ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 531 - Chương 535

Chương 531: Lại khiêu chiến đại môn (2)

Hơi thở nóng ấm từ cái miệng nho nhỏ gần như phả vào mặt, cơ thể mềm mại của mỹ nữ kề sát bên ngửi được u hương thoang thoảng, Vân Diệp lại phũ phàng nói:

- Đi lừa ma đi, Hi Mạt Đế Á có thể lập gia đình à? Còn cho ta cơ hội theo đuổi, có mà theo đuổi tới năm tám mươi tuổi thì cơ hội vẫn chỉ là cơ hội, từ việc nàng nắm ống tay áo, lấy mỹ sắc dụ dỗ ta mà vẫn khéo léo giữ khoảng cách không chạm vào ta mà xét, nàng không có chút thiện cảm nào với nam nhân, nam nhân ưu tú như ta nàng còn cố chịu đựng, nam nhân khác đoán chừng đến chết nàng cũng không thèm nhìn một cái. Có điều nàng yên tâm, chỗ nàng ở là biệt thự số mười chín, ba tầng, bên trong có phòng tắm, nước được dẫn tới nhà nàng, nếu nàng không muốn tự làm cơm, bỏ đi thức ăn của các nàng không phải để cho người ăn, mà để cho lợn ăn, ăn nhiều đậu còn đánh rắm, nàng tới nhà ăn thư viện mà ăn.

Hi Mạt Đế Á bị nhìn thấu tâm tư, ngồi thẳng lại: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Nói bậy, ngài thấy món ăn Ai Cập chưa, táo nấu, canh sữa, dê quay, cải xào, có món nào không ngon, món ăn Đại Đường cũng chưa chắc ra gì, chẳng qua là nhiều hương liệu xa xỉ.

- Thứ nàng ăn toàn là món ăn bách tính nghèo nhất Đại Đường, có chân gà gặm đã là năm mới rồi, học giả đáng thương, nàng chưa ăn trưa phải không, ta mời nàng ăn bữa cơm bình thường nhất của thư viện, cẩn thận nuốt cả lưỡi của nàng đó.

Hi Mạt Đế Á năm nay mới hai mươi ba tuổi, trước giờ được tùy tùng bao bóc rất tốt, chưa bao giờ chịu khổ, vẫn giữ tính ngây thơ của thiếu nữ, nghe Vân Diệp nói thế, bất giác lộ vẻ mong đợi.

Sự hùng tráng của thư viện khiến Hi Mạt Đế Á kinh ngạc, nói chỉ có thần miếu Nhã Điển ( Athens) là có thể sánh bằng, điều này làm Vân Diệp có thêm nhật thức về thói xấu nàng, đó là mạnh miệng, đến chết cũng không nhận sai.

- Thần miếu Nhã Điển trừ mấy cái cột, một cái bức tượng thì có cái gì, cùng lắm là có thể nói tới kiên cố, còn bị dùng như kho vàng, nàng lấy nó ra so với thư viện là xỉ nhục ta, vả lại thần miếu Nhã Điển không phải của Ai Cập, đừng lấy ra kể.

- Ngài quen thuốc đất nước chúng tôi quá nhỉ, vì sao ta lại chưa bao giờ biết sự tồn tại của ngài?

- Ta là hầu tước của Đại Đường, là thống soái hạm đội, là người sáng lập thư viện Ngọc Sơn, biết chuyện các nàng là đương nhiên, nàng chỉ là cô bé con nhốt mình trong phòng, không biết ta là tất nhiên.

Hi Mạt Đế Á nổi giận, lại bắt đầu phun ra một tràng tiếng Ai Cập, có nước bọt bắn cả lên mặt Vân Diệp, y phải đưa ống tay áo lên che, khó khăn lắm mới đợi được nàng bình tĩnh lại, phát hiện ra Vượng Tài đã kéo bọn họ tới đại môn thư viện.

- Vượng Tài, đây là đại môn, chúng ta phải vào từ cửa bên, sao quên rồi?

Vân Diệp vỗ mông Vượng Tài một cái, làm Vượng Tài cực kỳ miễn cưỡng đi sang cửa bên.

- Tối qua ta học một số lễ nghi từ Yểu Nương, chỉ có quý khách mới được đi qua đại môn, chả lẽ ta không đủ tôn quý? Vì sao là giáo thụ lại không được đi đại môn, ngài phân biệt đối xử, không tôn trọng học thức phương tây, dừng lại, ta phải đi vào bằng đại môn.

Vân Diệp thở dài, đành bảo Vượng Tài dừng lại, nếu không nữ nhân điên này sẽ nhảy từ xe xuống, tự chuốc khổ vào thân thì tùy.

Vân Diệp ngồi ở lán trước đại môn đợi Hi Mạt Đế Á đi ra, không cần nhiều thời gian, một chén trà là đủ.

Quả nhiên Hi Mạt Đế Á hầm hầm đi vào từ bên phải, lại ra từ bên trái, phẫn nộ nói với Vân Diệp:- Có ai lại đi làm mê cung ở cửa không, chẳng lẽ bên trong có con nhân ngưu ăn thịt người trong đó?

- Tên khốn nàng nói là ta đó, thứ này là sản vật sau khi hai người đánh cược, hiện giờ mê cung đứng yên, ta không bảo bọn họ phát động cơ quan, nếu không nàng đã thành thi thể, bị tạp dịch kéo ra chôn dưới gốc mai rồi.

Vân Diệp cực kỳ bất lương chế nhạo Hi Mạt Đế Á, nữ nhân này lúc nào cũng hếch mặt lên, không biết khiêm tốn làm sao vào thư viện làm lão sư được, phải biết rằng Lý Cương, Ngọc Sơn, Nguyên Chương, Ly Thạch đều là bậc tông sư, công sự với một nữ nhân, thì nàng phải có tính cách gần hoàn mỹ.

- Có ai qua được không? Ta nói là dưới tình huống không biết gì cả.

Vân Diệp chỉ mũi bản thân:

- Tại hạ làm được, mất một tuần hương, nàng thì quên đi, ta không định để nàng ăn ngủ ở đây, với một nữ sĩ mà nó điều đó là vô đạo đức.

- Bằng vào cái gì mà ngươi vào được, ta lại không thể, chẳng qua là có vài biến hóa, chỉ cần nó không thay đổi, thế nào ta cũng tìm được đường chính xác, vừa rồi ta đã tìm được manh mối, cho ta chút thời gian, nhất đinh sẽ tự đi qua được đại môn, phải rồi, nếu ta đi qua được, sẽ có đãi ngộ thế nào?

Đến Trình Xử Mặc cũng nói tìm được manh mối nữa là, Vân Diệp nói với vẻ rất thiếu tin tưởng:

- Chuông lớn của thư viện sẽ gõ mười hai tiếng, tất cả tiên sinh và học sinh sẽ ra chúc mừng, nếu như nàng muốn, đây là cách nhanh nhất hòa nhập vào thư viện.

- Vậy ta sẽ phá giải mê cung này, ngài chuẩn bị đồ ăn cho ta, mê cung này hơi khó.Vân Diệp bảo gác cửa đi tới nhà ăn lấy đồ ăn, mình thì nằm xuống lán lười nhác nói:

- Thức ăn sắp tới rồi, có cả đồ uống, ta ngủ một giấc, khôn phá giải được thì đánh thức ta, chúng ta vào từ cửa bên.

Kệ Hi Mạt Đế Á, Vân Diệp leo lên cái giường trúc ngủ khì, hôm nay ngủ chưa đẫy mắt.

Khi cái nắng cuối thu hoành hành Quan Trung, được ngủ một giấc trong gió mát hiu hiu thổi khoan khoái nhường nào, tỉnh lại, toàn thân đầy mồ hôi, tới sông Đông Dương khoan khoái tắm một cái, mặc quần áo Hoàng Thử đưa tới, lấy một bát rượu nếp ướp đã, vừa uống vừa tới đại môn xem biểu hiện của Hi Mạt Đế Á.

Tóc dính mồ hôi bết vào đầu, toàn thân bụi đất, Hi Mạt Đế Á ngồi ở đại môn nhét bánh bao vào mồm, móng tay sơn đỏ dính toàn đất, chẳng còn chút ưu nhã nào nữa, bộ dạng đáng thương, tiểu thị nữ của nàng ra sức quạt mát. Hi Mạt Đế Á thấy Vân Diệp từ xa đi tới, nhét bánh bao vào một, lại lần nữa quật cường đi vào đại môn.

Hoàng Thử bê chậu đi sau Vân Diệp nói:

- Hầu gia, nữ nhân người Hồ này điên rồi à? Đại môn thư viện nếu ái cũng qua được thì đã chẳng đứng đầu ba khó khăn của thư viện.

- Ồ, cách nói này có từ bao giờ, sao ta không biết.

- Cổng của thư viện, văn của Nguyên Chương, chân thối của học sinh, chính ba thứ này, tiểu nhân cũng chỉ nghe học sinh tới quán nói thôi, kỳ thực đại môn không cần nói, không việc gì tự chuốc khổ vào thân làm chi, đại môn có trở ngại tới ai đâu.

- Nguyên Chương tiên sinh gần đây cùng Nhan gia nghiên cứu vỏ rùa, nghe nói đã nhận ra hai chữ, lần trước nửa đem còn goi tiểu nhân dậy, nói là muốn uống rượu ăn mừng, bảo bà nương tiểu nhân làm vài món ngon miệng. Nguyên Chương tiên sinh rất hài lòng với hai chữ Thử Lâu, tiên sinh Nhan gia cho rằng có ý rắn chuột một ổ gì gì đó, tên xui xẻo, vì sao người có đại học vấn như Nguyên Chương tiên sinh lại vui mừng như thế? Tiểu nhân không hiểu, tóm lại là họ uống rượu suốt cả đêm.

- Hầu gia cũng biết đó, đám tiểu tử đá bóng suốt ngày, mà hè không biết đá bóng xong ra sông tắm, bảo mệt rồi về ngủ, hầu gia tưởng tượng xem con người còn sống nổi trong phòng đó không? Tiểu nhân nghĩ có nên mở chỗ tắm rửa không? Còn kiếm vài người phục vụ, hầu gia nói kiếm tiền được không?

Vân Diệp gật đầu:

- Chỉ cần nhà tắm của ngươi không có nữ nhân là được, nếu ngươi dám lấy nữ nhân hầu hạ, ta sẽ đánh gãy chân ngươi, không phải dọa, trong thư viện tám phần là con cái nhà giàu, ngươi bảo bọn họ mua phiếu tháng, kiểu mua một lần dùng cả tháng ấy, làm ăn sẽ thịnh vượng, tới mấy nghìn người mà.

- Vậy bán luôn phiếu năm, bán từ lúc vào thư viện, mua một lần bốn năm cho xong, tiểu nhân cho rằng họ không bận tâm tới chút tiền đó đâu.

Nhìn Hoàng Thử, tên khốn này giờ cũng tinh ra phết, đại học đời sau có người làm thế, kiếm không ít tiền, nhất là tắm rửa cắt tóc.

Chương 532: Bao dung như biển

Hi Mạt Đế Á lại lần nữa uổng công vô ích, tay có thêm rất nhiều vết xước, tờ giấy trong tay có rất nhiều nét vẽ, tiểu thị nữ dìu nàng tới lán, thấy rượu nếp trong chậu của Hoàng Thử, bảo thị nữ đưa cho, không cả dùng bát, bê cả chậu uống, uống xong lấy tay áo lau miệng, nói với Vân Diệp:

- Ta tìm được khiếu quyết rồi, tên khốn nào đó đem hình học không gian ứng dụng vào đây, góc nghiêng làm thành mặt phẳng, mặt phẳng làm thành góc nghiên, lại lợi dụng đặc tính hai chân người không bằng nhau, cố ý mê hoặc người ta.

Nói xong giơ chân lên, Vân Diệp lúc này mới phát hiện Hi Mạt Đế Á buộc một phiến gỗ vào chân, chả trách vừa rồi thấy nàng đi tập tễnh.

- Làm ngược lại toàn bộ mới tới được đại môn, số trên đó là ai làm? Chín số có bao nhiêu cách sắp xếp không phải ngài không biết, làm như vậy không phải khảo nghiệm học thức, mà là thể lực, ta di chuyển một số cũng tốn rất nhiều sức lực mới làm nó chuyển động, kẻ thiết kế thứ này là đồ vô sỉ.

- Vốn nhẹ nhàng lắm, về sau có một học sinh thông minh cho rằng vào mê trận toàn loại nhàn rỗi không biết làm gì, tinh lực quá dư thừa dẫn tới hành động vô nghĩa, cho nên bỏ hệ thống trợ lực đi, lại còn nối với hệ thống thủy lực, chỉ cần di chuyển một số, là vừa mới đổ một thùng nước vào máng, dùng tưới hoa.

- Bây giờ ta tìm tùy tùng chuyển sổ, cùng lắm là một đêm sẽ tìm ra quy luật, ngài đợi gõ chuông để toàn bộ người trong học viện ra nghênh tiếp ta đi. À phải, buổi tối ta vẫn muốn ăn bánh bao, ngon lắm, làm nhiều vào, nhà ta gần hai mươi người, lập tức bảo người mang tới lầu số mười chín, ta muốn về tắm rửa, ăn uống, nghỉ ngơi.

Vân Diệp phất tay, phó dịch Vân gia chạy tới, theo mệnh lệnh hầu gia đưa Hi Mạt Đế Á nhếch nhác về nơi ở của mình.

- Hầu gia, nữ nhân Hồ tử này bản lĩnh không nhỏ, tìm được cả cửa chắn, ngài có biết lai lịch của ả không?

Hoàng Thử quyến luyến nhìn Hi Mạt Đế Á đi xa, mê mẩn vóc người đầy đặn của nàng.

- Đừng nằm mơ giữa ban ngày, mấy đồng tiền của ngươi không mua được nữ nhân đó đâu, nàng ta sắp thành tiên sinh của thư viện rồi, tới dạy toán học và thuật cơ quan, nói không chừng còn có thổ ngữ của họ, người ta là khách dự lễ của bệ hạ, thu lại sắc tâm của ngươi đi, mới có ít tiền đã bắt đầu nhăm nhe nữ nhân khác, không sợ bà nương của ngươi nửa đêm thiến mất à?

Hoàng Thử kêu oan:
- Hầu gia nói đi đâu thế, tiểu nhân chỉ thấy nữ nhân người Hồ đó xinh đẹp, nhìn thêm vài cái là thôi, làm gì có tâm tư nào khác. Ngài nói chúng ta học thổ ngữ của họ? Có cần không? Chắc không có ai học đâu.

- Không học cũng phải học, nếu không học, sau này làm sao tới đó kiếm tiền? Đồ chúng ta làm ra ngày một nhiều, phải có nơi bán, mấy năm trước lưu ly giá cao thế nào, giờ tới ngươi cũng dùng đựng rượu rồi đó thôi.

Hoàng Thử trầm tư gật đầu, thấy hầu gia nói rất có lý, cái thời lấy một cái chén đi đổi được bốn năm con bảo mã đã qua rồi, nghe nói người Cao Ly vì chuyện này chém đầu rất nhiều quyền quý, cứ tiếp tục thế này không hay, học thổ ngữ mới tới chỗ thổ nhân xa xôi kiếm tiền được, không chừng cái chén lưu ly lại có giá như cũ.

Về thư viện thấy mấy vị lão nhân đang ngồi uống trà, câu đầu tiên của Vân Diệp là ngày mai rất có khả năng có một học giả phương tây dựa vào trí tuệ của mình vượt qua mê trận, muốn mọi người cùng nghênh tiếp.

- Ồ, thư viện ta sắp có một thêm một vị tiên sinh giỏi, vượt qua được mê trận phải có kiến thức nhất định với toàn học và cơ quan, cao nhân như thế phải hoan nghênh long trọng.

Lý Cương tiên sinh luôn hoan nghênh tiên sinh mới tới thư viện, tiền đề là không làm hỏng đệ tử, nếu không ông không nể nang gì hết, lão tiên sinh giờ tuổi đã cao, thi thoảng giảng một hai buổi, đa phận thời gian là được phó nhân đẩy dạo quanh thư viện, đi lâu như thế mà không thấy ông chán.

Nhìn thấy học sinh chăm chỉ là thích, thấy học sinh nghịch ngợm cũng thích, nhìn thấy học sinh bị phạt thì thương, đã nhiều lần nói với Hồng Thành, đừng gây áp lực thái quá với trẻ nhỏ, đều là trẻ ngoan hiếm có, giáo dục vài lần là thay đổi, không cần đắp giả sơn suốt như thế, lần trước thấy Hồng Thành đá học sinh, lão tiên sinh nổi giận bảo phó nhân đẩy xe lăn truy sát Hồng Thành, đến khi lấy gậy đánh đầu Hồng Thành xưng vù mới thôi.Kết quả việc làm này là khiến đám học sinh càng thêm ngang bướng, trước mặt Lý Cương cung kính tuyệt đối, trong thư viện có thể thường xuyên nhìn thấy một đám học sinh vây quanh xe lăn nghe giảng đạo lý, hoặc là một đám khiêng xe lăng, cười hì hà đưa lão tiên sinh xem đá bóng.

- Nhưng tiên sinh mới là một nữ tử trẻ.

Vân Diệp ném lựu đạn vào đám lão già, muốn xem vẻ mặt kinh hãi của bọn họ, có lẽ mấy người sẽ chửi mắng té tát, nói mấy câu nữ nhân mà đòi dạy học, chuyện hoang đường, y cũng chuẩn bị sẵn lời lẽ thuyết phục rồi.

- Ngươi xác định nữ tử đó một mình phá giải mê trận?

Nguyên Chương chỉ hỏi đúng một câu đó, những người khác sắc mặt như thường, Vân Diệp bấy giờ mới nhớ ra mấy vị này còn nhìn thấu hồng trần hơn cả cao tăng, với bọn họ mà nói, học vấn mới là vị trí hàng đầu, còn vật mang học vấn là khô lâu cũng được, hồng phấn cũng xong, chỉ là chi tiết nhỏ, không cần nghĩ nhiều.

Nghĩ tới đó Vân Diệp đem bi kịch của Hi Mạt Đế Á kể cho mấy vị tiên sinh nghe, nghe xong mấy vị đều thở dài, Lý Cương vỗ đùi nói: xem tại TruyenFull.vn

- Học vấn xưa nay truyền bá chẳng bao giờ thuận lợi, có học vấn là có nghi vấn, có nghi vấn là có phân tranh, nhận thức của mỗi người với thế giới không giống nhau, cái nhìn với sự vật cũng khác, làm cho thế giới này học phái vô vàn, Không Tử cũng có lúc phải giết Thiếu Chính Mão, nói gì tới người khác, đứa bé này vào thư viện, các ngươi chiếu cố nhiều một chút, con bé tội nghiệp chịu nhiều đau khổ lắm rồi, nếu như phương tây không dung được nó, vậy hãy để nó nghiên cứu học vấn ở thư viện đi, xem xem nó có thể phát triển học phái thuộc về mình không, lão phu cũng muốn thấy học thức phương tây đâm chồi nảy lộc ở Đại Đường.

Chính vì có người tấm lòng bao la như biển giống Lý Cương, có vị trưởng giả đức cao như núi lèo lái, mới khiến thư viện không đi vào ngã rẽ, mấy năm phát triển mau chóng mà không để lại di chứng.

Nguyên Chương tiên sinh là người kế nhiệm Lý Cương tiên sinh tất nhiên không hẹp hòi, chuyên môn an bài tạp dịch treo đầy đèn lồng trong mê trận, còn để lại vài binh sĩ thủ vệ, nhà ăn thư viện còn chuyên môn phái người hỏi hỏi có cần làm thức ăn gì đặc biệt không.

Hứa Kính Tông chưa bao giờ bỏ qua cơ hội quan tâm tới người đến sau, chuyên môn tới hàn huyên, vẻ đẹp của Hi Mạt Đế Á làm hắn thất thần trong chốc lát, nhưng Lão Hứa vẫn thể hiện rất tốt phong độ của mình, cười nói với Hi Mạt Đế Á vài câu, rồi nói không quấy rầy nàng nghiên cứu học vấn nữa, quay đi bước vào bóng tối, tuy đứng sau gốc cây nhìn mông Hi Mạt Đế Á chảy nước giãi rất mất mặt, nhưng bước ra ngoài ánh sáng lại khôi phục bộ dạng hiền hòa dễ gần. Mấy học sinh xem náo nhiệt chứng kiến nhan sắc điên đảo của nàng, cùng về thư viện, bàn bạc xem có nên tới Trường An mua thị thiếp người Hồ hay không.

Chương 533: Mỹ nữ lão sư

Hi Mạt Đế Á lại lần nữa uổng công vô ích, tay có thêm rất nhiều vết xước, tờ giấy trong tay có rất nhiều nét vẽ, tiểu thị nữ dìu nàng tới lán, thấy rượu nếp trong chậu của Hoàng Thử, bảo thị nữ đưa cho, không cả dùng bát, bê cả chậu uống, uống xong lấy tay áo lau miệng, nói với Vân Diệp:

- Ta tìm được khiếu quyết rồi, tên khốn nào đó đem hình học không gian ứng dụng vào đây, góc nghiêng làm thành mặt phẳng, mặt phẳng làm thành góc nghiên, lại lợi dụng đặc tính hai chân người không bằng nhau, cố ý mê hoặc người ta.

Nói xong giơ chân lên, Vân Diệp lúc này mới phát hiện Hi Mạt Đế Á buộc một phiến gỗ vào chân, chả trách vừa rồi thấy nàng đi tập tễnh.

- Làm ngược lại toàn bộ mới tới được đại môn, số trên đó là ai làm? Chín số có bao nhiêu cách sắp xếp không phải ngài không biết, làm như vậy không phải khảo nghiệm học thức, mà là thể lực, ta di chuyển một số cũng tốn rất nhiều sức lực mới làm nó chuyển động, kẻ thiết kế thứ này là đồ vô sỉ.

- Vốn nhẹ nhàng lắm, về sau có một học sinh thông minh cho rằng vào mê trận toàn loại nhàn rỗi không biết làm gì, tinh lực quá dư thừa dẫn tới hành động vô nghĩa, cho nên bỏ hệ thống trợ lực đi, lại còn nối với hệ thống thủy lực, chỉ cần di chuyển một số, là vừa mới đổ một thùng nước vào máng, dùng tưới hoa.

- Bây giờ ta tìm tùy tùng chuyển sổ, cùng lắm là một đêm sẽ tìm ra quy luật, ngài đợi gõ chuông để toàn bộ người trong học viện ra nghênh tiếp ta đi. À phải, buổi tối ta vẫn muốn ăn bánh bao, ngon lắm, làm nhiều vào, nhà ta gần hai mươi người, lập tức bảo người mang tới lầu số mười chín, ta muốn về tắm rửa, ăn uống, nghỉ ngơi.

Vân Diệp phất tay, phó dịch Vân gia chạy tới, theo mệnh lệnh hầu gia đưa Hi Mạt Đế Á nhếch nhác về nơi ở của mình.

- Hầu gia, nữ nhân Hồ tử này bản lĩnh không nhỏ, tìm được cả cửa chắn, ngài có biết lai lịch của ả không?

Hoàng Thử quyến luyến nhìn Hi Mạt Đế Á đi xa, mê mẩn vóc người đầy đặn của nàng.

- Đừng nằm mơ giữa ban ngày, mấy đồng tiền của ngươi không mua được nữ nhân đó đâu, nàng ta sắp thành tiên sinh của thư viện rồi, tới dạy toán học và thuật cơ quan, nói không chừng còn có thổ ngữ của họ, người ta là khách dự lễ của bệ hạ, thu lại sắc tâm của ngươi đi, mới có ít tiền đã bắt đầu nhăm nhe nữ nhân khác, không sợ bà nương của ngươi nửa đêm thiến mất à?

Hoàng Thử kêu oan:
- Hầu gia nói đi đâu thế, tiểu nhân chỉ thấy nữ nhân người Hồ đó xinh đẹp, nhìn thêm vài cái là thôi, làm gì có tâm tư nào khác. Ngài nói chúng ta học thổ ngữ của họ? Có cần không? Chắc không có ai học đâu.

- Không học cũng phải học, nếu không học, sau này làm sao tới đó kiếm tiền? Đồ chúng ta làm ra ngày một nhiều, phải có nơi bán, mấy năm trước lưu ly giá cao thế nào, giờ tới ngươi cũng dùng đựng rượu rồi đó thôi.

Hoàng Thử trầm tư gật đầu, thấy hầu gia nói rất có lý, cái thời lấy một cái chén đi đổi được bốn năm con bảo mã đã qua rồi, nghe nói người Cao Ly vì chuyện này chém đầu rất nhiều quyền quý, cứ tiếp tục thế này không hay, học thổ ngữ mới tới chỗ thổ nhân xa xôi kiếm tiền được, không chừng cái chén lưu ly lại có giá như cũ.

Về thư viện thấy mấy vị lão nhân đang ngồi uống trà, câu đầu tiên của Vân Diệp là ngày mai rất có khả năng có một học giả phương tây dựa vào trí tuệ của mình vượt qua mê trận, muốn mọi người cùng nghênh tiếp.

- Ồ, thư viện ta sắp có một thêm một vị tiên sinh giỏi, vượt qua được mê trận phải có kiến thức nhất định với toàn học và cơ quan, cao nhân như thế phải hoan nghênh long trọng.

Lý Cương tiên sinh luôn hoan nghênh tiên sinh mới tới thư viện, tiền đề là không làm hỏng đệ tử, nếu không ông không nể nang gì hết, lão tiên sinh giờ tuổi đã cao, thi thoảng giảng một hai buổi, đa phận thời gian là được phó nhân đẩy dạo quanh thư viện, đi lâu như thế mà không thấy ông chán.

Nhìn thấy học sinh chăm chỉ là thích, thấy học sinh nghịch ngợm cũng thích, nhìn thấy học sinh bị phạt thì thương, đã nhiều lần nói với Hồng Thành, đừng gây áp lực thái quá với trẻ nhỏ, đều là trẻ ngoan hiếm có, giáo dục vài lần là thay đổi, không cần đắp giả sơn suốt như thế, lần trước thấy Hồng Thành đá học sinh, lão tiên sinh nổi giận bảo phó nhân đẩy xe lăn truy sát Hồng Thành, đến khi lấy gậy đánh đầu Hồng Thành xưng vù mới thôi.Kết quả việc làm này là khiến đám học sinh càng thêm ngang bướng, trước mặt Lý Cương cung kính tuyệt đối, trong thư viện có thể thường xuyên nhìn thấy một đám học sinh vây quanh xe lăn nghe giảng đạo lý, hoặc là một đám khiêng xe lăng, cười hì hà đưa lão tiên sinh xem đá bóng.

- Nhưng tiên sinh mới là một nữ tử trẻ.

Vân Diệp ném lựu đạn vào đám lão già, muốn xem vẻ mặt kinh hãi của bọn họ, có lẽ mấy người sẽ chửi mắng té tát, nói mấy câu nữ nhân mà đòi dạy học, chuyện hoang đường, y cũng chuẩn bị sẵn lời lẽ thuyết phục rồi.

- Ngươi xác định nữ tử đó một mình phá giải mê trận?

Nguyên Chương chỉ hỏi đúng một câu đó, những người khác sắc mặt như thường, Vân Diệp bấy giờ mới nhớ ra mấy vị này còn nhìn thấu hồng trần hơn cả cao tăng, với bọn họ mà nói, học vấn mới là vị trí hàng đầu, còn vật mang học vấn là khô lâu cũng được, hồng phấn cũng xong, chỉ là chi tiết nhỏ, không cần nghĩ nhiều.

Nghĩ tới đó Vân Diệp đem bi kịch của Hi Mạt Đế Á kể cho mấy vị tiên sinh nghe, nghe xong mấy vị đều thở dài, Lý Cương vỗ đùi nói: xem tại TruyenFull.vn

- Học vấn xưa nay truyền bá chẳng bao giờ thuận lợi, có học vấn là có nghi vấn, có nghi vấn là có phân tranh, nhận thức của mỗi người với thế giới không giống nhau, cái nhìn với sự vật cũng khác, làm cho thế giới này học phái vô vàn, Không Tử cũng có lúc phải giết Thiếu Chính Mão, nói gì tới người khác, đứa bé này vào thư viện, các ngươi chiếu cố nhiều một chút, con bé tội nghiệp chịu nhiều đau khổ lắm rồi, nếu như phương tây không dung được nó, vậy hãy để nó nghiên cứu học vấn ở thư viện đi, xem xem nó có thể phát triển học phái thuộc về mình không, lão phu cũng muốn thấy học thức phương tây đâm chồi nảy lộc ở Đại Đường.

Chính vì có người tấm lòng bao la như biển giống Lý Cương, có vị trưởng giả đức cao như núi lèo lái, mới khiến thư viện không đi vào ngã rẽ, mấy năm phát triển mau chóng mà không để lại di chứng.

Nguyên Chương tiên sinh là người kế nhiệm Lý Cương tiên sinh tất nhiên không hẹp hòi, chuyên môn an bài tạp dịch treo đầy đèn lồng trong mê trận, còn để lại vài binh sĩ thủ vệ, nhà ăn thư viện còn chuyên môn phái người hỏi hỏi có cần làm thức ăn gì đặc biệt không.

Hứa Kính Tông chưa bao giờ bỏ qua cơ hội quan tâm tới người đến sau, chuyên môn tới hàn huyên, vẻ đẹp của Hi Mạt Đế Á làm hắn thất thần trong chốc lát, nhưng Lão Hứa vẫn thể hiện rất tốt phong độ của mình, cười nói với Hi Mạt Đế Á vài câu, rồi nói không quấy rầy nàng nghiên cứu học vấn nữa, quay đi bước vào bóng tối, tuy đứng sau gốc cây nhìn mông Hi Mạt Đế Á chảy nước giãi rất mất mặt, nhưng bước ra ngoài ánh sáng lại khôi phục bộ dạng hiền hòa dễ gần. Mấy học sinh xem náo nhiệt chứng kiến nhan sắc điên đảo của nàng, cùng về thư viện, bàn bạc xem có nên tới Trường An mua thị thiếp người Hồ hay không.

Chương 534: Báo ứng

Tắm rửa một phen, thay y phục, Hi Mạt Đế Á lại thành xinh đẹp mê đắm lòng người, mỗi một cử động mỗi một ánh mắt một nụ cười đều mang theo ma lực, làm đám tiểu nam sinh của thư viện kẻ nào kẻ nấy thần hồn điên đảo, tranh nhau dẫn đường cho Hi Mạt Đế Á, tham quan thư viện không cần tới Vân Diệp nữa rồi, đám khốn kia sẽ đem điều mình biết nói hết cho mỹ nữ lão sư, nếu như lão sư muốn hỏi tổ tông mười tám đời của hắn, chắc cũng không có vấn đề.

Đi hết tất cả mọi ngơi rồi, chỉ có một căn phòng hẻo lánh không ai đưa Hi Mạt Đế Á tới tham quam, Hi Mạt Đế Á tò mò vừa mới thò đầu vào cửa sổ, một thanh đao sáng loáng dí sát vào mặt, không biết là lớn gan hay là vờ trẫn định, Hi Mạt Đế Á hỏi nam tử cao lớn trong phòng:

- Ta là lão sư mới tới, ngươi có thể cho ta biết ngươi đang làm gì không?

Căn phòng bị mô hình chiếm cứ phần lớn, có núi cao, có bình nguyên, có biển rộng màu lam, còn có một dòng sông chảy xuyên qua, trên mặt sông còn có mô hình chiếc thuyền nhỏ trên sông, ngoài ra còn có một thiếu niên không ngừng thêm cát vào sông, thật lạ, hắn luôn cân cát xong mới cho vào, thấy Hi Mạt Đế Á nhìn mình, hắn cười ngượng ngùng rồi tiếp tục công việc.

Nam tử cao lớn thô bạo đẩy nàng ra, sau đó đóng sầm cửa sổ lại, không thèm để ý tới nàng.

Học sinh bên cạnh vội giải thích:

- Tiên sinh đừng giận, hắn là thế đấy, hắn muốn mở một kênh đào giữa Hoàng Hà và biển lớn, các chuyện khác đã chuẩn bị xong cả rồi, chỉ có cát là kẻ địch lớn nhất, vì trong nước sông có phù sa, mà đoạn sông này nước chảy chậm, có phù sa lắng xuống, chẳng cần bao năm, đường sông sẽ ứ tắc, cho nên hắn mới nóng nảy, tiên sinh đừng trách.

Hi Mạt Đế Á nói với học sinh:

- Người như thế mới đáng tôn kính, hắn tập trung toàn bộ tinh thần vào công việc, quên thế giới bên ngoài, ta tin hắn sẽ tìm được biện pháp giải quyết, chúng ta không nên làm phiền hắn.

- Tiên sinh, đệ tử dẫn tiên sinh đi tham quan xương cự long, và xương cá lớn, đó mới là nơi đáng tham quan nhất của thư viện.

Khỏi nói hắn là kẻ chuyên nghiên cứu hai thứ đó, nhưng có tên khác phản đối ngay:

- Nói bậy, đồ thư quán mới là tinh hoa của thư viện, thư viện của chúng ta nhiều sách hàng đầu thiên hạ, thời gian qua lại in rất nhiều, Lý Cương tiên sinh nói đó mới là bảo bối của thư viện.

- Đều không phải, hồ điệp quán mới là nơi tiên sinh nên đi, tiêu bản hồ điệp ở đó có hơn ba trăm loại, đệ tử về quê Việt châu chuyên môn bắt bốn loại, tiên sinh nên tới đó xem.

- Nới vớ vẩn, tiên sinh là danh gia toán học, sao cũng phải tới hậu sơn xem mô hình của Lý Thái mới đúng, hắn tự xưng là thiên tài toán học, tiên sinh đi đả kích sự kiêu ngạo của hắn mới đúng.

- Thiên tài, ngươi nói thiên tài toán học à?Hi Mạt Đế Ấ mỉm cười hỏi tên học sinh kích động kia:

Sau khi biết Lý Thái là tên thiên tài hãm hại mình, Hi Mạt Đế Á thấy uy vọng lão sư của mình phải dựng lên từ cái gai này, sau khi thỉnh giáo Vân Diệp hậu quả đắc tội với thân vương, liền hớn hở đi chuẩn bị hành động.

Thì ra thế giới này có chuyện hay như thế, ở cái quốc gia này, lão sư có thể áp chết thân vương, dù đánh cũng không có chút rắc rối nào, hoàng đế sẽ chỉ xử phạt nhi tử của mình, Đại Đường đúng là thiên đường của lão sư.

Hi Mạt Đế Á tiên sinh lệnh Lý Thái tới văn phòng của mình, nói phương diện tính toán mật độ Lý Thái có sai sót nhỏ phải giải quyết, nghe thấy lão sư định khiêu chiến sở trường của mình, Lý Thái vội vàng chạy tới, chuẩn bị đợi tiên sinh nói sai ở đâu sẽ nhạo báng một phen, sau đó ung dung bỏ đi. Vân Diệp nói, ở phương diện tính toán mật độ, mình có quyền uy tuyệt đối, nay quyền uy bị nghi vấn, sao chấp nhận được?

Vừa mới tới dưới tiểu lâu của tiên sinh, một chậu nước lạnh từ trên trời đổ xuống, làm Lý Thái ướt từ đầu tới chân, trời nóng dội nước lạnh đã là cái gì, nhưng trong nước thêm đá thì là chuyện khác, Lý Thái kêu thảm định mở miệng chửi thì khuôn mặt của Hi Mạt Đế Á xuất hiện ở ban công, kinh ngạc nói:

- Ngươi có sao không? Ta đang thí nghiệm mật độ mà ngươi nói, chẳng may hất đổ nước, có làm ướt ngươi không?

Lý Thái cố gắng nặn ra nụ cười, lắc đầu nói:

- Không sao cả, tiên sinh, trời nóng thế này làm chút nước mát cũng thoải mái hơn, tiên sinh cho rằng bảng mật độ của học sinh có vấn đề?Lý Thái chỉ đợi nữ nhân chết tiệt này không chỉ ra được sai lầm, là lúc hắn nổi giông tố, Vân Diệp nói có kiếm chuyện phải có lý có cứ, là nam nhân không tiện so đo với nữ nhân một chậu nước, nhưng liên quan tới học vấn thì khác, phải làm rõ đúng sai, không liên quan tới nam nữ.

Lấy tay vắt nước ở áo, Lý Thái bước cầu thang muốn lên lầu, trong giày toàn là nước, đi mỗi bước lại phát ra tiếng kỳ quái, lên lầu rồi, chuẩn bị thể hiện phong phạm vương tộc không thèm so đo với tiểu nhân, chân liền không may dẫm phải một khúc gỗ tròn, rầm một cái ngã xuống cầu thang, Lý Thái không vội đứng dậy, mà nhặt cái gậy tròn bên cạnh lên nghiên cứu, vừa rồi có nhìn thấy nó đâu.

Hi Mạt Đế Á vội đi tới đỡ Lý Thái, khi cúi xuống, một khe vú sâu hun hút đập vào mắt Lý Thái, vừa to vừa tròn lại trắng bóc, quan trọng nhất là rất êm ái, bị cánh tay Lý Thái đè lên hơi biến hình tuy cách lớp áo nhưng cảm giác vẫn mỹ diệu vô cùng, làm đầu óc Lý Thái trở nên trống rỗng, máu nóng toàn thân chảy ngược lên não.

Quên béng mất mục đích tới đây, đám thị thiếp mười lăm tuổi của mình làm sao sánh được với nữ nhân thành thục như Hi Mạt Đế Á, khác gì đem nho so với dứa hấu, Lý Thái đang chuẩn bị cảm thụ kỹ hơn thì Hi Mạt Đế Á thét lên, vội vàng che lấy ngực, tay tất nhiên thu lại, vì thế Lý Thái lại ngã lộn cổ, bụi đất giữa khe sàn gác rơi xuống phủ hết lên người.

Nghe tiếng thét của Hi Mạt Đế Á, Lý Cương đẩy xe lăn từ văn phòng ra, thấy Hi Mạt Đế Á thẹn thùng ôm ngực, Lý Thái mặt đỏ bừng ướt sũng nằm trên mặt đất, sắc mặt âm trầm đang định quát Lý Thái, nhưng nghe Hi Mạt Đế Á nói nhỏ:

- Đừng trách Lý Thái, vừa rồi hắn bị ngã, tiểu nữ tới đỡ, nhất thời quên nam nữ khác biệt, là tiểu nữ không tốt, hại hắn ngã lần nữa.

Nghe Hi Mạt Đế Á nói thế, Lý Cương gật đầu, trước giờ phẩm hạnh của Lý Thái rất tốt, nên tin là một sự hiểu lầm, người Hồ không quá để ý phương diện nam nữ, có chút hiểu lầm là bình thường, nên trách mắng Lý Thái vài câu, muốn hắn giữ phong thái quân tử, phi lễ vật thị.

Lý Thái đứng dậy, khom người tạ ơn tiên sinh che giấu thay mình, cố gắng để gò má không ngừng co giật của mình ổn định lại, dịu giọng nói:

- Tiên sinh, không biết ở phương diện mật độ đệ tử sai chỗ nào, mong tiên sinh chỉ cho, đệ tử về nhà sửa.

Thảo luận đến học vấn, Hi Mạt Đế Á tức thì nghiêm mặt, hai tay đán trước bụng, nói:

- Ta đã nghiên cứu kỹ bảng mật độ của ngươi, phải nói đó là một thành tựu vĩ đại, nhưng về biến hóa của sự vật thì ngươi còn sơ sài lắm, không biết cái đạo lý nóng nở ra lạnh co lại, chỉ biết một mực truy cầu hình thái vật thể ở trạng thái bình thường, không biết rất nhiều vật thể biến hóa theo nhiệt độ, cho nên có chút chênh lệch, ta làm một thí nghiệm, kết quả có được kết quả hoàn toàn khác.

Lý Thái đưa mắt lên trần, quyết định không nhìn cặp mông tròn trịa của Hi Mạt Đế Á đung đưa trước mắt nữa, theo nàng vào văn phòng, phát hiện có hai cái chậu, một chứa đầy đá, một chứa đầy nước. Chậu chứa nước không có gì lạ, nhưng chậu chứa đá thì đã cao hơn mép chậu, rõ ràng nhiều nước hơn.

- Nước ở trạng thái khác nhau, nhiều ít khác nhau, cùng là nước, nhưng khi đóng băng thì nhiều hơn một thành, nếu đun sôi thành khí thì càng nhiều hơn, cho nên bảng mật độ của ngươi phải bổ xung lại, hiện giờ còn chưa hoàn chỉnh, ngươi có rất nhiều công việc phải làm, đi đi, ta không làm lỡ thời gian quý báu của ngươi nữa.

Chương 535: Lý tưởng của Lan Lăng (1)

Lý Thái há miệng ra ra phát hiện mình thực sự không có gì để nói, nhìn trộm ngực của tiên sinh, tiên sinh che giấu cho mình, mình nợ một ân tình lớn, vả lại tiên sinh nói không sai, bảng mật độ của mình cần hoàn thiện thêm, đành khom người thi lễ, quay người dựa vào thành cầu thang đi xuống từng bước, xuống lầu rồi mới thở phào, lẹt phẹt chạy về hậu sơn.

Hi Mạt Đế Á nhìn Lý Thái đi xa, cho tay vào trong chậu ấ lấy một cục cho vào mồm, cầm lấy bảng mật độ lẩm bầm:

- Tên này đúng là thiên tài, thứ như vậy mà cũng làm ra được, không biết đầu óc ra sao, muốn dùng toàn học trình bảy toàn bộ vật thể trong thiên hạ, như vậy có ích lợi lớn cho nhân loại nhận thức thế giới của mình..

Quay đầu lại nhìn đống sách cao ngất trên bàn, lật một cuốn trong đó, chìm đắm vào thế giới do những con số cấu trúc thành.

Gặp báo ứng không phải chỉ có một người, cùng lúc đó nhà của Vân Diệp rất náo nhiệt, Nhan Chi Thôi, Lý Cương, Ngọc Sơn, Khổng Dĩnh Đạt, Chử Toại Lương, những bậc đại nho có hạng ở Trường An đều ngồi ở nhà y, đang đợi Vân Diệp dùng cách thức lăng nhăng của y làm ra những bài thơ tuyệt diệu.

- Tiểu tử, hôm nay ngươi làm được thơ thì bỏ qua, nếu không làm được thì đừng trách lão phu trở mặt, nếu như thơ ca có thể làm ra được đơn giản như thế thì còn cần bọn ta làm gì, lão phu ngâm thơ tám mấy năm không làm được kiệt tác Lương Châu từ như thế, nếu như ngươi dám lấy thơ của sư phụ ngươi ra lừa gạt, hôm nay lão phu đánh gãy cái chân chó của ngươi.

Cái đầu trọc của Nhan Chi Thôi bốc khói, cầm quải trượng không ngừng nện xuống đất, tựa hồ không làm thế không đủ biểu đạt sự phẫn nộ của mình.

Vân Diệp lúc này hối hận lắm rồi, hôm đó mình thực sự uống quá nhiều, mất khống chế, nhiệt huyết dâng lên mới ra mặt thay đám võ tướng, đúng là ngu vô cùng.

Đám lão già kia đã đành, nhưng sau rèm là Trường Tôn thị đang uống trà, nãi nãi bồi tiếp, Tân Nguyệt ở bên hầu hạ, nói gì mà hôm nay trùng hợp, không ngờ được xem tuồng hay.

Vân Diệp không hoài nghi đạo diễn của vở tuồng ở sau rèm, mình cưỡi hổ khó xuống rồi, từ nụ cười của Trường Tôn thị là biết hôm nay bà ta tới báo thù cho trượng phu.

- Tiểu tử, không làm khó ngươi, lấy cỏ xanh trên mặt đất ghép cho lão phu một bài thơ nghe được xem.

Nhan Chi Thôi trừng mắt trâu lên nhìn Vân Diệp, ông ta không tin thuận miệng ra đề Vân Diệp có thể làm ra được thơ ứng cảnh.

Không làm cũng không được, chạy cũng không xong, Khổng Dĩnh Đạt, Chử Toại Lương chặn ở cổng rồi, nhìn Vân Diệp đang như kiến bỏ chảo nóng, Trường Tôn thị cười âm hiểm, Tân Nguyệt lo lắng nhìn trượng phu.

- Ly ly thượng thào.

Vân Diệp đọc ra câu đầu tiên, lòng cầu khẩn Bạch lão tiên sinh tha thứ cho mình, thực sự y cùng đường rồi, đám người kia ép quá lắm.

- Ừm, xem như đúng đề, cỏ trên đồng đúng là rất tươi tốt.

Nhan Chi Thôi nhắm mắt bình phẩm.

- Nhất tuế nhất khô vinh.

- Hai câu này cũng trong quy củ, khô tươi mỗi năm là lẽ thường tình, đọc tiếp, hai câu sau mà không ra gì, lão phu sẽ ra tay.

- Dã hỏa thiêu bất tận, xuân phong xuy hựu sinh.

Vân Diệp đọc liền một hơi xong bài, lửa giận trên mặt Nhan Chi Thôi tức thì biến mất, ngâm đi ngâm lại bài thơ, nói với Trường Tôn thị sau rèm;

- Tên tiểu tử này làm thơ không tệ, hoàng hậu nương nương không cần hoài nghi, lão phu thấy bài thơ này còn hơn cả khúc Lương Châu Từ, thơ càng làm bằng câu từ đơn giản, kỳ thực mới là điêu luyện nhất. Làm ra bài thơ này là lão phu hài lòng rồi, bất kể y làm ra bằng cách nào, dù là lợn rừng dũi ra từ đất thì sao nào, nó cũng là văn chương của Đại Đường.

Trường Tôn thị tạ ơn Nhan Chi Thôi, nghiến răng nói với Vân Diệp:

- Nếu như ngươi chiếu theo bức tranh này mà làm thơ được thì bổn cung mới tin.

Vốn định chỉ con hổ giữa phòng, nghĩ lại thấy không ổn, ngón tay chỉ bức sơn thủy hoa điểu đồ trên bàn, bức tranh rất náo nhiệt, núi, sông, chim, hoa đủ cả, không có chương pháp nào, là bức tranh thấp kém nhất. Đây là bức tranh cát tường do thợ sơn mài trong trang làm, ai lấy thứ này làm thơ?

Vân Diệp mặt nhăn nhúm, ngay Nhan Chi Thôi cũng liếc nhìn Trường Tôn thị làu bàu, lại nhắm mắt vào, có vẻ bất mãn với đề Trường Tôn thị ra.
- Sao, không làm được à? Sư phụ của ngươi cũng không làm loại thơ như vậy đúng không? Có bản lĩnh thì ngươi làm cho bản cung xem.

Trường Tôn thị lúc này thiếu điều ngửa mặt cười lớn, nếu không có các lão tiên sinh ở đây, nhất định bà ta sẽ làm thế.

- Viễn quan sơn hữu sắc, cận thính thủy vô thanh, xuân khứ hoa hoàn tại, nhân lai điểu bất kinh.

Vân Diệp ấp a ấp úng đọc ra, chắp tay cầu khẩn đừng bắt mình làm thơ nữa, quá thống khổ, sau này quyết không làm thơ nữa.

Trường Tôn thị về tới cung vẫn còn chưa nguôi giận, Lý Nhị nhìn thấy chỉ lắc đầu cười, quay đầu nói chuyện với Lan Lăng đang bê một cái đĩa nhỏ:

- Lan Lăng, đây là bơ con mới làm à?

- Vâng thưa phụ hoàng, hài nhi mới làm xong, mời phụ hoàng nếm thử.

Lan Lăng nhón chân nâng cái đĩa lên cao, để phụ thân tiện lấy được:

Lý Nhị do dự chưa nghe thấy đứa con này vào bếp bao giờ, chẳng biết ăn nổi không? Nhưng nhìn thấy dáng vẻ trông mong của Lan Lăng, liền lấy một miếng nhỏ nhất trên đĩa, cho vào miệng ngậm, nhai vài cái, kinh ngạc nói:

- Hoàng hậu, nàng lại đây thử đi, Lan Lăng làm thứ đồ ngọt này không tệ.

Trường Tôn thị đưa mắt nhìn hai cha con họ, mệt mỏi dựa vào ghế mềm nói:

- Bệ hạ ăn thêm đi, thiếp thân đã ăn rồi, mấy chục thùng sữa bò mới làm ra được chừng đó, không ngon sao được, khuê nữ của bệ hạ dựa vào thứ này phát tài, thiếp thân mua tới mười quan, Dương phi, Âm phi cũng mua không ít, nghe nói Thanh Tước mua một trăm quan, sao bệ hạ không hỏi khuê nữ tháng này kiếm được trong cung bao tiền.

Nghe hoàng hậu nói thế, Lý Nhị lại lấy một miếng nữa trên đĩa, nhìn kỹ, cúi người xuống hỏi Lan Lăng:

- Nói cho phụ hoàng biết, sao con nghĩ ra dùng thứ này kiếm tiền? Ai dạy con?

- Đêm đó mưa to gió lớn, Lan Lăng đang ngủ, mơ thấy một ông già râu trắng làm thứ này trong lò, con ở bên đứng xem, ông già đó nói với con:" Học được chưa? Nếu học được rồi thì tự làm, Tôn thần tiên cũng nói là thứ tốt, dễ phát tài", sau đó con tỉnh lại.
Lời nói dối này hay lắm, nhưng Lý Nhị nghe quen quen, Trường Tôn thị nói tiếp:

- Bất kể ai hỏi, nó cũng chỉ nói thế, không biết ông già râu trắng kia làm sao lẻn vào cung báo mộng cho Lan Lăng, thiếp thân hỏi mấy lần nó không nói, hỏi quá thì nó khóc, thiếp đành thôi.

- Hoàng hậu, nàng không thấy câu "Tôn thần tiên cũng nói là thứ tốt" quen tai lắm à? Trẫm nhớ có một tên gian thương khi tiếp thị bột châu chấu nói câu này, khi mang rong biển về cũng nói câu này, giờ một mạch truyền thừa, tới đồ ngọt cũng có. Phải rồi, hôm nay thu hoạch của nàng ra sao?

Trường Tôn thị nghĩ lại chuyện hôm nay nghiến răng nói:

- Đôi khi thật hận không thể bổ đầu y ra xem xem bên trong chứa cái gì, thu hoạch được hai bài thơ, còn bị Nhan Chi Thôi lão tiên sinh thuyết giáo một phen.

Lý Nhị nhai kẹo, bế Lan Lăng đặt lên đùi, nói:

- Đọc hai bài thơ cho trẫm nghe, không cần nói quá trình làm gì.

- Một bài là ( cổ nguyên thảo), Nhan lão tiên sinh nói hơn cả ( Lương Châu Từ), chỉ có bốn câu, có vẻ không hoàn chỉnh, nhưng bốn câu này đã hiếm có lắm rồi, bệ hạ nghe nhé:" ly ly nguyên thượng thảo, nhất tuế nhất khô vinh, dã hỏa thiêu bất tẫn xuân phong xuy hựu sanh", chỉ hai mươi chữ đã nói hết thịnh suy vinh hoa, văn tự điêu luyện tới cực hạn.

Lý Nhị gật gù lại ăn thêm một viên kẹo nữa:

- Đúng là thơ hay, ý cảnh, ngụ ý phong cách đều thượng thừa, văn tự không hoa mỹ, nhưng đơn giản mới thấy cao minh, bài khác là gì?

- Bài kia không tính là thơ hay, nhưng luận cơ biến tuyệt đối có thể coi là hàng đầu, thiếp thân lo y lấy thơ của sư phụ ra lừa gạt, liền bảo y chiếu theo tranh sơn dầu trên bàn làm thơ, ai ngờ y đọc ra hay không ngờ.

- Ha ha ha, hoàng hậu, nàng quá giảo hoạt rồi, có điều trẫm rất muốn nghe tên tiểu tử kia làm thơ thế nào, mau mau đọc đi, trẫm sốt ruột lắm rồi.

- Viễn khán sơn hữu sắc, cận thính thủy vô thanh, xuân khứ hoa hoàn tại nhân lai điểu bất kinh, bệ hạ thấy sao?

Bài 1: Phú đắc cổ nguyên thảo tống biệt- Bạch Cư Dị - Dịch Tản Đà.

Đồng cao cỏ mọc như chen

Khô tươi thay đổi hai phen năm tròn.

Lửa đồng thiêu cháy vẫn còn,

Gió xuân thổi tới mầm non lại trồi.

Bài 2:

Nhìn xa núi biếc xanh

Nghe gần nước im lìm

Xuân đi hoa còn đó

Người đến chim chảng màng.

Ly Tịch Diệt Tướng. Kinh Kim Cang Bát Nhã Chú, đây là bài kệ Phật, hơi khó hiểu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau