ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 496 - Chương 500

Chương 496: Món ngon tới rồi (1)

- Vân Diệp, ngươi nói thần quyền lớn hơn hoàng quyền, thực sự có chuyện này sao?

Trường Tôn thị nghĩ thế nào cũng không ra một đám hòa thượng đạo sĩ lại được tôn sùng hơn hoàng gia.

- Đương nhiên có, một số quốc gia, hoàng đế do tông giáo phong, người nói quyền lợi của ai lớn hơn? Lương Vũ đế bốn lần xá thân, ở thời đại đó, chẳng phải thần quyền lớn hơn vương quyền sao?

Trường Tôn thị trầm ngâm không nói, chuyện này không phải tầm thường, đây không phải chỗ nói kỹ hơn, quay sang chuyện khác:

- Lần trước ngươi bảo Thanh Tước mang ngọc mễ tới hoàng cung ngon lắm, bệ hạ rất thích, Trường Nhạc xưa nay ăn không nhiều, nhưng lại mê ngọc mễ, hôm nay hái nhiều một chút, ta về sẽ mang đi, sau này không cho ngươi ăn vụng, lương thực tốt như thế, phải để lại làm giống.

- Thần sai người đi bẻ đây, bẻ hết, để lại làm giống gì chứ, thứ tốt như khoai tây còn đem đi nuôi lợn cơ mà.

Câu này làm Trường Tôn thị bật cười, chuyện khoai tây là do phụ nhân mấy nhà ra quyết định, Trường Tôn thị cầm đầu, người đời mang nghi ngại với khoai tây, nếu như cho bọn họ miễn phí, bọn họ nhất định không quý trọng, nhưng giờ mua với giá cao thì khác, cái tính hạ tiện này không phải chỉ bách tính mới có, chính hào môn đại hộ cũng có. Còn về đám hòa thượng và đạo sĩ kia tranh đấu là do lợi ích, cho một gậy là xong, dám nhòm ngó hoàng quyền đúng là chán sống, nói nhiều cũng thấy ghét.

- Khoai tây năm sau sẽ trồng quy mô lớn, giờ ngươi hài lòng chưa? Ngọc mễ trồng cho tốt, đừng có giận dỗi trẻ con nữa, thiên hạ không để trong lòng, ta và bệ hạ ở trong lòng là được. Muốn tới Trường An xem ca vũ thì lén lút mà đi đừng đế lệnh quan bắt là được, à phải, cái kẻ biết bắn tên trong đêm ấy đưa tới hoàng cung trực đêm cũng không tệ.

Yêu cầu này của Trường Tôn thị đánh chết cũng không thể đồng ý, Đơn Ưng là tới hoàng cung trực đêm thì người hắn muốn bắn chết nhất là Lý Nhị, lần trước không bắn chết đã hối hận lắm rồi, nếu còn nhìn thấy, nói không chừng lại nảy ra suy nghĩ giết hoàng đế. Truyện được copy tại

- Không được, hắn là một tên trộm, muội tử của thần sắp bị hắn trộm mất rồi, nếu tới hoàng cung trộm mất một hai công chúa thì thần phiền to, tuyệt đối không được, tên này lập chí làm cướp, nếu không phải do thần níu giữ nói không chừng đã chiếm núi xưng vương làm chuyện mua bán không vốn rồi.

Trường Tôn thị tưởng Vân Diệp lừa mình, bĩu môi nói:

- Cái đồ nhỏ nhen, ngươi đem Vô Thiệt tới thư viện làm tiên sinh, ta cũng đồng ý rồi, xin ngươi một người lại tốn công như thế, hoàng gia thiếu gì loại người này, trong quân có không biết bao nhiêu thần tiễn thủ muốn vào cung làm thị vệ, đòi người của ngươi là đề cao nhà ngươi đó, cái đồ không biết tốt xấu.

Miệng nói không cần, nhưng vẻ tiếc nuối thì ai cũng nhìn ra được, trên đường đi cứ chửi mắng Vân Diệp suốt, rời thư phòng, tới bên ngoài vị hoàng hậu nương nương hòa ái dễ gần quay về, nắm tay lão nãi nãi chúc mừng luôn mồm, lại khen Tân Nguyệt biết quản lý nhà, ngay cả Na Mộ Nhật cũng được một cái trâm, bế từng đứa bé xem, nói mấy câu tốt lành, vừa có uy nghiêm của hoàng hậu, lại không mất thân thiết, khoảng cách giữ vừa phải, trò này bà ta luyện thuần thục lắm rồi.Cầm lấy ngọc mễ do hộ vệ Vân gia dùng khoái mã mang về, khen vài câu rồi dẫn đội ngũ rầm rộ về Trường An. Tiểu Vũ thò đầu nhìn mãi cho tới khi không thấy đội ngũ đâu nữa mới về phủ, vừa qua cửa đã thấy Vân Diệp cười hì hì nhìn mình, mặt đỏ lên chuẩn bị vòng qua sư phụ về hậu trạch.

- Thích chuyện phô trương này hả? Vừa rồi ở trong phòng thấy con rất bài xích cảm giác bị áp chế, cắn sắp nát răng rồi, có muốn tương lai làm tiểu thiếp của hoàng đế không? Ta và thái tử quan hệ rất tốt, thái tử phi không có phần của con rồi, người ta đã cưới hai lão bà, con gả tới cùng lắm là làm bà ba, nếu không hài lòng với vị trí đó, con có thể giết hai nữ nhân bên trên đi, nói không chừng quá trình đó sẽ vô cùng đẫm máu, giết sạch người cản trở con, con mới có thể làm hoàng hậu, mà nói không chừng trong quá trình đó con lại bị người ta giết chết.

Tiểu Vũ nhìn Vân Diệp nói:

- Sư phụ, con thích cảm giác cúi đầu nhìn thiên hạ đó, nhưng không thích giết người, vì sư phụ không thích, Thì Thì không thích, Tiểu Địch không thích, các tiên sinh trong thư viện không thích, nên con cũng không thích. Con sẽ không làm sư phụ thất vọng, chuyện làm tiểu thiếp cho người ta có đánh chết cũng không làm, mẹ con làm vợ kế còn chẳng được vui, ai thèm làm tiểu thiếp, dù tiểu thiếp của hoàng đế cũng không làm nữa là thái tử.

Vân Diệp cười, y luôn để Tiểu Vũ có một tâm thái kiêu ngạo, người kiêu ngạo sẽ không làm chuyện khiến bản thân mất mặt, tiểu nha đầu mười một tuổi là lúc mẫn cảm nhất, từ góc độ sinh lý mà nói, lúc này ngực bắt đầu phát dục, sắp có kỳ kinh đầu tiên, thân thể, tư tưởng đều có thay đổi lớn, là giai đoạn có nhân sinh quan tốt nhất.

Lúc này để Tiểu Vũ luôn có sự kiêu ngạo rất quan trọng, trên lịch sử vào tuổi này Tiểu Vũ ở thời kỳ đen tối nhất trong đời, sớm học được cách nhẫn nhục, đối diện với sự bức bách của mấy ca ca không thể không học quyền mưu.

Giờ không cần nữa, Vân Diệp cấp cho nó sự bảo vệ tuyệt đối, để sự kiêu ngạo trong xương tủy của nó tần tình phát huy, thông minh tài trí dùng vào học vấn, làm đỉnh cao đời sau của thư viện, Vân Diệp hi vọng đó là Tiểu Vũ, chỉ có người mạnh mẽ như nó mới có thể đưa thư viện tới đỉnh cao, nhưng lại rất lo nó đem toàn bộ thư viện đi tạo phản, trong lòng rất rối.- Sư phụ cũng không muốn gả con vào hoàng gia phải không? Người không bao giờ cho con tiếp xúc với đám hoàng tử, nếu không mấy năm nữa con lớn lên rồi, đám hoàng tử ngốc đó con muốn gả cho ai là gả cho người đó.

Tiểu Vũ và Vân Diệp nói chuyện luôn thẳng thắn như vậy, Vân Diệp biết nó nói thật, Lý Thái gặp nó một lần mà luôn mồm nói tới, sự thông minh của Tiểu Vũ để lại ấn tượng rất sâu với Lý Thái. Cứ tiếp tục thế này trong Lý gia sẽ diễn ra màn hậu cung của Lý Trì, giờ mới mười một tuổi đã biết thể hiện sức hút của mình, nếu như lớn lên mấy tuổi, ông trời ơi, Vũ Mị Nương dựa vào mỹ sắc lập nghiệp, cho dù không gả cho Lý Thái, với trí tuệ đám Lý Hữu, Lý Ảm sẽ bị nó bóp thành bùn, càng khỏi nói Tiểu Vũ có được kiến thức và tầm nhìn chưa từng có ở chỗ mình, còn có những học vấn chẳng biết hữu dụng hay vô dụng.

- Bớt đắc ý đi, con không tìm mấy mỹ nam tử có học vấn mà thành thân à, con mà vào cung là ngày tàn của đám phi tử.

Vân Diệp yêu thương vỗ đầu tiểu nha đầu.

- Mỹ nam tử? Ý sư phụ là như thế ấy à?

Ngón tay thon thả nõn nà như cọng hành chỉ vào vườn, miệng còn phát ra tiếng nôn ọe.

Vân Diệp quay đầu lại mới phát hiện Xứng Tâm từ trong viện tử của mình đi ra, còn cầm một cái gương nhỏ đang tỉa tót mi của mình dưới ánh mặt trời. Vân Diệp thấy dạ dày đảo lộn, cũng buồn nôn, sư đồ nắm tay nhau bỏ chạy, thật ghê tởm, chỉ có mấy tiểu nha hoàn vô tri mắt tóe lửa sán tới bên Xứng Tâm.

Tới bên rừng trúc, Tiểu Vũ đột nhiên đứng lại nói chém đinh chặt sắt:

- Nếu như trên đời có nam tử như sư phụ, con dù phải đối địch với toàn thiên hạ cũng gả cho hắn.

Vân Diệp ngồi xuống vuốt nhẹ gò má tiểu nha đầu, nhìn kỹ nữ đồ đệ như đóa thu cúc thanh tao diễm lệ đang e ấp chớm nở, mỉm cười nói:

- Miễn đi, trên đời này không có người giống hệt nhau, con muốn gả cho ta cứ nói thẳng, vòng vo làm gì, nhưng mà nằm mơ, cứ tìm tình lang của con đi, giờ con đang thấy mang ơn, nên cho rằng sư phụ là người tốt nhất. Tiểu nha đầu mười một tuổi thì biết cái gì, con có cuộc đời của con, sư phụ có cuộc đời của mình, điểm giao cắt vận mệnh của chúng ta là sư đồ, lời này con mà nói với sư phụ khác sẽ bị chửi chết, chỉ có người như ta mới cho con nói lung tung. Đợi khi con lớn lên rồi sẽ thấy suy nghĩ của mình buồn cười thế nào, giờ về tắm rửa, ngủ một giấc, quên chuyện này đi, sau này không được nhắc tới nữa, đó là sự xỉ nhục với sư phụ, cũng là xỉ nhục với con.

Chương 497: Món ngon tới rồi (2)

Tiểu Vũ vô tâm vâng một tiếng rồi chạy mất, Vân Diệp lau mồ hôi lạnh, khủng khiếp quá, có thằng ngốc mới cưới nó, cưới nó rồi thì trong nhà còn sống sao nổi.

Lắc đầu, Vân Diệp ném tâm tư này lên chín tầng trời, dưới cái vỏ ngoài xinh đẹp của Tiểu Vũ là một con bá vương long ăn thịt người không nhả xương, đáng sợ hơn cả họa bì, ai mà thích ôm bá vương long ngủ chứ, chán sống chắc.

Sau khi Trường Tôn thị đi, Vân phủ tức thì trở nên yên tĩnh, không có khách tới nhà nữa, nóc nhà cũng không có thám tử nhảy đi nhảy lại nữa, làm Đơn Ưng rất thất vọng, hôm nay hắn đã chuyên môn chuẩn bị lang nha tiễn có móc câu, nghe nói sức sát thương kinh người, cùng Lão Giang ngồi trông sân uống rượu cả đêm mà chẳng ai tới, rất bực bội.

Tới khi tấm biển trên cửa Vân Diệp biến thành số một thì có một thanh y đạo nhân tới trước cổng Vân gia, đưa một tâm danh thiếp lên, rồi ung dung đi về phía Ngọc Sơn, không nói một lời, không có lấy một động tác dư thừa, mặt mang nụ cười ôn hòa, lưng vác bảo kiếm, tua kiểm rung rinh theo từng bước chân...

Vân Diệp nhìn thấy danh thiếp thì bật cười, sát khí trong mắt làm người ta không rét mà run, ăn mặc chỉnh tề dẫn Đơn Ưng lên đỉn nói, sau lưng đi theo một con chó, lưỡi thè ra, nước giãi ròng ròng, nó biết hôm nay có món ngon tới rồi. nguồn TruyệnFULL.vn

Người Trung Quốc bất kể là thời cổ đại hay đời sau luôn thích bàn việc trên bàn ăn, trong Truy Phong Đình trên đỉnh núi đã bày hai cái bàn, bên trên ê hề những món ngon ở Trường An, các loại thịt nướng, còn có món ăn Vân gia do quán cơm Trình gia làm, trong vò rượu cũng chứa rượu mạnh của Vân gia, bên ngoài đình còn có một tráng hán đang nướng một con dê, làm khắp núi toàn mũi hương liệu gay mũi, Vân Diệp cực ghét mùi này, Đơn Ưng lại vô cùng hưởng thụ.

Sau khi đội thuyền từ Lĩnh Nam trở về Trường An, giá hương liệu tụt thê thảm, hiển giờ ngay cả bình dân tiểu hộ cũng có thể ma một ít về làm thịt ăn, nếu như nhà ai không có ít mùi hương liệu thì bị người ta cho rằng sống gian khó, người ăn hương liệu nhiều, giá lại tăng lên, ai ai cũng đợi đội thuyền ở Lĩnh Nam tới, khi giá xuống tích trữ, tránh mình ăn thịt không có hương liệu, làm ánh mắt hàng xóm nhìn mình cứ quai quái.

Món ngon bị hương liệu làm hỏng, Vân Diệp luôn cho rằng như vậy, thức ăn có trăm vị, thêm hương liệu vào thế là giống hệt nhau, ngửi thì không tệ, ăn thì khó chịu. Trong nhà Tân Nguyệt nỗ lực làm ra vẻ người có tiền mấy ngày, đem hương liệu về ướp hết món ăn, kết quả mấy tiểu cô khóc lóc không chịu ăn cơm, hết cách, Vân gia lại khôi phục thời đại trà xanh cơm nhạt.

Nhìn thấy đạo sĩ trẻ ở đình trước mặt khoát phất trần lên vai hành lễ, Vân Diệp còn chưa nói, con cho vàng sau lưng đã hướng về phía hắn sủa, trong mắt đạo sĩ phủ lớp sương buồn bã, nhưng lập tức ẩn đi, cười nói:

- Sớm nghe đại danh Vân hầu từ lâu, nhưng chúng ta lại không có cơ hội nói chuyện kỹ, tạo thành hiểu lầm hôm nay, đúng là tạo hóa trêu người. Thôi vậy, chuyện đã tới nước này không nói nhiều nữa, hôm nay còn có thời gian, xin Vân hầu cho bần đạo thưởng thức những món ngon chưa từng hưởng thụ, để năm tháng sau này không tới mức không có hồi ức gì.

- Chỉ cần ngươi có thể làm những đứa bé đã chết sống lại, Vân Diệp đích thân xuống bếp làm một trăm món lớn, để ngươi thưởng thức hết mỹ vị nhân gian, đồng thời khấu đầu tạ lỗi với ngươi.

Nam nhân có tướng mạo đẹp đẽ không có kẻ nào tốt hết, ít nhất kẻ Vân Diệp gặp được không phải sắc ma thì là biến thái, Lý Khác tí tuổi đầu đã có mười mấy phòng thiếp, Lý Thái ít hơn hắn mấy tháng giờ chỉ có một lão bà. Xứng Tâm không nói, Cẩu Tử bái một thái giám làm sư phụ, nay trở nên nửa âm nửa dương, không ngờ biết xin Vân Diệp xà phòng để tắm, trước kia hắn toàn ra sông lấy cát trà người. Hiện giờ tên đạo sĩ trước mắt bỏ đi bộ đạo bào là thành thế gia công tử phong độ, rất dễ lừa tình.

Thành Huyền Anh không giải thích, mà đưa tay mới Vân Diệp ngồi, Đơn Ưng ngồi bên cạnh ngửi một lượt nói:

- Thức ăn không có vấn đề.Giọng rất lớn, Thành Huyền Anh nghe thấy cười khổ:

- Vân hầu yên tâm, thức ăn hôm nay đều do bần đạo mời danh trù Trường An nấu, hẳn bọn họ không có gan giở trò.

- Ta tin bọn họ, nhưng không tin ngươi, một kẻ có thể tàn nhãn ném trẻ con vào biển thì hạ độc người khác cũng không có gì lạ.

- Vân hầu, chỉ bằng vào tin đồn mà ngài gán tội cho bần đạo, chỉ e khó làm người ta phục.

- Thành Huyền Anh, đừng để ta xem thường ngươi, trên báo cáo của quan phủ cũng chứng minh chuyện này do ngươi làm, huống hồ bổn hầu còn có bằng chứng, ngươi muốn lấy con của Đông Ngư tế hải long vương, Đông Ngư không chịu, nói ngươi là yêu đạo, kết quả lưỡi của hắn không còn nữa, khi đó ngươi ở hiện trường, đừng nói chuyện này cũng là giả.

Thành Huyền Anh thống khổ nhắm mắt lại, gật đầu:

- Đúng thế, hán tử đó tên là Đông Ngư? Không phải bần đạo đã tha cho con hắn rồi sao? Sao hắn còn hận bần đạo như thế?

- Ngươi xuất gia khi còn nhỏ, không biết tình thân là gì, nếu có kẻ đối đãi với con ta như thế, dù lên trời xuống đất ta cũng băm vằm thành vạn mảnh, Đông Ngư nhìn thấy ngươi ở Trường An, nếu như không phải hắn nói, ta lại tra xét hết báo cáo của quan phủ thì không biết Thành Huyền Anh ngươi độc ác như thế.Thành Huyền Anh đột nhiên cười to, nâng chén rượu trước mặt lên:

- Thế sự phức tạp, đúng và sai sao có thể nói rõ ràng, Vân hầu, cứ uống đã, khi cơm no rượu say là lúc cắt lưỡi nuôi chó. Ngài vì một ca kỹ không tiếc hủy diệt Đậu gia trong một ngày, nay vì đứa trẻ vô tội mà lấy lưỡi Thành Huyền Anh đã là xử nhẹ rồi, bần đạo sao còn không biết đủ.

Vân Diệp cầm chén mời Thành Huyền Anh, dù sao là một kẻ dám làm dám chịu, bày tỏ tôn trọng một chút cũng không quá.

Rượu rất mạnh, có một cục lửa chạy từ cổ họng xuống dạ dày, cái lạnh do gió trên đỉnh núi mang tới tức thì bị xua tan, ba người trong đình đều không nói gì, ăn vài miếng lại nâng chén mời nhau, nếu người không biết nguồn cơn còn tưởng ba hảo hữu lâu ngày không gặp đang chè chén.

Uống được một lúc, Thành Huyền Anh lấy bảo kiếm sau lưng, đặt lên đầu gối, lấy khăn tay yêu quý lau lưỡi kiếm, nói:

- Thanh kiếm này không phải chỉ là làm đẹp, thủa thiếu niên bần đạo theo ân sư luyện kiếm, mười lăm năm có tiểu thành, khi xách kiếm ngao du thiên hạ, thanh kiếm này từng uống máu nóng trên cổ ác tặc, từng chém đầu lâu tiểu nhân vô sỉ. Vân hầu, thanh kiếm này chưa từng làm nhục lời giáo huấn của ân sư, ngài có tin không?

Vân Diệp ném xương dê trong tay đi, gật đầu thừa nhận:

- Tin, vì ta phát hiện ngươi ngoại trừ thích ném trẻ con xuống biển ra thì phương diện khác đúng là có thể làm tấm gương, ngươi nói thanh kiếm này từng hành hiệp trượng nghĩa, vậy nhất định không sai.

Thành Tử Anh gật đầu cảm tạ Vân Diệp:

- Đạo môn chưa bao giờ có thói quen dùng người sống cúng tế, chỉ cần phát hiện, đừng nói là cần nhân sĩ chính nghĩa như Vân hầu truy sát, ngay đạo môn cũng không dung, thanh lý môn hộ là chuyện thường có.

Vân Diệp gãi đầu, y cũng lấy làm lạ, một kẻ có lịch sử dùng người sống cúng tế làm sao lại thành Tây Hoa pháp sư, phẫn nộ của Vân Diệp với Viên Thiên Cương tới từ đó, cho rằng ông ta bao che cho một tên hung thủ sát nhân, giờ xem ra hình như có ẩn tình?

Không đúng, bất kể hắn có ẩn tình gì, những đứa bé chết là nguyên do tại hắn, dù khi đó thần kinh hắn thác loạn thì hung thủ cũng chính là hắn, huống hồ sang năm vẫn sẽ có đứa bé bị ném vào biển, thói quen xấu hình thành sẽ tự thành quán tính của nó, cuối cùng đạt tới cảnh giới mỗi năm không ném trẻ con xuống biển thì không thoải mãi, khi ấy muôn ngăn cản cũng khó. Hiện giờ lấy cái lưỡi của Thành Huyền Anh không phải là quá đáng.

Chương 498: Cái lưỡi thần kỳ

Nhìn thấy hàn ý trong mắt Vân Diệp, hi vọng cuối cùng của Thành Huyền Anh tan vỡ, lấy trong lòng ra một con dao tinh xảo, sáng loáng, trông rất sắc. Bốc một nhúm đường trên bàn cho vào miệng, nhắm mắt lại nhấm nháp, nói:

- Trước kia khi cách tuyệt ngũ vị bần đạo có một phát hiện nhỏ, đỉnh lưỡi mẫn cảm với đồ ngọt nhất, cho nên bần đạo lấy vị ngọt bồi thường cho đứa bé đầu tiên chết đi, bất kể thế nào cũng là tội nghiệt của bần đạo.

Nói xong lấy dao cẩn thận cắt đầu lưỡi đi, đặt trên đĩa, kệ máu chảy ròng ròng, lấy bút viết trên giấy:" Lấy vị mặt bồi thường cho đứa bé thứ hai bị chết." Để Vân Diệp nhìn xong cắt bên lưỡi, đặt vào cái đĩa thứ hai.

Phun ra một ngụm máu, chấm máu viết câu thứ ba:" Lấy vị chua bồi thường cho đứa bé thứ ba bị chết." Đặt giấy xuống, cắt phần sau lưỡi, đặt lên đĩa.

Vân Diệp lạnh lùng nhìn hành động của Thành Huyền Anh, nếu như hắn muốn dùng chút máu me này dọa mình thì quá ấu trĩ rồi, Đơn Ưng ở bên cạnh càng không bận tâm, nghe thấy tri thức mới, hứng thú chấm các loại gia vị cho lên lưỡi, kiểm nghiệm xem lời Thành Huyền Anh có đúng hay không.

Thành Huyền Anh đứng không vững nữa, cố gắng thè chút lưỡi còn lại ra, vung dao chém, Vân Diệp nhìn rất rõ, cắt rất triệt để, còn ngắn hơn cả lưỡi Đông Ngư.

Thành Huyền Anh lúc này giống như người Nhật Bản, sau khi mổ bụng vẫn giữ phong độ, tận lực không để tay mình run rẩy, chữ viết không xiêu vẹo:" Lấy bị đắng bồi thường cho đứa bé thứ tư bị chết, Vân hầu đã hài lòng chưa?"

Vân Diệp gật đầu lấy nửa cái chân dê nhét cho con chó đang đợi ăn nãy giờ, nhìn con chó sung sướng gặm chân dê, vỗ tay nói:

- Nể ngươi một hán tử, lưỡi của ngươi không cần nuôi chó nữa, dùng chân dê thay thế, chuyện này kết thúc như vậy, có một vài chuyện không tiện nói ở đây, ngươi bảo Viên Thiên Cương tới nhà ta tìm ta, ta sẽ nói cho ông ta biết rốt cuộc là chuyện gì, cái lưỡi của ngươi hôm nay cắt rất đáng, nếu hôm nay ngươi không tới, ta sẽ ngồi cười đợi điểm ngoặt suy bại của Đạo gia các ngươi.

Thành Huyền Anh lại phun ra ngụm máu nữa, cầm lấy ít tro rơm chuẩn bị sẵn nhét vào miệng cầm máu, tuy đau tới mặt biến hình, vẫn muốn mỉm cười, nỗ lực hai lần không thành, đành bỏ, ra hiệu mời khách, tên khốn này từ đầu tới cuối đều không mất lễ số.

Mới ra khỏi đình đã nghe thấy tiếng Thành Huyền Anh đập đầu vào cột rầm rầm, Vân Diệp nói với Đơn Ưng vừa rồi nếm hoàng liên đang bị đắng nhăn mặt lại:

- Ngươi không biết học người ta à, lịch sự như thế, mất lưỡi cũng không thiếu lễ số. Đừng trèo tường nhà ta nữa, ta biết ngươi thích Đại Nha, ta có ngăn cản đâu, ngươi không thể đàng hoàng đi đại môn à, chuyện tốt đẹp mà làm như vụng trộm vậy.

Đơn Ưng không nói, há miệng ra là chảy nước miếng, chỉ kéo tay áo Vân Diệp, ý bảo y nhìn phía trước, chỉ thấy mảnh đất trống dưới đình có tám lão đạo, kẻ nào cũng cầm kiếm, nhìn Vân Diệp không có chút ý tốt nào, Viên Thiên Cương lên tiếng:

- Vân hầu, Thành Huyền Anh đã làm tất cả điều ngài yêu cầu, nếu ngài không có câu trả lời xác thực thì hôm nay ở lại Ngọc Sơn đi, bọn ta cũng không cần nhiều, ngài đền Thành Huyền Anh một cái lưỡi là được.

- Lão Viên, ông chắc là muốn lưỡi của ta, không muốn biết Phật môn làm gì à? Cho ông biết, năm ngày trước Ngọc Lâm hòa thượng tới nhà ta đã biết bí mật của ta rồi, hiện giờ nói không chừng đang bù đắp, các ngươi đã tới muộn bốn ngày, ông chắc là chỉ muốn lưỡi của ta, không muốn biết bí mật chứ?
Vân Diệp cười nhạt, đến Phùng Áng chĩa cung vào mặt y còn trấn định được, định hăm dọa y, đừng mơ:

Tóc Viên Thiên Cương như muốn dựng lên, Vân Diệp thản nhiên như không cùng con chó sau lưng liếm mép làm ông ta hoàn toàn nổi điên.

Một lão đạo tóc hoa râm ngăn Viên Thiên Cương lại, trầm giọng nói với Vân Diệp: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Mục đích xỉ nhục đạo môn của ngươi đã đạt được rồi, vậy nói cho bọn ta biết, chuyện gì đáng cái lưới của Thành Huyền Anh.

- Thực ra ta muốn lấy tám cái tay của các ngươi cơ, tin tức này bán lỗ rồi, cái lưỡi của Thành Huyền Anh là để bỏ tội nghiệt của bản thân. Cái lưỡi của đạo môn đáng tiền lắm, ta đền không nổi, đáng tiếc con người ta là thế, bụng to bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu cơm, vừa khéo bát cơm của đạo gia ta vẫn ăn được, Lão Viên, thói đời này cần có kẻ ngốc, kẻ ngu, nếu không thì không cứu nổi nữa rồi.

Mấy lão đạo không nói nữa, nhưng rút kiếm ra, Viên Thiên Cương mặt co giật, tựa cười tựa không nhìn Vân Diệp, lại liếc nhìn Đơn Ưng cầm đao có vẻ rất nóng lòng, nén giận hỏi:

- Nói cho ta biết chuyện kia.

Biết Lão Viên cũng khó xử, Vân Diệp không trêu họ nữa, lấy một tờ giấy ra đưa cho Viên Thiên Cương, ông ta mở ra nghi hoặc hỏi:

- Huyền Trang là ai? Hắn về có gì quan trọng.
Từ câu này Vân Diệp nghe ra Đạo gia cuồng vọng và ngu xuẩn thế nào, chắp tay sau lưng đi tới vách núi, nơi này là chỗ đám chết tiệt của thư viện vác dù nhảy xuống núi, chỉ nhìn mây mù cuồn cuộn phía dưới là biết đám học sinh đó điên ra sao, tên khốn Mạnh Hữu Đồng đang kiếm tư lịch trong quân, không biết hiện giờ hắn còn có dũng khí nhảy núi không?

- Vân Diệp, bần đạo tin ngươi không ăn nói bừa bãi, nhưng thế nào ngươi cũng phải nói cho bần đạo biết vì sao hắn về là lúc đạo môn suy bại, là bằng hữu nhiều năm, ngươi không tuyệt tình như thế chứ?

Vân Diệp quay lại, chẳng vờ vịt phong độ nữa, chửi luôn:

- Lão già khốn kiếp, giờ biết lấy tình cảm lay động ta rồi à? Đạo môn các ngươi mấy năm qua quá thuận lợi, kẻ nào kẻ nấy trừ vơ vét tiền tài, lừa gạt bách tính vô tri thì không có bản lĩnh nào khác, Huyền Trang là ai cũng không biết.

- Đó là người đi bộ ngàn dặm tới Thiên Trúc nơi khởi nguồn của Phật môn, đồng thời được hoan nghênh cực lớn ở đó, biện kinh cảm phục vô số cao tăng, cưỡi voi trắng dạo phố, tín đồ rải hoa khắp trời. Đó là hòa thượng mang vô số điển tịch Phật môn về, muốn truyền bá giáo nghĩa ở mảnh đất này.

- Bí tế hội được các ngươi dùng chiêu hồn pháp sự long trọng đối phó, cao tăng đại đức như Huyền Trang thì các ngươi lấy gì đối phó? Đi bộ vạn dặm, có thể nói là thành tâm, kiên định bất khuất, biện kinh khuất phục cao tăng Thiên Trúc, đó là đại trí tuệ. Mang về kinh văn gốc, có thể nói là tạo phúc chúng sinh. Các ngươi có một tên Thành Huyền Anh miễn cưỡng qua được mắt, với loại người thích ném trẻ con xuống biển như hắn, các ngươi cho rằng ngày tháng của Đạo môn còn bao nhiêu?

- Nể mặt không biết, giúp các ngươi còn cho là ác ý. Cầm kiếm chuẩn bị làm gì? Đâm ta à? Có gan đó không?

Vân Diệp ưỡn ngực đi thẳng tới tám lão đạo, bị khí thế của Vân Diệp lấn át bọn họ bất giác hạ mũi kiếm xuống, đầu óc lúc này đã tỉnh táo hơn rồi, biết sợ vô tình làm y bị thương thì hậu quả khó lường:

- Thành Huyền Anh chỉ cần tới Đông Hải xử lý tội nghiệt của hắn là ta sẽ vờ đi không biết, nhưng các ngươi không làm, nếu làm các ngươi có thể lấy công đức này tính vào bản thân, sau đó trở về lấy lưỡi của mình mà nói, rồi gặp Huyền Trang, tranh biện được thì tranh, không được thì giả câm. Đóng kịch là nghề của các ngươi, đừng nói ngay cả điều này cũng không biết.

- Thực sự có nhân vật như thế sao? Vì sao không ai ở Trường An biết?

Tám lão đạo nhìn nhau, không sao che giấu được sự kinh hoàng, chỉ có Viên Thiên Cương là truy hỏi:

- Lão Viên, sau này nếu không có cơm ăn thì tới Vân gia, ta xây cho ông một đạo quán nhỏ, giao tình nhiều năm của chúng ta, ta vẫn nuôi được sư đồ ông.

Nói xong rất vô lễ xô văng lão đạo chắn đường, đi qua giữa bọn họ, Đơn Ưng cười ha hả, tung người nhảy lên cành tùng, nhún người vài cái đã vượt qua đầu mấy lão đạo, cười lớn đuổi theo Vân Diệp, còn chó thấy chủ nhân chạy rồi, mong đợi có nhiều món ăn ngon hơn, chui qua ống quần đám lão đạo, vẫy đuôi chạy như bay xuống núi.

Đám lão đạo đồng loạt thở dài, đi nhanh tới Truy Phong Đình, hiện giờ sự sống chết của Thành Huyền Anh quan trọng hơn.

Chương 499: Hòa thượng trong mây mù

Trên đường núi mây mù lượn lờ như tiên cảnh, Ngọc Sơn trong một năm số ngày không có mây mù đếm được trên đầu ngón tay, rất lạ, mây chỉ bao quanh đỉnh núi, như có vòng mây cực lớn lồng vào đó, trong bát cảnh Trường An mới nổi có cảnh mây cuốn Ngọc Sơn, tề danh với Bá kiều.

Thích nhất là đoạn cầu này, mây mù không cao không thấp, vừa vặn ngang hông, lan can son đỏ như ẩn như hiện trong mây, Vân Diệp và Đơn Ưng như hai tiên nhân cưỡi mây vượt gió, thích thú vung tay quạt mây, mây quay cuồng bên người, cực kỳ thú vị. Con chó nhảy qua lớp mây, cố gắng thò đầu ra để gần chủ hơn một chút.

- Vô lượng thọ phật, Vân hầu vì sao vui vẻ như thế, chẳng lẽ Phật môn lụi bại là niềm vui lớn nhất của Vân hầu?

Gió nhẹ thổi qua, trong mây xuất hiện một cái đầu trọc, trông giống Đạo Tín, mây làm ướt tăng báo xám của ông ta, cái đầu trọc toàn nước, hàng mi dài màu trắng cũng thấm đẫm nước, không biết lão hòa thượng ngồi trong mây mù bao lâu rồi.

Mẹ nó sao kẻ nào kẻ nấy toàn lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, vậy mà còn dám xưng cao tăng xưng đạo thành, toàn rắm hết, trong bọn họ có ai nhìn vào những đứa trẻ bị chết kia không? Thôi, giận làm gì, đâu phải không biết chứ:

- Không phải, ta chỉ muốn lấy cái lưỡi của Thanh Huyền Anh kết thúc một chuyện nhân quả, hết cách, đành dùng bí văn của Phật môn, Phật tổ từ bi, hẳn là không để ý.

- Suốt ba năm, Phật môn che giấu chuyện của Huyền Trang ba năm, tới lúc quan trọng nhất bị Vân hầu nói một câu bóc trần, vì sao Vân hầu không cho người ta toại nguyện? Hôm nay người gieo nhân, tương lai ắt sẽ nhận quả, không biết nó là thiện quả hay là ác quả.

Lời của lão hòa thượng cực kỳ độc ác, tựa hồ ẩn chưa ý hăm dọa báo thù đằng sau, Vân Diệp tất nhiên không bị hù bỏ chạy, tới trước mặt lão hòa thượng định ngồi xuống, nhưng thấy tảng đá ướt sũng, thấy nên đứng thì hơn.

- Phật gia đỉnh thịnh là thời Lương Vũ đế, có câu thơ " ban triều bốn trăm tám mươi chùa, bao nhiêu lầu đài trong yên vũ", vùng Giang Nam nhỏ bé đã có vô số chùa miếu, các ngươi đúng là có tư cách kiêu ngạo. Có thể đem hoàng đế bán tới bốn lần, các ngươi đúng là đi đầu trong lịch sử đế vương nghìn năm, một cuồng tín đồ như Lương Vũ đế mà các ngươi trơ mắt để ông ta chết đói, đại hòa thượng, các ngươi bạc bẽo đến thế, còn muốn người ta ôm ảo tưởng về mình à? Dám mở mồm nói nhân quả với ta à? Nếu Phật môn lụi bại không phải là ác quả các ngươi tự gieo sao?

- Nhìn lại xem các ngươi làm cái gì? Địa chủ lớn nhất là Phật môn, kẻ cho vay nặng lãi lớn nhất là Phật môn, giàu có nhất vẫn là Phật môn các ngươi. Ông nói cho ta biết đi, ta làm hỏng đại kế của Phật môn, tương lai có xuống mười tám tầng địa ngục không? Nếu như sau này ta xuống địa ngục, ông còn canh cánh trong lòng làm cái gì, đợi ta tới đó chịu tội là được, bản thân ngồi trong mây mù, làm toàn thân ướt sũng, để người ta thương hại à? Định lấy bi tình giành chiến thắng à? Đại hòa thượng, ta làm việc do ta không do hoàn cảnh, cái trò ám thị tâm lý này có tác dụng với người khác, đối với ta không có tác dụng đâu.

Đạo Tín hòa thượng chậm rãi đứng dậy, người khô gầy lập tức thành cao lớn, Vân Diệp xua tay nói tiếp:

- Ta chỉ phụ trách võ mồm, muốn ra tay thì tìm hắn, hắn thích động thủ, thường tiếc nuối vì thiên hạ không còn đối thủ nữa, vô cùng cô đơn.

Vừa nói vừa mau chóng lách mình ra sau lưng Đơn Ưng, lão hòa thượng này rất khủng bố, còn khủng bố ơn Đàn Ấn lão hòa thượng ở Mạch Tích Sơn.

Đơn Ưng rất hài lòng với lời khen ngợi vừa rồi của Vân Diệp, giơ nắm đấm ra nói:- Vân Diệp nói Nhất chỉ đầu thiện của ngươi có thể xuyên vàng nát đá, uy lực tuyệt luân, vừa khéo nắm đấm của ta cũng không tệ, cũng có thể đập vỡ đá bình thường, hôm nay chúng ta xem Nhất chỉ đầu thiện của ngươi lợi hại hay nắm đấm của ta lợi hại.

Đạo Tin ngạc nhiên nhìn Vân Diệp xấu hổ nấp sau lưng Đơn Ưng, hoang mang nói:

- Nhất chỉ đầu thiện là một loại giáo nghĩa của Phật môn, sao khi nào lại thành võ công, võ công của lão nạp chẳng qua là học chút ít quyền cước, trong thiên hạ làm gì có võ công Nhất chỉ đầu thiện.

Đơn Ưng nghi hoặc hỏi:

- Vậy Cửu dương chân kinh, Hàng long thập bát chưởng, Cáp mô công, Bích hải triều sinh, Đả cẩu bổng pháp, ông đã nghe qua chưa?

Đạo Tín suy nghĩ rất cẩn thận rồi đáp:

- Chưa, chưa bao giờ nghe thấy, võ công chẳng qua là kết quả của rèn luyện gân cốt thôi, đâu ra thứ kỳ quái như thế?

- Ngươi lại lừa ta.Đơn Ưng bi phẫn rống lên với Vân Diệp, khi hắn tìm Vân Diệp uống rượu, trong lúc tán gẫu Vân Diệp nói tới những thứ võ công làm người ta ngưỡng mộ, nghe tên thôi cũng biết là bí mật bất truyền, tinh hoa trong võ công, nay cả lão hòa thượng già nhất cũng chưa từng nghe thấy, tất nhiên là do Vân Diệp bịa ra, hại mình học Đàn chỉ thần công tới nát ngón tay.

Thiếu niên bị tổn thương nhấp nhô vài cái là biến mất trong mây mù, để lại Vân Diệp cùng lão hòa thượng và con chó vàng lông ướt sũng.

Vân Diệp gãi cằm:

- Thế là không đánh nhau được rồi, chúng ta trò chuyện ân oán giữa Phật môn và Đạo môn đi.

Đạo Tín quay đầu đi luôn, giọng từ xa xa truyền lại:

- Ngươi là một tên khốn kiếp, làm việc này chỉ vì thích chơi đùa, Trường An quá yên tình làm ngươi khó chịu, bị bệ hạ cấm túc, nên muốn làm ra chút chuyện cho vui, hiện giờ lớn chuyện rồi, lão nạp xem ngươi giải quyết thế nào. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Sơn đạo thế là chỉ còn lại Vân Diệp và con chó, y chẳng bận tâm tới nhận định của lão hòa thượng, chỉ cần làm trong trái lương tâm là được, vỗ đầu con chó, Vân Diệp hai tay đan sau gáy huýt sáo xuống núi, tuy y phục ướt hết, nhưng tâm tình khoan khoái không vì thế mà ảnh hưởng chút nào.

Nhắc tới Lương Vũ đế, nếu như Đạo Tín còn chưa hiểu xung đột giữa thần quyền và vương quyền thì sống uổng tám mươi năm rồi, Lý Nhị không phải là Lương Vũ đế, nếu trong mắt có chút bụi che mờ tầm nhìn, ông ta sẽ không ngần ngại moi cả mắt ra, sự quyết đoán đó Lương Vũ đế ngay cả ngồi tên lửa cũng không theo kịp.

Phật gia và Đạo môn kỳ thực quan hệ là dựa vào nhau, Lý Nhị thích chơi trò bình hành luôn ngồi trong bóng tối xúi hai nhà chém giết, chỉ cần một trong hai nhà mạnh lên, ông ta sẽ cho kẻ mạnh hơn một gậy, sau khi đánh một trận trong bóng tối, đợi hai nhà mạnh ngang nhau rồi lại thả ra, tiếp tục đánh nhau, đợi tiếp tục đánh cho kẻ chiến thắng lần tiếp theo.

Tới giờ sự bình hành giữa thiên hạ rất tốt, quan viên đắc lực, bách tính thuần phác, hoàng gia cha hiền con hiếu, rất mỹ mãn, chỉ là bên ngoài luôn có con chó săn đáng ghét chạy lăng quăng, làm Lý Nhị đau đầu, đánh gãy chân thì ông ta đau lòng, không đánh à, nó cứ chạy khắp nơi thể hiện sự tồn tại của mình, cho nên cấm lệnh ba tháng, khỏi phải nhìn cho đỡ bực.

Mưu kế không phức tạp như chúng ta tưởng tượng, những ví dụ thành công lịch sử lưu truyền lại đều là kinh điển, đem chúng chia đều trong lịch sử mấy nghìn năm, mọi người sẽ phát hiện chúng chỉ là bọt sóng bắt mắt nhất bên bờ sông, chỉ cần thời gian, địa điểm, thời cơ phối hợp đúng, dù là mưu thế thẳng thắn nhất cũng có hiệu quả không ngờ tới.

Làm được chuyện tốt tất nhiên là phải ăn mừng, hôm nay mọi chuyện đều thuận lợi, trừ bị con chó lắc mình làm bắn hết nước lên mặt thì chẳng có chuyện gì phải tiếc nuối cả. Vân Diệp ăn mặc chải chuốt, đợi trời tối là lẻn vào Trường An nghe nhạc Quy Tư, theo Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật nói, đó là tiên âm, vào tai làm người ta ngây ngất.

Chương 500: Chợ đêm Trường An

Đơn Ưng không muốn đi cùng Vân Diệp, hắn rất tức giận vì bị Vân Diệp lừa, cho dù Vân Diệp nói miễn cho khoản nợ ba nghìn quan thì hắn cũng cố chấp lắc đầu, tới khi Đại Nha đội mũ màng che xuất hiện, tên này tức thì biến thành con cún con lăng xăng, ân cần chạy đi chạy lại chuẩn bị xe ngựa, không thèm nhìn Vân Diệp lấy một cái.

May là Tiểu Nha chuẩn bị mặc nam trang đi cùng ca ca, làm Vân Diệp ôm lấy hôn hít nửa ngày trời, thu thập hành trang xong thì trong xe không còn vị trí của Vân Diệp nữa, Đông Tây Nam Bắc dẫn theo Thì Thì, Tiểu Vũ ngồi chật kín xe ngựa rồi, Địch Nhân Kiệt cũng muốn chen lên, bị đá một cái ngã lăn quay, đành cùng Vân Diệp ngồi ở càng xe.

Lưu Tiến Bảo dẫn theo ba hộ vệ cưỡi ngựa bảo vệ xung quanh, xe ngựa dẫm lên ánh chiều tà đi thẳng tới Trường An, Trường An đã bỏ lệnh giới nghiêm ban đêm rồi, nếu ngươi thích có thể lang thang tới sáng cũng chẳng ai để ý tới, chỉ là võ hầu tuần phố nhiều hơn trước, cũng hung ác hơn trước.

Vừa mới vào Trường An liền thấy võ hầu hùng xe kéo đưa một tên say vào lều bên cạnh cổng thành, phủ lên một đống cỏ coi như chăn, trong đống cỏ không thiếu người quần áo là lượt, giờ thì chỉ đành ôm một đại hán áo gai mà ngủ thôi.

Địch Nhân Kiệt tự ti lắm, trong tám tiểu hậu sinh thì nó là đứa xấu nhất, còn lại đều như hoa như ngọc, đành phải đi gần Vân Diệp kiếm chút an ủi.

Vân Diệp phe phẩy quạt đi trước mở đường, tám tiểu hậu sinh theo sát sau, đám Lưu Tiến Bảo thi thoảng đá đít tên vô lại định tới gần đội ngũ.

Nhiều ngày không vào Trường An, cả trên đường Chu Tước đã mở cửa hiệu rồi, mặc dù chỉ là mở cái lỗ nhỏ ở tường phường, bán ít trà bánh, nhưng đã là tiến bộ cực lớn. Phải biết rằng tự ý mở lỗ trên tường phường là bị đi đầy ngàn dặm, giờ võ hầu đi qua đi lại hình như chẳng hề nhìn thấy, đôi khi còn thò đầu vào, mua một bát trà lạnh uống.

Hai bên đường không còn trơ trụi nữa, treo từng hàng đèn lồng, trên đèn lồng là tấm biển chữ lớn, rất bắt mắt dưới ánh đèn đỏ.

Có làn u hương truyền tới, quay đầu lại nhìn phát hiện một nhóm nữ tử trẻ tuổi đội mũ màng che yểu điệu đi qua, nhìn thêm một cái là lập tức có hộ vệ vai u thịt bắp tới giáo huấn, bị Lưu Tiến Bảo đẩy văng ra, thấy Lưu Tiến Bảo còn hung dữ hơn mình, đành hậm hực bỏ đi.

Vào chợ tây, tức thì gặp dòng người nườm nượp, tuy chưa tới mức chen vai thích cánh, nhưng cũng có thể tính là liên miên không dứt, tám tiểu hậu sinh tay cầm bánh, ăn luôn mồm như sóc, mặt dính đầy bơ lạc và vụn bánh, làm những phụ nhân thích trẻ nhỏ không ai không đưa tới những ánh mắt trìu mến.

Đầu đà ôm bát đi tới trước mặt bọn họ, Tiểu Nha rất hào phóng cho vào trong bát một nắm tiền đồng, Tiểu Vũ không chịu, lấy lại mấy đồng trong bát, còn đem bánh ăn thừa cho đầu đà, đầu đà dở khóc dở cười nói một đống lời tốt đẹp, chúc phúc các vị tiểu công tử học vấn tiến bộ, cưới giai nhân về nhà. Lời chúc phúc tục tới không thể tục hơn này lại được hưởng ứng nhiệt liệt, trong bát tức thì chất một đống tiền, ngay cả Tiểu Vũ keo kiệt nhất cũng cho thêm một đồng.

Nhìn đầu đà này, Vân Diệp lại nhớ tới vị hòa thượng kiên cường bị Dạ Đà bắt đi, vì sao mới ở Thiên Trúc hai năm đã vội vã trở về, trên lịch sử hắn ở tới mười lăm năm cơ mà, điều này không phù hợp mới tâm nguyện một lòng cầu pháp của hắn, trừ khi gặp phải biến cố mới vội vã trở về như thế, mong rằng là tin tức tốt.

- Ca ca ăn đi.Tiểu Nha cầm một cái bánh sữa đưa lên miệng Vân Diệp, há miệng cắn luôn, vị không tệ, hương thơm sữa tràn ngập miệng, bánh mềm lại ngọt.

Tiểu Vũ cũng cầm một cái bánh định mời sư phụ, nhưng Tiểu Nha lúc nào cũng quấn lấy sư phụ nên nhanh chân hơn rồi, nó lại chẳng thể tùy tiện thân thiết với sư phụ như Tiểu Nha, nên vờ như không nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Tiểu Nha đang nhìn mình.

Đi mệt rồi liền nghỉ chân ở trong một cửa hiệu nhỏ, mấy đứa bé ôm cốc sữa chua đá không rời, cái cốc đen bóng, cắm ống lau sậy, cách uống không khác biệt gì đời sau. Tiếng khèn Tacta du dương vang lên, xen vào đó là tiếng gõ nhịp vang vang, hai hán tử mặc áo da xuất hiện trước cửa hiệu nhảy múa, nhún vai lắc hông xoay vòng, Vân Diệp chỉ nhìn thấy mấy tổ hợp động tác đó, cẩm giác vô vị, người Đường bên cạnh lại có cảm nhận khác, có thiếu niên cởi mở quấn lụa hồng trên trán liền học tập tại chỗ, quay tròn như điên đến khi ngã lăn quay ra đất mới thôi, còn động tác khó nhảy lên thật cao quỳ tại chỗ thì bọn họ chưa học nổi.

Nam tử nhảy múa, bốn nữ tử tóc hạt dẻ để lộ rốn xuất hiện, tức thì tiếng huýt sáo vang khắp nơi, chẳng hiểu vì sao bọn họ lại che mũi, miệng đầy răng vàng, nhìn rõ dưới ánh đuốc, eo chẳng thon thả gì cả, từng vòng thịt chất đống với nhau, làm Vân Diệp nhìn mà buồn nôn, thế thôi mà có kẻ chảy nước dãi như chó, ví như tên Lưu Tiến Bảo bên cạnh.

Có điều bọn họ rất chuyên nghiệp, có gắng rung lắc đống thị mỡ, làm bụng rợn lên như gợn sóng ở biển, cố gắng lắm mới không nôn món ngon vừa ăn ra.

Nhảy múa xong còn mặt dày cầm cái bình xin thưởng, thái độ của người Đường rất nhất trí, giải tán lập tức, chỉ để lại mấy vũ nương thương tâm thu dọn nhạc cụ. Khách phương xa tới, mặc dù múa may chẳng ra sao, ngoại hình chẳng đẹp đẽ, nhưng đều vì sinh hoạt cả, chẳng có gì phải tự ti, Vân Diệp lấy trong lòng ra một đĩnh bạc đưa cho Tiểu Nha, để nó thưởng cho những vũ nương đáng thương kia.

Thấy một thiếu niên lang đi ra thưởng, các vũ nương lập tức cười tươi đi tới đón, rầm một tiếng, ba đĩnh bạc bị Tiểu Nha ném vào trong bình, đáy bình thủng luôn, bạc rơi ra đất, còn có bốn năm đồng tiền rơi theo, lão hán đứng đầu tay ôm trước ngực cung kính hành lễ với Tiểu Nha, cảm kích khách ban thưởng. Tiểu Nha mũi hếch lên trời quay về chỗ ngồi, vũ nương ít tuổi nhất lấy sợi dây thừng nhiều màu buộc lên tóc Tiểu Nha, nói lí lố cả một đống, hẳn là lời chúc phúc gì đó.

Nhạc Quy Tư chưa qua chỉnh lý chỉ có thể đánh già bằng một từ, đó là loạn, mô phỏng các loại âm thanh tự nhiên, sau đó biểu diễn thông qua nhạc khí, không phối hợp tốt, các loại âm thanh trộn vào nhau thành tiếng động ồn ào, trừ náo nhiệt ra thì chẳng có gì hay.

Trăng sáng treo trên cao, sao trời thưa thớt, không biết là có ngụ ý gì không, khi Lưu Tiến Bảo bế Địch Nhân Kiệt nhỏ tuổi nhất chuẩn bị đẩy tráng hán bên cạnh mở đường thì gặp chuyện.

Tên phía trước còn hung hơn, đao rút cả ra rồi, thấy đứa bé ngủ trong lòng Lưu Tiến Bảo mới buông lỏng cảnh giác, quát:

- Không muốn sống à, nếu không phải thấy ngươi bế con, hôm nay đã cho ngươi vào Đại lý tự rồi.

Vân Diệp lúc này mới thấy Đoàn Hồng tựa cười tựa không nhìn mình, chết bỏ mẹ rồi, xoay người định chạy thì giọng âm u của Lý Nhị truyền tới:

- Trẫm nhớ rằng ngươi còn đang trong kỳ cấm túc cơ mà, là trẫm nhớ nhầm, hay là ngươi biết còn cố ý làm trái.

Chạy không thoát rồi, đành đi tới thi lễ:

- Là vi thần biết còn cố ý làm trái, xin bệ hạ trách phạt, chỉ là trước mặt tiểu bối, mong bệ hạ cho thần chút thể diện.

- Thể diện của ngươi quan trọng lắm à? Thể diện của trẫm vừa bị ngươi làm mất, lưỡi của Thành Huyền Anh bị ngươi nuôi chó, ngươi còn muốn trẫm giữ thể diện cho ngươi à, vô sỉ đến thế là cùng.

Sau lưng Lý Nhị cũng có một đám thiếu niên lớn nhỏ, Lý Thái hay mắt trêu Vân Diệp, Lan Lăng bện đuôi ngựa lắc đầu trêu Tiểu Nha, vì Tiểu Nha ăn mặc giống hệt nó, Cao Dương luôn chua ngoa với Vân Diệp lúc này đáng ngạc nhiên là không mượn uy phụ hoàng ức hiếp y.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau