ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 491 - Chương 495

Chương 491: Ủy khuất của Địch Nhân Kiệt

Địch Nhân Thiệt được khen, ngượng ngùng xoa tay:

- Vân hầu gia cũng phá án như vậy à? Tân bá bá nói nữ tế của ông ấy rất trí tuệ, không phải người thường có thể sánh bằng, còn nói đệ có ba phần giống huynh ấy, có phải thật không?

- Không, Vân Diệp thực ra là tên ngốc, luôn bị người ta tính kế, người già trong trang đều nói y là bại gia tử, đệ ngàn vạn lần đừng học y, trong thư viện các vị lão tiên sinh như Lý Cương, Ngọc Sơn, Nguyên Chương, Ly Thạch mới là cao thủ thực sự, Vân Diệp chỉ là tên sống nhờ ở tạm, người ở Trường An toàn nói thế.

- Không đúng.

Địch Nhân Kiệt đỏ mặt nhảy dựng lên lớn tiếng phản bác:

- Vân hầu biết vó sắt, làm lò sắt, làm bánh, biết Bạch Ngọc Kinh, một kế định Nam Chiếu, viễn chinh man hoang, diệt vô số quốc gia, vận chuyển về trăm vạn đảm lương, bắt cá kình, cứu đói Hà Bắc. Khúc Trác ca ca còn nói, Vân hầu hiểu biết toàn học, cách vật hàng đầu đương thế, huynh ấy thân là đệ tử thư viện chưa học được một phần vạn đã vội vã nhập sĩ, đó là tiếc nuối lớn.

Lời của trẻ nhỏ là chất phác nhất, nó thích Vân Diệp là có lý, thiếu niên thành danh, có sức ảnh hưởng lớn hơn một bậc với người gian khổ cả đời mới vang danh thiên hạ, nhưng khen như vậy làm Vân Diệp hơi xấu hổ, đợi khi đứa bé biết cái tên mồm đen xì bên cạnh là thần tượng không biết sẽ làm trái tim thơ ngây của nó tổn thương ra sao.

Không đợi Vân Diệp tổn thương Địch Nhân Kiệt, Vượng Tài đã làm trước, ở cửa chợ có một nhà bán dưa, Vượng Tài ăn nhiều vừng đâm khát, Vượng Tại đứng ở trước quán ngậm một quả dưa nhai rau ráu, người bán dưa cười híp mắt không cản, còn giúp Vượng Tài moi hạt dưa ra, cắt thành từng miếng, để Vượng Tài khỏi phải cắn.

Địch Nhân Kiệt vừa mới khen Vượng Tài là ngựa ngoan hiểu ý người, vậy mà giớ lại cướp dưa của người ta ăn, cha nó dạy, không được tùy tiện ăn của người ta, các trang hộ đều là người đáng thương, chỉ dựa vào thu hoạch trong đất để làm áo mới cho con, Vượng Tài làm thế là hành vi của ác bá.

Thằng bé dùng toàn lực định đẩy Vượng Tài đi, tiếc rằng Vượng Tài chẳng hề nhúc nhích, tưởng rằng Địch Nhân Kiệt đang đùa với mình, rất nghĩa khí ngậm một miếng dưa đưa cho Địch Nhân Kiệt, ý mời ăn cùng, nó đãi, đám nhỏ trong trang làm như thế, Vượng Tài sớm quen rồi.

Nhân sinh quan của Địch Nhân Kiệt hoàn toàn bị đảo lộn, người qua lại trên đường cứ như không ai nhìn thấy hành vi ác bá của Vượng Tài, có người mua dưa vừa mặc cả với chủ quán, vừa nói chuyện với Vượng Tài, thảo luận xem dưa có ngọt không, mua về liệu có mắc lừa không?

Nghe tới đó chủ quán đắc ý đẩy dưa tới bên miệng Vượng Tài, nói với khách rằng thứ mà ngay cả Vượng Tài cũng thích thì làm sao kém được, nãy giờ ăn hai quả rồi, dưa nhà hắn nổi tiếng trong tám dặm quanh đây.

Thấy Vượng Tài ăn dưa xong, chủ quán lau mồm cho nó, moi từ túi tiền của Vượng Tài ra một đồng, vỗ đầu Vượng Tài nói lần sau muốn ăn cứ tới, sẽ để phần dưa ngon cho nó.

Địch Nhân Kiệt dựa vào đùi ngựa không biết nói gì nữa, hỏi Vân Diệp:

- Vân đại ca, ngựa nhà huynh ăn như thế à?

- Ừ, Vượng Tài kén ăn lắm, luôn không thích cơm trong nhà, toàn bữa đói bữa nó, hết cách, trong nhà mỗi ngày cho nó hai mươi đồng, thích ăn gì thì tự đi mua.Địch Nhân Kiệt ngơ ngơ ngác ngác đi theo Vân Diệp, cảm thấy người Vân gia trang tử rất thân thiện, ai cũng mỉm cười gật đầu với nó, thái độ còn rất tôn kính, đó là trải nghiệm cuộc sống nó chưa từng có.

Đợi tới khi Vượng Tài uống một chậu rượu thì đám hộ vệ trố mắt, người bán rượu chẳng những lấy ra một cái chậu rất đẹp, còn bỏ những khách hàng khác qua một bên, chuyên môn phục vụ Vượng Tài, khách cũng không giận, cười vui vẻ xem náo nhiệt, đây là cảnh không bình thường, trong chuyện này nhất định có điều cổ quái. Tức thì thần kinh căng lên, ai nấy đặt tay lên đao, chỉ cần phát hiện chuyện bất thường là chuẩn bị chém giết.

Vân Diệp nói với các hộ vệ:

- Không cần khẩn trương, nếu là Tân tiên sinh tiến cử, vậy phải tới nhà chơi một chuyến, tránh tương lai lão nhân gia nói Vân gia không hiểu lễ số, chủ mẫu của Vân gia họ Tân, chắc sẽ hoan nghênh cố nhân tới.

Người Địch gia là nữ quyến, Vân Diệp không tiện ra mặt, lão trượng nhân giới thiệu tới, không thể qua loa, nói không chừng còn có thư mang theo, lễ nghi phải có không thể thiếu, thuận tay ném bạc trong lòng cho đầu đà (sư khất thực), lần này hắn treo cái biển xây học đường cho Trương Mạc trại, mặc dù biết số tiền này có một nửa dùng vào học đường là may rồi, nhưng Vân Diệp không hề do dự, đeo biển nói rõ có chuyện đó, đầu đà có dùng một chút cho việc ăn uống cũng không quá.

- Vân đại ca, huynh bán ngựa lấy bốn quan thật à?

- Đúng thế, bán bốn quan, có điều ta bán lông rụng xuống trên người Vượng Tài, bọn chúng hại Vượng Tài rụng rất nhiều lông, vụ mua bán này lỗ to.

- Vậy những người đó không nói dối, huynh lừa bạc của bọn họ?

Địch Nhân Kiệt sắp xỉu rồi, ai mà ngờ tên trang hộ hiền lành này mới là kẻ đáng bị thẩm phán nhất trong vụ giao dịch lúc nãy.- Sao nói là lừa được? Ta có nói là bán ngựa đâu, bọn chúng cứ nhất định đưa tiền cho ta, ta không lấy có phải là uổng ý tốt của chúng không? Chuyện đó ta không bao giờ làm, ta là người nhân hậu.

Địch Nhân Kiệt còn định nói thì mẹ nó đã từ trên xe ngựa xuống, ngăn cản Địch Nhân Kiệt, thi lễ chuẩn mực với Vân Diệp:

- Địch Hàn thị ra mắt Vân hầu, vừa rồi ở trên đường có mắt không tròng, không nhận ra quý nhân, xin hầu gia đừng trách.

Nàng luôn chú ý theo dõi con bên ngoài, từ phản ứng của người xung quanh, lập tức đoán ra thân phận của Vân Diệp.

- Địch phu nhân khách khí quá, vừa rồi ta nghịch ngợm, không trách mọi người được, chuyết kinh luôn nhớ đất Thục, nhưng gia sự bận rộn, không thể trở về, giờ có cố nhân tới, sao có thể không gặp, mau mời.

Vân Diệp nói xong làm mặt quỷ với Địch Nhân Kiệt, rồi vào nhà trước, Vượng Tài chân nam đá chân xiêu lảo đảo đi vào, tới thẳng chuồng của mình nghỉ ngơi chả buồn ngó tới ai.

Địch Nhân Kiệt nhịn không khóc, mếu máo nói với mẫu thân:

- Mẹ, y lừa con.

Địch Hàn thị che miệng cười, nói với nhi tử:

- Chẳng phải con tự cho mình thông minh à? Lần này bị thua thiệt cũng tốt, con có tiên sinh như thế chẳng biết là phúc hay họa, có điều kỳ sĩ ắt có chỗ kỳ quái, trông có vẻ hầu gia rất thích con, đợi mẹ gặp Tân tỷ tỷ của con sẽ biết ngay.

Tân Nguyệt nghe tin Hàn thị tới thăm, nước mắt trào ra, khi chưa rời Thục, Hàn thị là khách quen trong nhà, nay nghe thấy cố nhân tới, làm sao ngồi yên được nữa, nhét ngay con cho Vân Diệp, nghĩ một chút thấy không ổn, giành lại, nhìn Vân Diệp một lượt, nước mắt chảy ra càng nhiều, ném con cho Na Mộ Nhật, múa vuốt nhào tới xé quần áo Vân Diệp, nàng thấy bẽ mặt sắp không sống nổi nữa rồi.

Lúc này không thể nói lý với nữ nhân được, đành đứng im đó mặc nàng xử trí, áo vải thô mới mặc một ngày đã bị xé nát bươm, còn bị dẫm mấy cái, đứng ở lập trường của nàng mà nghĩ cũng đúng, mật hữu khuê phòng tới, vốn phải khoe khoang hầu gia trượng phu, giáo úy nhi tử của mình một phen. Ai ngờ trượng phu ăn mặc như ăn mày, miệng còn đen xỉ, không khác gì một tên tiểu tử nông thôn, bị khuê mật nhìn thấy cả rồi, bảo nàng còn khoe cái gì.

- Được rồi, được rồi, nội khố sáng mới thay, không cho cởi, còn cởi nữa có tin mai ta vác sọt ra phố nhặt phân ngựa không? Chẳng qua có một bà nương tới thôi, cần gì hành hạ ta như thế?

Tân Nguyệt không nói gì, nghiến răng nghiến lợi biến Vân Diệp từ tên tiểu tử quê mùa ngốc nghếch trở lại làm hầu gia Đại Đường, khăn mặt nóng tới mức đủ lột da lợn không ngừng chà mặt Vân Diệp. Chăm cho ông lớn xong lại kiểm tra ông nhỏ, nhìn khuôn mặt bầu bĩnh của nhi tử, lại nhìn mông, không thấy ị đùn, tiểu tử thối rất sạch sẽ, yêu thương thơm một cái lên mông con, rồi vội vội vàng vàng đem nhi tử đi khoe thành quả với Hàn thị.

Chương 492: Bi ai của tiểu đệ

Na Một Nhật là tức phụ tốt, nhặt áo vải trên đất lên, xót xa nhìn chỗ rách, đặt khuê nữ ở bên trượng phu, lấy kim chỉ chuẩn bị vá lại chỗ rách. Na Mộ Nhật khâu vá mang theo phong cách thô hào đặc trưng của thảo nguyên, kim to chỉ lớn, làm vài đường kim đã xong, hài lòng cất đi, bộ dạng thê tử hiền huệ làm người ta yêu vô hạn, chỉ là áo vá xong trông còn kinh hơn cả khi rách, cái áo này coi như hoàn toàn hủy trong tay hai lão bà của mình rồi.

Đầu đội kim quan, dùng lụa hồng buộc dưới cằm, thân khoác thanh sam lụa, chân đi giày mềm da hươu, hông đeo bạch ngọc, tay cầm cuốn Đại Hoang Kinh, đôi mắt lấp lánh, thần sắc trang nghiêm, bước đi đĩnh đạc, lưng ưỡn thẳng như tùng, phong phạm trọng thần triều đình không lẫn đi đâu được.

Vừa mới bình phục lại Địch Nhân Kiệt lại muốn khóc lần nữa, vốn định cáo trạng với Tân tỷ tỷ, làm dịu tâm linh bé nhỏ bị lừa gạt của mình, ai ngờ người trước mặt cao lớn uy nghiêm như núi tạo ra áp lực cực lớn với nó, lời cáo trạng không nói ra nổi.

- Ngươi là Địch Nhân Kiệt, trưởng tử của Địch Chi Tốn hả, năm nay mấy tuổi rồi?

Vân Diệp đặt sách trong tay xuống, liếc nhìn đứa bé:

- Hồi bẩm hầu gia, Nhân Kiệt năm nay đã bảy tuổi, chỉ là thằng bé không chịu ăn uống, người gày nhỏ một chút, lang quân nhà thiếp thân ở Ba Thục nhậm chức không thể tùy ý rời nhiệm sở, cho nên thiếp thân đưa Nhân Kiệt đi bái sư, mong Vân hầu nể mặt Tân tiên sinh thu nó làm đệ tử, toàn bộ Địch gia cảm kích bất tận.

- Đem con thơ đi ngàn dặm cầu học, chẳng phải dễ dàng, nếu ta không nhận thì không hiểu tình người rồi, thôi vậy, ta nhận đứa bé này, thể diện của nhạc phụ và Dương Thụ tiên sinh phải chiế cố. nguồn TruyệnFULL.vn

Hàn thị vội vàng cùng Địch Nhân Kiệt quỳ xuống, đó là lễ nghi cần có khi bái sư, Vân Diệp ngồi trên ghế nhận ba lạy của Địch Nhân Kiệt, nghiêm giọng nói với nó:

- Làm môn hạ của ta, giữ vững đạo làm người, giữ trọn bát đức, ngươi nhớ chưa?

Địch Nhân Kiệt quỳ trên mặt đất trịnh trọng đáp:

- Đệ tử nhớ rồi.

- Tốt lắm, trước con vi sư còn có hai đệ tử, chỉ có điều chúng đều là nữ tử, con và chúng phải yêu thương nhau, kính trọng nhau, khích lệ nhau, cùng nghiên cứu học tập, không được quấy phá, con nhớ chưa?

Thực ra Vân Diệp rất muốn thấy Tiểu Vũ tinh quái và vị thủ tướng tâm cao khí ngạo của nàng đấu với nhau ra sao, cảnh đó chỉ nghĩ thôi đã thấy thú vị rồi, bàn tay vận mệnh thật kỳ diệu, số mệnh của Tiểu Vũ đã thay đổi, nhưng nó vẫn gặp tiểu đệ định sẵn của mình theo một cách khác.

- Thì Thì, Tiểu Vũ, ra đây gặp sư đệ của các con đi.

Vân Diệp gọi một cái, Thì Thì và Tiểu Vũ từ cửa đi vào, quy củ hành lễ với Vân Diệp, Tân Nguyệt và Hàn thị, hai đứa bé này dưới sự hành hạ của Tân Nguyệt, từ ăn mặc tới lễ nghi đều không thiếu thứ nào, Hàn thị nhìn mà mắt sáng lên, không ngừng lấy ánh mắt nhìn nhi tức phụ nhìn hai nha đầu, tướng mạo không chê vào đâu được, học vấn đoán chừng không kém, còn gia giáo? Sống trong hầu phủ, còn thiếu gia giáo sao?Càng nhìn càng hài lòng, kích động lên lấy ngay vòng bạch ngọc ở cổ tay đeo vào cổ tay hai khuê nữ mỗi đứa một cái, hoàn toàn chẳng để ý đây là Vân gia, không phải Địch gia trong đất Thục.

Sư tỷ, sư đệ thi lễ với nhau, Vân Diệp ban cho Địch Nhân Kiệt một bộ bút mực, một bộ thanh sam. Tiểu Vũ nhìn thấy lập tức giảu mỏ lên, khi nó bái sư không có những thứ này, bút mực mà sư phụ cho Địch Nhân Kiệt nhìn một cái cũng biết là đồ cao cấp, nghĩ tới những đồ dùng cũ của mình và Thì Thì, trong lòng rất không vui, trước kia sư phụ chỉ có mình và Thỉ Thì, Thì Thì tới trước, đành chịu, nhưng sư phụ thu đồ đệ thông minh như mình rồi, sao còn nhận một tên nam sinh thối, mắt đảo tròn thế kia nhìn là biết không phải thứ tử tế.

Nhận đồ đệ xong là Vân Diệp rời đi, để lại Tân Nguyệt tiếp Hàn thị, hai nữ nhân không ngờ muốn bày tiệc rượu, chuẩn bị uống một trận, dù sao không phải là việc liên quan tới y, Hàn thị tối không thể ở lại Vân gia, phải đến chỗ Ngọc Sơn tiên sinh tá túc.

Vừa rời hậu viện, khi đi qua rừng trúc đã loáng thoáng nghe thấy tiếng Tiểu Vũ, vội dừng bước, nghiêng tai lắng nghe. Tiểu Vũ hung dữ uy hiếp Địch Nhân Kiệt:

- Tiểu tử, vừa rồi sư phụ mới nói cho ngươi biết quý củ của chúng ta, giờ bổ xung thêm một điều, Thì Thì là Đại sư tỷ, ngươi thấy công phu của tỷ ấy rồi, không phục là đánh. Ta là Nhị sư tỷ, ngươi phải hiếu kính, ví dụ như bút mực của ngươi rất tốt, có điều đó là do sư phụ cho, ta không cần, nhưng khi ta mượn thì không được từ chối.

- Mẹ đệ đã cho tỷ vòng rồi, tỷ còn muốn gì nữa? Đôi vòng đó mẹ đệ rất thích, nói là để lại cho tức phụ của đệ, chẳng biết sao lại cho hai tỷ.

Vân Diệp thở dài, tên tiểu tử này không biết nói chuyện gì cả, nói ra câu này thì làm sao còn đường sống được nữa, mà thôi chuyện giữ đám yêu nghiệt cứ để bọn chúng giải quyết với nhau, lắc đầu, coi như không nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Địch Nhân Kiệt.

Nhớ tới quỳ ngưu ghi chép trong Đại Hoang Kinh, không biết cái thứ này nguyên mẫu dùng động vật gì sáng tạo ra, ví dụ như rồng, có thể nói cổ nhân dùng trâu, hươu, ngựa, rắn, vảy cá dung hợp lại thành một mà ra. Tiếng kêu như sấm à, khoa trương quá, không biết nghe thấy thứ gì kêu, vừa vặn sáng tạo ra quỳ ngưu, rồi đặt lên người nó. Nhưng có mỗi một cái chân, quá đáng, lo quái thú sáng tạo ra quá khủng bố nên nói chi có một chân à, chẳng may thứ này nhảy ra, bản thân chạy nổi không?
Cổ nhân thật sự chịu khó, vì lừa người khác mà lừa luôn cả mà, có điều cũng phải thôi, lừa người thì phải lừa mình trước, mình còn không tin thì có lừa nổi người khác không?

Thời gian qua Vân Diệp toàn tâm nghiên cứu Sơn Hải Kinh, cái thế giới kỳ quái đó thực sự khiến người ta phải há hốc mồm, lấy da quỳ ngưu làm trống trận, gõ một cái vang năm trăm dặm, gõ liên tiếp chấn động ba nghìn tám trăm dặm, quá khoa trương, vũ khí sóng âm cũng chẳng lợi hại như vậy, nếu người gõ trống này thì chết ngắc rồi còn đâu.

Cổ nhân bốc phét à? Vô lý, một mình ngồi trên ghế đu suy nghĩ lung tung không mục đích, đầu óc luôn phải nghĩ chuyện gì đó, tránh để bị rỉ sét.

Tiểu Nha sợ nhất là ca ca ngồi ở ghế đu ngẫm nghĩ, lần trước nghĩ liền một ngày một đêm, ngàn vạn lần đừng để xảy ra chuyện này nữa, vội vàng tới đẩy ca ca, để xích đu lay động.

- Tiểu Nha, làm sao thế?

Nhân lúc ghế đu đưa, Vân Diệp ôm lấy Tiểu Nha bế trong lòng, hai huynh muội cùng đu ghế, Tiểu Nha thấy ca ca chưa bị lún vào suy tưởng, cao hứng cười khanh khách không đáp.

Mái tóc hoe hoe của tiểu nha đầu đã mất hoàn toàn, thay vào bằng tóc đen dày bóng mượt, Tiểu Nha yêu tóc của mình lắm, trước kia luôn ghét mùi xà phòng, nhưng phát hiện ra nó có năng lực tẩy rửa siêu cường liền thích xà phòng, hiện giờ ôm trong lòng có mùi xà phòng thơm mát. Tiểu Nha không thích nước hoa, nói là ngửi mà buồn nôn, người của Vân gia có vẻ đều không thích nước hoa lắm, chỉ có Xứng Tâm nấp trong động không ra luôn phun nước hoa thơm nức, làm người ta thấy mà tội nghiệp.

Tiểu Vũ dắt thay Địch Nhân Kiệt vô cùng tình cảm từ trong rừng trúc đi ra, cùng khom người với Vân Diệp, nói là tới chỗ Thì Thì sư tỷ, xem bức tranh mới vẽ của Tiểu Vũ.

Vân Diệp cười đuổi chúng đi, từ đằng sau nhìn thấy hai cái tai của Địch Nhân Kiệt đỏ dừ, tay của Tiểu Vũ luôn nhéo thịt mềm ở hông nó, chỉ cần đi chậm một bước là nhéo một cái, đoạn đường này nhất định Địch Nhất Kiệt đi rất gian nan.

- Ca ca, đồ đệ mới của huynh ngốc quá, muội có thể bắt nạt nó được không, Tiểu Vũ mà bị bắt nạt là la hét chói tai, lại muội lần nào cũng bị mẹ với tẩu tử phạt, lần trước muội chỉ nói muốn tóm tóc nó, nó đã ngồi bệt xuống đất khóc, làm y phục bẩn hết, kết quả mẹ đến đánh cho muội một trận, nó thật đáng ghét, không giống Thì Thì tỷ tỷ, ngã từ trên tường xuống cũng không khóc, đầu gối chảy máu cũng không khóc, muội thích Thì Thì tỷ tỷ, không thích Tiểu Vũ.

Người Vân gia tư chất bình thường, đọc sách không bằng Tiểu Vũ, luyện võ không hơn được Thì Thì, Tiểu Nha đã mấy lần tìm Vân Diệp xin thuốc thông minh, nó nghe người ta nói ca ca uống thuốc thông minh nên mới trở nên thông minh như thế. Áp lực của trẻ con cũng thật lớn, ép cho Tiểu Nha ghét nhất uống thuốc cũng chuẩn bị tự tìm lấy khổ cực.

- Ca ca, muội không thông minh như Tiểu Vũ, cũng không xinh đẹp bằng, huynh có còn thích muội như trước kia không?

Câu hỏi này làm Vân Diệp thương lắm, ôm chặt lấy Tiểu Nha thơm lên trán, nói:

- Ca ca thích nhất là Tiểu Nha, trước kia là thế, hiện giờ là thế, sau này cũng như thế.

Chương 493: Tống tiền

Hàn thị ở Ngọc Sơn mười ngày, đúng lúc thương đội của Vân gia quay lại Thục, liền quyết định đi theo, trên đường cũng tiện có người chiếu cố, hạ quyết tâm lau nước mắt rời đi trong tiếng gào khóc của Địch Nhân Kiệt, cái thời đại mà một lần chia ly có thể là vĩnh viễn này, lời dạy cổ cha mẹ còn không được đi xa có đạo lý nhất định.

Trải qua vài ngày va chạm, sau khi Tiểu Vũ xác định địa vị nhị tỷ của mình liền đối xử tốt hơn với Địch Nhân Kiệt, mẹ nó cũng tới Thục rồi, hai người bây giờ có thể xem là đồng hương, bất kể thế nào cũng phải chiếu cố cho nhau, dù là trong cuộc sống hay học tập, Tiểu Vũ đều giúp đỡ Địch Nhân Kiệt rất nhiều.

Vân Diệp làm lão sư kỳ thực rất không hợp cách, chỉ giảng dạy học sinh qua loa về số học, phương pháp học tập, sau đó là bỏ mặc, học được bao nhiêu phải xem khả năng lĩnh ngộ cá nhân. May mà Địch Nhân Kiệt không phải là hạng tầm thường, mấy đề toán cộng trừ nhanh chóng thích ứng, thêm vào sự giúp đỡ của Tiểu Vũ, có thể nói là tiến bộ thần tốc, không bao lâu sẽ vượt qua Tiểu Nha, một năm sau vượt qua Thì Thì cũng chẳng phải khó.

Thiên phú là thứ rất quan trọng, đôi khi Vân Diệp chẳng cần giảng nhiều, Tiểu Vũ và Địch Nhân Kiệt đã hiểu, còn đám Tiểu Nha vẫn giương đôi mắt ngây thơ nhìn ca ca, mỗi lần như thế Vân Diệp đều giảng riêng cho đám Tiểu Nha, Đông Tây Nam Bắc một lượt, không cần bọn chúng hiểu hoàn toàn, chỉ cần bọn chúng có khái niệm cơ bản về toán học là được.

Hôm nay giảng bài song thì bên ngoài trời đổ mưa, thủy sư Lĩnh Nam đã phụng mệnh lên đường, chuẩn bị vận chuyển một chuyến lương thực nữa, Quan Trung là cái nơi chưa bao giờ đủ lương thực để ăn, bất kể có bao nhiêu đều ăn hết.

Lý Nhị không cho Vân Diệp đi Lĩnh Nam nữa, mệnh lệnh Lưu Nhân Nguyện tạm thời mang quân đi vận lương, lương thực mang tới sẽ đưa trực tiếp tới Hà Bắc, rồi dùng thuyền đưa về kinh thành.

Đại trưởng lão của người Thổ Cốc Hồn lại tới kinh, hiến lễ cho Lý Nhị, sứ tiết Tiết Duyên Đà cũng tới Trường An, các bộ tộc lẻ tẻ cũng phái sứ tiết tới, lần này khác với mọi lần, ai nấy mang theo mỹ nữ bộ tộc cùng với ca vũ đoàn, Quy Tư, Vu Điền thì càng dốc hết cao thủ ca vũ trong nước chuẩn bị biểu diễn ở Trường An. Đây chỉ là thủ đoạn lấy lòng triều Đường, cao minh thực sự là hiến cho Lý Nhị cái mũ vạn vương chi vương, chính là Thiên khả hãn, ý tứ là vị vua tối cao do trời phái xuống.

Đây là thành tựu thiên cổ, Lý Nhị mừng lắm, toàn quốc oanh động, quan lại lũ lượt dâng biểu chúc mừng đế vương, văn nhân sĩ tử đua nhau khen ngợi, tức thì Trường An từng bừng náo nhiệt.

Vân Diệp và Viên Thiên Cương ngồi ở nơi cao nhất trên Ngọc Sơn, bên ngoài mưa vẫn rả rích không ngừng, Thì Thì và Tiểu Vũ pha trà, Địch Nhân Kiệt rót rượu, Lý Thuần Phong không có việc gì làm dựa vào cột buồn chán ngắm phong cảnh.

Mỗi khi rượu trong chén của Viên Thiên Cương cạn là Địch Nhân Kiệt ân cần rót đầy, sùng bái nhìn vị thần tiên sống trước mắt, còn về phần chén sư phụ trống, cần gõ đầu nó mới biết.

- Có một đám mây tím giá lâm Trường An, không biết là vị sứ tiết nước nào tới chúc mừng bệ hạ.
Viên Thiên Cương vuốt râu làm vẻ cao thâm, khiến Địch Nhân Kiệt kích động không thôi.

- Lão Viên, có thể thay đổi cách nói chuyện của ông đi không, đừng có làm ra cái vẻ tiên tri buồn nôn đó, dưới chân núi có đội ngũ lớn thế kia, thằng ngốc cũng biết có sư tiết tới triều, không cần nói với ta.

Không chịu nổi kiểu nói chuyện hư hư thực thực này, Vân Diệp bóc trần luôn bản chất thần côn của ông ta, khiến ánh sao lấp lánh trong mắt Địch Nhân Kiệt mau chóng tối đi.

- Vân hầu, ngài có biết mình nhàm chán lắm không? Ngài thông minh, chẳng lẽ ngài có thể khiến tất cả mọi người thông minh như mình? Bọn họ cần dẫn dắt, cần giáo hóa, cần chỗ dựa tâm linh, bần đạo chính là làm việc đó, ngài cứ làm thế sẽ hủy đi đại cơ hội ngàn năm khó gặp của đạo gia ta.

- Nay thiên hạ lừa ngốc khắp nơi, ngài không có thiện cảm gì với Phật giáo, vì sao lại giúp đám lừa ngốc đó, Tây Du Ký do ngài bịa ra đã thành tiết mục chính khi Phật môn tục giảng, hương dân vô tri thích nhất là thứ thần thần quỷ quái đó, giờ Phật môn đã có thế sống lại từ tro tàn. Nay vạn quốc tới triều bái, nghe nói bọn họ tổ chức một trăm tên gọi là cao tăng đắc đạo, chuẩn bị tổ chức lễ bi tế ( giống cầu siêu) ba ngày ba đêm cho vong linh chiến tử, ngài nói ta phải ứng phó ra sao?

Phật Đạo giao phong chưa bao giờ ngừng, chuyến này Đạo Tín chơi lớn rồi, lễ bi tế đời sau có tên gọi là thủy lục đạo tràng, là lễ bày đồ chay cung phụng chúng quỷ siêu độ.

Truyền thuyết kể trong một lần Lương Vũ đế ngủ, trong mơ có một vị hòa thượng nói với ông ta: Lục đạo tứ sinh, thủ khổ vô lượng, sao không làm thủy lục đại trai tế vong linh? Cho nên vị hoàng đế cực kỳ tôn sùng Phật môn này chuyên nghiên cứu ra một nghi thức, lập thủy lục đạo tràng ở Trấn Giang, cung phụng ba loại đối tượng thượng trung hạ.Thượng là cung dưỡng chư Phật, chư vị bồ tát, duyên giác, thanh văn, minh vương, bát bộ, bà la môn. Trung là cung dưỡng phạm vương đế thích, tất cả tôn thần. Hạ là cũng dưỡng long thần trời đất biển, a tu la, u hồn, quỷ thần không trốn về....

Không nói tới hiệu quả ra sao, chỉ nói tới chi phí thì đây là khoản chi tiêu cực lớn, cần phải lập chùa miếu riêng, diện tích ít hơn bốn trăm mẫu thì mất mặt quá, kỳ hoàn công ngắn, nhiệm vụ nặng nề, xem ra đội xây dựng Vân gia có thể kiếm khoản lớn rồi.

- Lão Viên, ta giúp ông thế nào đây, mỗi lần có chuyện cầu khẩn là toàn đến nhà ta ăn uống miễn phí, còn lấy đồ mang về, Đạo Tín làm việc đàng hoàng hơn ông, hỏi ta một câu đã cho nãi nãi ta chuỗi tràng hạt tốt nhất, ông tay trắng túi rỗng mà cũng mặt dày mò tới.

- Ngươi là đồ khốn kiếp lòng tham không đáy, cả Hoàng Đình Kinh cũng bị ngươi lừa mất rồi, giờ còn dám đòi hỏi, mau nghĩ cách đi, nghĩ ra cách thì ngươi muốn gì cũng được, không nghĩ ra cách thì ta dẫn toàn bộ đạo quán tới nhà ngươi ăn cơm.

Viên Thiên Cương nổi điên chẳng buồn lịch sự nữa, nói chuyện với lưu manh thì phải dùng thái độ của lưu manh:

Thì Thì bê trà cho Vân Diệp, nhưng không cho Viên Thiên Cương, bấy giờ y mới nhớ ra, vừa rồi Lão Viên có nói mấy câu lừa trọc, cha của Thì Thì là một con lừa trọc, cô bé nghe được tất nhiên không vui.

Chẳng nhắc Thì Thì, ai bảo ông thần khẩu hại xác phàm:

- Lão Viên nếu như ông chịu đem Đạo Đức Chân Kinh Huyền Đức Toàn Sơ của Tây Hoa pháp sư tặng cho ta, ta sẽ nói cho ông một bí mật cực lớn, bi tế hội chỉ là một thủ đoạn, chuyện quan trọng thực sự thì ông không biết, cũng không hiểu, vừa khéo ta là người duy nhất biết chân tướng. Lần trước ta hỏi xin Thành Huyền Anh, hắn không thèm để ý, nói pháp điển mật tàng của đạo gia không cho người ngoài biết, chỉ là cuốn sách nát thôi, ta cũng viết sách, còn toàn là dương bản, vênh cái gì?

Tiểu Vũ mắt tỏa sáng nhìn sư phụ tống tiền Viên Thiên Cương, Thì Thì vô cùng lo lắng sư phụ nói ra bí mật của Phật gia, Địch Nhân Kiệt sớm đã hỗn loạn, té ra cao nhân toàn như thế, sư phụ lừa tiền của người ta, Viên thần tiên chửi bậy, hơn nữa chẳng thần kỳ, lời người ngoài không đáng nghe, tất cả mọi chuyện phải do mình tự đào chân tướng, bề ngoài hại chết người.

Vân Thiên Cương nhìn lại Vân Diệp, phát hiện ra y tuy cười, nhưng không có chút vẻ đùa cợt nào, nói cách khác, muốn biết chân tướng phải đem báu vật Thành Huyền Anh coi như tính mạng tặng cho y.

Chương 494: Cái lưỡi phải đem nuôi chó (1)

- Vân hầu, ngài cũng biết đó Đạo Đức Chân Kinh Huyền Đức Toàn Sơ là kiệt tác tâm huyết của thiếu niên thiên tài đạo gia Thành Huyền Anh, bằng vào nó hắn mới có được danh xưng Tây Hoa pháp sư, trong sách có rất nhiều bí kỹ bất truyền đạo gia, thậm chí có cả lý giải về tinh tượng, có thể nói là kết tinh trí tuệ đạo gia, bần đạo nguyện lấy vạn kim đổi một lời của Vân hầu, xin Vân hầu ta cho Thành Huyền Anh, thiếu cuốn sách này hắn sẽ chết.

- Hắn chết hay không ta mặc kệ, từ khi hắn ở Đông Hải đầu độc ngư dân vô tri ném con vào biển cầu bình an thì ta không quan tâm tới sống chết của hắn nữa, nếu như không phải vì hắn, với giao tình của chúng ta, ta sẽ nói miễn phí cho ông.

Viên Thiên Cương cười gượng nói: xem tại TruyenFull.vn

- Vân hầu, Thành Huyền Anh đã hối hận rồi, khi đó hắn rơi vào ma chướng của đạo pháp, cho rằng thần phật đều cần huyết tế mới có thể nguôi giận, biển lớn sóng biển không ngớt, là do lửa giận của long vương, ngài thấy đó sau khi ném hai đứa bé vài mấy ngày sau sóng lặng luôn.

Vân Diệp đứng bật dậy:

- Viên Thiên Cương, ngươi dám dùng lời lẽ lấp liếm cái sai trước mặt ta à? Gió mùa đông nam mỗi năm đều có, bắt đầu từ tháng ba, kết thúc vào tháng năm, trong thời gian đó hoặc mưa lớn như trúc, hoặc nắng chói chang, vốn là một loại hiện tượng tự nhiên, Thành Huyền Anh lại dám nói bừa bãi, ném trẻ con vô tội vào biển. Đáng sợ hơn nữa lại hình thành nghi thức cố định, mỗi năm đều giết hai đứa bé, hắn hội hận à? Cũng phải xem ông trời có tha lỗi cho hắn không đã. Thì Thì tiễn khách.

Vân Diệp nói xong phẩy tay áo rời đình, đi được vài bước liền quay lại:

- Bí mật này rất quan trọng, với Đạo gia ông mà nói là chuyện liên quan tới sinh tử, ông xem lấy mà làm, nếu không đem Đạo Đức Chân Kinh cho ta thì cũng phải mang lưỡi Thành Huyền Anh tới đây, ta sẽ nói cho ông.

Tiểu Vũ cao hứng giương ô đuổi theo sư phụ, Thì Thì nghiêm mặt tiễn khách, Địch Nhân Kiệt luống cuống, vừa rồi hai người còn trò chuyện vui vẻ, chớp mắt cái đã trở mặt, nhanh hơn cả lật sách.

Tiểu Vũ đuổi kịp sư phụ, nhón chân che ô trên đầu sư phụ, nũng nịu nói:

- Sư phụ thật lợi hại, cho lão mũi trâu đó biết tay, lão ta cứ luôn nhìn qua nhìn lại mặt con, nhất định không phải là người tốt, tốt nhất là không bao giờ cho lão ta vào nhà ta nữa, mắt la mày lém, không phải thứ tử tế, sư phụ uy vũ.

Vân Diệp yêu thương vỗ đầu Tiểu Vũ, nhận lấy ô, nói:

- Tiểu Vũ, con nhớ kỹ, bất kể lúc nào cũng đừng xem thường mạng người, thứ này quá quý trọng, với chúng ta mỗi người chỉ có một lần, mất là hết, không thể nói mạng ai thấp kém hơn ai. Con có biết Đông Ngư thúc thúc của con vì không không ném con mình vào biển cho hải long vương nên bị hải tặc Đông Hải truy sát, vì không để hắn tiết lộ chân tướng, nên cắt lưỡi hắn, tớigần đây hắn học viết chữ từ Tiếu Thương Sinh mới nói cho ta chân tướng.- Cho nên sư phụ mới không để ý tới giao tình của Viên Thiên Cương, bất chấp cả thanh danh của Thành Huyền Anh, nhất định phải trừng phạt hắn giống như trước kia đòi lại công bằng cho Lục Trúc tỷ tỷ.

- Đúng vậy, trên đời này nên bớt đi chuyện xấu xa, thêm vào chuyện tốt đẹp mới đúng.

Đạo gia gặp họa ở chỗ hơi một chút là lấy người sống ra cúng tế, cái thói xấu này để lại từ thời cổ đại tới giờ chẳng thay đổi là bao. Tín ngưỡng sau khi tới cực hạn, phát hiện ra không còn gì để hiến thần linh nữa, liền lấy mạng người ra hiến. Thành Huyền Anh chính là một ví dụ, khi ẩn cư ở Đông Hải, nghĩ không thông tương lai đạo gia, liền dùng thủ đoạn kịch liệt kích thích đầu óc, sinh ly tử biệt là tình cảm khác cốt ghi lòng nhất, là lễ vật trên tế đàn của hắn, còn sinh tử của đám trẻ con với hắn không quan trọng.

Bản thân Thành Huyền Anh cũng không tin hải long vương sẽ nhận lễ vật của mình, càng tu hành cao thâm càng không tin thật phật, từng hỏi một vị cao tăng, tu phật để làm gì, cao tăng nói:

- Mới đầu là bái thần linh, sau bái đạo lý, cuối cùng là bái bản thân.

Những đứa bé trôi bập bềnh trên sóng biển Đông hải có lẽ sẽ nói cho Thành Huyền Anh rốt cuộc thế nào là sợ hãi, hiện giờ Vân Diệp dùng cách tương tự đối phó với hắn, bên trong Đạo Đức Chân Kinh Huyền Đức Toàn Sơ có quá nhiều bí mật của đạo gia, một khi tiết lộ ra, Phật môn sẽ lợi dụng những đạo lý đó để chế định sách lược công phòng của mình, trong vòng mấy trăm nay tới, đạo gia chỉ còn cách tìm đường khác, tích lũy văn hóa trước đó sẽ thành vô ích, suy bại là không thể tránh khỏi. Đấu tranh tông giáo chưa bao giờ ngừng, sự thảm liệt của nó chỉ người trong cuộc mới rõ.

Tôn Tư Mạc tới, không nói gì cả, ngồi trước bàn của Vân Diệp uống trà, đợi y giải thích.- Huyền Trang sắp về rồi, mang về vô số kinh thư, phật pháp giảng nghĩa của hắn ở Thiên Trúc được tôn kính cực lớn, nghe nói hắn còn gặp được Tam Thập Tam Thiên Phật ngủ mấy chục vạn năm, thấy hắn thì tỉnh lại, nói thế giới này không tốt, chuẩn bị ngủ tới khi tân phật xuất thế mới ra. Tiểu tử và đạo trưởng đều biết đó là những lời láo toét, nhưng tín đồ tin, bệ hạ cũng cần một thời cơ để tuyên bố thịnh thế Đại Đường tới, cho nên Huyền Trang sẽ thành chiêu sát thủ của Phật môn, bi tế hội chỉ là thứ ngụy trang thôi, Huyền Trang sẽ dễ dàng hủy đi nỗ lực mấy năm qua của đạo gia.

Với Tôn Tư Mạc thì chẳng cần phải che giấu gì hết, nếu như ngay cả ông ta cũng không tin được nữa thì Vân Diệp cho rằng Đại Đường không còn gì đáng lưu luyến, học Cầu Nhiệm Khách cưỡi thuyền ra biển lập quốc gia của mình cho xong, đào hoa đảo chủ cũng là danh xưng không tệ.

Tôn Tư Mạc nói là đạo sĩ, chẳng bằng nói là một y gia, mặc đạo bào làm chuyện y sinh, bao năm qua chẳng thấy ông ta thắp hương lần nào.

- Tiểu tử, ngươi cần Đạo Đức Chân Kinh làm gì, lão đạo ta xem còn đau đầu, ngươi có hứng thú nghiên cứu sao?

Tôn Tư Mạc chẳng ngạc nhiên với tin tức Huyền Trang sắp về, đạo môn hưng suy chẳng có mấy ý nghĩa với ông ta.

- Cuốn sách đó với tiểu tử mà nói chẳng ích gì, lấy về sẽ cho mồi lửa đốt ngay, trên đó dính máu trẻ con, thứ ô uế như vậy chưa lọt vào mắt tiểu tử được, cái tiểu tử muốn là cái lưỡi tung tin đồn gây chuyện của Thành Huyền Anh, lấy lưỡi của hắn nuôi chó, tiểu tử sẽ cho biết tin Huyền Trang trở về.

Tôn Tư Mạc thở phào, cầm ấm trà đi ra ngoài, nói với Vân Diệp:

- Ngươi muốn lưỡi của Thành Huyền Anh thì cứ nói ra là được, nói tới Đạo Đức Chân Kinh làm cái gì, Viên Thiên Cương sợ sắp điên rồi, cho rằng ngươi thành nhân vật giống hộ pháp của Phật môn, cầu khẩn ta tới hỏi xem rốt cuộc là sao. Chỉ cần ngươi không vào Phật môn, giúp bọn họ một cách công khai thì các việc quan chẳng liên quan tới lão đạo. Chuyện muốn lưỡi ta sẽ nói với Viên Thiên Cương, kẻ nói năng lung tung có lưỡi cũng là thừa, không có thì hơn.

Vân Diệp tiễn Lão Tôn ra cửa, từ xa đã thấy Viên Thiên Cương đợi ngoài đại môn, thấy Lão Tôn ra liền chạy tới, hỏi tin chính xác, Lão Tôn thì thầm với ông ta một phen rồi lên xe ngựa về Ngọc Sơn, để lại sư đồ Viên Thiên Cương đưa mặt nhìn nhau.

Tôn Tư Mạc không đem tin Huyền Trang về nói với Viên Thiên Cương, chỉ nói Vân Diệp muốn lưỡi của Thành Huyền Anh, chuyện liên quan tới mạng người, không dính dáng gì tới đạo phật đấu tranh.

Bảo người chuẩn bị cho Viên Thiên Cương một cái xe ngựa, hôm nay ông ta sẽ rất bận rộn, phải thương lượng với nhiều người về vấn đề lưỡi của Thành Huyền Anh, tranh thủ thời gian là một loại thái độ, quả nhiên hai sư đồ muốn hai con ngựa, quay đầu ngựa phóng thẳng tới Huyền Đô quan.

Chương 495: Cái lưỡi phải đem nuôi chó (2)

Hai ngày sau đó Vân gia náo nhiệt vô cùng, các đại lão đều tới, vòng vo hỏi Vân Diệp rốt cuộc sẽ có chuyện gì xảy ra, Vân Diệp cười ha hả nói, chuyện sẽ có, chỉ cần đưa lưỡi của Thành Huyền Anh tới là biết, lời nói thì khách khí, nhưng ý chí cực kỳ kiên định.

Đến tối cũng không yên, nóc nhà toàn người bay qua bay lại, quấy rầy Đơn Ưng tán gái, thế là những kẻ bay đi bay lại đều trúng tên, rơi xuống như vịt, bị hộ vệ Vân gia tóm cổ ném ra ngoài cửa, Vân Diệp chẳng buồn hỏi tới là do thám hay thích khách phương nào, hộ vệ nói nhỏ với y có vài kẻ trọc đầu.

Ngọc Lâm tăng tới bái phỏng Vân Diệp, mắt thể hiện sự lo lắng rõ ràng, ông ta biết nội tình, mang thái độ thăm dò tới Vân gia, khen trà của Vân gia, khen Thì Thì hiếu thuận, thuận tiện khai quang cho Phật tượng của Vân gia, giảng Phật pháp hai canh giờ cho lão nãi nãi rồi mới cùng Vân Diệp bàn chuyện bi tế hội.

- Vân hầu, bi tế hội là pháp sự tối cao của Phật môn, để cầu siêu cho người chết bao năm qua chưa được vào luân hồi được giải thoát, là công đức lớn, vì sao Vân hầu có địch ý với nó?

- Đại sư nặng lời rồi, Vân Diệp từ nhỏ theo gia sư tu hành, tuy không tin thần phật, song cũng không bài xích, chỉ tin tưởng thiên lý công đạo dưới trời cao lồng lộng, Phật môn lấy này bỏ công lớn, chuyện thủy lục đạo tràng thì Vân Diệp vỗ tay khen ngợi, siêu độ người chết, vỗ về người sống đúng là đại công đức, chỉ là vì sao Huyền Trang pháp sư vạn dặm trở về lại phong tỏa tin tức nghiêm ngặt như thế.

- Thư của Huyền Trang gửi bệ hạ qua sứ tiết Vu Điền cũng bị Phật môn tự ý chặn lại, to gan lắm, nhân lúc bệ hạ còn chưa biết mà đưa cho bệ hạ đi, nếu không ông có làm một nghìn cái pháp sự cũng chẳng bù nổi tổn thất đâu.

Ngọc Lâm mặt như tro tàn, chắp tay thi lễ với Vân Diệp rồi vội vàng rời đi, để lão nãi nãi chuẩn bị chiêu đãi linh đình rất kinh ngạc.

Đại môn Vân gia đóng chặt, từ chối khách tới thăm, nhưng ngoài cửa Vân gia treo một tấm biển gỗ, bên trên viết số mười, cứ mỗi ngày qua đi thì số lại nhỏ đi một, khi số biến thành ba thì Trường Tôn thị tới, ngang ngược xem thường mọi lễ pháp, tự ý mở đại môn, tới thẳng hậu trạch, tóm cổ Vân Diệp từ thư phòng ra, mở to đôi mắt hạnh nổi giận chất vấn:

- Vì sao ngươi nhất định muốn lưỡi của Thành Huyền Anh, ngươi định xào ăn à?

- Bẩm nương nương, vi thần chỉ dọa Viên Thiên Cương, chuẩn bị lấy cuốn Đạo Đức Chân Kinh đáng ghét đó làm giấy vệ sinh, lần trước thần xin Thành Huyền Anh, ai ngờ hắn không cho, rõ ràng không coi Lam Điền hầu ra gì, nương nương cũng biết vi thần là kẻ nhỏ nhen, nên mới nghĩ ra chuyện này.

Vân Diệp định chơi trò vô lại, giảng đạo lý với Trường Tôn thị là vô nghĩa, đạo lý là nhà bà ta, bà ta nói sao thì nó có lý, lời nói là luật pháp không phải chỉ là nói chơi.

- Quan bé như hạt vừng, ba ba trong sông Kim Thủy còn to hơn ngươi, còn thích thể diện gì chứ, Thành Huyền Anh là Tây Hoa pháp sư do bệ hạ phong, chưa tới một năm bị ngươi cắt lưỡi, thể diện của bệ hạ đặt vào đâu?

Trường Tôn thị gần như rít lên:

Vân Diệp mặt không đổi sắc nói:

- Thiên hạ thái bình, bách tính giàu có, tướng sĩ anh dũng, mở mang bờ cõi, vạn quốc triều bái, đó mới là thể diện của bệ hạ, một tên thần côn múa lưỡi nói bừa chưa xứng là thể diện của bệ hạ.

Miệng nói thế nhưng trong lòng chửi um lên rồi, lão tử từ khi nào mà thua cả ba ba chứ, Trường Tôn thị chết tiệt, với người khác luôn như gió xuân tháng ba, tới chỗ lão tử thành cái lưỡi rắn rết.

- Chu choa, mấy ngày không gặp mà học vấn đã tiến bộ rồi, biết lấy mũ lớn chụp cho người ta, tiểu vương bát đản, ngươi rốt cuộc muốn làm gì, bị cấm túc mà không chịu yên phận, bệ hạ và ta đang cao hứng xem kịch hay, ngươi xen vào làm cái gì, sao ngươi biết Huyền Trang sắp về kinh?Ông trời ơi, đây là vị hoàng hậu ôn nhu hiền thục đây sao? Tai Vân Diệp sắp dài như tai lừa rồi, cả câu tiểu vương bát đản cũng phun ra tự miệng được, mà có vẻ còn nói rất đắc ý.

- Còn kéo nữa sẽ rách tai đấy.

Vân Diệp la om sòm, y không làm gì nổi Trường Tôn thị:

- Rách càng tốt, Trường An gần đây không thái bình, ngươi cứ ở nhà đọc sách, hai tay không nghe chuyện ngoài cửa sổ có gì không tốt? Vậy mà lúc nào cũng lắm chuyện, hai nhà Phật Đạo tranh đấu, xen vào hay lắm à?

Trường Tôn thị tức lắm, mình tranh thủ cho y mấy tháng nghỉ ngơi thoải mái, y lại đi chuốc họa vào thân, uổng phí lòng tốt của mình:

- Trong nhà ngươi bắt được mấy tên thích khách rồi? Đừng nói không ai muốn giết ngươi, cái tên mà trời tối đen cũng bắn được tên kia là ai? Giờ mới phát hiện Vân gia ngươi ngọa hổ tàng long không dễ tính kế đâu.

Vân Diệp lười nhác ngồi trên ghế không thèm đứng dậy nữa, xoa tay vịn nói:

- Thần đương nhiên biết, cũng tính ở nhà sống thong dong, còn chuẩn bị lén lút tới Trường An nghe âm nhạc, ca vũ của Quy Tư, ai ngờ đúng lúc này thần biết chuyện Thành Huyền Anh ném trẻ nhỏ vào biển, chuyện này đã thành thông lệ, giờ năm nào cũng ném, nhất là khi hắn thành Tây Hoa pháp sư, vốn mỗi năm chỉ ném hai đứa, giờ thành một năm ném bốn đứa. Cái gió mùa đông nam không kiếp đó năm nào cũng có, nói cách khác truyền thống này sẽ tiếp diễn, bệ hạ coi nhân khẩu quý giá như thế, chịu nổi bọn chúng mỗi năm ném trẻ nhỏ vào biển, vào sông, vào lò lửa như thế không?

- Chuyện mà Tây Môn Báo năm xưa cũng không làm, vậy mà đám khốn kiếp đó lại làm hăng hái như thế, thần học Tây Môn Báo ném Thành Huyền Anh vào biển. Thần mặc kệ, lần này nhất định phải lấy lưỡi hắn nuôi chó.

Trường Tôn thị ngẩn người, trước kia chỉ cần mình ra mặt bất kể chuyện lớn đến đâu Vân Diệp đều nghe theo, lần này bà nghe ra Vân Diệp nghiêm túc rồi.Chán nản ngồi xuống hỏi:

- Vì n hững đứa bé này ngươi không ngại khơi lên tranh đấu giữa hai nhà Phật Đạo?

Vân Diệp đứng dậy rót trà cho Trường Tôn thị, nói nhỏ:

- Chuyện chó cắn chó có gì mà phải bận tâm, có loạn cục bệ hạ mới nhìn rõ được, lại không phải chuyện liên quan tới dân sinh, không liên quan tới an nguy xã tắc, đợi bệ hạ hiểu rồi, làm ra sao với trí tuệ của bệ hạ sẽ có kết quả tốt. Còn với thần, tính mạng những đứa bé kia quan trọng hơn đám hòa thượng đạo sĩ nhiều.

Trường Tôn thị uống một ngụm trà:

- Thái độ của bệ hạ cũng như vậy, khi ta nói với bệ hạ, người bảo càng loạn càng tốt, loạn sớm hơn loạn muộn, hiện giờ loạn tốt hơn sau này loạn, Phật môn một mình độc chiếm không phải là chuyện tốt, Đạo gia quá thịnh vượng cũng không phải tốt, trong loạn cục tìm điểm cân bằng là biện pháp tốt nhất.

- Bệ hạ nói đúng lắm, tông giáo cần dẫn dắt, không thể bỏ mặc, đợi tới khi thần quyền lớn hơn vương quyền thì muốn khóc cũng không có nước mắt.

- Bọn chúng dám!

Trường Tôn thị mày liễu dựng ngược, vỗ ghế đứng dậy, không thẹn là nhất quốc chi mẫu, khi nổi giận toàn phòng chỉ có mỗi Vân Diệp còn ngồi, những người khác quỳ sụp xuống, như chim cun cút.

Cảnh này bị Tiểu Vũ xách ấm trà vào nhìn thấy, mặc dù nó hoảng sợ quỳ xuống, Vân Diệp lại nhìn thấy đứa bé này nghiến răng, tựa hồ muốn đứng dậy, trừ quỳ với cha mẹ, sư phụ là tâm lý không kháng cự, quỳ với người khác tựa hồ nó thấy là một sự xỉ nhục.

Không xong, nha đầu ngốc này, con tưởng Trường Tôn thị dễ chơi à? Vội đi tới, nhận lấy ấm trà trong tay nó, bảo cùng những người khác tạm tránh đi.

Tiểu Vũ trà trộn trong đám đông rời đi, còn thi thoảng nhìn trộm Trường Tôn thị mấy cái, cực kỳ hâm mộ khí thế mạnh mẽ của Trường Tôn thị.

***

Tây Môn Báo:

http://vietnamese.cri.cn/chinaabc/ch...pter160503.htm

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau