ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 511 - Chương 515

Chương 511: Thí nghiệm sống (2)

Lý Nhị đứng dậy tới ban công, vỗ lan can nói:

- Một số chuyện với chúng ta mà nói là thiên kinh địa nghĩa, nhưng trong mắt bọn họ thế nào cũng có sóng gió, nhiều khi bọn họ tự làm khổ bản thân, nếu trẫm có tâm tư như bọn họ thì đã áy náy chết rồi, làm gì có cục diện vạn quốc triều bái như bây giờ.

- Cho nên bệ hạ không giải quyết được lỗ sang, bọn họ cũng không thể làm hoàng đế, như thế cũng tốt, không liên quan gì tới nhau, bệ hạ cứ làm hoàng đế cho tốt, bọn họ nghiên cứu làm sao đối phó với lỗ sang, các đại tướng tác chiến, các văn thần quản lý châu huyện, bách tính chăm lo canh tác là được, vậy chẳng phải thiên hạ thái bình sao, đôi khi chúng ta cần tàn nhẫn. Buổi tối bệ hạ làm sập điện Cam Lộ, thiếp thân đã giết người, một phụ nhân tay dính máu tươi, chỉ cần bệ hạ không ghét là được.

- Hừm, hai chúng ta chính là chúa tể thiên hạ này, trẫm ở phía trước phúc vũ phiên vân, nàng ở sau canh chừng cho trẫm, long hành thiên hạ luôn gây sóng gió, những chuyện này Tôn Tư Mạc không hiểu, Vân diệp hiểu một chút, làm đại sự không hi sinh sao được. Đừng phái thái y tới, phái tới cũng bị Vân Diệp đuổi đi, có y ở đó, Tôn Tư Mạc sẽ vượt qua thôi, trẫm rất tin vào tên tiểu tử đó. Trẫm viết một phong thư, nàng cũng viết một phong thư, cho họ thêm niềm tin, nói tội lỗi không liên quan tới họ, do chúng ta gánh là được, tuy là nói lại, nhưng tận lực là được.

Trường Tôn thị gật đầu, cùng Lý Nhị cầm bút, suy nghĩ một lúc viết:" Bổn cung thường nghe cổ nhân vì tâm mình mà không coi trong đại cục, tiểu thiện tu thân, đại thiện tu tâm, đạo trưởng tư bi như biển, há không biết cuồng phong bạo vũ là ân trạch của trời...

Thư viết cho Tôn Tư Mạc chẳng mấy chốc đã xong, thư viết cho Vân Diệp thì Trường Tôn thị không cần nghĩ, cầm bút viết luôn: " Cút ra đây, mau mau nghiên cứu ra thuốc trị lỗ sang đi, Thọ Châu rất có khả năng bùng phát dịch lần nữa, làm cho mau, chết vài kẻ tính lên người bổn cung, gặp diêm vương do bổn cung trình bày, không cần ngươi phải lo."

Hai người viết thư xong đổi nhau xem, tâm linh tương thông mỉm cười, lệnh Đoàn Hồng gắn xi, chuyển khoái mã trong cung đưa tới Ngọc Sơn.

Mạng Tôn Tư Mạc rất cứng, đại khái là Thần Nông cho ông ta vận may, tới chập tối, sốt cao lui dần, nói rõ nhiễm trùng đã bị khống chế, khi Hỏa Trú đốt nến lên, ông ta mở mắt ra thấy Lý Cương lo lắng nhìn mình, Tôn Tư Mạc cười khổ:

- Lão ca ca, ta còn là một người tu đạo sao?

Lý Cương thấy ông ta tỉnh lại, thần trí tỉnh táo, vuột râu nói:- Đương nhiên là có ngươi cả đời vất vả vì bách tính, hít thở chướng khí vào núi sâu tìm thuốc, không ngại gian khổ bôn ba giữa tam Tần, cứu người vô số, không biết tích lũy công đức tới mức nào, cả đời lão phu cũng không theo kịp, ngươi vượt qua ải này, có tính là chư thần phù hộ không?

Vân Diệp lau nước mắt, nghèn nghẹn nói:

- Nếu đạo trưởng không qua được, tiểu tử cũng không làm nữa, có đạo trưởng phía trước, hay dở gì tiểu tử còn sống thư thái, nếu không có đạo trưởng, tiểu tử tuyệt đối không dám đụng vào chuyện cấm kỵ trên đời này, bọn họ đều nói lỗ sang là tai họa trời giáng xuống, không nên chữa, chữa là chống lại trời, chỉ có chiêu bài của đạo trưởng mới làm họ câm miệng.

- Nói bậy, chúng ta đã tìm ra căn nguyên của lỗ sang, giờ chỉ cần tìm cách ứng phó, tuy ta không hiểu đạo lý mà ngươi nói, nhưng lão đạo thử hết thuốc men và châm cứu đều không thành, chỉ đành thử cách của ngươi, nếu hữu dụng, tuy tàn khốc nhưng là cách tốt. Dù lão đạo chết rồi, ngươi cũng phải làm tiếp, nếu không linh hồn của ta dưới đất cũng không yên.

Vân Diệp khóc lớn, người ngồi đó ai cũng rơi nước mắt, hán tử như Hồng Thành khóc tu tu, Hứa Kính Tông lần đầu không che giấu nước mắt, trước mặt nhân cách cao thượng, bất kỳ tâm tư u ám nào cũng bị ánh sáng của nó làm tan biến.
Thư của hoàng đế, hoàng hậu tới, Tôn Tư Mạc lắc đầu, bảo Hỏa Trú khóa thư trong rương, bản thân nhắm mắt dưỡng thần, đế hậu muốn nói gì ông ta đoán được tám phần. Vân Diệp càng chẳng để ý, thánh chỉ phu thê Lý Nhị cấp cho y chẳng bao giờ có lời lẽ tử tế, trừ khi làm hầu gia, chiếu thư có câu chữ thỏa đáng, ngôn tử hoa mỹ ra thì còn lại toàn bạch thoại, sau mấy lần Vân Diệp phản đối, Lý Nhị cười nhạo nói viết thâm thúy ngươi không hiểu, nên nói bạch thoại tốt nhất, cho nên nhiều lúc thánh chỉ viết cho Vân gia mở đầu đều là mấy kiểu xưng hô như tiểu tử, Vân Diệp coi đó là xỉ nhục, nhưng rất nhiều người, bao gồm lão nãi nãi coi đó là ân sủng, giữ lại làm kỷ niệm, nãi nãi thích sưu tầm thành chỉ, mang về đặt ở từ đường, có thể đem những thứ đó kẻ với tổ tông cả đêm không mệt.

Mấy ngày qua Vân Diệp không rời lều thuốc, không có nhiệt kế, dựa vào cảm giác ở tay, nghiêm khắc mà nói hiện giờ có sáu dược nhân, Tôn Tư Mạc cực lực yêu đầu đặt cả mình vào trong số tử tù, không ngừng giảng giải cho tử tù nghe lý do làm thế, cùng với hi vọng thành công, đi đầu uống thuốc Vân Diệp đưa tới.

Những tù phạm thấy Tôn thần tiên cũng làm dược nhân, sợ hãi lui đi, đôi khi còn nói cười vài câu, triệu chứng sốt cao khó tránh khỏi đã tới, nhưng trong số tù phạm có hai tên thân thể cường tráng, không có mấy phản ứng với sự viêm nhiễm, vẫn ăn ngon uống khỏe, hay hỏi Vân Diệp có rượu cho một ít, đem rượu bôi vết thương thì phí quá.

Ba ngày sau, các triệu chứng đều dần biến mất, tất cả mọi người đều vượt qua được, Tôn Tư Mạc sờ hai vết xẹo ở tay cười khổ nói, mong là hữu dụng.

Một tháng sau sẽ tiến hành khảo nghiệm thực sự, sâu trong Tần Lĩnh có một cái bình thủy tinh lớn, đựng một cái áo gai, nó được lấy từ người bệnh ở Thọ châu, bên trên dính đầy mầm bệnh, thứ này không ai dám để trong thư viện, Vân Diệp đào sơn động sâu trong rặng Tần Lĩnh, ba trăm binh sĩ canh gác ở đây, chỉ cần người từ nơi này đi ra, chưa qua hai tháng quan sát thì giết không tha, bất kể là ai.

Quan quân đứng đầu lòng trắng nhiều hơn lòng đen, là nhân thủ đắc lực do Lý Nhị chọn ra, trước khi mầm bệnh đưa tới bản thân đã vào núi, Vân Diệp luôn cảm thấy tên quan quân này rất muốn giết mình, vì hắn cứ hay nhìn minh, mắt dừng lại chỗ dễ hạ đao.

- Đợi sáu người Tôn đạo trưởng vào, phá long thạch đóng cửa động lại, chưa tới một tháng thì không được mở ra, bất kể thế nào cũng không được mở, cửa sổ mái là nơi cho nước và thức ăn, dùng dây thừng đưa vào, mỗi ngày dùng rượu mạnh ngâm thừng, người thao tác phải che chín toàn thân, miệng đeo khẩu trang, dùng xong là đốt hết, người tiếp xúc càng ít càng tốt. Nếu như dưới điều kiện phòng vệ như vậy mà trong số các ngươi vẫn có người mắc bệnh thì ngươi biết phải làm thế nào, sau đó ta sẽ phóng hỏa đốt cả khu rừng này.

Vân Diệp nói những lời vô tình nhất trên đời với quan quân sau lưng, thống khổ trong lòng như thủy triều đánh vào lý trí của y, điều kiện quá đơn sơ, nhân tố không xác định được quá nhiều, đời sau ở điều kiện phòng hộ nghiêm ngặt tới không thể nghiêm ngặt hơn hơn mà chuyện ngoài ý muốn vẫn xảy ra, hiện giờ làm việc gấp gáp, quá nguy hiểm, trừ lấy mạng ra liều thì không có biện pháp nào khác.

- Vân hầu, các huynh đệ đều biết quân vụ lần này cực kỳ nguy hiểm, song không biết nguy hiểm từ đâu ra, nhưng nhìn thấy Tôn đạo trưởng vào sơn động, mạt tướng biết chuyện này tuyệt đối không đơn giản, bệ hạ ra lệnh mạt tướng tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của hầu gia, trong động làm gì, mạt tướng không dám hỏi, mạt tướng chỉ hỏi, chẳng may đám chúng tôi chết rồi thì chết có đáng không?

Chương 512: Thí nghiệm sống (3)

Tướng quân mắt trắng nói câu này con ngươi thu nhỏ lại, Vân Diệp trịnh trọng nói:

- Bệ hạ vốn định phái một vị hoàng tử tới làm chuyện của ngươi, bị ta từ chối, hoàng tử đáng tin hơn ngươi, nhưng sức đề kháng không bằng ngươi, cho ngươi biết, nếu ngươi chết vì nhiệm vụ này, thì công lao lớn hơn cả đoạt cờ trong vạn quân.

- Mạt tướng hiểu rồi, như vậy hầu gia tự xử ra sao? Vừa rồi ngài ra lệnh không cho ai ra ngoài, nếu tới lúc đó ngài không ra tay được, vậy để mạt tướng làm thay nhé.

Lần đầu tiên phát hiện cái tên vương bát đản sản sàng giết mình bất kỳ lúc nào lại có một hàm răng trắng, dưới ánh mặt trời lại còn phản quang, chuyện cần phải nói cho rõ, mình không bị lây đậu mùa, nên không cần chết.

- Từ điểm này mà nói, ngươi rất xui xẻo, còn ta rất may mắn, vì quan hệ thể chất, ta không sao, còn ngươi thì khó nói lắm, tới khi đó ngươi tự sát là thống khoái nhất, ta không biết giết người, ở nhà giết gà cũng chẳng chết, ta mà giúp ngươi tự sát nói không chừng chém mấy chục đao ngươi không chết, lúc đó đừng trách đao pháp của ta không tinh.

Hai người đang nói chuyện thì Tôn Tư Mạc dẫn năm dược nhân từ trong rừng đi ra, toàn bộ mặc áo trắng, không nói một lời, rất là ghê người.

Vân Diệp đi tới định nói với lão đạo điều gì đó, Tôn Tư Mạc cười ngăn cản, nắm tay y nói:

- Đừng khuyên ta nữa, cũng đừng nói lời ngốc nghếch ngươi thay ta, ta tin ngươi miễn dịch với bệnh này, thực ra lời ngươi nói ta đều tin, trước kia còn có chút hoài nghi, những năm qua kiểm chứng từng lời ngươi nói một, đều chính xác. Lần thí nghiệm này quá quan trọng, lão đạo không muốn lấy người khác, ngươi cũng thế, ta xuất thân đạo môn, ân sư là một vị tu sĩ sùng đạo, nếu có thể thành công, công lao này có lẽ có thể cứu đạo môn suy bại, coi như ta đã tận lực vì tín ngưỡng.

Vỗ tay Vân Diệp, vòng qua y đi về sơn động, có sáu bộ y phục đợi họ mặc vào, bộ y phục này sẽ mặc cả tháng.

Khi Tôn Tư Mạc dẫn năm người nối nhau đi vào sơn động, một tảng đá cực lớn rơi sầm xuống, lấp kín cửa động, Vân Diệp quỳ xuống, trịnh trọng quỳ lạy cửa động, từ khi tới cái thế giới này, y chưa bao giờ thành tâm quỳ lạy một ai như thế, lễ ba dập đầu cả Lý Nhị cũng chưa bao giờ dùng.

Tướng quân mắt trắng cũng quỳ bái theo, đám quân tốt bất kể ở vị trí nào cũng quỳ hướng về phía cửa động bái lạy, bọn họ không biết vì sao phải quỳ, thấy hầu gia và tướng quân quỳ thì làm theo dù sao quỳ bái Tôn Tư Mạc là nên làm, thấy được Tôn thần tiên là có phúc rồi.

Vân Diệp làm một gian nhà gỗ đơn gian ở cửa động, không có tường phía trước, chỉ cần ngẩng đầu lên là nhìn thấy cửa động, tháng này y định ở tại đây, đợi Lão Tôn bình an quay về, nếu có đàn để trấn an trái tim kích động trong sơn động thì tốt quá, mà có cũng vô ích, Vân Diệp không biết đánh đàn, hi vọng vào tên tướng quân mắt trắng chẳng bằng hi vọng vào con trâu, may là Lão Tôn mang di động theo, Thanh tâm phổ thiện chú trong di động sẽ an ủi bọn họ, Lão Tôn biết chỉ cần bấm nút sẽ có diễn tâm âm nhạc hay nhất, ông ta cực kỳ kinh ngạc, nhưng không bao giờ hỏi Vân Diệp, Vân Diệp nói với ông ta chỉ có thể diễn tấu liên tục ba canh giờ, nhưng không biết pin hiện giờ còn duy trì được lâu như vậy không.
Lòng dày vò, nhưng không được thể hiện ra mặt, thế nên trong phòng của Vân Diệp diễn ra một màn kỳ quái, Vân hầu đang luyện chữ, lưng vai thẳng tắp, bút như rồng múa phượng bay, rèm phất phới, làm những kẻ nhìn trộm sinh kinh trọng, người có học vấn luôn được tôn kính.

Vân Diệp sau khi viết bốn trăm lượt vương bát đản, lại bắt đầu chấm mực vẽ rùa, một cái mai lớn, bên trên là những cái ô, thè lưỡi ra, muốn vẽ cái lưỡi sống động một chút, trái phải hay là vươn lên nhỉ, chuyện này có học vấn đấy, mà rùa có lưỡi không? Chả nhớ, nhưng cứ vẽ vào, vẽ thêm một ít thời gian sẽ trôi qua nhanh hơn, hai con mắt hạt đậu, cái miệng to đùng, bốn cái chân, một cái đuôi nhỏ.

Một con rùa sống động xuất hiện trên giấy, chỉ là cái lưỡi trông rất chướng mắt, ngẩng đầu nhìn mặt trời ngả về phía tây, rất hài lòng thời gian tiêu hao khi vẽ rùa, quyết định tô màu cho con rùa, tô xong thì trời tối đen.

Lý Nhị cấp tám cái nỏ tám trâu, năm cái hướng ra ngoài, ba cái hướng vào trong, tên tướng quân mắt trắng hình như không cần nghỉ ngơi, chỉ cần Vân Diệp mở mắt ra là thấy hắn tuần thị xung quanh, có lúc bắt một con rắn độc trong bụi cỏ lột da ăn thịt, lúc thì lục tổ chim ưng trên cây, Vân Diệp đã nói, ngay một con chuột cũng không bỏ qua, trong sơn động không cho phép có một con chuột nào, khắp nơi là thức ăn trộn thuốc độc, thuốc độc do Tôn Tư Mạc cung cấp, nghe nói dính vào là chết.

Bất kể là ai suốt ngày đêm vẽ rùa đều sẽ có trình độ nhất định, Ly Thạch nói, chuyện trên đời này không khó chẳng qua là hai chữ chuyên tâm, Vân Diệp tránh dày vò trong lòng, đem toàn bộ tinh thần vào vẽ tranh, dùng kỹ xảo Ly Thạch dạy hóa thành rùa, ở Đại Đường đây không phải là từ chửi người, Vân Diệp gặp rất nhiều người tên có chữ quy, như Vương Quy Thọ, Lý Quy Niên, Hàn Quy, kể không siết. Quan hậu cần thấy hầu gia mê rùa như vậy thì bội phục, khi đưa tiếp tế chuyên môn thêm một chậu rùa đủ lớn nhỏ.

Khi Vân Diệp vẽ rùa lên tới đỉnh cao thì cửa sổ sơn động có một lá cờ, lúc này năm ngón tay của Vân Diệp kẹp ba cái bút lông, con rùa trên giấy thiếu mỗi mắt, nhìn thấy cờ, bút lông rơi xuống, đúng chỗ, cho con rùa thêm ba cái mắt ba màu khác nhau.

Nước liễu, nước vôi, cồn đã chuẩn bị đầy đủ, dầu rới đầy cửa động, máy ném đá đặt toàn chum dầu, tám con trâu kéo tảng đá lớn ra ngoài, Vân Diệp đứng ngoài vòng vôi bột chắp tay cầu khấn ông trời đừng để Tôn Tư Mạc chết ở đây, trên lịch sử lão nhân gia sống hơn trăm tuổi, nhưng ông ấy không chạm vào đậu mùa.Ông trời rất linh nghiệm, rất nể mặt, Tôn Tư Mạc trần truồng trừ sơn động đi ra, tay cầm một cái bóng đái lợn phơi khô, phia sau là năm đại hán trần truồng, ai nấy đều khỏe mạnh, chỉ là lâu ngày không thấy mặt trời, bịt kín mắt, vẻ mặt vui sướng.

Từ thời khắc này bọn họ không còn là tử tù nữa, mà là người tự do rồi, Tôn Tư Mạc ngâm mình trong nước liễu dưới ánh chiều tà, cả đầu cũng ngụp vào nước, năm người kia sớm có thói quen học Tôn Tư Mạc, nhảy vào nước liễu, thấy sao học vậy.

Vân Diệp run rẩy nhét tranh con rùa cho tướng quân mắt trắng, kích động nói:

- Thành công rồi, đưa cái này cho bệ hạ, ngay trong đêm, không được chậm một khắc nào.

Tướng quân mắt trắng tuy không biết cái gì thành công, nhưng vẫn tuân lệnh bọc kín tranh rùa, dùng thừng chuyển sang vách đá đối diện, nói đó có một đội quân khác canh gác, lờ mờ thấy có mấy bóng người nhận được bọc vải, nhanh chóng biến mất trong bóng tối.

Tôn Tư Mạc ngâm mình trong nước liễu một tuần hương, lại tiếp tục ngâm trong nước vôi, ngâm mình trong vôi chẳng dễ chịu gì, nhưng lão đạo vẫn cười, chút đau đớn đó với ông ta có là gì, năm đại hán cũng nhảy vào, cười hì hà, không hề bận tâm tới vôi xót người.

Thấy mọi người đều ngâm mình cả rồi, Tôn Tư Mạc rời ao nước vôi, nhảy vào ao nước sạch, trong lầu trúc có ghi kí hiệu bên ao có y phục, khăn mặt, còn có một miếng xà phòng lớn, đám đại hán cũng hò hét nhảy ùm ùm vào ao, lấy thứ ghi ký hiệu của mình tắm rửa sạch sẽ.

Bọn họ vào ao nước, tướng quân mắt trắng liền hạ lệnh, máy ném đá ném chuẩn xác chum dầu vào sơn động, sau đó mũi tên lớn của nó tám trâu mang theo tên lửa bay vào động.

Trong động tức thì lửa bừng bừng cháy, ánh lửa đỏ rựa từ cửa động chiếu ra, lửa từ lỗ thông gió bốc cao tới ba trượng, mặt đất trước cửa động cũng bị châm lửa, không bỏ qua một tấc.

Tắm rửa xong Tôn Tư Mạc lấy trong lầu trúc ra một cái hồ lô, khoan khoái tu một ngụm, hương thơm ngào ngạt, người khác thấy có chuyện hay như thế, cũng lục lọi lầu trúc của mình, quả nhiên là có, mỗi người cầm hồ lô tu ừng ực, xúc động vì thoát chết làm hai người mềm yếu hơn bật khóc.

Tôn Tư Mạc nhỏ giọng an ủi họ, nới với họ nếu kế sinh nhai có vấn đề thì tới thư viện, sẽ tìm cho bọn họ một công việc, còn nói lần này thành công, chẳng những bỏ tội chết, bệ hạ còn ban thưởng, làm mấy đại hán mừng không siết, sớm biết thế này thì đã giết người để được vào tù từ lâu rồi.

Chương 513: Chuyện đã qua

Lửa lớn cháy suốt cả một đêm, có tảng đã bị thiêu đỏ rực, Vân Diệp và Tôn Tư Mạc uống rượu với nhau đằng xa, tướng quân mắt trắng cũng bị Vân Diệp gọi tới uống một chén.

- Vân hầu, chuyện của chúng ta xong rồi à?

Tướng quân mất trắng buồn chán thời gian yên bình vừa qua, không có chém giết, không có âm mưu quỷ kế, vì sao bệ hạ điều mình từ biên quân về, phải biết rằng chuyện ở biên quân phức tạp hơn địa phương nhiều lắm.

- Quý tính tướng quân là?

- Mạt tướng họ Viên tên Khải, tự là Trung Đạo, vì sao hôm nay hầu gia mới hỏi tới tên mạt tướng?

- Trước kia ta không hỏi là để khi giết ngươi khỏi có gánh nặng tâm lý, cảm giác giết một người xa lạ và người quen biết là hai khái niệm khác nhau, hiện giờ không cần giết ngươi nữa, đương nhiên phải hỏi danh tính.

- Nếu như có sự cố, hầu gia giết mạt tướng thật sao?

- Đương nhiên sẽ giết, nếu vì ngươi mà thất bại, ngươi sẽ bị bệ hạ tru di cửu tộc, không phải đùa.

Viên Khải mặt trắng bệch, từ nghĩ khí của Vân Diệp nghe ra được là y không hề đùa, tức thì mồ hôi lạnh đẫm lưng, nhớ lại giọng nói nghiêm trọng của bệ hạ trước lúc đi, chuyến này ngàn vạn lần không thể có sai sót, nếu không mang đầu tới gặp.

Rốt cuộc bọn họ làm gì? Vì sao Tôn Tư Mạc trần truồng từ trong sơn động đi ra, vì sao phải dùng lửa thiêu hủy mọi dấu vết, vì sao trong lỗ thông gió lại có tiếng đàn hay như thế, hắn chắc chắn trong sơn động không có đàn, Tôn Tư Mạc cũng không mang vào, mình bảo vệ cái gì? Vân hầu vì sao lại đưa cho bệ hạ một bức tranh vẽ rùa?

Tử tù vào đó một chuyến, ra ngoài liền thành bách tính tốt, trên đời này có chuyện kỳ quái như thế sao? Có chuyện hay thế sao? Nếu như thế, sau này còn ai sợ luật pháp nữa?

- Đừng nghĩ nhiều, chuyện này ngươi biết càng ít càng tốt, cứ coi như một giấc mơ, quên đi.
Giọng Vân Diệp truyền tới, làm Vân Khải giật mình, chuyện này đúng là không nên biết, biết rồi sẽ có phiền toái lớn.

Quân sĩ truyền tin từ rặng Tần Lĩnh ra thì đã là canh ba, dịch trạm chuyên môn an bài dưới chân núi đèn đuốc sáng choang, dịch lại trực ban thấy quân sĩ chật vật từ trên núi xuống, không nói một lời dắt ngay năm thớt ngựa tới, nhân lúc dịch tốt lắp yên ngựa, bê ra năm bát rượu nếp, đưa cho quân sĩ mỗi người một cái thìa rồi tránh ra xa, lúc mới lập dịch trạm, thượng quan đã hạ lệnh bảo mật, là kẻ tinh minh, không nói gì thì tốt hơn.

Ăn xong bát rượu nếp, năm người không nghỉ một khắc, lên ngựa, cắm cờ hồng linh cấp sứ, quát lớn, phóng về thành Trường An.

Canh bốn tới Trường An, gác cổng ở đường Chu Tước nghe thấy tiếng chuông, loại chuông này thuộc về hồng linh cấp sứ, không dám chậm trễ, đi từ tiểu môn ra, chuẩn bị kiểm tra văn thư.

Không có văn thư, từ trong bóng tối bay tới một tấm yêu bài, đón lấy nhìn, vội vàng mở cửa, yêu bài thập vạn hỏa cấp của Bách kỵ ti, không ai dám cản.

Hôm nay là đại triều hội, trước cửa đại nội đã có quan viên chờ đợi, Phòng Huyên Linh, Đỗ Như Hối ở trong đó, hai người bọn họ không thích đợi trong phòng, đứng ngoài tán gẫu, đang nói tới mực khác nhau ảnh hưởng tới mỹ quan của chữ viết, Đỗ Như Hối thính tai thình lình quay đầu nhìn về phía cuối đường.

Năm con khoái mã từ trong bóng tối chồm ra, quan viên đang đi thong dong trên đường vội vàng né tránh, Lý Thái từ trong xe ngựa thò đầu ra nhìn thấy sứ giả thì cười lớn, bách quan nghi hoặc đưa ánh mắt dò hỏi, hắn vội bịt mồm lại, làm cái bộ không liên quan tới mình, nhưng nét cười trong mắt không sao giấu được.Phòng Huyền Linh tới xe Lý Thái vén rèm ngồi vào, Đại Đường không cần phải che giấu bí mật với thủ tướng, cho nên khi Phòng Huyền Linh kích động đi ra bước hụt chân, Đỗ Như Hối vội đỡ lấy, hỏi gấp:

- Huyền Linh huynh, rốt cuộc là chuyện gì, vì sao huynh vui mừng như thế?

- Khắc Minh, huynh sẽ biết ngay thôi, ta vừa hỏi Ngụy vương đã là lỗ mãng rồi, tóm lại đây là chuyện mừng cực lớn, chuẩn bị lễ nghi sẵn sàng đi, tiếng chuông của điện Kỳ Thiên sắp vang lên rồi, một trăm linh tám hồi.

Đỗ Như Hối kinh ngạc tới không khép miệng lại được, diệt cường quốc, khắc ngoan địch, bắt vua giặc mới đánh chín chín tám mốt hồi chuông, diệt Cao Xương cũng không gõ chuông, rốt cuộc là ai lập công tích cái thế, công lao này, hoàng đế phải hành lễ bái tạ, hoàng hậu phải đích thân mời rượu, thái tử phải quỳ bái, bách quan phải mặc triều phục đứng hai bên đón chào, có thể nói là vinh diệu nhất trên đời, còn về lưu danh sử sách, làm bia khắc đá thì là thông lệ rồi.

Còn chưa đợi ông ta tỉnh lại trong kinh hãi, tiếng chuông ở điện Kỳ Thiên góc đông bắc hoàng cung đã vang lên. Lý Thái, Phòng Huyền Linh có chuẩn bị, chỉnh mũ, phất ống tay, nghiêm trang hướng về phía đông bắc, các quan viên khác luống cuống chân tay, người cưỡi ngựa vội nhảy xuống, người ngồi xe bò xuống xe, đồng loạt hướng về phía đông bắc, còn cho rằng đại quân lại thắng rồi, chuyện này chẳng lạ gì, gần đây có chiến báo suốt, cùng lắm và gõ mười tám cái hoặc hai bảy cái thôi, gõ qua chín chín tám mốt cái thì tất cả giật mình, đến khi một trăm linh tám cái thì kinh hãi, là tên vương bát đản nào dẫm phải phân chó thế? Quan viên đợi tiếng chuông dừng rồi vội vàng nghe ngóng.

Phường thị Trường An tưởng là mở chợ, vừa mới mở cửa phường ra thì bị lão nhân tát cho một phát, ngay cả tiếng chuông hiển thế mà còn không nghe ra cũng dám nói mình là người Trường An.

Đại triều hội không tổ chức nữa, quan viên lễ bộ toàn bộ tiến cung, đại lão tam tỉnh toàn bộ tiến cung, thân vương tiến cung, đó là do hoàng đế triệu kiến, còn hoàng hậu triệu kiến tất cả mệnh phụ tứ phẩm trở lên tiến cung, các vị quốc phu nhân tiến cung, vương phi tiến cung, nói chung là hoàng cung tưng bừng chuẩn bị đại yến, khắp nơi giăng đèn kết hoa, cung nữ thái giám mua bán bị sai như lừa, đi lại như thoi đưa giữa hoàng cung và thị tập.

Bách quan cuối cùng cũng yêm tâm rồi, thì ra cái tên vương bát.. À cao nhân kia là Tôn thần tiên, tất cả mọi người tâm khí bình hòa lại, cao nhân không lập chút công tích cái thế thì còn là cao nhân không, Tôn thần tiên vùi đầu nghiên cứu mấy chục năm, lại lấy bản thân ra thí nghiệm, cuối cùng tìm được thuốc khắc chế lỗ sang, đâu dễ dàng gì, mặc áo bệnh nhân bị lỗ sang, một mình ở trong sơn động một tháng, cuối cùng sống sót trở về, không mắc bệnh! Người không sợ chết ở Đại Đường nhiều lắm, nhưng dám mặc áo của người bị lỗ sang chỉ một mình Tôn đạo trưởng, những người khác nghĩ thôi đã sởn gai ốc.

Lần này phải tạ ơn thật tốt, đặt cho công lao gì cũng không phải quá, mọi người đang sống xa hoa phủ phê, đột nhiên trong nhà có một người bị lỗ sang, cả nhà chết theo, cái bệnh chết tiệt đó không phân nam nữ, già trẻ, bất kể ngươi phú quý hay bần hàn thì tỉ lệ mắc bệnh giống nhau cả.

Không phải vì ngươi ăn thịt nhiều hơn mà không mắc bệnh, thứ này không phòng được, nói không chừng ngày nào đó nó rơi lên đầu ngươi, Thọ Châu phát bệnh, toàn thành gặp họa, chết cả đống người, người không chết cũng chẳng khác gì quỷ, thứ sử Thọ Châu chết cả nhà chỉ còn lại một khuê nữ, biến thành mặt rỗ, nghe nói nhảy giếng ba lần chưa chết được.

Hiện giờ thì tốt rồi, chỉ cần tìm Tôn đạo trưởng xin thuốc, rạch một cái lên tay, đắp thuốc vào, cùng lắm sốt hai ngày sau đó cả đời không sợ lỗ sang nữa, nghe nói dù ngủ cùng với bệnh nhân lỗ sang cũng không vấn đề, bị sốt rất đáng.

Chương 514: Công và danh

Quan viên lễ bộ khi làm văn biểu tế thiên chuyên môn mời đại nho Nhan Chi Thôi chấp bút, ông cụ nhiều năm không đụng tới bút rồi, nghe nói tới chuyện này thì mừng rỡ, nhất định phải đích thân viết văn biểu, còn nói tới khi đó phải đi bái tạ Tôn Tư Mạc, hỏi mình có cần sốt hai ngày không?

Quy cách cao kinh người, kiệu, cờ, không thiếu cái nào, Lý Thái xuất hành mới giương hai lá cờ, lần này Lão Tôn có sáu cái, tướng quân mở đường, tể tướng đỡ kiệu, thiên quan xướng lễ, đế hậu cung nghênh ở đường Chu Tước, nói một câu vất vả.

Cao hứng nhất không phải là Lão Tôn, Lão Tôn trốn trong dãy Tần Lĩnh ngày ngày dùng cồn rửa dư độc trên người, cao hứng nhất là một đám đạo sĩ Huyền Đô quan, mừng phát điên, Viên Thiên Cương suốt ngày kể cho đám đệ tử phàm trần rằng mình đã giữ được hương hỏa đạo môn ra sao.

Thành Huyền Anh thở phào, xách tùng văn cổ kiếm, đi giày cỏ tới Đông Hải, có Tôn Tư Mạc phía trước, mình bất kể thế nào cũng không thể mất mặt.

- Lão Đạo, nghe nói trong thành Trường An rất náo nhiệt, ai cũng thò cổ chuẩn bị xem thần tiền, ông cứ trốn trong núi không được, ngày nào cũng dùng cồn rửa người, ai đi dùng thứ này chứ.

Vân Diệp mò trong bát ra một yếm rùa, đặt vào đĩa, múc hai thìa canh rùa, húp một ngụm, lải nhải với Tôn Tư Mạc.

- Tiểu tử, đây vốn là công lao của ngươi, lão đạo nhận lấy thật hổ thẹn.

- Bỏ đi, lễ nghi này chỉ đạo trưởng nhận nổi thôi, nếu tiểu tử nhận lễ nghi này, ngày sau bị đám người kia xé xác mất, vì nghĩ cho cái mạng nhỏ của mình, đạo trưởng nhận thì hơn, đạo môn còn cả một đống phiền toái, cần công lao này dẹp yên. Hơn nữa đạo trưởng nhận hay tiểu tử nhận đều như nhau, lợi ích sẽ không thiếu phần tiểu tử, cần gì phải chuốc phiền phức vào mình, tương lai phổ biến thuốc chữa bệnh còn cần danh tiếng của đạo trưởng.

Tôn Tư Mạc cười, ông đúng là không cần khách khí với Vân Diệp, thanh danh với ông mà nói đã là gánh nặng, nếu chẳng phải nhu cầu của Đạo môn, bất kể thế nào ông cũng không cần công lao này, với ông mà nói sớm phổ biến thuốc chữa đậu mùa ngày nào tốt ngày đó.

Mặt trời lên cao tít Vân Diệp mới tỉnh ngủ, chẳng hiểu vì sao trong ngày tốt lành này mình lại ngủ say như thế, tiếng huyên náo do đám Viên Khải chuẩn bị xuất hành đánh thức y, Tôn Tư Mạc ở giường đối diện đã không thấy đâu nữa, trên bàn có hai phong thư, xem phong thư gửi cho mình xong Vân Diệp liền muốn khóc, Lão đạo chết tiệt mang tất cả dược nhân vào núi hái thuốc rồi, nói là nửa năm sau mới ra, lo dư độc chưa trừ hết hại người đời.

Ôm đầu ngồi xuống đất, bỏ mẹ rồi, Lý Nhị dẫn bách quan đợi ở đường Chu Tước, mình đánh mất người, phải làm sao đây?

Lão Tôn trốn vào núi là do ông ta không chịu nổi những lễ tiết phiền hà kia, thấy nó lãng phí thời gian của mình, thêm nữa sâu trong lòng cơ sự sợ hãi với lỗ sang, luôn cảm thấy bản thân con chưa sạch sẽ, có con sâu nhỏ mà mắt thường không nhìn thấy bò trên người.

Từ chuyện thời gian qua một ngày ông ta tắm tám lần là biết, nước nóng kinh người, Vân Diệp thò tay vào còn thành chân giò luộc, nhưng Lão Tôn và mấy đại hán kia cắn răng chịu đựng, mỗi lần nhìn thấy cảnh này là Vân Diệp thương tâm, lão đạo trước kia không uống rượu, nhưng thời gian qua tu rượu như điên, đám đại hán kia cũng thế, biết Lão Tôn không phải đang uống rượu mà là dùng rượu giết vi trùng gây bệnh trong bụng, nói với ông ta làm thế vô ích, nhưng ông ta vẫn làm.

Nếu như chẳng phải vác xim đậu mùa còn cần mình thì Lão Tôn không muốn sống nữa, từ ánh mắt ông ta nhìn đống lửa Vân Diệp phát hiện ông ta rất muốn nhảy vào, toi rồi, lần thí nghiệm sống này để lại ám ảnh tâm lý cho Lão Tôn.

Đám đại hán kia còn chưa biết xảy ra chuyện gì, mơ mơ hồ hồ, cho nên cũng ít sợ, Lão Tôn thì biết tận gốc rễ, biết lỗ sang tồn tại thế nào, hậu quả đáng sợ ra sao, tất nhiên tâm ma lớn hơn năm đại hán kia.Sau này dần dần khuyên giải Lão Tôn là được, nhưng phiền toái hiện giờ mới là thật, Lý Nhị, Trường Tôn thị, vương gia, đại thần, bách tính cùng cả nãi nãi và Tân Nguyệt đều đang đợi ở cửa hoàng cung, mình lại đánh mất nhân vật chính, có thể tưởng tượng ra Lý Nhị phẫn nộ ra sao, đây là cơ hội tốt mua lòng người mà lại.

Viên Khải sau cái lần nói chuyện với Vân Diệp thì rất ít khi xuất hiện trước mặt y, trước kia còn cho rằng mình là kẻ tàn nhẫn, hiện giờ mới phát hiện Vân Diệp rất nguy hiểm, ở bên cạnh y dễ dàng bị mất đầu không rõ vì sao, thậm chí là tru di cửu tộc, cho nên thấy Vân Diệp mặt mày ủ dột là vô cùng vui vẻ.

Xua đội ngũ mau chóng tới Trường An, tới sớm khắc nào thì vứt được cái việc xui xẻo của mình sớm lúc đó, y quyết định nếu không có việc vì tuyệt đối không tùy tiện vào Trường An, ở đó mình không bằng con kiến.

Nghe tiếng tung hô long trời lở đất bên ngoài, Vân Diệp đập đầu vào thùng xe rầm rầm, nếu ngất được đi thì tốt quá, không phải nhìn cái mặt đen xì của Lý Nhị là điều Vân Diệp mong mỏi nhất. Bạn đang đọc chuyện tại

Xe ngựa đi chậm tới đâu cũng đến nơi, Vân Diệp nhảy xuống xe từ trước, đặt thư của Tôn Tư Mạc trên xe, bản thân trốn sau xe ngựa, không để Lý Nhị nhìn thấy.

Xe ngựa tới, thiên quan hô lớn tấu nhạc, lập tức có đại hán thổi tù và, Hà Gian quận vương Lý Hiếu Cung toàn thân khải giáp vàng bỏ mũ trụ ra, cưỡi ngựa cầm mã sóc mở đường, hai kim giáp lực sĩ cầm roi cực dài đi sau, cung nữ cầm lư hương, binh sĩ cầm cờ nhanh chóng vây quanh xe ngựa.

Phòng Huyền Linh cười khà khà xuất hiện sau lưng Vân Diệp, vỗ vai y một cái, thiếu chút nữa làm Vân Diệp sợ són ra quần, mặt đưa đám nói:

- Phòng tướng, lần này ngài phải cứu ta.- Ngày đại hỉ sao lại nói lời không may như thế, ngươi lập đại công, bệ hạ chỉ thưởng, không trách ngươi đâu.

- Ta đánh mất Tôn đạo trưởng rồi, ông ấy mang dược nhân vào dãy Tần Lĩnh, ta tìm không thấy, lát nữa bệ hạ nổi giận, ngài nói đỡ cho ta nhé.

Phòng Huyên Linh mặt biến sắc, nhưng nhanh chóng thành vẻ kính phục, nói với Vân Dệp:

- Đây mới là cách làm của người đạo đức cao vời, xong việc phất tay đi, không màng công danh, không có tấm lòng đó, sao lập được sự nghiệp từ bi như vậy, đám chúng ta cả đời khó đạt cảnh giới này.

Nói xong đã tới cửa cung, Lý Hiếu Cung lấy hơi hô lớn:

- Diệu Ứng chân nhân Tôn đạo trưởng tới!

Âm thanh truyền đi thật xa, đại môn từ từ mở rộng, tiếng nhạc truyền ra, nghe kỹ thì là khúc từ nghênh đón thần tiên ( Trường xuân bất lão khúc), tất cả các loại nhạc cụ thấy được trong đại lễ long trọng đều có, âm thanh dần trở nên du dương.

Lý Nhị mặc triều phục, đội thông thiên quan, cười ha hả rời cửa nghênh đón, Trường Tôn thị bê một cái khay son, trên là chén vàng đầy rượu màu hổ phách, nhìn đã biết ngon.

- Chân nhân vì lê dân vào sinh ra tử, thiện tích lớn lao, xin nhận của Lý Thế Dân một lạy.

Thấy hai vợ chồng Lý Nhị khom người với xe ngựa, Vân Diệp nỗ lực ngất đi, nhưng không ngất nổi, khi vợ chồng bọn họ phát hiện Lão Tôn không có mặt là lúc họa của mình tới.

Phòng Huyền Linh đợi vợ chồng Lý Nhị bái xong mới bẩm báo:

- Bệ hạ, Diệu Ứng chân nhân thấy giải nạn cho thiên hạ là phận sự của mình, không dám nhận đại lễ của bệ hạ, cho nên để lại một phong thư, vào rặng Tần Lĩnh hái thuốc, đúng là phong phạm cao nhân.

Vân Diệp cảm thấy bị bốn con ong chích một cái, không cần phải nói hai vợ chồng kia đang phẫn nộ nhìn mình, run lẩy bẩy lấy thư trong xe ra đưa cho Lý Nhị.

Chương 515: Ngươi uy hiếp ta, ta hành hạ ngươi (1)

Lý Nhị xem thư xong, lửa giận trên mặt tan đi, không ngờ vái lần nữa với cái xe ngựa trống, nói với quân thần:

- Cổ nhân thường nói, năm trăm nay có thánh nhân xuất hiện, nay Đại Đường ta chí sĩ nhân phẩm cao khiết xuất hiện không ngừng, đó là phúc của trẫm, cũng là phúc của con dân thiên hạ. Cái hại lỗ sang, thiên hạ đều biết, dù mãnh hổ, độc xà cũng không thoát được, người sống sót chỉ một hai phần, dù may mắn sống được đa phần cũng tàn tận, mặt thủng lỗ chỗ, không ra dạng người, có lẽ mọi người nghe nói rồi, nữ nhi thứ sử Thọ Châu cuối cùng vẫn nhảy giếng tự tận, cả nhà không ai thoát được.

- Thứ ác bệnh này là con chim dữ lượn lờ trên bầu trời Đại Đường ta, không cẩn thận một chút là mang tới trọng thương không bù đắp được.

- Nay có Diệu Ứng chân nhân nghiên cứu ra kỳ dược khoáng thế, dùng nó thì cả đời hưởng lợi, không còn sợ lỗ sang nữa, Tôn chân nhân vì nó mà bao phen gặp nguy, còn đích thân làm dược nhân, hỏi thiên hạ, còn ai từ bi hơn thế? Chư vị, quân thần chúc ta chúc mừng thiên hạ, chúc mừng Tôn chân nhân.

Vân Diệp luôn bội phục sự cơ biến của Lý Nhị, chớp mắt biến một chuyển bẽ mặt lên tầng cấp cao hơn, đó là bản lĩnh sinh ra cùng đế vương, người khác học cũng không được.

Nhân lúc người khác đang kích động, nhích tới bên cạnh Trường Tôn thị, hỏi nhỏ:

- Nương nương, tiểu thần cũng lập công lao hãn mã, sao không nhắc tới tiểu thần?

Trường Tôn thị nhìn y khinh bỉ:

- Ngươi tưởng bổn cung không biết à? Khi Tôn đạo trưởng đấu tranh sinh tử trong sơn động, người ở ngoài đóng giả danh sĩ, vẽ rùa, nghe nói kỹ nghệ ngày tiến bộ ngàn dặm, từ hình con rùa ngươi gửi cho bệ hạ có thể nhìn ra kỹ nghệ bất phàm, ngươi thích rùa như thế vậy thì rụt đầu vào mai đi, đừng thèm thuồng vinh quang người khác dùng mạng đổi được.

Còn nói cái mẹ gì nữa? Nói nữa thì mình thành rùa mất, không có công thì thôi, ông đây thèm vào, vừa rồi chỉ là tiếc chén rượu không rõ tên kia nên mới tới, nếu không ma nó mới thích sán tới gần vợ chồng nhà bà, đợi lát nữa ta về nhà, thời gian cấm túc còn vài ngày nữa cơ.

Không có nhân vật chính, Lý Nhị tất nhiên thành nhân vật chính, sau khi nhận vô số rắm thối, vợ chồng Lý Nhị hớn hở về hoàng cung, Vân Diệp tính đánh bài chuồn thì bị Đoàn Hồng bắt sống, áp giải tới hậu cung.

Không sao hiểu nổi, mình là đại nam nhân mà cứ luôn bị đưa tới hậu cung tiếp nhận giáo dục, không làm luôn ở tiền sảnh được à? Trong hậu cung lúc nào cũng có những nữ sĩ rảnh rỗi đứng ở tẩm điện của mình chỉ chi trỏ trỏ, đôi khi còn kéo con tới, chỉ Vân Diệp tiến hành giảo dục tại chỗ.

Ngay Lý Thừa Càn tới hậu cung cũng bị hạn chế, Lý Thái, Lý Khác tới phải hẹn trước, chỉ có mình, cứ khi nào Lý Nhị, Trường Tôn thị ở hậu cung là tuyệt đối không triệu kiến ở tiền sảnh.

Lần trước làm sập cung điện, nhìn thấy mấy mỹ nữ trần truồng, Lý Thái cảnh cáo Vân Diệp mau quên đi, nếu không hại mình hại người, vì chuyện này, hai người đánh nhau một lần, Lý Thái kiên quyết bảo vệ danh dự của thê thiếp phụ thân, Vân Diệp cho rằng tố chất hậu cung của bệ hạ cần đề cao, toàn mấy con nhóc, mông ngực phẳng lỳ, đứng xa chả nhận ra là nam hay nữ.

Cãi nhau kịch liệt, mắt Lý Thái đảo trên người Vân Diệp một vòng, nhưng Vân Diệp phản ứng nhanh hơn đè hắn ra đất đấm đá một trận, cuối cùng tìm được điểm hòa giải, đó là Vân Diệp không phê phán tố chất hậu cung nữa, Lý Thái cũng thề không nói chuyện này ra ngoài, mọi người đều vui.

Đoàn Hồng xưa nay không nhiều thiện cảm với Vân Diệp, nhất là sau chuyện đốt pháo lần trước, rất thông minh từ chối giao lưu sâu hơn với Vân Diệp, lần trước xém chết rồi, hắn không muốn gặp hậu quả thảm hơn.

Trường Tôn thị chỉ cần ở bên Lý Nhị là biến thành hiền thê lương mẫu, Lý Nhị viết chữ, bà ta ở bên mài mực, căn cứ vào độ dài văn chương mà mài vừa đủ, viết xong cũng là lúc hết mực, vợ chồng nhà này đã đạt tới cảnh giới tối cao trong việc thông đồng làm bậy với nhau.Lý Nhị không cho bình thân, Vân Diệp đành khom người đứng đó, may vừa rồi không thi lễ, nên lưng không cúi xuống nhiều, mới chịu được tới bây giờ.

Một tuần hương sau Lý Nhị mới ngẩng đầu lên:

- Ngươi chắc chắn vấn đề lỗ sang đã được giải quyết chứ?

- Không ạ, đậu mùa chỉ có thể dự phòng, không thể chữa trị, hiện giờ bị đậu mùa chỉ có thể nghe mệnh trời.

- Ý ngươi là phải mau chóng tiêm chủng cho mọi người.

- Không có nhiều thuốc để tiêm chủng cho mọi người như thế, không có y sinh, không có tiền, không có phương thức, vi thần tối đa đảo bảo tiêm chủng cho hoàng cung, cho nhà vi thần thôi, đây là hiệu năng lớn nhất của phòng thí nghiệm thư viện rồi.

- Ừm không tệ, biết nghĩ tới hoàng cung, còn tưởng ngươi ưu tiên thư viện trước, coi như ngươi còn có chút lương tâm.

Trương Tôn thị thu dọn bút mực xong xen vào một câu:

- Bẩm nương nương, thư viện hiện giờ đã bắt đầu tiêm chủng rồi, vi thần nói là thư viện dùng thừa mới tới hoàng cung và nhà vi thần.Biết không nên nói câu này nhưng cứ nói cho bõ ghét:

Lý Nhị đi vòng quanh Vân Diệp, quay đầu lại nói với Trường Tôn thị:

- Hoàng hậu này, tên tiểu tử này đôi khi cũng có chút lập trường, nói có phong cốt thì không đúng, đánh một trận là khóc chảy nước mắt nước mũi. Nói y không có phong cốt, hai ngày qua đập nát đổ trường của Lan Lăng, an bài bài tiêm chủng cho đệ tử thư viện trước, hoàng gia bị xếp thứ hai.

- Người toàn xương như Ngụy Trưng thì rất đáng ghét, kẻ không xương thì trẫm xem thường, tên tiểu tử này cứng không ra cứng, mềm không ra mềm, đúng là thứ quái thai.

Ta nhịn, ta nhịn, phát huy tinh thần AQ coi như Lý Nhị đang chửi mắng bản thân, quả nhiên dễ chịu hơn nhiều.

Trường Tôn thị rót cho Lý Nhị một chén trà, sau đó chỉ ấm trả, bảo Vân Diệp tự rót, Lý Nhị thuận tay đưa chén trà cho Vân Diệp, bản thân cầm ấm trà tu một ngụm.

- Tiểu tử, nếu như trẫm ném y phục trong cái bình thủy tinh của ngươi vào đống kẻ địch, liệu có...

- Bệnh này ủ bệnh nửa tháng, tới khi đó sẽ lan đi trong diện rộng, khi ấy bệ hạ dẫn đại quân tiêm chủng hồi mã thương, kẻ địch của bệ hạ chết chắc, không có khả năng xuất hiện chuyện ngoài dự liệu.

Vân Diệp nói ngay ra kết quả, y không thể để câu kia nói ra từ miệng Lý Nhị: nguồn TruyệnFULL.vn

Y nói, cùng lắm chỉ là một loại ảo tưởng, Lý Nhị mà nói ra thì rất đáng sợ, ông ta có năng lực, có tham vọng, có thể dùng loại chiến thuật táng tận lương tâm tâm này trên chiến trường.

- Tiểu tử, lời ngươi dùng dọa Phùng Áng có phải trẫm cũng có thể dùng để dọa người khác?

Lý Nhị nheo mắt lại trưng cầu ý kiến Vân Diệp:

Tức thì chuông cảnh báo trong lòng Vân Diệp reo vang, nói từng câu rõ ràng với Lý Nhị:

- Vi thần có thể nói, người ta cùng lắm cho rằng là hành vi của tuổi trẻ xốc nổi không hiểu chuyện mà thôi, bệ hạ nói ra, có người sẽ cho rằng mình sắp đối diện với hậu quả đáng sợ đó, lỗ sang không chỉ Đại Đường có, thảo nguyên cũng có, các nước Tây Vực càng phổ biến, hơn nữa bệnh giống như đậu mùa nhiều lắm, dịch tả, dịch hạch, càng nguy hai hơn lỗ sang, nhất là dịch hạch, người mắc khó cứu, người chết toàn thân đen xì, nên gọi là hắc tử bệnh, cực kỳ khủng bố, nghe nói có nơi ở Tây Vực bị bệnh này hoành hành, cả nước nhân khẩu giảm mất ba thành.

Lý Nhị liếm môi khô cong, Trương Tôn thị bị tiếng nuốt nước bọt của bản thân làm giật mình, vừa mới định dùng thứ này trên mặt quân sự đã bị Vân Diệp hất cho một chậu nước lạnh, ý của Vân Diệp là, ngươi dùng lỗ sang, người ta dùng hắc tử bệnh, hoặc thứ bệnh kỳ quái khác, kết quả cuối cùng là Đại Đường thành nơi tập trung của bệnh truyền nhiễm ác tính, mọi người khỏi sống trên mảnh đất này nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau