ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 506 - Chương 510

Chương 506: Nhà địa chủ thu tô (6)

- Suy nghĩ của ngươi có lý, Ngụy công cũng từng nói với ta chuyện này, nhưng kho gạo đầy mới sinh lễ nghi, ta chưa bao giờ thích người thiện lương cùng khổ, không thể cả đời làm trâu ngựa, tới khi chết cũng chẳng được mấy bữa no, làm người như thế là thất bại, thậm chí có thể nói là bi ai. Còn về thứ gọi là lễ nghi thì sau này mới tạo thành, nếu như mỗi đứa bé đều được giáo dục hệ thống chính quy, lo lắng của ngươi nên là lo lắng của tiên sinh mới đúng, ở vị trí nào lo việc đó, bọn họ là tiên sinh phải suy nghĩ tới đạo đức của bọn nhỏ, ngươi là ngự sử, đem chuyện phát sinh trong thiên hạ nói cho bệ hạ là bổn phận.

Phất tay ngăn phụ nhân muốn đi tới thi lễ, tâm tình Hoàng Vũ tựa hồ tốt lên nhiều, cảm giác Vân Diệp cấp cho hắn như vị chí hữu lâu năm hơn là một vị hầu gia, bất giác chắp tay sau lưng, hai người chỉ trỏ đi trong trang, nói cười vui vẻ.

Phong cảnh Vân gia trang đúng là rất đẹp, cái đẹp này không phải ở sơn thủy mà là ở người, bất kể là ông già ngủ gật trên ghế trúc hay là bà bà ngồi dưới gốc cây bện giày, đều làm người ta thư thản, thiếu phụ trẻ vừa làm việc, vừa không quên đưa nôi, đứa bé múp míp vơn bàn tay ra muốn chạm vào con hổ vải trước mặt, những đứa bé lớn hơn chút thì mặc yếm đỏ, để mông trần đuổi gà khắp vườn. Hoàng Vũ nhìn thấy cảnh này luôn mỉm cười, con người sống tới mức này còn cần gì nữa? Một trang tử giàu có như vậy nếu có chuyện hắc ám xảy ra mới là trời cao bất công.

- Vân hầu, khi hạ quan tới nghe thấy một lão hán y phục tả tơi nói ông ta một năm phải nộp cho Vân gia trang sáu quan, hầu gia không biết khi đó hạ quan phẫn nộ thế nào, nhất là nghe nói nhi tử của ông ta xuất chinh bên ngoài mới được miễn tô, làm hạ quan thấy hầu gia là địa chủ độc ác nhất trên đời, còn nghe nói ngài thu thuế cả trẻ con trong cữ, hạ quan muốn đồng quy vu tận với ngài. Mong hầu gia nói với hạ quan chuyện này không phải sự thật, một trang tử mỹ hảo như thế không nên có những chuyện này.

Vân Diệp cười, chuyện trong trang y chẳng biết bao, quản gia thường trong lúc nhàn hạ kể cho y như chuyện cười, nghe Hoàng Vũ nói vậy liền dắt hắn tới mấy căn nhà phía sau, còn chưa tới nơi Hoàng Vũ đã nhìn thấy lão hán kia mặc áo cộc quần cộc, nằm nghỉ dưới bóng cây, trên bàn nhỏ bên cạnh còn có ấm rượu, đậu nành trong đĩa đã bị ăn quá nửa, vỏ chất một đống, thiếu phụ mặc váy đỏ đang dọn dẹp, nhìn thấu hầu gia tới xấu hổ cúi đầu xuống, gọi một tiếng cha đánh thức lão hán.

Lão hán mở mắt, lập tức đứng dậy mời Vân Diệp và Hoàng Vũ ngồi, bảo thiếu phụ mau đi lấy thêm đậu nành, Vân Diệp không khách khí, ngồi xuống ghế tựa cầm bầu rượu lên ngửi, nhíu mày nói:

- Ông cũng là phú hộ trong trang rồi, sao còn uống rượu rẻ tiền này, đi Trường An bán lương ăn mặc cho ra hồn một chút, ăn mặc rách rưới làm mất mặt Vân gia trang.

Lão hán vừa lấy nước sôi trang cốc, vừa nói với Vân Diệp:

- Hầu gia, mặc y phục đẹp người ta biết ngay từ trang chúng ta ra, một đấu lúa mạch bán cho người khác bốn đồng, bán cho trang chúng ta là năm đồng, đám bất lương, hết cách, lão hán làm việc trong ruộng hai ngày, không tắm rửa đã tới Trường An, quả nhiên nhiêu này có tác dụng, lúa mạch trong nhà bán được bốn đồng năm, mua về bốn đồng ba, cái áo rách của lão hán kiếm được hơn bốn trăm đồng đấy.

Hoàng Vũ không hiểu sao vừa mua vừa bán lại có giá chênh lệch, đám thương hộ bất lương sao có thể người khác mua đi bán lại một thứ, như vậy họ còn kiếm tiền thế nào nữa, đem nghi vấn thỉnh giáo lão hán. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m- Thương hộ không phải là khỉ lột da biến thành, làm sao kiếm lợi từ tay bọn họ được, mua lương thực ba đồng sáu, bán ra năm đồng, một đấu chênh một đồng bốn, như thế chẳng phải lão hán lỗ chết à, lúa mạch trong nhà sản lượng cao nhưng không ngon, mì cho vào nồi liền thành hồ, chẳng lẽ ăn hồ cả năm?

- May là bệ hạ nhân nghĩa, vì giảm giá lương nên bảo hộ mua bán lớn, nhập vào bán ra ngang giá, lúa mạch trong nhà đẹp đẽ, được tính loại một, lúa mạch nhà khác không đẹp nhưng ngon, chỉ được tính là loại hai, như thế một đảm lúa mạch được lãi ba đồng, hai mươi đảm của lão hán tự nhiên thêm một đảm, mua bán như thế kiếm đâu ra được, mai lão hán chuẩn bị giúp hương thân đi đổi, phần dư thuộc về lão hán, coi như tiền công vất vả. Nghe người trong thành nói bệ hạ sắp làm khả hãn gì gì đó, đúng là hãn tốt, không hãn không được.

- Ông muốn nói bệ hạ không hiểu kinh doanh cứ nói ra, lần trước Hách lão đầu còn mắng bệ hạ là đồ ngốc, bại gia ngay trước mặt bệ hạ, bệ hạ còn hành lễ nói thụ giáo. Chuyện giống lương mới do ta làm hỏng, con mẹ nó ai mà biết thứ lương thực sản lượng cao ăn không ngon, năm sau nhà ta đổi lại, mỳ không ra sợi thì còn là mỳ không.

Hoàng Vũ nghe lão nông nói mà ngớ ra đến lúc này mới cười khổ:

- Bệ hạ mở kho Thường Bình là vì dự trữ lương thực cho năm thiên tai, Phòng tướng dù có tám cái đầu cũng không ngờ có người mưu lợi như vậy, luật pháp không cấm là cho phép, trang hộ làm thế không phải sai, có lý dựa vào, không thể nói ra nói vào, dù đưa lên triều đường thì bệ hạ cũng không thể nói được gì, chỉ có thể nói quy củ quan gia đặt ra chưa chu đáo. Lão trượng, nếu muốn đổi lương thực thì tranh thủ đi, trở về ta sẽ tấu chuyện này lên, để muộn là không kiếm được lợi đâu.
Lão hán cười rất gian, trang hộ đầu bùn chân đất mà có khí chất của kẻ mưu mô:

- Ngài là quan ngự sử phải không, nhìn quan phục là biết rồi, không đẹp bằng phi bào của hầu gia nhà lão hán, ngài mặc bào phục màu lục nhạt, quan chức nhất định thấp hơn thất phẩm. Hiện trời đã muộn, ngài về Trường An cũng không gặp được thượng quan, có tới khó cũng không gặp được quản sử, dù có gặp được quản sự thì người ta cũng chẳng nể mặt, vì cho lương thực tốt vào kho mớ là công tích của hắn.

- Lương thực nhà lão hạt to, đầy đặn, màu đẹp, lại là lương mới, là thứ quan gia thích nhất, chuyện lão làm cũng không giấu diếm gì cả, ngài cho rằng quản sự kho lương không biết à? Lão bán ra lại mua vào, quản sự đã hỏi nguyên nhân, nghe xong cũng chỉ cười, chẳng để trong lòng, còn khen lão hán thông minh, bảo mai lão hán mang thêm lương thực trao đổi. Mai lão hán xuất phát từ canh bốn, trời sáng tới kho Thường Bình, khi đó thượng quan của ngài cũng lên triều rồi, đợi hạ triều ngài tới bẩm báo thì lão hán đã đổi xong lương thực, nếu như tảo triều nhiều việc, đợi ngài lấy được thủ lệnh tới kho Bình Thường thì lão hán cũng đã về nhà rồi, dù người có hạ lệnh cấm cũng có liên quan gì tới lão hán đâu?

- Đương nhiên nếu như quan chức của ngài to như hầu gia nhà lão hán thì lão hán chịu thua, chỉ cần khoái mã tiến kinh, đập cửa đại quan lấy lệnh là lão hán hết cách, nhưng hầu gia nhà lão hán lại đi giúp ngài sao?

Hoàng Vũ gần như muốn nhảy dựng lên, một lão nông nửa chữ bè đôi không biết lại hiểu lưu trình làm việc của triều đình như thế, đúng là làm người ta sợ hãi, dù là người đọc sách cũng không rõ bằng ông ta, quay đầu sang nhìn Vân Diệp xem y nói gì.

Vân Diệp mặt mày đau đớn, nói:

- Vừa rồi không biết ăn phải thứ gì hỏng, bụng đau quá, phải tĩnh dưỡng một ngày.

Nói xong cùng lão hán ôm bụng cười phá lên.

Hoàng Vũ ngớ người rồi đột nhiên bật cười, lão hán không làm gì sai cả, cũng chẳng cần thiết phải đi bịt lỗ hổng, nên nói với lão hán mình đi không còn kịp, vả lại tuần thị nông thôn mới là chức trách của mình.

Chương 507: Kẻ đầu tiên

Lão hán cười hể hả, rất là đắc ý với bí quyết phát tài bản thân vô tình phát hiện ra, nhi tức phụ bê tới một đĩa đậu nành, nhỏ giọng nói có cho thêm muối.

Lão hán nhìn nhi tức phụ vào nhà, nhíu mày không hài lòng:

- Trẻ ngoài trang toàn nhà quê như vậy đấy, khách nhân tới thế nào cũng cho hương liệu vào, tiếc là khuê nữ trong trang ta gả hết rồi, Nhị tiểu tử lúc đi đã không hài lòng với hôn sự này, là do lão hán tự làm chủ, giờ xem ra khuê nữ ngoài trang kém khuê nữ trong trang quá xoa, đành vậy, chuyện tới nước này phải nhận thôi, đợi Nhị tử về từ từ dạy là được.

Ba người bên bàn tán gẫu, đậu được luộc mềm, có vị mặn, ăn không tệ. Hoàng Vũ bình tâm hỏi lão hán thu hoạch trong nhà mấy năm qua.

Lão hán thấy hầu gia không uống rượu rẻ tiền của mình, tiểu quan viên lại từ chối nói là đang làm việc không thể uống, một mình tu rượu, ăn mấy hạt đậu mới nói:

- Ngài không nên tới Ngọc Sơn, chúng tôi đều biết phải làm gì, Ngọc Sơn là nơi chú trọng quy củ, vương pháp triều đình là quy củ lớn nhất, tiếp đó là quy củ trong trang, thêm vào tục lệ cũ mà đời trước truyền lại, còn lại chỉ xem tâm tư bản thân trang hộ ra sao nữa thôi, đưa tiễn người già, nuôi dưỡng trẻ nhỏ, cho bà nương ăn no mặc ấm, đều làm được cả rồi, giờ phải sống thật hưng thịnh mới xứng đáng với ân đức bệ hạ mỗi năm đều tới trang.

- Cuộc sống bây giờ bốn năm năm trước dù nằm mơ cũng không dám, năm trước mỗi nhà cho một miếng thịt lên bát cơm vờ giàu có, giờ thì nhà ai cũng có thịt ăn không hết. Bán thịt giờ biết bán thịt nạc, xương xẩu tới Vân gia trang tử, còn thịt mỡ mang vào thành bán, cả hai đằng đều có giá tốt.

- Lương thực mới trồng ăn không ngon, ông trời ơi, mấy năm trước ai dám than vãn như thế? Ăn thêm được một miếng là cứu được mạng rồi, còn để ý ngon với không nữa sao? Trước kia hâm mộ người sống trong Trường An, khuê nữ gả vào trong thành là có phúc, giờ thì kẻ ngốc mới chuyển gia nghiệp vào thành, trong thành muốn gả khuê nữ tới cũng phải xem trẻ trong trang nó có muốn không? Hiện giờ tiểu tử trong trang chỉ muốn cưỡi khuê nữa trong trang, cưới hết rồi thì đuổi bà mai đi khắp tám trăm dặm chuyên môn tìm khuê nữ đẹp để cưới, không cưới đứa nết na, biến thành cái gì rồi không biết. Mấy năm thôi mà lão hán không dám nhớ lại cuộc sống trước kia, đều là phúc hầu gia đem tới, nhớ lại năm xưa hầu gia ép mọi người nuôi lợn còn bị mắng chửi...

Trên đường về Vân phủ, Hoàng Vũ cứ nhìn trộm Vân Diệp, khi biết một nông hộ thu nhập một tháng hơn xa người làm quan như mình, hắn sinh ra tò mò cực lớn với Vân Diệp, tuổi tác tương đương với mình, nhưng làm việc mình không với tới, chừng đó tuổi đã phong hầu, thực sự không phải đơn giản.

Bước qua Vân phủ, thấy ngay tên ác phó ngồi ở cửa ăn dưa, quản gia đứng ở bên cạnh thi thoảng đã một cái, tên khốn Bảo gia đó không phản kháng, bị đá đau thì xoa mông, tiếp tục ăn, nhìn vỏ dưa thì biết ăn nhiều lắm rồi.

- Lưu Tiến Bảo làm sao vậy?

Cảnh này rất kỳ quái, Lưu Tiến Bảo có thích ăn dưa đâu, hắn thích ăn thịt cơ mà, chuyện gì xảy ra? Sao một mình ăn cả sọt dưa? Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m- Bẩm hầu gia, thứ khốn kiếp này không sống cho đàng hoàng, lấy tiền công tới Trường An đánh bạc, thua sạch rồi mới về, nhớ ra bà nương muốn hắn mua dưa cho con, nhưng trong túi không có tiền. Lúc này hắn mới nghĩ tới thể diện, không đi vay người ta, uống rượu một mình, tự mình ra chợ lấy, thế đã đành đi, chắc là tiểu phiến nói lời xúc phạm một chút, hắn đánh gãy răng người ta, ngay cả sạp hàng cũng đập nát, cha mẹ người ta tới nhà, phu nhân rất giận, bồi thường tiền sạp cùng cả tiền thuốc, sau đó mua một sọt dưa để hắn ăn cho đã đời, mất mặt quá thể.

Lưu Tiến Bảo sắp cúi gằm mặt vào tận đũng quần rồi, Vân Diệp cười nói:

- Nếu đã biết sai thì tới đây là thôi, phạt ăn dưa thì dễ dàng cho hắn quá, Lão Tiền trông coi kỹ, không cho hắn uống rượu một tháng, đập sạp hàng của người ta là đáng bị phạt, muốn đập ngươi phải đập đổ trường ấy, mai dẫn người đi đập, ta không tin Lưu Tiến Bảo ngươi không đập nổi.

Lưu Tiển Bảo ngẩng đầu lên đỏ mặt nói:

- Hầu gia, người bị cấm túc, tiểu nhân sợ gây phiền toái cho người, bị lừa hết tiền thì hết tiền, không dám gây chuyện, trở về vì chuyện ăn dưa mà không nén được giận, tiểu nhân thề, chỉ đấm tên tiểu phiến kia một cái rất nhẹ, không dám nặng tay. Nếu hầu gia nói không sao, mai tiểu nhân đi đập cái đổ trường kia, chỉ là nghe nói đổ trường kia có phần của công chúa Lan Lăng, người và công chúa Lan Lăng xưa nay rất thân, nên tiểu nhân mới nhịn.

Vân Diệp biết Lưu Tiến Bảo không phải là loại thích bắt nạt người yếu, nhưng Lan Lăng mới mười tuổi biết mở đổ trường, đúng là kỳ, Lý Nhị quản giáo nữ nhi quá lỏng lẻo rồi.
Hạng Vũ thấy tên ác phó bị phạt không nhắc tới chuyện kia nữa, nhưng nghe thấy Lan Lăng công chúa tự mở đổ trường khiến hắn chú ý, vừa định nói chuẩn bị đàn hặc thì Vân Diệp nghiêm khắc ngăn cản.

- Lan Lăng chỉ mới mười tuổi, chuyện này nhất định do người bên cạnh mượn danh công chúa dọa người khác, ngươi đừng ra tay, như thế không có ích gì cho đứa bé đó, sự quản thúc của hoàng hậu nương nương nhất định khiến Lan Lăng bị phạt nặng, cứ đập nát đổ trường là được, mở cái nào đật cái đó, đập tới khi không dám mở nữa mới thôi, đập cho ầm ĩ vào. Ngươi xen vào không có ích gì, ta thì không sao, đập thì đập, bệ hạ, nương nương không oán hận ta, ngươi không biết Lan Lăng là tiểu ma vương trong cung, chỉ nhớ ăn không nhớ đòn, nếu bị nó chú ý thì tương lai ngươi thảm đấy.

Phí cả một đống nước bọt mới khuyên được tên Hoàng Vũ dưa thừa chính nhĩa đó, bảo quản gia làm cho hai bát mỳ, Hoàng Vũ đói cả ngày, mỳ bê lên chẳng khách khí, ăn sùm sụp, cuối cùng húp sạch nước đặt bát lên bàn:

- Thật là thông khoái, Hoàng Vũ hôm nay ăn bát mỳ của Vân hầu, nhất định không phụ khổ tâm của ngài, chuyện cơ biến thì đời này hạ quan không lĩnh hội được rồi, nhưng tương lai mỗi khi đàn hặc nhất định tìm hiểu rõ nguồn cơn mới đàn hặc. Chuyện công chúa Lan Lăng xin Vân hầu sớm ngày động thủ, nếu không ngày hạ quan về thành là lúc đàn hặc công chúa, không vì ít tuổi mà bỏ qua, cũng không vì công chúa được bệ hạ và nương nương sủng ái mà nhẫn nhịn, mười ngày sau nếu vẫn còn công chúa hoàng tử mở đổ trường, hạ quan nhất định tiến gián.

Nói xong những lời này khom người vái Vân Diệp một cái rồi xoay người đi, Vân Diệp tay cầm bát mỳ, ăn t hong thả từng miếng tới hết mới bỏ bát xuống, thở dài, lẩm bẩm:

- Mới là người đầu tiên, tới khi nào mới hết.

Không ai trả lời y được, Lão Tiền cứ cảm thấy hôm nay hầu gia tinh thần rất kém, nhưng không biết vì sao.

Trong cái chum hoa sen phía đông sân, một bông hoa len lặng lẽ thò đầu ra, hoa không to, chỉ bằng nắm đấm của Vân bảo bảo, thẹn thùng nép bên thành chum, Vân Diệp định chuyển bông hoa ra giữa chum mà không thành công, nó cứ nép sát vào thành chum....

Hăng lên rồi, Vân Diệp không tin mình đấu không nổi một bông hoa, tìm chỉ, kéo bông hoa về giữa chum, còn lấy cả xích đó, đúng tâm chum luôn.

Cảnh cáo nha hoàn phó dịch không được đụng vào, kẻ nào đụng vào sẽ cho kẻ đó vào chum nuôi hoa sen, ngày nào cũng kiểm tra một lượt, xem xem có tác dụng không, chỉ cần có hiệu quả, ngày hôm đó tâm tình đều tốt.

Đóa hoa ngày một lớn, hiệu quả cũng càng lúc càng rõ ràng, hiện giờ cán hoa dưới nước đã biến thành hình cong, hơn nữa có xu thế cố đinh, ngoại lực cường đại có thể thay đổi phương hương sinh trưởng của thực vật, nó có thể thay đổi người không?

Chương 508: Bản năng cuộc sống (1)

Ở thư viện há miệng cười suốt ngày, Trình Xử Bật không giải được đề toán cũng không nổi giận, mặc dù chỉ là phương trình rất đơn giản, dạy tới tám mươi lần rồi, nhưng Trình Xử Bật mặt vẫn đỏ bừng như bị táo bón, không làm khó thằng bé này nữa, tuy cao hơn cả Vân Diệp rồi, nhưng bản chất vẫn là một đứa bé.

- Xử Lượng, nếu tiết sau mà Xử Bật vẫn không giải được bài này thì ngươi chuẩn bị chịu phạt, nếu thi cuối kỳ không hợp cách, kỳ nghỉ này của ngươi cũng miễn luôn, thư viện còn thiếu một hòn giả sơn, tới khi đó do ngươi làm.

Vốn mang bộ mặt không liên quan tới mình, Trình Xử Lượng tức thì thất kinh, lắp ba lắp bắp hỏi:

- Tiên sinh, Xử Bật không làm được bài, vì sao lại xử phạt đệ tử? Đệ tử làm bài tốt lắm mà.

- Đưa tay ra.

Nge Trình Xử Lượng nói thế, Vân Diệp mặt âm trầm đi tới bên cạnh bắt hắn thò tay ra, đánh thật mạnh vào tay trái năm gậy, không nương tay chút nào, tiếng thước rất đanh. Trình Xử Bật đang xem trò vui tức thì không cười nổi nữa, cả kinh nhìn Vân Diệp.

- Ngươi biết sai chưa?

Vân Diệp hỏi Trình Xử Lượng lần nữa, giọng càng nghiêm khắc hơn, trong phòng học im phăng phắc, đám học sinh đều ngậm chặt miệng, không nói lời nào.

Trình Xử Lượng nghĩ không ra rụt rè đưa tay phải tới, chuẩn bị nhận phạt.

- Vẫn tay trai, tay phải cần viết chữ, làm bài.

Đánh ba gậy nữa vào cái tay trái đã đỏ dừ của Trình Xử Lượng, nghe thấy cả tiếng hắn nghiến răng, con của Lão Trình nếu bị đánh mà kêu thì mới là mất mặt.

- Trình Xử Lượng, ngươi đã biết vì sao ta phạt ngươi chưa?

- Vì Xử Bật học không tốt, đệ tử lại không giúp nó.

Vân Diệp vỗ vai hắn, ý bảo có thể ngồi xuống, đi lên bục giảng, nói rành rọt từng chữ:- Ngươi và Xử Bật là thân huynh đệ, nhưng một giỏi một dốt là sao? Hoàn cảnh giống nhau, sư phụ giống nhau, vì sao thành tích của ngươi thuộc nhóm đầu, còn Xử Bật rõ ràng bỏ phí rồi, ngươi là huynh trưởng, có trách nhiệm dạy dỗ nó, vì sao chưa bao giờ thấy ngươi dạy nó học? Cho nên nó sai, nhưng không nghiêm trọng, chẳng qua là không học tốt thôi, ngươi sai mới là sai lớn, ở thư viện chưa bao giờ lấy học vấn làm tiêu chuẩn đánh giá một học sinh tốt. Chúng ta càng chú trọng phẩm tính hoàn mỹ, cho nên người bị phạt là ngươi, có phục không?

Trình Xử Lượng đứng dậy thi lễ với Vân Diệp:

- Đệ tử hiểu rồi, sau này nhất định đốc thúc Xử Bật tiến bộ, không dám lơ là.

Vân Diệp cười:

- Xử Bật bướng bỉnh, ngươi không đánh lại nó, có điều không sao, cầm lấy cái thước này, khi nào cần dùng thì dùng, nếu nó dám phản kháng, ta dùng gia pháp của Trình gia cũng không thành vấn đề.

Nói xong xoay người viết bài mới lên bảng đen, Trình Xử Lương trừng mắt nhìn Trình Xử Bật, huơ cái thước trong tay, thấy đệ đệ mặt xám ngoét mới hài lòng quay đầu đi tiếp tục học bài.

Hết tiết, ở văn phòng nói chuyện với Lý Cương về một số ý tưởng cho thư viện, cùng Hứa Kính Tông tính toán quy mô và chi phí phòng học mới, rồi để cho Hứa Kính Tông đi làm, biết nhà hắn dựng một cái lò, làm rất nhiều gạch, chuẩn bị kiếm cho trang hộ nhà mình chút lợi lộc trong lần xây dựng thư viện này, chuyện này thường thôi, Hứa Kính Tông sẽ không mang gạch không hợp cách vào thư viện, chút tiết tháo ấy thì hắn vẫn có, còn về gạch hợp cách rồi thì dùng của nhà ai chẳng như nhau.

Vương Tài kéo Vân Diệp và Đại Nha chạy về nhà, hiện giờ Đại Nha theo bên Ngọc Sơn tiên sinh học tập, thuận tiện hầu hạ lão tiên sinh, chỉ là mắt của nha đầu này đúng là có vấn đề, lo thối ruột, đã bảo nó bớt dùng mắt đi, nó không nghe, xem ra phải chuẩn bị kính cho nó thôi, mấy vị lão tiên sinh của thư viện mắt cũng hoa cả rồi, hiện giờ dùng kính lúp mới miễn cưỡng xem sách được, trong số lão nhân chỉ có Vô Thiệt và Ly Thạch là không có phiền toái này, còn lại không ổn lắm, Kim Trúc tiên sinh tuổi không cao mà mắt thì lại quá tệ.Đáng tiếc công tượng không nể mặt, hai tháng trời làm ra một cái kính, đeo lên mắt Đại Nha, đẹp long lanh thì tất nhiên phải có, tiếc thứ quan trọng nhất là mắt kính lại không đạt yêu cầu, Đại Nha đeo hai ngày nói mắt nhức, không xong, rõ ràng độ mắt kính không phù hợp, vội vàng bỏ ra, đánh đợi cả bộ mắt kính kiểm nghiệm làm ra, sau đó mới chọn cho nó cái thích hợp nhất.

Một con ngựa màu mận chín phi qua bên người, kỵ sĩ trên ngựa đưa tay bắt lấy Đại Nha từ bên người Vân Diệp mang đi, chửi mắng mấy câu, thấy tên cướp đã chạy mất hút, Vân Diệp hết cách bảo Vượng Tài đi nhanh hơn, tới tiểu viện của Đơn Ưng chửi tiếp, giữa ban ngày ban mặt, không biết xấu hổ nữa rồi.

Tiểu viện tử không có người, cửa khóa, đá mạnh lên cửa mấy cái, hậm hực về nhà, lửa giận chưa tan. Mới về tới nhà thì thấy Đại Nha ngồi dưới giàn nho trong sân nói chuyện với Tân Nguyệt, Đơn Ưng cầm cái chân giò ăn nhồm nhoàm. Đang định chửi vài câu thì mắt liếc qua chum sen, bông hoa sáng nay đi vẫn còn hiện giờ không thấy đâu cả, chỉ có nửa đoạn cành sen trơ trụi thò ra ngoài chum, điên rồi, kẻ nào to gan như thế.

Tiếng gào như sấm làm Vân phủ náo loạn, nha hoàn phó dịch tiền viện run rẩy quỳ hết xuống đất, không hiểu vì sao hầu gia lại nổi giận. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Không cần Địch Nhân Kiệt phân tích, hung thủ mau chóng bị bắt về quy án, Vân gia đại thiếu gia, Vân bảo bảo tay cầm hoa vẫy vẫy gọi Vân Diệp, trên mặt nước dãi tong tong, không hề có ý thức của tội phạm sa lưới.

Mây đen sấm rền tan hết, tiểu tử này thông minh lắm, biết tầm quan trọng của bông hoa, nhìn một cái biết trọng điểm, bẻ gọn luôn rất có khí thế, ngay cả ngó sen chưa trưởng thành phía dưới cũng bị nó lôi ra, quá khỏe, phải thưởng, còn nữ nhân bế đứa bé phải giáo huấn.

Ôm bảo bối tâm can, hôn chùn chụt lên má, thằng tiểu tử thối lấy hoa làm chùy đồng, đánh bôm bốp lên mặt cha nó, phát tiết bất mãn trong lòng.

Hầu gia chuyển giận thành vui rồi, đám nha hoàn phó dịch rút đi như thủy triều, Vân Diệp giờ mới phát hiện ra nhà mình có nhiều nha hoàn phó dịch như thế, có nhiều hạ nhân như vậy, vì sao buổi sáng rửa mặt cho mình đều là Tân Nguyệt hoặc Na Mộ Nhật? Đôi khi còn có Nhuận Nương và Đại Nha, bốn nữ nhân này chẳng ai biết hầu hạ cả.

Tân Nguyệt ném chậu đánh rầm lên tường thấp ở hoa viên rồi chẳng thấy bóng dáng đâu, nói là không chịu nổi bộ dạng kinh tởm của Vân Diệp khi lấy muối súc miệng sòng sọc. Nha Mộ Nhật mang nước tới thì toàn là nước lạnh, khăn lau mặt toàn chọc vào mũi, Nhuận Nương hầu hạ ca ca rửa mặt xong luôn móc tay vào lòng ca ca lấy hai đĩnh bạc, nếu có bảo thạch thì lấy một viên, nói là thù lao, quá đắt, không dùng nổi phục vụ hạng sang như thế. Đại Nha thì cứ nheo mắt lại nhìn rất vất vả, Vân Diệp thấy mà đau lòng, đánh phải tự làm.

Quá thể đáng, vì sao không có giọng nói ngọt ngào:" Mời hầu gia rửa mặt." Sau đó mấy ngón tay trăng trẻo mịn màng lướt trên mặt mình, cảnh đó được Vân Diệp mong đợi từ lâu rồi, trong nhà nhiều nha hoàn như thế thực sự không tìm nổi một đứa à?

Nhìn thấy Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật nhíu mày đuổi đám nha hoàn đi, Vân Diệp thấy đời này mình không có hi vọng đạt được mong ước nho nhỏ đó rồi.

Tay trái bế nhi tử, tay phải bế khuê nữ, hạnh phúc này làm Vân Diệp ngây ngốc, nữ nhi đã lớn rồi, cuối cùng đã nhìn thấy phần nào bóng dáng của Na Mộ Nhật, tốt quá, đừng giống cha nó là tốt rồi. Không muốn thấy nhất là hai nữ nhân kia, quay cổ đi, bế nhi tử khuê nữ vào thư phòng.

Chương 509: Bản năng cuộc sống (2)

Đặt nhi tử vào trong cái chum cắm cuộn giấy, đặt khuê nữ lên bàn, nhìn khuê nữ đạp chân liên hồi, niềm vui như thủy triều nhấn chìm Vân Diệp. Thay tã có hơi phiền, nhưng mà không làm khó Vân Diệp được, kiếp trước làm việc này vô số đã thành thạo lắm rồi, một đống thứ bị Na Mộ Nhật treo lên người con bị Vân Diệp tháo ra ném hết, trong ánh mắt không tin nổi của nãi mụ, Vân Diệp thuần thục thay tã cho con, thoáng cái đã quấn xong, cho tay vào trong tã thử độ chặt, không tệ, tuy nhiều năm không làm, tay nghề vẫn còn.

Không cần nãi mụ, cho con mình ăn chút sữa không thành vấn đề, nhi tử lớn rồi, cho nó một cái bình tự ôm mà bú là được, bình sữa của khuê nữ phải cầm, cho nó bú từng chút một, gỗ mềm của Quan Trung rất được, làm núm vú hợp cới cái mồm trẻ nhỏ.

Cái bình sữa này nghe nói thành phát minh vĩ đại của hoàng hậu nương nương, do nương nương khi cho con bú nảy ra linh cảm, khi ấy sấm chớp rền vang, có hoa tươi từ trời giáng xuống, hương thơm từ đất bay ra, nương nương nương hoàn thành phát minh khoáng thế, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt bi phẫn của Vân Diệp trong góc, một mình hưởng thụ ánh mắt sùng bài của người đời.

Vốn tưởng rằng Vân Diệp sẽ luống cuống chân tay cầu khẩn mình bế con đi, Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật vào thư phòng bị cảnh hài hòa bên trong làm kinh ngạc, Vân bảo bảo đã ê a học nói, Vân Diệp cũng ê a đáp lại, hai cha con giao lưu vui vẻ, từ ánh mắt Vân Diệp nhìn ra được y hiểu con nói gì. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Chiếu cố nhi tử vẫn không quên khuê nữ, dùng vải mới luộc sạch vò mềm, chấm ít nước làm sạch miệng cho khuê nữ, thủ pháp thuần thục, động tác nhẹ nhàng nhanh gọn tới người làm mẹ như các nàng cũng chẳng bằng.

Trông con là một loại lạc thú, tiền đề là ngươi trông con của mình, dù người mẹ thích sạch nhất cũng chẳng bận tâm tới phân của con, kiểm tra phân của con, xem nó tiêu hóa có bình thường không, đó là việc làm mỗi ngày của người mẹ có con nhỏ.

- Kiếp trước chàng là nữ nhân à?

Tân Nguyệt kỳ quái nhìn Vân Diệp, nàng chưa bao giờ thấy nam nhân biết chăm con, lại còn thuần thục như thế, dù là nam nhân trang hộ cũng không có bản lĩnh này, Na Mộ Nhật rất tò mò, tới học kỹ thuật của Vân Diệp.

- Có phải là nam nhân hay không hai nàng còn không biết à? Làm chuyện gì cũng vụng về, nam hài hiện giờ mặc khố tốt hơn, chim thò ra ngoài rất có thể diện, còn nàng, quấn con như quấn dê, nàng quấn chặt thế để làm cái gì? Còn nữa, uổng cho vú to như vậy, sữa còn không bằng Tân Nguyệt, khuê nữ của ta đang lúc phát triển chiều dài, không thể thiếu ăn, tối nay ta nấu cho nàng bát canh cá, nàng phải uống cho hết, mai ăn hai cái móng giò, không tin không có sữa.

Đuổi hai nữ nhân đi, nãi mụ cũng vô dụng, đuổi nốt, hôm nay dùng để chơi với con, không cho người ngoài quấy rầy, luồn tay qua hông khuê nữ, đầu đặt nó vào trong khuỷu tay, không dám đung đưa quá mạnh, nếu không sẽ trớ sữa ra ngoài, cái miệng nhỏ hồng hòng của khuê nữ mở ra, đôi mắt tròn xe nhìn phụ thân, miệng phát ra tiếng kêu vô nghĩa.
Trải thảm trong cái vại, Vân bảo bảo nắm mép vại là có thể đứng được rồi, nhún nhảy muốn ra khỏi vại, trong gia đình không có xe trẻ con, nam chủ nhân đáng đem nuôi lợn. Sau khi dỗ cả nhi tử lẫn khuê nữ ngủ rồi, liền kẻ kẻ vẽ vẽ trên giấy, rất nhanh vẽ xong một cái xe trẻ con có mui che nắng, tìm mộc tượng trong nhà, lệnh kiếm thứ gỗ tốt nhất, mài cho nhẵn không có chút gai nào, tất góc cạnh đều mài cong, một canh giờ làm xong, không biết phải dùng bao nhiêu người, làm liền hai cái.

Mộc tượng chạy đi làm việc, hầu gia thông thường không an bài công việc, một khi an bài thì là đại sự hàng đầu trong nhà, tìm quản gia, bảo ông ta đem bà tử, tú nương may vá tới chỗ mộc tượng, làm đệm, mui che cho xe, phải nhanh, lát nữa cần.

Làm hầu gia có cái lợi này, chỉ cần mở miệng, việc khác ắt có người đi lo, an bài thỏa đáng xong rồi, con ngủ, cha cũng phải ngủ một lúc, chuẩn bị đầy đủ tinh thần nghênh đón đám con khóc quấy, nghe quản gia nói hai bà nương bại gia đã ngồi xe ngựa mang rượu thịt lên sông Đông Dương chơi thuyền, thôi, coi như cho các nàng nghỉ phép nửa ngày.

Trẻ con rất phiền toái, khuê nữ thức giấc là khóc toáng lên, sau đó nhi tử cũng bắt đầu khóc, Vân Diệp từ trên giường bật dậy, chạy ù tới bên giường nhỏ của con, nhi tử da dày kệ nó đã, bế khuê nữ lên sờ mông, lại tè rồi, hình như còn ị luôn. Nước ấm đã chuẩn bị xong, lau cái mông nhỏ, lại dùng nước ấm rửa, lúc này mới không khóc nữa, còn về nhi tử da dày đã nín từ lâu rồi, lấy mũ của phụ thân đi vào chân, chân cho vào miệng.

Tiểu Nha tới muốn giúp bị đuổi đi, Tiểu Vũ tới giúp cũng đuổi nốt, bọn này không thể để lại gần trẻ con được, nhất là không cho tới gần khuê nữ, Thì Thì rất ngoan, đổ đước đái cho Vân bảo bảo, chỉ là cứ hay nhìn cái chim nhỏ của Vân bảo bảo.

Quản gia và nãi mụ mỗi người đẩy một cái xe nhỏ cao hứng đi tới, người chưa bao giờ đẩy xe trẻ con có cái tật xấu này, trải thảm của trẻ con lên xe, bên ngoài trời âm râm không nắng là lúc tốt cho trẻ con ra ngoài.Cùng với Thì Thì mỗi người đẩy một xe đi thong thả trong vườn hoa, bỗng thấy tự hào vô cùng, mấy tiểu nha đầu khác thấy có đồ chơi hay, quây lấy cầu xin ca ca cho bọn chúng đẩy cháu mình một lúc.

Nhất Nương chưa bao giờ xin ca ca cái gì, thấy xe trẻ con thì thèm đỏ mắt, nắm tay ca ca làm nũng, đòi xe trẻ con, con nàng cũng cần cái này.

May là Vân Diệp sớm có chuẩn bị rồi, nói với nàng mộc tượng đang làm, muốn thì đi lấy là được, nghe câu này Nhất Nương buông cánh tay ca ca ra, chạy biến đi tìm mộc tượng, chẳng có chút khí độ của đương gia thiếu phu nhân chút nào.

Khi trăng lên, hai nữ nhân chơi tới kiệt sức mới mò về nhà, bản thân cũng cảm thấy mình quá đáng, đùn đẩy nhau không dám qua cửa, Tân Nguyệt dùng trâm chọc thủng cửa sổ, len lén nhìn vào trong, chỉ thấy Vân Diệp dùng chân đưa nôi, lòng bế nhi tử, hai cha con đang đọc sách, thậm chí y còn rảnh rỗi tu một ngụm trà, mỗi khi lật sang trang còn trưng cầu ý kiến của nhi tử đang mơ mơ màng màng ngủ, hai cha con rất hợp ý.

Chẳng hề bối rối, chảng hề nóng nảy, giống như y làm những chuyện khác, luôn luôn đâu vào đó, nhìn căn phòng yên bình, Tân Nguyệt đột nhiên thấy trượng phu cho dù không có nữ nhân cũng sống rất thư thái, trên đời này rốt cuộc còn chuyện gì mà y không biết?

Làm cơm thì khỏi nói, thức ăn y làm nổi tiếng ở Trường An, mình cưỡi ngựa cũng không đuổi kịp. Na Mộ Nhật nói trượng phu ở thảo nguyên biết tự vá y phục, tay nghề rất tốt, ngay bây giờ, hứng chí lên thi thoảng nói với Tân Nguyệt mặc thứ y phục nào sẽ đẹp hơn, kiểu mặc y phục hồng phối với lục của Na Một Nhật tới giờ luôn bị trượng phu phản đối, nhưng phải chịu, vì Na Mộ Nhật thích nhất ăn mặc kiểu đó.

Thế nào cũng phải vào nhà, Tân Nguyệt khẽ đẩy cửa ra, đang định xin lỗi trượng phu, phát hiện ra Vân Diệp cười nhẹ đặt sách xuống, tay đưa lên môi ý bảo nàng nhỏ giọng thôi, con ngủ rồi...

Sáng sớm hầu hạ Vân Diệp rửa mặt là Tiểu Nha, Đông Tây Nam Bắc Thì Thì Tiểu Vũ cũng tới, Địch Nhân Kiệt mặt nghiêm nghị, không nói một lời xách thùng nước giếng nhỏ tới, vào mùa hè, Vân Diệp thích nhất dùng nước giếng mát lạnh rửa mặt.

Biết bọn chúng có việc cần cầu khẩn, không bóc trần, rửa mặt xong ngồi trong sảnh nhỏ ăn sáng, mấy đứa bé lấy bài tập khôm qua ra cho Vân Diệp kiểm tra, không tệ, không tệ, bài hôm qua làm rất cẩn thận, chữ nghĩa rõ ràng, đáp án thống nhất, bọn nhóc này đến đóng kịch cũng chẳng biết, không thể vì Tiểu Vũ làm sai đề mà các đám cũng làm sai theo, vả lại một mình Địch Nhân Kiệt làm bài của năm sáu đứa sẽ chết mệt.

Chương 510: Thí nghiệm sống (1)

Vờ thản nhiên nói:

- Tiểu Kiệt, tối qua làm bài nhất định mệt lắm hả, tối phải nghỉ nhiều vào, con còn nhỏ không được thức đêm.

- Không mệt ạ, nhưng lúc làm bài cho Tiểu Bắc tỷ thì tay hơi mỏi.

Nói xong lập tức bị sáu đôi mắt hung dữ nhìn chằm chằm, muốn bịt miệng lại thì đã muộn rồi, lỡ đành liều chạy ra sau lưng sư phụ nói lớn:

- Các tỷ ấy muốn sư phụ làm một căn nhà trên cây, ép con làm bài cho các tỷ ấy, tối qua con làm bài tới tận canh ba, mệt chết đi.

Nghe lời tố cáo đẫm máu và nước mắt của Địch Nhân Kiệt, Vân Diệp rất thương đứa bé này, trong hoàn cảnh nữ nhiều nam ít, muốn không bị bắt nạt là chuyện rất khó. Trước kia mình có nói làm nhà trên cây cho bọn chúng, bọn chúng không có mấy phản ứng, còn tưởng nữ hài tử không thích leo trèo, hôm qua nhìn thấy xe nhỏ, đám nhóc này mới nhớ ra chuyện đó, cho rằng không tệ, nên mới có cảnh này.

Trong hoa viên có mấy cái cây rất thích hợp làm nhà, đem suy nghĩ nói cho mộc tượng xong là Vân Diệp bỏ mặc, hôm nay Tôn tiên sinh có một thí nghiệm trọng yếu, phải đi xem, còn về hình dáng nhà thì tùy bọn chúng suy nghĩ.

Về phần Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật đã lấy xe trẻ con tới Ngưu gia khoe rồi, tuy đều là phụ nhân có con, nói cho cùng vẫn là tiểu nha đầu chưa tròn hai mươi, vẫn còn tính trẻ con là rất bình thường, và lại sau vụ chiêm có thời gian nhàn rỗi dài, Tân Nguyệt vất vả từ khai xuân tới giờ đúng là cần nghỉ ngơi.

Đối tượng thí nghiệm của Tôn Tư Mạc là con bò sữa, bầu vú no căng của con bò chi chít nốt đậu, bóp một cái là có dịch màu vàng nhạt chảy ra, đó là bệnh đậu mùa, hôm nay Tôn Tư Mạc tiêm chủng thứ này lên cơ thể sống, trong thư viện luôn có người thử thuốc, đó là do Lý Nhị chuyên môn ngầm đưa tới, ví dụ kẻ hôm nay, nghe nói là phạm tội sát nhân, tự nguyện tới thư viện thử thuốc, nếu không chết, quan gia không truy cứu tội ác cũ của hắn nữa, nếu không theo luật là phải chặt đầu.

Từ sau khi tên tử tủ truyền máu cho Lão Tần không chết nghênh ngang xuất hiện trên phố chợ Trường An, làm dược nhân cho thư viện thành cơ hội cuối cùng tranh thủ một đường sống của tử tù, hiện giờ chỉ cần không phải là trọng phạm thập ác bất xá, trước khi chặt đầu đều hỏi có muốn làm dược nhân cho thư viện không, nếu chấp nhận sẽ hoãn chấp hành tử hình, nhốt trong tù, đợi người thư viện tới nhận, hôm đó gần như thành ngày lễ của tử tù, tới giờ rất ít tử tù tử vong, nhưng mù điếc, tàn phế thì không ít.

Trong căn phòng sáng sủa, Vân Diệp cẩn thận khử trùng cho tử tù, lấy dao nhỏ rạch một vết, Hỏa Trú lấy dịch đậu mùa bôi lên viết thương, sau đó băng bó vết thương lại, đợi thời gian kiểm nghiệm hiệu quả.Thí nghiệm tổng cộng năm nhóm, khi Vân Diệp và Hỏa Trú cở áo gai trên người tới tiền sảnh chỉ thấy Tôn Tư Mạc nhắm mắt niệm kinh, trông rất thống khổ, mặt cũng ửng đỏ, tựa hồ ngã bệnh rồi.

Vân Diệp vội sờ tai lão đạo, phát hiện nóng kinh người, đây không phải là phong hàn, mà là siêu vi trùng gây sốt, lão đạo sĩ cổ hủ này không lấy bản thân ra làm thí nghiệm đấy chứ? Cởi áo bào của lão đạo ra, cánh tay có hai vết thương nhỏ thối rữa, khử trùng không triệt để làm nhiễm trùng rồi.

Cùng Hỏa Trú đữ lão đạo lên giường, mở cửa sổ ra, lấy máy phun sương làm bằng trúc phun cồn khắp phòng, đó là cách khử trùng duy nhất mà Vân Diệp có thể làm, nặn mủ ra, bôi bạch dược lên, dùng cồn xoa trán, nách, đùi cho lão đạo, tiến hành giảm nhiệt vật lý.

Lão đạo luôn phản đối dùng người sống thí nghiệm, mới đầu Vân Diệp cũng không tán thành, cho rằng làm thế là vô nhân đạo, Lưu Hiến, Hứa Kính Tông lại không tán đồng, cho rằng dùng tử tù làm thí nghiệm không trái với đạo đức pháp luật, ngược lại còn tích đức cho con cháu, vì cho tử tù một cơ hội sống.

Khi có tin Thọ Châu của Hoài Nam đạo vì lỗ sang ( đậu mùa) mà tử thương thảm trọng, Vân Diệp quyết đoán đồng ý dùng người sống thí nghiệm, Lý Nhị biết tin chỉ cần thí nghiệm thành công sẽ chắn đứng lỗ sang, chuyên môn phái người tới nói với Vân Diệp và Tôn Tư Mạc:

- Chỉ cần thành công, không cần để ý tới mạng người, tội nghiệt ở ông ta, ở trời, không phải tại Tôn, Vân.
Vì thế còn đốt biểu tấu với trời, không ngờ Tôn Tư Mạc không vượt qua được lương tâm của mình.

Bệnh của Tôn Tư Mạc rất nhiêm trọng, so với nói bệnh trên thân thể, chẳng bằng nói là bệnh trong lòng, thí nghiệm sống tạo ra áp lực tâm lý cực lớn, ông ta lại là một người rất ít nói, lần này thí nghiệm trên chính bản thân là quyết tâm liều chết, vết thương lớn hơn vết thương Vân Diệp cắt trên người tử tù, dịch đậu mùa cũng bôi nhiều hơn, trong thứ này toàn vi khuẩn, dù có lợi cũng không thể bôi bừa bãi, nhiều là chết người.

Cao tầng thư viện tới hết, Vân Diệp ôm đầu ngồi dưới gốc tùng, day dứt vô cùng, bản thân luôn cho rằng Tôn Tư Mạc là một ngọn núi, là một vùng biển, mình có thể lấy dũng khí vô tận trên người ông ta, nhưng bỏ quên một điều ông ta là người có xương có thịt, là một đạo sĩ từ bi, biết thí nghiệm sẽ tạo thành tổn thương cho thân thể con người, nhưng lại tiến hành hết lần này tới lần khác, tới khi xuất hiện tổn thương trên cơ thể mới thôi, đó là đả kích khó ước lượng được với tín ngưỡng và quan niệm đạo đức của ông ta.

Tôn Tư Mạc cho rằng chuyện mình làm là tà ác nhất trên đời, một con người lành lặn bị bản thân hành hạ thành tàn phế, tử từ bị mù mắt kêu gào thảm thiết càng kích thích trái tim lương thiện của ông ta, cho nên ông ta càng trở nêm trầm mặc, đã lâu lắm rồi không tụng kinh, không phải là không muốn, mà là vì cho rằng bản thân không xừng đọc kinh văn thánh khiết. Đáng tiếc, Vân Diệp đã nhầm, nghĩ rằng ông ta tiếp xúc nhiều với tri thức hiện đại, không còn tin tưởng vào những thứ đó nữa, còn kiêu ngạo vì sức cảm nhiễm của bản thân.

Hôm nay là thí nghiệm đầu tiên sau khi bồi dưỡng thành đậu mùa, tối qua ông ta gặp năm tên tử tù, bất an, sợ hãi, tuyệt vọng, những tâm tình đó biết truyền nhiễm, đúng lúc này lòng Tôn Tư Mạc loạn nhất, cắn răng, thí nghiệm gấp đôi cho bản thân, chỉ mong mình có thể thành công, miễn cho năm tử tù kia nguy hiểm, ông ta không nghĩ tới, nếu năm tử tù kia không thí nghiệm đã về, đợi bọn họ là cương đao sáng loáng chém xuống cổ, đúng là một lão ngốc đơn thuần lương thiện.

Điện Cam Lộ bị Lý Nhị tự làm sập, hiện giờ đành phải ở trong chính điện, nghe Bách kỵ ti báo cáo xong, hồi lâu không nói gì, Trường Tôn thị không hỏi, im lặng ngồi bên.

- Quan âm tỷ, trẫm may mắn nhường nào, lập nghiệp tích lớn mà không mất bản tính, lỗ sang hoành hành thiên hạ không sao phòng nổi, chỉ cần ai trị được lỗ sang sẽ lập tức nâng lên thần vị, sẽ là người ngay cả trẫm cũng dùng lễ kính bái, nay cuối cùng có người tìm được hi vọng thành công, nhưng vì giết vài tử tù mà sinh ra cảm giác tội lỗi.

- Đem thứ thuốc dùng cho tử tù dùng lên người mình, còn dùng gấp đôi. Hiện một hôn mê bất tỉnh, một thống khổ ngồi trên mặt đất cả ngày không ăn không uống, làm trẫm kiêu ngạo từ tận đáy lòng, đó là người Đại Đường ta, quan cao hiển quý không đánh mắt bản tính, làm chuyện trái với lương tâm, nhưng vì an nguy con cháu đời sau vẫn một lòng làm. Chỉ người như thế mới xứng làm thần của Đại Đường, chỉ có người như thế tương lai thành công mới xứng đáng tiếp nhận đại lễ của trẫm. xem tại TruyenFull.vn

Trường Tôn thị khẽ thở dài:

- Hôn mê là Tôn Tư Mạc, ngồi trên mặt đất là Vân Diệp phải không? Bọn họ luôn có thiện tâm khó hiểu, Vân Diệp nổi giận với Thành Huyền Anh vô cớ, ném trẻ con vào biển thực ra là hành vi của thầy mo đương địa, Thành Huyền Anh tận lực giảm đi một nửa là công đức lớn, vậy mà Vân Diệp không tha cho hắn, sau đó đạo môn giải thích cho y, y vẫn ngoan cố nó có trẻ con bị ném vào biển là tội nghiệt của Thành Huyền Anh, trơ mắt nhìn nhìn chuyện này xảy ra nhưng vì cơ sở của đạo gia ở Đông Hải mà không ngăn cản, không phải là con người, lần sau còn có cơ hội y còn muốn lấy tai của Thành Huyền Anh, chẳng biết những suy nghĩ đó từ đâu ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau