hứng thú tìm nữ nhân à? Đến đi còn chẳng vững nữa là. Thấy xe ngựa của ông ta vừa mang đi bốn cung nữ, trông không tệ, chưa tính là xinh đẹp tuyệt đỉnh, nhưng động lòng người là hình dung khá thỏa đáng, Lưu Chính Vũ hôm qua tiểu phúc bị trọng thương, lúc này cười dâm dật hối lộ nội thị, đoán chúng bốn cung nữ kia khó thoát khỏi lòng bàn tay của hắn.

- Vì sao nhà ta không có?

Vân Diệp hậm hực lẩm bẩm, mặc dù mang về nhất định là phiền toái lớn, nhưng người ta đều có, sao mình không có? Đây là một loại phân biệt đối xử.

- Diệp Tử, nếu ngươi muốn thì chỗ ta có tám cung nữ tuyệt sắc, lát nữa ta đưa tới nhà ngươi.

Lý Thừa Càn mặc long bào ngũ trảo lòe loẹt, trông như búp bê vải đứng sau Vân Diệp, đoán chừng đến một lúc rồi, nghe thấy Vân Diệp làu bàu thì chêm vào một câu:

- Bớt bày trò đi, ngươi đâu phải không biết tính khí Tân Nguyệt ra sao, cưới Na Mộ Nhật, cánh ta ta tím liền mấy ngày, nếu đưa liền về tám nàng, bà nương đó dám lập tức cứa cổ. Vì bình an lâu dài trong nhà, thôi thi hơn. Ta không cần, cũng không dám, nhưng ít ra cũng phải ban cho ta để ta từ chối chứ.

- Tính ngươi quá mềm, nếu ở Đông cung, Tô thị một câu cũng chẳng dám nói.Lý Thừa Càn ưỡn ngực lên, làm ra vẻ khí khái;

- Tô thị không dám nói, ta không tin Hầu thị cũng không dám nói. Nữ nhi nhà tướng quân đâu dễ chơi, quy củ nhà ngươi nhiều, nàng ta không dám làm càn, nhưng ngầm làm khó ngươi chắc không ít hà?

Hai người sóng vai đi vào hoàng cung, thường ngày không một ai dám ý kiến gì với hai người bọn họ, nhưng hôm nay cung vệ lại chặn hai người bọn họ, giở trò thô bỉ từ đầu tới chân một lượt mới cho đi.

Lý Thừa Càn tựa hồ biết trước, bị soát người cũng không phản đối, đứng im đó, Vân Diệp nhìn thấy tình hình đó, đành mặc kệ, trong hoàng cung luôn rất kỳ lạ, thi thoảng bỗng dưng thêm một số quy củ.

Đoàn Hồng luôn mang cái mặt tươi cười, nhưng nếu ngươi để ý kỹ sẽ phát hiện nụ cười của hắn chưa bao giờ thay đổi, vừa vặn lộ ra tám cái răng, môi cong lên luôn ở vị trí cố định, nhưng phối hợp với hai con mắt lạnh như băng, làm người ta có kích động muốn động thủ.

Lý Nhị không rảnh gặp Vân Diệp, ông ta đang tiếp kiến sứ tiết Cao Ly, nghe nội thị nói Vân Diệp muốn nhờ Đoàn Hồng đi trị bệnh cho huynh đệ của Lý Tịnh, nên rất rộng rãi đồng ý. Cáo biệt Lý Thừa Càn, nói với hắn khả năng Lý Tịnh sẽ tìm hắn kiếm chuyện, rồi tâm tình khoan khoái mang Đoàn Hồng rời cung.

Trong xe ngựa, Đoàn Hồng vẫn đứng, khom lưng, đầu chạm vào trần xe, mặc dù ngựa chạy rất nhanh, nhưng tên này chẳng lắc lư lấy một cái.

- Trong xe chỉ có hai chúng ta, ngươi không ngồi xuống được à? Nói chuyện với ngươi cứ phải ngửa cổ rất mệt.

- Nô tài cứ đứng là hơn, chẳng may có biến cố gì, nô tài chạy cũng nhanh hơn.

- Đi xem bệnh cho một bệnh nhân thì có nguy hiểm gì, ta lại không thể hại ngươi, ngồi xuống đi, chúng ta bàn xem phải xem bệnh ra sao, ngươi là chủ lực.

Đoàn Hồng thở dài:

- Hầu gia, trong nhà ngài có cao thủ như Vô Thiệt, vì sao nhất định kéo nô tài đi? Vị hòa thượng đó trước khi xuất gia là Cầu Nhiệm Khách danh tiếng lẫy lừng, nay đã tẩu hỏa nhập ma, người như thế, muốn nhớ lại chuyện trước kia, biện pháp tốt nhất là một trận kịch chiến, hoặc là một kích thích mạnh. Rõ ràng ngài lựa chọn cái trước, hẳn nô tài là tên quỷ xui xẻo phải đại chiến với tên điên chứ gì.

- Ngươi cũng biết chuyện này à? Hay quá, vừa rồi còn không biết phải nói với ngươi ra sao, giờ thì tiện rồi, ta thấy ngươi ở trong cung nhàn tới buồn chán, cho nên tìm ngươi hoạt động tốt, võ công tới tầm như ngươi, nhất định khó kiếm đối thủ, có cao thủ cho ngươi luyện thân thủ có gì không tốt, hiện ngươi nhất định cảm động lắm hả?

Vân Diệp ngạc nhiên khi Đoàn Hồng cũng biết biện pháp này, thật hiếm có, bất giác nhìn hắn bằng ánh mắt khác.

Chương 549: Quyết chiến

Tâm tư của Đoàn Hồng sớm bay đi xa rồi, nghĩ tới cảnh luyện công thời niên thiếu, trong lòng nổi lên cảm khái vô tận, luyện, luyện, luyện tới ngu ngốc không phải một hai người, sự đau đớn khi tách xương khớp không phải là con người có thể chịu được, muốn đánh thức tên điên kia trừ chiến đấu không còn cách nào khác, mình tham dự hai lần rồi, trong đó vai bị lõm một miếng, chính là do tên bạn ngốc cắn đi một miếng thịt.

Cố nhịn không gãi chỗ ngứa ở vai, trịnh trọng nói với Vân Diệp:

- Vân hầu, ngài đừng bảo nô tài nương tay, cao thủ chiến đấu, nếu không có niềm tin tất thắng sẽ chết chắc.

- Không sao, ta chuẩn bị trên đầu các ngươi một tấm lưới lớn, chỉ cần tới lúc không khống chế được, ta sẽ buông võng xuống, trói các ngươi lại, thế chẳng phải xong sao, yên tâm, ta có chuẩn bị rồi.

Đoàn Hồng nhìn khuôn mặt dửng dưng của Vân Diệp, làm sao yên tâm nổi, đành tự cầu phúc cho bản thân.

Tới Lý gia, trong đình ở hậu hoa viên, cự hán đang đối phó với một con dê nướng, vừa cắn vừa xé, dáng ăn thô bỉ, Hồng Phất Nữ ở bên hầu hạ, kiên nhẫn lau mỡ khoe miệng cho ông ta, đồng thời rót đầy rượu, trên mặt đất vò rượu rỗng vứt chỏng trơ, đúng là giá áo túi rượu...

Vân Diệp tới nay không thể quên cái giày ném vào mặt, y tắm ba lần vẫn thấy tởm, chỉ cần nhìn thấy Cầu Nhiệm Khách là lên cơn, gật đầu với Đoàn Hồng, tới trước mặt Hồng Phất Nữ, thi lễ nói:

- Vãn bối Vân Diệp, Vệ công lệnh vãn bối tới trị bệnh cho vị trưởng giả này, phu nhân thấy hiện bắt đầu được chưa?

Hồng Phất Nữ lo lắng nhìn Cầu Nhiệm Khách, lau nước mắt, đáp lễ lại Vân Diệp, mỉm cười nói:

- Trọng Kiên nhập ma quá sâu, ngu phu phụ không sao đánh thức được, đành nhờ Vân hầu dùng diệu pháp, bất kể thành bại ra sao, ngu phu phụ đều cảm kích bất tận.

Nói xong đứng đằng xa xem rốt cuộc Vân Diệp dùng cách gì đánh thức Cầu Nhiệm Khách.

Đoàn Hồng xách một vò rượu vào đình, khi đi qua chỗ Cầu Nhiệm Khách, một thanh chủy thù loang loáng âm thầm đâm vào sườn ông ta, Cầu Nhiệm Khách đang cắm đầu ăn ngã vội sang bên, nhưng vẫn chậm nửa bước, chùy thủ đã rạch một đường trên người.

Giận dữ phẫn nộ đan xen, đá bay bàn, làm rượu bánh các loại hoa quả trên bay bay như mưa về phía Đoàn Hồng, Đoàn Hồng rùn người, lăn tới dưới chân Cầu Nhiệm Khách, chùy thủ lại vung lên, chân đối thủ thêm một vết thương. Cầu Nhiệm Khách cứ như không có cảm giác, vung hai nắm đấm nện xuống, ông ta khỏe vô cùng, cú đấm mang tiếng gió rít xẹt qua tai Đoàn Hồng, né một đấm, không né được cái thứ hai, hai tay vắt chéo chống đỡ, bốp một cái Đoàn Hồng bay đi, còn chưa bay ra khỏi đình một tay móc vào cột, xoay một vòng lại lao Cầu Nhiệm Khách, trùy thủ đã ẩn sau khuỷu tay.

Cầu Nhiệm Khách lớn tiếng quát tháo, nắm đấm vù vù không rời chỗ yếu hại của Đoàn Hồng, đầu, ngực, sườn, bụng, chỉ cần trúng một cú, Vân Diệp cảm thấy nếu là mình thì chết là cái chắc, nhưng bất kể nắm đấm nhanh thế nào, Đoàn Hồng luôn né được, còn tạo thêm vết thương mới cho đối thủ.
Chẳng mấy chốc Cầu Nhiệm Khác toàn thân đãm máu tươi, khuôn mặt càng trở nên hung tợn, tốc độ nắm đấm ngày càng nhanh, cuối cùng Đoàn Hồng chậm mất một bước, tóc bị nắm đấm đánh tung, giỏi cho Đoàn Hồng, xoay cổ một cái, một thanh đao nhỏ trong tóc rít lên bắn về phía mi tâm Cầu Nhiệm Khách...

Vân Diệp khiếp vía, không ngờ chỉ trong khoảnh khắc cuộc chiến giữa họ lại thảm liệt như thế, Đoàn Hồng không nương tay, coi Cầu Nhiệm Khách thành đại địch sinh tử, Cầu Nhiệm Khách chiêu nào chiêu nấy lấy mạng người, chẳng hề khách khí.

Hồng Phất Nữ nhắm mắt lại, bà tuy biết Đoàn Hồng đã nương tay rồi, nhưng cuộc chiến quyết liệt như vậy nằm ngoài dự liệu của bà, vị huynh đệ kết nghĩa này của mình tính nóng như lửa, năm sưa sau khi tặng hết gia tài liền đem lão phó ra Nam Hải, không ngờ gặp lại thì đã vật còn người mất, mình mắc thứ bệnh ly kỳ, khi bệnh khi khỏe, không ngờ bái huynh cũng theo gót, an bài hôm nay có hữu hiệu hay không phải xem ông trời.

Nghĩ tới đó, bà quỳ xuống đất, hai tay chắp lại khẩn cầu trời cao phù hộ bái huynh của mình thoát đại nạn này, bà nguyện lấy thân thay thế.

Tiểu đao của Đoàn Hồng bị Cầu Nhiệm Khách ngậm trong miệng, phun trả lại Đoàn Hồng, thấy Đoàn Hồng lăn mình khỏi đình, vung nắm đấm to tướng gạt văng gỗ vụn trên đình rơi xuống, hung hăng đuổi theo.

Chân Đoàn Hồng di chuyển trên đất, ánh mắt không hề rời khỏi Cầu Nhiệm Khách, lưỡi dao sau khuỷu tay lúc ẩn lúc hiện, khi Cầu Nhiệm Khách sắp tới gần, người cuộn lại, lao vào lòng đối thủ, công phu đối chiến thẳng thắn hắn không bằng Cầu Nhiệm khách, chỉ có dựa vào tiểu xảo cận thân mới là sở trường.

Cầu Nhiệm Khách chẳng bận tâm, cánh tay dài chụp một cái, tóm lấy cánh tay Đoàn Hồng, cười hăng hắc kéo về sau, chuẩn bị xin một cánh tay của Đoàn Hồng.

Vân Diệp mở to mắt nhìn xem công phu "kê minh cẩu đạo" mà Vô Thiệt nói tới rốt cuộc là sao, chuyến này hẳn Cầu Nhiệm Khách gặp xui xẻo rồi.
Quả nhiên Cầu Nhiệm Khách cũng không ngờ cánh tay sắp bị vặn một vòng của Đoàn Hồng rõ ràng đã trật khớp vì sao còn có thể cầm dào đâm vào cổ mình, miễn cưỡng né chỗ yếu hại, con dao đâm ngay vào vai, rống lên một tiếng với Đoàn Hồng, chẳng ngờ kệ con dao đâm vào vai, lao thẳng mình xô vào Đoàn Hồng. Đoàn Hồng lách mình nấp sau cột hành lang to như bắp đùi, Cầu Nhiệm Khách chẳng né chẳng tránh, gồng mình, vai xô mạnh vào cột, rắc một cái, cột gãy làm đôi, hành lang tức thì sụp đổ, gạch ngói mang theo bụi mù mịt nhấn chìm cả hai.

Hồng Phất Nứ không để ý tới cuộc chiến bên này, bái huynh cả đời kiêu ngạo, nếu ông ta sống mơ mơ hồ hồ như thế, không bằng thống khoái chiến tử, thế coi như xứng đáng.

Vân Diệp kinh ngạc tới đút cả tay vào mồm, cắn ngón tay vươn dài cổ nhìn kỳ cảnh cả đời khó thấy một lần, trên thế giới không ngờ có siêu nhân thật.

Bụi chưa tan đã nghe thấy tiếng kêu dài truyền ra trong đống đổ nát, Cầu Nhiệm Khách như người khổng lồ, hai tay rung lên, đẩy văng gạch gỗ đè lên người, nhìn quanh tìm Đoàn Hồng, hận không thể đem kẻ làm mình bị thương băm vằm thành vạn mảnh.

Đang lúc tìm kiếm khắp nơi, Đoàn Hồng từ sâu trong hành lang lao ra, khi lướt qua bên người Cầu Nhiệm Khách, chùy thủ cắm vào đùi hắn, chọn vị trí cực chuẩn, không làm bị thương gân cốt nhưng cái chân đó đã mất đi tác dụng.

Đáng tiếc, khuỷu tay Cầu Nhiệm Khách cũng huých mạnh vào bụng hắn, lực mạnh đủ làm Đoàn Hồng gầy gò bay đi hơn một trượng, khi lật mình đứng dậy, Đoàn Hồng phun ra một ngụm máu.

Toàn thân máu me bụi đất, Cầu Nhiệm Khách từng bước đi ra khỏi đống đổ nát, bị phế một tay một chân, tên này vẫn dũng mãnh như sư tử, sát khí ngùn ngụt không giảm chút nào.

- Ngươi cũng là danh gia võ học một đời, trúng một khuỷu của lão tử mà không chết đúng là người đầu tiên, vừa rồi công phu tự tháo khớp thật ghê gớm, lão tử trúng hai đao cũng không oan, lại đây, cùng lão tử tái chiến ba trăm hiệp nữa.

Hồng Phất kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn Cầu Nhiệm Khách, loại lời này mới là điều ông ta nên nói, vừa định lên tiếng bị Vân Diệp ngăn lại, lấy y lấy từ trong lòng ra một cái bình nhỏ ném tới, miệng hô:

- Hay lắm, đại chiến đang hăng, sao có thể thiếu rượu, nào, uống một chén rồi tái chiến.

Cầu Nhiệm Khách vươn bàn tay to như cái quạt chộp lấy bình rượu, mở nút vải ra, ngửi thấy mùi rượu mê người ập vào mặt, lớn tiếng cười:

- Nhóc con nhà ngươi cũng không tệ, rượu ngon.

Nhìn Cầu Nhiệm Khách ngửa cổ uống rượu của Vân Diệp, sức lực toàn thân của Đoàn Hồng tản đi, nằm sóng soài trên mặt đất nghỉ ngơi, hắn không cho rằng Vân Diệp là người tốt, từ lần đầu tiên gặp Vân Diệp, hắn đã liệt cái tên này vào danh sách không thể qua lại.

Chương 550: Thúc ép

Hồng Phất gọi phó dịch đỡ Đoàn Hồng vào phòng nghỉ ngơi trước, đang định bảo người đỡ Cầu Nhiệm Khách thì phát hiện Vân Diệp ngồi bên cạnh ông ta, được hai phó dịch giúp đỡ, buộc một sợi tơ lên người bái huynh, quấn rất sít, còn rất chặt, chân tay cũng bị quấn kín luôn.

- Vân hầu vì sao làm thế thế, sợi tơ của ngài không buộc nổi bái huynh của ta đâu, bái huynh ta có sức ngàn quân, gân trâu không có tác dụng với huynh ấy, ngài làm thế chỉ như trò đùa, cởi ra đi, tránh lát nữa huynh ấy nổi giận gây bất lợi với ngài.

- Phu thê thẩm thẩm nói chuyện giống nhau, thổi phồng cho huynh đệ của mình cũng có hạn thôi chứ, vãn bối không tin, lát nữa lấy ba vạn cân đá đè lên người ông ta, xem ông ta có thể hất đá chạy ra không?

Vân Diệp rất ghét sự máu lạnh vừa rồi của Hồng Phất Nữ, bái huynh của bà muốn chết thì cứa cổ, nhảy sông, treo cổ đều là lựa chọn không tệ, chơi đời một chút thì làm toàn thân nổ tung mà chết cũng được, làm sao phải kéo theo Đoàn Hồng, trước đó nói rồi, Đoàn Hồng tới giúp, không phải kẻ thù, vừa rồi nếu như không có thuốc mê do Tôn Tư Mạc chế, nói không chừng Đoàn Hồng chết rồi. 

Tương lai Đoàn Hồng sẽ nối nghiệp Vô Thiệt, hiện đang ở thời kỳ bồi huấn, vô duyên vô cớ chết đi, tìm đâu ra cao thủ như thế, cao thủ trong bóng tối của Lý Nhị vô số, nhưng bày ra bên ngoài hiện chỉ có Đoàn Hồng, kiếm một người còn khổ hơn nhổ răng hổ, vì trị liệu cho một thẳng ngốc mà mất ở đây thì quá không đáng.

Hồng Phất Nữ bị câu nói của Vân Diệp làm nghẹn họng, không hiểu mình đắc tội với y ở chỗ nào, nhưng Đoàn Hồng được khiêng vào phòng khách thì biết rõ, sương giá trong mắt giảm đi một chút, điều chỉnh hô hấp của mình, chuẩn bị nghỉ ngơi.

Vết thương của Cầu Nhiệm Khách cũng băng bó xong, Hồng Phất Nữ thậm chí bất chấp tỵ hiềm đích thân lau mặt cho Cầu Nhiệm Khách, làm Vân Diệp hoài nghi quan hệ của ba người bọn họ, Lý Tịnh nói mình là lão đại, nhưng nghe cách Hồng Phất Nữ nói chuyện lại không giống, lẽ nào...

Xua đi suy nghĩ xấu xa trong đầu, trước tiên cho Cầu Nhiệm Khách đủ kích thích đã, vừa rồi đại chiến tựa hồ đầu Cầu Nhiệm Khách đỡ hơn một chút, nói không chừng trong này còn có công Trình Xử Mặc đập cho một ghế.

Mới cho Cầu Nhiệm Khách uống thuốc, Vân Diệp liền phát hiện gân cổ tay ông ta giật giật, bà nội nó, đây mới là dược nhân tốt nhất, sức đề kháng cao, chịu thuốc tốt, ý chí sinh tồn mạnh mẽ, hiếm có nhất là thể hình lớn, có thể dùng lượng thuốc lớn nhất, nếu như Tôn Tư Mạc thấy, nhất định vô cùng cao hứng, vấn đề là nếu mang tên này về thử nghiệm thuốc sẽ bị Lý Tịnh giết cả nhà, nghĩ thì thấy thôi là hơn.

- Tỉnh lại rồi thì nói đi, không cần thăm dò, hai người đối xử tốt với ngươi đã bị ta giết rồi, hiện giờ muốn lấy ngươi ra khai đao, thế nào, có cần cho ngươi chút thời gian nhớ lại quá khứ không? Tránh gặp diêm vương vẫn làm một con quỷ hồ đồ.

- Vô sỉ, ngươi là sỉ nhục của võ nhân, một khi lão tử thoán được sẽ bằm vằm ngươi.

Cầu Nhiệm Khác bị trói tới mức quay đầu cũng khó khăn, chỉ có thể nhìn nóc nhà nghiến răng nghiến lợi, vừa rồi ông ta đã thử, không biết thứ trói mình là cái gì, rất mảnh nhưng vô cùng dẻo dai, chỉ cần dùng sức một chút là cắt vào da thịt, cực kỳ ác độc.

- Sao, không muốn nghĩ à? Chỉ cần nói cho ta biết Bạch Ngọc Kinh ở đâu, ta sẽ bỏ qua những người chiếu cố ngươi, ngươi nghe đi, bọn chúng ở bên ngoài, có mấy nữ tử trông không tệ, lát nữa đem vào núi hưởng thụ một chút mới được.
- Một đám hạ nhân mà thôi, chẳng thể tính là người, ngươi muốn giết thì giết, liên quan chó gì tới lão tử.

- Ồ sai rồi, không chỉ hạ nhân, còn có hậu nhân của hai người đối xử tốt với ngươi, nghe nói bọn chúng là thân nhân của ngươi, ngươi không nhớ, nhưng bọn chúng nhớ, câu nói này của ngươi làm chết một đứa con của bọn chúng rồi.

Vân Diệp vừa rứt lời, bên ngoài truyền tới tiếng trẻ con khóc lóc cầu xin, chưa nói được mấy câu đã ngưng bặt, một mùi máu tanh tưởi bay vào.

Vân Diệp hít một hơi, tựa hồ rất hưởng thủ mùi máu, cười với Cầu Nhiệm Khách mặt thê thảm:

- Bạch Ngọc Kinh ở đâu? Vì sao ngươi biết, chẳng lẽ Điền Tương Tử nói với ngươi?

- Đầu lão tử bị trọng thương trong sóng gió, không nhớ nữa.

Cầu Nhiệm Khách gian nan trả lời:

- Không nhớ cũng không được, ngươi phải nhớ ra.Nói xong bê một tiểu cô nương trắng bóc đáng yêu đong đưa trước mặt Cầu Nhiệm Khách, cầm bàn tay tiểu cô nương chỉ có ba bốn tuổi này vuốt ve má ông ta, sau đó bế tiểu cô nương ra ngoài, tức thì nghe thấy tiếng tiểu cô nương khóc lớn.

- Súc sinh dừng tay, súc sinh, dừng tay cho lão tử.

Cầu Nhiệm Khách liều mạng vùng vẫy, sợi tơ thịt vào thịt, má tươi chảy ra theo sợi ta, ông ta mơ mơ hồ hồ quên mất quá khứ, nhưng cảm giác giống người thân không lừa ông ta, mình và hai người kia nhất định có liên quan, nói không chừng là người thân của mình, những người đó đều là vương vấn lớn nhất trong trái tim cô độc của ông ta, không nóng sao được.

Lại ngửi thấy mùi máu tanh, mặc sợi tơ làm bị thương, quay đầu sang nhìn thấy trên khay bạc đặt một cánh tay nhỏ mịn màng, bên trên đầm đìa máu, cái tay còn đang cử động. Mà tên thiếu niên ác ma kia đang ghé mũi ngửi, nước dãi chảy ra, tựa hồ rất muốn ăn.

Vân Diệp lau miệng, ngó sen hầm rưới lên đường loãng, mùi vị không tệ, gần một năm rồi mình không ăn thứ này, nhưng việc chính quan trọng hơn, không tin thế này còn không đánh thức ký ức của Cầu Nhiệm Khách, đương nhiên mình còn phải thêm một ít thứ vào mới được.

Quyến luyến nhìn cái đĩa, thứ này mà lạnh ăn không ngon, không biết mình có thể ăn món ngó xen nóng hôi hổi này trước khi Cầu Nhiệm Khách bại trận không?

Cầu Nhiệm Khách nhìn thấy ánh mắt thèm khát của khuôn mặt thanh tú kia với miếng thịt người, bất giác lông tóc dựng cả lên, đây gọi là yếu thì sợ mạnh, mạnh sợ kẻ liều mạng, nhưng ở trước mặt ác quý lấy thịt người làm đồ ăn đều không đáng nhắc tới, nếu như tay chân không bị trói, Cầu Nhiệm Khách không sợ đánh nhau với tên ác ma này, nhưng hiện giờ toàn thân bị trói chặt lên ván gỗ, thứ tơ mảnh kia không hiểu là thứ quái quỷ gì, không động đậy được, nên người là đao là thớt, ta là cá là thịt, chỉ biết thở dài.

- Giết ta đi, đừng hành hạ những phụ nữ trẻ nhỏ đó, nhắm vào lão tử đây này, nếu nhíu mày một cái lão tử không phải là hảo hán.

- Ta biết ngươi là hảo hán, cho nên mới không tìm ngươi, chuyện ngươi gặp Tiêu Dao Tử và một thiếu niên trên hoang nguyên vùng Lũng có còn ấn tượng không?

Cầu Nhiệm Khác rống lớn:

- Lão tử không nhớ, lão tử không nhớ, vừa rồi có chút manh mối, hình như nhớ ra lão tử là ai rồi, khốn kiếp, đừng quấy rầy suy nghĩ của lão tử.

- Không được, ngươi nghĩ thật kỹ đi, sau năm trước vào một buổi chiều mùa thu, ngươi tới hoang nguyên vùng Lũng, trên hoang nguyên có một căn nhà cỏ, một ông già tóc trắng chiêu đãi ngươi, một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi ngồi bên nghe các ngươi nói chuyện, ngươi nói ngươi biết Bạch Ngọc Kinh rồi, hỏi ông già đi ra sao, ông già không nói cho ngươi, ngươi bỏ lại một cái túi rồi đi mất, nói là bằng hữu của ông già đưa tới, ngươi không biết bên trong có cái gì, những chuyện này ngươi có nhớ không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau