ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 526 - Chương 530

Chương 526: Thơ chẳng qua là ghép chữ

Uy Trì Cung mắt sáng tới khiếp người, tóm ngay lấy tay Vân Diệp hỏi:

- Bảo Lâm làm được chuyện đó thật sao?

- Trừ hắn ra, tiểu chất không nghĩ ra được nhân tuyển thứ hai, Trường Tôn Xung thông minh nhưng không chịu được khổ, Lý Hoài Nhân cũng không kém, nhưng hứng lên là làm bậy, Xử Mặc trừ làm quan binh thì chẳng làm được gì khác, chuyện này Trình bá bá phải cầu bệ hạ nhiều lần mưới được. Hiện đám Bảo Lâm đang ở nhà làm mô hình, đoán chúng xong được tám phần rồi, bá bá rảnh rỗi thì tới thư viện xem thành tựu của bọn họ cho yên tâm, trong triều có bá bá, tiểu chất không tin ai có thể ngăn cản Bảo Lâm lập công.

Úy Trì Cung cầm bát rượu tu cạn, gằn giọng nói:

- Kẻ nào dám cản trở nhi tử ta lập công sẽ là đại địch sinh tử của ta, tiểu tử, sau khi Bảo Lâm thành công, lão phu dẫn nó tới thư viện tạ ơn Lý cương tiên sinh.

Bỏ tâm sự xuống rồi, Úy Trì Cung lớn tiếng mời rượu đám huynh đệ, tới Lý Nhị cũng không bỏ qua. Thấy ông ta vui vẻ như thế, Lý Nhị bất giác nhìn ông ta mấy lượt, ông ta rất hiểu viên hàng tướng mình thu phục được, lúc này đúng là thực sự cao hứng.

Lý Nhị biết Úy Trì Cung lo cái gì, hiện thấy ông ta nghĩ thông rồi, mình cũng bớt đi phiền toái, càng có hứng uống rượu, làm Vân Diệp rót không kịp.

Mấy quan văn chịu không nổi kiểu uống rượu này, Vương Khuê vỗ bàn nói lới:

- Ức hiếp người quá lắm, lão phu thấy bây giờ chúng ta bắt đầu làm thơ uống rượu.

Lý Tịnh cười lớn:

- Lão Vương, không uống được rượu thì thôi, lấy bản lĩnh giữ nhà của mình ra làm gì.

Vương Khuê đốp chát lại:

- Năm người lão phu là người nhã nhặn, các ngươi dùng cách uống rượu của đám dã nhân chuốc lão phu, chẳng lẽ không cho lão phu dùng cách văn minh đáp lại, làm thơ, mỗi người một bài, không làm được thì uống.

Lý Nhị ngồi ở chủ vị nhìn bọn họ công kích nhau, bản thân rót rượu nho thong thả thưởng thức, làm thơ cũng được, đấu rượu cũng xong, với ông ta mà nói chẳng là gì, Sài Thiệu cũng ngồi vững vàng, ông ta văn võ song toàn, thời trẻ lang thang phóng túng ở Trường An, là lãng tử có tiếng.

Lý Tịnh chẳng sợ, ông ta cũng được xem như văn từ phong phú, thương cho Lý Tích xuất thân ăn cướp, làm gì biết thơ phú, thấy Trường Tôn Xung đánh trống cười như thằng ngốc, lập tức tóm hắn trợ trận.

Trường Tôn Vô Kỵ bực bội hỏi:

- Ngươi bắt con ta làm gì, có giúp thì nói cũng phải giúp ta.

- Câu này không đúng rồi, ông chui vào đám quan văn là chuyện của ông, nhi tử ông là giáo úy dưới trướng lão phu, chủ soái có nạn, nó không nên chịu thay à?

Thủ đoạn vô lại này làm đám Trường Tôn Vô Kỵ, Phòng Huyền Linh khịt mũi coi thường, Lý Tích làm việc luôn đi đường vòng, không đi đường lớn, gả khuê nữ cũng xin hoàng hậu giúp, dát vàng lên mặt.

- Tiểu tử, làm nữa làm thơ, phần của Tần bá bá, Ngưu bá bá, Úy Trì bá bá ngươi cần ngươi làm thay, không cần hay, qua được là xong.

Trình Giảo Kim an bài nhiệm vụ cho Vân Diệp, còn Lý Thừa Càn đã bị Lý Hiếu Cung, Lý Đạo Tông bắt mất, Lý Hoài Nhân bị đá hai cái, làm thơ với hắn thì quá khó.Vương Khuê, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hồi là thi văn đại gia, Trường Tôn Vô Kỵ, Sài Thiệu cũng chẳng phải hạng tầm thường, bên phía đối diện trừ Lý Tịnh là nhân vật hạng nhất, số còn lại không đáng nhắc tới, Vân Diệp toán học cao tuyệt, làm thơ lại là điểm yếu, chưa bao giờ nghe thấy y làm bài thơ nổi tiếng nào, Trường Tôn Xung có chút danh tiếng, nhưng đối đầu với cha hắn, khó tin hắn nhảy ra được khỏi lòng bàn tay ông ta.

Hoàng đế đương nhiên là trọng tài, làm Lý Nhị rất bất mãn, cũng rất hụt hẫng, ông ta thích làm thơ ở yến hội, nhưng thân phận luôn hạn chế ông ta, lần nào mở tiệc ông ta cũng là trọng tài.

Với cái tính của Lý Nhị mà nói, ông ta bất mãn sẽ làm khó dễ người khác, bản thân không có phần, chơi không đã, cũng không cho người khác được chơi thoải mái, há mồm một cái là định ra quy củ, làm thơ phải đúng quy củ, hợp vần thi ca, không được giống bài thơ của Trình Giảo Kim làm lần trước, kiểu tùy tiện, ôi chao mẹ của ta, một cành cây thật lớn, phải có ý vị.

Vừa đưa ra quy củ đám tướng quân kêu trời như bọng, trước kia bọn họ dựa vào loại bài thơ cái cây thuận miệng đọc ra để qua ải, bệ hạ làm thế là thiên vị quan văn trắng trợn.

- Tiểu tử, có vấn đề gì không, bệ hạ nâng độ khó lên không ít, xem chừng khó mà qua ải.

Trình Giảo Kim lo lắng hỏi, ông ta biết thơ văn không phải sở trưởng của Vân Diệp, nhưng võ tướng có thể thua chứ không thể sợ tham chiến, chết cũng phải cắn của kẻ địch vài lạng thịt, đó là truyền thống của tướng quân Đại Đường.

- Bá bá yên tâm, chuyện vặt, bài thơ bá bá làm trước kia cũng không tệ.

- Nói bậy, đó là lão phụ bị ép quá làm bừa, thôi toi rồi, tiểu tử ngươi ngay cả thơ của lão phu cũng thích thì tám phần là thua rồi.

- Bá bá, thơ bọn họ làm chỉ là trò chơi văn tự, lấy mấy chữ xếp đi xếp lại, đại gia thực sự làm thơ do cảm hứng ra, đem linh hồn thân thể của mình dung nhập vào đó, không thể thiếu tinh khí thần, thơ như thế, hoặc bi phẫn, hoặc cảm khái, hoặc hào hùng, phải mang linh hồn mới có tình cảm, còn lại chỉ là đống chữ ghép lại, đâu đáng gọi là thơ.

Thấy Vân Diệp khoác lác, đám Trình Giảo Kim yên tâm hẳn, nhưng bị Vương Khuê ngồi bên kia nghe lén từ xì khói, quát lớn:

- Tức chết đi được, tiểu tử, dám khoác lác coi thường tiên hiền, hôm nay nếu ngươi không làm được bài thơ phù hợp vần luật, mai lão phu đánh lên Ngọc Sơn, xem ngươi còn mặt mũi nào dạy đệ tử.

Chửi mắng Vân Diệp xong, còn thêm dầu thêm mỡ vào lời Vân Diệp vừa bình luận về thơ phú mọi người làm, đám Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối đồng loạn tím mặt, chửi mắng Vân Diệp không biết trời cao đất dày, xúc phạm văn hoa thiên hạ, muốn y phải có câu trả lời.Vân Diệp nghĩ nửa ngày trời không ra năm Trinh Quan có bài thơ nào nổi tiếng, mấy bài thơ lưu lại của Lý Nhị chẳng qua vì ông ta là hoàng đế, sử gia nể mặt mới chép vào, còn về người khác, đúng là chẳng nghe thấy.

- Tiểu tử, khẩu khí lớn lắm, hợp triệt áp vận là vần luật mới có năm đầu Đại Đường, ngươi đã nói khảng khái như thế thì làm một bài thơ hay cho trẫm nghe xem, nếu không Vương khanh có đánh lên Ngọc Sơn thì trẫm cũng mặc.

Vân Diệp đứng dậy thi lễ với Vương Khuê:

- Vừa rồi tiểu tử ăn nói càn rỡ, mong lão tiên sinh tha thứ.

Sắc mặt Vương Khuê mới dịu xuống, lại nghe y nói tiếp:

- Tiểu tử học toán, phát hiện chuyện trên đời đều tuân theo trình tự, thơ văn cũng thế, dùng toán học sắp chữ, đúng là làm ra cả đống thơ hợp vần đúng luật, có bài còn rất hay, ví như bài thơ Trình bá bá của tiểu tử làm đúng là rất hay.

Vương Khuê thiếu điều hộc máu, dùng cách sắp xếp toán học làm thơ? Khinh người quá lắm.

Lý Nhị trấn an Vương Khuê đang sắp nổi khùng, nghiến răng nói với Vân Diệp:

- Hay lắm, ngươi giải thích cho trẫm nghe xem danh tác vịnh cây khô của Trình bá bá ngươi hay ở chỗ nào.

Đám võ tướng lo lắng nhìn Vân Diệp, bọn họ cũng không thấy hai câu " Ôi chao mẹ của ta, một cành cây thật lớn" hay ở chỗ nào.

Đi tới giữa sảnh Vân Diệp chắp tay một vòng, nói:

- Các vị trưởng bối, khi đó quá gắp, Trình bá bá của tiểu tử còn chưa đọc hết hai câu sau, chỉ cần nối lại sẽ là bài thơ tuyệt cú có vzzfn có điệu.

- Mau đọc đi, nếu không mai lão phu tới Ngọc Sơn tìm Lý Cương tính sổ.

Vân Diệp lắc lư đầu ngâm: xem tại TruyenFull.vn

Ôi chao mẹ của ta

Một cành cây thật lớn

Xuân tới rêu là lá

Đông về tuyết là hoa.

Vân Diệp vừa đọc xong các vị tướng quân tức thì luôn mồm khen hay, đến Lý Nhị cũng phải thừa nhận là một bài thơ hay, hai câu đầu thẳng thắn, hai câu sau miêu tả cái cây khô sống động, không có đại tài, không làm được bài thơ như vậy.

Chương 527: Thơ chẳng qua là ghép chữ (2)

Vương Khuê sững sờ, thơ ca có thể làm như thế à? Không đúng, bài thơ này nhất định làm trước, nói không chừng Trình Giảo Kim tìm đại gia thi văn làm tiếp để vãn hồi thể diện, phải ra đề tại chỗ.

Phất tay ngăn đám võ tướng làm ồn, nhất là Trình Giảo Kim, đang bốc phét với người bên cạnh trước kia lão phu cũng nghĩ thế, nhưng các ngươi không cho lão phu cơ hội thể hiện. Thấy Vương Khuê muốn mọi người yên tĩnh càng cười tợn.

Đợi mọi người cười đùa chán, Vương Khuê nói:

- Vân tiểu tử, nếu ngươi làm được bài thơ liên quan tới tuyết nữa lão phu mới tin. Ai biết bài thơ này có phải Trình Tri Tiết nhờ đại nho thư viện làm không?

Đám võ tướng tức thì nhao nhao phản đối, Trình Giảo Kim càng chửi Vương Khuê lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, mặt dày vô xỉ, không ít võ tướng nhân cơ hội chửi đổng toàn bộ văn nhân, nói rặt một đám bề ngoài ra vẻ quân tử, bên trông đĩ bợm trộm cắp, khiến đám Vương Khuê tức run rẩy, luận độ thâm thúy thì tất nhiên văn nhân ăn đứt, nhưng mà chửi thâm thì đám thô lỗ kia không hiểu, chửi tục thì làm sao tục bằng được.

Vân Diệp giơ tay bảo các vị tướng quân yên lặng, cười nói:

- Ghép chữ thôi mà, thời gian ngắn qua không cần cầu kỳ nữa, chỉ cần hợp vần là được, muốn thơ hay đợi tiểu tử về lấy sách thư viện ghép sẵn, lão tiên sinh nghe nhé " trời đất mông lung lung, miệng giếng xi đèn đèn, chó vàng thân trăng trắng, chó trắng người sưng sưng."

- Thôi rồi, văn hoa nghìn năm bị hủy mất rồi. Truyện được copy tại

Vương Khuê ngồi bịch xuống đất kêu bi thảm, bài thơ này đúng là chẳng phải thứ thơ chó má gì, nhưng vần luật lại không chê vào đâu được.

- Diệp Tử, nói vậy chúng ta trở về, chỉ cần đem chữ có vần tách ra, phân từng loại khác nhau, cuối cùng muốn làm bài thơ gì, tổ hợp những chữ đó lại sao cho thuận miệng mà thành thơ à?

- Thơ hay do cảm xúc phát ra còn thơ ứng phó với tiệc rượu như thế là đủ.

Nghe Vân Diệp và Lý Hoài Nhân tung hứng với nhau, Vương Khuê cứ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng trước mặt sự thực không thể không thừa nhận, chớp mắt đầu đã đầy mồ hôi.

- Thì ra làm thơ là như thế, Lão Vương, Lão Phòng, các ngươi quá thiếu nghĩa khí rồi, sớm nói cho huynh đệ có phải xong không, làm bọn ta bêu xấu bao năm.

Lý Tích đợi đề tài này mãi, mỉa mai đám quan văn:

Lý Nhị vỗ bàn nói:

- Tiểu tử, thiếu chút nữa bị ngươi qua mặt rồi, thơ là nơi bày tỏ chí. Ở trong lòng là chí, phát ra lời là thơ. Nếu như ngươi đơn giản ghép chữ lại mà gọi là thơ thì coi thường sĩ tử thiên hạ rồi, có bản lĩnh ngươi ghép chữ thành một bài hay, mới có thể tính được, hãy nói tới luận điệu hoang đường của ngươi không muộn, lấy mỹ tửu trước mắt làm đề, tiểu tử, trẫm đợi ngươi làm trẫm bất ngờ.

Nhìn rượu màu hổ phách trước mắt, Vân Diệp chợt thấy đề Lý Nhị đưa ra không khó, vì thế hỏi tiểu nhị:

- Rượu gì thế?

Tiểu nhị đáp nhỏ:

- Bẩm hầu gia, đây là Lan Lăng mỹ tửu.

Vân Diệp gật đầu, lấy một tờ giấy lớn, mở đầu viết bốn chữ " rượu quý Lan Lăng", lại hỏi tiếp:

- Rượu này ngâm cái gì?
- Bẩm hầu gia, ngâm úc kim thảo, cho nên mùi thơm ngát.

Vân Diệp lại gật đầu, viết tiếp ba chữ "tỏa ngát hương", viết xong chạy tới trước mặt Lý Nhị nhìn chén rượu của ông ta, người khác uống chén sứ, chỉ mình ông ta là chén ngọc, nhìn kỹ một lúc, quay về chỗ tở giấy, viết hai chữ "chén ngọc", gãi đầu thêm vào " chứa đầy màu hổ phách", vừa viết xong thì Vương Khuê khịt mũi.

Trường Tôn Xung ra sức nói nhỏ với Vân Diệp gieo vần không đúng, Vân Diệp nghĩ một lúc, sửa chữ màu thành " ửng men hường", nghĩ lúc nữa sữa "chứa đầy" thành "rót đầy", lúc này mới hài lòng gật đầu.

Tiết Vạn Triệt nói với Sài Thiệu:

- Lần trước chúng ta uống rượu trên thảo nguyên, ta uống tới mức đến lều cũng chẳng tìm ra, loại rượu ngòn ngọt này không bằng thứ rượu Vân gia.

Vân Diệp như có thần nhập, làm liền một hơi viết xong bài thơ, đặt bút xuống, hắng giọng đọc:

- Rượu quý Lan Lăng toả ngát hương

Rót đầy chén ngọc ửng men hường

Giá như gia chủ mời say khách

Đất lạ đâu chẳng phải cố hương

Lý Nhị đọc bài thơ mấy lượt, thở dài một hơi, thấy bài thơ này vô nghĩa, vì sao thơ hay ở ý cảnh làm ra nó, trải chiếu ngắm trăng làm thơ, bài thơ này hay thì hay thật nhưng một chuyện phong nhã mà Vân Diệp làm như mổ lợn, mổ bụng moi ruột ghép gan ghép lòng thành bài thơ tuyệt mỹ, thì ra thơ ca làm ra như thế, chẳng cần có ý cảnh gì hết.

Vương Khuê lệ rơi đẫm mặt đau lòng cho bài thơ hay sinh ra bởi cách tệ bạc nhất, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối mặt tím tái, Trường Tôn Vô Kỵ sắc mặt biến đồi liên tục, nhìn Vân Diệp càng lúc càng hồ nghi.

Thế là yêu cầu làm thơ uống rượu của Vương Khuê phá sản, đám võ tướng uống rượu càng tưng bừng, Vân Diệp, Lý Thừa Càn ôm vò rượu chạy khắp nơi, rõ ràng trong tửu lâu có tiểu nhị, Lý Nhị lại bắt mấy người trẻ tuổi làm việc này.Tiết Vạn Triệt nhân cơ hội tóm lấy Vân Diệp:

- Huynh đệ, ngươi cũng làm cho ta một bài đi, bệ hạ gả muội tử cho ta, nghe nói nàng thích thơ lắm, phải hay nhé. Cuối cùng nếu nói là do ca ca làm thì cảm kích bất tận.

Trường Tôn Vô Kỵ nghe thấy yêu cầu của Tiết Vạn Triệt, liền ngồi bên Vân Diệp để xem y làm thở thế nào, ông ta vẫn không tin cứ ghép chứ là làm ra được thơ, để rồi thành tuyệt tác tuyền đời mấy nghìn năm, nếu như đúng là làm ra kiểu như vậy thì còn học làm gì nữa, ngay cả công tượng trong thư viện cũng là đại gia làm thơ.

Nhìn quanh, thấy Lý Nhị và Lý Tịnh đang thì thầm to nhỏ, Lão Trình đang giáo huấn nhi tử, Lý Hoài Nhân buồn chán dựa vào tường ngoáy mũi, thấy hắn thuận tay búng một cái, không biết gỉ mũi bay đi đâu rồi, thức ăn hôm nay có đánh chết Vân Diệp cũng không ăn miếng nào nữa.

- Lão Tiết, chúng ta là huynh đệ, chuyện nhỏ này nhất định phải giúp, trận trước ngươi trú ở đâu nhỉ? Chúng ta làm thơ biên quan, như vậy nói không chừng Đơn Dương công chúa nhìn ngươi bằng ánh mắt xanh, có điều làm thơ xong thì không thể thiếu một bữa tiệc trên thuyền hoa ở Khúc giang đâu nhé.

- Chuyện này là đương nhiên, nếu như ngươi làm phù rể cho ca ca, thì ca ca bao ăn uống cả năm.

Tên khốn này rõ ràng không ngốc, hiện giờ nữ tử Trường An ra tay với nam nhân vừa tàn vừa độc, có kẻ nào làm phù rể không mặt mũi sưng húp, lừa ma à? Phù rể của Lý Thừa Càn cũng không làm, mình đắc tội với mấy công chúa liền, dám đi, mạng khó giữ.

- Nằm mơ, kiếm bao tải đi ăn đòn à, ta không đi, giúp ngươi làm thơ là cực hạn rồi.

Thấy Vân Diệp không mắc lừa, Tiết Vạn Triệt bực tức nói:

- Cũng được, không biết kẻ nào cầm đầu, trước kia cưới nương tử có chịu tội như vậy đâu. Chúng ta làm bài thơ Lương Châu đi.

- Ngươi tới Lương Châu rồi, còn ta thì chưa, mau nói xem có những gì, ghép cho ngươi xong còn đi nghỉ.

- Lương Châu ngoài cát ra thì còn có gì nữa, gió thổi một cái là cuốn tận trời, một tòa thành cô độc, bốn phía là núi cao đen xì, ngựa cũng chẳng leo lên được, ngươi ghép đi.

- Hoàng sa viễn thượng bạch vân gian, nhất tọa cô thành tứ diện sơn. Thấy thế nào?

Vân Diệp biết Trường Tôn Vô Kỵ đang nghe lén, Vương Khuê cũng giương lỗ tai lên, cố ý viết sai vài chữ.

- Hay hay, nghe đã biết là thơ hay.

Nghe tên thô lỗ Tiết Vạn Triệt khen bài thơ chẳng khác gì văn xuôi, Trường Tôn Vô Kỵ không chịu nổi nữa:

- Lão phu thấy sửa "nhất tọa " thành "nhất phiến cô thành", "tứ diện sơn" thành " thiên nhận sơn" thì khí thế hơn.

*** Một nhận bằng tám xích, ba xích = 1 mét.

Tiết Vạn Triệt cười lớn:

- "Thiên nhận sơn" quả nhiên hay hơn "từ diện sơn", vì sao không viết luôn thành "vạn nhận sơn", vạn to hơn thiên gấp mười lần.

Chương 528: Nhạc cực sinh bi

Vân Diệp giơ ngón cái lên khen Tiết Vạn Triệt, Trường Tôn Vô Kỵ cũng không thể không thừa nhận Tiết Vạn Triệt thuận miệng nói bừa quả nhiên khí thế, có điều quá khí thế, để xem hai tên cặn bã văn văn này làm sao tiếp tục.

- Lão Tiết, khí thế đủ rồi, nhưng chúng ta cũng không thể viết tiếp được nữa, nếu viết là mười vạn nhận thì bài thơ này hủy luôn, cho nên viết cái khác, trong quân các ngươi làm gì?

- Thường thì luyện võ, uống rượu, quân tốt có khi thổi sáo ù ù, chọc giận lão tử, lấy cành liễu quất, quất vài cái là ổn. Ngươi không biết liễu của Lương Châu vừa dẻo vừa dai, lão bách tính lấy nó bện bao tải, lấy quất người đã lắm, thứ liễu đó nảy chồi muộn, có thể dùng nửa năm, nảy chồi thì trở nên giòn, không dùng được nữa.

- Quân tốt bị đánh đòn có hận ngươi không?

- Hận cái rắm, hận lão tử đánh tiếp.

Tiết Vạn Triệt hào khí ngút trời uống bát rượu lớn, kể cho Vân Diệp nghe đạo cầm quân, làm tướng quân nói ra cũng đơn giản, một chữ "uy" nói lên tất cả, trong quân toàn đám lưu manh, nếu mềm thì bọn chúng cứng, nói tóm lại cầm quân chỉ cần dùng một chữ "đánh", không thì "đánh mạnh", đánh đến khi bọn chúng phục, như thế bọn chúng đem lửa giận phát tiết lên kẻ địch, đánh trận mới có thể dũng mãnh tiến lên.

Mặc dù Vân Diệp cho rằng cơ hội bị ám sát còn nhiều hơn tác dụng cổ vũ lòng quân, nhưng vì gom chữ làm thơ, giơ ngón cái lên khen, còn chắp tay nói thụ giáo, sau đó viết lên giấy " khương địch hà tu oán dương liễu, xuân phong bất độ Thiết Môn quan.

Viết xong đầu bị bợp một cái, Lão Trình đùng đùng nổi giận nói:

- Nói lung tung gì đấy, Thiết Môn quan ở Yên Kỳ, phải là Ngọc Môn quan mới đúng, thế mà còn làm thống lĩnh, thật mất mặt.

Vân Diệp vội sửa Thiết Môn quan thành Ngọc Môn quan, Trình Giảo Kim mới tha, Trường Tôn Vô Kỵ đọc hết bài thơ mặt nhợt nhạt ngồi về chỗ không nói câu nào, bị đả kích quá lớn.

- Vân Diệp, ngươi lại ghép ra cái thứ gì đấy, mang cho trẫm xem.

Phát hiện có tranh cãi, Lý Nhị không thảo luận với Lý Tịnh nữa, thấy Vân Diệp lại ghép thơ, tò mò đòi đưa tới:

Trên giấy toàn giun dế, Lý Nhị nhíu mày đọc:

- Hoàng sa viễn thượng bạch vân gian, nhất phiến cô thành vạn nhận sơn, thơ hay, khí phách lắm.

Tiết Vạn Triệt vội chạy tới khoe:

- Bệ hạ, vạn nhận sơn là do vi thần nghĩ ra, còn hai từ "nhất phiến" do Lão Trường Tôn góp ý.

Trình Giảo Kim cũng bê bát rượu tới:

- Ba chữ Ngọc Môn Quan là do lão thần cống hiến.

Nói xong còn cụng bát với Úy Trì Cung ra chiều đắc ý lắm.

Lý Nhị cắn răng đọc tiếp:

- Khương địch hà tu oán dương liễu? Xuân phong bất độ ngọc môn quan? Tiết Vạn Triệt, ngươi cũng biết ( chiết dương liễu) à?

***

"Chiết dương liễu" nguyên là tên một nhạc khúc từ đời Hán, miêu tả khi tiễn biệt nhau, đôi bên đều bẻ cành dương liễu trao cho nhau làm kỷ vật. Tục lệ này người đời Đường vẫn theo.

Cõi xa mây trắng cuốn cát vàng.

Núi cao vạn nhận thành quách hoang

Giặc thổi sáo Khương bài « Oán liễu »

Gió xuân nào tới Ngọc môn quan.

- Biết ạ, vi thần bẻ dương liễu đánh quân sĩ thổi sáo, đánh tới khi bọn chúng không dám hận nữa mới thôi.
- Khương địch hà tu oán dương liễu, câu này là có ý đó sao?

Giọng Lý Nhị cao vút lên:

Vân Diệp, Tiết Vạn Triệt, Trình Giảo Kim gật đầu đánh rụp, ngay cả Trường Tôn Vô Kỵ đang cười khổ cũng gật đầu:

- Bệ hạ, bài thơ này ý tứ là, cát bay tới tận trời, một tòa thành lẻ loi giữa núi cao, binh sĩ thổi sáo quấy rầy giấc ngủ, bị đánh không dám oán trách nữa mới thôi. Xuân phong đáo bất liễu Ngọc Môn Quan, dương liễu dẻo dai có thể đánh người mãi. Bệ hạ, đừng nghĩ nhiều, ý của y vốn chỉ có thế thôi, không liên quan tới ý cảnh khúc từ.

Lão Vương Khuê uống bát rượu lớn, che mặt khóc bi thương, khóc than cho thơ ca thiên hạ tới ngày tận thế, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối ngây như gà gỗ, ôi chao, thơ là thế đấy ư? Lý Nhị xé nát tờ giấy, dẫm mấy cái, đá tung bàn, quát Đoàn Hồng:

- Khởi giá hồi cung. Bạn đang đọc chuyện tại

Đám võ tướng cùng văn thần tiễn hoàng đế về cung, sau đó trở lại tửu lâu, chuẩn bị bút mực, bắt đầu làm thơ của mình..

Về tới cung Lý Nhị vẫn bực bội vô cùng, tài thi ca mình luôn kiêu ngạo lại không bì nổi mấy tên lỗ mãng, làm Lý Nhị tự tôn cực cao sao chịu nổi.

Ôi bài thơ tuyệt vời nhường nào, ( Lương Châu từ) hoàng sa viễn thượng bạch vân gian, nhất phiến cô thành vạn nhận sơn, khương địch hà tu oán dương liễu, xuân phong bất độ ngọc môn quan.

Hai câu đầu tả tòa thành hùng vĩ tráng lệ được bao vây bởi núi cao sa mạc, làm người ta sinh hào khí, hai câu sau ai oán triền miên, kẻ binh sĩ ca ( chiết dương liễu), hoài niệm cố hương của mình, hoang lương và hùng hồn, ai oán và hoài niệm đan xen, tình cản giao hòa, tuyệt đối là kiệt tác hiếm có, sau này truyền tụng cũng không có gì lạ, nhưng nghĩ tới lời giải thích của Trường Tôn Vô Kỵ làm ông ta muốn nôn.

Vuốt thẳng giấy, chấm đẫm mực, chép lại một lần nữa, ông ta viết chữ phi bạch cực đẹp, thơ hay, chữ đẹp, hai thứ tôn nhau lên, chỉ là mỗi khi nhìn một cái lòng lại thêm một phần hụt hẫng.

- Oa, bài thơ này do bệ hạ làm à? Khí thế hùng hồn, lại uyển chuyển miên man, thơ hay quá, bệ hạ có thể xưng là thi văn tông sư, thiếp thân phải thu lại, cất trong bảo khố.

Trường Tôn thị mặc áo sa, yếm ngực sanh thẫm làm hai bầu ngực phì nhiêu như ẩn như hiện, thường ngày chỉ cần ăn mặc thế này, hai người sẽ nhanh chóng tới hậu cung nghỉ ngơi.

Hôm nay Lý Nhị không có chút hứng thú nào, ngồi sau bàn bực tức nói:

- Nếu trẫm nói với nàng bài thơ này không bằng rắm chó, chỉ là kết quả ghép chữ với nhau thì nàng có tin không?

Trường Tôn thị đang chuẩn bị cuộn giấy lại đem cất tức thì sửng sốt, sau đó che miệng cười:
- Bệ hạ lại lừa thiếp thân rồi, ai có tài ghép chữ thế này, có tài đó thử ghép cho thiếp bài nữa đi.

Lý Nhị thở dài, lại cẩm bút viết "lan lăng mỹ tửu úc kim hương, ngọc oản thịnh lai hổ phách quang, đãn sử chủ nhân năng túy khách, bất tri hà xử thị gia hương." Viết xong đẩy cho hoàng hậu xem, bản thân ngồi đó hờn dỗi.

- Ai làm thế?

Giọng Trường Tôn thị lập tức trở nên chói tai, đùng đùng nổi giận hỏi:

- Vân Diệp chấp bút, Trình Giảo Kim, Tiết Vạn Triệt, Vô Kỵ góp chữ liền thành thế này, về sau ai còn dám khoe khoang văn thơ trước mặt trẫm, trẫm đánh chết tươi, giờ trẫm đang nghi, có phải mỹ văn thượng cổ đều làm ra như vậy không, nếu là thật, văn hoa nghìn năm chỉ là trò cười.

Nghe Lý Nhị nói xong câu chuyện, Trường Tôn thị phát hiện bóng dáng của Vân Diệp lượn lờ trong câu chuyện này, cầm bát cháo đặt bên miệng Lý Nhị, nói:

- Bệ hạ yên tâm, bài thơ này tuyệt đối là kiệt tác, không phải ghép chữ mà thành, là tác phẩm thượng thừa mười phần, thiếp thân dám khẳng định, Vân Diệp đang giở trò.

- Bệ hạ quên rồi à, y có một môn học vấn là chuyên môn nghiên cứu nói chuyện với người khác thế nào, Trình Giảo Kim, Tiết Vạn Triệt đó đọc thơ ba mươi năm cũng không làm ra nổi, trên đời chỉ duy nhất có một người làm được, đó là sư phụ thần tiên của Vân Diệp, sao bệ hạ quên trong tay còn có bài ( A Phòng cung phú), thiếp thân tin tất cả đều là tác phẩm vị sư phụ thần tiên đó.

Trên đời này có thể nói không ai hiểu Vân Diệp hơn Trường Tôn thị nữa:

- Hừm, y dùng phương thức dụ dỗ an bài Trình Giảo Kim, Tiết Vạn Triệt nói theo ý mình, rồi bản thân giả vờ giả vịt, để bệ hạ thêm hoang mang. Nhất định là thế, hôm nay bệ hạ lại xử phạt y phải không? Nên y mới bày ra trò này.

Lý Nhị đứng bậy dậy, chạy đi lấy một quyển trục, mở ra xem rồi đặt xuống, càng nghĩ càng thấy hoàng hậu nói đúng, tựa hồ trước mắt hiện lên nụ cười đắc chí của Vân Diệp, gào lớn:

- Trẫm nhất định phải đánh thẳng tiểu vương bát đản đó một nghìn cái.

***

Vụ này Lý Nhị bị Vân Diệp troll khá đau.

Bài đầu là Khác Trung Tác của Lý Bạch.

Lan Lăng mỹ tửu uất kim hương,

Ngọc uyển thịnh lai hổ phách quang.

Đãn sử chủ nhân năng tuý khách,

Bất tri hà xứ thị tha hương.

Bài thứ hai là Lương Châu Từ của Vương Chi Hoán

Nguyên văn là:

Hoàng hà viễn thượng bạch vân gian

Nhất phiến cô thành vạn nhận san

Khương địch hà tu "Oán Dương Liễu"

Xuân phong bất độ Ngọc môn quan

Vân Diệp sửa Hoàng Hà thành hoàng sa.

Chương 529: Ham ngủ là thiếu tôn trọng sinh mệnh

Hoàng đế đi rồi, đám võ tướng lại ghép ra được vài bài thơ con cóc, thứ thơ đó cũng làm bọn họ hớn hở ra mặt, cho rằng mình đã khoác chiếc áo học thức lên người, đến khi tiếng trống họp chợ buổi sáng vang lên, đám tướng quân nốc rượu cả đêm mới lảo đảo lên xe về, xe ngựa của Vân gia tới đón Vân Diệp, nụ cười thô bỉ của Lưu Tiến Bảo làm Vân Diệp rất tức giận, nhưng bản thân mệt quá rồi, không thèm tính sổ với hắn, chui đầu vào xe là lăn ra ngủ.

Mơ mơ màng màng về tới nhà, nằm lên giường, đá giày đi, thư thái chui vào chăn, chuẩn bị ngủ tới mai hẵng tính. Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật lén lút đi vào như trộm, Tân Nguyệt thu giày trượng phu lại đặt dưới giường, ghé vào người y ngửi đi ngửi lại như chó, khả năng là không ngửi được thứ phải có, lại gọi Na Mộ Nhật tới ngửi, Na Một Nhật tới ngửi, ngoài mùi rượu nồng nặc thì không có mùi gì khác.

Đắp chăn cho trượng phu, lại lén lút rút lui, qua chỗ rẽ Na Mộ Nhật tức tối nói:

- Mấy đứa bé nói bậy bạ, phu quân không bao giờ tới mấy nơi lung tung đó, Na Mộ Nhật xinh đẹp như vậy, không tới tìm muội, đi tìm đám nữ nhân xấu xí làm gì?

Tân Nguyệt học Vân Diệp chắp tay sau lưng đi đi lại lại, nghi ngờ nói:

- Tiểu Vũ có lẽ sẽ nói dối, nhưng Thì Thì thì không, nghe thấy bọn họ nói đi thanh lâu, là nhất định đi thanh lâu, nhưng Lưu Tiểu Bảo nói phu quân ở tửu lâu nhà ta uống rượu với các trưởng bối cả đêm, trên người cũng không có mùi son phấn, xem ra bọn nhỏ nghe nhầm rồi, nghe tửu lâu thành thanh lâu.

Na Mộ Nhật gật đầu, cho rằng tỷ tỷ nói không sai, đang chuẩn bị về phòng trông con thì Tân Nguyệt nghiến răng nói:

- Muội xinh đẹp lắm à? Còn ta là con mụ xấu xí?

Tân Nguyệt xưa nay lòng dạ hẹp hòi, Na Mộ Nhật lần nào cũng cười toét miệng, đi nhanh về phòng, lúc này không nên chọc vào Tân Nguyệt thì hơn.

Trong nhà còn cả đống việc đang đợi xử lý, không rảnh tính sổ Na Mộ Nhật, hôm nay thời tiết tốt, mang áo da trong kho ra phơi, tránh bị mốc, có ít tiền đồng đã mốc xanh rồi, phải ngâm nước thuốc, bạc cũng phải chải cho sáng, chứ để đen xìn trông không thoải mái.

Nội viện là thiên hạ của nàng, nàng rất hưởng thụ cảm giác chúa tể này, nữ nhân trong nhà, trừ lão nãi nãi ra có ai không bị mình quản lý? Cả gấm Thục trong số của hồi môn của Nhuận Nương cũng phải mang phơi nắng, hôm nay có vẻ là ngày đẹp, tương lai đám nha đầu trong nhà gả đi hết, viện tử để trống sẽ sửa lại, giờ vườn hoa nhỏ quá, không bằng nhà quận chúa, trồng đủ các loại hoa, tuy màu sắc rực rỡ rất đẹp, nhưng dùng làm nước hoa, đây là nhà cơ mà, có phải là tác phường đâu. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Mấy năm nữa phu quân hẳn cũng thăng tiến rồi, quận công thì không hi vọng, nhưng huyện công thì rất có khả năng, vườn hoa phải sửa, làm ao nước, nuôi cá vàng, làm mấy con quái thú, trông thật khí phái, không giống bây giờ, toàn ong mật bay đi bay lại.

Thấy nãi nãi vào phật đường, bọn nhóc bị nhũ nương đưa lên nhà trên cây, Tân Nguyệt bắt đầu phấn chấn ra lệnh, trướng phòng mang mấy quản kho ra ra vào vào chuyển tiền, điều phối nước thuốc, đám nha hoàn đem toàn bộ y phục mùa đông ra, treo lên thừng, dùng gậy mây đập, Tân Nguyệt ngồi trên ghế tựa uống trà nhìn đông, ngó tây, không cho đám Tiểu Nha vào, chỉ cần mấy đứa nghịch ngợm đó tới, trong nhà khỏi mong làm được việc gì.

Cô cô thẩm thẩm tỷ tỷ cũng mang đồ trong phòng ra, được đám nha hoàn giúp đỡ đem mọi thứ phơi, sau đó thu lại, đánh mặt chược mới là chuyện quan trong nhất trong ngày.Cả nội viện chỉ có một người ngoài, đó là Xứng Tâm, nữ nhân nội viện không ai coi hắn là nam nhân, vả lại hắn cũng chẳng phải là nam nhân, suốt ngày mặc y phục lòe loẹt, thuê hoa, lạ cái là nữ nhân khắp viện tử không ai thêu đẹp hơn hắn.

Phu nhân nói, trên đơi này người ưu tú nhất các ngành nghề đều là nam nhân, đầu bếp giỏi nhất là nam nhân, thợ may giỏi nhất là nam nhân, người làm son phấn tốt nhất vẫn là nam nhân, nữ nhân còn mỗi tác dụng là sinh con, Tân Nguyệt tức lắm, nhưng phu quân nhà mình thì đúng thế thật, làm cơm, may vá, thứ gì cũng là hảo thủ, hoặc không làm, nếu làm thì nữ nhân cưỡi ngựa không theo kịp.

Lười biếng rên một cái, được gả cho nam nhân như phu quân thật không biết kiếp trước tích đức gì, chỉ cần ở nhà, mình lười tới mức không muốn nhúc nhích, gia nghiệp cứ ngày càng to ra, con cũng ngày càng lớn hơn, hôm qua đã có thể gọi mẹ rồi, nghĩ tới đó lòng thư thái, cuộc sống thế này vĩnh viễn đừng tới hồi kết.

Hi Mạt Đế Á tới, mộng đẹp của Tân Nguyệt vỡ tan, nhìn thấy khuôn mặt diễm lệ của Hi Mạt Đế Á, mái tóc hạt dẻ dợn sóng, đôi mắt như miêu nhãn thạch, chết người nhất vóc người lả lướt nóng bỏng, mỗi bước đi là đường cong lại lộ ra sau lớp áo mỏng, ngực nhô cao, eo thon thả, mông tròn lẳn, đôi chân dài, thân thể đó có thể kích thích bất kỳ nam nhân nào.

Tân Nguyệt nhìn thế nào cũng ghét, mông to như thế, lại còn tròn, ngực nhô lên cả đống, không biết bó vào một chút, thực không còn biết xấu hổ là gì nữa rồi.

- Vân hầu đáp ứng cho ta một tòa tiểu lâu, ta tới nhận, phải rồi, xe ngựa cũng cần, mời ngài ấy bố trí luôn, ta muốn tiểu lâu có thể chứa được toàn bộ người của ta, phó nhân không cần, nhưng mua bán thức ăn cho tiểu lâu do các người phụ trách, ta thích thanh tĩnh, trừ Vân hầu, mấy người các ngươi đừng tới quấy rầy ta. Ta phải mau chóng hòa nhập vào công việc, nếu không đó là sự thiếu tôn trọng với sinh mệnh.

Hi Mạt Đế Á nói rất thẳng, Vân Diệp nhìn trúng học thức của mình, vậy phải cung cấp cho mình những điều kiện thuận lợi, suy nghĩ của người khác không quan trọng, mình ủy khuất bao năm rồi, phải nở mày nở mặt một chút.

Tân Nguyệt mặt đen như than, miệng không nói, nhưng trong lòng đang gào thét:" Bằng vào cái gì, bằng vào cái mông to của ngươi à? Ta mới là chính thê, một con ca kỹ đê tiện dám tới nhà ta vênh mặt ra lệnh cho ta à?"Uống một ngụm trà, áp lửa giận xuống, nói:

- Chuyện này chuyết phu còn chưa nói với ta, về phần làm sao thì đợi chàng ngủ dậy hẵng nói.

- Trời ơi, một học giả sao có thể bóp chết sinh mệnh của mình như thế, đem thời gian quý báu dùng để ngủ quá nhiều đó là vô trách nhiệm với bản thân.

Tân Nguyệt không áp nổi lửa giận nữa:

- Ngươi là cái thá gì dám nói phu quân ta như thế, một con Hồ nữ, ngang nhiên tới nhà, không biết liêm sỉ, lại còn dám nói những lời khốn kiếp trong nhà ta, to gan lắm, người đâu, đuổi ả đi cho ta.

Lập tức có lão mụ tử to béo cầm chổi gậy chuẩn bị đuổi Hi Mạt Đế Á đuổi đi, bị tùy tùng của nàng chặn lại, Hi Mạt Đế Á nghĩ lại đầu đuôi sự việc, lập tức biết sai ở đâu, đẩy đám tùy tùng ra, nói với Tân Nguyệt:

- Phu nhân, thứ cho ta mạo muội, ta nghĩ giữa chúng ta có sự hiểu lầm, ta không phải là ca kỹ, ta là giáo thụ khách tọa của thư viện, vừa rồi nói những yêu cầu với phu nhân là tiền lương của ta. Ngoài ra ta còn là khách quan lễ do hoàng đế bệ hạ mời tới, ta tên Hi Mạt Đế Á, tới từ Ai Cập xa xôi.

Tân Nguyệt muốn tìm cái lỗ chui vào, đúng thế, ở Trường An làm gì có Hồ cơ nào nói chuyện với cáo mệnh phu nhân như thế, dám nói thế, trừ khi là khách trọng yếu.

Bảo lão mụ tử lui ra, Tân Nguyệt đứng dậy thi lễ:

- Vừa rồi ta lỗ mãng, không ngờ tiểu thư là khách quan trọng, chuyết kinh chưa nói với ta, mong tiểu thư đừng trách.

Hi Mạt Đế Á che miệng cười, nắm tay Tân Nguyệt nói:

- Phu nhân xinh đẹp là người đẹp nhất mà ta thấy từ khi tới Đại Đường, phu nhân nên tự tin vào dung mạo của mình, còn ta, Hi Mạt Đế Á, hai trăm năm trước đã gả cho chân lý, tám đời Hi Mạt Đế Á không ai kết hôn, chúng tôi chỉ hứng thú với học vấn, nam nhân với chúng tôi mà nói không phải thứ thiết yếu, cho nên phu nhân đừng lo ta sẽ yêu hầu tước, ta càng hứng thú với học thức trong đầu ngài ấy hơn ngài ấy.

Chương 530: Lại khiêu chiến đại môn (1)

Tân Nguyệt bấy giờ mới thực sự yên tâm, nữ nhân này không gả đi, vậy không có uy hiếp với mình, lão sư của thư viện đều là người có học vấn lớn, phu quân tôn kính với mỗi người bọn họ, nữ nhân Hồ tử này nếu đã làm giáo thự thư viện, vậy nhất định có tài, Đại Đường luôn tôn trọng người có học vấn, bất kể mông ngươi có to hay không.

Nói một câu cáo tội, quay về phòng ngủ, thấy trượng phu mở mắt ra nhìn trần nhà, hình như mới tỉnh lại, vừa nói với y có khách tới thì bị Vân Diệp kéo lên giường, thoáng cái cởi yếm ra, nam nhân vừa ngủ dậy đều rất hăng máu.

Mặc cho tay y làm bậy trên người, hưởng thụ sự âu yếm của trượng phu một lúc, tới khi tay y luồn xuống định vén váy của mình lên thì miệng mới nói:

- Có một nữ nhân Hồ tử tới tìm chàng đòi nợ.

Biểu hiện của trượng phu làm Tân Nguyệt rất hài lòng, háo sắc như thế, chứng tỏ đêm qua không làm chuyện xấu, thực sự uống rượu cả đêm.

- Xùi quẩy, nữ nhân thối đó sao lại tới vào lúc này, tới muộn một chút thì chết à?

Vân Diệp làu bàu, miệng nhả núm vú của Tân Nguyệt ra, tay thu lại, luyến tiếc bóp ngực Tân Nguyệt cái nữa mới bực bội chỉnh trang lại y phục, chuẩn bị đi gặp khách.

Tân Nguyệt mặc áo lại, cười hì hì:

- Đúng là nữ nhân ngoài giỏi quyến rũ người ta, làm hỏa khí của phu quân lớn như thế, hiện giờ thiếp không yên tâm để chàng và nữ nhân mông to đó ở gần nhau.

- Nếu như cô ta không tên là Hi Mạt Đế Á, nói không chừng ta còn có hứng thú, nhưng mang cái tên này thì nữ nhân ấy không khác gì nhau, nói thực lòng ta càng lo nàng ở cạnh cô ta, loại nữ nhân dục vọng khống chế quá lớn như vậy, có khí hứng thú với nữ nhân còn hơn nam nhân.

- Phu quân nói lung tung, làm gì có nữ nhân thích nữ nhân.

Tân Nguyệt tuyệt đối không tin loại chuyện này có thể xảy ra:

- Cứ nhìn Xứng Tâm là biết, có một số nam nhân thích nam nhân, bằng cái gì không có nữ nhân thích nữ nhân? Nàng ít thấy nên mới lạ, tóm lại trách xa cô ta một chút, ta phát hiện cô ta đối xử với tỳ nữ của mình không bình thường.Tân Nguyệt rùng mình, nỗ lực xua hình ảnh xấu xa kia khỏi đầu, vội theo Vân Diệp ra tiền sảnh gặp nữ nhân Hồ tử.

Hi Mạt Đế Á rất húng thú với cách bố trí phòng của quý tộc, trong khi đợi trong phòng khách, cầm cốc trà uống một ngụm, mới đầu vị chát làm nàng không thích, nhưng về sau lại ngọt làm nàng thích thú.

Cầm cốc trà đi quanh sảnh đường, ở giữa có một bức mãnh hổ thượng sơn cực lớn, đó là tranh do Ly Thạch tiên sinh vẽ, chúc mừng Vân Diệp quay về, mong tương lai y thăng tiến thuận lợi.

Thực ra Vân Diệp không thích hổ lên núi, bụng gì mà tròn tròn chẳng có khí thế hung dữ gì cả, không bằng hổ đói xuống núi ánh mắt quét khắp nơi tìm thức ăn, lộ khí phái vua muôn thú.

Không vẽ thành mèo là khá lắm rồi, đó là nguyên văn lời của Ly Thạch, cái tính chỉ thích ăn với nằm, lúc giống lợn, lúc giống chó, nói tóm lại chả ra cái thể loại gì. Vì vẽ con hổ này, Ly Thạch vào núi bắt mấy con hổ, hổ lớn tính hoang dã khó thuần, bị ông ta lột da làm chăn, hai con hổ nhỏ nay nuôi trong nhà, nói là làm thú cưng cho con mình.

Trường phái tả thực của phương đông làm Hi Mạt Đế Á hết sức tán thưởng, Ai Cập hiện nay thi thoảng còn có trận đại chiến giữa người và thú, đám buôn nô lệ vì kiếm tiền, đem loại hình nghệ thuật cổ xưa này thêm thắt thành nữ nhân đấu thú, nhà ai có nữ nô không cần, hoặc nữ nhân bị bắt gian tại giường, liền bị đưa tới, chuyên môn mặc khải giáp nữ, cầm đao kiếm, chỉ cần giết được sư tử trong đấu trường thì sẽ được sống, còn được món tiền lớn.

Đám buôn nô lệ đều rất giữ lời, nói cho tiền là cho tiền, tuyệt đối không bao giờ quịt nợ, có điều chưa bao giờ thấy ai lĩnh tiền, ngược lại con sư tử lần nào cũng ung dung nhả xương trong miệng ra, no ợ một cái, đợi kẻ tiếp theo...
Hi Mạt Đế Á nếu không tới phương đông rất có khả năng phải đánh nhau với sư tử, cho nên lúc này nhìn thấy lão hổ oai phong lẫm liệt, có cảm giác thoát chết.

Bút lông trên bàn của Vân Diệp là kẻ địch của Hi Mạt Đế Á, bất kể nàng nỗ lực thế nào cũng không viết ra được khối vuông xinh đẹp, cho nên bút lông ngỗng là phương thức duy nhất để nàng viết chứ, có điều trong ống bút của Vân Diệp có mấy cái que gỗ vót nhọn, cầm lấy, viết lên giấy trải sẵn, toàn chọc thủng giấy, lắc đầu, lại cắt đi. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Sách trên giá với nàng mà nói không tác dụng mấy, toàn là văn tự cổ quái, Hi Mạt Đế Á vừa mới đàm thoại được lưu loát không thể hiểu, nên nàng nhịn không xem.

- Có một số sách nàng có thể hiểu được, giống như ta có thể hiểu bản chép tay của tổ sư nàng, số học có tính quy luật mạnh, đa phần là khảo nghiệm năng lực tư duy của chúng ta chứ không phải năng lực nhận biết văn tự. Cho nàng một bức thiết cát đồ, tin rằng nàng có thể tự suy luận ra đáp án và quy luật, đợi khi nàng tới thư viện, trong đồ thư quán có rất nhiều sách nàng đọc được, hiện không vội. Có điều cuốn toán học sơ giai này do ta viết, nàng có thể lấy xem, để có hiểu biết sơ bộ về trình độ của học sinh thư viện, tiện cho việc giảng dạy.

Vân Diệp đi tới giá sách, lấy hai cuốn đưa cho Hi Mạt Đế Á, lập tức có thị nữ đi tới lấy túi da trâu rất cẩn thẩn cho cuốn sách vào, Hi Mạt Đế Á không xa lạ gì giấy phương đông nữa, sách làm bằng da dê, da trâu nặng mà khó ngửi, không giống nơi này sách tỏa ra hương thơm mực ngào ngạt, Hi Mạt Đế Á ngửi không biết chán.

Nhìn thấy Hi Mạt Đế Á ngửi mùi sách đầy thâm tình, Vân Diệp quyết định không nói cho nàng biết thư viện vì khống chế độ PH của mực, chuyên môn cho nước đái ngựa vào.

Vượng Tài kéo chiếc xe ngựa gọn nhẹ của mình tới tiền viện, công việc của mã phu rất nhẹ nhàng, chỉ cần lắp xe lên, Vượng Tài tự biết phải làm sao, thấy Vân Diệp đi ra, gõ móng hí khẽ một tiếng, dụi đầu vào lòng y, ý nói mình đã đợi sốt ruột rồi, muốn tới đường nhỏ chạy.

Nhìn trượng phu mời Hi Mạt Đế Á lên xe ngựa, toàn thân Tân Nguyệt thiếu thoải mái, nhất là khi nữ nhân Hồ Tử đó nâng chân lên cái mông tròn càng đầy đặn, làm nàng cực kỳ lo.

Cảnh sắc trên con đường nhỏ trải đá làm nữ học giả trẻ tuổi khen không ngớt, thi thoảng gạt cảnh liễu mềm mại rủ xuống ra, cực kỳ mong mỏi với học viện sắp nhìn thấy. Tùy tùng của nàng đã được quản sự Vân gia mời tới nơi ở của nàng, chỉ có một thiếu nữ theo bên cạnh.

Vòng qua chân núi, sơn cốc cực lớn hiện ra trước mắt, thác nước trắng xóa đổ ầm ầm, một bánh xe nước ngoan cường xoay tròn, trên cái khung lớn có vô số ống trúc nối liền nhau đem nước đưa vào máng gỗ, máng uốn lượn kéo dài tới tận kiến trúc mỹ lệ đằng xa.

Nữ nhân chưa bao giờ có sức đề kháng với những thứ đẹp đẽ, nhìn thấy biệt thự ngói biếc tường hồng, nắm tay Vân Diệp hỏi:

- Ngài hầu tước khảng khái, có phải ta cũng có thể ở trong kiến trúc mỹ lệ đó không, nếu như ngài thỏa mãn nguyện vọng của ta, ta có thể cho ngài một cơ hội theo đuổi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau