ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 521 - Chương 525

Chương 521: Thanh lâu luôn có việc lạ (2)

- Chao ôi, quý nhân đúng là kiến thức rộng rãi, chính là đến từ nơi Ai Cập này, đáng thương thế, nghe tiểu cô nương biết nói tiếng người kia nói, mọi người cả thế giới muốn giết họ, nói họ là người không sạch sẽ, nhưng nô tỳ lén xem qua, rất sạch sẽ, còn không có mùi, nô tỳ thấy họ đáng thương mới thu nhận họ, cho ăn cơm.

- Yểu Nương này, bọn họ nói không sạch sẽ, là trong đầu không sạch sẽ, bị thần từ bỏ, bà không sợ thần của họ tới xử phạt bà sao?

Vân Diệp lần đầu tiên nghe nói độc thần giả, cho nên cũng rất muốn gặp những người này một lần, nói như vậy, độc thần giả có bản lĩnh mới có thể sống sót, thông thường đã sớm bị giáo đình thiêu chết rồi.

- À, nô tỳ không sợ đâu, nơi này là Đại Đường, nô tỳ sợ bộ khoái, cũng không sợ cái thần gì vô danh, quý nhân ngồi yên, nô tỳ sẽ đi gọi ca vũ bắt đầu.

Vỗ hai tay, lập tức có âm nhạc khoan thai vang lên, giống tiếng trời, âm tiết không biến hóa bao nhiêu, thật giống như gió thổi qua cây cỏ, lại giống như tuyết rơi lên nhánh tùng, mấy nữ tử trẻ tuổi che mặt từ trong cửa ngầm đi vòng ra, bước chân mềm mại, theo thân thể chuyển động, váy màu sắc rực rỡ liền bay lượn theo, hình thành một hình tròn rất to, quả nhiên như tú bà nói, như một đóa hoa nở rộ, cũng giống một đóa hồ điệp xinh đẹp.

Lụa mỏng che mặt, chỉ có đôi mắt yên lặng như nước lộ ra ngoài. Cứng nhắc, vô dục vô cầu, đây vốn là điều cốt lõi mà loại vũ đạo này nên có, nhưng trong ánh mắt lộ ra không phải là sùng kính và hy vọng, mà là một loại chết lặng, cái này thì bất thường rồi.

Không đợi Vân Diệp đặt câu hỏi, lại có mấy nam nhân khoác áo choàng trắng đi ra từ cửa ngầm, đầu thắt dây dài, nam tử vừa đi ra, toàn bộ những người đó đều đặt tay phải lên lỗ tai, hình như đang nghe âm thanh từ xa xa, không thấy họ động đậy, áo choàng tự bay lên, dây băng cũng bay lên. Nếu như nữ tử là một đóa hoa bông gòn xinh đẹp, như vậy nam tử giống như đóa hoa loa kèn màu trắng, âm nhạc do một loại nhạc khí cùng loại với huyên phát ra, âm thanh hình như có người ở xa xa tụng kinh, không sai, loại vũ đạo này không cho người xem, là ca vũ hiến cho thần, hôm nay họ lấy ra buôn bán, không phải là độc thần giả là cái gì, thảo nào giáo đình muốn thiêu sống họ.

Lý Hoài Nhân thấy không phải là múa bụng cũng rất khó chịu, những nữ nhân này đều bao kín mít, không lộ ra chút da thịt, không có ý nghĩa, lão tử muốn xem múa bụng.

- Lăn xuống đi, cởi đồ ra rồi mới nhảy tiếp, lão tử muốn xem kiểu múa xoay mông thành sợi dây ấy.

Ác thiếu gia mà nổi tính lên thì khó có thể khắc chế, cầm theo một túi vàng chính là tới kiếm sảng khoái, không phải là đến xem mấy nam nhân nữ nhân rung rung áo choàng của mình thành bông hoa.

Tú bà không biết từ đâu chui ra rầy la đám nam nữ đang run rẩy:

- Thấy các ngươi đáng thương, cố ý cho các ngươi một cơ hội kiếm tiền, hầu hạ không tốt, dám chọc giận quý nhân, thực sự là chết tiệt.

Tú bà trên đời này không có thứ đồ chơi gì tốt, còn rút ra cây trâm từ trên đầu châm các cô gái đáng thương, miệng còn la mắng:

- Từ lâu đã bảo các ngươi mặc như các Hồ cơ bán rượu bên ngoài các ngươi không chịu, một cơ hội kiếm tiền bị lãng phí, cho chết đói luôn.Tất cả cô gái đều giúp một cô gái ở chính giữa chịu đòn, thà mình bị châm cũng không chịu để cho tú bà châm cô gái ở giữa cái nào.

Trưởng Tôn Trùng vỗ tay cười to, nhìn tú bà giống như hổ nhập bầy dê, lớn tiếng tán thưởng, còn ném một thỏi bạc trong người ra ngoài xem kịch vui, Lý Thừa Càn không có đồ ném, chộp lấy mấy thỏi bạc cũng ném xuống dưới, Yểu Nương mừng rỡ, vì vậy châm càng ác hơn.

Vân Diệp mỉm cười, y muốn xem cô gái ở giữa có thể chịu tới mức độ nào, Trình Xử Mặc thì không cười khi ức hiếp người nhỏ yếu, ôm cánh tay để mặc ca kỹ bên người bỏ nho vào miệng.

Trong hoảng loạn, một cuốn sách mỏng rơi ra ngoài, Vân Diệp nói một câu với ca kỹ bên người, ca kỹ kia chạy ra giữa nhặt quyển sách đó cho Vân Diệp xem.

Không có ý nghĩa, một quyển [Nguyên lý hình học] rất bình thường, Euclid từ hơn 900 năm trước đã viết ra thứ này, chỗ quan trọng của quyển sách này không nằm ở nó có lý luận cao thâm gì, mà bởi vì đây là một quyển sách giáo khoa gần như hoàn mỹ, có thể tạo ra tác dụng rèn luyện tư duy lô-gích của con người, nhất là sau khi trải qua Hypatia bổ sung hoàn chỉnh, nó vẫn được tiếp tục sử dụng một nghìn năm.

Lật hai trang, Vân Diệp đã ngồi không yên, sách rất to, nhưng được làm bằng da cừu rất tốt, phía sau có thêm mấy hàng chữ kiểu mới, rất đẹp, đây không phải bút tích của nam nhân.

Quát bảo Yểu Nương nghừng lại, không đợi Vân Diệp nói thêm gì, một cô gái xông qua cướp lấy cuốn sách trong tay y, ôm chặt vào trong ngực, hộ vệ thủ vệ hai bên muốn xông lên nghiêm phạt nữ tử ti tiện này dám mạo phạm Vân hầu, Yểu Nương càng hùng hổ, đám nam tử vây nữ tử ở chính giữa, lưng hướng ra ngoài, chuẩn bị tiếp thu xử phạt.

Vẫy lui đám hộ vệ, đuổi Yểu Nương đi, Vân Diệp đi tới trước mặt họ, nói với nữ tử trong đám người:- Ta không có ác ý, các bằng hữu của ta cũng không có, chẳng qua họ đi ra từ chiến trường, tính tình có hơi lỗ mãng, ta chỉ muốn hỏi một câu, Hypatia là gì của các ngươi, nàng đã mất 200 năm, vì sao ngươi có bản thảo của nàng, mặt khác ta rất muốn biết các ngươi đã gặp phải chuyện gì, nếu như đối với đế quốc Đại Đường không có hại, xuất phát từ kính trọng đối với Hypatia, ta nguyện ý trợ giúp các ngươi trở về quốc gia của các ngươi, các ngươi đến từ thành Alexandria?

Nữ tử ở giữa há hốc miệng, nàng bất kể như thế nào nào cũng không ngờ được tại Đông Phương xa xôi cũng sẽ có người biết việc Hypatia, điều đó không có khả năng.

Bọn Lý Thừa Càn cũng nghe không hiểu, việc tẩy răng gì, áp lực to bằng núi cũng không rõ lắm, đây là một đám ca kỹ, không cần có áp lực gì hết, thích thì lấy, nói nhảm cái gì.

* Hypatia: phiên âm đọc giống "tẩy răng", Alexandria phiên âm đọc giống "áp lực sơn đại"

Thiếu nữ đầu tiên là liến thoắng một hồi, Vân Diệp lắc đầu nói với nàng:

- Nếu ngươi biết tiếng Đại Đường thì nói đi, ta nghe không hiểu ngôn ngữ của ngươi, Đại Đường không cần những ngôn ngữ khó hiểu này.

Nữ hình như có chút phẫn nộ, còn lải nhải thêm một lúc, Vân Diệp ngả hai tay:

- Ta nghe không hiểu, coi như ngươi nói ta kiêu căng, ta nghe không hiểu, ngươi không phải là nói vô ích sao?

Thiếu nữ tức giận đẩy hộ vệ của nàng ra đi tới trước mặt Vân Diệp và ngồi xuống, Vân Diệp rất chịu khó dọn bàn qua, đặt ở giữa hai người, mình cũng ngồi xuống, cười tủm tỉm nhìn nàng.

- Người của Đường quốc đều kiêu căng như ngươi sao? Các ngươi không sợ sẽ dẫn tới căm hận sao?

- Đại Đường cho tới bây giờ cũng không phải khiến người thích, nó chỉ dùng để khiến người sợ.

Nghe Vân Diệp nói như vậy, Lý Thừa Càn, Trưởng Tôn Trùng, Lý Hoài Nhân, Trình Xử Mặc cùng nhau cười gật đầu, ngay cả Yểu Nương trốn ở góc phòng nghe trộm cũng cảm thấy lời nói của hầu gia rất có đạo lý, xoay người đạp một cái lên mông của một Hồ cơ.

Chương 522: Hi Mạt Đế Á diễn giảng (1)

Thiếu nữ nhìn mấy đại hán cười quái dị, bất giác rụt người lại, che mặt mình kín hơn, vạn dặm lộ trình, bọn họ đã chịu nhiều đau khổ. Ai Cập mỹ lệ đã không còn thích hợp truyền bá chân lý, quốc gia sa mạc đã điên rồi, bọn họ cố chấp cho rằng thần linh thống trị tất cả, hạnh phúc, khổ nạn, bi hoan, ly hợp đều do thần linh an bài.

Hi Mạt Đế Á (Hypatia) đánh chết cũng không tin nam nhân sau khi chết sẽ có thiên đường đầy trái quả, dòng suối chứa mật và sữa đợi hắn, càng khỏi nói tới chín mươi chín nữ nhân hầu hạ bao nhiêu nam nhân vẫn là xử nữ, nghĩ tới đó trong lòng dâng lên bi ai vô tận.

Kiến trúc từng huy hoàng hơn nghìn năm đổ sập trong lửa, thư viện mười lăm vạn cuốn sách bị đốt, Hi Mạt Đế Á nỗ lực muốn khôi phục vinh quang của trí tuệ Ai Cập, nhưng ngu muội đã chiến thắng lý trí, bị tàn phá thân thể vẫn không hề hối hận, cuối cùng đám bạo đồ dùng rìu chặt tứ chi của nàng, khi chân tay nàng còn co giật ném vào trong ngọn lửa hừng hực...

Kinh Cổ Lan mới nhất có một câu nói cứu vớt học phái sắt xuống dốc của mình, " học vấn tuy xa tận Trung Quốc nhưng đáng để cầu", câu nói này của Mặc Hãn Mặc Đức mang lại hi vọng cuối cùng của mọi người, men theo con đường biển xa xôi tới quốc gia này, sau khi vào Đại Đường, tất cả khổ nạn dường như đều biến mất.

Những người kia tuy thích nhìn mình, nhưng có thể nhìn ra, chỉ xuất phát từ dục vọng, không có ác ý khác, khó khăn lắm mới tới được Trường An, tiền tài đã hết, người ở đây tựa hồ không biết tầm quan trọng của học vấn ngoại quốc, bọn họ có học thuật và hệ thống nhận thức riêng, mình không dựa vào trí tuệ để mưu sinh được.

Không còn cách nào khác, đành thử dùng loại vũ đạo này, đó là vốn liếng mình học được ở sa mạc, biểu diễn ở thanh lâu không thỏa đáng, nhưng vì sinh tồn, còn có điều gì không thể chịu đựng?

Nam tử tự đại trước mắt, quốc gia cường đại của y cho y sự tự tin tuyệt đối, quốc gia của y đúng là sự tồn tại khiến người ta sợ hãi, từ tòa thành đầu tiên nhìn thấy ở sa mạc, nàng đã không nhớ mình đi qua bao nhiêu nơi mới tới tòa thành này. Khi bản thân lần đầu nhìn thấy tường thành cao lớn, gần như chấn động muốn quỳ xuống, đó là kiệt tác của thần, mình chưa bao giờ tin thần linh thiếu chút nữa hoài nghi tin ngưỡng mình kiên trì. Truyện được copy tại

Một quý tộc kỳ quái lại biết Hi Mạt Đế Á, lại biết Âu Kỳ Lý Đắc, lại biết ( kỳ hà nguyên bản), thật thần kỳ, Hi Mạt Đế Á, người đang phù hộ học sinh của mình phải không? Cho bọn học sinh hi vọng cuối cùng khi tuyệt vọng.

- Tỉ lệ giữa chu vi hình tròn và đường kính, tỉ lệ diện tích hình tròn và bình phương bán kính là bao nhiêu, ngươi có biết không?

Hi Mạt Đế Á rất hi vọng trước mắt mình là một học giả uyên bác, chứ không phải là tên hoàn khố, cho nên lấy nan đề mà mình chưa giải được rõ ràng ra thử Vân Diệp:

Lý Hoài Nhân thô bạo nói:

- Đến Tổ soái cũng không biết là ai còn giả vờ là người có học vấn, mau thay y phục đi khiêu vũ, nếu múa đẹp làm đại gia hài lòng thì lên giường sẽ cho ngươi biết.

Lý Thừa Càn, Trường Tôn Xung sửng sốt chốc lát rồi cười rộ lên bỉ ổi, một ca kỹ biết Tổ soái khá hiếm, có điều đúng thế thật, trong thanh lâu nhiều tiểu thư đại gia, vừa đàm luận thi văn, vừa... Càng thú vị.

- Ta thấy nữ tử này đôi mày sát nhau, vú như chim câu, lông tơ vẫn còn, là một xử nữ, hiếm có hơn là biết ít toán học, là thứ ca ca thích nhất, ta chuẩn bị tối nay mời nàng cùng tham khảo ( chuế thuật) của tổ sư, ngươi thấy sao?*** Chuế thuật: Sách toán cổ.

Trường Tôn Xung chảy nước dãi lấy vai huých Lý Thừa Càn, làm thái tử điện hạ sởn gai ốc, tránh thật xa:

- Trùng Tử, ngươi thích thì lấy, chỉ cần Diệp Tử không tranh với ngươi là được, có điều ta thấy ngươi phải thất vọng rồi.

Trường Tôn Xung nhìn sang hai người đang nói chuyện, không ngờ thấy không khí trang nghiêm trong thư viện, chỉ nghe Vân Diệp nói:

- Huynh đệ của ta nói không sai, loại tỉ lệ này hai trăm năm trước tổ sư của bọn ta đã phát hiện ra, chính là Tổ soái, kết quả ông có được là một một bốn, chỉ cần là người đọc sách ở Đại Đường đều biết, không có gì lạ cả, nếu như nàng thích nghiên cứu, ta mời nàng tới đồ thư quán của thư viện xem ( chuế thuật) là biết.

- Nước Đường cũng có học viện và đồ thư quán sao? Ở thời đại của lão sư, học viên Á Lịch Sơn ( Alexandria) có một trăm sáu mươi học sinh, đó là thời đại huy hoàng, không ở nước Đường bế tắc cũng có học viện, thật thần kỳ.

Hi Mạt Đế Á mừng rỡ biểu đạt niềm vui của mình với Vân Diệp, có điều thấy mấy nam nhân nhíu mày, hình như mình nói sai gì rồi.

Lý Hoài Nhân bĩu môi, phun nho ra ngạo mạn nói:- Đồ chưa khai hóa còn dám nói chuyện thư viện, trước kia nghe Diệp Tử nói, thành phố lớn nhất của các ngươi là La Mã, nhân khẩu bằng một phủ thành, mặc y phục lộ da thịt chạy lông nhông khắp nơi, ăn đồ không khác gì lợn, vung búa gà rú làm hải tặc, giờ muốn làm người văn minh rồi à?

Hi Mạt Đế Á chậm rãi đứng dậy, cởi khăn che mặt đứng giữa phòng, lập tức có nữ tử khác khoác lên nàng một tấm trường bào trắng, thắt nút trước mặt nàng, vén mái tóc nàng lên cao, gài vào một cái trâm gai, cái vòng bện từ cành nguyệt quế khô đội lên đầu, nàng lấy một miếng dưa trên bàn Vân Diệp, nhai vài miếng rồi nhổ đi, coi như thay hương liệu làm thơm miệng, lấy cốc nước sạch súc miệng, rồi ôm ngực thi lễ với năm người Vân Diệp.

Dưới khí thế cường đại, ngay cả Lý Hoài Nhân bản tính như lợn rừng cũng phải đáp lễ, Lý Thừa Càn mắt chăm chằm nhìn nữ nhân trước mắt, muốn xem rốt cuộc nàng muốn làm cái gì, Trường Tôn Xung cũng ngồi dậy từ trong lòng ca kỹ, còn về Trình Xử Mặc thì đã nằm ngủ từ đời nào.

Nữ nhân này có một vẻ đẹp chấn động lòng người, con mắt xanh biếc như mắt mèo, mái tóc nâu chải chuốt gọn gàng, cổ dài như thiên nga đầy cao quý, đôi tai hồng dưới ánh nến càng thêm mỹ lệ, chiếc áo choàng che đi thân thể, chỉ lúc thi lễ mới thấy đường cong quyến rũ, một cơ thể kích thích dục vọng nam nhân, nhưng không dâm tục, khiến nam nhân mê mẩn, lại không dám xâm phạm, giọng nói mang chút khẩu âm quan thoại vang lên.

- Ta tới từ Ai Cập huy hoàng, nó không có diện tích lớn như Đại Đường, không có con dân đông đúc như ở đây, hiện giờ nó đã bao phủ dưới bóng ma của bạo quyền, bọn chúng hủy hoại tất cả những thứ đẹp đẽ, chỉ có thần điện cao lớn lạnh giá đứng đó, thượng đế đã thành chúa tể duy nhất nơi đó, tất cả tiếng nói khác biệt đều bị ném vào lửa thiêu thành tro bụi.

- Nhưng ta không đồng ý vị tiên sinh này bôi xấu Ai Cập, Ai Cập là một vùng đất mỹ lệ, sáu nghìn năm trước chúng tôi có nền văn minh, cho tới nay kim tự tháp vẫn đứng trong sa mạc kể lại huy hoàng ngày xưa của chúng tôi, nó dùng hai trăm ba mươi vạn khối đã nặng năm nghìn cân đắp thành, khối đá nặng nhất hơn mười vạn cân, khe hở giữa các tàng đá ngay cả lưỡi đao cũng không chen vào được, còn về độ cao, theo cách tính của Đại Đường, nó cao năm mươi trượng.

Nói tới đó Hi Mạt Đế Á dừng lại nhìn Vân Diệp, nếu đã biết Hi Mạt Đế Á, không lý do gì lại không biết sự tồn tại của kim tự tháp.

Lý Hoài Nhân hỏi Vân Diệp:

- Diệp Tử, ả ta không khoác lác đấy chứ?

Nói với vẻ không tự tin lắm, vì lời của Hi Mạt Đế Á tựa hồ rất chân thật, Lý Thừa Càn, Trường Tôn Xung đồng loạt nhìn Vân Diệp:

Vân Diệp sờ mũi cười khổ:

- Ta cũng muốn nói là nàng ấy khoác lác, nhưng sư phụ ta cũng nói như thế, lão nhân gia nói thì không sai được, còn có một bức tượng sư tử mặt người cực lớn mà nàng ấy chưa nói.

Chương 523: Hi Mạt Đế Á diễn giảng (2)

Hi Mạt Đế Á thi lễ với Vân Diệp:

- Cảm tạ ngài, tiên sinh thành thật, tượng sư tử mặt người ngài nói tên là Tư Phân Khắc Tư ( sphinx), nó chỉ là thứ ngu xuẩn biết vài câu đố thôi. nguồn TruyệnFULL.vn

- Điều ta muốn nói là, văn minh không phải là thần thoại phi lý trí, bình phương độ cao của kim tự tháp bằng diện tích tam giác mặt tháp, chu vi đáy tháp trừ trừ độ cao tháp bằng chu vi hình tròn trừ bán kinh, một suy đoán khác của chúng tôi về kim tự tháp cũng mới được chứng thực qua lời vị tiên sinh này, đó là chu vi vi đáy gấp hai lần chiều cao tháp, vừa vặn bằng con số Tổ soái trong lời nói tiên sinh, ngài có tin đó là một sự trùng hợp không?

- Các vị tiên sinh, không nói tới bậc tiên triết như sao trời của chúng tôi, xin hỏi các vị, với kiến trúc kim tự tháp được tổ tiên chúng tôi xây từ bốn nghìn năm trước, ngài còn nói chúng tôi là đám dã nhân chưa khai hóa sao? Cầm búa gào rú là hải tặc Bắc Âu, buộc thùng rượu ở bụng là người Cao Lô ( Gaul), đừng đem học giả cao quý trộn lẫn với đám dã nhân thô bỉ, nếu chẳng phải vị tiên sinh này biết tiên triết Hi Mạt Đế Á, ta thiếu chút nữa còn cho rằng đây là một hoang mạc học thuật.

Lý Hoài Nhân buồn bực nhìn Hi Mạt Đế Á, cuối cùng phát hiện ra bên tai nàng có mấy nốt rỗ trắng, tức thì trở nên cao hứng, nữ nhân này cũng không phải là hoàn mỹ.

- Nữ học giả mỹ lệ, bài hùng biện của nàng làm chúng tôi xấu hổ, nhưng lời nàng nói đều là suy đoán, người Đại Đường lại coi trọng chứng cứ, lời nàng nói rất có khả năng là một sự trùng hợp, sư phụ ta từng nói việc xây dựng kim tự tháp vượt quá năng lực của người Ai Cập, vì thời đó không có khả năng có hai ngàn vạn người cho pháp lão ( pharaoh) sử dụng, cho nên nguồn gốc của nó vẫn còn tranh luận.

- Nhưng nhận thức của nàng về toán học làm ta khâm phục, tiên sư Hi Mạt Đế Á có kiến thức rất sâu về ( viên trùy khúc tuyến) và ( toán thuật), cho nên có lý do tin nàng không chỉ kế thừa vẻ đẹp của bà ấy, còn kế thừa học thuật nữa. Nếu như nàng thấy tiện, ta muốn mời nàng tới thư viện Ngọc Sơn làm học giả, thư viện Ngọc Sơn không như nàng nói, vài người hoặc mười mấy người, nó là học viện mang tính tổng hợp, học sinh nơi đó có hơn hai nghìn người.

Lần đầu tiên Hi Mạt Đế Á lộ vẻ cả kinh, nàng hiểu rõ, ở thời đại này có trường học lớn có ý nghĩa gì.

- Tiền lương của ta không thể không nói nhé, ta phải nuôi sống mười sáu người, cho nên thù lao ngài trả phải tương xứng với học thức và thân phận của ta.

- Nàng cứ yên tâm, riêng vẻ đẹp của nàng cũng xứng đáng được trợ cấp thêm.

Vân Diệp cười lộ ra hàm răng trắng:

Trường Tôn Xung đau khổ dùng đầu đập vào vai Lý Thừa Càn, người ta thành tiên sinh thư viện rồi, ai còn tán được nữ nhân như thế? Lý Thừa Càn thản nhiên, hắn cũng là lãnh đạo thư viện, xưa nay lại không hứng thú với nữ tử ngoại tộc, chỉ có Lý Hoài Nhân không biết nghĩ gì mà cười như thằng ngốc.

Yểu Nương không hiểu, vừa rồi còn là một ca kỹ dưới tay ả, sao chớp mắt một cái đã thành tiên sinh thư viện, hai thân phận này một trên trời, một dưới đất, Yến Lai lâu chọc nổi tiên sinh thư viện sao? Bộ mặt béo múp nặn ra nụ cười tươi roi rói, cẩn thận xin lỗi Hi Mạt Đế Á, chỉ hi vọng nữ nhân Hồ tử này không làm khó mình quá đáng.

- Bà là người lương thiện, mặc dù đối xử với bọn ta không tốt, nhưng khi bọn ta đói khát, là bà cho bọn ta thức ăn, nên ta cám ơn bà.

Hi Mạt Đế Á nắm tay Yểu Nương trấn an, tới khi Yểu Nương xác nhận nàng không nói ngược mới buông tay ra, Vân Diệp rót một chén rượu nho đưa cho Hi Mạt Đế Á:

- Từ mai trở đi chúng ta là cộng sự rồi, trong thư viện có rất nhiều bậc trưởng giả, có cống hiến lớn trong lĩnh vực của họ, hi vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.Hi Mạt Đế Á nhận chén rượu uống cạn, nói với Vân Diệp:

- Tất nhiên rồi, ta vốn chuẩn bị vào thư viện vừa học tập vừa giảng bài, cám ơn tiên sinh cho ta cơ hội này.

Vân Diệp lấy trong lòng Lý Hoài Nhân một túi vàng, đặt lên bàn cười nói:

- Đây là tiền thu xếp của các nàng, sáng mai sẽ có xe ngựa tới đón các nàng, nơi ở thư viện sẽ an bài, Ngọc Sơn là một nơi rất đẹp, nhất định nàng sẽ thích.

Cáo biệt Hi Mạt Đế Á, Vân Diệp thấy hôm nay tận hứng rồi, vô tình câu được cho thư viện một mỹ nhân ngư cực to, nữ nhân này nhất định sẽ thông thao học thức đông tay. Sau này kiếm được thư tịch bảo bối ở phương tây sẽ có phiên dịch đáng tin cậy rồi, bảo Tiếu Thương Sinh phiên dịch mấy cuốn sách, làm Vân Diệp tức xì khói, toàn bố láo bố toét.

Bốn tên kia đã không thấy đâu nữa, Vân Diệp thổi sáo xuống lầu, vừa tới tầng một đã thấy không ổn, Đoàn Hồng cười tủm tỉm nhìn y, bốn tên kia cúi gằm mặt im như thóc, thấy Vân Diệp xuống, đồng thanh chỉ y nói:

- Đều do y, y nói muốn bái phỏng học giả gì đó, nên mới tới đây.

Nghe thế Vân Diệp thiếu chút nữa ngã lộn cổ từ trên cầu thang xuống, con bà nó toàn một lũ chuột nhắt, Đoàn Hồng có cái chó gì đáng sợ, lão tử nhận thì sao.

- Được rồi, được rồi, đều là lỗi của ta, có chuyện gì to tát đâu.- Tiểu tử, coi như ngươi dám làm dám nhận, dụ dỗ thái tử đi thanh lâu, tuy thái tử đã trưởng thành, nhưng tội này không nhỏ, Vân Diệp, ngươi định lĩnh tội ra sao?

Đây là giọng của Lý Nhị, ông ta tới thanh lâu làm cái gì? Chẳng lẽ cũng đi chơi gái? Ba chân bốn cẳng xuống lầu, lúc này mới nhìn thấy trong sảnh toàn danh thần dũng tướng, Lý Nhị, Lý Tịnh, Lý Tích, Lý Hiếu Cung, Lý Đạo Tông, Tần Quỳnh, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt... Ngoài hoa sảnh còn có Trường Tôn Vô Kỵ mặt đầy phẫn nộ, Phòng Huyên Linh bộ dạng đau lòng, đám Đỗ Như Hối, Ngụy Trưng, Vương Khuê thì hả hê, lực lượng này đủ mở triều hội rồi, chẳng lẽ đến đây bắt mua dâm sao?

- Khởi bẩm bệ hạ, thần dẫn thái tử tới thanh lâu kỳ thực là học hiền quân cổ đại, đó là Tôn Thúc Ngao được chọn từ vùng ven biển hẻo lánh; Bách Lý Hề được chọn từ ngoài chợ, vi thần dẫn thái tử tới thanh lâu là học tiên hiền, tội ở đâu ra? Vì sao vi thần phải lĩnh tội?

Lý Nhị vừa mới uống một ngụm rượu đã phun hết cả ra, Đỗ Như Hối kinh hãi lấy tay chỉ Vân Diệp:

- Ngươi lấy tiên hiền cổ đại ra so với kỹ nữ?

Ông ta thực sự ngờ có phải mình nghe nhầm không?

Trình Giảo Kim giơ ngón tay cái lên với Vân Diệp, bất kể thế nào, trước tiên có lý do đối phó coi như có bản lĩnh. Trường Tôn Vô Kỵ bợp gáy Trường Tôn Xung, phẫn nộ phát:

- Nghiệt súc, còn không mau thành thực khai ra.

- Ui da, cha, bọn con tới bái phỏng hiền sĩ mà, vốn đang uống rượu trong rừng cây ở Ngọc Sơn, đột nhiên phát hiện có cầu vồng xuất hiện, bọn con cho rằng có hiền sĩ xuất hiện, nên lên xe ngựa tìm, cuối cùng tới Yến Lai lâu.

Lý Nhị cười như cú mèo kêu, chói tai lại khó nghe, cười xong hỏi:

- Thừa Càn, con không mơ thấy gấu trắng chứ?

Lý Thừa Càn trước mặt Lý Nhị vứt đi rồi, như nhược như con dê con, bảo hắn nói thì tám phần là hỏng việc, Vân Diệp vội tiếp lời:

- Bệ hạ, người thường nói Đại Đường ta tuyệt đối không để hiền nhân phí hoài nơi hoang dã, hôm nay đúng dịp, không bằng bệ hạ gặp vị hiền nhân này? Tin rằng sau khi bệ hạ gặp xong sẽ không trách bọn thần nữa.

Thanh niên đi chơi kỹ viện có chó gì đâu, còn dẫn văn võ toàn triều tới bắt, không biết tự làm mình mất mặt.

Chương 524: Bái phỏng hiền nhân

- Ồ, nếu đã thế trẫm gặp hiền nhân cũng tốt, tránh khi trừng phạt ngươi lại nói trẫm không dạy bảo đã phạt, hôm nay trẫm và quần thần mở tiệc, Tri Tiết nói thức ăn ở hoàng cung không bằng cái quán ông ta mở, cho nên trẫm di giá tửu lâu, không ngờ qua kỹ quán thấy xa giá của thái tử, vì thế trẫm rất tò mò, muốn xem vì sao thái tử không ở Ngọc Sơn mà ở kỹ quán, lần đầu phát hiện thái tử lừa trẫm, Vân Diệp, nếu hiền nhân không hiền, năm đứa các ngươi đừng hòng thoát một nghìn gậy.

Vân Diệp quay đầu lại liền thấy Hi Mạt Đế Á đứng ở cửa cầu thang tò mò nhìn mình, Yểu Nương đã sợ tới không đứng vững nữa rồi, váy ướt cả mảng.

Đi lên lầu nói nhỏ với Hi Mạt Đế Á:

- Cái mạng nhỏ của mấy huynh đệ bọn ta trong tay nàng đó, dưới lầu là hoàng đế bệ hạ, trong số mấy vị vừa rồi có hoàng thái tử, bệ hạ rất tức giận chuyện thái tử chơi thanh lâu, bọn ta liền nói tới tìm cao nhân, nhớ kỹ, nàng là cao nhân.

Hi Mạt Đế Á mặt vô tội nói:

- Các vị vốn tới chơi kỹ nữ, trùng hợp phát hiện ra ta mà thôi, vì sao ta phải giúp? Có điều giúp các vị cũng không phải là không được, thù lao phải tăng thêm ba thành, ta còn muốn một gian phòng riêng, nếu không khỏi nói.

- Ta phát hiện người học số học, bao gồm cả ta không phải là người tốt, quá giỏi tính kế, thôi được, ta đồng ý, không vấn đề gì, mà phải rồi, nàng dám đối diện với hoàng đế chứ?

- Ta gặp mấy vị hoàng đế rồi, vừa già vừa ngu xuẩn, lại háo sắc, hoàng đế các vị không phải như thế chứ?

- Đem hoàng đế lợi hại nhất nàng gặp nhân lên gấp mười, vị hoàng đế nàng sắp gặp đó chơi đùa ta trong tay như khỉ vậy.

Nói xong là dắt Hi Mạt Đế Á xuống lầu.

Quả nhiên không thẹn là học giả từng trải, nghênh mặt xuống lầu, mau chóng nhận ra Lý Nhị mặc thanh sam, yểu chuyển thi lễ:

- Học giả Hi Mạt Đế Á đời thứ tám của học phái Hi Mạt Đế Á Ai Cập ra mắt bệ hạ.

Lý Nhị không đáp, chỉ Hi Mạt Đế Á hỏi:

- Đây là hiền nhân ngươi nói? Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Vân Diệp gật đầu:- Không sai ạ, bệ hạ, vị học giả này tới từ quốc gia có năm nghìn năm lịch sử, địa vị tương đương với thánh nữ Hồi Hột giáo, thánh khiết mà bác học, không phải thần nói ngoa, nếu như vi thần không tham chiến, chư vị ngồi ở đạo toán học không ai hơn được nàng ấy.

Lý Hoài Nhân vội bổ xung:

- Bệ hạ xem đi, nàng ấy vấn là xử nữ, chứng minh bọn thần không tới chơi gái.

Vân Diệp hận không thể lấy kim khâu miệng thằng ngu này lại, Lý Hiếu Cung đỏ mặt tía tai dẫm chân nhi tử, Lý Hoài Nhân không dám kêu, đành cắn răng chịu đựng.

Thấy hắn bị trừng phạt, Hi Mạt Đế Á đang đùng đùng nổi giận mới dịu xuống, lại nói với Lý Nhị:

- Bệ hạ tôn kính, vì sao lại coi thường tiểu nữ? Chỉ vì tiểu nữ là một nữ tử? Tiểu nữ đi vạn dặm là vì học tập học vấn các nước, để thấy phong thổ nhân tình các nơi, sau đó chỉnh lý thành sách, truyền cho hậu thế, không để văn minh chúng ta cùng sáng tạo bị mất đi. Đó chính là việc tiểu nữ làm, mong bệ hạ quang minh, trí tuệ, nhân từ, vĩ đại cho phép tiểu nữ tử có thể toàn tâm nghiên cứu văn hóa Đại Đường dưới sự bảo hộ của ngài, thuận tiện đem văn minh Ai Cập truyền cho học sinh Đại Đường.

Vân Diệp thực sự hài lòng với Hi Mạt Đế Á tới mức không thể nói gì được nữa, mới tiếp xúc đã nhìn thấy cái tính thích đại công khoái bợ đít của Lý Nhị, đúng là quá giỏi.

Cái mặt nghiêm nghị của Lý Nhị giãn ra, từ mấy câu nói này ông ta nhìn ra Hi Mạt Đế Á tuyệt đối không phải là ca kỹ, con mắt nhìn nữ nhân độc đáo của ông ta sớm nhìn thấu nữ tử người Hồ này đúng là xử nữ, đây là điều cực kỳ hiếm thấy, nhất là đẹp như thiên tiên, người như cành liễu, Vân Diệp nói nữ nhân này là đại gia toán học, vậy nhất định không kém được, đề toán mình ra còn không thể làm khó được Lý Ảm, Lý Hữu, liền quyết định lấy chính trị, quân sự, xã hội mà mình sở trường ra, Lý Tịnh thi thoảng còn xen vào một hai câu, hỏi kết cấu quân đội phương tây, Phòng Huyền Linh cũng góp vui, tìm hiểu hệ thống pháp luật phương tây.
Ai hỏi gì Hi Mạt Đế Á đáp nấy, Vân Diệp lúc này mới phát hiện nàng đúng là có học vấn uyên bác, không chỉ với toán học, mà có nhận thức rõ ràng về nhân văn, địa lý, quân sự, pháp luật, tôn gióa, vương quyền của Ai Cập.

Sự hùng vĩ của kim tự tháp làm mọi người kinh ngạc, sự phì nhiêu của sông Ni La khiến mọi người khao khát, sự vận dụng trận hình của Mã Kỳ Đốn (Macedonia) làm đám tướng quân Lý Tịnh, Lý Tích phải cúi đầu trầm tư xem nếu mình gặp phải kẻ địch như thế phải tác chiến ra sao, tôn chỉ pháp luật thiếu tiền trả tiền, nợ mạng đền mạng khiến đám Phòng Huyền Linh lắc đầu.

Khi Hi Mạt Đế Á kể tao ngộ của Hi Mạt Đế Á đời thứ nhất, Lý Nhị thậm chí vỗ bàn, một nữ tử thánh kiết vẹn toàn cả trí tuệ lẫn mỹ mạo lại nhận nhục hình đáng sợ nhất trên đời, chết không có chỗ đất chôn, chửi mắng đó lả kết quả ngu muội chiến thắng văn minh.

Lý Thừa Càn lo lắng tới gần Vân Diệp lén hỏi:

- Liệu qua nổi không, nữ tử này đúng là không đơn giản..

Vân Diệp ngắt một quả nhỏ nhét vào mồm, đủng đỉnh nói:

- Đám vương bát đản chó má các ngươi đẩy ta vào hố lửa, may ta có chuẩn bị, nếu không trận đòn này không chạy thoát, giờ mới phát hiện ra, con mẹ nó huynh đệ đúng là dùng để bán đứng.

- Trong số mấy người chúng ta thì ngươi thông minh nhất, nếu bọn ta nhận, hậu quả còn nghiêm trọng hơn nhiều, không phải ngươi nghĩ ra cách rồi đấy sao? Ngươi không biết bốn người bọn ta xuống lầu, nhìn thấy phụ hoàng ngồi đó cùng bao nhiêu trọng thần, ta sợ thiếu chút nữa đái ra quần, đúng lúc ngươi không có ở đó, đành đổ tội cho ngươi.

Vân Diệp hừ một tiếng không thèm để ý, tiếp tục nghe bên kia nói chuyện.

- Học giả mỹ lệ, nàng có nhận thức rất sâu sắc về phương tây xa xôi, không biết có cái nhìn thế nào về Đại Đường của trẫm, có gì nói nấy, trước mặt trẫm không cần che giấu, đó gọi là đá nơi khác có thể mài ngọc, trẫm muốn nghe kiến giải của nhân sĩ ngoại bang.

Hi Mạt Đế Á hơi trầm ngâm rồi đáp:

- Khi tiểu nữ từ hoang nguyên vào tòa thành tên là Sa Châu, vì tăng cường năng lực ngôn ngữ, tiểu nữ ở đó ba tháng, có nhận thức đại khái với thành phố này, người Đại Đường cho ta ấn tượng sâu nhất là kiêu ngạo. Thứ cho tiểu nữ lấy ăn mày ra làm ví dụ, Đại Đường có ăn mày, tất cả thành thị trên thế giới đều có những người này, bọn họ ăn xin với tới cả mọi người, nhưng ăn mày Đại Đường chỉ xin của người Đường, tiểu nữ nhìn thấy một người gầy gò ăn xin bên đường, người Đường cho hắn nửa cái bánh, hắn vô cùng cảm kích, thấy hắn quần áo rách rưới, tiểu nữ cho hắn mấy đồng, hắn không thèm nhìn, còn nhổ nước bọt, khi đó tiểu nữ vô cùng tủi thân, không hiểu vì sao lại thế, cho tới hôm nay nói chuyện với ngài hầu tước mới tìm được nguyên nhân.

- Tiểu nữ hỏi ngài hầu tước, người Đại Đường kiêu ngạo như thế không sợ người khác căm hận sao? Ngài hầu tước trả lời làm tiểu nữ giật mình, ngài ấy nói, Đại Đường chưa bao giờ dùng để người khác thích, dùng để người ta sợ. Tiểu nữ xuất thân tiểu quốc chưa bao giờ có sự tự hào này, có lẽ đó là tâm thái của đại quốc, các vị không cần lấy lòng người khác, chỉ cần bọn họ sợ là được.

- Thời gian qua có rất nhiều sứ tiết tới Trường An, nhất là dân tộc thảo nguyên hung hãn, nhưng thấy bọn họ run rẩy khi bị tiểu quan viên Trường An quát tháo, tiểu nữ biết mình tới một quốc gia cực kỳ cường đại, chúc mừng bệ hạ vĩ đại, ngài thống trị một quốc gia vô cùng cường đại.

Chương 525: Có thiên tài bẩm sinh, cũng có thiên tài nỗ lực

Lý Nhị cười ha hả, các vị tướng lĩnh cười càng lớn, ngay cả Trường Tôn Vô Kỵ thường ngày mặt lạnh tanh cũng tỏ vẻ thích thú. Vân Diệp vừa bội phục Hi Mạt Đế Á, vừa chửi rủa đám ngốc, một nữ tử ngoại tộc khen vài câu đã cười tít mắt, còn nói tới kiêu ngạo không thèm để ý tới ngoại tộc quái gì chứ, chẳng biết chuyện tên ăn mày kia có thật không, nếu có thật đám hoàng đế, đại thần này đều thua tên ăn mày hết.

Phòng Huyền Linh vuốt râu nói:

- Học giả my lệ, tin rằng hiện giờ nàng là giáo thụ của thư viện Ngọc Sơn rồi, xuất phát từ sự tôn kính với học thức của nàng, lão phu thay mặt bệ hạ mới nàng tham gia thịnh điển một tháng sau, tới khi đó rất cả quốc gia đều tới triều bái, sẽ rất ích lợi cho việc học tập văn hóa, chính trị, quân sự của nàng.

Vân Diệp nhỏ giọng giới thiệu thân phận của Phòng Huyền Linh, Hi Mạt Đế Á khom người tạ ơn:

- Vô cùng cảm tạ ngài thủ tướng, lời mời này là vinh quang vô thượng của tiểu nữ.

Nhìn Hi Mạt Đế Á được Phòng Huyền Linh dẫn đi giới thiệu từng vị đại lão ở Đại Đường, lễ tiết chuẩn mực, tựa hồ là nhân vật sinh ra để quan hệ trong giới quyền quý, hoàn toàn là người khác hẳn với nữ nhân lúc nãy run rẩy trước mũi trâm của Yểu Nương.

Lấy vai huých Lý Thừa Càn:

- Học đi, đừng có thấy cha ngươi là chân mềm nhũn ra, nhìn người ta kia, hay dở gì ngươi cũng là thái tử điện hạ, phong phạm cần có vẫn phải có chứ.

- Đừng nói ta, chẳng phải ngươi thấy cha ta cũng trốn biệt sao? Có bản lĩnh bày ra thái độ này trước mặt cha ta xem, còn không bị tát cho lệch mặt, sợ cha ta có gì mất mặt, ở Đại Đường ai không sợ? Ngươi cho ta ví dụ xem.

- Nói thừa, kẻ không sợ nằm ở dưới đất rồi, sau này ta vẫn cứ tránh ông ấy là hơn, suốt ngày lấy một nghìn gậy ra dọa ta, ngươi nói xem, ta phạm lỗi gì mới cần đánh một nghìn gậy?

- Theo luật pháp Đại Đường, ngươi ăn một nghìn gậy không hề nhiều, cứ nghĩ chuyện ngươi làm xem, có chuyện nào hợp pháp? Lúc nào cũng chui khe hở của luật, đoán chừng cha ta muốn đánh ngươi tử lâu rồi, tới khi đó tránh xa ta ra, đừng liên lụy tới ta.

Trường Tôn Xung sán tới:

- Nữ nhân này không đơn giản, ta chuẩn bị đem về nhà nuôi, các ngươi thấy sao?

- Rắm chó, ta cũng muốn đem về nhà, tới khi đó phải xem bản lĩnh từng người.Trường Tôn Xung ưỡn ngực lên nói:

- Người xấu, nói tới dụ dỗ nữ nhân thì ngươi chưa phải đối thủ của ca ca ta đâu, ta từ nhỏ thuộc lòng ngũ kinh, lại bồi dưỡng thêm thiên văn địa lý ở thư viện, có sức hấp dẫn trí mạng với loại nữ nhân này, còn ngươi chả lẽ lấy đống bạc ra dụ nàng ta về nhà à?

- Thứ ngươi biết, có gì ta không biết, cho dù kém ngươi một chút, nhưng ca ca đây công phu xạ kỵ hơn đứt ngươi, từ xưa mỹ nữ sánh anh hùng là chuyện tất nhiên, chuyến này ở hoang nguyên ca ca ngàn dặm truy sát thái tử Cao Xương, anh hùng nhường nào, chẳng lẽ ngươi kể mình chặt bao nhiêu cái đầu, mai tới thư viện tìm mỹ nữ nói chuyện học vấn để thân quen trước đã.

Hai cái tên t*ng trùng lên não này Vân Diệp không còn gì để nói, kéo Lý Thừa Càn chui vào đống người thỉnh an thúc bá, chuyện Hi Mạt Đế Á không bao giờ gả đi thì không cần nói với hai thằng ngốc.

Hoàng đế tới kỹ viện nói ra không dễ nghe chút nào, cứ ở lại chỗ này, không biết bao nhiêu khách làng chơi của Yến Lai lâu bị bất lực, cả đám người rầm rộ tới Túy Phong lâu, Vân gia có một nửa cổ phần ở đây, nhưng Vân Diệp chưa tới bao giờ.

Hi Mạt Đế Á được hoàng đế an bài ở dịch quán, là khách của hoàng đế, nàng có tư cách này, cao hứng tiễn biệt hoàng đế, chỉ là với Vân Diệp giơ ba ngón tay trắng trẻo ra.

- Nữ nhân đó không phải hẹn ngươi canh ba tới phòng nàng chứ?

Lý Hoài Nhân và Trường Tôn Xung chưa bao giờ rời mắt khỏi Hi Mạt Đế Á lập tức hồ nghi hỏi Vân Diệp, cả Trình Xử Mặc, Lý Thừa Càn cũng tò mò, bọn họ chưa bao giờ có ai mời ướt át như vậy.- Nói thật, ta rất muốn canh ba tới phòng nàng, thưởng thức xem tư vị nữ tử người Hồ có gì khác biệt, nhưng ý tứ ba ngón tay này không phải thế, vì cứu bốn tên khốn kiếp các ngươi, ta bị ép ký điều ước nhục quốc, tiền lương của nàng nâng lên ba thành, còn phải cho nàng tiểu lâu độc lập, vừa rồi nàng ấy nhắc ta đừng có quên.

Gạt hai ngón tay suýt chọc vào mũi mình ra, Vân Diệp bực tức, đám t*ng trùng lên não làm gì có mấy lý trí.

Bốn tên kia vẫn bán tín bán nghi liếc nhìn Vân Diệp một lượt mới theo đội ngũ vào Túy Phong lâu.

Uống rượu với đám lão gia này là chuyện chán nhất trên đời, bọn họ uống rượu, ngươi phải đứng ở bên hầu hạ, nguyên nhân hôm nay uống rượu không luận quân thần, không luận quan chức, chỉ thứ bậc

Luận quan chức thì Vân Diệp còn có thể có chỗ ngồi, nhưng nói tới thứ bậc thì toi rồi, trong phòng này y và Lý Thừa Càn nhỏ nhất, vì thế một ôm vò rượu, một cầm thìa gỗ, rót rượu cho đám lão già, Trường Tôn Xung bị sai đi đánh trống, Lý Hòa Nhân thì đi nhặt hoa, còn Trình Xử Mặc ngồi trước cái bình tính số hoa ném vào trong bình.

Trời vẫn nóng nực, quạt gió treo trên nóc nhà không ngừng lay động, người ở ngoài kéo quạt rất vất vả, Úy Trì Cung lúc nào cũng bá đạo, thấy Vân Diệp chỉ cho một cục đá vào cốc rượu của mình thì không hài lòng, bốc cả nắm đá trong chậu cho vào mồm nhai rôm rốp, còn hỏi Vân Diệp vì sao đi chơi gái không gọi thêm thằng con ngốc của ông ta.

- Úy Trì huynh sắp đi xa, tới khi đó tất nhiên có vãn yến tiễn biệt, nhưng lúc này không thích hợp, người vừa từ Duyên châu về, phụ tử không tụ họp được bao ngày, sao tiểu tử có thể gọi huynh ấy đi chơi bời.

Câu này làm Úy Trì Cung hơi ngây ra, ông ta rất thương Úy Trí Bảo Lâm, đứa con thứ này tới địa phương làm quan, đúng là không yên tâm được.

- Bảo Lâm thẳng tính, các ngươi giúp nó nhiều hơn, đứa bé này không được làm tướng quân rất không vui, có gì không vui chứ, lão tử làm tướng quân cả đời, mang một đống bệnh tật, Lão Tần nếu không có ngươi trông chừng đoán chừng chẳng sống được mấy năm. Nghe nói chân của Lý Tịnh có vấn đề rồi, mặt trời xế bóng, đều bắt đầu xuống dốc, chỉ trông chờ vào mấy huynh đệ các ngươi sau này dìu dắt nhau đi hết con đường, lão phu tạ ơn trước.

Lão này cả đời quật cường, chẳng bao giờ phục ai, giờ vì con cháu phải cúi đầu nhờ vả người khác, dù kiên cường đến mấy cũng có điểm yếu.

- Bá bá xem thường Bảo Lâm rồi, người nghĩ Bảo Lâm ở thư viện chơi bời cả ngày sao? Bài tập của hắn nhiều tới mức người không tưởng tượng nổi đâu, từ nông sự, lịch pháp, thương sự, luật pháp cùng cách ứng phó các loại thiên tai, trong thư viện đâu chỉ một hai vị từng làm quan địa phương, công văn, tấu chiết, đối nhân xử thế, có thứ nào hắn không học. Bảo Lâm mặc dù không thông minh, nhưng phương diện nghị lực nổi tiếng ở thư viện, người khác đọc ba lần nhớ được một bài văn, hắn đọc sáu lần mười lần, hi sinh nhiều, thu hoạch cũng nhiều, lắm lúc tiểu chất tuần đêm vẫn thấy hắn học trong phòng.

- Bá bá nghĩ Lý Cương tiên sinh thích Bảo Lâm không có lý do gì à? Cho nên, bá bá à, Bảo Lâm cường đại hơn người nghĩ nhiều, xây cầu, làm đường ở kinh thành là bài tập của hắn, hắn còn dẫn thương tội Vân gia tới tái ngoại giao dịch với thương nhân, không ai giúp cả, còn kiếm một khoản lớn về. Tiểu chất còn hi vọng hắn đào một vận hà ở Hà Bắc, để đội thuyền của tiểu chất ở Hà Bắc có thể tới thẳng kinh sư.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau