ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 516 - Chương 520

Chương 516: Ngươi uy hiếp ta, ta hành hạ ngươi (2)

- Trông coi kỹ thứ này, không được để nó truyền ra ngoài.

Lý Nhị trịnh trọng căn dặn:

- Vi thần đã chuẩn bị xong rồi, nguồn nhiễm bệnh còn lại sẽ giao hết cho bệ hạ, trách nhiệm này thần gánh không nổi, xin bệ hạ chọn người cao minh hơn.

Có thằng ngốc mới nhận củ khoai nóng này, sơ xảy một chút là họa lớn, đến khi đó chết thế nào cũng không biết.

- Tiểu tử, ngươi không muốn gánh trách nhiệm, trẫm hiểu băn khoăn của ngươi, nhưng việc thế nào cũng cần có người làm, ngươi có nhân tuyển tốt không? Làm thế nào chắc ngươi có kế hoạch, nói đi, dù sao ngươi là chuyên gia trong lĩnh vực này.

Lý Nhị cũng thấy giao thứ này cho Vân Diệp không thỏa đáng, nó quá kinh khủng, lơ là một chút là gây họa vô cùng, cần tìm người vững vàng hơn làm.

- Bệ hạ, nơi để thứ này phải cách xa con người, núi sâu tốt hơn ngoại thành, hải đảo tốt hơn núi sâu, thần kiến nghị chọn một hải đảo không bóng người, xây một tòa thành nhỏ chuyên môn giữ thứ này, nếu cần, thuốc nổ cũng nên đưa tới, trừ công tược, quân sĩ, nhân viên nghiên cứu của thư viện, quan viên triều đình, cần khống chế nghiêm khắc, chẳng may có sự cố, chúng ta có thể giảm thiểu tổn thất tới mức thấp nhất.

- Chủ ý này không tệ, trẫm sẽ chọn một nơi bí mật, chọn nhân thủ đắc lực tới, nội dung nói chuyện vừa rồi không cho truyền ra ngoài, nếu có người biết trẫm từng có ý định dùng thứ này tác chiến, trẫm không chém đầu ngươi, đánh ngươi một nghìn cái, chia ra đánh, nay đánh ba mươi cái, mai đánh năm mươi cái, tóm lại muốn ngươi phải chịu tội sống.

Vân Diệp sờ mông, nếu thế thì lão tử còn sống nổi sao, chẳng bằng chết quách cho xong, cái lũ chó má chuyên đánh người đó, cả đời chỉ nghĩ cách làm sao đánh cho người ta đau, lần trước cảm giác mông không còn của mình nữa, tư vị đó cả đời không quên, vội lắc đầu quầy quậy, đảm bảo không tiết lộ ra, nhưng thấy Trường Tôn thị mặt mày hớn hở, vội bộ sung:

- Nếu chẳng may nương nương tiết lộ ra thì sao?

- Thì cũng đánh ngươi, thế nào, ngươi không phục à?

Lời rít ra từ kẽ răng, Lý Nhị mặt hầm hầm nhìn Vân Diệp.

Nhìn Vân Diệp mang bộ mặt ấm ức rời điện Lập Chính, Lý Nhị và Trường Tôn thị nhìn nhau cười, hiện giờ rảnh rỗi ức hiếp Vân Diệp là lạc thú hiếm hoi của vợ chồng nhà này.

Vừa ra ngoài thì có một tiểu cô nương nước mắt chứa chan nhìn Vân Diệp, mang bộ dạng ngươi là kẻ xấu xa, Vân Diệp bực tức gãi đầu, tựa hồ mình ức hiếp tiểu cô nương này thật.

Đi tới bên cạnh tiểu cô nương ngồi xuống:

- Vì chuyện đổ trường mà không vui à?

Tiểu cô nương tức thì khóc lớn, nức nở nói:

- Ta không có mẹ, không ai tích góp của hồi môn cho ta, cữu cữu ta mở đổ trường kiếm ít tiền làm hồi môn cho ta, ngươi còn phải người tới đập phá, còn đánh cữu cữu ta bị thương, ta không có của hồi môn sau này không gả đi được.Lan Lăng thương tâm thật rồi, mặc dù thông minh nhưng rốt cuộc nó chỉ là đứa bé, bị người mình tín nhiệm làm thương tổn, nó rất thương tâm, cảm thấy trong hoàng cung không ai tin tưởng được nữa.

Nhìn đôi mắt to long lanh nước, cái môi hồng hồng mím chặt đầy tủi thân, thân hình nhỏ nhắn đứng trước sân điện bao la trông đến tội nghiệp, ai nhìn mà chẳng thương, lấy khăn tay ra, lau hết nước mắt cho nó:

- Muội biết vì sao ta biết đó là đổ trường của muội lại vẫn phái người tới đập không? Công chúa mở đổ trường, kỹ viện nhiều lắm, vì sao ta không đập của họ, mà đập của muội?

Lan Lăng khóc càng to:

- Vì ta không có mẹ, dễ bắt nạt.

- Rắm thối, vì trong tất cả các công chúa, ta thích nhất là Lan Lăng, một tiểu mỹ nữ, sao phải đi kiếm thứ tiền bẩn, muốn kiếm tiền làm của hồi môn dễ lắm, nói với ta một tiếng là được, ta sẽ cho biết muội cách kiếm tiền, tiểu mỹ nữ phải kiếm tiền sạch sẽ, như thế dùng mới không phải suy nghĩ, thích dùng thế nào thì dùng, đám ngự sử ngôn quan mới không vài ba ngày lại tới chỗ phụ hoàng của muội cáo trạng, tới khi đó phụ hoàng muội mới chọn cho muội một phu quân anh tuấn, có tài học.

Lan Lăng ngừng khóc ngay, mắt đỏ hoe nhìn Vân Diệp:

- Thật à? Trong hoàng cung ngươi thích ta nhất?

- Đương nhiên, muội là công chúa thông minh nhất, muội khi còn rất nhỏ đã biết dùng đầu óc, ta biết ngay muội thông minh rồi, ta là người thông minh nhất thiên hạ, tất nhiên thích công chúa thông minh nhất.

- Nhưng ta không có tiền kinh doanh, hiện giờ ta chỉ có hai trăm quan, không kinh doanh lớn được, các tỷ tỷ khác đều có rất nhiều tiền, ta được chia phần ít lắm.- Có đồ ngốc mới mang nhiều tiền đi kinh doanh, muội cũng biết xưa nay ta toàn làm ăn không vốn, người thông minh dùng đầu óc kiếm tiền của kẻ ngốc, muội nhìn đám người đi đi lại lại trong cung xem, có phải ngu tới mức làm người ta phát bực?

Lan Lăng quay đầu nhìn quanh, thấy đám cung nữ thái giám rụt rụt rè rè, còn có những phi tử chuyên môn ở trong đình đợi phụ hoàng, đúng là cảm thấy xung quanh mình toàn kẻ ngốc, gật mạnh đầu, lúc này Lan Lăng cảm thấy mình thông minh hơn những người kia rất nhiều.

Lan Lăng vừa rồi đang uống sữa, sữa bò thực sự, nhíu mày lại, lập tức có chủ ý, kéo tay tiểu cô nương nói: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Muội xem, chúng ta là người thông minh, ở cùng với đám ngốc sẽ thành kẻ ngốc, tránh xa bọn chúng ra, tránh khí ngốc ô nhiễm, cho muội thấy ta dùng bát sữa kiếm khoản tiền đầu tiên cho muội ra sao.

Hai người tới nhà bếp hoàng cung, Vân Diệp đá vài phát đuổi hết đầu bếp đi đi, Lan Lăng cũng lấy chổi đuổi giúp, nóng ruột đợi xem Vân Diệp dùng sữa kiếm tiền như thế nào, trong cung nhiều nhất là thứ này, cả cung nữ cũng uống.

Trong hoàng cung có rất nhiều rong biển, trong hoa biển có nhiều rau câu đỏ, Vân Diệp thuận tay lấy một nắm, ngâm vào nước ấm, lại lấy sữa chua đổ vào thùng làm bơ, không ngừng trộn đều, chẳng bao lâu trên sữa chua nổi lên lớp màu trắng, dùng thìa múc ra, bảo Lan Lăng đây là kem, thử một ít, may quá, không bị chua.

Lại cho rau câu đã ngâm xong vào nồi đun, không bao lâu thành hồ, đặt lên phiến đá lạnh băng, lấy ra một tầng bên trên, không tệ, có màu nâu.

Cuối cùng cho vào trong nồi ít dầu đậu nành, lấy hai nắm đường cho vào nồi nấu, đợi sủi bọt cho kem, cho sữa chua, cho rau câu vào quấy đều lên, để sữa hoàn toàn biến thành dịch thể dinh dính, sau đó đặt lên thớt cho khô một lúc, nhân lúc đường chưa rắn lại, dùng tay vê thành sợi dài, lấy dao cắt, ném hết lên đá làm lạnh, đợi lạnh rồi kéo một miếng cho vào miệng Lan Lăng, mình cũng nếm một cái, tạm được, nhiều năm không làm tài nghệ giảm đi có chút xíu, không ngon bằng năm xưa, có lẽ là do vật liệu thôi.

Còn chưa ăn hết một miếng thì Lan Lăng đã ăn tới miếng thứ ba rồi, vị đường cháy trộn với sữa đánh bông thực sự cực ngon, tuy ngon, song không biết đi lừa bọn ngốc ra sao.

Vân Diệp lấy trong lòng viên lạp hoàn, đập vỡ, lấy thuốc bên trong ra, rồi cho kẹo sữa vào, cẩn thận đóng sáp mềm vào, hỏi Lan Lăng:

- Bán cho muội hai đồng, có mua không?

Tểu nha đầu hiểu ngay, nhảy cẫng lên:

- Đương nhiên, ngon như vậy mà, muội sẽ nói với họ một bát sữa mới làm được một viên.

Nghe một cái là biết đứa bé thông minh, nhưng rõ ràng còn biết xấu hổ, không hiểu tác dụng của tuyên truyền, vỗ đầu nó nói:

- Muội còn chưa trưởng thành, ăn của phụ hoàng muội, dùng của phụ hoàng muội, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa, cho nên muội không cần vốn, khuê nữ muốn uống sữa, phụ thân lại không cho à?

- Còn về kẹo đường, muội nên nói thế này, một hôm muội ngủ, mơ thấy có vị lão gia gia râu trắng, trong mơ dạy muội làm thứ này, nói ăn thường xuyên sẽ dưỡng nhan, da dẻ mịn màng, quan trọng hơn nói sẽ có mùi thơm, vì thế muội chuyên môn kiếm mười mấy loại thuốc mời tôn tiên sinh điều phối mới có thứ này, tôn tiên sinh cũng nói là thứ tốt! Vì Tôn tiên sinh cũng nói là thứ tốt, nên một viên bán mười đồng, Thanh Tước thích nhất ăn đồ ngọt, muội có thể lấy được lời khen ngợi của hắn, sau đó bán trong cung, không cho đám tỷ muội quan hệ không tốt với muội, hiểu chưa?

Chương 517: Ép lương dân làm đạo tặc

Lan Lăng đúng là rất thông minh, mau chóng gọi nhũ mẫu, cùng với bốn cung nữ của mình tới, năn nỉ Vân Diệp làm lại một lần nữa, Vân Diệp mỉm cười, làm lại một lần, việc này rất đơn giản, gần như không có hàm lượng kỹ thuật nào, một người lớn và năm tiểu nha đâu chẳng mấy chốc làm được kẹo sữa, mùi vị tựa hồ còn ngon hơn do Vân Diệp làm, Đại Đường chưa bao giờ thiếu cao thủ chế biến sữa.

Việc còn lại phải xem tiểu cô nương làm thế nào, chiếm lĩnh được thị trường hoàng cung, khai phát thị trường khác sẽ không tốn công, chỉ cần đi bước đầu, sức mạnh của dục vọng và tư bản sẽ đẩy nó dần dần tiến tới, cuối cùng thành công ty kẹo lớn, Lan Lăng rõ ràng có tiềm lực ở phương diện này...

Trở về Ngọc Sơn, Vân Diệp không về nhà mà rẽ qua lều thuốc của Tôn Tư Mạc, tới đó tắm rửa từ đầu tới chân một lượt, lại ngâm nước liễu, y ít nhiều nhiễm chứng lo sợ vi trùng của Tôn Tư Mạc.

Vừa mới qua cửa đã thấy mộc tượng và đồ đệ khiêng gỗ từ hậu môn rẽ vào công phòng ở tiền viện, thấy hầu gia về, đặt gỗ xuống hành lễ.

- Gỗ tốt lắm, trong nhà định làm gì thế?

- Bẩm hầu gia, thanh danh xe trẻ con của nhà ta đã truyền đi, thời gian qua tiểu nhân làm liên tục, vừa mới đưa ba cái cho nhà Ngạc quốc công, hiện phủ Hàn quốc công lại đưa gỗ tới, xin nhà ta làm cho ba cái, tiện nghi phường còn gửi đơn đặt hàng tiểu nhân, muốn một tháng đưa tới năm mươi cái, hầu gia xem, chuyện nhà ta còn chưa lo hết, ai rảnh mà để ý tới thương hộ. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Ngốc, ngươi dạy mấy tên độ đệ là được, bảo chúng đi làm cho thương hộ, còn ngươi chuyên môn làm cho nhà phú quý.

Vân Diệp rất lo cho trí thông minh của trang hộ nhà mình:

- Hầu gia, không được đâu, đây là kỹ thuật của nhà ta, không truyền cho người ngoài được, tiểu nhân sẽ bị chửi chết mất.

Mộc tượng như bị ong đốt, phản đối ngay:

Kệ xác thích làm gì thì làm, định đá cho một cái thì Tân Nguyệt đẩy Vân bảo bảo đi tới, nói với mộc tượng:

- Kỹ thuật nhà ta quý giá, ai mà thèm vài đồng tiền, làm cho mấy nhà trưởng bối là được, Hà Thiệu càng ngày càng quá đáng, dám đưa ra yêu cầu này, đáng đánh chết.

Thấy nhi tử cười chảy giãi, ai còn để ý tới mấy khúc gỗ mục nữa, Hà Thiệu giờ béo tới mức không đi nổi nữa, làm một cái kiệu để mấy Côn Lôn nô khiêng, ăn đòn cũng đáng.

Bế nhi tử trừ trong xe ra, đây mới là bảo bối của lão tử, cùng nhi tử thân mật một lúc, lại ngậm bàn tay mũm mĩm của nó trong miệng, phát hiện ra Tiểu Nha vội vội vàng vàng chạy từ hậu viện ra, trẫm cũng lỏng lẻo rơi sau tai, cầm một cái dao chặt củi, chặt một cây trúc to bằng ngón tay, chặt ra ba đoạn, rồi lại chạy về.

Tân Nguyệt giận tím mặt, tóm ngay lấy, vỗ vào mông mấy cái, còn chút bộ dạng đại gia khuê tú nào nữa không, dã nha đầu ở thôn quê cũng không quậy phá tới mức này.

Có Tân Nguyệt giáo dục rồi, Vân Diệp không quản nữa, bế nhi tử đi tìm khuê nữ, tới hậu hoa viên liền sững sờ, Na Mộ Nhật đứng trong nhà trên cây, đầu thò ra từ cửa sổ, lè lưỡi với mấy tiểu nha đầu, còn thu thang dây lại, làm mấy tiểu nha đầu phía dưới phẫn nộ lên án, Na Mộ Nhật cực kỳ đắc ý, còn lấy khuê nữ ra khoe.

Vân Diệp đang ngớ ra thì Tân Nguyệt đã nổi điên, hạ lệnh Na Mộ Nhật từ trên cây xuống, nhét khuê nữ vào trong lòng Vân Diệp, véo tai Na Mộ Nhật vỗ đen đét lên lưng, mấy tiểu nha đầu còn chưa kịp cười tiếng thứ hai thì tai họa tới, trúc Tiểu Nha vừa chặt được dùng giáo huấn chúng, tức thì trong hoa viên quý khóc thần gào. Thẩm thẩm, cô cô thò đầu từ trong phòng ra nhìn một cái rồi tiếp tục chơi mạt chược, xem chừng chuyện này đã rất bình thường rồi.

Cả nhà thật hòa thuận, chỉ là Địch Nhân Kiệt đâu rồi? Nhà trên cây cũng không phải chỉ có một cái, đi vòng qua bồn hoa, thấy Địch Nhân Kiệt tay cầm sách ngồi trong nhà trên cây, đầu lắc lư đọc sách, Hàm Hàm khổng lồ nằm dưới gốc cây, lấy người cọ vào cây, thịt trên mặt sắp che hết cả mắt rồi, thấy Vân Diệp tới vất vả đứng dậy, đong đưa cái mông mỡ chạy đi tìm Tiểu Nha cứu mạng.

Muốn giết con lợn này ăn thịt lâu rồi, lần nào Tiểu Nha cũng không cho, có nhà ai nuôi con lợn tới hơn ba năm? Hiện giờ phải nặng tới nghìn cân rồi, nãi nãi cũng không cho giết, trong nhà có thêm một con vật sống luôn tốt, chỉ là hay ăn vụng thì không tốt.

Bảo Địch Nhân Kiệt đón lấy nhi tử, rồi bề khuê nữ leo lên thang, nhìn căn nhà, cuối cùng biết đám tiểu nha đầu vì sao không tới nơi này.

Trên cái bàn gỗ mềm nho nhỏ dùng trâm thuê hoa cắm đầy các loại tiêu bản côn trùng, thậm chí có cả một con rắn, miệng mở to, nhìn mà rợn người, chẳng trách đám Tiểu Nha không dám lên, dù Thì Thì to gan nhất cũng không dám ở cùng với rắn.

- Tiểu Kiệt, con gian lắm.

Vân Diệp đặt khê nữ nằm trong lòng, buông nhi tử ra cho nó bò trên thảm, lấy tiêu bản quan sát:

Địch Nhân Kiệt gãi đầu:

- Con chẳng có chỗ nào yên tĩnh, bọn họ thích nhất là vào phòng con đùa nghịch, nhảy lên nhảy xuống giường của con, còn mặc y phục của con, hết cách, đành đem tiêu bản đến, từ khi Tiến Bảo thúc thúc bắt cho con một con rắn thì không ai dám tới nữa.

- Tự mình giải quyết khó khăn mới là giỏi, ta luôn đợi con cầu cứu, nhưng con không cầu cứu, có thể tự mình giải quyết chuyện vụn vặt, tương lai nhất định sẽ xử lý tốt chuyện lớn, Tiểu Kiệt, giỏi lắm.

Với trẻ con, Vân Diệp luôn hào phóng khích lệ, Địch Nhân Kiệt nghe xong luôn hơn hở, giúp Vân Diệp kéo Vân bảo bảo từ cửa sổ về hết lần này tới lần khác.

Trẻ ngoan thì phải thưởng, đứa bé này thích nhất là thịt kho, hôm nay rảnh rỗi làm cho nó một bữa, vả lại mình cũng thèm, ở trong núi ăn không ngon, ngủ không tốt, thiệt cho cái bụng.

Người đắc ý là dễ quên mọi việc, Địch Nhân Kiệt gắp hai miếng thịt to như nắm tay vào bát, mới ăn được một miếng đã chạy ra vườn hoa khoe. Đám tiểu nha đầu cùng với Nhị nương Na Mộ Nhật bị Đại nương phạt đứng, xếp hàng một dưới cây, đang trách móc đổ lỗi cho nhau thì phát hiện Địch Nhân Kiệt bê bát thịt xuất hiện..

Lau nước mắt trên khuôn mặt lấm lem của Địch Nhân Kiệt, lại nhìn cái bát trống rỗng, Vân Diệp lấy thịt trong lồng hấp định dể dành ăn khuya cho nó hai miêngs, lần này Địch Nhân Kiệt biết khôn ngồi cạnh sư phụ ăn, không ra vườn hoa nữa.

Buổi tối đi ngủ, Na Mộ Nhật nằm lỳ trên giường Tân Nguyệt không chịu xuống, cáo trạng với Vân Diệp rằng Tân Nguyệt lấy gậy đánh mình, còn bày chứng cứ cho trương phu xem, nhìn Na Mộ Nhật nằm trên giường chổng mông trắng nõn lên, Vân Diệp tí nữa trào máu mũi, Tân Nguyệt tức thì lửa giận ngùn ngụt, vỗ đen đét lên mông Na Mộ Nhật, đẩy ngay Vân Diệp ra ngoài, nói đêm nay phải xử lý Na Mộ Nhật đến nơi đến chốn...

Trong nhà là thế đấy, hơi ồn nào một chút nhưng không tệ, rất có sức sống, một mình uống rượu dưới trăng cũng rất có ý cảnh, người ta nói trăng sáng thời Tần là khiến người ta suy tư nhất, trăng sáng triều Đường cũng đẹp lắm, vàng vàng treo trên ngọn núi, hiện giờ không có nhiều suy nghĩ lung tung, chỉ muốn cao hứng sống hết cuộc đời, có người đang múa kiếm, kiếm khí loang loáng hàn quang, múa rất đẹp, chỉ là thấy mỗi ánh kiếm, không thấy người.
Một thiếu nữ khẽ ngâm nga:

Người đẹp nay trưởng thành đằm thắm,

Áo mỏng che lớp gấm rực màu.

Nàng là ái nữ Tề hầu,

Phu nhân nước Vệ, đứng đầu cung nga.

Tề đông cung nàng là em gái,

Chị em nàng đã lấy Hình hầu,

Đàm công, dì dượng với nhau.

Tay mềm như tranh non lên tươi

Tựa mỡ đọng trắng mướt làn da

Cổ cao lại trắng nõn nà

Hột bầu tề chỉnh răng ngà ngà trong

Trán vuông cao, ngài cong nhỏ rức

Miệng có duyên những lúc mĩm cười

Mắt xinh đen trắng sáng ngời.

Người đẹp nay đã trưởng thành lộng lẫy,

Đến ngoài xa dừng lại thung dung.

Xe nàng bốn ngựa tráng hùng,

Quai hàm quấn đỏ trùng trùng ngựa xe.Đến triều buông tấm che lông trĩ,

Đại phu nên sớm nghỉ lui về.

Để vua khỏi nhọc sớm kề.

Nước Hoàng Hà mênh mông bát ngát

Cuồn cuộn trôi về bắc xuôi dòng.

Đặt lờ lóc xóc ra công,

Cả triên cá vĩ đầy sông dồi dào.

Đã lên đài cỏ lau xanh mướt,

Gái đưa dâu trang sức rườm rà.

Quan theo dũng tráng tài ba.

Thạc nhân - Người đẹp - Dịch: Tạ Quang Phát ( thivien.net)

Thôi con bé này sắp hỏng rồi, sao có thể nói với một tên cướp múa kiếm mình muốn gả đi chứ, Tề Khương xuất giá long trọng có là cái chó gì, muội tử của ta hơn cả trăm lần, Nhất Nương, Nhuận Nương là biểu tiểu thư, lễ nghi của Vân gia không thể dùng với chúng, Đại Nha thì khác, nó là Vân gia đại tiểu thư thực sự. Họ Vân của Nhất Nương, Nhuận Nương là do Vân Diệp cố ép vào, nhưng không được vào tộc phổ, không được vào từ đường, chuyện này chịu thôi, đừng nói tới người khác, cửa ải của nãi nãi đã không qua nổi rồi, khi gả Nhất Nương, nãi nãi nói nếu dùng quá nhiều lễ tiết, sẽ khiến tất cả quyền quý cười cho, Nhận Nương sắp xuất giá cũng không cho Vân Diệp xen vào, muốn cho thêm tiền cũng phải cho sau lưng.

Đại Nha mà xuất giá thì nghi trượng của Vân gia có thể dùng tới rồi, trong cái thế giới thể diện là hàng đầu này, ngươi dù không có một xu hồi môn, chỉ cần dùng nghi trượng, nhà chồng còn mừng hơn cả lấy được tiền, hiện giờ xem ra tiểu cô nương mười sáu tuổi muốn gả đi rồi, nuôi phí công bao năm, bị một thằng ăn cướp lấy mất hồn.

Nghĩ tới đó là giận không chỗ phát tiết, rống lên với phía bên kia tường:

- Nằm mơ, muốn học Tề Khương xuất giá sớm thì trả tiền nợ của thằng ăn cướp kia đi đã, rồi sau đó tay không rời nhà, một xu cũng không cho, không có kẻ nào có lương tâm, nửa đêm múa kiếm quấy rầy giấc mộng của người ta.

Đại Nha đâu có ngờ ca ca ở ngay sau tường hét một tiếng rồi chui ngay vào phòng của mình, đóng sầm cửa lại, rất nhanh trên đầu tường xuất hiện bộ mặt phẫn nộ của Đơn Ưng, chẳng thấy hắn dùng lực ra sao đã nhảy tới, tay rung lên, bảo kiếm sáng loáng cắm xuống đất, ngồi trước mặt Vân Diệp, lấy bầu rượu tu một ngụm, đàng hoàng nói:

- Đại cữu ca, Đơn gia ta chỉ còn một mình ta nữa thôi, đại cữu ca thấy khi nào cưới Đại Nha quá môn thì thích hợp, để ta khỏi phải trèo tường suốt.

- Cưới cái rắm, hiện giờ trên vai ngươi có mỗi cái đầu, nhà không có nửa gian, đất không nổi một tấc, ngươi muốn Đại Nha đi ăn cướp với ngươi à? Nha đầu này từ nhỏ chịu khổ cực, ta không nỡ để nó bị khổ nữa, đợi ngươi có nhà, có xe, có bạc rồi hẵng cưới, ta thương Đại Nha thêm vài năm nữa tính sau.

- Ai nói ta không có gì, ở Lạc Dương có sản nghiệp to tướng.

Đơn Ưng không phục:

- Ta mới xem sổ sách xong, năm ngoái ngươi bám diêm kiếm một trăm ba mươi quan, sau đó xây nhà cho những người cô quả kia, tốn một nghìn tám trăm quan, tức là ngươi lại nợ hơn một nghìn sáu trăm quan nữa. Chưởng quầy tìm ta khóc lóc, nói trả lương cho những người kia thái quá, nếu không kiếm lại được tiền vốn, cuối năm Vân gia tổ chức họp, thể diện của ông ta mất hết, xin tẩu tử của ngươi chọn người khác, ông ta chuẩn bị đi ăn xin.

- Ngươi cũng biết họ rất nghèo mà.

- Ngươi còn nghèo hơn, nợ một đống, bảo đao trên người còn đem đi thế chấp, giờ lấy lão bà cũng không có tiền, muốn cứu người phải cứu mình trước, ngươi không hiểu à?

- Ta sẽ kiếm được tiền, chuyện nhỏ.

Nói xong đứng dậy, mượn lực cành cây thoáng cái đã biến mất.

- Ca ca, Tiểu Ưng liệu có chuyện gì không, huynh ấy đi ăn cướp rồi.

Đại Nha từ sau cây chạy ra, nắm tay Vân Diệp lắc lấy lắc để:

***

Tác giả lẫn rồi, Đại Nha làm sao mang họ Vân được....

Chương 518: Trí tuệ của đại đạo

Đại Nha gục vào lòng ca ca khóc lớn, Vân Diệp nhăn mặt nhìn trời, vầng trăng sáng vẫn treo giữa chừng không, ngày đẹp thế này không hợp đi ăn cướp.

Ép một thiếu niên chính trực thành cường đạo, xem ra cưới tức phụ là quá trình gian khổ, ái tình dễ làm người ta làm liều.

Đơn Ưng cả đêm không về, Đại Nha lo lắng vô cùng, Vân Diệp vội phái người đi nghe ngóng xem Trường An có đạo tặc xa lưới không, tin tức báo về làm Vân Diệp sởn gai ốc, đêm qua Trường An xuất hiện một tên đại đạo độc hành, là kẻ ngày cướp nghìn hộ, đêm trộm trăm hộ thực sự, bạch ngọc của Lương gia, kim sư tử của Trần gia, dạ minh châu của Tôn gia, tháp linh lung của Mã gia Lũng Tây, bạch ngọc quan âm của Hà gia...

Tất cả trong một đêm không cánh mà bay.

Hành vi của đại đạo đơn giản mà thô bạo, bắt gia chủ mỗi nhà, hỏi thứ giá trị nhất trong nhà, gia chủ Lương gia mới cãi lại một câu, tóc trên đỉnh đầu bị gọt luôn, giờ rất giống người Hồi Hột, gia chủ Mã gia mới uy hiếp một chút, thanh đao dài cả xích đã đâm vào đùi, tội nghiệp nhất là Hà Thiệu gia chủ Hà gia, bị lột trần truồng treo lên cột nuôi muỗi cả tháng, Lão Hà không phải là người kiên cường, đạo tặc tới một cái là tặng ngay bạch ngọc quan âm, đáng tiếc kẻ trộm thấy bộ dạng béo núc của hắn đáng ghét, xúc phạm thần linh, chuyên môn trừng phạt hắn.

Đây là đại sự kiện, võ hầu, bộ khoái, binh sĩ tuần thanh ti, thậm chí Bách kỵ ti đều như lừa bị hoảng sợ, chạy loạn khắp thành truy bắt hung thủ, thề bắt tên cự đạo về quy án, bọn họ tin tường thành Trường An cao lớn, kẻ gian còn chưa ra ngoài được, tức thì đám rắn chuột trong thành Trường An gặp họa, bị quan phủ bắt lấy, không hỏi gì hết, trước tiên đánh ba mươi gậy, tức thì thanh danh phi thiên đại đạo nhanh chóng truyền đi.

Lý Thái tới Vân gia kiếm cơm cực kỳ bội phục hành vi của kẻ gian, cho rằng còn thần kỳ hơn Kiếm Tiên trong truyền thuyết, Lý Khác lo lắng cho ba viên miêu nhãn thạch cực phẩm mình mới kiếm được.

- Kẻ gian chẳng qua gom tiền cưới lão bà thôi mà, ta cho rằng nam nhân như vậy đáng tha thứ, mà cần phải tha thứ, tuy Lão Hà thảm một chút, nhưng ai bảo hắn ôm quan âm ngủ, đáng đời!

- Diệp Tử, lời này không đúng rồi, người như vậy vào quân ngũ sẽ lên như diều gặp gió, nữ tử kiểu nào mà chẳng cưới được, cần gì phải làm trộm, trừ phi hắn thích làm cường đạo, hoặc là kỹ thuật tổ tiên truyền lại không thể vứt bỏ, ví như Hoàng Thử, hiện giờ chẳng phải muốn nhất vẫn là xuống mộ à?

Lý Thái gắp miếng trứng gà mặn, cho vào miệng, đầu gật gù nhưng miệng không chút do dự phản bác quan điểm của Vân Diệp..

Lý Khác lo âu nói:

- Chuyện này đã xảy ra hai lần, một lần ở Lạc Dương, kẻ gian dũng manh vô cùng, tay cầm trường đao cưỡi khoái mã chém đầu người, đợi binh sĩ kịp phản ứng thì hắn đã trốn xa ngàn dặm, lần nữa là lần này, nghe phủ doãn Trường An nói, kẻ gian là tên lão tặc, ngay mặt cũng không che, cực kỳ to gan.

Ba người đang tán dóc, chỉ thấy Đơn Ưng mặc thanh y từ ngoài đi vào, vặn lưng nói:

- Ngủ trên cây không dễ chịu chút nào, lâu lắm rồi không làm thế, dậy mỏi lưng quá.

Lý Thái, Lý Khác cười rộ lên, chỉ mặt Đơn Ưng nói:

- Ai bảo ngươi cứ thích canh ngoài phòng Vân gia đại tiểu thư, ngươi cũng là tên quỷ quái, có điều lại chẳng thể học Phi thiên đại đạo tối qua, người ta trong một đêm đã kiếm đống tiền, bao nhiêu châu báu bị vét hết, thảm nhất là Lão Hà, giá bạch ngọc quan âm tới ba nghìn quan.

- Thứ đó đáng tiền thế à? Ta thiếu chút nữa đập nát.

Đơn Ưng mặt mày hớn hở:

Vân Diệp mặt tối đen, Lý Thái rơi trứng mặn xuống đất mà không hề biết, Lý Khác mắt trợn tròn, một lúc sau Lý Thái mới mừng rỡ nắm tay Đơn Ưng nói:

- Thì ra là ngươi à, khi còn nhỏ ta nằm mơ một ngày làm đại đạo, tung hoành sơn lâm, hôm nay xem như thành sự thật.
Đơn Ưng gạt tay Lý Thái ra:

- Ta là quỷ nghèo, vì cưới lão bà nên đành tới nhà người ta mượn một chút, tối nay chuẩn bị đi mượn chút nữa, đại cữu ca là kẻ hám lợi, nhận tiền không nhận người, biết sao được. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Hai huynh đệ Lý gia khinh bỉ nhìn Vân Diệp, Lý Thái tiếp tục nói những lời ngưỡng mộ, Lý Khác chà tay nói:

- Đơn huynh, những thứ kia trong tay huynh không dễ bán, không bằng bán cho tiểu đệ, nhất định được giá cao, tiểu đệ thèm tòa tháp linh lung kia lâu rồi.

- Ta nhớ hai tên các ngươi vừa lên án hành vi bất nghĩa đó mà, sao giờ thành một bọn rồi?

Vân Diệp ngứa mắt với bộ dạng của ba tên, xen vào một câu:

- Quân tử sở dĩ hơn người là vì có tuệ nhãn nhìn người, khi ta còn nhỏ đã được cha ta nói đạo lý này, tỳ vết nho nhỏ khó che được tài lớn, Đơn huynh thân thủ cao tuyệt, nhất định thấy cô đơn, như ta đứng trên đỉnh cao học thức, nhìn xung quanh thấy toàn kẻ tầm thường mà căm ghét, khó khăn lắm mới thấy một vị, chớ dùng ánh mắt dung tục đối đãi.

Lý Khác thúc giục Đơn Ưng đi xem bảo bối, Lý Thái húp một ngụm hết bát cháo cũng muốn đi xem, ta kẻ đùn đẩy nhau tới tiểu viện Đơn Ưng.

Đại Nha lặng lẽ tới sau lưng ca ca day huyệt thái dương, lấy hạt châu xanh biếc cho y xem, mắt đầy vẻ yêu thích.

- Tiểu Ưng nói mắt muội không tốt, buổi tối treo hạt châu này trong phòng chiếu sáng, nhất định rất đẹp, huynh ấy nói khi lấy nó có hào quang ngũ sắc cực đẹp. Ca ca, huynh giúp Tiểu Ưng đem đồ trả cho người ta được không, muội không cần hạt châu gì hết, muội muốn Tiểu Ưng ở bên cạnh muội là được, ban đêm muội cứ gặp ác mộng, Tiểu Ưng ở ngoài cửa, đôi lúc nhỏ giọng hát cho muội nghe, lúc nói chuyện với muội, muội mới ngủ ngon được, hạt châu này không bằng Tiểu Ưng.

Vân Diệp thở dài:

- Tiểu Ưng thông minh hơn muội nghĩ nhiều, hiện giờ hắn kéo hai tên to đầu biết chẹt đi gánh giùm hắn, chính là lo khi cưới muội có chuyện, hắn trưởng thành rồi, kỳ thực lấy hạt châu cho muội mới là mục đích của hắn, nhưng người khác chỉ là che mắt, hắn phí hết tâm tư lấy hạt châu này cho muội, muội nhận lấy đi, nếu không hắn sẽ thương tâm, các chuyện khác hắn tự xử lý.- Hắn tìm Lão Hà chính là để lại đường lui cho bản thân, nói không chừng Lão Hà khốn kiếp bắn tin cho hắn, ta không tin hắn không thông thuộc Trường An, sao biết nhà ai có bảo bối, tên này càng lúc càng to gan rồi, Tiểu Ưng mà cũng dám lợi dụng? Đoán chừng trói hắn lên cột nuôi muỗi là sự trừng phạt của Tiểu Ưng với hắn.

- Nhưng ca ca, muội không muốn Tiểu Ưng có chuyện.

Đại Nha mắt đỏ hoe, xem ra cả đêm qua không ngủ.

Kéo Đại Nha ngồi xuống, lòng không dễ chịu gì, bản chất Đơn Ưng không phải là kẻ an phận thủ thường, muốn hắn sống bình đạm không bằng đâm chết hắn luôn cho xong, Đại Nha lo lắng chuyện về sau quá nhiều, đứa bé này số khổ, định sẵn sẽ sống trong sợ hãi cả đời, đó là cuộc sống nó chọn, không ai giúp được nó.

Gả gà theo gà, gả chó theo chó, biết rõ là hố lửa vẫn mở mắt nhảy xuống, ái tình chưa bao giờ cho con người ta một phương hướng chính xác.

Lấy khăn tay gói hạt châu lại đưa cho Đại Nha, nếu đã chuẩn bị làm thê tử kẻ cướp, vậy phải chuẩn bị thăm tù. Đại Nha cúi đầu nhận lấy hạt châu, đi về hậu viên, thi thoảng nhìn ca ca cầu khẩn.

- Ta không trơ mắt nhìn Tiểu Ưng có chuyện, vạn sự có ta, muội sống thật tốt là được.

Nghe ca ca hứa, bước chân Đại Nha vững trãi hơn, trong ấn tượng của nàng, không có chuyện gì ca ca không làm được.

Lão Hà khóc khóc mếu mếu tới Vân gia, vừa định kể khổ thì bị Vân Diệp đè xuống đánh một trận, thấy hắn còn định hỏi vì sao, lại đè xuống đấm một trận nữa, tên khốn đó nhanh trí nói:

- Chuyện này không trách ca ca được, ta đang cùng tiểu tiếp hành sự, muội phu của ngươi liền đứng trước màn xem, làm ca ca khi đó sợ tới không giơ lên được luôn, tiểu thiếp rú lên ngất xỉu.

- Ca ca còn đang nằm trên người nữ nhân, hắn đã hỏi ta nhà ai có dạ minh châu tốt nhất? Đương nhiên là nói Tôn gia của Chuyết Chính phường, dạ minh châu nhà hắn còn to hơn cả hoàng cung đại nội ba phần, lần trước nhà hắn mở yến tiệc lấy ra khoe, ta liền chỉ điểm cho Tiểu Ưng một chút.

Vân Diệp càng nghe càng tức:

- Tên khốn vương bát đản, không biết khuyên bảo hắn, chúng ta dùng cách khác lấy là được, không cần khoác cái tiếng đạo tặc lên người.

- Ngươi còn không biết tính muội phu ngươi sao? Nếu khuyên được, cần gì tới ca ca, hắn trừ muội tử ngươi không ra tay được, những người còn lại nếu hắn muốn hạ sát thủ thì chắc chắn sẽ làm được, trước kia ta thấy hắn là tránh, giờ tên tiểu tử này có chút mùi con người rồi nên mới dám qua lại, ngươi giáo hóa hắn các luôn cả muội tử vào, có thấy thiệt không?

Vân Diệp chán nản buông tay ra, Đơn Ưng từ nhỏ được Đinh Ngạn Bình nuôi, để hắn chuyên tâm vũ đạo, trừ giết người, nghĩa khí ra thì tên Đinh Ngạn Bình khốn kiếp đó không dạy cái gì nữa, hiện giờ thành một tên quái thái, một tên quái thai nguy hiểm, có cơ hội gặp lão già đó, nhất định cho lão ta biết tay.

Vân Diệp không lo chuyện ăn cướp kia, y có hàng trăm cách dẹp yên việc này, Đơn Ưng cũng đang xử lý, từ việc hắn cướp của rất nhiều người nhìn ra được hắn có chuẩn bị trước, hai huynh đệ Lý gia sẽ ngậm chặt miệng, chỉ cần không phải hoàng gia gặp họa thì sao cũng được, còn sống chết của đám chuột bọ trong thành chưa đáng để trong lòng.

Ba tên thỏa mãn nguyện vọng từ cửa đi vào, tay Lý Thái thêm một thanh đao nhỏ quấn lụa, thứ này có thể giấu giữa ngón tay, nắm tay lại một cái sẽ thò ra, là trò chơi nhỏ của Đơn Ưng, mặc dù Lý Thái còn chưa thuần thục, nhưng nhìn thanh đao sáng loáng, không biết tên xui xẻo nào sắp bị nó hại, đao mỏng như cánh ve, cắt một đao hồi lâu mới chảy máu, là lợi khí để hạ độc thủ.

Lòng Lý Thái căng phồng, tay còn sách một cái bọc, cười rất đắc ý. Đơn Ưng mặt lạnh tanh nhìn Hà Thiệu một cái rồi tới hậu viện, Đại Nha hiện giờ nhất định rất lo lắng, mỗi khi hắn có loại suy nghĩ này, trong lòng luôn rất dễ chịu, rất ấm áp..

Chương 519: Kẻ chết thay đã trở về

- Trời xanh biếc, lá vàng úa, gió thu cận kề, nhạn bắc bay về phía nam, hiếm khi sắc thu tới liên tiếp, hay, hay.

Vân Diệp thu cây quạt giấy trong tay cắm phía sau cổ áo, Trình Xử Mặc, Trưởng Tôn Trùng, Lý Hoài Nhân học theo, họ đã quen với cái bệnh lâu lâu phát ý của Vân Diệp.

- Diệp tử, hiện tại cỏ còn xanh lắm, đâu ra lá vàng, khi ta tại Bắc Hải, chim nhạn còn đang ấp trứng, không bay đến Trường An nhanh thế đâu, ca ca ta hành quân thiên lý, truy đuổi thái tử Cao Xương ngày đêm không bỏ, có thể nói không công lao thì cũng khổ lao, ngươi ở nhà hưởng phúc, rảnh thì nghĩ thêm mấy món ngon đi, đồ nhắm vừa rồi chưa được đâu.

Lý Hoài Nhân xỉa răng hỏi Vân Diệp, thì ra là chuẩn bị đến Vân gia kiếm bữa ăn ngon, ai ngờ Vân gia dựa theo cơm nước lễ nghi ăn như của nhà mình.

- Chữ nghĩa vất cho chó ăn rồi hả, bữa cơm Diệp Tử cho chúng ta ăn tốt nhất từ khai quốc đến nay rồi đấy, bích hồ thố cần, mẫu đan yến thái, tuyết dạ đào hoa, chính khí áp, minh hỏa thủy luyện độc, lại thêm "Hòe diệp lãnh đào", món chính cơm hoàng lương, bảy món này không thể đổi, bệ hạ mời huynh đệ ta cũng chỉ mấy món đó, bách chiến quy lai, vương hầu gia khoản đãi đồng đội là phải chú ý, ăn thịt thoải mái, ngươi bảo Diệp Tử còn làm người nữa được không?

Trưởng Tôn Trùng khinh bỉ nhìn Lý Hoài Nhân, cảm thấy người này không giống như thiếu gia sinh ra tại nhà vương hầu.

- Các ngươi nói nhiều quá, có thể đợi ta nói hết câu cuối cùng rồi các ngươi mới lên tiếng có được không, tĩnh tâm hai năm mới nói ra được mấy câu hay, cũng không để cho ta nói cho đã. Nghe, câu cuối cùng là, ba thượng hàn yên thúy, thơ hay, câu hay! Hiện tại có thể hỏi rồi.

Trình Xử Mặc khịt khịt mũi:

- Trong khu rừng này nực mùi thơm lạ, nhất định có chỗ đặc biệt, cũng may vừa rồi ăn chưa được mấy miếng, biết là Diệp Tử sẽ không để cho chúng ta thất vọng.

Lý Hoài Nhân vội ngửi mấy cái, thoả mãn gật đầu nói với Trưởng Tôn Trùng:

- Vậy là được rồi, bệ hạ mời các lão gia tử đến Vạn Dân Điện vừa với hoàn thành vui chơi, cột sơn mới, mùi đó có thể quật ngã người khác, không biết các lão soái là ăn nước sơn hay là ăn cơm, hay là để chúng ta tự do. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Trưởng Tôn Trùng đúng dịp vỗ tay, cũng cho rằng an bài như vậy là tốt nhất.

Đi vòng qua khu rừng, một bãi cỏ nhỏ xuất hiện ở trước mặt mọi người, Địch Nhân Kiệt, Tiểu Vũ, Thì Thì đang bày mâm đầy trên bàn, Lưu Tiến Bảo đầu đầy mồ hôi kéo một con lợn sữa nướng mở chảy xèo xèo, vàng khè từ trong bếp lò đắp bằng bùn vàng, mùi thơm nức mũi là đến từ con lợn sữa này.

Ba đứa trẻ chạy qua chào, sau khi biết được đây là ba đồ đệ của Vân Diệp, ba người Trình Xử Mặc tự nhiên càng thân thiết hơn, Trưởng Tôn Trùng móc ra hai cây trâm bằng thuý ngọc từ trong người cho hai nha đầu, cho Địch Nhân Kiệt một cái nhẫn đeo ngón cái, Trình Xử Mặc đơn giản hơn, rút ra một thanh chủy thủ trong cổ áo cho Thì Thì, cái trên lưng cho Tiểu Vũ, cái sau khuỷu tay cho Địch Nhân Kiệt, Lý Hoài Nhân dứt khoát cho rằng hai người không thành tâm, cho đồ đểu gạt trẻ con, chính hắn móc ra ba thỏi vàng cho mỗi đứa một thỏi mua kẹo ăn. Thì Thì còn đỡ, hài tử này đối với tiền tài rất lạnh nhạt, Tiểu Vũ thì khác, cười rất thích thú, loay hoay món quà, luôn nhìn chằm chằm món quà của Địch Nhân Kiệt.

Vân Diệp lấy cái xẻng, đào vài cái dưới gốc cây tùng rồi móc lên một vò rượu, đây là mình, ba năm trước đây rảnh rỗi không có việc gì muốn nếm thử chôn Tùng phong tửu trong truyền thuyết, vốn đã quên rồi, sau đó xem trên sổ sách nhà mình ghi quá trình mình chôn rượu, lúc này mới nhớ tới, hôm nay uống cũng có thêm vài phần thú vị rồi.
Trình Xử Mặc ham rượu nhất, thấy Vân Diệp đào lên từ dưới đất, thấy bùn đất bám trên mặt không cần nghĩ cũng biết là thứ tốt, chộp lấy dùng ống tay áo lau bùn đất đi, bỏ nắp, lắc lắc một cái, phát hiện một vò rượu chỉ còn lại hơn một nửa, mùi rượu nhanh chóng tỏa ra, làm cho Trình Xử Mặc tâm mê thần say.

- Cầm bốn cái chén, Lưu Tiến Bảo không có phần.

Lưu Tiến Bảo nuốt nước bọt biết thân phận của mình không đủ, đành phải đứng ở xa chảy nước miếng.

Rượu vốn không màu trở nên hơi vàng đặc, Lý Hoài Nhân vui mừng vỗ ngực, đang muốn rót rượu liền nghe ngoài bìa rừng có người gọi:

- Ba đứa vô sỉ, lén chuồn khỏi tiệc sao không gọi ta.

Trình Xử Mặc tiếc nuối nói với Địch Nhân Kiệt:

- Tiểu Kiệt đi lấy thêm cái bát, có ác khách tới cửa, tiếc cho rượu ngon.

Rượu vừa rót xong thì Lý Thừa Càn từ ngõ đi qua, thấy hắn chưa thay triều phục, xem ra giống ba người kia đều trốn từ tiệc rượu của hoàng đế ra đây.

- Ngươi còn phải bồi lão gia tử, chúng ta ai dám gọi ngươi, trên bàn ba bọn ta là con oắt, có đáng kể gì, ngươi là thái tử có mặt coi như nửa chủ nhân rồi.
- Nói bậy, Trình thúc thúc đang khoác lác với Uất Trì thúc thúc, Lý soái đang nói chuyện chiến sự tiền phương với phụ hoàng ta, Lý Tích tìm mẫu hậu ta mai mối cho hắn mấy cô nàng xấu xí, cửu thúc ta đang đấu rượu với thập tam thúc, bọn Lưu Hoằng Cơ đang chảy nước dãi xem ca vũ, nào có việc của ta. Đúng rồi, phụ hoàng ta gả tiểu cô cô của ta cho Tiết Vạn Nhận, đó chính là kẻ ngu, tiểu cô cô thảm rồi.

Đang thao thao bất tuyệt kể chuyện trong cung thì đột nhiên phát hiện ba đứa trẻ ôm quà đang nhìn hắn, lúc này mới nhớ mình tới vội vàng, trên người không có cái gì, hắn nhanh trí móc ra ấn thái tử trong người, in lên thanh y mỗi đứa một con dấu, sau đó nói:

- Cho mỗi đứa các ngươi một cơ hội xin ta.

Nói xong an vị trên thảm, không mặt mũi nhìn ánh mắt thất vọng của ba đứa trẻ.

Vân Diệp cười mà như không nói với ba đứa trẻ:

- Nhanh đi thay đồ, đây là cơ duyên thiên đại, thái tử cũng không dễ dàng đồng ý, thay đồ rồi, đợi khi nào mình có chỗ khó xử thì đi tìm thái tử.

Lý Thừa Càn có được mặt mũi, lúc này mới bớt xấu hổ, bưng bát rượu uống cạn, chỉ một chén rượu nhỏ đã khiến hắn cảm thấy trời đất quay cuồng, thiếu chút nữa ngã đổ, ba tên khốn khiếp kia cũng vậy.

Vân Diệp nhai đậu tằm nhìn bốn tên ngốc, một bình rượu mạnh giảm chỉ còn hơn một nửa, không đổi lấy rượu mới uống được sao?

Trình Xử Mặc thật vất vả ngồi vững, lắc đầu nói:

- Rượu ngon, vào miệng dịu dàng, sao vào bụng liền tạo phản vậy?

Vân Diệp rót rượu mới vào bát rượu của mình, chậm rãi uống, mùi vị quả thật không tệ, cũng may trong bốn người không có ai ngốc, nhanh chóng học làm sao sống hòa bình với loại rượu này, tràng diện cũng lịch sự hơn.

- Diệp Tử, khi chúng ta vào thành sao không thấy ngươi, không thấy tư thế hào hùng trên ngựa của ca ca ta, đó là tổn thất của ngươi.

Trưởng Tôn Trùng xé thịt heo hỏi Vân Diệp.

- Nông hộ nhà ta xuất đinh 67 người, trở về chỉ còn lại 53 người, có 14 người chết trận sa trường, còn có hai người tàn phế, ta nào có tâm tình vui vẻ được, khi đi, chính ta đã đích thân đưa họ đi, ta đếm ba lần, không sai, đúng là 67 người, khi về ta cũng đếm vài lần, hơn nữa một người thiếu một con mắt, một người không có cánh tay, 53 người còn lại thì trong lòng chất chứa buồn phiền

Chương 520: Thanh lâu luôn có việc lạ (1)

- Tâm tư chó má, đã lên chiến trường nào có chuyện không chết người, sa mạc mênh mông, đi một chuyến cũng muốn mạng rồi, càng không nói đến phải tác chiến, Đại Đường muốn thương lộ, muốn cây bông ngươi nói, muốn tài bảo trong quốc khố người ta, muốn thổ địa, vậy phải nhờ vào các tướng sĩ liều mạng, mấy thứ này ai cũng sẽ không dễ dàng cho người khác, không chết người thì không lấy được.

Trình Xử Mặc uống một ngụm rượu, mặt đanh lại nói với Vân Diệp, lập tức cởi vạt áo ra lộ ngực, thấy mặt trên chi chít sẹo.

- Đây là lúc ta công thành, kỷ niệm của người Cao Xương cho ta, nếu như không phải áo giáp ngươi tạo cho ta dùng được, lúc này có lẽ ngươi đang viếng ta đấy. Thừa Càn thì tốt hơn, hai người họ không tốt hơn ta bao nhiêu, thân vệ của Trùng Tử chết sạch, cho nên mới hạ lệnh đồ thành, cái mông của kẻ xấu sắp thành bốn cánh hoa rồi, mới bắt lấy thái tử Cao Xương. Diệp Tử, hiện tại ngươi cũng là tướng môn, người đã chết trong lòng khó chịu thì được, đừng treo ở trên mặt, chúng ta đang ăn những bát cơm này. Khi ngươi tại Lĩnh Nam chinh phạt không chết người sao?

- Nếu như ta nói cho các ngươi mọi người ta mang đi đã trở về, ngoại trừ một hai người bị tàn phế, người còn lại không chết một ai, các ngươi tin hay không? Chính là những người bị thương này, có lẽ khi đánh người Đại Thực bị thương, cuối cùng ta đem những người Đại Thực bắt được treo cổ hết ở hải đảo, các ngươi không trông trừng nông hộ nhà ta, còn dám lắm miệng, không được phép hoàn thủ, để mình ta đánh một quyền trút giận.

- Không có khả năng, đánh trận sẽ chết người, thiên cổ cũng vậy, ai cũng không trốn thoát. Trừ phi ngươi không đánh trận, cũng không tước đoạt, dẫn binh uổng phí rồi.

Lý Thừa Càn cũng nói theo, Trưởng Tôn Trùng, Lý Hoài Nhân gật đầu.

- Ta mang về hơn trăm vạn gánh gạo, đã giải quyết nạn đói Hà Bắc, nộp cho quốc khố không dưới 300 vạn quan, lấp đầy quốc khố trống trơn, ta còn có thêm vài chiếc thuyền, các ngươi so với ta không?

- Ngươi nói toàn lời vớ vẩn, tới cùng muốn nói gì?

Lý Thừa Càn cuối cùng cũng hỏi đến điểm mấu chốt.

- Không có ý gì khác, chỉ muốn tìm cách đánh các ngươi một trận, chó chết các ngươi bỏ chạy hết, bỏ mình ta ở Trường An, Đậu Yến Sơn của chó Nhật bắt cóc ta, Phùng Áng của chó Nhật cầm tiễn chỉ vào ta. Không những thế, mọi người cả thế giới này cũng tính toán ta, Trương Lượng ngay cả lão bà của ta cũng dám đánh, Xử Mặc, lão nương ngươi bắt ta muốn ta đi sa mạc cứu ngươi, Trùng Tử, cha ngươi ép ta đòi tiền, kẻ xấu, lão tử ngươi dám biến ta thành thống lĩnh thủy sư, người đáng trách nhất chính là ngươi, Thừa Càn, cha mẹ ngươi, lúc nào cũng muốn đánh hèo ta, một nghìn đại bản đấy, sau khi đánh xong, chắc là mông sắt thần công cũng sẽ đại thành.

- Đậu Yến Sơn ta có thể giết chết, Phùng Áng ta có thể hù dọa, nhưng những người còn lại, ta dám động ai? Người lớn tuổi không đụng vào rồi, chẳng lẽ không cho phép ta đánh người trẻ làm cho hả giận?

Nói xong liền xông lên đấm loạn một hồi, đánh hồi lâu trong lòng mới thoải mái, thì ra có chuyện không may, bốn người năm người chia đều, rơi xuống đầu tất nhiên không thể thê thảm, hiện tại vừa lúc, lúc nào trong kinh thành cũng chỉ có một mình mình, đám người lớn còn không khách khí, sai mình như con, hiện tại được rồi, có bọn người họ trở về, những người này có tâm tư tìm mình gây phiền toái rồi chứ?

*****Khi không có gió rất không dễ chịu, chí ít đối với năm người đã say tám phần mười chính là như vậy, Trưởng Tôn Trùng cười rất to, nhẹ nhàng nhảy múa, Lý Hoài Nhân đỡ thân cây hôn vỏ cây luôn mồm, Lý Thừa Càn vắt cổ trên cành cây đứng nôn mửa, chỉ có Trình Xử Mặc đỡ hơn, ngồi đó gặm khúc xương rôm rốp.

Vân Diệp nằm trên thảm, Thì Thì kéo đầu của sư phụ, Tiểu Vũ lau miệng, Địch Nhân Kiệt chờ một lát thì rót chút dấm chua cho sư phó, đáng tiếc đều nôn hết ra ngoài.

Lý Hoài Nhân hôn vỏ cây hồi lâu cũng cảm thấy không thú vị, la muốn đi thanh lâu, cái này nhất định phải đi, bò cũng phải bò đi, vì vậy năm người loạng choạng an vị lên xe ngựa, được thị vệ của Lý Thừa Càn đưa đến Trường An.

Địch Nhân Kiệt không biết thanh lâu là gì, mói nói mình cũng đi, bị Tiểu Vũ xách lỗ tay xoay quanh, Thì Thì giậm chân một cái, gọi gia phó đằng xa thu dọn đồ, quyết định nói cho sư nương sư phụ đi tìm nữ nhân xấu rồi.

Khẩu vị của Lý Thừa Càn rất là xảo quyệt, nhìn tú bà tử của Yến Lai Lâu mông to, liền lắc đầu, thấy các dung chi tục phấn của Minh Nguyệt các cũng lắc đầu, nói chung thấy toàn bộ nữ nhân đều lắc đầu, Lý Hoài Nhân nổi giận hỏi:

- Rốt cuộc ngươi muốn đi đâu, Bình khang phường cũng đi hai vòng rồi đấy.

- Ta không phải là không hài lòng, Yến Lai Lâu không tệ, tú bà mông rất được, chỉ là cái cổ của ta không nghe sai khiến, cứ lắc suốt.Xa phu vội vàng đưa năm tên say đến Yến Lai Lâu, tú bà vẫn không đổi, thân hình của Yểu Nương trong 5 năm đã to hơn một vòng, ân vật trước ngực đối với nam nhân càng hùng vĩ, chỉ là thắt lưng cũng to theo, bước đi như Uất Trì cung, mỗi một bước đều vô cùng vững chắc, vừa rồi còn đang hối hận đã để mấy con heo vàng chạy thoát, không nghĩ tới tự heo vàng lại trở về cổng vòm rồi, nào dám chậm trễ, phất phơ khăn tay như là thấy tình lang, thoáng cái liền lao tới.

Lý Hoài Nhân cầm cánh tay ngăn cản:

- Yểu Nương, thân hình hiện tại của bà ca ca ta không chịu nổi đâu, nghĩ eo thon bụng nhỏ năm đó của bà chạy đâu rồi?

Yểu Nương nhân cơ hội khẽ véo một cái lên cánh tay Lý Hoài Nhân, vứt mị nhãn mắng thứ không lương tâm, từ biệt lần trước mãi không thấy tới, làm hại bản thân thương tâm gần chết mới cố ăn nhiều, kết quả thành hình dạng như bây giờ.

Vẫn biết điều hiểu chuyện như thế, lời trong thanh lâu nghe thì hay lắm, nếu như tưởng thật mới là kẻ ngốc. Yểu Nương kéo Lý Hoài Nhân lên lầu, nàng rất thích những vật nặng trịch trong tay áo của người này.

Một gian phòng đã chiếm một tầng lâu, bánh trái bày đầy đủ trên bàn trước mặt bọn Lý Thừa Càn, chỉ có bàn của Vân Diệp bày đầy dưa chuột, cộng thêm mấy đĩa điểm tâm nhỏ, đối với vị hầu gia cực độ si mê dưa chuột này Yểu Nương có ký ức sâu sắc.

Người say rượu không dễ hầu hạ, tiền thưởng quý nhân cho lúc thanh tỉnh mới là tiền, nếu như thừa dịp say rượu lừa bịp, hậu quả rất nghiêm trọng, cũng không phải để bụng bao nhiêu tiền, mà là quý nhân không có thói quen bị gạt.

Ngửa mặt nằm trên tháp, một hàng ca kỹ bưng chậu xuất hiện, lau mặt, rửa chân cho quý nhân, không hổ là chuyên môn hầu hạ người khác, thủ pháp chuyên nghiệp, khiến người thoải mái, hai ly nước không biết có đá lạnh vào bụng, tinh thần tốt hơn nhiều.

Thấy các quý nhân đều có tinh thần rồi, Yểu Nương cười như phật Di Lặc, thịt dưới cằm cũng run rẩy, nói giọng rung rung:

- Các quý nhân hiếm khi đến thăm, đó là vinh hạnh của tiểu lâu, lại không biết các quý nhân muốn xem ca vũ trước hay là cần người hầu hạ trước? Có vũ nương từ cực tây tới, nhảy rất đẹp, váy đẹp cực kỳ, khi nhảy như một hoa hồ điệp. Nam tử chuyên dùng đầu quay thắt lưng, từng vòng từng vòng rất đẹp. xem tại TruyenFull.vn

- Ồ? Ở Trường An có thể xem ca vũ Ai Cập thuần túy quả thực hiếm thấy, tuy nhiên loại vũ đạo này là các tín đồ chuyên dùng để nghe giáo huấn của thần, cũng có người đồng ý nhảy sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau